Kiểu:
Xin chào !

 Dòng thơ trong nước

Thay đổi trang: < 1234567 > | Trang 6 của 7 trang, bài viết từ 76 đến 90 trên tổng số 93 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Anh Nguyên

  • Số bài : 1744
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.10.2008
  • Trạng thái: offline
Re:Dòng thơ trong nước 26.09.2013 11:46:56 (permalink)
 

PHẠM THỊ NGOC LIÊN
 
CHIỀU THÁNG BẢY
Lặng im như tình yêu
Sóng vỗ hoài vỗ hoài
Tên anh
Bờ cỏ xanh ngàn chờ rung lên điệu nhạc
Anh hát cho mình em nghe.
Hạ trắng xóa mùa thu
Mưa rơi trên phố
Môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai
Xô em trong gió
Đời ngơ ngẩn một vầng trăng.
Em đi lang thang lang thang
Phố đông bóng hình anh
Tương tư giọng nói
Khóe mắt nào cay giọt lệ khô
Biết anh nơi đâu cho em trao gửi?
Em đi lang thang lang thang
Mang một tình yêu tức tưởi
Lê theo phố chợ hè đường
Mưa ơi sao không mưa
Nỗi đau này ướt đẫm
Lấy gì hong khô?
Lặng im tiếng không gian ngân nga
Dưới chân thầm thì tiếng gọi
Anh ở đâu ở đâu
Môi hôn nói những gì trên tóc
Bỏng cháy lời tình
Anh đã cho ai?
Em đi lang thang lang thang
Bóng chiều đen trong mắt
Không muốn quay về
Sợ phải nhìn anh…
~Phạm-Thị-Ngọc-Liên~
 
LẶNG LẼ MÌNH EM
Có những lúc tâm hồn chỉ đắm một nỗi buồn
Tưởng chừng mong manh
Môi em vẫn tươi hồng nụ cười
Trái tim đau không ngừng nhịp thở
Sẽ chẳng có thêm lần nào
Em làm thơ cho anh
Dẫu chỉ một lần nghi ngờ
Hay một lần cố tình đùa cợt
Dẫu chỉ một lần lỡ tới
Một lần buột miệng
Trái tim ràn rụa khóc thầm
Lặng lẽ
nắng và mưa
Lặng lẽ những ánh mắt em nhìn anh
Như nhìn một vì sao trong đêm
ngọt ngào niềm mơ ước
Lặng lẽ những hạnh phúc đời thường
Em đã quên
không được hưởng
Lặng lẽ những câu thơ anh không tin
Đó là sự thật
Lặng lẽ khước từ
~Lặng lẽ mình em.-Liên~  


PHẠM THỊ NGỌC  

THÀNH PHỐ ĐẦY MÂY
Buổi sáng có ánh mắt u uẩn nhìn lên vòm cây
mặt trời còn lạnh
em đi trong sương sớm
tóc buồn không bay
trời thành phố đầy mây
tóc em mềm như lá cỏ
có bài hát yêu đương vẳng từ hiên nhà ai
vẫn còn đóng cửa
ôi bài hát của chúng mình
làm em nhớ anh
Có gì phải mắc cỡ khi nói rằng em nhớ anh
em nói với bầu trời đầy mây
với những chiếc lá co ro trên cây chờ mong nắng ấm
em nói với bờ cỏ hiền lành
và con chim cô độc
rằng
chẳng biết bây giờ anh ở đâu
Trời thành phố đầy mây
quanh em mùa thu sóng sánh
quanh em đầy ắp bóng hình anh
nụ cười mùa hè và tia nắng ấm
em đang bơi trong nỗi nhớ của mình
Em bơi trong bầu trời có anh
bài hát yêu đương ngân vang trong gió
có gì đâu mà mắc cỡ
khi nói rằng nhớ anh
Có gì đâu phải ngượng ngùng
khi được khoe khoang hạnh phúc
trời thành phố đầy mây
tình yêu căng lồng ngực
em biết gởi nơi nào
~Phạm-Thị-Ngọc~
 
MỘT MÌNH TRONG CHIỀU
Con chim sẻ đứng trên mái ngói kia
Muốn nói gì với mặt trời
Lời chim thì nhỏ
Bầu trời thì cao
Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kĩ đã xanh rêu
Giá như ta là của nhau
Đơn giản như ánh nắng ngoài kia
Thời gian không còn rỗng
Em muốn đem cho anh tiếng khóc từ đáy lòng nước mắt đã khô
Giá như anh một lần nhìn được
Nhưng ,
Con chim sẻ đứng trên mái nhà
Hót hoài
Chẳng có ai nghe
Chẳng có thuốc trường sinh nào giữ được tuổi trẻ em
Chẳng như loài hoa bất tử
Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình
Con chim sẻ bay đi còn để lại những dấu chân phiền muộn
Trên mái ngói đầy rêu
Như danh thiếp một mối tình đi vắng
Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng
Già nua
Mệt nhoài ...
Giá như anh một lần biết được
Em muốn như con chim sẻ kia
Bay đi
Bay đi
Dù không đến được mặt trời
~Phạm-Thị-Ngọc~
            1989

VAN CAO
 
ANH CÓ NGHE THẤY KHÔNG
           Gửi một nhà thơ xưa đã nổi tiếng
Cửa đóng lại từ chín giờ
Không một cuốn sách chờ đợi
Dù những ngôi sao đang nở trên trời
Dù đêm mùa xuân bắt đầu trở lại
Tất cả hướng về biển
Bọt cứ tan trên bãi cát xa
Mà cửa bể vẫn im lìm chưa mở
Bao giờ nghe được bản tình ca
Bao giờ bình yên xem một tranh tĩnh vật
Bao giờ
Bao giờ chúng nó đi tất cả
Những con người không phải của chúng ta
Vẫn ngày ngày ngày ngang nhiên sống
Chúng nó còn ở lại
Trong những áo dài đen nham hiểm
Bẻ cổ bẻ chân đeo tội ác cho người
Chúng nó còn ở lại
Trong những tủ sách gia đình
Ở điếu thuốc trên môi những em bé mười lăm
Từng bước chân các cô gái
Từng con đường từng bãi cỏ từng bóng tối
Mắt quầng thâm còn nhỡ mãi đêm
Chúng nó còn ở lại
Trong những tuổi bốn mươi
Đang đi vào cuộc sống
Như nấm mọc trên những thân gỗ mục
Người bán giấy cũ
Đã hết những trang tiểu thuyết ế
Những trang báo ngày xưa
Đang bán đến những trang sách mới
Những bài thơ mới nhất của anh
Anh muốn giơ tay lên mặt trời
Để vui da mình hồng hồng sắc máu
Mấy năm một điệu sáo
Như giọng máy nước thâu đêm chảy
Chung quanh còn những người khôn ngoan
Không có mồm
Mắt không bao giờ nhìn thẳng
Những con mèo ngủ yên trên ghế
Trong một cuộc dọn nhà
Những con sên chưa dám ló đầu ra
Những cây leo càng ngày càng, tốt lá
Một nửa thế giới
Một nửa tâm hồn
Một nửa thế kỷ
Chưa khai thác xong
Bây giờ không còn những tiểng nổ to
Nhưng còn những tiếng rạn vỡ
Có thể thu hết những khẩu súng phản động
Nhưng vẫn còn
Những khẩu súng đưa người tự tử.
Anh có nghe thấy không
Chỗ nào cũng có tiếng
Chưa nói lên
Những người của chúng ta
Đang mờ mờ xuất hiện
Le lói hy vọng
Trên những cánh đồng lầy
Nghìn năm cũ phủ mất nhiều giá trị
Đốt nghìn kinh chưa thắp sáng cuộc đời
Vào một cuộc đấu tranh mới
Với những người không phải của chúng ta
Anh có nghe thấy không
Vào một cuộc đấu tranh mới
Để mở tung các cánh cửa sổ
Mở tung các cửa bể
Và tung ra hàng loạt hàng loạt
Những con người thật của chúng ta.
~Văn-Cao~

MỘT ĐÊM ĐÀN LẠNH TRÊN SÔNG HUẾ
Nẩy nẩy tơ đồng nhịp nhịp đôi
Lòng nâng ngòn ngọt lại đầu môi
Này em hát khúc tương tư nhé
Ngâm khẽ em ơi nhẹ nhẹ lời
Sao đàn u hoài gì mùa thu?
Sao đàn u hoài gì mùa thu?
Tri âm nghe thử dây đồng vọng
Lạc lõng đêm vàng khi nhạc ru
Như Tử Kỳ nghe nhạc Bá Nha
Em nghe anh dạo khúc thu xa
Thuyền xuôi về bến mô thuyền bỉ
Sông trắng bờ xa lộ bóng nhà
Giọng hát sầu chi phấn nữ ơi
Từng canh trời điểm một sao rơi
Tà tà trăng lặn hiu hiu gió
Ánh lửa chài xa thấp thoáng trôi
Tay nhấn tơ chùng đã ngấm sương
Hò ngân cung Bắc lướt cung Thương
Dòng Tiêu Kim Thủy gà xao xác
Ngẩng thấy kinh kỳ khói vấn vương
Em cạn lời thôi anh dứt nhạc
Biệt ly đôi phách ngó đàn tranh
Một đêm đàn lạnh trên sông Huế[1]
Ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh
~Văn-Cao~
 
 
Y SA 

 
GIÓ THOẢNG QUA CẦU
Người tìm chi giữa cuộc đời?
bao nhiêu năm tháng
trả rồi lại mua.
Đành như được – đành như thua!
được vui mấy bận
buồn thua mấy lần?
Đành như thăng – đành như trầm
Nam Kha nhất mộng
vừa không? chẳng vừa?
Đành như có – đành như chưa!
Áo phai màu áo
đã vừa niềm đau?
Ta nghe gió thoảng qua cầu.
con sông ôm nước
pha màu thời gian.
Màu thời gian – nẻo nhân gian
trăm năm cũng một
dặm đàng mà thôi!
Rồi ra phiến lá giữa trời.
người tìm chi giữa
cuộc đời ảo hư?
~Y-Sa~
Chuyện ngàn năm 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.12.2013 12:42:49 bởi Anh Nguyên >
 
#76
    Anh Nguyên

    • Số bài : 1744
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.10.2008
    • Trạng thái: offline
    Re:Dòng thơ trong nước 10.10.2013 09:41:51 (permalink)
     
     
    LÊ ĐỨC THỌ
     
    LÒNG XUÂN CHIẾN SĨ
    Xuân ở lòng ta đã khác rồi
    Đâu còn ca ngợi cánh hoa tươi
    Như làn môi ngọc cô trinh nữ
    Trước gió xuân sang, lả lướt cười
    Muôn hoa đua nở đón tin xuân
    Là cả muôn lòng của Quốc dân
    Họp lại kết thành hoa lý tưởng
    Xuân về tô điểm lại giang san.
    Xuân ở lòng ta đã khác rồi
    Đâu còn ly rượu nhấp trên môi
    Cùng nàng xuân nữ say trong mộng
    Uổng cái ngày xanh năm tháng trôi
    Tiệc rượu nay đà khác hẳn xưa
    Mừng Xuân vang tiếng thét căm thù
    Chiến trường, tôi, bạn vui say lắm
    Để thỏa cho lòng những ước mơ.
    Xuân ở lòng ta đã khác rồi
    Đâu còn tiếng pháo để reo vui
    Ngõ hiền, xác pháo đưa xuân lại
    Như cưới lòng ai duyên thắm tươi.
    Tiếng pháo nay là loạt súng vang
    Của quân du kích chốn sa trường
    Xác thù tan tác trong sương sớm
    Máu thắm vương trên vạn nẻo đường.
    Xuân ở lòng ta đã khác rồi
    Bao nhiêu mơ mộng, bạn đời ơi!
    Đã đem chôn xuống mồ quên lãng,
    Thề hẹn non sông dám phụ lời.
    ~Lê-Đức-Thọ~
         Xuân 1945

       
    NGUYỄN ANH BIÊN  
     
    XUÂN ĐA TÌNH
    Lời đôi trai gái người Êđê

    YBNâu (nàng): 
     - Đêm nay vui bạn bè anh em
    Ta uống cho say trời đất
    Chóe rượu này vơi lại sẽ đầy
    Em cho anh uống cả hai bầu vú em
    Rượu tình không bao giờ cạn...
     
    KPaLUNG (chàng):  
    - Chóe rượu của anh lúc nào cũng đầy
    Em như con nai tơ động đực
    Nhưng anh muốn uống hai chóe rượu trên ngực em
    Bằng lòng không bằng lòng, ơi con nai non!
    Anh chạy theo mặt trời chiều sẽ tóm được.
    ~Nguyễn-Anh-Biên~
     (Bài thơ trích trong truyện ngắn

    cùng tên của chính tác giả) 
     
    HỒ BẢO THANH
               1943…
    Sinh tại Sàigỏn, từng cộng tác diễn ngâm
    trong các chương trình Tao Đàn, Mây Tần,
    Nghệ sĩ và Chiến sĩ của Đài Phát Thanh Sàigòn
    và  Thơ của Đài Truyền hình Sàigòn, Sau 1975
    sống đời nghệ sĩ tự do.

     
    NỖI BUỒN THÁNG CHẠP
    Tháng chạp
    soi gương
    bỗng giật mình
    Thấy ta
    chìm nổi
    cõi phù sinh
    Quê nhà
    sương khói chân trời cũ
    Ngơ ngẩn
    thân đơn
    chốn thị thành... ...
    Quán lạnh
    chiều nghiêng nửa giấc buồn
    Mong manh tờ lịch
    ngón tay run...
    Tình xa
    chén rượu quên ngày tháng
    Năm hết...
    còn ta... với phố phương...
    ~Hồ Bảo Thanh~
       
    QUA LÀNG TIÊN ĐIỀN
    Nén hương lòng kính dâng Nhà thơ NGUYỄN DU,
    Đệ nhất Thi hào Việt Nam

    Lần theo lối cũ dấu mòn
    Tìm dòng lục bát linh hồn Nguyễn Du 
    Vườn hoang lạnh buổi tàn thu
    Mưa giăng cổng trước, gió lùa hiên sau

    Nghi Xuân, Hà Tĩnh xưa nào
    Tiên Điền: làng Nguyễn Thi hào là đây
    Tiêu sơ nấm mộ hao gầy
    Khói hương hờ hững, cỏ cây rối bời!

    Tố Như ơi! Tố Như ơi!
    Tài hoa chi để cuộc chơi gập ghềnh
    Trời đày một kiếp lênh đênh
    Ngày về cố quận bồng bềnh xót xa!

    Duyên sau ai sẽ mặn mà
    Nén hương xin gửi vài ba tấc lòng...
    Nửa chiều hiu hắt thu phong
    Ngậm ngùi cổ lục khơi dòng tâm tư...
    ~Hồ Bảo Thanh~
    Mùa Thu Năm 1992


    NGÀY VỀ KINH BẮC
    Tháng ba tôi về Kinh Bắc
    Mùa vui ngày hội qua rồi
    Bâng khuâng nhớ người Quan họ
    Muộn màng vớt bóng trăng rơi…

    Tháng ban tôi về Kinh Bắc
    Đồi lim treo những lá sầu
    Mơ hồ tiếng em trầm ngải
    Nhớ thương biết gửi về đâu?

    Tháng ban tôi về Kinh Bắc
    Chiêm bao mắt môi em cười
    Lúng liếng hồn nhiên đối đáp
    Ngẩn ngơ tim lòng… người ơi!

    Tháng ba tôi về Kinh Bắc
    Mùa xuân đã mất dấu giày
    Sông Cầu thuyền em chẳng ở
    Ngậm ngùi hồn cũ… Ai hay ?!...
    ~Hồ-Bảo-Thanh~
     
    KHÚC HÁT NGƯỜI VỀ
    Mến tặng Ph. Ch. L, tác giả bài PHỐ CŨ
    Bất chợt hôm nay người về phố cũ
    Cánh chim di trở lại giữa mùa đông
    Hà Nội bâng khuâng mây nước nao lòng
    Mùi hoa sữa thơm đầy trong trí nhớ

    Em áo lụa thu vàng tình một thuở
    Tuổi học trò tôi vừa biết mộng mơ
    Sách vở cầm tay chân bước thẫn thờ
    Hồn phiêu lãng chiều Cổ Ngư Quán Thánh…

    Ngọn bấc vờn năm cửa ô giá lạnh
    Tôi ầm thầm…mực tím tập làm thơ
    Viết xóa trăm trang…chẳng gửi bao giờ
    Ngăn tủ học đầy nỗi niềm thương nhớ…

    Mùa xuân đến cánh môi hồng đào nở
    Nét thanh tân em duyên dáng – Tình ơi!
    Nắng tháng tư phượng vĩ đỏ rợp trời
    Tôi say ngắm màu áo em thay mới…

    Mùa hạ qua đi…mấy mùa thu tới
    Chim cá biệt tăm, tôi ngơ ngẩn lang thang
    Phủ Tây Hồ, đê Yên Phụ,hàng Ngang
    Đêm thức giấc… mộng du ba sáu phố ...

    Tình một thuở khó quên mà dễ nhớ
    Hồ Gươm ơi ! Ai xõa tóc chiều mơ
    Hai mươi năm dáng ngọc vẫn mịt mờ
    Những viên gạch nhớ chân em Hà Nội!...

    Phố cũ người về xuân say mở hội
    Biển lòng tôi xao động sóng tình xưa…
    ~Hồ-Bảo-Thanh~

     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.12.2013 12:59:13 bởi Anh Nguyên >
     
    #77
      Anh Nguyên

      • Số bài : 1744
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 21.10.2008
      • Trạng thái: offline
      Re:Dòng thơ trong nước 31.10.2013 19:47:51 (permalink)
       

      VIỆT KHANG
            19-1-1978
      Tức Võ-Minh-Trí, nhà nghèo, ngụ tại Mỹ-Tho, Tiền-Giang.
      Học Trung Học, thích âm nhạc và sinh sống bằng nghề
      hòa nhạc và chơi trống trong các ban nhạc, đã đi trình
      diễn khắp miền Trung và miền Nam.
      VIỆT NAM TÔI ĐÂU
      Việt Nam ơi,
      Thời gian quá nửa đời người,
      và ta đã tỏ tường rồi
      Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói...
       
      Mẹ Việt Nam đau...
      Từng cơn xót dạ nhìn đời
      Người lầm than, đói khổ, nghèo nàn
      Kẻ quyền uy giàu sang, dối gian...
       
      Giờ đây, Việt Nam còn hay đã mất?
      Mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta!
      Hoàng Trường Sa, đã bao nhiêu người dân vô tội...
      chết ngậm ngùi vi tay súng giặc Tàu?
       
      Là một người con dân Việt Nam
      Lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm
      Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi!
       
      Từng đoàn người đi chẳng nề chi
      Già trẻ, gái trai giơ cao tay...
      Chống quân xâm lược
      Chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam!
      Việt Nam tôi đâu… Việt Nam tôi đâu…
      Việt Nam tôi đâu…
      ~Việt-Khang~ 
       
      XIN HỎI ANH LÀ AI?
      Xin hỏi anh là ai
      Sao bắt tôi tôi làm điều gì sai?
      Xin hỏi anh là ai
      Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay?
      Xin hỏi anh là ai
      Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
      tình yêu quê hương này,
      dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!
      Xin hỏi anh ở đâu
      Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm?
      Xin hỏi anh ở đâu
      Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?
      Dân tộc anh ở đâu
      Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
      Để ngàn sau ghi dấu
      Bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào
      Tôi không thể ngồi yên
      Khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
      Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
      Một ngàn năm hay triền miên tăm tối!
      Tôi không thể ngồi yên
      Để đời sau cháu con tôi làm người
      Cội nguồn ở đâu?
      Khi thế giới này đã không còn
      Việt Nam!
      Tôi không thể ngồi yên
      Khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
      Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
      Một ngàn năm hay triền miên tăm tối!
      Tôi không thể ngồi yên
      Để đời sau cháu con tôi làm người
      Cội nguồn ở đâu?
      Khi thế giới này đã không còn
      Việt Nam
      ~Việt-Khang~
       
       
      MAI PHƯƠNG 
       
      ĐẶT TÊN CHO CON
      Tên để chọn rất nhiều,
      kèm đệm hay cũng lắm.
      Nhưng đặt tên cho con vẫn khó
      Bởi tên con gái bố yêu cầu cao
      Tên con gái bố phải hay,
      mà xóm làng ít có người đặt
      để gọi con đỡ trùng tên người khác.
      Gọi con nghe phải nhẹ nhàng, êm tai.
      Tên con ghép với tên bố
       phải thành từ có nghĩa, có vần.
      Bà nội trêu đặt tên con là “Hoẹ”
      Nghe “hống hách” làm sao!
      Ông định đặt là “Phước”
      Nghe không êm tai chút nào!
      Bố, mẹ đặt tên con là “Hân”
      Nếu đệm “Ngọc” sẽ là tên công chúa.
      Ông không thích đệm tên con như thế.
      Sợ nếu “tầm thường” con sẽ tủi thân.
      Cuối cùng đặt tên con như ý mẹ
      Đệm là “Thị” theo ông cho giản dị
      Nhưng đến nay cả nhà vẫn gọi con là “Hân gồ”
      Cũng tại vì trán con gái bố cũng hơi giô 
      ~Mai-Phương~

      TRẺ EM
      Em về bên ấy sông Cầu
      Lơ thơ nước chảy còn đâu bóng người
      Bạc vôi mà cũng mặn vôi
      Miếng trầu quan họ hỏi người nhớ không?
      Sông Thương nước chảy đôi dòng
      Biết đâu dòng đục dòng trong em về(!)
      Hợp, tan, tan, hợp làm chi
      Bao năm giờ lại lỗi thề cùng em
      Tìm anh còn có hội Lim
      Bao giờ  "đến hẹn" biết tìm em đâu
      Em về bên ấy sông Cầu
      Núi cao cùng với sông sâu nhớ lường
      Nhắn lời thương tới sông Thương
      Sông Cầu ở Lục Đầu Giang vẫn chờ
      Nhắn lời thơ tới khách thơ
      Rằng người quan họ bây giờ còn ngoan
      ~Mai-Phương~

       
      TRÚC KHANH
       
      ĐỘC HÀNH CA
      Tiễn một người đi
      Làm sao cứ gió mưa chiều
      Để tôi lại được rất nhiều cô đơn
      Anh đi chiều nắng ngả buồn
      Tôi về nhạt ánh hoàng hôn, thẫn thờ
      Anh đi dàn lại thế cờ,
      Được thua quên cả bạc phơ mái đầu
      Con tầu ôi! Hỡi con tầu!
      Lòng đau khôn nói, dạ sầu khôn khuây
      Ưu tư phẫn uất bao ngày
      Hồn hao nước thảm, thân gầy lửa đau
      Qua bao nhiêu núi nhịp cầu
      Đổi thanh the thắm, thay màu vàng son
      Nằm đây nghĩ chuyện phai mòn
      Người đi lận đận, kẻ còn bấp bênh
      Nửa đời khát buổi bình minh
      Thản nhiên mình biết lấy mình mình thôi!
      Ngày mai núi lở sông bồi
      Ngày mai ai lẻ loi ngoài ải quan?
      Ngày mai, “ngàn dặm quan san”
      Ngày mai, ôi! chuyện đá vàng biển dâu
      Ngày mai đất đổi thay màu
      Ngày mai ai kẻ qua cầu đắng cay
      Nằm đây ngán chuyện ngày mai
      Mộng lầu sự nghiệp, mơ đài vinh quang
      Chuyện xưa hồ hết mùi hương
      Bơ vơ gối chiếc, nhỡ nhàng chăn đơn!
      Nghiến răng nhai cái căm hờn
      Quyết tâm lòng chẳng hề sờn chông gai
      … Thế là lỡ một lầm hai
      Uổng cho hai cánh tay dài, bao nhiêu?
      Đàn lòng lạc cả cung yêu
      Thương ngày phóng đãng, xót chiều tuyết trinh
      Anh với tôi, tôi với anh
      Cùng nhau một nỗi bất bình chung đau!
      Cùng nhau bạc nửa mái đầu
      Anh buồn: áo gấm, tôi sầu: trăng khuya
      Nhìn nhau, thương lúc chia lìa
      Anh đi oán hận tôi về xót xa
      Ngậm ngùi đọc khúc Ly ca
      Nhìn vào giòng chữ trông ra chim giời
      Bao phen mật sấy gan phơi
      Hỡi ôi! Đây giọt lệ người, máu ta!
      Ôi Kinh Kha! Hỡi Kinh Kha!
      Ngươi đi có trở lại nhà không ngươi?
      ~Trúc-Khanh~

      <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 07:40:07 bởi Anh Nguyên >
       
      #78
        Anh Nguyên

        • Số bài : 1744
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 21.10.2008
        • Trạng thái: offline
        Re:Dòng thơ trong nước 25.11.2013 11:16:41 (permalink)
         
         
        HUYỀN MINH
         
        ĐIỀU GIẢN DỊ
        Sinh ra ở trên đá
        Lớn lên từ ruột đá
        Ăn mèn mén bằng muôi gỗ
        Uống nước đun bằng ấm đồng.
        Đi trên con đường núi
        Mọi đỉnh núi
        Đều thấp hơn đầu gối
        Lá ngô nõn một màu
        Thân ngô thắm cả tàu
        Bàn tay em rất xinh
        Cần mẫn xe lanh dệt vải
        Khéo léo luồn kim thêu áo
        Đời ông bà
        Nước mắt rụng trên đá
        Đời chúng ta
        Nụ cười nở thành hoa
        Ăn mèn mén bằng muôi gỗ
        Uống nước đun bằng ấm đồng
        Thương anh
        Em giữ lửa suốt mùa đông
        Thương nhau
        Ta nối tình ta thắm mùa xuân.
        ~Huyền-Minh~
               8/2004
         
         
        NGUYỄN QUANG HƯNG 
         
        LỠ HỘI
        Chị Hai, chị Ba thương gối mỏi đêm dày
        Trầu son để ngỏ lời miệng thế
        Anh Tư gom men nếp ruộng
        Dồn xuống đáy nồng
        Dằn lòng Giêng Hai bỏ không
        Này kia!
        Câu hát đun đẩy sóng
        Bồng bềnh dựa lưng đong đẩy lưng
        Chị Tư hát đến ngày mạ trổ
        Chị Năm gánh lúa theo chồng…
        Người hoá trăng treo bến lạ
        Nửa đời tìm hội… Chị Hai có về không?
        Này kia!
        Giếng liền anh thả bống
        Luống trôi duyên bạc yếm hồng
        Sớm nay, cầu cong lắt léo
        Người tìm hài cườm hay gót son?
        Sao mãi để chập chờn cánh bèo!
        Sao cứ ngờ mạ xuân còn non!
        Cột dọc kèo ngang vênh miệng thế
        Rêu hoang lẩm nhẩm duyên thề
        Liền chị có qua đình bén lại
        Ba quan thuyền nan đi không về?
        Ba gian gió thốc gối tay nằm mê?
        Câu ca giăng hai mối mải chờ
        Rụng với hoa sân rêu ngậm chuông hương khói
        Rồng hạc về trời, mây mở
        Sấm rền mầm mạ lúa đòng
        Ngập ngừng lưng thì Giêng Hai mới
        Hồi xuân xưa đong đưa à ơi!…
        ~Nguyễn-Quang-Hưng~
                      22/1/2001
         
         
        PHẠM THỊ ĐIỆP GIANG 
         
        FF3
        Nắm lấy tay em, nắm chặt tay em
        Chúng mình đi cùng nhau 9 vòng quanh đền cổ
        Để mãi mãi không gì có thể…
        Nắm chặt tay em
        Và leo lên hàng trăm bậc thang bỏng rát
        Dưới những tượng Phật chỉ còn thân, còn tay, còn mắt
        Em thấy quá đủ đầy
        Vì còn anh
        Nắm chặt tay em, nắm lấy tay em
        Miệng cùng nguyện cầu Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật
        Chuỗi hạt trên cổ em, chuỗi hạt trên tay anh
        Sao đều đen và trong văn vắt?
        Để em giúp anh thắp một nén tâm thành
        Dưới đức Phật thiêng kính
        Trong bóng tối thâm u và mùi hương huệ trắng
        Anh đã cầu xin những gì?
        Anh đã cầu xin cho ai?
        Mà mồ hôi trên trán Phật lấm tấm?
        Nắm chặt tay em, nắm lấy tay em
        Hãy dắt em tới dưới tán bồ đề kia
        Hãy để em nhìn vào tận sâu bí mật
        Dù chỉ bằng im lặng
        Trong hoàng hôn Prambanan phế tích
        Giữa Borrobudur hoang tàn
        trên mảnh đất của ngàn cơn động đất
        xin anh đừng rời tay em…
        ~Phạm-Thị-Điệp-Giang~
         
        B35
        Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
        rồi mình đưa nhau về
        qua những con phố ê hề lô cốt
        những hàng me non mới mọc
        lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
        chẳng có gì là của ta tất cả
        Chúng ta cần bao lâu
        đứng trước thời gian không có quyền ngã giá
        triệu triệu vì lân tinh trốn biệt
        những tấm biển giao giữa ngã tư chằng chịt
        cũng vờ vĩnh kênh đầu
        Chúng ta còn gì cho nhau
        không tuổi trẻ và không xuất xứ
        Lòng tay cháy điếu cuối cùng hút dở
        đóm tàn lóe đỏ
        một hơi dài
        Mình về đi
        đợi tiếp ngày mai
        dù điếu thuốc cuối cùng đã hết
        Và vỏ bao xanh
        đã vứt xuống kinh rồi…
        ~Phạm-Thị-Điệp-Giang
                   13th Jul 09
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 07:55:17 bởi Anh Nguyên >
         
        #79
          Anh Nguyên

          • Số bài : 1744
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 21.10.2008
          • Trạng thái: offline
          Re:Dòng thơ trong nước 16.12.2013 01:57:32 (permalink)
           
           
          BÙI THANH TUẤN
           
          CHIA TAY NGƯỜI HÀ-NỘI
          Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa.
          Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.
          Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học.
          Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn.
          Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn.
          Để con nước thả trôi câu lục bát.
          Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc.
          Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.
          Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu.
          Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm.
          Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím.
          Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa.
          Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa…
          ~Bùi-Thanh-Tuấn~

          NẾU ĐỊA ĐÀNG CHẲNG CÒN GÌ ĐỂ NHỚ
          Bắt gặp câu thơ trên tường vôi trắng xóa
          “Tím một chiều hoang vắng riêng em”
          câu thơ lẻ đôi buồn chi đến lạ
          dù nắng ngoài kia xanh và gió, rất êm đềm
          Bắt gặp ánh mắt từ sâu thẳm cái nhìn
          tiếng nổ phát ra trong trong hoang tàn lồng ngực
          ta nhận biết từ lời chào thứ nhất
          một bờ cỏ hiền lành khuất phục ngựa bất kham
          Bất chợt nguôi ngoai nỗi nhớ địa đàng
          chỉ thấy môi em đỏ hơn quả chín
          tiếng cười trong veo đưa ta về kỷ niệm
          chiều có tím bao giờ mà hoang vắng hỡi em?
          Ta đã sống những ngày thất lỡ, chênh vênh
          Kiêu hãnh, đớn hèn, bất cần, yếu đuối
          Thức dậy một sớm mai thấy mình như hạt bụi
          Khắc khoải giấc mơ ròng rã nửa đời người
          Cảm ơn câu thơ còn đó trên tường vôi
          Giờ đã hết cô đơn trong căn phòng bé nhỏ
          Nếu địa đàng chẳng còn gì để nhớ
          Hạt bụi rớt xuống đời, xin lẫn vào nhau…
          ~Bùi-Thanh-Tuấn~
           

          ĐÀM HUY ĐÔNG


          CÓ THỂ EM QUÊN
          Có thể là em không nhớ. Em quên
          Chiếc áo cũ lâu ngày không mặc nữa
          Chiếc áo có những nét chữ bạn bè yêu quý
          Có nồng nàn sắc phượng trên vai.
          Có thể là em không nhớ. Em quên
          Những nhành hoa tim tím mùa yêu cũ
          Dọc bờ sông là hai hành lang cỏ
          Cánh chim dỗi mùa trốn học rong chơi.
          Có thể là em không nhớ. Em quên
          Thuở những lẻ loi tìm nhau cất cánh
          Thuở những hẹn hò ủ bao chồi lộc
          Cho vườn xưa thơm ngát nụ thơ đầu
          Có thể em quên màu hoa đỏ trong tim
          Khi câu thơ xưa không còn là nắng lửa
          Khi kỉ niệm ngủ ngon lành không quẫy cựa
          Trong chiếc kén vàng năm tháng se lên.
          Có thể là em không nhớ. Em quên…
          ~Đàm-Huy-Đông~

           
          TẠ KÝ

           
          THẾ HỆ BỐN LĂM
          Tặng Nguyễn Liệu
          Chúng tôi:
          Những kẻ sinh ra chưa biết nụ cười
          Đã thầm khóc trong bao năm khói lửa
          Mười tám tuổi, vải thô thay nhung lụa
          Giày vỏ xe hơi mòn gót liên khu
          Một dải miền Trung rừng rậm, sương mờ
          Vui kháng chiến, tình non sông muối mặn
          Chúng tôi lớn trong tiếng rền lựu đạn
          Ba lô da nặng trĩu cả vai gầy
          Những bà mẹ run rẩy cả đôi tay
          Rót từng bát nước chè trưa nắng gắt:
          “Lũ chúng nó mới công đồn giết giặc”…
          Chúng tôi:
          Thế hệ bốn lăm
          Vui chưa bao nhiêu nhiều lúc khóc thầm
          Một phần tư thế kỷ
          Lừa lọc, gian ngoa, một bầy ác quỷ
          Tuổi thanh xuân tàn như một giấc mơ!
          Hoảng hốt, điên cuồng, nhẫn nhục, bơ vơ
          Nắm tay nhỏ đưa lên trời phản đối
          Và tự hỏi: Mình làm gì nên tội?
          Bốn lăm! Bốn lăm!
          Tiếng vọng xa xưa, nắng cháy , mưa dầm
          Lòng Đất Mẹ lại một phen chua xót!
          Chúng tôi yêu núi Ba Vì chót vót
          Sông Cửu Long cuồn cuộn chảy ra khơi
          “Quê hương mình nghèo lắm ai ơi!
          Mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn”
          Thời gian qua đã ba chục mùa xuân
          Trai mười tám tóc ngả màu sương gió
          Những đêm đô thành men cay mắt đỏ
          Nhìn trong ly bỗng thấy bóng mình xưa
          Gác trọ buồn thiu nằm khểnh nghe mưa
          Xót thân thế, nhớ từng thằng bạn học
          Ngâm thơ người xưa đau mình cô độc
          Rồi áo cơm thay thế chuyện giang hồ
          Đôi lúc buồn tình làm một bài thơ!
          Bốn lăm! Bốn lăm!
          Những kẻ ra đi, những kẻ đang nằm
          Những kẻ chết, những kẻ còn vất vưởng
          Chúng ta làm gì?
          Thuyền con trong cơn gió chướng!
          ~Tạ-Ký~
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 18:49:23 bởi Anh Nguyên >
           
          #80
            Anh Nguyên

            • Số bài : 1744
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 21.10.2008
            • Trạng thái: offline
            Re:Dòng thơ trong nước 16.12.2013 02:31:37 (permalink)
             
             
            NGUYỄN-DUY-XUÂN
             
            VỀ NINH CHỮ
            Tôi về Ninh Chữ chiều nay
            Đâu rồi nắng gió, để rày mưa rơi?
            Đá chồng ai xếp chơi vơi
            Cheo leo trên núi, giữa trời chênh vênh
            Tháp Chàm rủ bóng rêu xanh
            Những con phố nhỏ nép mình trong mưa
            Sóng xô tung bọt trắng bờ
            Con còng ngơ ngác như chờ đợi ai
            Biết em Ninh Chữ lâu rồi
            Mà nay mới gặp mặt người yêu thương
            Ghé thăm nhà bạn đồng hương
            Ba mươi năm buổi ra trường, hôm nay
            Mừng vui tay nắm chặt tay
            Chuyện xưa nhớ lại tháng ngày gian lao...
            Cuộc đời như giấc chiêm bao
            Ngoài kia
                     biển
                         vẫn ầm ào
                               không nguôi!
            Ninh Chữ, Ninh Thuận 14/16-10-2010
            ~Nguyễn-Duy-Xuân~

            PHƯƠNG XÍCH LÔ
                        1951-2002
            Tức Nguyễn-Văn-Phương,  sinh tại Thừa Thiên
            Huế, đap Xích lô, hội viên Hội Nhà Văn thành phố Huế.
            Làm người mẫu cho trươòng Đại-Học Nghệ-Thuật
            Huế.  
            CHÂN DUNG TỰ HỌA
            Ngồi buồn
            vẽ cái thằng tôi
            Thằng tôi vô định
            mấy thời tỉnh điên
            Tục chẳng tục
            tiên không tiên
            Lúc vui xuống phố
            khi phiền lên non
            Trang thơ mấy chữ cỏn con
            Chảy bao năm tháng chưa mòn gian nan
            Anh em bốn bể cưu mang
            Chén cơm manh áo - cơ hàn cũng qua
            Sống lang thang chẳng cửa nhà
            Chết không đất táng làm ma phiêu bồng
            Ra đi có
            Trở về không
            Những gì lỡ mượn
            Trả cùng một giây.
            ~Phương-Xích-Lô~
              (Tập thơ "Chở gió")
               
            QUA ĐÒ THÁNG CHẠP
            Ta đưa em qua đò tháng Chạp
            Chiều nay hoa trắng rụng bên sông
            Hoa có rụng mới biết đời dâu bể
            Tình có xa rượu chuốc mới nồng.

            Đi đi thôi, hỡi người yêu dấu
            Mà chiều kia xám cõi trời tây
            Dường như có cánh chim lẻ bóng
            Bay giữa trời lộng tiếng heo may.

            Còn gì không? Ừ, chẳng còn gì!
            Nhớ gì không? Ồ, nhớ mà chi?
            Có chăng mưa tạt bên bờ vắng
            Hay buồn tình sông hát khúc phân ly.

            Trong mắt em sầu lên tan tác
            Người yêu ơi ngày mai xa rồi
            Hát cùng ta hỡi người yêu dấu
            Khúc tình sầu cho bạt tiếng mưa rơi.

            Ta vẫn sống trọn đời trong hiu quạnh
            Cây vườn ta vẫn rụng trái tình không
            Những hoa trắng tay hồng em ve vuốt
            Sưởi hương lòng mỗi tối mùa đông.

            Còn gì không, hỡi chiều tắt nắng
            Mắt của em, ta chưa uống đã nồng
            Thì nói chi những ngày mưa tới
            Ta một mình chuốc rượu với mênh mông!
            ~Phương-xích-lô~      
             
            ĐỘC TÚY HÀNH
            Ta say hề, đêm nay ta xỉn
            Ngất ngưởng đi về giữa khói sương
            Gõ nhịp ta ngâm bài Tống biệt
            Vỗ chai ta hát khúc Hồ trường
            Ba ngàn thế giới trong cốc rượu
            Bao dung ta ôm trọn vui buồn …

            Ta say hề, đêm nay ta xỉn
            Chân thấp chân cao lạc phố phường
            Ai có tài đàn như Tư Mã
            Còn ai thổi sáo tựa Trương Lương?
            Hãy đàn ta hát lời man dại
            Hãy thổi ta ngâm giọng dị thường
            Một kiếp làm người đầy khổ lụy
            Mượn đôi cánh rượu đến thiên đường

            Ta say hề, đêm nay ta xỉn
            Đành mượn cỏ cây thay thế chiếu giường
            Ngạo nghễ gối đầu lên đỉnh Ngự
            Ngang tàng xuôi cẳng dọc sông Hương
            Êm như cái nhịp không còn nhớ
            Nhẹ tựa làn mây chẳng biết buồn

            Ta say hề, bây giờ ta ngủ
            Chiêm bao ta múa điệu Nghê thường …
            ~Phương-xích-lô~

            THIÊN THU CA

            Ta ngồi giữa cõi vàng muôn hoan khúc
            Lắng nghe trời vỗ nhẹ cỏ xanh mơn
            Nắng không chết khi đời đang nô nức
            Ta quên ta như mây loãng trong vườn.

            Trên đồi khói người vây quanh điệu nhạc
            Có thấy ta thoáng hiện ở ven hồ
            Hay hồn người bây giờ là Đà Lạt?
            Thác vô tư chảy mạnh cuốn âu lo.

            Ôi lá xanh trổ đầy trong ánh mắt
            Người nhìn ta phút âu yếm xuất thần
            Khoảnh khắc đó thông tình cao chất ngất
            Chim thiên thu về đậu chỉ đôi lần.

            Mai sau này người gặp ta lần nữa
            Một thây ma tái sắc cạn linh hồn
            Đã qua rồi một thời bừng ánh lửa
            Còn thương ta xin người hãy giùm chôn.
            ~Phương xích lô~
             
            GIẾNG TRONG QUÊ NHÀ
            Cây khô
            Chờ đợi giọt mưa
            Tôi khô
            Chờ đợi giọt thơ dịu dàng
            Giữa trời đổ nắng chang chang
            Đi trong sa mạc dối gian lọc lừa
            Quý từ lời nói đơn sơ
            Không ma mị
            Chẳng đẩy đưa qua về
            Đến trong tận tấm lòng quê
            Bao giờ cũng giữ lời thề thủy chung
            Đã qua sông tận núi cùng
            Về bên em
            Uống
            Giếng trong quê nhà...
            ~Phương-xích-lô~
            (Tập thơ "Chở gió") 
             
            TÔI CÒN CHÚT TÔI
            Rong chơi bao độ mỏi mòn
            Trở về quê cũ tôi còn chút tôi

            Chút hoa nở cuối mùa vui
            Chút trăng vừa khuyết cuối đồi hoang vu
            Chút thông xanh giữa sương mù
            Chút tiêu dao giữa sương mù nhân gian
            Chút lửa trên đống tro tàn
            Chút trong veo lọc qua ngàn cuộc say.
            ~Phương-xích-lô~
            (Tập thơ "Chở gió")
             
             
            HOÀI TRƯỜNG PHONG
             
            TRĂNG NGHẸN
            Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
            Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
            Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
            Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

            Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
            Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
            Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
            Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

            Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
            Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
            Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
            Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

            Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
            Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
            Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
            Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

            Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
            Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
            Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
            Ðôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

            Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
            Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
            Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
            Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

            Ðồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
            Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
            Ðầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
            Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

            Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
            Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
            Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
            Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.
            ~Hoài-Tường-Phong~
                      (Cần Thơ)
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 19:03:32 bởi Anh Nguyên >
             
            #81
              Anh Nguyên

              • Số bài : 1744
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 21.10.2008
              • Trạng thái: offline
              Re:Dòng thơ trong nước 16.12.2013 10:39:52 (permalink)
               
               
              TRẦN TUẤN NGỌC

              CỔ TÍCH BIỂN VÀ EM
              Có một lần biển và sóng yêu nhau
              Người ta nói, biển là mối tình đầu của sóng
              Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
              Biển vỗ về, biển hát mãi khúc tình ca

              Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
              Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
              Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
              Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng

              Sóng trở về và biển thấy ăn năn
              Biển ngoại tình, biển xanh man tội lỗi
              Sóng thét gào không thể tha thứ tội
              Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về

              Đã có lần anh nói em nghe
              Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
              Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
              Trong tình yêu hẹn hò quá mong manh

              Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
              Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
              Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thủy
              Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung

              Anh dắt em vô biển nghìn trùng
              Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng
              Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
              Chỉ mong anh một lần với cổ tích biển ngày xưa
              ~Trần-Tuấn-Ngọc~
               
               
              MVA
               
              HÀ NỘI GIỜ LẠNH RỒI EM
              Hà Nội bây giờ gió lạnh rồi em
              Hoa sữa lại rơi dọc con đường nhỏ
              Mưa vẫn thế, vẫn lâm thâm phố cổ
              Chuông nhà thờ Cửa Bắc vẫn ngân nga...

              Hà Nội mùa này ai đó đi xa
              Mẹ đan áo nghe gió mùa đông bắc
              Bố tan làm về đêm đông lạnh ngắt
              Bỗng viết đôi dòng " Hà Nội của con..."

              Những mái nhà , những ô cửa đêm đêm
              Dịu dàng cháy niềm thương yêu, trăn trở
              Trời xanh thế chắc là đang nhớ
              Một vì sao ngân ngấn sáng hôm nào!

              Phố ba hàng cây - nắng gió lao xao
              Bạn cũ đi qua đôi người còn nhắc
              Em bây giờ ở nơi nào xa lắc
              Cổ tích một thờị..có lúc nhớ quên?

              Tiếng guitar là dĩ vãng dịu êm
              Đôi câu hát bạn bè nơi quán xá
              Em đứng lặng trong một ngày nổi gió
              Có một người bất chợt bỏ em đị..

              Em vẫn nhớ sấu rụng đường Tràng Thi
              Tiếng chuông buồn vọng phía chùa Trấn Võ
              Nhớ chợ hoa, nhớ Tây Hồ lộng gió
              Nhớ sắc hoa đào thắm đỏ rồi lại phai!

              Bưu điện Bờ Hồ, em hò hẹn ai
              Kem Tràng Tiền tối mùa hè lạnh mát
              Viên đá nhỏ làm quà ai quên mất
              Em giữ riêng mình trên suốt đường đi...

              Em vẫn nghe những thương yêu thầm thì
              Từ đêm xanh, từ Hà Nội xa lắm
              Áo len cài trên đường đi vội vã
              Hà Nội mơ màng, em nhớ mẹ trong tim!

              ... Hà Nội bây giờ gió lạnh rồi em!
              ~MVA~ 
                            
              PHẠM TRỌNG CẦU

              MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI
              Em ra đi mùa thu
              Mùa thu không trở lại
              Em ra đi mùa thu
              Sương mờ giăng âm u
              Em ra đi mùa thu
              Mùa thu không còn nữa
              Đếm lá úa mùa thu
              Đo sầu ngập tim tôi
              Ngày em đi
              Nghe chơi vơi não nề
              Qua vườn Luxembourg
              Sương rơi che phố mờ
              Buồn này ai có mua?
              Từ chia ly
              Nghe rơi bao lá vàng
              Ngập dòng nước sông Seine
              Mưa rơi trên phím đàn
              Chừng nào cho tôi quên?
              Em ra đi mùa thu
              Mùa thu không trở lại
              Lá úa khóc người đi
              Sương mờ dâng lên mi
              Em ra đi mùa thu
              Mùa lá rơi ngập ngừng
              Đếm lá úa sầu lên
              Bao giờ cho tôi quên?
              ~Phạm-Trọng-Cầu~

              <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 10:42:12 bởi Anh Nguyên >
               
              #82
                Anh Nguyên

                • Số bài : 1744
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 21.10.2008
                • Trạng thái: offline
                Re:Dòng thơ trong nước 12.02.2014 11:09:20 (permalink)

                 
                 
                TƯỜNG LINH
                 
                MÂY CỐ QUẬN
                Dừng lại quán lưng đèo uống rượu
                Một mình đối mặt với non cao
                Khói dâng lũng thấp, sườn mây nhạt
                Tiếng suối xa reo, phải núi chào?
                 
                Vươn cánh đại ngàn chạm trắng mây
                Quần sơn, thạch trận vẫn bày đây
                Không là tráng sĩ hồi nguyên quán
                Rượu đón, đèo xưa chén mãi đầy
                 
                Ngứa tay, đâu có gươm mà vỗ
                Bi tráng... phân vân tiếng khóc cười
                Vó ngựa ruổi qua thời lửa rực
                Không còn về với tuổi đôi mươi
                 
                Chủ quán! Rót riêng ly rượu mới
                Để ta mời núi luận anh hùng
                Núi im, chẳng lẽ mình ta luận?
                Lại uống mà suy chuyện thủy chung
                 
                Mây lượn ngang đèo sang hướng tây
                Hướng tây mẹ đợi vóc hao gầy
                Lời kinh khuya nuối liềm trăng khuyết
                Tuổi hạc nghe tường ý cỏ cây
                 
                Cố quận ngày về ta với ta
                Đèo cao nắng hửng phía quê nhà
                Uống thêm ly nữa và đi tiếp
                Rượu bốc lời thơ gởi gió xa
                ~Tường Linh~
                 
                MỘT SỚM MAI VỀ
                Một sớm mai về
                Ngày vui thứ nhất
                Ta đi chân đất
                Mặc áo vải thô
                Dẫm lá tre khô
                Rụng đầy lối sỏi
                Ta cười ta nói
                Ta hát nghêu ngao
                Bước thấp bước cao
                Qua bờ ruộng nhỏ
                Mẹ già ta đó
                Hái mướp bên rào
                Áo nâu thủa nào
                Thêm nhiều mụn vá
                Cần chi Mẹ à

                Một sớm mai về
                Thằng bé nhà quê
                Thoát tầm lửa đạn
                Đầu ngày nắng sáng
                Nhà ai chung vườn
                Khói bếp mến thương
                Thơm xôi nếp mới
                Chia xa vời vợi

                Một sớm mai về
                Tắm nước sông quê
                Ngàn đời chẳng đục
                Ta buông cần trúc
                Bờ cỏ êm ngồi
                Con giếc thả mồi
                Con rô đớp bóng
                Đài sen sương đọng
                Hồ lộng màu thu
                Trên ngọn mù u
                Có đôi chim gáy
                Trong chòm lau sậy
                Tiếng quốc u oa
                Dưới bóng đa già
                Cút côi quán nước
                Nằm trên cỏ mượt
                Ta nhẩm vần thơ
                Giấc mơ choàng tỉnh
                Ngày ấy… bao giờ?

                ~Tường-Linh~


                 
                HOÀNG HƯNG
                 
                MẠNG
                Tặng các công dân Net 
                Màn hình computer rực sáng.
                 
                Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                những tiếng đòi SỰ THẬT,
                những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng,
                trong còi rít, còng khua,
                trong dùi vung, đạn xé,
                trong vòi rồng điên cuồng
                trong dối trá phỉnh phờ vây bủa.
                 
                Màn hình computer rực sáng.
                Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                những tiếng đòi QUYỀN SỐNG,
                những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng
                đã vượt qua nỗi sợ,
                đã vượt qua tường lửa,
                đã phá tung màn đêm,
                đã tìm nhau kết nối,
                đã cho nhau niềm tin.
                 
                Màn hình computer rực sáng.
                 
                Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                những tiếng đòi TỰ DO,
                những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng
                đã nhân truyền triệu triệu
                thành sóng biển thành thác lũ
                từ một clic chuột giản đơn
                 
                Từ trong thế giới ảo
                ta xây đắp con đường
                trở về SỰ THẬT
                trở về SỰ SỐNG
                trở về TỰ DO
                 
                Clic chuột đi thôi
                Ta vào xa lộ
                Thế giới thênh thang
                Từ một nơi này ta ôm hoàn vũ
                Không cô đơn cũng không bày đàn
                Clic chuột đi thôi
                Nào ta nối mạng!
                 
                Màn hình rực sáng…
                ~Hoàng-Hưng~

                Viết trong ngày tháng tư rực lửa
                 
                 
                TẠT TỴ
                Sinh 1922, tốt nghiệp khóa cuối cùng
                Trường Cao Đẳng Mỹ thuật Đông Dương.
                Vào Saigon trước năm 1954. anh bị động
                viên vào Trường Sĩ quan Thủ đức khóa III,
                ra trường tòng sự tại Bộ Tổng tham mưu
                Quân đội Việt nam Cộng Hoà (Phòng 5) ...
                chức vụ cuối cùng Tham mưu trưởng Cục
                Tâm Lý Chiến , dưới trướng có tới sáu
                phòng và quan trọng nhất là Đài Tiếng
                Nói Quân đội.
                 Dưới đây, bài RỒI MAI ĐÂY , tác giả làm
                trước khi nhắm mắt, xuôi tay -trí não còn
                tỉnh táo- tin rằng qua đời chỉ còn em về bên
                mộ gọi hồn ta - với Tạ Tỵ là MỘT, Đinh
                Hùng thì ao ước: Khi ta chết CÁC em về
                đây nhé..".
                 
                RỒI MAI ĐÂY
                Rồi mai đây khi buông tay, nhắm mắt
                Giã biệt đời trở lại cuối trời quên
                Không tưởng nhớ những gì ta đã mất
                Vì trần gian đã tràn ngập ưu phiền.
                Rồi mai đây bạn bè xa vắng hết
                Lấy ai mà thương tiếc lúc chia ly
                Đời tẻ ngắt rã rời bao mỏi mệt
                Hồn chơi vơi theo khúc hát sầu bi.
                Rồi mai đây, rồi mai đây không còn ai nữa
                Chỉ còn em bên mộ gọi hồn ta
                Rồi mai đây, rồi mai đây không còn chi nữa
                Và tình ta vào cõi hư thiên thu.
                Rồi mai đây hồn lang thang khắp ngả
                Bến bờ xưa quạnh quẽ chốn hư vô
                Xuân chẳng đến với màu hoa sắc lá
                Còn ánh trăng lạnh lẽo chất trên mồ.
                ~Tạ-Tỵ~

                 



                 
                #83
                  Anh Nguyên

                  • Số bài : 1744
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 21.10.2008
                  • Trạng thái: offline
                  Re:Dòng thơ trong nước 06.03.2014 21:58:39 (permalink)
                   

                  NGUYEN-DUY-XUÂN
                   
                  VỀ NINH CHỮ
                  Tôi về Ninh Chữ chiều nay
                  Đâu rồi nắng gió, để rày mưa rơi?
                  Đá chồng ai xếp chơi vơi
                  Cheo leo trên núi, giữa trời chênh vênh
                  Tháp Chàm rủ bóng rêu xanh
                  Những con phố nhỏ nép mình trong mưa
                  Sóng xô tung bọt trắng bờ
                  Con còng ngơ ngác như chờ đợi ai
                  Biết em Ninh Chữ lâu rồi
                  Mà nay mới gặp mặt người yêu thương
                  Ghé thăm nhà bạn đồng hương
                  Ba mươi năm buổi ra trường, hôm nay
                  Mừng vui tay nắm chặt tay
                  Chuyện xưa nhớ lại tháng ngày gian lao...
                  Cuộc đời như giấc chiêm bao
                  Ngoài kia
                           biển
                               vẫn ầm ào
                                     không nguôi!
                  ~Nguyễn-Duy-Xuân~
                  Ninh Chữ, Ninh Thuận 14/16-10-2010
                               

                  PHUONG XICH LÔ
                              1951-2002
                  Tức Nguyễn-Văn-Phương,  sinh tại Thừa Thiên
                  Huế, đap Xích lô, hội viên Hội Nhà Văn thành phố Huế.
                  Làm người mẫu cho trươòng Đại-Học Nghệ-Thuật
                  Huế.
                   
                  CHÂN DUNG TỰ HỌA
                  Ngồi buồn
                  vẽ cái thằng tôi
                  Thằng tôi vô định
                  mấy thời tỉnh điên
                  Tục chẳng tục
                  tiên không tiên
                  Lúc vui xuống phố
                  khi phiền lên non
                  Trang thơ mấy chữ cỏn con
                  Chảy bao năm tháng chưa mòn gian nan
                  Anh em bốn bể cưu mang
                  Chén cơm manh áo - cơ hàn cũng qua
                  Sống lang thang chẳng cửa nhà
                  Chết không đất táng làm ma phiêu bồng
                  Ra đi có
                  Trở về không
                  Những gì lỡ mượn
                  Trả cùng một giây.
                  ~Phương xích lô~
                  (Tập thơ "Chở gió")
                   
                  QUA ĐÒ THÁNG CHẠP
                  Ta đưa em qua đò tháng Chạp
                  Chiều nay hoa trắng rụng bên sông
                  Hoa có rụng mới biết đời dâu bể
                  Tình có xa rượu chuốc mới nồng.

                  Đi đi thôi, hỡi người yêu dấu
                  Mà chiều kia xám cõi trời tây
                  Dường như có cánh chim lẻ bóng
                  Bay giữa trời lộng tiếng heo may.

                  Còn gì không? Ừ, chẳng còn gì!
                  Nhớ gì không? Ồ, nhớ mà chi?
                  Có chăng mưa tạt bên bờ vắng
                  Hay buồn tình sông hát khúc phân ly.

                  Trong mắt em sầu lên tan tác
                  Người yêu ơi ngày mai xa rồi
                  Hát cùng ta hỡi người yêu dấu
                  Khúc tình sầu cho bạt tiếng mưa rơi.

                  Ta vẫn sống trọn đời trong hiu quạnh
                  Cây vườn ta vẫn rụng trái tình không
                  Những hoa trắng tay hồng em ve vuốt
                  Sưởi hương lòng mỗi tối mùa đông.

                  Còn gì không, hỡi chiều tắt nắng
                  Mắt của em, ta chưa uống đã nồng
                  Thì nói chi những ngày mưa tới
                  Ta một mình chuốc rượu với mênh mông!
                  ~Phương xích lô~      
                     
                  ĐỘC TÚY HÀNH
                  Ta say hề, đêm nay ta xỉn
                  Ngất ngưởng đi về giữa khói sương
                  Gõ nhịp ta ngâm bài Tống biệt
                  Vỗ chai ta hát khúc Hồ trường
                  Ba ngàn thế giới trong cốc rượu
                  Bao dung ta ôm trọn vui buồn …

                  Ta say hề, đêm nay ta xỉn
                  Chân thấp chân cao lạc phố phường
                  Ai có tài đàn như Tư Mã
                  Còn ai thổi sáo tựa Trương Lương?
                  Hãy đàn ta hát lời man dại
                  Hãy thổi ta ngâm giọng dị thường
                  Một kiếp làm người đầy khổ lụy
                  Mượn đôi cánh rượu đến thiên đường

                  Ta say hề, đêm nay ta xỉn
                  Đành mượn cỏ cây thay thế chiếu giường
                  Ngạo nghễ gối đầu lên đỉnh Ngự
                  Ngang tàng xuôi cẳng dọc sông Hương
                  Êm như cái nhịp không còn nhớ
                  Nhẹ tựa làn mây chẳng biết buồn

                  Ta say hề, bây giờ ta ngủ
                  Chiêm bao ta múa điệu Nghê thường …
                  ~Phương xích lô~

                  THIÊN THU CA

                  Ta ngồi giữa cõi vàng muôn hoan khúc
                  Lắng nghe trời vỗ nhẹ cỏ xanh mơn
                  Nắng không chết khi đời đang nô nức
                  Ta quên ta như mây loãng trong vườn.

                  Trên đồi khói người vây quanh điệu nhạc
                  Có thấy ta thoáng hiện ở ven hồ
                  Hay hồn người bây giờ là Đà Lạt?
                  Thác vô tư chảy mạnh cuốn âu lo.

                  Ôi lá xanh trổ đầy trong ánh mắt
                  Người nhìn ta phút âu yếm xuất thần
                  Khoảnh khắc đó thông tình cao chất ngất
                  Chim thiên thu về đậu chỉ đôi lần.

                  Mai sau này người gặp ta lần nữa
                  Một thây ma tái sắc cạn linh hồn
                  Đã qua rồi một thời bừng ánh lửa
                  Còn thương ta xin người hãy giùm chôn.
                  ~Phương xích lô~
                   
                  GIẾNG TRONG QUÊ NHÀ
                  Cây khô
                  Chờ đợi giọt mưa
                  Tôi khô
                  Chờ đợi giọt thơ dịu dàng
                  Giữa trời đổ nắng chang chang
                  Đi trong sa mạc dối gian lọc lừa
                  Quý từ lời nói đơn sơ
                  Không ma mị
                  Chẳng đẩy đưa qua về
                  Đến trong tận tấm lòng quê
                  Bao giờ cũng giữ lời thề thủy chung
                  Đã qua sông tận núi cùng
                  Về bên em
                  Uống
                  Giếng trong quê nhà...
                  ~Phương xích lô~
                  (Tập thơ "Chở gió") 
                   
                  TÔI CÒN CHÚT TÔI
                  Rong chơi bao độ mỏi mòn
                  Trở về quê cũ tôi còn chút tôi

                  Chút hoa nở cuối mùa vui
                  Chút trăng vừa khuyết cuối đồi hoang vu
                  Chút thông xanh giữa sương mù
                  Chút tiêu dao giữa sương mù nhân gian
                  Chút lửa trên đống tro tàn
                  Chút trong veo lọc qua ngàn cuộc say.
                  ~Phương xích lô~
                  (Tập thơ "Chở gió")
                   
                  HOAI TRUONG PHONG

                  TRĂNG NGHẸN
                  Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
                  Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
                  Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
                  Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

                  Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
                  Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
                  Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
                  Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

                  Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
                  Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
                  Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
                  Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

                  Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
                  Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
                  Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
                  Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

                  Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
                  Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
                  Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
                  Ðôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

                  Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
                  Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
                  Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
                  Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

                  Ðồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
                  Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
                  Ðầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
                  Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

                  Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
                  Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
                  Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
                  Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.
                  ~Hoài Trường Phong~
                             (Cần Thơ)

                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2014 22:24:51 bởi Anh Nguyên >
                   
                  #84
                    Anh Nguyên

                    • Số bài : 1744
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 21.10.2008
                    • Trạng thái: offline
                    Re:Dòng thơ trong nước 27.03.2014 20:35:16 (permalink)

                     
                     
                    TRẦN TUẤN NGỌC
                     
                    CỔ TÍCH BIỂN VÀ EM
                    Có một lần biển và sóng yêu nhau
                    Người ta nói, biển là mối tình đầu của sóng
                    Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
                    Biển vỗ về, biển hát mãi khúc tình ca

                    Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
                    Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
                    Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
                    Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng

                    Sóng trở về và biển thấy ăn năn
                    Biển ngoại tình, biển xanh mang tội lỗi
                    Sóng thét gào không thể tha thứ tội
                    Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về

                    Đã có lần anh nói em nghe
                    Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
                    Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
                    Trong tình yêu hẹn hò quá mong manh

                    Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
                    Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
                    Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thủy
                    Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung

                    Anh dắt em vô biển nghìn trùng
                    Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng
                    Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
                    Chỉ mong anh một lần với cổ tích biển ngày xưa
                    ~Trần-Tuấn-Ngọc~


                     MVA 
                     
                    HÀ NỘI GIỜ LẠNH RỒI EM
                    Hà Nội bây giờ gió lạnh rồi em
                    Hoa sữa lại rơi dọc con đường nhỏ
                    Mưa vẫn thế, vẫn lâm râm phố cổ
                    Chuông nhà thờ Cửa Bắc vẫn ngân nga...

                    Hà Nội mùa này ai đó đi xa
                    Mẹ đan áo nghe gió mùa đông bắc
                    Bố tan làm về đêm đông lạnh ngắt
                    Bỗng viết đôi dòng "Hà Nội của con..."

                    Những mái nhà, những ô cửa đêm đêm
                    Dịu dàng cháy niềm thương yêu, trăn trở
                    Trời xanh thế chắc là đang nhớ
                    Một vì sao ngân ngấn sáng hôm nào!

                    Phố ba hàng cây - nắng gió lao xao
                    Bạn cũ đi qua đôi người còn nhắc
                    Em bây giờ ở nơi nào xa lắc
                    Cổ tích một thờị...có lúc nhớ quên?

                    Tiếng guitar là dĩ vãng dịu êm
                    Đôi câu hát bạn bè nơi quán xá
                    Em đứng lặng trong một ngày nổi gió
                    Có một người bất chợt bỏ em đị..

                    Em vẫn nhớ sấu rụng đường Tràng Thi
                    Tiếng chuông buồn vọng phía chùa Trấn-Võ
                    Nhớ chợ hoa, nhớ Tây-Hồ lộng gió
                    Nhớ sắc hoa đào thắm đỏ rồi lại phai!

                    Bưu điện Bờ Hồ, em hò hẹn ai
                    Kem Tràng-Tiền tối mùa hè lạnh mát
                    Viên đá nhỏ làm quà ai quên mất
                    Em giữ riêng mình trên suốt đường đi...

                    Em vẫn nghe những thương yêu thầm thì
                    Từ đêm xanh, từ Hà-Nội xa xăm
                    Áo len cài trên đường đi vội vã
                    Hà Nội mơ màng, em nhớ mẹ trong tim!

                    ... Hà-Nội bây giờ gió lạnh rồi em!
                    ~ MVA~
                     
                    PHẠM TRỌNG CẦU

                    MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI
                    Em ra đi mùa thu
                    Mùa thu không trở lại
                    Em ra đi mùa thu
                    Sương mờ giăng âm u
                    Em ra đi mùa thu
                    Mùa thu không còn nữa
                    Đếm lá úa mùa thu
                    Đo sầu ngập tim tôi
                    Ngày em đi
                    Nghe chơi vơi não nề
                    Qua vườn Luxembourg
                    Sương rơi che phố mờ
                    Buồn này ai có mua?
                    Từ chia ly
                    Nghe rơi bao lá vàng
                    Ngập dòng nước sông Seine
                    Mưa rơi trên phím đàn
                    Chừng nào cho tôi quên?
                    Em ra đi mùa thu
                    Mùa thu không trở lại
                    Lá úa khóc người đi
                    Sương mờ dâng lên mi
                    Em ra đi mùa thu
                    Mùa lá rơi ngập ngừng
                    Đếm lá úa sầu lên
                    Bao giờ cho tôi quên?
                    ~Phạm-Trọng-Cầu~  

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2014 20:38:56 bởi Anh Nguyên >
                     
                    #85
                      Anh Nguyên

                      • Số bài : 1744
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 21.10.2008
                      • Trạng thái: offline
                      Re:Dòng thơ trong nước 04.06.2014 11:58:58 (permalink)


                       
                      TƯỜNG LINH

                       
                      MÂY CỐ QUẬN
                      Dừng lại quán lưng đèo uống rượu
                      Một mình đối mặt với non cao
                      Khói dâng lũng thấp, sườn mây nhạt
                      Tiếng suối xa reo, phải núi chào?
                       
                      Vươn cánh đại ngàn chạm trắng mây
                      Quần sơn, thạch trận vẫn bày đây
                      Không là tráng sĩ hồi nguyên quán
                      Rượu đón, đèo xưa chén mãi đầy
                       
                      Ngứa tay, đâu có gươm mà vỗ
                      Bi tráng... phân vân tiếng khóc cười
                      Vó ngựa ruổi qua thời lửa rực
                      Không còn về với tuổi đôi mươi
                       
                      Chủ quán! Rót riêng ly rượu mới
                      Để ta mời núi luận anh hùng
                      Núi im, chẳng lẽ mình ta luận?
                      Lại uống mà suy chuyện thủy chung
                       
                      Mây lượn ngang đèo sang hướng tây
                      Hướng tây mẹ đợi vóc hao gầy
                      Lời kinh khuya nuối liềm trăng khuyết
                      Tuổi hạc nghe tường ý cỏ cây
                       
                      Cố quận ngày về ta với ta
                      Đèo cao nắng hửng phía quê nhà
                      Uống thêm ly nữa và đi tiếp
                      Rượu bốc lời thơ gởi gió xa
                      ~Tường-Linh~
                       
                      MỘT SỚM MAI VỀ
                      Một sớm mai về
                      Ngày vui thứ nhất
                      Ta đi chân đất
                      Mặc áo vải thô
                      Dẫm lá tre khô
                      Rụng đầy lối sỏi
                      Ta cười ta nói
                      Ta hát nghêu ngao
                      Bước thấp bước cao
                      Qua bờ ruộng nhỏ
                      Mẹ già ta đó
                      Hái mướp bên rào
                      Áo nâu thủa nào
                      Thêm nhiều mụn vá
                      Cần chi Mẹ à

                      Một sớm mai về
                      Thằng bé nhà quê
                      Thoát tầm lửa đạn
                      Đầu ngày nắng sáng
                      Nhà ai chung vườn
                      Khói bếp mến thương
                      Thơm xôi nếp mới
                      Chia xa vời vợi

                      Một sớm mai về
                      Tắm nước sông quê
                      Ngàn đời chẳng đục
                      Ta buông cần trúc
                      Bờ cỏ êm ngồi
                      Con giếc thả mồi
                      Con rô đớp bóng
                      Đài sen sương đọng
                      Hồ lộng màu thu
                      Trên ngọn mù u
                      Có đôi chim gáy
                      Trong chòm lau sậy
                      Tiếng quốc u oa
                      Dưới bóng đa già
                      Cút côi quán nước
                      Nằm trên cỏ mượt
                      Ta nhẩm vần thơ
                      Giấc mơ choàng tỉnh
                      Ngày ấy… bao giờ?

                      ~Tường-Linh~
                       
                       
                      HOÀNG HƯNG 
                       
                      BÀI CA NỐI MẠNG
                      Tặng các công dân Net  
                      Màn hình computer rực sáng. 
                      Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                      những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                      những tiếng đòi SỰ THẬT,
                      những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                      những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng,
                      trong còi rít, còng khua,
                      trong dùi vung, đạn xé,
                      trong vòi rồng điên cuồng
                      trong dối trá phỉnh phờ vây bủa.
                       
                      Màn hình computer rực sáng.
                      Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                      những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                      những tiếng đòi QUYỀN SỐNG,
                      những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                      những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng
                      đã vượt qua nỗi sợ,
                      đã vượt qua tường lửa,
                      đã phá tung màn đêm,
                      đã tìm nhau kết nối,
                      đã cho nhau niềm tin.
                       
                      Màn hình computer rực sáng.  
                      Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,
                      những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,
                      những tiếng đòi TỰ DO,
                      những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,
                      những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng
                      đã nhân truyền triệu triệu
                      thành sóng biển thành thác lũ
                      từ một clic chuột giản đơn
                       
                      Từ trong thế giới ảo
                      ta xây đắp con đường
                      trở về SỰ THẬT
                      trở về SỰ SỐNG
                      trở về TỰ DO
                       
                      Clic chuột đi thôi
                      Ta vào xa lộ
                      Thế giới thênh thang
                      Từ một nơi này ta ôm hoàn vũ
                      Không cô đơn cũng không bày đàn
                      Clic chuột đi thôi
                      Nào ta nối mạng!
                       
                      Màn hình rực sáng…
                      ~Hoàng-Hưng~ 
                      Viết trong ngày tháng tư rực lửa


                      TẠ TỴ  
                        1921
                      Sinh 1922, tốt nghiệp khóa cuối Trường Cao Đẳng
                      Mỹ thuật Đông Dương. Vào Saigon trước năm 1954.
                      bị động viên vào Trường Thủ Đức khóa III, tòng sự
                      tại Bộ Tổng tham mưu (Phòng 5), Tham mưu trưởng
                      Cục Tâm Lý Chiến, dưới trướng có sáu phòng và Đài
                      Tiếng Nói Quân đội.
                      Bài dưới đây, tác giả làm trước khi nhắm mắt,
                      xuôi tay - trí não còn tỉnh táo - tin rằng qua
                      đời chỉ còn em về bên mộ gọi hồn ta - với Tạ
                      Tỵ là MỘT, Đinh Hùng thì CÁC - buổi sinh thời
                      Đinh Hùng ao ước: Khi ta chết CÁC em về đây nhé..".

                      RỒI MAI ĐÂY
                      Rồi mai đây khi buông tay, nhắm mắt
                      Giã biệt đời trở lại cuối trời quên
                      Không tưởng nhớ những gì ta đã mất
                      Vì trần gian đã tràn ngập ưu phiền.
                      Rồi mai đây bạn bè xa vắng hết
                      Lấy ai mà thương tiếc lúc chia ly
                      Đời tẻ ngắt rã rời bao mỏi mệt
                      Hồn chơi vơi theo khúc hát sầu bi.
                      Rồi mai đây, rồi mai đây không còn ai nữa
                      Chỉ còn em bên mộ gọi hồn ta
                      Rồi mai đây, rồi mai đây không còn chi nữa
                      Và tình ta vào cõi hư thiên thu.
                      Rồi mai đây hồn lang thang khắp ngả
                      Bến bờ xưa quạnh quẽ chốn hư vô
                      Xuân chẳng đến với màu hoa sắc lá
                      Còn ánh trăng lạnh lẽo chất trên mồ.
                      ~Tạ-Tỵ~

                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 12:16:05 bởi Anh Nguyên >
                       
                      #86
                        Anh Nguyên

                        • Số bài : 1744
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 21.10.2008
                        • Trạng thái: offline
                        Re:Dòng thơ trong nước 02.07.2014 10:46:11 (permalink)
                         
                         
                        CHU THỤY NGUYÊN
                        Sinh:14-07-1946 tại Long Xuyên. Dạy học,
                        đi lính, đi tù. Làm thơ, viết tryện ngắn, có bài
                        đăng trên các báo ở Sàigòn trước 1975 và các
                        báo Việt Nam tại Mỹ. Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.
                         
                        TIẾNG THÉT TỪ BIỂN ĐÔNG
                        1
                        Lần thứ nhất
                        tôi nghe biển  khóc
                        lũ giặc thù dậy sóng biển Đông
                        khi sợi cáp đầu tiên bị cắt
                        sôi máu cuồng mờ mịt Hoàng Sa
                        2
                        Lần thứ hai
                        tôi vừa nghe biển thét
                        máu trong tim sôi cuồn cuộn đau thương
                        khi sợi cáp thứ hai lại bị cắt
                        sự trịch thượng của kẻ thù đe dọa cả Trường Sa  
                        3
                        Không!
                        Chúng ta nhất định không thể nào chờ
                        đến sợi cáp thứ ba, thứ tư, hay
                        thứ bao nhiêu nữa ?
                        khi kẻ thù ngạo mạn sẽ dày xéo đến quê nhà  
                        4
                        
                        Lần giở lại sử xanh nước Việt
                        truyến thống biết bao đời diệt tan tác kẻ ngoại xâm
                        Trước tấm gương Trần Hưng Đạo, trước uy dũng
                        Ngô Quyền, ta không khỏi chạnh lòng nhục tủi.
                        5
                        
                        

                        Xưa,
                        nước ta bé nhỏ nhưng khí hùng bất khuất. Biết
                        bao lần mộng cuồng ngông thôn tính phải khiếp
                        vía ,tan xương.

                        Nay,
                        làm cháu con một dân tộc có truyền thống diệt
                        ngoại xâm lẫy lừng.
                        Xin đừng làm hổ ngươi bao đấng anh hùng!...

                        ~Chu-Thuỵ-Nguyên~
                         
                        HOÀNG TRẦN CƯƠNG

                         
                        SẤP NGỬA BÀN TAY
                        Khi anh viết những dòng này
                        Ở rừng xanh mộ bạn anh đã mấy lần thay cỏ
                        Những lớp lá xanh lá vàng lá đỏ
                        Rụng xuống đất rồi đi đâu
                        Đất vẫn màu nâu
                        Cỏ vẫn bạc đầu
                        Thương nhớ cắm hoa mờ bia trắng
                        Hương trầm quỳ xuống mấy tầng sâu
                        Ký ức chiến tranh có thể sẽ bền lâu
                        Khi lớp trẻ chưa quên cha anh mình chết trẻ
                        Khi giọt nước mắt quệt ngang thôi bạc sờn tay áo mẹ
                        Khi còn có người phải dấu biệt cả tuổi tên
                        Để có một lần ngẩng mặt nhìn lên
                        Đã mấy bận anh cúi đầu nhìn xuống
                        Đồng đội ơi, thời gian đâu dễ lấp
                        Khi tuổi xanh các anh thôi thêm tháng, thêm ngày
                        Chiến tranh xa rồi
                        Mẹ không còn ngồi bấm đốt ngón tay
                        Những người lính cùng thời với anh tóc chưa phai màu lửa
                        Đâu chỉ lỡ một chuyến đò đánh chìm duyên đôi lứa
                        Trái tim trẫm mình trong máu đỏ tươi
                        Bây giờ anh vào tuổi bốn mươi
                        Vẫn hốc hác khuôn mặt thời lính trận
                        Manh áo miếng cơm chưa ủ ấm nụ cười
                        Lại giật thót lạnh người khi bắt gặp một bàn tay để ngửa
                        Những bàn tay để ngửa
                        Rong róng nước mưa mà khô khẳng héo mòn
                        Vết chai dày chèn vết sẹo màu son
                        Còn thấp thoáng bóng ngày binh lửa
                        Anh sững nhớ ngày xưa
                        Những bàn tay để sấp
                        (Của bao trái tim nay không còn đập)
                        Áp chặt vào báng súng
                        Bốn mươi tuổi rồi anh còn được nhớ nhung
                        Thì ở rừng xanh mộ bạn anh thêm một lần thay cỏ
                        Những lớp lá xanh, lá vàng, lá đỏ
                        Rụng xuống đất rồi đi đâu…
                        ~Hoàng-Trần-Cương~
                                  12.1989
                         
                        NGUYỄN ĐẮC KIÊN

                        VÌ NGƯỜI TA CẦN ÁNH MẶT TRỜI
                        tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
                        bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
                        hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
                        hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.
                        bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
                        chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
                        cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
                        tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.
                        không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
                        lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
                        khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
                        biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”.
                        mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
                        sợ nữa đi có sợ mãi được không,
                        cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
                        mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”.
                        bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
                        lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
                        còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
                        sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.
                        tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
                        cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
                        vì người ta cần ánh mặt trời,
                        tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~
                             hà nội, 25.2.2012


                        CHUYẾN TẦU ĐÊM
                        tôi đi qua cánh đồng lúa chín,
                        qua những nấm mồ, nặng trịch bê tông.
                        chẳng ai chết rồi đội mồ sống lại,
                        sao phải bê tông gạch ngói làm chi.
                        chẳng ai chết rồi đội mồ sống lại,
                        mà lũ kia đi lấy lời người đã chết tụng xưng.
                        lúa chín là lúa sắp tàn,
                        mưu ma cùng cực là đến hồi mạt vận.
                        tôi đi qua, qua những nấm mồ,
                        những mồ đất loe hoe bên khung cửa.
                        đất se se, đỏ quạnh máu cha ông,
                        dựng thịt da chôn côn trùng, cây cỏ,
                        máu hôm qua chảy ngược đến hôm nay,
                        ôm nấm mồ thời gian trắng xoá,
                        như tóc bà bạc hong trước hiên nhà,
                        như xương trắng cha ông mặt mòi muối mắt.
                        tôi đi qua, qua những lỗ châu mai,
                        những lỗ đen, đen ngòm hôm qua,
                        hướng họng súng đến hôm nay đe doạ,
                        thè lưỡi răng cắn xé đất quê hương,
                        đất quê hương mỗi người có một,
                        đừng hỏi tôi ai bạn ai thù.
                        đất quê tôi không có kẻ thù,
                        cả những kẻ hôm nay thè lưỡi nanh ngấu nghiến,
                        cũng sẽ được thứ tha,
                        bởi lịch sử vốn bao dung.
                        đất quê tôi chưa biết hận bao giờ,
                        vậy tôi xin những người hôm nay,
                        tự kết tội mình, ngay khi còn đương sống.
                        đất quê tôi bao đời đổ máu hồng,
                        phơi xương trắng,
                        mặn mòi nước mắt,
                        vẫn chỉ mong một buổi phục sinh,
                        không phải hỏi bạn thù, không phải lo diễn biến.
                        đất quê tôi chưa thù hận bao giờ,
                        đừng rày xéo nữa,
                        những người kia trên đất mẹ.
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~
                         
                        NHỮNG SỐ KHÔNG VÒNG TRẮNG
                        bom đạn qua lâu rồi,
                        vòng đen vẫn còn đó,
                        Phạm Tiến Duật ơi,
                        vòng trắng vẫn quanh đây.
                        đêm hôm nay,
                        trời Vụ Bản mù sương,
                        đất không chiến tranh,
                        đất vẫn nhòa vòng trắng.
                        vòng trắng trên khuôn mặt,
                        người rám nắng,
                        trên vai áo sờn,
                        người giữ đất quê hương.
                        vòng trắng trên,
                        đôi mắt mẹ chúng ta,
                        sợ lắm lũ quỷ ma,
                        hãi hùng hơn cái chết.
                        vì phải sống với thây ma di động,
                        với lũ vô lương, hèn nhát đến bất nhân.
                        Phạm Tiến Duật ơi,
                        ông còn thích vẽ vời.
                        dừng lại hết đi!
                        đêm nay im lặng quá!
                        những vòng trắng,
                        lặng câm tuyên thệ.
                        ta hôm nay không vẽ những số không,
                        không vẽ những hờn căm,
                        không phân biệt địch ta,
                        không gieo bom vãi đạn.
                        tại sao ư? tại ta biết hận ai,
                        kẻ thù là ai,
                        dội bom đạn lên ai,
                        chẳng phải đồng bào mình hết thảy.
                        ta hôm nay cởi ra vòng trắng,
                        bỏ khăn tang,
                        ghì siết trong tay,
                        những đứa con ta, những đứa cướp ngày.
                        dạy chúng lẽ yêu thương,
                        bài học vỡ lòng Nhân tính.
                        dạy chúng biết lẽ nào là Sống,
                        lẽ nào là Tự do, đâu thương xót Đồng bào.
                        ta hôm nay,
                        đã cởi ra rồi,
                        không cần nữa đâu,
                        những số không vòng trắng

                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~
                         
                        ĐI GIỮA SÀI GÒN
                        Em đi
                        trong mưa
                        cúi đầu
                        nghiêng vai
                        Người con gái mới mười chín tuổi
                        Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi
                        Bóng chúng
                        đè lên
                        số phận
                        từng người
                        Em cúi đầu đi mưa rơi
                        Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
                        Tôi bước đi
                        không thấy phố
                        không thấy nhà
                        Chỉ thấy mưa sa
                        trên màu cờ đỏ.

                         (Nhất định thắng, Trần Dần, 1956)
                        trời mưa.
                        tôi đi.
                        phố vắng.
                        đêm dài.
                        chỉ có những hạt mưa.
                        khắc khoải.
                        như giọt nước mắt.
                        nước mắt cuộc đời.
                        chát mặn.
                        nước mắt em tôi.
                        những đứa trẻ không nhà.
                        nước mắt mẹ tôi, người lượm ve chai.
                        nước mắt ba tôi, người chạy xe ba gác.
                        nước mắt chị tôi, người công nhân thất nghiêp.
                        nước mắt anh tôi, mỗi lần tỉnh dậy, sau cơn phê
                        thuốc.
                        nước mắt người yêu tôi, gái bao nhà hàng.
                        đêm đen mịt mùng.
                        tôi vẫn đi.
                        tôi vẫn đi.
                        giữa những ánh mắt.
                        giữa những cái nhìn.
                        lặng câm. ám ảnh. ớn lạnh.
                        tôi đi.
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~
                         
                        NHƯ CHIẾC SÂN GA
                        em ơi sân ga,
                        chiều mưa bay.
                        anh ngao ngán
                        trông đường ray eo hẹp,
                        o bế con tàu “Đổi mới” mấy chục năm.
                        mấy chục năm rồi,
                        còn bao nhiêu mấy nữa.
                        tàu sắt thâm sì,
                        “Đổi mới” xám tro,
                        tà vẹt gầy hao,
                        dan díu những lối mòn.
                        em ơi sân ga,
                        chiều nay mưa.
                        khách đợi tàu,
                        vẫn những con người cũ,
                        lam lũ, áo cơm,
                        cuộc sống chẳng đổi thay.
                        bao hao gầy,
                        gặm mòn từng đôi mắt,
                        ngó thăm thẳm vào đêm,
                        thấy dằng dặc chỉ đêm.
                        kẻ lên tàu,
                        như anh,
                        tìm nơi em.
                        hay tìm tới áo cơm, danh lợi.
                        hết thảy giống nhau,
                        mòn mỏi kiếp người.
                        mấy chục năm rồi,
                        còn bao nhiêu mấy nữa.
                        tàu quê mình,
                        bao đêm nữa phải qua.
                        bao mòn mỏi,
                        bao nhiêu trông ngóng,
                        mà nào thấy đâu,
                        một chút sáng cuối đường.
                        em ơi sân ga,
                        chiều như vẫn chưa qua?
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~
                         
                        QUÊ HƯƠNG
                        Mùa thu cội vàng - hoa mướp - đắng.
                        Đất nước mình - vẫn chẳng được - tự do.
                        Sớm thu lạnh - gió cúi đầu - đưa đám,
                        Một thế hệ - Một thế hệ - Một…
                        …. Thôi xin đừng lần hồi - thêm một.
                        Ai đem bán - tự do?
                        Cho anh hỏi:
                        “Em ơi - còn không vườn vương hương - hoa khế,
                        mà tím - mà thương - mà nhớ quá - quê mình?”.
                        Em cười lúng liếng - hoa xoan:
                        “Con cò bay lả bay la.
                        Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng.
                        Đồng quê chúng chiếm hết rồi.
                        Thân em cũng bán chợ giời - tiếc không anh…”
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~

                        BỞI VÌ TÔI KHAO KHÁT TỰ DO
                        tặng những người biểu tình ngày 9.12.2012
                        nếu một ngày tôi phải vào tù,
                        tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
                        ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
                        ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.
                        nếu một ngày tôi phải vào tù,
                        tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
                        ở nơi đó giam giữ Tự do,
                        giam giữ những trái tim khao khát Sống.
                        nếu một ngày tôi phải vào tù,
                        tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
                        ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
                        giam giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào
                        vô thức.
                        bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
                        là mở ra ngàn thiên thể Tự do.
                        bắt Tự do giam vào trong ngục tối,
                        là mở ra ngàn thơ tứ Con người.
                        nếu một ngày tôi phải vào tù,
                        thì chắc chắn là nhà tù cộng sản,
                        bởi vì tôi khao khát Tự do.
                        ~Nguyễn-Đắc-Kiên~




                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.07.2014 12:42:31 bởi Anh Nguyên >
                         
                        #87
                          Anh Nguyên

                          • Số bài : 1744
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 21.10.2008
                          • Trạng thái: offline
                          Re:Dòng thơ trong nước 27.07.2014 12:59:31 (permalink)
                           
                           
                          TRANG HẠNH
                           
                          VĂN TÊ CHIẾN SĨ GẠC-MA
                          (Gạc Ma là một hòn đảo thuộc quần dảo Trường Sa)
                          Than ôi!

                          Biển bốn hướng sóng dậy hờn căm,
                          Trời tám phương mây giăng u uất.
                          Chẳng sao ngăn niềm đau đớn tột cùng,
                          Khó xóa hết nỗi hờn căm chất ngất!

                          Nhớ linh xưa,

                          Lớn lên bằng củ sắn củ khoai;
                          Trưởng thành trong lời ca lời hát.
                          Thấm nhuần đạo đức, ươm ước mơ cố gắng tôi rèn,
                          Chẳng ngại gian truân, nuôi hoài bảo chuyên cần học tập.
                          Giữ gìn đất nước, biết quê hương từ tiếng mẹ ru,
                          Yêu mến non sông, thương tổ quốc từ câu cha hát.
                          Bóng trăng đáy nước, quan họ ơi tình nặng mạn thuyền,
                          Lưng ngựa câu hen, khăn Piêu vẫy rừng vang tiếng nhạc.
                          Đờn ca tài tử bồi hồi,
                          Câu hát xẩm xoan ngây ngất.
                          Rộn rã tiếng cồng chiêng Tây Nguyên,
                          Réo rắc điệu khèn môi Tây Bắc.
                          Ngẩn ngơ điệu múa chiếu chèo,
                          Bằng hoàng câu hò phường vải.

                          Thế mà,

                          Rung rinh đá đảo, tự dưng bị trận cuồng phong
                          Bình lặng dòng sâu, bỗng nhiên nổi cơn bão táp!
                          Quân bành trướng, ỷ binh nhiều tướng mạnh, ngang nhiên cướp đất bắt người,
                          Lũ ma vương, cậy súng lớn đạn to, vô cớ hiếp tàu cắt cáp.
                          Cậy quân đông lấy thịt đè người,
                          Ỷ thế mạnh xua quân chiếm đất.
                          Uốn miệng lưỡi, cứ ngỡ bạn hiền,
                          Nhe nanh vuốt dè đâu quỷ dữ!
                          Thò tay quỷ mà vẽ lưỡi bò,
                          Lòi mặt nạ té ra kẻ cướp!
                          Tàu cá khoang không tấc sắt, để chúng tự tiện cầm tù,
                          Ngư dân phơi tấm lưng trần, mặc chúng thẳng tay đánh đập.
                          Làm vợ khóc chồng ruột héo gan bầm,
                          Để con nhớ cha lòng đau dạ thắt.

                          Nhưng chúng đã lầm! bởi nhân dân ta:

                          Thừa dũng cảm, nữ nhi là Bà Triệu, Bà Trưng,
                          Đủ trí mưu, trai tráng là Quang Trung, Thường Kiệt.
                          Yêu hòa bình, nhưng gươm Lê Lợi lưỡi vẫn sáng ngời,
                          Chuộng tự do, nhưng cọc Bạch Đằng đầu luôn nhọn hoắt!

                          Bừng khí thế, trăm thiếu niên trương cờ sáu chữ: “… báo hoàng ân” *
                          Sục hờn căm, ngàn dũng sĩ thích tay một lời thề Sát Thát!

                          Gươm so gươm, gươm lóe ngợp trời,
                          Súng đọ súng, súng vang dậy đất!
                          Bạch Đằng xác địch nổi lênh bênh,
                          Đống Đa thây thù cao chất ngất!

                          Nay Chiến sĩ Gạc Ma,

                          Ăn chung mâm, ngủ chung chiếu, chuyện riêng tư cũng cùng kể nhau nghe,
                          Trùm chung chăn, mơ chung giấc, thư thầm kín đều chuyền tay nhau đọc!
                          Khác cha mẹ mà giống hệt ruột rà,
                          Không họ hàng mà y như máu thịt!

                          Khen thay!

                          Vì Nhân Dân, quản chi gối đất màn sương,
                          Vì Đất Nước nào sá gì mưa nam gió bắc.
                          Giống kiên cường, lại tiếp kiên cường,
                          Máu bất khuất, vẫn luôn bất khuất!
                          Hẹn với lòng một nhục một vinh,
                          Thề với giặc một còn một mất!

                          Thương ôi!

                          Cũng vì nước mạnh dân no,
                          Nào kể xương tan thịt nát!
                          Nguyễn Văn Lanh, bụng trúng lê tay vẫn giương thẳng tay cờ,
                          Trần Văn Phương, tay ôm ngực còn thét: “ Không cho mất đảo!” **
                          Máu ai loang cả mạn tàu!
                          Máu ai hòa theo nướCo van biển!
                          Bởi dòng máu Đại Việt đỏ mãi ngàn năm,
                          Nên non nước Lạc Hồng nối liền một dải.
                          Dù giọt nước Biển Đông, con cháu cũng phải giữ gìn,
                          Dù hòn sỏi Gạc Ma, chiến sĩ quyết không để mất!

                          Xót thay!

                          Nam nhi hề, vai khoác chiến y,
                          Chiến sĩ hề, ai về đầu bạc?
                          Chuyện nhục vinh thì cứ luận bàn,
                          Đường sinh tử có ai không thác?
                          Luận anh hùng ai kể bại thành,
                          Xét chí khí nên coi cao thấp.

                          Hôm nay,

                          Thắp nén tâm hương,
                          Tưởng người tiết liệt.
                          Gương hiếu trung mãi mãi chẳng phai mờ,
                          Máu hào kiệt ngàn đời không đổi sắc.
                          Hiếu với dân chẳng quản máu xương rơi,
                          Trung với nước đâu chờ bia đá tạc!

                          Ô hô! Có linh xin hưởng!
                          ~Trang-Hạnh~
                          (Khoa Tim mạch, BV Đa Khoa Bắc Ninh)
                          Chú thích:
                          * Trần Quốc Toản thêu lên cờ 6 chữ “ Phá cường địch, báo hoàng ân”
                          ** Trần Văn Phương trước khi hy sinh đã thét lớn: “ Thà hy sinh, không để mất đảo!”

                           

                          ĐỖ VĂN LIÊM 
                           
                          ĐÔNG GIANG
                          Tặng Thơm và Hạnh   
                          Đông Giang, Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Sáng cưỡi ngựa sắt ra đi khi mặt trời còn mơ ngủ
                          Núi rừng hiểm trở, ngựa sắt chồn chân
                          Ta vỗ về ngựa bằng sáu lít xăng
                          Và vỗ về ta một tô bún thịt!
                          Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Vượt qua lũng sâu,
                          Chập chùng mây giăng, ngút ngàn sương phủ,
                          Trên đỉnh đèo, gió rừng thổi ngược,
                          Nhìn xuống miền xuôi, thấy nham nhở thị thành!
                          Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Sáng nắng chói chang,
                          Chiều mưa tầm tã.
                          Trưa trời tĩnh lặng, một mình ta ngồi nơi quán vắng,
                          Ngẩng mặt nhìn lên, thấy rõ mặt Giàng,
                          Cúi mặt xuống, thấy được lầm than nơi chân trần người dân phố núi!
                          Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Giữa núi rừng đại ngàn,
                          Ngồi trong nhà rông uống rượu với già làng,
                          Ta chưa say, mà núi rừng chếnh choáng,
                          Buông lời than,
                          ai oán,
                          sắp lụi tàn!
                          Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Đường về xuôi gập ghềnh chân ngựa mỏi
                          Đông Giang, Đông Giang hề!
                          Ta với ngựa sắt đã về đến miền xuôi,
                          Vào thị thành, nhìn mặt người thấy màu cỏ úa!
                          ~Đỗ-Văn-Liêm~
                           
                           
                          NGUYỄN-GIÚP
                          Giáo viên Trường THCS Trần Hưng Đạo, Đại Lộc, Quảng Nam
                          Đã từng làm thơ, có bài đăng ở các báo địa phương.
                           
                          KHÔNG THỂ NÀO QUÊN ĐƯỢC MẸ ƠI!
                          Không thể nào nguôi được mẹ ơi
                          Ngày lụt đi qua cá rầm về đồng
                          Thổi giấc mơ bay qua lưng triền núi
                          Ngày chóng vơi đi những bữa cơm gầy
                          Sao năm tháng cứ mài mòn da thịt
                          Cho tóc con xanh tóc mẹ trắng ngần?
                          Mẹ rồi sẽ chân dung mây khói
                          Bước thênh thang theo gió về trời
                          Mẹ rồi sẽ về bên kia suối
                          Ngàn thông reo một vóc hình hài ...
                           
                          Không thể nào nguôi được mẹ ơi
                          Ngày lúa sanh khôn cánh đồng đâu rồi
                          Đâu heo may và nụ cười chắc lép
                          Đâu cánh chuồn rượt đuổi những ngày thơ
                          Nhớ chén cơm rang ,cá rầm lá nghệ
                          Nhớ chiều lên bàng bạc đỏ hoàng hôn
                          Ngày sắp đến cũng ngày đi chưa hết
                          Con vạch trời tìm mẹ ...  mẹ ơi!
                          ~Nguyễn-Giúp~ 
                          (*) Sanh khôn: Lúa trổ lại sau mùa gặt
                           
                          ĐẠI BƯỜNG
                          Qua sông là tới làng
                          Ừ thì qua sông
                          Cổng làng ưỡn ngực khoe những tam cấp
                          Rồi sẽ tiếng chim chuyền cành
                          Vườn nhà thanh bình đến ngờ vực
                          Tiếng tắc kè giục con
                          Những qủa bòng dậy thì chìa tay đón gió
                          Một ngày nơi đây cũng đủ bưng mùi hoa trái
                          Ngõ vắng êm như thu
                          Ngây ngô môi cười ước lệ
                          Lòng tôi đã ngọn sầu riêng
                          Tát cạn cái nhìn lại gặp em hồ hởi 
                          Một thời con gái Đại Bường
                          Một đời trai tráng tôi chông chiêng
                          Sông ôm làng
                          Tôi ôm em
                          Vẫn thế ngàn năm à ơi nước chảy
                          Ba bề núi dựng
                          Một bề sông trôi
                          Còn ai có ai mặn mà câu thơ cũ
                          Hát gửi con sông đổi màu
                          Giận thì cứ cầm roi quất gió
                          Thì cứ lang thang ra đồng chơi với bò và đọc thơ Bùi Giáng
                          Một bụng trái hả hê
                          Rồi ngủ võng  
                          Một giấc mơ trưa có khi thành trẻ nít
                          Cút bắt bóng làng
                          Tôi giỡn với mình em
                          ~Nguyễn-Giúp~

                          PHÊ TÍCH MỘT SÂN GA
                          Anh đã đi trên chuyến tàu này
                          Cổ máy và những toa tàu có khi nào vượt ra ngoài chân mây
                          Hành lý có nghĩa lý khi anh không còn thở
                          Hăm hăm một nỗi buồn hoặc niềm vui định trước
                          có làm sao không hỡi cánh chim ngược gió
                          Những nhọc nhằn vùn vụt dài hụ còi đôi tay khỉ
                          Một chút bấc sục vào kẻ họng
                          Mùa đông trào ra những đợt cuối cùng
                          Và anh lại di cư
                           
                          Tâm hồn anh xanh thẳm phía chồi non sắp bật
                          Môi em ngoan màu mực lần đầu tiên anh cầm cọ vẽ bình minh rực rỡ đắm say
                          Ôi mê li phù vân giá mà có em đồng hành chuyến tàu sẽ quay ngược lại
                          Và ta cùng di cư
                           
                          Khúc rong rêu sương ám lạnh lùng ngọn gió thắt lưng đụn đụn gò đống hoang
                          Áp hai lòng bàn tay tự xoa lên nỗi cô đơn dịu dàng rỗng không
                          bóng con tàu đổ xuống sân ga lặng lẽ
                          Như đồng nghĩa thông báo chân anh được quyền chạm đất
                          hoặc rời khỏi nơi đây ngay lập tức
                          Và còn tùy thuộc vào em
                           
                          Đôi mắt em rất to to hơn quả địa cầu trong ngăn chứa tâm hồn anh
                          Màu sáng màu tối hay u buồn hôm trước hôm sau chất ngất núi non
                          Em vẫn cười đấy thôi rạng rỡ đấy thôi khuôn mặt ngời hoa trái
                          Chuyến tàu không vượt nổi chân mây
                           
                          Anh đang sống hay đang chết trên số phận chuyến tàu
                          Anh quyết định ở lại ga này  
                          Chuyến tàu tùy thuộc vào cổ máy và số phận những người ngồi trong những toa tàu kia
                          Em dịu dàng say mê nhân tình quay về với giấc mơ
                           
                          Lại tiếng còi tàu tước đêm nghe não lòng rồi dứt khoát con đường bắc nam hùng hục
                          Đêm ba mươi mịt mùng anh ôm siết vòng eo muộn  
                          Hơi ấm rần rật theo hướng đất trời mọc ra chúng ta
                          Phế tích một sân ga
                          ~Nguyễn-Giúp~
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2014 12:41:08 bởi Anh Nguyên >
                           
                          #88
                            Anh Nguyên

                            • Số bài : 1744
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 21.10.2008
                            • Trạng thái: offline
                            Re:Dòng thơ trong nước 22.08.2014 13:10:50 (permalink)
                             
                             
                            PHAN VŨ
                             
                            HÀ NỘI PHỐ 
                            1.
                            Em ơi! Hà Nội - phố!
                            Ta còn em mùi hoàng lan
                            Còn em hoa sữa.
                            Tiếng giày gọi đường khuya
                            Thang gác cọt kẹt thời gian
                            Thân gỗ ...
                            Ta còn em màu xanh thật đêm
                            Ngôi sao lẻ
                            Xào xạc chùm cây gió
                            Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
                            Lá thư quên địa chỉ.
                            Quay về ...
                            2.
                            Ta còn em một gốc cây,
                            Một cột đèn
                            Ai đó chờ ai?
                            Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…

                            Ta còn em một ngã ba vội vã,
                            Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
                            Khuôn mặt chưa quen
                            Bỗng xôn xao nỗi khổ…
                            Mỗi góc phố một trang tình sử…
                            3.
                            Ta còn em con đường vắng
                            Rì rào cơn mưa nhỏ.
                            Trên vòm cao
                            Đổ xuống chuông hồi.
                            Nhà thờ Cửa Bắc
                            Tan chiều lễ
                            Kinh cầu còn mãi ngân nga…
                            4.
                            Ta còn em đôi mắt buồn
                            Dõi cánh chim xa.
                            Tháng năm dừng lại
                            Một ngôi nhà.
                            Gã Trương Chi ôm ghita
                            Từng đêm
                            Hóa đá…

                            Ta còn em chuyến tàu đêm
                            Về muộn
                            Qua cầu
                            Một người nào lạc giữa sân ga...
                            5.
                            Em ơi! Hà Nội – phố!
                            Ta còn em những hố sâu
                            Trước cửa
                            Cơn mưa đầy
                            Chiếc thuyền giấy lang thang
                            Không bến đỗ...

                            Ta còn em quả bóng lăn
                            Một mình trên sân cỏ.
                            Thằng bé thẫn thờ.
                            Tuổi thơ qua cuộc chơi,
                            Vội vã...

                            Ta còn em cánh cửa sắt
                            Lâu ngày không mở.
                            Nhà ai?
                            Qua đó bâng khuâng,
                            Nhớ tuổi học trò...
                            6.
                            Ta còn em giàn thiên lý,
                            Năm xưa
                            Thơm mùi hò hẹn
                            Cuộc tình đầu ngọt lịm.
                            Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...

                            Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
                            Nắng chiều vàng ngọn cỏ
                            Vườn hoang
                            Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...

                            Ta còn em tiếng ghita
                            Bập bùng tự sự
                            Đêm kinh kỳ một thuở
                            Xanh lơ...
                            7.
                            Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
                            Già nua,
                            Đếm thời gian
                            Theo nhịp đong đưa
                            Trước ngõ phố
                            Sót cây hoa gạo.
                            Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...
                            8.
                            Ta còn em những ngọn đèn mờ.
                            Trên nóc phố,
                            Mùa trăng không tỏ.
                            Tiếng rao đêm
                            Lạc giọng
                            Thờ ơ...

                            Ta còn em bảy nốt cù cưa,
                            Lão Mozart hàng xóm
                            Từng đêm quên ngủ.
                            Cô gái mặc áo đỏ Venise
                            Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
                            Những mảnh vỡ trên thềm
                            Beethoven và Sonate Ánh Trăng
                            Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
                            Một kiếp người,
                            Một phím đàn long…
                            9.
                            Ta còn em khuya phố,
                            Mênh mông,
                            Vùng sáng nhỏ.
                            Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
                            Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
                            Mắt cô nàng lúng liếng,
                            Đong đưa,
                            Những chàng trai say suốt cả mùa…
                            10.
                            Ta còn em tiếng hàng ngày
                            Vang âm đường phố.
                            Tia hồ quang chớp xanh.
                            Toa xe điện cuối ngày,
                            Người soát vé
                            Áo bành tô cũ nát…

                            Lanh canh! Lanh canh!
                            Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ?
                            Bó gạo, mớ rau
                            Mẹ về buổi chợ
                            Lanh canh! Lanh canh!
                            Lá bánh, củ khoai.
                            Đàn con trên bến đợi
                            Cuối ngày…
                            11.
                            Em ơi ! Hà Nội – phố

                            Ta còn em con đê lộng gió.
                            Dòng sông chảy mang theo hình phố.
                            Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
                            Ngọn đèn đường lặng thinh
                            Soi bờ đá…

                            Ta còn em một con tàu
                            Giã biệt bến sông.
                            Mảnh trăng vỡ
                            Tiễn người bỏ xứ.
                            Dãy phố buồn..
                            Nghìn năm mắt nhớ...
                            12.
                            Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
                            Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
                            Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
                            Gã đầu trần đi ngược trời mưa...

                            Ta còn em con đường tên cũ
                            Cổ Ngư,
                            Cành phượng vĩ là đà.
                            Chiều phai nắng,
                            Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...

                            Ta còn em chiếc lá rụng
                            Khởi đầu nguồn gió.
                            Lao xao con sóng biếc
                            Gió Tây Hồ.
                            Hoàng hôn xa đến tự bao giờ?
                            Những bước chân tìm nhau vội vội.
                            Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...
                            13.
                            Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
                            Thoáng mùi sen nở muộn
                            Gió Nhật Tân
                            Gợi
                            Mùa hoa năm ấy
                            Cánh đào phai…
                            14.
                            Ta còn em cơn mưa rào
                            Đi nhanh qua phố.
                            Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
                            Cô gái băng qua đường
                            Chợt hồng đôi má.
                            Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
                            Một chút xanh hơn,
                            Trời Hà Nội hôm qua...

                            Ta còn em cô hàng hoa
                            Gánh mùa thu qua cổng chợ.
                            Những chùm hoa tím
                            Ngát mùa thu...
                            15.
                            Em ơi! Hà Nội – phố
                            Ta còn em một Hàng Đào,
                            Không bán đào.
                            Một Hàng Bạc,
                            Không còn thợ bạc.
                            Đường Trường Thi
                            Không chõng, không lều
                            Không ông nghè bái tổ vinh quy...
                            Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
                            Người đi xa trở về.
                            Căn nhà không biển số.
                            Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
                            Ngày về phố cũ quên tên...
                            16.
                            Ta còn em chiếc xe hoa
                            Qua hàng liễu rũ,
                            Điệp vàng rực rỡ.
                            Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
                            Những gót son dập dìu đại lộ.
                            Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...

                            Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
                            Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
                            Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
                            Ngõ phố nào in dấu hài hoa...?
                            17.
                            Ta còn em đường lượn mái cong
                            Ngôi chùa cổ.
                            Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
                            Ai đó ngồi bên gốc đại,
                            Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
                            Cuộc đời, có lẽ nào,
                            Là một thoáng
                            Bâng quơ...

                            Ta còn em những cuộc tình
                            Như một bài thơ.
                            Những nỗi đau gặm mòn phận số.
                            Nhật ký sang trang
                            Ghi thêm nỗi khổ...
                            18.
                            Ta còn em đống kim ngân
                            Đổ đầy Hàng Mã.
                            Ngựa, xe, võng, lọng,
                            Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
                            Khi phố phường là miền loạn gió
                            Làm sao tìm được mớ tro than...?
                            19.
                            Ta còn em nóc phố lô xô,
                            Màu ngói cũ
                            Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
                            Con đường đá lát bao niên kỷ?
                            Qua sông nhớ mẹ tuổi già...
                            20.
                            Em ơi! Hà Nội – phố
                            Ta còn em mảnh đại bác
                            Ghim trên thành cũ.
                            Một thời thịnh,
                            Một thời suy,
                            Hưng vong lẽ thường.
                            Người qua đó,
                            Hững hờ bài học sử..

                            Ta còn em dãy bia đá
                            Nhân hình hội tụ.
                            Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
                            Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
                            Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
                            Bến nước nào đã neo thuyền ngự?
                            Đám mây ào in bóng rồng bay?...
                            21.
                            Ta còn em tháng chạp,
                            Những hàng cây óng ả sợi hồng
                            Tháng chạp
                            Trên giường trải chiếu hoa
                            Tháng chạp,
                            Mùi hương dài theo phố.
                            Một tháng chạp
                            Mẹ
                            Nửa đêm thức
                            Hóa vàng…
                            22.
                            Em ơi! Hà Nội – phố
                            Ta còn em năm cửa ô –
                            Năm cửa gió
                            Cơn bão thường niên qua đó –
                            Ba mươi sáu phố,
                            Bao nhiêu mảnh vỡ?

                            Ta còn em một màu xanh thời gian.
                            Một màu xám hư vô,
                            Chợt nhòe,
                            Chợt hiện.
                            Chợt lung linh ngọn nến,
                            Chợt mong manh một dáng,
                            Một hình,
                            Nhợt nhạt vàng son,
                            Đậm đầy cay đắng…
                            23.
                            Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
                            Ô cửa ngẩn ngơ
                            Ngôi nhà không người ở
                            Khung trời của nỗi buồn
                            Vô cớ…

                            Người nghệ sĩ lang thang
                            Hoài,
                            Trên phố.
                            Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường.
                            Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…
                            24.
                            Ta còn em những giọt sương,
                            Nhòe nhòe bóng điện.
                            Mặt nước Hồ Gươm,
                            Một đêm trở lạnh.
                            Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
                            Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
                            Người ra đi mang theo buốt giá,
                            Áo choàng không ấm thân gầy,
                            Cầm bằng như cánh chim bay…
                            25.
                            Em ơi! Hà Nội – phố!
                            Ta còn em cây bàng
                            Mồ côi mùa đông.
                            Ta còn em nóc phố
                            Mồ côi mùa đông.
                            Ta còn em mảnh trăng
                            Mồ côi mùa đông…
                            ~Phan-Vũ~
                               12/1972
                             
                             
                            NHẬT HỒNG
                             
                            CHIỀU QUA THÁP PÔ KLÔNG GIAI 
                            Gió nào đưa em tới
                            Nắng nào đưa em đi
                            Mà bậc thang mòn nhẵn dấu hài
                            Đường lên tháp chông chênh viềng cổ độ

                            Sỏi đá rong rêu
                            Mây trời thăm thẳm màu dấu tích
                            Anh như lạc vào đôi mắt nàng Chiêm nữ
                            Nắng vàng rơi tơ lụa bọc trời

                            Từng viên gạch như sáng bừng ngọc thể
                            Soi đường về quá khứ xa xôi
                            Em vén tóc cho gió chiều đi qua ngõ
                            Màu thổ cẩm rưng rưng sáng nét tinh khôi

                            Không hẹn mà anh đã gặp
                            Giọt nắng về thẳm đỏ tháp Pô Klông Girai
                            Vòm mái cong như tình yêu vẫy gọi
                            Gởi theo hồn gốm Bầu Trúc sáng trên tay

                            Nắng trăm năm
                            Ôm vóc váng chiều thiên cổ
                            Gió nghìn năm
                            Soi bóng mảnh khăn che
                            Anh bỗng thấy mình trơ trọi quá
                            Bước chùn chân lạc lối dưới chân đồi.
                            ~Nhật-Hồng~
                             
                            CUỘC TÌNH TRẦN TỤC 
                            Lỡ tay chạm vào hư không
                            ngày đêm gõ cửa
                            Lỡ tay chạm vào biển
                            trùng trùng con sóng bạc đầu
                            Lỡ tay chạm vào đá
                            núi âm thầm gọi nắng mưa
                            Lỡ tay chạm vào hoa
                            hoa héo úa

                            Lỡ tay chạm vào em định mệnh
                            em cười mộng mị đầu môi
                            mắt đa tình làm anh khiếp sợ
                            để người mỏi mòn theo cuộc rong chơi

                            Vì thế!
                            Anh cô đơn một đời em có biết !
                            trơ vơ hoá đá tự bao giờ
                            nhìn dòng suối chảy mòn dấu tích
                            nhìn hoàng hôn nhít dần bóng núi
                            nhìn trăng rằm đi lạc biển khơi

                            Em! Vẫn bên vai tôi
                            Mà ngàn năm ray rức
                            Hai trái tim không thể nhận ra nhau
                            Đành thôi!
                            Để cuộc tình rong chơi trần tục
                            ~Nhật-Hồng~
                             
                             
                            ĐỊNH NGUYÊN
                             
                            QUÊ HƯƠNG
                            Mai mốt em về mây vẫn nhớ
                            Áo dài ai trắng vạt trời xưa
                            Dưng không bướm trắng bay đầy ngõ
                            Quấn quít thơ anh chữ bỗng thừa
                             
                            Mai mốt em về sông vẫn nhắc
                            Thầm thì con sóng kể ca dao
                            Ngày xưa, ngày xửa mùa tao loạn
                            Sông tiễn người đi, người tiễn nhau
                             
                            Mai mốt em về mưa vẫn ấm
                            Mùa Hè giọt nặng lá me non
                            Góc hiên yêu dấu tình năm cũ
                            Mưa vội vàng như những chiếc hôn
                             
                            Mai mốt em về cây nhắn lá
                            Mặc tình ai đó bứt cho ai
                            Mai về chéo áo nhàu hơn trước
                            Ðổ tội tình cho những ngón tay
                             
                            Mai mốt em về chim sẻ gọi
                            Mái hiên trường cũ bỗng xôn xao
                            Những bông hoa phượng đua nhau nở
                            Hoa cũng hờn ghen áo lụa đào
                             
                            Mai mốt em về cau đã cỗi
                            Vẫn còn cố ngóng bến sông xa
                            Khóm quỳnh dặn nhỏ giàn thiên lý
                            Khoan đợi em về hãy nở hoa
                             
                            Mai mốt em về trăng thức mãi
                            Trải vàng sông cũ nước vừa lên
                            Ðất trời lồng lộng thơm da thịt
                            Trăng lại cùng em tắm nửa đêm
                             
                            Mai mốt em về ai cũng lạ
                            Lạ vì em mãi vẫn quê hương
                            Ðêm đêm anh đếm sầu riêng rụng
                            Như đếm lòng anh nỗi nhớ nhung.
                            ~ Định-Nguyên~
                             Tháng Giêng 1989
                             
                            CHỢT THU 
                            Em như cơn mưa bay trong trí nhớ
                            Và mùa Thu vừa thắp lá trên cây
                            Chiều phơi nghiêng trên sợi nắng thật dài
                            Chợt rực rỡ giọt mưa như ngấn lệ
                            Tôi hạnh phúc một góc đời nhỏ bé
                            Một góc đời vừa đủ cuộc rong chơi
                            Hồn như cây thêm một chút tàn phai
                            Mùa lá chín vàng xưa buồn hơi thở
                            Nghe cơn gió lang thang qua thành phố
                            Hỏi từng cây muốn gởi lá về đâu
                            Bời mùa Thu sương khói buồn như nhau
                            Kỷ niệm cũ dưng không mà rét mướt
                            Tàn me xưa còn long lanh giọt nước
                            Rơi xuống đời quạnh quẽ một lần xa
                            Giòng mực tôi không đủ ấm tờ thư
                            Nuôi hy vọng bằng những lời gian dối
                            Chiều mưa nhỏ nên chiều qua rất vội
                            Chẳng cùng đêm xin một giấc mơ cùng
                            Nhưng ít ra còn nửa tối mưa chung
                            Ðể thao thức đếm tiếng đời hiu quạnh
                            Còn một chút heo may về lành lạnh
                            Thổi nhớ thương hun hút chỗ nhau nằm
                            Mùa Thu nào cũng bạc hạnh con trăng
                            Ðứng rét mướt giữa hư không tàn tạ
                            Xin nước mắt được một lần hóa đá
                            Chắc cũng vừa xây mộ nhớ thương nhau.
                            ~Định-Nguyên~
                                    09/88
                             
                            CHO NHAU
                            Rót cho nhau những ưu phiền
                            Uống cho nhau những nỗi niềm đắng cay
                            Tặng cho nhau kiếp lưu đày
                            Hát cho nhau ngủ những ngày buồn tênh
                            Trả nhau tình thuở mới quen
                            Môi hôn mùa cũ còn mềm ngây thơ?
                            Quên cho nhau những đợi chờ
                            Góp cho nhau những mùa Thu phai tàn
                            Nói cho nhau những lời thầm
                            Ðể cho gang tấc nghìn trùng yêu nhau
                            Khóc cho người chết mai sau
                            Nụ hôn xanh cỏ nỗi sầu vàng cây.
                            ~Định-Nguyên~
                             
                             
                            #89
                              Anh Nguyên

                              • Số bài : 1744
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 21.10.2008
                              • Trạng thái: offline
                              Re:Dòng thơ trong nước 07.09.2014 09:37:51 (permalink)
                               
                               
                              HOÀNG XUÂN SƠN
                               
                              THOÁNG TAN 
                              Không có gì đâu em
                              Chiều nay như mọi bữa
                              Ðêm, cái chết êm đềm
                              Vẫn nuôi ngày sống, thở
                               
                              Một năm có mấy mùa
                              Thời gian đâu trẻ lại
                              Từng ngày qua ngày qua
                              Tuổi tên không còn nhớ.
                               
                              Trúc xanh biệt mai vàng
                              Xui chi mùa gió chướng
                              Ðau xót một cành lan
                              Hôn nỗi buồn cúc trắng
                               
                              Từ trăng xưa mệnh yểu
                              Mồ khuất bóng giai nhân
                              Bên rào thưa giậu héo
                              Ngơ ngẩn hồn đông lân
                               
                              Dấu bụi mờ thư án
                              Dòng mực cạn khô rồi
                              Thơ bứt nguồn lá thắm
                              Nhạt ý tình đôi mươi
                               
                              Hàng dừa cau lả ngọn
                              Khóc vận nước ao tù
                              Cõi mưa chiều nắng sớm
                              Cũng hao mòn thiên thu
                               
                              Không còn gì sao em
                              Ngọt ngào son phấn cũ
                              Cũng như làn hương đêm
                              Thoảng tan vào cơn gió.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~
                               
                              MÙA ÐÔNG
                              Sáng nay trời đóng băng
                              Lòng cũng vừa đông đá
                              Trong đại kiếp hằng hằng
                              Bước chân còn xiêu ngã
                               
                              Mùa đông mùa ẩn tự
                              Trên nóc tháp chuông rền
                              Bay đi lời sấm ngữ
                              Tới cõi huyền mông mênh
                               
                              Người mặc áo dấu đen
                              Ði giữa trời thinh vắng
                              Mây ở cuối lâm tuyền
                              Ðẫm sắc chiều vô lượng
                               
                              Tin ở lòng bằng hữu
                              Ðẹp bốn mùa hoa niên
                              Lâu ngày không thăm bạn
                              Như thiếu cả một miền
                               
                              Có di hành được không?
                              Những sóng đời chia nhánh
                              Ðã qua rồi phải không?
                              Những nguồn đời bất hạnh
                               
                              Về giữa phố băng tan
                              Khuất một ngày đông chí
                              Chờ nhau ngọn nắng vàng
                              Hong mối sầu vạn kỷ.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~
                               
                              TẨY TRẦN
                              Bàng hoàng những trận mưa xuân
                              Ðầu niên tắm gội vô ngần nước trong
                              Sợi nghiêng rượi mát cả lòng
                              Sợi lâu rửa sạch bụi hồng thâm căn
                              Cầu mưa ướt ngọn đầu trần
                              Ướt đầm khô ải châu thân héo mòn
                              Mười năm cây cỏ lầm đường
                              Nhọc lòng đất đá hoài công đợi người
                              Mưa còn đọng nước trên tay
                              Tạ ơn vũ lộ một ngày đoái thân.
                              ~Hoàng Xuân-Sơn~
                               
                              QUÊ NGƯỜI 
                              Nằm đây
                              xứ lạ quê người
                              nhìn ra một thuở
                              đất trời chửa quen!
                              mưa chi sáu tháng lạnh tràn
                              thâm chìm dưới áo tuyết dàn trắng mây
                              buồn trơ trụi mấy hàng cây
                              về đâu chiếc lá của ngày thu xưa?
                              Nằm đây
                              lọt mấy âm thừa
                              tiếng mưa chẳng ngọt
                              hiên nhà mái câm
                              nhìn xuyên thấu kính tâm thần
                              một cơn bệnh rũ
                              mộng nằm cố hương.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~
                               
                              QUỲNH HƯƠNG MỘT ÐÓA VÙI LAU LÁCH
                              Chiều ba mươi Tết lạnh, về không
                              Nắng ở trên mây rụng cuối lòng
                              Nhà ai tiếng pháo mơ hồ vắng
                              Em từ âm vọng buổi tàn đông?
                               
                              Cuối một năm hay cuối một đời
                              Cuối thời trai trẻ biết rong chơi
                              Từ đây nước đã khô thành cát
                              Hết một con sông mạch máu người
                               
                              Bóng lạ gương soi buồn lặng thấm
                              Sầu che tóc rũ mắt không hồn
                              Nắng biệt bên trời mây chợt trắng
                              Lòng đêm cao tới mộng vô thường.
                               
                              Hết một năm có gì rộn rã
                              Vậy sao lòng vẫn thấy dửng dưng
                              Mầu xanh dẫy chết trên cành lá
                              Tình ái ban sơ khép nửa chừng
                               
                              Khói sóng chưa tan đường mịt gió
                              Chiều đi quanh một vẻ thờ ơ
                              Bóng đuổi tinh vân dài mấy phía
                              Ðời khôn nguôi một phút ơ hờ
                               
                              Rồi sẽ không tìm ra nữa đâu
                              Ngày xanh ôm mặt nhật qua cầu
                              Quỳnh hương một đóa vùi lau lách
                              Cồn xa cát lạnh biết nằm đau.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~
                               
                              CŨNG MAY
                              Cũng may ta còn giấc ngủ
                              Còn mơ thấy được quê nhà
                              Cũng may tay chân còn đủ
                              Còn lây lất sống phương xa
                              Trái tim đêm dài trăn trở
                              Còn mang nhịp đập ngày về
                              Chìm trong da vàng máu đỏ
                              Còn hai mắt giấu buồn lo
                              Nhìn ta bước đi ngày khó
                              Trông ta thấp thỏm đứng ngồi
                              Tám năm xa lìa quê cũ
                              Thấy gì trong bóng chiều rơi?
                              Tiếc thương mây đùn trắng xóa
                              Không mưa lòng cũng ngậm ngùi!
                               
                              Cũng may ta còn nặng nợ
                              Không quên đời gửi quê người
                              Một chút hoài mong còn đó
                              Ðể còn ấp ủ đầy vơi.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~
                               
                              BẠCH THI 
                              Trắng tinh lòng giấy
                              những lời thơ trinh nguyên
                              giữa bờ phúc-nạn
                              đêm hạ huyền rủ sương
                              tin trẻ lạc điệu
                              cây rừng đốt lửa thơ vô ngôn
                              cười điên mê bầy dã thú
                              cành nguyệt quế hương thầm
                              trăng lưỡi liềm quắc mắt
                              chứng-nhân-thời-phế-sử
                              mây xuống tóc trên đồi
                              đêm ơi chao nghiêng...
                              kỷ niệm đời núi đá xanh
                              viết Saigon nửa đoạn
                              những bài thơ trắng
                              chữ nghĩa thiên-di mùa bão biển
                              thời-gian bạo-tàn thổi lướt
                              ngọn tháp chuông rùng mình
                              chiếc mỏ neo ngoài khơi quăng quật
                              người-thủy-thủ-cuồng-ngâm-con-tàu-
                              gào-la-viễn-phố
                              bên kia ngày vô tận
                              một kẻ chết đứng trên đường
                              những tờ thư cuốn đi
                              tín-hiệu không lời buồn bã
                               
                              Có những bài thơ trắng
                              như cõi lòng rỗng không.
                              ~Hoàng-Xuân-Sơn~ 


                               
                              LƯU TRỌNG TƯỜNG
                               
                              GIỌT LỆ NGÀN NĂM SAU…
                              Viết cho em tôi, Lưu-thị-Lệ, người mang cái tên rất định mệnh,
                              đã cùng chồng và con mất tích trên biển cả năm 1979

                              Ngàn năm sau tôi trở lại .
                              Lang thang trên Biển Đông.
                              Ghé vào bờ hải đảo.
                              Nghe gió thì thầm,
                              Nghe rừng lao xao.
                              Biển trầm ngâm phẳng lặng.
                              Sóng vỗ ru dịu dàng.
                              Nước nghẹn ngào xa vắng.
                              Những con dã tràng,
                              Vẫn còn rộn ràng xe cát.
                              Tìm kiếm gì chăng?
                              Những đau thương thuở trước,
                              Của đoàn người,
                              Vượt biển ở thế kỷ hai mươi.
                              Có những tấm thẻ bài,
                              Đóng cứng giữa san hô.
                              Có những mảnh căn cước,
                              Hà hào ôm bám chặt.
                              Có những chiếc vòng vàng,
                              Mồ hôi còn mặn chát.
                              Có những mái tóc huyền,
                              Quấn quýt bám hàng rong.
                              Có những bình sữa trẻ con,
                              Bây giờ trở thành cổ vật.
                              Có từng đoàn xương người,
                              Vẫn còn nôn nao dồn dập,
                              Theo nước ngầm
                              Chao động mãi không thôi.
                              Phải chăng đây là hải trình,
                              Tử lộ của thuyền nhân?
                              Nơi nỗi hận chưa tan thành bọt biển!
                              Phải chăng đây là con đường tuyệt mệnh,
                              Của những người lỡ hẹn với Tự do?
                              Cũng nơi này
                              Tôi nghe đây đó,
                              Du khách tìm những hạt ngọc trai.
                              Những hạt ngọc
                              Mà hàng triệu năm xưa chưa từng có.
                              Chỉ bây giờ mới xuất hiện ở nơi đây.
                              Những hạt Ngọc trai hình giọt Lệ.
                              Màu vàng rực rỡ.
                              Có ba đường gân máu nổi nghênh ngang…
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng
                                       24-9-1998
                               
                              MIẾNG KHOAI CỐT NHỤC

                              Hăm chín tuổi: hai năm đi đánh giặc
                              Bảy năm tù cải tạo, phá núi trồng khoai
                              Thân xác con, khí huyết vẫn tràn đầy
                              Nợ cơm áo đến nay chưa trả được...
                              Hình ảnh cha gục đầu,
                              Mỗi chiều theo con về trại
                              Oai phong nhạt nhòa,
                              Theo cơn lạnh đêm mưa
                              Bên rào kẽm gai, con âm thầm cào đất
                              Mười ngón tay rướm máu, buốt tê cuồng.
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              XƠ XÁC
                              Trong chiếc mùng vải thô
                              Ta cùng em làm tình trên lề đại lộ
                              Mình nhìn nhau,
                              Mắt vàng vọt đèn buồn góc phố
                              Mình hôn nhau,
                              Môi nứt nẻ đất cằn khô
                              Trong chiếc mùng vải thô
                              Đôi ta chỉ còn là hai mảnh da khô
                              Vừa tàn khúc khải hoàn kinh tế mới.
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM

                              Có anh đã cùng tôi bên này trận mạc
                              Có anh ở bên kia chiến tuyến đối đầu
                              Máu chúng mình đã rơi trên cùng mảnh đất
                              Thịt đã khô trong hố cạn bên nhau.
                              Chúng ta,
                              Đã để lại một phần thân xác
                              Nay đã thành bụi cát
                              Trên lòng đất ấm của quê hương.
                              Hoa quả đầy vườn
                              Ruộng đồng thơm ngát...
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              CÒN GÌ?
                              Còn gì cho em?
                              Chỉ một trái tim nồng
                              Và đôi môi hạn khô lời tình tự.
                               
                              Còn gì cho con?
                              Hai bàn tay chai đá
                              Với tấm thân sức lực đã hao mòn.
                               
                              Còn gì cho mẹ?
                              Những đêm dài nhớ thương quay quắt
                              Chờ một ngày đoàn tụ chẳng hạn kỳ.
                               
                              Còn gì cho cha?
                              Một nén nhang tàn
                              Và đôi lời nguyện ước...
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              HUẾ, DÁNG XƯA 
                              Có những dòng tóc mây trôi
                              Có những đôi môi gió thổi
                              Có chiếc răng khểnh duyên trời
                              Đồng tiền in trên má lúm
                              Có chiếc áo dài mỏng, xinh
                              Mềm màu trời khuê các...
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              TRĂNG MUỘN
                              Trăng khuya như gái lên giường muộn
                              Sợ động người yêu vỡ giấc tình.
                              Lõa lồ trăng ướt tràn con mộng.
                              Lỡ giấc chiêm bao, ngại trở mình.
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              LY CÀ PHÊ ĐẦU PHỐ 
                              Cà phê từng giọt nhỏ
                              Nghe tác buồn đơn côi
                              Sương Thu nhòa hơi thở
                              Tình lạnh tràn mắt môi.
                               
                              Khói cà phê lãng đãng
                              Dáng em tan cuối trời
                              Sợi nắng mềm ảm đạm
                              Tình em vàng trong ta...
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              XIN LẠI LÀM NGƯỜI VIỆT 
                              Xin cho nước Việt-Nam tôi còn đó
                              Ðể kiếp sau về trở lại làm dân.
                              Tôi sẽ gọi lại quê tôi
                              Bằng âm thanh sắc, huyền, hỏi, ngã.
                              Bắc Trung Nam yêu dấu. Việt Nam ơi !
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                               
                              THU VỀ CHƯA EM?
                              Phải chăng từ nay chỉ còn được nghe Thu? 
                               Mặt trời lên chưa Em?
                              Sao vẫn còn xe lạnh.
                              Anh nghe vọng tiếng chim
                              Vào đóa hoa bên thềm.
                              Quyện vào nhau rơi. rụng
                              Vườn, lá vàng chưa Em?
                              Anh nghe tiếng cánh vổ
                              Của con bướm hôm nào.
                              Tiếng chân đáp xôn xao
                              Con chuồn chuồn ngày đó.
                              Anh nghe tiếng trở mình
                              Nụ hoa già muộn nở.
                              Mòn mỏi đợi mùa sang.
                              Bên gốc lê đầu ngõ.
                              Còn thấy chăng nét sương
                              Rải buồn trên hiên vắng?
                              Vành lá sợi thu vương,
                              Đẫm lệ vàng trĩu nặng.
                              Anh thấy nét trời mờ
                              Trong lòng tê lạnh giá.
                              Em ơi, Phải là Thu
                              Hay ngày buồn trở gió?
                              Hãy ngồi đây cùng Anh.
                              Cùng Anh chờ Thu tới.
                              Em ơi, xin hãy nói.
                              Mầu Thu còn có xanh?
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                                        12- 9- 02
                               
                              KHÓE MẮT VÀO ĐÔNG
                              Vào Đông Em cúi mặt.
                              Cánh hoa tàn bên song.
                              Bóng mây nhòa khóe mắt.
                              Thờ thẫn ngó Đông sang.
                              Trời đông buồn vô hạn.
                              Chồi non đã ngả mầu.
                              Gió chiều bay lãng đãng.
                              Thềm đông dấu chân hao.
                              Hương xưa, đừng trở lại.
                              Để sầu ta một mình.
                              Riêng Em, xin ngẩng mặt,
                              Cho trời vào mắt xanh.
                              Dáng đông thêm mờ ảo,
                              Tình đông lơ đãng trôi.
                              Mầu đông hờn sắc áo.
                              Nhớ thuở còn yêu nhau.
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                                          02-1-03
                                
                              GIỜ THỨ HAI MƯƠI SÁU
                              Giờ thứ hai mươi sáu
                              Ta gặp Em
                              Tóc đen mầu nắng lụa.
                              Giờ nửa đêm bên này địa cầu.
                              Giờ đúng ngọ bên kia trái đất.
                              Giờ âm dương giao hợp dạt dào.
                              Giờ vũ trụ tận cùng ân ái.
                              Giờ ánh sáng lẳng lơ
                              Tìm bóng tối.
                              Giờ bóng đen cúi đầu
                              Dấu che tội lỗi.
                              Ta gặp Em
                              Tội lỗi vừa nhen
                              Ánh sáng tràn lan rửa sạch
                              Đây là tình yêu trinh bạch
                              Tinh túy buổi khai thiên.
                              Đây là tình yêu chênh vênh
                              Trên đỉnh sóng thánh thần
                              Rơi vào bờ nhục thể.
                              Rồi tình yêu
                              Rồi tội lỗi...
                              Ta là người cứu rỗi
                              Cho con tim trần truồng
                              Trước tiên nhan sầu động.
                              Giờ thứ hai mươi sáu
                              Là giờ của Ta và Em.
                              Thiên địa lung linh
                              Tình yêu mờ ảo
                              Ân ái mông mênh.
                              Chẳng ai thấy tình yêu của ta và em
                              Ngoài Em và Ta!
                              ~Lưu-Trọng-Tưởng~
                                      26-02-03
                               
                              #90
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 1234567 > | Trang 6 của 7 trang, bài viết từ 76 đến 90 trên tổng số 93 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9