L Ỡ H Ẹ N Nơi hẹn chiều thu nhẹ nắng bâng lâng
Lòng xao xuyến giữa khói sương se lạnh
Sân trường vắng, thềm hiên buồn hiu quạnh
Phòng im lìm… da diết nhớ người đi
Em đi đâu để lại vạt chiều mơ
Làn mây nhạt lơ thơ cành úa lá
Vài lưng gió cuốn bụi bay tơi tả
Mấy trẻ thơ í ới góc sân trường
Cứ ngập ngừng, lòng lưu luyến tơ vương
Cửa im đóng sân càng thêm hiu hắt
Em ở đâu để trời thu đắng ngắt
Lá bàng phơi xao xác bậc thềm sương
Xin lặng im… lá úa rơi… khẽ khàng
Sóng trầm tích vào đời cây ghi nhớ
Gửi lại đây tình thơ lần hẹn lỡ
Để mắt thu thôi ngơ ngác chiều rơi.
Nguyễn Văn Thái
10-1995*219
**************
E M M A N G Á O Đ Ỏ Áo đỏ em mang giữa lúc vui
Dưng anh sửng sốt, thoáng ngùi ngùi
Năm xưa ánh đỏ giờ tươi lại
Một thưở tình yêu mới, đẹp tươi
Áo đỏ bây giờ cũng lại em
Đẹp tươi trong sáng gợi mơ thèm
Em là tiên đấy, là tiên đấy
Rạo rực nơi này bao trái tim
Xao xuyến tơ vương dậy sóng lòng
Em cười hoa nắng ánh thu trong
Bông tình anh ướp trang đời hẹn
Yêu dấu trong tim một đóa hồng
Anh giấu tình em giữa thế gian
Ủ hương thầm lặng nhựa xuân tràn
Ước không ai nữa còn lưu luyến
Ánh đỏ thắm ngần say mắt anh...
Nguyễn Văn Thái
10-1995*221
*************
T Ặ N G E M G I Ọ T Y Ê U T H Ư Ơ N G Khoảng khắc thôi để dành tặng riêng ai
Anh nhắm mắt… tình em xưa đượm lại
Bờ biển ấy một đêm hè rực cháy…
Đưa nhau về dĩ vãng của yêu thương
Vì yêu say khi tình đã muộn màng
Xin đừng trách sao giận hờn, ích kỷ
Chạnh lòng nhớ nỗi buồn xưa thầm thĩ
Thấu niềm đau… nên tặng giọt yêu thương!
Ước em xuân và mãi mãi tỏa hương
Nếu muốn về tình xưa trong ký ức
Cõi lặng im… dẫu con tim buồn bực
Một lát đau… nhường hạnh phúc đời em
Mùa phượng kia còn rạo rực trong tim?
Chỉ khao khát và thầm mong có thế
Cứ thao thức cho mình điều không thể…
Và con tim hát đúng khúc tự tình.
Nguyễn Văn Thái
11-1995*222
**************
T Ả N M Ạ N T Â M L I N H* Nếu một mình thôi, nghĩa là chết
Tâm hồn ta rầu nát vết đời trôi
Cuộc đời còn xơ xác nốt nhạc vui
Và đau thương, lụi tàn, đêm tối
Ước gì đời như cánh chim không mỏi
Được trở về cát cỏ thuở hồng hoang
Cho ngây thơ ôm ngất giấc mộng vàng
Hoà đất trời tình yêu hằng ấp ủ
Chỉ anh em giữa hoang vu, thảm lụa
Có chăng xa ngầm vọng sóng biển dồn
Và gió khẽ ru hời đắm nụ hôn
Suốt vệt dài miết bờ mê trần trụi
Thức đêm dài mái tóc sương đằm lụi
Người sơ, thân dĩ vãng, nẻo u minh
Chỉ còn thơ duy nhất ấm bên mình
Xung quanh anh là không gian trống vắng
Trời thu gầy nhợt nhạt, sông luễnh loãng
Vốn riêng rồi nỡ xa nữa em ơi
Người tình xa dần khuất phía chân trời
Thắt buồn đau trái tim, dòng nghẹn lối
Nghe chuông chùa hồn nôn nao bốn cõi
Khấn hộ nhau rời khỏi giấc mộng xuân
Theo khói hương vòng cuộn xoáy xa trần
Khỏi đắm say, rời trường mê tịnh mịch
Không... không!
đâu chỉ trái tim này
Thắm yêu thương dìu nhau vào năm tháng
Như đoá hướng dương, mặt trời sáng láng
Hướng đường đi về cõi vĩnh hằng
Buồn đang về u uất có ai tường!
Nguyễn Văn Thái
11-1995*223
***************
B Ê N V Ò N G N G U Y Ệ T Q U Ế Vòng nguỵệt quế em nâng chín tầng mây
Ở nơi ấy em làm mưa... tim anh khóc
Anh ngậm ngùi với phận mình bèo bọt
Đâu rồi một mùa phượng đỏ hoa?
Một ngày đi qua, thêm một ngày xa
Một bậc thảm lên, thêm một lần nước mắt?
Tim thổn thức dâng nghẹn đầy lồng ngực
Nỗi sầu đo hơi thở nén tình đau
Sao vấn vương, vấn vương thầm lâu
Để ghen tuông vào thời trang vô lý
Để thêm ít thời gian suy nghĩ
Rút ngắn đời bằng những nút tơ vương!
Anh xin một phút là điên
Vì ngất ngây hoá hơi, say ngất ngưởng
Hỏi tình em còn bao bậc ngưỡng
Cửa anh vào còn mở nữa không em?
Sáng nay em băng bó vết thương tim
Liều thuốc đắng chảy toàn thân lạnh ngắt
Hồn mộng mị đắm say dào dạt
Lại say lòng đau đáu xuân em.
Nguyễn Văn Thái
11-1995*224