Đời thơ
Thay đổi trang: << < 121122123 > >> | Trang 123 của 139 trang, bài viết từ 1831 đến 1845 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Nguyễn Văn Thái 1949 03.12.2025 07:32:44 (permalink)
0
E M   H Ờ N
 
 
Ngày hờn em trả lại tôi
Bông hoa héo nhợt nhàu lời kết duyên
 
Tôi xa lạ, chuốc ưu phiền
Lòng riêng đắng đót, triền miên hững hờ
 
Trở trời em loãng thành mưa
Để tôi ướt lạnh suốt trưa cả chiều
 
Tội tình tim vỡ vì yêu
Tôi còn thấu lạnh bao chiều gió chan?
 
Đừng em, giá lạnh tro tàn
Cho thêm nguội nữa đốm than giữa lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1997*280
*
 
C H Ạ N H   L Ò N G
 
 
Tranh Hoa em mải mê nhìn
Cớ cho bướm lạ rập rình hoa viên
 
Người ta mượn cớ tỏ duyên
Xương rồng hoa* tặng để liền... gót sen?
 
Mát tình, chút thoáng hờn ghen
Đã nghe trong dạ thác ghềnh ngày mai...
 
Nguyễn Văn Thái
9-1997*281
(*) Nói sự ham muốn
*
 
S U Y   T Ư
 
 
Cứ nghĩ dòng sông mình dài
Mải trôi quên bờ nắng chói
Bài ca muôn đời biển gọi
Nổi chìm trong cuộc mưu sinh
 
Hướng về khoảng không vô biên
Tiếng ru trong lòng hỉ xả
Du dương hồn về bến lạ
Thần tiên! Tỉnh giấc bể trầm
 
Em ơi! Mình đã vào mơ
Đừng em! Mang lòng hờ hững
Kỷ niệm trong lòng quyến luyến
Tuổi xuân đằm thắm xế chiều
 
Đã từng hát lên lời yêu
Tím thơm đượm mầu năm tháng
Thu cứ trôi trong thầm lặng
Riêng ta
                 riêng ta
                                 riêng ta ...
Kìa những vì sao xa xăm...
 
Nguyễn Văn Thái
11-1997*283
*
 
Đ O Ạ N   T U Y Ệ T
 
 
Thế là hết!....
Những ngày trái tim xao xuyến
ngất ngây trong ánh mắt nụ hôn
Còn nữa đâu
chia ly
vương vấn nhớ về nhau
vui buồn lẫn lộn
 
Ôi!... Tự ta rồi!
bóp nghẹn tim ta
Tháng ngày chung riêng bề bộn
ngổn ngang tâm linh
và ngang trái đời thường
 
Hỡi trái tim hồng!
ta yêu
ta theo đuổi
và nâng niu…
sao dối lừa lẩn trốn?
 
Ôi!... Trái tim ta!
ngàn ngàn
vạn vạn
nỗi đau cay đắng!
Ta chết trong buồn đau
trong hoài niệm
trong bộn bề công việc
trong nhỏ nhen, cao thượng  
giữa đời…
 
Cầu chúa ban phước
ta quên
ta không còn trí tưởng
Chìm đắm trong cõi vô tri
rồi yên nghỉ vĩnh hằng
Vĩnh viễn xóa đi quá khứ
 
Chợt về trong ta vẻ lạ xa
như khách đường dài
xa cách mãi
Người ơi!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1997*284
*
 
M Ộ T   N É T   Đ Ờ I
 
 
Sáng hôm ấy gặp anh, mờ khói thuốc
Anh say sưa kể chuyện lớp luyện hè...
Rồi tâm sự cùng tôi anh thủ thỉ:
Chốn đô thành - anh ước. Tôi ngồi nghe
 
Trưa hôm ấy trong căn nhà che tạm
Hể hả cười bao cái mới anh khoe
Trong suy tư đôi mắt xa vời vợi
Tính chuyện nghề, liệu cuộc sống mai kia…
 
Chiều qua đây, nghe bạn tôi tin lại
Anh bệnh nặng rồi... tôi vội đến thăm
Một lát bên anh, anh nằm tôi đứng
Đôi mắt nhoè, anh tiếc những xa xăm…
 
Nhà anh hôm nay không che tạm nữa
Hai con anh đang chập chững vào đời
Thương nỗi da bàn tay anh vàng vuộc
Trong vuông màn huơ nét vẽ chơi vơi…
 
Rồi em, rồi anh, rồi tôi và bạn!
Rủ rỉ thầm suy ngẫm những lời anh
Phút ngậm ngùi, nghiệm một đời cay đắng
Nhắc đời mình tìm chút thoáng, vô tư.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1997*286
(Viết về anh Ngạn đã mất sớm, trước khi có được
cuộc sống đầy đủ mà anh từng khao khát)
*
 
 


 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 03.12.2025 10:12:56 (permalink)
0
H À N H   T R Ì N H   N Ỗ I   N H Ớ
 
 
Cuốn theo ngọn gió đìu hiu
Con tàu thấm lạnh vào chiều đơn côi
Chở theo hình dáng… xa xôi
Đằm trong nỗi nhớ đầy vơi riêng mình
 
Ghế hoa - nơi ấy hẹn tình
Dấu xưa... thắm thiết… đinh ninh lời thề
Bóng hình… mọi nẻo đi về
Nhớ nhung đẫy giấc lê thê, dặt dìu…
 
Biển nâng ru sóng nghiêng chiều
Ngàn năm mê mải lời yêu mến bờ
Lặng thầm xao động biển mơ
Tình em, biển sóng và thơ - tự tình
 
Khói sương xóm núi vô hình
Cây rừng ngơ ngác vắng thinh bốn bề
Còi tàu da diết miền quê
Đêm tròn bóng lặng nhớ về người xa
 
Ban mai lạnh cỏ sân ga
Đêm trường gối mỏi… ngôi nhà thân thương
Lại về dầu dãi gió sương
Lại say sưa với tơ vương ngậm ngùi.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1997*288
*
 
N H Â N   Q U Ả
 
 
Em không nhận tình yêu
Mà sao anh cứ tặng?
Biển một ngày tĩnh lặng
Nén một mùa bão giông!
 
Em không nhận tình anh
Mà sao anh cứ gửi?
Để một đời bão nổi
Trong lòng người cô đơn!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1997*289
 
*
C O N   Đ I   H Ọ C   X A
 
 
Các con đi giấu trong vết chân mình
Khoảng trống vắng của ngôi nhà kỷ niệm
Cảnh sum vầy sẽ trở thành hoài vọng
Vuông sân buồn héo hắt đám rêu lên
 
Đâu còn nữa ngày mẹ quý đặt tên
Trong lòng bố miệng con cười chúm chím
Tuổi chập chững bi bô sân mát lịm
Ngõ đi về sớm tối những buồn vui...
 
Các con đi hiện gương mặt bùi ngùi
Năm tháng trôi và dòng sông cứ chảy
Ngôi nhà trống ngẹn ngào buồn biết mấy
Nỗi nhớ thương dai dẳng mãi không cười
 
Ngược dòng đời tìm về năm tháng xưa
Nóng bức ngày hè, chiều mưa giá lạnh
Mái tranh nghèo hằn thêm bao vạt nắng
Chan chứa trong tim không nói nên lời
 
Các con đi mãi mãi phía mặt trời
Biết hạnh phúc, sao lòng buồn da diết?
Gió heo may màu cô đơn biền biệt
Nhà mình xưa thành cổ tích lòng cha!
 
Nguyễn Văn Thá
21-9-1997*290
(Sau khi tiễn Tuấn và Quỳnh đi học ở Hà nội)
*
 
K H O Ả N H   K H Ắ C
 
 
Bước chân em, bước thời gian kỳ diệu
Và không gian vang vọng tiếng tơ tình
 
Khoảnh khắc ấy làn gió nào đưa tới
Hương men tình vào chén rượu mộng mơ
 
Chiều thu về em ơi khô mắt lệ
Dấu dỗi hờn vào mộng mị đêm suông
 
Khoảnh khắc xanh nén một đời bi luỵ
Gió cuối mùa rụng nốt lá vàng thu.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1998*293
*
 
X U Â N   M Ậ U   D Ầ N
 


Mùa xuân lần nữa đầy vơi
Xanh lên sắc lá, hương đời toả lan
 
Mùa xuân mưa rắc buông màn
Người say trong cõi miên man đất trời
 
Xuân ơi, sương đọng cành đời
Người đi mang mộng thoáng rơi giọt tình...
 
Về đi, về với tim mình
Cây đời xanh mãi xuân tình vào mơ!
 
Về đi, về với vần thơ
Từng mang từ cõi bơ vơ... giãi bày!
 
Nguyễn Văn Thái
3-1998*295
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 03.12.2025 10:36:35 (permalink)
0
M Ộ T   L Ầ N   E M   Đ à  G Ọ I   T Ê N
 
Giá anh biết ngày xưa tình đã thắm
Anh xin một đời nhường lối người đi
Đứng bên đường ngợi ca tình yêu ấy
Xin có bông hồng dâng tặng trái tim si
 
Giá anh biết mùa xuân em đã chọn
Chẳng một lần khắc lời hứa thiêng liêng
Không một giây con tim say ngây ngất
Không day dứt lòng thức suốt bao đêm
 
Giá anh biết tim em còn lưu luyến
mãi đến giờ
Sẽ không ánh mắt say
và những nụ hôn từng ngày khát cháy
Không nhớ nhung và mộng ước bao ngày
 
Giá anh biết ngày xưa... ngày xưa ấy
Có một lần nào...một lúc nào thôi
Tim em có một lần run sóng nhịp
Thì lòng anh không giây nhớ đầy vơi.
 
Nguyễn Văn Thái
4-1998*296
*
 
T Ả N   M Ạ N
 
Nguyền hứa với lòng chẳng đãi bôi
Cho nhau hết thảy nhuỵ hương đời
Em đừng trách cứ anh đòi mãi
Rạng rỡ hình em đẹp khắp nơi
 
Hãy nói về nhau hết mọi câu
Trái tim tha thiết trút lời yêu
Rằng không muốn nói lời ly biệt
Và nhuộm đời nhau nỗi khổ đau
 
Quán trọ-tình yêu, gửi trái tim
Trăm năm trú ngụ giấc êm đềm
Mộng qua nơi ấy mùa dông tố
Êm ả sóng tình, nghe nhé em!...
 
Ở bến tình em anh xốn xang
Ước hôn môi đến tận thu tàn
Lưới thần ngăn lối, bao trăn trở
Giấc mộng đa đoan liệu có tan
 
Để mặc anh mơ tưởng bóng em
Sương mai níu đậu lá non mềm
Hồn anh thoảng gió miền mơ lạ
Hương toả mặn nồng say ngát đêm.
 
Nguyễn Văn Thái
5-1998*297
*
 
C Ả M   T H A N
 
 
Mùa xanh trôi quá nhẹ nhàng
Về xưa chớp mắt, khẽ khàng lặng đi
 
Theo thời gian chốn biệt ly
Từ trong cát bụi thầm thì tiếng yêu
 
Kiếp sinh đong đủ bao nhiêu
Miền không gian chứa những điều chơi vơi
 
Đời trong vũ trụ nhỏ nhoi
Mà gian truân lắm ngậm ngùi khổ đau!
 
Nguyễn Văn Thái
7-1998*299
*
 
X A   R Ồ I
 
Lửa tắt rồi, lạnh giá với mùa đông
Còn đâu nữa những ngày hè rạo rực
Đến với biển nghe sóng reo nao nức
Giục hồn yêu sóng vỗ vọng ngân nga
 
Em mãi đây, còn anh đã đi xa
Về phía ấy hoàng hôn chiều lạnh ngắt
Màu dĩ vãng mùa thu trời xanh vắt
Vương bầu trời dải mây bạc bâng khuâng
 
Ôi thương lòng tim tắt lửa yêu thương
Lững lờ trôi con thuyền tình xa mãi
Lạnh lùng qua đồi hoang vàng cỏ dại
Giữa thu rơi chiếc lá úa, bẽ bàng
 
Mơ gió lành, ru em ngủ, khẽ khàng
Qua giấc mộng dòng trôi đời đen bạc
Niềm đam mê thành nỗi đau khao khát
Bão tố phũ phàng tan nát nửa không em.
 
Nguyễn Văn Thái
7-1998*300
*
 
T Â M   T R Ạ N G
 
Đứng nhìn đám mây trôi
Lòng muốn ngăn mây lại
 
Gió tình qua mê mải
Muốn lấy bàn tay che
 
Ngọn lửa kia đam mê
Ta theo hoài vô vọng
 
Đâu còn miền giới hạn
Nên lòng mình mỏng manh.
 
Nguyễn Văn Thái
3-1999*313
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.12.2025 15:44:24 (permalink)
0
V Ị N H   C Â Y   Q U Ấ T
 
Xuân đang về, mùa xuân trong em
Chợt bừng rộ, giao thừa ngây ngất
Nơi thánh thiện trái tim trao, cất
Năm Canh Thìn đậm sắc hương hoa
 
Xuân đã về rộn rã hát ca
Én chao nghiêng tầng mây xanh biếc
Trái tim yêu nồng nàn tha thiết
Ríu rít cành chim hót hoan ca
 
Nguyễn Văn Thái
Mồng 1 tết*314
*
 
T Â M   T R Ạ N G
 
Tôi tắm dòng tình si
Nửa đời tôi lặn lội
Mơ ước về nguồn cội
Vằng vặc trăng xuân thì
 
Nhẫn nại đã bao năm
Mệt nhoài trong vũ trụ
Khao khát vì tinh tú
Mơ tìm lá “diêu bông”
 
Ngao ngán ước bông hồng
Trong nỗi niềm thầm lặng
Sóng cồn cào biển vắng
Đêm trắng gối bờ suông
 
Em! Lơ đãng dòng Tương
Giữa cuộc đời - ảo, thực
Ngẩn ngơ miền tỉnh thức
Mặc tôi với thác ghềnh
 
Giữa lòng tay một trinh
Tôi hóa người hành khất
Tìm về nơi lạnh nhạt
Van lạy kẻ nhân tình
 
Thời gian sẽ lặng thinh
Mối tình này ướp mãi
Đời sau mà gặp lại
Cầm duyên người trong tay!
 
Nguyễn Văn Thái
8-2000*330
*
 
E M   X A
 
Người đi
Đời vắng
Nỗi buồn nâng cánh
 
Lòng ta
Biển động
Sóng cồn
 
Trời cao
Vời vợi
Dập dờn lá rơi.
 
Nguyễn Văn Thái
9-2000*332
*
 
K H O Ả N G   C Á C H   T H I Ê N G
 
Rõ khéo trời kia tạc bức tranh
Thiêng liêng khoảng cách đất và trăng
Thời gian đã mất thời gian tới
Trái đất - vầng trăng mãi vĩnh hằng
 
Tình yêu đã có của riêng ta
Thoang thoảng ru hương tươi nắng hoa
Khoảng cách thần tiên không hóa có
Duyên tình thầm kín chẳng phôi pha
 
Tha thiết tìm nhau cõi hữu tình
Trái tim đồng điệu nhịp tâm linh
Trăm năm, ước vọng dù đổi kiếp
Không nữa nơi đây khoảng cách tình.
 
Nguyễn Văn Thái
10-2000*335
*
 
K H Ô N G   T Ì N H
 
Từ đấy đoá hoa cứ lụi tàn
Trái tim khô khát cuộc tình hoang
Buồn tênh ngơ ngác ngày, đêm trắng
Tôi lạc hồn tôi giữa thế gian
 
Bướm xanh ngộ nhận đoá hoa tươi
Lửa lạnh tàn tro giữa chốn đời
Duyên kiếp lỡ làng chiều lẻ bóng
Lòng buồn man mác, dạ chơi vơi.
 
Nguyễn Văn Thái
11-2000*338
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.12.2025 17:10:29 (permalink)
0
T Ư Ơ N G   T Ư
 
Người ta tìm gặp người ta
Mặc tôi gặm nhấm xót xa đời mình
 
Người ta luôn nói vô tình
Tôi chiêm bao thấy tình mình bơ vơ
 
Người ta cũng nói yêu thơ
Tôi thành ngơ ngẩn càng mơ mộng hoài
 
Khi riêng tôi nhớ một ai
Mây đen lảng vảng khung trời tương tư
 
Ngày trời chuyển gió mây mờ
Sân chùa sẫm ướt, chiều mưa se lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
11-2000*339
*
 
N G À Y   Ấ Y
 
Ngày ấy em mặc áo hoa
Vui như đi hội… lòng ta khóc thầm…
Ngày ấy đẹp như trăng rằm
Tươi xinh bên họ, em làm khổ tôi
 
Ngày ấy em đã xa rồi
Sổ lồng… quan tái* ngẩn người xa trông
Ngày ấy người có biết không
Trời mưa rả rích ngập lòng xót xa.
 
Bờ sương bên lở cầm ca
Trong veo tôi vớt, gió da diết tình…
 
Nguyễn Văn Thái
11-2000*340
(*) quan ải=ý nói chốn xa xôi
*
 
 
T A N   V Ỡ
 
Ôi! Tự nhiên
Ôi! Vầng dương kỳ diệu
Tự vĩnh hằng tôn kính trong tôi
Rong ruổi cuộc đời, lếch thếch muôn nơi
Vào vùng tối sáng bừng lên ánh ngọc
 
Tôi lang thang theo tình yêu bất tận
Ngày - mịt mờ, đêm - nửa thức nửa mơ
Đời sáng tối làm lòng tôi khuyết lõm
Lát tròn đầy lác đác lá thu xưa
 
Hun lên mãi đầy lòng cao thượng
Trái tim lạnh rồi, đâu nỗi đam mê
Đường nghiệt ngã tình rơi sức lực
Tôi nặng buồn lủi thủi một mình thơ
 
Lặng thầm. Năm tháng vòng khép kín
Đã ngậm ngùi, ngậm ngùi mãi dòng trôi
Cố với lòng nhuộm lên tươi sắc tím
Thôi lỡ rồi, loang sắc trắng trong tim.
 
Nguyễn Văn Thái
12-2000*341
*
 
D Ạ Y   C O N
 
Con khóc nhiều
tức tưởi cả buổi chiều
khi biết tin thiếu điểm vào đại học
 
Tiếng khóc trẻ thơ
hồn nhiên
của những người vô tư
của người thua cuộc
 
Bố buồn chứ!
Gấp bội lần nhưng vẫn cứ làm ngơ
Để con tự tuôn rơi
loãng nỗi đau đời
vì chót rớt tiếng cười lãng phí
 
Con đau một
bố mẹ năm mười
thầm lặng
 
Không lẽ dồn con vào thế bí?
nên cứ làm ngơ
cười to hơn 
tìm cớ cho con tìm ra chân lý
đi tiếp đường đời
xán lạn tương lai!
 
Nguyễn Văn Thái
12-8-2000*342
*
 
 
N G Ẫ M   X U Â N
 
Mùa xuân nhắn nhủ lòng tôi
Cội nguồn xưa nhớ giữa trời xuân  say
 
Ngóng chăm dáng quất tháng ngày
Gầy cây mòn mỏi hây hây ánh đào
 
Nhiệt dâng nên rượu ngọt ngào
Mặn mà màu đất nhuộm vào xuân  xanh
 
Mà ai héo lá sâu cành
Xuân vương giá rét, mưa giăng vấy bùn
 
Xuân trôi mặn ngọt đã từng
Nghĩa tình chiu chắt cất trưng vơi đầy
 
Tự lòng tôi tạc nghĩa dày
Sang cầu, xin gửi nhành mai ân tình.
 
Nguyễn Văn Thái
1-2001*343
 
 


 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.12.2025 19:48:42 (permalink)
0
T H Ô N G   Đ I Ệ P   L Ò N G
 
Không muốn nói điều anh cảm nhận
Tự em nghe rõ nốt nhạc lòng
Như con kiến lặng thầm tìm kiếm
Đỉnh đồi xanh, khúc mới tình em
 
Không muốn ép cành si vào thế
Bắt hoa thơm nở đúng ngày mùa
Gửi hồn thơ ru tim yêu hoà nhịp
Nhúng đoá hồng ướt lạnh trong mưa
 
Anh lắng nghe.
Hiểu rồi câu nói xa
Em vội vã cuối chiều thanh vắng
Cái né người - lòng anh cay đắng
Hơn ngàn lần một lý do: “Thôi”!
 
Anh nhìn thấy
Biết rồi, em làm duyên
Rồi lúng liếng, nhoẻn cười - dáng lạ
Nơi háo hức tìm quanh câu chuyện gạ
Với người ta...
Ôi bao cớ tình đời!
 
Để cho cây vươn cành vào thế đẹp
Hoa tươi màu run rẩy giữa mùa xuân
Tim tự hát, sóng dạt dào với sóng
Và hoa hồng tươi thắm...  mây trôi!
 
Nguyễn Văn Thái
3-2001*346
*
 
V Ẫ N   B I Ế T   T H Ế
 
Vẫn biết thế là anh ích kỷ
Là anh vô lý đến vô cùng
Là chẳng thể bao giờ như vậy
Tự lòng mình dâng nghẹn hư không
 
Vẫn biết anh nơi này số nhất
Em dâng dành chút xíu hương mây
Thăm thẳm sâu tận cùng khao khát
Nào đâu thể thoả nỗi lòng đầy
 
Mọi lối rẽ ngã ba khắc khoải
Thẳng em đi! Thế nhé, khi yêu
Hằng sáng sớm hương hồng toả mãi
Khắp phòng anh man mác hương say
 
Chúa linh thiêng xin câu vọng nguyện
Trần gian này chỉ mỗi em anh
Hoa rực rỡ, chim tung sải cánh
Giải mây hồng quấn quýt yến anh.
 
Nguyễn Văn Thái
3-2001*347
*
 
H Ạ N H   P H Ú C
 
Ngoài kia bầu trời giông tố
Biển dâng cuồn cuộn sóng gầm
Ma lực nào xui em thế
Nhẹ nhàng em đến bên anh
 
Lời ru xa xưa vọng lại
Dòng suối mát lạnh hương rừng
Ríu rít quanh nhà chim hót
Hương tình thoang thoảng mây trôi
 
Nỗi buồn quanh ta đâu nữa
Dâng lên những đoá hoa hồng
Xuân vui hát bên đời mọn
Cùng về cát bụi yêu thương.
 
Nguyễn Văn Thái
5-2001*349
*
 
Đ Ồ   S Ơ N
 
Đồ Sơn xanh biển - cây - trời
Người vui nhập hội cuộc chơi cuối tuần
 
Mình tôi thơ thẩn vườn xuân
Lặng hàng thông đứng biếc xanh mơ màng
 
Tình em sóng động sẽ sàng
Ru làn nước lượn trùng ngàn khơi xa
 
Bờ xanh một khúc sơn hà
Tự ngàn năm đón sóng xa vỗ về
 
Nguyện mình son sắt biển quê
Dù thiên nhiên đã phân chia đất trời...
 
Nguyễn Văn Thái
6-2001*351
*
 
N Ỗ I   N I Ề M
 
Có nỗi buồn không nói được cùng ai
Những vô lý tình đời day dứt mãi
Ánh mắt nụ cười ... đêm dài khắc khoải
Họ sóng đôi, hữu ý hay vô tình?
 
Gom những buồn vào ẩn nỗi đau mình
Không thể trách con sóng vờn bờ bãi
Bão đã đổ qua ngổn ngang mất mát
Thời gian dần trải thảm cỏ tươi xanh
 
Thôi chịu im, tự ru vết thương lành
Trái tim nghẹn, dịu dần lời tự thú
Vết chân ngập nước mắt buồn, ủ rũ
Ban mai lên tự nhìn rõ con đường.
 
Nguyễn Văn Thái
10-2001*353
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.12.2025 21:28:59 (permalink)
0
T Ĩ N H   L Ặ N G
 
 
Một mình tĩnh lặng với thời gian
Ngã ba đường ngả nào cũng mờ mịt
Trời xanh kia vầng dương vẫn tha thiết
Trái đất này chen lẫn cỏ và hoa
 
Ngày hôm nay chưa thể nói điều chi
Hãy để ngày mai, ngày kia nói hộ
Nếu biết thế khoảng trời sẽ rộng mở
Dù hôm nay gai góc có vương đầy.
 
Nguyễn Văn Thái
1-2002*354
*
 
T H Ấ T   V Ọ N G
 
 
Dòng sông cứ lặng lờ trôi
Tình xuân tan theo ngày cuối
Trời xanh nền mây trắng đuổi
Hương tình ngược gió phôi phai
 
Ngày mai? Bất tận ngày mai!
Sắc hoa úa tàn năm tháng
Lòng ai hao gầy, chập choạng
Mờ dần vết bóng thời gian
 
Dòng sông lững lờ miên man
Đôi bờ ngẩn ngơ tiếc nuối
Chập chờn điệp trùng diệu vợi
Đã thành bia tạc cuộc đời.
 
Nguyễn Văn Thái
4-2002*359
*
 
T Â M   S Ự
 
 
Đứng ở tầng cao tôi với tôi
Một tôi rơi xuống thế chơi vơi
Còn đâu trang sách ngời con  chữ
Biết được chi nào đáy biển khơi
 
Nét vẽ hôm rày nói được chi
Bức tranh khô mực sẽ lên thì
Vầng dương soi sáng xuyên niên kỷ
Hướng đúng thiên đường tôi vững đi
 
Ơi hỡi loài sâu nát nhị hoa
Vẫn muôn muôn kiếp bướm thôi mà
Đậm khoe thêm sắc vườn hoa nhỏ
Diễm tuyệt giữa đời bức thảm hoa.      
 
Nguyễn Văn Thái
4-2002*360
*
 
K H Ó C   N G Ư Ờ I   E M   Đ I   S Ớ M
 
 
Đêm khuya tin giật thót người
Em vội vàng về nơi vĩnh biệt
Đau thương đến mọi người bất chợt
Thật ngỡ ngàng em đã mất rồi sao?
 
Vội vã em đi vì cớ duyên nào?
Sự thật thế mà vẫn như không thể!
Cái chết chợt về với em quá dễ
Để lại trên đời bao chuyện dở dang
 
Đến bên em thắp một nén nhang
Ngậm ngùi đưa em về chín suối
Anh em họ hàng bà con đã tới
Nấc nghẹn lòng đau xót tiễn em xa
 
Số phận em buồn, nặng gánh ta bà
Dòng người đưa dưới trời mưa, suối lệ
Đêm lại về xóm chìm trong giấc ngủ
Thao thức buồn thương nhớ đứa em xa
 
Nguyễn Văn Thái
1-4-2002*361
(Chú Thảo mất năm 43 tuổi)
*
 
 G Ử I   L Ạ I   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Dầu dãi phôi phai da diết chiều đời
Anh biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại
Lòng tha thiết không nguôi mong mỏi
Cùng cái buồn, mãi mãi sẽ cô đơn
 
Thôi ta cùng chấm dứt nỗi đau thương
Đừng tiếc nuối và cũng đừng giận dữ
Hãy gìn giữ hoàng hôn màu thương nhớ
Chôn chặt lòng, nguyện chia biệt từ đây!
 
Đã một thời chan chứa niềm yêu say
Nay lòng ngập nỗi buồn sau chia lối
Gần - gần thế, sao xa… xa đến vậy
Mãi xót xa đường tiệm cận cuộc đời
 
Biệt nơi này bồng bềnh giữa trời mây
Say vũ điệu trên trời cao lộng gió
Trời thu biếc thêm xanh cao hơn nữa
Tạc vết đời lên vách đá thời gian.
 
Nguyễn Văn Thái
7-2002*363
(Chuẩn bị rời chức GĐTT)
 


 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 05.12.2025 10:00:41 (permalink)
0
V Ĩ N H   B I Ệ T   E M   Đ I Ề N
 
 
Tôi thăm em
Chiều tà lạnh cắt
Một mình em
chăn kín màn buông
Gian nhà không
chiếc ti - vi phát chương trình phim truyện:  
“Người còn không”
Chiếc giường sắt
một mình em
chăn sẹp
Gương mặt buồn
xạm vết nhọc trần gian…
 
Tôi trở về khi phố xá lên đèn
Chiếc rạp xanh trước nhà em phủ đặc
Những gương mặt lạnh lùng xao xác
Em đã đi xa
 
Tiếng đàn kèn
ngân nỉ non xa
thấm lòng người đêm trường trống vắng
Mất một người
tắt một đời ...
đêm trắng
thôn xóm nghèo thêm nặng gánh trần gian
 
Thầm lặng em đi
Vất vả em đi
Khổ đau em đi
Lòng người gần lại
Trần gian thanh bình
Em đi thầm lặng.
 
Nguyễn Văn Thái
12-2002*369
*
 
 
T H Ă M   L Ạ I   N G Ư Ờ I   X Ư A
 
Lại về thăm bác ngày vui
Trời thu thoảng gió, bùi ngùi lối quen
 
Ngõ mòn rêu đã xanh lên
Hiu hiu hiên vắng… lặng nhìn nhà xưa
 
Khóc thương một nén hương thờ
Vấn vương ngày ấy keo tơ nghĩa tình....
 
Nơi này - từ giã, thôi đành!
Tà dương bóng ngả, buông mành bâng khuâng.
 
Nguyễn Văn Thái
(20-11-2002)*370
(Thăm bác Bích nhân ngày  20-11-2002).*
*
 
X U Â N   V Ề
 
Xuân đến muôn nhà rộn khúc vui
Các con xa xứ tựu quanh đời
Bữa cơm đoàn tụ ba ngày tết
Chầm chậm xuân về êm ấm khơi
 
Theo mẹ các con tết họ hàng
Râm ran xuân hát lượn quanh làng
Đâu đây ríu rít bầy con trẻ
Thoả ước mong chờ, xuân hát vang.
 
*1-2-2003*371 
*
 
G I Ã I   B À Y
 
Hoảng hốt cơn mưa chiều cuối
Nghẹn ngào đẫm lối đi về
Cát bụi rồi về cát bụi
Cây tàn trút lá rơi rơi!
 
Tiếng đàn đang ngân chợt đứt
Mùa xuân nức nở trong tôi
Lòng ai ngập tràn giông tố
Tri âm dạo khúc bùi ngùi
 
Từ buổi đầu tiên gặp gỡ
Tâm lòng tôi đã ngân lên
Thề cầm nguyện lòng vàng đá
Cho dù hết sạch… cũng thôi!
 
Nguyễn Văn Thái
1-2003*372
*
 
T Ầ M   S U Y   N G H Ĩ
 
Anh, em cùng đau đáu bước chiều xuân
Hoài khao khát tâm tư vòng ngơ ngẩn
Nên em nhé tâm linh rèn minh mẫn
Để nâng hồn cánh hạc chín tầng mây
 
Danh chắt chiu, con cỏn đã đủ đầy
Phận hèn bởi mẹ cha anh đã tạc
Cái ngẫm ngợi: chí đời qua ghềnh thác
Gai lạc loài không kìm bước chân chiên
 
Ngẩng lên nhìn: xế bóng chiều đen
Ghé xem dưới: mỏi mòn đời già cỗi
Từng nông nỗi ào lòng anh tê tái
Thôi ta về tựa một áng đam mê
 
Mỗi lần buồn anh đứng tầng trên
Nhìn trần thế trong anh, từ vũ trụ
Nỗi phiền phức dần vơi trong tưởng tượng
Nơi tinh thần anh tựa lúc đau riêng
 
Bên em cùng trao nhau những lời khuyên
Phút say đắm thăng hoa tầm trí tuệ
Tự sâu thẳm những lời rơi mắt lệ
Mình tựa vào, từng bước vững đường yêu.
 
Nguyễn Văn Thái
3-2003*376
 
 


 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 05.12.2025 10:52:30 (permalink)
0
K H Ó C   E M   N A M
 
Hôm qua còn đến thăm em
Sao em vội vã về bên “ấy” rồi!
Âm dương cách biệt em ơi
Đâu còn có được như thời đã qua
 
Thương em sớm mất mẹ cha
Chị em riêng phận mỗi nhà, xa quê
Thương em bệnh hiểm dầm dề
Chịu đau đến chết, ủ ê trong lòng
Thương em kiếp phận long đong
Con chưa kịp lớn, lìa chồng tuổi xuân
Thương em có tấm lòng ngần
Mong con gắng học; thương chồng bơ vơ
Khuyên con hiếu đễ phụng thờ
Dặn chồng tìm chốn cậy nhờ, dịu đau…
 
Em về cát bụi cô sầu
Đau thương chất ngất, dàu dàu oan than!
Thương em! Thương lắm, vô vàn!...
Hồn siêu nương cõi Niết Bàn - anh mong!
 
Nguyễn Văn Thái
10-3-2003*377
*
 
Đ Ừ N G   Đ U Ổ I   A N H   Đ I
 
Em đừng đuổi anh đi
Xin một yêu cầu nhỏ!
Trái tim yêu rực lửa
Từ lòng em lẻ loi!
 
Đừng đuổi anh nhé em
Tình ái cùng đau khổ
Là hai màu vốn có
Vẽ nên đóa hoa hồng!
 
Đừng đuổi anh nhé em
Mong sau lần bão tố
Khổ đau không có nữa
Là những ngày lặng yên!
 
Em thánh thiện lòng anh
Say nồng ru mọng giấc
Sóng triền miên nỗi nhớ
Dệt hoài mặt nước sông.
 
Nguyễn Văn Thái
5-2003*379
*
 
N Ó I   V Ớ I   T H Ơ
 
Ngày buồn ngồi đứng không yên
Vào phòng lạnh lẽo, ra hiên thẫn thờ
Xuống sân, chạm cái làm ngơ
Cổng trường vắng ngắt, bơ vơ bóng mình
 
Thôi đành câm lạnh lặng thinh
Hai tay nâng trái ưu phiền từ đây
Trái ngang đâu dễ giãi bày
Ngậm ngùi nhận lấy đắng cay giữa đường
 
Dập dồn bao sự nhiễu nhương
Lẻ loi đã thế lại càng lẻ loi
Anh xin bình thản em ơi!
Một đời... anh nguyện một đời yêu em!
 
Nguyễn Văn Thái
5-2003*380
*
 
T R Ê N   V Õ N G   G I Ữ A   C H I Ề U   M Ơ
 
Thuyền về cập bến em rồi
Bao năm mê mải ngược xuôi hẹn tìm…
Mộng mơ vương mắc buồng tim
Giữa dòng sông chảy nổi chìm mê say
 
Cánh buồm đỏ thắm chiều nay
Đong đưa hái gió trời mây bồng bềnh
Hát ru năm tháng yên bình
Tang bồng phiêu lãng bến tình êm xuôi
 
Chiều nay trên thảm bông trời...
Dịu dàng vỗ sóng khơi vơi tiếng lòng
Thuyền yêu lộng ánh trăng trong
Trời xanh thăm thắm mặn nồng mây trôi.
 
Nguyễn Văn Thái
7-2003*382
*
 
C H Á U   V Ề   Q U Ê   N Ộ I
 
Trường buồn, ông chẳng muốn qua
Ở nhà bế cháu giúp bà một tay
Miệng cười của cháu giải khuây
Vơi đi nỗi hận, đón ngày mai vui
 
Về quê một tháng cháu cười
Ông thêm xanh lại tuổi đời ngũ niên
Được nhìn miệng cháu cười duyên
Là ông quên hết ưu phiền hôm qua
 
Cháu ơi thời thế ấy mà
 Nhẫn - ông nhớ ... ông cháu ta cùng cười.
 
Nguyễn Văn Thái
9-2003*383
(Cháu Nhật Mai một tháng tuổi)
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 05.12.2025 11:45:51 (permalink)
0
C H Á U   V Ề   Q U Ê   N G O Ạ I
 
Cháu về - đầy tháng ngoại chăm
Bon bon quê ngoại xa xăm dặm đường
Cháu về trọn nghĩa yêu thương
Tháng - sinh về ngoại lẽ thường phải không…
 
Bố còn lo trọn việc công
Nơi xa gọi điện, nóng lòng thăm con
Ông bà chăm chút ngoại son
Lớn nhanh cháu nhé, vẹn tròn tình yêu
 
Thương yêu âu yếm sớm chiều
Gian nhà đầy ắp tình yêu con người.
 
Nguyễn Văn Thái
12-2004*387
(Cháu Minh Hoàng đầy tháng)
*
 
T Ừ   Q U A N
 
 
Từ quan về dạy trẻ thơ
Con đường rộng mở, mộng mơ thoả mình
Rảnh tâm chăm sóc gia đình
Giúp đàn con cháu… trọn tình yêu thương
 
Ngày lên bóng xế chiều vương
Ung dung nhịp sống nhập phường ca dao
Giật mình tỉnh giấc chiêm bao
Lắng nghe lời gió, ai nào tao khang?
 
Những ngày tăm tiếng cao sang
Miếng cơm manh áo lỡ làng nào hay...
Xa rời mũ mão cân đai
Tình trong dân dã biết ai bạn cùng!
 
Nguyễn Văn Thái
5-2004*388
*
 
T A  V Ề
 
Ta về buông xuôi tuổi tác
Cười trong đen bạc phũ phàng
Trách ai cầu lợi háo danh
Lánh người đua chen vật chất
 
Ân tình mười năm phai nhạt
Mười năm “ngai” đệm mài mòn
Nghĩa cũ tình xưa mất, còn?
Ta về dửng dưng quá khứ
 
Bồng bềnh đàn con hạnh phúc
Ta về thanh thản tâm hồn
Vui trong áng chiều hoàng hôn
Bình yên từng giây nhịp sống
 
Thắm tình tuổi thơ năm tháng
Ta về lại ngày đầu tiên
Ta về tím đỏ bình yên
Nghiệp đời vui trên bục giảng
 
Ta về...
 
Nguyễn Văn Thái
5-2005*389
*
 
T R Ư Ờ N G   T H I   V À   T H A   M A
 
Trường thi liền với tha ma
Ngoài kia - quá khứ, đây là tương lai
 
Nơi này xao động thi tài
Kia nằm im lặng giấc dài tàn tro
 
Bao đời đã hết rủi ro
Trăm người chen chúc chuyến đò sang sông
 
Biết bao kiếp mọn đã xong
Bao thân mới chớm vào vòng đỏ đen?
 
Bức tranh nghịch cảnh đan xen
Mùa thi vương vất rối ren sự đời...
 
Ngoài kia thanh thản đất trời
Trong này canh cánh rã rời người thi
 
Coi thi bảng lảng ngủ khì
Sự đời là thế bận chi nỗi lòng!
 
Nguyễn Văn Thái
8-2005*390
(Coi thi dưới trường Hải Hậu C)
*
 
C Á T   B Ụ I
 
Ngày ấy tôi về cát bụi
Không tin cũng phải bằng lòng
Ai còn giữ tình ai nữa?
Chín suối lạnh lùng cô đơn
 
Đời còn, trải rộng niềm vui
Cho đi muôn nẻo tiếng cười
Tình đời hoà chung mây gió
Lang thang khắp bốn phương trời.
 
Nguyễn Văn Thái
3-2005*391
*
 
T R Ê N   T Ầ M   C A O
 
Ai đã lên tầm cao
Chỉ còn mây và gió
 
Ai đứng trên tầm cao
Mêng mang không gian mở
 
Ai ở trên tầm cao
Hồn lâng lâng... lâng lâng...
 
lâng lâng... lâng lâng...
 
Nguyễn Văn Thái
5-2005*392
*
 
C H Ọ N   Đ Ư Ờ N G     
 
 
Dịu bàn chân thanh thản mỗi giây đời
Tôi trở lại vui theo con đường cũ
Tạt bên đường nhường các con đi tới
Bến tương lai, hạnh phúc sẽ trọn đầy
 
Tôi từ giã như một kẻ lỗi thời
Lặng lẽ sống, miệt mài say sách bút
Năm tháng buồn mốc meo trên vách núi
Nhìn bóng tôi: Sừng sững giữa cuộc đời
 
Thêm thấm thía nghịch cảnh chốn quan trường
Trăm năm vẫn sáng ngời nơi dân dã
Vô tư sống như chẳng gì mới lạ
Trọn niềm vui tận phút chót, chia xa…
 
Nguyễn Văn Thái
4-2006*396
 
 
 


 
 


 
Nguyễn Văn Thái 1949 06.12.2025 19:42:55 (permalink)
0
T Â M   T R Ạ N G
 
Mùa thu, mùa thu… đậm sắc cúc vàng*
Níu xanh lá cây đời ươm sự sống
Cố dối lòng nâng niu bông vàng thắm
Hoa mỏng manh, sâu rúc cánh gẫy nhành
 
Lá thu vàng lã chã vẫn rơi hoài
Lòng man mác dõi theo từng lá rớt
Nỗi buồn rơi giọt tranh mòn mái ướt
Sói thềm hiên nốt nhạc của mưa sầu.
 
Nguyễn Văn Thái
8-2006*399
(*) Hoa biểu tượng cho sự lung lay
*
 
T Ự   K Ể
 
Ơn gió lành đưa tôi về nơi cũ
Mộc mạc tâm hồn vui chốn nhân gian
An nhàn trí bình tâm trên trang sách
Sinh những bài thơ chiêm nghiệm cuộc đời
 
Miệt mài say bài ca trên bục giảng
Đặc quánh trong tôi chất xám con người
Tôi nung nấu luyện tôi từng ngày tháng
Tươi những nụ cười ánh mắt trẻ thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
5-2006*400
 *
 
K Ỷ   N I Ệ M   X Ư A
 
Em dạo chơi trên miền xa xưa ấy
Đà Lạt ngày nào sánh bước đồi thông...
Nghe em hát... chiều dưng hoang hoải
Nhớ tình xưa da diết đến nao lòng
 
Vui Đà Lạt một mình em phố núi
Có còn nghe tiếng hát cuộc tình xưa
Hương ngày cũ còn vương trên tóc búi
Triền cỏ xanh, em còn nhớ... bây giờ?
 
Ơi những câu thơ đi tìm dĩ vãng!
Chút heo may thấp thoáng ảnh nhân mờ
Em nơi ấy đêm nay trăng thanh vắng
Giấc mơ vàng chiêm ngưỡng lại tình xưa!
 
Nguyễn Văn Thái
7-2006*401
*
 
KHÓC NGƯỜI EM RỂ
 
Đêm lặng…
trán đè tay nhớ người em vừa mất
Ba mươi năm... ba mươi năm...
nên tình nghĩa anh em
Nước mắt rơi tràn, nấc nghẹn từ đáy thẳm con tim
Ôi cay đắng cuộc đời đau thương sầu thăm thẳm!
 
Chú đi!
Chú đi về cõi vĩnh hằng tự nhiên thanh thản
Là chuyến đi dài nén lại tột đỉnh nỗi đau thương
Câu chuyện cuộc đời tròn sáu mốt năm tháng gió
sương
Chú gửi mọi người: Nỗi lòng bên nhau ngơ ngác
 
Chú đi!
Còn lại đây cuộc đời chắt chiu khe khắt
Nết thật lòng người, sâu sắc nghĩa làng quê
Năm tháng miệt mài góp nhặt những yêu thương
Cặm cụi ngày đêm lặng thầm vun xây niềm
hạnh phúc
 
Chú đi !
Sáu mốt năm đời bôn ba đầu trần chân đất
Ngẩng cao đầu, nhìn thẳng, nghĩa trọn với non sông
Sức lực mồ hôi trút kiệt xuống ruộng đồng
Trọn nghĩa một người công dân bình dân đất Việt
 
Chú đi !
Mang theo tấm lòng người cha với bao tâm nguyện
Một ngôi nhà thơ, một gia đình hạnh phúc trăm năm
Chú đi để lại trọn niềm yêu thương tha thiết
Cho em tôi; cho hai đứa con thơ trẻ mồ côi
 
Chú đi !
Một khoảng đêm dài trong tôi và mọi người thao thức
Nghĩ về nhau, nhớ người em - đậm nghĩa tình người
Còn đâu những buồn vui bên nhau mưa nắng, sớm chiều
Chú đi, đi mãi... vời vợi nỗi nhớ, nỗi đau thương biền biệt
 
Xin cảm tạ mọi người đến với em tình sâu nghĩa nặng
Chia cùng nhau giọt buồn cho vợi nỗi đau thương
Nơi suối vàng, em ơi yên lòng!
Dù âm dương cách biệt
Lại cùng nhau chăm sóc hạt thương yêu.
 
Nguyễn Văn Thái
10-2007*402
*(Trước linh cữu chú Vinh ngày mất)
*
 
X U Â N   Đ I N H   H Ợ I
 
Đinh Hợi thắm cây đào đón tết
Đào xuân tươi thay quất sum vầy
Năm đứa con, một về ấm tổ
Cũng tròn đầy vui tết xuân qua
 
Vơi nỗi vắng ông lên với cháu
Các con thôi nỗi nhớ ông bà
Năm cũ qua, đón năm mới tới
Trọn niềm vui đậm sắc xuân nhà.
 
Nguyễn Văn Thái
Tết đinh hợi*404
 *
 
N Ă M   B Í N H   T U Ấ T  
 
Năm Bính Tuất nặng nề trôi... đi
Tâm lòng buồn âm thầm suy nghĩ
Nơi thờ cúng đảo điên ngày cuối?
Nguồn cội này tan nát khói mây?
 
Gieo trồng cây ăn quả từ cây
Đời vẫn dặn nhưng người bỏ mặc
Bệnh trần thế: Đồng tiền xui bẩy
Nghĩa tình người không khúc ca ngâm
 
Người vừa khuất chưa lạnh hương tâm
Bầy cháu hư, của trời cắn xé
Âu cũng phải, lẽ đời phải thế
Mặn - cha rồi, khát nước - con thôi
 
Tôi ngậm ngùi suy ngẫm họ tôi
Chôn trong lòng nỗi buồn chua chát
Ông cha mình có gì sai sót
Để hậu sinh con cháu rối bời!
 
Sao ngày xưa gia đình mình thế
Mà bây giờ nhà đó tan hoang?
 
Nguyễn Văn Thái
15-2-2007*405
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 06.12.2025 21:52:00 (permalink)
0
C H Á U   R A   Đ Ờ I
 
Cháu là thứ ra đời
Ông lần nữa lên chức
Bà thử tay lần nữa
Cả nhà ta vui thay!
 
Ở quê gửi cái thơm                                                
Vầng trán cao, quí cháu
Nhờ áng mây xanh thắm
Ẵm cháu yêu trong lòng
 
Cháu sinh, bao điều mừng
Bao điều ông muốn nói…
Ôi! Vô cùng hạnh phúc!
Cháu nói hộ ông rồi
 
Đã bao ngày đợi mong
Niềm vui nay đã có
Ông ngoại cười reo mắt
Cháu gọn tròn lòng tay
 
Chỉ hai bà bận thay!
Chăm con và chăm bé
Đôi nhà ta vui vẻ.
Năm tháng trôi đi cùng
 
*18-2-2007*406
*
 
M Ộ T   M Ì N H
 
Một mình từ sáng, chiều buông
Một mình đêm vắng nỗi buồn khơi vơi
Một mình, chỉ một mình thôi
Đến trường, hai buổi ngoài tai eo sèo
 
Mỗi chiều lặp lại mỗi chiều
Nơi xa cháu điện, đôi điều thăm ông
Vơi lòng những ngóng những trông
Giúp ông như tỉnh mình không một mình
 
Ở miền xa cả khối tình
Để dành cho mỗi một mình mà thôi
Ngôi nhà ấm cả đời tôi
Tổ uyên ương đẹp, trọn đời yêu thương.
 
*4-10-2007*413
*
 
C H Â N   D U N G   H È  2008
 
Hè về trọn góc riêng tư
Rểnh rang so chữ, tìm từ làm thơ
Ngày trôi cùng với mộng mơ
Đắm say ngây ngất, đôi bờ thương yêu…
 
Cô đơn sáng sớm tận chiều
Bên bờ sông lạnh, cánh diều thôi bay
Mỗi ngày hai bữa lắt lay
Ti vi - vi tính đổi thay, một mình
 
May quê  nồng hậu hương tình
Ru say đời mọn, thả mình ngày rơi
Đăm chiêu chiêm ngưỡng cuộc đời
Bao niềm vui lẫn ngậm ngùi đi qua....
 
Xuôi tay một kiếp cũng là
Rồi mai tắt lửa hồn ta về ngàn
Khi ta còn đọi tro tàn
Có ai trong cõi trần gian nhớ mình?
 
Ngổn ngang bề bộn kiếp sinh
Trở về với đất một mình hư vô…
Ngày nhàn lữ khách vi vu
Lang thang nhẹ bước phiêu du đẫm tình.
 
*16-7-2008*416
*
 
C H Á U   V Ề
 
Cháu về thêm ngát hương sen
Cánh diều bay bổng chiều lên mơ mòng
Gío nồm chiều lộng bến sông
Cháu nong dây thả, diều bồng bềnh mây
 
Cháu vui nhìn cánh diều bay
Ông cười cùng cháu … lưng trời tuổi thơ
Nghiêng chiều hái trọn bông mơ
Cháu về rôm rả bến xưa ấm lòng
 
*30-4-2008*417
(Cháu Hoàng về quê nghỉ hè)
*
 
N É T   C H Ấ M   P H Á
 
O oe…
Tiếng mẹ ầu ơ
Âu ơ... thức dậy ngày thơ tháng hồng
Âu ơ… con sóng tang bồng
Cánh buồm thơ mộng trập trùng chân mây…
 
Nước non sải bước thơ ngây
Trên tầng mây - trắng, dưới mây - mưa sầu
Con tim khắc khoải tình đầu
Đôi tay dâng tặng sách nhầu thầy u
 
Giao mùa gợn chút âu lo
Mắt buồn phía đó, ngày thu - lá vàng
Con - đường - tôi ngoặt hướng ngang
Một mình sang mé đường quan, một mình
 
Nghiệp quan chót lỡ duyên tình
Tìm trong tinh khiết, tôi quên tủi đời
Tựa em khỏa nỗi chơi vơi
Tận lòng - đầy ắp tiếng cười ngày tiên
 
Thật lòng tôi muốn thăng lên
Khổ chưa thân tính nặng miền trần gian
Cố không là đoá hoa tàn
Sắc hương còn chút, đa mang tình đời
 
Tận đêm thâu, mỉm môi cười
Tan nhoà giọt đắng nguôi ngoai ưu phiền
Nắng lên tâm nguyện cửa thiền
Hong phơi manh áo dưới hiên nhà chùa.
 
Nguyễn Văn Thái
7-11-2008*420


 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 06.12.2025 22:09:36 (permalink)
0
V Ề   T R Ư Ờ N G   M Ớ I
 
Giở giời tôi trở về đây
Cuối thu còn chút nắng gầy xanh xao
Tự xưa dạ đã chiêm bao
Dường như duyên kiếp định vào tuổi tôi
 
Sự đời lắm chuyện khôi hài
Hóa cây cầu lấp vũng lầy, người qua
Chí trai - dạ nhắc lời cha
Tôi đem trả cái cao xa lấy “hèn”!
 
Lạnh lùng an phận duyên hiền
Ước làm con tốt trong phiên cờ tà
Cười cho con mắt nhìn ngang
Trong tôi chợt chút ngang tàng nghêu ngao
 
Rộn lòng sóng nước xôn xao
Nhẹ nhàng mái đẩy… thanh cao tâm hồn.
 
Nguyễn Văn Thái
10-11-2009*421
(Về trường Trần Hưng Đạo Dạy học) 
 *
 
N É N   H Ư Ơ N G   T Ư Ở N G   N I Ệ M
 
Con thắp nhang thơm nén nỗi đau
Nghẹn đôi dòng lệ xót thương sầu
Bơ vơ... nuối tiếc dồn lên nấc
Ơi hỡi trời cao! Hỡi đất sâu!
 
Thấm thoắt xuân đời chín mốt năm
Chênh vênh đỉnh sóng một tay dầm
Vượt thác qua ghềnh tròn đạo nghĩa
Tình riêng nửa lối… xót âm thầm
 
Ôi! Cánh diều lên bỗng đứt dây!
Con về ngơ ngác ngõ sân này
Dõi bóng Người đi thao thiết khóc
Nhà xưa lối cũ...  nhớ vơi đầy
 
Còn đâu tán mát rợp hè oi
Hương ấm vầng dương giữa lạnh trời
Lời khuyên giải nghĩa đen và trắng…
Con cháu quây quần gương sáng soi!
 
Ngưỡng cánh hạc bay vọng cõi thiêng
Bồng lai ẩn dật, vãng hiên thiền
Âm dương cách biệt hằng thu vắng
Cầu nguyện hồn Cô thỏa suối tiên !
 
Nguyễn Văn Thái
19-6-2009*423
(Giữa đám tang cô ruột
Ngày mất 19 tháng 6 năm 2009)*
*
 
V Ề   E M
 
Về em nắng ấm ban mai
Mát xanh ngọn gió thổi hoài miền quê
 
Về em cây trái sum suê
Dịu êm mái ấm đề huề tóc sương
 
Về em ngẫm nghĩ cương thường
Ung dung sớm tối vô thường mà say
 
Về em những tháng năm này
Anh vui uống cạn ngất ngây giọt tình
……
Về em ngày mới lung linh
Ngôi nhà và mảnh vườn xinh an lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
3-2009*427
*
 
V À O   H Ộ I   T H Ơ
 
Qua rồi lẻ bóng bơ vơ
Ngập ngừng lối bước đường thơ gập ghềnh
 
Về đây hội nghĩa hội tình
Gặp người tri kỷ nỗi mình sẻ chia
 
Hội thơ không chợ bán mua
Chỉ cho và nhận, vui, vừa lòng nhau
 
Là nơi hẹn để tri giao
Thiết tha gửi gắm những khao khát vàng
 
Hội vui nghĩa bạn tình làng
Tri âm, dẫu đã muộn màng tuổi xuân
 
Vì xa mà hẹn để gần
Để không còn nữa tần ngần chiều phai
 
Giũ manh áo đục trần ai
Tâm thêm sáng láng, bút khai thơ lòng
 
Tựa đam mê rũ bụi hồng
Hội mình say chén rượu nồng mà vui
 
Hội thơ tôi hẹn vì vui.
 
Nguyễn Văn Thái
8-8-2010*436
*
 
Đ Ư Ờ N G   T H Ơ
 
Lung linh ngọc sáng quanh mình
Tôi sao mắt loá, vô tình truội đi?
Để rồi khao khát... sầu bi
Rằng duyên không có, lại vì tối tăm
 
Miệt mài ôm dáng âm thầm
Đi tìm cái “ước” bao năm cho mình
Nhủ lòng nuôi dưỡng niềm tin
Hoá con bướm khát lửa tình, thiêu thân
 
Nhìn xa rồi lại trông gần
Vỡ ra, số chót ít phần phận thơ
Tự vùi trong những ngu ngơ
Xuôi tay, giũ bỏ...  mịt mờ lối riêng
 
May em khơi ngọn lửa thiêng
Tôi qua mê muội xích xiềng ngô ngây
Mặc cho vóc nhỏ thân gầy
Đam mê, tôi nhặt mỗi ngày niềm yêu
 
Chắt chiu từ ít thành nhiều
Chợt bừng giấc mộng thấy điều mình mong
Sững sờ, ngỡ tưởng rằng không
Chăm nên thắm biếc đoá hồng lòng say...
 
Mặn mà quên cả chiều phai
Hương thơm nhuộm thắm những ai kiên lòng!
 
Nguyễn Văn Thái
17-8-2010*437
 *
 
M Ấ T   V À   Đ Ư Ợ C
 
Tính đi đếm lại thời gian
Đi từ chiều ấy bước sang ngày này
 
Đặt cân, ngẫm sự, mà hay
Bao đời mơ ước... mà nay ngỡ ngàng
Cái ngày cầu mới vắt ngang
Con phà ngao ngán nép sang mạn bờ
 
Cái ngày bến xá bơ phờ
Ngây nhìn hàng quán chổng trơ ghế bàn
Cái ngày bến nỗi hoang tàn
Xoong khua tuyệt vọng... cơ hàn... kêu ai?
 
Cái ngày đằng đẵng, đêm dài
Con thơ khản tiếng lọt tai não nùng
Gà trao canh gáy đêm chùng
Bến nằm trăn trở, mịt mùng đường sinh...
 
Qua đêm vật vã đổi mình
Nắng mai ấm cảnh thanh bình làng quê
Bỏ quên giả dối ngày mê...
Cho em thơ hát, lắng nghe trống trường
 
Bến dần nhuộm sắc phố phường
Nhấp nhô mái mới, điện đường sáng đêm
Lời ru, nghe đã dịu êm
Thênh thênh ngày mới, êm đềm tuổi thơ
 
Sương mai lóng lánh cành tơ
Chiều buông mái ấm mát bờ dòng xanh
À ơi... cánh võng ru lành
Vào đêm lắng tiếng chuông ngân chùa làng...
 
Cái ngày xưa ấy… ngỡ ngàng
Nỗi buồn mất bến nhẹ nhàng đi qua.
 
Nguyễn Văn Thái
28-8-2010*439
*
 
V Ợ   T Ô I
 
Tôi giờ tóc nhuộm màu sương
Ngược xuôi, sắp trọn Con - Đường - Trời ban
Chớm sang lối rẽ an nhàn
Rảnh tay ngoảnh mặt nhìn sang phía đời
 
Thầm ơn trong dạ: Ông Trời
Dắt tay em khớp “nửa tôi” - cuộc tình
Ngu ngơ trong cuộc mưu sinh
Mới hay người ấy với mình nhân duyên
 
Lướt nhìn đâu nhận nét quyên!
Thướt tha suối tóc mây huyền đáng yêu
Búi lên từa tựa dáng Kiều…
Chỉ tôi thấy dải lụa điều vấn lưng
 
Ngày về dưới mái nhà chung
Hai tôi một ước, một cùng xắn tay
Quản chi mưa nắng thân gầy
Chỉ mơ thoát cảnh mượn vay đầu mùa...
 
Kiếp tôi tránh tội nắng mưa
“Nửa kia” lận đận rau dưa cho ngày
Sáng mua rổ quả chùng tay
Chiều về bán gắng, loay hoay lên đèn
 
Quanh năm lúi húi vạt đường
Mỏi chân ngõ hẹp, dặm trường gót xiêu
Truân chuyên cơm áo tiền tiêu
Thương con đỏ dại chín chiều đầy vơi
 
Quạt nan phe phẩy đêm oi
Con thơ ngon giấc mọng đầy gió thơm
Ơi à... đồng vọng dư âm...
Mênh mang con với bổng trầm thiên thai
 
Lo chồng trắc trở đường mây
Nẻo khuya khắc khoải, lối ngày khôn nguôi...
Nét hoa đằm một nụ cười
Đến giờ chưa lỡ một lời nói đau
 
Nhịn nhường người trước kẻ sau
Bạn vui một thuở chụm đầu bán chung
Đã yêu, yêu đến tận cùng
Đã thương, cách trở muôn trùng vẫn thương...
 
Đời tôi dâu bể đã từng
Ngàn xưa chim tụ về rừng hàn huyên!
Hát từ tâm khảm tình riêng
“Gừng cay - muối mặn” thiêng liêng trong lòng
 
Tôi giờ cùng vợ đã xong
Đưa thuyền vượt cạn…  xuôi dòng sông thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
28-8-2010*440
 
 
 


 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 07.12.2025 08:15:44 (permalink)
0
C H U Y Ệ N   Đ Ờ I
 
Chuyện đời - chuyện tự ngày xưa
Chuyện của bây giờ, chuyện của muôn năm...
 
Đời sinh ra phải đứng nằm
Phải ăn, phải ngủ, phải tằm nhả tơ
Ngay từ khi cõi mịt mờ
“Trăm nhát cuốc bổ đều vơ vào lòng”
 
Lớn lên vướng sự lòng vòng
Miếng ăn, cái mặc... long đong thế thời
Quẩn quanh xoay tít “cái tôi”
Đâu hoa hương sắc, đâu trời cao xanh
 
Biết đâu số mạng mỏng manh
Biết đâu hiểm hoạ quanh mình ngày đêm
Đâu ngày vạt cỏ xanh im
Một mô cát lấm lấp chìm thân ta?
 
Bởi nên mắt tối, cơ ma
Cha - con mắc tội bất hoà, bất nhân
Anh - em xung khắc, tranh phần
Bạn bè ngoảnh mặt, người thân xa lìa
Vợ - chồng cam phận riêng chia
Nhà bên lỡ miệng sớm khuya nhức đầu!
 
Cả như ai cũng khờ lâu
Đường đời êm ả rạng màu nét xuân
Giá như ai cũng tiên, thần
Thế gian đẹp vẻ mười phân vẹn mười...
 
Hay chăng biết được chuyện đời
Xuân xanh tươi trẻ thảnh thơi giữa trần.
 
Nguyễn Văn Thái
4-9-2010*441
*
 
T Â M   T Ì N H   T H I   H Ữ U
 
Lần đầu cùng bác hội thơ
Nào hay kẽ tóc chân tơ tỏ tường
Cảm lòng phận bác nhỡ nhường
Hận buồn đeo đẳng, đoạn trường thầm sâu
 
Guồng xoay lỡ nhịp dây gầu
Nước dòng thôi chảy ruộng màu cằn khô
Chát chua nén kết thành thơ?
Ngậm ngùi lo cái riêng tư kiếp này
 
Mở đời lỡ dịp giây trời
Mà quay gót đặng ngậm ngùi lối sang
Nuối nhìn dần khuất đò giang
Bơ vơ ghẻ lạnh giữa đàng đổi thay
 
Đa mang đến tận chiều nay
Bao giờ hết lệch đời này, trời cao!
Ngước nhìn tiếc nuối anh hào
Đời trôi một thuở thanh tao rành rành.
 
Thôi đành phận đã, thôi đành
Có - Không, Được - Mất... lòng lành định quy!
Chút tình mạo muội vân vi
Quên niềm đau cũ, yêu vì vần thơ
 
Nguyễn Văn Thái
19-9-2010*443
 
*
 
N G À Y   Ấ Y   S Á N G   S U Ố T(*)
 
Hưu về chưa trọn năm trôi
Trường tư ưu ái, đến mời dạy thêm
 
Ngẫm mà ấm áp nỗi niềm
Nếu còn quan nhỉ?! Ai tìm mình đây?
 
Vững tâm cái nghiệp cầm tay
Muôn năm tâm thế dựng xây cơ đồ
 
Chào ngày - ta những mơ hồ...
Thêm lần ngẩng mặt cười to với đời!
 
Nguyễn Văn Thái
21-9-2010*444
(*)Chuyển về trường THĐ dạy học
 *
 
C H O   N H Ậ N
 
Mây cho sông suối 
Nước nguồn
 
Suối sông thấm đất
Nước
tuôn mỡ màng
 
Đất nuôi cây lá
Xanh ngàn
 
Lá sinh dưỡng khí…
Nhân gian sinh tồn
 
Ta dâng người: Tấm lòng vàng
Đời cho ta những chứa chan nghĩa tình.
 
Nguyễn Văn Thái
23-9-2010*445
*
 
V Ề   V Ớ I   T U Ổ I   T H Ơ
 
Ước về vui giữa “tao - mày”
Cho ta còn mãi những ngày thơ xanh
 
Thuở còn là búp non thanh
Tiếng chim thánh thót an lành ban mai
 
Tơ hồng vương nhẹ bờ vai
Bước chân thơ dại mộng hoài ngày vui
 
Được về với những ngọt bùi
Cánh chuồn cõng nắng bời bời cỏ hương...
 
Lòng ta tung tẩy chiều thương
Phơ phơ tóc bạc thọ trường kiện khang.
 
Nguyễn Văn Thái
30-9-2010*449
*
 
T H Ơ   T Ặ N G   M Ộ T   B Ạ N   T H Ơ
 
Nghe danh anh đã từ lâu
Nay thơ dẫn lối được hầu chuyện anh
Sau lần bối rối tâm thành
Nhận ra tình đã nặng tình tâm giao
 
Chân thành thủ thỉ anh trao
Tận lòng đỡ bước em vào hội vui
- “Bây giờ ta với mình chơi
Rồi ra… nâng cánh bàu trời bao la”...
 
Thơ anh dân dã, mặn mà
Cây đời đơm quả, triết ra nghĩa tình
Lời ru mộc mạc chân thiền
Nghe mà sâu lắng diụ hiền thiết tha
 
Tâm tình riêng, một bài ca
Tặng anh, thay một nghĩa quà, tri ân.
 
Nguyễn Văn Thái
3-10-2010*453
(Tặng anh Mai Đình Hương)
 
 
 
 


 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 07.12.2025 09:41:32 (permalink)
0
T H Ế   R Ồ I
 
Thế rồi vào cõi lặng im
Thế rồi mọi cái nghỉm chìm chốn xa
Chẳng còn ta nữa là ta
Chẳng còn cười khóc ta bà lôi thôi
 
Răn mình cái nhẽ ở đời
Cái đau nhận lấy cái hời để quên
Phù sinh chìm nổi truân chuyên
Cũng vo vào đất, ảo huyền đẩu đâu...
 
Ước chi nhặt phía đời sau
Nhân gian - bể khổ một câu thơm lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
9-10-2010*455
*
 
N Â N G   N I U   T Ì N H   N G Ư Ờ I
 
Ban mai lấp lánh mái quê
Chén trà nóng hổi hả hê lời mời
 
Gặp nhau giữa phố đông người
Góc riêng tâm đắc chuốc mời cà phê
 
Hẹn nhau hội quán chiều về
Nồng nàn nâng cốc giãi giề tình xưa
 
Ngày vui, gửi thiệp sẻ chia
Giữa buồn - mất mát, tự thừa nỗi đau...
 
Tình người - tâm nhớ nâng niu
Đừng gây bão tố nát nhàu cỏ hoa!
 
Nguyễn Văn Thái
12-10-2010*456
*
 
R Ư N G   R Ư N G
 
Mở ra nghe tiếng lòng anh
Rưng rưng khoé mắt rồi thành giọt rơi
Tưởng về cái tuổi đôi mươi
Thương cho đồng đội, thương tôi một thời
Xông pha lửa đạn bom rơi
Tuổi xuân đã cháy...
Rạng ngời nước non …
 
Giờ nghe lại tiếng ru anh
Rưng rưng...
Lâu lắm đã ngừng rưng rưng...
 
Nguyễn Văn Thái
28-10-2010*457
(Nhân đọc bài thơ”Lời ru đồng đội”
của Nguyễn Duy trên Lucbat.com)
*
 
L Ẻ   L O I
 
Mải mê trang website, đọc thơ
Quay ra trời đã lờ mờ sương trôi
 
Tưởng như có vợ lo rồi
Ngỡ ra... biết đã xa tôi từ chiều
 
Vội vàng xuống bếp tìm niêu
Thấy nồi cơm nguội,
 
bữa chiều...
lẻ loi.
 
Nguyễn Văn Thái
22-10-2010*458
*
 
V U Ô N G   T R Ò N
 
 
Trời chiều sương lạnh bờ vai
Khói sương lơ lửng, tóc hai thứ màu
Tiếc về trước, buồn về sau
Đời người là kiếp bể dâu...
vuông tròn?
Cha đi dẫn trước, rồi con
Tuần hoàn mưa nắng vẹt mòn đường sinh
 
Ngậm ngùi ở phía bình minh
U mê thu vén cho mình, mình thôi
Ngẩn ngơ đứng cuối đường đời
Mẹ cha khuất nẻo, chơi vơi mất còn
 
Ngu ngơ cái nghiệp vuông tròn
Phơi ra tấm áo nửa khôn nửa mùa
Nhìn xa...  đừng mãi đợi chờ
Đang vuông - rũa gọt bằng thơ cho tày!
 
Cửa thiền tâm ấp bàn tay
Hương thơm vơi dịu lòng này nỗi đau.
 
Nguyễn Văn Thái
22-10-2010*459
 


 
 
 
Thay đổi trang: << < 121122123 > >> | Trang 123 của 139 trang, bài viết từ 1831 đến 1845 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9