Đời thơ
Thay đổi trang: << < 136137138 > >> | Trang 138 của 142 trang, bài viết từ 2056 đến 2070 trên tổng số 2125 bài trong đề mục
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 11:21:38 (permalink)
0
Ý   L Ò N G   G Ử I   T H Ơ
 
 
Lệ tan chén ngọc - hữu tình
Thơ vơi buồn tẻ - duyên mình trời cho!
Sáo diều trầm bổng vi vu
Tương tư cùng gió chiều thu phiêu bồng
 
Thuyền thơ em trở ngược dòng
Ước sông uốn khúc lượn vòng quê anh
Cau tròn quyện lá trầu xanh
Câu thơ thầm thĩ buông mành thả mơ...
 
Giã từ... thao thức dạ khuya
Vấn vương hương liễu thẫn thờ heo may
Ngàn xa mỏng mảnh xuân gầy
Cho đêm dằng dặc niềm tây buồn sầu...
 
Hoàng hôn tím đỏ áng chiều
Nắng thơm... mây gió dặt dìu tầng cao
Ngày trôi mơ mộng thanh tao
Lòng ru êm ả dạt dào Sông Thơ!
 
*Nguyễn Văn Thái
24-8-2019*3276
*
T Ì N H   T H Ơ 
 
 
Phải chi quen cũ đâu ta...
Tình thơ huyền diệu, mặn mà là đây!
Một lần tri ngộ trên Fây
Nghĩa tình thi hữu vui vầy sẻ chia
 
Bạn mừng - chúc tặng lời ca!
Nghĩa thêm sâu lắng tình đà thắm son!...
Xuân thu rồi cũng mỏi mòn
Tình thơ - nghĩa bạn mãi còn ngàn xanh...
 
Cảm lòng tình bạn chứa chan
Câu nâng câu đón - ngọc vàng nào so?
Dốc chiều trôi tuột buồn lo
Phiêu diêu hồn thả... cánh cò nghiêng chao...
 
Tình thơ khuya sớm dâng trào
Niềm vui cứu rỗi chênh chao dốc đời
Ta về trau chuốt tiếng cười
Chín câu tri ngộ Cõi Người đa mang.
 
*Nguyễn Văn Thái
25-8-2019*3277
*
 
T Ả N   M Ạ N   K H Ú C   C H I Ề U   B U Ô N G 
 
 
Trải niềm giữa biếc xanh mây gió
Niệm vấn vương nguồn cội, khói hương
Trông xa sốt ruột dặm trường
Gốc bằng lăng nhớ... dạ thương, ai hoài!
 
Thả hồn lặng nắng phai hờ hững
Cuộc nhớ - quên tan lặn sắc không
Quãng chiều lờ lững xuôi dòng
Tựa mây vuốt gió thinh không thầm thì...
 
Tiếng chuông gió vô vi mành động
Vọng vòm xanh tiếng hót oanh phiêu..
Ước về bến cội nôn nao
Sóng trăng lóng lánh dạt dào tình ru
 
Đã đằm với bấy thu vàng óng
Tấm nâu nồng mật ánh phù sa
Xanh xanh thảm biếc đồng nhà
Nhịp nhàng dải nắng thiết tha mây trời
 
Bao kỷ niệm xuân thời sống động
Dấu chân hằn luyến quyện quê hương
Bể dâu đắp đổi khôn lường
Dãi dầu chốn, nẻo... cội nguồn ru ta!
 
Chiều khúc du thăng hoa phúc phận
Cháu con hoà vũ điệu càn khôn...
Thị phi, chì bấc... vô hồn!
Vui thơ vãn cảnh hoàng hôn an thiền!vũ
 
*Nguyễn Văn Thái
26-8-2019*3278
*
 
L Ú N G   L I N G   T Ì N H @
 
 
Rừng xanh xa tít nẻo cao
Lúng la lúng liếng - ai nào có hay
Khúc nhôi đâu dễ tỏ bày
Âm thầm lúng liếng tình say... đau tình?
 
Xuân hồng chúm chím nụ xinh
Lá lay lúng liếng... bóng tình mộng mơ
Hạ nồng lúng liếng vần thơ
Khát khao hạnh ngộ mở cờ bến xuân
 
Lúng la lúng liếng phù vân
Vàng bông cúc vẫn tần ngần heo may
E đông seo lạnh lòng tay
Tình thêm quạnh quẽ... loay hoay lối về...
 
Lúng liếng à! Lúng liếng mê!
Tơ giăng nối nhịp lê thê giọt nồng
Lúng liếng là lúng liếng bồng
Đong đưa lá biếc cốm Vòng lồng sen!...
 
*Nguyễn Văn Thái
27-8-2019*3280.MM
*
 
N G À Y   V Ề   B I Ể N  
 
 
Ngày về biển chỉ sóng với mênh mông
Chân ì oạp mắt buồn xa vời vợi
Ngút trùng khơi mịt mờ con thuyền đợi
Gió đìu hiu... mây lạc khúc triều dâng
 
Ngày về biển bước hoang dã một mình
Trước mặt biển thấy lẻ loi thêm quá
Hạ qua rồi gót thu còn mới lạ
Mây lơ thơ ngơ ngác đợi chiều vàng
 
Ngày về biển nghe sóng gọi sẽ sàng
Thoa mơn man trôi hạt sương bờ cát
Biển chung tình vọng ngày đêm ru hát
Dịu khát lòng năm tháng cách chia xa
 
Ngày về biển ước thầm bản tình ca
Duyên trời đất gặp nhau trong tầm mắt
Biết gió khơi sóng yêu bờ là thật
Ban mai hồng nâng quyện cánh hải âu!
 
Vọng sóng ru... hẹn về biển bên nhau!

*Nguyễn Văn Thái
28-8-2019*3281
 (Cảm tác bài LỖI HẸN của tg Dung Pham)
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 14:31:04 (permalink)
0
E M    V Ề   V Ớ I   T H U
 
 
Em có về? Trời sắp hết mùa ngâu
Thoả ngóng trông nhau cả hè nồng cháy
Heo may thổi suốt ngày trong tháng bảy
Về nhé em! Ô Thước nối đôi bờ...
 
Em hãy về  ấp ủ những câu thơ
Chín khúc... cuộc đời xếp đầy trang giấy
Có tình yêu quyện hương thu cốm ngậy
Gió mặn mòi ru lá hát trăm năm!....
 
Đón em về...  thu tròn mọng trăng rằm
Hương quế mơ màng thơm sương đầu ngõ
Nắng lụa là mây kiều say trong  gió
Rộn yến oanh thánh thót bản tình ca
 
Bao ngọt ngào trong ánh mắt la đà
Thất tịch tình* - càn khôn xui Ô Thước
Sáng buồng thơ nồng nàn câu thề ước
Khảm lòng bia vàng đá dát vị say
 
Em về với thu - rừng lá vàng lay!
 
*Nguyễn Văn Thái
29-8-2019*3282.MM
(*) Ngày 7-7 hàng năm=ngày tình yêu phương đông
*
 
H Ộ I   N G Ộ   H Ồ N   Q U Ê   T H I   Q U Á N 
 
 
Hẹn một ngày bung cánh cửa trần ai
Cùng nhau về miền quê hương yêu mến
Nâng ly cà phê Hồn quê Thi quán
Lắng giọt tâm khơi tiếng hát tâm hồn
 
Về quán quê hưởng phóng khoáng sân vườn
Đón hoa tươi đậm sắc hương đồng nội
Điểm tóc hoa cau thơm đường diệu vợi
Rượu vơi đầy chan chứa nghĩa tình thơ
 
Góp tia nắng xanh sáng ngọt trời mơ
Nâng cánh thiên thần du ca tiên giới
Thôi nôi đã qua, thêm tròn năm mới
Nôi thơ hồng đồng điệu khúc thi ca
 
Thi quán ấm nồng đầm gió Hồn quê
Trải hồn thơ bao la đồng xanh biếc
Uốn dòng sông cùng Ninh Cơ thao thiết
Hội chan hoà ươm thi vị, tri âm...
 
Cánh thiên thần phiêu diêu thoát bể trầm
Hồn thơ say du dương cùng chuông gió!
 
*Nguyễn Văn Thái
29-8-2019*3283
(Chúc mừng HQTQ tròn 2 tuổi)
*
 
Đ Á   V À   G I Ó
 
 
Đá lạnh lùng như trời đất sinh ra
Với bao năm thiền tâm thầm suy nghĩ
Nỗi tương tư mạch ngầm thâm niên ký
Biết cho chăng hồn đậm sắc hương không?`
 
Biết cho chăng  nắng - giãn, lạnh - co lòng
Mưa - nhẫn nhịn, kể cả khi bão táp
Gió dịu dàng hay vũ vần quay quắt...
Vẻ bơ lơ che giấu những tâm tư
 
Trời nhã tình xui gió đến... hình như!
Luyến yêu thương du dương bao điệu nhạc
Nở đoá hồng - thơ khoe màu khác biệt
Gió quyện ru tình trầm bổng vang xa
 
Gió vô thường reo thổi mãi ngân nga
Đá cảm thụ từng cung lòng gió hát
Giấu ngày đêm lặng thầm khao khát
Trong lạnh lùng là âm ỉ lửa tình xuân
 
Bản tình ca gió - đá của dương trần
Niệm vô vi như ngàn năm huyền diệu
Thu sẽ vàng dẫu mùa còn diệu vợi
Ngọn heo may tha thiết lá rừng mơ!
 
*Nguyễn Văn Thái
31-8-2019*3284
*
 
N Ắ N G   T H Á N G   T Á M   -   B A   Đ Ì N H
 
 
Nắng từ đêm của khổ đau
Từ đời trâu ngựa… âu sầu… điêu linh…
Nghén trong muôn cảnh nhục hình
Bừng lên Tháng Tám Ba Đình năm nao
 
Xua tan đêm tối u sầu
Đàn chim tung cánh trời cao ánh hồng
Đất bằng xanh biếc đại đồng
Buồm căng thuyền lướt khơi dòng tương lai…
 
Nắng lên tươi thắm ngày mai
Hoa thơm trái ngọt đơm hoài tháng năm
Rạng danh Tổ quốc Việt Nam
Hồng trang sách sử, tiếng thơm Thu Vàng
 
Nắng tô cờ đỏ sao vàng
Đẹp soi, vẫy gọi… vinh quang đất này!
Tự do hạnh phúc lâu dài…
Xanh trong nắng tỏa bầu trời Thủ đô!
 
Bảy tư năm đẹp Nắng Thu
Việt Nam Độc lập… cơ đồ vẻ vang!
 
*Nguyễn Văn Thái
2-9-2019*3285
(*) 2-9-1945 Bác Hồ đọc Tuyên Ngôn Độc Lập
 *
 
L Ờ I   R U   M Ù A   T H U @ 
 
 
Biết là
lận đận tình duyên
Thượng trong… hạ đục
lạc thuyền
buồn xo
Ngày đi…
tóc rối tơ vò
Cơ may
vịn bám câu thơ
vớt chiều…
 
Biết là
vướng dải bùa yêu
Lo âu khắc khoải
nhiệm màu lửa tim
Ngọc trong dạ
phải đâu tìm!
Tâm vàng
son sắt
nguyện niềm đa mang!
 
Biết là
đẫm giọt thu vàng
Heo may
võng lá
miên man
mặn nồng
Dệt mây
óng sợi tơ hồng
Chăng con gió chướng
đèo bòng
với thơ…
 
Truyện Kiều!
Ngưỡng mộ Nguyễn Du
Thúc Sinh bối rối
Hoạn Thư, Thúy Kiều…
Biết là chín mọng trái yêu
Biết là trăn trở hai chiều thực - hư…
 
Biết là
khi nắng
lúc mưa…
Biết là…
 
*Nguyễn Văn Thái
3-9-2019*3286
 
 




 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 17:09:42 (permalink)
0
L Á   R Ụ N G 
 
 
Khơi mầm từ buổi còn xuân
Cất trưng mật nắng biếc xanh hạ nồng
Vàng ươm tươi sắc thu hồng
Rụng về nguồn cội ủ đông sinh chồi
 
Xa nhau… cũng thể cuộc rơi
Tình yêu tựa bóng vòng đời lá kia
Chênh chao trong buổi chia lìa
Chồi ươm - khơi tứ… thia lia tâm hồn
 
Tím hồng đỏ ráng hoàng hôn
Ban mai rực rỡ… bồn chồn chờ xanh…
 
*Nguyễn Văn Thái
4-9-2019*3287
*
 
T I Ế N G   T H U   R Ơ I 
 
 
Nồng nàn nắng hạ giã điền trang
Vội vã bông mây… đỏ sắc bàng
Xào xạc lá rơi thưa thớt ngõ
Gió may se lạnh thổi miên man
 
Bâng khuâng... lóng lánh giọt sương rơi
Ngọc lắng lòng đêm tự biển ngời
Chắt mặn âu đời dâng nỗi xót
Làn hương se sẽ thoảng bên đời
 
Lá về bến cội lẽ vô thường
Ủ những ngày đông giữa bến thương
Giọt nắng qua mùa lên sắc úa?
Hẹn nhau mơn mởn ngát xanh đường!?
 
Bùi ngùi gót nghẹn giữa phù sinh
Ngút ngát... sương buông tận phía tình...
Thấp thoáng bông hồng le lói ngõ
Chén sầu môi lựng... tứ thơ xinh...
 
*Nguyễn Văn Thái
5-9-2019*3290
*
 
 
H U Y Ề N   T H O Ạ I   T Ì N H 
 
 
Biết trăng thao thức từng đêm
Khuyết tròn đắp đổi nỗi niềm đầy vơi
Rẽ mây toả sáng bầu trời
Soi trông ngẫm suốt vòng đời trầm kha
 
Tấc gang mà ngái ngàn xa
Trăng nghiêng...
huyễn tưởng cùng ta dặm trường
Giật mình! Ngộ mộng tơ vương
Lẻ loi mòn gót vô thường lẻ loi...
 
Sương mờ thêm vẻ xa xôi
Ảo huyền khắc khoải bồi hồi bến xuân
Thềm hiên xác lá bần thần
Lờ mờ khung cửa lịm dần đêm thâu...
 
Mơ màng trầu thắm xanh cau
Vôi nồng... kết nối nhịp cầu vồng sang
Đường thu ươm trải thảm vàng
Trúc mai võng biếc miên man gió tình...
 
*Nguyễn Văn Thái
6-9-2019*3293
*
 
G I Ấ C   M Ộ N G   T H Ơ
 
 
Khật khà giấc mộng hoàng hôn
Dại khôn vay xỉn tâm hồn mua vui
Nào đâu đo đếm với đời
Câu thơ cất cánh ru hời vào say
 
Rượu ngon đâu xá môi cay
Quên cả cơm ngày líu nhíu vần thơ
Dẫu là chuyện của vu vơ
Ảo huyền diệu mộng khúc mơ dốc chiều
 
Gió bồng nâng cánh hồn phiêu
Vần thơ khớp điệu cả chiều bâng lâng
Hương đời ngát toả thinh không
Tâm tư thầm ước cánh hồng thẫm xanh*
 
Thơ ngân... thấu đến ngọt lành
Mát như sương sớm long lanh thanh ngời
Cúc vàng lấp ló cành tươi
Tình thu đon đả gọi mời cốm thơm
 
Diệu kì tứ lạ giấc bờm
Sao mai - lấp loáng hạt cườm - mắt siêu
Hồn say mộng mị phiêu diêu
Bài thơ óng mượt đường chiều ngân nga...
 
Hẹn nhau... thấm thoắt chiều tà
Giấc chiêm bao ấy... du ca cuộc đời...
 
*Nguyễn Văn Thái
6-9-2019*3294
(*) Cao xa, huyền bí
 *
 
B À I   T H Ơ    C Ủ A   E M 
 
 
Những vạt nắng... em vắt thành con chữ
Lắng ruột gan gom ý nghĩa cuộc đời
Nợ tình duyên âm thầm ý - tứ khơi
Tâm sáng trong toả hồn thơ huyền diệu
 
Khi em hát bài thơ ngân nhạc điệu
Có tình em con chữ biết vui buồn
Ý - tứ lung linh, thi vị, siêu hồn
Như đồng xanh có cánh cò chao liệng
 
Con chữ theo em cuộc đời kể chuyện
Trời nắng mưa... kiếp cười khóc, mất còn...
Tấm lòng chân ấp ủ ý vàng son
Hạt tình nở những tứ thơ ngọc bích
 
Mộng cùng thơ lênh đênh theo sóng nước
Ngưỡng thanh cao vui thoả gió vời mây
Tình nghĩa thiết tha son sắt vơi đầy
Bài thơ hoá võng ru tròn kiếp phận.
 
*Nguyễn Văn Thái
11-9-2019*3295

 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 18:51:43 (permalink)
0
T Ì N H   Y Ê U   Q U A   L Ă N G   K Í N H
 
 
Tròn trĩnh mùa xuân nõn nà xanh mới
Mọng vòng cong cây tràn nhựa xuân thì
Hoa tươi sắc nhụy nhuần men ươm trái
Duyên càn khôn nào bạch nhật vân vi...
 
Dục tình trào, xuân - dậy - thì vào hạ
Lửa hoang sơ hừng hực đốt bỏng lòng
Tột đỉnh khát khao... đảo ngày, bão nổi...
Rồi dịu dàng sau trời đất thôi dông
 
Từng khát sắc thiên thanh trong mắt biếc
Ngậy đêm sương bước ngào ngạt mù cua*
Bao âu yếm ngọt thơm tình sen cốm
Gọi heo may tha thiết lá vàng mơ
 
Dẫu hóa công nài ép mùa đông giá
Nhiệt lửa lòng sưởi ấm mộng du xuân
Niềm hoài niệm ba mùa kia gom lại
Gió bồng lai lay cánh lá thiên thần
 
Xuyên lăng kính...
bốn mùa như hiển hiện - sắc tình yêu...
Những huyễn tưởng chiều hoang... về vô tận!
 
*14-9-2019*3298
(*) Mù cua=hoa sữa
*
 
B I Ế T   C Ò N... 
 
 
Em cười yêu! 
Toát mồ hôi... 
Thương sao thầm lặng yếm sồi che duyên
Ví dầu cặp bến thuyền quyên
Cho hơn cái nết... sẽ nguyền cùng ai!
 
Vườn mơ dìu dặt gót hài
Gương trăng vằng vặc đóa nhài tỏa hương...
Trời đày... tít nẻo biên cương
Bến ngâu mòn mỏi vấn vương thu vàng
 
Hạ cồn vãi nắng chang chang
Nước xuân hóa rượu mơ màng thái lai...
Thuyền say trên sóng duyên hài
Đá ngầm!... Chưng hửng trang đài hư không...
 
Ngập trong sương khói, bòng bong
Tiếng con dế gáy gợn lòng tình si
Nỗi buồn chạm khúc chia ly
Biết còn duyên nợ... yêu vì nữa không!?
 
*Nguyễn Văn Thái
15-9-2019*3299
*
 
X I N   L À M ... 
 
 
“Xin làm ngọn gió mùa vơi
Được bay đi khắp khoảng trời tự do” 

Rũ cay đắng, quên buồn lo
Mênh mông hồn liệng cánh cò đồng xanh

Xin làm trọn đạo thảo dân
Kính trên nhường dưới nghĩa nhân nằm lòng
Ngọc mài nhẫn nại mà trong
Chắt hương trời đất ngọt dòng phù sa
 
Xin làm lữ khách du ca
Quê hương Năm tấn đượm đà tình xuân
Trao câu lục bát ghép vần 
Thái Bình kết nối tình thân mọi miền”.

 
*Nguyễn Văn Thái
15-9-2019*3300
 *
 
Đ Ợ I   C H Ờ   I I
 
 
Người ơi! Thu chín nẫu rồi
Lá vàng xào xạc lưng đồi, chênh chao
Nắm tay năm tháng còn bao?
Trời già* tưng tửng thêm ngao ngán lòng
 
Thu tàn lá rũ niềm mong 
Chiều dâng quạnh nỗi mênh mông đợi chờ
Bến thơ thuyền có la đà 
Dập dềnh vỗ sóng du ca ngày hồng? 
 
Sơn khê giăng mắc mây lồng
Tình dâng tha thiết thinh không tím mầu
Buồn lòng thu đổ mưa ngâu
Dòng châu hoang hoải cõi sầu lạnh tanh
 
Đêm mơ ấm gối cùng trăng
Hương yêu êm dịu... ngỡ ngàng ban mai...
 
*Nguyễn Văn Thái
19-9-2019*3301. (HHT)
(*) Ông tơ bà nguyệt
*
 
Đ Ê M   T H U


Trăng soi thanh vắng
Lẳng lặng sao cài
Lâng lâng lòng trải mơ hoài
Làn hương nhài thoảng bóng ai hiên thềm

Ru êm tiếng lá
Thu thả vào xưa...
Côn trùng rỉ rả bờ khuya
Trăng tà man mác... ai chia sẻ lòng?...

Đằng đông hé rạng
Gà vẳng tiếng sang
Đêm thu còn với mơ màng
Vầng trăng dần lẫn nắng vàng ban mai...
 
*Nguyễn Văn Thái
20-9-2019*3302
 *
 
C H I Ề U   Q U Ê 
 
 
Heo may lay giấc nụ hòe
Sân nhà mong đợi vàng hoe mắt chiều
Tay em sàng sẩy mùa yêu
Lửa hồng ấm cúng bếp điều lung linh

Chiều thu vàng óng duyên mình
Nghe chim đua hót thanh bình điền viên
Câu thơ đan nắng diệu huyền
Bước thu xao xuyến chung chiêng ngõ hồn...
 
La đà ru mộng hoàng hôn
Trút đi bụi bặm... vía hồn trên mây!
 
*Nguyễn Văn Thái
21-9-2019*3303
(*) Hoa hòe có ý nghia phong thủy: Phồn thực








 


 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 19:35:56 (permalink)
0
L Ờ I   T R I   Â M  
 
            
Cùng nôi quê mẹ ru hời
Mưu sinh ràng buộc ngậm ngùi mà xa
Sang chiều, nguồn cội thiết tha
Tình thơ khăng khít mặn mà tri âm
 
Tưởng như sớm tối tình thâm
Trọn mùa thu lá âm thầm ngát thanh
Nào ai thấu nổi ngọn ngành
Đường riêng chia phận, đoạn đành chia phôi
 
Độc huyền gảy khúc đơn côi
Anh cầm số mệnh rối bời hoàng hôn
Vần thơ lặng lẽ ru hồn
Sẻ chia! Anh bớt bồn chồn ngày thu
 
Rẽ mây khuây khỏa tâm tù
Gió đưa tình nghĩa về ru nỗi buồn...
Muôn hình cái lý càn khôn
Tri âm vàng đá nguyện chôn đáy lòng!
 
*Nguyễn Văn Thái
21-9-2019*3304
(*) Nhân dịp Bác Lai tặng bài thơ
(Tặng bác Lai)
*
 
T Â M   T Ì N H   T R Ă N G   T H U 
 
 
Trăng soi gấm dệt hoa cài
Bâng khuâng sương tỏa cảm hoài lối xưa
Hồng hoang hạt bụi khởi từ
Lăn trong mưa nắng... còn dư âm tình

Bùi ngùi giữa cõi u minh
Sắc không - không sắc... nhủ mình thiền tâm
Nâng niu chút lộc* duyên thầm
Thơ đan trong gió rì rầm hoàng hôn
 
Bụi trần khấp khểnh dại khôn
Ơn nhờ phúc ấm tâm hồn thảnh thơi
Lâng lâng mơ mộng lưng trời
Khoảng riêng tự tại khúc nhôi tâm tình .
 
*Nguyễn Văn Thái
22-9-2019*3306
(*) Có hồn thơ
*
 
A N H   Ở   P H Ư Ơ N G   N À O
 
 
THU hoài lặp bấy lần không nhớ
VỀ tìm anh, đã lỡ duyên tình...
RỢP đường sương gió phù sinh
LÁ thưa thớt lá, nỗi mình bơ vơ
 
VÀNG đã nhạt bơ thờ cỏ xác
RƠI hồng trần vía lạc hồn bay
EM ôm năm tháng thân gày
NGỒI trên mòn mỏi đợi ngày đoàn viên
 
CHỜ tin... dẫu muội phiền bao nỗi
ĐỢI ngày vui thắm thiết ru lòng
ANH đi...  ngày nhớ đêm mong
NƠI tình vò võ giữa dòng lênh đênh 
 
PHƯƠNG nao hết bấp bênh tình kiếp
NÀO biết ai thân thiết để ngơi
“THU VỀ RỢP LÁ VÀNG RƠI
EM NGỒI CHỜ ĐỢI ANH NƠI PHƯƠNG NÀO?”

 
*Nguyễn Văn Thái
23-9-2019*3307
*
 
N H Ì N   C H I Ế C   L Á   V À N G   R Ơ I ! 
 
 
Ô kìa! Chiếc lá vàng rơi
Chênh chao, nghiêng ngả bầu trời hoàng hôn
Rưng rưng man mác cõi hồn
Còn bao chớp mắt... chạm cồn hư vô?
 
Sông Thu... trọn phận thân cò
Ngẩng lên mát mặt, ngang so trang đời!
Hoa cười tươi rạng gương soi
Tà dương hồng đỏ thắm ngời ban công
 
Bến quê ảnh tạc nằm lòng
Đò - mơ neo sóng lắng dòng... phai phôi
Phấn rơi đắp đổi nghiệp đời
Chiều trong sương khói - nụ cười vào thu...
 
Giờ quê ở phía mây mù
Đằm say thơ phú lấp bù quạnh hiu
Bâng khuâng vàng khuất sương chiều
Giật mình! Tiếng hú còi tàu... đường bên!
 
Lá vàng rơi!... mãi... triền miên!
 
*Nguyễn Văn Thái
25-9-2019*3309
*
 
R Ồ I   T H U   S Ẽ   P H A I   M Ờ 
 
 
Đi qua ngày hạ
nằm lòng
Dựng quanh ký ức vòng hồng đỏ tươi
Hạ phai - chuyện của riêng trời
Còn ta
gương vẫn nụ cười - mẹ cho!
 
Thu tàn
thu sẽ phai mờ!
Lá xanh
vàng úa
xơ rơ
vô thường!
Tình như chiếc lá mùa thương
Con tim phảng phất sợi buồn...
tương tư
 
Biết là quá lửa
khét dư!
Cầm duyên thì muộn
khặc khừ cắm hoa
Níu chiều
với một kiêu sa
Ươm mầm thơ...
nở đóa hoa
vui đời!
 
*Nguyễn Văn Thái
1-10-2019*3311
 
 
 




 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 20:06:16 (permalink)
0
B À I   C A   N G H Ĩ A   T Ì N H 
 
 
I
Đường xá chật, xe đông nghẽn lối
Vòng vèo xa, mệt trí, sai đường...
Chẳng vì tơ vấn nhợ vương
Trọn câu hiếu thảo, cương thường...
đón đưa!
Lời nào giải nghĩa cho vừa
tấm lòng con cháu...
Câu thơ giãi bày!
 
II
Lá biếc xanh hoa tươi trái ngọt
cây trường tồn...
Phúc trạch, bình yên!
Từ đường, con cháu đoàn viên
Nén tâm nghi ngút lặng thiền tri ân
Cụng ly cạn giọt tình chân
Hoa đời nở rộ nghĩa nhân đỏ lòng
 
III
Mưu cuộc sống từng dòng mỗi nẻo
Tóc xanh xưa thấm thoắt phai màu...
Nghĩa tình giục bước thăm nhau
Bao tầng kỷ niệm chìm sâu...
sáng lòa
Nghe còi tàu vọng...  chia xa...
Chừng đây hội ngộ sân ga cuối cùng!?
 
IV
Cây, suối có nguồn khơi - tạo hóa!
Người - Tổ tiên cha mẹ vợ chồng...
Anh em con cháu trùng phùng
Vòng tay mở rộng mặn nồng yêu thương
Khói hương ấm cúng từ đường
Nghĩa tình đằm thắm cương thường bền lâu!
 
*Nguyễn Văn Thái
2-10-2019*3312
*
 
L Ã N G    Đ Ã N G   C H I Ề U   T H U
 
 
Vàng, hanh nắng phố chiều thu
Tầm xa mờ ảo âm u mây quầng
Thinh không gió lặng... bâng khuâng
Niệm hoài ký ức... nối vầng suy tư
 
Chong chong về phía xa mờ
Cội quê - cổ tích, ngồi mơ huyên đường*
Tầng tầng cát bụi mùa thương
Cây đa bến nước... chìm sương vợi vời
 
Thế rồi... cũng chỉ thế thôi!
Vo tròn đẹp đẽ khóc - cười... lạc tiên!
Nhớ nhiều cũng chỉ bằng quên
Cái khuôn định mệnh du miền bể dâu!
 
Lưng mây mượn gió tan sầu
Ẩm ương gom nhặt, bóng câu ru mình
Hồn phiêu hoa lá không thinh
Câu thơ kết sợi neo tình bến thu.
 
*Nguyễn Văn Thái
3-10-2019*3313
(*) Người mẹ
*
 
C Á T   B À   T H Â N   T H Ư Ơ N G 
 
 
Cái ngoặc tay về Cát Bà - đúng hẹn!
Đêm rằm hội mình, trăng thấy tròn hơn...
Đường Long Biên rợp trời màu hoa tím
Men - nghĩa tình kết chắt giọt nồng thơm
 
Dẫu thu sắp cuộn vàng vào đông ngủ
Nắng tươi hồng vẫn vương vấn đợi ai
Gió cùng mây thầm thì về biển biếc
Khoảng trời mơ trong sáng xanh hoài
 
Theo bạn về những nơi xưa - tác nghiệp(1)
Nơi ân tình đã hóa những vườn hoa
Những phố kiêu sa ôm bờ biển đẹp
Ở Paradise(2) mà cứ ngỡ là nhà!
 
Buổi trùng phùng lửa lung linh bếp bạn(3)
Cầu bình an vòng Đủng Đỉnh bạn trao(4)
Hẹn ban mai Hải Phòng xe  lăn bánh
Bún cá đậm hương... tình bạn ngọt ngào(5)
 
Tạm lánh phồn hoa ta ra Cát Dứa(6)
Vui bềnh bồng nghe sóng hát du dương
Gói Bim Bim tâm tình cùng bày khỉ
Thỏa hồn phiêu trong tiết tấu vô thường...
 
Xa Cát Bà gió bay làn tóc bạc
Xa hai ngày hồn mộng mị “tuổi ương”(7)
Quà - ân - nghĩa(8) đậm đà trong ánh mắt
Cát Bà trong  ta mãi mãi thân thương!
 
*Nguyễn Văn Thái
9-10-2019*3314
 
(1) Những nơi bạn.Tĩnh dạy ở Cát Bà đến khi về hưu
(2) Khách sạn của học sinh bạn Tĩnh nơi đoàn nghỉ
(3) Đoàn ăn bữa cơm do vợ bạn Huấn và vợ bạn Sơn nấu
(4) Bạn Bích tặng mỗi người vòng đeo tay cầu may và sức khỏe
(5) Bạn Tĩnh và a.Lực mời ăn sáng Hải Phòng
(6) Tên khác của Đảo Khỉ
(7) Tuổi thời sinh viên khoa Toán trường ĐHSP Hà Nội II
(8) Học sinh và trường bạn Tĩnh dạy trước đây kỷ niệm đoàn
*
 
H O À I   T Ì N H   T H U 
 
 
Tình ơi! Chín mọng tương tư
Bao mùa thu đã... lại như... mãi còn...!
Nhớ em! Tình của ngày son
Heo may the thắt bào mòn tim... đau!
 
Em ơi! Về mới mộng đầu
Mà nghe chim hót bên lầu trang xưa
Bướm vờn dệt tấm tình mơ
Hoa tươi nhụy ngát... say sưa mặn nồng!...
 
Khỏa mây trăng ló... mơ mòng!
Vườn xuân vẫn biếc dẫu đông muộn màng
Mộng về... rộn sóng đò ngang
Bến yêu êm ái nồng nàn ru say!
 
Mặn mà ảo mộng lời mây
Díu dan cùng gió... vui vầy tình thu...
 
*Nguyễn Văn Thái
16-10-2019*3315
 *
 
N G Ã U   H Ứ N G   G I A O   T H Ơ
 
 
Mơ màng tính đốt ngày xa
Lá rơi vàng cả lòng ta thu buồn
 
Xa từ ngày hạ mưa tuôn
Ngâu chưa đón ngõ- cánh chuồn thấp cao
Chừng nghe tiếng lá lao xao
Như mơ như thực nôn nao cả mùa
 
Chân trời nhuộm tím hoa mua
Lắt lay con gió... chuyển mùa lang thang
Cuối thu nắng dịu chói chang
Vườn quê thấp thoáng cúc vàng chiều mơ
 
Thuyền tình trở lại bến xưa
Không còn day dứt-bên chờ... bên mong
Nào ai thoát khỏi kim vòng*
Cái duyên cái nợ mắc tròng - chân như!
 
Mong người tìm lại lời ru
Óng vàng giọt nắng mùa thu ngọt ngào
Vuông tròn phúc phận trời trao
Khói thơm thỉnh nguyện... ước ao bến bờ...
 
*Nguyễn Văn Thái
18-10-2019*3316
Chữ nghiêng của Mai Mơ
(*)Vòng kim cô
 
 
 




 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 25.01.2026 21:11:24 (permalink)
0
L À M   T H Ơ
 
 
Chiều lơi lối mộng thả tình trôi
Hồn luyến mây thơ dệt biếc trời
Thảm lụa đường thu vàng nắng trải 
Mê say mãi đậm tiếng ru đời
 
Một đóa hoa lan* nở cuối mùa
Trải lòng chân thật với niềm mơ
Câu thơ lột xác thêm huyền ảo
Bày tỏ tâm tư khúc đợi chờ...
 
Tìm người đồng cảm với thơ ca
Tri kỷ tri âm buổi xế tà
Bỏ nhớ tìm quên tâm tĩnh mạc
Vuông tròn nghĩa đạo dẫu là xa
 
Nở ngát hương đưa dụ bướm lơi
Hòa duyên chắt mật tặng cho đời
Vô tình thơ hóa cầu Ô Thước
Gặp gỡ bến tình - mộng lứa đôi.

*Nguyễn Văn Thái
19-10-2019*3317
(*) Tình yêu tha thiết ấp ủ trong tôi. Sự thành thật
 *
 
E M   H Ã Y   Y Ê N   L Ò N G 
 
 
Mới ngày nào... hôm nay đã đủ năm
Trọn phận đời em về miền cát bụi
Chung nỗi nhớ thương họ hàng hội tụ
Quyện khói hương thơm da diết gọi hồn...
 
Em hãy bình yên ở chốn cửu tuyền
Anh - chị - em vẫn nhắc về em đấy
Các cháu con vẫn chưa nguôi thương nhớ
Buổi giỗ đầu đông đủ lắm em ơi!
 
Anh và con trai cảm động nghẹn lời
Tấm nghĩa tình của mọi người ôm ấp
Vợi đau thương những ngày em xa, khuất
Thấy yên lòng năm tháng sống - mình qua!
 
Khói nhang thơm lan tỏa khắp gian nhà
Mộng em về thăm nơi xưa ấm cúng
Bao kỷ niệm cuộc đời mình chung sống
Lại hiện lên... nước mắt ứ nghẹn lòng...
 
Giữa thiêng liêng tình nghĩa tỏa ấm nồng
Thầm cảm ơn em hóa thành cầu nối
Dẫu vô hình... em vẫn chăm nguồn cội
Cho cây lá xanh, trái ngọt muôn đời
 
Cõi thiên thu em yên giấc ngậm cười!
Thay mặt gia đình tỏ lời cảm tạ
Cô bác, cháu  con họ hàng nội ngoại
Về tưởng nhớ em trong buổi giỗ đầu.
 
*Nguyễn Văn Thái
20-10-2019*3318
(Nói hộ cậu Thu nhân ngày giỗ đầu mợ Thúy)
*
 
 
M Ẹ   T Ô I 
 
 
Mẹ tôi cũ kỹ ngày xưa
Sồng nâu trọn phận, nghèo xơ... cuộc đời
Ước hoài con chữ bẻ đôi
Lũy tre gắn bó, rối bời rạ rơm
 
Gánh đời tất bật đếm, đơm
Lo toan manh áo bát cơm cho  ngày
Thương con lòng những vơi đầy
Tóc mây bạc trắng nhuộm dầy gió sương...
Tà dương vắng bóng huyên đường *
Lời ru dẫn bước cương thường tôi đi
Bờ thương tiếng vọng thầm thì
Nghe trong da diết mỗi khi “Mẹ về”
Mẹ giờ khuất nẻo sơn khê
Tri ân dưỡng dục giãi giề đời tôi.
 
*Nguyễn Văn Thái
23-10-2019*3319
*
 
D U Y Ê N   T H Ơ   K Ì   N G Ộ 
 
 
Lang thang dạo lướt trang Fây
Hạt xuân xe ngọc lay phay vườn hồng
Duyên chiều mót nhặt, ước trông
Đồng yêu đã gặt ngóng mong lộc giời
 
Duyên do những bởi nụ cười
Thiêu thân ký thác đón lời khen chê
Bao lần ngược dốc sơn khê 
Heo may da diết tái tê khía lòng...
 
Bình minh gieo ánh nắng hồng 
Lời ai hát vọng thinh không quanh nhà? 
Gió xuân ấm gợi thiết tha
Khơi thơm, tô sắc.. la đà tình thơ
 
Lời em lời mộng lời mơ
Bến mê ngóng đợi câu thơ tương phùng
“Trăm năm” ước vọng tình chung
“Trầu cau” thắm đỏ tang bồng cung mây

Nông sâu... sương khói giăng rây
Trái tim ngân hát, vơi đầy chói chang
Tri âm thấu tỏ nhịp đàn
Duyên thơ tiền kiếp xe vàng sợi tơ.
 
*Nguyễn Văn Thái
26-10-2019*3321
 *
 
 
Đ Ô N G   N À Y   S Ẽ   H Ế T
M Ư A   N G Â U 
 
 
Tình Em khát giọt nắng chiều
Đắp bù hanh hao thu cũ
Bao mùa bến trăng liễu rủ
Thinh không... bóng ngả mặt hồ
 
Chiều - ta... ngọn gió thẩn thơ
Ngàn xanh, ru lay phiến lá...
Bình minh, mơ vàng vuông cửa
Tìm thơ ngóc nghách trần ai...
 
Vần thơ xe mộng duyên hài
Say vàng, mắt nai lóng ngóng
Hồng cam* mơ màng dõi sóng
Ngập ngừng với gió mơn sông!...
 
Ước là giọt nắng hoàng hôn
Chan đầy ngày thu thương nhớ
Khỏa mây âm u bao phủ...
Lung linh gương liễu hồ thơ
 
Sao hôm lấp lánh vườn mơ
Hẹn mai chồi tơ vươn biếc!!!
Câu thơ làm cầu Ô Thước
Đông này sẽ hết mưa ngâu.
 
*Nguyễn Văn Thái
30-10-2019*3323
(*) Ý nghĩa: Tình yêu hòa lẫn với ghen tuông.
 
 
 


 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 28.01.2026 12:31:31 (permalink)
0
N H Ữ N G   G A M   M À U ... 
 
 
Óng vàng tươi thắm giọt tình
Nai ngơ ngác ngắm đắm mình rừng mơ
Trở mùa gieo hạt tương tư
Chồi tơ đã biếc... hoa - từ xuân khơi...
 
Miệng cười duyên, má hồng tươi
Gió cồn cào sóng bời bời cuộn khua
Mắt cuồng hừng hực rượu xưa
Ôi! Quên cả những hững hờ...! Nụ hôn...
 
Ngọc Trâm* lấp lửng bờ son
Màn mưa mờ ảo vườn còn ngái sương
Lá xanh vội rớt, miên trường...
Cho vàng lay lắt vấn vương cả mùa
 
Tháng mười khóc với già nua
Tiếng xuân nức nở ngày xưa... ai người?...
 
*Nguyễn Văn Thái
31-10-2019*3324
(*) Hoa Anh Thảo-Ngọc Trâm: Sự thiếu tự tin.
 *
 
H O À I   N I Ệ M 
 
 
Ồi! Mới đấy, bốn mươi năm có lẻ!*
Chuyện tình xưa mãi mãi giấu trong lòng
Đời! Nhân - Quả! Mặc định cõi vô thường
Câu Tình - Nghĩa trong tâm hồn sáng láng!
 
Xưa, sóng vỗ hay lòng em khao khát?
Ước trăm năm sóng dào dạt vỗ bờ
Biển dịu dàng như võng lụa êm đưa
Ru đời em tang bồng xuân tình ái...
 
Muốn giữ em bằng vần thơ câu hát
Thoa tinh thần ngơ ngác giữa chiều phai
Không nhốt em trong thu vắng u hoài
Thêm da diết heo may buồn hiu quạnh
 
Thôi! Hãy hẹn màu thiên thu xanh lại
Hái duyên hồng kết lộng cánh buồm mơ
Thuyền cập bến, quán say chuốc dại khờ
Trái cấm rụng trọn lòng vui kiếp mới!
 
*Nguyễn Văn Thái
31-10-2019*3325
(*) Năm 1979
 *
 
 
L A N   M A N
 
 
Như vầng trăng đơn độc suốt canh trường
Chỉ gió thì thầm đuổi mây an ủi
Đêm trần gian lạnh lùng như bóng núi
Hoang hoải lòng tiếng dế cất đêm thâu
 
Bên tình nhân gom hết cả sắc màu
Vào sâu lắng nghe côn trùng run rẩy
Thảm hoa đăng* diệu huyền thêm biết mấy...
Giấc mơ tình ngây ngất đến trăm năm!
 
Ước trở về với góc nhỏ ấm êm
Không lời trách, giữ đượm tình nghĩa cũ
Bước lầm lũi dấn chông gai, bể khổ
Nẻo riêng tư thanh thản nhận tân toan
 
Chỉ mong sao đời dài mãi tuổi xoan
Cây tươi biếc, lá chẳng tàn phai sắc
Gen Bành Tổ hơn một lần được nhắc
Thắm nghĩa tình chan nắng ấm qua đông.
 
*3Nguyễn Văn Thái
1-10-2019*3326
(*) Đom đóm
*
 
H À   N Ộ I   N H Ớ   E M 
 
 
Hà Nội đầy thu mong nhủ mơ tìm
Ánh ban mai trong veo trong mắt nhớ
Khắc khoải tim xuân nghẹn lòng hơi thở
Đường mãi dài hương hoa sữa dần phai
 
Về chốn xưa - trang kỷ niệm u hoài
Chỉ ta khóc hay còn người nữa khóc?
Thôi đành nhẽ âm thầm găm dấu mốc
Chốt lặng câm duyên lỡ, trút bẽ bàng!
 
Suốt cả mùa thu con gió đi hoang
Không sợi mây bờ hồ xưa vắng ngắt
Im ắng bờ xa liễu chiều phơ phất
Con sóng cũng buồn... phẳng lặng chiều mơ
 
Đừng giận nhau, tình nhé! Đừng khắt khe!
Nhỡ bão tố lại lấp vùi vàng đá
Một thời mộng mơ, một thời bốc lửa...
Tận bây giờ em vẫn hát trong thơ!
 
Mong ướp lại hạt duyên lép thuở xưa
Mầm tơ ủ mộng mơ tình xuân mới
Phù sa cũ lên xanh mùa hứng khởi
Kiếp luân hồi hẹn cặp bến xênh xang...
 
*Nguyễn Văn Thái
2-11-2019*3327
*
 
T Ặ N G   E M   B Ô N G   C Ú C   H Ọ A   M I 
 
 
Lá vàng cuối nghiêng chao về bến cội
Nắng ấm ngẩn ngơ tiếc nuối mùa thu
Bấc đầu mùa còn ngập ngừng trước ngõ
Em nhủ về thăm vườn cúc Thủ đô
 
Cánh hồng ban công long lanh sương sớm
Chim chuyền cành thủ thỉ khúc tình si
Vườn Tây Hồ dặt dìu mùa hoa cúc
Hà Nội chạm đông man mát họa mi*
 
Em nâng niu bông họa mi e ấp
Trắng tinh khôi hương thoảng ngát dịu dàng
Không rực rỡ khoe màu trong kiều diễm
Cứ lặng thầm ma lực hút tình riêng
 
Mộng xêng xang giữa vườn hoa Hà Nội
Dấu thâm tình - đóa cúc trắng ôm tay
Làn suối tóc đùa bay theo cánh gió
Ửng má hồng, mắt biếc đắm ngây say
 
Hái tặng em bông họa mi trắng muốt
Gom nắng hồng sưởi ấm cả mùa đông
Dẫu ngày hoa mỏng manh trong thoảng lát
Đủ ngất ngây mộng mị bước phiêu bồng.
 
*Nguyễn Văn Thái
6-11-2019*3329
(*) Cúc họa mi
 
 
 


 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 28.01.2026 14:24:01 (permalink)
0
N Ỗ I   N I Ề M   L Ữ   T H Ứ 
 
 
Dưng bất chợt lên cao nghỉ dưỡng
Nguyện “thân tù” sướng ngự trần mây
Dốc chiều lo bước chân gầy
Mùa xuân - con cháu, chốn đây cầm bằng!
 
Làng quê đẹp rợp xanh cây phủ
Nắng vàng khơi khí thở lành trong
Xa quê thấu nỗi thèm, mong
Cội nguồn, máu mủ... ước đong nghĩa đầy
 
Nêm mộng hứa, nong lời hiếu thỉnh
Ngọt quả thơm dâng kính Mẹ Cha
Tri ân phúc ấm - hương hoa
Cây đời du hát thiết tha thắm tình
 
Lửa đỏ hồng vàng trinh tỏ rõ
Gió sương đằm lối ngõ mùa hong
Thỏa lòng ôm đóa bòng bong
Thả hồn tiên cảnh bềnh bồng non vân.
 
*Nguyễn Văn Thái
6-11-2019*3330
*
 
 
B Ạ N   H À N   V I 
 
 
Giờ mình vờn gió trêu mây
Dãi dầu đong đổi bao ngày trần gian
Khoanh tròn riêng phận “giang san”
Mở kho ký ức mộng hàn huyên thôi!  
 
Lau làn bụi bám cuộc đời
Trung thu trăng sáng trong ngời tuổi thơ
Trường làng đan dấu chân khờ
Con khăng, lỗ đáo, quân cờ... ngày xanh
 
Trở về sau cuộc chiến tranh
Mày cầm bằng cấp... nên danh nghiệp thầy
Lũy tre ôm ấp thân gầy
Kiếp trâu tao đẫm vai cầy ruộng xưa
 
Cũng là nắng cũng giọt mưa
Hoàng hôn tím sắc sân thơ vui vầy
Gặp nhau... năm tháng tao - mày...
Vào trong cổ tích những ngày hàn vi...
 
*Nguyễn Văn Thái
12-11-2019*3332
*
 
T I Ễ N   M Ù A   T H U   Đ I 
 
 
Thu đi lá héo thềm hiên
Se se giá lạnh trắng miền cỏ may
Liễu nghiêng hồ, lặng mây bay
Cúc ôm lá ủ, dại ngây chiều tà
 
Vào đêm ảo mộng trăng ngà
Ngọt môi hương sữa, cốm đà sen ươm
Lửa hương nồng đượm nhùi rơm
Dặt dìu suối quyện... lờm xờm ban mai...

Thu cùng sắc lá xanh phai
Vàng thêu thảm trải cho mai trở mùa...
Bấc về vuốt ngọn cành trơ
Tiếng rên... nứt nẻ chia bờ mành mây...
 
Lối thương heo hút thân gầy
Còn vương vương giọt heo may ru chiều...
 
*Nguyễn Văn Thái
13-11-2019*3333
*
 
V Ò N G   K I M   C Ô
 
 
Bờ chỉ biết muôn đời đợi con sóng
Dù ngày đêm, dù cho nắng hay mưa
Dù lặng gió hay phong ba, giá rét...
Bờ cố đi tìm... sóng ở trong mơ!
 
Chim đại bàng chín tầng không tung cánh
Vượt núi cao hay sải biển trùng khơi
Thẳm xa xăm thấu tường đôi mắt sáng
Mỏi cánh bay... chỉ quanh quẩn vòm trời!
 
Dẫu bảy hai phép thần thông biến hóa
Chí anh hùng khuấy đảo khắp thiên cung
Nuôi khát vọng dọc ngang trong trời đất
Vòng kim cô giam hãm sức vẫy vùng
 
Mặt trời tắt... tiếng côn trùng cám dỗ
Trái tim cuồng cuộn lửa đốt tình si
Giữa thiên nhiên làm sao mình đơn độc
Vòng kim cô - khắc hiểm họa vô vi*.
 
*Nguyễn Văn Thái
20-11-2019*3334
(*) Để mặc cho tự nhiên
*
 
T Ự   A N   Ủ I 
 
 
Tình tang... bên lở bên bồi
Ngàn năm sông chảy... luật trời đóng đinh!
Nằm lòng nguyền với đinh ninh!
Tươi thanh cuộc sống, nắng tình chứa chan
 
Cởi lòng thả bước thênh thang
Hồn bung cánh mộng mênh mang gió đời
Túi thơ bầu rượu đầy vơi
Sầu loang sương khói, khỏa ngời càn khôn

Tiếng chì tiếng bấc - vô hồn
Điền viên tri kỷ hoàng hôn an thiền
Ru câu lục bát lạc tiên
Gọi về nắng mới say miền cỏ hoa.
 
*Nguyễn Văn Thái
22-11-2019*3335
 


 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 28.01.2026 18:03:59 (permalink)
0
M Ộ T   K I Ế P   T Ì N H 
 
 
Vườn xuân dìu dặt chim ca
Trăng lên vằng vặc thềm hoa trải vàng
Đêm thanh huyền ảo mơ màng
Dậy hương Bất Tử tào khang gọi về
 
Nhẽ đời còn lắm nhiêu khê
Bến thương điệp khúc tình mê ấp tình!
Bụt về đòi nốt duyên mình
Tình thêm huyền diệu... tiết trinh thở dài...
 
Chắp tay nén dạ thỉnh trời 
Bướm hoa hội ngộ... mà rồi hư không
Vợi vời lẻ bóng chờ mong
Mịt mù cánh nhạn... xuân lòng hanh hao
 
Ủ thương cho nhớ ngọt ngào
Triền sông đêm ấy... chênh chao cả đời
Dại khôn cũng thể chia phôi
Tạc câu thân ái đẹp lời trước sau
 
Còng lưng cõng nghiệp ba đào
Hồn lên sương khói... lịm vào thiên thu!
 
*Nguyễn Văn Thái
23-11-2019*3336
*
Q U Á   S Ả I   T A Y   V Ớ I 
 
 
Ngày nghẹn tim đau, then lòng cởi mở
Cành duyên xanh mà trái nợ chưa tròn
Pháo chỉ nổ ròn trong mùa mộng mị
Trầu ấm môi hồng - ước vọng xa xôi...
 
Bước sơn khê gập ghềnh đường luyến ái
Nhạc chào đời xa cung bậc dòng xuân
Cửa địa đàng kín bưng vườn trái cấm
Làng im lìm khóa chặt cổng thuần phong
 
Giữa họa ba đào, hay ngày trở gió
Đứng nhìn mây ngậm ngùi hút trời xa
Mùa thu trong nhau thoảng hương hoa sữa
Chiếc cầu vồng bảy sắc kết đường hoa
 
Xuôi cùng thuyền men theo dòng trắc ẩn
Áo nhân tình khoác ấm bước qua đông
Là nguyện ước nằm lòng khi xa cách
Mầm tơ duyên ấp ủ đón xuân hồng
 
Hoa hàn huyên nở vàng mơ vườn ảo
Bốn mùa tươi thơm trong mát dòng đời
Gắng gom nhặt sợi nắng chiều vương chót
Sưởi thâm tình, hong nghĩa cử nồng khơi.
 
*Nguyễn Văn Thái
25-11-2019*3337
*
 
T H Ả   B Ư Ớ C   V Ư Ờ N   T H Ơ 
 
 
Chiều buông thỏa chí tang bồng
Cất chưng hương nắng ngọt dòng thơ tôi
Lơ mơ thế thái... tình đời
Trùm chăn duyên phận, mặc trời vần xoay
 
Tầm hương đẫm nhụy mê say
Bóng câu dệt tấm thảm ngày êm ru
Câu thơ khỏa khúc tương tư
Thơm cành nguyệt quế, phiêu du lá vàng
 
Thơ hôn ngây ngất trần gian
Uyên thâm nhân nghĩa chứa chan tình người
An nhiên lấm láp khóc cười
Bước chân uyển chuyển hát lời phù sinh
 
Nhỡ khi mòn chữ nhạt tình
Sầu dâng ngập mắt, bình sinh lạc loài
Câu thơ dẫu ngắn hay dài
Ý trong, quánh đặc nguôi ngoai nỗi chiều!

*Nguyễn Văn Thái
29-11-2019*3338
*
 
T H Ă M   T H Ú   M I Ề N   T Â Y
 
 
Cánh bay hiếu thảo trọn đầy
Tầm cao thỏa chí tầng mây phiêu bồng
Thanh bình đất nước - tri công
Tạ ơn phúc ấm tổ tông muôn đời!
 
Một vùng non nước đẹp khơi
Thiên nhiên vẽ nhuộm biếc ngời như tranh
Chín dòng sông lượn quyện quanh
Bồi, nuôi lên những mướt xanh miệt vườn
 
Bàn tay cần mẫn xoay vần
Lập trình, sáng tao... đẹp bừng quê hương
Mặt trời tỏa sáng công trường
Phồn hoa đô hội, mạng đường nhện giăng
 
Tưởng về với thuở tròn trăng
Diệu hương nắng quái vĩnh hằng tình yêu
Hiển hình mẹ mỗi bước phiêu
Lương tâm lột xác... bao điều thiết tha...
 
Mỗi ngày dấn bước tầm xa
Sàng khôn bỏ bị, nhìn Ta rõ dần!
 
*Nguyễn Văn Thái
30-11-2019*3339
*
 
N Ỗ I   L Ò N G   Q Ủ A   P H Ụ 
 
 
Biết bệnh hiểm vô phương cứu chữa
Sự tình rồi vẫn ngỡ chiêm bao
Sập trời... thân liễu lao đao
Mưa rơi tứ phía xót bào ruột gan
 
Ông hỡi ơi sao tàn nhẫn thế!
Lấy gió sương đày đọa tóc tơ
Tơ hồng thèm khát lời ru
Chia uyên rẽ thúy, cầm tù thân côi
 
Ôm dòng hận lặng trôi dầu dãi
Bước lẻ loi hoang hoải bể sầu
Côn trùng nức nở đêm thâu
Dầm dề lệ đẫm ngày ngâu bùi ngùi
 
Vĩnh biệt cõi... tim vùi hốc đá
Ngọn thu phong lạnh giá son hài
Hồn loang hương khói liêu trai
Ta bà biết tựa tình ai xế thềm...
 
Nghe thấu nỗi thu thêm xáo xác
Bến tình xưa cháy bỏng môi hồng
Dẫu là dĩ vãng... hư không!
Gom tình nắng quái ấm lòng người xưa.
 
*Nguyễn Văn Thái
5-12-2019*3341
(Tặng người bạn có chồng chết sớm
vì bệnh hiểm nghèo)


 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 28.01.2026 20:17:13 (permalink)
0
L À   N G Ư Ờ I   T H Ơ 
 
 
Người thơ luôn hạnh phúc
Thiên phú cho ngôn từ
Trí giầu nối thực hư
Lịm mơ trong tưởng tượng
 
Dòng tim khơi ngọn lửa
Sưởi ấm cõi trần ai
Tinh diệu khỏa lòng đời...
Khởi duyên trời với đất
 
Khi “nhìn” thì nhắm mắt
Lúc viết mở căng to
Từ một Tứ* trời cho
Kéo thành bao sợi Ý**
 
Say lòng đến thấm thía
Mình bổng chín tầng mây
Xướng họa kết vui vầy
Tình người thêm thắm thiết
 
Người thơ thường khác biệt
Đứng góc riêng ru đời
Dán tiếng cười lên môi
Trăn trở giữa tròn khuyết!
 
Người làm thơ rất biết
Xắp Chữ xây “lâu đài”
Tứ vỗ đắp hình hài
Ý - linh hồn con Chữ!
 
Bài thơ khơi hạnh phúc!
 
*Nguyễn Văn Thái
6-12-2019*3342
(*) Tứ thơ
(**) Ý thơ
*
 
P H I Ê U   T Ì N H 
 
 
Ngả về nửa ấy... ngàn sao
Heo may ngọt ngọn xuân đào vào hương
Vàng mơ tơ nắng quyện vương
Hồ thu sóng gợn khói sương giăng mành...
 
Hẹn đêm mọng lựng trăng thanh
Thang neo chân cuội tang tình gốc đa
Du tình phiêu đỉnh... la đà
Góc riêng tư ngát... trầu dà* đỏ tươi
 
Hoa hồng chúm chím xuân khơi
Vườn tơ khoe nắng nụ cười tươi duyên
Đường về chung bước thuyền quyên
Như mơ như thực ương uyên ru tình!
 
Theo nhau dài dặm đường sinh
Tơ vương lưu luyến đinh ninh xuân hồng
Êm đềm gió quyện mây nồng
Sắt son ấp ủ... hoàng hôn vui vầy!
 
*Nguyễn Văn Thái
9-12-2019*3344
(*) Vỏ cây dà ăn trầu
*
 
D U Y Ê N   H Ồ N G 
 
 
Ở đời khéo tạc NỬA VỜI
Cầu Ô Thước giữa trời ai nên
Cái nơi gắn bó thì quên
Những nơi chểnh mảng thì nên vợ chồng

 
Thế nên mới có duyên hồng
Trời cho mới được chứ trồng sao đây
Chắc là tiền kiếp buộc dây
Trần gian đánh dấu... đấy đây tương phùng
 
Kẻ thì lữ thứ muôn trùng
Chốn người tíu tít đủ đông quên ngày
Ừa mà cho đấy gặp đây
Hóa công lựa chọn đường dây vô hình

 
Bến xưa thuyền những dập dềnh
Ngọt mùa trăng mật, bồng bềnh sóng ru
Cầm bằng bóng ngả trăng lu
Ngậm ngùi mây khuất, âm u đêm trường
 
Ngọt bùi biết mây dặm đường
Lá già cội lụi buồn thương quê nhà
Cảm ơn thơ gọi tình xa
Nối vần cất cánh chiều tà hoa mây



Em về quê cội... vui thay!
Nhắn nhe hội ngộ đượm ngày tri âm
Thu vàng lá rụng âm thầm
Qua ngày nhịp khúc nhạc trầm tương tư
 
Lá vàng trải cạn ba thu
Canh tàn khắc lụn đêm ru điệu sầu
Trở mình rèm khóc gió đau
Thạch sùng giỡn bạn tường sau dập dềnh
 
Bóng đêm đi lại lênh đênh
Thì thào ca hát bản tình của ai
Ngóng sao đã mấy đêm dài
Côn trùng rỉ rả khóc hoài bờ xanh
 
Chân trời sương khói giăng thành
Hiên thềm xào xạc trăng thanh nhạt nhòa
Bên sông vẳng vọng tiếng gà
Đêm tàn lấp lánh sao sa lối tình
 
Đêm tàn hỉ hả bình minh
Bên bờ dương liễu tự tình thướt tha.
 
*Nguyễn Văn Thái
10-12-2019*3345
Cùng với Hồng Thoan
 *
 
 
Đ A   M A N G 
 
 
Tình thu sao lỡ đa mang
Trăng đầu úa, trăng, tiếp vàng, đi đâu
Trăng ba thả mối tơ sầu
Võ vàng trước gió ngóng câu tròn vần


Kìa trông quấn quýt phong vân
Đông ken liễu rũ vô thần đìu hiu

Bao thu tình đã dập dìu
Trăng chưa vàng lựng quạnh hiu bấy mùa
 
Đào hoa sức mấy cho vừa
Có duyên không nợ cầm co ro ngày
Thức khuya mới thấu đêm dầy
Mĩ miều nào tỏ đông tây cõi lòng.
 
*Nguyễn Văn Thái
11-12-2019*3346
Cùng với Hồng Thoan
*
 
D U Y Ê N   T R Ờ I   C H O 
 
 
Trầu cau phát tiết vỡ oà
Khúc nhôi ai biết í a cái nồng
Ru nhau lạc cõi tang bồng
Mơ đêm mưa gió nòng nòng rụng đuôi
 
Xuân ai tươi rói mặc đời
Lòng yêu chân chất đất trời hằng khi
An nhiên rực rỡ xuân thì
Duyên ưa luyến kết, kém gì trẻ xinh!
 
Trời cho trọn nghĩa đẹp tình
Bến yêu đón đợi, đinh ninh tương phùng
Trăm năm mộng khối tình chung
Trầu cau nồng thắm sánh cùng nước non...

Gối hồng áp má ngọt son
Tấu hòa hơi thở véo von khúc chiều.
 
*Nguyễn Văn Thái
14-12-2019*3349




 
Nguyễn Văn Thái 1949 28.01.2026 20:57:28 (permalink)
0
B Ấ T   A N 
 
 
Trông mây thẳm biếc xanh vời vợi
Cúi lũng sâu thăm thẳm sẫm đen
Lửng lơ thân cỏ phận hèn
Vật vờ thơ phú nhóm đèn vào đông
 
Định khắp ngả nhìn trông thế thái
Ngập khúc lòng thâm tái xốn xao
Thuở xưa... gương đến nỗi nào
Mà nay sâu mọt vấy bao bụi mờ
 
Chốn phồn hoa mịt mù hơi độc
Nơi tâm hồn xót giá không an
Máu hồng tô thắm giang san
Mây đen vần vũ miên man chân trời
 
Lửa hồng rạng vàng mười soi sáng
Gió sương tường tháng đục năm trong
Tận dương một nhánh bòng bong
Thả hồn về cõi thong dong mây trời...
 
*Nguyễn Văn Thái
15-12-2019*3351
*
 
 
T Ì N H   N G Ư Ờ I   T H Ơ 
 
 
Lặng nghe chim hót trên cành
Cả mùa xuân ấp... long lanh tơ trời
Nồng nàn mây gió khơi vơi
Đượm câu tri kỷ ngọt lời văn chương
 
Tình thơ men của yêu thương
Chung lòng câu hát... bốn phương vui vầy
Về đây chia ngọt sẻ bùi
Niềm vui ươm ủ nụ cười ngát hương
 
Nhạt nhòa thu lẫn khói sương
Hoàng hôn ru mộng níu vương tâm hồng
Ảo huyền nhẹ bước thinh không
Phơ bay cánh diễm gợi mênh mông tình.
 
*Nguyễn Văn Thái
17-12-2019*3353
*
 
T Ì N H   Q U Ê 
 
 
Thơ quê ta gọi hồn quê
Ngập trong kỉ niệm giãi giề tình yêu
Ươm hương vàng nắng cuối chiều
Long lanh mắt nghĩa phiêu diêu đất tình
 
Lời thu đượm sắc quê mình
Ríu ran chim hót lung linh sắc màu
Ngọt lành thơm ngát lòng nhau
Mà mênh mông biếc, mà thâu khảm lòng
 
Mát trong thanh thỏa dòng sông
Lượn quanh nguồn cội đẫm hồng phù sa
Tình quê  son sắt mặn mà
Nâng câu thơ hát ngân nga bước đời
 
Tình thơ lá thắm tươi ngời
Êm đềm mây trắng lạc trôi gió ngàn.
 
*Nguyễn Văn Thái
19-12-2019*3354
*
 
 
L Ỡ   L À N G 
 
 
Bâng khuâng bóng dạo đất trời 
Cỏ cây hoa lá đẹp lời mộng mơ 
Buông hồn lưu luyến hồng tơ 
Mà nghe sóng vọng phía bờ sông tương
 
Vo buồn dâng nỗi vấn vương
Câu thơ thả gió... rượu suông một mình
Hoá công sao nỡ chia tình
Đau bông hoa tím hương trinh mặn nồng

Gạt cơn mưa vớt nắng hồng
Mà sao mãi rối bòng bong hỡi đời
Hư không thăm thẳm tình ơi
Một mình cầm cái vợi vời thâm sâu...
 
Tiếc là thiếu miếng trầu cau...
Quạ còn chí chóe... trọc đầu... sâu sông...
Bút thơ nhả ngọc khơi dòng
Tan chiều vần vũ, thanh lòng phiêu diêu...
 
Xin người chỉ một chữ yêu
Mà như ắng lặng chín chiều sơn khê.
 
*Nguyễn Văn Thái
22-12-2019*3357
 *
 
 
L Ỡ   L À N G 
 
 
Bâng khuâng bóng dạo đất trời 
Cỏ cây hoa lá đẹp lời mộng mơ 
Buông hồn lưu luyến hồng tơ 
Mà nghe sóng vọng phía bờ sông tương
 
Vo buồn dâng nỗi vấn vương
Câu thơ thả gió... rượu suông một mình
Hoá công sao nỡ chia tình
Đau bông hoa tím hương trinh mặn nồng

Gạt cơn mưa vớt nắng hồng
Mà sao mãi rối bòng bong hỡi đời
Hư không thăm thẳm tình ơi
Một mình cầm cái vợi vời thâm sâu...
 
Tiếc là thiếu miếng trầu cau...
Quạ còn chí chóe... trọc đầu... sâu sông...
Bút thơ nhả ngọc khơi dòng
Tan chiều vần vũ, thanh lòng phiêu diêu...
 
Xin người chỉ một chữ yêu
Mà như ắng lặng chín chiều sơn khê.
 
*Nguyễn Văn Thái
22-12-2019*3357
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 29.01.2026 07:46:25 (permalink)
0
T Ì N H   B Ạ N   T H Ơ 
 
 
Một đóa hoa Ban* nở giữa vườn
Trải niềm tâm sự với yêu thương
Câu thơ diễm sắc hương ngan ngát
Giãi tỏ tâm can sáng lạ thường
 
Đọc chữ người ngoan xúc cảm lòng 
Khoe màu mẫn tuệ tấm lòng trong
Người thơ mến trọng câu tình nghĩa!
Xướng họa đôi dòng đỡ nhớ mong
 
Nghĩa bạn tình thơ chín dạ say
Trần ai khỏa bước vẽ mơ ngày
Tầng mây thả ước về quê vọng...
Bách hợp** hương vườn tỏa ngát bay
 
Đồng cảm tiếng thơ nhạc khúc ca
Lòng thu tri kỷ óng vàng ngà
Thâm tình tím nhuộm vui miền ảo
Rạng rỡ hòa quang ánh xế tà
 
*Nguyễn Văn Thái
26-12-2019*3359
(*) Loài hoa chung thủy sắt son
(**) Hòa thuận tốt lành...
 *
 
C U Ộ C   Đ Ờ I 
 
 
Bóng đời dần ngả  tây - dông
Lặng thầm với những sắc - không trải niềm
Hư không 
mưa nắng...
nổi chìm...
suối
sông
biển cả
ú tim...
Sinh thành
 
Đèn cù xoay chuỗi
nghĩa tình
rủi may
thật giả
u minh...
chất chồng
Đích dừng
mốc cuối - HƯ KHÔNG
Ai hay kho báu bao vòng càn khôn???...
 
*Nguyễn Văn Thái
30-12-2019*3364
 *
 
E M   V Ề   G I Ữ A   M Ù A   X U Â N
 
 
Thấp thoáng cánh én…
Điện thoại phía trời xa reo gọi…
Tiếng chim thiên di tìm về tổ ấm
Em về!
Sau những ngày tha phương
 
Bàn thờ Từ đường thơm ngát khói hương
Nén nhang em thêm sáng bừng nguồn cội
Xuân tri ân…
tưng bừng ngày nắng mới
Rạng rỡ mặt đời, ríu rít đàn chim!...
 
Phủ Tây Hồ
Xao xuyến những buồng tim
Bóng Mẹ về… ẩn hình làn nước biếc
Cây si già rủ tán xanh ban phước
Bên Trâu Vàng… gột rửa bụi trần ai
Nghe sóng nước reo… khoan khoái gót hài!
 
Trấn Quốc dập dìu… hương khói vờn mây
Lòng gọi về náu nương thiền cửa Phật
Thoảng sen thơm… trời hương ngây ngất
Ước suốt ngàn năm bờ cõi yên hàn!
 
Anh em mình qua những phố phường
Kỉ niệm dồn về sau hào quang đô hội
Hạt cơm thơm mặn nồng bao ngày mong mỏi…
Hát khúc tình thâm da diết ngọn nguồn
 
Tiễn em…
Đèn rủ sắc màu che nỗi hoàng hôn
Cái xiết tay quyện dây tình khít chặt
Bước xa quê hằn sâu chín khúc ruột
Áng mây trời in bóng biếc sông quê!...
 
*Nguyễn Văn Thái
3-2-2020*3380
*
 
G I Ọ T   N Ắ N G   C H I Ề U   V  Ư Ơ NG
 
 
Sang chiều… đã cổ lai hi
Ngồi mân mê những vân vi kiếp mình
Hát bao cung bậc nghĩa tình
Thở phào ngẩng mặt bình sinh kiên cường
 
Lá vàng buông níu vấn vương
Ta ơi lãng đãng khói sương côi già!
Lấm lem một thuở ta bà
Đo cây gậy đến nhẩn nha cửa thiền
 
Giọt trăng* thấu dạ bút nghiên
Gọi ban mai nắng tỏ biền văn** trang
Biển thơ mò cái ngỡ ngàng
Ngồi xe con gió mơ màng tự ru
 
Dặm đời mấy đỗi tơ vò
Chớp mi… cát bụi thiên thu… mịt mùng!
 
*Nguyễn Văn Thái
4-2-2020*3381
 (*)Nữ tính, tiềm thức, bí mật dấu kín, nguồn lực cuộc sống
(**)Một thể văn
*
 
V U   V Ơ…   C Ò N   E M
 
 
Bến thơ vò võ bóng tôi
Cánh mây mờ mịt phương trời ước mong…
Cậy em xoa nỗi riêng lòng
Giọt say còn lại thong dong qua cầu
 
Đêm ngày tìm chữ ghép câu
Vẫn chưa thấu cạn nổi bầu rượu mơ
Mây giăng thay tấm mành tơ
Cà phê nhỏ giọt thẩn thơ ngẫm đời
 
Đậm đà sau trước một lời
Hoàng hôn mê mải lòng thôi tròng trành
Hồn thơ rong ruổi bồng bềnh
Vi vu với tới mông mênh… thoa chiều!
 
*Nguyễn Văn Thái
5-2-2020*3382
 


 
 


 
Nguyễn Văn Thái 1949 29.01.2026 10:04:53 (permalink)
0
N H Ạ T   N H Ò A
 
 
Tận cùng!
Quăng được mấy thôi?
Cao tầng lơ lửng chơi vơi dốc chiều
Xưa kia cờ phất lệnh triều
Còn nay mười ngón gãi điều vu vơ
 
Nhạt nhòa nắng sải đường thưa
Nhạt nhòa mây gợi những thơ mộng hồn
Nhạt nhòa dòng nước diệu tuôn
Nhạt nhòa gió mới… héo hon đổi mùa
 
Mà thôi!
Chấp cái dư thừa
Thấu về sâu thẳm chuông chùa - tâm can
Vần thơ - vầng cỏ, miên man
Đằm đằm hương đất chứa chan tình đời!
 
*Nguyễn Văn Thái
8-2-2020*3385
*
 
L A N   M A N   N G À Y   T Ế T
 
 
Mấy ngày tết thẩn thơ mây gió
Góc sinh tồn vãn cảnh tầng cao
Cội nguồn thu gợi nôn nao
Tìm trong hiu quạnh ngọt ngào - quê, say…
 
Thân cát bụi chai ngày cõi tạm
Phận rạ rơm neo bám ủ mùa
Vườn thu nắng nhạt lá thưa
Rời quê khắc khoải tình xưa nghĩa đời
 
Cây sinh lá… ngát hoa… tươi quả
Quê mới lên hương hỏa ấm ngày
Kiếp tròn... nhẹ nỗi trần ai
Ruổi rong hồn gió vui hoài hư không
 
Nguyền trút bỏ… xếp khôn góc tủ
Gieo bình yên ấp ủ chồi non
Ngổn ngang vun gọn… vuông tròn!
Ngày xuân êm ả… dập dờn vườn thơ.
 
*Nguyễn Văn Thái
9-2-2020*3386
*
 
T Ô I   V À  T H Ơ
 
 
Trời xuân sải cánh tự do
Áo trần ai - cởi, sẻn so ưu phiền
"Nhân tình thế thái" - tìm quên!
Vườn thơ rắc thính ngấu men hương chiều
 
Bao năm hò hẹn, dặt dìu
Thi nhân - lửa đốt... liêu xiêu ngõ tình
Tâm nhang… khấn vái cửa đình
Nằm lòng thơ phú, rấm mình... ngọt câu!
 
Tằm ươm đượm biếc bể dâu
Rút từ gan ruột sồng nâu nhuộm lời
Óng vàng từng sợi mềm tươi
Mà nên gấm lụa đẹp ngời sắc hương...
 
Tình thơ đâu lạ người thương
Chữ nhân chữ nghĩa tà dương tang bồng
Tự tâm cong ngọn cầu vồng
Đôi bờ bồi lở thắm hồng nhân duyên
 
Nghĩ là: Thơ - gái thuyền quyên
Tim tôi đỏ đậm* cầm duyên - anh hùng!
 
*Nguyễn Văn Thái
14-2-2020*3390.f
(*) Quyết tâm, mạnh mẽ, dũng cảm. đợi chờ
Khung chiều lấp lánh sao Hôm
*
 
N G À Y   L Ễ   T Ì N H   N H Â N
 
 
Một ngày lên đỉnh đơn côi
Trời xanh lá đậm* mắt tôi nhuộm màu
 
Thẫn thờ lạc giấc chiêm bao
Mưa tuôn, ngấp nghé bờ rào tình nhân…
Chắc là hoa đã ngập sân
Cô - la** ngọt họng nàng Bân quên mùa!?...
 
Hão huyền
Gía lạnh trời mưa
Sang sông sáo lẫn mịt mờ…
bóng chim!
Bói ngày tìm cái lặng im
Váng ngầu
Tăm cá
Nổi chìm tương tư!
 
Mở lòng sót lại câu thơ
Nhâm nhi trải mộng rừng mơ ru mình!
 
*Nguyễn Văn Thái
14-2-2020*3391
(*)Thèm muốn, ghen tỵ, ích kỷ
(**) Kẹo sô cô la
 *
 
T Ì N H   Y Ê U   C Ủ A   T Ô I  II
 
 
Thềm hiên tiếng lá xôn xao
Hương đưa phảng phất... dâng trào niềm mơ
Đỏ duyên bến hẹn, đò chờ
Quả cau xanh bén vàng tơ lá trầu
 
Sắc xuân bình dị, mặc dầu
Trinh nguyên chân chất sồng nâu - yêu vì!
An nhiên rực rỡ xuân thì
Đẹp duyên xe kết bận gì cái tên!
 
Hạ về lửa rấm tình nhen
Gió thu quyến luyến, bén men rượu hồng!
Gối lòng áp má mùa đông 
Giao hòa xuân thắm ấm nồng lửa hương
 
Đậm tình trọn nghĩa yêu thương
Trăng lên sáng tỏ dòng Tương êm đềm…
 
*Nguyễn Văn Thái
16-2-2020*3392
 


 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 29.01.2026 12:59:29 (permalink)
0
T Ì M   E M   G I Ữ A   D Ị C H   C O V I D   -   1 9
 
 
Tôi đi tìm em
Ngày mùa đông, dưới hai nhăm độ!
Thế giới người như những hình nhân
Chỉ còn hai con mắt u buồn, nhận ra thân thuộc!
Sự bất lực lạc vào miền tiềm thức
Bầu trời vắng lặng, âm u…
 
Tôi đi tìm em
Đường lạnh tanh, nhà phố im lìm
Cổng nhà máy then cài khác lạ
Siêu thị mênh mông… bảo vệ vật vờ, ngáp ngủ
Bụi cuốn sân trường gió thổi, đìu hiu
Bàn ghế chỏng chơ bãi chợ tiêu điều…
 
Tôi đi tìm em
Kỳ họp hội thơ… báo dừng qua tin nhắn
Lệnh hoãn Ngày thơ*, làm tưng hửng bao người!
Hội đền làng cờ treo đành để rủ
Nghe Quan họ giao duyên phải xem băng cũ
Lễ giải hạn đầu năm - gửi sớ nhờ thầy…
 
Tôi đi tìm em
Giữa những người mặc blu trắng…
Bệnh nhân la liệt cả ngoài hiên
Ngơ ngác tìm em chỉ thấy những ưu phiền
Bao con mắt cạn dần giọt nắng...
Ngoài sân tuyết trắng phủ dầy
 
Tôi tìm em
Ở đâu?
Đọc báo mạng biết em vừa mất!
Khói lò thiêu u ám cả trời Vũ Hán
Mặt đất vắng thêm… không biết đến bao giờ…
 
Lời yêu thương vẫn còn vẳng đường mơ…
 
*Nguyễn Văn Thái
18-2-2020*3394
(*) Thơ Nguyên Tiêu
(Liên tưởng từ Vũ Hán)
 *
 
V Ề   M Ố I   T Ì N H   X Ư A
 
 
Biết nhau từ thuở tồng ngồng…
Tóc tơ lạc mộng, tình không bao mùa
Của giời! Không thể bán mua!
Bồ hòn làm ngọt… cầm bùa chiêm bao
 
Trông chờ bảy tuyết năm tao
Dửng dưng, người ở chốn nào?... Dửng dưng!
Sông quê con nước lưng chừng
Đò sang cũng dở nửa lưng, nửa đầy...
 
Dòng xanh in bóng, vờn mây
Ngóng người
tăm cá!
lặng ngây góc đời
Khát khao, níu giữ bầu trời
Mênh mông vũ trụ
mù khơi xa lìa…
 
Giờ ngồi đếm bước thia lia
Nát nhàu bóng nước... xa mờ sóng đưa
Bờ chênh bến vắng lòng mưa
Chỉ còn mảnh vỡ tình xưa... chỉ còn!...
 
*Nguyễn Văn Thái
20-2-2020*3395
*
 
T I Ế N G   N H Ạ N   K Ê U
 
 
Sáng vô tình
Vãng vườn thơ như ngày qua cũ!
Ngâm bài thơ về mùa xuân…
 
Thinh không tiếng chim
Khản vọng càn khôn
Nghe nhói trong tầng sâu thẳm
Rưng rưng
Chân buốt giá dọc câu thơ
Rõ tiếng nhịp tim ai khao khát, mong chờ
Cùng tiếng nấc chìm vào số mệnh…
 
Gió lay rèm
Thức tỉnh
Muốn gửi nắng vàng về phương tiếng nhạn
Cầu xanh thắm mùa xuân!
 
*Nguyễn Văn Thái
22-2-2020*3396
 *
 
Ư Ớ C   V Ề   Q U Ê   C Ộ I
 
 
MEN triền xứ lạ phồn hoa
THEO gương mẫu tử - đóa hoa Cát Tường*
CÂU thơ đưa võng ru thương
HÁT từ tâm khảm… tà dương ấm nồng
 
À… ơi… mong ước phúc hồng
ƠI chiều thơ mộng mát dòng, bình yên!
TÔI quên buồn chán, ưu phiền
VỀ vui thơ phú du miền thanh cao
 
NHẶT trong hiu quạnh, ba đào
TIẾNG yêu tha thiết dạt dào niềm say
CHIM bằng sải rộng cánh bay…
RƠI vào ảo mộng thỏa ngày yêu tin
 
VƯỜN quê hồn trải cánh sen
NHÀ xưa… vương vấn mờ xen mây trời    
“MEN THEO CÂU HÁT À ƠI
THEO VỀ NHẶT TIẾNG CHIM RƠI VƯỜN NHÀ”**.
 
*Nguyễn Văn Thái
23-2-2020*3397
(*) Xem sự tích hoa Cát Tường
(**) thơ Trúc Lâm
*
 
S  Á N G    X U Â N
 
 
Tinh mơ vườn thắm hồng tươi
Mát trong lóng lánh sương trời thanh xuân
 
Vô tình làn gió trinh tân
Lay bông Bách Hợp Trắng* ngần ban mai
 
Sáng xuân tha thướt gót hài
Thoảng hương bưởi ngát hoa cài vờn mây
 
Nồng nàn nắng ấm tình say
Nhành mai ong hội rộn bay la đà
 
Lung linh hồng tím kiêu sa
Dặt dìu làn gió ngọc ngà vườn xanh
 
Nắng đan kẽ lá buông mành
Nghe trong sương khói phong thanh… hương trời.
 
*Nguyễn Văn Thái
24-2-2020*3398
(*)Sự trong trắng, thanh nhã


 
 


 
Thay đổi trang: << < 136137138 > >> | Trang 138 của 142 trang, bài viết từ 2056 đến 2070 trên tổng số 2125 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 10 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9