Thơ THAITRANG
HỒN NHIÊN Yêu là xé nát con tim
Cho tràn máu nóng qua miền khát khao
Yêu là gom hết cả vào
Nâng niu từng giọt máu đào ngây thơ ThaiTrang
MÁ ĐÀO Xuân chưa qua tóc đã thêm màu
Một đen, một trắng, một nao nao
Một đời phiêu bạt chưa về bến
Một bến xưa xưa, một má đào. ThaiTrang
BỎ CÔNG Vương vương ánh mắt mơ chiều
Lan theo ngọn gió đưa vèo qua song
Chú chim hoang vỗ cánh cong
Bay theo ánh mắt ra đồng trêu hoa
Một bông hoa dại la cà
Nhìn chim hoang hót lời ca chung tình
Dịu dàng ánh mắt rung rinh
Bông hoa bất chợt si tình mắt nai...
Chim hoang ngấn lệ thở dài
Bỏ công đưa rước trang đài trao hoa.
ThaiTrang
TỰ HỌA Đồng xa vàng nắng cánh chim hoang
Học vấn lom com gãy giữa đàng
Mãnh ruộng khu vườn đời rách nát
Bút nghiêng sách vở kiếp hoang tàn
mộng mơ trao gởi niềm nhung nhớ
Ước vọng xa rời nổi trái ngang
Nhát cuốc rãnh cày tay vấy mực
Phèn chua nước mặn tập làm sang.
ThaiTrang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2011 19:46:26 bởi d.an >
KHÔNG ĐỀ Hương xuân còn ấm đất trời
Hoa xuân vẫn nở một thời hồn nhiên
Rét đông ngủ giấc cô miên
Hạ chưa về đến trao duyên nắng vàng
Đồng xa rộn cánh chim hoang
Nhớ mùa thu chết bạt ngàn lá rơi
Mùa về mỗi cảnh mỗi nơi
Ru hồn lữ khách, mắt ngời niềm tin. Thaitrang
BẾN XE
Xe tiễn người đi xe đưa người trở lại
Bến nhọc nhằn khuân vác những nỗi niềm
Khi khuya sớm phố phường còn say ngủ
Đã có chuyến trở về chuyến lại ra đi
Máy nổ đều đều ngân điệp khúc chia ly
Thoáng ngậm ngùi lẫn thầm thì nhung nhớ
Nụ cười chia hai rung rinh nhịp thở
Phút tương phùng bỡ ngỡ nỗi chờ mong
Nắng khô mặt đường nhựa nóng quanh cong
Đôi dép mới lê vòng khung cửa hẹp
Tay nắm tay bỗng dưng lòng đắng nghét
Đọng lại thật nhiều những nét thân thương
Bến xe loang mờ làn khói vấn vương
Quyến luyến cả nẻo đường đi ở
Giữ lại và mang theo từng nhung nhớ
Gom vào lòng muôn thuở nỗi buồn vui.
ThaiTrang
ĐAU TÌNH
Khối tình lịm chết đem chôn
Ngày sau xác lá ủ hồn thương đau
Ai nỡ để nát nhàu nỗi nhớ
Xóa nhòa đi một thuở đắm say
Rồi ngày ngắn tựa đêm dài
Tím màu trinh nữ thôi cài tóc xưa
Gom tình lại cho vừa vạt áo
Gọi bốn mùa đến dạo vườn yêu
Lụa hoa voan mỏng khăn điều
Giấc chiêm bao ngả liêu xiêu nỗi buồn
Trên đất mục về nguồn kiếp lá
Đêm mịt mờ buông thả hoàng hôn
Mối tình xưa cũ đem chôn
Vào sâu cõi đất mảnh hồn không tan…
ThaiTrang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2011 11:38:15 bởi d.an >
MƠ VỀ HÀ NỘI
Tôi mơ về một nơi xa lắm
Có thu vàng nhuộm nắng hồ tây
Hà Nội chiều man mác mây bay
Lăn tăn sóng bầy sâm cầm nhỏ
Lá chao nghiêng bay đùa trước gió
Hàng cây sưa còn đó nỗi niềm
Hoa sữa rơi cánh mỏng vương thềm
Thơm tóc ngắn mềm vai con gái
Ba mươi sáu phố phường dài mải
Trong cả chiều dài mỗi trái tim
Những đứa con trên khắp mọi miền
Bắc Nam gọi biển xa rừng thẳm
Tôi mơ về một nơi xa lắm
Có vòng tay thắm thiết bạn bè
Chiều lang thang qua khắp vỉa hè
Bỗng bất chợt nghe lòng ấm áp
Tôi mơ một mùa thu bát ngát
Trong ca từ câu hát đam mê
Chở tôi theo cánh nhạc đi về
Thăm Hà Nội_hẹn thề hoa sữa.
ThaiTrang
MỘNG DU
Mưa nhìn mùa thu
Mùa thu êm ru chiếc lá
Chiếc lá rơi bồi hồi nghiêng ngả
Bay về đâu xa
Mưa nhìn thấy ta
Ta đi nhẹ qua từng hạt
Những hạt buồn vu vơ ca hát
Bèo dạt mây trôi
Mây quằn cánh lưng trời
Mang nặng lời của nước
Những lời buồn sướt mướt
Rơi ướt trần gian
Mưa và ta mải cứ lang thang
Vào ngút ngàn trăn trở
Rung rung từng nhịp thở
Mùa thu…
Chiếc lá vàng ru
Mưa, ta và giấc mộng du
ThaiTrang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2011 19:23:21 bởi d.an >
HAI MÌNH
In tường bóng mãi lặng thinh
Chỉ nghe ta nói một mình thế thôi
Bóng đi rồi bóng lại ngồi
Ta tâm sự mỏi ngàn lời với ta
Bóng buồn mà chẳng chơi xa
Quẩn quanh dưới ngọn đèn già hắt hiu
Chung tình ta hứa thật nhiều
Mốt mai nào đó_bao điều viển vông
Giờ còn lại chỉ hư không
Hai mình_ta với bóng lồng lên nhau
DA
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: