Người bạn trung thành
Lữ Hành 30.10.2010 03:56:45 (permalink)
Người bạn trung thành

Nguyên Thạch


Phần I : Những mảnh tình quê


Ở Việt Nam,về vấn đề " Việt kiều ",người ta thường có một tầm nhìn,một cách nói chung chung rằng : Gia đình nào có thân nhân là kiều bào thì có cuộc sống khá sung túc hơn những tầng lớp khác.Cái nhìn đó,có thể đúng với nhiều gia đình có người thân cư trú nước ngoài nhưng ở trường hợp của ông Tám Tề thì hoàn toàn khác hẳn.

Trong một xã hội còn đầy rẫy sự phân biệt về quyền lực,địa vị chức phận,sự giàu nghèo...Với những người có được những điều vừa liệt kê thì thường người ta kêu bằng thứ,chẳng hạng như anh sáu Dân,anh ba Duẫn,anh sáu Nam,anh ba Dũng...để tỏ lòng kính trọng hoặc giả ví như từ tâm thật sự không kính nể nhưng bề ngoài thì vẫn cứ phải kêu như thế để được thể hiện sự lòn cúi nâng bi,chứ không gọi sách mé một cách thẳng thừng là ông Tám Tề mà từ những người lớn cho tới bậc con nít vẫn thường dùng mỗi khi gọi ông Tám.

Có lẽ do ông nghèo,thứ nữa tuy ông được tiếng là có đứa con trai ở Mỹ nhưng trong cuộc sống,ông vẫn phải đi làm mướn độ nhật.Nghĩa là ông chỉ được tiếng thôi chớ không được miếng.Chả là thằng con trai của ông hồi năm 1983,nó chỉ mười hai tuổi.Những năm mà cả nước ai cũng muốn treo cổ tự tử cho phứt bởi cách mạng về giải phóng cho người dân trở thành trần ai khổ ải.
Cho nên ai thoát được thì thoát,bằng mọi đường,đường biển,đường bộ,đường nào cũng được miễn là mong sớm rời khỏi cái thiên đường xã hội chủ nghĩa là tốt.

Nhà nó ở một xóm không xa bờ biển mấy,người Sài Gòn do quen biết với ba nó,ông Tám nên có gởi một số người vượt biên tạm tá túc ở chỗ ông rồi chờ tin " cá lớn ".Dạo ấy,tuy mới mười hai tuổi nhưng nó cũng lanh và dĩ nhiên là rất rành đường cũng như nắm được sinh hoạt của công an xã huyện lẫn công an biên phòng.Nó có bổn phận dẫn đường cho toán người vượt biển.Đêm đó nó thấy người đông vui quá,cộng với mọi chuyện êm xuôi trót lọt,nó leo lên ghe theo đoàn người đi luôn.

Tuy gọi là nhà nhưng qua bao năm vách cót mái tôn càng trở nên mục nát điêu tàn.Lúc ấy hai người bạn Sài Gòn của ông,một người có nhã ý gởi lại ông 5 cây vàng để tỏ lòng biết ơn,ông không nhận.Ông thể hiện một cách mộc mạc chân tình rằng bạn bè đứa nào có cơ hội đi được thì mừng đứa nấy,cái niềm vui khi thấy bạn thoát được nó quí hơn vàng.Thấy vậy,anh bạn khác tháo cái đồng hồ Citzen mặt đen " có người lái " tặng ông,ông cười hiền thôi được,giữ chiếc đồng hồ như giữ lại tình bạn.

Vợ ông mất sớm,ông thương nhớ vợ quá nên không thiết tha lập lại gia đình làm gì.Ông có hai đứa con,Thằng Quang thì khi xưa đã theo ghe vượt biển như đã nói.Con Hòa lấy chồng đâu tận Buôn Ma Thuộc,đi hái cà phê mướn,con cái nheo nhóc,đã vậy mỗi khi bị chồng say rượu đánh bầm mắt sưng mặt nó lại bồng con chạy về với ông.Con gái ông giống vợ ông như đúc,nó mảnh mai trông đẹp gái mặn mà,mang đầy nét thơ như ông,nhưng cái đẹp đôi khi nó cũng chẳng có nghĩa lý gì khi mà con người ta quá nghèo.Nghèo thì thường gặp phải cái eo,cũng đúng luôn.

Khi chồng con Hòa hết say rượu vội theo xe đò lặn lội về nhà ông Tám để năn nỉ vợ thứ lỗi,bởi thằng chồng con Hòa thường nghe những người xung quanh dèm pha rằng là mày đừng ỷ y,đối xử tệ với vợ mày,nếu nó bất mãn mà bỏ mày thì với nhan sắc đó,nó lấy chồng " Việt kiều " vẫn còn kịp.Mà thiệt,hình ảnh con Hòa mang gùi sau lưng mỗi khi đi hái trà hay cà phê thì cô sơn nữ ấy trông như là tiên nữ trên cánh đồng xanh,một nét đẹp tuyệt vời của phụ nữ Việt Nam trong khung cảnh miền quê.

Người Việt mình có những câu tục ngữ mà tôi thấy không còn đúng nữa, " Không ai giàu ba họ,không ai khó ba đời " ở trường hợp gia đình ông Tám thì câu này lại càng sai bét.Theo chỗ tôi tìm hiểu thì gia tộc ông Tám Tề tuy cũng thông minh nhưng rất nghèo,cái nghèo theo đuổi gia tộc ông từ thời ông Cố,ông Nội,cha ông tới ông rồi đến đời con ông và khả năng trước mắt thấy được là thế hệ cháu ông cũng chẳng thấy hứa hẹn gì.Như vậy cả thảy là năm đời nghèo rồi còn gì.

Tuy thông minh nhưng thật tội nghiệp đáng thương,vì nhà nghèo,ông Tám không được đi học đến nơi đến chốn,không có cái chữ.Thường người Việt mình hay xử dụng từ đôi : Chữ-Nghĩa,hai cái này,ông chỉ được một.Tuy nghèo nhưng ông Tám là một con người rất có nghĩacó tình.Ông không tham lam,không tranh đua với đời để làm chi cả,đánh đổi cuộc sống bằng chính sức mình với giọt mồ hôi lương thiện.Tuy không vốn kiến thức nhưng khi tiếp xúc với ông,tôi thấy cả một sự tiềm ẩn về nhân sinh quan ,về cái nhìn và triết lý trong cuộc sống.Tiếc thay,giá mà nhà ông không nghèo,được học hành đấy đủ thì có thể ông sẽ là một trong những nhà văn học của đất nước.

Những tháng ngày đi làm thuê,ông không quản ngại công lao,cái nào giúp người được thì ông giúp,ai có ý lợi dụng công lao của ông,ông chỉ mĩm cười thâm thúy,bởi ông nghĩ rằng đời có vay có trả.Ông cày sâu cuốc bẩm khiêng vác lấy cốt ma chay...cái chi cũng làm nhưng cái lạ ở ông là ông chỉ làm để đủ sống,dư chút thì giúp đỡ những người khó khổ tàn tật chứ không không cố để dành dụm,để làm giàu.




Phần II : Người bạn trung thành


Vợ ông mất cũng đã hơn mười năm,nỗi nhớ thương khiến ông thêm trầm ngâm,ông không uống rượu,những khi trăng tỏ chiếu sáng cả vùng quê vùng biển,ông thường ngồi trước nhà với bình trà ngắm mông lung thả hồn theo những ý thơ thầm kín không viết nên lời.

Hòa nhịp với trăng sao vũ trụ mênh mông,những lúc hồn thơ dâng ngập ông Tám ứng khẩu ngân nga từng chuỗi lục bát dài như truyền tâm sự một câu truyện,Vàng Anh nằm kề bên nghe ông ngâm thơ,thỉnh thoảng nó hướng mắt lên không trung nhìn trăng rồi hứ lên một tiếng trìu mến như thể tán thành cùng ông.Nó chỉ lắng nghe và không biết bình thơ cho nên ông không phải bị cụt hứng,cứ theo ý trào mà thơ tuôn ra như dòng suối ngọt.Đôi bạn luôn quấn quít bên nhau thân thương như hình với bóng.

Từ dạo ấy,ông có xin được một con chó giống Bẹc giê lai chó cỏ lông vàng mượt,khi ánh nắng chiếu vào lông con Vàng Anh phản ngược màu óng ả,con chó lai này cực kỳ thông minh và nghĩa tình.Ông mang nó về khi nó chưa dứt sữa mẹ,thời gian đầu ông cho nó uống chút sửa đặc có đường pha với nước cháo.Theo dòng thời gian con Vàng Anh khôn lớn với ông như hai cha con thân thiết.

Khi đi làm công ở ngoài đồng ruộng ông dắt nó theo,thường thì người ta nuôi chó để cho nó giữ nhà,nhưng nhà ông nghèo quá chẳng có thứ gì đáng giá để mà giữ,những lúc không tiện dắt nó theo cùng,nó buồn ra nét,ông thấy thương lòng bỏ nó một mình ở nhà không đành.Có một lần ở ngoài động cát xa khi ông đang cuốc cỏ dưa thì con Vàng Anh miệng ngậm một con thỏ chưa lớn lắm mang đến ông,ông ngạc nhiên khi cầm con thỏ con lên mà không hề thấy một vết thương nào,ông không biết cách nào mà con Vàng Anh bắt được con thỏ mà con thỏ không hề bị trầy sướt,từ đó ông mới khám phá ra ở con Vàng Anh là nó rất dịu dàng.

Ông cầm con thỏ trên tay và nói với con Vàng Anh rằng thôi nó hãy còn nhỏ vậy ba thả nó chạy đi về rừng,trả nó về với đời sống thiên nhiên của nó nhen,con Vàng Anh hớn hở vẫy đuôi như là hiểu được ý của chủ.Ông thả con thỏ chạy đi trong khi Vàng Anh bình thản đứng nhìn,không thể hiện dấu hiệu gì nao núng rượt theo,điều đó lại càng làm cho ông Tám ngạc nhiên hơn.

Con Vàng Anh cũng như chủ nó ông Tám rất thân thiện với chòm xóm,cách nhà ông một thửa đất nhỏ trồng cây đậu bắp,bên kia là nhà của gia đình con Tuyết,con Vàng Anh nô đùa với đám học trò như những người bạn thân.

Những hôm đi làm công,ông Tám luôn đem theo hai phần ăn trưa,có gì đâu,trong gò mèn chỉ có cơm nguội và vài con cá khô Chỉ.Hôm nào buổi sáng bông Bí Rợ nở rộ vàng tươi cả một đám rẫy,ông Tám hái một rổ phần rau quả cho buổi ăn trưa và buổi cơm chiều khi về nhà.Khi qua đợt Bí tạo trái thì ông lại nhặt vài quả dưa hồng non ở rẫy để nấu canh.Con Vàng Anh và ông Tám ăn hai khẩu phần bằng nhau và cùng tiêu chuẩn,sướng khổ đồng cam.Buổi trưa dưới bóng mát gió đồng,hai cha con cùng ngã lưng,con Vàng Anh giả bộ nhắm mắt nhưng vẫn hí hí nhìn ông Tám và quan sát chung quanh như thể là canh giấc ngủ cho cha mình.

Thắm thoát thời gian,ông Tám cũng đã có tuổi,con Vàng Anh cũng đượm nét già đi,cả hai không còn thường xuyên đùa giỡn bơi lội trên dòng sông nước mát nữa.Hôm ông Tám bị cảm nặng,nửa đêm ông lạnh run người,tay chân dường như tê liệt,đêm khuya gió bấc thổi luồng qua vách cót mang theo làn hơi nước lạnh giá.Ông Tám chỉ còn nói được Vàng Anh ơi con kéo tấm mền cho Ba,vừa thều thào vừa gượng sức chỉ tay về tấm chăn,con Vàng Anh như hiểu ý,nó lôi tấm chăn lại phía ông nằm và dùng miệng kéo tấm mền cho phủ lên người ông Tám xong nó chui vào tấm mền chỉ ló đầu ra phà hơi thở của nó vào mặt ông,nó dùng lưỡi liếm mặt mũi ông liên tục,nhờ hơi ấm đó mà ông đã thêm sức gượng được tới sáng mà mò đi mua thuốc uống.

Trong nỗi cô đơn và bất hạnh của một kiếp nghèo,tuy mang tiếng là có đứa con ở Mỹ,từ ngày nó đi biệt tăm ông chỉ nhận được vài lá thơ của thằng Quang con ông rồi sau đó không còn tin tức gì nữa.Duy một lần thằng bạn cũng trạc tuổi của Quang tên Cường lần theo địa chỉ mà thằng Quang mô tả tìm đến thăm ông.

Thằng Cường đã ở trong tù 12 năm trong vụ chuyển số lượng lớn ma túy từ Columbia qua ngõ Mễ để chuyển vào Mỹ,nó bị bắt ở Mễ và cũng bị nhốt nơi đó.Những năm cuối trong tù,nó đã bị Si đa nặng bởi bị những tay đầu gấu hãm hiếp.Thằng Cường đến thăm ông với hình hài xanh xao thiểu não,Cường đưa cho ông Tám 3.000 đô la,nó kể sơ cho ông Tám biết rằng thằng Quang bạn nó trong cuộc đụng độ gây gỗ,thằng Quang đã đâm một thằng Mỹ hai mươi mốt nhát dao,thằng Mỹ chết.Quang ở tù trong khi người mang chứng nghiện nặng.

Ông Tám buồn bã trao lại cho Cường số tiền ấy và nhắn rằng Ba rất cảm ơn cho con còn nghĩ đến Ba,tin về con như vậy thì còn lòng dạ nào,tiền bạc có nghĩa lý gì...Con hãy nói với nó rằng chú nghèo với cuộc sống đạm bạc cũng đã quen rồi.Từ lúc thằng Cường giã biệt,ông không còn biết thêm tin tức gì về đứa con của ông ở Mỹ nữa.

Buồn bã héo mòn về những cảnh đời,ông Tám càng trầm ngâm ưu tư nhiều hơn,ông dồn hết mọi nỗi niềm ưu tư ấy qua đường thần cảm cho con Vàng Anh,người bạn,đứa con gần gũi trung thành nhất với ông.

Năm sau cũng một đêm mưa gió bấc,vách cót mái tôn đã cũ lại càng rệu mục hơn.Gió lạnh năm nay luồng vào nhiều hơn những năm trước.Một đêm ông kiệt lực,con Vàng Anh cũng kéo mền đắp cho ông,cũng phà những hơi ấm cho người cha thân yêu nhưng ông đã không còn đủ sức,những cố gắng của Vàng Anh trở nên vô hiệu.

Gần hai hôm rồi,người bên nhà con Tuyết không thấy ông Tám lẩn quẩn mà con Vàng Anh lại có những dấu hiệu bất thường,nó cứ chạy qua nhà con Tuyết kêu hứ hứ như giọng khóc và vội chạy ngược về nhà của nó ngay.Má con Tuyết thấy dấu hiệu lạ sanh nghi,quả thiệt bà ta đoán đúng,ông Tám nằm trong chăn cong queo lạnh ngắt.

Chòm xóm ai cũng nghèo cả nhưng rất một mực đùm bọc cho nhau,cả xóm nhà nhà bớt tiền chợ,bữa ăn rau chấm nước mắm dành tiền mua cá để mua cho ông Tám một cái áo quan loại rẻ gỗ tạp mà đưa ông về nơi miên viễn.Ngày đưa ông Tám đi chôn,con Vành Anh lẽo đẽo quấn quít theo cỗ quan tài buồn.Người ta đưa xác ông qua bên kia sông nơi mà ông có đám rẫy cạnh mé rừng và chôn ông nơi đó.

Tội nghiệp cho con Vàng Anh,ông Tám ra đi bỏ nó ở lại với căn nhà nghèo nàn,nó cô đơn thống thiết,đêm người ta nghe nó khóc như tiếng ma tru sâu thẳm.

Ông Tám có người em bà con chú bác là trung tá trưởng phòng công an kinh tế của sở công an tỉnh rất giàu,sau khi ông Tám được chôn cất thì ông trung tá dắt nó về nhà của ông trên phố.Nhà ông bề thế tường cao kín cổng,ông trung tá nhốt nó ở trong và nhìn nó ra lịnh : Mày phải ở đây trông nhà cho tao nghe chưa.Vàng Anh thở ra một hơi dài rồi mắt hướng xa xăm.

Ngày thứ nhất nơi chủ mới,ông chủ mới sai đứa con gái mập thù lù bưng tô bún bò ăn thừa của ông ra cho con Vàng Anh,đứa con gái mang tô bún ra đặt trước mặt nó mà không nói không rằng.Con Vàng Anh từ hôm ông Tám mất cũng đã bốn ngày,không biết nó có ăn gì,có lẽ nó đói lắm.Bình thường mỗi bữa ăn tuy đạm bạc nhưng nó và ông Tám vui vẻ cùng mâm,khi ông đi rồi còn ai chung bữa với nó nữa.

Vàng Anh quay mũi tới tô bún bò có nhiều thịt và gân rồi như đắn đo suy nghĩ,nó lại quay mặt đi chỗ khác.Ai biết loài vật nghĩ gì!Đỗi lâu,ông trung tá thấy nó không ăn,ông bước ra và nói : Sao mày mày không ăn cho mau béo để khi có dịp nhậu thì tụi tao sẽ ăn mày.

Chiều tối đó,người ta thấy con Vàng Anh lén chạy ra khỏi cổng nhà quan lủi thủi trên đường trở về căn nhà xưa nghèo nàn của nó với cái chân trước bị gãy,chắc đầu óc nó luôn nghĩ về ông Tám, không để ý xe cộ nên mới bị xe tông.

Chiếc đèn dầu loe lét bên cạnh cặp đèn cầy trắng tắt dỡ lạnh lùng,con Vàng Anh quì xuống với những tiếng rên thảm thiết,những tấm liễn trắng có những chữ mực tàu màu đen phất phơ chuyển mình qua từng cơn gió xuyên vách cót tiêu điều hoang lạnh.Như sực nhớ,nó đi ra hướng bếp nơi mà trước đó hơn bốn ngày ông Tám đã mua vài ký cá khô vẫn còn nằm trơ đó,nó gặm lấy vài con cùng với nắm cơm trong nồi đã thiêu chua.

Bà hàng xóm má con Tuyết hay tin dị đoan,khi nghe tiếng động bên nhà ông Tám,bà kêu chồng thức dậy lần qua xem coi ai làm gì như có tiếng nắp xoang rơi rớt.Vàng Anh nghe được tiếng Ba Mẹ của Tuyết nên nó đi ra trước nhà và tru lên những tiếng khóc.Ông bà thấy dáng Vàng Anh nên quay trở lại nhà,hai người còn nói với nhau : Tội nghiệp con Vàng Anh,chắc nó nhớ chủ nó lắm nên nó mới trở về tìm trong giữa đêm khuya.

Đêm đó là đêm cuối cùng mà người ta còn nghe tiếng khóc não nùng mang âm hưởng nỗi da gà của Vàng Anh.Trời hừng sáng,nó lần theo con đường mà nó đã đưa tiễn ông Tám đến nơi an nghỉ cuối cùng,nó biết rằng ông Tám đang ở dưới huyệt mộ bên kia sông.Bến sông quen thuộc mà trước đó nó cùng ông Tám vui đùa,lần này là chuyến bơi qua sông lần cuối.

Vào đúng ngày thứ bảy,mà người Việt thường gọi là làm tuần một thất cho người quá vãng,dân đi rẫy kể lại rằng có lẽ con Vàng Anh vì quá nhớ chủ nên nó đã lần đến mộ ông Tám,nó dùng ba chân còn lại cố xới cát cho lòi ra ông Tám để mong được hôn ông cho khuây đi nỗi nhớ quặn thắt.

Người ta thấy một cái lổ sâu chỉ non nửa thước có con chó nhớ chủ nằm chết ngay trước mộ,mắt nó không nhắm,mặt quay về đối diện với tấm bia có bức hình trắng đen của người chủ với tư thế như đang nằm lạy.




Nguyên Thạch

[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/64919/E7A52EA62618417F91DC7FAA83F2948A.jpg[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2010 02:20:33 bởi Lữ Hành >
Attached Image(s)
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9