Cảm chuyện ông Đỗ Phủ

Tác giả Bài
Hà Thanh
  • Số bài : 14
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.09.2010
Cảm chuyện ông Đỗ Phủ - 11.10.2010 22:06:12
0
Hơn một thiên kỷ trôi qua
Ở tận phương bắc trung hoa xa vời
Có ông họ Đỗ thuộc đời
Triều chính khi ấy Vua thời Duệ Tông
Tổ - Phổ dòng dõi rất đông
Riêng ông Đổ Phủ thông minh khác người
Ấu thơ sớm nói hay cười
Khi lên mười tuổi phát nhiều thơ hay
Thiên hạ bao kẻ đắm say
Hồn thơ tha thiết như ngay chính lòng
Thế nhân chia sẻ, chẳng mong
Sông đi trăm ngả nước trong lững lờ
Gót mòn muôn dặm bơ vơ
Xác xơ đói rách, bán thơ qua ngày
Ngọt - bùi ít, lắm đắng cay
Cuộc đời phiêu bạt đó đây mọi miền
Đất Tứ Xuyên đói triền miên
Ngược lên phương bắc vùng biên đất Tề
Ba năm đói phải quay về
Nghỉ chân đất Thục dễ bề sống hơn
Gian nan dạ đá chẳng sờn
Xác xơ địa thổ mỏn mòn cầm ca
Vô tâm, ong - bướm đùa hoa
Heo may lay lắt lòng ta thêm sầu
Lẽ đời ắt phải trước sau
Phận người; nhung lụa bể dâu lẽ thường
Hỏi trời ! chi, trách mà thương
Sá chi khối óc - thanh lương cũng hờn
Ngắm nhìn trong khắp giang sơn
Cây xanh tươi tốt, chồi non mỡn mờn
Đàn ong, cánh bướm dậP dờn
Đón làn gió mát bay vờn đùa vui
Trượng phu thê thặt... bùi ngùi
Nhìn hoa thấy thẹn, nhìn đời... buồn đau
Phận người, thôi ! phải trước - sau
Năm đi, tháng lại, qua mau đêm tàn
Đời là bể khổ ! cầu an !
Từ bi cửa phật tâm can yên lành
Thôi thì... non nước mây xanh
Vui cho thỏa thích trâm anh kẻ này
Một thời sung mãn... mê say
Túi thơ - vò rượu ngất ngây sớm chiều
Càng đi sông nước càng yêu
Yêu đời, yên phận, giữ trong tấm lòng
Để mà vợ nhớ con mong
Biết làm sao được ! số long đong...phải đành
Sông sâu dòng nước trong lành
Tâm can kẻ sỹ trời xanh vẫy vùng
Nếu mà phải thế tuyệt cùng
Thân này còm cõm... anh hùng vẫn cam
Đáy lòng danh tất không ham
Thanh bình ao ước, tham lam chẳng cần
Ước sao ! sung túc tinh thần
Dẻo dai chân bước, cho vần thơ hay
Thế là đời ta đắm say
Thương cây nhớ cảnh, ngất ngây đất trời
Hiểu được người, biết lẽ đời
Vô tư ta cứ chơi cho vẹn toàn

Thương bao kẻ: lắm mưu toan
Ta cầu hai chữ an toàn trước - sau
Đó là hạnh phúc - sang giàu
Trời trong xanh biếc một màu nước non
 Lòng ta sao? vẫn đang còn
Giang hồ một chút hào quang hoang tàn
Túp lều tranh xềnh xoàng xơ xác
Đấng uyên hùng dẫu phải nát tan
Tiền đường sông nước trường giang
Ngàn năm chảy miết đi về biển khơi
Về đâu ? hởi phận kiếp ơi
Nay đây mai đó chơi vơi cánh cò
Bến sông ! ôi những con đò
Vô tâm... lặng lẽ đưa người sang sông
Nước xuôi, về với biển đông
Gió nam man mát lồng giang cánh buồm
Đi đâu cũng nhớ cội nguồn
Lòng ôi ! day dứt nỗi buồn cố hương
Não nề khúc hát thê lương
Trời cao thấu tận thương thân kẻ nghèo
Hay chi ! như những cánh bèo
Nước trôi gió đẩy nèo nào trăm phương
Thôi về với đất lạc dương
Lao đao thử vận thi hương kiếm nghề
Quan chi ! chức nhỏ chẳng nề
Miễn có cái nghề kiếm gạo nuôi con
Trẻ thơ đói khóc nỉ non
Đòi cơm, gạo hết, cha còn lo  thi
Vô gia, gửi phận Dương Dy
Con gái nông phủ đã thì lập ngôn
Duyên xe, kết tóc, hợp hôn
Nuôi con chờ Đỗ... bốn phương giờ về
Xa xôi vẫn nặng lời thề
Thủy chung trọn vẹn tràn trề thương yêu
Vơ con mong chỉ một điều
Buôn ba bốn biển sớm chiều có nhau
Nghĩa tình mãi mãi trước sau
Sướng vui chia sẻ, khổ đau phải cung
Say thơ mặc sức vẫy vùng
Chu du đây đó tận cùng vẫn ham
Tứ Xuyên đất thục ông làm
Nhà tranh với mảnh vườn xanh thảo đường
Tâm hồn thư thái thân thương
Trồng rau, cấy lúa, vuông ươn, nuôi gà
 Đánh cờ với vợ ... con ta
Rảnh rỗi sang nhà hàng xóm thơ - ca

Thanh bình một khắc đã qua
Đao binh loạn lạc ...  bỏ nhà ra đi
Xuống thuyền xuôi hướng đông phi
Trung Châu - Trùng Khánh - Tương Đàm - Hồ Nam
Vợ con đói khổ đồng cam
Thiếu ăn  ...  lâm bệnh, tâm can dầy vò
Liêu xiêu rách nát con đò
Hồn thơ đau đớn - kiếp cò tha phương
Thôi rồi giã biệt người thương
Ông đi về với cố hương muôn đời
Vẫy chào... chào nhé thơ ơi
Đỗ đi ... vĩnh biệt... muôn đời còn thơ

        Sài gòn 11/10/2010
              Hà Thanh