TUỔI XUÂN BUỒN
Áo trắng buồn chi trắng giữa trời
Ngày Xuân cô gái gió mây trôi
Tình yêu tha thiết tan tành vội
Mộng ước say mê tắt lịm rồi
Hai ngã chia ly ôm bối rối
Một lòng son sắc chịu đơn côi
Đường đi pháo nổ ai vui với
Để lại người xưa khổ suốt đời
Thanh Huy
TẠI TRỜI
Số kiếp lênh đênh đổ tại trời
Duyên buồn phận hẩm tựa dòng trôi
Tình đầu ước hẹn lời chưa dứt
Người cũ quay lưng mộng vỡ rồi
Trăng khuyết đêm tàn đêm lẻ bóng
Sao mờ gió lạnh gió đơn côi
Cao xanh vốn ghét hồng nhan nhỉ
Bày đặt chi thêm rối chuyện đời
Liên Hương
Chúc Vân cuối tuần zui ze
Giận Đời Chẳng trách thân ta chỉ trách trời
Gieo tình lận đận tựa bèo trôi Lênh đênh mấy nẻo chừ hơi oải Vất vưởng bao nơi cũng đuối rồi Chán lắm ngày ra hoài quạnh vắng Sợ ơi đêm xuống mãi phòng côi Hồng nhan bạc phận… đâu than thở Xấu chẳng đẹp duyên… mới giận đời!! 
C Pham
SH ơi, chú Mèo con mới chọc C giận rồi hihihi! 
Trách mình
!
"U mê" nên vận đến ông trời
Mải miết tiệc tùng đời thả trôi
Du lịch hội hè vui thú thật
Bạn bè đàn đúm sướng mê rồi
Tình yêu lờ phớt nên dang dở
Đôi lứa thôi đành phải cút côi
Xấu, đẹp không là nguyên cớ chính
Nồi-vung vừa vặn ấy duyên đời 
!!!
Sao Hôm
C. Phạm ơi, SH đáng ghét nhỉ? Chỉ là họa thơ thôi mà, đừng giận nhé
!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.02.2011 13:38:04 bởi Saohom42 >