Đời thơ
Thay đổi trang: << < 121122123 > >> | Trang 122 của 139 trang, bài viết từ 1816 đến 1830 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Nguyễn Văn Thái 1949 21.11.2025 10:20:42 (permalink)
0
V Ì   S A O   N Ư Ớ C   M Ắ T   R Ơ I
 
Nước mắt anh là giọt cô đơn
Khao khát tiếng nhạc rơi hiên vắng
 
Nước mắt anh là dòng cay đắng
Xót xa buồn, bóng lẻ vô duyên
 
Nước mắt anh thấm áo vô tình
Đến thấu lạnh lòng xuân tái buốt
 
Nước mắt anh chảy trôi tình hờ hững
Chảy về tận biển vu vơ
 
Nước mắt anh rửa sạch cái bâng quơ
Và những gì đã chết.
 
*Nguyễn Văn Thái
9-1995*204
**************
 
K H Ô N G   Đ Ề
 
Phần tôi dành nửa khung trời
Cho em thầm lặng trong tôi thầm thì
Nửa còn mải miết mang đi
Chất chồng còn lại cho vì trăm năm.
 
*Nguyễn Văn Thái
9-1995*205
*************
 
Q U À   T H U
 
Trung thu em gửi tình thâm
Dành cho các cháu đêm rằm thơm hương
Chuyển quà lòng những vấn vương
Nhìn trăng biết tặng em thương quà nào
 
Trung thu nay sáng làm sao
Thơm thảo em xẻ... thảo nào sáng trăng.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*206
**************
 
C H I Ê M   B A O
 
Mơ màng ước nguyện kiếp sau
Bên anh em hát ngâm câu ru hời
Vành nôi ấm áp hai người
Cùng chao cánh sóng, nghiêng trời… sao xa
Nhẹ nhàng âu yếm thiết tha
Vòng tay em ấp “nết na”- cuộc tình
Ôi! Trong lòng mẹ -“xinh xinh”
Lồng say ánh mắt tình mình nên thơ...
 
Ngỡ ngàng có phải giấc mơ?
Có là cõi ảo đường tơ dệt thành!
Đời còn bao cái mong manh
Em còn nặng gánh đoạn trường tình yêu
Mong sao chỉ có vui nhiều
Vườn xuân vơi khoảng trống chiều đời em
Từng đêm rồi lại từng đêm
Mơ trong thao thức... bên thềm bóng ai
 
Chiêm bao dệt kín đêm dài
Yêu em thao thiết mãi hoài chiêm bao.
 
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*207
*****************
 
D Ấ U   Ấ N   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Nắng khơi hương con gió lạ vô thường
Hè này bỗng dưng tăng thêm nhiệt độ
Chỉ mình anh biết nguồn cơn của lửa
Mà ngày nào cũng thổi cửa phòng riêng
 
Anh buồn đấy nếu em bảo vô duyên
Cứ kiếm cớ bên em nhiều đến thế
Còn em khát… vờ như không có biết
Hai trái tim say ngây ngất bờ môi
 
Môi son hồng in hình dấu môi yêu
Em nhẹ thoa mầu son. Yêu biết mấy!…
Anh muốn muốn đường son in dấu mãi
Để tình em đậm khắc trái tim anh
 
Anh muốn vào thăm thẳm núi non tiên
Núm chúm chím đôi bồng đào trần thế
Em ngoan ngoan đôi mắt huyền diễm lệ
Cho tình ta mọng chín trái duyên hài
 
Khéo chối từ em không hẹn xe ai
Em nâng đoá hồng - hoa lòng em cắm
Lại nhuộm hồn anh mỗi ngày xanh thắm
Rực rỡ sắc hoa xanh lá tươi cành
 
Yêu yêu quá! Anh nghẹn ngào khẽ nói
Hỡi người yêu! Ta đã có nhau rồi!
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*208
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 24.11.2025 06:21:43 (permalink)
0
K H I   X A
 
Khi xa gửi lại mộng mơ
Thềm hiên đứng ngóng đợi chờ trăng em
Thân thương giây phút êm đềm
Theo làn gió thoảng ru êm hương tình
 
Khi xa gửi lại nắng trinh
Của ngày gió lá rung rinh trước phòng
Giờ em còn có nhớ không
Một mùa phượng thắm nhuộm hồng trời xanh
 
Khi xa để hẹn ái ân
Tận trong mắt biếc tần ngần lệ ngây
Chia tay nâng cốc tình say
Vì yêu cạn hết cốc này tình - si
 
Say say ngây ngất yêu vì
Ấp iu từng ấy biệt ly sao đành
Tình yêu sương gió mong manh
Nổi chìm bao nỗi buồn thành khổ đau?
 
Mai về dâng lễ trầu cau
Cưới nhau cho hết mộng sầu tương tư.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*213
*************
E   R Ằ N G
 
Hẹn về ngày ấy khát mong
Lúc mưa lúc nắng nhàu lòng đành thôi
 
E rằng rạn vỡ gương đời
Lấy ai hàn gắn tình ơi!
Gương lành?
 
Em như giữa thác, đầu gềnh.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*214
****************
C H I A   T Ì N H
 
Tình anh nào có đâu nhiều
Mà sao em nói chia đều cho ai?
Ý thơ anh tự giãi bày
Ai xui khiến được tim này hỡi em!
 
Tình anh - lời hát con tim
Tần rung như thể để tìm em thôi
Hiểu nhau chín trái yêu rồi
Nâng ly rượu ngọt mềm môi bao lần
 
Tuy tình chưa nhịp ái ân
Đủ thương làm nhớ bâng khuâng màn chiều
Xa em, khắc khoải bao điều
Gần nhau thoang thoảng, say yêu tình đời
 
Bên em nói nhỏ đôi lời
Nỗi đau trĩu nặng cả đời xuân anh
Lời anh thấm ướt lệ than
Bởi men chưa tới độ làn điệu say
 
Nên xin không dám ép nài
Sợ em thêm nặng hai vai gánh sầu
Muốn rằng mãi mãi là nhau
Hai tim cùng đỏ giọt đào yêu thương...
 
Tình chia - em nói, xin đừng!
Anh gom hết cúc gửi tình thu say
Không em côi lạnh heo may
Rừng thu nứt nẻ trời mây hiu buồn.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*215
***************
Đ Ô I   B Ó N G   H Ì N H
 
Dáng sầu giấu gửi hình theo
Rưng rưng mắt lệ hắt hiu đoạn trường
Nhìn em thôi, đã vấn vương
Hình như nhắn nhủ người thương một người?
 
Bâng khuâng xao xuyến đầy vơi
Ở phương em có khoảng trời thu xanh
Giọt sầu giấu gửi về anh
Lệ còn vương đậu trên vành mi yêu?
 
Ngắm nhìn thương nhớ tím chiều
Chiêm bao tóc rối lửa yêu nồng nàn
Chiều nghiêng, nghiêng nắng hoe vàng
Giật mình tỉnh mộng ngỡ ngàng đường chim.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*217
**************
L Ò N G   A N H*
 
Nằm nghe vẳng tiếng tàu đêm
Xa xăm vọng lại nhàu thêm canh buồn
Tơ vương mộng tưởng ru hồn
Em xa…  xa đến tận cùng yêu thương
 
Thu reo nắng tỏa lên đường
Hoà trong mây khói màn sương sắc trời
Nhớ thương da diết đầy vơi
Lời ru bóng dõi muôn nơi, mơ mòng
 
Từng mong ngày lại trùng phùng
Suối mơ cùng ướt, thư phòng cùng say
Niềm yêu trọn khít vòng tay
Hát bài ca ấy:  Tháng ngày tương tư.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*218
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 24.11.2025 06:43:38 (permalink)
0
L Ỡ   H Ẹ N
 
Nơi hẹn chiều thu nhẹ nắng bâng lâng
Lòng xao xuyến giữa khói sương se lạnh
Sân trường vắng, thềm hiên buồn hiu quạnh
Phòng im lìm… da diết nhớ người đi
 
Em đi đâu để lại vạt chiều mơ
Làn mây nhạt lơ thơ cành úa lá
Vài lưng gió cuốn bụi bay tơi tả
Mấy trẻ thơ í ới góc sân trường
 
Cứ ngập ngừng, lòng lưu luyến tơ vương
Cửa im đóng sân càng thêm hiu hắt
Em ở đâu để trời thu đắng ngắt
Lá bàng phơi xao xác bậc thềm sương
 
Xin lặng im… lá úa rơi… khẽ khàng
Sóng trầm tích vào đời cây ghi nhớ
Gửi lại đây tình thơ lần hẹn lỡ
Để mắt thu thôi ngơ ngác chiều rơi.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*219
**************
E M   M A N G   Á O   Đ Ỏ
 
Áo đỏ em mang giữa lúc vui
Dưng anh sửng sốt, thoáng ngùi ngùi
Năm xưa ánh đỏ giờ tươi lại
Một thưở tình yêu mới, đẹp tươi
 
Áo đỏ bây giờ cũng lại em
Đẹp tươi trong sáng gợi mơ thèm
Em là tiên đấy, là tiên đấy
Rạo rực nơi này bao trái tim
 
Xao xuyến tơ vương dậy sóng lòng
Em cười hoa nắng ánh thu trong
Bông tình anh ướp trang đời hẹn
Yêu dấu trong tim một đóa hồng
 
Anh giấu tình em giữa thế gian
Ủ hương thầm lặng nhựa xuân tràn
Ước không ai nữa còn lưu luyến
Ánh đỏ thắm ngần say mắt anh...
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*221
*************
T Ặ N G   E M   G I Ọ T   Y Ê U   T H Ư Ơ N G
 
Khoảng khắc thôi để dành tặng riêng ai
Anh nhắm mắt… tình em xưa đượm lại
Bờ biển ấy một đêm hè rực cháy…
Đưa nhau về dĩ vãng của yêu thương
 
Vì yêu say khi tình đã muộn màng
Xin đừng trách sao giận hờn, ích kỷ
Chạnh lòng nhớ nỗi buồn xưa thầm thĩ
Thấu niềm đau…  nên tặng giọt yêu thương!
 
Ước em xuân và mãi mãi tỏa hương
Nếu muốn về tình xưa trong ký ức
Cõi lặng im… dẫu con tim buồn bực
Một lát đau… nhường hạnh phúc đời em
 
Mùa phượng kia còn rạo rực trong tim?
Chỉ khao khát và thầm mong có thế
Cứ thao thức cho mình điều không thể…
Và con tim hát đúng khúc tự tình.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*222
**************
T Ả N   M Ạ N   T Â M   L I N H*
 
Nếu một mình thôi, nghĩa là chết
Tâm hồn ta rầu nát vết đời trôi
Cuộc đời còn xơ xác nốt nhạc vui
Và đau thương, lụi tàn, đêm tối
 
Ước gì đời như cánh chim không mỏi
Được trở về cát cỏ thuở hồng hoang
Cho ngây thơ ôm ngất giấc mộng vàng
Hoà đất trời tình yêu hằng ấp ủ
 
Chỉ anh em giữa hoang vu, thảm lụa
Có chăng xa ngầm vọng sóng biển dồn
Và gió khẽ ru hời đắm nụ hôn
Suốt vệt dài miết bờ mê trần trụi
 
Thức đêm dài mái tóc sương đằm lụi
Người sơ, thân dĩ vãng, nẻo u minh
Chỉ còn thơ duy nhất ấm bên mình
Xung quanh anh là không gian trống vắng
 
Trời thu gầy nhợt nhạt, sông luễnh loãng
Vốn riêng rồi nỡ xa nữa em ơi
Người tình xa dần khuất phía chân trời
Thắt buồn đau trái tim, dòng nghẹn lối
 
Nghe chuông chùa hồn nôn nao bốn cõi
Khấn hộ nhau rời khỏi giấc mộng xuân
Theo khói hương vòng cuộn xoáy xa trần
Khỏi đắm say, rời trường mê tịnh mịch
 
Không... không!
đâu chỉ trái tim này
Thắm yêu thương dìu nhau vào năm tháng
Như đoá hướng dương, mặt trời sáng láng
Hướng đường đi về cõi vĩnh hằng
 
Buồn đang về u uất có ai tường!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*223
***************
B Ê N   V Ò N G   N G U Y Ệ T   Q U Ế
 
Vòng nguỵệt quế em nâng chín tầng mây
Ở nơi ấy em làm mưa... tim anh khóc
Anh ngậm ngùi với phận mình bèo bọt
Đâu rồi một mùa phượng đỏ hoa?
 
Một ngày đi qua, thêm một ngày xa
Một bậc thảm lên, thêm một lần nước mắt?
Tim thổn thức dâng nghẹn đầy lồng ngực
Nỗi sầu đo hơi thở nén tình đau
 
Sao vấn vương, vấn vương thầm lâu
Để ghen tuông vào thời trang vô lý
Để thêm ít thời gian suy nghĩ
Rút ngắn đời bằng những nút tơ vương!
 
Anh xin một phút là điên
Vì ngất ngây hoá hơi, say ngất ngưởng
Hỏi tình em còn bao bậc ngưỡng
Cửa anh vào còn mở nữa không em?
 
Sáng nay em băng bó vết thương tim
Liều thuốc đắng chảy toàn thân lạnh ngắt
Hồn mộng mị đắm say dào dạt
Lại say lòng đau đáu xuân em.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*224
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 24.11.2025 06:50:36 (permalink)
0
T Ì N H   N H Ạ T
 
 
Hạ ơi!...
Em đã đi qua
Thu ơi!...
Đã thêu nỗi nhớ
Cúc nở ngập ngừng trước ngõ
Không mưa lòng đất khát cồn
 
Thu đi
Gọi mùa sương đọng
Tình pha gió giá đầu đông
Cho anh bàn tay tái buốt
Má đào rơi vãi phấn hồng
 
Lạnh em toát giá tình phòng
Hẫng lòng anh mang trống trải
Lạnh về chia phai hai nửa
Nửa anh ướt lạnh tình em
 
Tạnh lòng xót những xuyến xao
Chỉ nửa xuân thôi hương đậu
Có chi hạt tình mẩy mọng
Gieo vào năm tháng xuân yêu!
 
Rét về gom những cô liêu
Mỏng mảnh trong ta yêu, giận
Miền yêu tình ca bất tận
Miền kia giông tố nát lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1995*226
**************
N G H Ĩ   V Ề    M Ộ T    T Ì N H   Y Ê U*
 
 
Không lúc nào em vắng trong anh
Mang yêu thương vào nỗi niềm nhung nhớ
Có tội không nếu tình anh gõ cửa
Vẫn biết em trong giấc mơ hồng?
 
Anh cứ lặng câm yêu dấu một bóng hình
Đến da diết trong nhịp tim, hơi thở
Đã bao ngày mang ngàn câu tự hỏi
Sao tình anh lại gõ cửa đời em?
 
Dẫu rằng em đã sang chuyến đò xuân
Con sông định cả ngàn đời ngăn lối
Anh vẫn đợi, bờ này thôi anh đợi
Mơ đò kia ngoặt hướng xuân về
 
Vọng lòng sông anh nguyện lời thề
Cắn đắng cay em giai số phận
Không dối lừa, trái tim anh thú nhận
Đã yêu em, hai trái nhịp tần nhau
 
Ôi! Kiếp người quá ngắn ngủi, rong rêu
Giữa vũ trụ là sinh linh bé nhỏ
Sao không có phút giây mộng ảo
Tự trói mình ngay cả cõi tâm linh?
 
Đứng mãi đây anh tựa gốc này si
Mờ bên đó nơi bờ em sóng lượn
Thầm khao khát ngày đêm anh ngóng đợi
Muốn hồn mình kiếp tới nhịp giao thoa.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*227
****************
T Ự   R Ă N
 
 
Đã rồi trên thác trên ghềnh
Vui buồn ắt đến, chông chênh buổi đầu
Cái tình thoáng nỡ để đâu
Quẩn quanh vũng nước quên bầu trời cao!
 
Kìa xuân đất nước xôn xao
Hãy như mỗi đoá hoa đào thắm tươi
Thoát ra chật chội cái tôi
Cùng trên mây biếc, bến đời rợp hoa.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*230
**************
Ý   T Ì N H
 
 
Trả em cành nguyệt quế hôm nào
Đem gắn lại liền nhành… nuối tiếc
Và xác chết rễ tình bám chắc
Cho cây em đậm biếc tình ca
 
Ơi xuân tình lơi lả ong hoa!
Nghe cánh gió nghẹn lòng uất ức
Tia nắng quái đầu mày cuối mắt
Thành ngàn tên xuyên buốt tim yêu
 
Trái tim buồn da diết cô liêu
Thổn thức từng hồi lời bối rối
Hoang hoải lòng mung lung bến đợi
Khát tình yêu khản đặc buồng đời
 
Xin đừng nữa đơm ánh hoa cười
Mòn mỏi anh rã rời cánh đập
Nếu cứ thế thà làm bão táp
Một lần đau để le lói bình minh.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1996*233
****************
G I à  B I Ệ T   C U Ộ C   T Ì N H
 
 
Tiễn em xa, giã biệt một cuộc  tình
Gió ngưng thổi cây nào còn lay đặng
Mặt trời lặn còn đâu vàng ánh nắng
Ta vào đêm che dấu nỗi đam say
 
Em cứ gieo lửa để hồn anh khơi vơi
Thung lũng vắng chỉ mình anh tình tự
Theo cánh chim trời anh say mộng tưởng
Dịu ánh hồng man mác áng chiều mây
 
Dấu xưa về cái nhớ lại giăng dây
Ngã ba lòng ngập ngừng từng nỗi bước
Con sóng tình dồn lên làn nhói nhức
Rồi mê say, rồi xao động riêng ta
 
Sáng xuân nay rét ngọt cõi tình xa
Qua nhà nhỏ sao mành buông vắng đợi
Em chốn ấy mà hình như vời vợi
Nỗi chia ly thấu lạnh sớm xuân về…
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*235
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 07:22:31 (permalink)
0
 
T R Ắ N G   Đ E N
 
Buồn sầu thao thức trắng đêm
Vấn vương
vương vấn nỗi niềm
tình mê
 
Trắng - lòng đau lắm
rối ren
Đen - tình mờ ảo
lẫn xen thau vàng
 
Ban mai tâm nói khẽ khàng
Giã từ
thanh thản
ngút ngàn câu thơ!
 
Nguyễn Văn Thái
*2-1996*236
***************
D Â N G   E M   M Ộ T   Đ O Á   H Ồ N G
 
Tâm lòng anh lắng bài thơ*
Tấm tình ông Tú xưa bờ sương giăng
 
Đã qua đầy đặn mùa trăng
Tình chung cầm sắt nhịp nhàng sẻ chia
 
Nắng mưa tần tảo sớm khuya
Nghĩa tình đằm thắm chân quê mặn mòi
 
Diệu thay đêm nóng hè oi
Mềm tay thêu gió, con nuôi giấc nồng
 
Nhân duyên vấn vít tơ hồng
Sắt son tình ái vợ chồng tào khang
 
Tay em khéo léo dần sàng
Chăm tươi mầm biếc, đá vàng niềm tây
 
Tình mình “muối mặn gừng cay”
Đoá hồng anh tặng vui ngày nắng khơi!
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*237
* Bài thơ THƯƠNG VỢ của Tú Xương
****************
G I à  T Ừ
 
Cùng nhau đã một quãng đời
Tím miền kỷ niệm một thời mộng mơ
 
Thương ai mùa đẫm tương tư
Mộng say thầm nhớ ngẩn ngơ, mỏi mòn
 
Tình mơ là trái tình tròn
Liêu xiêu cùng với nỗi buồn lãng du
 
Hai bờ sông bạc nắng thu
Lững lờ dòng chảy sóng ru thuyền sầu
 
Cây đa bến nước cây cầu
Sang chiều vẫy gọi hồn đâu tỉnh về
 
Lời thề ơi hỡi lời thề!
Dâng lên trọn nén nhang… về cõi mơ…
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*238
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 07:39:54 (permalink)
0
T Ì N H   X U Â N   M Ớ I
 
Đừng cười nữa cho buồn nỗi niềm em
Chạm lòng anh giữa chiều đông day dứt
Thương thương lắm cảnh đời em phận bạc
Chỉ trong anh thầm lặng với con tim
 
Nỗi buồn anh là xa nhớ người em
Con bướm lạ và tình em hờ hững
Nụ cười anh là tơ lòng quyến luyến
Những bâng khuâng... trìu mến mắt em xanh
 
Mùa xuân về còn vương rét lòng anh
Xin em hỡi đừng cười trên đau đớn
Tình đông xưa còn nuối dài lưu luyến
Cho xuân đầy thắm ngọt môi em son
 
Cứ vương vấn mỗi giây đời lắng đọng
Với ngàn lần chớp mắt mộng tình si
Chưa hái được trái tình yêu giản dị
Bởi lòng ta chưa ký thác niềm tin.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*240
****************
N Ế U   L À   T H Ế
 
Nếu là thế!
Số phận này không phải của em
Chiều trống trải không sắc mầu khắc khoải
Nôi ru hời không giục lòng khát vọng
 
Nếu là thế!
Em không phải là Em
Là hoa sắc nhạt nhoà trong vườn vắng
Hương hoang dã vật vờ với gió thoảng
 
Nếu là thế!
Tuổi thơ em không chút gợn van nài
Bước chân trẻ nặng hoài lên thảm cỏ
Tình xa lạ trước biển trời rực rỡ
 
Nếu là thế!
Ánh hào quang em tới
Tìm trong đời không thấy bóng mình soi
Hồn lạc loài lơ ngơ cõi phật
 
Nếu là thế!
Có chút gì lạ khác
Dối tim mình, em ngơ ngác nhìn anh
Rồi cuộc đời là ngày hội hoá trang
 
Thì em hỡi !
Trái tim anh băng giá
Đời anh sẽ lạnh lùng tượng đá
Khi bên em và cả lúc đợi chờ.
 
Nguyễn Văn Thái
3-1996*241
*****************
T Ì N H   X U Â N

Xuân đến tươi hồng rộn ấm êm
Tình xuân vấn vít ngọt môi mềm
Xán lạn hồn xuân xanh lá biếc
Lòng xuân xao xuyến dậy hương thềm

Nghĩ ngợi chi chi dẫu cửa thiền
Điệu lòng ăn nhịp ý thiên nhiên
Đời mỏng vô cùng nôi vũ trụ
Vĩnh hằng cát bụi cõi không tên

Quấn quýt đời nhau sắc lửa lòng
Sưởi tim đầm ấm đượm tường đông
Trái ngọt nâng niu say đắm đuối
Niềm vui trọn vẹn ngát hương nồng

Đan rộn trời xanh cánh én chao
Hoa tình sắc đẹp nắng nghiêng chào
Lời hát tự tim nồng thắm ngọt
Vườn thơ rực rỡ đóa xuân trao.

Nguyễn Văn Thái
3-1996*242
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 07:58:53 (permalink)
0
C H I Ề U   M Ư A   B U Ồ N
 
Thương chiều mưa vãi buồn tênh
Bơ vơ bóng chiếc chênh vênh cuộc đời
Cũng đi qua một kiếp người
Tưởng nôi
thèm khát
Vọng tiếng à ơi
thở dài
 
Một mình...
Chiều biếc cùng ai?
Nguyệt cầm lạc giọng khóc hoài tình chung
Ngàn xanh gieo mộng khôn cùng
Mùa về trái đắng
trắng không
mỏi mòn
 
Nghe sầu - men dạ sắt son!
Dành riêng
ngàn vợi giọt buồn
chiều phai.
 
Nguyễn Văn Thái
3-1996*243
***************
T Ự   T Ì N H
 
Anh về họa nét tà dương
Vào trong tâm tưởng mà thương câu thề
Vấn vương giọt nắng giãi giề
Gói tròn nỗi nhớ trọn bề trao em
 
Thương nhiều, ích kỉ thành nêm
Ngấu nồng bầu rượu, say mềm hồn thơ
Mộng mơ!... Chỉ những mộng mơ
Ngổn ngang tơ rối, bơ vơ một mình
 
Ngày là yêu, ánh mắt nhìn
Đêm theo nhớ cuộc du tình cùng em.
 
Nguyễn Văn Thái
5-1996*244
***************
K H Á T   C H Á Y   T Ì N H   E M
 
Em mãi đó để tình anh nhức nhối
Không gian yêu chật chội giữa đông người
Tâm hồn lặng ngập chìm trong xiềng xích
Nhà tù giam tan nát trái tim xanh
 
Niềm yêu hỡi! Ngày hạn khát cơn mưa
Dài nỗi nhớ hoá niềm thương day dứt
Nỗi đau tình ngăn dòng tim thổn thức
Định mệnh rồi, buông thả gió cuốn trôi
 
Con sóng gần con sóng lại xa xôi
Con sóng xanh thành bạc đầu mộng ước
Tình gọi tình Ngưu Lang - Chúc Nữ
Con sóng gần con sóng lại vời xa
 
Hỡi em yêu! Chiếc bóng gắn đời ta
Mãi vọng ngân tình lòng anh câu hát
Hoà nhịp tim mộng mơ cung thao thức
Mở hồn  thơ cánh hoa tím trọn lòng
 
Hỡi em!
Kiếp tới hẹn nhau không?
 
Nguyễn Văn Thái
5-1996*245
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 09:27:34 (permalink)
0
T Ì N H   E M   B Ã I   C H Á Y
 
Bãi Cháy mặn mà anh với em
Mênh mông biển nước, núi buông rèm
Quyện áng mây trời, loang gió thổi
Gợi lòng lay động khúc triều êm
 
Ngây ngất lòng say lớp sóng dâng
Khơi xanh tình nước dập dềnh trăng
Xao xuyến lời yêu khao khát mộng
Hồn thơ man mác nỗi thương Hằng
 
Dịu ngọt lòng nhau Bãi Cháy ơi!
Xanh xanh nước biếc thắm mây trời
Anh giữ ngọt ngào em nguyện tặng
Hè nồng lưu dấu chốn thăm chơi.
 
Nguyễn Văn Thái
6-1996*246
*******************
C Á N H   B U Ồ M   N Â U
 
Chiều buông hoang vắng biển khơi
Xa mờ in lửng lưng trời buồm nâu
Buồm lẻ bóng hướng về đâu?
Bến bờ khát vọng nông sâu ai ngờ
 
Tình như cánh gió buồm mơ
Bến thuyền xưa đã... lững lờ dòng quanh
Dấu son - thơ ở tim anh
Thiên thu mọng áng buồm tình chờ mong
 
Tình em nhuộm thắm đóa hồng
Tim anh hát khúc tang bồng thiên thai!
 
Nguyễn Văn Thái
1996*247
*********************
L Ử A   T À N
 
Dỗi hờn…
em tắt lửa đi
Con tim nguội lạnh
hết si tình rồi
 
Lạy em
gỡ mối tơ trời
Cho vương vấn hết
cho thôi bồng bềnh
 
Tình ta
ngọn sóng lênh đênh...
Rêu lên vách đá
xanh rờn tình thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
7-1996*249
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 09:34:02 (permalink)
0
T Ự   T H O Ạ I
 
Cứ hoài vương nỗi dứt day
Niềm riêng nào có một ngày dịu êm
 
Lặng nghe thầm kín lời tim
Rung ngân giọt ngọc... đắm chìm mộng yêu
Giữa xuân hương sắc mỹ miều
Mơ trong tha thiết tin yêu lời tình
 
Nhủ lòng thủ thỉ tim mình
Ru say tình cỏ phiêu linh cõi đời
Trái yêu ơi! Trái yêu ơi!
Biếc xanh sắc thắm khung trời mộng mơ
 
Tình em nắng ấm xuân tơ
Nơi ta nương vịn lời thơ tỏ lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1996*251
****************
X U Â N   T Ì N H
 
Bây giờ Hoa lại đẹp hoa
Mùa đông giá lạnh đi qua đây rồi
Em vui với nét xuân ngời
Môi son hứa hẹn rộn tươi xuân tình
Chỉ anh
không!
cả chúng mình
Mọng hương môi thắm, long lanh mắt ngời...
 
Lòng anh lộng gió biển khơi...
Dáng em thêm đẹp giữa đời xuân thanh.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1996*252
****************
V Ô   V Ọ N G
 
Vẫn khát thầm tình tự ở bên em
Bởi chăng cớ chỉ lòng yêu một nửa
Gió bốn phương gọi mời hương toả
Phía trời nào cũng rực rỡ mây hoa?
 
Ta là ta và mãi mãi là ta
Chỉ một phía, vẫn một mình một phía!
Bờ ảo vọng theo dòng trôi mọng tím
Qua đời ta thầm lặng tháng năm dài...
 
Em yêu ơi! Ta cầu chúc ngày mai
Trái lòng chín long lanh ngời mắt biếc
Hoa đời xinh, môi mềm yêu tha thiết
Hơi thở đều ngây ngất mãi tình nhau
 
Lòng anh thương nỗi bất hạnh em đau
Cả đời em ôm sầu vào vô nghĩa
Trang luật đời néo dìm, nên không thể
Theo nhạc tim reo, hồn sánh bạn hồn
 
Ta gửi mây cho gió lời cầu hôn
Gửi trọn về xa ngàn xanh cực thẳm
Nơi mịt mờ, bão trời rung khốc thảm
Giấc mộng tình vô vọng cõi trần ai.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*253
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 10:09:15 (permalink)
0
 
V I Ể N   V Ô N G
 
 
Tình ơi hãy đến nơi đây
Cùng ta một lát sum vầy với trăng
 
Ngần tơ… dát ánh đêm vàng
Thơm làn gió lạ mượt ngàn suối thanh
 
Khuya tình ngây ngất sương giăng
Rêu hăng hương đất... cùng trăng bần thần
 
Đêm yêu tha thiết thanh tân
Mộng mơ ta với say vần viển vông.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*254
****************
C Ó   N G À Y   M A I   N H Ư   T H Ế
K H Ô N G   E M
 
 
Tim em hết nhịp tình chung
Xa xôi... khoanh trọn một khung trời buồn
Dẫu rằng tắt nắng, héo hon
Nhạt phai ký ức, mỏi mòn đời trôi?!...
 
Mộng tình tàn úa xuân rồi
Còn đâu xao xuyến bồi hồi tim yêu
Ngày đi khắc khoải bao điều
Đám mây vỡ mộng phiêu diêu tang bồng...
 
Anh buồn!
Em có buồn không?
Ngày mai tan vỡ hai lòng cách xa
Hương tàn sắc nhạt nét hoa
Lạnh lùng như núi thoảng qua mắt tình
 
Hết rồi dịu ngọt yêu tin
Chỉ thương lạc điệu gót sen u hoài
Ngày mai!
Máu ứa... Dòng trôi…
Xanh gầy nỗi nhớ pha phôi nghĩa tình
 
Cầu xin về lại chính mình
Cái ngày xưa ấy
Khách!
Tình dửng dưng!
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*256
*******************
K H I   E M   V Ắ N G
 
 
Ngày về cố hương quê ngoại
Mình em
Những nhớ vui  buồn
Trong lòng bao điều thầm kín
Heo may the thắt tình ai
 
Tiễn em
ngược chiều bến vắng
Bơ vơ nhung nhớ hơi người
Thu mơ ngọt lời hẹn ước
Hồi hộp lắng ngánh chuông ngân...
 
Chiều trong nắng tím tơ vương
Ngõ thềm âm thầm ngóng đợi
Vấn vương màu sương thu gợi
Se se gợn gió may buồn
 
Bâng khuâng... vương mắc bâng khuâng
Người về cội nguồn hương khói
Hỏi người vui buồn? Có nhớ?
Hẹn mai gửi trọn trăng thơi?....
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*257
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 11:08:49 (permalink)
0
X A N H   Đ Ô I   M Ắ T
 
Lung linh thấu đáy xanh màu
Của không gian tím, của bàu trời mơ
Ngất ngây đăm đắm mắt thơ
Tận sâu nỗi nhớ để giờ lim dim
 
Lim dim con mắt anh tìm
Đã cô đơn sải cánh chim dặm dài
Bóng chiều đã đợi sớm mai
Vẫn non xuân mới, mộng hoài tình em.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*258
******************
E M   C Ứ   H Ẹ N
 
“Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé”
 
Dòng thơ ngân
                    thấm máu thịt xương anh
Tình trái ngang day dứt
Khát lòng anh
                              khơi tự trái tim em
Lòng vấn vương
                       nhung nhớ
                                     em bớt âu sầu
Trái xanh đừng chát đắng
                          xanh mãi ngàn xuân!
 
Thấy xuân lòng
                                chơi vơi hờ hững
Trời cao xanh
                                 vời vợi non cùng
Thăm thẳm lũng
                           miền sâu ích kỷ
 
Cùng em khuyên nhắc con tim
Ngậm ngùi trọn kiếp ba sinh
                                              tương tư
Nấm mồ xanh biếc màu thu
                          miền hoang vu ôm ấp.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1996*259
******************
V Ô   D U Y ÊN
 
 
Thoáng buồn
em nụ cười duyên
Với con bướm lạ lạc vườn thơ yêu
 
Ngậm ngùi xa xót nỗi chiều
Chợt ai đắm đuối liêu xiêu mắt đờ
 
Niềm đau mãi tận bây giờ
Cái hôm nao ấy... bơ vơ lạc tình
 
Dỗi
buồn
vơ vẩn chiều thinh
Hão huyền say đắp, một mình viển vông
 
Cuộc tình hư ảo tình - không
Vắng trầu cánh phượng, thiếp hồng đãi bôi...
 
Giận hờn riêng một mình thôi
Hồn say
những nghĩ đất trời ngả nghiêng
 
Nghĩa tình nặng kiếp triền miên
Nhuộm màu xanh trọn thắm miền thơ yêu!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*260
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 11:25:36 (permalink)
0
T R Á I   T H Ơ M
 
Trái thơm thường lệ cho em
Phải hôm em khóc, cả thèm... hồn mây
 
Trái tình yêu mải mê say
Làm thương trái ngọt, héo giây ngóng chờ
 
Say tìm yêu cái vu vơ
Để thương nhớ gọt câu thơ lãng tình
 
Nguyện rồi - duyên nợ ba sinh
Cho hay kiếp tới chúng mình một hai...
 
Em còn nước mắt trao ai
Giọt sa dịu khát, loãng phai giọt đào?
 
Trời riêng anh giấu khát khao
Em xuân thắm đượm ngọt ngào tình say.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*261
*****************
T Â M   T Ì N H
 
Tìm em mấy độ hoa tàn
Đêm khuya nỗi nhớ, ngày chang nắng tình
 
Năm qua nhanh, tháng vô hình
Miên man cơn khát đắm mình mộng du
 
Ước tìm, mơ đẫy mùa thu
Úa vàng lá rụng, mịt mù ánh dương
 
Xa gần đong nỗi vấn vương
Vui buồn lẫn quyện, yêu thương, ngọt bùi...
 
Con tim lặng khóc thầm cười
Khi thân khi khách đầy vơi nỗi lòng
 
Nguyện mình xe bện tơ hồng
Dù trăm năm với viển vông hững hờ.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*262
****************
L Ỗ I   T Ì N H
 
Thôi đã qua rồi giấc mộng mơ
Cỏ cây hoa lá nỗi niềm thơ...
Âm thầm khao khát tình tha thiết
Lướt khướt vào đêm đẫm dại khờ
 
Đã chót lòng si bóng hững hờ
Loá nhìn hoa dại chuốc bơ vơ
Lời tim hót mãi niềm côi vắng
Huyễn hoặc hồn ta đến ngẩn ngơ
 
Ta bước sai đường lạc bến mê
Tỉnh mơ, mơ tỉnh với câu thề
Câu thơ lạc điệu đời ngơ ngác
Chuếnh choáng hồn ta khóc nẻo về
 
Ơi hỡi niềm yêu! Hỡi dấu yêu!
Hổ trang tình sử lỡ mơ chiều
Ngất ngây lữ khách liêu xiêu, dại
Tay trắng nỗi tình chốn tịch liêu.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*263
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 14:10:48 (permalink)
0
B A   C H Í N   M Ù A   X U Â N
 
 
Đã rồi ba chín xuân đơm
Vui - mênh mông biển, buồn - thăm thẳm trời
Nương thân gửi phận nơi người
Mà đau đáu khát mà sùi sụt mong
 
Vườn người tròn mọng trái thơm
Còn em héo hắt lam làm dựng xây
Sắc xuân nhạt nắng hao gầy
Dòng sông bóng rủ tháng ngày đơn côi...
 
Yêu thương, giọt khát đầy vơi
Mật tình chiu chắt tắm đời em thơ
Thuyền tình cặp bến mộng mơ
Gió say, sóng cản... vần thơ tím chiều.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*264
********************
 
N G H E   Đ I Ê N   T H O Ạ I
 
 
Chuông reo
lạc tiếng...
Em
mơ!
Chuyển tin là cớ em vờ
 gặp anh?!...
 
Giọng em
khô khốc
lạnh tanh
Nghe
sầu ngất dạ
cách ngăn nghìn trùng
 
Vạt sân mưa xối
lạnh lùng
Nghe câu tạm biệt
tận cùng
chơi vơi
 
Chập chồng bong bóng
Buông trôi.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1997*267
****************
 
V Ô   T Ì N H
 
Hoa sao vẫn cứ vô tình
Để “con bướm” ấy rập rình lượn quanh
Giá đừng thề nguyện lời oanh
Tim không lỗi nhịp sóng tình xuyến xao
Lệ buồn bớt chảy vào sâu
Gió mùa bớt lạnh, mây sầu bớt giăng
 
Vô tình em rót lòng anh
Đắng cay giọt ái, lạnh tanh giọt tình
Tiệc càng thấu buốt tim mình
Cô đơn, nhạt miếng, nhìn hình mặt ngây
Bẽ bàng hồn vướng tầng mây
Để sâu cái lạnh, đong đầy nỗi đau
 
Gửi tình theo gió trăng sao
Lãng du khao khát lạc vào ngàn thu.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1997*268
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 02.12.2025 14:18:44 (permalink)
0
T Ì N H   X A
  
Ta yêu bằng trái tim sầu
Trường tình ôm giấc chiêm bao mơ màng
Tiếc duyên nhau bén muộn màng
Con thuyền xuân lạc, sang ngang mất rồi
 
Giờ là hai kẻ đơn côi
Tình - hương thơ vịnh, lòng vơi nỗi niềm
Thương nhau giấu ở trong tim
Ru đời mưa nắng, ngọt tìm lời yêu
 
Ngất say giấc mộng ban chiều
Nổi chìm trong cuộc phiêu diêu, yên bình
Diễm tình ơi! Chút thâm tình!
Cho ta nương gửi cả bình rượu thơ
 
Cuộc tình hư thật, thật hư
Tìm nhau giăng đuổi đèn cù nhân gian.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1997*270
********************
 
L Ờ I   T Ì N H
 
Khoảng mơ màng lòng nặng nỗi đau anh
Bộc bạch tâm tư tình về bình lặng
Lẽ nào mất năm tháng mình da diết
Thương mến đời nhau, yêu trọn trái tim?
 
Khao khát tình em, hoài gắng anh tìm
Nỗi nhớ ngày xa bồng bềnh mây tím
Tha thiết niềm yêu con tim xao xuyến
Đêm lạnh lùng mòn mỏi ngắm hằng cung
 
Biết chẳng bao giờ sự thật cùng chung
Kỷ niệm đời em dâng lòng ngây ngất
Anh vô lý muốn biết điều bí mật
Của riêng em, bão tố dịu vơi lòng
 
Linh cảm cuộc đời từ cõi hư không
Ánh mắt, làn môi, điệu hình, cuộc hẹn
Nỗi ngẩn ngơ, ngóng chờ, thèm nén..
Chúa nói dùm, tim anh buốt nhói đau
 
Anh bói tìm thơ, chọn tứ - ý - câu
Từ nỗi niềm, từ lời yêu tha thiết
Không đợi bội mùa, một lời hẹn ước
Nhạc khúc tình ngân vọng kiếp phù du.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1997*271
***************
 
T Ì N H   K H Ú C   X A   N H A U
 
Lặng lẽ em đi miền xa đầy nắng
Nhuốm tươi thêm hoa phượng thắm sân trường!
 
Còi tàu khuya gợi nhớ mối tơ vương
Gió thì thầm... lửa hương nồng lai láng
 
Rồi từng đêm đầy trời sao lấp lánh
Giấc mộng hoa... thấp thoáng dáng em về...

Vượt muôn trùng, san lấp cả sơn khê
Gió mùa thi xua mây buồn hiu hắt
 
Ngọn lửa tin yêu hồng lên tươi sắc
Nơi ấy vọng về êm ái lời em!…
 
Đợi em về thắp lửa ấm trái tim
Muốn đong đưa ru lòng ngời hương tím.
 
Nguyễn Văn Thái
5-1997*275
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 03.12.2025 06:58:42 (permalink)
0
S Ư Ơ N G   K H Ó I
 
Em là thơ vương vấn ngày thương
Là khói sương giăng trời bảng lảng
Ráng chiều lên bóng soi chập choạng
Anh lặng thu vàng mơ giấc hoang
 
Em làm mây cuối ngày mưa chan
Những đắng lòng nhờ cơn gió cuốn
Chiều quạnh hiu thương thầm cát bụi
Nắng xanh xao lạnh lẽo xuân đời
 
Gió say tình ngỡ đọng khe tay.
Mặc định rồi... dưới cầu nước chảy..
Sau nắng hửng bừng xanh biếc mới
Men nào sức dậy mối tình say
 
Nguyễn Văn Thái
7-1997*276
******************
 
V À O   M Ộ N G
 
Đành thế phận duyên đã tỏ tường
Con tim huyễn hoặc khúc yêu đương
Phiêu du khắc khoải miền hoài niệm
Năm tháng pha phôi phấn dặm trường
 
Anh khép tình yêu vào lặng im
Thoả hồn thơ mộng hát lời tim
Hoa em biến sắc theo màu gió
Vườn ảo lung linh nắng hẹn tìm
 
Đời lạ xôn xao dậy bước đường
Thấp hèn xa lạ với yêu thương
Ta thầm nhau gọi trong niềm nhớ
Độc thoại con tim giấc mộng thường.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1997*277
********************
 
T Ì N H   T Ô I
 
Tôi và em... thế đấy xa xôi
Như thể mặt trăng và trái đất
Trăng hững hờ đêm sương lạnh nhạt
Ánh trăng mơ, ảo mộng, vô tình?
 
Cây lên lộc xanh biếc chồi cành
Hoa vẫn nở thơm vườn mọng trái
Ngày cứ trôi vòng quay nhẫn nại
Nhớ em hiu hắt buổi hoang mang
 
Tự con tim đậm lửa yêu thương
Tôi gọi giữa ngàn xanh phượng vĩ
Thánh thót lời chim muôn thế kỷ
Đóa hoa tình thắm đợi hồi sinh.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1997*279
 
 
 
Thay đổi trang: << < 121122123 > >> | Trang 122 của 139 trang, bài viết từ 1816 đến 1830 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9