Kiểu:
Xin chào !

 Dòng thơ ngoài nước

Thay đổi trang: 123456 > | Trang 1 của 6 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 90 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Anh Nguyên

  • Số bài : 1744
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.10.2008
  • Trạng thái: offline
Dòng thơ ngoài nước 15.11.2010 22:00:43 (permalink)
DÒNG THƠ NGOÀI NƯỚC
                       1975-......


ẨN DANH


BÀN TAY AI?

 
Bàn tay nào đeo nhẫn
Mười ngón tô đỏ hồng
Bàn tay nào ấm áp
Nâng niu con trong lòng

Tay nào lau nước mắt
Khóc cho ngày ba mươi
Bàn tay nào xiết chặt
Giã biệt người một nơi

Bàn tay ai gân guốc
Vất vả đường thăm nuôi
Tay nào xào mắm ruốc
Rang muối đậu cầm hơi

Tay giờ đây giá buốt
Quê nhà xa mù khơi
Một mình trong băng tuyết
Lòng thương nhớ nào nguôi?
~Ẩn danh~

 
HAI MƯƠI NĂM NGÀY CƯỚI


Từ sáng sớm ra đường chờ xe bus
Ontario mười tám độ dưới không
Bông tuyết rơi trắng xóa cả đồng
Trời lạnh giá hay lòng em tê tái?

Anh còn nhớ hôm nay là ngày mấy?
Ngày hai mươi năm - đám cưới chúng mình
Hơn mười năm em phải sống xa anh
Vì mất nước gia đình ta ly tán

Vì mất nước nên chồng nam bợ bắc*
Em một mình giá buốt giữa trời đông
Một gánh cho con một gánh cho chồng
Chân muốn qụy vì ai em gắng bước

Nàng Tô Thị ngày xưa còn hạnh phúc
Chỉ chờ chồng hóa đá ôm con
Tô Thị ngày nay chất ngất lo toan
Bill tới tấp bay vào tay hằng tháng

Sức đã kiệt mới bắt đầu tay trắng
Lực đã tàn mới đổi nghiệp cu li
Đến bao giờ ta mới hết chia ly?
Đời mất nước đời không còn hạnh phúc
~Ẩn danh~

(Chị vợ một anh cựu SV/QGHC)
* Chồng Việt Nam, vợ Bắc Mỹ


MINH-ĐỨC-HOÀI-TRINH
                  1930

Tức Võ-Thị-Hoài-Trnh, Sinh1930
tại Huế, Sống ở Pháp từ năm 1953
đến 1964. Định cư tại quận Cam,
Hoa Kỳ từ năm 1982. Có các bút
hiệu khác: Hoàng-Trúc, Nguyễn-
Vinh, Bằng-Cử.

ĐỪNG BỎ EM MỘT MÌNH
Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh

Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình

Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh

Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh

Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh


Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh

Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

~Minh-Đức-Hoài-Trinh~

KIẾP NÀO CÓ YÊU NHAU
Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi.

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ.

Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở.

Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh khong lo sợ.

Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi?
~Minh-Đức-Hoài-Trinh~



THANH NAM      
      1931-1985
Tức Trần-Đại-Việt, quê Mỹ-Trọng, Nam-Định,
Năm 15 tuổi đã công tác với báo Thiếu Nhi HN,
19 tuổi bắt đầu viết văn, vào Sàigòn năm 1953,
Di tản sang HK năm 1975 tiếp tục viết văn làm báo.


THƠ XUÂN ĐẤT KHÁCH
Tờ lịch đầu năm rớt hũng hờ
Mới hay năm tháng đã thay mùa
Ra đi từ thuở làm ly khách
Sầu xứ hai xuân chẳng đợi chờ
Trôi dạt từ Đông sang cõi Bắc
Hành trình trơ một gánh ưu tư
Quê người nghĩ xót thân lưu lạc
Đất lạ đâu ngờ buổi viễn du
Thức ngủ một mình trong tủi nhục
Dặm dài chân mỏi bước bơ vơ
Giống như người lính vừa thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa

Ơi hỡi quê hương bè bạn cũ
Những ai còn mất giữa sa mù
Mất nhau từ buổi tàn xuân đó
Không một tin nhà, một cánh thư
Biền biệt thời gian mòn mỏi đợi
Rối bời tâm sự tuyết đan tơ
Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài Một Tháng Tư!
Chấp nhận hai đời trong một kiếp
Đành cho giông bão phũ phàng đưa
Đầu thai lần nữa trên trần thế
Kéo nốt trăm năm kiếp sống nhờ
Đổi ngược họ tên cha mẹ đặt
Tập làm con trẻ nói ngu ngơ
Vùi sâu dĩ vãng vào tro bụi
Thân phận không bằng đứa mãng phu
Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua
Muốn rơi nước mắt khi tàn mộng
Nghĩ đắt vô cùng giá Tự Do!

Bằng hữu qua đây dăm bảy kẻ
Đứa nuôi cừu hận, đứa phong ba
Đứa nằm yên phận vui yên ấm
Đứa nhục nhằn lê kiếp sống thừa
Mây nước có phen còn hội ngộ
Thâm tình viễn xứ lại như xa
Xuân này đón tuổi gần năm chục
Đối bóng mình ta say với ta...
~Thanh Nam~

            1977
R
NGUYÊN SA
   1932-1998
Sinh Hà-Nội, du học Pháp. Giáo sư triết.
Sang Mỹ 1975, làm báo.

CÓ PHẢI EM VỀ ĐÊM NAY
Có phải em về đêm nay
Trên con đường thời gian trắc trở
Để lòng anh đèn khuya cửa ngỏ
Ngọn đèn dầu lụi bấc mắt long lanh

Có phải em về đêm nay
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Cho lòng anh trở lại với lòng anh
Như lá vàng về với lá cây xanh
Trong những chiều gió đưa về cội

Có phải em về đêm nay
Để phá tan những nụ cười thắt se sầu tủi
Như anh vẫn cười mà đau dớn bao nhiêu
Không biết đời người có đưa đến tình yêu
Những ngón tay có đưa đến bàn tay
Những mùa thu có đến gió heo may
Hay ngày mai là bốn bề tuyết lạnh

Có phải em về đêm nay
Giữa lòng chiều tím lặng
Cho anh đừng tìm thấy anh
Đo đếm thời gian
Bằng những điếu thuốc lá tắt trong đêm
Đầu gối trên cánh tay
Để giấc mơ đừng tẻ lạnh
Em đừng trách anh đã quá lo âu
đời người hiu quạnh
Làm thế nào khi lòng mình nứt rạn cơ em
Dù không muốn gục ngã trong đêm
Nhưng đã bao lần đêm khuya
Anh không biết đã làm thơ
Hay đã chọn âm thanh làm độc dược
Em đừng trách anh để lòng mình tủi cực
Đến ngại ngùng dù nắng dù mưa
Sao em không về
Để dù nắng dù mưa
Dù trong thời gian có những sắc mầu của những
thiên đàng đổ vỡ
Anh vẫn chăn chùm kín cổ
Ngủ say mềm
Vì lòng anh (em đã biết)
Có bao giờ thèm khát vô biên
Có bao giờ anh mong đừng chết - dù để làm thơ
Nên tất cả chỉ vì yêu em
Và làm thơ cho đến chết

Em sẽ về, phải không em
Có gì đâu mà khó khăn, trắc trở
Chúng mình lại đi
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Là những đồn phòng ngự của tình yêu
Mỗi ngón tay em
Anh vẫn gọi là một cửa đào nguyên
Và anh: sẽ trở lại nguyên hình
Một anh chàng làm thơ
Mà suốt đời say rượu cúc

Có phải em sẽ về
Dù bầu trời vẩn đục
Hay bầu trời trang điểm bằng mây
Anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay
Trong những chiều gió thổi.
~Nguyên-Sa~

BÀI HÁT CỬU LONG
Có gì đâu em: có một đoàn người
Có một đoàn người góp sức góp vai
Cùng rủ nhau về góp một thành hai
Những bước chân góp đi làm đến!
Họ không dại khờ: góp trăng làm nến!
Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen
Góp những giọng hò làm trống ngũ liên
Góp những bàn tay dựng thành đại hội
Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nữa với
Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung
Họ cùng đi cùng góp tháng, góp năm...
Để sáng ngày mai làm sông làm biển.

Có gì đâu, có một đoàn người
Bên bờ Cửu Long gõ nhịp
Cả dòng sông gõ nhịp vịn bờ sông
Họ rủ nhau về sương gió vui chung
Dù có phút nước mắt chạy quanh
Hay miệng cười hớn hở
Vẫn bát gạo Hậu Giang, vẫn nụ cười huynh đệ
Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam
Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang
Nhưng dù má bừng lửa cháy
Trán đổ mồ hôi
Họ cùng không đóng cửa mừng vui
Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười
Không phải khóc
Một đời người tầm gửi
Nhớ không em?

Nhớ không em
Họ gặp nhau
Chờ nhau
Đón nhau
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Hội lòng người như nước nguồn xối xả
Mưa trường thiên chảy ứ vào trào thơ
Mưa đời người trôi cả nghĩa vu vơ
Để lòng chúng mình
Và mạch máu Đồng Nai
Đập cùng một nhịp

Anh biết rằng:
Có người khóc vì mừng vui ước hẹn
Có người cười vì tủi cực phôi pha
Anh biết nói làm sao
Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà
Sẽ phải chua men vì thiếu người sưởi lạnh
Anh biết nói làm sao
Khi họ gặp nhau (anh đã bảo em)
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên
Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng
Dòng sông dài dữ dội bản trường ca...

Phải, dòng sông dài dữ dội bản trường ca
Nên sông đã về làm tràn đầy mặt biển
Sông đã về rửa trắng lòng anh
Đợi từ chín kiếp giao thừa
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa dòng sông
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa mùng một Tết...
~Nguyên-Sa~

DI CHÚC
Có một đêm tỉnh giấc
Tôi thấy cần viết một tờ di chúc
Của một người sống giữa cuộc đời
Mà chỉ là một gã giang hồ cắm trại

Đốt lửa bằng thơ
Tôi ca, tôi hát
Nhưng khi những người thích ngao du
Đến xin cùng nhập bọn
Tôi vẫn khước từ

Có cả những người con gái
Đến bảo tôi yêu
Tôi cũng vẫn khước từ

Làm thế nào được?
Tôi chưa già nhưng cũng không còn trẻ
Tôi chưa cằn cỗi
Những cũng không còn là một gã trai tơ
Có trăng, hoa, chim, bướm thì tôi làm thơ
Nhưng vẫn không quên
Chỉ là hiện thân của một người tử tù
Có gục đầu nhìn cuộc đời
Cũng chỉ như nhìn khung cửa nhà giam
Vẫn có một chút trời xanh
Nhưng rất nhiều đơn độc

Sẽ có một buổi ban mai
Mắt vẫn mở to
Mà lòng không thỏa đáng
Miệng không thể hát ca những lời hoan lạc
Tôi nhổ neo:
Tôi chỉ là người nhân ngãi của cuộc đời
Sống bên nhau không bao giờ hôn thú

Tôi đến đây không ai mời
Cũng mong rằng: đi đừng ai giữ
Có nhớ, có thương
Có tạc nên tượng hình bằng đá trắng, đồng đen
Đừng bày giữa những công trường
Xin nhớ để giùm ở một góc công viên
Để những đêm khuya
(rất khuya)
Tôi nhìn mặt trăng soi gương
Và ngắm những người yêu nhau tình tự.
~Nguyên-Sa~

PARIS
Mai tôi ra Đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào thì cũng phải xa nhau
Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn đợi trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu
Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa
Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
Sông Seine về chân đang bước xô nhau
Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chảy.
Dù mai kia
trong một đêm quá khuya hay một ngày sớm dậy
trên một con đò, bên một góc phố, dưới một lũy tre
tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa
và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris
Để khói thuốc xám trên môi đám người bạn
và trên môi tôi
Điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận
Điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen
Đôi chân người mà tôi không dám nhớ
cũng không dám quên
coụn quay đảo giữa Điệu nhạc mềm như khói thuốc
Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt
những chiều mưa mây xám nặng trên vai
người con gái mắt xanh mầu da trời
trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ...
Rồi cả người
cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
nụ cười mềm như  ánh nắng của cuộc chia ly
của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
với những tiếng kêu của một lọai sắt lạnh
như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô
những minh búa rắn
của những đôi mắt nhìn theo
và tôi cũng nhìn theo
không biết người ta vừa khâm liệm mình
hay khâm liệm một người yêu
Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng
Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về
xứ đũa son nên tôi không dám hỏi:
tại sao mắt em buồn
tại sao má em đỏ
tại sao môi em ngoan
vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son
Đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc
Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật
mỗi lần nghe Paris hỏi tôi                               
tại sao anh về
tại sao anh không ở
Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản
dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
hơn một người yêu yêu một người yêu
Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ
Dẫn những người con gái nhỏ đi về
Trên hè phố Saint Michel
gò má đỏ hồng bánh graffen
Để nhũng hạt đường rơi trên má
lau vội làm gì cho có duyên
Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về
vẫn đôi mắt nhìn lơ là hở khuy cặp môi nghiêng
trong một cánh tay ghì
mỗi chuyến métro qua vội với
giòng Seine cười ngỏanh mặt quay đi
Dù đêm nay tháp Eiffel
vẫn kiễng mình trong đêm khuya
nhìn bốn phía chân trời
Và đôi mắt tôi
Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn
Và từ mai trên những tờ thư xanh
Tôi không được bắt đầu bằng một chữ P hoa
Như tên một người con gái...
~Nguyên-Sa~


TRUNG-NHÂN
          1934
Tức Nguyễn-Phương, sinh năm 1934 tại
Duy Xuyên, Quảng Nam, cán bộ Hành chánh,
Làm thơ từ năm 1983, cộng tác với báo Tiền
Phong tại Philadelphia.


 
BÀI THƠ SAY
     Ta thấy cô đơn
Dù sống giữa thác người quen kẻ lạ
dập dìu ngựa xe, đời sống phồn hoa
     Ngày lại ngày
     Đêm thâu đêm
Ru giấc ngủ mê, mong tìm lại chút êm đềm
Sợ tỉnh ra rồi, ôi nhân thế phù  sinh
Thả hồn lên chót vót đỉnh núi xinh
Thét một tiếng cho vơi sầu lữ thứ
                   *
        Rượu rót cho ta
        Bạn bè không tới
        Khúc ca ân tình
        Mình hát mình nghe
        Mở cửa hồn
        Khép chấn song
Ngọn gió đông lạnh về nghe mát rượi
Mềm môi quay cuồng nửa tỉnh nửa say
 
        Bóng nguyệt bay
        Hôm nay  mồng bốn tết
        Có khác gì đâu
 
Sáng tối trưa chiều ăn ngủ và say
Cuộc đời này vô nghĩa thế mà hay
Phú quý vinh hoa, giàu sang phó mặc
Tri kỷ ai đây ta mời chén rượu cay
                   *
        Tết đến
        Xuân về
Mấy đứa con bận đi làm không đến
Mẹ đợi cha chờ không một tiếng hỏi thăm
 
        Thằng em trai
        Cô dâu mới
Giỗ cha không về đốt một nén hương
 
        Đứa em gái ta thương
        Giờ khi mê khi tỉnh
        Lỡ một đời hoa
        Tàn nhạt phấn hương
 
        Ta thương!
Cây thùy dương, ngả bóng bến nước trong
Cô gái thẹn thùng chờ người yêu cũ
Sóng gợn bóng trăng gió đùa liễu rủ
Cảnh cũ mơ về núi khuất bóng mây
        Tri kỷ ai đây
        Lòng ta là vậy
        Núi biếc
        Non xanh
        Ưa nhàn sợ khổ
       
        Bạn bè thân tình
        Nhân thế phù sinh
        Rủi cho ta
Nhân sinh quan yếm thế
Sống giữa chốn phồn vinh
 
        Bạn thân khó tìm
        Tri âm khôn kiếm
 
Đường trường độc hành
Bầu rượu túi thơ
~Trung-Nhân~

Viết hôm mồng bốn tết
Nhâm Thân 92

           
SẦU BAY THEO KHÓI THUỐC         
            Chiều nay
            Buồn vô cớ
            Điếu thuốc đầu ngón tay
            Không hút
Nhìn làn khói tỏa mắt vướng cay cay
            Khói bay
            Quyện vào không gian
Như cô gái đẹp khẽ cau mày
          Khói bay
          Tan trong hư vô
Như tâm sự ta nỗi buồn muôn thuở
 
          Chí không thành
          Danh chẳng toại
Đôi bạn thân chừ khói thuốc và ta
 
          Bướm với hoa
          Dĩ vãng
          Tương lai
Hiện tại tan theo khói thuốc
Rít chút hư không chẳng có gì trong tim phổi
Thở làn hơi cay cho ngập không gian
 
          Nhìn khói thuốc tan
          Quên thời gian
 
Cái tuyệt diệu khi cô đơn dâng tràn
Khói thuốc mở lời an ủi bạn
 
           Riêng ta
           Bàng hoàng
 
Thả hồn theo khói thuốc tan. 
~Trung Nhân~
         92
 
 
Bỏ hết lại trần gian bao khổ luỵ
Ta dìu em lên tận đỉnh non cao
          Ở đây chỉ có trăng sao
          Và hơi thở nhẹ
          Giọng ái ân thì thào
Cô em gái ngực trần yếm thắm
Tung làn tóc rối bờ vai ngọt ngào
Dáng em nằm nghiêng ẻo lả
In đậm hình loài bờ cỏ xanh
 
          Môi mím môi cười tình
          Mắt ướt my xinh
          Em rướn người sung sướng
          Anh xiết tay trao tình
          Ước ao ta sống mãi
          Trăng sao và ái tình.
 ~Trung-Nhân~
   
TRỐNG KHÔNG
Quỳ tạ Chúa con lên chùa lễ Phật
Chúa ở trên cao, Phật ngự tòa sen
Chúng sinh khổ rồi, Chúa, Phật cảm thông chăng
Sám hối ăn năn cầu an giải thoát
Đừng hiện nguyên hình ngạ quỷ sa tăng
                         *
Vỗ mạnh hai bàn tay
Cho tiếng vang rơi vào nơi vô thuỷ
Nức nở nguyện cầu
Thì thào đồng vọng, rớt cõi vô chung
Bản ngã hư không buông xả tận cùng
Địa ngục thiên đường nhập vào cuộc sống
Đau khổ Niết bàn, có cũng như không
 
Hãy đứng thẳng người
Dịu hiền đôi mắt
Ta vẫn là ta
Một khoảng trống không.
~Nguyễn-Phương~
 
BÀI PHÚ GỞI PHÓ CAO
Mác Xít Liên Xô trốc gốc
Tam vô Việt Cộng ô hô
Chàng số bù ngu đã quá ngu
Chú kỳ cục dại ơi là dại
                 *
Nhìn xem:
Hô hào đổi mới, kinh tế thị trường
Tung hô cũ mèm độc tài đảng trị
Xin vốn đầu tư
Mấy ai gánh vàng đi đổ sông Ngô
Giải tỏa cấm vận
Chiếc phao đắm tàu dật dờ đất khách
 
Như Việt Cộng bây giờ
 
Bị đàn anh vĩ đại, đá giò lái còn đau hơn hoạn,
ăn ngủ không yên
Nay thần phục Thiên Triều, cú nghịch lân
luống những sượng sùng, đêm ngày lo sợ.
 
Cho nên:
Đứa trẻ lên ba cũng biết: Cộng Sản Việt Nam
rày đã hết thời.
 
Tại sao:
Chú già trên sáu chục chẳng hay,
giải toả cấm vận đưa ra, bày trò bợ đít.
 
Nhớ tuở xưa,
 
Chức chưởng cũng là Phó Tổng, áo bay đen,
khăn quàng tím, hào hoa phong nhã, rõ ràng con nhà tướng như ai
 
Hô hào chính phủ Dân nghèo, tả trừ gian,
hữu diệt nhũng, nói năng bộc trực, ra tuồng dũng sĩ ta đây.
 
Sao bây giờ tuyên bố;
Phủ nhận Quốc gia, không giây mơ, chẳng rễ má, rõ ràng vong ân bội nghĩa, hạt cơm trắng miền Nam cò dính kẽ răng.
 
Khoe rằng giữ Việt tịch, kìa Việt gian, rõ Việt cộng đày đọa dân mình khốn khổ, hột bo bo đất Bắc xé nát ruột gan.
 
Có phải chăng?
 
Mở quán rượu làm ăn lỗ lã, vợ bỏ rơi, thân thế tơi bời, rồi giận để mất khôn nói năng bậy bạ.
 
Hay đánh cá tôm thuyền lũng, lưới trôi, con ngổ ngáo, gia đình tan rã, nên nộ khí hóa ngu xướng ngôn phản trắc.
 
Ta đây,
 
Thất thập cổ lai hy, điếc không sợ súng, có đôi lời mhắn nhủ bảo em quay về nẻo chính.
 
Lục thập nhi bất hoặc, đui chẳng thấy đường, mới theo đóm ăn tàn loài khỉ chết đã đến nơi.
 
Xưa nay!
 
Chánh sẽ thắng tà
 
Người Quân tử chí hướng sáng ngời con đường thẳng tắp, dù hiểm nguy há dễ chồn chân.
 
Kẻ tiểu nhân sớm đánh tối đầu, lẽ đạo xỏ xiên, ngấm thế sự mấy ai thành tựu.
 
Mấy ời nhắn nhủ
Phó cựu, Tàu bay
Xính xái
Gút bay.
~Trung-Nhân~
         92
 
 
LŨ CHÚNG TA
 
Lũ chúng ta
Tóc đã điểm sương
Tuổi đời sáu chục
Thở thanh xuân
Lỡ vay nợ cung tên
Bây giờ lòng dẫu có muốn quên
Kỷ niệm
Vẫn về trong giấc ngủ
Kiếm quân trường
Trơ vơ trên vách cũ
Mảnh chiến y
Xếp lại dấu đáy tim
Ai an ủi dùm ta
Cơn vận bĩ của nước nhà
Gắn bó khoảng đời là
Chịu phongả ba
     
Bến Ô giang
Ngọn sóng đùn uất hận
Ta thương anh hùng Hạng Võ
Dũng mãnh có thừa
Mà thua trí gã Trương Lương
Cảnh ngộ vấn vương
             *
Rượu cô đơn
Độc ẩm
Bản Hồ Truờng
Sông Dịch Thủy
Trách Kinh Kha bất trí
Khánh Kỵ
Yêu ly
Ôi, Hai chàng dũng sĩ
Chúng giết nhau mà để được cái gì đây
             *
Bọn chúng ta
Những áng mây
Kết tụ lại để thành mưa
Tưới cho quê hương cỏ hoa tươi thắm
Còn chút xương tàn
Nương theo gió Bay xa…
~Trung-Nhân~
        92/3
 
 
PHÚ CHÂN DUNG
 
Nhớ xưa kia,
 
Quan tước không to không nhỏ
Một thời lửa hét ra mồm
Bổng lộc chẳng ít chẳng nhiều
Cũng thuở ăn tiêu trác táng
Nhà gạch cất ba gian ngói đỏ Việt Cộng tịch thu
Bạn bè thân dăm kẻ vô tù bởi quân Cộng Sản
 
Xa nhà tỵ nạn
Xứ người mười tám năm dư
Bỏ của lấy người
Đất lạ lại nghèo xơ xác
 
Tôi thân già
Ngày hì hục đi làm tám tiếng
                               ông hóa ra thằng
Thương con thơ
Đêm thao thức chỉ ngủ vài giờ
                                      già lo cho trẻ
Câu văn minh vật chất
Đua đòi mua nhà tậu xế cho sang
Chữ tâm đạo tinh thần
Bỏ lững mua đức vay tinh là tạm
 
Quê hương ảm đạm
Đất khách thê lương
 
Thẹn với đời!
cuộc sống quá tầm thường, giá áo túi cơm,
                ba vạn sáu ngàn ngày như chớp mắt.
 
Hổ cùng ai!
Vùng vẫy thuở còn trai, nợ nướ thù nhà,
                lịch sử bốn nghìn năm cơn gió thoảng.
 
Cùng đồng bào một bọc
Chung tổ quốc ba miền
Hồn thiêng sông núi linh thiêng
Khắc khoải tâm tư đòi đoạn
 
Buồn thế sự
Viết vài câu tự thán
Đau nhân tình
Ghi đôi chữ thở than
 
Bạn bè mấy thằng trở mặt, xun xoe
                                            áo gấm về làng
Đồng chí vài ngoe phản thùng, xỉnh xẹ
                                             vinh quy bái tổ
Giận mà nói!
Cho bớt cơn phẫn nộ, bởi mình ngu nên Trung Nghĩa quyết một đường
 
Tức mà kêu!
Cho vơi nỗi bồn chồn
Chúng nó khôn lại trở cờ hai lối phất
 
Thôi thì
Chén rượu đắng, uống cho say cà gật
Tương lai hậu thế luận tội ghi công
 
Điếu thuốc cay, nhả khói nhạt khật khà
Hiện tại hà nhân thanh bần tri túc!...
~Trung-Nhân~
Xuân Quý-Dậu

<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2013 12:31:56 bởi Anh Nguyên >
 
#1
    poemqueen

    • Số bài : 135
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.07.2010
    • Trạng thái: offline
    RE: Dòng thơ ngoài nước 16.11.2010 16:22:55 (permalink)

    Đất khách quê người bụi phong trần.
    Ngọt bùi cay đắng tháng ngày xuân.
    Con tim khao khát mờ sương khói.
    Nhớ nhà tha thiết đứng tần ngần.
    Con chim vỗ cánh bay không mỏi.
    Hỏi chốn đất khách ta dừng chân.
     
     
    #2
      Anh Nguyên

      • Số bài : 1744
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 21.10.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Dòng thơ ngoài nước 26.11.2010 19:05:28 (permalink)

      NGUYỄN TẤT NHIÊN

              
         1952-1992
      Quê Bình-Trước, Đức-Tu, Biên-Hòa.
      Sau 1975 sống tại Hoa-Kỳ.



      BÀI ĐẦU NĂM TÌNH YÊU

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình
      đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ
      óng ả linh hồn, ríu rít nhịp tim

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      linh hồn anh từ đó ướp trầm hương
      linh hồn anh, từ đó, ngạt ngào thơm
      máu, như nước hoa chan đời lễ lạc
      máu, như gió lành chảy qua ruộng đồng bát ngát
      chở chuyên mùi lúa chin quanh năm
      như sông hiền chia chin ngả: cửu long giang
      ôm ấp phù sa, lẫy lừnng sức sống
      tình, đã mở ra một bầu trời mạm ngọc
      linh hồn anh, từ đó, khảm muôn sao

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      thơ học trò anh thách thức thời gian
      có luật đào thải khắt khe, có kẻ cùng thời gian ghen tị
      hãy duyên dáng nở nụ cười âu yếm nhẹ
      hạt răng đều chới với đứa ngồi trông
      thơ học trò anh gieo vần tuyệt kỹ
      thơ học trò, anh thổi ấm gió tàn đông
      cho ai mang vào trường khoe với bạn: của anh Nhiên…

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      mười ngón tay gầy anh có cách chi không
      nhặt cả bóng cả hình chàng thi sĩ
      lẫn cái tài hoa, trao gọn giữa tròng đen

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      linh hồn anh, từ đó, bỗng ham vui
      linh hồn anh, từ đó, mãi mê chơi
      thượng đế nếu hỏi tại sao, anh sẽ trả lời mạnh dan:
      thiên đàng của ngài là an bình, thanh thản
      ngài nên đem phủ dụ những bà cả ông già

      nắng xuân nào long lanh trong mắt bé
      đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình
      đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ
      quên hết phận người, hiện tại, việt nam…
      ~Nguyễn-Tất-Nhiên~


      LƯU VONG

      Có lẽ em không hay
      Đôi cánh chàng, đã gẫy
      Chàng cần được ngủ yên
      Trong nấm mồ hiện tại

      Phải, chính em đang mang
      Bão bùng hung hãn tới
      Quật mồ chàng lạnh tanh
      Bỗng thành tang tóc, mới

      Em buộc chàng hồi sinh
      Sống, bằng đôi cánh gẫy

      Định mệnh vút như tên
      Cắm ngập từng thân phận
      Phải, chính em giương cung
      Hồn chàng đành rơi rụng

      Hồn chàng đành rơi rụng
      Ngoan ngoãn xuống tay ai
      Như ngoài khung kiếng cửa
      Chiếc lá khẽ qua đời ...

      Bây giờ vốn liếng anh
      Chỉ còn đôi mắt dại
      Trông vời hướng cố hương
      (Tinh anh nào sót lại
      Đủ xanh màu nhớ nhung?)

      Bây giờ trí óc anh
      Vang vang hoài sóng bạc
      Cách chi thơ thành vần
      Tặng em mừng, chớp mắt

      Ôi những chiều bên nhau
      Hai đứa cười chung nụ
      Gìn giữ được bao lâu?
      Chút sương tình óng ả?

      Ôi, những chiều bên nhau
      Hát chung bài hát cũ
      Dăm nụ cười nít nhỏ
      Chén vơi sầu vong lưu
      ~Nguyễn-Tất-Nhiên~
         (Paris, 18/11/79)
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.12.2012 14:16:28 bởi Anh Nguyên >
       
      #3
        Anh Nguyên

        • Số bài : 1744
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 21.10.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Dòng thơ ngoài nước 07.12.2010 07:10:11 (permalink)


        THANH-TÂM-TUYỀN

                  1936-2006

        Tức Dzư Văn Tâm, sinh tại Vinh.
        Chủ trương Nguyệt san Lửa Việt,
        nòng cốt của nhóm Sáng Tạo.Đi
        cải tạo tại miền Bắc 12 năm. Sang
        định cư tại Saint Paul, Minesota,
        HK năm 1990.



        BÀI NGỢI CA TÌNH YÊU
        1.   
        Tôi chờ đợi
        lớn lên cùng giông bão
        hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai
        tìm cánh tay nước biển
        con ngựa buồn
        lửa trốn con ngươi

        Đất nước có một lần
        tôi ghì đau đớn trong thân thể
        những giòng sông những đường cầy núi nhọn
        những biệt ly rạn nức lòng đường
        hút chặt mười ngón tay ngón chân da thịt
        như người yêu từ chối vùng vằng

        Tôi chờ đợi
        cười lên sặc sỡ
        la qua mái ngói
        thành phố ruộng đồng
        bấu lấy tim tôi
        thành nhịp thở
        ngõ cụt đường làng cỏ hoa cống rãnh
        cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng
        chảy máu
        tiếng kêu
        2.
        Tôi chờ đợi
        phổi đầy lửa cháy
        môi đầy thẹn thùng
        vục xuống nhục nhằn tổ quốc
        nhìn gót giầy miệng uống tro than
        nghe tiếng ca của một người không quen
        của cuộc đời tình nhân
        3.
        Trang sách khởi đầu viết
        mắt người cần ánh sáng
        môi người cần mặt trăng
        bàn tay đòi mặt trời
        và ngực em tự do
        của anh của anh tất cả

        Em gối đầu sương xuống
        chuyện trò bằng bóng hình

        Tôi đẹp như hình tôi
        như cuộc đời
        như mọi người
        như chút thôi
        anh yêu lấy em

        Em là lá biếc là mây cao là tiếng hát
        sớm mai khuya thức nhiều nhớ thương
        em là cánh hoa là sương khói
        đêm màu hồng

        Vòng tay dĩ vãng và bát ngát
        chỗ yên nghỉ cuối cùng
        dưới mắt sao dưới bàn chân những đứa con
        4.
        Tôi chờ đợi
        một người không
        nhiều người
        ở thành phố thiếu thốn
        ở làng mạc đọa đầy
        tôi là tiếng nói là tiếng khóc
        những người bỏ đi hẹn trở về
        những người mím hơi thừa chịu đựng
        tôi chờ đợi
        tôi là tiếng thơ là tiếng cười
        mai Việt Nam hỡi mai Việt Nam
        ~Thanh-Tâm-Tuyền~


        BÀI THƠ CỦA THÁNG GIÊNG

        Con đường chưa ai tới
        Màu hoa nào chưa ai trao nhau
        Những chữ nghĩa còn hoang
        Câu thề thốt lạ thường
        Nơi không gian còn tuyết trinh

        Lửa ấm cho lời nói
        Những đêm sao ở mắt nhìn
        Bắt đầu từ trao tặng
        Bắt đầu từ một lần hò hẹn
        Cách nắm tay nghẹn ngào
        Ngón tay âm thầm trò chuyện
        Những bước chân thỏ rừng
        Chạy trên cỏ sắc
        Sợi tóc đen như một chuỗi cười
        Trên chúm môi lá biếc
        Những chòm hôn vội vàng
        Làm những vì sao đổi ngôi
        Anh muốn làm mới tình yêu

        Thuở nhớ nhung chất ngất
        Tưởng khoảng đường liên hành tinh
        Giữa phố đông đón đợi
        Những ước mơ hiền đi cùng mọi người
        Trong vòng tay ôm xiết
        Ý nghĩa những ước mơ
        Những ảnh hình nghĩ chết

        Anh phải làm mới tình yêu
        Như sửa sang nhà cửa
        Như xây dựng thành phố
        Như vun bón ruộng vườn
        Như nhìn vào vũ trụ
        Khi thế giới vừa dựng
        Sẽ mời mọc tình nhân
        Khi mặt trời vừa thức
        Đòi gặp mùa xuân
        Cho làn mi lá ngủ
        Cho khóe mắt biển sâu
        Cho đồi hoa bát ngát
        Bài thơ tình đã bỏ
        Ngôn ngữ thiên nhiên của mọi tình duyên là một
        Phải làm mới tình yêu
        Coi chúng ta là những người thứ nhứt
        Trên trái đất này biết yêu nhau
        Để những cặp tình nhân khác bắt chước
        Để con cái sau này không khổ đau.
        ~Thanh-Tâm-Tuyền~


        NGÃ TRÊN NÚI VIỆT HỒNG Ở
        YÊN BÁI KHI ĐI VÁC NỨA

        Tuột dốc té nhào trên hẽm núi
        Chết điếng toàn thân trong giây lâu
        Mưa rơi đều hạt mưa phơi phới
        Ngày đang tàn hiu quạnh rừng sâu

        Duỗi soải chân tay gối trên nứa
        Ngó trời nhá nhem nghe mưa mau
        Tưởng chừng thi thể ai thối rữa
        Hồn viển vông chẳng chút oán sầu

        Mưa giăng tấm lưới trắng dầy khít
        Làng xóm dưới núi ở phương nào?
        Gió lạnh tái tê bó liệm chặt
        Lả thiếp người quên bẵng sướt đau

        Ðầm mình trong hạnh của ẩn mật
        Mắt hoen nhòa hứng giọt thiên thâu
        Dò dẫm tối về đêm tối mịt
        Sông xa núi thẳm quê nhà đâu?
        ~Thanh-Tâm-Tuyền~
        Yên Báy, 9-1979


        VỀ QUÁCH THOẠI

        Còn gì chăng?
        Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa
        Trời đất rưng rưng
        Em không để cầm tay
        Khi người thi sĩ ấy chết trơ trụi
        Không một lời trối trăng từ biệt
        Mắt khép không đợi vuốt
        Nửa đêm

        Còn gì chăng?
        Tôi ngồi khóc bên bờ sông trôi mãi
        Em bỏ đi
        Những người thân nhất đều hắt hủi
        Giữa xứ sở đau thương tôi chịu đọa đầy
        Khi người thi sĩ ấy đã gặp
        Người tình ngàn đời là vô cùng
        Trong hồn đất

        Còn gì chăng?
        Tôi bé nhỏ và tôi than thở
        Em bỏ đi
        Em cũng chẳng trở về
        Những vì sao rụng bỗng đầy lề nhân gian
        Người thi sĩ bay vào miền đất lạ
        Không nhớ mảy may biển gió cát muôn trùng
        Ở đấy tôi còn mở mắt
        Dìu linh hồn lang thang.
        ~Thanh-Tâm-Tuyền~




         TUỆ-NGA                           
              1936
         
        Tên thật Trần Thị Nga. Sinh năm 1936
        tại phủ Từ Sơn, Bắc Ninh. Phật tử gia
        đình Minh Tâm chùa Quán Sứ Hà Nôi.
        Làm thơ từ năm 17 tuổi, hội viên Thi Đàn
        Quỳnh Dao, Sài Gòn. Tuệ Nga sống cùng
        gia đình tại miền bắc tiểu bang California
        và Oregon, Hoa Kỳ.



        NHỚ XUÂN TRỜI QUÊ HƯƠNG

         
        Đêm giao thừa pháo nổ
        Ban thờ nến sáng trưng
        Cúc vàng tươi mướt cánh
        Trầm hương bay thơm lừng
         
        Bà kể chuyện cổ tích
        Chuyện danh nhân phi thường
        Chuyện khai sơn phá thạch
        Chuyện lịch sử quê hương
         
        Nay giao thừa không pháo
        Bâng khuâng lòng tha phương
        Tâm tình ai trao gửi
        Vời vợi... sóng trùng dương
         
        Hoa vườn ai nở rộ
        Mai trắng Cành Hoài Hương
        Đêm giao thừa vắng lặng
        Đâu xuân trời cố hương
         
        Hồi chuông điểm canh trường
        Bút khai vần tịch mặc
        Ý thơ ai tư lường
        Khối sầu miên thao thức
         
        Quê hương mờ khói sương
        Áo em bay tà mộng
        Nhớ vô cùng em thương
        Xuân về trên đất lạ
         
        Rối bời mây vấn vương
        Đôi vần cho Quê Mẹ
        Đôi vần cho Em Thương
        Một trời xuân hoài niệm
         
        Bút nghẹn tình tha phương
        Gió ơi! cho gửi nhớ
        Qua đôi bờ đại dương
        Nhớ Xuân Mai, Đào thắm
         
        Nhớ Xuân Trời Quê Hương.

        ~Tuệ-Nga~




        MÙA XUÂN TRÊN ĐỒI GIÓ


         
        Tôi đi tìm mùa xuân
        Nắng tơ vàng lâng lâng
        Hoa nở trên vách đá
        Hai ngàn năm một lần
         
        Tôi đi tìm mùa xuân
        Nắng trải vàng phố thị
        Mây xanh mầu Thiện Mỹ
        Thơ vẽ cánh Chân Không
         
        Giữa biển trời mênh mông
        Mùa xuân trên đồi gió
        Mùa xuân giữa biển khơi
        Biển dâng ngát men đời
         
        Tôi đi tìm mùa xuân
        Giữa thị trấn đông người
        Nét hồn nhiên em bé
        Sáng tươi Đóa Hoa Đời
         
        Tám nẻo đường luân lạc
        Gió lành đưa hương ngát
        Ai hát bài ca xuân
        Tôi nghe thơ vào nhạc
         
        Mùa xuân trên đồi gió
        Gió bay hương trầm thơm
        Hoa nở trên vách đá
        Hoa nở trong tâm hồn
         
        Tâm Đại Bi ngời sáng
        Thế giới vui mừng xuân
        Hoa Đại Bi bát ngát
        Nhân loại chan hòa xuân.

        ~Tuệ-Nga~



        ĐÔI BỜ HƯ ẢO


        Sợi buồn trên trán đong đưa
        Mà thương ngày cũ nghe mưa đầy hồn
        Hoàng hôn, ai đợi hoàng hôn
        Sông chia mấy nhánh nước nguồn bâng khuâng
         
        Người đi mỏi giấc phù trầm
        Tôi về tĩnh lặng thả vần thơ quên
        Đêm qua trăng rọi bên thềm
        Nhớ mùa thu ấy êm đềm trúc tơ
         
        Gió về bảng lảng trời mơ
        Nửa vầng trăng lạnh bơ vơ ý đời
        Thuyền từ tách bến ra khơi
        Quê hương khói sóng, nước trời chênh vênh
         
        Đàn đâu vẳng khúc phù sinh
        Nửa cung tài mệnh, bồng bềnh mây qua
        Tiếng trầm trầm... lạnh âm ba
        Thơ tôi viết nửa vần hoa ngại ngờ
         
        Vần gieo núi đợi sông chờ
        Vần gieo tịch mặc, gió bờ như nhiên
        Nửa khuya vẳng tiếng Kinh Hiền
        Đôi bờ hư ảo trắng triền lan hoa.
        ~Tuệ-Nga~



        CÕI RIÊNG

        Thơ gửi cung Hàn, hay biển xa
        Trăm năm thì vẫn cõi người ta
        Một vòng hư ảo càn khôn chuyển
        Còn mất vô thường mỗi sát na

        Ta ném não phiền cho gió bay
        Phù du ba vạn sáu ngàn ngày
        Một cơn bão nổi chìm hưng phế
        Thơ thả về đâu! Hỡi nước mây!

        Tịch mịch cõi riêng thơ lại thơ
        Thời gian êm ả đẹp cung chờ
        Chuỗi dài hệ lụy xin hoàn trả
        Thì trả nợ đời mấy đoạn thơ

        Là ý thơ đan những sắc mầu
        Mầu xanh biển cả, cánh chim Âu
        Mầu hồng phơn phớt, hồn nhiên nắng
        Có tiếng chuông ngân, thật nhiệm mầu

        Ta vẽ Trăng Thiền, vẽ Suối Hoa
        Có lời đôn hậu cõi người ta
        Có Hoa Như Ý, vườn xanh biếc
        Một khoảng trời riêng bát ngát thơ

        Nợ đời trang trải mấy vần thơ
        Cõi tạm, nhân sinh cõi mộng hờ
        Tám hướng mây bay dòng mộng huyễn
        Sen hồ tịnh thủy vẫn hằng mơ...

        ~Tuệ-Nga~


        CỔ MỘ AI ChỜ ĐÁ NỞ HOA

        Một cõi trời riêng ta với ta
        Hoa tiên vừa thảo mực chưa nhòa
        Em ơi chớm gió mùa thu đấy
        Có gợn trong lòng chút xót xa

        Ta với ta riêng một mảnh trời
        Vần thơ ướt lệ...tuyết sương rơi
        Bốn mươi năm tưởng như vừa mới
        Nhặt cánh hoa niên mộng nửa vời

        Một cõi trời riêng mình với mình
        Non sông dời đổi lắm điêu linh
        Ngược dòng tâm tưởng gom hoa nắng
        Chị viết bài thơ chuyện của mình

        Duyên khởi trùng trùng thoáng sát na
        Ai đi tìm lại bóng ngày qua
        Để nghe tiếng hát ngàn xưa vọng
        Cổ Mộ ai chờ đá nở hoa

        Gió thoảng bồng bềnh Hương Tịnh Đế
        Nắng vàng tươi ngát Cội Đa La
        Bánh xe chuyển pháp thơm xuân mới
        Một cõi trời riêng bút nở hoa...
        ~Tuệ-Nga~

         
        AI VỀ HỎI ĐÁ

        Mưa rơi từng giọt thu sầu
        Mưa rơi ướt lá, mưa nhầu tâm tư
        Biết đâu là Thực, là Hư
        Giọt sầu thế kỷ thiên thu cõi người

        Mây tha phương, gió u hoài
        Ai về hỏi đá ngậm ngùi ý hoa
        Ta về ta lại hỏi ta
        Biển chiều thầm lặng nhạt nhòa khói sương

        Gối chiêm bao, giấc mộng trường
        Ngàn năm mây trắng mà thương kiếp dài
        Soi gương lại thấy hình hài
        U mê bao kiếp lạc loài trầm luân

        Mưa rơi trên lá phân vân...
        Mưa trong thơ... vẫn âm thầm mưa rơi
        Mưa rơi từng giọt mưa đời
        Giọt ta hệ lụy, giọt người điêu linh

        Vào thơ ai viết chuyện mình
        Đầy vơi thế sự tâm tình đầy vơi
        Giọt mưa! Ơi giọt mưa đời
        Giọt trong thơ, giọt ngậm ngùi hiên sương

        Giọt đau buốt lạnh canh trường
        Thương đời phù ảo vấn vương giọt nào
        Nghe trong ý gió lao xao
        Phù du giọt ấy thả vào sông trăng...

        ~Tuệ-Nga~

        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.07.2011 12:24:47 bởi Anh Nguyên >
         
        #4
          Anh Nguyên

          • Số bài : 1744
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 21.10.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Dòng thơ ngoài nước 15.12.2010 21:07:29 (permalink)




          DU-TỬ-LÊ

                1942


          Tức Lê-Cự-Phách, sinh tại Vân-Lâm, Kim-Bảng,
          Hà-Nam. Di cư vào Nam, ở Hội-An, Quảng-Nam,

          rồi vào Sàigòn. Học Chu-Văn-An và Văn-Khoa.
          Làm thơ rất sớm. Nhập ngũ, làm phóng viên chiến
          trường. Dạy học tại Sàgòn. Được trao thưởng Giải
          thưởng Văn chương toàn quốc về Thơ. Bị MTGPMN
          kết án tử hình. Tỵ nạn sang nam California HK, tiếp
          tục viết và là nhân viên đài Tiếng nói HK.

           


          KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          đời lưu vong không cả một ngôi mồ
          vùi đất lạ thịt xương e khó rã
          hồn không đi sao trở lại quê nhà

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
          bên kia biển là quê hương tôi đó
          rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
          cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
          biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
          những năm trước bao người ngon miệng cá
          thì sá gì thêm một xác cong queo

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          cho tôi về gặp lại các con tôi
          cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
          từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

          Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
          và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
          ôi lâu quá không còn ai hát nữa
          (bài hát giờ cũng như một hồn ma)

          Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
          đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.
          ~Du-Tử-Lê~
             12-77


          NGƯỜI ĐỀN TA NGỰC MẸ

          Em đã là sớm mai
          ta thiết gì chim, hót
          đời héo dần trái vui
          người vẫn cho quả ngọt

          Em đã là nắng, mưa
          ta thiết gì vũ trụ
          tuổi thơ rẫy, ruồng ta
          người bù cho xứ sở

          Em đã là âm giai
          ta thiết gì tiếng hát
          sóng xô, dồn xuống vai
          thùy dương người rắc hạt

          Em đã là mùi hương
          ta thiết gì trí nhớ
          quá khứ: những dòng sông
          người lọc, phân quặng mỏ

          Em đã là không gian
          ta thiết gì dưỡng khí
          chân rỗ giầm trái oan
          người đền ta ngực mẹ

          Em đã là trái tim
          ta đâu cần thở nữa.
          ~Du-Tử-Lê~
          9-94


          NHÌN NHAU CHỢT THẤY RA SÔNG NÚI

          ba mươi năm lẻ ai ngờ được
          tao với bay, giờ gặp tại đây
          chiến tranh đã dứt nhưng thương tích
          vẫn ở cùng tao, ở với bay

          bay đã kinh qua địa ngục đời
          từng nhìn binh biến giống trò vui
          chiến xa, đại bác bay chơi nổi
          bom ném ngang trời cũng được thôi

          trận mạc ngày xưa còn chẳn ngán
          nhằm nhò chi ít vỉ bia "cua"
          cười khan những buổi đi "chà láng"
          mà lại buồn so diện H.O.

          nốc rượu nguyên đêm chờ được xỉn
          ôi mái trường rêu: Chu Văn An
          nhiều thằng "thăng" lúc còn hôi sữa
          dăm tên đầu bạc kể hung hăng

          đạn bom ngốn mất thời trai trẻ
          cải tạo khơi khơi năm mười niên
          ra tù mất vợ, con quay mặt
          cười gượng ra điều ta vẫn ... ngon

          trong mắt bay nay vàng kỷ niệm
          tao đầy gân máu nhớ quê hương
          đêm đêm ác mộng còn truy kích
          lạnh cẳng tao hầm nhất biển Đông

          tụi bay muốn sống? - Quên cho lẹ!
          mũ đỏ, đen gì ...cũng đã xong
          tao cam phận kiếm tô canh cặn
          bay rồi cũng thế! Liệu nghe con

          Xa trường mất xác giờ đâu khác?
          xương bỏ quê người, cỏ cũng chê
          chắc chi đã được như Tư Cóc
          chết giữa quê hương, đắp mảnh cờ

          Minh dê, Hồnng Trố tao mừng lắm
          những tưởng không còn gặp tụi bay
          đêm qua uống rượu con nhà Kiểm
          thương bạn, tao thèm được khóc ngay

          nhìn nhau chợt thấy ra sông núi
          có chút gì nghe rất thốn đau
          hẹn bay về chết trong tay mẹ
          tổ quốc nghìn năm bỏ được sao?
          ~Du-Tử-Lê~


          AI NHỚ NGÀN NĂM MỘT NGÓN TAY

          Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
          Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
          Có môi chưa nói lời chia biệt
          Và mắt chưa buồn như mộ bia
          Tháng tư nao nức chiều quên tắt
          Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
          Bước chân ai dưới tàng phong ốm
          Mà tiếng giày rơi như suối reo
          Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
          Tôi với người riêng một góc trời
          Làm sao anh biết trăng không lạnh
          Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi
          Tháng tư hư ảo người đâu biết
          Cảnh tượng hồn tôi: một khán đài
          Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
          Tôi đón anh về tự biển khơi
          Tháng tư xe ngựa về ngang phố
          Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
          Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
          Tôi với người chung một bến sông
          Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
          Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi
          Làm sao anh biết khi xa bạn
          Tôi cũng như chiều: tôi mồ côi
          Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
          Đêm với ngày trong một tấm gương
          Thịt, xương đã trộn, như sông, núi
          Tôi với người, ai mang vết thươn?
          Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
          Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
          Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
          Ngựa có về qua cũng thiếu đôi
          Tháng tư người nhắc làm chi nữa
          Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
          Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng
          Mưa đã chờ tôị. Mưa…đã …mưa
          Mai kia sống với vầng trăng ấy
          người có còn thương một bóng cây
          Góc phố còn treo đôi mắt bão
          Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?
          ~Du-Tử-Lê~


          VÌ EM TÔI ĐÃ LÀM SA-DI

          thiền viện tôi trưng chỉ ảnh em
          kinh kệ nghìn pho có một tên
          viết hoa một chữ không ai hiểu
          Phật bảo: kinh mà không phải kinh

          thế giới vì em sẽ dịu hiền
          biển đời phút chốc bỗng bình yên
          cánh chim tịch mịch miền vô niệm
          vô chấp, em ngồi như Quan Âm

          ba nghìn thế giới quy về đây
          vóc ốm em đi. Ngón cũng gầy
          thấy trong Địa Tạng em và mẹ
          Tam Bảo theo tôi: có dáng người

          muông thú vì em ở với rừng
          tôi vì em ở với thi ca
          thấy nhau là một đâu còn ngã
          thân chẳng riêng thì tâm nào riêng?

          phá chấp. Như Lai ở dưới trần
          hiện thân Bồ Tát cứu nhân gian
          cây oan khuất vẫn nghìn tay vẫy
          tôi vẫn nhìn em là chân kinh

          xuống tóc. Theo em khép cửa đời
          vào thiền để chỉ thấy viền môi
          yêu nhau ai bảo tâm không trụ?
          quên hết. Nhìn nhau. Nhất quán rồi.

          vì em tôi biến thành sơn tự
          mái đỏ tường rêu. Hoa hổ ngươi
          tình tôi là thảm xin em bước
          rất khẽ mà nghe đất nhớ trời

          nước mắt em trên chánh điện tình
          nở hoa siêu độ hoá tâm kinh
          đêm đêm tôi nhớ bàn tay cũ
          và thấy trong kinh đủ bóng, hình

          vì em tôi đã làm Sa Di
          không đi nên ý vẫn quay về
          bế quan toạ thị. Tôi và vách
          em tụng kinh gì? Cho nghe đi

          hôn em Bồ Tát. Chuông kinh hãi
          rung hoảng vì tôi? hay cả em?
          ~Du-Tử-Lê~
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2011 20:13:21 bởi Anh Nguyên >
           
          #5
            Anh Nguyên

            • Số bài : 1744
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 21.10.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Dòng thơ ngoài nước 18.12.2010 05:41:42 (permalink)




            MAI-THẢO
            1927-1998

            Tức Nguyễn-Đăng-Quý, quê Chợ Cồn,
            Quần-Phương hạ, Hải-Hậu, Nam-Định.
            Định cư Hoa-Kỳ 1978, làm thơ, làm báo.



            HỎI MÌNH GIỮA BIỂN

            Bảy ngày bảy đêm theo sóng nước trôi đi
            Lúc báo động xuống hầm tàu đóng kín
            Báo động qua lại thảnh thơi hơi thuốc nhìn trời
            Trong đêm dài bó gối nhìn lên
            Biển sao sáng xuống lòng tối thẳm
            Đụng cây neo lạnh buốt bên mình
            Mới nhớ mình ngồi đó suốt đêm qua
            Giữa nghìn con sóng tới
            Giữa ngần ấy sóng xa
            Giữa đất tận trời cùng giữa chỉ một mình ta
            Nghĩ mãi tới một điều
            Không bao giờ tỏ rõ

            Là ngọn sóng ấy đã mất tăm về phía bên trong
            Cửa khẩu một đêm nào
            Và ngọn sóng này chảy theo người
            Từ cửa khẩu ra khơi
            Có phải là sóng của hai trời

            Đập mỗi sóng một bờ bến khác?
            Tiếng đập gần nghe ào ạt kín trùm quanh mạn
            Tiếng kia xa đã nhỏ dần một cuối đáy thời gian

            Tổ quốc bất khả phân đã phân
            Từ dòng sông từ bản hiệp định kia
            Đất nước mấy nghìn đời không thể mất
            Chỉ một ngày đã mất
            Lịch sử triệu trang vàng một trang đen đã lật
            Trăm trận đánh không thua, thua vì Buôn Mê Thuột
            Thì vượt tuyến có phải là phân thân
            Bản ngã đã nhị trùng?
            Tôi ném lại cái tôi xưa đã diệt
            Tôi mang theo cái tôi mới lên đường
            Như hạt huỷ thể cho mầm sinh từ hạt
            Hai ngọn sóng ngược chiều về mỗi ngả
            Ngọn quá khứ mịt mùng không thấy nữa
            Ngọn tương lai đang trắng xoá theo tàu
            Hai tâm thể chia đôi miền cách biệt
            Ngọn đã nghìn thu ngọn mới bắt đầu?

            Hay chỉ một?
            Hai mươi năm trước dưới bóng liễu Hồ Gươm Hà Nội
            Mười năm sau vẫn liễu xưa một hiên mưa
            Góc phố Sài Gòn
            Hay chỉ một? Ba mươi năm trước
            Dấu chân ấy trên đồi sim Thanh Hoá
            Ba mươi năm sau vẫn dấu chân xưa
            Trong vườn bưởi Biên Hoà
            Trăm hướng tư duy vẫn từ một bản ngã
            Vẫn chỉ một sóng gần và sóng xa?

            Bay trọn đường bay trái đất đêm qua
            Bay mải miết từ biển Đông bay tới
            Con chim én báo trời đất mới
            Trên chót vót cột buồm gió thổi

            Đã tới đây, vừa đậu xuống vai người?

            Không biết nữa

            Vậy phục sinh nào mà từ cõi chết trôi ra
            Sau trương thối nghìn ngày cộng sản
            Cái tử thi đã bằn bặt tâm linh băng tuyết hình hài
            Chợt tuyết rã băng tan
            Một tiếng biển, chỉ một tiếng biển thôi
            Vừa thức động

            Vậy phục sinh nào mà cái xác chết
            Trong hầm tàu chật tối
            Như con cá sót của một mùa lưới
            Bỗng động dần từng cái vẩy cái vây
            Một tiếng biển chỉ một tiếng biển thôi
            Một tiếng biển thì thầm mà lớn tới mênh mông
            Lại róc rách trôi vào cửa sống

            Không biết nữa
            Điếu thuốc cháy trên tay
            Điểm lửa soi hồng khúc biển này
            Cái tàn rụng đã mịt mùng biển khác
            Giọt nước ấy bắn lên từ Vàm Láng
            Ba ngày sau tới ngang tầm hải phận Thái Lan
            Giọt nước ấy còn long lanh giữa trán

            Những tuyến đất đã rụng khuất những chân trời trí nhớ
            Những tuyến trời bay nghiêng hình
            Từng sợi tóc bay nghiêng
            Những sợi tóc thả bóng tóc trôi theo từng tuyến biển
            Tôi hỏi tôi trên mỗi tuyến hồn mình

            Bảy đêm bảy ngày hỏi mình giữa biển
            Bảy ngày bảy đêm giữa biển hỏi mình

            Trên mỗi ngọn sóng dữ
            Từng thực thể hiện hình rồi vụt biến
            Về bên kia những bờ bến siêu hình
            Trên mỗi ngọn sóng hiền
            Từng chân lý sáng ngời rồi vụt tắt
            Xuống đáy biển không cùng như những giọt lân tinh
            ~Mai-Thảo~


            THƠ SAY TRÊN MÁY BAY
                       tặng Mặc Đỗ

            Nắng rất xa xôi nắng vẫn gần
            Rừng ngoài muôn dặm ở trong thân
            Trăm năm gió ấy là hơi thở
            Đêm vẫn về chung một chỗ nằm

            Mây ở trời ta mấy dáng khác
            Giờ mấy trời người mây vẫn mây
            Mây trong tâm thức trong hồi tưởng
            Cùng bay về một hướng mưa bay

            Ly rượu ở lừng chừng trái đất
            Trước mặt kẻ lạ uống say ngất
            Ở cạnh loài người cạnh loài người
            Thành khối đau thương của một đời

            Tôi buồn quá bèn rút cây bút
            Cái cây bút mẹ cái cây bút
            Viết không thành tiếng không thành lời
            Thành những trang câm của một thời

            Lúc nào cũng gọi chiêu đãi viên
            Này ly nữa mấy cô chiêu đãi
            Thơ tôi làm ở thượng tầng trời
            Là nỗi niềm riêng của một người

            Tôi vô giác với người cùng chuyến
            Tôi biên giới với người cùng thuyền
            Như con cá xưa như cánh bướm
            Như con thuyền trong Nam Hoa Kinh

            Trang Tử, Nam Hoa, ừ thì ừ
            Giữa không và có thôi và mất
            Giữa bay và đáp của đêm nay
            Huệ Tử nào đón ở dưới chân?

            Ầm ầm ỳ ỳ ầm ầm ỳ
            Sao tiếng động xui lòng nhớ lại
            Nhớ thảm thể nhớ lại làm gì
            Nhớ không cùng nhớ lại làm chi

            Tôi tự do phơi phới một đời
            Sao từng lúc lòng còn nhỏ lệ
            Sự không hiểu vẫn là như thế
            Như đầu thềm một ánh trăng soi

            Tôi bay mãi trên trời trên biển
            Tưởng là tuyệt vời tưởng là vậy
            Nào ngờ vô tận ở ngàn mây
            Chỉ là huyễn tưởng của cơn say

            Cơn say ấy mang đi cùng khắp
            Qau hết năm châu tới chốn cùng
            Triệu câu hỏi không còn giải đáp
            Trên chuyến bay chiều về Texas

            Này những cuồng nộ những mặt trời
            Này những tiếng người những tiếng đời
            Này hãy im hết hãy lui hết
            Nhìn ta say vùi xuống Texas

            Máy bay đáp xuống chuyến bay đáp
            Hồn bỗng thương tâm một cảnh mình
            Điều chỉ nên vẫn là chẳng tới
            Nghĩ vậy trong lòng bỗng nín thinh
            ~Mai-Thảo~


            THỦY TẬN

            Em đi vừa khuất trên đầu phố
            Anh đuổi theo sau bóng đã nhòa
            Đứng sững. Mới hay lìa cách đã
            Sơn cùng thuỷ tận giữa đôi ta
            ~Mai-Thảo~


            CHỖ ĐẶT

            Đặt tay vào chỗ không thể đặt
            Vậy mà đặt được chẳng làm sao
            Mười năm gặp lại trên hè phố
            Cười tủm còn thương chỗ đặt nào
            ~Mai-Thảo~


            KHÔNG HIỂU

            Thế giới có triệu điều không hiểu
            Càng hiểu không ra lúc cuối đời
            Chẳng sao khi đã nằm trong đất
            Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi
            ~Mai-Thảo~


            TA THẤY HÌNH TA NHỮNG
            MIẾU ĐỀN

            ta thấy tên ta những bảng đường
            đời ta, sử chép cả ngàn chương
            sao không, hạt cát sông Hằng ấy
            còn chứa trong lòng cả đại dương

            ta thấy hình ta những miếu đền
            tượng thờ nghìn bệ những công viên
            sao không, khói với hương sùng kính
            đều ngát thơm từ huyệt lãng quên

            ta thấy muôn sao đứng kín trời
            chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
            sao không, một điểm lân tinh vẫn
            cháy được lên từ đáy thẳm khơi

            ta thấy đường ta Chúa hiện hình
            vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
            sao không, tâm thức riêng bờ cõi
            địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!

            ta thấy nơi ta trục đất ngừng
            và cùng một lúc trục đời ngưng
            sao không, hạt bụi trong lòng trục
            cũng đủ vòng quay phải đứng dừng

            ta thấy ta đêm giữa sáng ngày
            ta ngày giữa tối thẳm đêm dài
            sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
            tự thuở chim hồng rét mướt bay

            ta thấy nhân gian bỗng khóc òa
            nhìn hình ta khuất bóng ta xa
            sao không, huyết lệ trong trời đất
            là phát sinh từ huyết lệ ta

            ta thấy rèm nhung khép lại rồi
            hạ màn, thế kỷ hết trò chơi
            sao không, quay gót, tên hề đã
            chán một trò điên diễn với người

            ta thấy ta treo cổ dưới cành
            rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
            sao không, sao chẳng không là vậy
            khi chẳng còn chi ở khúc quanh
            ~Mai-Thảo~


            VIẾT VĂN TRỞ LẠI

            Viết văn trở lại
            Trước một hàng người
            Im lặng và hấp hối
            Sau kẽm gai cùng thẳm một trại giam
            Cộng sản
            Hàng ngàn người có Nguyễn Sỹ Tế ở đầu
            Phan Nhật Nam ở giữa
            Và Tô Thuỳ Yên ở cuối

            Viết văn trở lại ở Mỹ
            Nước Mỹ của những ngày dài nhất
            Sự ăn không ngồi rồi khủng khiếp của tâm hồn
            Lao động tám tiếng một ngày
            Hay nhàn du cũng vậy mà thôi
            Ăn không ngồi rồi
            Ngồi rồi ăn không
            Viết văn trở lại

            Mới tháng đầu của mùa đông này mà ở Minnesota
            Vũ Khắc Khoan đã té sấp hai lần vì tuyết

            Té sấp chỉ là vì té sấp
            Chúng ta đứng thẳng thế nào được nữa Khoan
            Đừng thẳng thế nào Việt Nam đã sập
            Và cái té sấp của mày trên tuyết
            Như trên giấy
            Một ngòi bút bẻ gẫy

            Bạn bè nhắc tri âm cũng nhắc
            Viết lại đi vâng thì viết lại
            Trọn một ngày chủ nhật ở đại học Cornell
            Tôi tới đó
            Xuống phần thư đọc lại sách mình
            Những trang chưa xưa bài viết cũ
            Bằng hữu
            Những dấu tích một đời
            Những ám ảnh siêu hình
            Giàn giụa
            Lên khỏi phần thư buổi tối mưa bay
            Đi dưới mưa một mình

            Tuyết sặc sỡ và nắng lạnh buốt
            Ủng, lông, da, len, dạ một đồng lù lù
            Những sớm mai ở Virginia
            Trong bếp nhà Ngọc Dũng
            Tôi một đống tôi sặc sỡ tôi lù lù

            Ở Huntington Beach có Nghiêm Xuân Hồng
            Và Los Angeles Võ Phiến
            Mấy địa chỉ âm thầm
            Sống không thành tiếng động
            Những người da đen đứng câu cá suốt đêm
            Dưới bãi biển mù sương
            Đất nước khuất
            Bầy hải âu cất cánh
            Ống khói một con tàu trở về
            Hơi thở. Rác. Và bọn gái điếm
            Cái máy chữ Nhà Thờ
            Đập nhễ nhại trận cười xác thịt

            Ở Houston có Mặc Đỗ một mắt đã mù
            Vượt bốn ngàn cây số tới thăm nhau
            Đi với bạn lên ngôi nhà trên núi
            Thằng đã tới thềm thằng còn ở dưới
            Cùng trẻ như rừng cùng già như suối

            Ở Seattle có Thanh Nam cuống họng đứt lìa
            Chứng ung thư tàn độc
            Cây gậy chống trên tay
            Cái mũ dạ che cái đầu trọc lốc
            Trước dòng lệ Tuý Hồng
            Cuộc bút đàm lần cuối
            Trong ngôi nhà bóng tối
            Không bận gì tháng tới
            Về đây đưa đám tao

            Và ở Sài Gòn vẫn còn Bùi Giáng
            Tối tối về chùa đêm làm thơ
            Ngày ca múa khóc cười giữa chợ
            Kẻ sỹ điên thế kỷ mù rồi

            Những Thanh Tâm Tuyền trăm năm đã xa
            Những Vũ Hoàng Chương nghìn ngày đã khuất
            Những bạn bè mày chúng nó đã giết
            Còn viết được ư, thằng sống sót?
            ~Mai-Thảo~

            <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2011 01:11:43 bởi Anh Nguyên >
             
            #6
              Anh Nguyên

              • Số bài : 1744
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 21.10.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Dòng thơ ngoài nước 18.12.2010 05:57:37 (permalink)



              TRẦN-NGÂN-TIÊU

                               
              BỐN BỂ

              Bốn bể gặp nhau lạ hóa quen
              Siết tay một cái dễ gì quên
              Dẫu xưa lạ hoắc giờ huynh đệ
              Xướng hoạ tâm đầu Lý Bạch ghen

              Ta còn gì nữa để cho nhau
              Ngoài nỗi chung mang một khối sầu
              Nhớ nước thương quê cung kiếm gẫy
              Tháng năm hoài niệm bạc đầu râu

              Xa cách hai phương tình vẫn đậm
              Dặm dài chưa tận nghĩa văn chương
              Trùng phùng nửa chén còn say khướt
              Phiêu bạt trăm năm vẫn nhớ thương

              Độc ẩm trăng suông ly rượu nhạt
              Đắng môi nhớ bạn chín phương xa
              Kẻ trong tù ngục người trôi giạt
              Uống mãi không vơi nỗi xót xa

              Hội ngộ khi nào bạn với ta
              Cụng ly cùng hát khúc tâm ca
              Biển dâu thành bại bao năm cũ
              Còn lại cho nhau một tiếng khà.
              ~Trần-Ngân-Tiêu~



              HÀ-HUYỀN-CHI

              HỎA TÁNG

              Anh chết em đừng thảm thiết đau
              Cũng đừng mũ mấn khóc thương nhau
              Em cho cả cái em không có
              Anh vẫn ơn em đến bạc đầu

              Tôi chết xin đừng đọc điếu tang
              Hãy cười ba tiếng thật hân hoan
              Là thù, là bạn, là con nợ
              Thì cũng lêu bêu ở suối vàng

              Ta chết đừng chôn, chật đất thêm
              Cờ Vàng, Mũ Ðỏ, nếu chưa quên
              Xác này đáng đốt bao năm trước
              Từ tháng Tư buồn đến héo tim.
              ~Hà-Huyền-Chi~


              THUỐC ĐỘC

              Lệ chẩy đi từ trại cấm Bạch Ðầu
              Mắt kẽm gai đỏ máu khóc tủi sầu
              Thông điệp ngắn nhưng buồn hơn nỗi chết
              Có dao nhọn trong mỗi lời em viết
              Huyệt mở ra sau sàng lọc điêu ngoa
              Khiến khan hiếm khí trời trong trại cấm
              Toan dập tắt chút than tro còn ấm
              Trong gió mưa còn le lói mặt trời
              Không trở lực nào ngăn được tuổi 20
              Tim thắt nghẹn vẫn bơm đầy lượng máu
              Trăm lần ngã vẫn vùng lên tranh đấu
              Với quyết tâm sẽ thắng trận sau cùng.

              Người phấn son che tâm địa gian hùng
              Người bịp bợm dựng canh bài đàng điếm
              Cộng sản Việt vừa nhổ xong lại liếm
              Trại Cát Bà đang xây cất khẩn trương
              Vì Ðô-la, nhận cưỡng bách hồi hương
              (Với xương Mỹ, đảng cũng từng mặc cả.)
              Món tỵ nạn, đảng coi như được giá.

              Lệ chẩy đi từ trại cấm Thái Lan
              Từ bao giờ em bỏ cuộc đầu hàng
              Từ bao giờ những vần thơ tâm cảm
              Ðã sơ cứng đến trở thành nhàm chán
              Như những dùi cui cảnh sát dàn chào
              Ðứng thẳng lên em, hãy dũng cảm lên nào!
              Em bỏ cuộc khiến lòng ta vụn vỡ
              Nếu trại cấm chiếu trên màn ảnh nhỏ
              Lương tâm ngừơi sẽ biển động phong ba.

              Thế giới này nhiều kỷ lục bỏ xa
              Với tay trần người bám trèo vách núi
              Với xe lăn người đi vòng thế giới
              Người nói gì bằng những quyết tâm này?
              Trại Mã Lai em nhẫn nhục từng ngày
              Bị tước đoạt quyền làm người tỵ nạn
              Người hèn mọn đạp lên lòng dũng cảm
              Người dối gian đang phỉ báng nhân quyền.

              Trước nỗi nhục em, ta trơ mắt đứng nhìn
              Ta bất lực, em rã rời tuyệt vọng:
              “Hãy gửi cho em một viên thuốc độc
              Như tình nồng còn có thể trao nhau
              Bao hẹn thề xin dành lại kiếp sau
              Sống bất hạnh đã trở thành vô nghĩa..”

              Thức dậy đi, hãy vùng lên cô bé!
              Ðường tự do không chỉ có hoa tươi
              Khắc phục chông gai bằng não tim người
              Nghe lời ta, thêm một lần em nhé
              Em yêu ơi, chết đi không phải dễ
              Như lông hồng, như đá núi ngàn cân
              Trong tim ta chứa đầy đọa nhiều năm
              Mỗi giọt máu là một liều độc dược
              Tim đã chết từ ngày ta mất nước
              Từ yêu em ta sống lại đôi lần
              Hãy phấn đấu, hãy không ngừng tranh đấu!
              Ðời còn xanh cô bé vội vàng chi
              Hãy đứng vững hỡi người ta yêu dấu
              Dù mai này thêm lần nữa ra đi.

              Tim tẩm độc đã trao em rồi đó
              Hãy yêu ta bằng phân nửa ta yêu
              Em sẽ thấy cõi lòng em bão tố
              Sẽ đời này không một phút nào yên
              Em đã hẹn cùng ta chung nhịp bước
              Ðường gian nan vui khổ có nhau chung
              Cô bé xạo toan nuốt lời minh ước
              Thiếu em rồi ta sống ích gì không?
              ~Hà-Huyền-Chi~


              SAO ĐÀNH LÃNG QUÊN

              Mưa đi mưa tới
              Em buồn em vui
              Con tim nhức nhối
              Tình xa vời vời

              Duyên đi duyên tới
              Anh chờ, em mong
              Duyên ngoài tay với
              Ðời quay mòng mòng

              Em xa, rượu gần
              Ðâu rồi chính tâm
              Em là cõi hạnh
              Cũng là sầu lâm

              Hôn em một lần
              Thơm môi nhiều tuần
              Hương còn ngan ngát
              Quãng ngày trầm luân

              Hát nữa đi em
              Những lời gắn bó
              Những lời uyên nguyên
              Cho lòng mưa gió

              Rót nữa đi em
              Cho đầy chén nhớ
              Cho đầy chén quên
              Là duyên, là số

              Xa nhau ngàn ngày
              Thương yêu còn đầy
              Gặp mà chưa gặp
              Say còn chưa say

              Ðược nằm trong mất
              Vui ngoài cơn đau
              Giữ lòng chân chất
              Gìn đời cho nhau

              Mưa đi mưa tới
              Xanh chiều, tím đêm
              Duyên xưa duyên mới
              Sao đành lãng quên?
              ~Hà-Huyền-Chi~



              HÀ-NGUYÊN-DU

              SÀIGÒN TRONG MƠ,
              SÀIGÒN TRONG THƠ

              Sài gòn trong mơ, Sài Gòn trong thơ
              Ngày về xa không, ngày về có gần
              nước mắt em sa, nụ cười anh lịm
              dấu chấm than như cột cờ không chân!

              Sài gòn trong mơ, Sài Gòn trong thơ
              rừng tàn theo cây, rừng buồn thú l ạc
              núi tiếc thương sông, mạch nguồn vẫn đục
              dấu chấm than như lệ hờn em rơi

              Sài gòn trong mơ, Sài Gòn trong thơ
              máu anh rơi xuống, ruột em cũng mềm
              ái ân tan tác, cơn thác nào xui?
              ta sẽ điên lên, khi hoài trong đêm

              Sài gòn trong mơ, Sài Gòn trong thơ
              người về bao lâu, đời mẹ có còn
              tóc rói em rơi, bạc đầu anh rụng
              dấu chấm than như lệ hờn anh rơi
              ~Hà-Nguyên-Du~



               
              #7
                Anh Nguyên

                • Số bài : 1744
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 21.10.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Dòng thơ ngoài nước 18.12.2010 06:09:14 (permalink)


                NGUYỄN-TĂNG-CHƯƠNG


                Chủ tịch Văn Bút Quốc Tế
                           Việt-Nam
                Chuyển ngữ từ thơ René Tavernier


                Bên kia nghìn dặm
                Tôi thấy
                Một đất nước lặng câm
                Bất động
                Hiến dâng cho dối trá phĩnh phờ
                Và cuộc sống lúc nhúc dưới những từ ngữ vu vơ
                Dưới muôn điều cấm đoán
                Như một đoàn sâu bọ
                Có vùng vẫy cũng bằng thừa
                Bị vây chặt giữa muôn trùng ăng ten bọ rết
                Nơi đây không có chuyện quyền làm người
                Nhà cầm quyền lại còn nói
                Ồ! Chúng tôi phải cải tạo họ từ từ, thấu dáo
                Dạy họ khom lưng cúi đầu
                Ngậm miệng
                Nhắm mắt
                Biết làm ngơ trước nỗi khốn cùng của kẻ khác
                Nhân ái là tội ác
                Dạy cách điếc tai để không nghe
                Từ lòng đất
                Tiếng kêu la vang dội của đớn đau
                Tràn lan đây đó trên những lớp sóng bạc đầu

                Nơi những trại tù dựng giữa những trại tù
                Lệnh tuyệt kỹ sống mà không sống
                Người ta dạy vâng lời chấp nhận
                Thụ động và sẵn sàng chờ chết
                Hỡi nhà cầm quyền tối cao, còn thiếu một bài học
                Bài học cho dân Việt Nam, bài học thật
                Bài học của những người nô lệ, bài học của bóng tối
                Bài học của những người bị gạt, bài học cuả những
                kẻ ốm đau và bài học của những người phải ly cách
                Bài học không ai dám thốt mà ai cũng biết
                Bài học chỉ thu gồm một tiếng
                Một tiếng như ước mơ như yêu thương như hy vọng
                Một tiếng như hạnh phúc hòa bình bằng hữu
                Một tiếng: Tự do

                Con sông đẹp chảy từ miền rất cao
                Và chầm chậm hướng về biển rạt rào
                Trên con sông, xin cho tôi được biết?
                - Khát

                Kìa những cánh đồng xanh nước uốn quanh
                Đất cát phì nhiêu, vườn trên ruộng dưới
                Xin trả lời cho tôi biết, hà danh?
                - Đói

                Những đền đài âm thanh còn vang vọng
                Tiếng nói của ngàn đời trong khoảng trống
                Thánh đường nhà ở nhà xe lò sát sinh
                Xin cho được biết tên
                - Chúa, Phật, thần, thánh hiền đều chết hết

                Những thành phố rộn ràng, những con đường, hẻm nhỏ
                Nơi mùi châu Á xông lên lờ mờ
                Những đám đông tươi vui
                Mắt còn long lanh
                Chút niềm tự lập trong tình bằng hữu
                Họ vẫn sống dưới ánh mặt trời thiêu đốt?

                Những khốn cùng và những cô đơn
                Giá băng và lửa hồng ung hoại đánh phá ngôn từ
                Ngôn ngữ hạ thấp dụng cụ tử thần
                vật dung của bất động
                Vùng đất sinh sôi, nơi hột tụ nhửng giòng lịch sử
                Việt Nam Việt Nam trong tiếng Pháp vần rất dễ thương
                với chữ femme
                - Chỉ còn lại sa mạc im lặng và ở tất cả mọi người:
                sợ hãi!

                Vùng đất chân tôi có lẽ sẽ không bao giờ đạp đến
                Vùng đất tôi phải tưởng tượng có khung
                cửa sổ đóng kín
                Nhắm mắt để cho trí bay về
                những đồng ruộng lúa
                những miền cao nguyên
                những rừng sâu ấm áp
                những con sông rộng bắt nguồn từ tim châu Á
                những chiếc thuyền Sàigòn nơi lẫn lộn sống, đánh nhau
                và thương yêu
                hai dân tộc chúng ta
                Huế làm tôi mơ đến những vì Đại Đế thuở trước
                Hà nội với tôi dính liền cầu Doumer
                Và ông Doumer ấy bị giết chết tại Ba Lê
                Trong một ngày bán sách cùng tên ký

                Đông Dương huyền bí
                Đông Dương đau thương
                Đông Dương sầu buồn

                Ai xóa bỏ linh hồn dân tộc đó
                Ai vùi quá khứ, đánh cắp tương lai
                Điện Biên Phủ đối với người Pháp
                Là một đêm dài vô tận
                Dưới mặt trời chiếu sáng
                Dân tộc Việt Nam! là thi sĩ, tôi cúi chào
                Nỗi khổ cực từng ngày, xin được cùng thương đau
                ~Nguyễn-Tăng-Chương~
                        Tháng 1, 1987

                   Nguyên văn tiếng Pháp:

                Par delà milliers de kilomètres
                Je vois
                Je vois un pays voué au silence
                Voué à l’immobile
                Consacré au mensonge
                Et la vie qui grouille sous les mots sans consistance
                Sous tous les interdits
                Semble une colonie d’insectes
                Cette agitation désiroire
                Limitées par les Autorités aux cafards aux cloportes
                Rien de ce qui est humain ne peut y avoir droit
                Il va même nous falloir disent-ils
                Soigneusement lentement oh! les rééduquer
                Leur apprendre à se courber
                Leur apprendre à se taire
                A fermer les paupières
                A ignorer la misère des autres
                A proscrire la compassion
                A rester sourd tandis que monte
                Des entrailles de la terre
                L’immense clameur de la souffrance
                Qui se répand ca et là sur les flots de la mer

                A ces camps imposés dans les camps
                Ordonnance exemplaire de la non-vie
                Qui enseignent à obéir qui enseignent à accepter
                Passivement et préparent à mourir
                Il manque Autorités suprêmes il manque une lecon
                C’est la véritable lecon du peuple Vietnamien
                La lecon des esclaves la lecon des ténèbres
                La lecon des dupés la lecon des malades et
                celles des séparés
                Cette lecon donc personne n’ ose parler et
                que chacun connaìt
                Ne comporte qu’un mot
                Un mot comme rêver vivre aimer espérer
                Un mot comme bonheur paix amitié
                Un mot: Liberté

                Ce fleuve splendide qui naìt de très haut
                Et s’avance lentement vers la mer
                Comment se nomme-t-il
                - Soif

                Ces champs rayés de verdure et d’eau
                Où la fécondité du sol s’affirme
                Comment les nommez vous?
                - Faim

                Ces temples où dans le vide résonne encore
                La parole des âges
                Ces églises maisons garages abattoirs
                Ces palais habités par l’immémoriel
                Comment les nommez vous?
                - Dieu, les dieux et les sages sont morts

                Ces villes affairés, ces ruelles
                Où l’ordeur de l’Asie ruisselles
                Ces foules souriantes
                Encore avec au fond des yeux
                Un peu d’indépendance avec l’amitié
                Vivent-elles toujours sous le soleil qui brùle

                Misères et solitudes
                Glace et feu corrompus qis’attaquent au verbe
                Language descend outil de mort instrument
                instrument d’immobile
                Cette terre multiplie, ce confluent d’histoires
                Viet Nam Viet Nam qui rime si tendrement
                                                           en francais avec femme
                - Rien que le désert le silence et chez tous la peur!

                Une terre que je ne foulerai peut-être
                jamais
                Une terre que je dois imaginer la fenêtre
                fermée
                Les yeux clos, et l’esprit volant vers
                les rizières
                les hauts plateaux
                la jungle chaude
                les grands fleuves qui descendent du coeur de l’Asie
                les jonques Saigon où semêlèrent et luttèrent et
                                                                                 s’aimèrent
                nos différent peuples
                Hué qui me fait rêver aux grands Empereurs morts
                Hanoi lié pour moi au pont Doumer
                Oui ce Doumer qui fut tué à Paris
                A une vente signature de livres

                Mystère de l’Indochine
                Souffrance de l’Indochine
                Tristesse de l’Indochine

                Arracher son âme à un peuple
                Arracher son passé le priver de futur
                Dien Bien Phu pour les Francais
                Une longue une intermidable veillée funèbre
                Sous le soleil éclatant
                Peuple du Viet Nam un poète te salue
                Et souffre du quotidien de ton humiliation
                ~René Tavemier~
                   Janvier  1987
                 
                #8
                  Anh Nguyên

                  • Số bài : 1744
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 21.10.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Dòng thơ ngoài nước 20.12.2010 07:48:07 (permalink)


                  NHẤT-UYÊN


                  Nhục nước đói nghèo
                  Xưa nhục nhã làm thân mất nước
                  nay nhục làm dân nước đói nghèo...
                  bữa đói, bữa rau cả nước nhóc nheo
                  ai bóc lột? mà nước nghèo khổ thế?

                  kẻ trí hề: ngửa mặt thét trời xanh
                  vì đâu nước nhà mang thân khất thực?
                  tại lụt tại trời tại người quấy phá?
                  hay tự trói tay trong cơ chế chính mình
                  và tự đói, tự nghèo, tự chết...

                  mọi tổ chức chỉ trở thành vô dụng
                  khi không đủ sức mang ấm no hạnh phúc cho đời.
                  nhục những tài năng lưu vong phụng sự sứ người
                  mà nước mẹ, đường về sao quá hẹp?
                  nhục với tài nguyên thiên nhiên bốn mùa cây trái
                  nhục với biển dài, sông rộng đất phì nhiêu
                  nhục với trẻ thơ tong teo mẹ gầy đói ôm con
                  nhục với mẹ cha già trên vỉa hè lây lất
                  nhục với độc lập mà đói hơn thời thuộc địa
                  nhục với tự do, dân gào thét tự do
                  nhục với công bằng, dân gào thét bất công
                  nhục với dân chủ, mà khổ hơn thời địa chủ
                  nhục với Thái Lan, Nam Hàn đã tiến xa
                                                            trên đường kỹ nghệ
                  mà nước ta còn nghèo đói xin ăn!
                  nhục với lý tưởng đẹp cao, nhục thần tượng tôn thờ
                  nhục với lịch sử ngàn năm dựng nước
                  nhục những kẻ không còn biết nhục
                  hãm hại người ngay, xua đuổi người tài
                  nhục kẻ thất phu...không biết đến kiếm Lư Cầu
                  khi dẫn một dân tộc đến cơ hàn cùng cực.

                  Ai là người vì vận nước ngày mai
                  Nuôi chí kinh bang để cùng nhau rửa nhục.
                  ~Nhất-Uyên~
                    Paris 1988


                  L.

                  AI DẠY TÔI DẠO CUNG ĐÀN

                  I
                  Tính tình tang...
                  Dư âm nào thoáng chạm tơ vàng
                  Rung lên vang vang cung đàn réo rắt
                  Lúc găy gắt
                  khi man man
                  khi dìu dặt
                  rì rào như gió đùa hàng thông
                  thánh thót như khánh ngọc chuông đồng
                  run run như mặt hồ trước gió
                  dồn dập như đại dương cuồng nộ
                  man mác như buồn ngày biệt ly
                  Chợt u ám như ma âm cõi A Tỳ
                  Rồi thét lên như mưa gầm sét nổ
                  như Trường Sơn ngục ngã
                  như Trụ Đồng gẫy ngang
                  như Cửu Long đứt đoạn
                  như vỡ ải Nam Quan...
                  Thét...
                  thét lên trong giờ hấp hối
                  Vang...
                  vang mãi như giục giã như réo gọi
                  Những Vô Cùng Vô Kể cùng Quá Khứ Vị Lai
                  Hãy về đây
                  tất cả hãy về đây
                  Nghe cho rõ nỗi đắng cay uất ức,
                  thấu nỗi niềm cay đàn dây sắp đứt...
                  II
                  Việt cầm
                  Việt cầm
                  Việt cầm hề...
                  Thanh âm nào ta sùng bái say mê
                  Đến với ta từ lời ru của mẹ
                  từ tiếng sáo mục đồng
                  từ câu hò xứ Huế
                  từ thi văn
                  từ tục ngữ phong dao
                  từ tiếng hát thôn quê hòa tiếng lúa rạt rào
                  tiếng học trò ê a
                  tiếng thầy sang sảng.
                  Việt cầm, Việt cầm,
                  với ta...
                  người là bạn
                  là cha anh
                  là thầy
                  là tình nhân
                  Thanh âm người ta nghe từ thuở lọt lòng
                  Vậy mà đã mười chín năm rồi đó
                  Sao tháng ngày cứ vụt bay theo gió
                  Cung điệu kia ta vẫn chưa thông
                  Mà giờ đây...
                  người, dây lỏng phím mòn
                  thanh âm yếu ớt
                  cung điệu thôi dồn dập.
                  Còn xung quanh...
                  phong ba bão táp
                  ác thần ca
                  ma hát
                  quỷ làm thơ
                  tiếng chát chúa
                  tiếng ủy mị
                  tiếng lẳng lơ
                  quyết tặng người lưỡi gươm thần chết...
                  không...
                  không...
                  tất cả hãy đi hết
                  trả lại ta Việt cầm của ta
                  Để ta được
                             nghe mãi tiếng người ca
                  suốt đời ta
                             và qua mọi kiếp...
                  III
                  Giữa đêm khuya mơ màng giấc điệp
                  Kìa bóng ai thấp thoáng nơi xa
                  Ôm cây đàn cổ
                  một người nhạc sĩ già
                  tay run run, mong đem tàn lực
                  giữ bản đại trường ca kia đừng dứt
                  Giọt mồ hôi chập chùng vầng trán nhăn
                  Mười ngón tay run rẩy lướt phím đàn
                  Mắt long lanh chợt đổi màu sầu hận
                  Người nhạc sĩ biết sức mình sắp tận
                  Mà xung quanh, hỡi ơi...
                  bày trẻ thơ
                  kẻ chán chường
                  kẻ ngơ ngác
                  kẻ thờ ơ
                  Cũng có kẻ say mê...nhưng được mấy
                  và mấy kẻ biết làm cung điệu kia sống lại
                  biết dạo cung đàn nối tiếp bản trường ca
                  Nhưng nếu không người dạo phím tơ
                  Thì, trời hỡi...
                  vũ trụ này sẽ mất
                  một tiếng đàn đã vang suốt bốn nghìn năm...
                  Người nhạc sĩ trao tôi chiếc Việt cầm
                  Ráng cất tiếng thều thào qua hơi thở
                  Phải giữ
                  phải giữ
                  mãi mãi phải giữ
                  tiếng Việt cầm vang mãi không ngưng
                  tôi sững sờ
                  vội đỡ lấy cây đàn
                  rồi tần ngần thử đưa tay dạo phím
                  Tay rung hoài
                  nhưng dây tơ kia im tiếng
                  không van được
                  dù một chút dư âm
                  Bên tôi...
                  người nhạc sĩ đã chết âm thầm
                  Ai?
                  Ai biết làm bản trường ca kia sống lại?
                  Ai?
                  Ai biết giữ tiếng Việt cầm kia vang mãi?
                  Hãy lại đây dạy tôi dạo cung đàn...
                  ~L. ~
                  12/91
                  (Canada, Báo Quốc Gia số 23)


                  VƯƠNG-LONG
                       
                  MÙA XUÂN ẤY

                  Nơi này mùa Đông, nơi ấy mùa Xuân
                  Mùa quê hương đi trước mùa tha hương một bước
                  Xuân Tây Nguyên làm sao ta quên được
                  Một trời hoa rực rỡ, áo Xuân vàng

                  Tây Nguyên, mùa Xuân nào cũng đầy lửa đỏ
                  Đạn pháo ngút trời, nhưng hoa vẫn nở
                  Những người yêu nhau vẫn tưởng ở bên nhau
                  Áo trắng sân trường, thương áo trận rừng sâu.

                  Có một vùng trời
                  Bao lần ta bay qua bay lại
                  Những chuyến bay tuần tra biên giới
                  Những địa danh kiêu dũng dưới chân ta
                  Dak Pek, Dak Seang, Đức Cơ, Pleime...
                  Để hai mươi năm, sau ngày mất nước
                  Ta còn gọi tên nhau trong ký ức...

                  Những con dốc hụt hơi chân bước
                  Leo từ sáng đến chiều chưa tới ngọn Chu Pa
                  Những cái tên nghe đầy đe dọa:
                  Thung Lũng Tử Thần, Cơn Sốt Vàng Da
                  Ya Drang, Chu Prong, Se San, Tieu-Atar
                  Từng đoàn quân tiến vào vùng đất chết
                  Cho quê hương những mùa Xuân bất diệt...

                  Nhớ thuở Bình Tây
                  Ta đóng quân bên dòng Yaly cuồn cuộn chảy
                  Chợt thấy Chúa Xuân vươn vai một sớm mai
                  Cùng tiếng chim ca, tiếng đạn rít lưng trời...
                  Nhớ Xuân Pleime mấy độ yêu người
                  Một nửa mùa Xuân nằm trong lô cốt
                  Quên cả rừng mai, quên mây trời bay
                  Một nửa mùa Xuân chìm trong pháo địch
                  Một nửa mùa Xuân mưu chuyện phá vòng vây
                  Trong giao thông hào, ta như loài chuột bọ
                  Giữ từng thước rào
                  Canh từng vuông đất nhỏ
                  Cho ngọn cờ vàng, ngạo nghễ bay trong gió
                  Cho em và cho con, bình an nơi thành phố...

                  Nhớ Xuân Tây Nguyên...
                  Đoàn quân xa đi ngang qua thị xã
                  Áo trận hoa rừng phủ đầy đất đỏ
                  Ta ghé thăm Em và bé mới ra đời
                  Em cười, giọt nước mắt trên môi lăn vội
                  Ta chỉ biết nói lời xin lỗi
                  Đã để cho Em ‘‘Một mình đi biển mồ côi’’
                  Ta ôm con vào lòng, bé bỏng con tôi!
                  Ta chỉ bên Em, bên con một giờ nắn ngủi
                  Chiến trường sục sôi, chiến trường réo gọi
                  Đoàn quân xa lại chuẩn bị lên đường
                  để lại Bé, để lại Em và tị xã sau lưng...

                  Tuổi trẻ, một thời để yêu
                  Tuổi trẻ, một thời để chết
                  Mùa Xuân ra đi biền biệt
                  Ngày xanh, tuổi trẻ của ta
                  Ta đã cho quê hương tất cả.

                  Nơi ấy, Tây Nguyên mùa Xuân
                  Nơi này, Seattle mùa Đông
                  Người Biệt Động nhớ Tây Nguyên vô cùng
                  Còn Tây Nguyên, có nhớ gì ta không?
                  ~Vương-Long~


                   
                  #9
                    Anh Nguyên

                    • Số bài : 1744
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 21.10.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Dòng thơ ngoài nước 21.12.2010 17:59:46 (permalink)
                     


                     TẠ-TỴ

                    1922-2004


                    Sinh trưởng Hà-Nội, vào Nam 1954, SQ/QL
                    VNCH, tù cải tạo nhiều năm, họa sĩ, làm thơ,

                    viết truyện, soạn kịch. Định cư tại HK nhưng

                    năm 2002 lại về sống ở VN và mất ở quê nhà.

                     
                     
                    NHỮNG CON ĐƯỜNG HÀ NỘI

                    Hà Nội chao ơi, Hà Nội
                    Với những con đường đọng tím
                    Những con đường chết lịm ở tim tôi
                    Tuổi hoa niên từng hát khúc yêu đời
                    Và nhảy múa khắp nẻo đường Hà Nội
                    Bao thương mến và bao nhiêu bối rối
                    Tôi về đây tàn tạ cõi tâm linh

                    Trắng đêm thâu trắng cả khối ân tình
                    Từng xác lá thu về vàng lối cỏ
                    Mùa úa héo dâng đầy đôi mắt nhỏ
                    Em ơi, em có biết thuở nào khuây
                    Nhớ thương anh qua những cánh đêm gầy
                    Màu gương mặt hãi hùng tan giấc ngủ

                    Ôi Hà Nội, ôi những con đường cũ
                    Đâu Hàng Bông, Hàng Trống với Hàng Khay
                    Đâu Hàng Đào khoe nõn nà mấy bàn tay
                    Những đôi mắt nhìn nhau mà xa cách
                    Nước hồ Gươm có xanh màu cẩm thạch
                    Tà áo ai còn đẹp buổi hoàng hôn
                    Nhớ hương xưa nhạt nắng mấy khung tường
                    Nghiêng nghiêng xuống mặt hồ ôm bóng nước
                    Những con đường, những con đường năm trước
                    Của ngày xưa xa lắm... Hà Nội ơi!

                    Đêm nay về ngự trị giữa hồn tôi
                    Đêm nay về với Năm Cửa Ô nghẹn lối
                    Thao thức mãi từng canh gà báo vội
                    Rạng đông mà gối lạnh tóc đêm sâu
                    Ở ngoài kia bóng tối đã phai mầu ...
                    ~Tạ-Tỵ~



                    LONG LANH NÉT CHỮ

                    Hãy quên đi đừng bao giờ nhắc nữa
                    Đừng bao giờ nói đến chuyện ngày xưa
                    Kỷ niệm đừng bâng khuâng ngoài khuôn cửa
                    Và thời gian đừng chuyển động sang mùa
                     
                    Thôi thôi nhé, mùa Xuân hoa với lá
                    Bướm bay đầy trong quá khứ xa xôi
                    Xin trả lại cho người yêu tất cả
                    Chỉ còn đây, một khúc hát đầy vơi
                     
                    Trời miền Nam mùa này mưa hay nắng
                    Mây còn xanh hay tím sắc từ lâu
                    Cánh  mai cũ rơi đầy trong câm lặng
                    Nhớ thương xưa như cánh áo phai mầu
                     
                    Thơ với mộng chỉ dệt bằng tưởng tượng
                    Đi hay về quanh quẩn với bơ vơ
                    Hỡi ai đó đừng trông chờ vọng tưởng
                    Mặc đời trôi theo ảo ảnh bất ngờ
                     
                    Thôi đành vậy, cứ đánh lừa tuổi trẻ
                    Bằng đam mê với từng ngón ngọt ngào
                    Những cay đắng bùi ngùi đầu lối rẽ
                    Sẽ tan vào khoảng trống ở trên cao
                     
                    Ta muốn lắm cùng trời Xuân nào đó
                    Hãy đùa vui như chửa có một lần
                    Nghe hơi gió tiễn đưa mùa lá đổ
                    Cát bụi đời chưa vướng nặng đôi chân
                     
                    Nhưng không được, ở cuối đường tưởng nhớ
                    Vừa hiện lên từng nét chữ long lanh
                    Với môi mắt dìu nhau vào hơi thở
                    Cố quên đi sao lòng vẫn không đành
                     
                    Hỡi tuổi nhỏ, hãy nằm yên trong dĩ vãng
                    Vùng tiếc thương nức nở giữa lời thơ
                    Hồn ta đó như mặt trời tan vỡ
                    Hoa héo tàn vì nước mắt đã khô.
                    ~Tạ-Tỵ~


                     
                    TƯỜNG-VI

                    THƯ TÌNH TUỔI MƯỜI BA
                     
                    Tuổi mười ba nhiều ước mơ vụng dại
                    Tôi tập tành học hai chữ yêu đương
                    Có cô bé nhà bên xinh xắn dễ thuơng
                    Nàng tên Thảo, vô tư không hờn dỗi
                    Đôi mắt đen tròn, mái tóc mềm như suối
                    Dáng nhỏ thanh thanh, tuổi mới mười lăm
                    Ôi đẹp sao lứa tuổi trăng rằm
                    Trái tim nhỏ chắc có nhiều mơ ước
                    Tôi với nàng quen nhau từ trước
                    Cùng chơi đồ hàng bắt dế nhảy dây
                    Mỗi lần nàng xin được gói ô mai
                    Cười hớn hở gọi tên tôi í ới
                    Những ngày trời mưa hai đứa rủ nhau ngồi
                    Khua bong bóng bập bềnh trên sân nước
                    Tôi mơ màng...mái tóc nàng tha thướt
                    Giọng nói dịu dàng, đôi mắt ướt long lanh
                    Tiếng cười vui như tiếng thủy tinh
                    Để đêm đến chỉ mình tôi mất ngủ
                    Sáng dậy chải đầu nhìn mình sao ủ rũ
                    Tôi giận mình, quyết thổ lộ tình yêu
                    Gặp nàng ngập ngừng...thôi hẹn đến buổi chiều
                    Thêm chiều nữa...rồi thêm hai chiều nữa
                    Tôi sợ tình tàn nếu cứ còn lần lữa
                    Nên đêm nay tôi viết lá tình thư
                    Tình thư đầu tiên trên giấy trắng học trò
                    Chỉ vỏn vẹn một dòng...‘‘Anh yêu Thảo!..’’
                    Ngày hôm sau dấu thư trong túi áo
                    Nhìn qua hàng song, chẳng thấy bóng nàng đâu
                    Lòng tôi miên man, chan chứa âu sầu
                    Sợ nàng đã vui trong duyên tình khác
                    Ngờ đâu chị tôi tình cờ bắt được
                    Lá thư tình còn thơm giấy học trò
                    Ba mẹ cười thằng con mới mười ba
                    Bài chưa thuộc còn tương tư cô hàng xóm
                    Tôi giận chị phá tình yêu vừa chớm
                    Cũng chẳng gặp nàng để thổ lộ tình yêu
                    Lá thư lãng quên trong ngăn kéo buổi chiều
                    Tôi mải vui trong nhiều tình yêu khác...
                    Bao nhiêu năm qua, đời đổi thay phiêu bạt
                    Thảo giờ đây chắc cũng đã lấy chồng
                    Biết có phút nào nàng nhớ đến tôi không
                    Tôi vẫn nhớ lá tình thư chưa gửi...
                    ~Tường-Vi~
                       (12/19/95)
                     

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2010 18:11:02 bởi Anh Nguyên >
                     
                    #10
                      Anh Nguyên

                      • Số bài : 1744
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 21.10.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Dòng thơ ngoài nước 21.12.2010 18:19:19 (permalink)


                      PHẠM-TĂNG


                      RỠN TRỜI

                      Đã lâu không nói tiếng người
                      Lặng thinh chẳng đặng rỡn...Trời một câu
                      Hỏi Trời: Trời ngụ nơi đâu
                      Cao xanh nhìn xuống địa cầu nghĩ chi?
                      Chốn này sớm đến chiều đi
                      Đến thì trần trụi, đi thì tay không!
                      Ruột gan một mớ bòng bong
                      Không chà muối ớt, sao lòng đắng cay?
                      Hết lo đêm lại lo ngày
                      Ngủ không yên giấc, còn quay giữa trời
                      Quay cho trọn cả cuộc đời
                      Khi thành cát buị, rã rời vẫn quay!
                      Hỏi Trời, Trời tỉnh hay say
                      Chẳng say sao lại đỏ gay mặt trời?
                      Có điên mới tạo nên người
                      Có khùng thì mới vẽ vời thế gian
                      Yên lành sỏi đá tro than
                      Nặn chi tim óc ruột gan thành người
                      Ấm no đã chẳng dưỡng nuôi
                      Còn đem sống chết dọa người non gan
                      Sợ Trời kẻ vái người van
                      Chắp tay lạy lục, thiên đàng cầu lên
                      Ngờ đâu Ông, kẻ có quyền
                      Ngôi cao tuyệt đỉnh, Ông quên mất Người...
                      Xưa kia, tôi cũng vẽ vời
                      Đỏ xanh bôi bác cho đời mua vui
                      Ngẩng đầu, chẳng cúi chẳng chui
                      Sáu nhăm gác bút nhìn người, ngắm Ông:
                      Nhìn trời, lúc có lúc không
                      Nhìn người, quả thực thấy Ông...bất tài
                      Nặn người, được Mắt, được Tai
                      Mắt nhìn, Tai ngóng! Thừa hai: Răng - Mồm
                      Mồm là cái hố không trôn
                      Nhồi cơm, nhét gạo sớm hôm chẳng đầy!
                      Còn Răng, là cuốc là cầy
                      Đào đào, xới xới , tối ngày vì ăn!
                      Có mồm bới móc lăng nhăng
                      Có răng thì chỉ để nhằn, để đay
                      Lại thêm thừa thãi chân tay
                      Người sao chẳng mọc cánh bay, lại bò???
                      Ngứa tay, hết nặn lại vò
                      Người đang một cục, bày trò xé đôi:
                      Đàn ông lắp ngược khúc...đuôi!
                      Đàn bà ghép một cặp môi...lộn chiều!
                      Áo cơm đã lụy đến điều
                      Còn thêm cái Xếch, khổ nhiều vì...Ông!
                      Thế gian loạn vợ, loạn chồng
                      Ghen tuông hờn giận cứ Ông mà gào!
                      Nghĩ rằng đất thấp trời cao
                      Gào cho rách miệng, Ông nào có hay
                      Nhà Ông khuất mấy tầng mây
                      Quan binh thần tướng lấp đầy thiên nhan
                      Miệng người dù muốn thở than
                      Làm sao hạ giới kêu oan tới Trời?
                      Lầm than phó mặc phận Người
                      Thiên cung bó gối kệ đời, thây tôi!
                      Ví dù thay bậc đổi ngôi
                      Ông thành người...ngợm và tôi thành...Trời
                      Nhất tâm tôi nặn lại Người
                      Tháo răng, bịt miệng, gỡ rời ruột gan
                      San bằng luôn cả Nữ, Nam
                      Khâu liền miệng rách, cưa ngang đuôi thừa
                      Không tình, người hết đong đưa
                      Không ăn, người sướng hơn Vua trên trời...
                      Hỏi Ông, Ông chẳng trả lời
                      Hỏi đi hỏi lại, Ông ngồi lặng thinh
                      Nhẽ đâu Trời lại vô tình
                      Ngẫm ra, Ông vẫn bình sinh không mồm.
                      Đất Trời vô tự vô ngôn
                      Thế gian điên đảo, lắm mồm điêu toa
                      Chữ Lời dệt gấm, thêu hoa
                      Đạo này, thuyết nọ, không qua lỗ mồm
                      Đói ăn, lạy lục, cúi luồn
                      Thừa ăn, móc họng hết nôn lại nhồi
                      Bao giờ tro bụi trả Trời
                      Không ăn mới hết của người của ta!

                      Ngồi buồn nghĩ ngợi gần xa
                      Chán đời, lấy giấy bút ra chọc...Trời
                      Kiếp sau xin chớ làm Người
                      Làm mây lơ lửng giữa trời với Ông
                      Mây trời soi bóng lòng sông
                      Bóng in đáy nước nhưng không nhiễm bùn
                      Mây trôi, tiếc cội thương nguồn
                      Mỗi khi vướng núi, Mây buồn...lại mưa.
                      ~Phạm-Tăng~



                       
                      #11
                        Anh Nguyên

                        • Số bài : 1744
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 21.10.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Dòng thơ ngoài nước 23.12.2010 11:13:54 (permalink)




                        TRẦN-VẤN-LỆ

                            


                        CHỢT NGHE TÓC AI THƠM
                        MÙI HƯƠNG BỒ KẾT

                        Đi giữa phố nghe mùi hương rất lạ
                        không thơm lừng chỉ phảng phất thanh thanh
                        ngó hàng cây - cây thắm thiết màu xanh
                        hoa không có, thế mùi hương đâu thế?
                        hỏi rất khẽ, hỏi trong lòng rất khẽ
                        nỗi ngỡ ngàng như thể kẻ bơ vơ
                        chưa bao năm mà quá khứ thành xưa
                        mùi hương cũ gợi Sài Gòn thuở Tết!

                        Hoa Nguyễn Huệ và dòng người nhộn nhịp
                        hương đồng xa thuyền chở tấp bờ sông
                        Sài Gòn xưa trong nắng rực mây lồng
                        và gió quyện và mùi thơm bất tận...
                        tôi hồi đó có phút nào lấn cấn
                        ngó ai hoài ôm một bó Glaieul
                        nghĩ một ngày người đó hóa Tân Nhân
                        tôi, Tân Khách, lỡ làng đau biết mấy!

                        Sài Gòn xưa Sài Gòn xưa lửa cháy
                        tôi đi tù qua những phố tan hoang
                        mùi hương Xuân ba bữa Tết bay còn
                        tôi hít thở giấu dưới tầng ngục thất
                        mấy mươi năm mà mùi hương chưa mất
                        sáng hôm nay nghe giữa phố người dưng
                        sáng hôm nay, tôi, một gã tù rừng
                        đứng hít thở một mùi hương kỷ niệm...

                        Giữa phố phường có một người áo tím
                        đi dịu dàng với dáng điệu Việt Nam
                        tay không cầm dù một nhánh Glaieul
                        sao đôi mắt cánh đồng hoa hiển hiện?
                        ôi cô gái thuở chao lòng Lính Chiến
                        trước mặt trời thơm ngát tóc mồ hôi
                        mùi Đồng Bào, mùi Tổ Quốc đấy thôi
                        hương bồ kết...đời tôi thèm muốn chết!

                        Cảm ơn Trời! Ở đây còn nước Việt
                        Cho bài thơ tôi có những câu thơm...
                        ~Trần-Vấn-Lệ
                            WA.1997


                        SÀI GÒN ƠI, TẠI SAO THƯƠNG KHÔNG Ở, NHỚ MÀ ĐI, ĐI ĐƯỢC, TRỜI ƠI!

                        Sài Gòn bây giờ sao em nhỉ? Mười năm rồi, anh có biết gì đâu! Chiều hôm nay, nghe lạnh, biết là Thu, anh nhớ quá lá me bay hồi đó…Hồi đó em còn là cô bé nhỏ, tóc thề buông che kín nửa bờ vai. Em tan trường về giữa lá me bay, chiều lành lạnh khiến chân mày líu ríu. Anh sắp đi, gặp em lòng bỗng dịu, tưởng như mình còn mãi tuổi thanh niên! Chẳng hiểu vì sao anh với em quen. Anh chỉ nhớ đã cầm tay em rất chặt…Anh chỉ nhớ đã hôn em ở mắt. Mắt em chao như thể lá me bay…

                        Sài Gòn bây giờ, em không nhớ đến ai. Mười năm rồi, anh chờ thư không thấy. Những mùa Hạ đốt lòng em, đã cháy, chút tình yêu thơ dại chắc chi còn? Lá me bay, mùa Thu, hẳn buồn. Em đã lớn…Mười năm. Hăm sáu tuổi! Hồi gặp em, anh là người chết đuối. Xa em rồi là tan, tựa mây tan. Lá me xanh khi đã nhuốm sắc vàng, rồi sẽ rụng, trải lên đường quá khứ…

                        Sài Gòn bây giờ, nếu anh về làm khách lữ, em làm gì, có nhoẻn nụ cười duyên? Hình như anh sắp sửa phát cơn điên! Phải trở ngược, phải băng về dĩ vãng! Lá me vàng, mùa Thu nào vẫn sáng, chắc vẫn còn cài trên tóc em thôi…Mười năm, ôi! Anh cứ nhớ em hoài, quên cả tuổi mình đang mùa sương tuyết! Nhiều lúc anh chỉ muốn làm một bài thơ Tứ Tuyệt như Thôi Hộ ngày xưa gặp một giai nhân đứng dưới cội đào một sáng mùa Xuân, khi trở lại nghe tin nàng đã chết. Em ơi em chẳng có gì bất diệt, thiệt vậy sao? Ngay với cả Sài Gòn!

                        Sài Gòn bây giờ ra sao? Anh hỏi mãi hỏi mòn, lá me rụng trong hồn bay tứ tán…Phải chi anh đừng đi, đừng xa “Cách Mạng”, lá me bay chắc đầy ấp mộ tàn binh? Bạn bè anh còn mãi tuổi Xuân xanh, như em vậy…làm cho anh thương nhớ! Sài Gòn ơi, tại sao thương không ở? Nhớ mà đi, đi được, trời ơi!

                        ~Trần-Vấn-Lệ~

                         
                        NƯỚC ĐẠI CỒ VIỆT LÀ NƯỚC
                        NHƯỢC TIỂU!

                        Em nói con mèo Múp, năm giờ sáng phá em, nó bắt em bồng lên không cho em ngủ nữa…Nó xé mùng mấy chỗ, nó cào, đau tay em, nó muốn em đừng quên rằng đời em có nó!

                        Em nuôi nó từ nhỏ, em thương nó như con. Nó đợi em đến trường, ba bốn giờ về lại, Em đi, cửa khóa trái, nó nằm ngoan góc giường. Em nghĩ chắc nó buồn khi em không gần nó. Xa em những lúc đó, nó làm sao? Ngủ chăng?


                        Em nói chuyện trời trăng, thế cũng mòn năm tháng. Chúng ta có quyền chán biết bao chuyện ở đời. Nếu đừng có đổi dời, đừng đồng dâu hóa biển, mùa Xuân còn én liệng, vườn hoa còn bướm bay. Anh đừng là bóng mây, em đừng mưa nước mắt…


                        Em nói. Và, em khóc. Việt Nam! Việt Nam ơi! Giọt nước mắt trên môi chảy xuống nằm trên ngực. Em nghe lòng tưng tức: Tại sao là Việt Nam? Tại sao không Đại Nam? Tại sao không Đại Việt? Sao không Đại Cồ Việt? Nhược Tiểu, trời ơi trời! Buồn quá, ai nói hoài: Nước Mình Nước Nhược Tiểu! Người ta không muốn hiểu Lịch Sử là Hãn Thanh? Những thẻ tre mong manh…cháy tan tành quá khứ?


                        Con mèo Múp rên nhỏ, bên em nó chỉ chờ em ngó xuống bài thơ anh vừa làm, ngơ ngác! Chúng ta không thấy mặt nhưng chúng ta thấy lòng. Em đang lạnh, mùa Đông; tiếc anh, không mùa Hạ…Em ơi, đường xa quá, làm sao về với em?


                        Nhiều lúc tôi như điên, nói hoài con mèo Múp. Tôi biết là em khóc, đọc thơ tôi, em buồn…

                        ~Trần-Vấn-Lệ~



                        CAO-TẦN
                        Tức Lê-Tất-Điều

                                 
                        KẺ TRỞ VỀ

                        Thằng bạn đòi về trên tầu Thương Tín
                        Hoan hô đảng và tranh đấu rất chì
                        Giờ được tin vùi thây Yên Bái
                        Thôi còn chê trách nó mà chi

                        Nó tưởng được về hôn con, ôm vợ
                        Bước rưng rưng trong những phố phường xưa
                        Ôm vợ, hôn con ngă'm trời đât cũ
                        Chỉ một lần thôi rồi tịch cũng vừa

                        Nhớ nó xưa chọc trời, xô núi
                        Thân nam nhi ngang dọc cõi bờ
                        Bỗng di tản ra thân lúi xúi
                        Trong trại xếp hàng chầu cơm như mơ

                        Trong trại sáng giật mình khóc nức
                        Đêm bụng đầy nhóc rượu tìm quên
                        Gọi vợ trong mơ, gào con lúc thức
                        Nằm thì trằn trọc, đứng thì điên

                        Nó chợt đòi về trên tầu Thương Tín
                        Anh em xúm xít khản cổ can hoài
                        Thằng bạn cười buồn, tác phong lính chiến
                        "Thôi coi đời tao là con củ...khoai"

                        Thấy nó lên tầu biết xong một kiếp
                        Nhưng hy vọng hão vẫn nguyện như thường
                        Cầu nó bình an thấy con thấy vợ
                        "Khổ như thằng này chắc đất trời thương"

                        Nó bước xuống tầu giữa rừng cán bộ
                        Về quê hương mà như lạc tinh cầu
                        Rồi trôi dạt trên nghìn dặm khổ
                        Rồi âm thầm đổ giữa rừng sâu

                        Mày có linh thiêng qua đây tao cúng
                        Một chầu phim X, một quả tắm hơi
                        Thiên đàng mày hụt thì tao đang sống
                        Cũng ngất ngư đời như...con củ khoai
                        ~Cao-Tần~
                        Tháng 2, 77


                        CHỐN TẠM DUNG

                        Nhà tôi ở toòng teng đỉnh đồi
                        Buổi mai đi làm thấy đời xuống dốc
                        Sau lưng sương ngập cao lưng trời
                        Trước mặt thông sầu reo đáy vực

                        Bắt đầu ngày bằng một chút vui
                        Hát nghêu ngao trong lòng xe rỗng tuếch
                        Bài ca quen bỗng chợt quên lời
                        Chút kỷ niệm còn lại mất khơi khơi

                        Tiếng Việt trong ta ngày mỗi héo
                        Hồn Việt trong ta ngày mỗi khô
                        Dốc mở như đời ta trước mặt
                        Sương kín như đời ta hôm xưa

                        Giang hồ một túi bài ca cũ
                        Hát nhảm cho qua nốt tuổi già
                        Qua những bình minh còn ngái ngủ
                        Còn như chưa lạc mất quê ta

                        Giữa đỉnh sương mù thông đáy vực
                        Trên đường chênh chếch nắng mênh mang
                        Trôi xuôi một mảnh hồn lưu lạc
                        Ðã chán nhân gian ở cuối đường

                        Chiều về lên dốc thân tơi tả
                        Một quả hoàng hôn đỏ kín trời
                        Mình mới ngoi lên ngày đã ngã
                        Ðêm phờ lăn lóc ngủ thay chơi

                        Giữa đỉnh sương mù thông đáy vực
                        Ngược xuôi ngơ ngẩn một linh hồn
                        Còng lưng gánh nốt đời lưu lạc
                        Nặng trĩu nghìn cân nhớ nước non.
                        ~Cao-Tần~
                        (tháng 5, 77)



                        CẢM KHÁI

                        Trong ví ta này chứng chỉ tại ngũ
                        Mất nước rồi còn hiệu lực hơi lâu
                        Chiều lưu lạc chợt thương tờ giấy cũ
                        Tái tê cười: giờ gia hạn nơi đâu

                        Trong ví ta này một thẻ căn cước
                        Hình chụp ngay đơ rất mực cù lần
                        Da nhợt nhạt như bị đời nhúng nước
                        Má hóp vào như cả tháng không ăn

                        Mười tám tuổi thành công dân nước Việt
                        Tên chụp hình làm ta xấu như ma
                        Thằng khốn nạn làm sao mà nó biết
                        Ta sẽ thành dân mất nước tan nhà

                        Hai mươi mốt tuổi ta đi làm chiến sĩ
                        Bước giày đinh lạng quạng một đời trai
                        Vừa đánh giặc vừa lừng khừng triết lý
                        Nhưng thằng này yêu nước chẳng thua ai

                        Hình căn cước anh nào mà chẳng xấu
                        Tên chụp hình như một lão tiên tri
                        Triệu mặt khôi ngô bàng hoàng xớn xác
                        Cùng đến một ngày gẫy đổ phân ly

                        Nhìn hình chim in trên tờ chứng chỉ
                        Chợt nhớ câu thơ Gẫy cánh đại bàng
                        Ngàn lẫm liệt tan trong chiều rã ngũ
                        Muôn anh hùng phút chốc hóa lang thang

                        Quanh mình xôn xao chuyện thay quốc tịch
                        Ngậm ngùi bày dăm giấy cũ coi chơi
                        Thời cũ ố vàng rách rời mấy mảnh
                        Xót xa đau như bỗng qua đời

                        Hỡi kẻ trong hình mặt xanh mày xám
                        Người sắp thành ten mọi Mỹ rồi ư
                        Hỡi thằng chiến binh một đời dũng cảm
                        Mày lang thang đất lạ đến bao giờ

                        Ôi trong ví những người dân mất nước
                        Còn một oan hồn mặt mũi ngơ ngơ
                        Ôi trong trí mỗi anh hùng thuở trước
                        Còn dậy trời lên những buổi tung cờ
                        ~Cao-Tần~
                        tháng 6, 77



                        KHO TÀNG

                        chàng cù lần có cái túi nhỏ
                        suốt bốn mùa giấu giếm như điên
                        anh em sùng, nghĩ thằng này chơi khó
                        thủ cẳng tí tiền, len lén tiêu riêng

                        hết chuyện chơi một chiều đông lạnh cóng
                        đè thằng em ra cướp túi coi chơi
                        gác trọ rung rinh như thuyền biển động
                        thằng em kêu như sắp sửa xong đời

                        miệng túi mở kho tàng rơi tung toé
                        một lạng vàng trong giấy gói đơn sơ
                        một đứa hét :"vàng này thằng em bé
                        không mại đi, mày tính để đem thờ ?"

                        "sư chúng mày, vàng đem theo bốn cục
                        ông bán ra bắt gọn mấy trăm đô
                        còn cục này tàn đời ông cóc bán
                        lúc lên đường bà cụ dúi tay cho"

                        một chiếc khăn tay cũ xì cũ xịt
                        màu nâu già thêu mấy chữ xanh xanh
                        "giẽ rách gì đây hở thằng chết tiệt ?"
                        "khăn vợ trao ngày khoác áo nhà binh"

                        đáy túi nhỏ thì đầy danh thiếp cũ
                        những tên người tên tỉnh đã xa xưa
                        những dòng vội ghi hẹn hò gặp gỡ
                        những đường quen không trở lại bao giờ

                        trả túi thằng em, cả bầy bỗng xệ
                        cù lần xấu hổ chửi như ca
                        cái túi nhỏ tưởng đầy lòng ti tiện
                        hoá đem theo muôn vạn mảnh quê nhà

                        cù lần dọa đêm nay đâm chết hết
                        ôi, ví dầu chú mở được tim anh
                        chú cũng thấy một kho tàng thắm thiết
                        với khăn tay nhàu nát chữ thêu xanh

                        với danh thiếp những tên đường đã đổi
                        những số nhà chớp mắt đã tang thương
                        những chốn hẹn nghìn năm không trở lại
                        những tên đời tơi tả khắp quê hương
                        ~Cao-Tần~
                        tháng 10/77

                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.02.2011 06:56:18 bởi Anh Nguyên >
                         
                        #12
                          Anh Nguyên

                          • Số bài : 1744
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 21.10.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Dòng thơ ngoài nước 27.12.2010 06:45:46 (permalink)




                          LÊ-ĐỨC-MINH-HOA


                          TẾ TRƯNG-VƯƠNG

                          Từ thuở Mê-Linh dấy nghĩa,
                          Đánh đuổi quân thù,
                          Đến khi sông Hát tự trầm,
                          Đền ơn tổ quốc.

                          Hồn linh hiển thiên thu cân quắc,
                          Gương anh thư vạn thế soi chung,
                          Trải ba năm vuơng nghiệp lẫy lừng,
                          Bỗng một sớm cột trời nghiêng đổ.

                          Nùng, Nhị, hắt hiu nỗi mhớ,
                          Tản, Đà man mác niềm thương.

                          Than ôi!

                          Nhớ Đức Trưng Vương
                          Vốn dòng thế phiệt,

                          Cha: Lạc Tướng, võ công kiệt liệt,
                          Mẹ: Man Thiên, ngôn, hạnh, công, dung.
                          Song sinh hai liệt nữ anh hùng
                          Giữa mùng một mùa thu Giáp Tuất.

                          Chị, mệnh danh Trưng Chắc,
                          Em, đặt hiệu Trưng Nhì, (1)
                          Vẻ đoan trang, tú mục, thanh mi,
                          Tài quán thế, lục thao, tam lược.
                          Chu Diên Lệnh, một phen đính ước,
                          Thi Sách cùng Trưng Trắc nên duyên, (2)
                          Chí kình thiên nay gặp bạn hiền,
                          Mầm cách mạng đấu tranh càng mạnh.

                          Đại cuộc còn đang trù hoạch,
                          Không may Lạc Tướng qua đời,
                          Trao quyền vợ góa con côi,
                          Rể quí ra tay phụ chính,

                          Thuở ấy tham quan Tô Định
                          Hung tàn, bạo ngược, hiểm sâu,

                          Máu mỡ dân, bóc lột,
                          Mặc sức làm giàu,
                          Moi vàng bạc, ngọc châu,
                          Chuyên dần về nước.

                          Nào lông trĩ, nào ngà voi,
                          Bắt săn cho được,
                          Một con trâu, một đấu muối,
                          Dân chúng điêu linh.

                          Nào đắp lũy, xây thành,
                          Nào sưu cao, thuế nặng;

                          Trai chẳng rảnh lo toan đồng áng,
                          Gái không yên tính việc tầm tang,
                          Dìm dân trong kiếp sống điêu tàn,
                          Bất kể mối nguy vong sớm tối.

                          Nhân tâm càng hận tủi,
                          Sĩ khí lại càng cao;

                          Giết Đặng Công
                          Như lửa cháy thêm dầu,
                          Lửa cách mạng
                          Đã châm ngòi bột phát.

                          Bảo kiếm phục thù,
                          Bành voi thiêng bất khuất,
                          Uy quyền nương tử,
                          Vó ngựa chiến dập dồn.

                          Bạch Hạc phấp phới bóng cờ vàng,
                          Mê Linh hiên ngang đoàn dũng sĩ.

                          Vang trời câu quyết tử,
                          Phong Châu, Giao Chỉ;
                          Dậy đất bước quân hành,
                          Hợp Phố, Cửu Chân.

                          Quân uy rúng động cả núi rừng xanh,
                          Sát khí bừng bừng như than lửa đỏ.
                          Địa lợi, thiên thời, nhân hòa, gồm đủ,
                          Thù nhà, nợ nước, chính nghĩa rõ ràng.

                          Loa gọi về Nam
                          Nhân dân hưởng ứng,
                          Kiếm vung sang Bắc
                          Quân địch khiếp oai.
                          Tham quân hết cả mưu tài,
                          Thái thú còn đâu chước giỏi?

                          Sáu mươi lăm thành không cứu nổi,
                          Ba mươi sáu kế, chạy là cao.
                          Bỏ phăng ấn kiếm lẫn chiến bào,
                          Vứt cả quân trang cùng binh mã.

                          Trông hướng biên cương bôn bả,
                          Thoát vòng chiến địa tháo thân.

                          Thế quân ta như trúc chẻ, ngói tan,
                          Lũ cường địch phải hồn bay, mật vỡ.

                          Vĩnh Phúc lầy đường máu đổ,
                          Long Biên chật đất thây phơi,
                          Tuyên Quang quân mã tơi bời,
                          Lãng Bạc vô phương chống đỡ.

                          Chiến tích, quân công rực rỡ
                          Non sông, xã tắc huy hoàng,
                          Nhân dân chấm dứt lầm than,
                          Đệ nhất anh thư kim cổ.

                          Đô Mê Linh, lên ngôi Cửu ngũ,
                          Đất Lĩnh Nam riêng một góc trời,
                          Phong cho em: Công chúa Bình Khôi,
                          Thưởng Tướng sĩ, quân dân rộ rã.
                          Rửa quốc nhục, nêu cao đại nghĩa,
                          Trả phu thù, giữ vẹn cương thường.
                          Nhưng uy danh chấn động Bắc phương,
                          Loài dương cẩu quyết tâm phục hận.

                          Quang Vũ lệnh sai Mã Viện,
                          Đoàn Chí sửa soạn lâu thuyền;

                          Vừa ra quân, Đô đốc sợ, chết liền,
                          Khiến hổ tướng phải men theo đường bộ.

                          Phó tướng Lưu Long hăm hở,
                          Tham quân Hàn Vũ rộn ràng,
                          Theo đường hiểm Quỷ Môn Quan,
                          Trực chỉ trung châu Bắc Việt.

                          Tưởng tặc tướng uy phong lẫm liệt,
                          Thua Thanh Thiên, về thủ Mã Giang,
                          Dâng sớ tâu, xin viện binh sang,
                          Đành nói rõ: ‘‘Thanh Thiên quá giỏi.’’

                          Chán thay!

                          Thân trai sao đến nỗi
                          Thất trận, bẽ bàng chưa?
                          Chí anh kiệt bgày xưa:
                          ‘‘Chết bọc thây da ngựa;’’
                          Câu danh ngôn muôn thuở,
                          Giờ biết tính sao đây?
                          Kẻo ngày lụn tháng chầy,
                          Làm ô danh Đại tướng.

                          Được binh viện, Bắc quân bèn đổi hướng,
                          Né Thanh Thiên, ngầm tiến ngả Cao Bằng,
                          Đường Bảo Châu, quân hùm sói tràn sang
                          Như thác lũ, xuống Tuyên Quang đốt phá.

                          Trận kế tiêp, nơi Phong Châu nghiêng ngửa,
                          Quân Trưng Vương, Thái Hậu với Trưng Nhì,
                          Xua voi thần ra tốc chiến một khi,
                          Quân Mã Viện lại thất điên bát đảo.

                          Chí quyết chiến, quân ta như vũ bão,
                          Lũ hùm, beo, kình, ngạc, cũng phải lùi,
                          Thêm sơn lam, chướng khí khắp nơi nơi,
                          Bọn cuồng khấu phải thiên về Lãng Bạc.

                          Lưu Long thân sơ xác,
                          Hàn Vũ đã bỏ mình,

                          Lại thêm quân ba Nữ kiệt vây thành,
                          Cơ nghiệp Mã chắc phen này hưu hĩ.

                          Thôi, đành rằng vận bĩ,
                          Lại dâng sớ xin binh.

                          Cả triều đình Đông Hán hoảng kinh,
                          Vội tức tốc thêm quân năm vạn.
                          Ban mật lệnh hành quân thích đáng,
                          Quyết tung quân xung sát Hồ Tây,
                          Khói chiến chinh mờ mịt trời mây,
                          Niềm căm phẫn tỏa nhòa nhật nguyệt.

                          Tiếc thay!

                          Trưng Vương tuy dũng liệt,
                          Nhược vẫn không thắng nổi cường,
                          Quân thế chẳng tương đương,
                          Nghĩa nhân đành thua cường bạo.

                          Hao tốn biết bao xương máu,
                          Rút quân về giữ Mê Linh.

                          Nơi kinh khuyết, Mã Viện lại công thành,
                          Đất Cấm Khê, Trưng Vương lo phòng giữ.
                          Thành bị phá, ngôi Đế Vương sụp đổ,
                          Bến Nam Nguyên, Đức Thái Hậu gieo mình,
                          Nơi Hát giang, em cùng chị hy sinh,
                          Thân ngà ngọc, mặc cát vùi sóng lấp.
                          Ôi đau đớn! thực trời nghiêng đất sập,
                          Tướng Lê Chân cũng tuẫn tiết theo vua,
                          Gương trung trinh, sao Bắc đẩu phải mờ,
                          Tài đảm lược, lũ xâm lăng còn khiếp.

                          Chiến tường chót, theo sử xanh ghi chép
                          Truyện Thanh Thiên ngăn đường tiến địch quân,
                          Giúp thêm uy, có nữ tướng Bát Nàn,
                          Hai công chúa cùng quyết tâm tử thủ.

                          Ôi thôi!

                          Trời xanh kia sao nỡ
                          Dứt sự nghiệp từ đây,

                          Vòng vây mỗi phút thêm dày,
                          Dẫu cánh chim bay chẳng lọt,
                          Trong cảnh nguy nan cùng tột
                          Nam quân phải rút hai đàng:

                          Thanh Thiên về giữ Ngọc Lam
                          Cùng mấy trăm quân thủ túc,
                          Giao chiến đến khi kiệt lực,
                          Thày trò đều chết vinh quang.

                          Về phần công chúa Bát Nàn,
                          Thí phát, tu chùa Tiên Lữ,
                          Quyết chí không hàng giặc dữ.
                          Quên mình trong kiếp nâu sồng.

                          Đô Dương oai trấn Cự Phong,
                          Mấy trận trổ tài hùng liệt,
                          Rút cuộc, thành vây, lương hết,
                          Cũng đành xếp giáp qui hàng.

                          Thế là triều đại Trưng Vương
                          Đến đó tan tành mây khói.
                          Cột trụ đồng được dựng lên trong cõi,
                          Ghi chiến công cho bè lũ hung tàn.

                          Than ôi!

                          Yêu nước thương dân,
                          Chí tài siêu việt,
                          Toàn danh, toàn tiết,
                          Thiên cổ vĩ nhân!

                          Sức vẫy vùng giữa chốn muôn quân,
                          Đời xuôi ngược trên trường chinh chiến.
                          Năm hăm bảy, đã nên vinh hiển,
                          Tuổi ba mươi, Vương vội về Trời,
                          Để lòng người thương tiếc khôn nguôi,
                          Hương khói tỏa muôn đời thờ phụng.

                          Trước uy đức, chúng con cảm phục,
                          Cùng cúi dâng lên tấc lòng thành,
                          Vương cùng tướng sĩ anh linh
                          Xin hãy giáng lâm chứng quả.
                          Thượng hưởng, thượng hưởng!
                          ~Lê-Đức-Minh-Hoa~

                          Nhân ngày húy kỵ Trưng Vương lần thứ 1954
                          Năm Đinh Sửu (Tây lịch 1997)
                          Tháng Hai, ngày Ất Mão.
                          Giao chỉ Viễn thần, Lê Đức Minh Hoa
                          Báo Việt Nam Mới vọng bái.

                          (1)    Bà Man Thiên Trần Thị Đoàn gốc nghề
                          tầm tang, nên lấy tên kén chắc (kén dày) và
                          kén nhì (kén mỏng) đặt tên hai con là Chắc
                          và Nhì. Sau bị chép sai thành Trưng Trắc và
                          Trưng Nhị.
                          (2)    Ông Thi Sách họ Đặng, gọi kính trọng là
                          Đặng Công.

                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2011 12:32:17 bởi Anh Nguyên >
                           
                          #13
                            Anh Nguyên

                            • Số bài : 1744
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 21.10.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Dòng thơ ngoài nước 26.01.2011 19:34:03 (permalink)



                            HÀN-NGUYỄN



                            KHI TÔI CÒN CÓ CÁC ANH

                            Tôi đã gặp các anh,
                            Đâu đó trên đường phố xứ người.
                            Những người anh khả ái,
                            Mà đôi mắt quầng sâu thâm...
                            Như chứa đụng mọi khổ đau của loài người.
                            Ôi, những nụ cười,
                            Có hắt hiu, nhưng mang một niềm tin bất tử.
                            Niềm tin ấy đơn sơ như chân lý
                            Rằng:
                            Tình người tất thắng,
                            Cuồng ngạo ắt tiêu vong.
                            Tôi đã gặp các anh,
                            Ôi, những mảnh hình hài tiều tụy...
                            Ở đất nước tự do và thanh bình này,
                            Có ai hiểu được không?
                            Đòn thù...
                            Đòn thù.
                            Có ai từng trong nghịch cảnh?
                            Năm năm, bảy năm, mười năm...
                            Được ‘‘bồi dưỡng’’ đủ thứ hằm bà lằng.
                            Ngoại trừ gạo trắng cá tươi...
                            Có ai từng dằn vặt khổ đau?
                            Tâm cơ bị giày xé từng giây phút.
                            Vì trong khi người chồng nơi chốn lao lung ấy,
                            Thì ngoài kia thiếu phụ vọng phu...
                            Đang dang tay chèo chống
                            Giữa chốn chợ đời cùng bầy quỉ dữ, sói lang...
                            Thay chàng nuôi mẹ, bao bọc con thơ...
                            Cụ bị đường xa từng nắm cơm viên thuốc,
                            Gặp mặt nhau trong gang tấc đã chia lìa.
                            Ôi! Cho dù vàng đá cũng nát tan...
                            Huống hồ là hình hài của tinh cha huyết mẹ!
                            Giòng đời cứ mãi trôi...
                            Sự đời đâu đã dứt.
                            Văng vẳng đâu đó lời ong tiếng ve:
                            ‘‘Mấy ông H.O. chống Cộng tới chiều’’
                            Chống Cộng tới chiều!
                            Xin cho tôi được nói dùm các anh,
                            Bằng lời của đức thánh:
                            ‘‘Ôi, ta không vì con người ấy mà khóc...
                            thì còn khóc cho ai?
                            Chống Cộng tới chiều!
                            còn có thể cười đùa được sao?
                            ‘‘Có người nghe đạo thì cười.
                            Nhưng nếu không cười thì không đủ gọi là Đạo’’
                            Xin cho tôi vì các anh,
                            Bắt chước người xưa...
                            Khóc và cười ba tiếng.
                            Lệ tôi rơi vì đời còn có những người anh từ ái.
                            Tôi cười vì bầy lũ gian nhân
                            hiệp đảng sắp tiêu vong.
                            ~Hàn-Nguyễn~
                            Góp Gió 5-9-97



                            TRẦN-THIỆN-HIỆP


                            EM VỀ MÙA XUÂN

                            chiều ngiêng rừng, mây vấn vương
                            em cùng mùa xuân soi gương

                            mưa bay bên đồi hoàng hoa
                            mưa bay dòng sông nhạt nhòa

                            cành non lá xanh lao xao
                            lối em đài hoa anh đào

                            bước lơi áo màu xa xưa
                            chờ ai ấm vòng tay mưa

                            nhớ con đường hoa hướng dương
                            Lâm Viên đồi thông mờ sương

                            suối đưa ta vào mộng du
                            tóc em nhánh sầu thiên thu

                            tháng năm còng nguyên hôm nay
                            tình yêu cho nhau thật đầy

                            em về mùa xuân trên cao
                            em về nghe xuân ngọt ngào
                            ~Trần-Thiện-Hiệp~
                            (Đỉnh Mây Qua)




                            MẠC-PHƯƠNG-ĐÌNH

                            Tức Lê-Tuấn-Ngô, quê Cẩm-An, Tam-
                            Kỳ, Quảng-Nam, học Quốc-Học Huế,
                            viết văn, làm thơ. Định cư ở Mỹ năm 95.


                            nhớ Saigòn buổi chiều mưa bất chợt
                            mái hiên nào anh đã đứng cùng em
                            cơn mưa ngắn đủ cho mình quen biết
                            và cho nhau một nỗi nhớ êm đềm

                            nhớ Sàigòn, những hàng cây bóng mát
                            ta chờ nhau vào những buổi tan trường
                            những chiếc lá bay trong chiều kỷ niệm
                            xuôi dòng đời như những sợi tơ vương

                            nhớ Saigòn, con đừờng qua Chợ Cũ
                            một đêm nào mình đã nắm tay nhau
                            trăng mười tám phía bờ sông rọi lại
                            ánh trăng khuya lấp lánh nụ hôn đầu

                            nhớ Saigòn một mình anh ngóng đợi
                            chuyến tàu đêm em trở lại sân ga
                            tàu đến chậm trong màn mưa buổi tối
                            mừng ôm nhau mưa, nước mắt nhạt nhoà

                            nhớ Saigòn ngày chia tay lặng lẽ
                            em trở về vàng võ ánh đèn khuya
                            đêm chôn dấu nỗi buồn anh để lại
                            bánh xe lăn qua vũng nhớ đầm đìa

                            nhớ Sàigòn, một nửa đời ở đó
                            bao yêu thương xin giữ lại cho mình
                            từng góc phố từng con đường năm cũ
                            vẫn từng ngày theo gót kẻ lênh đênh.
                            ~Mạc-Phương-Đình~

                            XA XĂM

                            hai năm chưa gặp lại
                            em bây giờ ra sao?
                            phương này nồng lửa hạ
                            bên kia mùa hoa đào
                            phía hai đầu nỗi nhớ
                            tưởng như lời ca dao
                            buổi chiều ra cửa ngó
                            kỷ niệm xưa ngọt ngào
                            hai năm chưa gặp lại
                            tháng ngày như chiêm bao
                            người đi vẫn quay quắt
                            bỏ quên một câu chào

                            hai năm sao dài dặc
                            giậu cúc nở đầy bông
                            quay lưng không lời hẹn
                            sao vẫn còn nhớ mong
                            thời gian qua rất chậm
                            xa xôi chùng nỗi lòng
                            ngại ngùng câu thăm hỏi
                            như dấu đời long đong
                            hai năm chưa gặp lại
                            mây nước vẫn xuôi dòng
                            câu hỏi không lời đáp
                            lặng trôi vào hư không
                            ~Mạc-Phương-Đình~


                            NỖI LÒNG XA XỨ

                            đêm qua trời lạnh, buồn không ngủ
                            nằm nhớ quê hương, nhớ bạn bè
                            mới đó mười năm như chớp mắt
                            mái đầu còn mặn chút hương quê
                            Trường Giang sóng vỗ đau bờ cát
                            Núi Chúa, Dùi Chiêng dựng ngõ về
                            mây trắng Sơn Chà che mất lối
                            Ngũ Hành chuông vọng khuất sơn khê
                            kẻ đi lòng thẹn cùng sông núi
                            người ở buồn trông cảnh não nề
                            xin hiểu dùm cho người viễn xứ
                            lòng xưa quay quắt gió sương che
                            nước sông chẳng rửa xong thù hận
                            giọt lệ càng đau chuyện ước thề
                            không nhắc nhưng lòng sao nhớ quá
                            những con đường đất những bờ tre
                            nương khoai rẫy bắp, mùi hương lúa
                            trường học làng xưa, phượng đỏ hè
                            mưa giục đông về giăng nước bạc
                            quê nghèo chìm đắm cảnh lê thê
                            những hình ảnh đó sao quên được
                            đất Quảng trong tim vẫn bộn bề
                            xin hẹn cùng nhau ngày trở lại
                            đẩy thuyền ra khỏi bến sông mê.

                            ~Mạc-Phương-Đình~






                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2011 09:45:47 bởi Anh Nguyên >
                             
                            #14
                              Anh Nguyên

                              • Số bài : 1744
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 21.10.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Dòng thơ ngoài nước 29.01.2011 10:41:23 (permalink)




                              CHU-TOÀN-CHUNG



                              NHẮC NHỞ EM
                               
                              Em giờ bên ấy có vui không
                              Nhớ giữ dùm anh cặp má hồng
                              Đừng để nắng hè vương mái tóc
                              Hay buồn vời vợi mắt mùa đông
                               
                              Cẩn thận nghe em cả nụ cười
                              Đề phòng kẻ lạ ngắm môi tươi
                              Và điều tối kỵ anh thường nhắc
                              Đừng để cho ai tán tụng Người
                               
                              Những lúc em đi dạo một mình
                              Sơ sài trang điểm đủ vừa xinh
                              Vì em lộng lẫy anh thừa biết
                              Đá cũng thầm ghen chuyện chúng mình
                               
                              Em cũng đừng ra tựa gốc mai
                              Kẻo anh hàng xóm ngó sang hoài
                              Về đêm khi ngủ em đừng để
                              Giấc mộng thiên thần nhập bóng ai
                               
                              Này nữa anh cần nhắc nhở em
                              Phòng em thường trực nhớ buông rèm
                              Bởi anh không muốn người qua lại
                              Dừng bước nghiêng mình ngưỡng vọng em
                               
                              Nhắc nhở em yêu thế đủ rồi
                              Chờ ngày hoàng hậu trở về ngôi
                              Hình như anh cũng ghen rồi đấy
                              Ghen để em cười nở ngát môi.
                              ~Chu-Toàn-Chung~





                              THÁI-THĂNG-LONG
                               

                              NHỚ NÚI

                              Nhớ núi, nhớ rừng, nhớ bạn
                              Mấy mươi năm ai còn hát
                              Chót vót tầng mây bom dội đỉnh đèo.
                              Nhớ núi
                              Mảng sương trong veo.
                              Con dốc oằn vì bom pháo
                              Nhớ núi
                              Sốt rét qua như cơn bão
                              Nặng trĩu vai, súng lại lên đường.
                              Nhớ núi
                              Chập chùng, chập chùng mây trắng
                              Cô đơn mãi mãi rừng già.
                              Nhớ núi
                              Đám vắt hoang thèm máu.
                              Rau rừng lẫn rau dại tràn lan.
                              Nhớ núi
                              Một thời khốc liệt
                              Cảnh đồng đội đi rồi lại cáng về.
                              Nhớ núi
                              Nỗi nhớ cuộc đời máu lửa.
                              Đã xanh trong trí nhớ
                              Với thời gian như thể mãi mãi xanh 

                              ~Thái-Thăng-Long~
                                    Cuối năm 1997


                              VƯỜN XƯA     
                               
                              Anh tìm
                              Bóng dáng mùi hương xưa quyến rũ
                              Anh tìm
                              Cánh hoa lan dạo nọ
                              Dạo nọ mấy mươi năm chẳng ghé về
                              Anh tìm
                              Gốc hoàng lan dưới mùa thơm ngát
                              Người ơi
                              Đôi mắt về nẻo khác
                              Vời vợi rồi
                              Vườn cũ ở đâu?
                              Chầm chậm
                              Chầm chậm
                              Tóc đã sang màu
                              Chầm chậm gieo trong lòng ta
                              Cả đời giông gió
                              Mảnh vườn xưa
                              Nhớ ai dang dở
                              Hương còn đây
                              Người ở tít tít xa.

                              ~Thái-Thăng-Long~
                                       4-1998
                               

                              VỀ LẠI PHỐ XƯA

                              Không còn những gốc bàng mùa đông
                              mười bảy
                              Không còn tiếng đàn trong lửa cháy.
                              Không còn mái ngói rêu xanh với sự tích
                              của mình.
                              Không còn những mùa heo may về rét mướt.
                              Ngoại ô đêm cô đơn.
                              Để lòng người yên lặng
                              Bước chân về trên lá nhớ ai?
                              Gió tha hương
                              Nhớ đôi vai gầy của mẹ
                              Người tha hương
                              Chập chờn như thể
                              Đêm không đâu
                              Gió lạnh rít hiên thềm.
                              Phố xưa
                              Ta tìm những ô ăn quan năm ấy.
                              Ta tìm gương mặt bé con của em.
                              Vụt lớn sau chiến tranh.
                              Ta tìm màu rêu chầm chậm
                              Ngân ngân tiếng guốc
                              Lọc cọc xe qua
                              Tiếng tàu điện rập rình
                              Phố xưa
                              Trong nỗi nhớ của em
                              Ta hoang vắng mỗi chiều giá lạnh
                              Chợt niềm vui
                              Nhận lại những tiếng đàn.

                              ~Thái-Thăng-Long~
                               Mùa đông, 9-12-1999
                               
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2011 10:57:32 bởi Anh Nguyên >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123456 > | Trang 1 của 6 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 90 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9