N H Ữ N G K Ỷ N I Ệ M X Ư A Chót vót tầng mây khát thèm hương đất
Nhớ về thời bước trẻ dại chăn trâu
Những trưa nung ô tô* đất - mơ giàu
Chiều ao nhà dõi con tàu** rẽ váng...
Con chữ tương lai miệt mài năm tháng
Ngôi sao mai lồng bóng mẹ thềm hoa***
Hương lúa nồng thơm lối tắt đồng trưa
Giọt mồ hôi chiều tà say trái bóng...
Ước cao xanh rơi phép thần màu nhiệm
Thuở hàn vi lặp lại khúc ngược dòng
Cõi phù vân lật trả kiếp long đong
Đường mưu sinh dập dềnh nâng cánh điệp...
Kỷ niệm xưa xanh rờn nơi hò hẹn
Ngã ba sông dư vọng sóng đêm nào
Trăng thượng huyền lấp ló giấc chiêm bao
Xôn xao lá mỗi lần thu hẹn đến...
Hoàng hôn buông con đò về neo bến
Tiếng chuông thiền vọng sóng vỗ mạn êm
Nguồn cội đong đưa ru giấc êm đềm
Vào mộng mị vần thơ quên tuổi tác
Gối buồng mây vương, lòng thầm thĩ hát
Hoài niệm xưa miền đất “hoá tâm hồn”.
*Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3167
(*)(**) những đồ chơi tự làm thời tuổi thơ (***) sáng sớm mẹ ngồi chải tóc ở hiên sau khi lo cơm sáng cho con đi học *
D U Y Ê N K Ỳ N G Ộ Luyến màn mây khơi sáng láng bầu trời
Hoá gió thơm quyện nhau miền tiên giới
Bến tương tư võng tình thoa diệu vợi
Giấc mơ hồng nâng cánh én vào xuân
Đã bao mùa xa mỗi nửa người dưng
Duyên lặng thầm ươm mầm ngoài tâm thức
Con nắng nào khơi xanh màu lá biếc
Vun cây đời lên ngát đoá hoa thơm
Chim cô đơn hót tiếng vọng dịu êm
Rừng thanh khuya trở mình ban mai nắng
Lá xôn xao rì rào lay bến vắng
Chân trời mây xanh ngắt hẹn sang hè
Nán cầm lòng ngủ nướng lạc cơn mê
Ấm vòng tay ấp iu duyên kỳ ngộ
Bước nhịp đời ồn ào qua cửa sổ
Giấc xuân nồng... còn lại giọt sương mai!
Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3168
*
B À I T H Ơ Anh tìm em
đầu chiều rừng thu vắng
Lá hanh vàng
nắng dịu ánh mây vương
Thảm cỏ rền
xoa mát gót truân chuyên
Nghe róc rách
mạch nguồn sâu con suối...
Đại dương xanh
sóng dập dìu chìm nổi
Gió bâng khuâng
hút mắt phía bến bờ
Chân trời sao
cánh chuồn đỏ trong mơ
Vọng hồn chuông
mái sương nồng bếp lửa
Hạnh phúc cầm
hương thơm tràn khung cửa
Đoá hoa vàng
lấp lánh giữa vườn yêu
Màu tím ươm
em xán lạn khung chiều
Vị ngọt môi...
đã bao ly cà phê đắng!!!
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3172. HĐ
*
N Ỗ I N I Ề M T H Á N G B A Mù sương quánh trải mặt hồ
Câu thơ dệt áo nhấp nhô mũi tình
Tím lòng khát rét Nàng* xin
Cành duyên chín quả ý trinh hả lòng
Dáng kiều chung một nét đồng
Qua ngày rét ngọt xuân nồng nàn xuân!
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3173
(*) Nàng Bân xin Ngọc Hoàng cho rét trở lại để chồng thử áo rét *
C H Ê N H C H A O Có một lần gặp gió lạ thoảng qua
Chết!... Sững sờ... cảm thấy lòng đau nhói
Mặt đất nghiêng chao, trời mưa tóc rối
Hồn lạc bày, thất thểu trí đi hoang
Con sáo sang sông... con sáo rẽ ngang...
Phía chân trời xám xịt màn sương khói
Mắt vô hồn ngút miền xa vời vợi
Trống hoác, hoang vu ghẻ lạnh thấu đời
Bàng hoàng treo dốc ngược giữa chơi vơi
Ngập sâu thẳm mịt mù mò kim quý
Còn lại mênh mông ru lòng kẻ sĩ
Ước lạc rừng hoa trinh nữ tìm duyên...!
*Nguyễn Văn Thái
4-4-2019*3174