Kiểu:
Xin chào !

 THƠ VŨ THI

Tác giả Bài
hanoipho42

  • Số bài : 19
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.03.2009
  • Trạng thái: offline
THƠ VŨ THI 15.10.2010 11:26:22 (permalink)
VŨ THI



ĐÊM HUYỀN MY
Tập thơ tình














Lời tựa
Tình yêu dường như lúc nào cũng là thiếu trong trái tim mọi kiếp người, nó như tiếng chuông vang lên trong trời, như những lời gọi tìm muôn thuở… Họ tìm thấy nhau và ràng buộc đời nhau, để rồi họ lại xa nhau lần tìm trong khốn khổ! Tình yêu đâu? Hỡi hạt ngọc mơ hồ trong bể khổ! Đằng sau nỗi cay đắng là một dáng hình, là giọt sương âm thầm mê mỏi. Dĩ vãng, thực tại, tương lai là những cột mốc trong đời, nó như cái cọc cho loài người bấu víu. Niềm hy vọng như ngọn lửa đốt lên cho trái tim người không nguội, là ánh đèn soi sáng bước ta đi. Tình yêu cuốn hút biết bao những bước chân người đắm đuối, người ta rong ruổi, người ta lần tìm trong vô vàn bể sở. Từng đoàn hành hương qua tháng, qua năm, họ đi đâu và về đâu ai nào biết nổi.
Để rồi ta hiểu tình yêu lặng lẽ như vừng mặt trời gửi gắm nỗi niềm cho cõi sống, dù rằng chưa một lần ta được ghé môi hôn. Tình yêu như cái bóng bên ta mơ hồ không tiếng vọng, phó mặc trái tim thổn thức đổ hồi. Tình yêu là thế đấy, sẽ là hư vô, song nó không thể nào thiếu cho cõi đời muôn thuở.
Tình yêu thứ dầu nhớt cho cỗ xe đời người rong ruổi, nghĩ suy và hy vọng, đó là những bài ca ngập đầy ánh sáng và bóng tối, dại khờ và gian dối để chìm sâu trong cõi tạm cuộc đời.
Để vào một đêm trong sâu thẳm mắt người, dĩ vãng hiện lên những vì sao xa vời thương nhớ, như những hạt ngọc mà đời ta đã có lần có nó, sâu chuỗi từng tháng từng năm, và tất cả bỗng hiện lên trong bầu trời suy ngẫm.









Tình
Tình yêu như cái bánh đa
Sao hong trên lửa để mà tan sương
Trời sinh ra cõi vô thường
Yêu thì yêu thực, tang thương như đùa.
2004















Huế ơi!
Huế ơi! Chiếc nón bài thơ
Huế ơi! Dải áo ngập bờ sông Hương
Cố đô bàng bạc màu sương
Đón ai thăm Huế dặm trường phôi pha
Cổ xưa đâu nữa mái nhà
Bây chừ cái mới gọi là đùa vui
Cố cung buông nét ngậm ngùi
Vàng son tô lại như chơi đỡ buồn
Vạc đồng rỗng tuếch chơ sương
Thần công chín cỗ bên đường sạm rêu
Ngọ môn ngơ ngẩn trong chiều
Tiên ai qua cõi xiêu xiêu nỗi buồn
Chỉ còn một nỗi cô đơn
Buồn vui không tỏ... dặm trường phôi pha
Huế đau như một món quà
Người ta ăn mất, gọi là huế thương
Áo dài gửi gấm màu sương
Huế ơi chiếc nón... đoạn trường Huế ơi!...
2003








Cô đơn
Ta cô đơn giữa quán nghịt người
Lời nói rỗng cồn lên bao sóng vỗ
Ta cô đơn giữa muôn bờ hơi thở
Nhỏ bé, ta đau, chìm nghỉm bơ vơ.

Ly sủi bọt ngầu lên như muốn thở
Buồn lặng câm ta uống đến say sưa
Cô đơn quá ta tìm trong đáy cốc
Cô đơn ơi! Ru lạnh giấc mơ hồ.

Ơi biển sóng! Người đánh chìm tất cả
Bao cô đơn nhỏ bé những con thuyền
Nhưng chẳng sao đâu... biết bao điều kỳ lạ
Đang cựa mình thức dậy giữa cô đơn.
2004
Phố
Phố ơi! Con phố chết chiều
Nhà lên rêu xám xiêu xiêu nắng tàn
Người đông, con phố như tan
Ào ào sóng vỗ, gió ngàn bay đi
Một thời giũ áo còn chi
Tìm trong rêu mốc còn gì nữa đâu
Một thời sương khói nhạt màu
Thân ta đâu nhỉ? Còn đâu khối tình
Nỗi buồn, tan mộng, còn xanh
Vắng không như thể một mình trôi đi
Phố ơi! Phố cũ còn gì?
Mái nhà nhấp nhổm, lặng chì giấc mơ.
2004

Phố chiều
Phố chiều lửa đốt đèn xe
Đường đi dậy sóng, trên hè lá rơi
Người qua như giấc mơ đời
Lạnh lùng gương mặt vút trôi theo chiều
Ầm ầm xe vút cô liêu
Đời như trôi cả mặc chiều bỏ không
Người đâu chẳng bận tơ lòng
Phố ơi! Con phố để không trong chiều.
2003




Kỹ nữ
Đêm lạc... sầu lên những cánh tay
Buồn vương len sẫm những đôi mày
Ca nhi gửi phận... hồn nhem tối
Gương buất, hờ trong một thoáng mây.

Gió vút ngân nga khúc vẽ vời
Con thuyền kỹ nữ sóng đùa chơi
Cầm ca khúc hát... sầu vô độ
Gửi gió về đâu, lạc cuối trời.

Lèn chặt một đêm sầu đến thế
Ca nhi nghe sóng gió tơi bời
Sông hương thao thức nghe hồn lạc
Một chấm đò con trên sóng chơi.

Có tự ngàn năm sầu vẫn thế
Sông Hương ca kỹ khúc buồn vui
Nhạc mới, buồn xưa sầu mộng gối
Ca nhi lưu lạc mãi trên đời.

Tay gõ, cầm ca, hồn sóng vỗ
Bồng bềnh du khách, tiếng chơi vơi
Bán giao trên sóng hồn kỹ nữ
Sông hương gửi phận, phấn hương đời.
2003

Đêm Huyền My
Tặng Hoàng Huyền My
Ta yêu em một thời rất mỏi
Ta yêu em một thời đứng đợi
Sầu muộn sầu con sóng xô đi...
Em là đêm Huyền My
Đêm hương tóc... đêm dài như nỗi nhớ
Em lặng lẽ để cho hồn đổ vỡ
Sóng dâng lên, tan nát mãi muôn chiều
Em không bờ dành cho tình yêu
Em đắm, ta đau... em sầu, ta nhớ
Em làm sóng cho hồn ta đổ vỡ
Đêm Huyền My! Huyền My...
Trong bóng đêm lặng lẽ ta đi
Ta tìm em, đêm nặng buồn đến thế
Cứ lặng lẽ len vào ta như thể
Sóng mang hồn giập vỡ tan đi
Em là đêm Huyền My!
Từng sợi tóc quăn choàng lên nỗi nhớ
Em là sóng, là buồn, ta đổ vỡ
Bờ tan đi không bến đậu cho tình
Đêm là đêm, đổ vỡ trước bình minh
Chiếc bình ngọc vỡ rồi ta nức nở
Từng mảnh vụn như lòng ta tan vỡ
Đêm Huyền My! Huyền My!
2003

Nhớ
Tặng Hoàng Huyền My
Biết bao nhiêu là nhớ
Cứ lặng lẽ về em
Lẳng lặng thấm vào đêm
Mặc kẻ chờ, ai đợi.

Nỗi buồn không tiếng gọi
Đôi mắt Huyền My ơi!
Mùi hương tóc như khơi
Cho thêm buồn nỗi nhớ

Đêm dài không tiếng thở
Cho nỗi nhớ mong manh
Hồ Tây lặng hồn anh
Em có về đâu đó.
Êm đềm đôi gót nhỏ
Mang nỗi nhớ về đâu
Sương nặng giọt buồn đau
Lặng tờ ngoài song cửa


Đêm cứ dài thêm nữa
Cho thăm thẳm vực sâu
Đôi mắt Huyền My đâu
Trong mơ hồ đêm tối.
2003

Chiều
Tặng Hoàng Huyền My
Em cho ta một mẩu thửa thời gian
Trên con phố nhá nhem chiều lạnh giá
Em cho ta chút tình yêu xa lạ
Bê bết buồn, lành lạnh nỗi chia xa
Đường phố câm... lằng lặng những nếp nhà
Trái tim ngủ trong chiều đi vội vã
Ta yêu nhau âm thầm và xa lạ
Bén thương yêu, len lén nhớ trong chiều
Em cho ta chỉ ngần ấy... bấy nhiêu...
Như lợt gió muộn màng ru ta mãi
Em đi đâu? chia buồn cho ta lại?
Nhớ thương ơi! Như cô lại ưu phiền
Em về đâu? biền biệt nỗi ru quên
Có nhớ lại mẩu thời gian lạnh giá?
Ta cứ đi trong buổi chiều xa lạ
Đường phố say trong cơn lốc ánh đèn
Bao dòng người như sóng quận chiều lên
Như bể khổ nhấn đời hư vô mãi
Em ở đâu? chỉ còn ta ngồi lại
Mẩu thời gian em ạ... hững hờ đau
Chiều vô biên nghe nặng vết thương sâu
Có đọng lại trong hồn em nỗi nhớ.
2003


Chợ chiều
Tặng Hoàng Huyền My
Chợ chiều mái lá liêu xiêu
Người về đâu cả đủ điều hoang sơ
Rỗng không quán lặng như tờ
Chỉ còn tôi đứng chơ vơ tìm người
Chợ chiều lặng tắt cơn vui
Tìm người... người đã đi rồi... rất xa
Cô đơn... gửi một món quà
Quán lều xiêu vẹo gọi là nhớ nhau
Chiều nghiêng, nghiêng cả tình sâu
Thấm lòng kẻ đợi, đủ điều trống không.
2003




Cô phụ
Tặng Hoàng Huyền My
Mặt hoa gia phấn
Gửi phận về đâu
Một chiều bạc gió
Buồn nghiêng mái sầu

Mộng ơi là mộng
Sông ơi là sông
Đò ai lạc bến
Thân ơi cô phòng.

Ơ hờ nỗi nhớ
Ai đợi mà mong
Bến chiều gờn gợn
Thân em đò không

Ai về bến cũ
Gửi lại nỗi lòng
Ngày xuân đã bạc
Phong phanh mùa đông.
2003

Tố nữ
Cõi đời là giấc mộng
Cho em thành kiêu sa
Con tằm đua nhả kén
Em ước ao lụa là

Chỉ hờ thôi nỗi nhớ
Gờn gợn buồn thu ba
Gió níu ta áo mỏng
Cho hư vô nhạt nhoà.
2004

Chiều
Ai bỏ mặc chiều ơi!
Mà nghe hồn chấp chới
Nắng tơ vàng ngàn sợi
Đan áo mỏng vẽ vời.

Ai bỏ mặc chiều ơi
Cho Tây Hồ nhạt bóng
Liễu buồn không tiếng vọng
Ra rả tiếng ve hè.

Chiều bạc trên hàng me
Cháy bừng trên cánh phượng
Chiều về đâu vô hương
Bóng dài lê trên hè.

Hai hàng cây nằm nghe
Bước chân ai rời rạc
Chiều lạc buồn man mác
Đi đâu, chiều về đâu?
2004
Thức lụa
Nõn nà lụa thẫm cơn mơ
Có giằng chi nữa... cũng hờ nỗi đau
Tấm thân ngà ngọc còn đâu
Lụa ơi thêm khổ, nhuốm màu thời gian
Lời im... tiếng nói tro tàn
Bâng khuâng khói biếc như tan phận người
Ngọc ngà gian díu cuộc chơi
Gói trong lụa mỏng phận người bơ vơ.
2004

Em ơi!
Em ơi! bể khổ đã rồi
Hãy mang thân đến mà khơi nỗi buồn
Thuyền không có lẽ cô đơn
Giăng buồm cho lộng mà hờn nỗi đau
Buồn tênh khoảng trống thật sâu
Nổi bềnh thân xác giãi dầu cuộc vui
Cũng thì một kiếp mà thôi
Thời gian gió thoảng qua trời mộng du
Chia năm sẻ bảy cho dù...
Hả hê cõi sống ngàn thu vẫn là...
Có tròn một giấc thu ba?
Lăn tăn con sóng... mặn mà cuộc vui
Cũng thì xuân sắc người ơi!
Hãy về đây đắm một thời có nhau
Để rồi sóng rợp bể dâu
Chẳng hoài một chút nhiệm màu thời gian.
2005

Chiều
Chiều rất mặn, còn nồng lên nỗi nhớ
Nước gương phai ru lộng những hàng cây
Đêm ngọt nhạt như vỗ về ai dậy
Sóng êm êm nghe thao thức vơi đầy
Chiều có đợi ai không? Hồn bỏ ngỏ
Gờn gợn Tây Hồ con sóng mênh mang
Lợt sương mỏng như nỗi buồn ai lặng
Lắng bờ xa thiêm thiếp giấc cô phòng
Trăng ngọc bích vo tròn như gối mộng
Chiều đi rồi mây lợt mỏng vò tơ
Buồn rũ rối cho lòng ai bỡ ngỡ
Chiều đi qua đau con sóng xô bờ
Có nỗi nhớ buổi chiều day dưa mãi
Còn thẳm buồn cho ai đợi chờ ai
Xin chờ với cho ta về chung nẻo
Chiều - chiều ơi! Ta nghe gió thở dài.
2003


Đêm
Đêm vắng, trong veo, gợn tiếng đàn
Nhẹ buồn như lụa, lấm sương tan
Bâng khuâng nỗi nhớ nhoà vô ảnh
Một cõi vô thường lặng tiếng than

Rơi rớt đâu đây còn vọng tiếng
Mầu trăng như vấy giấc cung đàn
Lòng người chia cắt muôn âm hưởng
Vui buồn khoan nhặt nỗi đa mang...

Cứ tưởng là trăng ngọt tiếng đau
Nỗi buồn như lắng xuống đêm sâu
Chỉ còn một cõi lòng mang nặng
Như thấm nhân gian, vọng nỗi sầu.
25-3-2005



Không
Em ơi! Anh lai về không
Tường rằng sẽ có... lại dòng phôi pha
Phấn hương xem những nhạt nhoà
Em đi đâu nhỉ? Mặc ta một mình
Không rồi! Một cõi buồn tênh.
2005


Buồn
Những bức thư tình, như lá thu
Buồn lay muôn giấc mộng cho dù
Bâng khuâng nhẹ gió ru tà áo
Trời vút chiều lên như tiếng ru

Ngại nói buồn cho ánh mắt nhìn
Trước thềm gửi chiếc lá làm tin
Cứ chờ nhau mãi chờ nhau mãi
Chim đã qua trời sương gió lên.
2003



Tuỳ hứng số 1
Cô đơn có tự bao giờ?
Từ ngày xa lắm hững hờ bỏ đi
Tuổi thơ không trối chăng gì
Chìm vào quên lãng một thì bỏ hoang.
2004

Vô đề 1
Nỗi buồn chia nửa cho ai
Mà sao ta vẫn mãi hoài thấy đau
Nỗi buồn chẳng muốn đi đâu
Quẩn quanh như thể nỗi sầu riêng ta.
2003



Tuỳ hứng số 2
Dại khờ là con nhện
Cứ mải miết mà giăng
Ngây thơ là con tằm
Nhả bao đường tơ rối
Để con ong bay vội
Chết chìm trong lưới tơ
Có nàng tiên thẫn thờ
Đắm mình trong tơ lụa.
2004

Đêm
Đêm toả ngọt biết bao điều chẳng thấy
Chỉ có hương thôi, lén ý nghĩ bao điều
Chẳng hình hài mà e ấp bao nhiêu
Hồn mở cửa nhận về bao tâm tưởng
Ta lặng lẽ trong bao đêm chật vướng
Lặng lẽ hồn, nhè nhẹ bước chân đi
Không trăng sao ta thấy được những gì?
Một chút đắng, một chút buồn ý nhị
Cứ lên men, cất lên thành ý nghĩ
Chảy thành thơ lai láng ngập trời đêm
Không ánh trăng, ta rượu uống say mềm
Vầng trăng cũ bồng bềnh trong ý nghĩ
Đêm vẫn thức chẳng cho hồn ta nghỉ
Ngậm ngùi đau ta uống rượu mơ già
Uống từng mùa trăng lạnh đã đi qua
Buồn ly chén còn vương màu trăng cũ
Đêm vẫn thức chẳng cho hồn ta ngủ
Ngọt ngào hương, vần vũ mãi bao điều
Ta trở về lặng lẽ bước chân xiêu
Buồn tịch tịch, cô phòng không đệm gối.
2005

Chị tôi
Tặng chị Vũ Tuệ Liên một bức hoạ
Một hôm chị cập bến già
Mà sao tôi vẫn thấy là như không
Vẫn còn thẫm ngọt mùa đông
Yêu thương chi lắm giữa dòng thời gian
Chị như một chiếc thuyền nan
Bồng bềnh trên sóng nồng nàn vẫn yêu
Đóa hoa hương sắc buổi chiều
Vào đêm sao vẫn rõ nhiều vị hương.
2003




Không tên số 1
Em ơi lặng ngắt như tờ
Say sưa đã chết bao giờ chẳng hay
Còn đâu cuối mắt chân mày
Nồng nàn như thể gió bay qua trời
Chỉ còn tĩnh lặng thế thôi
Ngồi mà suy ngẫm gió trời thổi qua
Khổ đau như một món quà
Tình yêu ánh mắt đui loà tìm nhau.
2004

Xuân đợi
Xuân rất mỏng, cánh hoa mềm trong gió
Lá vẫn non, run rẩy cuối mùa đông
Sắp về chưa? lay lắt giữa muôn dòng
Sợ hoa lá lỡ tay tan thành gió.
2005



Buồn
Hạnh phúc mỏng như lụa ôm thân xác
Giấc mơ tàn, rơi tan biến nơi đâu
Nhìn quanh ta bao mảnh vụn sắc màu
Viên ngọc vỡ ngẩn ngơ buồn cát bụi
Bao êm ái để hôm nay trần trụi
Thức lụa ơi! gian díu lặng hồn ai
Lời dịu êm như một tiếng thở dài.
2004

Tuỳ hứng số 3
Tặng Hoàng Huyền My
Em như buổi sáng tinh mơ
Như con chim đậu trên bờ giậu xanh
Ru tan sương ngọc đầu cành
Một ngày chưa chín, vẫn xanh nguyên màu
Hương tình theo gió đi đâu
Đượm vào nỗi nhớ, xanh màu thời gian
Em như sương trắng giăng ngàn
Giật mình rớt xuống, vỡ tan muôn màu
Mắt nhìn trĩu xuống tìm nhau
Thấy không? Chẳng biết! Ánh màu thời gian.
2004


Không tên số 2
Buồn là nửa khuất của niềm vui
Chẳng ai chờ nó đến
Niềm vui không cần bến
Nỗi buồn chẳng hẹn ai
Ta có câu thở dài
Dành cho đời hoang tưởng.
2004

Vô đề 2
Có một thời lành lặn
Hôm nay tan vỡ rồi
Ôi chiếc bình tan vỡ
Chỉ còn nỗi tả tơi

Hãy ghép lại từng năm
Có nên đời ta sống
Hỡi trời cao đất rộng
Ta đâu? ta về đâu.
2003



Suy ngẫm số 1
Lòng tốt như cổ vật
Người ta bày trong phòng
Một tình yêu đắt giá
Mong manh và hư không.

Ta thương cái thân ta
Khổ đau và vụng dại
Ơi chiếc bình huyền thoại
Có nương hồn ta không?
2004

Đổ vỡ
Cứ cộng lại cho thành bao suy nghĩ
Nén chặt lèn một phút hóa thành không
Ta đổ nghiêng như khoảng trống mênh mông
Đời rỗng tuếch phẳng lỳ như vô tận
Thương ai đến nửa chiều nghe lận đận
Nắng tơ vương nhen nhóm nỗi đau này
Chẳng ngược xuôi, rũ mỏi bàn tay
Trong mắt rỗng sâu quầng đêm vỗ cánh
Sự trống rỗng tưởng như trời quang tạnh
Ngẫm mà đau gom góp mãi làm chi
Một trời thơ vụt xám giấc mơ chì
Cơn bão đến cuồng phong gào số phận.
20-11-2003



Vô đề 3
Hư không một thoảng đã rồi
Chẳng còn hương sắc để ngồi mà đau
Về không như níu tình sâu
Ngậm ngùi trong gió thoảng màu thời gian.
25-12-2003

Lỡ
Ta lỡ một chuyến đò
Dòng sông trôi đi mãi
Bến buồn trong hoang dại
Hồn ta kêu đò ơi!

Thời gian đã qua rồi
Ta chờ đò mãi mãi
Hỡi dòng sông thơ dại
Mặc đời ta già nua

Một bình minh trong mưa
Một buổi chiều sám lửa
Một dòng sông lần lữa
Một bến bờ như chưa...
2004



Không
Đời là trống rỗng hư không
Mà sao ta vẫn cứ nồng mãi yêu
Trời ơi nỗi khổ trăm chiều
Dày vò ta mãi đủ điều hư không.
2004

Buồn em
Tặng Nguyễn Chiến Thắng
Em lạc lõng giữa hai bờ thế giới
Tấm thân em là con thuyền trôi nổi
Giữa hai bờ khổ đau
Thuyền muốn đi… giằn vặt nỗi thương đau
Thuyền ở lại neo đời không bến đậu.
2004



Cái vỏ
Cõi đời là tấm áo
Gói ghém những hình hài
Để một chiều lằng lặng
Ta tưởng mình là ai

Áo mới ơi là áo!
Thân mày đâu là ta
Có còn gì trong ấy
Thinh không hay gọi là…!
2004

Chiếc lá
Tặng Nguyễn Chiến Thắng
Đã xa rồi anh như cơn gió
Lá rã rời say phơi xác lặng nằm im
Chiếc lá còn xanh trên đất im lìm
Như ngóng đợi gió ơi hồn thơ dại
Em vẫn mong gió ơi còn trở lại
Thổi tơi bời cho lá rụng bay đi
Lá còn xanh - lá rụng xuống đường đi
Đường của gió - gió ơi về lá đợi.
2004



Hàn Mặc Tử
Thi nhân chết trong tiếng gào của biển
Vầng trăng đêm vần vũ khói ngàn sâu
Buồn gặm nhấm từng mảnh hồn lở lói
Xác thân ơi! trăng vỡ lấm lem màu.

Ơi thôn Vĩ vừng trăng không còn nữa
Vần thơ điên chua xót mãi cồn lên
Sóng vỗ sóng như gọi hồn thi sĩ
Nấm mồ câm lằng lặng giấc vô hồn

Ơi bia đá giam hồn ai vĩnh cửu
Mặc vần thơ lạc lõng mãi bên đời
Hàn Mặc Tử như giọng buồn thôn Vĩ
Đón ai về trăng mật ngọt không nguôi
Đời mãi thế, vẫn chỉ là điên dại
Thi nhân ơi, gục ngã giữa vần thơ
Yêu đến chết như biển gào sóng vỗ
Trong cô đơn mồ lặng mãi không bờ

Anh đã đến, trở về trong đau đớn
Anh đã yêu, và mãi mãi là yêu
Biển điên dại như hồn anh cuồng dại
Gọi tên anh trên đỉnh sóng muôn chiều.
2004

Vô đề 4
Ta có mình, chiếc bình cát bụi
Hun đúc một thời dáng vẻ kiêu sa
Chiếc bình không, trống rỗng nuột nà
Chỉ chứa đựng hư không và trống rỗng.
2003

Cô đơn
Tặng Hoàng Huyền My
Cô đơn không màu!
Cứ lặng lẽ thấm vào hồn đâu đó
Cô đơn không màu!
Bâng khuâng ngõ nhỏ
Chẳng có đi về lằng lặng lòng ai
Thời gian là tiếng thở dài
Còn hằn vết bánh xe lên nỗi nhớ
Buồn đau là bình vỡ
Lênh láng nỗi niềm đang trôi về đâu
Cô đơn là dòng sông sâu
Nước trong vắt cứ như là không chảy
Chỉ có mình ta thấy…
thế thôi!
Đợi mai ngày đắp bồi
Lở lói bên kia, về bên này ủ ấp
Bao bờ bến đất bồi như đắp đập
Như chờ ai về san lấp cơn buồn…
Chẳng có ai về! Cô đơn nhiều hơn…
Không màu sắc cho lòng ai lầm lỗi
Chỉ có trái tim âm thầm nghe mỏi
Lạc trong thời gian lặng lẽ không màu.
2002

Buồn
Êm dịu quá, em đi rồi đi mãi
Ta bâng khuâng như thể vẫn còn đây
Trong mảng rỗng không gian ta nhìn thấy
Có bóng em lặng lẽ giấc vơi đầy…!
Đừng lại nữa… cứ đi và đi mãi
Cõi đời hoang có thể sẽ là đêm
Sầu vô ảnh nhạt mờ muôn ý tưởng
Sao trong ta còn đọng gót vô thường.
Êm dịu quá, em đi rồi đi mãi
Ta cầu xin em đi rồi không lại
Chỉ còn đây sự trống trải là đêm
Đêm lèn chặt một hồn đau thơ dại
Nghe bâng khuâng lằng lặng dấu hài.
2003



Cái bóng
Ở đời cái bóng là em
Lênh đênh trên phố nổi dòng can qua
Trời ơi cái nếp lụa là
Êm ru như sóng thổi qua cõi đời
Cái nhìn đánh đắm thuyền tôi
Tưởng rằng mắc lưới để rồi lại không.
2003

Nắng thuỷ tinh
Tặng Như
Nắng vỡ trên thềm, nắng thuỷ tinh
Như hồn ai vỡ lúc bình minh
Nghe đau cơn gió buồn đi lạc
Vụn vỡ ai ơi! lặng khối tình.

Giọt buồn từng mảnh dây dưa nắng
Gom góp cho thành nắng thuỷ tinh
Thân như bình vỡ hồn tan mộng
Nắng ơi! xin ghép lại cho lành.

Em mong manh quá, đau tan vỡ
Lặng thấm vào thơ một chút tình
Nắng ơi từng mảnh hư vô quá!
Giập vỡ cho hồn nắng thuỷ tinh

Một ngày ta đến vương hoa nắng
Lặng lẽ thân em một chiếc bình
Ai ơi gom lại cho tươi nắng
Gọi bóng em về, đôi mắt xanh.
2004

Đóa hoa bên đường
Đẹp quá nên anh chẳng hái đâu
Đoá hoa trinh nữ rực muôn màu
Bâng khuâng môi ấp hôn lên lá
Nhem nhóm trong lòng nỗi khổ đau.

Hoa nở bên đường hoa của ai?
Thiên nhiên như để lại dấu hài
Chỉ có nắng, mưa và gió thoảng
Ru hồn trinh nữ giấc sương mai.

Nắng cứ tô lên sắc gấm vàng
Sương trong điểm ngọc lỡ đa mang
Gió cứ vi vu lời của gió
Hồn hoa ngây ngất giấc mơ màng

Đừng có theo ai về viễn sứ
Gửi hồn trong lọ nỡ sao đang
Lỡ tan từng mảnh sầu tô vẽ
Bụi lấm hồn hoa sự lỡ làng.
2004

Đóa hoa vô thường
Tặng cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Anh chết vào mùa trái chín cây
Bao vần thơ nhạc gió vẫn bay
Lộng trong cõi sống niềm chua xót
Cái giá hồn anh đã đủ đầy…

Một vườn trái chín tay ai hái?
Anh đến, anh đi còn nơi đây
Chỉ là cõi sống xô va mãi
Như níu vào đêm lời gió bay…

Đời mãi cất lên lời hát ấy
Ru hồn thân phận trắng bàn tay
Bao điều còn mất thơ anh viết
Nhạc vút ru ta những tháng ngày…

Chẳng lấm bụi trần, đau vụn vỡ
Xác thân còn mất nỗi vơi đầy
Khổ đau như ngọc ru đời mãi
Lẳng lặng anh về theo gió bay

Hỡi ơi! Thơ nhạc người đâu nhỉ?
Chỉ có hư vô chứa ngập đầy
Nhạc thơ như đẫm hồn cõi sống
Anh về thanh thản trắng bàn tay.
2004

Buồn
Ai ơi cái giá đủ đầy
Buồn đè thân xác, hồn bay mất hồn
Chỉ còn có thế - cô đơn…
Tấm thân nằng nặng hỏi hồn đi đâu
Bước chân, đời những vực sâu
Không hồn, chân bước dãi dầu lối đi
Đời ơi tô vẽ mà chi!
Lợt son có thắm, mơ chì thấm đau
Than ôi! Nguyệt lạc còn đâu
Giày vò bóng tối giãi giàu giọt sương
Êm ru một cõi vô thường.
2004



Ăn năn
Mọi sự ăn năn cũng đã rồi
Một thời để sống ngẩn ngơ trôi
Con đò như níu dòng sông lại
Đòi nỗi thăng trầm muôn cuộc vui.

Tàn tạ chiều ơi con đò nát
Ăn năn chi nữa sự đã rồi
Cổ tích một thời theo con nước
Chỉ còn vụn vỡ những cuộc vui

Cắm sào mà đứng, chiều lên vút
Bát ngát hư vô một cõi đời
Mênh mông nước trắng hồn vô vị
Một khúc ca buồn reo nước sôi.
2005
Vô đề 5
Một ngày lặng lẽ giấc mơ đi
Để lại thân ta nặng khối chì
Hãy chờ ta với… ta theo với
Chỉ có im lìm con lối đi.
2004



Mong manh
Tình là manh áo mới
Khoác lên hồn của nhau
Gói ghén bao niềm đau
Ru cho đời thức dậy

Ai mong chờ ai đấy?
Trong mưa nắng phôi pha
Tình ơi buồn thiết tha
Ru nhân loài gấm lụa

Đến một ngày xa nữa
Mênh mông chẳng thấy đâu
Người ta gọi tìm nhau
Trong vô cùng số phận.
2004

Chiều
Lợt gió vắt khăn ru tà áo
Mái tóc bồng cợt gió em qua
Ánh hoàng hôn nhạt nhoà
Còn tím lặng trên hè như vẫn thở
Có ai bước âm thầm nghe tiếng vỡ
Nỗi buồn ru lên đỉnh, nỗi buồn ru
Chiều nghe êm, sương phảng phất cho dù
Đêm mỏng dính cựa mình như thức dậy
Hồn ngơ ngác lạc trong chiều vừa thấy
Bóng kiều thơm như tan biến về đâu
Bóng đêm len trong kẽ lá nhợt màu
Như chết giấc trong nỗi buồn nhung nhớ
Chiều đã câm và lời đêm tiếng thở
Hồ Tây buồn, ru sóng níu hồn ai,
Trong trời đêm ai buông tiếng thở dài
Như nuối tiếc một buổi chiều qua vội.
2002


Tuỳ hứng số 4
Bồng bềnh một tấm thân chơi
Phù du cũng lắm nỗi đời cũng pha
Mang thân vấy bọt sơn hà
Sự đời võng vãnh tưởng là nước dâng.
2002

Xuân
Tặng Hoàng Huyền My
Bờ liễu xanh rủ xuống
Như ôm lấy xuân về
Thẫn thờ vì đam mê
Một ngày xuân mới dậy

Nàng tiên nhà ai đấy?
Tóc xõa ôm bờ vai
Một vóc lụa hình hài
Môi hồng đang gọi gió

Trên cành con chim nhỏ
Mải mê hót không đi
Nó đang gọi những gì
Chỉ có nàng tiên biết.
2002



Ngẫm 1
Gió đu gió, mưa đu mưa
Đong đưa thân phận cái cây dừa
Co giằng chi lắm, đau duyên phận
Ngẫm cái đời người đến khổ chưa?
2002

Cõi ảo
Tất cả chừng như đã đủ rồi
Nỗi buồn thì lắm, ít niềm vui
Người ta tô vẽ đời tươi thắm
Son phấn ngời lên những khoé vui

Thiếu thừa đắp gọt cho thêm vẻ
Pho tượng kiêu sang cái mẽ người
Cũng mê, cũng đắm hồn non nước
Pho tượng kềnh càng cái thú chơi

Ao ước một đời cho ra vẻ
Mắm tôm, mắm tép, chuyện con người
Trời đất bao dung hồn khờ dại
Tô hồng cho thắm chút niềm vui

Ảo ảnh cõi đời như thế đấy
Thực hư, hư thực cõi con người
Một chiều mê mỏi dừng chân lại
Nghĩa địa kia rồi! Hết cuộc chơi.
2003

Tình yêu
Tình yêu như áo mới
Khoác lên hồn thơ ngây
Tình yêu như trái cây
Ánh lên màu mật ngọt
Tình yêu như chim hót
Nhởn nhơ bay về đâu?
Một hôm áo bạc màu
Trái theo mùa về đất
Chỉ còn đời lật đật
Ta ru ta về đâu?
2002

Đường chiều
Một thoáng như mơ, thắm nụ cười
Thổi bừng duyên phận cứ như chơi
Em là ai nhỉ? qua chiều ấy
Để mặc đêm về nghe tả tơi.

Phó mặc trời xanh - xanh đến thế!
Trăng non thư thả nhởn nhơ cười
Chiều cứ khơi lên màu quá khứ
Mặc ai ngơ ngác giấc mơ trôi

Ảo giác làn môi nhoà tóc rối
Chiều đi nghe lặng, gió không lời
Đâu nhỉ? em đi vào bóng tối
Đâu còn chi nữa đóa hoa môi.
6-6-2002



Ru tình
Tình ru trong mắt, trên môi
Tình ru theo gió, để lời thoảng qua
Phù du như một món quà
Bâng khuâng có kẻ mặn mà nhớ thương
Tình ru muôn dặm, ngàn sương
Bâng khuâng chiếc lá trên đường rơi rơi.
2005

Suy ngẫm số 2
Trăm năm mầm thức dậy rồi
Mà nghe trái đắng còn tươi dáng hình
Nhìn mùa xuân lặng mà kinh
Măng tơ nay đã để hình dáng ai
Một thời nặng trĩu bờ vai
Oằn lưng buông tiếng thở dài xác thân.
2005


Giấc mơ
Đời người có lẽ như mơ
Trôi qua gian dối, cập bờ khổ đau
Vui buồn gian díu chi nhau?
Mà sao chung một giọt sầu nhỏ rơi
Dòng sông con nước rã rời
Mênh mông cửa biển ngậm ngùi thân ta
Muôn sông von lại khóc oà
Về chung một cõi nhạt nhoà hư không.
2005

Tố nữ
Tay mỏng em hờn với lụa đau
Hình hài chẳng vẹn, nhón thương nhau
Vi vu cõi sống, tình trang trải
Em thấy hồn tan giấc mộng đầu.
Đêm 20-6-2005




Nắng đốt em hồng như trái cây
Mùa hè lửa hắt chín bàn tay
Trời ơi! Xin gió nồng lên nhỉ
Cho ước mơ kia bện tháng ngày.
Đêm 20-6-2005

Mất
Mặn nồng… khi đã mất anh
Em ngồi dỡ mối mành mành khổ đau
Trương Chi tạc chén u sầu
Em ngồi đan lại chuỗi sâu ân tình.
Đêm 20-6-2005

Nỗi buồn lặp lại
Tặng Lê Thị Kim Oanh
Chiếc lá bay rồi, bay qua đời tôi
Cặp bến hư vô… lộn lại trong đời
Nghe thiêm thiếp như giọt buồn thấm để!
Như mùa xuân lặng thầm mọc rễ

Mùa xuân ngọt như em về đến khẽ
Gót hài xanh nhè nhẹ lấm chiêm bao
Như mầm cây ngọt ngào
Còn e ấp dáng hình không muốn nở

Mùa xuân già muốn vỡ
Dang rộng vòng tay
Em có đau không khi cửa mở tháng ngày?
Lấn lát thời gian, qua bờ năm tháng
Từ tinh khôi để đến chiều chạng vạng
Nõn nà đau, ru mỏng giấc mơ người
Đến một hôm ta như lá rơi
Đời bay biến lặng thầm trên đất cũ
Ta chợt thấm… chợt đau buồn nhắn nhủ
Hư vô ơi! Nhận lại kiếp con người.
2005

Em có vui
Một ngày em có vui không?
Cõi trời rộng mở, mênh mông cõi đời
Nghe tình thấm mệt đầy vơi
Chứa chan muôn sự… nỗi đời dở dang
Một ngày em có thênh thang?
Mở lòng không đấy? Nhẹ nhàng bước đi…
2005


Về không
Em ơi anh lại về không!
Tưởng rằng sẽ có… lại dòng phôi pha
Phấn hương nghe những nhạt nhoà
Em về đâu nhỉ? mặc ta một mình
Không rồi… một cõi buồn tênh.
2005

Đêm trăng
Đêm vắng trăng cheo, gợn tiếng đàn
Nhẹ buồn như lụa lấm sương tan
Bâng khuâng nỗi nhớ nhoà vô ảnh
Một cõi vô thường lặng tiếng than

Rơi rớt đâu đây còn vọng tiếng
Màu trăng như vấy giấc cung đàn
Lòng người chia cắt muôn âm hưởng
Vui buồn khoan nhặt, nỗi đa mang

Cứ tưởng là trăng ngọt tiếng đau
Nỗi buồn như lắng xuống đêm sâu
Chỉ còn một cõi, lòng mang nặng
Thấm thía nhân gian, gợn nỗi sầu.
2005

Vô đề 6
Em ơi nỗi buồn chia xa
Ta lạc lõng bên em cõi sống
Trời rất cao và cõi đời rất lộng
Khao khát buồn vui
Khi chia tay nghe nhau ngậm ngùi
Em bỏ anh vì đời kiêu sa quá
Thế là buồn - thế là xa lạ
Bàng bạc đời đau
Hãy về đi còn gì cho nhau
Hãy về đi, bạc màu thương nhớ.
2003



Vô đề 7
Một chuyến xe đưa ta đi
Một chuyến xe đưa ta về
Đời xưa nay vẫn thế
Em cứ đi đi đời đâu có kể…
Chao chát cơn đau
Hãy về đi, thời gian quầng sâu
Hãy về đi, mà nghe mình có nhớ?
Gian díu tìm nhau để rồi lỡ dở.
2003

Xuân
Một rối tơ vò, cho cuối năm
Mùa xuân an giấc ngủ con tằm
Bao nhiêu hương sắc về giăng mộng
Ai kéo dùm ta được với không?

Xin em gỡ hộ hồn anh với
Đường tơ vương lụa ướt bàn tay
Thời gian đăm đắm về se lại
Cái kén vàng ong tựa nét mày

Mùa xuân xanh mướt ru em lại
Kéo kén, tơ vàng dệt áo mây
Lụa mỏng em mang hồn phố chợ
Mùa xuân như đọng mãi muôn ngày.
1-1-2003

Cầu xin
Xin mềm như tơ lụa
Xin mềm như gió bay
Em ơi anh chiếc lá
Bâng khuâng con đò lay.

Một dòng sông vô tận
Là con nước đời này
Con đò ta thấm mệt
Như lá vàng lìa cây,

Em ơi dùm ta với
Đừng mang gió về đây
Hãy thả neo thân phận
Cho hồn anh đừng bay.
2004

Xuân
Có lẽ gió về thổi qua nỗi nhớ
Có lẽ em về băn khoăn tiếng thở
Nhẹ gót lụa bay
Mùa xuân em ơi!
Xin đừng trau mày
Cứ nhè nhẹ mà đi vào cõi sống
Đêm mùa xuân em về như mộng,
Thoảng chút hương say
Ta bâng khuâng, mưa nhẹ rớt bàn tay
Như nhặt được mùa xuân về trước cửa
Manh áo nõn lụa là run chút nữa
Bâng khuâng mưa bay
Ta ngủ quên trong cõi xuân này.
2002

Dại Khờ
Ta lặng lẽ dại khờ
Đi theo em buổi ấy
Em như gió qua bờ
Mặc tim ta run rẩy
Xin đợi nhau gió ơi!
Cuốn theo hồn ta với
Gió đi và không đợi
Mặc ta ngơ ngẩn chờ
Tan rồi một giấc mơ
Ta gã khờ đợi gió.
2002

Tranh tố nữ
Tặng Hoàng Huyền My
Trong trắng nên em thích vẽ vời
Mở lòng song lại khép như chơi
Ta mang nghiên bút sang em vẽ
Tố nữ trong tranh bẽn lẽn cười

Giấy trắng mong manh nét bút hòa
Có người con gái nhớ xuân qua
Nét buồn như níu mùa xuân lại
Trong trắng day dưa một món quà.

Ấy thế rồi em có phận đời
Tơ hồng duyên thắm vẽ lên môi
Tô quầng mắt nhớ vùi duyên thắm
Giấy trắng cồn lên một nét vui.

Có lẽ tình yêu như thế đấy
Ngổn ngang giấy mỏng những vần thơ
Cô gói được không hồn tố nữ
Mênh mông trong trắng lại không bờ.
2002

Chiếc bình
Bình vỡ ta ngồi thương nước trôi
Thương cho thân phận vỡ tan rồi
Cõi lòng nương náu rồi tan biến
Một vũng tan hòa có thế thôi!
2002



Mảnh vụn
Từng mảnh yêu thương đã vỡ rồi!
Khi buồn ngồi ghép lại mà chơi
Thành pho tượng gỗ ngồi ngây dại
Ngạo nghễ ngời lên một nét cười.
2002

Chiều xuân
Nắng sẽ tan đi! một bóng chiều
Bao người se sắt bước chân yêu
Cây ơi sẫm lại màu thương nhớ
Hồ nước long lanh biết đủ điều

Gió gọi cho ai lời nhớ thương?
Hoa nghiêng bóng lặng giấc nghê thường
Xuân lay nhón gió ngời hương lộng
Hoa ngỏ tình nghiêng như vấn vương

Bóng tối loang dần như giấc mơ
Tình nhân đi lạc giữa mong chờ
Mùa xuân như níu thời gian lại
Cho khách qua đường nỗi ngẩn ngơ.
2002

Xuân
Tặng Hoàng Huyền My
Bờ liễu xanh rủ xuống
Như ôm lấy xuân về
Thẫn thờ vì đam mê
Một ngày xuân mới dậy

Nàng tiên nhà ai đấy
Tóc xõa ôm bờ vai
Một vóc lụa hình hài
Môi hồng đang gọi gió

Trên cành con chim nhỏ
Mải mê hót không đi
Nó đang nói những gì
Chỉ có mùa xuân biết.
1-2000

Xuân
Nắng xuân lơ đãng trên hồ
Sương mơ phảng phất, nét hờ gió bay
Tây hồ ngái ngủ một ngày
Sóng ru uể oải còn say giấc nồng
Một vùng trời đất mênh mông
Êm êm nhè nhẹ trùng trùng lan xa
Mùa xuân có lẽ vừa qua
Lòng như cũng thắm đợi quà đón xuân
Một nhành mai trắng chia phần
Họa my hàng xóm vút ngân gọi mùa.
2002

Mưa
Tặng HM
Mưa bong bóng cho phập phồng nỗi nhớ
Chợt hiện, chợt tan day dứt mưa dài
Mưa trong lòng ướt át dấu chân ai
Nghe chìm nổi cả ban chiều đắm đuối
Ai ngoài đó rất xa buồn tiếng gọi
Ai ngồi đây lẳng lặng ngóng mưa chiều
Như sợi buồn trang trải đến bao nhiêu
Cho bong bóng phập phồng day dưa nhớ
Cứ hiện lên rồi tan thành đổ vỡ
Mặc cơn mưa như trôi mãi về đâu
Dấu chân nào ướt át mãi thương yêu
Như bong bóng phập phồng nôn nao vỡ
Hồn đã đi, sao cõi lòng còn ở
Tại mưa chiều như níu giấc mơ ai
Cứ hiện lên rồi tan vỡ hình hài
Như ngọc vỡ như hồn ai tan vỡ,
Mưa rất êm như lời ru tiếng thở
Nhẹ nhàng đau cho nỗi nhớ ưu phiền
Cả một trời bàng bạc đến vô biên
Đêm xoa dấu chẳng còn bong bóng nữa.
2005


Vô đề 8
Ta giữ cho em một khoảng trời
Hãy về mà giậm những buồn vui
Tháng năm xoa dấu mầm xanh dậy
Có phải hồn em ngơ ngẩn vui

Áo biếc em vào trong cõi xuân
Nhởn nha không nói chuyện xa gần
Nôn nao thức lụa đem phơi gió
Có kẻ nghiêng tình đến lỡ chân

Gian díu mầm xanh duyên phận ơi
Hôm qua còn đó đã xa rồi
Mùa thu níu áo vương theo gió
Để lại hương tình rớt tả tơi

Ai đã ngắt đi cả mùa xuân
Thả hồn muôn lá dưới bàn chân
Đường thu tan tác trong chiều gió
Ngơ ngác hàng cây tóc bạc dần.
2005

Tuỳ hứng số 5
Sáng dậy hàng hiên nặng giọt rơi
Như bước chân ai lặng rã rời
Mưa đã qua lâu tuồng gạn lại
Một dòng thoi thóp vẫn chưa vơi

Thật lặng mà nghe nhón chân đi
Trôi nổi phù du lặng dấu chì
Lênh đênh vạn sự sầu vô hạnh
Trong cõi vô thường ai nghĩ suy?

Bình minh tỉnh giấc trong sương sáng
Ngàn sương tan biến mộng tràn mi
Đêm đã ra đi tuồng gạn lại
Một cõi vô thường ta nghĩ suy.
2005

Vô đề 9
Một buổi người ta biết đến tôi
Mặt đất hư vô khép lại rồi
Một thoáng hình hài trong tâm tưởng
Như lá thu vàng giăng mắc rơi

Thổn thức trên vòm bia lặng câm
Vài dòng nguệch ngoạc vết dao đâm
Chao ôi cõi sống là tên tuổi
Có biết hồn ma lặng tím bầm

Cái mất, cái còn không sao nữa
Chỉ là vô sắc cái hồn không
Dày vò mấy chữ quên không thả
Day dứt buồn ai bận cõi lòng

Có lẽ cuộc đời lau chẳng hết
Có về những chẳng đến hư không
Cố lặng mà nghe buồn lộn lại
Lời đau day dứt mãi trên dòng.
2005

Xuân
Mùa xuân bề bộn em ơi
Mang tình mà đãi lấy đời thuỷ chung
Lọt sàng có hạt sương trong
Nỗi buồn đánh vãi giọt hồng phôi pha
Thuỷ tinh là giọt sương già
Còn ngời ánh ngọc món quà hư không.
2005

Vô đề 10
Tặng anh Thắng
Một khắc là tan những nụ cười
Ngàn lời bay biến nước buông trôi
Dáng hình ảo ảnh theo sương khói
Một khoảng mơ hồ giọt nước rơi

Chỉ là cái bóng giữ lòng ai
Gậy chống ngao du vẫn miệt mài
Hư vô đáy cốc buồn nương lại
Từ giọt vui, buồn chợt nhớ ai

Bể khổ chiều nay không có anh
Từng vòng hoa lấm giấc còn xanh
Ru buồn tiếng nhạc anh lìa cõi
Giấc ngủ ngàn thu ngọn gió lành
Bạn hữu đưa anh mãi tận chiều
Đoàn người mỏi gót bước chân xiêu
Xa rồi xa mãi hồn tri kỷ
Rượu cạn đèn lu vực đất neo.

Lặng vắng tôi tìm đâu bóng anh?
Quây quần bạn hữu những ngày xanh
Hư vô tiếng hát vương đâu đó
Để lại cho nhau giấc mộng lành

Gậy chống anh đi lạc cõi đời
Trên mồ một nấm đắp hoa tươi
Về đi đến cõi bồng lai nhé
Hãy nhớ trần gian bao lúc vui.
2005

Đôi mắt
Tặng Lê Thị Kim Oanh
Một ngày trong đáy mắt sâu
Có con thuyền đắm giãi giàu cuộc vui
Ngủ đi trong đáy mắt người
Ru êm con sóng cho nguôi nỗi buồn
Một vùng hồ nước ru quên
Xanh trong tận đáy con thuyền mộng du
Mắt ơi! Đôi mắt hồ thu
Bâng khuâng nhận lấy cho dù nhớ nhau
Con thuyền trong mắt thẳm sâu
Mắt ơi giữ lấy tình sâu không bờ
Một ngày vật vã câu thơ
Thuyền không đến bến ngập bờ khổ đau
Mặc cho lệ đắm tình sâu
Tháng năm ngâm khúc nhiệm màu nhớ thương.
2005

Cành me
Gió đưa ủ rũ cành me
Bàn tay lá khép trưa hè nắng rơi
Cố nương mà bíu lấy đời
Xẻ tình chua ngọt khúc vui mặn nồng
Bàn tay ủ rũ hư không
Nhận về chẳng thấy để lòng vị chua.
2005

Vô đề 11
Tặng Lê Thị Kim Oanh
Em qua sông… mang về theo nỗi nhớ
Một thoáng mưa bay… cơn mưa còn dở
Một dòng trôi luôn xẻ dọc hai bờ
Có cây cầu bắc qua hoang sơ
Dòng sông đỏ cồn cào reo tiếng vỡ
Đất bên kia về bên này nức nở
Như bàn tay ôm lấy mộng không bờ
Em đi rồi… mang theo cơn mơ…
Ta nằm đợi, đêm dài như cánh gió
Nghe con nước gợn buồn buông tiếng thở
Vọng xa xăm như thể tiếng ơ hờ
Em đã về trong thầm lặng cơn mơ
Mang nỗi nhớ gửi vào trong gió
Buồn e ấp… bên này đêm xói lở
Từng vạt buồn - vạt nhớ bỗng về đau
Người đã đi… đêm lặng vết thương sâu
Màu hoang vắng nổi bềnh trong nỗi nhớ
Từng vần thơ như con đò - tiếng thở
Mang hương tình nhen nhóm mãi về đâu?
Em sang sông… đêm thầm gọi tên nhau
Buồn bên ấy, bên này bao nỗi nhớ
Ôi đôi mắt của một lần gặp gỡ
Bao hương tình nhen nhóm mãi đâu đây
Dòng sông mưa cho giọt nước thầm bay
Như êm dịu gót hài xa xôi mãi
Chảy về đâu… mặc lòng ta ở lại
Nhóm yêu thương trong lạnh giá chân chiều
Hãy về đây - trái tim ta lửa thiêu.
2005

Vô đề 12
Dĩ vãng là mặt trời cháy dở
Tình yêu là dấu son
Thời gian đâu có mòn
Cho một ngày tiếp nữa.
2005



Vô đề 13
Đời tuổi già mọi thứ sẽ qua đi
Bao yêu thích sẽ trở về viễn xứ
Đời lặng ngắt thi nhân buông tiếng thở
Vút cung sầu bằn bặt dấu thương đau
Thời gian như mũi tên về đâu?
Nghe tiếng vút còn hằn bao nỗi nhớ.
2005

Vô đề 14
Tháng năm như tằm ăn rỗi
Kéo kén tơ vương bọc kín cõi đời
Buồn ngẩn ngơ những thân phận kiếp người
Vùi thân xác trong tơ vò ao ước.
2006



Vô đề 15
Bóp nặn một đời bật ý thơ
Vắt kiệt thời gian mộng vẫn hờ
Tơ ơi thân nhộng buồn vô vị
Thương vạt dâu xanh hồn ngẩn ngơ

Gian díu chi tình ngọt tiếng đau
Nỗi buồn len lén nước về đâu?
Nguồn cơn không dứt hồn be lại
Hai vạt bờ xa lặng dãi giàu

Sướng khổ muôn năm vạn lý tình
Dài dài ngắn ngắn cõi ba sinh
Hồn ai kéo kén trên trang giấy
Chợt thấy chiều lên mộng thuỷ tinh

Lấp lánh trời ơi những vì sao
Giọt ngời như thể giấc chiêm bao
Một đêm chợt thức hồn gom lại
Dậy lửa đam mê ngọn bút gào.
2006

Vô đề 16
Thời gian mỏng, giấu mộng hờ
Hư vô con sóng đập bờ cất lên
Cồn cào rồi để mà quên
Chút tình nhỏ xíu còn rền tiếng đau.
2006


Đêm
Đêm! một bóng tối chợt hờ trên thân xác
Đêm thật đêm cho hồn rời rạc
Suy ngẫm về ta chợt thấy là ta
Bóng đêm một canh gà
Buồn lạ lẫm bỗng chợt về thương nhớ
Đêm ru đời đau còn dở
Trăng lưỡi liềm như thể ấp vòng tay
Nỗi buồn cong nét mày
Cho vực thẳm chìm vào trong mắt
Một cõi trời áp đặt,
bóng đêm và bóng đêm
Vừng trăng lu cho nỗi nhớ nhân lên
Lòng chợt thức cho ngày mai dậy sáng.
17-2-2006

Vô đề 17
Đã xong chưa con tằm ơi kéo kén?
Hãy về đi yên nghỉ giấc phù du
Thoi mãi lăn trong giấc mộng ngục tù
Mà dệt lại bao tháng năm vần vũ
Ôi! Thân xác và bóng đêm mất ngủ
Có gì đâu, chơ chọi những vòng tay
Tháng năm trôi như đúc lại một ngày
Tròn vành vạnh, thẳng hàng trong vô vọng
Ơi cõi sống đằm mình trong thân nhộng
Những mặt người phảng phất dáng yêu ma
Bao niềm đau gói gém giấc lụa là
Con thoi chết nương dâu buồn xanh bãi
Bao giăng mắc nỗi sầu ta ở lại
Hãy về đây chôn giấc mộng phù du
Bóng đêm câm nuôi giấc mộng đui mù
Hồn bằn bặt ngô nghê buồn lạc lối
Con thoi chết trong một thời qua vội
Tháng ngày trôi - con nước tháng ngày trôi
Bánh xe lăn - ngẫm ngợi cái sự đời
Là không cả, tằm ơi là không cả.
2006

Ngày 8-3
Quốc tế chị em thật rõ ghê
Hoa hoét nơi nơi đổ xô về
Đàn ông thả cửa mà xưng tụng
Một lũ đàn bà chăn lũ dê

Phừng phừng cõi sống những là hoa
Chen chúc bên nhau những gói quà
Một lũ mặt dày đang tung hứng
Cho ngày mồng tám tháng thì ba

Giáp hạt… đàn ông đã thấm chưa?
Dốc cái hầu bao, nỗi khổ xưa
Mặc váy hơn không? phường mặt rạn
Mày râu xơ xác vẫn chưa chừa

Đây cõi hồng trần khoe váy mỏng
Đen, đỏ, vàng son ngập sơn hà
Một khắc được thời hoa nảy nụ
Cho thằng mặt rạn thấy hồn ma

Khổ nỗi giọt hồng bõ sướng thân
Đàn ông sơ xảy cái bàn chân
Tháng ba ngày tám sầu giáp hạt
Bụng lép, tình khan, miệng khất lần.
2006

Buồn
Nỗi buồn!
Như con nước cứ nhạt nhoà đi mãi
Nỗi buồn!
Hoang vu mình ở lại… nẫu nà đau
Ý nghĩ cứ đào sâu
như mũi khoan bằm vào cõi sống
Trên kia trời rất rộng
phó mặc nơi đây một cõi nát nhàu
Mặc một chiều hoang vu về đâu
Nhìn ngó mặt không thấy tình thức dậy
Buông xuôi bàn tay vẫy!
Có ai về hay không?
Chỉ có dòng sông lằng lặng mượt dòng
Cứ mải miết trôi hoài trôi mãi
Bao hoang vu còn lại
Mắc lại đời ta
Khúc hát khổ đau như một món quà
Viên kẹo đắng làm tình cho nỗi nhớ
Ông mặt trời vén mở
Kéo kén cho một ngày.

2006

Mưa chiều
Tặng HM
Cơn mưa chiều dệt lụa
Mải miết mãi là mưa
Lụa trải dài trên phố
Biết bao nhiêu cho vừa

Người đứng trông mưa mãi
Dưới hàng hiên bơ vơ
Phập phồng bong bóng lạnh
Lụa trôi đi không chờ

Có thời gian khoác áo
Cho đường phố cơn mơ
Lặng im hồn cô gái
Đợi bước chân qua bờ

Cứ mưa hoài mưa mãi
Khung cửi dệt chiều lên
Một thức lụa sắc huyền
Khoác lên hồn con phố.
2003

Tuỳ hứng số 6
Nỗi khổ cho mỗi ngày…
em cứng lên một tý
Và cứ mỗi năm, em rắn lên nữa nhỉ
Để đến một chiều em là đá bơ vơ
Hòn Vọng Phu trên đỉnh núi đợi chờ
Thời gian gặm có mòn đi thân xác
Gió níu thân em, tóc mây trắng bạc
Khúc ngàn xanh dậy sóng vỗ ngập chiều
Khóc về pho tượng đá biết yêu.
2005

Tượng đá
Tặng HM
Hãy cho ta thành đá
Cứ đứng mãi chờ em
Như một nỗi ru quên
Lặng yên hoài chờ đợi

Lời ru tình mê mỏi
Biền biệt nỗi mong chờ
Chiều đá xám hoang sơ
Pho tượng chờ em mãi

Tình yêu là huyền thoại
Sẽ đưa ta về đâu?
Có khoảnh khắc phai màu
Trong mắt người chờ đợi

Em có chờ? ta đợi!
Bên kia bờ khổ đau
Khoảng cách là vực sâu
Hai đời người tượng đá.
2005

Vô đề 18
Em là nửa già thế giới
Anh là nửa non âm thầm chờ đợi
Như con thuyền trên biển vớt ngọc châu
Anh xin em! Quà của anh đâu?
Hạt ngọc nhỏ em đánh chìm tận đáy,
Anh thả lưới buông chài xin em vậy
Biển em ơi! xanh ngắt rộng vô bờ
Con thuyền anh lạc trong cơn mơ
Nghe tiếng gọi ngọt ngào ru ta đến
Hỡi con sóng nhẹ nhàng như câu chuyện
Thuyền là nôi, ngây ngất mộng triền miên
Ru đẩy ta lưu lạc giữa vô biên
Biết bấu víu vào đâu trong biển cả?
Anh xin em dù rằng bao sa ngã
Vén vào lòng vạn sự nỗi đam mê
Như bao dòng sông con nước đổ về
Nghe khao khát cồn cào vang lên mãi
Sóng dậy sóng cho lòng em huyền thoại
Nỗi đam mê chất chứa tự bao giờ
Anh là thuyền đi trong cơn mơ
Bão táp thuyền ơi! Giập vùi đổ vỡ
Đổ tại gió làm trời long đất lở
Để thuyền anh tan nát giữa hồn em
Sóng cồn cào như bao nỗi ru quên
Dòng sông nhỏ làm thành em biển cả.
2004

Ngẫm 2
Một ngày ta là đá
Khi thời gian đúc xong
Ngây ngô trong tịch lặng
Khô cứng đến tận cùng.
2005



Suy ngẫm số 3
Cũng thì xuân sắc người ơi!
Hãy về đây đắm một thời có nhau
Để rồi sóng ngập bề dâu
Chẳng hoài một chút nhiệm màu cuộc vui.
2005

Mưa chiều
Tặng Hoàng Huyền My
Nghe ngọt lịm biết bao nhiêu là nhớ
Tiếng bánh xe của một ngày lăn dở
Nắng nhuộm buồn cho những sợi mưa
Nỗi buồn như là chưa…
Còn nhen nhóm trên hè vương ánh lửa
Ta vẫn đợi, cơn mưa chiều nhè nhẹ
Khẽ khàng bay cơn gió có đi về?
Người tìm người trong nỗi nhớ nhiêu khê
Buồn gian díu biết bao điều khe khẽ
Xin hãy về xin hãy về đây nhé!
Vẫn chờ nhau trong rơi rớt ban chiều
Hoàng hôn buồn mưa ướt biết bao nhiêu
Tình mưa nắng lênh đênh vào cõi nhớ.
2005

Buồn
Buồn mênh mông như gió mùa đông bắc
Hun húc sầu dằng dặc mãi mùa đông
Từng giọt sương băng giá mãi trong lòng
Thương thân lạnh cô phòng đau trống rỗng
Đêm dài đêm con tằm kia thành nhộng
Chút phôi pha như thể gió qua trời
Có ai về lằng lặng trái tim ơi!
Tình mê mỏi rã rời trong nuối tiếc.
2006
Suy ngẫm số 4
Tặng HM
Xơ mướp em ơi thẫm khổ chưa?
Bao nhiêu xương thịt nữa cho vừa
Già đau thân nhộng buồn ôm hạt
Đợi cái mùa sau lại nắng mưa.
2006

Suy ngẫm số 4
Tặng HM
Xơ mướp em ơi thẫm khổ chưa?
Bao nhiêu xương thịt nữa cho vừa
Già đau thân nhộng buồn ôm hạt
Đợi cái mùa sau lại nắng mưa.
2006


Cô đơn
Cô đơn…
là cánh buồm giương lên neo thuyền vào biển cả
Cô đơn… là tan tành sa ngã
Ta chợt thương mình tơi tả quạnh hiu
Gió đã đi, thuyền lạc giữa trăm chiều
Sầu níu kéo, thân này sâu tận đáy
Ta chợt khóc, chợt cười cho ai vậy?
Tiếng xô va đau vỡ vụn muôn điều
Cát bụi rồi! đêm lặng giấc mơ thiêu…
Mồi lửa cháy mặn nồng sôi nỗi nhớ
Buồn rất lặng chìm sâu trong tiếng thở.
Cô đơn mờ ngọn khói là ta
Đêm là sương, chín mọng những giọt quà
Buồn ai hái… nhận về xâu chuỗi hạt.
2005

Cánh diều
Một thời được sống để mà yêu
Lộng lẫy thân ta tựa cánh diều
Mặc cái dây tình neo cánh lượn
Để rồi tan nát gió ngừng reo.
2005



Valentine
Có một ngày lễ hội tình yêu
Lòng trống rỗng, thật hờ ta tưởng niệm
Như nén nhang… gặm thầm tan biến
Bỏ mặc ta trong khoảng sống vô bờ.
2005

Suy ngẫm số 5
Sống hết một thời có thấy không?
Biển gào muôn tiếng… ngút lời mong
Chênh vênh trên sóng thuyền ta đó
Chèo vỡ, tình không lặng ngắt lòng.
Đã lỡ! Thuyền ơi nặng khối tình
Giăng buồm tan nát giữa bình minh
Gió căng lộng tới miền hoan lạc
Chỉ có mình ta buồn lênh đênh
Buồm vỡ trào lên ngút tiếng đau
Cây đàn buông tiếng gọi tìm nhau
Hư vô em ạ! neo thân xác
Một cõi mà quên phút nhiệm màu.
2005

Vô đề 20
Có một chiều tan như thuỷ tinh
Từng giọt nắng vụn dần cho đến vỡ
Có một chiều nghe buồn ai nức nở?
Tiếng ly tan tay ấp mặt vỗ bờ.

Chiều lặng dần một bóng đêm bâng quơ
Mặc ngày chết vùi đi người vẫn sống
Ở đâu đó cuối đêm hồn vẫn mộng
Ai về không? ta lặng lẽ đang chờ.

Sương rùng mình vỡ trong cơn mơ
Niềm chất chứa nát tan là vô ảnh
Chỉ nỗi khổ đau còn óng ánh
Một thoáng sâu ảm đạm trong hồn.

Ai đã từng đi qua hoàng hôn
Vào bóng tối chợt ngỡ mình tan vỡ
Ai đã từng đi qua buồn lỡ dở
Sẽ thấy đêm lặng lẽ vô bờ.
2005

Muộn màng
Nỗi buồn nào rồi chẳng qua đi
Chỉ có mình ta ngồi đây trong thương nhớ
Trang thơ xưa muộn màng vẫn dở
Ước mơ bay để lại bóng đêm này,
Ôi! bóng đêm mơ màng khắc khoải
Của lòng ta hôm qua, hôm nay.
Mặc lòng ta vẫn mở cửa đây
Năm tháng qua đi buồn về khép lại
Như lá rụng trong vườn vương vãi
Nghe đâu đây thu nhẹ bước qua hồn
Ngày vội vàng nép dưới hoàng hôn
Cho tất cả qua đi muộn màng thương nhớ
Mặc, lòng ta trang thơ còn lỡ
Lá trên cành theo gió thu bay.
Bao ước mơ rớt khỏi bàn tay
Ta đến muộn mất rồi, ta đến muộn!
Khi chiếc lá theo gió mùa lôi cuốn
Trên cành trơ ngơ ngẩn những chồi tay
Ước mơ đi qua tháng, qua ngày
Để mặc lại mình ta muộn màng dang dở
Trang thơ xưa lòng ta vẫn mở
Đợi mùa sau mơ ước có bay về
Ôi! những cánh chim xanh trên cành ve vẩy
Gợi lòng ta muôn nỗi đắng cay
Và em ơi!
em hãy lại đây.
Khi năm tháng qua đi muộn màng trăn trở
Nỗi khổ đau trong ta chẳng còn bỡ ngỡ
Những muộn màng theo gió mưa bay
Hỡi ước mơ có trở lại đây
Ôi! những cánh chim xanh trên cành ve vẩy.
Niềm ao ước chỉ cho người ta thấy!
Rồi bay đi bay đi...
Tháng năm ơi người có để lại chi?
Chỉ có nỗi ước ao muộn màng, thương nhớ.
1997

Viên kim cương
Em như viên kim cương
Đằm mình trong bóng tối
Khi tình yêu rọi tới
Bỗng bừng lên sáng ngời

Đôi mắt của em ơi!
Tình yêu vào từ đó
Và qua làn môi ngỏ
Tình yêu vỗ cánh bay

Ánh nắng của anh đây
Trái tim bừng lửa đỏ
Toả nắng vàng đây đó
Trong mắt em sáng ngời

Anh ở khắp muôn nơi
Quanh em từ mọi phía
Từ sáng bừng nắng lửa
Đến nắng tắt ban chiều

Để đêm đến cô liêu
Nhớ thương chừng vạn thuở
Chờ đến binh minh nở
Ta lại đến tìm nhau
Ánh sáng và ngọc châu
Có bao giờ xa cách.
1997

Ngỡ ngàng
Thỉnh thoảng nàng thơ lại thoáng về
Cho lòng ta rộn nỗi đam mê
Trong vườn lá rụng, nôn nao quá
Tựa cánh lòng ta lạc lối về.

Phó mặc mùa đông tung cánh bay
Muôn cành rụng lá đất giăng đầy
Xanh xao chiếc lá còn hơi mộng
Tưởng gió về kia lả lướt say.
1997




Sang ngang
Tặng chị Chu Thị Toán
Ngày xưa trên bến sông này
Thuyền tình mẹ vượt lòng say chén nồng
Đà giang rượu biến thành sông
Râm ran pháo nổ trập trùng sóng đưa
Ngày nay trên con sông xưa
Thuyền tình mẹ ngược chiều mưa vắng đò
Đà giang gió cả sóng to
Một chèo một lái ai lo lắng gì
Dằn lòng con tiễn mẹ đi
Rừng sương kín phủ thấy gì nữa đâu
Mẹ ơi sương lạnh mái đầu
Quan hà xa cách vực sâu đong đầy
Đêm về giấc ngủ trên tay
Đơn côi con nhớ nỗi này xót xa.
Mẹ ơi một khúc ruột già
Thương con ai nỡ… chăng là thế thôi…
Trông về đâu nữa mẹ ơi?
Đà giang sóng vỗ lưng trời xót xa
Chiều chiều trên bến sông nhà
Mỏi mòn trông mẹ ơi à, à ơi
Tìm trong lớp lớp mây trời
À ơi bóng mẹ trọn đời xót xa.
1997

Chát xình chát bùm
Sập xình tiếng nhạc cứ vang vang
Tiếng trống binh binh thật rộn ràng
Mông đít cô thôn nghiêng ngả vẹo,
Ôm chàng trai trẻ uốn mình theo.

Tiếng nhạc đâu mà nghe sướng ghê
Cho em quên cả lối đi về
Sập xình tiếng nhạc tây mà lỵ
Làm sao em khỏi nỗi đam mê.

Khổ quá trời ơi! tiếng nhạc tây
Bụng em như trống mặt em dầy
Sập xình tiếng mẹ la thầy hét
Lả lướt đời em rượu đắng cay.
1997


Thi sĩ
Một đời đánh đĩ với mây bay
Xơ xác thân ôi! khổ thế này!
Nhả hết tơ rồi tằm rối ruột
Bơ phờ thân nhộng nghĩ sao đây?
1997

Chiếc bánh xe
Em đã lăn qua mấy nẻo đời
Bao ghềnh bao thác bánh xe ơi!
Phó mặc đời lăn tay người lái
Để rồi cong cớn xác thân phơi.

Kẽo kẹt em ơi biết mấy vòng
Có còn lăn lóc nữa hay không?
Thân tròn, phận méo nằm trơ gọng
Gập ghềnh duyên phận có hay không?
1997


Mùa thu
Sáng dậy mùa thu lại đến rồi
Trong vườn đơn chiếc lá vàng rơi
Sắc biếc còn vương trên xác lá
Bâng khuâng như thể ngón tay người.
1997

Chỉ một lần
Tặng mẹ Thơm
Em ơi đừng khóc nữa
Ngày mai hết khổ rồi
Bao ê trề nỗi khổ
Sẽ có một ngày vui.

Ngày vui ấy em ơi!
Có một lần sẽ đến
Chỉ đến một lần thôi
Để lại rồi tăm tối

Hãy quên hết đi em
Niềm vui là sáng chói
Nhỏ nhoi tia nắng rọi
Lung linh trong mắt ngời.

Để mai mốt em ơi!
Ta lại về quá khứ
Trong hồn ta còn giữ
Một niềm vui sáng ngời.
1997

Đá
“Đời vứt anh như đá
Lăn lóc khắp nẻo đường
Em vô tình vấp ngã
Đau nhưng mà nhớ thương”

Đá cạnh sắc em ơi!
Cứa da đau một thuở
Vết thương lành chưa em
Đá còn ghi màu nhớ

Từ trong lòng đổ vỡ
Sôi sục trái đất này
Nung anh thành đắng cay
Lạnh lùng như đá sỏi
Van em xin đừng hỏi
Có bao giờ nhớ thương
Còn gì trong lòng đá
Trơ trọi vứt bên đường

Đời vứt anh như đá
Lăn lóc khắp nẻo đường
Dấu chân nào để lại?
Cho anh một vết thương.
1997

Ngẫu hứng
En như cánh gió
Thổi đến vườn tôi
Lá vàng rơi xuống
Màu xanh lên trồi.
1997



Sống lại
Ta tự trói buộc ta
Rồi lại loay hoay cởi
Ta đi tìm cái mới
Lại trói buộc ta vào
Cuộc đời vẫn đẹp sao?
Còn ta thì lại cũ.
1977

Biển
Tặng Thơm (Vợ tôi)
Em như con nước vơi đầy
Hôm xưa dữ dội, sáng nay êm đềm
Vạn ngàn con sóng êm êm
Làm thành sóng dữ nhấn chìm hồn anh
Để rồi đổ vỡ tan tành
Trăm muôn giọt lệ long lanh tuyệt vời
Dạt dào, bất trắc biển khơi
Sông anh mải miết muôn đời về em.
1997



Trăng vỡ
Trăng mộng âm thầm đáy giếng khơi
Xanh mướt gương trăng phẳng tuyệt vời
Thả gầu thôn nữ đang tay quá
Gương trăng đâu nữa vỡ tan rồi.
1997

Chiếc lá
Tặng chị Tuệ Liên
Thân em như chiếc lá trên cây
Gió cuốn em đi gió thổi bay
Lăn lóc cùng trời thân phận bạc
Về đâu? Chi nữa? nước non này.
1974


Cái bánh đa
Tặng Dương Thu Hương
Thân em như cái bánh đa,
Oằn mình trong lửa để mà lớn lên.
Lửa nung cong cớn thân mềm,
Giòn tan miệng thế lời rên phận mình.
1974

Mưa
Mưa rơi trên đường phố,
Mưa bạc cả bóng đêm.
Mưa rơi trên số phận,
Mưa bạc cả tóc em.
Bóng đêm ơi bóng đêm!
Chỉ riêng người đã đủ,
Lại còn mưa nhiều thêm
Cuộc đời còn chi nữa
Con xin trời một nửa
Một nửa cũng nhiều rồi
Nếu không thì cuộc đời
Con chẳng còn chi nữa.
1999



Tàu chuối
Tặng em Ngọc
Xanh mướt mà sao khó bám ghê?
Cứ là trôi tuột giọt đam mê.
Có còn vương vấn tình sương lạnh?
Tan nát cơn mưa hận lối về.
2000

Ru tình
Ru tình một nửa tới đâu.
Để lòng khắc khoải buồn đau tiếc đời.
Tình ru qua mọi cõi trời.
Cung buồn thắt lại đàn tôi mất hồn.
Mộng du giữa lúc hoàng hôn.
Bâng khuâng một cõi chợt lòng ta đau.
Đàn lâng cao vút cung sầu.
Ru tình một kiếp về đâu nữa trời?
2000


Vô đề 21
Lời đau vỗ nhịp muôn bờ!
Thương thân con nhện giăng tơ một đời.
Thôi đành một kiếp à ơi!
Nỗi buồn giăng mắc kiếp người bỏ không,
Nhẹ tênh tơ rối cõi lòng,
Nghe trong vô tận thinh không dội về.
Đâu tình đâu lưới đam mê,
Đem mà giăng mắc lối về khổ đau,
Có gì, lạc đến nơi đâu?
Để mà đau đớn cung sầu vút lên.
2000

Say
Tặng Đ P
Đời chợt nhớ, đời chợt quên!
Đong đưa duyên phận hỡi con thuyền.
Phiêu du một cõi tình nghiêng nửa.
Đây khúc du ca vào lãng quên…

Lời ai tắt lịm như tàu đắm,
Thân phận như neo mãi đắm chìm.
Biển say như rượu chênh vênh quá.
Bọt sủi tăm tăm rồi lãng quên…

Khúc hát ai nào say như rượu!
Phiêu du say tỉnh nỗi ưu phiền.
Nhớ nhớ, quên quên, buồn điệp điệp…
Con bèo xô dạt mãi vô biên.
Sẽ dạt về đâu lời hát cũ?
Hư vô câm lặng mãi chân chiều
Hoàng hôn lìm lịm trong duyên phận
Đường về say tỉnh bước chân xiêu.

Thế đấy cuộc đời như miệng cốc.
Nâng ly ta chúc phút giây này.
Khổ đau trong vắt như là rượu.
Mềm môi ta hát những lời say.
2000

Thu ảo
Chim thu cánh mỏng rã rời,
Tan trong hơi gió những lời vu vơ…
Lá vàng thả gió như mơ!
Lùa trong sắc nắng như hơ lụa vàng.
Tay nào dệt nỗi đa mang,
Đem thu đổi mộng, gội hàng liễu ru,
Tay xanh thoáng gợn sương mù.
Nghe trong hương cúc có thu muộn màng.
Rùng mình con nước mênh mang,
Vời xa thoáng nét đò ngang dội về.
Chợt buồn hay nỗi đam mê?
Không gian ngơ ngẩn, thu về đến đây.
Bâng khuâng lâng nhẹ gót giầy,
Đường xưa lụa mỏng thoáng bay trong chiều.
Lá vàng nhẹ rớt bao nhiêu,
Thi nhân gom nhặt những điều vu vơ.
Tình thu buông một nét hờ…
Tan trong sương gió thu mơ một trời.
Mặc lòng ai nhặt thu rơi…
Cung đàn tiếng mảnh thoáng thôi muộn màng,
Lời thu một nỗi đa mang…
2000

Đêm Tây Hồ
Cố nắn nót cho cung đàn thêm lộng…
Một mảnh trời xanh chẳng là chi trống rỗng,
Dập vỡ trời sao…
Trăng chẳng còn nguyên sứt mẻ lúc nào.
Đàn nguyệt vỡ tiếng ngân buồn thắt lại.
Đêm ẩn hiện, trăng sao màu hoang dại.
Hồn lặng câm thu nhỏ tưởng không còn.
Một trời đêm cao ngất đến chon von.
Và sâu thẳm cố nhìn không thấu được.
Trời hẹp lại đắm mình như hồ nước.
Óng ả trăng vơi, nhấp nháy sao cười,
Đây Tây Hồ say lả gợn sóng trời.
Trăng phiêu dạt bồng bềnh trong ánh sáng.
Sự đùa cợt loé lên rồi mất dạng.
Đêm vẫn là đêm yên lặng đến ghê người.
Ta đang đi trôi nổi giữa cuộc đời,
Như nguyệt lạc trên hồ thân mất nửa.
Giương buồm lên cho trăng này chất chứa…
Mê muội Hồ Tây, chao chát cả trời.
Nghe đong đưa sóng vỗ bên đời!
Đêm chợt sẫm như mắt người đang mở.
Con thuyền đắm còn vọng về tiếng vỡ…
2000

Lạc lõng
Em nhẹ quá có thể là gió thoảng…
Anh khổ đau vạch đôi bờ ánh sáng.
Âm u là cõi say!
Đừng lãng quên, em hãy về đây…
Dù sự sống có thể là vô sắc.
Thời gian chảy như dòng sông trầm mặc,
Bỏ lại mình anh!
Trong lãng quên chất ngất, những tường thành,
Đời lạc lõng trong vui buồn cổ đại.
Từng hàng gạch còn loang màu hoang dại.
Buồn từng hàng chất ngất mãi xa xưa.
Những hàng cây, đổ bóng chút dư thừa,
Một khoảng rỗng, lặng tờ trong nắng ngả.
Em ở đâu trong nỗi buồn kỳ lạ?...
Hãy về đây ru đẩy những hàng cây.
Hãy về đây xoa dịu nỗi đau này.
Buồn cổ đại chất thành cao muôn lớp.
Sự kết dính một nỗi buồn choáng ngợp,
Ngập tràn đau nghe sóng vỗ muôn bờ,
Hãy về đây nghe lạc lõng trang thơ,
Buồn cổ đại, hoắm sâu, tràn hố mắt.
2000

Tranh tố nữ
Nỗi buồn như lụa mỏng,
Day dưa trong gió bay…
Bàn tay nào níu kéo.
Ưu tư đôi nét mày.

Gió cũng bỏ mà đi.
Muộn phiền khăn lụa mỏng,
Một dáng buồn rất lộng.
Trong thinh không bay bay.

Về đâu trong chiều nay.
Dấu hài in lối cũ.
Nàng tiên như liễu rủ.
Lụa mỏng lớp sương chiều.
2000

Xuân
Mùa xuân đang mượt búp tay
Mùa xuân xanh mướt áng mày đong đưa
Dáng xuân óng ả có thừa
Nghe trong e ấp có mưa nhẹ nhàng
Tình xuân một nỗi đa mang,
Bâng khuâng gót nhẹ, mơ màng tóc mây.
Tình nghiêng chất chứa xuân đầy,
Nghe trong thao thức có say rượu nồng.
Mơ màng ánh mắt xuân trong.
Vi vu, gờn gợn sóng lòng lan xa
Xanh xanh xuân sắc như là…
Phiêu du một cõi bao la một trời
Hương tình gian díu ai phơi?
Nghe trong lụa mỏng có lời vu vơ.
Nõn tay e ấp ai chờ
Hoa đào thắm đỏ vỗ bờ đón xuân.
2000

Mùa thu
Xanh êm bờ liễu rủ,
Ngây ngô mặt nước hồ,
Bâng khuâng bèo vài cọng,
Chôn chân trong mùa thu.

Xanh ngắt có là xanh,
Đất trời như quện lại,
Thu đang thời con gái.
Quên bỏ lại chút tình,

Mắt mùa thu long lanh
Êm đềm hương của gió
Bạc phơ đầu hoa cỏ.
Nghiêng cánh mỏng trong chiều

Gieo rắc đến bao nhiêu
Khi chiều nghiêng bóng đổ
Những hàng cây bỡ ngỡ.
Ngả bóng lặng mùa thu.

Trong bát ngát sương mù.
Nhón tay nào nhẹ gửi
Bứt đi thời con gái
Rơi rơi trong mùa thu.
2000

Giăng tơ
Nỗi giăng mắc của những bàn tay.
Như thoi dệt làm nên gấm vóc?
Sự đan kết của một đời mệt nhọc.
Thức lụa kia óng ả tơ vàng.
Khoác lên đời như một nỗi đa mang.
Lộng lẫy quá, gió ghen niềm khoái trá.
Lụa mềm mỏng bỗng trở thành xa lạ.
Tằm hết tơ, thành nhộng ngẩn ngơ đời.
Gió cất nên nắc nẻ những điệu cười.
Con thoi chết, lặng thầm trên khung cửi.
Lụa phần phật trên thân người mê mỏi.
Đây bàn tay, chấp chới những bàn tay.
Những bước chân, tan nát, lụa trau mày.
Sự rời rã, cất lên lời muôn thuở.
Con tằm khổ, nhả tơ vàng héo úa.
Giăng mắc chi nhau? Gian díu cõi đời!
Chỉ còn buồn đọng lại giữa chơi vơi.
Thân quằn quại trong tơ trời lồng lộng.
Có con nhện đang bò trên sự sống.
Khổ vì tơ và ta chết vì tơ.
2000

Nửa vời
Ai chặt vầng trăng kia một nửa.
Nửa còn xanh nửa úa rớt nơi nào.
Ta cố tìm em đâu một nửa.
Nửa anh đây như thể giấc chiêm bao.
1999



Khổ giá
Khi em đến ghé môi hôn thánh giá.
Thì em ơi! Nỗi khổ có lâu rồi.
Chúa đã cũ như cuộc đời tồn tại.
Như thân này, ôm trọn nỗi đắng cay.

Hãy chọn lấy cho thân mềm chỗ đứng.
Khổ giá kia nhân loại dựng xong rồi.
Đinh đã sẵn như tình người đã nguội.
Thì em ơi mọi việc đã xong xuôi.

Ai sẽ đóng thân em lên khổ giá.
Nhạc tấu lên, ôi! Khúc nhạc ghê người.
Em chợt nghĩ có hay không thượng đế?
Chúa ở trên trời người có đón tin vui.

Hãy đóng đi anh, từng chiếc đinh số phận.
Thịt sẽ tan và thể xác chẳng còn.
Niềm khoái trá nơi nhân loài thù hận.
Khổ giá nào ai dành sẵn cho anh.
1999

Một thoáng mơ hồ
Tà áo tung bay quên thần xác
Tiên nga nghiêng mộng đắm trong chiều,
Hà thành gợn gió thu se lạnh
Chiếc lá lùa theo tà áo bay.

Ngơ ngác làm chi vương áo ai
Lối cũ bâng khuâng vạn dấu hài
Lữ khách hương thừa trên nẻo cũ
Đêm về ôm mộng giấc ngày mai…

Gió lạc đường thu nỗi dặm trường
Có chàng thi sĩ áo pha sương
Bới lá trên đường tìm dấu cũ
Đầu mây chân gió kiếm mùi hương.

Gió đã thổi đi muôn lá bay
Đường thu trơ gọng những hàng cây
Đâu xiêm, đâu áo ngàn trinh nữ
Đâu vóc tiên nga lượn gót giầy.
1999

Tắm Trăng
Hồ nước trăng lên ánh mắt cười
Đong đưa thân xác sóng lên khơi
Cô thôn tắm mát dòng thu thuỷ
Chìm đắm trong trăng chẳng thấy gì.

Trách nước Tây hồ sao đắm đuối
Trách trăng nhuộm bạc chẳng còn chi
Trách gió mơn man niềm khoái lạc
Thương ta mắt kém chẳng thấy gì!

Một nét buông hờ trong tâm tưởng
Thi nhân giằng bước chẳng buồn đi
Trách trăng hay trách Tây hồ nhỉ?
Cô thôn thoả thích có hay gì.
1999

Khúc hát trên sông
Tặng Đ.P
Ngàn năm vẫn một con đò
Trôi trên dòng nước hai bờ đất hoang
Phù xa nhuộm đỏ tràng giang
Tiếng sênh gõ nhịp, mịn màng tiếng ai.

Chính nhân quân tử năm dài
Mơ màng nghe tiếng hồn ai gợi buồn
Cô đầu nhấn phím đàn buông
Cung tơ đứt đoạn, phấn hương nhạt nhoà.

Ngẫm đời ta chẳng là ta
Mang thân con nhện ấy mà rối tơ
Lời ru quân tử nằm hờ!
Nước sôi gõ nhịp vật vờ sóng lay.

Cây đàn cưng nựng trên tay
Tiếng oan ném trả hồn bay mất hồn
Cô đầu nép bến hoàng hôn
Chính nhân quân tử bồn chồn giã đi.
1999

Màu tím
Cái màu tím có từ thời nguyên thuỷ
Đến hôm nay vẫn lặng lẽ tím chiều
Màu thời gian có nhạt sắc bao nhiêu
Còn màu tím vẫn nguyên màu sắc cũ.

Cái màu tím của chờ mong ru ngủ
Màu đợi mong hy vọng mãi đâu đâu
Màu thuỷ chung chết lặng cả đời nhau
Màu chết chóc trời ơi! Đây màu tím…

Ta lặng lẽ trong chiều hoang tím lịm
Vài nhánh hoa tím lặng trong chiều
Ta bước đi trong màu tím cô liêu
Hồn chết lặng cả trăm chiều màu tím
1999

Hoài cảm
"Thứ dễ vỡ đó là điều bất chắc"
Có một hôm vô tình em để lại,
Một loài hoa mỏng mảnh trong chiều.
Cơn gió về, vô ý đến bao nhiêu,
Lùa tan tác cánh hoa vào trong gió.
Anh chết lặng, tiếc thương loài hoa nhỏ,
Sẽ về đâu hoa ơi!…
Dưới chân anh con sót cánh hoa rơi,
Trong nuối tiếc anh ép vào trong vở.
Vào một hôm vô tình lần giở,
Thấy cánh hoa chết lặng giữa lòng trang!
Nhớ bông hoa trong chiều ấy muộn màng,
Từng cánh một ở nơi nào trong gió.
Em mang đến vườn anh loài hoa nhỏ!
Nát tan rồi còn lại chút này đây.
Cánh hoa khô trong ký ức trên tay!
Còn đọng lại mỏng manh như ngày ấy.
Em ở đâu? Cơn gió nào đưa đẩy?
Mang loài hoa reo rắc mãi trong chiều.
Mặc nỗi buồn đọng lại biết bao nhiêu,
Nên trách gió hay trách loài hoa ấy?
1999

Một vòng xoay
Em đã đến đây rồi! Em đã đến.
Hai mươi năm bỏ lọt nửa cuộc đời
Như thỏi quặng đã có nghìn năm tuổi
Ta đến đây nghe nặng chút buồn vui.

Thỏi son nhỏ che môi không còn thắm.
Màu mắt xưa không đọng lại nét cười.
Tuổi thơ dại ta bỏ rơi đâu nhỉ?
Để hôm nay vời vợi những xa xôi.

Ta gặp lại trên cung tròn chợt khép
Bỗng gặp nhau đâu có hẹn bao giờ
Ta chợt thấy, chợt buồn cho thân phận.
Rất gần nhau sao nằng nặng hoang sơ.

Ta bỗng thấy qua tấm gương thần xác.
Bàng bạc trong nhau duyên phận bao giờ.
Hãy quện lại trong một giây gặp gỡ
Chợt tiếng đàn rung trên cung tơ.

Hãy nhìn thẳng, nhìn trôi về quá khứ
Quá khứ của nhau tít tận xa mờ.
Ở nơi ấy là những ngày thơ dại.
Nhìn ngược đời nhau thấy lại giấc mơ.

Cung đàn ấy bỗng ngân dài cao vút
Rung động thanh âm vang vọng bến bờ
Từ sâu thẳm bao nỗi buồn cháy dở
Bỗng rung lên ngọn lửa giấc mơ.
2000

Ánh sáng và bóng đêm
Anh ném đời anh như hòn cuội…
đến thẳng đời em.
Trang giấy mềm trước sức nặng của đêm.
Đêm sấp mặt bởi đêm là bóng tối,
Đêm nặng quá làm sao em chịu nổi,
giày vò cắn xé đời em.
Dòng mực đen quằn quại thắt vào tim.
Cả bóng tối nhấn chìm đi trang giấy.
Để ngày mai anh tìm em chẳng thấy,
Em ở đâu trong trắng tự bao giờ?
Cáí trắng ngần có lẽ ở trong mơ.
Lật trang khác anh thấy em hiển hiện,
Em huyền ảo còn đời anh bất biến!
bóng đêm và bóng đêm.
Nỗi khát thèm sự trong trắng của em.
Hãy cứu vớt nhuộm anh thành giấy trắng.
Anh sẽ nằm im trong lẳng lặng,
Hòn sỏi con, anh nhận từ bao giờ.
30/4/1999

Cơn mưa và sa mạc
Anh như cơn mưa phùn
Mưa dài, mưa dài mãi,
Từng giọt một cô đơn
Chẳng thấy mình đọng lại.

Em là miền cát trắng
Trầm lặng đến muôn đời
Mưa âm thầm nhỏ xuống
Bay biến giọt mưa ơi!

Mưa biết đến là bao
Mà sao còn chẳng thoả
Trách em vô tình quá!
Vắt kiệt sức anh rồi.

Chỉ còn nước mắt thôi!
Anh ngồi trên cát trắng
Những giọt ngời lệ đắng
Anh tặng nốt cho em.
1999

Chấm nhỏ
"Tặng Nguyễn Phương Lâm"
Có lẽ buồn kia là tất cả,
Làm em bé nhỏ lại thế này,
Chỉ là hạt cát trong sa mạc
Một buổi chiều kia vương áo bay.

Lửa nào cô đá thành châu ngọc
Một chấm ngời lên ngọn lửa say,
Ai đãi được em trong bể khổ
Ngọc ơi! em tựa nỗi đau này.
1999

Họa lời cỏ may
Có khi nào em như cỏ may
Làm vướng chân người qua lại,
Có khi nào em như cỏ dại,
Xanh bốn mùa xanh không thôi.

Có thể anh sẽ đến ngồi,
Và giấc ngủ đắm mình cỏ biếc.
Có bao giờ lòng em luyến tiếc,
Những bước chân qua rồi…

Em chỉ là màu xanh thế thôi!
Niềm mê đắm muôn đời trẻ dại!
Anh biết trong lòng em còn mãi!
Bước chân qua bùi ngùi…

Dòng tháng năm vẫn chỉ thế thôi,
Cỏ cứ mọc và chân người vẫn lại
Ai có biết trong màu xanh thẫm mãi.
Hi vọng!
Ghê người!
Trời ơi!
1999

Đổi mùa
Mùa hè còn vọng tiếng kêu
Con ve rời rạc buồn teo nỗi buồn,
Trên đường hoa phượng còn vương
Dây dưa chút nắng phấn hương của trời.

Lá vàng có lẽ sắp rơi!
Nhớ ơi là nhớ, những lời vu vơ.
Hè đi, lá rụng vỗ bờ,
Không gian reo rắc giấc mơ chập chờn.
Lời ve thoi thóp thêm buồn
Bên thềm chiếc lá cô đơn gửi về.
6/1/2000

Tình thu
Em sợ mùa thu chiếc lá rơi
Thổn thức đâu đây tiếng rã rời
Xuân sắc nghiêng nghiêng tình chợt nửa
Một khắc thời gian nghe đã vơi.

Mùa thu rũ áo bên song cửa
Em khóc thương em chuyện đã rồi
Tình kia thoi thóp vàng thương nhớ
Một khúc ru ca buồn lên khơi.

Ái tình chả lẽ buồn như lá
Xanh ngắt mà sao chợt rã rời,
Trong vườn từng chiếc phơi thương nhớ
Ai bứt lìa đi chiếc lá rơi.

Mùa thu chả lẽ là như vậy
Buồn bã đi qua một kiếp người,
Ngàn cây trơ gọng bâng khuâng mộng
Một nét thu pha đượm tiếng cười.
6/1/2000

Con thiêu thân
Em như con thiêu thân
Nhao vào đời ngọn lửa,
Thoả chí chỉ một lần
Để chẳng còn tiếc nữa.
1999


Tuổi mười tám
Em tìm lại em!
Phấn son!
Tuổi trăng tròn mười tám.
Tại nắng hay mưa bạc má em hồng?
Hay mùa đông dập tắt lửa lòng.
Trăng nhoè nhoẹt rắc bụi vàng số phận!
Vầng trăng son phấn!
Mất rồi! mùa trăng...
1999

Trái dừa
Đong đưa ẽo ợt lá dừa
Cố che đôi trái vẫn chưa đủ ngày
Nầm xanh nhăn nếp chưa đầy
Con ong ngơ ngẩn cố quay vài vòng.
1999


Nửa vời...
Một nửa vời thôi cũng đủ rồi!
Một làn gió thoảng ấm đôi môi
Trăng vơi mỏng mảnh vương chiều xế
Chợt thoáng mây qua đượm nét cười.
Sáng tối phanh đôi ngày chất chứa
Buồn vui chia nửa nỗi đầy vơi,
Tiếng đàn cao vút buông đâu nhỉ.
Chợt thoáng hư vô bỗng mỉm cười.
Màn đêm xoã tóc vương thương nhớ
Ai sẽ ru ai lời mắt môi
Sầu cao chót vót sầu đang độ
Buồn ngấn nhân gian lệ ướt trời.
Dài ngắn thăng trầm thân phận gửi
Chung quy thì cũng nửa vời thôi
2000

Nỗi buồn
Ai như gió thoảng qua bờ
Làm cho con nước loang mơ một chiều
Nỗi buồn chất chứa bao nhiêu
Xôn xao chân sóng đủ điều vu vơ.

Gió đi nước quện màu mơ
Xanh xao đây giấc vỗ bờ gọi nhau
Bâng khuâng gió thoảng đi đâu
Để cho phẳng lặng buồn lau gương hồ.
2000

Mùa đông
Gió cất tiếng mặc mùa đông lặng lẽ
Thả neo buồn trên biển gió cuồng phong
Em có về!Trời lạnh đấy mùa đông
Mưa rả rích lời ai chìm trong gió.

Có chiếc lá vào hồn kia bỏ ngỏ
Cả mùa đông lặng lẽ cũng theo vào
Chiếc lá vàng rớt nhẹ xuống nơi nao
Trong cõi nhớ, cô đơn ôi lạnh giá…

Em đã đến, đã đi và xa lạ
Như mùa đông chẳng đợi cứ đi về
Từng nhón chân, bước nhẹ nỗi đam mê
Cung đàn lạnh lời ca nào dao cứa
Trong hoà quện có chia buồn một nửa
Nỗi lòng ơi! Vời vợi gió đi về
Bước chân người lạc lõng giữa đam mê
Như lá rụng tơi bời trong gió thổi.

Cả mùa đông đắm chìm trong tiếc nuối
Những hàng cây chơ gọng đứng chờ ai
Những bước chân và tiếng gió thở dài
Trong lạc lõng gió mưa hoà ngập lối.
1999

Tiếng đàn
Hãy cất lên hỡi những cung đàn buông
Phím là đời, còn dây ngân là tiếng!
Hãy cất lên như cámh diều bay liệng
Phiêu du
Bay lên.
Hãy cất lên hỡi tiếng ru của em
Tay ngắt lại trên cung đàn từng quãng
Nghe nhẹ quá như lời qua gió thoảng
Đong đưa
Dịu êm!
Lá trên cành cứa vào bóng đêm
Lời cô quạnh thổi vào lòng băng giá
Những dây buông trên cung đàn kì lạ
Đên bỗng nặng thêm võng cả cung buồn.
Hãy cất lên,
xin hãy cất lên.
Đừng buồn quá xin hãy là bão đổ!
Đừng nhẹ quá xin hãy là tiếng hú!

Thét gào
Bão giông!
Hỡi cây đàn hãy thả sức mà buông
Đừng lằng lặng ngân nga lời bé nhỏ
Xin hãy là mưa, dội trên ngàn thác đổ
Cho chênh vênh lạc lõng cả đất trời.
Nghe phiêu du cả những bước chân người
Lời thác loạn lẫn trong lời của gió,
Tiếng dập vỡ dưới mặt trời sáng tỏ
Nghe mầm non cựa mình!
Tiếng muôn loài sau cơn bão hồi sinh!
Ôi bất tuyệt! Vẫn những cung đàn ấy.
Tay nhấn phím quện theo bàn tay gảy,
Hồn quện vào nhau, thân quện thân người.
Như mắt môi, đối diện dưới mắt trời
Tay ấn phím những cung đàn lỡ dở
Nghe cao vút tiếng đàn đâu bỡ ngỡ
Lạc cả không gian, lạc cả một trời.
Nghe bâng khuâng như lạc cả cuộc đời
Hồn nhẹ cất toả vào trong gió.
Có nghe chăng tiếng đàn ta đó.
Bay đi và nhẹ buông!
Thấm cả không gian sau dư vị điên cuồng...
1999

Em là chiếc bóng
Em là bóng của anh trên đường phố
Anh ngắn em dài
Trùm anh muốn đổ!
Phiền muộn anh đi
Em háo hức miệt mài.
Lạc vào đêm ngoái lại chẳng còn ai
Em đâu nhỉ?
Quanh anh là bóng tối.
Em đâu nhỉ?
Quanh anh là gió nổi.
Gió lạc đường khuya…
Em ở đâu hỡi chiếc bóng của người?
Hãy lạc vào đây cùng ta mà chấp chới
Không ánh sáng chỉ đêm và chờ đợi
Hãy vào đây hỡi chiếc bóng của ta.
Hỡi bóng đêm làm cho mắt đui loà.
Ta sờ soạng tìm em đâu chiếc bóng.
Chỉ còn lá ở trên đường vẫn lộng.
Xào xạc từng cơn!…
Ta chết chìm trong bóng tối của đêm…
1999

Nỗi đau vô tình
Em đến bên bờ nỗi nhớ!
Dòng sông mang đi,
Cồn lên trăn trở…
Bến không đò sông lặng lẽ đi qua…
Chết lặng thân em,
Chiều nhợt nhạt nắng nhoà.
Nghe biền biệt ngày đi sao lặng lẽ
Cả không gian ngân buồn lên có vẻ…
Vỗ vào em con sóng chợt xa vời
Một dòng sông hun hút tận cuối trời
Em chấm nhỏ trong xa vời nỗi nhớ.
Bến day dứt để cho tình trăn trở.
Sông chở nghiêng nơi xói lở cuộc đời.
Ơi con đò bỏ bến mãi xa xôi!
Người đứng ngóng lững lờ sông chẳng lại
Có lẽ dòng sông kia đi mãi,
Bỏ mặc đời này mãi mãi hư không.
Những làn môi ánh mắt vời mong
Sông có lại? Hay dòng sông chẳng lại?
2000

Nỗi buồn cô phụ
Tặng HM
Gió thoảng, se tình cho nỗi nhớ
Thời gian, thoi dệt cứ là trôi
Lụa đào một dải vương bên dậu
Ngõ trước ai người đi chợ đâu?

Nhầu nhĩ thân em, gái có chồng!
Lần lần duyên phận đến hư không
Tình bay theo gió vàng duyên phận
Chợt bóng thu về nghiêng trước sân.

Lạnh giá làm sao duyên phận ơi!
Cao xanh vời vợi khó mà khơi
Vời tay một thuở hồng nhan lạnh…
Đây nỗi buồn tênh nhốt chặt đời
Gió thoảng đi qua thời thiếu nữ
Nghe buồn se lạnh cả đầu môi
Bồng con cố níu thời gian lại
Cánh nhạn bay qua thoáng phận người.

Ngõ trước nhà ai buổi chợ về
Nôn nao lời trẻ - lụa tươi ghê
Ngày mai xác pháo hồng trên ngõ
Thức lụa ai người vương lối quê?
2000

Tương tư
Tương tư như gió thoảng!
Lướt qua đời mỏng manh
Có chiếc lá xa cành,
Êm ru theo lời gió.
Có nỗi buồn bỏ ngỏ,
Mặc mùa thu về đâu.
Len lén lá phai màu
Làm bạc lòng gió thổi,
Những hàng cây mê mỏi
Ngơ ngác trong mùa thu.
2000



Gương trăng
Muôn năm vẫn chỉ thế thôi!
Cung trăng thằng cuội vẫn ngồi nhởn nhơ,
Làm cho bao kẻ thẫn thờ!
Soi gương chị nguyệt mà mơ ái tình…
Chẳng lầu một tấm gương xanh,
Cô nhi dõi bóng thấy mình nhạt phai
Trách trăng hay trách đêm dài.
2000

ìm nhau
Tặng nhà thơ Vũ Huy Tấn
Em bảo đi tìm anh!
Anh đứng gần ngay đấy,
Suốt đời em chẳng thấy
Mải miết đi tìm anh…

Anh bảo đi tìm em!
Em đây, anh nhìn xem?…
Suốt đời anh không thấy,
Hay mắt anh kèm nhèm.

Có hai đứa tìm nhau,
Cho đến khi bạc đầu
Chẳng lẽ nào chẳng thấy?
Khi ta trong lòng nhau.
2000

Nuối tiếc
Biết anh nghèo mà em vẫn lấy!
Lấy anh rồi em thấy thương em.
Ve hè rời rạc kêu đêm,
Thương cho cái phận êm đềm đã qua.
Trách thân có mắt như loà!
Lấy thằng rỗng tếch hoá ra ngủ hè.
Đêm nằm con khóc, nó tè,
Chở mình ướt áo lời ve rạc dài.
Thương thân lấy chú thuyền chài!…
Suốt ngày bì bõm lội hoài bắt tôm…
Còng lưng nước ngập cả mồm,
Đôi mắt thì toét, lồm ngồm đẩy te,
Chợ Hôm ăn bát xôi chè,
Nghe thấy câu vè lại thấy thương thân.
"Cầu trời đũa lệch thì phân
Đôi đũa bằng bặn thì duyên se vào".
2000

Trăng
Tại đêm có một vầng trăng!
Tại đêm có một cô hằng lả lơi!
Vịn be say khướt ta ngồi,
Ngắm nàng một lẽ tay ôi! Tàng tàng…
Nâng li tưởng uống được nàng
Hoá ra nghiện rượu đa mang một đời.
2000


Bâng khuâng
Tặng Vũ Tuấn Anh
Băng như băng!
Sương như sương!
Cũng lạnh mà thôi một cõi hương
Cỏ biếc xanh hơn màu rét mướt
Ngàn lau ngây lạnh giấc ven đường.

Một tiếng chim ngân nghe buốt giá
Non ngàn như tỉnh giấc chiêm bao
Một trời sương trắng bình minh lạnh
Non bạc ngời lên một dáng hình.

Róc rách trên ngàn đau tiếng suối
Âm ba cơn gió lặng trong trời
Thi nhân lạc lõng về đâu nhỉ?
Cái lạnh tràn lên muôn dặm trôi!

Chả lẽ thiên bồng sao cũng thế!
Nỗi đau tê tái cũng như người
Tiên nga đâu nhỉ? Trời lành lạnh…
Thi nhân trên má giọt lệ rơi.
2000

Hai bờ nỗi nhớ
Tặng Hoàng Huyền My
Anh đứng bên bờ nỗi khổ đau,
Bên kia em đứng nhớ th¬ương nhau…
Rất gần, nh¬ưng nỗi sâu xa quá!
Ta ngóng trông nhau bạc mái đầu…
Có lẽ chim trời qua tới đư¬ợc,
Mang dùm ta với nỗi thư¬ơng nhau.
Một vời ánh mắt, ôi vô tận!…
Vọng Phu hoá đá có phai màu?
6/2000

Nối bàn tay
Tặng em Ngọc
Bàn tay bấu víu lấy đời
Bàn tay ôm lấy cả trời nhớ thư¬ơng
Vuốt ve đây cõi đêm tr¬ường,
Vời tay trăn chở gió s¬ương thuở nào.
Bâng khuâng nh¬ư búp tay chao,
Hư¬ơng tình thoảng nhẹ lùa vào ngón tay.
Vuốt ve lụa tóc đêm dày,
Chân đi còn rịn nhón tay ơ hờ
Hư¬ơng tình một với như¬ mơ,
Lìa trong xa cách hai bờ vẫy tay.
Nâng lên một cõi đêm dày,
Lẫn trong cát bụi chấm say mặt trời.
Chỉ là một khoảng không thôi,
Hư¬ vô để lại tay ngư¬ời nỗi đau.
Bàn tay mư¬ời ngón vò nhau,
Thấy gì trong ấy ngàn sâu vẫn là:
“Nỗi buồn như¬ lụa, tay nào xé
Bao Tự đâu đây, rợn nét cư¬ời…
Một trời th¬ương nhớ, ai gom lại
Bâng khuâng lá rụng ngón tay ng¬ười...”
7/2000

Mơ hồ
Em có lại, ta nghiêng tình một nửa
Buồn ai xô, như¬ đổ xuống thân này
Ơi hờ hững! Dáng em buồn trễ nải,
L¬ướt trong chiều, theo¬ lụa mỏng bay bay!

Muộn phiền quá trôi trong chiều ảo ảnh
Em về đâu, bỏ lại, vắng con đư¬ờng
Nắng nhợt nhạt mơ hồn nh¬ư gió thoảng,
Trả cho chiều những lợt tối đi hoang.

Ta lặng lẽ đi trong buồn vô định
B¬ước chân xiêu, nghiêng bóng đổ trên hè
Gió thổi dạt những hàng cây rũ áo
Ngân cồn lên chao chát những lời ve.
7/2000

Dòng sông không bờ
Tặng vợ tôi
Anh nh¬ư dòng sông không bờ,
Bồng bềnh sóng, chảy trôi về vô tận.
Đau con n¬ước suốt cả đời lận đận,
Theo vô biên mà đi…
Sẽ về đâu?
Chẳng biết nữa!
Làm gì?
Nỗi ao ¬ước cồn lên rồi tắt lịm.
Bài ca khổ chết chìm trên môi mím
Đêm buồn tênh,
Ai vắt…?
Nhỏ lệ rơi!
Gió vẫn ngân, ru con nư¬ớc rã rời,
Nghe thoi thóp vỗ vào, đêm chờ đợi.
Một dòng sông,
không bờ,
mênh mang, vời vợi…
Lang thang cùng gió mây.
Sẽ về đâu khi trái đất ngập đầy…?
Em ở đâu?
Bờ ơi!
Mải mê cồn sóng gọi.
Hãy nổi lên trong đêm!
Em ơi!
Nh¬ư thác ghềnh mê mỏi.
Hứng chịu sông anh cuồn cuộn đổ về
Sóng xô ghềnh tơi tả giọt đam mê.
Ôm lấy sông anh có hai bờ nỗi nhớ.
Em ở đâu?
Bờ ơi!
Hãy dang vòng tay mở,
Cho mênh mông gom lại chút ư¬u phiền…!
Cho hai bờ hứng chịu sóng môi điên,
Nghe rạo rực lở bồi trên môi thắm
Nghe lìm lịm dòng trôi về thăm thẳm
Thẳng tới h¬ư vô!
Dòng trôi…!
Khi tay em buông con nư¬ớc rã rời,
Anh về biển, cuối trời th¬ương em mãi…
8/2000

Tuỳ hứng số 7
Mang ly chạm cốc với đời
Men say đủ độ, men đời đủ cay
Bụi lầm luân vũ cuồng say
Nỗi đau quện lại, thân này tả tơi…

Lụa bay nh¬ư thể nỗi đời,
Dày vò điệu nhạc chơi vơi muộn phiền
Xác thân chợt tỉnh, chợt điên
Êm êm, nhè nhẹ, phiền phiền, lãng du…

Chân đi nghiêng ngả cho dù
Say đi cho tận tình ru mãi tình
R¬ượu nào chất ngất, long lanh
B¬ước chân quện lại, hồn quanh quẩn hồn…

Tình đầy chất ngất nụ hôn
Nghe lâng một cõi, nghe buồn chợt đi…
Rư¬ợu nào đã cạn trong ly
Thẳm sâu đáy cốc, còn gì nữa đâu…
6/2000

Gió mư¬a
Tặng chú Nguyễn Sơn Lâm
Ta như¬ gió, ta nh¬ư mư¬a!
Lang thang thân phận có… như¬ thừa.
T¬ưởng rằng: Trên đỉnh ta phiêu lãng.
Cứ thổi đi hoài… mang gió mư¬a!!!

Gió thổi về đâu, m¬ưa thấm đâu?
Bốn mùa xuân sắc, đổi… thay màu.
Ta đâu? Trong cõi xanh xao ấy
Sẽ lạc về đâu, đi về đâu?

Chiếc lá theo ta tan cuối trời!
R¬ưng rư¬ng, biêng biếc sắc xuân khơi
Mơ mơ, nhè nhẹ hồn m¬ưa thả
Ve vuốt măng tơ búp nụ cư¬ời.

Mư¬a gió cho tình nao cõi nhớ!
Phôi pha, duyên phận, giấc mơ ơi!
Một đời, lạc lõng trong h¬ư mộng.
Gió m¬ưa l¬ưu lạc mãi trong trời.
3/7/2000

Chiều lên
Ngày lặn chiều lên tận đỉnh cao
Đêm trùng bóng tối vấn vư¬ơng sao!
Chuông chùa theo gió cồn muôn lớp,
Như¬ tiếng kêu ai? Biết lối nào?

Đây tóc ai buông tận cuối chiều,
Nhoà nhoà gư¬ơng mặt b¬ước chân xiêu,
Một vời tay khép, hoàng hôn muộn
Như¬ bóng ngày qua gợn lắm điều.

Một thoáng sao mà bao nuối tiếc!
Đời ngư¬ời gom lại biết bao nhiêu?
Về đâu trong tiếng buồn đang rộn!
Nhịp mõ ngân lên ngập bóng chiều.
2000

Dĩ vãng
Tặng Nguyễn Thị Chiên Bắc
Em mang đến vườn anh nỗi buồn trong veo
Những ảo tưởng dập tan kính vỡ
Bao lăng kính nhỏ nhoi,
ánh lên dưới mặt trời cháy lửa!
Bảy sắc cầu vồng anh lặng lẽ mang theo.

Đã xa rồi trong cõi nhớ tí teo…
Sự phẳng lặng của đêm vẫn cồn lên ngọn lửa,
Tia sáng nhỏ mặt trời - sắc như dao cứa,
Chia cắt hồn anh…
Vườn đã già, xoè ngắt tán xanh,
Màu ru ngủ ngẩn ngơ nỗi nhớ
Đêm cứ lên và mặt trời cứ mở
Bụi thời gian qua năm tháng phủ mờ.
Nỗi buồn trong anh đã lên thơ,
Mảnh kính vỡ của những ngày xưa ấy.
Đây bóng dáng một thoáng buồn bỗng dậy,
Đập vỡ đêm anh!…
Đêm thuỷ tinh và những kỉ niệm xanh,
Căn nhà đổ ngổn ngang bao nỗi nhớ.
Trong vườn cũ đã bao mùa lá đổ…
Vẫn xanh lên màu mơ.
Những nhón chân lưu lạc đến bao giờ.
Giọt mực biếc in buồn trên giấy cũ.

Em ở đâu trong nỗi nhớ trong veo,
Còn dập nát những mặt trời vụn vỡ?
Một bóng đêm rất sâu,
thâm quầng trong mắt nhớ.
Em ở đâu! ở đâu?
Với thời gian ta còn nhớ tên nhau!
Còn trong vắt như nỗi buồn thuở ấy.
Những vụn vỡ gom mặt trời có dậy?
Óng ánh buồn đau…
Em ở đâu? Ta còn nhớ tên nhau?
2000

Tắt một lời ru
Tặng chị Chu Thị Toán
Ai ru ai một kiếp ngư¬ời?
Ai cho ai một tiếng c¬ười khổ đau?
Có còn v¬ương vấn chi đâu!
Mà sao vẫn bợn nỗi sầu quanh đây
Biết đời là thế đã hay!
Mà sao vẫn ngửa bàn tay kêu trời
Chỉ là một thoáng m¬ưa rơi
Hư¬ vô như¬ lạc xuống đời đâu đây
Ngón đàn như¬ cứa vào dây,
Tiếng oan vấy máu loang đầy không gian
Cung tơ day dứt ngút ngàn!
Nghe đau một cõi, nghe tan một trời
Để mà phẳng lặng rã rời
Buông xuôi con nư¬ớc thế thôi một dòng
Có ngư¬ời sắp đến hư¬ không
Buồn trong con mắt, thắt lòng biển khơi
Nỗi đau ai đổ cho trời!
Nghiên vơi một nửa để rồi như¬ không.
2000

Chiều
Một ngày mê mỏi đi đâu?
Hoàng hôn đang tắt trên đầu ngón tay.
Bóng đêm loang ngợp nét mày
Day d¬ưa gió thoảng, gợn bay h¬ương chiều
Bên hồ, liễu rủ như¬ khêu,
Buồn xô con sóng đủ điều mênh mang
Chân ai nh¬ư thể muộn màng,
Nửa đi theo gió, nửa sang bên chiều
Xa vời lợt nắng nh¬ư thêu
Con đò ngắt lặng trở chiều vu vơ
Đâu đây một thoáng s¬ương mờ
Cây nghiêng bóng tối nh¬ư quơ vào hồn
Mặc ngư¬ời ngơ ngẩn hoàng hôn
Ngày đi đi mãi, không còn đến đây
Chiều lên nh¬ư thít vòng tay
Mặc ai khắc khoải nơi này nhớ thư¬ơng.
2000

Cái diều
Tặng anh C¬ương
Ta không trách đư¬ợc em khi cơn gió
Em bay bay nh¬ư một con diều nhỏ
Con diều ve vẩy đuôi
Dáng hình em in trên nền trời
Sự đùa cợt mặc tay lèo đu đẩy
Em bay bay, mặc mình anh đứng đấy,
Cố cuộn níu đời em!
Lại thả dây, phó mặc nỗi khát thèm
Sự đùa cợt lùa trong gió thổi
Em là diều bay - anh là tiếc nuối
Suốt một đời ta chỉ thấy đ¬ược nhau
Khi đứt lèo em sẽ đi đâu?
Chỉ gió biết! Mặc anh buồn ngóng mãi.
2000

Xuân
Ý tưởng mùa xuân muộn
Em ơi xuân đến kia rồi
Xanh xanh chiếc lá, ngời ngời đoá hoa
Vui vui trong mắt người qua
Buồn buồn để lại mà hoà cõi xuân
Em ơi hãy xích lại gần
Mở lòng ta đón, ý xuân sang lòng
Con đò có thể là không
Thời gian có thể là dòng chia xa
Quên đi xuân vẫn như là
Tình ta đang độ xuân xa hôm nào
Rất gần, gần biết là bao
Hồn anh như thể quyện vào trong em.
Tặng vợ, 17-3-2001

Cuối chiều
Ta bước trong chiều nghe gió bay
Nỗi buồn day dứt những hàng cây
Day dưa gió níu muôn tà áo
Thiếu nữ đi qua đượm dấu giầy

Lụa mỏng sương chiều se cái lạnh
Bâng khuâng tà áo thoáng chau mày
Nỗi buồn như níu hồn ta lại
Phó mặc cho chiều sương gió bay

Gió thổi mãi chiều đi đến đâu
Màn đêm khơi dậy lấn theo sau
Chỉ con những bước người đi lạc
Đèn phố nhen lên khúc dạo đầu.

Phố cũ chỉ còn cây rũ áo
Ngày xanh như thể bỗng đi đâu
Trên đường những bóng hàng cây đổ
Lữ khách nghiêng nghiêng nặng mái sầu.
20-3-2001

Con diều
Con diều theo cái gió bay
Gửi hồn thơ trẻ những ngày ấu thơ
Lâng lâng một mối tình hờ
Níu dây con trẻ, dắt mơ trên trời
Đong đầy cánh gió diều bay
Quên đi hồn trẻ theo mày ước mơ
Trao nghiêng lèo đứt đường tơ
Bâng khuâng một cõi vật vờ gió bay.
23-3-2001

Ánh mắt
Tặng Hoàng Huyền My
Mắt nhìn chi lắm mắt ai
Trời ơi bốn mắt cứ hoài thấy nhau
Dần quen - dần thấy thương nhau
Người ơi bốn mắt thấy sầu dâng lên
Hương tình chẳng cất lời lên
Lời trong ánh mắt như thuyền ru ta
Nhìn nhau đã thấy quan hà
Gần mà xa cách xót xa mắt nhìn
Lời thi không nhắn mà tin
Trời ơi ánh mắt cái nhìn trói nhau
Cứ giằng để nói về sau
Cho hoài bốn mắt nhìn nhau hương tình.
2001

Cô lái đò
Tặng HM
Em như ngắt lặng con đò
Sang sông thì lỡ… dừng bờ hết duyên
Ngược xuôi, ngại nỗi con thuyền
Sông thì sóng cả, còn duyên lỡ rồi
Ơi bờ! Một quãng sông thôi
Không người đứng gọi thuyền tôi ơi đò!
Nước mùa con nước lên to
Ai ơi hãy đến gọi đò em sang
Đà giang thì mặc đà giang
Câu hò như thể muộn màng hư không.
24-3-2001

Chiều
Chiều xuống Tây Hồ vương áo sương
Buồn se lụa mỏng liễu ven đường
Như mơ thiếu nữ về trên lối
Nét thoảng trong chiều nghiêng sắc hương.

Gió níu chân người trên lối xưa
Đâu đây tiên nữ cũng như vừa…
Nửa đi theo gió tình nghiêng lại
Một chút ơ hờ trong gió thưa

Người cứ qua chiều như gió bay
Chỉ còn se sắt những hàng cây
Đêm loang tà áo choàng muôn thuở
Giấc ngủ tan đi cảnh sắc này

Có kẻ âm thầm đi với bóng
Nghe tình thao thức những hàng cây
Đêm len từng bước trên đường phố
Buồn vút cao lên ngập nét mày.
28-3-2001

Có một mùa
Phần thơ tặng vợ

Đêm
Đêm tối quá như tóc em bù rối
Mắt em đâu? Ơi khoảng sáng trong trời
Đêm dối trá để cho tình nghiêng đợi
Mặc tay người đôi khoảng trống buông xuôi

Chờ đợi
Em không vẫy mà sao anh chờ đợi
Ôi thời gian căng chỉ giữ hai người
Đêm võng xuống nghe chân nào trôi nổi
Một cung đàn ngân trên đôi môi.



Trăng
Trăng chín một vầng, đêm mắt sâu
Nói ra thì ngại phấn hương đầu
Ai ơi có hái thì nương nhẹ
Kẻo lỡ tình trăng rơi nỗi đau.



Đợi
Buồn đau là bóng đêm
Tình neo anh tiếng gọi
Thời gian dài kéo sợi
Vương tơ đứt ngang trời.

Trăng tắm
Trăng giũ áo lụa vàng
Trên mặt hồ đêm vắng
Trăng bẽn lẽn mơ màng
Đắm mình trong tĩnh lặng.



Gương hồ
Xanh xanh nước lặng như tờ
Ai in một giấc mộng hờ lên em
Để mà mỏi mắt người xem
Tan đi để nỗi khát thèm cho ai

Đợi
Có hôm nào em đợi
Cho anh là bóng đêm
Len lỏi vào trong em
Mang hương thầm của gió

Có hôm nào em ngỏ
Chút tình cho gió bay
Đăm đắm cái chau mày
Có hôm nào em đợi?


Tình yêu
Tình yêu như cánh mỏng
Một chiều theo gió bay
Anh cố hứng bàn tay
Tình yêu không về đậu

Tình yêu mỏng, nỗi buồn cong
Đánh theo cánh gió lại vòng sang đây
Ngỡ ngàng ta hứng bàn tay
Hay trăng nhẹ quá nên bay lộn vòng.



Chiếc lá
Giấy cũ chau buồn phai như lá
Cho dòng mực biếc cũng nương theo
Lòng người có bạc phai không nhỉ
Ngoài hiên gió gọi, lá bay vèo.
2001

Yêu
Khi yêu, yên đến bận lòng
Chân đi như níu, đi vòng thấy nhau
Tình yêu là chĩnh tương nhàu
Ai mang ủ mãi nên đau tương bần


Ái ngại
Nắng như rót mật trên sông
Con ong cứ tưởng đánh vòng đeo mang
Lái đò cô gái ngại sang
Dòng sông mật ngọt ngỡ ngàng cái duyên.
2001



Nắng vơi
Nhớ quá nên trời với sắc nắng
Con tằm nhả kén ánh vàng rơm
Chĩnh tương đổ bóng nghiêng bên giại
Thôn nữ soi gương, bóng ngả thềm.
2001

Đánh võng
Đong đưa võng thoảng qua sầu
Mà nghe cơn gió như lau nỗi buồn
Xa vời một thoáng cô đơn
Như nâng ta dậy nghe hồn day dưa.
2001



Ánh mắt
Một thoáng vô thường trong mắt em
Con thuyền như lạc mãi vào đêm
Lụa trăng ai xé trên hồ nước
Tiếng vọng còn vang vỗ mạn thuyền.
2001



Ghen
Vỗ hoài, vỗ mãi thấy đau
Sóng xô bờ mãi nát nhàu hồn anh
Em rằng, ghen ấy ghen lành
Nhưng em ơi ạ - hồn anh có bờ.
2001

Sóng
Sóng vỗ bờ đau thoả cõi lòng
Một vùng hờn giận đến ghê không
Mặc vòng tay níu tình nghiêng lở
Tan nát bờ ơi có thấy không?
2001


Hờn
Cơn mưa thoáng, cơn mưa bay
Cơn mưa nhè nhẹ cái chau mày
Đầu hè con dế hờn vẩy gót
Bên cửa em ngồi một thoáng say.
2001


Trắng
Một dòng sông trắng tinh mơ
Đưa con đò trắng xa bờ về đâu
Chèo con khoả nước dòng sâu
Thương em cũng trắng như màu thời gian
Hai bàn tay trắng gian nan
Một con đò trắng cơ hàn có nhau.
2001

Ngày mùa
Nắng rạ vàng ong trên lối xóm
Đường thôn thóc nỏ giậy mùa thơm
Nhà ai trang lúa nghe sào sạo
Vành nón cô thôn ngả xuống đường.
2001


Lặng
Đêm cúi đầu lở lói
Phó mặc con sóng sô
Em cúi đầu chẳng nói
Mặc hồn anh thẫn thờ

Xin đêm ngỏ vầng trăng
Cho sóng hồ ngọt mật
Xin em màu đôi mắt
Cho hồn anh dậy mơ.
2001

Đêm
Đêm lặng tờ,
chân hờ tiếng mỏng.
Hồn như lõng bõng tiếng hư không
Đời lặng tờ
bên bờ gió lộng
Nỗi buồn đong
khi mở cửa lòng.
2001



Mùa
Lúa ra đòng, xanh bông biếc ruộng
Cô thôn cầm sáo, quén lại bờ khoai
Mắt buồn cái nỗi tháng hai
Mùa em chưa nở búp nhài thơm bông.
2001

Dĩ vãng
Dĩ vãng ta nhìn em mướt sao
Tóc mềm như lụa suối anh đào
Gặp nhau lên lão già chưa nhỉ?
Chỉ có tâm tình dâng núi cao.
2001



Chẳng thấy
Rất gần ta chẳng thấy ta
Cõi đời có lẽ chỉ là hư không
Em nhìn có thấy em không
Thế thôi có lẽ tương đồng như nhau.
2001

Chờ
Anh chờ đến mỏi đợi mong
Con đường hun hút một dòng chia xa
Hàng cây dậy sóng như là
Đưa thuyền em lại với ta bây giờ.
2001

Ngẫm 3
Đời người dài một tý
Mà yêu thì rõ nhiều
Hãy thương thân đi đã
Vì chẳng được bao nhiêu.
2001



Cầm nhầm
Thân em lơ đãng cầm nhầm
Phải hòn than đỏ nóng hầm cả tay
Mẹ cha cái cục than này
Vừa tầm nên khổ bàn tay chín nhừ.
2001

Mơ hoa
Trong vườn bông hoa dậy
Ngây ngất ôm giọt sương
Len lén toả mùi hương
Gửi trăng trong vào gió

Có ai nào nghe tỏ
Lời dịu êm của hoa
Thoảng buồn trong hương gió
Bay đi trong nhạt nhoà

Ông mặt trời thức dậy
Sương vỡ mộng thuỷ tinh
Hoa ở lại một mình
Gửi hồn trong nắng gió.
2001



Dỗi
Giũ áo phằm phằm em bước đi
Cuộc đời vớ vẩn có là chi
Nhẹ cái lông hồng... em chẳng nghĩ
Em ơi anh liệu sẽ ra gì!
2001

Đêm
Đêm ngọt ngào trải lụa
Ru ngủ cho một ngày
Mê mỏi những bàn tay
Thẫn thờ trong ánh mắt

Đêm lãng du dìu dặt
Thoa phấn lên mộng mơ
Ru hồn không có bờ
Để nghe tình sóng vỗ

Đêm mồ hoang, rạn vỡ
Để nghe hồn ru ca
Nỗi buồn đau lụa là
Lay hồn say tỉnh giấc.
2001

Cô đơn
Cô đơn như khói mỏng
Lay lắt gió bay lên
Ánh hoàng hôn làm nền
Nâng chiều lên vời vợi

Buồn lên đôi cánh khói
Nghiêng chiều mãi về đâu
Hoàng hôn đã bạc màu
Có phai không nỗi nhớ?
2001



Không tên số 3
Thân em như mái chèo con
Chênh vênh trên sóng, mỏi mòn tháng năm
Sông sâu, đò bé con tằm
Miệt mài có lẽ trăm năm vẫn là…
2001

Niềm đau
Nỗi đau mỏng tựa mơ hồ
Như không, như có, như tơ một trời
Buồn như vuông lụa ai phơi
Mềm đau đến thế thoảng lời như mơ
Cũng là nắng gió ơ hờ
Nỗi buồn rủ lụa như chưa muộn phiền
Ngọt ngào như nỗi ru quên
Ru thì cũng chẳng! Muộn phiền thì không!
Dây dưa bạc cả cõi lòng
Niềm đau chôn chặt tình không thấy về
Con tằm nhả kén đam mê
Cõi đời nhung lụa lối về khổ đau
Đam mê một thức lụa màu
Trời ơi nỗi khổ… ai đau trong trời!
2001

Sương
Mềm mại như sương trắng
Chợt loang như giấc mơ
Mờ ảo cả đợi chờ
Như không mà như có

Tất cả đều không tỏ
Bâng khuâng sương bay bay
Chiều lên giũ một ngày
Mặc kẻ chờ nghiêng gió

Đâu rồi trên phố nhỏ
Bâng khuâng đâu gót hài
Sương lành lạnh bờ vai
Thở dài câu hò hẹn.
2001

Vô tình
Trăng vô tình một đoá
Xanh mướt như ngọc châu
Em vô tình đi đâu
Bâng khuâng màu áo lụa

Trên hồ trăng đang úa
Óng ánh khúc vô tình
Trên đường em mong manh
Cho người qua bỡ ngỡ.
2001




Mùa gặt
Nắng như ngả rạ trong hồn
Bông thì người gặt chỉ còn thế thôi
Lòng tôi hoang phế mất rồi
Đồng hoang nước trắng,
mà phơi chân buồn
Mùa sau có lẽ cô đơn
Em về mà gặt nỗi buồn chia xa
Con cò có lẽ chẳng qua
Gửi hồn con quốc gọi là nhớ nhau
Mênh mang đồng trắng một màu
Em về cấy lúa mùa sau dâng hồn.
2001

Nhớ
Có rất nhiều nỗi nhớ
Trong bình minh rêu xanh
Có giọt sương long lanh
Vỡ tan ngời ánh ngọc.

Có nàng tiên dệt vóc
Thức lụa ướt cô đơn
Mặc cho ai nỗi buồn
Dây dưa theo tuổi lạnh.

Mơ nàng tiên có cánh
Bay qua câu chuyện xưa
Sương ngọc châu như vừa
Bỏ tình tan theo gió.
2001

Băng
Tình em đã đóng băng rồi.
Thành viên nước đá người ơi lạnh lùng.
Mùa hè có đốt được không?
Cho tan thành nước khơi dòng đến nhau!
2001


Chiều
Có những nỗi buồn
nong chiều hấp hối
Có những cánh diều
buông lèo giũ mỏi
Lời buồn cong trên môi
Nghe những bàn tay buông xuôi
Thả ước mơ rơi trên hè phố
Có những chiều tím lên màu nhớ
Mặc chờ mong đi mãi chẳng về.
2001

Ru quên
Bao hời hợt vẽ vời sự sống
Trong lỗ đen của tình yêu sâu rộng
Suy tư buồn trôi
Đêm đen trong mắt người!
chờ đợi...

Đã chín mùa trăng, thân giũ mỏi
Ơ hờ lời hát ru
Phó mặc tình yêu trong giấc ngủ bù
Đam mê rồi chẳng dậy

Quên đi bàn tay vẫy
ru quên ru quên
Bèo bọt thân ta có lẽ chẳng bền
Ghé tình trong cõi tạm
Một con đò trôi trong chiều u ám
Áp bờ đau đợi đến sáng mai.
2001

Chiều
Chiều lên gió chẳng muốn đi
Ngày về nắng chẳng còn gì để phai
Hồ Tây buông tiếng thở dài
Có ai giũ áo chiều phai không màu
Không gian như thức lụa nhàu
Khoác lên nỗi nhớ buồn lau chân chiều
Mập mờ ngọn bấc ai khêu
Tiếng vồ gọi cá đến đều loang xa
Bóng đêm nhè nhẹ, nhoà nhoà
Ta còn hay đã tan ra sương chiều.
2001



Phiền
Em như phiền muộn đã rồi
Bước đi thì vướng tơ trời bợn chân
Day dưa buồn xích lại gần
Thời gian níu áo lôi chân em về

Quê nghèo vụn vỡ đam mê
Cái chum mảnh vại, vẫn lề lối xưa
Ngược xuôi một cõi như thừa
Chân quê có lẽ day dưa một đời.
2001

Dạm ngõ
Ta nghe đời rủ xuống
Cho ái tình cất lên
Cũng chỉ là phiền muộn
Ru ta vào lãng quên

Đến một ngày ta khóc
Cho một quãng đời điên
Tất cả đều hư ảo
Thân ta là hão huyền

Có tiếng nói hư vô
Hôm này về dạm ngõ
Hồn nàng dân bỏ ngỏ
Chờ đợi cái hôn đầu.
2001

Thăm đồng
Có con cò trắng
Vầy nắng trên đồng
Màu xanh mênh mông
Đất trời bện lại

Có cô con gái
Thăm lúa bên sông
Tuổi xanh trong mắt
Say màu mật ong.
2001



Xa vời
Có một mùa xuân cũ
Nay đi hoang về đâu
Cây lấm màu thương nhớ
Gửi gió ngẩn ngơ đau

Hai bàn tay trống không
Hương tình không ở lại
Hoang vu thời con gái
Nhung nhớ cái hôn đầu.
2001

Màu tím
Tặng Đỗ Thị Hoà
Có một chiều tím
Tím mãi không thôi...
Cho em ngồi đợi,
Đợi hết một đời!...
Thời gian màu tím,
Hôm qua chết rồi.
4-2001



Chân chiều
Chân chiều hắt lửa bàn tay
Mặt trời như vẫy cuối ngày chia xa
Hồ Tây như thấm nắng tà
Long lanh áo mỏng kiêu xa gọi chiều
Gió về gờn gợn màu yêu
Cô thôn nghiêng nắng đợi chiều rủ đi
Đêm sâu đâu có nói gì
Có trăng thì biết, cô đi đằng nào
Mặt trời trong giấc chiêm bao
Xoè bàn tay vẫy em vào đam mê
Đêm sâu chẳng biết lối về
Cô thôn giãi bóng u mê trong trời.
2001

Màu xanh
Màu xanh có nói gì đâu
Mà sao ta vẫn gọi màu yêu thương
Ngàn cây vẫy lá ven đường
Như vươn tay níu vô thường thân ta
Một hôm nghe lá thu già
Không nương tay nữa theo ta về chiều
Màu xanh không đốt mà thiêu
Em ơi xin nhớ một điều phôi pha
Màu xanh - xanh giấc thu già
Em ơi xin nhớ hãy là yêu nhau
Bàn tay ai nhớ mà đau
Mùa thu như cắt đi màu không gian
Tình yêu xin hãy lên ngàn
Mà nghe lá đổ chứa chan tình đời
Màu xanh ngân khúc à ơi
Cho xanh lên mãi nghe đời như siêu
Màu xanh - xanh đến tình yêu
Cho em nương náu bao điều vu vơ
Mùa thu nghe lá vỗ bờ
Cho em tan nát giấc mơ một chiều.
2001

Chiều
Chiều lên lên đến trăng tà
Không gian khói mỏng như là lên hương
Màn đêm giũ tóc trên đường
Vương bay theo gió phấn hương nhạt nhoà
Chân chiều dưới bước chân qua
Còn giây giữa nắng bụi nhoà gót hương
Lụa bay như níu trên đường
Phiền lòng kẻ nhặt giấu sương trong chiều
Gió về lành lạnh bao nhiêu
Chiều lên đến thế đủ điều vu vơ
Màn đêm tóc xoã đang chờ.
2001

Vô cùng
Có nỗi buồn của gió
Như mắc trong vòng tay
Có nỗi buồn của nắng
Nương náu trên nét mày
Tháng năm ngồi so lại
Cho bằng bặn ân tình
Bao vui buồn sướng khổ
Không đều như vắt chanh
Phiền muộn như bàn tay
Ngắn dài chia xa mãi
Muốn ôm đời kia lại
Hư vô nâng đời bay
Và một hôm ta thấy
Lớp lớp những ưu phiền
Cồn lên trong thương nhớ
Đưa ta vào vô biên.
2001

Phai
Một hôm ta ghé lại tìm
Em không còn nữa nằm im không màu
Ngẩn ngơ ta bước đi đâu
Đồng hoang cỏ dại thẫm màu thời gian
Tiếng cười đâu đã tiêu tan
Nồng nàn đôi mắt đã tàn mà đi
Phôi pha ta nghĩ suy gì
Vầng trăng đã xế mang đi hương trời.
2001

Cười
Bao Tự cười xé lụa
Cười rách cả cơ đồ
Cười tàn đời hoàng đế
Cười vọng đến ngàn thu.
2001




Thuyền và dòng sông
Ta tìm em nơi đâu?
Hỡi tà áo xanh! ơi bờ tóc rối
Em đã đi qua cuộc đời rất vội
Vung vãi niềm tin - ngơ ngẩn trong đời
Tưởng sang đò! nhưng dòng em buông xuôi.
Đi về đâu cho lòng anh tiếc nuối
Vẫn bến xưa nghe thời gian chẳng vội
Con nước trôi xuôi đi mãi chẳng về.
Ơi tà áo xanh đam mê
Dòng sông mang đi cả lòng anh nỗi nhớ
Bến nôn nao nước mùa to sóng vỡ
Từng mảnh xô nhau đi mãi chẳng về.
Con đò ngang sang sông lại về
Em ở đâu tà áo xanh thuở ấy
Hay phải chăng em là dòng sông chảy,
Trôi qua lòng anh…
Ơi dòng sông như tà áo xanh
Cứ bỡn cợt thuyền anh tiếc nuối
Em trôi đi mặc thuyền anh theo đuổi
Để đến hôm nay con đò nát không người.
2001

Con tằm
Thương con tằm kéo kén
Giăng mộng nhốt đời mình
Để một ngày xơ xác
Chôn chết trong bòng bong
Ai gỡ sợi tơ lòng
Ươm tơ mà dệt lụa
Cô thôn ngồi trước cửa
Mắt buồn như lụa bay.
6/2001

Qua sông
Em đi qua sông
Con đò võng thoảng
Nắng chiều chạng vạng
Cánh gió vẽ vời
Mắt thắm nhìn trời
Đong đưa duyên phận
Tuổi xanh thoa phấn
Đưa hương thuyền nan.
2001

Thu buồn
Có một mùa thu chết trong mùa đông
Có một nỗi buồn chết trong nỗi nhớ
Chiếc lá thu rơi trên đường vẫn thở
Thoi thóp thu đi
Gió mùa đông chẳng nghĩ suy gì
Mặc cõi đời trơ trụi
Những cô hồn lầm lũi
Trên đường chiều gió bay
Ôm ngực đôi bàn tay
Sợ hồn bay theo gió
Chiếc lá vàng khô nỏ
Tan tác theo mùa thu.
25/10/2001

Không tên số 4
Thời gian xanh xao!
Thời gian chín dở
Ngây ngô buồn trên những tán cây
Nhón tay ai víu lại tháng ngày.
Không hương sắc để nghe bàn tay mở
Tình vụng dại còn loang lên màu nhớ
Bâng khuâng trong mắt, thoáng thời gian
Nương náu trong cây một mùa trái muộn màng
Mỏi mòn bàn tay đợi
Nắng tàn trên khung cửi
Vương lụa buồn buông xuôi
Con đò ai vụng về trôi?
Nửa muốn sang sông - nửa về viễn xứ
Lơ đãng thời gian trôi về quá khứ
Vương đâu đây lơ lửng chút vị đời
Trách ai đàn cung thoảng để mà chơi…
26/10/2001

Hương xưa
Có một hôm gặp người ấu thơ
Cô bé ấy có một thời rất nhớ…
Cái áo len đen ôm thân hình lớn dở
Ngường ngượng làm sao khi lặng lẽ đến gần.
Để một hôm! thời gian trôi qua chân…
Tôi chết đuối trên đường phố cũ
Bao giấc mơ âm thầm trong giấc ngủ
Có cả em quên lãng bao giờ
Dĩ vãng nảy mầm bâng quơ
Tôi gặp lại em trên đường phố cũ
Cây bàng xưa ban ngày ngái ngủ
Gặp lại nhau bốn mắt thẫn thờ…
Chiếc áo len đen ngày xưa
Như gói lại một thời quá nửa
Trái bàng xanh trên hè thối rữa
Hờ hững tay đau khi đá đập nhân bàng.

Tuổi thơ nhón chân qua khẽ khàng
Dĩ vãng mờ đi gương lứa tuổi
Đứng giữa thời gian nghe tiếc nuối
Gọi ấu thơ ơi!về đi…Tuổi trẻ con mãi mãi ra đi
Ta gặp lại vẫn trên đường phố nhỏ
Nghe bàng bạc một nỗi buồn thoáng gió
Bịn rịn lời đau chia sẻ ngày qua.
Cô bé khi xưa nay đã lên bà
Tôi bạc tóc giữa trời có lẻ,
Một thời đã qua băm vằm tuổi trẻ
Gặp lại nhau con phố nhỏ ta già.
Lời hẹn hò nằng nặng sót xa,
Ta gặp lại nhau rồi ta gặp lại.
8/2001

Hờn
Em tết cho anh sợi chỉ màu
Tết hoài buộc chặt hoá anh đau
Thắm quá duyên ơi tình anh khổ
Từ thuở xuân xanh đến bạc đầu
Em sống cho anh đến bận lòng
Tưởng rằng anh cặp bến hư không
Đôi khi chẳng thấy hồn anh nữa
Cứ hoá ra em phận má hồng
Chỉ trách ông tơ xe chỉ thắm
Đời trai gỡ mãi cũng chẳng xong
Ý tưởng một đời vương tơ nhện
Cựa mãi thêm đau sợi chỉ hồng
Chả nhẽ như em làm phận gái
Cũng thì yếm thắm nữa cho xong
Trai gái thời ta là như một
Đàn ông thoa phấn phận má hồng.
2001

Tặng bác

Tặng Nguyễn Duy Tân

Có những kẻ bạc tình vẫn nhớ
Có những người bạc tóc còn yêu
Say sưa như một cánh diều
Khi lòng đong gió còn reo mãi tình
Thời gian sợi chỉ còn xênh
Ai nèo tay kéo mặc tình gió bay
Bạc phơ sợi chỉ cầm tay
Diều ơi có kẻ nhìn mày ước mong.
4/8/2001

Vọng phu
Một chiều em bén duyên đau
Thương cho phận gái ánh màu giọt sương
Hoàng hôn vãi nắng trên đường
Ngàn lau biền biệt nhớ thương hàng hàng
Người đi nỗi nhớ chia mang…
Quê hương lửa khói cho chàng lệch vai
Niềm đau như lụa trải dài
Dòng sông thăm thẳm, mắt ai gợn buồn
Cho chàng yếm thắm cô đơn
Cho chàng vuông lụa thẫm hồn Mỵ Châu
Không gian như ướt tình nhau
Bao người đi bạc mái đầu phôi pha
Nước non ngẫm mấy quan hà
Lòng người bao ải, xót xa mấy tầng
Mẹ chờ, em đợi nước dâng
Thời gian bén lửa dưới vầng dương soi
Anh ơ!! phận để mà chơi
Vọng Phu hoá đá dưới trời ban xơ
Mang trăng mà sẻ hai bờ
Mang đời cọc đóng mà mơ hương tình
Mái nghèo nhen nhóm tin anh
Con chim có khách đậu cành u mê
Dòng sông con nước đổ về
Bếp già leo lét, ánh quê mặn nồng
Nỗi buồn cứ để mà trông
Thời gian gõ cửa bụi hồng phôi pha
Anh ơi đây một mái nhà
Hồn em hoá đá xót xa đợi chờ.
Lào cai 1970

Rối tơ
Ngàn năm vẫn rối tơ vò
Xa tơ quay tít thò lò bén duyên
Con thoi dệt lụa thì nên
Thân em trong trắng chờ duyên bén màu
Thời gian mượt tóc mùa cau
Lá trầu biếc sắc người đâu ướm tình
Con tằm kéo kén mà kinh
Thoi vàng dệt cõi ba sinh mộng hờ…
1978

Gió tình

Tặng con trai Vũ Tùng Anh
Tình yêu như gió thổi
Một sáng qua đời người
Lá trên cành thổn thức
Nghiêng tình nghe lả lơi
Tình yêu như gió bay
Trên đường bâng khuâng lá
Ngơ ngác đôi bàn tay
Nhặt mùa thu xa lạ
Mặt hồ tây chết giấc
Không hiểu gió về đâu
Con đò xa bạc tóc
Ngơ ngẩn như buồn đau
Hỡi gió ơi! Là gió!
Đi đâu xin trở về
Dày vò con sóng vỗ
Cho ngàn cây đam mê
Tình yêu như là bão
Một sáng qua cuộc đời
Ngổn ngang bao thương nhớ
Trong mùa thu lá phơi.
8-2001

Quá khứ
Em cho ta mẩu thừa thời gian
Trên con phố nhá nhem, chiều ngọt gió
Những dấu chân trên con đường ngõ nhỏ
Nhẹ rớt thời gian, buông tiếng thở dài
Bước em đi thời gian qua vai
Thời gian mỏng, bụi mờ, thu dũ áo
Ta trẻ con nhặt niềm tin khờ khạo
Lượm dấu thời gian trên xác lá tin hờ
Để một buổi chiều bâng quơ
Ta tựa cửa thấy em về viễn sứ
Tất cả đã qua chỉ còn quá khứ
Hư không rồi sao vẫn vọng thời gian.
2001


Mê muội

Một dấu son
vết tro tàn mê muội
Loang trên cuộc đời
bàn tay như lá rơi
Đặt hờ lên nỗi nhớ
Nghe nỗi buồn đang thở
Day dưa đòi nhớ thương
Một làn tóc bay ngả mùi hương
Lặng lẽ thấm vào đời hoang tưởng
Chân khờ khạo bước trên đường chật vướng
Vấp ngã, chân đau hồn còn đượm mùi hương
Em tóc rối, má hồng, môi đốt lửa
Cháy thành tro già nửa cõi hồng hoang
Còn ngọt lịm những chiều say bén lửa
Dấu chân hoang gian díu mãi trên đường.
2001

Bến chiều
Em như con đò… ru tình xa bến
Biền biệt hoài con nước như ru…
Vỗ về đau bàng bạc dấu xa mù
Lòng chợt nhớ, chợt quên, tình viễn xứ

Sẽ về đâu? nỗi niềm ai nhắn nhủ?
Cô đơn tình, khắc khoải mái chèo đưa
Chốn thinh không ta là chút dư thừa
Hồn còn thức tìm về đâu chẳng rõ

Ngày bàng bạc, chiều lên hồn bỏ ngỏ
Ngóng ai về… mà day dứt xô va…
Một dòng sông, con đò lặng, đêm già
Trên bến lạ ai gọi tình qua bến
Đêm võng vãnh, dòng sông hồn vẫn chuyển
Buồn xuôi xuôi như trôi mãi về đâu
Phó mặc lòng ai ngóng giấc tìm nhau
Buồn như níu đò ơi tình chuyển bến

Nghe tiếng gọi như niềm đau thoáng hiện
Giấc phù du theo con nước xô va
Hãy về đây trong sương khói nhạt nhoà
Tình chói lại con đò trong khoảng sống.
2006

Thay lời kết
Tôi đã đi qua một thời, chợt thức lòng tự hỏi - những mảnh vụn vỡ kia liệu có phải là tình yêu không? Từng tháng - từng năm, những khuôn mặt hiện lên rồi tắt lịm, tất cả đã trôi đi như con nước muộn phiền… Thời gian và dòng đời là sự cuốn hút khổ đau rồi trở về bất tận… Cái chấm sáng đời người chỉ một lần đốt lên mà yêu thương rồi mê muội, ở đâu đó tận cùng của ánh sáng và bóng tối, một lời tình cất lên như con thiêu thân lao vào lửa. Có thể đó là tình yêu lần cuối còn ngời lên sắc lửa… rồi bóng đêm sẽ xóa đi tất cả… để ngày mai trời lại sáng lên, một bình minh thoi thóp trên những nụ cười.
Hà Nội ngày 1-6-2006
Vũ Thi


 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9