Kiểu:
Xin chào !

 Dòng thơ ngoài nước

Thay đổi trang: < 123456 > | Trang 2 của 6 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 90 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Anh Nguyên

  • Số bài : 1744
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.10.2008
  • Trạng thái: offline
RE: Dòng thơ ngoài nước 10.02.2011 19:56:16 (permalink)




NGÔ-MINH-HẰNG



TƯỞNG NHỚ  

 
(Nén hương lòng, kính dâng những Chiến
Sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng hy sinh
cho chính nghĩa, cho Tổ Quốc Việt Nam)


Lòng tôi, một nén hương, thành kính
Xin thắp và xin tưởng nhớ Người
Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt
Máu xương Anh hiến dựng xây đời

Vì yêu dân, nước nên Anh nhận
Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương
Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục
Tấm lòng son sắt với quê hương!

Anh đem dũng cảm, đem kinh lược
Chiến đấu, Anh ngăn bước giặc thù
Nguy hiểm không sờn, không nhụt chí
Cho dầu gục ngã giữa âm u ...

Dakto, An Lộc hay Rừng Sát
Quảng Trị, Pleime hoặc Hạ Lào
Anh đã hào hùng trong chiến thắng
Hào hùng trong cả bước gian lao!

Từ bờ Bến Hải xuôi Đồng Tháp
Có dấu chân Anh khắp bốn vùng
Xương máu Anh trong từng mạch đất
Trong từng nhịp thở của non sông!

Hồn Anh hoà với hồn sông núi
Dẫu chẳng bia xanh, chẳng sử vàng
Nhưng đã muôn đơì dân tộc Việt
Nhớ ơn bồi đắp, giữ giang san!

Trong từng giọt nước, từng thân cỏ
Phảng phất như Anh đã mỉm cười
Có tháng Tư nào loang máu đỏ
Quê buồn như mắt lệ Anh rơi !!!

Tháng Tư, ôi tháng Tư oan nghiệt
Ai xé mà tan những mảnh đời
Những gói poncho không đất phủ
Những đau buồn muôn kiếp khôn nguôi

Tháng Tư, ôi tháng Tư đau xót
Có những người trai chết vội vàng
Và có những người không sống nhục
Chọn cho mình cái chết vinh quang!

Anh hy sinh thế vì dân, nước
Tôi biết ơn và thương tiếc anh
Anh, đã Anh Hùng dân tộc Việt
Cho dù hoang mộ có VÔ DANH!

~Ngô-Minh-Hằng~
 
                        
VỚI SỨC MẠNH CỦA TOÀN
DÂN KẾT HỢP
 
(Gởi về Quê Hương và Đồng Bào
Việt Nam thân mến)

 
Hãy đứng dậy hỡi linh hồn của núi
Bởi đau thương dân tộc đã vô cùng
Không thể nữa, quê hương tràn hận tủi
Và oán hờn cuồn cuộn đã như sông
 
Đứng thẳng nhé, hỡi anh, em, hỡi chị!
Ta đấu tranh cho lẽ phải, cho đời
Hãy đập vỡ ách độc tài đảng trị
Để cho mầm dân chủ nở hoa tươi
 
Hãy gom lại lời bất bình của gió
Và nỗi đau tám chục triệu dân lành
Để địa chấn chôn vùi màu cờ đỏ
San phẳng nhà tù cho lúa lên xanh
 
Để thiền viện lại tôn nghiêm kinh kệ
Không kẽm gai, không quản chế, không tù!
Chuông giáo đường lại vang từng thánh lễ
Xoa dịu oan hồn vạn nẻo âm u...
 
Hãy sát cánh, ta cùng nhau cương quyết
Đòi Tự Do Tôn Giáo lại cho mình
Bởi niềm tin không thể nào hủy diệt
Của con người là cuộc sống tâm linh!
 
Bởi nhân loại đã quật cường, tiến bộ
Kìa, Đông Âu, khối cộng đã tan rồi
Cứu dân tộc, cứu quê hương khốn khổ
Hỡi ba miền! ta phải đứng lên thôi!!!
 
Với sức mạnh của toàn dân kết hợp
Thì độc tài, bạo chúa cũng khoanh tay
Thì vô đạo sẽ tan như ánh chớp
Chính nghĩa muôn đời vàng bóng cờ bay...
~Ngô-Minh-Hằng~
 

TRĂM TRỨNG TRĂM CON

Ai vá giùm ta một mảnh lòng
Tơi bời vụn vỡ với non sông
Điêu linh tức tưởi đời dâu bể
Mấy độ thăng trầm vẫn thủy chung

Ai sưởi giùm ta một cõi lòng
Lạnh lùng hoang vắng những ngày Đông
Ôi, con chim én cô đơn ấy
Đời mãi chia lìa vạn nhánh sông!

Ai hiểu giùm ta một chuyện lòng
Đau thương cuồn cuộn sóng vô chung
Hồn ta quằn quại hồn vong quốc
Những vết thương buồn của núi sông

Hãy đến cùng ta, những tấm lòng!
Như ta đã đến tự hư không
Nhìn nhau mà nhận ra nhau nhé
Trăm trứng trăm con giống Lạc Hồng!
 
Và hiểu cho nhau những nỗi lòng   
Để cùng chuyển núi lại dời sông
Nắm cho chặt nhé, tay nhau đấy
Thì có nhiều chi nước biển Đông?!

~Ngô-Minh-Hằng~
 

LÁ THƠ XUÂN

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ấm áp huy hoàng ánh thái dương
Vạn vật tưng bừng, ồ, lại tết
Thêm mùa xuân nữa chốn tha hương
Quê ơi, nỗi nhớ tràolên bút
Giục giã lòng ta khúc đoạn trường
Ta viết thư này trong nước mắt
Gởi về quê mẹ với niềm thương
Bao nhiêu năm tháng xa xôi ấy
Là bấy nhiêu sầu, nhớ cố hương
Từ ta sống hận đời vong quốc
Lấm bùn chi quản cái thân lươn
Đắng cay tủi mhục đời dâu bể
Cơm áo đầy, no, vẫn chán chường
Sang cả, mặc người xe với ngựa
Chuộng đời đạm bạc, cảnh thư hương

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ngơ ngẩn lòng ta nhớ cố hương
Cánh én chiều qua quên đậu lại
Nên mùa Xuân chỉ có dư hương!
Nhớ mãi cành nêu trong kỷ niệm
Câu đối hoa tiên đỏ vách tường
Xuân đến cho lòng xa xót nhớ
Những mùa Xuân cũ ở quê hương
Xuân xưa rực rỡ hoa đào nở
Mai cũng vàng tươi ngập cả vườn
Thanh quất xanh um, cành đỏ trái
Thủy tiên, thược dược thoảng mùi hương
Mứt gừng, mứt bí thơm, cay, ngọt
Tấp nập người đi ngập phố phường
Những tối thức khuya xem luộc bánh
Lửa hồng tỏa ấm, khói lam vương
Giao thừa đốt pháo mừng Xuân tới
Nghi ngút bàn thờ cảnh khói hương
Áo mới hoa đào nguyên nếp gấp
Thẹn thùng duyên dáng chị soi gương
Chị cười, môi thắm màu son nhạt
Má đỏ như tô lớp phấn hường
Ngày ấy tuổi ta còn nhỏ lắm
Dào dạt đời vui, chửa nhuốm buồn
Ngày Xuân đòi mẹ nguyên phong pháo
Cùng bạn đốt chơi ở cuối đường
Có cô hàng xóm thua đôi tuổi
Khác lớp nhưng chung học một trường
Hai đứa xuất hành đi chúc tết
Chúc Thày năm mới được an khương
Cảm động, thày mời phong kẹo lạc
Và cười: ‘‘Học giỏi để làm gương’’
Có lần hai đứa chơi chồng vợ
Sính lễ hoa cau nhặt ở vườn
Ta làm chú rể, vai phò mã
Cô dâu, nàng thích gọi ‘‘Hiền Nương’’
Nàng cài lên tóc chùm hoa bưởi
Làm cả cung đình cũng ngát hương!
Thuở nhỏ, xuân về, ta có đủ
Vì rằng xuân ấy ở quê hương!

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ta nhớ quê ta, nhớ lạ thường
Mẹ hỡi, nằm sầu trong mạch đất
Có nghe hồn lạnh những chiều sương?
Bao năm con chẳng về thăm được
Mộ mẹ hoang tàn, vắng khói hương
Chị cũng đã về nơi chín suối
Biển sầu chị gửi nắm tàn xương
Nụ cười nát dưới chân cuồng tặc
Xác chị nằm sâu dưới đại dương
Cô bé nhà bên giờ đã lớn
Nẻo đời vạn ngả, gió cùng sương
Trò chơi ngày bé không thành được
Cô trách đời saolắm chuyện buồn
Nhìn cánh hoa cau lòng cô lại
Nhớ người bạn cũ chốn tha hương
Ngày trước anh cô là chiến sĩ
Lừng lẫy danh vang khắp chiến trường
Thuở ấy, nhìn anh, ta thán phục
Ngực anh ngời sáng những huy chương
Bây giờ thân xác anh tàn phế
Vì bởi lao tù chẳng xót thương
Người vợ đỉnh chung từng xẻ ngọt
Xa lòng, cách mặt, dứt tơ vương
Chao ơi đau xót tình dâu biển
Nước mất nhà tan luống đoạn trường!

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Nhớ cánh mai vàng chốn cố hương
Ta trải lòng ta trên giấy trắng
Tim hồng nhỏ lệ, khóc bi thương
Viết gì cho mẹ trong mồ vắng
Cho chị u sầu đáy đại dương
Cho anh trong ngục tù tăm tối
Cho lũ em thơ sống vỉa đường
Cho cô hàng xóm tình xưa lỡ
Đời khắc lòng cô vạn vết thương!
Từ buổi ra đi không hẹn ấy
Tội tình mang nặng với quê hương
Chí trai quanh quẩn vòng cơm áo
Nửa mảnh trăng sầu đợi bóng gươm
Chao ơi, cúi mặt mà thêm thẹn
Xuân đến, lòng đau, ứa lệ buồn
Bao giờ ta trở về quê nhỉ
Đi giữa cờ bay, giữa trống dồn???
~Ngô-Minh-Hằng~
           2001


MÓN QUÀ XUÂN GỬI VỀ ĐẤT MẸ

(Bài thơ này xin được là món quà xuân, gởi về quê
hương và đồng bào Việt Nam, quốc nội và hải ngoại)


Lòng đất Mẹ, những mầm xanh đang lớn
Đang chuyển mình cho lịch sử gấm hoa
Cho tương lai, cho nòi giống, sơn hà
Được rạng rỡ và muôn đời vinh hiển

Kìa, sóng bạc, hỡi linh hồn của biển
Hỡi núi cao, rừng thẳm, hỡi sông dài
Đứng lên nào, cùng sát cánh chung vai
Mà gánh vác, rửa oan hờn đất nước!

Mà dựng lại cho đời gương ái quốc
Tấm gương hùng, này, Nguyễn Huệ, Trưng Vương
Lê Lợi, Ngô Quyền, Hưng Đạo, Trinh Nương
Những Nguyễn Trãi, Đặng Dung, Trần Quốc Toản!

Trước chướng ngại, xin thêm lòng can đảm
Kìa, nhìn xem, bạo chúa giữa ngai vàng
Tham ác, độc tài, hung hiểm, dã man
Đưa tổ quốc vào trường thiên thống hận

Máu đã thấm, đang nẩy mầm trong đất
Xương đã đầy, trắng rợn đỉnh non xanh
Dân tộc đau thương, quê mẹ tan tành
Đâu đảo Hoàng Sa, Nam Quan, Bản Giốc?!

Có thể nào chỉ mình ta hạnh phúc...
Khi anh em ta khốn khổ, dập vùi???
Một ngựa đau, tàu bỏ cỏ, không vui
Huống chi đó, đồng bào, chung Mẹ Việt!

Thì đồng loạt, hỡi anh hùng hào kiệt
Hỡi đảng viên bất khuất, giống Tiên Rồng
Hãy vùng lên mà giải cứu non sông
Vì chính nghĩa, vì công bằng, nhân bản!

Để thế giới thấy rằng ta khao khát
Khao khát TỰ DO, khao khát NHÂN QUYỀN!
Khi đuốc thần màu nhiệm sáng bừng lên
Sẽ thức tỉnh lương tâm người bốn cõi

Nhà ta cháy, ta chữa đi, đừng đợi
Ta chữa rồi, người sẽ tiếp tay ta!
Hãy tin rằng chính nghĩa phải thăng hoa...
Quà xuân đấy, xin gởi về đất Mẹ
~Ngô-Minh-Hằng~


GÓP THÊM NGỌN NẾN

Các bạn ơi!
Ở quận Cam
Đêm nay
Có vạn bàn tay giơ cao ngọn nến
Có vạn bàn tay nối một vòng tay
Ngọn nến đêm nay
Sẽ là trăm, là ngàn bó đuốc
Đuốc sáng lên từ Tình Yêu Tổ Quốc
Của Anh, của Chị, của Em
Của vạn trái tim các bạn thanh niên
Mang dòng máu Việt Nam muôn đời thắm đỏ
Ngày ra đi
Có bạn còn rất nhỏ
Có bạn chưa chào đời
Mà đêm nay vươn vai Phù Đổng, bạn tôi ơi!!!
Người đứng cạnh người
Hướng về quê hương đau khổ
Ánh đuốc đêm nay
Nguyện cầu cho trẻ thơ Việt Nam lang thang ngoài phố
Lục từng đống rác kiếm ăn
Nguyện cầu cho người Mẹ Việt Nam đói khổ khó khăn
Bán đi từng giọt máu
Nguyện cầu cho em gái Việt Nam tuổi mười ba, mười sáu
Đêm dài - nhục tủi - phấn hương
Cầu nguyện cho cha trong bốn bức tường
Có hàng kẽm gai rào ngăn thế giới
Cầu nguyện cho các bạn thanh niên Việt Nam đêm ngày chờ đợi
Đợi phút huy hoàng dựng lại quê hương
Viết trang sử mới
Những trang sử Việt Nam của Quang Trung, Lê Lợi
Cho một Việt Nam Độc Lập, Nhân Quyền
Nên đêm nay rừng đuốc sáng bừng lên
Tại Quận Cam, vùng trời tạm dung Cali thân mến
Các bạn ơi!
Xin cho tôi góp thêm ngọn nến
Dù rằng tôi không về được Cali
~Ngô-Minh-Hằng~


GỌI TÊN MỘT NỬA

Mình ơi, mình ở nơi đâu
Để ta tìm bạc mái đầu chưa ra?
Mình là nửa trái tim ta
Nửa nguồn hạnh phúc, nửa nhà yên vui
Nửa yêu thương, nửa ngọt bùi
Vắng xa nửa ấy, cõi đời buồn tênh!
Nên ta mê mải tìm mình
Đầu song, ngọn suối, bình minh, chiều tà
Tìm từ đêm lạnh mưa sa
Đến ngày nắng cháy không là vẫn không!
Từ thu xanh đến hạ hồng
Đông qua, Xuân lại vẫn không thấy mình!
Tóc mây dường nhạt màu xanh
Má hồng như đã vô tình phôi pha...
Màu môi xưa cũng nhạt nhòa
Nổi chìm mấy độ phong ba mấy mùa
Chỉ còn đôi mắt ngày xưa
Trong đôi mắt ấy nắng mưa đã nhiều
Đắng cay mất mát trăm chiều
Nhưng còn nguyên vẹn tình yêu cho mình!
Mình đâu? cuối bãi đầu ghềnh
Non cao biển thẳm chênh vênh dốc đèo?
Nghe chăng nửa trái tim yêu
Gọi tên một nửa đã nhiều rồi không 
Đời cay nhưng thiếu vị nồng
Nửa tim này thiếu tim hồng nửa kia!
Nửa đời trước đã cách chia
Nửa đời còn lại ta về cùng nhau
Xa xôi dù mấy nhịp cầu
Cũng xin nối lại tình Ngâu cho gần
Trăm năm có mấy ngày Xuân
Đời người xin hỏi mấy lần được vui?
Nửa tim này vẫn ngậm ngùi
Chờ mình hoàn tất môi cười nửa kia!
~Ngô-Minh-Hằng~
        8.8.1993

 
KHÓC NGƯỜI ĐÁY BIỂN

Tháng Tư ra biển khóc người
Oan hồn hỡi, đáy trùng khơi, xin về
Biển chiều vàng ánh tà huy
Dài tay sóng níu bước đi vô hồn
Đứng trên bờ đá cô đơn
Khóc người bằng tiếng thơ buồn xót xa
Ai hay đáy biển là nhà
Máu pha lệ hận chan hòa đại dương
Thịt da nát dưới bạo cuồng
Ngàn trang huyết sử bên đường tử sinh!
Mắt buồn nhìn sóng biển xanh
Thấy sương khói vẫn vô tình khói sương
Mà lòng đòi đoạn đau thương
Xót người đáy biển đoạn trường chưa nguôi!
Tháng Tư ra biển khóc người
Hiển linh, chứng giám đôi lời thơ đau
Tôi viễn xứ, người biển sâu
Chung hồn lưu lạc, chung sầu quê hương
Người trên sóng nước trùng dương
Tôi khung cửa hẹp, gió sương bốn mùa
Bóc tờ lịch lại Tháng Tư!
Đau tình sông núi làm thơ khóc người
Người vùi xương trắng biển khơi
Còn tôi sống kiếp dân Hời vì ai ?
~Ngô-Minh-Hằng~


<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 05:55:40 bởi Anh Nguyên >
 
#16
    Anh Nguyên

    • Số bài : 1744
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.10.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Dòng thơ ngoài nước 14.02.2011 23:42:10 (permalink)




    MƯỜNG-GIANG


    UỐNG RƯỢU SUÔNG ĐÊM QUỐC HẬN

    Vào quán bên đường đêm quốc hận
    ta ngồi chờ bạn, uống rượu suông
    chao ơi, trăng đã trên đầu núi
    mà thấy ai đâu, ở cuối đường?

    Đã hẹn, cớ sao còn tới trễ?
    kiếp người tính được mấy lần vui?
    huống chi nhân thế như phù ảo
    mới đó rồi tin đất đã vùi.

    Rượu nhắp đêm nay, nghe rất lạ
    ơ hơ, có máu ở trong men
    cho nên chỉ thấy toàn cay đắng
    làm mắt cũng buồn đẫm lệ hoen.

    Mê tỉnh, cuồng mơ ta lại nhớ
    năm nao, ngất ngưởng quán biên cương
    bồ đào chưa cạn ly tống biệt
    ngựa đã hý vang, giục lên đường.

    Đêm nay quán vắng người lai vãng
    quanh quẩn mình ta ngất ngưởng say
    bạn chết từ khi Phan Thiết mất
    thì sao có thể đến nơi này?

    Quán vắng, đèn khuya, ta lại uống
    một ly khóc hận chuyện nước non
    một ly nhớ bạn không còn nữa
    một cốc thương thân sống nhục hèn.

    Văng vẳng trời cao, chim đã hót
    muộn phiền vây kín suốt trang thơ
    soi gương chợt thấy mình thêm lạ
    qua một đêm chờ, đợi ngẩn ngơ.
    ~Mường-Giang~
          4-2001


    BẤT CHỢT BÂNG KHUÂNG
    NỖi NHỚ NHÀ 

    Bao năm không về thăm Phan Thiết
    bất chợt bâng khuâng nổi nhớ nhà
    ngọn gió thu sang se sắt lạnh
    làm trăng cũng thẹn, khuất phương xa

    quê cũ chập chờn trong kỹ niệm
    đêm xưa trên bến đợi em về
    cơn mưa tháng bảy sụt sùi khóc
    phố nhỏ hàng cây đứng thãm thê

    tình còn một chút hương mê đắm
    mòn nhớ lòng thương mộng vấn vương
    em bỏ lại buồn trên cánh phượng
    và câu hò hẹn góc sân trường

    bên đó em còn vào quán vắng?
    ngồi chờ đò dọc chở sang sông
    đôi bờ nước vẫn vô tình chảy
    ngút mắt mênh mông đợi nát lòng

    mấy chục năm rồi không gặp lại
    sao hồn vẫn lạnh gió thu sang
    đêm mưa ướt sũng trên đường vắng
    biển thẳm mù tăm bóng quê làng

    thời gian đã bạc bao lần tóc?
    vẫn ngở mình như chẳng mất nhau
    đâu biết lần đi, là vĩnh biệt
    nhớ sao cho đủ chuyện ban đầu .
    ~Mường-Giang~
         Xóm Cồn
            7-23-05



    LÊ-KHẮC-ANH-HÀO


    NỖI ĐAU TỪ BAMIYAN

    Gỗ đá vô tri muộn phiền ngày Phật nạn
    Bamiyan! Bamiyan!
    Cõi lòng ta tan nát
    Phật đứng mỉm cười nhìn nòng đại bác
    Những trái đạn, những cốt mìn...
    Từ thung lũng xanh bát ngát
    Nổ từng giờ vào thân thể Phật
    Mùa Phật nạn Afghanistan!

    Phật thiền nghìn năm trong hốc núi
    Nghìn năm sương tuyết đã đi qua
    Bỗng chợt núi đau hồn đá tủi
    Cát bụi Phật về trong sát na.

    (Hai tượng Phật đứng cao nhất thế giới được
    Khắc sâu vào vách núi đá Bamiyan từ gần 2000
    Năm trước, đã bị tà quyền Taliban của Afghanistan
    Phá hủy bằng đại bác và cốt mìn...và đầu
    tháng 3/2001)

    ~Lê-Khắc-Anh-Hào~
             4-2001


    BÀI THƠ CHO NGƯỜI CHINH
    PHỤ VN SAU 1975

    (Bài thơ viết từ Oklahoma nhân ngày Cựu
    Chiến Binh 11/11 để tri ơn những người
    chinh phụ Việt Nam khổ nhục nuôi chồng
    trong các trại tù VC sau 1975...)

    Anh ơi ngả nón che mưa
    Làm sao che cả cuộc cờ vỡ tan
    Anh đi giặc súng hai hàng
    Cỏ cây nhuộm một mầu tang thảm sầu.
    Bóng anh khuất giữa truông sâu
    Rừng đau úa lá một mầu quan san
    Chân ngà từng bước nghiệt oan
    Bao nhiêu cờ máu, bao hàng lệ sa.
    Em đi, nghiêng ngửa sơn hà
    Nỗi đau cuồn cuộn theo tà áo bay
    Em về, trắng hai bàn tay
    Đường xưa hóa lạ hao gầy dáng hoa.
    Ngửa tay hứng ngọn nắng tà
    Chỉ tay trăm nhánh giang hà dọc ngang
    Vung tay bắt vệt nắng tàn
    Mở ra thấy cả giang san đọa đày.
    Em về đong đếm tháng ngày
    Hóa thân em hạt sương bay giữa dòng
    Xót anh khổ nhục đầu sông
    Cuối sông em những vô cùng khổ đau.
    Bây giờ cho đến muôn sau
    Em thân Chức nữ ngóng đầu sông Tương
    Cuối sông mắt dại đêm trường
    Chờ anh dù phải đoạn trường thiên thu.
    ~Lê-Khắc-Anh-Hào~


    <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 06:09:27 bởi Anh Nguyên >
     
    #17
      Anh Nguyên

      • Số bài : 1744
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 21.10.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Dòng thơ ngoài nước 15.02.2011 07:42:24 (permalink)




      QUẢNG-VI

      74 năm, ngọn lửa hiện về

      Lửa! Lửa đốt dưới tòa sen
      Một Thầy đã tự thiêu thân
      Lửa thiêng, vượt sáng chín tầng
      Đêm dài, bình minh thức dậy
      Bồ Tát Quán Thế Âm có lắng nghe!
      Nữ Thần Tự Do có lắng nghe!
      Hồn Thiêng Sông Núi có lắng nghe!
      Một người Việt Nam
      Một Vị Sư Già
      Đã nguyện thiêu thân
      Cho Đạo Pháp, cho Quê Hương sống lại
      Việt Nam, đã 74 năm quằn quại
      Việt Nam, đã 28 năm âm thầm
      Cả một dân tộc thống khổ ngậm câm
      Bao nhiêu người đã chết???
      Và bao nhiêu người chưa chết???
      Cải tạo, lao tù, ngục tối ... : nói sao cho hết?
      Bức bách, gian ngoa, xảo ngụy... : nói sao
      cho cùng?
      Lịch sử một dòng, đất nước của chung
      Ai cản được những con người trung kiên,
      cất cao tiếng gọi!
      Tự do cho Việt Nam: mịt mờ, tăm tối
      Dân chủ cho Việt Nam: tan nát, rã rời
      Nhân quyền cho Việt Nam: xa tít mù khơi
      Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nên thế ấy!!!
      Năm ngàn năm lịch sử, chưa từng thấy:
      Cắt đất, xén biển, véo trời: vì lợi, vì danh
      Buôn dân, bán nước, đổi tên: độc thế, độc quyền
      Tôn thờ chủ nghĩa, mà ra nông nỗi!!!
      Thầy nguyện thiêu thân, tấm gương chói lọi
      Soi cho những ai tăm tối, quay về
      Cho quê hương Việt Nam, sông núi vẹn thề
      Cho dân tộc Việt Nam, cùng nhau xây dựng
      Hỡi những quốc gia yêu chuộng tự do!
      Hỡi những con người yêu chuộng tự do!
      Trên đất nước tự do
      Một con ngưòi, dùng ngọn lửa thiêu thân
      Là nhân chứng sống, vượt tầng
      Trả lời: Việt Nam đã 74 năm tròn, 28 năm dư,
      quá tệ!!!
      Xác thân Thầy giả huyễn, nhưng linh tri Thầy là để:
      Đánh thức lương tâm của những người quyền lực mù say
      Cảnh tỉnh lương tâm của những người theo gió múa may
      Cho đất nước, cho dân tộc đổi thay, tươi sáng
      Một ngọn lửa thiêng
      Bình minh ló rạng
      Một nguyện chân thành
      Phá vạn u mê
      Là người Việt Nam
      Biết nẻo quay về
      Lịch sử Tổ Tông
      Ngàn năm nguồn cội
      Ánh sáng bừng lên
      Tan màn tăm tối
      Tỉnh mộng cuồng si
      Rẽ lối, quay đường
      Nối tình dài Đạo Pháp - Quê Hương
      Xây nghĩa lớn Non Sông Nước Việt
      Một ngọn lửa thiêng
      Vần vũ trăng sao
      Xin chắp bàn tay
      Tay vẫy tay chào
      Soi sáng Việt Nam
      Tươi sáng ngàn năm!!!
      ~Quảng- Vi~
        24-12-2003



      KIỆT-TẤN

       
      TIỀN-GIANG HẬU-GIANG

      Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
      Mưa kín chân mây nắng rộn ràng
      Lòng mong nắng đến chờ mưa tới
      Mưa nắng trong tôi nghĩa đá vàng

      Mưa Tiềng Giang nắng Hậu Giang
      Trời cao đất rộng chiếc diều băng
      Cò bay thẳng cánh đo đồng ruộng
      Chín cửa ra khơi mộng hải bằng

      Mưa Tiền Giang mưa Hậu Giang
      Nhìn nhau mà lệ rớt hai hàng
      Câu ca vọng cổ chìm trong tối
      Mùi mẫn còn run dưới nguyệt tàn

      Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
      Bến sông san sát những nhà sàn
      Võng đưa kẽo kẹt em tôi hát
      Gió đưa bông cúc rỡ về nàng

      Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
      Sông Tiền Mỹ Thuận đợi đò sang
      Cần Thơ sông Hậu sang đò nữa
      Chở xuống Cà Mau ngập chuyến hàng

      Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
      Những tay hảo hớn ngang tàng
      Trái tim hào hiệp bao trời đất
      Bốn biển anh em rượu rót tràn

      Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
      Bạc Liêu ghiền cốm giẹp Sóc Trăng
      Chắc Băng cọp rống Đầm Dơi hú
      Ai đâm Hà Bá miệt Năm Căn

      Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
      Cô em kẹp tóc bịt răng vàng
      Cẩn tim xanh đỏ càng quê lắm
      Mắt liếc khua theo guốc rộn ràng

      Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
      Xe lam về tới miệt Ba Càng
      Ruộng khô thổi nóng lùa chơn tóc
      Tóc em thơm phức mùi dưa gang

      Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
      Phù sa lớp lớp bón đồng bằng
      Thương hồ kết nghĩa cùng châu ổ
      Hò ớ tan hòa theo nước trăng

      Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
      Cổ Chiên tay ngoắc cánh chim ngàn
      Mơi mốt về Vĩnh Long ăn Tết
      Cái Cá Băng mùi pháo nổ ran

      Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
      Nắng mưa mưa nắng chín mùa màng
      Vòm cao tre trúc nghiêng nghiêng bóng
      Trâu nghé lim dim núp nắng chang

      Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
      Sông Mỹ đò đưa bến Vĩnh Tràng
      Bên chùa tôi đã ôm em siết
      Xa rồi còn tiếc chuyến đò ngang

      Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
      Ngày đi binh lửa rưới điêu tàn
      Ngày về Bình Thủy miền quê ngoại
      Biết có hiền hòa như xưa chăng

      Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
      Nuôi tôi khôn lớn phù sa vàng
      Mai tôi về đất xin em rắc
      Xuống con sông Cửu nhúm tro tàn

      Mưa hậu Giang nắng Tiền Giang
      Nhiều đêm không ngủ dạ mơ màng
      Nhớ người nhớ đất mùi quê cũ
      Ôi nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang!
      ~Kiệt-Tấn~
           2004


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 07:12:08 bởi Anh Nguyên >
       
      #18
        Anh Nguyên

        • Số bài : 1744
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 21.10.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Dòng thơ ngoài nước 15.02.2011 19:55:16 (permalink)




        THUYỀN-ẤN


        Tưởng niệm qúy mến tặng linh hồn một
        nhạc sĩ lừng danh của quê hương
        Việt-Nam thân yêu.
                    đấm lên đàn


        Tôi đập phá cho âm thanh tan vỡ
        Thả trôi đi nỗi cô quạnh ngàn đời
        Cho cô đơn chìm chết trong biển khơi
        Cho hoang vắng ôm tôi trong giá lạnh.

        Tôi nhìn thấy cái thê lương cô quạnh
        Của một người nhạc sĩ đấm lên đàn
        Để thay cho tiếng gào thét ngân vang
        Để đồng vọng vào không gian bát ngát.

        Tôi cảm nhận cuộc đời như ngột ngạt
        Nghe chết đi, nghe băng giá thê lương
        Nghe đắng cay, nghe ray rứt đoạn trường
        Khô dòng lệ ‘‘suối mơ’’ thay nước mắt.

        Đâu tiếng hát  ‘‘Thiên Thai’’ trăng vằng vặc
        ‘‘Buồn tàn thu’’ nghe lịm chết cõi lòng
        ‘‘Trương Chi’’ đâu vọng tiếng sáo trên không
        Ai thổn thức, ngàn đời còn thổn thức.

        Trời băng giá ép tim ai đau nhức
        Lê thê buồn thất thểu trong chợ đời
        Vĩnh biệt ư? Tay vẫy hồn chơi vơi
        Rơi nước mắt, bao người rơi nước mắt.

        Trên đồi vắng chiều nay ai trầm mặc
        Vọng nước non yêu tổ quốc quê hương
        Không gian buồn cố nén lấy đau thương
        Xin vĩnh biệt với thiên tài đã mất.
        ~Thuyền-Ấn~


         
        VÂN-HẢI


        ÔI - CAO MIÊN

        Tôi đến đây
        Những ngày oi ả
        Chìm vào hoang phế ngày xưa

        Những Angkor đổ nát tự bao giờ
        Những cung các một thời xa lộng lẫy
        Nghe ớn lạnh trong từng viên đá ấy
        Tiếng oan hồn
        Chập choạng cánh dơi bay

         - Ôi Cao Miên
        Thăm thẳm những đêm dày
        Máu, nước mắt đã đầy Tonglesap
        Nghe rệu rã từng bước chân đói khát
        Vật vờ đi
        Đi...
        Chẳng biết về đâu

        Phép thần thông
        Quanh bốn mặt trên đầu
        Mắt Shiva sao vẫn nhìn đau đáu
        Quyền năng đâu?
        Linh ứng đâu?
        Sao chẳng giúp được gì cho con cháu
        Để cơ đồ xơ xác
        Một Cao Miên

        - Đây
        Ta Prohm
        Cổ thụ mọc mái đền
        Bóp chết nghẹt cả một triều hưng, phế
        Jayyavarman
        Đấng quân vương
        Xây lăng đền thờ mẹ
        Chất chồng bao xương trắng kiếp nô đầy

        - Giòng Mekong
        Thê thiết chảy đêm ngày
         Lung linh bóng cung đài Sihanouk
        Vàng với máu
        Với cường quyền bạo lực
        Hai triệu hồn oan khóc tiếng kêu than

        - ôi Cao Miên
        ôi đế quốc Phù Nam
        Vẫn điên loạn
         Những quái thai Ponpot
        Vẫn chỉ thấy dưới hàng cây thốt nốt
        Đất khô cằn
        Se khát
        Những thây ma

        - Đêm Phnong Penh
        Sắc điệu nhập nhòa
        Tiếng nhạc xập xềnh
        Tiếng ca thác loạn
        Cứ mê sảng
        Nay thù - Mai bạn...
        An lạc nào?
        Ôi!
        - Vương quốc Cao Miên

        - Tôi không quên
        Không thể nào quên
        Cambodia
        Mấy trăm năm
        Bao nhiêu máu dân Zuon đã đổ
        Bao con cháu giống nòi Zuon khốn khổ
        Sống tha hương
        Làm kiếp ngựa người

        - Bao nhiêu lâu
        Bao nhiêu lâu rồi?
        Sao cứ đau
        Những nỗi đau u uất
        Thủy hay Lục
        Dẫu một thời Chân Lạp
        Cơn cớ gì truyền kiếp thù xưa
        - Chuyện cướp nước tranh quyền
        Của lũ Chúa, loài Vua
        Sao lại ‘‘cap’’ những dân ‘‘Zuon’’ đói rách?

        Nào huyền sử
        Rồi truyền sử...
        Khắc sâu trên tường vách
        Máu xương rơi
        Thành quách cũng tàn rơi
        Dẫu có Đế Thiên, Đế Thích
         Em ơi
        Dẫu có niềm tin - Đưa tay
        Cầu mong - Đưa tay
        - Đưa tay - Tự đấm ngực minh
        Cứ tự đấm ngực mình
        Đấm ngực mình...
        Cho đến lúc vỡ tan tành lồng ngực
        Thì những buôn sóc heo hút, bán khai
        Thì những lớp dân đói nghèo, cùng cực
        Cũng không có được một ngày vui
        Bình đẳng - Ấm no
        An lành - Hạnh phúc

        Cảng Shihanouk Ville sóng vỗ dập dìu
        Vài thuyền chài buông neo
        Vài người chài ngơ ngác
        Tôi cũng chỉ
        Một kiếp Zuon lưu lạc
        Lặng nhìn
        Mây trôi

        ~Vân-Hải~
             200
        0

        <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 07:24:03 bởi Anh Nguyên >
         
        #19
          Anh Nguyên

          • Số bài : 1744
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 21.10.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Dòng thơ ngoài nước 15.02.2011 20:05:00 (permalink)




          NGUYỄN-TRƯỜNG-KỲ


          VỀ THĂM VIỆT-NAM

          Về thăm Viện Nam một lần cho biết
          Việt Nam bây giờ đẹp hơn ngàn lần năm trước
          Những rặng phi lao reo vi vút
          Những bờ cát trắng nước trong xanh
          Việt Nam bây gìờ thanh bình
          Mời anh chị về thăm một lần cho biết

          Mời những Thằng Cu, Con Gái mười sáu năm
          về trước
          Còn ở truồng, vọc nước, chơi khẻ, bắn bi
          Bao nhiêu năm ở hải ngoại, quên hết, nhớ gì
          Đâu còn nhớ những con đường gồ ghề nằm trên
          lưng Mẹ cõng.
          Về thấy những hố bom đọng nước soi mầu trời
          xám ngắt
          Về nhìn lại ngôi trường xưa sơn trắng đục
                       Về chui xuống địa đạo Củ Chi hun hút, tối
          Đi tìm lại quê hương:
          Còn lại những gì?
          Mất những gì?
          Đâu còn gì để mất!
          Có còn là cái nghèo xơ xác
          Có còn là ruồi, muỗi, đỉa, mòng
          Những đứa bé bụng ỏng chạy rong
          Những ông già còng lưng ngồi ngáp.
          Lớp bụi thời gian phủ mặt người xanh mét
          Những ổ gà to như những hố bom
          Và tình người đầy những mánh mung
          Dân bất mãn - điên khùng
          Dân đói nghèo - gian lận
          Trái chôm chôm chua như trái mận
          Trái mãng cầu, măng cụt không ngọt như xưa
          Việt Nam bây giờ có thừa:
          Ăn cắp,
                        Ăn xin,
                                     Ăn trên ngồi trước
          Về thăm Việt Nam để thấy trần truồng
          Cách mạng nhân dân, cách mạng nào hơn
          Con tép kho diêm ăn độn qua ngày
          Chờ đổi thay, Đảng đang tìm con đường thay đổi

          Xách đèn dầu đi xuống địa đạo Củ Chi
          Có nhiều con đường ra biển ra sông
          Xưa cách mạng đào hầm vào Sài Gòn
          Quên một con đường đi vào lòng nhân dân
          Nay không có một con đường thoát!

          Về thăm nhà để nghe lại những điều Đảng làm
          Một ngày mai tốt đẹp lắm cho Việt Nam
          Để khóc cho người thân, cho nước, cho dân
          Để từ giã, tổ quốc ơi!
          Đi lại những con đường ngày xưa Mẹ cõng
          ~Nguyễn-Trường-Kỳ~




          VŨ-NGUYÊN


          HÁT CHO MÀU CỜ

          Hãy cất cao lên lời ca của lửa,
          Cùng những lời ước thệ tự năm xưa.
          Mỗi trái tim là một bầu nhiệt huyết,
          Chớ để đời ru ngủ tuổi già nua.

          Hãy vang lên những lời reo của gió,
          Đứng hiên ngang tung phất một ngọn cờ.
          Cờ trong gió, trong mỗi lòng dân Việt,
          Trong kiên gan, trong mỗi một vần thơ.

          Hãy hát lên những bài ca êm ái,
          Cho mẹ già luống tuổi bớt bi ai.
          Con của Mẹ dù ra đi quá sớm,
          Nhưng ngậm cười vì đã trọn kiếp trai

          Hãy ngâm lên những vần thơ chiến đấu,
          Để nhắc rằng: nợ nước vẫn còn sâu.
          Tôi, Anh, Chị - Chúng mình là dân Việt,
          Nơi xứ người hãy sát cánh bên nhau.

          Để mai đây khi mùa Xuân trở lại,
          Ngọn cờ vàng rạng rỡ mãi ngàn sau.
          ~Vũ-Nguyên~
                 2004

          <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 23:59:00 bởi Anh Nguyên >
           
          #20
            Anh Nguyên

            • Số bài : 1744
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 21.10.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Dòng thơ ngoài nước 15.02.2011 20:21:10 (permalink)




            THANH-KHÂM


            TẾT THA HƯƠNG

            Còn có hai hôm tết đến rồi
            Nơi này có Tết cũng buồn thôi
            Ở đây ngày Tết vô duyên quá
            Không có mai vàng pháo nổ vui

            Còn nhớ hôm nào ta đến đây
            Gặp ngày giá lạnh tuyết bay đầy
            Tết về gặp lúc trời đang tuyết
            Làm gì thấy Tết ở nơi đây?

            Tết đến năm nay qúa nửa đời
            Tuổi già xa xứ lấy gì vui
            Bao năm đất khách không còn Tết
            Nếu ở quê nhà cũng khổ thôi!

            Nhớ cảnh mười năm héo cuộc đời
            Mỗi lần tết đến lệ sầu rơi
            Mười năm mười Tết trong lao lý
            Nhớ lại càng đau lẫn ngậm ngùi

            Cuộc sống nơi đây quá vội vàng
            Nhiều khi quên mất cả xuân sang
            Đón xuân không pháo giao thừa nổ
            Lặng lẽ chào xuân thật bẽ bàng

            Tết đến nơi này chỉ có ta
            Quanh đi quẩn lại có thân già
            Cả đàn con cháu đi làm hết
            Đứa làm ca sáng đứa ca ba

            Ta biết hôm nay tết đến rồi
            Xem như có Tết gọi là vui
            Để cùng nhớ lạingày xa xứ
            Cùng đếm xuân qua đếm tuổi đời.
            ~Thanh-Khâm~
                     2005



            TRẦN-NGÂN-TIÊU


            NHỮNG MÙA XUÂN LỠ LÀNG

            Lòng hẹn người thân ở chốn quê
            Rằng qua xuân tới sẽ quay về
            Bao năm rồi vẫn lang thang mãi
            Nhắp chén xuân mà dạ tái tê!

            Ta hẹn tết này tới tết sau
            Thời gian vùn vụt vút qua mau
            Nhớ mùa xuân cũ lòng man mác
            Chẳng dám soi gương ngắm mái đầu

            Ta hứa rằng ta sẽ trở về
            Mang niềm hy vọng trải sơn khê
            Hỡi ơi mộng vẫn là mơ mộng
            Soi mặt thẹn mĩnh, hổ với quê!

            Ta vẫn nhủ lòng...chỉ nhủ thôi...
            Chìm trong chén đắng để than đời
            Muốn vung tay phá thành san núi
            Dục bất tòng tâm...dở khóc cười!

            Ta vẫn u hoài, dạ ngóng trông
            Người xưa cảnh cũ có còn không?
            Xuân này ta lại chưa về được
            Chỉ bấy nhiêu thôi đủ nát lòng!

            Ta vẫn lêu bêu ở xứ người
            Xuân về ngơ ngẩn ngó mây trôi
            Ta còn ngán ngẩm thân ta nữa
            Đủ hiểu rằng em cũng... thế thôi.
            ~Trần-Ngân-Tiêu~
                      2006



            KHUYẾT DANH
                       

            TÌNH QUÊ

            Gió bên đường lá bay xào xạc,
            Mảnh trăng thu bàng bạc đầu non.
            Ngày xưa ước vọng vuông tròn,
            Đến nay dĩ vãng đã mòn tâm tư.
            Kể từ lúc giã từ quê mẹ,
            Mái đầu xanh lắm nhẽ đa đoan.
            Quê hương khói lửa tràn lan,
            Chia ly tang tóc muôn vàn xót xa!

            Theo vận nước bôn ba khắp chốn,
            Biệt tăm hơi hơn bốn mươi niên.
            Khi đi thân quyến ưu phiền,
            Ngày về cha mẹ nằm yên dưới mồ!
            Ngẫm thế sự lệ khô dạ héo,
            Đấng cao xanh sao khéo bày trò.
            Bắc Nam sông núi đôi bờ,
            Đại đương muôn dặm bây giờ càng xa!

            Nay trở lại quê nhà cảnh cũ,
            Mái tranh xưa ủ rũ thay màu.
            Người xưa khuất nẻo về đâu,
            Bụi tre thưa thớt hàng cau chẳng còn.
            Đường lát đá cũng mòn tận đất,
            Nếp đình xưa đã mất từ lâu.
            Dưới ao chẳng thấy bè rau,
            Đồng khô cũng hiếm bóng trâu bên đường.

            Kẻ nội ngoại thân thương tâm sự,
            Nhưng nói năng cũng cữ từng lời.
            Kể sao cho hết khúc nôi,
            Nói sao cho hết lòng tôi với ngưới.
            Cùng cảnh huống da mồi tóc trắng,
            Trải bao nhiêu cay đắng của đời.
            Than ôi! cũng một kiếp người,
            Ai gây nên nỗi cảnh đời bất công?

            Người héo hắt chất chồng tân khổ,
            Tôi ngẩn ngơ bỡ ngỡ ngậm ngùi!
            Bước chân leo núi mhìn trời,
            Mưa rơi như thấu lòng người phương xa...
            ~Khuyết danh~



            <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2011 00:09:42 bởi Anh Nguyên >
             
            #21
              Anh Nguyên

              • Số bài : 1744
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 21.10.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Dòng thơ ngoài nước 16.02.2011 07:07:31 (permalink)




              TRẦN-TRUNG-ĐẠO


              CON SINH RA TRÊN ĐẤT MỸ

              Con sinh ra trên đất Mỹ
              Đất nước có bốn mùa hoa nở
              Có chú chuột Mickey
              Và Disney World muôn màu rực rỡ
              Có ông Rogers với khu láng giềng
                                                 
              Có những lâu đài hàng xóm thần tiên
              Với những chuyện tình rất mực dễ tin
              Có những loài chim bốn mùa líu lo tiếng hót
              Những loài thú không bao giờ biết khóc
              Những giòng sông trong vắt chảy quanh năm

              Thời thơ ấu của con
              Được trải trên những con đường lát ngọc
              Tương lai của con
              Được viết lên bằng những màu son
              Con đến trường có Mẹ đón Ba đưa
              Áo con mới như đời con luôn đổi mới
              Khi con ốm Ba bồi hồi lo lắng
              Khi con cười nghe rộn tiếng chim ca
              Con được cưng chiều từ khi mới sinh ra
              Sẽ không hiểu thế nào là mất mác

              Nên rất nhiều lần Ba ngại kể với con
              Câu chuyện về một xứ Việt Nam
              Nhiều nghìn dặm xa xôi
              Phía bên kia trái đất
              Nơi có hàng triệu đùa bé tuổi con
              Cuộc đời chúng còn đang lây lất
              Không bao giờ được điểm tô
              Bằng những chuyện thần tiên
              Chúng chưa hề biết đến chú chuột Mickey
              Không hề biết đến ông Rogers và khu hàng xóm
              Mỗi ngày qua đi là một ngày buồn thảm
              Được viết bằng những giọt đau thương
              Được vẽ lên bằng những cảnh thê lương
              Và khổ nhục còn nhiều hơn tuổi tác

              Những đứa bé chưa biết mặc quần
              Chưa biết lau khô nước mắt
              Đã trở thành người du thực tha phương
              Bước lạc loài ngay chính giữa quê hương
              Mồ côi từ trong lòng tổ quốc
              Chúng sẽ trôi về đâu
              Giữa biển đời bát ngát?
              Bốn phương trời không một chỗ dừng chân
              Bên những vỉa hè mưa gió phủ quanh năm
              Chúng sẽ tìm đâu ra một hơi thở ấm
              Của mẹ của cha
              Của bà con hàng xóm
              Chẳng còn ai, dù chỉ một người thân
              Trước khi vào nghề đánh giày, móc túi, lang thang
              Chúng đã là tương lai của dân tộc Việt!
              Một sự thật bẽ bàng rất nhiều người không biết
              Và cũng rất nhiều người đang cố để quên đi!

              Con sẽ không bao giờ
              Ghé qua những khu bệnh viện để xem
              Nơi nhiều đưa trẻ bệnh hoạn tật nguyền
              Vừa mới chào đời
              Đã phải nằm đợi chết
              Có đứa bị bỏ quên ngay cả trong thùng rác
              Có những đứa được nhặt về từ những ổ mãi dâm
              Dù ở đâu cũng có chuyện thương tâm
              Nhưng ở Việt Nam
              Chuyện thương tâm đã trở thành quen thuộc
              Lòng nhân từ không còn đất dung thân
              Có nhiều nơi không đủ thuốc thang
              Thiếu cả những người để lo săn sóc
              Nhân loại lãng quên
              Đồng bào ngoảnh mặt
              Những lời rên không đủ để quên đau
              Con cũng sẽ không bao giờ
              Thấy những vết đao
              Đã chém xuống đời Ba thời thơ ấu
              Ngày Bà Nội mất, Ba chưa đầy một tháng
              Ông Nội gánh Ba đi lưu lạc khắp mọi miền
              Vượt sông Thu Bồn, băng núi Quế Sơn
              Qua cầu Chìm rồi về lại Duy Xuyên
              Những tên tuổi, những địa danh
              Đã in sâu vào trong trí nhớ
              Thời thơ ấu của Ba
              Như một cây thông nhỏ
              Đứng lẻ loi trên một kiếp người
              Ông Nội thường hay kể chuyện vui
              Như để cố quên đi một đời lận đận
              Và cũng để quên đi bóng hình người bạn
              Mới ngày nào nguyện ước chuyện trăm năm
              Đêm mưa phùn gió bấc thổi qua sông
              Là những lúc ông âm thầm không nói
              Ngắm xa xôi cuối chân trời mòn mỏi
              Một tình yêu chan chứa thủy chung
              Một tình yêu trong sáng tự trăng rằm
              Đẹp đơn giản như những tờ lụa trắng
              Chiếc khăn lụa trắng ngày xưa
              Bà Nội thường hay vấn
              Ba vẫn chắt chiu như kỷ vật ngọc ngà
              Đời của Ba từ lúc mới sinh ra
              Buồn hiu hắt như một loài thảo mộc
              Đã mọc lên từ những hố bom sâu
              Thường tìm quên trong những tiếng thơ sầu
              Thường hay đứng một mình trông núi biếc

              Khi sinh ra đã nhìn người chém giết
              Nên tủi buồn nặng chĩu cả hai vai!
              ~Trần-Trung-Đạo~


              NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM
              TRÊN DẠI LỘ SRI AYUTHAYA

              Người con gái Việt Nam
              Trên đại lộ Sri Ayuthaya, Bangkok
              Em đứng đó một mình ôm mặt khóc
              Như chợt nhớ ra đây không phải Sài Gòn
              Mái tóc thu buồn
              Mái tóc héo hon
              Bay phơ phất giữa phố phường xa lạ
              Mười sáu tuổi kiếp giang hồ chung chạ
              Trôi lang thang như những bọt bèo
              Ưất nước nghèo không giữ nổi chân em
              Nên xứ người em làm thân gái khách
              Tuổi của em như sao mai mới mọc
              Ưẹp vô tư như những cánh lan rừng
              Tuổi bắt đầu của một mùa xuân
              Có hoa bướm tung tăng
              Có một chút tình yêu nhẹ nhàng thơ mộng
              Lẽ ra ngày này em đang ngồi trong lớp học
              Học làm người phụ nữ Việt Nam
              Học chuyện thêu thùa may vá trông con
              Học cả chuyện yêu đương
              Ưẹp như trăng khi tròn khi khuyết
              Bỗng dưng hôm nay em mất hết
              Mất cả tuổi thơ mất cả cuộc đời
              Bangkok chiều nay mưa lất phất rơi
              Có làm em nhớ Sài Gòn mưa tháng sáu
              Nhớ con hẻm vào nhà em
              Dường như lúc nào cũng tối
              Nhớ mẹ già đôi mắt dõi mù tăm
              Nhớ đám em thơ đang đứng mỏi mòn trông
              Tin của chị từ phương nào biền biệt
              Còn ở đấy cả một trời thương tiếc
              Như ngàn năm mây trắng vẫn còn bay
              Nhìn sông Chao Phraya nước đục chiều nay
              Có làm em nhớ đến sông Nhà Bè
              Nhớ những con lạch nhỏ
              Ưầy những rong rêu rác rưới
              Cống rãnh gập ghềnh
              Nước vẫn một màu đen nhưng là nước của em
              Sẽ không thể nào đen như thế mãi
              Khi cố bập bẹ vài ba tiếng Thái
              Có làm em nhớ thuở lên năm
              Ba bảo em đánh vần hai chữ Việt Nam
              Em cố gắng năm lần bảy lượt
              Nhưng cuối cùng dù sao em nói được
              Mẹ thưởng em bằng những chiếc hôn nồng
              Ba mỉm cười hy vọng chảy mênh mông
              Ánh lửa tương lai đã bắt đầu nhen nhúm
              Ánh lửa ngày xưa
              Cho ngày mai tươi sáng
              Ưã tàn đi theo giông bão cuộc đời
              Sau những lúc đau thương da thịt rã rời
              Em có khóc một mình trong bóng tối
              Mỗi giọt lệ sẽ mang màu sám hối
              Mỗi lời rên chôn giấu những ăn năn
              Tóc thu buồn như những sợi oan khiên
              Trói lấy cuộc đời em nghiệt ngã
              Về đâu em chiều nay trên đất lạ
              Về đâu em mưa gió phủ đầy sông
              Người con gái Việt Nam trên đại lộ Sri Ayuthaya
              Ưang nhắm mắt nhìn đời trôi vô tận
              Lịch sử Việt Nam
              Vinh nhục thăng trầm bao nhiêu bận
              Nhưng chưa bao giờ đen tối hơn hôm nay
              Ông cha ta có khi phải xuống biển tìm ngọc trai
              Lên non tìm ngà voi trầm hương châu báu
              Có những lúc cả giòng sông thấm máu
              Có nhiều khi xương trắng gởi rừng sâu
              Nhưng chưa một lần trong bốn ngàn năm
              Có những cô gái Việt Nam
              Phải sang xứ người bán thân nuôi miệng
              Tủi nhục nầy không bao giờ rửa sạch
              Nỗi đau nầy không phải của riêng em
              Mà của mọi người còn một chút lương tâm
              Và còn biết thế nào là quốc nhục
              Ưêm nay anh viết nốt bài thơ
              Dẫu biết chẳng thể nào tới tay em được
              Thơ của anh
              Tâm sự của một người anh nhu nhược
              Giữa muôn vạn khổ đau chỉ biết đứng nhìn
              Lơ láo giữa chợ đời
              Vết thương nặng trong tim
              Anh vẫn ung dung như người khách lạ
              Nước Mỹ ấm no làm anh quên tất cả
              Quên bảy chục triệu đồng bào đang cảnh lầm than
              Quên đám em thơ lưu lạc bốn phương ngàn
              Quên cả chính anh với những đau thương thời thơ ấu
              Ngày anh đi mang hờn căm nung nấu
              Hẹn non sông một sớm sẽ quay về
              Ưem thanh bình gieo rắc vạn trời quê
              Ưem mạch sống ươm trên từng nắm đất
              Giấc mộng ngày xưa
              Dù anh không còn muốn nhắc
              Vẫn lạnh lùng sống lại giữa đêm mơ
              Anh đang khóc một mình
              Hay đang khóc trong thơ
              Không, chỉ hạt bụi vừa rơi vào trong mắt
              Hạt bụi đó chính là đời em đã mất.
              ~Trần-Trung-Đạo~


              NHỮNG NGƯỜI TÔI CHƯA HỀ QUEN

              Có những người tôi chưa hề gặp mặt
              Những người tôi không rõ họ tên
              Bốn phương trời chưa một chút thân quen
              Sao bỗng thấy như vô cùng thân thiết
              Tôi miền Bắc đang vào mùa băng tuyết
              Anh miền Nam sương trắng bốn mùa bay
              Từ nơi nầy ta đã biết quen nhau
              Ưâu nhất thiết phải đong đầy ký ức
              Cũng như anh tôi ngàn đêm thao thức
              Hãi hùng mơ chung một giấc chiêm bao
              Có tiếng quân reo, ngựa hí, kêu gào
              Tiếng xích khua vang, tiếng người rên siết
              Cũng như anh, tôi đôi lần ra biển
              Hướng về Nam mây trắng một màu tang
              Có ai về xoay ngược bánh thời gian
              Cho tôi nhặt những mảnh đời đã mất
              Trong thơ tôi mùa Xuân chim không hót
              Thu không vàng Hạ chẳng để yêu đương
              Thơ của tôi là máu rỉ trăm đường
              Là u uất đã chìm sâu trong đất
              Cũng như anh tôi mười năm đất khách
              Có gì vui đời một kẻ lưu vong
              Khi tôi chết nấm mồ hoang cỏ mọc
              Đã làm gì để lại với non sông?
              ~Trần-Trung-Đạo~


              GHÉ RALEIGH THĂM BẠN

              Tôi đến Raleigh chiều nắng nhạt
              Xa nhà, phố lạ cũng thành thân
              Dẫu đã hơn nửa đời lưu lạc
              Cũng ấm lòng theo ngọn gió xuân
              Tôi chẳng hẹn hò, anh chẳng đợi
              Ười gian nan vui được mấy lần
              Quê hương xa quá về chưa được
              Ưành chọn nơi nầy để nghỉ chân
              Lòng tôi đã lạnh từ năm ấy
              Nên chẳng còn mơ chuyện hão huyền
              Gặp nhau vẫn nặng tình mây nước
              Chuyện kể chưa tàn đã trắng đêm
              Tóc bạc theo mỗi ngày biệt xứ
              Bụi cuộc đời trắng dã đôi vai
              Tiều phu gánh củi về ngang núi
              Trăng chiếu lưng đèo một bóng soi
              Thời nhiễu nhương tìm đâu tri kỷ
              Dấu trong hồn một nỗi chờ mong
              Như anh khép cả tình thơ lại
              Lặng lẽ đi tìm một chữ không
              Tôi sống một đời như ẩn dật
              Áo phù vân gói mộng công hầu
              Ngửa hai tay trắng tàn canh bạc
              Mơ ước chi nhiều cũng bể dâu
              Mai này nếu chẳng tìm nhau được
              Tôi sẽ ngâm thơ tưởng vọng người
              Tự hỏi bên trời sương khói đó
              Có còn ai nhắc đến thơ tôi
              Thơ tôi đã đọng thành băng tuyết
              Nhỏ xuống trần gian những giọt sầu
              Tâm sự chẳng cần ai thương tiếc
              Nên cười máu chảy suốt đêm thâu
              Tôi kẻ lạc loài, đêm quán vắng
              Một lời để nhớ đến trăm năm
              Mai nầy khi gió mùa xuân thổi
              Xin nhớ rằng tôi đã ghé thăm.
              ~Trần-Trung-Đạo~


              ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI
               
              Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
              Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
              Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
              Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

              Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
              Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
              Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
              Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

              Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
              Bên đời gió tạt với mưa tuôn
              Con đi góp lá nghìn phương lại
              Đốt lửa cho đời tan khói sương

              Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
              Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
              Mẹ xa xôi quá làm sao vói
              Biết đến bao giờ trông thấy nhau

              Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
              Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
              Đau thương con viết vào trong lá
              Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

              Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
              Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
              Ví mà tôi đổi thời gian được
              Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.
              ~Trần-Trung-Đạo~


              GÓC PHỐ XƯA NƠI MẸ VẪN NGỒI

              Rồi một sáng em tình cờ trở lại
              Đứng bên đường phố cũ nhớ bâng khuâng
              Có phải đây góc phố đã bao lần
              Giọt nưóc mắt trôi trong thời thơ ấu

              Quầy thuốc lá ven đường em đứng đấy
              Mẹ đã ngồi nghe muỗi vắt đêm khuya
              Đời cô đơn theo nắng sớm mưa chiều
              Chiếc áo bạc mang hàng trăm chỗ vá

              Hàng me cũ đã bao mùa thay lá
              Nơi em từng che mát chuỗi ngày quên
              Mùa đông qua thổi lạnh đến bên thềm
              Vẫn khổ cực như từng cơn nắng hạ

              Nhà hàng đó em chờ người khách lạ
              Chén cơm thừa ai để lại đêm nay
              Nuôi thân em một cô gái ăn mày
              Mười bốn tuổi đời đen hơn ánh tóc

              Công viên lạnh em thường hay đứng khóc
              Tuổi nai vàng hay tuổi của vàng phai
              Ai dạy em những mánh lới đeo đòi
              Cả những chuyện mà em chưa nên biết

              Ai mang em trên đường đi vượt biển
              Chẳng kịp về thăm góc phố năm xưa
              Em bỏ đi như lá bỏ quên mùa
              Như giọt nước quên tấm lòng biển cả

              Không địa chỉ, không người quen, phố lạ
              Mẹ cố chờ con gái trở về đây
              Bao mùa đông thương nhớ nặng vai gầy
              Mẹ gục chết âm thầm trên góc phố

              Em xứ lạ cuộc đời nhiều thay đổi
              Tóc nhuộm vàng che những vết thương đau
              Mắt em xanh vì nét kẻ thay màu
              Bước em nhẹ sợ màu tan trong nước

              Được gì chăng em mười năm xuôi ngược
              Có bao giờ mơ góc phố năm xưa
              Bóng me nghiêng theo gió thổi sang mùa
              Bóng mẹ đứng đã mỏi mòn trông đợi

              Sáng hôm nay tình cờ em trở lại
              Đứng một mình giữa phố lệ như sao
              Có phải đây góc phố của năm nào
              Mẹ đã sống trong những giờ oan nghiệt

              Em là kẻ đã cuối cùng thua thiệt
              Kẻ cuối cùng mất một khoảng trời mơ
              Chẳng phải tại em mẹ chết không mồ
              Chẳng phải tại em làm đời thay đổi

              Giữa một quê hương muôn trùng thống khổ
              Mười năm trời em làm được gì chăng
              Rồi mai đây em sẽ hiểu ra rằng
              Ai giết chết cuộc đời em thơ ấu.
              ~Trần-Trung-Đạo~


              ANH BỘ ĐỘI THƯƠNG BINH TÔI GẶP

              Cuối năm tám mươi
              Có một lần tôi đi ngang bệnh viện Vì Dân
              Nghe đâu đã đổi tên là Thống Nhất
              Anh bộ đội thương binh
              Ngồi dưới hiên
              Nghêu ngao hát
              Khuôn mặt gầy tuổi mới quá hai mươi
              Giọng anh buồn đôi mắt ngắm xa xôi
              Anh đang hát về quê hương miền Bắc
              Tôi ngồi xuống bên cạnh anh
              Anh rất tự nhiên xích người nhường chỗ
              Tôi khen anh hát rất hay
              Anh mỉm cười
              Nụ cười sao hồn nhiên chất phác
              Tôi rút mời anh điếu thuốc
              Anh lấy trong người cái hộp quẹt Zippo

              Tôi bỗng bật cười to:
              - Thế anh cũng thích xài đồ Mỹ ngụy
              Anh điềm nhiên trả lời:
              - Đây chỉ là kỷ niệm
              Của thằng bạn thân đã chết ở Bình Long

              Không hẹn hò chúng tôi bỗng thấy thân
              Ánh mắt bao dung
              Nụ cười tuổi trẻ
              Hết điếu nầy chúng tôi mồi điếu khác
              Khói thuốc mịt mù quanh chỗ chúng tôi

              - Anh đi bộ đội bao lâu?
              - Từ khi mười bẩy tuổi
              - Thế anh bỏ học sao?
              - Họ bảo đã có người khác lo việc đấy
              Bổn phận tôi là giải phóng miền Nam
              Tôi thật tình chẳng hiểu tại sao
              Nhưng không thể làm gì hơn được

              - Bố mẹ anh vẫn còn ngoài Bắc?
              - Tôi là đứa con duy nhất
              Vào Nam không lâu thì nghe tin bố mất
              Mẹ tôi vẫn còn đang sống với bà con

              - Anh thế nào cũng phải về thăm?
              - Tôi mãi chần chừ cũng đã mấy năm
              Chỉ vì tôi không muốn làm mẹ tôi đau khổ

              Anh cúi xuống nhìn đôi chân gỗ
              Mắt rưng rưng không nói thêm lời
              Ngoài hiên mưa bắt đầu rơi
              Rơi thấm ướt lòng chúng tôi đêm ấy

              Tôi cầm lấy tay anh
              Ưôi bàn tay lạnh giá
              Mắt nhìn nhau như đã nói nghìn câu
              Tôi thấy trong vô cùng hun hút đêm sâu
              Chảy trong chúng tôi chung một dòng máu đỏ
              Ười chúng tôi đời những đứa con hoang
              Tim chúng tôi rung một nhịp Việt Nam
              Hồn chúng tôi hồn bốn nghìn năm cũ

              Anh vỗ nhẹ vai tôi
              Rồi khệnh khạng trở về bệnh viện
              Tôi ngậm ngùi không thể nói thêm chi
              Vì mai nầy tôi cũng sẽ ra đi
              Ưến một nơi tôi chưa hề nghĩ đến

              Năm tháng vẫn trôi đi
              Dòng đời tôi lạc bến
              Nhưng trong lòng khói thuốc chẳng hề tan.
              ~Trần-Trung- Đạo~


              MẸ LÀ THƠ NÊN NƯỚC VIỆT SẼ HỒI SINH

              (Kính tặng một bà mẹ ở San Jose)

              Mẹ ngồi suốt hai giờ trên xe buýt
              Chỉ mong đến tận nơi để nghe đọc thơ con
              Những vần thơ chan chứa vạn nỗi buồn
              Những vần thơ chảy ra từ tim mẹ.

              Bảy mươi lăm năm
              Cuộc đời bao dâu bể
              Mẹ vẫn còn nguyên vẹn một tình thương
              Bụi thời gian không lấp kín tủi buồn
              Ười đất khách chẳng làm phai quá khứ
              Lòng mẹ vẫn nương về cố xứ
              Nhìn trời xanh hoài vọng phút thanh bình.

              Mẹ chờ lâu không?
              Như chờ ngày đất nước được hồi sinh
              Vườn trầu cũ, hàng cau xưa ai bón
              Mẹ để lại quê hương, láng giềng, hàng xóm
              Mồ mả tổ tiên, thân thuộc xa gần.

              Mẹ buồn lắm không?
              Một đời mẹ long đong
              Bảy mươi lăm tuổi, ngọn đèn dầu sắp cạn
              Lỗi là ở chúng con
              Những con chim trúng đạn
              Mang vết thương quằn quại bốn phương trời
              Thơ con buồn hay máu chúng con rơi.

              Mẹ đi xe buýt suốt hai giờ
              Chỉ mong đến tận nơi
              Ưể ghe đọc thơ con
              Những vần thơ vốn buồn hơn nước mắt
              Con biết lòng mẹ đau mà không khóc
              Như chúng con vẫn gượng cười đi giữa điêu linh.

              Có giống dân nào như một giống chim
              Bay suốt bốn ngàn năm chưa dừng lại
              Như đời mẹ mang nỗi buồn đi mãi
              Bảy mươi lăm năm chưa một chỗ quay về
              Mẹ ghé từng quán sách ở San Jose
              Ưể rao bán những bài thơ con viết
              Như bán tình thương mẹ chảy hoài không hết
              Bán cả niềm đau cho nhân loại vô tình.

              Có ai cần đọc thơ con
              Một thi sĩ vô danh
              Viết những chuyện chẳng còn ai muốn nhắc
              Câu chuyện Việt Nam mịt mờ xa lắc
              Mười tám năm bao nước chảy qua cầu
              Xin mẹ đừng buồn dù chẳng ai mua
              Hồn thơ đó nghìn năm sau vẫn đọng.

              Nhờ có mẹ thơ con còn hy vọng
              Mẹ là thơ nên nước Việt sẽ hồi sinh.
              ~Trần-Trung-Đạo~


              NỖI BUỒN CHIẾN THẮNG

              Anh bước đi giữa trời đất Bắc
              Hà Nội mưa phùn lạnh kẽ xương
              Chiếc nạng gỗ khua từng tiếng nấc
              Gõ nhịp thương đau xuống mặt đường

              Như trụ đèn đêm không biết nói
              Anh âm thầm đi giữa mùa xuân
              Ưã cháy mộng vàng theo khói thuốc
              Thời hoa niên xếp ở ven rừng

              Những chiếc tượng đồng loang lỗ máu
              Khẩu hiệu mờ dấu vết thi đua:
              "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước"
              Anh cười, nước mắt chảy theo mưa

              Tổ quốc bao năm rồi "thống nhất"
              Anh về, đi giữa phố không quen
              Hà Nội mang nỗi buồn chiến thắng
              Thừa huy chương nhưng thiếu miếng ăn

              Chiếc lá cuối mùa không chỗ rụng
              Anh một đời thiếu chỗ dừng chân
              Gánh nợ non sông đành gởi lại
              Về đâu bốn phía gió mưa giăng

              Dăm trẻ ăn mày ngơ ngác đứng
              Tìm gì trong khoảng trống hôm nay
              Hỡi em, cô gái quàng khăn đỏ
              Lại gần anh nhận diện tương lai

              Anh bước đi giữa trời đất Bắc
              Mang niềm thương nỗi nhớ khôn nguôi
              Máu và tim của hồn tổ quốc
              Bốn nghìn năm chảy một dòng thôi

              Quê anh đó phố phường Hà Nội
              Lạnh lùng trong gió rét lê thê
              Nhỏ nước mắt chào anh trở lại
              Khóc một người con lạc lối về. 
              ~Trần-Trung-Đạo~


              HẠT CÁT TRƯỜNG SA

              1. Tôi chưa một lần ghé đảo Trường-Sa
              Chưa biết bãi Phúc-Nguyên chỗ lồi chỗ lõm?
              bầy cá chuồn bay qua có đem tin bão tới?
              cát Quế-Đường có trắng tựa cát Nha-Trang?
              Tôi chưa ghé thăm Đá-Lát, Huyền-Trân
              Tìm tấm bia khắc tên Tứ Chính
              Ăn dưa hấu An-Tiêm đỏ tươi mùa
              Tết đến tôi học thuộc lòng câu:
              Ềnhớ kẻ trồng câyỂ.
              Đất nước tôi nghèo chinh chiến đã bao thu.
              một ngàn năm trong xích xiềng nô lệ.
              chân tôi bước nghe niềm đau vô kể
              của cha ông trong tủi nhục hờn căm
              Một trăm năm giặc Pháp cướp quê hương
              mỗi gốc cao su một thây người yêu nước
              New Gui-né, Re-U-nion những tử tù lê bước.
              Máu da vàng nhuộm đỏ đất châu Phi.

              2. Tôi chưa một lần ghé bãi Vũng-Mây
              Tìm lại nắm xương của bao người ngã xuống
              Như những chiếc cọc tre bao quanh bờ ruộng
              Cho Trường-Sa mãi mãi được vun bồi.
              Chưa thăm bãi Phúc-Tần lòng vẫn nhớ khôn nguôi
              nỗi nhớ lớn lên theo từng ngày lưu lạc
              từ dạo Trường-Sa rơi dần vào tay giặc
              chỗi nhớ dâng cao thành ngọn sóng căm thù.
              Hai mươi năm đày đọa chia ly
              Trong nghèo đói, nhân danh lọc lừa Cộng Sản
              Tuổi trẻ chúng tôi rơi vào cơn bão loạn
              hố thẳm quanh đời lạc mất tuổi hoa niên.
              Tổ Quốc ơi, chúng con quá ươn hèn!
              Không giữ cho ngưởi được ngọn rau tấc đất
              Đêm xứ lạ bàng hoàng thức giấc
              Nghe như trong mắt mình đọng cá Trường-Sa!
              ~Trần-Trung-Đạo~


              <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2011 05:50:52 bởi Anh Nguyên >
               
              #22
                Anh Nguyên

                • Số bài : 1744
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 21.10.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Dòng thơ ngoài nước 09.04.2011 06:31:59 (permalink)




                SƯƠNG-LAM

                   

                BÀI TÌNH CA THÁNG TƯ

                Có những người ra đi không trở lại
                Xác vùi chôn nơi biển thẳm rừng sâu
                Vầng khăn tang, một màu trắng thảm sầu
                Trên đầu trẻ vào tháng Tư năm ấy!

                Thế là đã một năm qua rồi đấy!
                Ba mươi mốt năm thoáng chốc qua nhanh
                Ba mươi mốt năm bao chiếc lá lìa cành
                Lá còn lại mơ rụng về cội cũ!

                Ngày quốc hận trời cũng buồn ủ rũ
                Giọt mưa rơi như nước mắt khóc thương
                Cho những người bỏ xác khắp nẻo đường
                Nơi chiến địa, nơi rừng sâu, biển thẳm!

                Cờ vàng đó! Bạn, Tôi cùng đứng ngắm
                Để nhớ rằng hồn nước Việt còn đây!
                Dù gian nan, dù sóng gió đọa đầy
                Tôi và bạn vẫn yêu mầu cờ ấy!

                Người ngã xuống, lá quốc kỳ phủ đậy
                Mảnh hình hài phủ hơi ấm quê hương
                Chuyện tử sinh sống chết vẫn coi thường
                Anh hùng tử, nhưng khí hùng nào tử!

                Nay tôi bạn sống cuộc đời viễn xứ
                Tháng Tư buồn! Tôi, Bạn gặp nhau đây
                Trời Portland vẫn mây xám giăng đầy
                Ta vẫn hát bài Quốc Ca ngày cũ!

                Quê người đẹp vẫn là nơi tạm trú
                Ta vẫn mơ về chốn cũ quê xưa
                Có vườn rau, giòng sông nhỏ, rặng dừa
                Có tiếng hát ầu ơ trưa hè nóng!

                Ta còn sống con tim còn xúc động
                Khi được nghe, được nói tiếng Việt Nam
                Chén cơm kia ăn mãi chẳng chán nhàm
                Vì ta đã chót sanh làm dân Việt!!!
                ~Sương-Lam~
                     2006


                GIÒNG NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG

                Giòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống!
                Cuốn trôi đi bao phiền muộn của cuộc đời
                Những sáng mưa hồng, chiều nắng buông rơi
                Mẹ nuôi dạy cho đàn con khôn lớn!

                Mẹ sung sướng nhìn đàn con đùa giỡn
                Con bé thơ chạy nhảy rất hồn nhiên
                Niềm hân hoan sáng rực mắt Mẹ hiền
                Con khỏe mạnh là Mẹ mừng vui lắm!

                Con đau bịnh, cả bầu trời đen thẳm
                Mẹ âu lo theo nhịp thở của con
                Mẹ khẩn cầu, Mẹ thức trắng mỏi mòn
                Giòng nước mắt lại một lần tuôn xuống!

                Tình nguời Mẹ lúc nào cũng mong muốn
                Con thành công, con hạnh phúc, bình an
                Dẫu đôi lần Mẹ ngăn lệ chực tràn
                Khi con trẻ đã làm đau lòng mẹ!

                Con khôn lớn, với Mẹ, con vẫn bé!
                Trong vòng tay ấp ủ của Mẹ Cha
                Khi cánh chim đã tung cánh xa nhà
                Là giây phút tim Mẹ như se thắt!

                Giòng sữa mẹ là sợi dây kết chặt
                Trái tim con, trái tim Mẹ với nhau
                Con đau buồn, Mẹ sung sướng được nào!
                Con hạnh phúc, Mẹ Cha đầy hạnh phúc!

                Ngày của Mẹ! Hãy cùng nhau cầu chúc:
                Người Mẹ già, không nước mắt chảy tuôn!
                Người con ngoan, đừng làm mẹ đau buồn!
                Giòng nước mắt đời đời luôn đổ xuống!!!
                ~Sương Lam~
                     2006




                THÁI-THỤY-VI


                CHIÊU HỒN KHÚC NGÀY TA QUA SÔNG

                Về quê hương một thủa xưa ta ra đời
                Ngày ta qua sông, nghe sóng than, sóng hờn
                Hồn chinh nhân qua đây, mây nước trôi ôi chập chùng
                Người cố quên, hồn nước ôi, có thiêng không?
                Lần ta qua sông tang tóc rơi, trên phận người
                Buồn đau ôi, theo mệnh nước, nước nổi trôi
                Từ tha phương ta cố quên khổ đau, đau một đời
                Tổ quốc ôi, hồn ta đau, thắt đau từ xa xôi
                Ngày ta qua sông, hồn quốc vong, xoáy nhận chìm
                Choàng khăn sô để tang nước, nước non nhà
                Màu khăn tang trên trăng sao thuở can qua
                Còn gì đâu, quê hương tôi, tiếng khóc la
                Người qua sông, từ kiếp nao, sao vẫn buồn?
                Ngàn mây tuôn, nước mắt tuôn, tận đáy hồn
                Thời gian nào có bềnh bồng theo tháng năm
                Người còn không, hay bềnh bồng theo kiếp người.
                ~Thái-Thụy-Vy~




                HẠ-TRẮNG
                               

                DÁNG XUÂN

                Tôi có người em dáng hiền bé nhỏ
                Tuổi trăng tròn tóc chấm nhẹ ngang vai,
                Ngày hai buổi em hồn nhiên sách vở,
                Miệng cười xinh hồng š thắm tương lai,

                Vườn xuân tươi thơm hương đời mật ngọt,
                Đài hương thơ chưa gợn nét ưu phiền,
                Mắt lưu ly tháng ngày xanh bích ngọc,
                Hoa vô tư cài áo trắng ngoan hiền...

                Em thanh khiết trong như giòng suối vắng,
                Và thơ ngây như nai nhỏ trong rừng.
                Em khả ái trong lời thơ bé bỏng,
                Chưa gặp mà ta đã thấy yêu thương.

                Mùa xuân này em tròn mười tám tuổi,
                Gió trăng sao hoa bướm khắp vườn mơ,
                Bước thật nhẹ; thật êm em đừng vội...
                Ngày tháng vẫn lành trong mắt em thơ.

                Nhìn tuổi em bằng cái nhìn chiêm ngưỡng,
                Ngày tháng ta buồn ngà ngọc đã xa xăm,
                Cầu mong em hồn nhiên vui tận hưởng...
                Đường hoa đời gắng bắt giữ nghe em.
                ~Hạ-Trắng~

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 21:11:44 bởi Anh Nguyên >
                 
                #23
                  Anh Nguyên

                  • Số bài : 1744
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 21.10.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Dòng thơ ngoài nước 04.05.2011 21:31:23 (permalink)
                   



                  HẠ-VŨ

                             
                  CÓ LẼ NÀO

                  Có lẽ nào anh lại chẳng yêu em
                  Trái tim ấy đâu phải là sỏi đá
                  Anh thân quen
                  mà như rất lạ
                  Chưa kịp gần đã xa

                  Chưa kịp vỗ bờ sóng đã tan ra
                  Thuyền yêu em chưa kịp lần rời bến
                  Lửng lơ bờ môi lời ước hẹn
                  Chưa kịp lần rơi

                  Cửa trái tim em khép lại rồi
                  Khách lạ ơi
                  thôi đừng gõ nữa...
                  ~Hạ-Vũ~


                  CÓ NGƯỜI TRÔNG THẤY
                  THẢN NHIÊN QUAY ĐẦU

                  Nghe không anh
                  mùa xuân đang bước nhẹ
                  Gió mơn man trên những nụ hồng
                  Ngày
                  qua rất khẽ
                  Thấy như mình lạc giữa mênh mông
                  Yêu đến vô cùng cái rét mùa đông
                  Má ai ửng hồng trong nắng nhạt
                  Vu vơ câu hát
                  Tiếng đàn ngập ngừng
                  Vỡ tan nốt nhạc
                  Gió
                  vội vàng
                  cuốn về nơi tít tắp
                  Sót lại vài mảnh vụn
                  nằm yên

                  Có người trông thấy nhặt lên
                  Có người trông thấy
                  thản nhiên quay đầu
                  ~Hạ-Vũ~


                  PHẢI VÌ MÌNH YÊU NHAU QUÁ VỘI

                  Gió vẫn hát hoài những bản tình ca
                  Qua những con phố ngoằn ngoèo như cuộc sống
                  Không có bão mà biển triều dậy sóng
                  Anh xa rồi
                  phải không anh yêu

                  Muốn nói thật nhiều
                  Muốn nói bao nhiêu
                  Nhưng tất cả rồi em đều không thể

                  Ơi nỗi nhớ sao cứ dài đến thế
                  Mùa đi qua vẫn cứ cồn cào
                  Phải vì mình đã yêu nhau quá vội
                  Nên xa rồi cũng chẳng hiểu vì sao...
                  ~Hạ-Vũ~




                  HÀN-LỆ-NHÂN
                      

                  CHIẾC ÁO BẰNG MÂY
                   
                  Gông nô lệ, một ngàn năm ủ nhụy,
                  Ách Thực-dân, tròn thế kỷ khai hoa,
                  Ba mươi năm ăn bom Mỹ, bom Nga;
                  Vừa khôn lớn : Đứa làm giải phóng,
                  Đứa nhục nhằn ra khơi tìm đất sống!
                  Mẹ Việt Nam ơi!
                  Cách mạng làm khô đất nước rồi
                  Bầy con Mẹ ngày nay đều hỏng cả!
                  Trái tim tơi tả
                  Mặt mày mang nạ
                  Xiêm y chắp vá
                  Máu như nước lã.
                  Mẹ Việt Nam ơi!
                  Lời Mẹ ầu ơ điệu ru hời
                  (Ngày con nằm trong nôi)
                  Ham chi chiếc áo của người,
                  Người cho, chưa mặc người đòi trả ơn.
                  Mưa nắng gió có nguồn cơn,
                  Của đâu có của cho không lạ thường!
                  Mấy đời bánh đúc có xương,
                  Mấy đời Đế-quốc xót thương dân mình.
                  Mẹ Việt Nam ơi! Hỡi Mẹ hiền!
                  Thấm thía lời ru con Mẹ đã:
                  Trái tim tơi tả
                  Mặt mày mang nạ
                  Xiêm y chắp vá
                  Máu như nước lã.
                  Đau xót Mẹ ơi, hối hận cũng rồi!
                  Vì ham áo đẹp của người,
                  Bỏ quên chiếc áo suốt đời Mẹ may.
                  Áo người, người dệt bằng mây,
                  Mây bay bay mãi, con bay theo hoài.
                  Bay theo mấy chục năm dài,
                  Áo xưa rách nát, áo người còn bay!
                  ~Hàn-Lệ-Nhân~


                  NỖI LÒNG

                  (Kính dâng anh linh thầy Nguyễn Văn Viễn,
                  hiệu trưởng kiêm giáo viên trường Lạc Hồng,
                  tỉnh Savannakhet. Nhờ đường roi của thầy mà
                  con và các bạn biết đọc, biết viết tiếng mẹ đẻ
                  trên xứ người. Do đó, dẫu còn lưu lạc, chúng
                  con vẫn không hổ thẹn làm người Việt bình
                  thường và nguyện sẽ tiếp nối hoài bảo của thầy.)

                  Canh khuya soi bóng tự tình
                  Năm châu bốn biển quê mình là đâu?
                  Nhau với rốn chôn sâu xứ bạn,
                  Gót chân nầy hơn vạn ngày qua
                  Chưa lần đạp đất Quê Cha,
                  Nói chi hơi thở nhịp hoà khí thiêng!
                  Cha Mẹ dạy Rồng-Tiên nòi giống,
                  Nước Việt Nam ấy đúng Quê Hương.
                  Lên năm cắp sách đến trường,
                  Biết thêm hai tiếng Lạc-Hồng tổ tông.
                  Vốn tiếng Mẹ vỡ lòng tiểu học,
                  (Nhờ đường roi thầy vọt nát lưng)
                  Sử Nam bồ liễu Triệu, Trưng,
                  Mày râu Lê Lợi, Trần Hưng Đạo...và
                  Hình chữ S ấy là nước Việt,
                  Bốn ngàn năm oanh liệt cơ đồ...
                  Thầy nghiêm chưa dạy văn thơ,
                  Chương trình đã mãn, trường Sơ tựu trường.
                  Kể từ đó, nẻo đường rẽ hướng,
                  Tuổi hoa niên hấp hưởng Pháp-văn,
                  Lại thêm Lào-ngữ cao thâm,
                  Thân nầy thân Việt, còn tâm tâm gì?
                  Nghĩ mà thẹn mỗi khi bạn hỏi:
                  " Bốn ngàn năm ..." nhờ giải bạn nghe...
                  Lòng đau ngậm tái nuốt tê,
                  Thấm thay cái kiếp xa quê, xa nguồn!
                  Hình hài nầy công ơn Cha Mẹ,
                  Tâm tình nầy linh khí núi sông,
                  (Núi Trường Sơn, sông Cửu Long)
                  Ai Lao Vạn Tượng tận lòng truyền trao.

                  Đêm về sáng dạt dào suy tưởng,
                  Tuyết giao mùa bay vướng cành khô...
                  Mai đây dựng lại cơ đồ,
                  Hỡi ai ai đó nhớ cho lòng nầy :
                  Đặt sứ quán Đông, Tây các nước,
                  Xin lập trường mở lớp quốc-văn,
                  Dạy cho con cháu sảy đàn,
                  Nằm lòng căn bản sử, văn giống nòi;
                  Để thôi dở khóc, dở cười,
                  Chuyện mình mờ mịt, chuyện người làu thông!
                  ~Hàn-Lệ-Nhân~
                   
                   
                  #24
                    Anh Nguyên

                    • Số bài : 1744
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 21.10.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Dòng thơ ngoài nước 28.05.2011 10:45:33 (permalink)
                         



                    VÕ-ĐẠI-TÔN

                    Cựu Sĩ Quan QLVNCH, hoạt động đấu
                    tranh cho tự do đất nước, bị cầm tù nhiều
                    năm, định cư tại Úc, là một nhà thơ, một
                    họa sĩ.


                    EM VÀ MÙA XUÂN QUÊ HƯƠNG

                    1.
                    Nỗi dau như lưỡi dao
                    Hằn sâu lòng Tổ Quốc.
                    Thời gian như gan bào
                    Đời tạm dung tủi nhục.
                    Xuân lại về ư? - Vết thương còn tỉnh thức
                    Tiếng máu gào, đỏ rực cơn mơ.
                    Giòng sông trôi hiu hắt bến bờ
                    Bên này đại dương ngút ngàn thương nhớ.
                    Ba mươi năm trường chinh hòa chung nhịp thở
                    Cùng Tổ Quốc điêu linh.
                    Ta nửa đêm thảng thốt giật mình
                    Nghe lằn đạn xuyên chiến hào trai trẻ.
                    Tay ghìm súng giữ an đất Mẹ
                    Từng ngọn cỏ bờ đê.
                    Nghe lệnh hàng - qua mắt lệ nhìn quê
                    Ta cúi mặt, đời chắn ngang gai kẽm.
                    Xuân đã về đâu? - Thân tù lê vết chém
                    Gánh oan khiên lịch sử nặng quằn vai.
                    2.
                    Xuân đã chìm sâu, ngàn lưỡi sóng le dài
                    Nuốt thân Em vào trùng dương đáy vực.
                    Thuyền định mệnh mong manh rạn nứt
                    Bồng bềnh trôi theo sóng nước trầm luân.
                    Từ thuở yêu Em, ta đã thấy mùa Xuân
                    Nay còn lại mảnh thuyền trong mê sảng.
                    Em đã về đâu? - Say tiếng cười điên loạn
                    Bầy hải tặc giằng co
                    Em ngút tiếng gào to
                    Thân gục ngã, máu loang hòa Mệnh Nước.
                    Ba mươi năm, giòng thời gian xuôi ngược
                    Vẫn còn nguyên quá khứ một vòng tay.
                    Nhìn Xuân về, trời thoáng nhẹ mây bay
                    Tưởng vờn hương tóc cũ.
                    Nụ cười xưa, vào Thơ ta ấp ủ
                    Thêm hành trang cho trọn bước Lên Đường.
                    Xuân giữa lòng ta, dù ai chiếm ngàn phương
                    Ta vẫn có một nẻo riêng về mộng.
                    3.
                    Ất Dậu xưa, Em nằm bên rãnh cống
                    Xác còm khô, đói chết giữa trời Xuân.
                    Ất Dậu nay, Em vẫn kiếp trầm luân
                    Đâu Lẽ Sống, bụi đời vương tóc xõa.
                    Trời Mậu Thân đã cùng Em gục ngã
                    Cạn mồ chôn tập thể vói bàn tay.
                    Giòng lịch sử cuốn xoay
                    Vùi Em vào uất nghẹn.
                    Tuổi Xuân hồng, nụ tình yêu chớm thẹn
                    Cũng đành thôi! Em nín khóc qua đường.
                    Đời bao nẻo nhiễu nhương
                    Ai trả giá thịt da Em ngà ngọc?
                    Món đồ chơi, ai vung tiền lột bóc
                    Thân ngèo Em, hương tóc cũng tàn Xuân.
                    Ba mươi năm, đời ta vẫn gian truân
                    Tìm hương cũ, đưa Em về lối mộng.
                    Cùng chia nhau chút tình Xuân để sống
                    Cho trần gian thêm hiểu nghĩa ‘‘Con Người’’.
                    4.
                    Em cố sống và xin dấu nụ cười
                    Chờ ta ngày trở lại.
                    Trời nở hoa,  nụ tình xưa kết trái
                    Đời Xuân hồng dìu nhẹ bước chung đi.
                    Tổ Quốc ta vui, tình ngọc vẫn xuân thì
                    Dù lấm bụi, thân ngà Em vẫn vẹn.
                    Mơ cùng Thực - ta nguyên lời ước hẹn
                    Cuộc trường chinh không mỏi bước đăng trình.
                    Tổ Quốc ơi! Trong vận Nước chuyển mình
                    Em sẽ có một trời Xuân để sống.
                    Ta lên đường, hành trang không chỉ mộng
                    Vì còn Em nâng dậy bước ta đi.
                    Nỗi đau Em cùng uất nghẹn tràn mi
                    Cho ta máu, thêm niềm tin vững tiến.
                    Ba mươi năm - ta không làm rong biển
                    Bập bềnh trôi.
                    Trong lòng ta chiêng trống vẫn Hà-Hồi
                    Cùng Em nữa.
                    Lời huyết thệ một ngày xưa đã hứa:
                    Xuân sẽ về trên vạn nẻo Quê Hương!
                    ~Võ-Đại-Tôn~
                    (Hoàng-Phong-Linh)
                    Mùa Xuân Ất Dậu 2005
                                 


                    TRỜI CŨNG KHÓC CHO
                    QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM


                    - Tôi gặp Em rồi, từ phương trời xa lạ
                    Tụ về đây - tung lá cờ bay.
                    Góp cả ngàn mây lộng gió bàn tay
                    Em ngạo nghễ phất cao cờ Tổ-Quốc.
                    - Tôi gặp Mẹ, mang theo hồn Dân-Tộc
                    Lưng còng khô chen đứng giữa đàn con.
                    - Tôi gặp Anh, dòng quá khứ mỏi mòn
                    Thân lính chiến già thêm thân tù tội.
                    Tù oan khiên tháng năm dài tăm tối
                    Tội nào đâu? - Vì hai chữ Tự Do!
                    Giữa rừng người cao tiếng hét to
                    Tôi gặp lại đàn em ngời ánh mắt.
                    Cháu con tôi - tuổi thơ về góp mặt
                    Ánh bình minh rạng chiếu ánh hồng tim.
                    Tổ-Quốc không cần lên tiếng kiếm tìm
                    Vẫn vô vàn triệu đàn con tụ hội.
                    Dĩ vãng trên vai nhìn tương lai bước tới
                    Đòi lại Quyền Dân - Lẽ Sống trên đời.
                    Giữa tiếng gào to, tôi thấy cả khung trời
                    Đang cảm động mưa rơi nhòe vai tóc.
                    Bên này đại dương cũng hòa chung tiếng khóc
                    Đám dân nghèo đang quyết tử đình công.
                    Vườn Mai-Xuân-Thưởng, nước mắt tuôn dòng
                    Chảy về Nam, đẫm Biên-HÒa, Thủ-Đức.
                    Bàn tay gầy phá tan vòng Bạo Lực
                    Cho Nhân Quyền, Tự Chủ được hồi sinh.

                    - Tôi đã gặp, trong linh cảm tâm tình
                    Bao gương mặt sáng hào quang Dân Chủ.

                    Những Phong Trào kết vòng tay hội tụ
                    Trao cho nhau từng chữ viết từ tâm.
                    Ngọn đuốc bùng lên, xuyên suốt đường hầm,
                    Soi rõ lối về cội nguồn Dân Tộc.
                    Rồi mai đây sức Dân thành cơn lốc
                    Cuốn phăng đi bao gốc rễ Bạo Tàn.
                    - Tôi đang đứng giữa ngàn tiếng loa vang
                    Trời thủ đô nơi xứ người Xuân đến
                    Giữa mùa Đông - ngàn qủa tim thương mến
                    Nở thành hoa - bao thế hệ tưng bừng.
                    - Tôi đã nhìn Em, mừng khóe mắt rưng rưng,
                    - Tôi dìu Mẹ, trải lòng xin sưởi ấm.
                    Một ngày mai trên đường hoa tươi thắm
                    Con đưa Mẹ về, sống vớI quê hương.
                    Ngày hôm nay, tình hoa nở hướng dương
                    Đang kết tụ, thơm hương Lòng Dân Tộc.
                    Tôi cúi đầu, nguyện Hồn Thiêng Tổ Quốc
                    Cho đá mềm chân cứng, mãi bền Tâm
                    Đời Tự Do vinh hiển đất trời Nam.
                    ~Võ-Đại-Tôn~
                    (Viết trong ngày biểu tình Quốc Hận 30-4-2006
                    tại thủ đô Canberra, Úc Châu, trời bỗng mưa rơi...)


                    BÀI TƯỞNG NIỆM

                    (Đọc trong Buổi Lễ Truy Điệu Cố Trung Tướng
                    Ngô Quang Trưởng và Cố Phó Đô Đốc Chung Tấn
                    Cang do Tổng Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/LBUC
                    Và Tiểu bang NSW tổ chức đêm mồng 4 Tháng 2, 2007
                    tại TTVH & SHCĐ Người Việt Tự Do, Sydney)


                    Thương ôi!
                    Trên vòm trời hiu hắt
                    Trong kiếp sống lưu vong
                    Hai vì SAO chợt tắt
                    Tan vào cõi mênh mông.
                    Chúng tôi đây -  lòng đau quặn thắt
                    Tụ nhau về - thắp nén nhang lòng.
                    Trong thế chào nghiêm mà lệ dâng trào khóe mắt
                    Tiễn đưa Thầy vào chốn Hư Không.
                    Xin cúi đầu vọng tưởng:
                    - Trung Tướng NGÔ QUANG TRƯỞNG
                    - Phó Đô Đốc CHUNG TẤN CANG
                    Hai bậc Đàn Anh vào quân sử vinh quang
                    Một thời oanh liệt.
                    Chúng tôi đây - những người lính già còn mang khí tiết
                    Dù tan hàng lạc nẻo điêu linh
                    Vẫn một niềm quý kính tôn vinh
                    Trong thâm tình Chi Binh Huynh Đệ.
                    Chúng tôi đây - những Đàn Em nổi trôi thời thế
                    Chưa giải ngũ bao giờ.
                    Từ thuở thanh xuân nay màu tóc bạc phơ
                    Xin nguyện giữ một tấm lòng Trung Nghĩa.
                    Chúng tôi vẫn còn nghe tiếng kèn xung trận địa
                    Theo chân các bậc Đàn Anh,
                    Các bậc Thầy, Niên Trưởng, lừng danh
                    Hiên ngang đi làm Lịch Sử.
                    Vì Tổ Quốc, Trách Nhiệm, và bảo tồn Danh Dự
                    Của Người Lính Cộng Hòa.
                    Dù thời gian trôi qua
                    Hào khí oai linh vẫn muôn đời sáng tỏ.
                    - Một vị Tướng là Thiên Thần Mủ Đỏ
                    Tung cánh dù rợp nắng phương Đông.
                    - Một vị Tướng lướt sóng phăng dòng
                    Giữa trùng dương uy nghi chiến hạm.
                    Những thế trận làm quân thù khiếp đảm
                    Và thế giới nghiêng mình.
                    Quân sử vàng son từng nét chữ quang vinh
                    Khắc sâu lừng tên hào kiệt.
                    Tên tùng bách hiên ngang lẫm liệt
                    Phát sinh từ châu thổ Cửu Long.
                    Chín rồng thiêng nuôi dưỡng giống giòng
                    Tạo nên một thời danh tướng.
                    Trên bản đồ hành quân chỉ tay đúng hướng
                    Dẫn chúng tôi đi theo Dân Tộc anh hùng.
                    Không mưu mộng bá vương mà vì nghĩa Thủy Chung
                    Trong tình Huynh Đệ.
                    Giữ vẹn nguyên lời trước sau huyết thệ
                    Vì Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền.
                    Xin tận hiến cho trọn tấm Tâm Nguyền
                    Tim hồng thắm thủy chung màu áo trận.
                    Có những người chưa một lần góp máu,
                    Vui chơi ở hậu phương, lại đăng đàn chất vấn,
                    Chẻ sợi tóc làm tư.
                    Có những bàn tiệc của ngoại nhân hả hê
                    bày chuyện  thực hư
                    Từ Bá Lê, Bắc Kinh, Mạc Tư Khoa và Hoa Thịnh Đốn
                    Chia phần thịt cho nhau, máu-rượu thơm nồng pha trộn,
                    Lưỡi dao bít-tết xẻ thịt Mẹ Việt Nam lầm than,
                    bản đồ quê hương bao lằn rạch u trầm.
                    Giọng cười phản chiến Jane Fonda,
                    cùng với giới truyền thông cúi mặt lương tâm
                    Nhịp theo bản Ềxôn-đố-mì hòa bìnhỂ của Hồ Chí Minh
                    giấu che bạo lực.
                    Chúng tôi xung trận với nỗi đau dồn ngực
                    Nhìn ánh mắt Đàn Anh  u uất - kiên cường.
                    Rồi đến ngày đất nước tang thương
                    Tháng Tư Đen nặng mang hờn vong quốc.
                    Những chiến tích lừng danh với Vũng Rô - An Lộc,
                    Charlie, Dakpek, Quảng Trị Cổ Thành,
                    Pleime, Hạ Lào, Bình Giả, Khe Sanh,
                    Theo chúng tôi vào Cổng Trời u uất.
                    Hoàng Liên Sơn, Hà Tây, bao trận thù xuyên suốt
                    Trên thân tù cạn máu, bơ vơ.
                    Có những Đàn Anh tuẫn tiết dưới cờ
                    Hiên ngang đi vào quân sử.
                    Có những Đàn Anh ngậm ngùi viễn xứ
                    Cuối đời uất nghẹn cô đơn.
                    Màu chiến y phủ lạnh nỗi căm hờn
                    Bó tay giữa trời u uẩn.
                    "Ai đem thắng bại Anh Hùng luận
                    Chỉ nguyện lòng son với Đất Trời".
                    Ngày hôm nay, hai vì SAO lại tắt giữa đêm tối mù khơi
                    Nhưng hồn thiêng vẫn xanh ngời ngọc bích.
                    Ngọc hay đá rồi Thời Gian giải thích
                    Đến ngay giờ Hoàng Đạo sẽ bày ra.
                    Trong ánh hoa đăng bừng sáng dải Ngân Hà
                    Thanh thoát đứng giữa hai bờ Nhật Nguyệt.
                    Sinh vi Tướng, Tử vi Thần, với hào quang dũng liệt
                    Xin về đây tiếp dẫn chúng tôi đi.
                    Cuộc hành quân chưa chấm dứt, chỉ vì
                    Quê hương chìm sâu khổ nạn.
                    Dù không còn truân chuyên lửa đạn
                    Nhưng lương tâm chưa cúi mặt quy hàng.
                    Xin hương hồn các bậc Đàn Anh vào cõi Bình An
                    Hiện về đây, nghe lời vọng tưởng
                    Của Đàn Em còn đi đúng hướng,
                    Của chúng tôi trong Quân Lực Cộng Hòa
                    Với lòng Bái Tạ thành tâm, nén nhang lòng
                    Tưởng Niệm ngàn hoa.
                                    
                    Võ-Đại-Tôn, người lính QLVNCH.

                    (Trọng kính chấp bút và thành tâm niệm đọc).
                    Đêm mồng 4 tháng 2 hệ tuổi xanh  2007, trong
                    buổi lễ Tưởng Niệm hai vị Cố Tướng Lãnh QLVNCH,
                    Ngô Quang Trưởng và Chung Tấn Cang. Sydney, Úc Châu.


                    BÀI TƯỞNG NIỆM 43 NĂM
                    QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA
                    ANH HÙNG

                    Hôm nay,
                    Trước bàn thờ Tổ-Quốc uy danh
                    Những người lính già cùng thế hệ tuổi xanh
                    Hợp lòng chung khấn nguyện:
                    Bốn mươi ba năm Quân Lực Cộng Hòa
                    Ngày kỷ niệm lừng danh Quân-sử.
                    Chúng tôi,
                    Mang tuổi lính, và tuổi đời lênh đênh viễn xứ
                    Cùng vận nước gian nan.
                    Từ bốn phương trời thế giới thênh thang
                    Vẫn còn vang bước quân hành
                    Trên bốn Vùng Chiến Thuật.
                    Theo dấu chân những người đã khuất
                    Nguyện lòng son cùng với núi sông.
                    Trong ngậm ngùi chưa thỏa mộng tang bồng
                    Cúi xin hương linh các Anh Hùng Tử Sĩ
                    Phù hộ chúng tôi giữ tròn tâm chí
                    Sát cánh cùng nhau, tiếp bước kiên cường.
                    Từ Địa Phương Quân đến các Binh Chủng
                    hùng chấn biên cương,
                    Từ Hải Quân vượt sóng trùng dương
                    Đến Không Quân cánh đại bàng tung lướt gió,
                    Đã có bao người ngày đêm gian khổ
                    Vẫn bền gan, dù phải hy sinh.
                    Giữ yên Đất Mẹ, quên cả thân mình
                    Đem xương máu bảo toàn danh Tổ-Quốc.
                    Xác thân gửi vào lòng Dân-Tộc
                    Hồn còn sống mãi đến thiên thu.
                    Từ Thiên Thần Mũ Đỏ tung cánh hoa dù
                    Đến Cọp Rằn Mũ Nâu,
                    cùng bước chân âm thầm Biệt Kích.
                    Từ Cọp Biển Mũ Xanh,
                    Cùng nhau tạo nên chiến tích lẫy lừng, Tổ Quốc Tri Ân.
                    Dù nổi trôi theo vận nước trong khổ nạn toàn dân,
                    Chúng tôi vẫn thẳng đứng, ngay hàng, hiện diện.
                    Quân lực hùng anh, lừng vang bách chiến
                    Thỏa chí bình sinh cho vẹn ước nguyền.
                    Quyết xông pha trên khắp mọi miền
                    Thân Lính Chiến Vì Dân luôn tiến bước.
                    Từ Bến Hải đến Cà Mau xuôi ngược,
                    Cờ Vàng bay trên Quảng Trị Cổ Thành.
                    Hoa dù nghiêng đồng ruộng,
                    Chao bóng giữa rừng xanh.
                    Trên chiến địa vang dậy bước quân hành
                    Hay âm thầm từng đêm xuyên lòng đất địch.
                    ỀAn lộc địa, sử ghi chiến tích
                    Biệt Kích Dù vị Quốc vong thân!Ể
                    Trọn một đời hãnh diện áo Quân Nhân
                    Chung góp máu, dựng Cờ Thiêng đất Mẹ.
                    Chúng tôi nguyện hiến dâng đời trai trẻ
                    Cho Tổ Quốc tồn vinh.
                    Đã bao người trong khói lửa hy sinh
                    Không lùi bước, chắn ngang biển địch.
                    Thành Đinh Công Tráng vang lời truyền hịch
                    Đem máu xương vào chiến tích nghìn thu.
                    Qua Miên Lào vượt đèo núi thâm u
                    Reo chiến thắng, trời nung Hè Đỏ Lửa!
                    Tết Mậu Thân, giữ nguyên từng điểm tựa
                    Ngạo nghễ Cờ Vàng trên Phú Văn Lâu.
                    Bình Giả, Đầm Dơi, Hạ Lào,
                    vượt qua rừng thẳm sông sâu
                    ghi tên vào Quân Sử.
                    Truy địch Trường Sơn, Pleime, A Lưới,
                    Thành địa danh bất tử
                    Hiển hách đến muôn đời.
                    Hôm nay,
                    Chúng tôi về đây xin khấn nguyện một lời
                    Chung tiếp sức, không bao giờ bỏ cuộc.
                    Cùng thế hệ cháu con giữ nguyên cờ Tổ-Quốc,
                    Song hành đòi lại quê hưong.
                    Chúng tôi nguyện noi gương
                    Từ Chiến Sĩ Vô Danh đến Anh Hùng Tướng Lãnh
                    Giờ phút cuối trên miền Nam bất hạnh
                    Đã hiên ngang tuẫn tiết, chẳng quy hàng.
                    Chúng tôi nguyện làm viên gạch lót đàng
                    Cho Hậu Duệ ngày mai về dựng Nước.
                    Sát cánh, kề vai, cùng nhau tiếp bước
                    Cho vẹn toàn Nghĩa Khí Quân Dân.
                    Vì Trách Nhiệm, cuối đời mang hoài bão góp phần
                    Chung truyền thống, dựng cao cờ Chính Nghĩa.
                    Chúng tôi nguyện một lòng tái xây chiến địa
                    Cùng Toàn Dân, sử mới viết nghìn trang.
                    Một ngày mai trong ánh sáng vinh quang
                    Trên Đất Mẹ uy linh cờ Tổ-Quốc.
                    Dưới biểu tượng Tự Do giữa mùa Xuân Dân-Tộc
                    Chúng tôi đây, luôn thẳng lối nghiêm hàng.
                    Cúi xin hương linh Anh Hùng một thuở dọc ngang
                    Về đây chứng giám.
                    Bao thế hệ khắc sâu vào tâm khảm
                    Một lời chung huyết thệ giữ lòng son.
                    Xin giúp chúng tôi trong Đạo Nghĩa vuông tròn
                    Vì Tổ-Quốc linh thiêng,
                    Vì hào quang Danh Dự,
                    Vì chu toàn Trách Nhiệm,
                    Xin trọn đời Tâm Nguyện hiến dâng!
                    ~Võ-Đại-Tôn~
                    Úc Châu, 6/2009


                    HỒN CA TRÊN BIỂN ĐÔNG
                    1.
                    Hồn ai đó?
                    Chập chờn trên khói sóng
                    Dòng máu tươi theo nước chẳng hề tan.
                    Hồn ai đó?
                    Vạn tinh cầu chao bóng
                    Đảo ghềnh xa còn vọng tiếng kêu than.
                    Hãy về đây - trên sóng nước dâng tràn
                    Chung tiếng khóc nghẹn đau cùng Dân Tộc.
                    Hồn ai đó?
                    Đã lìa xa Tổ Quốc
                    Vẫn còn ôm sông núi xuống mồ hoang.
                    Tiếng oan khiên từ đáy vực còn vang
                    Hay chìm đắm giữa khơi ngàn song dữ?
                    Mảnh thuyền tan, bập bềnh trôi viễn xứ
                    Biết về đâu? Hồn phiêu bạt nơi đâu?
                    Thân cá hồi tan tác đã chìm sâu
                    Không tìm thấy lối quay về chốn cũ!
                    Giữa trùng khơi vang tiếng cười dã thú
                    Hải tặc giằng co thân xác - Kinh hoàng.
                    Tiếng Mẹ kêu, dòng máu chẩy đầy khoang
                    Tay với níu đàn con run khiếp sợ.
                    Biển lạnh chiều hang, trần gian nín thở,
                    Vòng tai ương kiếp nạn đến vô cùng.
                    Hồn ai đó?
                    Bờ Tự Do bốn hướng, cõi mông lung
                    Tìm đâu thấy - giữa muôn trùng đen thẳm?
                    Tiếng kêu ỀTrời!’’ trước phút giây chìm đắm
                    Biển tan vào giông bão, thét trùng dương.
                    Vực mồ sâu thịt rã máu còn vương
                    San hô trắng hay là xương ai trắng?
                    Dòng tóc đen bám ghềnh xa hoang vắng
                    Thành rong rêu sẫm tím một màu tang.
                    Hồn ai đó?
                    Chiếc thuyền Không Gian
                    Trôi về Vô Tận
                    Bánh xe Thời Gian chuyển ngàn uất hận
                    Chập chờn mấy cõi U Minh
                    Lịch Sử nghìn thu trang giấy rợn mình
                    Ghi chép lại phút kinh hoàng Vượt Biển!
                    2.
                    Hồn ai đó?
                    Đảo hoang sơ, ai về đây khấn nguyện
                    Mộ bia tàn, ai thắp nén hương dâng?
                    Nơi Ba Đình vui chuốc rượu Vô Thần
                    Cười nghiêng ngả mừng reo hò chiến thắng!
                    Đồng ruộng phơi bày xương trắng
                    Oan khiên máu lệ thành sông.
                    Bao thây vùi trong sóng nước biển Đông
                    Còn sót lại mấy hoang tàn di tích.
                    Hồn ai đó?
                    Đảo xa xôi mộ phần cô tịch
                    Giấc ngủ chẳng bình an.
                    Họ còn theo, cố phá đập tan
                    Để tô hồng chế độ:
                    "Chủ nghĩa huy hoàng, không ai chối bỏ,
                    Không có người vượt thoát để tồn sinh!!!"
                    Nhưng bia đời như nắng rọi bình minh
                    Luôn soi rõ từng vết sâm tội ác
                    Của loài dã tâm với ngôn từ khoác lác
                    Đang tôn thờ chủ thuyết lai căng.
                    Hồn ai đó?
                    Từ bao cõi vĩnh hằng
                    Xin về đây chứng kiến.
                    Tấm long chúng tôi, trọn đời Tâm Nguyện
                    Chí bền gan, xin vẹn nghĩa tình
                    Dù ngăn cách tử sinh
                    Giữa hai bờ nhật nguyệt.
                    Dù có ai phá tan mộ huyệt
                    Đến nghìn sau hồn mãi còn đây.
                    Nhìn trùng khơi sóng nước dâng đầy
                    Gửi mộ về cố quốc.
                    Hồn vẫn sống trong long Dân Tộc
                    Vì hai chữ Tự Do.
                    Chiều Galang bão tố sóng to
                    Hay tĩnh lặng trăng soi thềm đá.
                    Sáng Pinang nắng xuyên rừng lá
                    Hay đêm vờn tiếng hát nhân ngư.
                    Hồn mãi còn đây, dù bia mộ hoang vu
                    Không tên tuổi Ố sá gì tên với tuổi!
                    Dù xác thân đã hòa chung với bụi
                    Biển Đông còn - Hồn mãi sống Thiên Thu!
                    ~Võ-Đại-Tôn~(Hoàng-Phong-Linh)
                    Galang - Pinang (Indonesia)
                                   14-10-09


                    MÙA XUÂN HÀ NỘI  
                     
                    (Sa cơ tại Hạ Lào trên đường về quê hương
                    tham gia Phục Quốc, bị chuyển từ Paksé về
                    Hà Nội vào mùa Xuân năm 1981).


                    Một chiều Xuân
                    Tôi đã về Hà Nội
                    Thăng Long lịch sử ngày xưa.
                    Đôi tay bị còng, người ta khép tội
                    ỀPhản bội quê hươngỂ, đi giữa trời mưa.
                    Thấp thoáng rong rêu hoang lạnh Tháp Rùa
                    Tôi chợt cảm tiếng lòng tôi rụng xuống
                    Hồ Gươm, lặng mờ.
                    Trong hồn tôi còn lại giấc mơ
                    Thơ về vỡ vụn
                    Kiếm vàng đâu? - chưa nổi mặt hồ!.
                    Đâu nào Năm Cửa Ô
                    Chỉ thấy mờ trang sách.
                    Đâu Đống Đa một thời hiển hách
                    Mồ chôn giặc Bắc xâm lăng.
                    Hà Nội tôi mơ Ố muôn thuở vĩnh hằng
                    Từ tuổi nhỏ, qua từng trang sử cũ.
                    Đâu phải là đây, dưới chiều mưa rũ
                    Qua khung cửa xe tù.
                    Giữa phố mùa Xuân, đời chợt xuống hoang vu
                    Khi tôi thấy tượng đài Lê-Nin cao ngất.
                    Người là ai? Ố Sao đứng trên vùng đất
                    Mấy nghìn năm linh hiển Vua Hùng?
                    Dân Tộc còn đây, còn mãi đến Vô Cùng
                    Sao tôi cảm lạc loài như khách lạ?
                    Hành tinh nào đây? Lòng tôi hoang vắng quá
                    Đời lạnh xuống mồ côi.
                    Phố Khâm Thiên, dòng người lũ lượt, nổi trôi,
                    Áo lụa Hà Đông, tìm đâu, thuở trước?
                    Nhịp phách ả-đào tôi từng mơ ước
                    Thay bằng tiếng thét loa vang.
                    Qua Tự Lực Văn Đoàn
                    Tôi từng mơ Hà Nội.
                    Đê Yên Phụ chiều nay gió nổi
                    Sông Hồng cuốn mộng phăng đi.
                    Tiếng nói Em xưa chín ngọt tình si
                    Sao đổi giọng chuyển âm đầy sát khí?
                    Đông Đô Ố Thăng Long trời mơ thi vị
                    Thủ Đô nào còn lại của riêng tôi?


                    Quay lại xà lim trong bóng tối cuộc đời
                    Hơn mười năm tôi còn mơ Hà Nội.
                    Xuân không về, cửa phòng giam chắn lối
                    Song sắt thành chông, ngập máu Xuân đi.
                    Tôi chỉ thấy mùa Đông qua bốn vách đen sì
                    Đâu có phải Hàng Đào, Hàng Khay hay Hàng Trống!
                    Em đã về đâu, những nàng Xuân thắm mộng
                    ỀDáng Kiều thơmỂ Quang Dũng mấy lần mơ?
                    Tôi viết lên tường, giọt máu thành thơ
                    Gửi về Em, chẳng bao giờ gặp nữa.
                    Tưởng xa rồi khói lửa
                    Trường chinh Mẹ dắt con qua.
                    Còn lại đây những đôi mắt mù lòa
                    Không thấy mùa Xuân vì say máu đỏ.
                    Nhưng quê hương còn đó
                    Tôi xin hẹn mai về
                    Góp một bàn tay dựng lại Tình Quê
                    Trồng hoa giữa lòng Hà Nội.
                    Ánh sáng Tự Do vào sâu ngõ tối
                    Xóa tan đi bao vết tích lao tù.
                    Văn Miếu trùng tu
                    Đền Hùng tráng lệ.
                    Rồng lại bay cao, tung hoành, ngạo nghễ
                    Cùng năm Châu lướt gió băng ngàn...
                    Năm Cửa Ô bừng tỉnh đón Xuân sang
                    Kiều e lệ vội vàng trang điểm lại.
                    Đào nở hồng tươi, làn hoa gió rải,
                    Mặt trời soi xuyên suốt ánh hồ.
                    Nón vành Kinh Bắc trẩy hội thành đô
                    Ai quan họ mắt tình lơi ngây ngất.
                    Tôi sẽ trao Em một đời trăng mật
                    Tim Con Người cũng nở thành hoa.
                    Trời thủ đô nắng ấm chan hòa
                    Ta ngẩng mặt đón mừng Xuân Dân Tộc.
                    ~Võ-Đại-Tôn~
                    (Hoàng-Phong-Linh)
                    Xuân Canh Dần (hải ngoại), 2010

                     
                    CHIM CHIỀU...

                    Hồn chiều như trúng đạn
                    Mây xám lạnh màu chì.
                    Cánh chim buồn phiêu lãng
                    Phương trời nào bay đi?

                    Mặt trời đang hấp hối
                    Nhỏ máu xuống đồi thông
                    Gió không còn hơi thổi
                    Chết mòn trong mênh mông.

                    Chim sầu ngưng đập cánh
                    Mỏi mắt tìm Quê Hương.
                    Nơi đây chiều buông lạnh
                    Mây che mọi nẻo đường.

                    Chiều vào đêm thơ thẩn
                    Chim: tổ nào hôm nay?
                    Trong màn sương khuất lẩn
                    Tan mờ dấu chim bay...

                    Xa chim - chiều đứng lặng!
                    Không nhà, chim tha phương.
                    Cánh đeo sầu trĩu nặng
                    Bay hoài, đâu Quê Hương?...
                    ~Võ-Đại-Tôn
                    ~
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2011 10:46:56 bởi Anh Nguyên >
                     
                    #25
                      Anh Nguyên

                      • Số bài : 1744
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 21.10.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Dòng thơ ngoài nước 07.07.2011 00:00:13 (permalink)




                      LƯU-BÁ-BẮC


                      CÁI THỪA MỨA, CÁI THIẾU THỐN
                       
                      Ở đất Mỹ này nhiều thứ thật thừa mứa
                      Nhưng thời gian lại thiếu thốn vô cùng
                      Hẹn hò yêu đương cũng phải đợi cuối tuần
                      Chiều chủ nhật chấm dứt
                      Mang hương vị của tro tàn
                      Lại vội vã hướng về ngày thứ hai
                      Những thứ hai thứ ba...bương bả miệt mài
                       
                      Ở đất Mỹ này nhiều thứ thật thừa mứa
                      Thực phẩm dồi dào hoa trái quanh năm
                      Nhưng lại thiếu cái hương vị đượm nồng
                      Của chất thịt tươi của mùi rơm rạ
                      Cá lóc nướng trui lấy đâu mà có
                      Bê thui rơm rạ kiếm ở đâu ra
                      Trừ món tiết canh vịt gỏi gà
                      Còn tàm tạm chút sắc thái quê hương
                       
                      Ở đất Mỹ này nhiều thứ thật thừa mứa
                      Quần là áo lượt đủ bốn mùa
                      Cái cũ còn dùng cái mới đã mua
                      Thừa không có chỗ chứa đem tặng Good Will
                      Chăn ấm nệm êm nằm thoải mái
                      Chẳng cần mùng chẳng có muỗi vo ve
                      Như ru ngủ những đêm hè oi bức
                      Không hề nghe tiếng võng kẽo kẹt đưa
                      Tiếng chó sủa âm vang đầu ngõ
                      Tiếng gà gáy giục giã canh khuya
                      Thiếu bướm ong chờn vờn bay lượn
                      Vắng cánh chuồn chuồn nhởn nhơ chiều êm ả
                       
                      Ở đất Mỹ này nhiều thứ thật thừa mứa
                      Mà tình người lại thiếu thốn hững hờ
                      Kể cả tình bằng hữu
                      Thân thiết đó mà hình như xa vắng
                      Khi nghe tin bạn chết
                      Sự tiễn đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng
                      Có hay không lòng chẳng chút ưu tư
                      Chỉ cần vài hàng chữ phân ưu
                      Dù muộn màng - thôi thế cũng xong
                       
                      Ở đất Mỹ này nhiều thứ thật thừa mứa
                      Nên cái thiếu nghe như không phải thiếu
                      Cái thừa mứa - dĩ nhiên là tốt rồi
                      Nhưng cái thiếu thốn
                      Dấy lên từ truyền thống dân tộc
                      Từ tình tự quê hương
                      Hình như mơ hồ huyễn hoặc
                      Đôi khi trầm ngâm nghĩ đến
                      Lại thấy lòng khắc khoải bâng khuâng.
                      ~Lưu-Bá-Bắc~
                             2006




                      TRẦN-THẾ-PHONG
                       

                      NỞ HOA CHO NGƯỜI
                       
                      Ba mươi tết cũng một ngày
                      Khác chăng mối nối
                      Thêm dài nỗi đau
                      Tà dương bóng khuất ngàn dâu
                      Tiếng kêu lẻ bạn
                      Đêm thâu mỏi mòn
                      Quê người gác tía lầu son
                      Nhốt con chim nhỏ
                      Héo hon trong lồng.
                      Cầm bằng mộng đã là không
                      Cất chi tiếng hót
                      Đau lòng cố nhân.
                      Nhạn trầm đáy nước mù tăm
                      Bóng câu qua cửa
                      Xa xăm cuối trời
                      Phượng Cầu nửa khúc tình tôi
                      Chày sương đưa lối
                      Bồi hồi trong mơ
                      Tương tư người kết thành thơ
                      Bán rao quá khứ
                      Đôi bờ nhân duyên
                      Phận người đá sỏi bình yên
                      Gió hiu hiu thổi
                      Ưu phiền cũng qua
                      Đèn khuya tỏa ánh trăng ngà
                      Đốt soi đêm tối
                      Nở hoa cho người...
                      ~Trần-Thế-Phong~
                       Xuân Bính Tuất 2006

                       
                       
                      HÒANG-KIM-KHÁNH       


                      THƠ XUÂN CHO MẸ
                       
                      Mẹ ơi! Xuân lại trở về đây
                      Năm tháng mơ hồ tựa như mây
                      Mẹ đi năm ấy xuân vừa tới
                      Một biổi tàn đông gió lạnh đầy.
                      Cứ mỗi đêm mơ thấy mẹ về
                      Lưng còng, mắt mỏi, tóc bạc phơ
                      Đời con nay đã hai đời sống
                      Nửa sống ban ngày, nửa trong mơ.
                      Con vẫn bơ ơ lạc xứ người
                      Bao mùa mưa tuyết não nề rơi
                      Rồi khi nắng ấm giăng tràn lối
                      Là lúc con thầm nhớ Mẹ ơi!
                      Con nhớ năm xưa mỗi tết về
                      Muôn ngàn hoa bướm đẹp trời quê
                      Bên cha, bên mẹ, đời vui quá!
                      Ấy thế từ đi, bặt lối về.
                      Ngồi ngắm trang thờ quyện khói hương
                      Đó hình bóng mẹ lẫn trong sương
                      Chiều ba mươi tết xuân viễn xứ
                      Chỉ thấy trong lòng nỗi nhớ thương.
                      ~Hoàng-Kim-Khánh~
                        

                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.07.2011 01:09:29 bởi Anh Nguyên >
                       
                      #26
                        Anh Nguyên

                        • Số bài : 1744
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 21.10.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Dòng thơ ngoài nước 07.07.2011 19:54:40 (permalink)




                        THẾ-TRUYỀN

                        LẠC CÁNH CHIM TRỜI

                        Rồi một hôm con chim bằng rẽ lối
                        Vũ trụ quay cuồng trời đất cũng ngả nghiêng
                        Anh bay đi ôm trọn nỗi niềm riêng
                        Vì mảnh dất hình cong như chữ S
                        Tổ quốc ta đặt lên trên hết
                        Nghĩa đồng bào anh giữ trọn thủy chung
                        Những cánh chim gặp giông tố hãi hùng
                        Bị ướt sũng bởi thế thời cay nghiệt
                        Hai lăm năm nặng tình quê tha thiết
                        Chờ mong ngày khôi phục lại giang sơn
                        Mím chặt môi, tim rướm máu căm hờn
                        Vì không muốn làm ‘‘Hải âu phi xứ’’
                        Ta quen nhau một chiều trong qú khứ
                        Thuở học trò áo trắng đẹp tinh sương.
                        Với Áo Bay anh nói chuyện Mười Thương
                        Khăn quàng Tím khoác vai người em gái
                        Đường Công Lý có hàng hoa lan dại
                        Có lá me già e thẹn dưới chân anh
                        Có những đêm phi vụ độc hành
                        Mắt rực lửa bay vào lòng đất địch
                        Bỗng một chiều mây giăng mờ xám xịt
                        Quang cảnh điêu tàn,vạn vật đổi màu tang
                        Quê hương ta trong phút chốc kinh hoàng
                        Vì quân giặc tràn qua vĩ tuyến
                        Trong lặng lẽ anh nghe lòng xao xuyến
                        Tạ từ nhau bởi kẻ ở người đi
                        Đường chân mây chẳng biết nói năng gì
                        Giọt nước mắt thay cho lời tiễn biệt
                        Rồi từ đó chí anh hùng bất diệt
                        Thắp nén hương lòng thề nguyện với non sông
                        Đã làm trai phải trả nợ tang bồng
                        Như Kinh Kha đâu cần ngày trở lại
                        Chim mỏi cánh, tim quặn đau tê tái
                        Bao cuồng phong lại cuốn chặt chân anh
                        Dù đôi ta hai vạn nẻo đường trần
                        Anh Mỹ Quốc còn tôi trời Nhật Bản
                        Trong tim tôi, tên anh luôn rực sáng
                        Sáng góc trời và sáng cả ước mơ
                        Để một lần tôi viết nốt ần thơ
                        Kẻ đậm nét tên anh là Lý Tống.
                        Anh dấn bước quyết trừ gian diệt Cộng
                        Để Gài Gòn được trả lại tuổi tên
                        Trong liên hồi, kèn thổi thúc giục lên
                        Dân chào đón đoàn quân reo chiến thắng
                        Đi bên nhau khi phố phường rực nắng
                        ‘‘Mỉm cười nhìn mái tóc điểm màu sương
                        Trong muộn màng nhắc lại chuyện Mười Thương’’
                        ‘‘Mình bao tuổi em nhớ gì không nhỉ???’’
                        Anh chợt hỏi bởi những điều anh nghĩ’’
                        ‘‘Pháp, Nhật. Hoa Kỳ nơi nào đẹp hở em???
                        Nép vai anh như thoảng chút hương đêm’’
                        Không đâu đẹp bằng quê mình anh hả?

                        Sài Gòn đẹp hay Sài Gòn nắng hạ?
                        Nắng muôn màu như kết hội Hoa Đăng
                        Mây Bốn Phương Trời mừng dạ hội dưới trăng
                        Ta khiêu vũ bài hùng ca Phục Quốc.
                        ~Thế-Truyền~
                        (Japan, Tháng 6/2004)


                             

                        NGÔ-MINH-HẰNG


                        TƯỞNG NHỚ  

                        (Nén hương lòng, kính dâng những Chiến Sĩ
                        Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng hy sinh
                        cho chính nghĩa, cho Tổ Quốc Việt Nam)


                        Lòng tôi, một nén hương, thành kính
                        Xin thắp và xin tưởng nhớ Người
                        Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt
                        Máu xương Anh hiến dựng xây đời
                        Vì yêu dân, nước nên Anh nhận
                        Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương
                        Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục
                        Tấm lòng son sắt với quê hương!
                        Anh đem dũng cảm, đem kinh lược
                        Chiến đấu, Anh ngăn bước giặc thù
                        Nguy hiểm không sờn, không nhụt chí
                        Cho dầu gục ngã giữa âm u ...
                        Dakto, An Lộc hay Rừng Sát
                        Quảng Trị, Pleime hoặc Hạ Lào
                        Anh đã hào hùng trong chiến thắng
                        Hào hùng trong cả bước gian lao!
                        Từ bờ Bến Hải xuôi Đồng Tháp
                        Có dấu chân Anh khắp bốn vùng
                        Xương máu Anh trong từng mạch đất
                        Trong từng nhịp thở của non sông!
                        Hồn Anh hoà với hồn sông núi
                        Dẫu chẳng bia xanh, chẳng sử vàng
                        Nhưng đã muôn đơì dân tộc Việt
                        Nhớ ơn bồi đắp, giữ giang san!
                        Trong từng giọt nước, từng thân cỏ
                        Phảng phất như Anh đã mỉm cười
                        Có tháng Tư nào loang máu đỏ
                        Quê buồn như mắt lệ Anh rơi !!!
                        Tháng Tư, ôi tháng Tư oan nghiệt
                        Ai xé mà tan những mảnh đời
                        Những gói poncho không đất phủ
                        Những đau buồn muôn kiếp khôn nguôi
                        Tháng Tư, ôi tháng Tư đau xót
                        Có những người trai chết vội vàng
                        Và có những người không sống nhục
                        Chọn cho mình cái chết vinh quang!
                        Anh hy sinh thế vì dân, nước
                        Tôi biết ơn và thương tiếc anh
                        Anh, đã Anh Hùng dân tộc Việt
                        Cho dù hoang mộ có VÔ DANH!
                        ~Ngô-Minh-Hằng~

                                                
                        VỚI SỨC MẠNH CỦA TOÀN
                        DÂN KẾT HỢP
                        (Gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam
                        thân mến)


                        Hãy đứng dậy hỡi linh hồn của núi
                        Bởi đau thương dân tộc đã vô cùng
                        Không thể nữa, quê hương tràn hận tủi
                        Và oán hờn cuồn cuộn đã như sông

                        Đứng thẳng nhé, hỡi anh, em, hỡi chị!
                        Ta đấu tranh cho lẽ phải, cho đời
                        Hãy đập vỡ ách độc tài đảng trị
                        Để cho mầm dân chủ nở hoa tươi

                        Hãy gom lại lời bất bình của gió
                        Và nỗi đau tám chục triệu dân lành
                        Để địa chấn chôn vùi màu cờ đỏ
                        San phẳng nhà tù cho lúa lên xanh

                        Để thiền viện lại tôn nghiêm kinh kệ
                        Không kẽm gai, không quản chế, không tù!
                        Chuông giáo đường lại vang từng thánh lễ
                        Xoa dịu oan hồn vạn nẻo âm u...

                        Hãy sát cánh, ta cùng nhau cương quyết
                        Đòi Tự Do Tôn Giáo lại cho mình
                        Bởi niềm tin không thể nào hủy diệt
                        Của con người là cuộc sống tâm linh!

                        Bởi nhân loại đã quật cường, tiến bộ
                        Kìa, Đông Âu, khối cộng đã tan rồi
                        Cứu dân tộc, cứu quê hương khốn khổ
                        Hỡi ba miền! ta phải đứng lên thôi!!!

                        Với sức mạnh của toàn dân kết hợp
                        Thì độc tài, bạo chúa cũng khoanh tay
                        Thì vô đạo sẽ tan như ánh chớp
                        Chính nghĩa muôn đời vàng bóng cờ bay...
                        ~Ngô-Minh-Hằng~


                        LÁ THƠ XUÂN

                        Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
                        Ấm áp huy hoàng ánh thái dương
                        Vạn vật tưng bừng, ồ, lại tết
                        Thêm mùa xuân nữa chốn tha hương
                        Quê ơi, nỗi nhớ tràolên bút
                        Giục giã lòng ta khúc đoạn trường
                        Ta viết thư này trong nước mắt
                        Gởi về quê mẹ với niềm thương
                        Bao nhiêu năm tháng xa xôi ấy
                        Là bấy nhiêu sầu, nhớ cố hương
                        Từ ta sống hận đời vong quốc
                        Lấm bùn chi quản cái thân lươn
                        Đắng cay tủi mhục đời dâu bể
                        Cơm áo đầy, no, vẫn chán chường
                        Sang cả, mặc người xe với ngựa
                        Chuộng đời đạm bạc, cảnh thư hương

                        Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
                        Ngơ ngẩn lòng ta nhớ cố hương
                        Cánh én chiều qua quên đậu lại
                        Nên mùa Xuân chỉ có dư hương!
                        Nhớ mãi cành nêu trong kỷ niệm
                        Câu đối hoa tiên đỏ vách tường
                        Xuân đến cho lòng xa xót nhớ
                        Những mùa Xuân cũ ở quê hương
                        Xuân xưa rực rỡ hoa đào nở
                        Mai cũng vàng tươi ngập cả vườn
                        Thanh quất xanh um, cành đỏ trái
                        Thủy tiên, thược dược thoảng mùi hương
                        Mứt gừng, mứt bí thơm, cay, ngọt
                        Tấp nập người đi ngập phố phường
                        Những tối thức khuya xem luộc bánh
                        Lửa hồng tỏa ấm, khói lam vương
                        Giao thừa đốt pháo mừng Xuân tới
                        Nghi ngút bàn thờ cảnh khói hương
                        Áo mới hoa đào nguyên nếp gấp
                        Thẹn thùng duyên dáng chị soi gương
                        Chị cười, môi thắm màu son nhạt
                        Má đỏ như tô lớp phấn hường
                        Ngày ấy tuổi ta còn nhỏ lắm
                        Dào dạt đời vui, chửa nhuốm buồn
                        Ngày Xuân đòi mẹ nguyên phong pháo
                        Cùng bạn đốt chơi ở cuối đường
                        Có cô hàng xóm thua đôi tuổi
                        Khác lớp nhưng chung học một trường
                        Hai đứa xuất hành đi chúc tết
                        Chúc Thày năm mới được an khương
                        Cảm động, thày mời phong kẹo lạc
                        Và cười: ‘‘Học giỏi để làm gương’’
                        Có lần hai đứa chơi chồng vợ
                        Sính lễ hoa cau nhặt ở vườn
                        Ta làm chú rể, vai phò mã
                        Cô dâu, nàng thích gọi ‘‘Hiền Nương’’
                        Nàng cài lên tóc chùm hoa bưởi
                        Làm cả cung đình cũng ngát hương!
                        Thuở nhỏ, xuân về, ta có đủ
                        Vì rằng xuân ấy ở quê hương!

                        Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
                        Ta nhớ quê ta, nhớ lạ thường
                        Mẹ hỡi, nằm sầu trong mạch đất
                        Có nghe hồn lạnh những chiều sương?
                        Bao năm con chẳng về thăm được
                        Mộ mẹ hoang tàn, vắng khói hương
                        Chị cũng đã về nơi chín suối
                        Biển sầu chị gửi nắm tàn xương
                        Nụ cười nát dưới chân cuồng tặc
                        Xác chị nằm sâu dưới đại dương
                        Cô bé nhà bên giờ đã lớn
                        Nẻo đời vạn ngả, gió cùng sương
                        Trò chơi ngày bé không thành được
                        Cô trách đời saolắm chuyện buồn
                        Nhìn cánh hoa cau lòng cô lại
                        Nhớ người bạn cũ chốn tha hương
                        Ngày trước anh cô là chiến sĩ
                        Lừng lẫy danh vang khắp chiến trường
                        Thuở ấy, nhìn anh, ta thán phục
                        Ngực anh ngời sáng những huy chương
                        Bây giờ thân xác anh tàn phế
                        Vì bởi lao tù chẳng xót thương
                        Người vợ đỉnh chung từng xẻ ngọt
                        Xa lòng, cách mặt, dứt tơ vương
                        Chao ơi đau xót tình dâu biển
                        Nước mất nhà tan luống đoạn trường!

                        Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
                        Nhớ cánh mai vàng chốn cố hương
                        Ta trải lòng ta trên giấy trắng
                        Tim hồng nhỏ lệ, khóc bi thương
                        Viết gì cho mẹ trong mồ vắng
                        Cho chị u sầu đáy đại dương
                        Cho anh trong ngục tù tăm tối
                        Cho lũ em thơ sống vỉa đường
                        Cho cô hàng xóm tình xưa lỡ
                        Chí trai quanh quẩn vòng cơm áo
                        Nửa mảnh trăng sầu đợi bóng gươm
                        Chao ơi, cúi mặt mà thêm thẹn
                        Xuân đến, lòng đau, ứa lệ buồn
                        Bao giờ ta trở về quê nhỉ
                        Đi giữa cờ bay, giữa trống dồn???
                        ~Ngô-Minh-Hằng~


                        GÓP THÊM NGỌN NẾN

                        Các bạn ơi!
                        Ở quận Cam
                        Đêm nay
                        Có vạn bàn tay giơ cao ngọn nến
                        Có vạn bàn tay nối một vòng tay
                        Ngọn nến đêm nay
                        Sẽ là trăm, là ngàn bó đuốc
                        Đuốc sáng lên từ Tình Yêu Tổ Quốc
                        Của Anh, của Chị, của Em
                        Của vạn trái tim các bạn thanh niên
                        Mang dòng máu Việt Nam muôn đời thắm đỏ
                        Ngày ra đi
                        Có bạn còn rất nhỏ
                        Có bạn chưa chào đời
                        Mà đêm nay vươn vai Phù Đổng, bạn tôi ơi!!!
                        Người đứng cạnh người
                        Hướng về quê hương đau khổ
                        Ánh đuốc đêm nay
                        Nguyện cầu cho trẻ thơ Việt Nam lang thang ngoài phố
                        Lục từng đống rác kiếm ăn
                        Nguyện cầu cho người Mẹ Việt Nam đói khổ khó khăn
                        Bán đi từng giọt máu
                        Nguyện cầu cho em gái Việt Nam tuổi mười ba, mười sáu
                        Đêm dài - nhục tủi - phấn hương
                        Cầu nguyện cho cha trong bốn bức tường
                        Có hàng kẽm gai rào ngăn thế giới
                        Cầu nguyện cho các bạn thanh niên Việt Nam đêm ngày chờ đợi
                        Đợi phút huy hoàng dựng lại quê hương
                        Viết trang sử mới
                        Những trang sử Việt Nam của Quang Trung, Lê Lợi
                        Cho một Việt Nam Độc Lập, Nhân Quyền
                        Nên đêm nay rừng đuốc sáng bừng lên
                        Tại Quận Cam, vùng trời tạm dung Cali thân mến
                        Các bạn ơi!
                        Xin cho tôi góp thêm ngọn nến
                        Dù rằng tôi không về được Cali
                        ~Ngô-Minh-Hằng~


                        TRĂM TRỨNG TRĂM CON

                        Ai vá giùm ta một mảnh lòng
                        Tơi bời vụn vỡ với non sông
                        Điêu linh tức tưởi đời dâu bể
                        Mấy độ thăng trầm vẫn thủy chung

                        Ai sưởi giùm ta một cõi lòng
                        Lạnh lùng hoang vắng những ngày Đông
                        Ôi, con chim én cô đơn ấy
                        Đời mãi chia lìa vạn nhánh sông!

                        Ai hiểu giùm ta một chuyện lòng
                        Đau thương cuồn cuộn sóng vô chung
                        Hồn ta quằn quại hồn vong quốc
                        Những vết thương buồn của núi sông

                        Hãy đến cùng ta, những tấm lòng!
                        Như ta đã đến tự hư không
                        Nhìn nhau mà nhận ra nhau nhé
                        Trăm trứng trăm con giống Lạc Hồng!
                         
                        Và hiểu cho nhau những nỗi lòng  
                        Để cùng chuyển núi lại dời sông
                        Nắm cho chặt nhé, tay nhau đấy
                        Thì có nhiều chi nước biển Đông?!
                        ~Ngô-Minh-Hằng~


                        GỌI TÊN MỘT NỬA

                        Mình ơi, mình ở nơi đâu
                        Để ta tìm bạc mái đầu chưa ra?
                        Mình là nửa trái tim ta
                        Nửa nguồn hạnh phúc, nửa nhà yên vui
                        Nửa yêu thương, nửa ngọt bùi
                        Vắng xa nửa ấy, cõi đời buồn tênh!
                        Nên ta mê mải tìm mình
                        Đầu song, ngọn suối, bình minh, chiều tà
                        Tìm từ đêm lạnh mưa sa
                        Đến ngày nắng cháy không là vẫn không!
                        Từ thu xanh đến hạ hồng
                        Đông qua, Xuân lại vẫn không thấy mình!
                        Tóc mây dường nhạt màu xanh
                        Má hồng như đã vô tình phôi pha...
                        Màu môi xưa cũng nhạt nhòa
                        Nổi chìm mấy độ phong ba mấy mùa
                        Chỉ còn đôi mắt ngày xưa
                        Trong đôi mắt ấy nắng mưa đã nhiều
                        Đắng cay mất mát trăm chiều
                        Nhưng còn nguyên vẹn tình yêu cho mình!
                        Mình đâu? cuối bãi đầu ghềnh
                        Non cao biển thẳm chênh vênh dốc đèo?
                        Nghe chăng nửa trái tim yêu
                        Gọi tên một nửa đã nhiều rồi không?
                        Đời cay nhưng thiếu vị nồng
                        Nửa tim này thiếu tim hồng nửa kia!
                        Nửa đời trước đã cách chia
                        Nửa đời còn lại ta về cùng nhau
                        Xa xôi dù mấy nhịp cầu
                        Cũng xin nối lại tình Ngâu cho gần
                        Trăm năm có mấy ngày Xuân
                        Đời người xin hỏi mấy lần được vui?
                        Nửa tim này vẫn ngậm ngùi
                        Chờ mình hoàn tất môi cười nửa kia!
                        ~Ngô-Minh-Hằng~
                                8.8.1993


                         
                        #27
                          Anh Nguyên

                          • Số bài : 1744
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 21.10.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Dòng thơ ngoài nước 11.07.2011 19:21:33 (permalink)

                           


                          MƯỜNG-GIANG


                          UỐNG RƯỢU SUÔNG ĐÊM QUỐC HẬN

                          Vào quán bên đường đêm quốc hận
                          ta ngồi chờ bạn, uống rượu suông
                          chao ơi, trăng đã trên đầu núi
                          mà thấy ai đâu, ở cuối đường?

                          Đã hẹn, cớ sao còn tới trễ?
                          kiếp người tính được mấy lần vui?
                          huống chi nhân thế như phù ảo
                          mới đó rồi tin đất đã vùi.

                          Rượu nhắp đêm nay, nghe rất lạ
                          ơ hơ, có máu ở trong men
                          cho nên chỉ thấy toàn cay đắng
                          làm mắt cũng buồn đẫm lệ hoen.

                          Mê tỉnh, cuồng mơ ta lại nhớ
                          năm nao, ngất ngưởng quán biên cương
                          bồ đào chưa cạn ly tống biệt
                          ngựa đã hý vang, giục lên đường.

                          Đêm nay quán vắng người lai vãng
                          quanh quẩn mình ta ngất ngưởng say
                          bạn chết từ khi Phan Thiết mất
                          thì sao có thể đến nơi này?

                          Quán vắng, đèn khuya, ta lại uống
                          một ly khóc hận chuyện nước non
                          một ly nhớ bạn không còn nữa
                          một cốc thương thân sống nhục hèn.

                          Văng vẳng trời cao, chim đã hót
                          muộn phiền vây kín suốt trang thơ
                          soi gương chợt thấy mình thêm lạ
                          qua một đêm chờ, đợi ngẩn ngơ.
                          ~Mường-Giang~
                                  4-2001


                          BẤT CHỢT BÂNG KHUÂNG
                          NỖI NhỚ NHÀ 

                          Bao năm không về thăm Phan Thiết
                          bất chợt bâng khuâng nổi nhớ nhà
                          ngọn gió thu sang se sắt lạnh
                          làm trăng cũng thẹn, khuất phương xa

                          quê cũ chập chờn trong kỹ niệm
                          đêm xưa trên bến đợi em về
                          cơn mưa tháng bảy sụt sùi khóc
                          phố nhỏ hàng cây đứng thãm thê

                          tình còn một chút hương mê đắm
                          mòn nhớ lòng thương mộng vấn vương
                          em bỏ lại buồn trên cánh phượng
                          và câu hò hẹn góc sân trường

                          bên đó em còn vào quán vắng?
                          ngồi chờ đò dọc chở sang sông
                          đôi bờ nước vẫn vô tình chảy
                          ngút mắt mênh mông đợi nát lòng

                          mấy chục năm rồi không gặp lại
                          sao hồn vẫn lạnh gió thu sang
                          đêm mưa ướt sũng trên đường vắng
                          biển thẳm mù tăm bóng quê làng

                          thời gian đã bạc bao lần tóc?
                          vẫn ngở mình như chẳng mất nhau
                          đâu biết lần đi, là vĩnh biệt
                          nhớ sao cho đủ chuyện ban đầu .
                          ~Mường-Giang~
                                Xóm Cồn
                                 7-23-05




                          LÊ-KHẮC-ANH-HÀO


                          NỖI ĐAU TỪ BAMIYAN

                          Gỗ đá vô tri muộn phiền ngày Phật nạn
                          Bamiyan! Bamiyan!
                          Cõi lòng ta tan nát
                          Phật đứng mỉm cười nhìn nòng đại bác
                          Những trái đạn, những cốt mìn...
                          Từ thung lũng xanh bát ngát
                          Nổ từng giờ vào thân thể Phật
                          Mùa Phật nạn Afghanistan!

                          Phật thiền nghìn năm trong hốc núi
                          Nghìn năm sương tuyết đã đi qua
                          Bỗng chợt núi đau hồn đá tủi
                          Cát bụi Phật về trong sát na.
                          ~Lê-Khắc-Anh-Hào~
                                     4-2001

                          (Hai tượng Phật đứng cao nhất thế giới được
                          khắc sâu vào vách núi đá Bamiyan từ gần 2000
                          năm trước, đã bị tà quyền Taliban của Afghanistan
                          phá hủy bằng đại bác và cốt mìn...và đầu
                          tháng 3/2001)

                                       

                          BÀI THƠ CHO NGƯỜI CHINH PHỤ VN SAU 1975
                           
                          (Bài thơ viết từ Oklahoma nhân ngày Cựu Chiến Binh
                          11/11 để tri ơn những người chinh phụ Việt Nam khổ
                          nhục nuôi chồng trong các trại tù VC sau 1975...)

                           
                          Anh ơi ngả nón che mưa
                          Làm sao che cả cuộc cờ vỡ tan
                          Anh đi giặc súng hai hàng
                          Cỏ cây nhuộm một mầu tang thảm sầu.
                          Bóng anh khuất giữa truông sâu
                          Rừng đau úa lá một mầu quan san
                          Chân ngà từng bước nghiệt oan
                          Bao nhiêu cờ máu, bao hàng lệ sa.
                          Em đi, nghiêng ngửa sơn hà
                          Nỗi đau cuồn cuộn theo tà áo bay
                          Em về, trắng hai bàn tay
                          Đường xưa hóa lạ hao gầy dáng hoa.
                          Ngửa tay hứng ngọn nắng tà
                          Chỉ tay trăm nhánh giang hà dọc ngang
                          Vung tay bắt vệt nắng tàn
                          Mở ra thấy cả giang san đọa đày.
                          Em về đong đếm tháng ngày
                          Hóa thân em hạt sương bay giữa dòng
                          Xót anh khổ nhục đầu sông
                          Cuối sông em những vô cùng khổ đau.
                          Bây giờ cho đến muôn sau
                          Em thân Chức nữ ngóng đầu sông Tương
                          Cuối sông mắt dại đêm trường
                          Chờ anh dù phải đoạn trường thiên thu.
                          ~Lê-Khắc-Anh-Hào~


                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.07.2011 19:48:47 bởi Anh Nguyên >
                           
                          #28
                            Anh Nguyên

                            • Số bài : 1744
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 21.10.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Dòng thơ ngoài nước 25.08.2011 13:02:46 (permalink)




                            QUẢNG-VI


                            74 NĂM, NGỌN LỬA HIỆN VỀ
                             
                            Lửa! Lửa đốt dưới tòa sen
                            Một Thầy đã tự thiêu thân
                            Lửa thiêng, vượt sáng chín tầng
                            Đêm dài, bình minh thức dậy
                            Bồ Tát Quán Thế Âm có lắng nghe!
                            Nữ Thần Tự Do có lắng nghe!
                            Hồn Thiêng Sông Núi có lắng nghe!
                            Một người Việt Nam
                            Một Vị Sư Già
                            Đã nguyện thiêu thân
                            Cho Đạo Pháp, cho Quê Hương sống lại
                            Việt Nam, đã 74 năm quằn quại
                            Việt Nam, đã 28 năm âm thầm
                            Cả một dân tộc thống khổ ngậm câm
                            Bao nhiêu người đã chết???
                            Và bao nhiêu người chưa chết???
                            Cải tạo, lao tù, ngục tối ... : nói sao cho hết?
                            Bức bách, gian ngoa, xảo ngụy... : nói sao cho cùng?
                            Lịch sử một dòng, đất nước của chung
                            Ai cản được những con người trung kiên, cất cao tiếng gọi!
                            Tự do cho Việt Nam: mịt mờ, tăm tối
                            Dân chủ cho Việt Nam: tan nát, rã rời
                            Nhân quyền cho Việt Nam: xa tít mù khơi
                            Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nên thế ấy!!!
                            Năm ngàn năm lịch sử, chưa từng thấy:
                            Cắt đất, xén biển, véo trời: vì lợi, vì danh
                            Buôn dân, bán nước, đổi tên: độc thế, độc quyền
                            Tôn thờ chủ nghĩa, mà ra nông nỗi!!!
                            Thầy nguyện thiêu thân, tấm gương chói lọi
                            Soi cho những ai tăm tối, quay về
                            Cho quê hương Việt Nam, sông núi vẹn thề
                            Cho dân tộc Việt Nam, cùng nhau xây dựng
                            Hỡi những quốc gia yêu chuộng tự do!
                            Hỡi những con người yêu chuộng tự do!
                            Trên đất nước tự do
                            Một con ngưòi, dùng ngọn lửa thiêu thân
                            Là nhân chứng sống, vượt tầng
                            Trả lời: Việt Nam đã 74 năm tròn, 28 năm dư, quá tệ!!!
                            Xác thân Thầy giả huyễn, nhưng linh tri Thầy là để:
                            Đánh thức lương tâm của những người quyền lực mù say
                            Cảnh tỉnh lương tâm của những người theo gió múa may
                            Cho đất nước, cho dân tộc đổi thay, tươi sáng
                            Một ngọn lửa thiêng
                            Bình minh ló rạng
                            Một nguyện chân thành
                            Phá vạn u mê
                            Là người Việt Nam
                            Biết nẻo quay về
                            Lịch sử Tổ Tông
                            Ngàn năm nguồn cội
                            Ánh sáng bừng lên
                            Tan màn tăm tối
                            Tỉnh mộng cuồng si
                            Rẽ lối, quay đường
                            Nối tình dài Đạo Pháp - Quê Hương
                            Xây nghĩa lớn Non Sông Nước Việt
                            Một ngọn lửa thiêng
                            Vần vũ trăng sao
                            Xin chắp bàn tay
                            Tay vẫy tay chào
                            Soi sáng Việt Nam
                            Tươi sáng ngàn năm!!!
                            ~Quảng-Vi~
                              24-12-2003




                            KIỆT-TẤN

                             
                                    
                            TIỀN GIANG HẬU GIANG
                             
                            Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
                            Mưa kín chân mây nắng rộn ràng
                            Lòng mong nắng đến chờ mưa tới
                            Mưa nắng trong tôi nghĩa đá vàng
                             
                            Mưa Tiềng Giang nắng Hậu Giang
                            Trời cao đất rộng chiếc diều băng
                            Cò bay thẳng cánh đo đồng ruộng
                            Chín cửa ra khơi mộng hải bằng
                             
                            Mưa Tiền Giang mưa Hậu Giang
                            Nhìn nhau mà lệ rớt hai hàng
                            Câu ca vọng cổ chìm trong tối
                            Mùi mẫn còn run dưới nguyệt tàn
                             
                            Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
                            Bến sông san sát những nhà sàn
                            Võng đưa kẽo kẹt em tôi hát
                            Gió đưa bông cúc rỡ về nàng
                             
                            Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
                            Sông Tiền Mỹ Thuận đợi đò sang
                            Cần Thơ sông Hậu sang đò nữa
                            Chở xuống Cà Mau ngập chuyến hàng
                             
                            Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
                            Những tay hảo hớn ngang tàng
                            Trái tim hào hiệp bao trời đất
                            Bốn biển anh em rượu rót tràn
                             
                            Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
                            Bạc Liêu ghiền cốm giẹp Sóc Trăng
                            Chắc Băng cọp rống Đầm Dơi hú
                            Ai đâm Hà Bá miệt Năm Căn
                             
                            Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
                            Cô em kẹp tóc bịt răng vàng
                            Cẩn tim xanh đỏ càng quê lắm
                            Mắt liếc khua theo guốc rộn ràng
                             
                            Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
                            Xe lam về tới miệt Ba Càng
                            Ruộng khô thổi nóng lùa chơn tóc
                            Tóc em thơm phức mùi dưa gang
                             
                            Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
                            Phù sa lớp lớp bón đồng bằng
                            Thương hồ kết nghĩa cùng châu ổ
                            Hò ớ tan hòa theo nước trăng
                             
                            Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
                            Cổ Chiên tay ngoắc cánh chim ngàn
                            Mơi mốt về Vĩnh Long ăn Tết
                            Cái Cá Băng mùi pháo nổ ran
                             
                            Mưa Hậu Giang nắng Tiền Giang
                            Nắng mưa mưa nắng chín mùa màng
                            Vòm cao tre trúc nghiêng nghiêng bóng
                            Trâu nghé lim dim núp nắng chang
                             
                            Nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang
                            Sông Mỹ đò đưa bến Vĩnh Tràng
                            Bên chùa tôi đã ôm em siết
                            Xa rồi còn tiếc chuyến đò ngang
                             
                            Mưa Tiền Giang nắng Hậu Giang
                            Ngày đi binh lửa rưới điêu tàn
                            Ngày về Bình Thủy miền quê ngoại
                            Biết có hiền hòa như xưa chăng
                             
                            Nắng Hậu Giang mưa Tiền Giang
                            Nuôi tôi khôn lớn phù sa vàng
                            Mai tôi về đất xin em rắc
                            Xuống con sông Cửu nhúm tro tàn
                             
                            Mưa hậu Giang nắng Tiền Giang
                            Nhiều đêm không ngủ dạ mơ màng
                            Nhớ người nhớ đất mùi quê cũ
                            Ôi nắng Tiền Giang mưa Hậu Giang!
                            ~Kiệt-Tấn~
                                           2004      
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2011 13:04:49 bởi Anh Nguyên >
                             
                            #29
                              Anh Nguyên

                              • Số bài : 1744
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 21.10.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Dòng thơ ngoài nước 29.08.2011 11:57:04 (permalink)




                              THUYỀN-ẤN



                              Tܪng niŒm qúy m‰n t¥ng linh hÒn m¶t
                              nhåc sï lØng danh cûa quê hÜÖng
                              ViŒt-Nam thân yêu.




                              ÇÃm lên Çàn
                               
                              Tôi ÇÆp phá cho âm thanh tan v«
                              Thä trôi Çi n‡i cô quånh ngàn Ç©i
                              Cho cô ÇÖn chìm ch‰t trong bi‹n khÖi
                              Cho hoang v¡ng ôm tôi trong giá lånh.
                               
                              Tôi nhìn thÃy cái thê lÜÖng cô quånh
                              Cûa m¶t ngÜ©i nhåc sï ÇÃm lên Çàn
                              ñ‹ thay cho ti‰ng gào thét ngân vang
                              ñ‹ ÇÒng v†ng vào không gian bát ngát.
                               
                              Tôi cäm nhÆn cu¶c Ç©i nhÜ ng¶t ngåt
                              Nghe ch‰t Çi, nghe bæng giá thê lÜÖng
                              Nghe Ç¡ng cay, nghe ray rÙt Çoån trÜ©ng
                              Khô dòng lŒ ‘‘suÓi mÖ’’ thay nܧc m¡t.
                               
                              ñâu ti‰ng hát  ‘‘Thiên Thai’’ træng v¢ng v¥c
                              ‘‘BuÒn tàn thu’’ nghe lÎm ch‰t cõi lòng
                              ‘‘TrÜÖng Chi’’ Çâu v†ng ti‰ng sáo trên không
                              Ai th°n thÙc, ngàn Ç©i còn th°n thÙc.
                               
                              Tr©i bæng giá ép tim ai Çau nhÙc
                              Lê thê buÒn thÃt th‹u trong ch® Ç©i
                              Vïnh biŒt Ü? Tay vÅy hÒn chÖi vÖi
                              RÖi nܧc m¡t, bao ngÜ©i rÖi nܧc m¡t.
                               
                              Trên ÇÒi v¡ng chiŠu nay ai trÀm m¥c
                              V†ng nܧc non yêu t° quÓc quê hÜÖng
                              Không gian buÒn cÓ nén lÃy Çau thÜÖng
                              Xin vïnh biŒt v§i thiên tài Çã mÃt.
                              ~ThuyŠn-ƒn



                              VÂN-HẢI        
                              Ôi - cao miên Tôi đến đây
                              Những ngày oi ả
                              Chìm vào hoang phế ngày xưa
                               
                              Những Angkor đổ nát tự bao giờ
                              Những cung các một thời xa lộng lẫy
                              Nghe ớn lạnh trong từng viên đá ấy
                              Tiếng oan hồn
                              Chập choạng cánh dơi bay
                               
                               - Ôi Cao Miên
                              Thăm thẳm những đêm dày
                              Máu, nước mắt đã đầy Tonglesap
                              Nghe rệu rã từng bước chân đói khát
                              Vật vờ đi
                              Đi...
                              Chẳng biết về đâu
                               
                              Phép thần thông
                              Quanh bốn mặt trên đầu
                              Mắt Shiva sao vẫn nhìn đau đáu
                              Quyền năng đâu?
                              Linh ứng đâu?
                              Sao chẳng giúp được gì cho con cháu
                              Để cơ đồ xơ xác
                              Một Cao Miên
                               
                              - Đây
                              Ta Prohm
                              Cổ thụ mọc mái đền
                              Bóp chết nghẹt cả một triều hưng, phế
                              Jayyavarman
                              Đấng quân vương
                              Xây lăng đền thờ mẹ
                              Chất chồng bao xương trắng kiếp nô đầy
                               
                              - Giòng Mekong
                              Thê thiết chảy đêm ngày
                              Lung linh bóng cung đài Sihanouk
                              Vàng với máu
                              Với cường quyền bạo lực
                              Hai triệu hồn oan khóc tiếng kêu than
                               
                              - ôi Cao Miên
                              ôi đế quốc Phù Nam
                              Vẫn điên loạn
                              Những quái thai Ponpot
                              Vẫn chỉ thấy dưới hàng cây thốt nốt
                              Đất khô cằn
                              Se khát
                              Những thây ma
                               
                              - Đêm Phnong Penh
                              Sắc điệu nhập nhòa
                              Tiếng nhạc xập xềnh
                              Tiếng ca thác loạn
                              Cứ mê sảng
                              Nay thù - Mai bạn...
                              An lạc nào?
                              Ôi!
                              - Vương quốc Cao Miên
                               
                              - Tôi không quên
                              Không thể nào quên
                              Cambodia
                              Mấy trăm năm
                              Bao nhiêu máu dân Zuon đã đổ
                              Bao con cháu giống nòi Zuon khốn khổ
                              Sống tha hương
                              Làm kiếp ngựa người
                               
                              - Bao nhiêu lâu
                              Bao nhiêu lâu rồi?
                              Sao cứ đau
                              Những nỗi đau u uất
                              Thủy hay Lục
                              Dẫu một thời Chân Lạp
                              Cơn cớ gì truyền kiếp thù xưa
                              - Chuyện cướp nước tranh quyền
                              Của lũ Chúa, loài Vua
                              Sao lại ‘‘cap’’ những dân ‘‘Zuon’’ đói rách?
                               
                              Nào huyền sử
                              Rồi truyền sử...
                              Khắc sâu trên tường vách
                              Máu xương rơi
                              Thành quách cũng tàn rơi
                              Dẫu có Đế Thiên, Đế Thích
                              Em ơi
                              Dẫu có niềm tin - Đưa tay
                              Cầu mong - Đưa tay
                              - Đưa tay - Tự đấm ngực minh
                              Cứ tự đấm ngực mình
                              Đấm ngực mình...
                              Cho đến lúc vỡ tan tành lồng ngực
                              Thì những buôn sóc heo hút, bán khai
                              Thì những lớp dân đói nghèo, cùng cực
                              Cũng không có được một ngày vui
                              Bình đẳng - Ấm no
                              An lành - Hạnh phúc
                               
                              Cảng Shihanouk Ville sóng vỗ dập dìu
                              Vài thuyền chài buông neo
                              Vài người chài ngơ ngác
                              Tôi cũng chỉ
                              Một kiếp Zuon lưu lạc
                              Lặng nhìn
                              Mây trôi 
                              ~Vân-Häi~
                                  2004

                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 123456 > | Trang 2 của 6 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 90 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9