CHIA XA
Nhìn bóng anh xa khuất nẻo đường
Dáng buồn u uẩn một trời thương
Gió vờn hàng lá thay tay vẫy
Nắng rớt bên thềm gieo vấn vương.
Mất thật rồi sao ? Ta mất nhau !
Đắng cay nghẹn mất một câu chào
Từng bước anh xa là nỗi nhớ …
..dài thêm mỗi bước của niềm đau!
Anh đi , lòng có nhẹ thương mong!
Em về , nặng trĩu một trời giông
Sao anh không thử vờ quay lại…
Để giữa mùa đông có nắng hồng.
NK
VẪN MONG, VẪN ĐỢI Vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn mong.
Vẫn thương, vẫn nhớ bên lòng người ơi.
Lá rơi mấy độ thu rồi.
Tôi đi góp nhặt những lời hẹn xưa.
Những đêm là những đêm thừa
Đắng cay đáy cốc năm xưa hỡi người.
Từng đêm trăng vẫn lẻ loi.
Tiễn nhau riêng hẳn mình tôi nỗi buồn.
- - - - - - - - -
- - - - - - - -
Ngàn năm mây vẫn bềnh bồng.
Chắc giờ người đã tay bồng tay mang?
- - - - - - - -
- - - - - - - -
Hoa tình treo sợi tơ vàng.
Nhớ xưa khắng khít lòng vương vấn lòng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2005 19:34:50 bởi Tran Manh hung >
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng