Em ngồi đâu đó trong ta thở
hứng hộ thời gian giữa buổi chiều.
Chắt lọc hình dung ta cuối bữa
gặm nốt một mẩu xương cuối cùng.
Ta nằm trong ruột em yêu đương.
Hít như voi hút những đoạn trường.
Em nói, tình đâu phải trò vui.
Sao anh thở như thế? Em sợ.
Ừ, thì đời là tình đó. Đền thiêng !
4000 năm vẽ một tấm bùa.
Cho nhau trong máu chảy lạ lẫm,
mỗi ngày, anh lại quên mặt em.
Ta nói điều chi, ngày hôm qua?
Em có còn không trong tiếng vọng.
Âm cầm hay dương thi hú họa,
đùa nhau, vui một kiếp thôi mà !
Nụ cười ta mua trên môi em.
Nó nghe cay xé phải không em?
Thôi thì, ta nói ta van đấy
em hãy vì ta, cho không đi.
Cho gió về trên những áng mây,
âm thanh xoáy lại trong lỗ tai,
từng thơm tho đến từng mặn mặn,
cỏ ngòai kia cho đến cỏ trong em.
Thôi nhé, ta bẻ em thiết tha.
Như đời sống cán ta da diết.
Những mẩu bột mềm từ muôn kiếp
xá gì những gần nhau, xa nhau...
Thôi nhé, đây đôi môi đam mê.
Em hãy cất đi trong áo ngực.
Để nghe sờ soạng từ bến cũ,
để biết ban sơ cuối lối còn
đào hoa thủy hạnh áng hồng miên
cô phi viễn tọa độc sơn cước
một lần chỗ sáu vách vui thôi !
***
Em ngồi.
Đầu đó trong ta...
Rồi rơi những buổi chiều da diết buồn.