Kiểu:
Xin chào !

 Dòng thơ miền bắc

Thay đổi trang: < 123 > | Trang 2 của 3 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 44 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Anh Nguyên

  • Số bài : 1744
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.10.2008
  • Trạng thái: offline
RE: Dòng thơ miền bắc 08.02.2011 11:10:51 (permalink)



TỐ-HỮU

1920-2002

Sinh Quảng Thọ, Quảng Điền, Thừa
Thiên, Huế. Cha, nhà Nho không đỗ dạt
Nhưng thích thơ và dạy ông làm thơ cổ.
Mẹ cũng thuộc nhiều ca dao và dân ca
Huế. Phó chủ tịch Liên Hiệp Văn Học
Nghệ Thuật VN 1963, Ủy viên chính thức
bộ Chính Trị 1980.



DẬY MÀ ĐI!

Dậy mà đi! Dậy mà đi!
Đừng tiếc nữa, can chi mà tiếc mãi?
Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần?
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu!
Thì đứng đấy, xoa tay, và tự bảo:
Chí còn đây, sức lực hãy còn đây!
Lòng không nghèo tin tưởng ở tương lai
Chân có ngã thì đứng lên, lại bước,
Thua ván này, ta đem bày ván khác
Có can chi, miễn được cuộc sau cùng
Dậy mà đi, hy vọng sẽ thành công
Rút kinh nghiệm đỡ bao lần thất bại
Một lần ngã là một lần bớt dại
Để thêm khôn một chút nữa trong người
Dậy mà đi, hỡi bạn dân nghèo ơi!
~Tố-Hữu~
Tháng 5-1941


HỒ-CHÍ-MINH

Hồ-Chí-Minh
Người lính già
Đã quyết chiến hy sinh
Cho Việt Nam độc lập
Cho thế giới hòa hình!
Người đã sống năm mươi năm vũ bão
Vì nhân loại
Người quyết dâng xương máu
Vì giang sơn
Người quyết dứt gia đình!

Hồ-Chí-Minh
Người đã quyết
Mặc phong ba giá tuyết
Mặc gươm súng xiềng gông
Làm tên quân cảm tử đi tiên phong
Đánh trăm trận, thề trăm phen quyết thắng!
Bao thất bại dẫu xát lòng cay đắng
Hồn xẫn tươi vui, thơm ngát tình đời
Bước trường chinh dầu mỏi gối khan hơi
Tim gang thép vẫn bừng bừng lửa chiến
Cờ đã phất, phải giương cao quyết tiến!
Người xông lên
Và cả đoàn quân, thừa huyết khí thanh niên
Rập bước tiến bên người cha anh dũng.
Tiếng Người thét
Mau lên gươm lắp súng!
Và cả đoàn quân
Đã bao nhiêu năm tháng trải phong trần
Mắt sáng quắc tay xanh lòe mã tấu
Vụt ào lên quyết hy sinh chiến đấu
Diệt cường quyền!
Ôi sức mạnh vô biên!
Hồ Chí Minh
Hỡi ngọn đuốc thiêng liêng
Trên đầu ta, ngọn cờ dân tộc
Trăm thế kỷ trong tên Người: Ái Quốc
Bạn muôn đời của thế giới đau thương!

Chúng tôi đây
Lớp con cháu trên đường
Gươm tuốt vỏ, súng cầm tay, xốc tới
Ngọn cờ đỏ sao vàng bay phấp phới
Nước non Hồng vang dội Tiến quân ca

Hồ-Chí-Minh
Người trẻ mãi không già!
~Tố-Hữu~
 26-8-1945


HUẾ THÁNG TÁM

Huế trầm mặc hôm nay sao khác khác
Những mắt huyền ngơ ngác hỏi thầm nhau
Chân nôn nao như khách đợi mong tàu
Bước dò bước, không biết sau hay trước?
Tim hồi hộp, vì sao? Ai hẹn ước;
Ai đang về? Dáng đó thấp hay cao?
Mắt sáng ngời, như lửa hay như sao?
Người hay mộng? Ngoài vào hay trong tới?
Giáng từ trên hay là vươn từ dưới?
Huế xôn xao lo lắng, những đêm mơ
Khát khao hoài, như cô gái mong chờ
Sau cửa hé, người yêu chưa biết mặt...
Trên Hương giang mênh mang đò lạnh ngắt
Tiếng đàn im ca kỹ nép phương nào?
Trăng thì thầm chi với sóng lao xao...
Đức Kim Thượng đêm nay trong ngọc điện
Ngự lên lầu, trông lên cao xao xuyến
Muôn vì sao...Lạnh lẽo thấm hoàng bào
Người rùng mình, tưởng đứng đỉnh cù lao
Nỗi cô độc giữa gió triều biến động,
Đôi gốc đại nghiêng nghiêng tàn lay bóng
Sầu thâm cung vờ vật dưới chân chầu
Người đứng đây. Trăm họ đang về đâu?
Đình thần đó, rầu rầu thân lá trắng
Quá khứ nặng đè xuống đầu cúi lặng...
Một ngai vàng không thể thắng cả giang sơn!
Lòng muôn dân rần rật lửa căm hờn
Máu giải phóng đã sôi dòng nhân loại!
Người phải xuống, đến nay, đêm chiến bại
Để toàn dân chiến thắng giữ ngôi son!
Người phải lui, cho Dân tiến, Nước còn
Dân là chủ, không làm nô lệ nữa!
Hãy mở mắt: Quanh hoàng cung biển lửa
Đã dâng lên, ngập Huế đỏ cờ sao
Mở mắt trông: Trời đất bốn phương chào
Một dân tộc đã ào ào đúng dậy!

Chừ đây Huế, Huế ơi! Xiềng gông xưa đã gẫy
Hãy bay lên! Sông núi của ta rồi!
Nước mắt ta trào, húp mí, tràn môi
Cổ ta ré trăm trận cười, trận khóc!
Ta ôm nhau, hôn nhau từng mái tóc
Hả hê chưa, ai bịt được mồm ta?
Ta hét huyên thiên, ta chạy khắp nhà
Ai dám cấm ta say, say thần thánh?
Ngực lép bốn nghìn năm, trưa nay cơn gió mạnh
Thổi phồng lên. Tim bỗng hóa mặt trời
Có con chim nào trong tóc nhảy nhót hót chơi
Ha! Nó hót cái gì vui vui nghe thiệt ngộ
Gió gió ơi! hãy làm giông làm tố
Cuốn tung lên cờ đỏ máu thơm tươi
Vàng vàng bay, đẹp quá, sao sao ơi
Ta ngã vật trong dòng người vuộn thác
Ôi thiên đường! Tai miên man lắng nhạc
Từ muôn phương theo gót nện rầm rầm
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam muôn năm!
~Tố-Hữu~
  1945


TỪ ẤY

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim...

Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời.

Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm, cù bất cù bơ...
~Tố-Hữu~
   1946


SÁNG THÁNG NĂM

Vui sao một sáng tháng Năm
Đường về Việt Bắc, lên thăm Bác Hồ
Suối dài xanh mướt nương ngô
Bốn phương lồng lộng Thủ đo gió ngàn...

Bác kêu con đến bên bàn
Bác ngồi Bác viết, nhà sàn đơn sơ
Con bồ câu trắng ngây thơ
Nó đi tìm thóc quanh bồ công văn
Lát rồi, chim nhé, chim ăn
Bác Hồ còn bận khách văn đến nhà.

Bàn tay con nắm tay Cha
Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng
Bác ngồi đó, lớn mênh mông
Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non

Bác Hồ, cha của chúng con
Hồn của muôn hồn
Cho con được ôm hôn má Bác
Cho con hôn mái đầu tóc bạc
Hôn chòm râu mát rượi hòa bình!

Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh
Trong sáng lòng anh xung kích
Nửa đêm bôn tập diệt đồn
Vững tay người chiến sĩ nông thôn
Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo
Anh thợ, má anh vàng thuốc pháo
Cánh tay anh dày sẹo lửa gang
Ơi những em đốt đuốc đến trường làng
Và các chị dân công mòn đêm vận tải!
Các anh chị, các em ơi, có phải
Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh
Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!

Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
Đôi mắt bác hiện lên cười, phấn khởi
Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh
Ôi người ta đôi mắt mẹ hiền sao!
Giọng của người, không phải sấm trên cao
Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước
Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước
Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...
Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị
Màu quê hương bền bỉ đậm đà
Ta bên Người, Người toả sáng trong ta
Ta bỗng lớn lên Người một chút.

Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút
Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời
Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!
Người rực rỡ một mặt trời cách mạng
Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng.
Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

Hồ Chí Minh
Người ở khắp nơi nơi...
Hồn biển lới đón muôn lời thủ thỉ
Lắng từng câu, từng ý chưa thành
Người là Cha, là Bác, là Anh
Quả tim lớn lọc trong dòng máu đỏ
Vạch đường đi, từng bước, từng giờ...
Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại!

Con nhớ hết mỗi lời Người dạy:
Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ
Bác bảo đi, là đi.
Bác bảo thắng, là thắng
Việt Nam có Bác Hồ
Thế giới có Xta-lin
Việt Nam phải tự do
Thế giới phải hòa bình!
Chúng con chiến đấu hy sinh
Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

Bắt tay Bác tiễn ra về
Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu...
~Tố-Hữu~                     
5-1951


ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã... làm sao, mất rồi!
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.
~Tố-Hữu~
  (5-1953)


VIỆT BẮC

- Mình về mình có nhớ ta
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?
- Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân li
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...
- Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
Mình về, rừng núi nhớ ai
Trám bùi để rụng, măng mai để già
Mình đi, có nhớ những nhà
Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son
Mình về, còn nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh
Mình đi, mình có nhớ mình
Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?
- Ta với mình, mình với ta
Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh
Mình đi, mình lại nhớ mình
Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu...
Nhớ gì như nhớ người yêu
Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia sông Đáy, suối Lê vơi đầy
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi...
Thương nhau, chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Địu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô
Nhớ sao lớp học i tờ
Đồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều
Chày đêm nện cối đều đều suối xa...
Ta về, mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hòa bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.
Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây
Núi giăng thành lũy sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Đất trời ta cả chiến khu một lòng.
Ai về ai có nhớ không?
Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng
Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng
Nhớ từ Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà...
Những đường Việt Bắc của ta
Đêm đêm rầm rập như là đất rung
Quân đi điệp điệp trùng trùng
Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan
Dân công đỏ đuốc từng đoàn
Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.
Nghìn đêm thăm thẳm sương dày
Đèn pha bật sáng như ngày mai lên.
Tin vui chiến thắng trăm miềm
Hòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên vui về
Vui từ Đồng Tháp, An Khê
Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.
Ai về ai có nhớ không?
Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.
Nắng trưa rực rỡ sao vàng
Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công
Điều quân chiến dịch thu đông
Nông thôn phát động, giao thông mở đường
Giữ đê, phòng hạn, thu lương
Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu...
Ở đâu u ám quân thù
Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền.
Mười lăm năm ấy ai quên
Quê hương cách mạng dựng nên Cộng hòa
Mình về mình lại nhớ ta
Mái đình Hồng Thái cây đa Tân Trào.
- Nước trôi nước có về nguồn
Mây đi mây có cùng non trở về?
Mình về, ta gửi về quê
Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai
Nâu này nhuộm áo không phai
Cho lòng thêm đậm cho ai nhớ mình
Trâu về, xanh lại Thái Bình
Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi.
- Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhòa.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình
Thái Bình đồng lại tươi xanh
Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui...
- Mình về thành thị xa xôi
Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông, còn nhớ bản làng
Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?
Mình đi, ta hỏi thăm chừng
Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?
- Đường về, đây đó gần thôi!
Hôm nay rời bản về nơi thị thành
Nhà cao chẳng khuất non xanh
Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.
Ngày mai về lại thôn hương
Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng.
Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời
Mái trường ngói mới đỏ tươi.
Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng
Muối Thái Bình ngược Hà Giang
Cày bừa Đông Xuất, mía đường tỉnh Thanh
Ai về mua vại Hương Canh
Ai lên mình gửi cho anh với nàng
Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng
Vải tơ Nam Định, lụa hàng Hà Đông
Áo em thêu chỉ biếc hồng
Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi
Còn non, còn nước, còn trời
Bác Hồ thêm khỏe, cuộc đời càng vui!
- Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi rừng núi trông theo bóng Người...
- Lòng ta ơn Đảng đời đời
Ngược xuôi đôi mặt một lời song song.
Ngàn năm xưa nước non Hồng
Còn đây ơn Đảng nối dòng dài lâu
Ngàn năm non nước mai sau
Đời đời ơn Đảng càng sâu càng nồng.
Cầm tay nhau hát vui chung
Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.
~Tố-Hữu~
   1954


TA ĐI TỚI

Ta đi giữa ban ngày
Trên đường cái, ung dung ta bước.
Đường ta rộng thênh thang tám thước
Đường Bắc Sơn, Đình Cả, Thái Nguyên
Đường qua Tây Bắc, đường lên Điện Biên
Đường cách mạng, dài theo kháng chiến...
Đến hôm nay đường xuôi về biển
Mới tinh khôi màu đất đỏ tươi
Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!
Ai về với quê hương ta tha thiết
Sông Hương, Bến Hải, Cửa Tùng...
Ai vô đó, với đồng bào, đồng chí
Nói với Nửa - Việt Nam yêu quý
Rằng: nước ta là của chúng ta
Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa!
Chúng ta, con một cha, nhà một nóc
Thịt với xương, tim óc dính liền.
Dù ai nói ngả nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.
Dù ai rào giậu ngăn sân
Lòng ta vẫn giữ là dân Cụ Hồ!
Ta đã lớn lên rồi trong khói lửa
Chúng nó chẳng còn mong được nữa
Chặn bàn chân một dân tộc anh hùng.
Những bàn chân từ than bụi, đầy bùn
Đã bước dưới mặt trời cách mạng.
Những bàn chân của Hóc Môn, Ba Tơ, Cao Lạng
Lừng lẫy Điện Biên, chấn động địa cầu
Những bàn chân đã vùng dậy đạp đầu
Lũ chúa đất xuống bùn đen vạn kiếp!
Ta đi tới, trên đường ta bước tiếp,
Rắn như thép, vững như đồng.
Đội ngũ ta trùng trùng điệp điệp
Cao như núi, dài như sông
Chí ta lớn như biển Đông trước mặt!
Ta đi tới, không thể gì chia cắt
Mục Nam Quan đến bãi Cà Mau
Trời ta chỉ một trên đầu
Bắc Nam liền một biển.
Lòng ta không giới tuyến
Lòng ta chung một Cụ Hồ
Lòng ta chung một Thủ đô
Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!
~Tố-Hữu~
  8-1955

CÁNH CHIM KHÔNG MỎI

Chiều nay gió lặng, Nắng hanh
Mây hồng trắng nõn, trời xanh, Bác về*
Sông hồng nắng rực bờ đê
Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa

Bác đi, muôn dặm đường xa
Hôm nay tuyết lạnh, nay vừa nắng lên
Bác về, tóc có bạc thêm?
Năm canh, bốn biển, có đêm nghĩ nhiều?

Hỡi Người, tim những thwong yêu
Cánh chim không mỏi sơm chiều vẫn bay
Chim kêu tung cánh chim bay
Ba mươi sáu triệu chim bầy gọi nhau**

Chim kêu ríu rít trên đầu
Mùa cam đương ngọt địa cầu của ta
Giá sương đwogn hẹn mùa hoa
Nắng xuân từ Mạc-tư-khoa đã về.

Sông hồng nắng rực bờ đê
Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa
Hoa ơi, con gái của cha
Cha nâng con nhé, làm hoa mừng Người.

Bác về, vui đó, con ơi!
Bác hôn các cháu, bác cười với dân
Ngày vui vui những hai lần:
Bác về, mang cả mùa xuân lại nhà.
~Tố-Hữu~
12- 1960


BÀI CA MÙA XUÂN 1961

Tôi viết bài thơ xuân
Nghìn chín trăm sáu mốt
Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt
Nắng soi sương giọt long lanh...
Rét nhiều nên ấm nắng hanh
Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường!
Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy
Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy
Như buổi đầu hò hẹn, say mê
Anh nắm tay em, sôi nổi, vụng về
Mà nói vậy: "Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ, và phần để em yêu..."
Em xấu hổ: "Thế cũng nhiều anh nhỉ!"
Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chí
Dắt nhau đi, cho đến sáng mai nay
Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay!
Ôi tiếng hót vui say con chim chiền chiện
Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng
Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh
Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh
Thơ đã hát, mát trong lời chúc:
Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh
Tam Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh...
Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!
Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng...
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Xin hát mừng non nước hôm nay:
Một vùng trời đất trong tay
Dẫu chưa toàn vẹn, cũng bay cờ hồng!
Việt Nam, dân tộc anh hùng
Tay không mà đã thành công nên người!
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau
Đảng cho ta trái tim giàu
Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay!
Đời vui đó, hôm nay mở cửa
Như dãy hàng bách hóa của ta
Hỡi những người yêu, hãy ghé mua hoa
Và đến đó, sắm ít quà lễ cưới:
Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi
Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh!
Ta còn nghèo, phố chật nhà gianh
Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết...
Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kết
Ta nắm tay nhau xây lại đời ta
Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà
Chuồng lợn, bầy gà, đàn rau, ao cá
Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá
Mỗi hòn than, mẩu sắn, cân ngô
Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!
Ồ thích thật, bài thơ miền Bắc
Rất tự do nên tươi nhạc, tươi vần
Cả không gian như xích lại gần
Thời gian cũng quên tuần quên tháng.
Đời trẻ lại. Tất cả đều cách mạng!
Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùng
Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung
Người hợp tác nên lúa dày thêm đó.
Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm
Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội
Như hôm nay, giữa công trường đỏ bụi
Những đoàn xe vận tải nối nhau đi
Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì
Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi...
Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân
Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.
Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!
Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?
Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?
Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
Hỡi những người trai, những cô gái yêu
Trên những đèo mây, những tầng núi đá
Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!
Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai
Khói những nhà máy mới ban mai...
Tôi viết cho ai bài thơ 61?
Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt
Hà Nội rì rầm... Còi thổi ngoài ga
Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa
Tiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ...
Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó
Tiếng đập thình thình, muốn vỡ làm đôi!
Ta biết em rất khỏe, tim ơi
Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng
Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng?
Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra
Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng
Miền Nam dậy, hò reo náo động!
Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi
Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa
Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
Treo trước mắt của loài người ta đó:
Hòa bình
ấm no
Cho
con người
Sung sướng
Tự do! yêu dấu gian lao.
~Tố Hữu~
24-1-1961


MẸ SUỐT 

Lặng nghe mẹ kể ngày xưa
Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình
Mẹ rằng:Quê mẹ, Bảo Ninh
Mênh mông sóng biển lênh đênh mạn thuyền
Sớm triều nước xuống triều lên
Cực thân từ thuở mới lên chín mười
Lớn đi ở bốn kẻ người
Mười hai năm lẻ, một thời xuân qua
Lấy chồng cũng khổ con ra
Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình!
Nghĩ mà thương mẹ cha sinh
Thương chồng con laị thương mình xót xa...

Bây chừ sông nước về ta
Đi khơi đi lộng, thuyền ra thuyền vào
Bây chừ biển rộng trời  cao
Cá tôm cũng sướng, lòng nào chẳng xuân!
Ông nhà theo bạn Ềxuất quânỂ
Tui may cũng được vô chân Ềsẵn sàngỂ
Một tay lái chiếc đò ngang
Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày
Sợ chi sóng nước tàu bay
Tây kia ta đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua!
Kể chi tuổi tác già nua
Chống chèo xin cứ thi đua đến cùng!

Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
Gió lay như sóng biển tung trắng bờ...

Gan chi, gan rứa. mẹ nờ?
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai?
Chẳng bằng con gái, con trai
Sáu mươi còn một chút tài đò đưa
Tàu bay hắn bắn sớm trưa
Thì tui cứ việc nắng mưa đưa đò...
Ghé tai mẹ, tôi tò mò:
Cớ rằng ông cũng ưng cho mẹ chèo?
Mẹ cười: Nói cứng, phải siêu
Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều bằng ông!
Nghe ra, ông cũng vui lòng
Tui đi, còn chạy ra sông dặn dò:
"Coi chừng sóng lớn, gió to
Màn xanh đây mụ, đắp cho kín mình!"

Vui sao  câu chuyện ơn tình
Nắng trưa cồn cát Quảng Bình cũng say...
~Tố-Hữu~
4-11-1965


HỒ CHÍ MINH ! HỒ CHÍ MINH !

Người đứng trên đài, lặng phút giây
Trông đàn con đó, vẫy hai tay
Cao cao vầng trán... Ngời đôi mắt
Độc lập bây giờ mới thấy đây!

Người đọc Tuyên ngôn... Rồi chợt hỏi :
"Đồng bào nghe tôi nói rõ không ?"
Ôi câu hỏi, hơn một lời kêu gọi
Rất đơn sơ mà ấm bao lòng !

Cả muôn triệu một lời đáp: "Có !"
Như Trường Sơn say gió biển Đông
Vâng Bác nói, chúng con nghe rõ
Mỗi tiếng Người mang nặng núi sông.

Trời bỗng xanh hơn, nắng chói loà
Ta nhìn lên Bác, Bác nhìn ta
Bốn phương chắc cũng nhìn ta đó
Nước Việt Nam dân chủ Cộng hoà!

Ta đứng đây, lẫm liệt đường hoàng
Như Thạch Sanh, khí phách hiên ngang
Lưng đàn, tay búa, tay giương nỏ
Chém Mãng xà vương, giết đại bàng.

Chúng đến đó. Cả bầy hùm sói
Pháp theo Anh, một giống thực dân
Máu đã chảy. Miền Nam đã gọi.
Những chuyến tàu hối hả ra quân...

Ghê thay lũ ô binh thổ phỉ
Kéo vào ăn, miền Bắc xác xơ
Nguy vận nước mong mang đầu chỉ
Sức toàn dân quyết giữ cơ đồ!

Bác Hồ thức. Năm canh không ngủ
Nghe phong ba gào thét đá ghềnh
Vững tay lái. Ôi người thuỷ thủ
Đã từng quen bốn biển lênh đênh!

Người trông gió bỏ buồm, chọn lúc
Nước cờ hay, xoay vạn kiêu binh
Lòng nhẫn nhục quyết không khuất phục
Yêu hoà bình, đâu sợ chiến chinh!

Giặc đã đánh. Thì ta quyết đánh!
Thà hy sinh tất cả không nao.
Lời Bác gọi, nửa đêm vang lệnh:
"Hãy xông lên, chiến sĩ đồng bào"!

Cà nuớc đáp một lời: Quyết thắng!
Phố phường giăng chiến luỹ, vươn cao
Xóm thôn dựng pháo đài, đứng thẳng
Tre thành chông, người hoá anh hào!

Trải chín năm trường, đi kháng chiến
Gót chân trơn càng luyện tinh thần.
Con suối nhỏ cũng mang hồn biển
Mỗi đời riêng lớn giữa lòng dân.

Ta có Bác dẫn đường lên trước
Bác cùng ta, mỗi bước gian lao
Vui sao buổi hành quân nắng lửa
Bỗng gặp Người, lưng ngựa đèo cao...

Thương sao, sáng lên đường ra trận
Người đến thăm ta, vượt lũ nguồn
Nhớ sao giữa chiến trường lửa đạn
Người đứng trông ta đánh diệt đồn!

Chống gậy lên non xem trận địa
Vạn trùng núi đỡ vạn trùng mây
Quân ta khí mạnh nuốt Ngưu Đẩu
Thề diệt xâm lăng lũ sói cầy

Ôi những chiều mưa đầm lá cọ
Bác vào, tươi mỗi lán lều con
Bữa cơm muối, măng non bí đỏ
Tháng ngày vui có Bác mà ngon!

Nơi Bác ở: Sàn mây vách gió
Sáng nghe chim rừng gáy bên nhà
Đêm trăng một ngọn đèn khêu nhỏ
Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Tiếng hát xa đưa... Muôn tiếng hát
Điện Biên! Trời đất dậy tin mừng
Bác Hồ khẽ vuốt chòm râu mát
Gió sớm đưa hương ngát cả rừng...


Điện Biên! Lừng lẫy Việt Nam ta
Vang tiếng kèn vui gọi mọi nhà
Mời bạn gần xa ra tuyến lửa
Mở đường giải phóng Á-Phi-La!

Chưa vẹn tròn vui, đã sáng tươi
Đường lên hạnh phúc đỏ chân trời
Bốn nghìn năm cũ, bao mơ ước
Đã được hôm nay, rạng mặt người!

Chung sức lại, ơi anh ơi chị
Ruộng đồng ta, nhà máy ta đây.

Chỉ hai tiếng thân yêu : đồng chí
Đã thương rồi, ấm những bàn tay.

Đơn giản vậy, cơm ăn áo mặc
Của ta nay, nặng biết bao tình.
Cả không khí, trời xanh miền Bắc
Cũng trong như lòng Bác thương mình!

Muôn dặm ta đi, mới bước đầu
Nhớ lời Bác dạy, dễ quên đâu!
Nước non còn nỗi đau chia cắt
Nam Bắc hai miền, ta có nhau

Giặc Mỹ ngông cuồng đã đến đây
Hắn thường đem súng doạ Đông Tây
Lương tâm quen thói vàng mua bán
Có chúng ta đây, diệt chúng mày!

Máu đọng chưa khô, máu lại đầy
Hỡi miền Nam trăm đắng nghìn cay
Hăm lăm năm  chẳng rời tay súng
Đi trước về sau, đã dạn dầy!

Hỡi miền Bắc đó, nặng đôi vai
Gánh cả non sông, vượt dặm dài
Xẻ dọc Trường Sơn, đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai!

Ôi! Đất anh hùng dễ mấy mươi
Chìm trong khói lửa, vẫn xanh tươi
Mưa bom, bão đạn, lòng thanh thản
Nhạt muối, với cơm, miệng vẫn cười

Thời đại lớn cho ta đôi cánh
Không có gì quý hơn Độc lập Tự do!
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Có Đảng ta đây, có Bác Hồ.

Ta hiểu. Miền Nam thương nhớ Bác
Nóng lòng mong đợi Bác vào thăm
Ta hiểu. Đêm nằm nghe gió gác
Bác thường trăn trở, nhớ miền Nam!

Ai nói giùm ta hết tấm lòng
Bác Hồ thương nhớ mỗi dòng sông
Mỗi hòn núi ở miền Nam đó
Như thịt da ta rỏ máu hồng!

Bản đồ bên vách treo, không nói
In mãi bàn tay Bác chỉ đường
Tấm lịch ngày ngày nghe Bác hỏi:
Hôm nay, đâu thắng ở tiền phương?

Ơi anh Giải phóng chân không mỏi
Mỗi bước hành quân, mỗi chiến công
Có thấy ấm lòng nghe bác gọi
Sáng đường, đôi mắt Bác hằng trông!

Các anh, các chị ở trong ra
Những đứa con yêu trở lại nhà
Có phải mỗi lần ta gặp Bác
Bác vui như trẻ lại  cùng ta?

Ôi! Nụ cười vui của Bác Hồ
"Miền Nam đánh giỏi, Mỹ thua to!"
Bác ơi ! Con biết con chưa giỏi
Quét sạch đường đi, để Bác vô!

*

Còn những ai chưa được một lần
Trong đời, gặp Bác? Hãy nhanh chân
Tiến lên phía trước ! Trên cao ấy
Bác vẫn đưa tay đón lại gần...

Bác vẫn đi kia...giữa cánh đồng
Thăm từng ruộng lúa, hỏi từng bông
Ghé từng hợp tác, qua thôn xóm
Xem mấy trường tươi, mấy giếng trong...

Bác vẫn về kia...Những sớm trưa
Hỏi lò than, xưởng máy, giàn tơ
Hỏi anh hỏi chị công nhân ấy
Vàng ngọc thi đua được mấy giờ?

Ơi anh bộ đội trên mâm pháo
Mắt lượn trời cao, rõi bóng mây
Có thấy, bốn mùa, quên nắng bão
Bên ta, Bác vẫn thức đêm ngày?

Biết chăng, hỡi mẹ rất anh hùng
Con mấy lần đi lập chiến công
Hỡi chị hằng trông ngày thắng trận
Bác khuyên thương nhớ vững bền lòng.

Và các em có hiểu vì sao
Lòng Bác mênh mông vẫn dạt dào
Yêu nụ mầm non,yêu tuổi trẻ?
Biển thường yêu vậy sóng xôn xao...

Vì sao? Trái đất nặng ân tình
Nhắc mãi tên Người: Hồ Chí Minh
Như một niềm tin, như dũng khí
Như lòng nhân nghĩa, đức hy sinh.

Đâu chẳng vang lời Bác thiết tha?
Đời vui tiếng Bác ấm muôn nhà
Bác điẨ Đâu cũng nghe chân bước
Như gió xuân về, đất nở hoa...

Nếu có hôm nào ta vắng Bác
Chắc là Người bận chuyến đi xa...
Ôi đàn em nhỏ quên ca hát
Hãy lớn ngoan như Bác có nhà!

Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa
Có hồ nước lặng sôi tăm cá
Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa.

Có rào râm bụt đỏ hoa quê
Như cổng nhà xưa Bác trở về
Có bốn mùa rau tươi tốt lá
Như những ngày cháo bẹ măng tre.

Nhà gác đơn xơ, một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối
Tủ nhỏ, vừa treo mấy áo sờn.

Máy chữ thôi reo, nhớ ngón đàn
Thong dong chiếc gậy gác bên bàn
Còn đôi dép cũ mòn quai gót
Bác vẫn thường đi giữa thế gian...

Bụt mọc dầm chân đứng đợi ai
Quanh hồ thấp thoáng bóng hoa mai
Ngọn đèn kia thức bên ai đó
Mà dạ hương còn phảng phất bay!

Ô vẫn còn đây,của các em
Chồng thư mới mở, Bác đang xem
Chắc Người thương lắm lòng con trẻ
Nên để buâng khuâng gió động rèm...

Con cá rô ơi, chớ có buồn
Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn.
Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái
Bác vẫn chăm tay tưới ướt bồn

Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương lá hoa
Chỉ biết quên mình cho hết thảy
Như dòng sông chảy, nặng phù sa.

Như đỉnh non cao tự giấu hình
Trong rừng xanh lá, ghét hư vinh
Bác mong con cháu mau khôn lớn
Nối gót ông cha, bước kịp mình.

Ta vào thăm Bác, gặp Lê-nin
Trán rộng yêu thương, đôi mắt nhìn
Người đến cùng ta, ngồi với Bác
Như hình với bóng, một anh linh.

Bác ơi!

Xin để Người yên giấc mộng say
Còn trời đất đó, nước non đây.
Còn ba mươi triệu con Nam Bắc
Quyết thắng, bền gan, tay nắm tay.

Còn triệu anh em đồng chí đó
Bốn mươi năm Đảng, óc tim này.
Nhớ lời di chúc, theo chân Bác.
Len những tầng cao, thẳng cánh bay!

Ngày mai thống nhất lại non sông
Mẹ được gần con, vợ gần chồng
Ôi đến ngày ta sung sướng nhất
Thoả lòng Bác lại trở về trông!

Đời sẽ tươi hơn, xây dựng mới
Đàng hoàng to đẹp, sáng trời Đông
Tuổi xanh vững bước lên phơi phới
Đi tới, như lòng Bác ước mong.

Đem ngày gần lại, đổi năm xa
Nghĩa lớn tình chung, vẫn ruột rà
Bốn biển anh em hoà hợp  lại
Trăm đường một hướng, nở muôn hoa.

Bác ơi!

Tết đến. Giao thừa đó
Vẫn đón nghe thơ Bác mọi lần
Ríu rít đàn em vui pháo nổ
Tưởng nghìn tay Bác vỗ sang xuân.
~Tố-Hữu~                                
1-1970


VIỆT NAM MÁU VÀ HOA

Khao khát trăm năm, mãi đợi chờ
Hôm nay vui đến, ngỡ trong mơ
Một trời êm ả, xanh không tưởng
Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ
Đây cuộc hồi sinh, buổi hóa thân
Mùa đông thế kỷ chuyển sang xuân
Ôi Việt Nam! Từ trong biển máu
Người vươn lên, như một thiên thần!
Thế này chăng? Thuở xưa hoang dã
Chàng Sơn Tinh thắng giặc Thủy Tinh
Càng dâng nước, càng cao ngọn núi
Chân Trường Sơn đạp sóng Thái Bình.
Chúng muốn đốt ta thành tro bụi
Ta hóa vàng nhân phẩm, lương tâm
Chúng muốn ta bán mình ô nhục
Ta làm sen thơm ngát giữa đầm.
Ta sẵn sàng xé trái tim ta
Cho Tổ quốc, và cho Tất cả
Lá cờ này là máu là da
Của ta, của con người, vô giá.
Trắng khăn tang, em chẳng khóc đâu
Hỡi em gái mất cha mất mẹ
Nước mắt rơi, làm nhòa mặt quân thù
Em phải bắn, trúng đầu giặc Mỹ.
Tình thương lớn, mạnh hơn lửa thép
Trận địa đây xây giữa lòng người
Dẫu mưa nắng, trái đất tròn vẫn đẹp
Đời yêu ta, ta phải thắng cho Đời.
Cút sạch đi, bầy sói hôi tanh!
Đã đến buổi cuối cùng phán quyết:
Trả về ta, đất rộng trời xanh
Cho bay, những hố bom làm huyệt.
Lịch sử muốn bay cúi đầu tội lỗi
Dưới gươm thiêng hùng khí Thủ đô
Cả bốn biển hoan hô Hà Nội
Pháo đài bay rụng đỏ mặt hồ.
Ngọc Hà em! Lộng lẫy hoa tươi
Xin thơm khắp miền Nam, miền Bắc
Chắc Bác Hồ vui, xin kính dâng Người
Và tặng cả anh em cùng ta đánh giặc.
Không nỗi đau nào riêng của ai
Của chung nhân loại, chiến công này,
Việt Nam ơi, máu và hoa ấy
Có đủ mai sau, thắm những ngày?
Chưa dễ lành đâu, những vết thương
Nửa mình còn nhức, hỡi quê hương!
Song mùa vui đã mang xuân tới
Đã tắt hôm nay lửa chiến trường.
Rừng núi đã xanh màu giải phóng
Hãy trào lên, ơi sóng Cửu Long
Quét phăng những rác bùn ứ đọng
Những thép gai ngăn mặt, cắt lòng.
Ta lại về ta, những đứa con
Máu hòa trong máu, đỏ như son.
Sài Gòn ơi, Huế ơi! Xin đợi
Tái hợp, huy hoàng, cả Nước non!
~Tố-Hữu~
Xuân 1973


BÀI CA QUÊ HƯƠNG

20 năm dằng dặc xa quê
Nay mới về thăm mừng tái tê...
Mới được nghe giọng hờn dịu ngọt
"Huế giải phóng nhanh, mà anh lại muộn về!"
Ôi, cơ chi anh được về với Huế
Không đợi trưa nay, phượng nở với cờ
Về với phá Tam Giang, như con trích con chuồn dưới bể
Về với từng lá bến Tuần, lợp nón bài thơ...
Cơ chi anh sớm được về bên nội
Hôn nỗi đau tan nát Phù Lai
Như quê bạn Niệm Phò trơ trụi
Đạn bom cày cả nương sắn, đồng khoai!
Cơ chi anh sớm được về bên ngoại
Giữ bờ tre, bên nước Thanh Lương
Thương các cậu, các dì chịu khảo tra, không nói
Đào hầm nuôi cán bộ tháng năm trường!
Quê hương ơi, sao mà da diết thế
Giọng đò đưa... lòng Huế đó chăng?
Vì dù đèn tắt, đã có trăng
Khổ em thì em chịu, biết làm răng đặng chừ...
Câu hò xưa mối tương tư
Thiết tha đôi lứa, mà như đôi miền!
Bây giờ, nước lớn, thuyền lên
Bắc Nam mình lại nối liền thịt da
Bây giờ, hết nỗi gần xa
Anh vào Hương Thủy, anh ra Phong Điền
Đường làng, lạ mấy cũng quen
Bước chân cứ nhớ, chẳng quên lối nào.
Ngày đi, lòng vẫn tự hào
Nay về, càng ngẩng đầu cao với trời.
Thừa Thiên, đẹp cảnh, đẹp người
Núi xanh khí phách, biển ngời sức xuân!
Núi này, Bạch Mã, Hải Vân
Mây đưa Anh Giải phóng quân lên đèo
Biển này, cửa Thuận sóng reo
Thanh thanh vành mũ tai bèo là em.
Hương Giang ơi, dòng sông êm
Quả tim ta, vẫn ngày đêm tự tình
Vẫn là duyên đó, quê anh
Gió mưa tan, lại trong lành mặt gương.
Bến nghèo, xưa chuyến đò ngang
Nay cầu chống Mỹ, xe sang dập dìu
Tràng Tiền, biết mấy là yêu!
Tuổi thơ áo trắng, sớm chiều bướm bay.
Ngự Bình, thông lại xanh cây
Bên kia Vọng Cảnh, bên này Thiên Thai
Bức tranh non nước tuyệt vời
Bàn tay ta lại xây đời ta đây!
Hoàng cung, thôi đã rêu dày
Ngẩn ngơ thần tượng còn say thuở nào?
Tươi rồi, cuộc sống thanh tao
Bát cơm hến cũng ngọt ngào lòng ta.
Huế ơi, đẹp lắm quê nhà
Câu Nam ai hóa bài ca anh hùng
Ai đi qua đó miền Trung
Xin mời ghé lại, vui cùng Huế tôi!
     ~Tố Hữu~
Kỷ niệm tháng 5-1975


<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.02.2011 11:51:14 bởi Anh Nguyên >
 
#16
    Anh Nguyên

    • Số bài : 1744
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.10.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Dòng thơ miền bắc 20.02.2011 10:46:48 (permalink)




    TẾ-HANH
      
    1921

    Tức Trần-Tế-Hanh, sinh tại Quảng-Ngãi,
    làm thơ, nghiên cứu văn học, dịch thuật.


    VƯỜN XƯA

    Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
    Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
    Hai ta ở hai đầu công tác
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

    Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
    Như mặt trăng mặt trời cách trở
    Như sao hôm sao mai không cùng ở
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

    Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
    Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
    Em theo chim đi về tháng tám
    Anh theo chim cùng tháng ba qua

    Một ngày xuân em trở lại nhà
    Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
    Em nhìn lên ngọn cây gió thổi
    Lá như môi thì thầm gọi anh về

    Lần sau anh trở lại mùa hè
    Mẹ nói em có về bên giếng giặt
    Anh nhìn mãi giếng sâu trong vắt
    Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

    Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
    Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
    Hai ta ở hai đầu công tác
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
    ~Tế-Hanh~
       1957


    NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.
    Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
    Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
    Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
    Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
    Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
    Bầy chim non bơi lội trên sông
    Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
    Sông mở nước ôm tôi vào dạ
    Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
    Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
    Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
    Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
    Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
    Vẫn trở về lưu luyến bên sông
                              *
    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
    Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
    Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng Ềmiền NamỂ
    Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
    Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
    Tôi nhớ cả những người không quen biếtẨ
    Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
    Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
    Hình ảnh con sông quê mát rượi
    Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
    Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
    Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
    Không ghành thác nào ngăn cản được
    Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
    Tôi sẽ về sông nước của quê hương
    Tôi sẽ về sông nước của tình thương...
    ~Tế-Hanh~
      (1956)


    BÀI THƠ TÌNH Ở HÀNG-CHÂU*

    Anh xa nước nên yêu thêm nước
    Anh xa em cành nhớ thêm em
    Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
    Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
    Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
    Một ít vàng trong nắng trong cây
    Một ít buồn trong gió trong mây
    Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
    Anh đã đến những nơi lịch sử
    Đường Tô Đông Pha làm phú
    Đường Bạch Cư Dị đề thơ
    Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
    Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu
    Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
    Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
    Có hai ta cùng tựa bên cầu
    Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa
    Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
    Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa
    Làn nước qua ánh mắt ai đưa
    Cơn gió đến bàn tay em vẫy
    Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
    Có núi sông và có trăng sao
    Có giận hờn và có chiêm bao
    Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
    Nói sao hết em ơi bao kỉ niệm...
    Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
    Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi
    Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
    Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
    Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong
    Chỉ mình anh với im lặng trong phòng
    Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:
    Hai bóng người đi
    một hàng tùng bách
    Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?
    Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
    Vơ vẩn tình chăn
    chập chờn mộng gối
    Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
    Nước Tây Hồ bỗng hóa nước Hồ Tây
    Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.
    ~Tế-Hanh~



    BẰNG-VIỆT
        
    1941

    Tức Nguyễn-Việt-Bằng, sinh tại  Thạch-Thất,
    Hà-Tây, làm thơ, viết tryện ngắn và dịch.


    BẾP LỬA*

    Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
    Một bếp lửa ấp iu nồng đượm
    Cháu thương bà biết mấy nắng mưa

    Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói
    Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi
    Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy
    Chỉ nhớ khói hung nhèm mắt cháu
    Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay

    Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa
    Tu hú kêu trên những cánh đồng xa
    Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà
    Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế
    Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế
    Mẹ cùng cha bận công tác không về
    Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe
    Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học
    Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc
    Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà
    Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?

    Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi
    Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi
    Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh
    Vẫn vững lòng, bà dặn cháu đinh ninh
    Bố ở chiến khu bố còn việc bố
    Mày có viết thư chớ kể này kể nọ
    Cứ bảo nhà vẫn được bình yên

    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn
    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng
    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa

    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ
    Bà vẫngiữ thói quen dậy sớm
    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm
    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi
    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui
    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ
    Ôi kỳ lạ và thiêng liêng- Bếplửa

    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu
    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả
    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở
    Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?
    ~Bằng-Việt~


    EM ĐỪNG GHEN

    Em đừng ghen với những thoáng say mê
    Trong giấc mơ hoa niên chỉ bay mà chẳng đứng
    Cơn gió nhỏ giữa chiều thu lơ lửng
    Búp lá bên đường cũng thức dậy tình yêu
    Và mùa hè đầy ắp tiếng ve kêu
    Hoa sen thắm đưa hương mười tám tuổi
    Và những cái nhìn rất vội
    Suốt mùa trăng, mùa trăng, mùa trăng.
    Em đừng ghen với quá khứ trong anh
    Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt
    Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt
    Thuở tình yêu như cánh gió không bờ...
    Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ
    Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật
    Em ghen chi những điều đã mất
    Như ánh sáng cầu vồng, bong bóng những cơn mưa .
    Em từng khêu bấc dầu những năm tháng gay go
    Không phải để đọc thơ mà để ngồi vá áo
    Em từng xách ba lô vẹo người trong mưa bão
    Cho kịp chuyến xe tàu đi công tác nửa đêm.
    Khi chia tay em chỉ biết lặng nhìn
    Chân trời đỏ ánh đèn pha dữ dội
    Đôi mắt thẳm sâu không còn có tuổi
    Vừa gan góc lạ lùng, vừa yếu đuối ngây thơ .
    Thiêng liêng sao những phút ấy bây giờ
    Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta
    Mà chỉ có hôm nay, những ngày đang sống thực
    Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật.
    Cuộc đời càng khó khăn càng phải biết thương đời
    Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi
    Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó
    Chỉ tụ lại trong anh mọi vui buồn sướng khổ
    Em đừng ghen với quá khứ của anh
    ~Bằng Việt~

    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2011 10:54:26 bởi Anh Nguyên >
     
    #17
      Anh Nguyên

      • Số bài : 1744
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 21.10.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Dòng thơ miền bắc 22.02.2011 09:07:14 (permalink)




      LƯU-QUANG-VŨ


      NÓI VỚI CON CUỐI NĂM


      Cha lên làng sơ tán thăm con
      hoa mận nở trắng vườn
      năm sắp hết
      chợ quê rộn rịp
      vàng hương nếp mới lá rong xanh
      Hai cha con ngồi trên bờ đê cao
      sông chiều ngút khói
      gió rạp mình cả dại
      sau lưng Hà Nội sương mờ
      thành phố vừa trải qua
      những trận bom hủy diệt
      lòng cha giờ dập nát
      những xác người máu loang
      biết nói gì với con
      đôi mắt trẻ đen tròn ngơ ngác thế
      cuộc chiến đã mấy chục năm trời
      con mới gần ba tuổi
      tia nắng sớm mong manh chùm lá mới
      đêm của đời gió bão đã dài lâu
      Con bi bô với bàn ghế cỏ cây
      tập gọi tên các sự vật trên đời
      tập tin lời người lớn
      cha làm sao nói được
      những khổ đau lầm lạc trên đường
      các ác đen xì trong mỗi quả bom
      mang mặt đẹp nói cười khôn khéo
      Con hát ngọng nghịu
      “vịt dắt tay gà đi chơi”
      áp trán vào gò má thơ ngây
      cha bỗng thấy chẳng còn gì đáng sợ
      cha dạy con mến thương tất cả
      rồi tự con sẽ biết căm thù
      cha dạy con tin yêu từ ngọn cỏ
      rồi mai sau con sẽ nghi ngờ
      con sẽ trả lời những câu hỏi đời cha
      Con cũng sẽ đặt nhiều câu hỏi mới
      lòng cha dẫu héo khô cành mận dại
      nhựa âm thầm buốt trắng những chùm hoa
      con ơi con hãy tha thứ cho cha
      cha chẳng thể nào sống cùng mẹ được
      đời cha nắng gắt
      mẹ con cần mật ngọt của đồng vui
      con khôn lớn trên đời
      hãy yêu thương mẹ
      và hãy hiểu cho cha

      Tết hòa bình đầu tiên
      đất nước nghèo xơ xác
      cha cũng chẳng đủ tiền
      mua cho con áo đẹp
      chiều bên sông gió rét
      con lặng nhìn tít tắp bãi ngô xa
      - Bên kia sông là gì hở cha?
      - Bên kia sông có đường đất đỏ
      có ruộng mía trổ cờ trắng xoá
      những vườn đầy quả ngọt những đồng hoa.
      - Có bươm bướm không cha?
      - Có, có rất nhiều bươm bướm
      Con thì thầm trong hơi thở mạnh
      - Sông rộng thế làm sao sang được?
      Cha ôm con vào lòng, con bé bỏng của cha
      - Bên kia sông có nhiều bướm nhiều hoa
      rồi cha con ta sẽ tìm được con đò
      đi sang bên ấy.

      ~Lưu-Quang-Vũ~





       
      #18
        Anh Nguyên

        • Số bài : 1744
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 21.10.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Dòng thơ miền bắc 11.03.2011 08:11:33 (permalink)




        BẠC-VĂN-ÙI
              
        1931

        Tức Lê-Gia-Hợp thường được
        biết tới với tên Lương-Cầm-Giang,
        quê xã Vĩnh-Thịnh, Vĩnh-Tường,
        Vĩnh-Phú, Phú-Yên.



        EM TẮM
        *

        Sao anh lại rình
        Trộm xem em tắm?
        Da của em ngần trắng
        Da của ái của êm *
        Tay của em lấm lem
        Tay của than của bụi
        Tay của rừng của núi,
        Tay của đất, của nương
        Em tắm xong lại sạch
        Vẫn ngát thơm hoa rừng
        Da của em trắng ngần
        Là của anh tất cả
        Không phải người xa lạ
        Việc gì mà trộm xem!
        Em tắm suối giữa mường
        Tắm trong mối yêu thương
        Có anh đang đứng giữ
        Chớ để Tây đến mường.
        ~Bạc-Văn-Ùi~

        (*) Ái: bố - Êm: mẹ (tiếng Thái).

        NHỚ VỢ Tôi nhớ vợ tôi lắm
        Xin được về hai ngày
        Nhà tôi ở Mường Lay
        Có con sông Nậm Rốm
        Ngày kia tôi sẽ đến
        Lại cầm súng được ngay
        Tôi càng bắn đúng Tây
        Vì tay có hơi vợ
        Cho tôi đi, đừng sợ
        Tôi không chết được đâu
        Vì vợ tôi lúc nào
        cũng mong chồng mạnh khỏe
        Cho tôi đi, anh nhé
        về ôm vợ hai đêm
        Vợ tôi nó sẽ khen
        chồng em nên người giỏi
        Ngày kia tôi về tới
        Được đi đánh cái đồn
        Hay được đi chống càn
        Là thế nào cũng thắng
        Nếu có được trên tặng
        cho một cái bằng khen
        Tôi sẽ dọc đôi liền
        Gửi cho vợ một nửa

        ~Bạc-Văn-Ùi~




        NGUYỄN-MỸ
          
        1935-1971

        Sinh tại Tuy-An, Phú-Yên, làm thơ,
        viết ký sự.



        CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ*

        Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
        Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng
        Trưa một ngày sắp ngả sang đông
        Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ

        Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
        Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
        Chồng của cô sắp sửa đi xa
        Cùng đi với nhiều đồng chí nữa

        Chiếc áo đỏ rực như than lửa
        Cháy không nguôi trước cảnh chia li
        Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
        Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
        Không che được nước mắt cô đã chảy
        Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
        Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
        Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
        - Một rạng đông với màu hồng ngọc

        Cây si xanh gọi họ đến ngồi
        Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
        Ngày mai sẽ là ngày sum họp
        Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
        Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
        Và người chồng ấy đã ra đi...

        Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
        Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
        Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
        "Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."

        Tôi biết cái màu đỏ ấy
        Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
        Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
        Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
        Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
        Một làng xa giữa đêm gió rét...
        Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
        Như không hề có cuộc chia ly...
        ~Nguyễn-Mỹ
        ~
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2011 10:17:16 bởi Anh Nguyên >
         
        #19
          Anh Nguyên

          • Số bài : 1744
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 21.10.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Dòng thơ miền bắc 17.03.2011 07:32:57 (permalink)




          HỮU-THỈNH
                
          1942

          Tức Nguyễn-Hữu-Thỉnh, sinh tại
          Duy-Phiên, Tam-Dương. Làm thơ,
          viết truyện ngắn, ký sự.


          NGHE TIẾNG CUỐC KÊU

          Những đám mây bay đi
          Tôi với người ở lại
          Cuốc kêu ngoài bến sông

          Cuốc kêu vì bẫy hiểm
          Bèo leo nheo nước lên
          Tôi âm thầm gọi tên
          Bàn ghế và quần áo cũ
          Tuổi trẻ đột ngột về
          Ngơ ngác nhìn tôi
          Những cánh diều để chỏm
          Vui hơn điều đáng vui
          Bánh đa phồng giữa chợ
          Che bớt một phần buồn
          Tôi ngồi gọi tên những quân bài tam cúc
          Xe pháo mã những ngả đường xa lắc
          Còn lại thôi hồi tiếng cuốc kêu.
          Cuốc kêu từ ngày chưa ai đặt tên cho cuốc
          Cha tôi nhào đất đắp đường

          Ông táo bằng đất
          Chiếc chén bằng đất
          Những người uống rượu lần lượt bỏ đi
          Cha tôi cầm chiếc chén lên
          Như cầm một phần đời mình
          Đã khô ra thành đất

          Cuốc kêu ngoài bãi xa

          Cuốc kêu từ ngày cây tre chưa đủ lá đan sàng
          Trên đất ướt có người đến ở
          Họ bắt đầu như một chiếc rễ nâu
          Họ làm ra mọi thứ để nuôi nhau
          Mong con cái có ngày mở mặt
          Trời tối thì cậy ngọn đèn
          Ngọn đèn bấc thắp bằng đầu lạ
          Ngọn đèn bấc gió nhiều phen cướp mất

          Cuốc kêu ngoài bến xa!

          Cuốc kêu từ ngày em lạy mẹ lạy cha
          Đi theo một sợi tơ hồng
          Về với anh thành vợ thành chồng
          Tình yêu nhiều đứt nối
          Ta xin rừng một chiếc giường con
          Xin đất một chiếc ấm nhỏ
          Một đời người mà chiến chinh nhiều quá
          Em níu giường níu chiếu đợi anh
          Em trát những người con trai đẹp
          Đợi anh
          Chỉ mong anh về
          áo rách cũng thơm
          Chiếc chạn nhỏ với vài đôi đũa mộc
          Anh cứ tưởng sau chiến tranh thì toàn là hạnh phúc
          Chúng ta đã từng vỏ võ đợi nhau
          Nhưng không phải em ơi, cuốc kêu không phải thế

          Trưa nay có điều gì mà cuốc kêu như xé
          Tôi mất hai người anh
          Cả hai đều rất trẻ
          Sáng nay lại có người hàng xóm chạy sang
          Mỗi lần sau đám tang

          Lòng ai cũng héo
          Dạ ai cũng sầu
          Tôi cứ tưởng không ai còn xấu nữa
          Tôi cứ tưởng tốt với nhau bao nhiêu cũng còn chưa đủ

          Nhưng không phải, trời ơi, cuốc kêu không phải thế.
          Giếng nước than lắm kẻ chao chân
          Khu vườn than: có những con sên ngấp nghé lên trời

          Qua mùa hoa thì bướm cũng bay đi
          Tôi ngồi buồn như lá sen rách

          Cuốc kêu gì mà khắc khoải trưa nay
          Tôi ngồi buồn tôi đếm ngón tay
          Có mười ngón tay đếm đi đếm lại
          Đếm đi đếm lại trời ngả sang chiều.

          Chúng ta bị cái chết gạt về một phía
          Bị hư danh gạt về một phía
          Phải vượt mấy trùng khơi mới bắt gặp nụ cười.

          Vừa bắt gặp nụ cười
          Thì lại nghe tiếng cuốc.
          ~Hữu-Thỉnh~


          NĂM ANH EM TRÊN MỘT
          CHIẾC XE TĂNG

          Năm anh em trên một chiếc xe tăng,
          Như năm bông hoa nở cùng một cội,
          Như năm ngón tay trên một bàn tay,
          Ðã xung trận cả năm người như một.
          Ha ha! Vào lính xe tăng anh trước anh sau,
          Cái nết ở ăn mỗi người một tính,
          Nhưng khi hát ta hòa cùng một nhịp,
          Một người đau ta tất cả quên ăn.
          Năm anh em mỗi đứa một quê,
          Ðã lên xe ấy là cùng một hướng,
          Nổ máy lên là một dạ xung phong,
          Trước quân thù lòng chỉ biết có tấn công.
          Ha ha! Năm anh em ta mang năm cái tên,
          Ấy khi lên xe không còn tên riêng nữa,
          Trên tháp pháo một ngôi sao màu lửa,
          Năm quả tim chung nhịp đập ơ dồn.
          Một con đường đất đỏ như son,
          Một màu rừng xanh bạt ngàn hy vọng,
          Một ý chí bay ra đầu ngọn súng,
          Một niềm tin chiến thắng trong trận này.
          ~Hữu-Thỉnh~




          NÔNG-QUỐC-CHẤN

                    
          1923-2002

          Tức Nông-Văn-Quỳnh, sinh tại Ngân-Sơn,
          Cao-Bằng, làm thơ, lý luận, phê bình.


          DỌN VỀ LÀNG*

          Mẹ! Cao-Lạng hoàn toàn giải phóng
          Tây bị chết bị bắt sống hàng đàn
          Vệ quốc quân chiếm lại các đồn
          Người đông như kiến, súng dày như củi.

          Sáng mai về làng sửa nhà phát cỏ,
          Cày ruộng vườn, trồng lúa ngô khoai
          Mấy năm qua quên tết tháng Giêng, quên rằm tháng bảy,
          Chạy hết núi lại khe, cay đắng đủ mùi
          Nhớ một hôm mù mịt mưa rơi
          Cơn gió bão trên rừng cây đổ
          Cơn sấm sét lán sụp xuống nát cửa
          Ðường đi lại vắt bám đầy chân.

          Súng nổ kia! Giặc Tây lại đến lùng.
          Từng cái lán, nó đốt đi trơ trụi,
          Nó vơ hết áo quần trong túi
          Mẹ địu em chạy tót lên rừng
          Lần đi trước, mẹ vẫy gọi con sau lưng
          Tay dắt bà, vai đeo đẫy nải
          Bà lòa mắt không biết lối bước đi.

          Làm sao bây giờ: ta phải chống!
          Giặc đã bắt cha con đi, nó đánh,
          Cha chửi Việt gian, cha đánh lại Tây
          Súng nổ ngay đì đùng một loạt,
          Cha ngã xuống nằm lăn trên mặt đất
          Cha ơi! Cha không biết nói rồi...

          Chúng con còn thơ, ai nuôi ai dạy?
          Không ai chống gậy khi bà cụ qua đời!
          Mẹ ngồi khóc, con cúi đầu cũng khóc.
          Sợ Tây nghe, mẹ dỗ "nín", con im.
          Lán anh em rải rác không biết nơi tìm
          Không ván, không người đưa cha đi cất.
          Mẹ tháo khăn phủ mặt cho chồng,
          Con cởi áo liệm thân cho bố;
          Mẹ con đưa cha đi nằm một chỗ
          Máu đầy tay, trên mặt nước tràn...
          Mày sẽ chết! Thằng giặc Pháp hung tàn
          Băm xương thịt mày, tao mới hả.

          Hôm nay Cao - Bắc - Lạng cười vang
          Dọn láng, rời rừng, người xuống làng
          Người nói cỏ lay trong ruộng rậm
          Con cày mẹ phát, ruộng ta quang.
          Ðường cái kêu vang tiếng ô tô.
          Trong trường ríu rít tiếng cười con trẻ.
          Mờ mờ khói bếp bay trên mái nhà lá.
          Mặc gà gáy chó sủa không lo,
          Ngày hai bữa rau ta có muối.
          Ngày hai buổi không tìm củ pấu, củ nâu
          Có bắp xay độn gạo no lâu,
          Ðường ngõ từ nay không cỏ rậm,
          Trong vườn chuối, hổ không dám đến đẻ con
          Quả trên cành không lo tự chín tự rụng,
          Ruộng sẽ không thành nơi máu chảy từng vũng.
          Bộ đội đỡ phải đi thung lũng núi rừng,
          Ra đường xe, hát nói ung dung
          Từng đoàn người dắt lá cây tiến bước
          Súng bên vai, bao gạo buộc bên vai,
          Chân đi có giày không sợ nẻ
          Trên đầu có mũ che nắng mưa.
          Mặt trời lên sáng rõ rồi mẹ ạ!
          Con đi bộ đội, mẹ ở lại nhà,
          Giặc Pháp, giặc Mỹ còn giết người cướp của
          trên đất nước ta.
          Ðuổi hết nó đi, con sẽ về trông mẹ.
          ~Nông-Quốc-Chấn
          ~

           
          #20
            Anh Nguyên

            • Số bài : 1744
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 21.10.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Dòng thơ miền bắc 03.04.2011 11:44:40 (permalink)




            TÚ-MỠ

            1900-1976

            Tức Hồ-Trọng-Hiếu, sinh tại Hà-Nội,
            chuyên về thơ.


             
            SAY VĂN CÔNG
             
            Hỏi: Ai đẹp nhất trần gian?
            Thưa rằng: Đẹp nhất các nàng văn công.
            Chư tiên ở chốn Non Bồng
            Có chăng, đẹp thế là cùng, hỡi tiên?
            Tú không còn tuổi thanh niên,
            Nhưng Thơ với Đẹp có duyên nợ gì,
            Mà xem biểu diễn mỗi khi
            Say như điếu đổ các dì văn công.
            Tôi say tiếng hát sáng trong
            Tôi say điệu múa rung lòng du dương.
            Hằng Nga với khúc Nghê Thường,
            Đẹp chăng cũng vậy, ai nhường hơn ai!
            Tôi say duyên dáng khoan thai
            Các cô ngồi gẩy đàn mười sáu dây;
            Tôi say những búp măng tay
            Rập rờn bướm lượn ong bay nhịp nhàng.
            Say cô giới thiệu dịu dàng
            Thanh tao giọng nói, đỏm đang nụ cười.
            Văn công ta đẹp tuyệt vời,
            Tài ba gắn bó cuộc đời cần lao.
            Tài ba tô thắm bang giao
            Gây thêm hữu nghị xiết bao  cảm tình.
            Bụt kia dù có tái sinh,
            Cũng say chết mệt cô mình văn công.
            ~Tú-Mỡ~
            13-5-1962
             
             
            THĂM QUÊ BÁC
             
            Nam Đàn đất võ dũng,
            Làng Sen nức phong danh.
            Trước mặt núi Trạc dựng,
            Sau lưng sông Lam quành.
            Con đường đo đỏ,
            Bờ cỏ xanh xanh,
            Một khu vườn nhỏ
            Hai nếp nhà tranh
            Thiếu thời Bác ở đó.
            Ôi! Cuộc đời  cao thanh.
            Nhìn cảnh đơn sơ ấm cúng
            Thấy người giản dị chân thành.
            Hôm nay hân hạnh thăm quê Bác,
            Cảm xúc, thơ khôn tả xiết tình.
            ~Tú-Mỡ~
            Nghệ-An 28-7-1963


            KHÓC NGƯỜI VỢ HIỀN

            Bà Tú ơi, bà Tú ơi!
            Té ra bà đã qua đời, thực ư?
            Tôi cứ tưởng nằm mơ quái ác,
            Vùng dậy là tỉnh giấc chiêm bao
            Tỉnh dậy, nào thấy đâu nào,
            Nào đâu bóng dáng ra vào hôm mai.
            Đâu bóng dáng con người thùy mị,
            Tuy tuổi già xấp xỉ bảy mươi,
            Vẫn còn khỏe mạnh, vui tươi,
            Le te, nhanh nhẹn như thời xuân xanh.
            Nhìn sau lưng, vô tình cứ ngỡ
            Một cô nào thiếu nữ thanh tân.
            Vậy mà cái chết bất thần
            Cướp bà đi mất, vô ngần xót xa!
            Kể tử thuở đôi ta kết tóc,
            Thấm thoắt gần năm chục năm qua.
            Thủy chung chồng thuận vợ hòa.
            Gia đình hạnh phúc, thật là ấm êm.
            Tôi được bà vợ hiền thuần thục.
            Cảm thấy mình tốt phúc bao nhiêu!
            Đôi ta cùng một cảnh nghèo
            Đạo vợ chồng lấy chữ yêu làm nền.
            Bàn tay trắng dựng nên cơ nghiệp,
            Cũng nhờ bà khéo biết thu va.
            Dù không phú quý vinh hoa,
            Cuộc đời đầy đủ cửa nhà xênh xang.
            Bà đức tính đảm đang trung hậu,
            Gái Việt Nam nếp cũ cổ truyền.
            Có công nên được bù đền,
            Nhà ta cảnh tiểu thần tiên trên đời:
            Con khôn lớn năm trai ba gái,
            Nội ngoại vừa hăm bảy cháu ngoan.
            Đang vui như hội liên hoan,
            Thì bà vội mất muôn vàn tiếc thương!
            Hồi kháng chiến, trên đường gian khổ,
            Bà tản cư cùng lũ con thơ,
            Đạn bom, đau ốm, trải qua,
            Chín năm chịu đựng vậy mà an khang.
            Mà nay chỉ cảm văng, ốm vặt,
            Tưởng như khi váng mặt nhức đầu,
            Lần này nào có ngờ đâu,
            Ốm đùa, chết thật, mới đau đớn lòng!
            Các bác sỹ ra công cứu bệnh,
            Cứu làm sao được mệnh than ôi!
            Bà nay sáu tám tuổi đời,
            Kể thì cũng thượng thọ rồi, còn chi.
            Bà chỉ ước rằng khi đến cõi,
            Hai vợ chồng sẽ đợi chờ nhau,
            Quy tiên cùng một chuyến tầu,
            Chứ về kẻ trước, ngựời sau sao đành!
            Khốn con tạo đành hanh tàn tệ,
            Vì ai đâu mà nể ta đây
            Phũ phàng guồng máy cứ quay,
            Hơn ngày chẳng ở, kém ngày không đi.
            Ai là chẳng chung qui về đất
            Cưỡng làm sao quy luật thiên nhiên!
            Sinh thời, bà rất dịu hiền
            Thác đi thanh thản êm đềm như ru.
            Thiu thiu nhẹ tựa hồ thiếp giấc,
            Đúng như lời ao ước bấy nay.
            Bà lên xe hạc chơi mây,
            Để tôi thổn thức đêm ngày nhớ thương.
            Nhớ tài đức đảm đương nội tướng,
            Nhớ công lao cấp dưỡng chí tình.
            Cơm dẻo canh ngọt đã đành
            Miếng ngon, món lạ, bà dành phần cho.
            Nhớ tôi ốm, bà lo nâng đỡ
            Khác nào cô y tá tận tâm.
            Nhớ khi giường bệnh đã nằm,
            Bà còn thủ thỉ tình thâm thương chồng:
            "Tôi mà chết thì ông sẽ khổ.
            Vì cứ theo câu cổ ngữ ta
            Xưa nay con cái nuôi cha
            Cũng không chu đáo bằng bà nuôi ông"
            Bà ơi, hãy dầu lòng yên dạ,
            Giấc nghìn thu cho thỏa vong hồn.
            Bà đi, đã có dâu con,
            Một lòng phụng dưỡng, chăm nom bố già.
            Tôi có khổ, âu là chỉ khổ
            Vì thiếu bà, nhà cửa vắng tanh
            Khổ khi thức giấc tàn canh
            Bên giường trống trải một mình nằm trơ.
            Khổ nhớ lại sớm trưa ngày trước,
            Pha ấm trà chén nước mời nhau.
            Giờ tôi chẳng thấy bà đâu,
            Bên bàn thờ nhắp chén sầu đầy vơi.
            Khổ nghe cái Tuyết Mai cháu bé
            Nói với ông thỏ thẻ tiếng lòng:
            "Ông ơi, cháu ngủ với ông,
            Ngày mai ông bế đi vòng vườn hoa"
            Nay bà chết là bà đi mất,
            Thôi, cháu không còn hát câu ca:
            "Bà ơi, cháu ngủ với bà,
            Mai bà đi chợ mùa quà cháu ăn"
            Khổ những lúc ra sân, mê tỉnh
            Ngắm vườn nhà thấy cảnh thênh thang,
            Mà bà khuất núi cho đang,
            Quả cau tươi, lá trầu vàng ai xơi?
            Khổ trông thấy cái cơi còn đó,
            Đã khô trầu, khô vỏ, khô cau.
            Bà thước đất đã vùi sâu
            Cặp môi cắn chỉ ăn trầu đỏ tươi.
            Ngẫm cảnh già cuộc đời sung sướng,
            Tưởng vợ chồng còn hưởng dài lâu
            Không ngờ con tạo cơ cầu,
            Bà đi để tủi để sầu cho tôi.
            Ôi! Duyên nợ thế thôi là hết,
            Năm mươi năm thắm thiết yêu nhau!
            Bà về trước, tôi về sau,
            Thôi đành tạm biệt, nuốt sầu gượng vui.
            Bà đi rồi nhưng tôi phải ở
            Công việc đời còn dở tí thôi.
            Bao giờ nhiệm vụ xong xuôi,
            Về nơi cực lạc, lại tôi với bà...

            ~Tú-Mỡ~



             
            THÔI-HỮU

            Tôi lên vùng Cấm Sơn
            Đi tìm thăm bộ đội
            Đây bốn bề núi, núi
            Heo hút vắng tăm người
            Đèo cao rồi lũng hẹp
            Dăm túp lều chơi vơi
            Bộ đội đóng ở đó
            Cách xa hẳn cuộc đời
            Ngày ngày ngóng đợi tin xuôi ngược
            Chỉ thấy mây xanh bát ngát trời
            Họ đã từng dự trận
            Từ Tiên Yên, Đầm Hà
            Về An Châu, Biển Động
            Thấm thoắt hai năm qua

            Cuộc đời gió bụi pha xương máu
            Đói rét bao lần xé thịt da
            Khuôn mặt đã lên màu tật bệnh
            Đâu còn tươi nữa những ngày hoa!
            Lòng tôi xao xuyến tình thương xót
            Muốn viết bài thơ thấm lệ nhoà
            Tặng những anh tôi từng rỏ máu
            Đem thân xơ xác giữ sơn hà

            Quây quần bên nến trám
            Chúng tôi ngồi hàn huyên
            Bao giờ vinh nhục
            Bao nhiêu phút ưu phiền
            Của đời người chiến sĩ
            Đêm thâu kể triền miên:
            "Có khi gạo hết tiền vơi
            Ổi xanh hái xuống đành xơi no lòng
            Có đêm gió bấc lạnh lùng
            Áo quần rách nát lá dùng che thân
            Khó khăn đau ốm muôn phần
            Lấy đâu đủ thuốc mặc dần bệnh nguôi
            Có phen chạy giặc tơi bời
            Rừng sâu đói rét, không người hỏi han".

            Đến nay họ về đây
            Giữ vững miền núi Cấm
            Thổ phỉ quét xong rồi
            Đồn Tây xa chục dặm
            Kiến thiết lại bản xóm
            Bị giặc đốt tan tành
            Trên nền tro đen kịt
            Vàng hoe màu mái gianh
            Họ đi tìm dân chúng
            Lẩn trốn trong rừng xanh
            Về làm ăn cày cấy
            Tiếp tục đời yên lành

            Tiếng hát lừng vang trong gió núi
            Ngày vàng ngân giọng trẻ ê a
            Ở đây bản vắng rừng u tối
            Bộ đội mang gieo ánh chói loà
            Ở đây đường ngập bùn phân cũ
            Xẻng cuốc khua vang điệu dựng nhà
            Ở đây những mặt buồn như đất
            Bộ đội cười lên tươi như hoa.

            Họ vẫn gầy, vẫn ốm
            Mắt vẫn lõm, da vàng
            Áo chăn chưa đủ ấm
            Ăn uống vẫn tồi tàn
            Nhưng vẫn vui vẫn nhộn
            Pháo cười luôn nổ ran

            Lòng tôi bừng thức tình trai mạnh
            Muốn viết bài thơ nhộn tiếng cười
            Tặng những anh tôi trong lửa đạn
            Qua nghìn gian khổ vẫn vui tươi.

            ~Thôi-Hữu~
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2011 03:58:32 bởi Anh Nguyên >
             
            #21
              Anh Nguyên

              • Số bài : 1744
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 21.10.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Dòng thơ miền bắc 09.04.2011 04:08:35 (permalink)




              NGUYÊN-HỒNG

                    
              1918-1982

              Tức Nguyễn-Nguyên-Hồng, sinh Hàng Cau
              Nam-Định, ra Hải-Phòng dạy học tư, tham gia
              mặt trận Dân-Chủ, bị bắt đưa đi tập trung ở Hà-
              Giang 6 tháng, được kết nạp đảng CS/ĐD, Phụ
              trách trường bồi dưỡng lực lượng viết văn trẻ,
              viết truyện, làm thơ, làm báo.

                    

              CỬU LONG-GIANG TA ƠI*


              Ngày xưa ta đi học
              Mười tuổi thơ nghe gió thổi mùa thu
              Mắt ngẩng lên trông bản đồ rực rỡ
              Như đồng hoa bỗng gặp một đêm mơ

              Bản đồ mới tường vôi cũng mới
              Thầy giáo lớn sao, thước bảng cũng lớn sao
              Gậy thần tiên và cánh tay đạo sĩ
              Ðưa ta đi sông núi tuyệt vời

              Tim đập mạnh hồn ngây không sao hiểu
              Mê Kông sông dài hơn hai ngàn cây số mông mênh
              Nguồn tự Trung Hoa có Vạn lý trường thành
              Có Hy Mã lạp sơn, Ðộng Ðình hồ, Tây du, Thủy Hử
              Mê Kông chảy
              Cây lao đá đổ
              Ngẫm nghĩ voi đi
              Thác Khôn cười trắng xóa
              Lan hoang dứa mật thông nhựa lên hương
              Những trưa hè ngun ngút nắng Trường Sơn
              Rừng Lào- Miên rộng quá
              Dân Lào - Miên mến yêu
              Xôi nếp nước trong sẵn sàng chia bạn đói
              Ta đi...bản đồ không còn nhìn nữa
              Sáng trời thu lại còn bướm với trời xanh
              Trúc đào tươi chim khuyên riả cánh sương đọng long lanh
              Ta cởi áo lội dòng sông ta hát
              Mê Kông chảy Mê Kông cũng hát
              Rừng núi lùi xa
              Ðất phẳng thở chan hòa
              Sóng tỏa chân trời buồm trắng
              Nam bộ
              Nam bộ
              Chín nhánh Mê Kông phù sa nổi váng...
              Ruộng bãi Mê Kông trồng không hết lúa
              Bến nước Mê kông tôm cá ngập thuyền
              Sầu riêng thơm dậy đất Thủ, Biên
              Suối mát dội trong lòng dừa trĩu quả

              Mê Kông quặn đẻ...
              Chín nhánh sông vàng
              Nông dân Nam bộ gối đất nằm sương
              Mồ hôi vã bãi lau thành đồng lúa
              Thành những tên đọc lên nước mắt đều muốn ứa
              Những Hà tiên, Gia định, Long Châu
              Những Gò công, Gò vấp, Ðồng tháp, Cà mau
              Những mặt đất
              Cha ông ta nhắm mắt
              Truyền cháu con không bao giờ chia cắt
              Ta đã lớn
              Thầy giáo già đã khuất
              Thước bản to nay thành cán cờ sao
              Những tên làm man mác tuổi thơ xưa
              Ðã thấm máu của bao hồn bất tử
              Những Minh Khai, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong, Trần Phú
              Những bông hoa dân tộc anh hùng
              Mười sáu tuổi xanh
              Em Ðuốc Sống đốt mình phá tan kho giặc
              Võ thị Sáu vùng răng cắn chặt
              Giữ trung trinh cho đến phút cuối cùng
              Ðạn giặc xuyên lỗ chỗ ngực măng non
              Ðỏ thắm nụ cười
              Chào Bác Hồ và Việt nam bất diệt.
              Ðêm nay
              Cửu Long Giang vẫn âm vang sóng cát
              Sao khuya lấp lánh
              Lửa chài thức sáng nhịp hát hò ơ
              Ðồng Tháp xa đưa những tiếng mẹ ru
              Hồ Chí Minh thành ca dao bát ngát.....
              ~Nguyên-Hồng~




              NGUYỄN-ĐỨC-MẬU
                          
              1948

              Sinh tại Nam-Ninh, Nam-Hà, làm thơ,
              viết truyện ngắn, tiểu thuyết.


              MỘT VỊ TƯỚNG VỀ HƯU* 

              Thôi, đã dứt đường binh nghiệp
              Tuổi hưu rồi, bác ở quê
              Chạnh nhớ bạn bè thuở trước
              Cùng đi có đứa không về

              Người vợ tuổi già như bác
              Miếng trầu nhai dập chiều mưa
              Hồi còn trẻ xa nhau mãi
              Giờ thương biết mấy cho vừa

              Huân chương xếp vào góc tủ
              Nay hàm tướng tá mà chi
              Tuổi già công danh xem nhẹ
              Cuộc đời như nước trôi đi

              Thuở trước bạn cùng súng đạn
              Nay khuây hàng xóm bạn già
              Bao dốc, bao rừng đã vượt
              Lối mòn quanh quẩn vào ra

              Ngày đi khuất bóng mẹ cha
              Ngày về sửa sang mộ cũ
              Âm thầm một tấc đất sâu
              Hương khói tờ mờ màu cỏ

              Ngôi nhà nắng mưa vẫn đó
              Đàn con mỗi đứa một nơi
              Nếu không có trẻ hàng xóm
              Tuổi già hẳn nhiều đơn côi

              Những đêm gió thổi buốt trời
              Vết thương cũ còn đau nhức
              Ôi sư đoàn xưa giờ đâu
              Người cũ, ai còn, ai mất?

              Về hưu giờ thôi quyền chức
              Ai người nhớ bác, lại chơi
              Ai kẻ xa lòng, tránh mặt
              Niềm riêng một mảnh trăng trời.
              ~Nguyễn-Đức-Mậu~


              NẤM MỘ VÀ CÂY TRẦM  

              I. Tưởng nhớ

              Đất đắp mộ Hùng bom trộn lẫn
              Cây trầm cháy dở tay nén nhang
              Cây trầm cháy rồi hương cứ thơm

              Hùng ơi, mai gió mùa đông bắc
              Võng bạt, canh khuya lại nhớ Hùng
              Những đêm hai đứa xong phiên gác
              Bao gạo gối đầu chăn đắp chung.

              Nhớ khi mình ốm giữa rừng
              Vị thuốc Hùng tìm qua ba trái núi
              Quả khế rừng nấu con cá suối
              Thương mình Hùng hoá trẻ đi câu.

              Chúng mình có ở cách xa nhau
              Một thước đất sao Hùng không nghe mình gọi …?
              Một thước đất hoá khoảng trời vời vợi
              Từ nay mình thương nhớ Hùng hơn xưa

              Những lá thư Hùng chưa kịp đọc mình nghe
              Thơ đánh giặc Hùng còn viết dở
              Vết máu đỏ nhoà đi không rõ chữ
              Mình đọc bao điều xúc động sâu xa.

              II. Hy sinh

              Cái chết bay ra từ nòng súng quân thù
              Nhận cái chết cho đồng đội sống
              Ngực chặn lỗ châu mai, Hùng đứng thẳng
              Lửa bén vào áo lính tuổi hai mươi.

              "Chết - Hy sinh cho Tổ quốc" Hùng ơi
              Máu thấm cỏ, lời ca bay vào đất
              Hy sinh lớn cũng là hạnh phúc
              Một cây xuân thành biển khắc tên Hùng.

              Hùng nằm trong nôi của đất rộng vô cùng
              Khoảng trời biếc hương trầm thơm hơn trước
              Những đoàn quân đi đánh giặc
              Có hoa rừng mang đến từ xa.

              Đất Hùng nằm bom đạn đào trơ
              Ngày hoa nở, đêm trời sao tỏ
              Tấm biển gỗ trên mộ người chiến sĩ
              Thành bàn tay chỉ hướng quân thù.

              III. Ra đi

              Cây trầm thơm từ gốc thơm ra
              Như nhắc nhở với người đang sống
              Thù riêng lớn, thù chung càng lớn
              Hờn căm này nhân tiếp những hờn căm

              Thôi mình đi Hùng nhé! Hãy yên nằm
              Trận đánh đêm nay vắng Hùng gài bộc phá
              Trận đánh trường kỳ vắng Hùng tham dự
              Trận đánh cuối cùng chiến thắng phải về ta

              Anh trinh sát hy sinh trao lại tấm bản đồ
              Anh xung kích hy sinh phất cao cờ chuẩn
              Xin Hùng hãy trao cho mình khẩu súng
              Trận đánh vẫn còn tiếp diễn. Hùng ơi! …

              Quân mình đang pháo kích nơi nơi
              Hùng có thấy đất rùng rùng sấm dậy
              Mặt trận chuyển vào sâu rồi đấy
              Thôi mình đi, Hùng nhé! Hãy yên nằm

              Thơm rất xa theo gió thoảng hương trầm
              Cây trầm đẹp như cuộc đời chiến sĩ
              Sống tươi tốt bao niềm tin bình dị
              Thân hi sinh thơm đất, thơm trời.
              ~Nguyễn- Đức-Mậu~
              Mặt trận Miền Tây, mùa đông 1969
              Phụ bản Thơ - Báo Văn nghệ, 2004
                   

               
              #22
                Anh Nguyên

                • Số bài : 1744
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 21.10.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Dòng thơ miền bắc 23.04.2011 09:43:23 (permalink)




                HOÀNG-TRẦN-CƯƠNG
                              
                1948

                Sinh Đô-Lương, Nghệ-An, làm thơ, viết truyện ngắn.


                MIỀN TRUNG

                Bao giờ em về thăm
                Quê hương anh một thời ngút lửa
                Miền Trung mỏng và sắc như cật nứa
                Chuốt ruột mình thành giải lụa Sông Lam

                Miền Trung
                Tấm lưng trần đen sạm
                Những đốt sống Trường Sơn lởm chởm giăng màn
                Thoáng bóng giặc núi bửa báng súng
                Những đứa con văng mình như mảnh đạn
                Thương mẹ một mình trời sinh đá mồ côi

                Miền Trung
                Bao đời núi bể kề đôi
                Ôi! Biển Đông - giọt nước mắt của muôn ngàn thế hệ
                Nóng hổi như vừa lăn xuống
                Theo những tượng đá cụt đầu của Trường Sơn uy nghiêm

                Miền Trung
                Câu ví dặm nằm nghiêng
                Trên nắng và dưới cát
                Đến câu hát cũng hai lần sàng lại
                Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm

                Miền Trung
                Bao giờ em về thăm
                Mảnh đất nghèo mùng tơi không kịp rớt
                Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
                Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ
                Không ai giao mà trắng mặt người

                Miền Trung
                Eo đất này thắt đáy lưng ong
                Cho tình người đọng mật
                Em gắng về
                Đừng để mẹ già mong
                ~Hoàng-Trần-Cương~


                QUẶNG LỬA
                  
                (Trích đoạn trường ca Trầm tích)

                Giặc giã đến
                Giằng khỏi tay con cây bút
                Vở học trò gió phơi trắng hàng hiên
                Tuổi thơ con trống như mặt bàn
                Những ngày mải chơi quên đến lớp
                (Trong ngần ơi
                Thôi thì đành thất hẹn
                Đất bỏng dưới chân rồi
                Anh nào dám phân vân)
                Những tháng năm ngốt xanh màu áo trận
                Bụi đỏ vùi chột cả bóng tre
                Rời bãi cát sông quê nơi con từng phơi mình suốt thời thơ bé
                Rời mái trường nửa nổi nửa chìm lún sâu trong rừng nứa
                Con nhập vào với lửa
                Giật mình súng đã tràn tay
                Bàng hoàng biểt tuổi thơ không về nữa
                Lặng lẽ đi qua những thành phố cháy
                Tàn tro bay đỏ quạch trước đình làng
                Giật mình ngẫm may mà con có mặt
                Để khỏi cúi đầu khi nghe chuyện ngày xưa
                Bữa con xa nhà trời xối xả mưa
                Quanh mâm cơm chia tay cả nhà ngồi xổm
                Nước ngoài sân tràn vào lênh láng
                Mấy khuôn mặt âm thầm quây quanh chiếc nồi rang
                Lặng lẽ đè lên nhau
                Những vết đũa dọc ngang
                Quệt vào lòng nồi rang mẹ chưng khô nước mắm
                Nước mắm kho vừa khét vừa đắng
                Đứa em út con cứ khen ngon vội vội vàng vàng đưa lên miệng mút
                Mắt tròn đen len lén nhìn xuống đất
                Canh chừng nước mưa ập vào lôi mất cái nồi rang
                Thiếu bát canh rau dền
                Nên tiếng cười của đàn con không bị lút
                Mong cho mẹ vui gắng đợi lửa tàn
                Mẹ lụi cụi chạy vào trong bếp
                Con cúi đầu nuốt vội tiếng khóc khan
                Cái nấc nghẹn
                Chỉ riêng mình mẹ thấy
                Con đi theo bạn theo bầy
                Họng súng hứng đầy khói bụi
                Những đứa con trai vai gồng sông núi
                Nhìn quầng trăng lại nhớ mảnh quê gầy
                Đất dọc chiến hào đỏ tươi đâu phải ruộng mới cày
                Sao đồng đội con cứ chăng dây cắm đầu đạn làm hàng lúa cấy
                Những hàng lúa – đạn – đồng không run theo gió
                Chỉ có khói bom bay là là như ai đang vãi tro
                Khi lúa lốp sợ nhỡ thì con gái
                Đất ruộng làng ta cũng đã mỡ màu
                Gió ở chiến trường chẳng ngừng lâu
                Hắt ngược vào mắt con cay xe nhung nhớ
                Đạn bắn đi rồi
                Vỏ đạn rỉ xanh
                Rải rác những mảnh đời lẫn vào sắc cỏ
                Con run run vuốt xuôi đôi mắt
                Đồng đội con chưa kịp nhắm
                Bỗng chạm phải
                Một vệt sáng long lanh nóng hổi
                Nước mắt của chính mình bỏng rát trên môi
                Cái khoảng trống giữa hai trận đánh
                Thường được lấp đầy như thế mẹ ơi
                Bao nhiêu khoảng trống qua rồi
                Bao nhiêu đồng đội con nằm lại
                Màu lúa vàng rưng rưng
                Nơi nào suối sông chưa tìm đến
                Đồng đội con ở lại
                Tuổi đời mới ướm thời trai
                Những phần mộ quặn rừng già hoang dại
                Như sóng chợt ngừng
                Những cơn sóng gãy
                Không kịp về biển
                Cuồn cuộn rừng xanh rú đỏ thâm nghiêm
                Những lượn sóng ngầm thấm vào lòng đất
                Ngày một ngày hai
                Về lại quê làng
                Mướt mịn phù sa đắp bồi bến bãi
                Mượt mà đưa câu hát sang ngang
                Đêm Trường Sơn nhập nhoà pháo sáng
                Con máy mắt liên hồi
                Chắc mẹ thầm nhắc gọi
                Xin mẹ đừng lang thang ra ngoài ngõ
                Đừng tựa lưng thêm vào nơi mẹ đứng chờ con
                Cái thân cau bây giờ nhẵn bóng
                Loáng trơn
                Những tiếng thở dài
                Có phải cây cau vừa trổ gai
                Níu mẹ lại khỏi ngã xoài xuống đất
                Chiến tranh đi qua bàn tay lật
                Hất vào mắt mẹ
                Bóng tàn nhang
                Con ruổi rong dọc những đại ngàn
                Vách đá rừng Lào hao hao dáng mẹ
                Đá mồ côi
                Đá cũng mồ côi như lũ trẻ
                Nên gió mênh mang thổi lộng tháng ngày
                Đất nước mình đắng cay
                Con xa nhà mẹ già thêm nhiều lắm
                Cái sạp nứa gãy nan
                Mẹ lui hui ngồi dặm
                Sờ lên dấu chân con nhảy nhót ngày nào
                Mẹ cứ vuốt ngón tay khô gầy lên vết chân con ngày ấy
                Lên cái dát giường để dằm xóc vào tay
                Những tháng năm tươi nguyên màu máu chảy
                Thổi suốt đời con ngọn gió trong lành
                Như vỉa quặng ẩn mình dưới đất
                Chút vốn liếng dụm dành
                Trầm tích của trái tim
                Cho con biết cười biết khóc
                Biết yêu người mình yêu như chính yêu mình
                Biết bạn bè không có nhiều lắm đâu dẫu mặt đất ngày càng đông chật
                Những gì đã có
                Cố đừng để mất
                Biết sự thật không hồn nhiên như cỏ
                Cỏ bây giờ dần đã hiếm hoi
                Ghét thì cho chơi
                Thương thì cho roi
                Lời thương mến lại nằm trong đá tảng
                Đá tảng cô đơn
                Giọt lệ vụng về
                ~Hoàng-Trần-Cương~


                 
                #23
                  Anh Nguyên

                  • Số bài : 1744
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 21.10.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Dòng thơ miền bắc 02.05.2011 12:00:18 (permalink)
                               



                  CA-LÊ-HIẾN

                            
                  TRỞ VỀ QUÊ NỘI*

                  Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa
                  Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại
                  Quê hương ta tất cả vẫn còn đây
                  Dù người thân đã ngã xuống đất này
                  Ta lại gặp những mặt người ta yêu biết mấy
                  Ta nhìn, ta ngắm, ta say
                  Ta run run nắm những bàn tay
                  Thương nhớ dồn trong tay ta nóng bỏng.

                  Đây rồi đoạn đường xưa
                  Nơi ta vẫn thường đi trong mộng
                  Kẽo kẹt nhà ai tiếng võng trưa
                  Ầu ơ... thương nhớ lắm
                  Ôi những bông trang trắng, những bông trang hồng
                  Như tấm lòng em trong trắng thủy trung
                  Như trái tim em đẹp màu đỏ thắm
                  Con sóng nhỏ tuổi thơ ta tắm
                  Vẫn còn đây nước chẳng đổi dòng
                  Hoa lục bình tím cả bờ sông.
                  Mẹ lưng còng tóc bạc
                  Ngậm ngùi kể chuyện ta nghe
                  Tám em bé chết vì bom xăng đặc
                  Trên đường đi học trở về.
                  Giặc giết mười người trong một ấp
                  Bà con khiêng xác chất đầy ghe
                  Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặc
                  Làng ta mấy lần bom giội nát
                  Dừa ngã ngổn ngang, xơ xác bờ tre,
                  Mẹ dựng tạm mái lều che mưa gió
                  Ta có ngờ đâu mái lều của mẹ
                  Dưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn còn
                  Mẹ ta tần tảo sớm hôm
                  Nuôi các anh ta dưới hầm bí mật
                  Cả đời mẹ hy sinh gan góc
                  Hai mươi năm giữ đất giữ làng
                  Ôi mẹ là bà mẹ miền Nam.

                  Ta có ngờ đâu em ta đấy
                  Dưới mái lều kia em đã lớn lên
                  Em đẹp lắm như mùa xuân bừng dậy
                  Súng trên vai cũng đẹp như em
                  Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
                  Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng
                  Ta yêu giọng em cười trong trẻo
                  Ngọt ngào như nước dừa xiêm
                  Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo
                  Dịu dàng như những nàng tiên
                  Em là du kích, em là giao liên
                  Em chính là quê hương ta đó
                  Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương.
                  Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hương
                  Sao thấy lòng ấm lạ
                  Dù ngoài trời tầm tã mưa tuôn
                  Tiếng đại bác gầm rung vách lá
                  Ôi quê hương ta đẹp quá!
                  Dù trên đường còn những hố bom
                  Dù áo em vẫn còn mảnh vá
                  Ta về đây chẳng mang gì cho em cả
                  Chỉ có trái tim chung thủy, sắt son
                  Và khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn.
                  ~Ca-Lê-Hiến~
                         9-1965




                  TRẦN-ĐĂNG-KHOA
                               
                  1958

                  Sinh Điện-Trì, Nam-Thanh, Quốc-Tuấn,
                  Hải-Dương, ở Hà-Nội, hội viên Hội Nhà
                  Văn VN, tốt nghiệp Trường  viết văn
                  Nguyễn-Du và Học viện Văn học Thế giới,
                  làm thơ  từ 7, 8 tuổi, có thơ in từ 10 tuổi,
                  ngoài ra còn phê bình văn học.


                  HẠT GẠO LÀNG TA

                  Hạt gạo làng ta
                  Có vị phù sa
                  Của sông Kinh Thầy
                  Có hương sen thơm
                  Trong hồ nước đầy
                  Có lời mẹ hát
                  Ngọt bùi đắng cay…
                  Hạt gạo làng ta
                  Có bão tháng bảy
                  Có mưa tháng ba
                  Giọt mồ hôi sa
                  Những trưa tháng sáu
                  Nước như ai nấu
                  Chết cả cá cờ
                  Cua ngoi lên bờ
                  Mẹ em xuống cấy…
                  Hạt gạo làng ta
                  Những năm bom Mỹ
                  Trút trên mái nhà
                  Những năm cây súng
                  Theo người đi xa
                  Những năm băng đạn
                  Vàng như lúa đồng
                  Bát cơm mùa gặt
                  Thơm hào giao thông…
                  Hạt gạo làng ta
                  Có công các bạn
                  Sớm nào chống hạn
                  Vục mẻ miệng gàu
                  Trưa nào bắt sâu
                  Lúa cao rát mặt
                  Chiều nào gánh phân
                  Quang trành quết đất
                  Hạt gạo làng ta
                  Gửi ra tiền tuyến
                  Gửi về phương xa
                  Em vui em hát
                  Hạt vàng làng ta…
                  ~Trần-Đăng-Khoa~

                   
                  BÀN CHÂN THẦY GIÁO

                  Thầy ngồi ghế giảng bài
                  Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ
                  Một bàn chân đâu rồi
                  Chúng em không rõ
                  Sáng nào bom Mỹ dội
                  Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói
                  Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
                  Thầy cầm súng ra đi
                  Bài tập đọc dạy chúng em dang dở
                  Hoa phượng
                  Hoa phượng cháy một góc trời như lửa
                  Năm nay thầy trở về
                  Nụ cười vui vẫn nguyên vẹn như xưa
                  Nhưng một bàn chân không còn nữa
                  Đôi bàn chân
                  In lên cổng trường những chiều giá buốt
                  In lên cổng trường những đêm mưa dầm
                  Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo
                  Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo
                  Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
                  Của cả cuộc đời mình
                  Bàn chân thầy gửi lại
                  Khe Sanh Hay Tây Ninh, Đồng Tháp?
                  Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc
                  Cho lẽ sống làm người
                  Em lắng nghe thầy giảng từng lời
                  Rung động bao điều suy nghĩ
                  Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mĩ
                  Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường
                  Em đi suốt chiều dài yêu thương
                  Chiều sâu đất nước
                  Theo những dấu chân người thầy năm trước
                  Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất
                  Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời…
                  ~Trần-Đăng-Khoa~


                  GỬI BÁC TRẦN-NHUẬN-MINH*

                  Bỏ làng ra thành phố
                  Hai anh em thợ cày
                  Thân cũng như hoa cỏ
                  Hồn gửi vào gió mây

                  Người bảo bác theo Đỗ
                  Em phải học Lý thôi
                  Bác đã bay dưới đất
                  Em đành đi trên giời

                  Bác âm thầm chìm nổi
                  Cùng kiếp người lang thang
                  Em lông nhông bầu bạn
                  Với kiến đen chó vàng

                  Bao nhiêu là giun dế
                  Đã khiêng vác em lên
                  Tên tuổi em xủng xoảng
                  Những mõ ran trống rền

                  Bác làm bông lau ngàn
                  Thả hồn vào hoang vắng
                  Khi buồn thì hát ca
                  Lúc vui thì im lặng

                  Em quẩy bầu trăng gió
                  Bác gánh bao nỗi người
                  Sóng đôi mà đơn độc
                  Đi mang mang trong đời

                  Giờ thì em đã chán
                  Những vinh quang hão huyền
                  Muốn làm làn mây trắng
                  Bay cho chiều bình yên

                  Trả niềm vui cho cỏ
                  Trả nỗi buồn cho cây
                  Lại áo tơi nón lá
                  Ta về với luống cày

                  Đất trời thì chật hẹp
                  Làng quê thì mênh mông
                  Thung thăng em với bác
                  Ta cưỡi thơ ra đồng...
                  ~Trần-Đăng-Khoa~


                  THƠ TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN

                  Anh ra khơi
                  Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
                  Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
                  Biển một bên và em một bên
                  Biển ồn ào em lại dịu êm
                  Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
                  Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
                  Biển một bên và em một bên
                  Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
                  Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
                  Thăm thẳm nước trôi, nhưng anh không cô độc
                  Biển một bên và em một bên
                  Ðất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
                  Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
                  Anh đứng gác, trời khuya - đảo vắng
                  Biển một bên và em một bên
                  Vòm trời kia có thể sẽ không em
                  Không biển nữa chỉ còn anh với cỏ
                  Cho đù thế thì anh vẫn nhớ
                  Biển một bên và em một bên.
                  ~Trần-Đăng-Khoa~


                  GIÃ BIỆT MATXCƠVA

                  Thành phố này không phải nơi tôi sinh
                  Tôi không có tuổi thơ ở đó
                  Bóng tre làng không rủ bóng xuống công viên
                  Cánh diều cũng không chao nghiêng trên mái phố
                  Có gì gắn với đời tôi ở đó
                  Mà khi xa, tôi vẫn nhớ, nhớ khôn cùng...
                  Chiều lơ lửng dát vàng trên đỉnh tháp
                  Sông dửng dưng trôi dưới bóng cây
                  Khu vườn nhuốm một nỗi buồn xưa cũ
                  Em xòe ô đi trong mưa bay...
                  Hoa táo nở trắng ngời như khói toả
                  Căn nhà gỗ thơm mùi nhựa thông tươi
                  Đàn sếu bay qua hồ nước lặng
                  Thả nỗi buồn bâng quơ lên đỉnh những cây sồi
                  Matxcơva không tin vào nước mắt
                  Vắng tôi rồi, Người vẫn đẹp dửng dưng
                  Ai lững thững đi dưới chân thành cổ
                  Tiếng chuông chiều thủng thẳng vọng lên không
                  Có gì gắn với đời tôi ở đó
                  Mà khi xa, tôi lại nhớ, nhớ khôn cùng...
                  Ta ra đi để lòng mình ở lại
                  Là ngọn gió chiều thổi trên tháp Kremlin
                  Làm câu thơ gầy mòn rét mướt
                  Sưởi dưới vầng tóc bạc Ôsanhin
                  Và làm chú học trò mảnh mai, ngơ ngác
                  Trong mắt mẹ dịu dàng của cô giáo Nhina
                  Nghĩa là tôi không hề xa cách
                  Tôi vẫn sống với Người, dù ở cuối trời xa...
                  ~Trần-Đăng-Khoa
                  ~
                   
                   
                  #24
                    Anh Nguyên

                    • Số bài : 1744
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 21.10.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Dòng thơ miền bắc 31.05.2011 23:32:55 (permalink)
                        



                    PHẠM-TIẾN-DUẬT
                            
                    1941-2007

                    Quê Thanh-Ba, Phú-Thọ, tốt nghiệp Đại-Học
                    Sư-Phạm Hà-Nội, nhập ngũ, chiến đấu trên đường
                    Trường-Sơn, Hội viên Hội Nhà Văn VN, được
                    tặng giải Văn Học Nghệ Thuật.


                       
                    CÔ BỘ ĐỘI ẤY ĐÃ ĐI RỒI*

                    Cô bộ đội ấy đã đi rồi
                    Chuyển đơn vị vào vùng rừng trong ấy
                    Em gái đi, các anh ở lại
                    Biết đến bao giờ mới được gặp nhau

                    Lũng thì thẳm mà rừng thì sâu
                    Để hun hút nhớ nhau biền biệt
                    Bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu bạn bè thân thiết
                    Xa nhau như xa nhau hôm nay

                    Thôi em đừng bẻ đốt ngón tay
                    Nước mắt dễ lây mà rừng thì lặng quá
                    Anh biết rồi bao nhiêu vất vả
                    Tháng năm dài cùng nhau đi qua

                    Để sáu bảy năm em gái xa nhà
                    Hăm bảy tuổi chuyện chồng con chưa nói
                    Cả một thời trẻ trung sôi nổi
                    Ở bên nhau bếp lửa giữa rừng xa

                    Nhớ nhau, nhớ nhau ở giữa rừng già
                    Ngón tay nóng cầm viên thuốc mát
                    Cái đêm đói ngồi nghe chim đắp tát
                    Con chó vàng cọ chân em đòi ăn

                    Nhớ nhau, nhớ nhau những buổi mưa dầm
                    Căn nhà dột tóc em ướt hết
                    Anh ngồi nghĩ gì em chẳng biết
                    Cứ hát tràn những câu hát bâng quơ

                    Nhớ trưa đỉnh đèo ta đứng ngẩn ngơ
                    Nhìn mây trắng chân trời ngỡ biển
                    Biển Đông thì xa, biết ta nhìn chẳng đến
                    Nhưng em vui anh kể chuyện em nghe

                    Trưa vác gạo ta dừng bên khe
                    Một đoàn tù binh đi qua đang đứng ngó
                    Bên những thằng người áo quần loang lổ
                    Bóng em lồng bóng suối trong veo

                    Lúc ấy lòng anh biết mấy tự hào
                    Tự hào vì có em ở đây, tự hào vì đất nước
                    Ở đây màu hồng xiết bao thân thuộc
                    Xao xuyến lòng anh, xao xuyến bạn bè

                    Đến chào anh sáng mai em đi
                    Như ngày nào chào bà con hàng xóm
                    Sự xa cách nhỏ trong sự xa cách lớn
                    Một cuộc chia tay trong triệu cuộc chia tay

                    Rồi ngày mai xa vắng nơi đây
                    Em lại có bao nhiêu đồng đội mới
                    Trong chiến tranh một khát khao sôi nổi
                    Là nhân dân đoàn tụ muôn đời

                    Cô bộ đội ấy đã đi rồi.
                    ~Phạm-Tiến-Duật~

                                           
                    TRƯỜNG SƠN ĐÔNG,
                    TRƯỜNG SƠN TÂY

                    Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn
                    Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
                    Ðường ra trận mùa này đẹp lắm
                    Trường Sơn Ðông nhớ Trường Sơn Tây.
                    Một dãy núi mà hai màu mây
                    Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác
                    Như anh với em, như Nam với Bắc
                    Như Ðông với Tây một dải rừng liền.
                    Trường Sơn Tây anh đi, thương em
                    Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo
                    Muỗi bay rừng già cho dài tay áo
                    Rau hết rồi, em có lấy măng không.
                    Em thương anh bên Tây mùa đông
                    Nước khe cạn bướm bay lèn đá
                    Biết lòng anh say miền đất lạ
                    Chắc em lo đường chắn bom thù
                    Anh lên xe, trời đổ cơn mưa
                    Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ
                    Em xuống núi nắng về rực rỡ
                    Cái nhành cây gạt nỗi riêng tư.
                    Ðông sang Tây không phải đường như
                    Ðường chuyển đạn và đường chuyển gạo
                    Ðông Trường Sơn, cô gái “ba sẵn sàng” xanh áo
                    Tây Trường Sơn bộ đội áo màu xanh.
                    Từ nơi em gửi đến nơi anh
                    Những đoàn quân, trùng trùng ra trận
                    Như tình yêu nối lời vô tận
                    Ðông Trường Sơn, nối Tây Trường Sơn.
                    ~Phạm-Tiến-Duật~


                    NGƯỜI ƠI NGƯỜI Ở
                    Bao nhiêu người đã hát
                    Bây giờ lại đến em
                    Bao nhiêu người hồi hộp
                    Bây giờ lại đến anh
                    Ở hai thung lũng xanh
                    Kề nhau thành hàng xóm
                    Công việc như nước cuốn
                    Chẳng bao giờ thăm nhau
                    Nắng đã tắt từ lâu
                    Tiếng ve như kéo mật
                    Dáng em ngồi trước mặt
                    Như cây cỏ trong vườn
                    Chẳng thể gặp nhau luôn
                    Hãy ngồi thêm lát nữa
                    Hai người hai cánh cửa
                    Khép mở hai vùng trời
                    Gặp biết bao nhiêu người
                    Quen nhau bao gương mặt
                    Con đường thì tít tắp
                    Mặt trận thì mênh mông
                    Chẳng nhớ nữa mùa đông
                    Đi qua bao hang đá
                    Cũng quên rồi mùa hạ
                    Ở bao nhiêu ngăn hầm
                    Công việc cùng tháng năm
                    Hát vui cùng chiến sĩ
                    Những ngày đi đánh Mỹ
                    Bao nhiêu người quen nhau
                    Anh chẳng nói sai đâu
                    Em là cây ngải đắng
                    Mọc trong triền núi vắng
                    Góp vị thuốc cho đời
                    Tiếng em hát “Người ơi…”
                    Người gần nhau mãi mãi
                    Tiếng em hát “Đò ơi…”
                    Sông đưa đò gần lại
                    Tiếng em hát “Cây ơi…”
                    Cây nhú thêm mầm mới
                    Tiếng nồng say em gọi
                    Náo nức tuổi trăng lên
                    Cái giọng thì của em
                    Mà lời anh đấy nhỉ?
                    Giữ em chẳng được nào
                    Hẹn nhau ngày thắng Mỹ
                    Lại hát tặng tiễn nhau
                    Như bạn bè Quan họ
                    Rằng: Người đi người nhớ
                    Rằng:“Người ơi người ở đừng về…”
                    ~Phạm-Tiến-Duật~


                    GỬI EM, CÔ THANH NIÊN
                    XUNG PHONG

                    Có lẽ nào anh lại mê em
                    Một cô gái không nhìn rõ mặt
                    Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom
                    Áo em hình như trắng nhất
                    Người tinh nghịch là anh dễ thân
                    Bởi vì thế có em đứng gần
                    Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là “Thạch Nhọn”
                    Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón
                    Em đóng cọc rào quanh hố bom
                    Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
                    Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
                    Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.
                    Tranh thủ có ánh sáng đèn dù
                    Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt
                    Mọi người cũng tò mò nhìn anh
                    Rồi bóng tối lại khép vào bóng tối
                    Em ơi em, hãy nghe anh hỏi
                    Xong đoạn đường này các em làm đâu
                    Anh đã tìm em rất lâu, rất lâu
                    Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn
                    Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm
                    Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.
                    Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều
                    Những con đường như tình yêu mới mẻ
                    Ðất rất hồng và người rất trẻ
                    Nhưng chẳng thấy em, cô gái ở Thạch Nhọn Thạch Kim
                    Những đội làm đường hành quân trong đêm
                    Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng
                    Rực rỡ mặt đất bình minh
                    Hấp hối chân trời pháo sáng
                    Ðường trong tim anh in những dấu chân.
                    Chiếc võng bạc trên đường hành quân
                    Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi
                    Lại đường mới và hàng nghìn cô gái
                    Ở đâu em tinh nghịch của anh?
                    Bụi mù trời mùa hanh
                    Nước trắng khe mùa lũ
                    Ðêm rộng dài là đêm không ngủ
                    Em vẫn đi, đường vẫn liền đường
                    Cạnh giếng nước có bom từ trường
                    En không rửa ngủ ngày chân lấm
                    Ngày em phá nhiều bom nổ chậm
                    Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà
                    Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa
                    Thương em, thương em, thương em biết mấy…
                    Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại
                    Sẽ giật mình đường mới ta xây
                    Ðã có độ dài hơn cả độ dài
                    Của đường xá đời xưa để lại
                    Sẽ ra về bao nhiêu cô gái
                    Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ
                    Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ
                    Trước những công trình ngoằn ngoèo trên mặt đất.
                    Ơi em gái chưa một lần rõ mặt
                    Có lẽ nào anh lại mê em
                    Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim
                    Tên em đã thành tên chung anh gọi:
                    Em là cô thanh niên xung phong.
                    ~Phạm-Tiến-Duật
                    ~
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2011 11:51:42 bởi Anh Nguyên >
                     
                    #25
                      Anh Nguyên

                      • Số bài : 1744
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 21.10.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Dòng thơ miền bắc 20.06.2011 12:12:30 (permalink)




                      NGUYỄN-BÁ-CHUNG


                      QUÊ HƯƠNG*

                      Ba mươi năm xa cách quê hương
                      Bảy lần về thôi cũng là tạm đủ
                      Nhớ lần đầu - tóc tang trời ủ rũ
                      Đến bây giờ ánh sáng đã bừng lên

                      Có cái gì là lạ không thể quên
                      Như nỗi nhớ không biết tên mà gọi
                      Như nỗi đau không thể làm dịu vợi
                      Như ngôi nhà vẫn mãi mãi đi tìm

                      Như bầu trời nửa xám nửa không quen
                      Mảnh đất vỡ bồi máu xương ta đó
                      Đỉnh Yên Tử hoa đại còn vết đỏ
                      Những người xưa vì nước xả thân mình

                      Con đường quê vẫn mãi mãi gập ghềnh
                      Bao năm tháng những người làng chịu đói
                      Năm Ất Dậu tất cả làng tụ lại
                      Ăn cháo hoa suốt cả mấy tháng trời

                      Bát cháo hoa mà ngọt cả một đời
                      Quý hơn cả bao ngọc vàng cộng lại
                      Xa ngàn dặm để mà còn nhớ mãi
                      Vết thương đau chưa chôn đủ tháng ngày

                      Để về đây nhận lại mặt người
                      Để mình biết mình vẫn là mình cũ
                      Bao đổi thay thăng trầm bong lớp vỏ
                      Nhìn quê hương để lại nhận ra mình.

                      ~Nguyễn-Bá-Chung~




                      TRẦN-HUYỀN-TRÂN
                                 1913-1989

                      Sinh tại Hà-Nội, làm thơ, soạn kịch,
                      viết
                      tiểu thuyết.



                      MƯA ĐÊM LỀU VÓ*  

                      Mưa lũa ao bèo mưa trắng đêm
                      Cây bờ ngơ ngác nước đang lên
                      Lều tôi kiến đã rời lên mái
                      Bà lão chài lo chửa có thuyền

                      Vó nghèo được nước đã lê thê
                      Đàn cá giang hồ nhảy nhót đi
                      Cả cụm bèo xanh nằm cạn mãi
                      Cũng như cất cánh gọi không về

                      Tôi ở lều gianh Cống Trắng này
                      Chạnh lòng cá nhảy với chim bay
                      Đêm sầu kẽo kẹt ngư bà thức
                      Giăng phải hồn tôi một lưới đầy.

                      ~Trần-Huyền-Trân~


                      ĐỘC HÀNH CA  

                      Ớ kìa thiên hạ đang say

                      Ớ nghìn tay nắm nghìn tay đang cười
                      Nhớ ngươi nhạt thếch rượu đời
                      Tay vo chỏm tóc ta ngồi ta ca
                      Tình tang lỗi nhịp mình ta
                      Thương về đầu bạc xót ra má hồng
                      Đèn chong ai vợ không chồng
                      Võng đưa ai mẹ bế bồng không con
                      Nằm đây thép rỉ son mòn
                      Cái đi mất mát, cái còn lần khân
                      Cúi đầu bóng rét vương chân
                      Ngẩng lên đã đụng giời xuân trên cành
                      Không vui sâu cỏ không đành
                      Mà cười nghe chửa ngon lành trái mơ
                      Đã toan ném bút vùi thơ
                      Thõng buông tay áo sợ dơ dáng đời
                      Trót thừa ừ ngược, ừ xuôi
                      Chút thân tâm sự ra người hát ngao.
                      Giao tình tợp chén chiêm bao
                      Ngựa Hồ thôi gió bấc nào đạp chân
                      Đây người áo đỏ tầm xuân
                      Đấy đi tang trắng mấy lần trùng quan
                      Không dưng rét cả dây đàn
                      Này cung dâng áo ngự hàn là đây.
                      Nhớ xưa cùng dỗ bụi giầy
                      Vỗ đùi ha hả thơ mày rượu tao
                      Say đời nhắm lẫn chiêm bao
                      Thơ ra miệng dại, rượu vào mắt điên
                      Đầu bồng khí núi đang lên
                      Sá gì bóng tối đắp trên thân còm
                      Gặp thời xô xát nước non
                      Ta trôi ngươi trẩy lòng còn ngó theo
                      Đưa nhau qua bữa cơm nghèo
                      Đứa sầu gào rượu đứa nheo mắt cười
                      Vung tay như vạch ngang giời
                      Bảo rằng đâu nữa cái thời ngất ngư
                      Chén mồi dù hắt ưu tư
                      Sao cho ráo được gió mưa lội lầm
                      Cõi ngoài trăm họ muôn dân
                      Sống trong rau cỏ vẫn thầm khóc than
                      Sao ta lì mãi ruột gan
                      Đời ai mắt sáng hơn vàng mà mong
                      Chẳng nghe đỏ khé sông Hồng
                      Sóng ngàn xưa vẫn động lòng ngàn sau
                      Chẳng nhìn bóng đá thâu thâu
                      Non Lam như kẻ gục đầu còn thương
                      Chẳng hoài thóc giống vất vương
                      Giếng khô lấp mạch cây vườn rụi hoa
                      Trách nào trái rụng hương xa
                      Cốt muôn trẻ đắp muôn già càng cao
                      Mồ hôi làm suối chiêm bao
                      Nguồn sinh vô lượng đổ vào vô biên
                      Lũ mình rấp hận thành điên
                      Cái câm thuở ấy cười lên thủa này
                      Thế rồi thí bỏ rủi may
                      Đứa giam cõi bụi, đứa đày rừng sâu
                      Vai cầy chẳng kẻo làm trâu
                      Dong xe chẳng kẻo tóc râu làm bờm
                      Nẻo về chật chội áo cơm
                      Dặm đi lại động từng cơn lá rừng
                      Lòng ta không sóng không đừng
                      Thơ vang lại vướng mấy tầng cửa quan
                      Ngẩng thì núi quấn mây tan
                      Kìa đông lửa cháy kìa nam khói mù
                      Kìa trời kia cũng ưu tư
                      Kìa kìa đất nọ ngắc ngư lạc đường
                      Nhà ta nào thiếu gì thương
                      Mà ta ngăn ngắt như giường bệnh nhân
                      Thuốc nào chữa nổi tà tâm
                      Bao mồi danh lợi ghìm chân sông hồ
                      Tóc xanh như cỏ trên mồ
                      Đời hoang chôn cả xuân thu một thời
                      Chao ôi! đâu xóm nô cười
                      Trẻ no vú sữa, già ngơi tiệc trà
                      Tự tình trai gái như hoa
                      Nằm trong vàng ngọc bước ra áo quần
                      Lầu cao đời rủ rèm xuân
                      Ấm no ngồn ngộn mấy tầng vô tư
                      Biết gì đến giấc chinh phu
                      Đêm mơ ngọc đá lầm tro giật mình
                      Tay xua bóng dáng gia đình
                      Mà thân lơ láo thế tình càng đau
                      Đời xanh khó ngả màu nâu
                      Mắt hào quang vẫn đục ngầu như say
                      Nghêu ngao cho sập bóng ngày
                      Khề khà cho ráo hận đầy từng hơi
                      Chiều nay nhấc chén lên môi
                      Không dưng tưởng nhắp máu người tanh tanh
                      Khóc nhau ném chén tan tành
                      Nghe vang vỡ cái bất bình thành thơ
                       
                      Cố nhân! Ới hỡi người xưa
                      Dọn đi tâm sự. Đây mưa về rừng!
                      ~Trần-Huyền-Trân~
                                  1940 
                      Nhà xuất bản Hội nhà văn, 1999    
                       
                       
                      ĐỘC HÀNH CA 1

                      Ớ kìa thiên hạ đang say
                      Ớ nghìn tay nắm nghìn tay đang cười
                      Nhớ nhau nhạt thếch rượu đời
                      Tay vo chỏm tóc ta ngồi ta ca

                      Tình tang lỗi nhịp mình ta
                      Thương về đầu bạc xót ra má hồng
                      Tình tang ai vợ không chồng
                      Võng đưa ai mẹ bế bồng không con
                      Nằm đây thép rỉ son mòn
                      Cái đi mất mát cái còn lần khan
                      Cúi đầu bóng rét vương chân
                      Ngẩng lên đã đụng giời xuân trên cành
                      Không vui rau cỏ không đành
                      Mà cười nghe chửa ngọt lành trái mơ
                      Đã toan ném bút vùi thơ
                      Thõng buồng tay áo sợ dơ dáng đời
                      Trót thừa, ừ ngược ừ xuôi
                      Chút thân tâm sự ra người hát ngao
                      Giao tình tợp chén chiêm bao
                      Ngựa Hồ thôi gió bấc nào đạp xuân
                      Đây người áo đỏ tầm xuân
                      Đấy đi tang trắng mấy lần trùng quan
                      Không dưng rét cả dây đàn
                      Này cung dâng áo ngự hàn là đây!

                      2.
                      Đêm nay cũng đổ bụi giày
                      Miệng cười ha hả thơ mày rượu tao
                      Say đời nhắm lẫn chen bao
                      Thơ ra miệng dại, sầu vào mắt điên
                      Đầu bừng khí núi đang lên
                      Sá gì bóng tối đắp trên thân còm
                      Gặp thời xô xát nước non
                      Ta trôi ngươi chảy lòng còn ngó theo
                      Đưa nhau qua bữa cơm nghèo
                      Đứa sầu gào rượu đứa nheo mắt cười
                      Vung tay như vạch ngang trời
                      Bảo rằng đâu nữa cái thời ngất ngư
                      Chén mồi dù hắt ưu tư
                      Sao cho ráo được gió mưa lội lầm
                      Cõi ngoài trăm họ muôn dân
                      Sống trong rau cỏ vẫn thầm khóc than
                      Sao ta lì mãi ruột gan
                      Đời ai mắt sáng hơn vàng mà mong
                      Chẳng nghe đỏ khé sông Hồng
                      Sóng ngàn xưa vẫn đọng lòng ngàn sau
                      Chẳng nhìn bóng đá thâu thâu
                      Non Lam như kẻ gục đầu còn thương
                      Chẳng hoài thóc giống vất vương
                      Giếng khô lấp sạch cây vườn rụi hoa
                      Trách nào trái rụng hương sa
                      Cốt muôn trẻ đắp muôn già càng cao
                      Mồ hôi làm suối chiêm bao
                      Nguồn sinh vô lượng đổ vào vô biên
                      Lũ mình rắp hận thành điên
                      Cái câm thưở ấy cười lên thưở này

                      3.
                      Thế rồi thí bỏ rủi may
                      Đứa giam cõi bụi đứa đày rừng sâu
                      Vai cày chẳng kẻo làm trâu
                      Giong xe chẳng kẻo tóc râu làm bờm
                      Nẻo về chật chội áo cơm
                      Dặm đi lại động từng cơn lá rừng
                      Lòng ta không sóng không dừng
                      Thơ vang lại vướng mấy từng cửa quan
                      Ngẩng thì núi quấn mây tang
                      Kìa Đông lửa cháy kìa Nam khói mù
                      Tóc xanh như cỏ trên mồ
                      Đời hoang chôn cả xuân thu một thời
                      Nghêu ngao cho sập bóng ngày
                      Khề khà cho ráo hận đầy từng hơi
                      Chiều nay nhấc chén lên môi
                      Không dưng tưởng nhắp máu người tanh tanh
                      Khóc nhau ném chén tan tành
                      Nghe vang vỡ cái bất bình thành thơ.

                      ~Trần-Huyền-Trân~
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2011 12:18:33 bởi Anh Nguyên >
                       
                      #26
                        Anh Nguyên

                        • Số bài : 1744
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 21.10.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Dòng thơ miền bắc 07.07.2011 09:45:58 (permalink)




                        NGUYỄN-NGỌC-OÁNH
                                        1937

                        Sinh tại Quỳnh-Lưu, Nghệ-An, chuyên làm thơ.

                                 


                        MẸ*

                        Cành bàng thả lá heo may
                        Mẹ gầy, cái dáng khô gầy cành tre
                        Gót chai nứt nẻ đông hè
                        Ruộng sâu bấm mãi đã tòe ngón chân

                        Mẹ ngồi vá áo trước sân
                        Vá bao mong ước, tay sần mũi kim
                        Bát canh đắng lá chân chim
                        Lẫn vài con tép Mẹ tìm dành con

                        Co ro một mảnh chăn mòn
                        Tàn đêm giấc ngủ hãy còn ngoài chăn
                        Mẹ gom giẻ rách, giấy manh
                        Mặc đôi quang thủng giữ lành tiếng rao

                        Áo nâu phơi vẹo bờ rào
                        Cái phận đã bạc còn cào phải gai
                        Quả cà cõng mấy củ khoai
                        Con thút thít, Mẹ nghẹn hai ba lần

                        Tối về đến lớp bình dân
                        I tờ nhặt được đôi vần lại rơi
                        Cha con trời gọi về trời
                        Chái nhà mưa dột, ướt lời ru thương

                        Tiễn con ra chốn chiến trường
                        Gạt thầm nước mắt mong đường con khô
                        Hai tay hết sẻ lại cho
                        Còn phần Mẹ-một thân cò qua sông…

                        ~Nguyễn-Ngọc-Oánh~




                        HỒNG-NGUYÊN
                              1924-1951

                        Tức Nguyễn-Văn-Vượng, sinh tại
                        Đông-Sơn,Thanh-Hóa, làm thơ,
                        viết tiểu luận.



                        NHỚ*

                        Lũ chúng tôi
                        Bọn người tứ xứ
                        Gặp nhau hồi chưa biết chữ
                        Quen nhau từ buổi “một hai”
                        Súng bắn chưa quen
                        Quân sự mươi bài
                        Lòng vẫn cười vui kháng chiến
                        Lột sắt đường tàu
                        Rèn thêm dao kiếm
                        Áo vải chân không
                        Đi lùng giặc đánh
                        Ba năm rồi gửi lại quê hương
                        Mái lều gianh
                        Tiếng mõ đêm trường
                        Luống cày đất đỏ
                        Ít nhiều người vợ trẻ
                        Mòn chân bên cối gạo canh khuya

                        Chúng tôi đi
                        Nắng mưa sờn mép ba lô,
                        Tháng năm bạn cùng thôn xóm.
                        Nghỉ lại lưng đèo
                        Nằm trên dốc nắng.
                        Kỳ hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng,
                        Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa.
                        - Đằng nớ vợ chưa?
                        - Đằng nớ?
                        - Tớ còn chờ Độc Lập
                        Cả lũ cười vang bên ruộng bắp
                        Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.

                        Chúng tôi đi mang cuộc đời lưu động,
                        Qua nhiều nơi không nhớ hết tên làng.
                        Đã nghỉ lại rất nhiều nhà dân chúng
                        Tôi nhớ bờ tre gió lộng
                        Làng xuôi xóm ngược mái rạ như nhau
                        Có nắng chiều đột kích mấy hàng cau.
                        Có tiếng gà gáy xóm,
                        Có “khai hội, yêu cầu, chất vấn!”
                        Có mẹ hiền bắt rận cho những đứa con xa.
                        Trăng lên tập hợp hát om nhà
                        Tôi nhớ
                        Giường kê cánh cửa,
                        Bếp lửa khoai vùi
                        Đồng chí nứ vui vui,
                        Đồng chí nứ dạy tôi dăm tối chữ,
                        Đồng chí mô nhớ nữa,
                        Kể chuyện Bình Trị Thiên,
                        Cho bầy tôi nghe ví,
                        Bếp lửa rung rung đôi vai đồng chí.
                        - Thưa trong nớ hiện chừ vô cùng gian khổ,
                        Đồng bào ta phải kháng chiến ra ri.

                        Đêm đó chúng tôi đi,
                        Nòng súng nghiêng nghiêng
                        Đường mòn thấp thoáng…
                        Trong điếm nhỏ,
                        Mươi người trai tráng,
                        Sờ chuôi lựu đạn,
                        Ngồi thổi nùn rơm
                        Thức vừa rạng sáng,
                        Nhìn trời sương nhẩm bước chúng tôi đi,
                        Chúng tôi đi rất nhớ câu ni,
                        Dân chúng cầm tay lắc lắc:
                        “Độc lập nhớ rẽ viền chơi ví chắc!”

                        ~Hồng-Nguyên~
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.07.2011 09:53:07 bởi Anh Nguyên >
                         
                        #27
                          Anh Nguyên

                          • Số bài : 1744
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 21.10.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Dòng thơ miền bắc 20.08.2011 10:44:05 (permalink)





                          VĂN-LÊ
                          Tức Lê-Huy-Chi, sinh tại Gia-Viễn, Ninh-Bình,
                          làm thơ, viết tiểu thuyết và truyện ngắn.

                           
                                     
                          THÁP CHÀM
                          *  

                          Ngút ngàn ở giữa rừng xanh
                          Hiện lên ngọn tháp một mình cô đơn
                          Người xưa đã chọn mặt tường
                          Để lưu giữ lấy tâm hồn thiêng liêng

                          Nắng chiều ngọn tháp đổ nghiêng
                          Thời gian ăn rỗng cả viên gạch hồng
                          Vậy mà trong thớ đất nung
                          Vẫn còn in đậm chân dung con người

                          Còn đây vũ nữ lả lơi
                          Trăm năm vẫn múa không người lại xem
                          Thần tình yêu nép bên thềm
                          Mũi tên số phận chưa tìm đích bay

                          Còn đây một mẩu cánh tay
                          Một bàn chân gãy, một cây gươm cùn
                          Một con ngựa mất yên cương
                          Một cây cung cháy, lửa cồn xung quanh

                          Những gì thuộc của chiến tranh
                          Chẳng còn giữ được nguyên lành, lạ không!
                          Bao năm gió táp mưa rừng
                          Vẫn không xóa được chân dung con người

                          Để chiều nay trước mắt tôi
                          Một người múa với một người đứng xem
                          Vô tư như một ngọn đèn
                          Tháp Chàm lặng lẽ sáng lên giữa rừng

                          ~Văn-Lê~




                          TRẦN-VÀNG-SAO
                                      1942
                          Tức Nguyễn Đính, sinh tại Thừa-Thiên
                          Huế,
                          chuyên làm thơ.

                           

                          BÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI YÊU NƯỚC MÌNH*

                          Buổi sáng tôi mặc áo đi giầy ra đứng ngoài đường
                          Gió thổi những bông mía trắng bên sông
                          Mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua
                          Bầy chim sẻ đậu trước sân nhà
                          Những đứa trẻ đứng nhìn ngấp nghé

                          Tôi yêu đất nước này như thế
                          Mỗi buổi mai
                          Bầy chim sẻ ngoài sân
                          Gió mát và trong
                          Đường đi đầy cỏ may và muộng chuộng

                          Tôi vẫn sống
                          vẫn ăn
                          vẫn thở
                          như mọi người
                          đôi khi chợt nhớ một tiếng cười lạ
                          một câu ca dao buồn có hoa bưởi hoa ngâu
                          một vết bùn khô trên mặt đá
                          không có ai chia tay
                          cũng nhớ một tiếng còi tàu

                          Mẹ tôi thức khuya dậy sớm
                          năm nay ngoài năm mươi tuổi
                          chồng chết đã mười mấy năm
                          thủa tôi mới đọc được i tờ
                          mẹ thương tôi mẹ vẫn tảo tần
                          nước sông gạo chợ

                          nhà hai buổi nhà không khi nào vắng người đòi nợ
                          sống qua ngày nên phải nghiến răng
                          cũng không vui nên mẹ ít khi cười
                          những buổi trưa buổi tối
                          ngồi một mình hay khóc
                          vẫn thở dài mà không nói ra
                          thương con không cha
                          hẩm hiu côi cút

                          tôi yêu đất nước này xót xa
                          mẹ tôi nuôi tôi mười mấy năm không lấy chồng
                          thương tôi nên ở goá nuôi tôi
                          những đứa nhà giàu hàng ngày chửi bới
                          chúng cho mẹ con tôi áo quần tiền bạc như cho một đứa hủi
                          ngày kỵ cha họ hàng thân thích không ai tới

                          thắp ba cây hương
                          với mấy bông hải đường
                          mẹ tôi khóc thút thít
                          cầu cha tôi phù hộ tôi nên người
                          con nó còn nhỏ dại
                          trí chưa khôn chân chưa vững bước đi
                          tôi một mình nuôi nó có kể chi mưa nắng

                          tôi yêu đất nước này cay đắng
                          những đêm dài thắp đuốc đi đêm
                          quen thân rồi không ai còn nhớ tên
                          dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng
                          áo mồ hôi những buổi chợ về
                          đời cúi thấp
                          giành từng lon gạo mốc
                          từng cọng rau, hột muối
                          vui sao khi còn bữa đói bữa no
                          mẹ thương con nên cách trở sông đò
                          hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc
                          đêm nào mẹ cũng khóc
                          đêm nào mẹ cũng khấn thầm
                          mong con khôn lớn cất mặt với đời

                          tôi yêu đất nước này khôn nguôi
                          tôi yêu mẹ tôi áo rách
                          chẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêu

                          Tôi bước đi
                          mưa mỗi lúc một to
                          sao hôm nay lòng thấy chật
                          như buổi sáng mùa đông chưa có mặt trời mọc
                          con sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi qua
                          nỗi mệt mỏi, rưng rưng từng con nước
                          chim đậu trên cành chim không hót
                          khoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ may

                          tôi yêu đất nước này những buổi mai
                          không ai cười không tiếng hát trẻ con
                          đá đất cỏ cây ơi
                          mười ba năm có héo mòn
                          đá đất cỏ cây ơi
                          lòng vẫn thương mẹ, nhớ cha
                          ăn quán nằm cầu
                          hai hàng nước mắt chảy ra
                          mỗi đêm cầu trời khấn Phật cho tai qua nạn khỏi
                          ngày mai mua may bán đắt

                          tôi yêu đất nước này áo rách
                          căn nhà dột phên không ngăn nổi gió
                          vẫn yêu nhau trong từng hơi thở
                          lòng vẫn thương cây nhớ cội hoài
                          thắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời mai

                          tôi yêu đất nước này như thế
                          như yêu cây cỏ trong vườn
                          như yêu mẹ tôi chịu khó chịu thương
                          nuôi tôi thành người hôm nay
                          yêu một giọng hát hay
                          có bài mái đẩy thơm hoa dại
                          có sáu câu vọng cổ chứa chan
                          có ba ông táo thờ trong bếp
                          và tuổi thơ buồn như giọt nước trong lá sen

                          tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
                          thủa tóc kẹp tuổi ngoan học trò
                          áo trắng và chùm hoa phượng đỏ
                          trong bước chân chim sẻ
                          ngồi học bài và gọi nhỏ tên tôi
                          hay nói chuyện huyên thuyên
                          chuyện trên trời dưới đất rất lạ
                          chuyện bông hoa mọc một mình trên đá
                          cứ hay cười mà không biết có người buồn

                          sáng hôm nay gió lạnh vẫn còn
                          khi xa nhà vẫn muốn ngoái lại
                          ngó cây cam cây cải
                          thương mẹ già như chuối ba hương
                          em chưa buồn
                          vì chưa rách áo

                          tôi yêu đất nước này rau cháo
                          bốn ngàn năm cuốc bẫm cày sâu
                          áo đứt nút qua cầu gió bay
                          tuổi thơ em hãy giữ cho ngoan

                          tôi yêu đất nước này lầm than
                          mẹ đốt củi trên rừng và cha làm cá ngoài biển
                          ăn rau rìu, rau éo, rau trai
                          nuôi lớn người từ ngày mở đất
                          bốn ngàn năm nằm gai nếm mật
                          một tấc lòng cũng trứng Âu Cơ
                          một tiếng nói cũng đầy hồn Thánh Gióng

                          Tôi đi hết một ngày
                          gặp toàn người lạ
                          chưa ai biết chưa ai quen
                          không biết tuổi không biết tên
                          cùng sống chung trên trái đất
                          cùng nỗi đau chia cắt Bắc Nam
                          cùng có chung tên gọi Việt Nam
                          mang vết thương chảy máu ngoài tim
                          cùng nhức nhối với người chết oan ức
                          đấm ngực giận hờn tức tối
                          cùng anh em cất cao tiếng nói
                          bản tuyên ngôn mười bốn triệu người đòi độc lập tự do
                          bữa ăn nào cũng phải được no
                          mùa lạnh phải có áo ấm
                          được ca hát, nói cười, yêu đương không ai cấm
                          được thờ cúng những người mình tôn kính
                          hai mươi năm cuộc đời chưa khi nào định

                          Tôi trở về căn nhà nhỏ
                          đèn thắp ngọn lù mù
                          gió thổi trong lá cây xào xạc
                          vườn đêm thơm mát
                          bát canh rau dền có ớt chìa vôi
                          bên hàng xóm có tiếng trẻ con khóc
                          mẹ bồng con lên non ngồi cầu Ái Tử

                          đất nước hôm nay đã thấm hồn người
                          ve sắp kêu mùa hạ
                          nên không còn mấy thu
                          đất nước này còn chua xót
                          nên trông ngày thống nhất
                          cho bên kia không gọi bên này là người miền Nam
                          cho bên này không gọi bên kia là người miền Bắc
                          lòng vui hôm nay không thấy chật

                          tôi yêu đất nước này chân thật
                          như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi
                          như yêu em nụ hôn ngọt trên môi
                          và yêu tôi đã biết làm người
                          cứ trông đất nước mình thống nhất

                          ~Trần-Vàng-Sao~
                                19/12/1967
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2011 10:50:24 bởi Anh Nguyên >
                           
                          #28
                            Anh Nguyên

                            • Số bài : 1744
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 21.10.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Dòng thơ miền bắc 24.08.2011 11:55:00 (permalink)



                            VĂN-CAO
                             
                            1923-1995

                            Tức Nguyễn-Văn-Cao, sinh tại Hải-Phòng,
                            tác giả bài Tiến quân ca và các bài Thiên
                            Thai, Trường ca Sông Lô, làm thơ, soạn
                            nhạc, vẽ, và viết truyện ngắn.



                             
                            NĂM BUỔI SÁNG KHÔNG
                            CÓ TRONG SỰ THẬT

                            "Những mái nhà ủ những cánh chim đêm
                            Ủ những giấc mơ dưới trời sao lồng lộng"


                            I

                            Ng
                            ủ dậy một sáng
                            Cả phố biến đâu mất
                            Không một bóng người đi
                            Im lặng hồ nước sâu thăm thẳm
                            Mặt đất đỏ màu gạch nung
                            Như miệng quả núi lửa
                            Anh đi tìm em
                            Tìm dấu vết những con đường
                            Chúng ta thường đi lại
                            Giữa mênh mông tôi gọi em mãi mãi
                            Thế kỷ chúng ta đứng lại nơi đây
                            Em ở đâu?
                            Thế kỷ chúng ta còn đang tiếp tục
                            Trên trái đất này
                            Hàng ngày đứng lại nơi đây
                            Tôi gọi em mãi mãi

                            II
                            Buổi sáng nay không nghe tiếng chim hót
                            Một buổi sáng không thật
                            Tôi bước đi không thấy tiếng chân đi
                            Cả thành phố cùng tôi im lặng
                            Tất cả những con người
                            Chỉ thấy mắt đen lay láy
                            Cả tiếng xe không thành tiếng
                            Tại sao? Tại sao?
                            Không ai nhìn miệng tôi gào thét không ra tiếng
                            Trong kinh hoàng tôi chạy trên đất
                            Một mình
                            Giữa thành phố mọi người im lặng
                            Tại sao? Tại sao? Không tiếng nói
                            Không tiếng động, không sự sống
                            Tại sao thành phố sa mạc
                            Không nghe gió thổi
                            Những hình người như bị đẩy
                            Qua nhanh
                            Hình như nơi đây
                            Bị đày trong im lặng

                            III
                            Buổi sáng nay không phải mình thức dậy
                            Một người nào trong tôi đang thở
                            Trước mặt tôi
                            Buồn nửa đêm nửa ngày len lỏi
                            Nửa phố mặt trăng nửa phố mặt trời
                            Từ khi ấy chúng tôi, hai người suy nghĩ
                            Hai kẻ thù nhau
                            Hai thái cực tâm hồn
                            Hai người ấy trong một người chịu đựng
                            Mưu lại lẫn nhau
                            Không biết ngày đêm không biết giả thật
                            Từ phút ấy, tôi không còn thật nữa

                            IV
                            Buổi sáng nay cả phố phường như mở hội
                            Mọi con người đeo mặt nạ đi chơi
                            Những bước chân nhảy múa
                            Vui lên cành non
                            Lá bàng trên phố xanh màu ngọc
                            Xuân tháng hai
                            Cửa hàng rượu bên đường
                            Tơ lụa pha len, hoa giấy ni-lông
                            Những mặt nạ gặp nhau chào hỏi
                            Những em bé búp-bê mùa xuân
                            Hồng hào da thịt
                            Ngồi đập nút chai làm tiền bạc chơi xuân
                            Mở tròn mắt nhìn kinh ngạc
                            Họ vui làm sao
                            Ô kìa
                            Nước mắt mồ hôi
                            Sao chảy ra trên từng mặt nạ
                            Từng con người
                            Vội vàng lau mồ hôi và nước mắt
                            Trên những mặt nạ giấy bồi

                            V
                            Những cánh cửa đều khóa chặt
                            Trong gian phòng trong suốt thủy tinh
                            Em ở đây với anh
                            Cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo níu
                            Thịt da em cho anh sưởi
                            Hơi ấm mình con chim khuyên
                            Trong lòng bàn tay
                            Run rẩy
                            Giữa hai cành non
                            Nghe nhựa mùa xuân
                            Những nụ hồng mới nở
                            Và mật vừa thơm và ong đã tới
                            Chúng ta đi vào bí mật mùa xuân
                            Ngày đầu tiên của em trên biển.

                            ~Văn-Cao~
                             
                                  
                            THANH-THẢO                                 
                                     1946

                            Tức Hồ-Thành-Công, sinh tại Mộ- Đức,
                            Quảng-Ngãi, chuyên làm thơ.


                            MỘT NGƯỜI LÍNH NÓI VỀ THẾ HỆ MÌNH

                            ngày chúng tôi đi các toa tàu mở toang cửa
                            không có gì phải che giấu nữa
                            những thằng lính trẻ măng tinh nghịch ló đầu qua cửa sổ
                            những thằng lính trẻ măng quân phục xùng xình
                            chen bám ở bậc toa như chồi như nụ
                            con tàu nổi hiệu còi rung hết cỡ
                            và dài muốn đứt hơi
                            hệt tiếng gã con trai ồm ồm mới vỡ
                            thế hệ chúng tôi
                            hiệu còi ấy là một lời tuyên bố

                            một thế hệ mỗi ngày đều đụng trận
                            mà trách nhiệm nặng hơn nòng cối 82
                            vẫn thường vác trên vai

                            một thế hệ thức nhiều hơn ngủ
                            xoay trần đào công sự
                            xoay trần trong ý nghĩ
                            đi con đường người trước đã đi
                            bằng rất nhiều lối mới

                            những cái tên trên cây rừng khắc vội
                            những chữ N chữ T vạch ở các bình tông
                            ba lô đựng một bộ áo quần
                            vài gói mắm cùng nắm cơm nho nhỏ
                            bếp dã chiến cháy dọc bờ suối đá
                            treo tòn ten mấy ống cóng canh chua
                            nấu lá giang và mắm ruốc
                            tất cả những gì chúng tôi có được
                            đều trải cho nhau, trải ra đất thật tình
                            với quân thù - chi đến tối đa
                            với bè bạn-phải chơi hết mình

                            nếu chỉ nhìn da chúng tôi đen hơn
                            nhìn cái vóc dạn dày trước tuổi
                            đếm vết chai trên bàn tay, chưa đủ
                            cũng chưa đủ nếu chỉ tính cuộc đời bằng những chiến công

                            ôi trảng dầu những chiếc lá khô cong
                            mỗi bước dưới chân rì rầm tiếng nói
                            đêm hành quân qua nhiều đống lửa
                            bùng tự nhiên ngay giữa lối mòn

                            thế hệ chúng tôi bùng ngọn lửa chính mình
                            soi sáng đường đi tới
                            có những đêm mưa quất bốn bề
                            giữa Tháp Mười không mái lá nương che
                            nước đã giật phải đẩy xuồng băng trấp
                            lúc ấy chân trời là lưng người đi trước
                            vụt loé lên qua ánh chớp màn mưa

                            thế hệ chúng tôi trắng từng đêm lội nước
                            sình bết từ chân bết đến đầu
                            nên giọng nói có nhiều khi ngang dọc
                            nên cái nhìn có lắm phen gai góc
                            vì ngọn lửa chịu sình là lửa thực
                            đã bùng lên dám cháy tận sức mình

                            nhủ điều chi ơi tiếng quốc đêm sương
                            kêu da diết suốt một mùa nước nổi
                            bông điên điển mở cánh vàng nóng hổi
                            là nắng chiều đẫm lại giữa lòng tay
                            đất nước ngấm vào ta, đơn sơ
                            như Tháp Mười không điểm trang đầy im lặng
                            trên tất cả tình yêu tình yêu này đi thẳng
                            đến mỗi đời ta bất chấp những ngôn từ

                            tôi gặp thằng bạn thân trong một chuyến bất ngờ
                            đêm Mỹ Long hai đứa nằm lộ đất
                            trải dưới trời một tấm ni lông
                            nơi khi chiều B52 bừa ba đợt
                            nơi mấy năm rồi hố bom không đếm hết
                            nơi tôi chợt thốt niềm mơ giản dị của mình
                            “chừng nào thật hoà bình
                            ra lộ 4 trải ni lông nằm một đêm cho thoả thích”

                            thằng bạn tôi đăm đăm
                            nhìn một ngôi sao mọc trong hố bom nhoè nước
                            đôi mắt nó lạ lùng mà tôi thấy được
                            chứa đầy một hố bom và một ngôi sao…

                            cơn lốc xoáy trên nóc rừng nguyên thủy
                            tiếng gió hú dài trong những bộng cây
                            đàn dơi chấp chới bay
                            trảng tranh hừng hực nắng

                            chúng tôi qua cái khắc nghiệt mùa khô
                            qua mùa mưa mùa mưa dai dẳng
                            võng mắc cột tràm đêm ướt sũng
                            xuồng vượt sông dưới pháo sáng nhạt nhoà
                            đôi lúc ngẩn người một ráng đỏ chiều xa
                            quên đời mình thêm tuổi
                            chân dép lốp đạp mòn trăm ngọn núi
                            mà không hề rợp bóng xuống tương lai

                            những trận đánh ập về đầy trí nhớ
                            pháo chụp nổ ngang trời từng bựng khói
                            nhịp tim dập dồn lần xuất kích đầu tiên
                            bình tông cạn khô trên nóc hầm nồng khét
                            những vỏ đồ hộp lăn lóc
                            cái im lặng ù tai giữa hai đợt bom
                            một tiếng gà bất chợt
                            bên bờ kênh hoang tàn

                            thế hệ chúng tôi không sống bằng kỷ niệm
                            không dựa dẫm những hào quang có sẵn
                            lòng vô tư như gió chướng trong lành
                            như sắc trời ngày nắng tự nhiên xanh

                            đoàn xuồng chuyển quân bơi rậm kênh Bằng Lăng
                            buổi chiều pháo bắn
                            những cây bình bát gục ngã
                            hoàng hôn đôi bờ như máu chảy
                            trắng dòng kênh xác xăng đặc lều bều

                            tôi bỗng thấy mặt mình trên mặt nước
                            mặt nước trôi những dề xăng đặc
                            mặt nước trôi những trái bình bát
                            mặt nước trôi quê hương không còn nguyên vẹn
                            và tôi thấy
                            trôi qua mặt mình bao nhiêu gương mặt
                            những bạn bè quen những bạn bè chưa gặp
                            trẻ măng
                            loang loáng theo con nước
                            tủa về những đồng sâu
                            hun hút
                            buổi chiều

                            đó là những người qua trước
                            không phải trước hai mươi năm
                            đó là những người qua sau
                            không phải sau hai mươi năm
                            mà vào buổi chiều ấy
                            trên những dòng kênh ấy
                            pháo bắn và nước chảy
                            thế hệ chúng tôi nhìn rất rõ mặt mình

                            ~Thanh-Thảo~
                                 
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2011 11:59:56 bởi Anh Nguyên >
                             
                            #29
                              Anh Nguyên

                              • Số bài : 1744
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 21.10.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Dòng thơ miền bắc 26.08.2011 10:47:03 (permalink)




                              LÊ-THỊ-KIM
                                     1950


                              Tức Lê-Thị-Ngà, sinh tại Thanh-Hoóa.
                              chuyên làm thơ.



                              VIẾT CHO CHUỒN CHUỒN KIM

                              Đôi cánh mày bé bỏng
                              Sao mang nổi bầu trời
                              Nhỡ mà kỳ giông bão
                              Núp đâu chuồn kim ơi

                              Luống cà sang luống bắp
                              Với con chuồn chuồn kim
                              Cũng xa bằng hai nước
                              Biết đâu mà bay lên

                              Dù đi đây đi đó
                              Không qua nổi mái nhà
                              Con chuồn kim đầu ngõ
                              Như người, đừng đi xa

                              Trong tình tôi lặng lẽ
                              Có con chuồn kim bay
                              Bằng đôi chân sẻ
                              Tôi đi trên đời này

                              Tôi đi mà như đậu
                              Tôi bay mà như đi
                              Con chuồn kim bờ đậu
                              Trong tình tôi thầm thì

                              Những người xa khuất nẻo
                              Nghìn chân trời trong tay
                              Làm sao mà nhìn thấy
                              Một con chuồn kim bay

                              Chuồn kim ơi đừng sợ
                              Những chú bé bắt mày
                              Bởi thân mày quá nhỏ
                              Bắt làm sao lọt tay

                              Con chuồn kim màn chỉ
                              Lặng lẽ khâu tháng ngày
                              Vườn tôi đang rộng mở
                              Tha hồ chuồn kim bay
                              ~Lê-Thị-Kim~



                              ĐỪNG NHÌN EM NHƯ THẾ

                              Đừng nhìn em như thế
                              Cháy lòng em còn gì
                              Sự nồng nàn của bể
                              Cuốn mất hồn em đi

                              Đừng nhìn em như thế
                              Khắc giờ thành thiên thu
                              Mắc nợ đời dâu bể
                              Mắc nợ đời thơ si

                              Em đành làm chim nhỏ
                              Đứng hót chơi trong chiều
                              Thả đôi lời hoa cỏ
                              Cho đời bớt tịch liêu

                              Bởi tình yêu có thật
                              Vĩnh cửu trong cuộc đời
                              Bởi ghen tuông có thật
                              Xuống mồ biết có thôi

                              Đừng nhìn em như thế
                              Sự dịu dàng nhường kia
                              Sẽ làm em chết ngạt
                              Hết một đời thơ si
                              ~Lê-Thị-Kim~



                              KHI TÌNH YÊU ĐẾN

                              Tình yêu không là gió
                              Chợt gần rồi chợt xa
                              Tình yêu không là cỏ
                              Mọc lan man thềm nhà

                              Em có một tình yêu
                              Mong nhanh như nhánh lá
                              Em có một tình yêu
                              Như sóng ngầm biển cả

                              Em biết nói thế nào
                              Về anh, màu áo vải
                              Ðôi dép lốp trật quai
                              Rút hoài chưa chặt lại

                              Anh bất ngờ như bể
                              Ðến lặng thinh như tờ
                              Vẫn lành như chim sẻ
                              Bắt em ngồi làm thơ

                              Mười năm anh ở rừng
                              Em còn là "con nhỏ"
                              ở khoảng giữa đôi ta
                              ầm ì bom đạn nổ

                              Tại anh chỉ tại anh
                              Em dễ quên dễ nhớ
                              Nhìn chi cũng hóa thành
                              Gương mặt anh rực rỡ

                              Ðang ăn cơm bỗng hát
                              Giữa giấc ngủ mỉm cười
                              Em bất thường lạ thật
                              Bắt đền anh, anh ơi
                              ~Lê-Thị-Kim~



                              GẦN LẮM TRƯỜNG-SA
                               
                              Biết rằng xa lắm Trường Sa
                              Trùng dương ấy tôi chưa ra lần nào
                              Viết làm sao, viết làm sao
                              Câu thơ nào phải con tàu ra khơi
                               
                              Thế mà đã có lòng tôi
                              Ở nơi cuối bến ở nơi cùng bờ
                              Phải đâu chùm đảo san hô
                              Cũng không giống một chùm thơ ngọt lành
                               
                              Hỡi quần đảo cuối trời xanh
                              Như trăm hạt thóc vãi thành đảo con
                              Sóng bào mãi vẫn không mòn
                              Vẫn còn biển cả vẫn còn Trường Sa
                               
                              Lời anh kể, dẫn tôi ra
                              Bước lên ghềnh đá chim sa xuống đầu
                              Những loài chim biển hải âu
                              Tưởng người là loại chim đâu mới về…
                              ~Lê-Thị-Kim~




                              BÙI-CÔNG-MINH
                                         1947

                              Sinh tại Đà-Nẵng, làm thơ.

                              NGÀY VÀ ĐÊM

                              Rất dài và rất xa
                              Là những ngày mong nhớ
                              Nơi sáng lên ngọn lửa
                              Là trái tim yêu thương

                              Anh đang mùa hành quân
                              Pháo lăn dài chiến dịch
                              Bồi hồi đêm xuất kích
                              Chờ nghe tiếng pháo ran

                              Ngôi sao như mắt anh
                              Trong những đêm không ngủ
                              Giáo án em vẫn mở
                              Cho ánh sao bay vào

                              Ngày và đêm xa nhau
                              Đâu chỉ dài và nhớ
                              Thời gian trong cách trở
                              Đốt cháy ngời tình yêu

                              Pháo anh trên đồi cao
                              Nã vào đầu giặc Mỹ
                              Bục giảng dưới hầm sâu
                              Em cũng là chiến sĩ

                              Cái chết cúi gục đầu
                              Cuộc đời xanh tươi trẻ
                              Ngày đêm ta bên nhau
                              Những đêm ngày chiến đấu

                              ~Bùi-Công-Minh~
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2011 11:02:20 bởi Anh Nguyên >
                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 123 > | Trang 2 của 3 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 44 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9