V Ề T R Ư Ờ N G M Ớ I Giở giời tôi trở về đây
Cuối thu còn chút nắng gầy xanh xao
Tự xưa dạ đã chiêm bao
Dường như duyên kiếp định vào tuổi tôi
Sự đời lắm chuyện khôi hài
Hóa cây cầu lấp vũng lầy, người qua
Chí trai - dạ nhắc lời cha
Tôi đem trả cái cao xa lấy “hèn”!
Lạnh lùng an phận duyên hiền
Ước làm con tốt trong phiên cờ tà
Cười cho con mắt nhìn ngang
Trong tôi chợt chút ngang tàng nghêu ngao
Rộn lòng sóng nước xôn xao
Nhẹ nhàng mái đẩy… thanh cao tâm hồn.
Nguyễn Văn Thái
10-11-2009*421
(Về trường Trần Hưng Đạo Dạy học) *
N É N H Ư Ơ N G T Ư Ở N G N I Ệ M Con thắp nhang thơm nén nỗi đau
Nghẹn đôi dòng lệ xót thương sầu
Bơ vơ... nuối tiếc dồn lên nấc
Ơi hỡi trời cao! Hỡi đất sâu!
Thấm thoắt xuân đời chín mốt năm
Chênh vênh đỉnh sóng một tay dầm
Vượt thác qua ghềnh tròn đạo nghĩa
Tình riêng nửa lối… xót âm thầm
Ôi! Cánh diều lên bỗng đứt dây!
Con về ngơ ngác ngõ sân này
Dõi bóng Người đi thao thiết khóc
Nhà xưa lối cũ... nhớ vơi đầy
Còn đâu tán mát rợp hè oi
Hương ấm vầng dương giữa lạnh trời
Lời khuyên giải nghĩa đen và trắng…
Con cháu quây quần gương sáng soi!
Ngưỡng cánh hạc bay vọng cõi thiêng
Bồng lai ẩn dật, vãng hiên thiền
Âm dương cách biệt hằng thu vắng
Cầu nguyện hồn Cô thỏa suối tiên !
Nguyễn Văn Thái
19-6-2009*423
(Giữa đám tang cô ruột Ngày mất 19 tháng 6 năm 2009)* * V Ề E M Về em nắng ấm ban mai
Mát xanh ngọn gió thổi hoài miền quê
Về em cây trái sum suê
Dịu êm mái ấm đề huề tóc sương
Về em ngẫm nghĩ cương thường
Ung dung sớm tối vô thường mà say
Về em những tháng năm này
Anh vui uống cạn ngất ngây giọt tình
……
Về em ngày mới lung linh
Ngôi nhà và mảnh vườn xinh an lòng.
Nguyễn Văn Thái
3-2009*427
*
V À O H Ộ I T H Ơ Qua rồi lẻ bóng bơ vơ
Ngập ngừng lối bước đường thơ gập ghềnh
Về đây hội nghĩa hội tình
Gặp người tri kỷ nỗi mình sẻ chia
Hội thơ không chợ bán mua
Chỉ cho và nhận, vui, vừa lòng nhau
Là nơi hẹn để tri giao
Thiết tha gửi gắm những khao khát vàng
Hội vui nghĩa bạn tình làng
Tri âm, dẫu đã muộn màng tuổi xuân
Vì xa mà hẹn để gần
Để không còn nữa tần ngần chiều phai
Giũ manh áo đục trần ai
Tâm thêm sáng láng, bút khai thơ lòng
Tựa đam mê rũ bụi hồng
Hội mình say chén rượu nồng mà vui
Hội thơ tôi hẹn vì vui.
Nguyễn Văn Thái
8-8-2010*436
*
Đ Ư Ờ N G T H Ơ Lung linh ngọc sáng quanh mình
Tôi sao mắt loá, vô tình truội đi?
Để rồi khao khát... sầu bi
Rằng duyên không có, lại vì tối tăm
Miệt mài ôm dáng âm thầm
Đi tìm cái “ước” bao năm cho mình
Nhủ lòng nuôi dưỡng niềm tin
Hoá con bướm khát lửa tình, thiêu thân
Nhìn xa rồi lại trông gần
Vỡ ra, số chót ít phần phận thơ
Tự vùi trong những ngu ngơ
Xuôi tay, giũ bỏ... mịt mờ lối riêng
May em khơi ngọn lửa thiêng
Tôi qua mê muội xích xiềng ngô ngây
Mặc cho vóc nhỏ thân gầy
Đam mê, tôi nhặt mỗi ngày niềm yêu
Chắt chiu từ ít thành nhiều
Chợt bừng giấc mộng thấy điều mình mong
Sững sờ, ngỡ tưởng rằng không
Chăm nên thắm biếc đoá hồng lòng say...
Mặn mà quên cả chiều phai
Hương thơm nhuộm thắm những ai kiên lòng!
Nguyễn Văn Thái
17-8-2010*437
*
M Ấ T V À Đ Ư Ợ C Tính đi đếm lại thời gian
Đi từ chiều ấy bước sang ngày này
Đặt cân, ngẫm sự, mà hay
Bao đời mơ ước... mà nay ngỡ ngàng
Cái ngày cầu mới vắt ngang
Con phà ngao ngán nép sang mạn bờ
Cái ngày bến xá bơ phờ
Ngây nhìn hàng quán chổng trơ ghế bàn
Cái ngày bến nỗi hoang tàn
Xoong khua tuyệt vọng... cơ hàn... kêu ai?
Cái ngày đằng đẵng, đêm dài
Con thơ khản tiếng lọt tai não nùng
Gà trao canh gáy đêm chùng
Bến nằm trăn trở, mịt mùng đường sinh...
Qua đêm vật vã đổi mình
Nắng mai ấm cảnh thanh bình làng quê
Bỏ quên giả dối ngày mê...
Cho em thơ hát, lắng nghe trống trường
Bến dần nhuộm sắc phố phường
Nhấp nhô mái mới, điện đường sáng đêm
Lời ru, nghe đã dịu êm
Thênh thênh ngày mới, êm đềm tuổi thơ
Sương mai lóng lánh cành tơ
Chiều buông mái ấm mát bờ dòng xanh
À ơi... cánh võng ru lành
Vào đêm lắng tiếng chuông ngân chùa làng...
Cái ngày xưa ấy… ngỡ ngàng
Nỗi buồn mất bến nhẹ nhàng đi qua.
Nguyễn Văn Thái
28-8-2010*439
*
V Ợ T Ô I Tôi giờ tóc nhuộm màu sương
Ngược xuôi, sắp trọn Con - Đường - Trời ban
Chớm sang lối rẽ an nhàn
Rảnh tay ngoảnh mặt nhìn sang phía đời
Thầm ơn trong dạ: Ông Trời
Dắt tay em khớp “nửa tôi” - cuộc tình
Ngu ngơ trong cuộc mưu sinh
Mới hay người ấy với mình nhân duyên
Lướt nhìn đâu nhận nét quyên!
Thướt tha suối tóc mây huyền đáng yêu
Búi lên từa tựa dáng Kiều…
Chỉ tôi thấy dải lụa điều vấn lưng
Ngày về dưới mái nhà chung
Hai tôi một ước, một cùng xắn tay
Quản chi mưa nắng thân gầy
Chỉ mơ thoát cảnh mượn vay đầu mùa...
Kiếp tôi tránh tội nắng mưa
“Nửa kia” lận đận rau dưa cho ngày
Sáng mua rổ quả chùng tay
Chiều về bán gắng, loay hoay lên đèn
Quanh năm lúi húi vạt đường
Mỏi chân ngõ hẹp, dặm trường gót xiêu
Truân chuyên cơm áo tiền tiêu
Thương con đỏ dại chín chiều đầy vơi
Quạt nan phe phẩy đêm oi
Con thơ ngon giấc mọng đầy gió thơm
Ơi à... đồng vọng dư âm...
Mênh mang con với bổng trầm thiên thai
Lo chồng trắc trở đường mây
Nẻo khuya khắc khoải, lối ngày khôn nguôi...
Nét hoa đằm một nụ cười
Đến giờ chưa lỡ một lời nói đau
Nhịn nhường người trước kẻ sau
Bạn vui một thuở chụm đầu bán chung
Đã yêu, yêu đến tận cùng
Đã thương, cách trở muôn trùng vẫn thương...
Đời tôi dâu bể đã từng
Ngàn xưa chim tụ về rừng hàn huyên!
Hát từ tâm khảm tình riêng
“Gừng cay - muối mặn” thiêng liêng trong lòng
Tôi giờ cùng vợ đã xong
Đưa thuyền vượt cạn… xuôi dòng sông thơ.
Nguyễn Văn Thái
28-8-2010*440