Đời thơ

Thay đổi trang: << < 585960 > >> | Trang 60 của 70 trang, bài viết từ 1771 đến 1800 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 05.11.2025 14:59:13
0
C Ô   G Á I   N Ô N G   T H Ô N
 
 
Nàng gặt lúa
                     mùa đang về hối hả
Tôi gặp nàng
                      chân bước dồn vội vã
Nàng là cô gái nông thôn!
 
Ngày trôi đi
                      tuần sau tôi lại gặp
Vào cuối mùa nàng gánh rạ lằn vai
Còn tôi bắt đầu gieo hạt…
 
Nàng chỉ cười...
Chúa đã an bài!
 
Nguyễn Văn Thái
76/1-12-1971*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 07:44:38
0
N G Ư Ờ I   V Ợ   T R Ẻ
 
 
Anh lên lớp em theo anh lên lớp
Anh soạn bài em cũng soạn bài
Anh dạy học sinh em cũng dạy học sinh
Anh phải làm gì em cũng làm như thế
 
Sáng - trưa - tối... đêm về thủ thỉ
Chỉ khác anh: đầu bếp chuyên cần.
 
Nguyễn Văn Thái
77/3-11-1971*
 (Vợ chồng anh D, chị L dạy cIII Xuân trường)
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 09:08:46
0
T Ô I   M U Ố N
 
 
Tôi rất muốn làm thơ
Thả hồn theo ngọn gió
Dập dềnh sóng biển ru
Bồng bềnh tầng mây trắng
Giữa Ngân Hà lung linh
 
Tôi muốn trái tim tôi
Rung lên hòa nhịp đời
Sâu lắng và du dương
Mê hồn chuông chùa ngân
Giữa vòng trần nhân quả
 
Tôi muốn tầm mắt tôi
Mênh mông trườn đồng nội
Ngút ngàn biếc dòng sông
Đắm mờ sương thinh không
Cánh cò bay… bay mãi...
 
Tôi ước giữa trời cao
Long lanh ngôi sao sáng
Tôi ước đáy biển sâu
Tinh khiết hạt ngọc châu
Và trời ơi tôi muốn
Thảo dân trong cuộc đời!
 
*82/12-12-1971*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 10:09:33
0
N H Ư   Q U Ỉ   N H Ư   M A
 
 
Kẻ cuồng tín nói nhiều đến quỉ
kể nhiều tên của các loại ma
Tôi chưa kịp hình dung ra quỉ thật
Cũng không thấy bóng dáng loại ma nào
 
Ở nơi đây tôi thấy
ở nhiều nơi tôi tới
tôi hiểu...
rằng cũng là quỉ, là ma
của những tâm hồn cao thượng, tự do.
 
Nguyễn Văn Thái
83/22-12-1971*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 11:52:28
0
K H I   S A Y
 
 
Khi say
thời không còn trời đất
không có trên không có dưới
Chỉ mình say
 
Và tất cả
chỉ có ta
duy nhất!
 
Nguyễn Văn Thái
84/22-12-1971*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 14:31:34
0
C H I A  T A Y  Đ Ồ N G  N G H I Ệ P
 
Thôi nhé các anh đi!
Tôi viết vội bài thơ
             tặng hai anh lên đường đánh Mỹ
Hai anh đi
              nhớ lấy đừng quên
                            mái trường thân thương
Tối hôm nay gặp mặt
              hội đồng lưu luyến
                                       chia tay
                                                  các anh đi
Tôi không biết nói gì
               chỉ có con tim xúc động
                                viết bài thơ hoan tiễn
Trái tim run lên
                 đôi tay ngượng nghiụ
                                người tôi run lên
                                       chia tiễn các anh
Bằng những bài ca
         bằng tiếng đàn ghi ta
                  bằng tình đồng chí
                        bằng sức mạnh và bằng ý chí
tấm lòng những người ở lại
Các anh chiến thắng trở về.
 
Nguyễn văn Thái
85/23-12-1971*
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 16:00:56
0
V Ả I   S I - M I - L I  V À   G A - B A - Đ I N
 
 
Ừ thì công nhận
                        vải si - mi - li
                                          mặc rất diện!
Giữ nếp
              chóng khô
                               may bộ com - lê
                                     tuyệt ơi là tuyệt!
Ừ thì thừa nhận
                        vải ga - ba - đin
                                         cũng rất oách!
Mặc ngày hanh khô
                                   đường dài bụi đất
Vải ga - ba - đin
                                  không hề thấy đất!
 
Chọn loại vải nào
Cần suy ngẫm tùy theo!...
 
Nguyễn Văn Thái
86/29-12-1971* .
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 16:44:08
0
H Ã Y   H I Ể U   C H O   A N H
 
Anh tặng em những bài thơ
Em đừng giận!
Tình anh chân thật
Đừng làm tim anh đau
Như cật nứa xanh cứa dạ
Những bài thơ muốn gửi em tặng người yêu
 
Bao năm tháng
ước cùng em chung bóng
Vẫn đợi mong
ngày đẹp nắng đôi ta
Nói đi em
bằng một bản tình ca
bằng lời thủ thỉ
Cả bằng bão tố!
 
Anh đợi em
chân tình!
 
Nguyễn Văn Thái
87/4-1-1972*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 18:06:57
0
D Ạ M   H Ỏ I
 
 
Lần này đi dạm hỏi
Anh chẳng nói điều gì
Lặng lẽ dẫn em đi
Về nhà, em khỏi sợ
 
Biết nói ra làm sao
Lặng im về đến ngõ
Con đường thì ngắn quá
Nói với em lời nào?
 
Bảo anh đi, anh đi
Trái tim khô khốc, dại
Còn em trong ngại ngùng
Giục anh đi, anh đi
 
“Quê hương” ơi! Vương vấn
Dẫu đò sang bến thương
Anh ngơ ngẩn giữa đường
Ôi! “Quê hương”!... “Quê hương”!…
 
Anh nói làm nữa chi!
Lòng em thêm đau khổ
Sao anh lại dối lòng
Tình em thành dang dở.
 
Nguyễn Văn Thái
88/4-1-1972*
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 06.11.2025 21:14:35
0
Đ Ỗ   Ơ I!
 
 
À ra như thế
mày cũng xanh à?
Mày có nhớ công
tao chăm bón không?
Tuy không trực tiếp 
bón chăm cho mày
Nhưng có bàn tay
của tao góp sức
để mày xanh cây
 
Đỗ ơi thế đấy
tao biết tỏng rồi
Mày sợ mọi người
chửi mày lém lỉnh
sợ mọi người khinh
Mày mới lại xanh
giả điều ra quả
ra điều tốt tươi
 
Công tao toi rồi
tao đếch cần đâu
Mày xanh thì xanh
mày lụi thì lụi
Vui tao vẫn vui
tao không phải lười
tao không cần lém
không hèn như mày.
 
Đỗ ơi, đỗ ơi!
 
Nguyễn Văn Thái
89/1-1972*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 07.11.2025 11:15:55
0
N G À Y   Đ Ầ U
 
 
Ngày đầu tiên trong gian buồng xa lạ
Tôi gọi người con gái ấy là em
Khi trong tôi chưa thấy có men say
Miệng tôi nói mà trái tim lạnh giá
 
Ôi trái tim đang nồng say ngây ngất
Và ơi nàng hãy tha thứ cho tôi
Tôi bên nàng, chỉ ở bên nàng thôi
Nàng đang yêu còn tôi thì hờ hững
 
Em biết không, rượu tôi đã uống
Chén tình buồn làm tôi thấy đắng cay
Hoa thắm sắc không tỏa hương ngào ngạt
Ong đâu tìm yêu chốn ấy đời hoa
 
Ơi trái tim đang nồng say ngây ngất
Hãy hiểu tôi… hãy hiểu tôi… và hãy hiểu tôi!
 
Nguyễn Văn Thái
90/1-1972* .
(Dì tôi muốn gả tôi cho cháu một người quen)
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 07.11.2025 13:56:54
0
N H À   T Ớ
 
 
Nhà tớ nghèo vào tốp đầu trong xóm
“Dân số” đông lại toàn những ăn không
Cháu tớ đấy! Ông anh sinh nhiều lắm
Nên đắng cay gắn chặt lấy đời “ông”
(Anh thường phải chạy vạy với loay hoay
Mới đủ gạo nuôi “lũ tầm” ăn dỗi)
 
Bố tớ yếu, người gầy run lẩy bẩy
Ốm quanh năm mà không có thuốc thang
Mẹ tớ già nhưng vẫn phải đi làm
Cố lo đủ bữa non bù bữa đói
(Hết bữa này chơi vơi lo bữa tới
Kiếm đồng nào tiêu hết sạch, lại lo)
 
Chị dâu tớ dở dại lại dở khôn
Cứ vài ngày lại phát cơn điên dở
Chị như vậy nên ông anh mệt mỏi
Một mình nuôi đàn con dại qua ngày
(Đứa đang bò, đứa còn bế trên tay
Đứa lớn nhất ở tận Hà Tây
Đứa thứ nhì vẫn còn trong quân đội
Năm đứa kia thơ ngây rách rưới
Vào trong nhà có đủ loại mùi “hương”
 
Tuy rằng thế các cháu vẫn tới trường 
Ông anh hiểu đời theo cày là khổ)
 
Vườn tớ rộng, cỏ làm không hết chỗ
Quanh năm bòn cũng chỉ đủ rau ăn
Nhà tớ to là cái xác không hơn
Chỉ không dột vào những ngày có nắng
Ao tớ rộng nhưng chỉ dùng để tắm
Trời đổ mưa, chẳng thấy cá vượt bờ…
 
Nhà tớ đấy, ôi buồn! Thương! Thương quá!
Mỗi lần về nhìn thấy lại xót xa...
Vườn trước nhà, thày tớ vẫn trồng hoa
Mùa xuân đến những bông hồng thắm đỏ
Hương thoang thoảng, lan khắp vườn khắp ngõ
Cả không gian thanh ngát dịu ngần mơ
 
Ngắm kỹ mà xem giàn hoa nhà tớ
Vẫn đượm hương rực rỡ sắc thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
92/1-1972* .
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 07.11.2025 15:00:18
0
 C H À O   A N H   C H I Ế N   S Ĩ
 
 
Tôi ngả mũ nghiêm trang chào anh chiến sĩ
Đầu đội mũ có ngôi sao toả sáng bầu trời
Tim anh hoà nhịp thở muôn nơi
Ôi! Tổ quốc có hình anh lồng lộng
 
Hai bảy năm trời tôi hằng muốn đi xa
Không! Phải nhân với ba trăm sáu lăm ngày lấy chẵn
Lại đem nhân với hai tư tiếng thời gian
Nhân thành phút thành giây...
Chưa đủ nói cái khao khát lòng tôi thành chiến sĩ
 
Ôi cái tên: Chiến sĩ!
Có dễ gì ta khắc đẹp trái tim
Và cái say đến với ta phải đâu là chốc lát!
Ta đã đi qua bốn nghìn năm nghe tiếng hát ôngcha…
Ta hiểu hơn ai cái tên Chiến sĩ
Đẹp diệu kỳ ở thế kỷ hai mươi
 
Đêm hành quân
Bỗng dưng ta nhớ quê hương...
Ta vẫn theo gấp đoàn quân xuyên rừng vượt núi
Để cùng thơ nâng cánh tâm hồn
Bay theo ước mơ thế kỷ
 
Ta lấy đất đồi làm giường ta nghỉ
Lấy cỏ cây làm chiếu ta nằm
Lấy trời làm nhà gội mưa tắm nắng
Lấy núi làm tường hoa đẹp cảnh
Lấy bao đạn thay gối mềm em tặng
Lấy súng làm bạn ta vui...
Em sẽ cười khéo thế anh yêu
 
Tôi liếc thời gian nghe hướng trời hửng sáng
Gà gáy canh năm xóm núi xôn xao
Tôi ngả mũ nghiêm trang kính chào buổi sớm
Đầu tựa bên ngôi sao toả sáng bầu trời
Ôm sườn đồi nghe nhịp thở muôn nơi
Làn khí chuyển trong tôi man mát
 
Trên lá cỏ chú chuồn chuồn ngủ muộn
Tựa vào núi...
Mặt trời lên
Chú vươn cánh bay xa.
 
*95/6-1972*Khoan Dụ
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 08.11.2025 08:57:57
0
N H I Ệ T   H U Y Ế T
 
 
Nhân loại ơi!
Hãy quẳng tôi xuống vực sâu
Hãy tung tôi lên theo ánh hào quang rực rỡ
Để tôi nghĩ,
                  tôi cười
                               tôi tranh đấu!
Cho Người
Suốt đời tôi.
 
*Nguyễn Văn Thái
96/6-1972*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 08.11.2025 09:33:09
0
A N H   L Ạ I   G Ặ P   E M



Anh lại gặp em
vẫn dáng em gánh nước
vẫn xinh tươi trong màu đỏ biếc
gánh chiếc cày
một buổi sáng tơ duyên

Ôi! Nàng tiên!
Anh muốn đặt tên em là nàng tiên áo đỏ
Anh vẫn hiểu
em chẳng bao giờ nhận nó
chỉ cười,
không nói...
rất duyên!
 
Anh chưa ra cánh đồng
thời gian trong vòng quay chặt chẽ
chưa thấy dáng nàng tiên
đi sau cày hay trên chiếc bừa quê mẹ
để tặng em lời hát chân tình

Anh chưa biết em
tuổi trăng tròn... mười tám?
nhận ra em trong dáng nét xinh xinh
Khi gặp em - bông hồng rực đỏ
Anh bói duyên tình trong trái tim em.

Nguyễn Văn Thái
97/1972*

 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 08.11.2025 11:35:53
0
T R Á I  T I M  K H Ố I  Ó C  L I N H  H Ồ N
G I Ữ A
Q U Á  K H Ứ,  H I Ệ N  T Ạ I,  T Ư Ơ N G  L A I
 
 
Khi quê hương
ông bà
cha mẹ
những người bạn và những người thân
đã lùi lại sau ta
chỉ còn trong trí nhớ
Ta mới hiểu hết việc làm rất nhỏ
sau tiếng khóc chào đời
Bàn chân càng mài mòn bao dặm đường đất Mẹ
thì quê hương càng đậm trong tim
 
Ta vẫn lên đường!
Bởi ta nghĩ tới những miền quê đẹp
và quê hương ta đang bị bom thù tàn nát
Cha mẹ còn lo làm chiếc hầm chữ A cho các em ta
Ngày nghỉ phép đầu tiên ta còn phải góp thêm
hòn đất
 
Ta hiểu đường ta đang đi
nhiều gai và mật đắng
cả thần chết bên đường phục sẵn
Ta vẫn đi để dáng của ta đứng thẳng
còn hơn phải khom lưng trong tủ kính pha lê
 
Ta đi
nguyện làm giọt nước giữa biển khơi
làm ngôi sao nhỏ giữa bầu trời
làm hạt phù sa…
Dù thần chết có bên đường phục sẵn
Hay giữa mùa xuân
tay có run rẩy hái một nhành hoa
 
Đường ta đi hôm nay
sẽ có tiếng cười và nước mắt
Ta không sợ màu trắng đau thương
sẽ không dùng hoa xua đuổi sầu buồn
không dùng nhạc buồn để sắp thành bài ca
cuộc sống
không ngồi thiền đường tìm chân lý ở trần gian
 
Ngày hôm nay
ngày cầm súng, trồng lúa, trồng hoa
không phải là ngày thân ta trong chiếc áo
cà sa lộng lẫy
Đích càng xa ta càng hiểu sâu thêm chân lý ở đời
Kẻ thù không đương nhiên thu lại đám mây đen
cho ta một mảnh trời xanh
không ngượng tay khi vẽ lên cánh chim hoà bình
ảo tưởng
không bao giờ khoác tay ta cùng ngắm vòng lượn của chim câu
Ta phải tự phá hoang cuốc đất gieo hạt chăm bón và gặt lấy
Trái tương lai nằm trọn trong tim ta và ở trong đầu
 
Ta còn phải đi
dù pháo sáng và bom nổ chắn đường
dù mọi thứ mà bộ óc lầu Năm góc nặn ra để chặn bước chân người Chiến sĩ
 
Ta đi giành tương lai!
 
Nguyễn Văn Thái
98/8-11-1972* .
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 08.11.2025 12:30:38
0
Đ Ê M   M Ư A   T H U

Gió thu về xao xác
Mưa rả rích mái đêm
Gió lạnh thấu buồng tim
Giọt buồn gieo thương nhớ

Mưa dài xa bờ suối
Ánh trăng lu ảo mờ
Đã ngái càng thêm xa
Tình dâng lên đắm đuối

Nhớ thương, anh đêm thức
Gửi hồn theo gió thu
Gửi buồn hiên tơ vò
Gửi tình về nơi ấy
 
Đêm mưa - đêm gía buốt
Mưa… mưa hoài! Cô miên
Đất nước chia hai miền
Tình ta chia đôi ngả

Thêm rộng vòng tay ái
Chờ ngày về gặp nhau
Không mưa hoài nữa đâu!
Khi mùa xuân trở lại

Nguyễn Văn Thái
100/17-11-1972*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 11.11.2025 07:45:09
0
T Ì N H   Y Ê U   C H I Ế C   X E
 
 
 
Đến với “em” khi hai miền súng nổ
Trọn nghĩa với đời, anh chung thuỷ cùng “em”
Hai chúng ta đi vào trận tuyến
Gian khó không lùi, không tiếc tuổi xuân
 
Đường hành quân anh đi cùng “em”
Chuyện tâm tình không ngừng ngơi nghỉ
Tiếng hát “em”ngân mặc bày “quạ” Mỹ
Hướng tới ngày thống nhất Bắc Nam
 
Buổi đầu tiên mình mới làm quen
Thấu hiểu tấm lòng, con tim tường tận
Rồi mai ngày trên đường ra trận
Thắm thiết bên nhau say đắm chuyến hàng
 
Giúp anh hay rõ những bệnh ban
Hãy rõ ràng, anh lên sử lý
Đòi như thế có được không “em” nhỉ?
Ngân ròn lên “em” nhé xe ơi!
 
Hẹn cùng “em” trong lát nghỉ ngơi
Chăm chút “em”, làm “em” đẹp dáng
Da “em” xanh - hòa xanh màu đất
Bụi không vào kẽ hở buồng hơi
 
Biết rằng “em” sắt đá thuỷ chung
Ngày nắng mưa, đêm đông rét buốt
Vẫn cùng anh tuyến hàng “em” lướt
Tới chiến trường không tiếc máu xương
 
Hãy cùng anh đi trọn con đường!
Tổ quốc gọi vì tự do công lý
Ôi đất nước xinh tươi muôn vàn yêu quí!
Ta đi giành Độc  lập - Tự do.    
 
Nguyễn Văn Thái
102/12-1972*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 11.11.2025 10:23:18
0
M Ọ I   N G Ư Ờ I   C H I Ế N   Đ Ấ U
 
 
Ban mai mành chưa kịp cuốn bức
Xóm yên bình ôm những mái nhà tranh
Nhà ai đó hé hồng ánh lửa
Gà trong chuồng chưa kịp gáy hết canh
 
Đêm trời khuya trong căn phòng nhỏ
Nét chau mày đằm những phút suy tư
Ánh bình minh nụ cười tươi nở
Không gian xanh tung cánh vẫy ngọn cờ
 
Gió đông chùm màn đêm, rét buốt
Ánh đèn loang chập choạng ngõ đường đi
Anh đến với chiến sĩ thân thuộc
Anh soi sáng cuộc kháng chiến trường kỳ
 
Ôi những mái nhà yêu nhỏ bé
Ủ biết bao người lính ấm tâm hồn
Chiếc giường êm nhường cho chiến sĩ
Bát chè xanh ngát đậm nghĩa xóm thôn
 
Mọi người cùng quyết tâm chiến đấu!
 
Nguyễn Văn Thái
105/12-1972*.
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 12.11.2025 08:34:28
0
T Ô I   N G H Ĩ
 
 
Mỗi khi lắng hình ta ngắm kĩ
Tạo hoá vẽ vời thấy ngạc nhiên
Sau lát thời gian là thay đổi cả
Cái xa xưa chẳng đứng lại bao giờ
 
Một giây qua, ôi  thôi  là mất!
Còn nữa đâu ta níu kéo làm chi
Hãy rượt đuổi những gì đang tới
Đón tương lai trong phút lặng thầm
 
Đừng ầm ĩ, thời này đâu có thế
Tiếng chuông vàng cũng cẩn thận nghe
Nếu chuông để bên bờ vực hiểm
Mà chân ta chưa có đế vững vàng
 
Người im lặng chưa hẳn là quì gối
Chỉ bởi đời không đáng nói mà thôi
Ôi! Nếu Hec - Tô - Ma - Lô sống lại
Hẳn ông ta cũng phải mỉm cười.
 
Nguyễn Văn Thái
120/30-6-1973*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 15.11.2025 09:23:40
0
P H Ậ N   O A N   L Á   C H Ắ N
 
 
Trời giận dữ ném chiến tranh xuống đất
Thôi thúc chàng kỵ sĩ lên đường
Trên lưng con tuấn mã
Tay chắn, tay gươm
 
Hướng chiến trường chàng tung vó ngựa
Đầu chập chờn vòng nguyệt quế tung bay
Móng ngựa dập đều
Mặt đất chuyển lay
 
Kia rồi chiến trường đang rực lửa
Tiếng gầm vang rung động vòm trời
Chàng xông tới nơi ngút cao ngọn lửa
Thanh kiếm tít quay đâm chém quân thù
Và lá chắn oai hùng nơi chiến trận
Cùng cánh tay chàng bảo vệ tấm thân yêu
 
Nhưng than ôi từ trong hỗn loạn
Một mũi tên bay trúng tim chàng
Chàng đớn đau quằn quại
Trong cơn đau chàng tự hỏi vì sao?
Một ý nghĩ trong đầu: Lá chắn
 
Máu bốc lên đầu chàng rực nóng
Dùng hết sức bình sinh giơ thanh kiếm lên trời
Một giây thôi: Chiếc lá chắn tơi bời...
Thanh kiếm cũng rời tay
Rồi chàng ngã ngựa
 
Bàu trời xanh đôi cánh tay run rẩy
Như muốn với cành nguyệt quế vinh quang
Con ngựa chiến bên chàng lặng yên gan góc
Hiểu được chăng chiếc lá chắn vụn tan!!!
 
Nguyễn Văn Thái
147/21-8-1974*
(Những số phận thấp hèn và bị phụ thuộc trong xã hội)
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 15.11.2025 09:52:38
0
C H U Y Ệ N   T Ì N H   T Ừ   C O N   B Ố I
 
 
Anh cùng em trên đồng quê mẹ
Khi lũ về đe doạ xóm ta
Hai xóm cùng chung lưng chống lũ
Giữ màu xanh thắm mãi quê ta
 
Chuyện tình yêu bắt đầu từ đấy
Con bối vươn sừng sững chắn sông
Tình đắm say quyện hương đất mới
Cái nhìn riêng làm má em hồng
 
Lòng xốn xang tình trăng vẫy gọi
Ở bên em tim đập bồi hồi
Bối lặng nghe con tim khẽ nói
Gió vờn trên mái tóc em say…
 
Con bối làng phải cao chắc nữa
Lắng nghe em kể chuyện quê nay:
“Mùa vụ này đang vào trận thế
Chắn bằng được ngọn lũ đầu mùa
 
Lại nhớ ngày đầu mùa nước lũ
Chuyện đi làm chúng bạn đùa vui
Nhắc đến anh, trêu em ngượng quá
Anh nhìn em, em ngượng vô cùng
 
Sửa chái nhà trở thành chỗ ngủ
Cho em, thày bảo vậy anh à
Lo gia đình lũ về đỡ khổ
Một chiếc thuyền thày đã đan xong
 
Còn bao chuyện đã nghe em kể
Chuyện mẹ sinh em nhỏ tối qua
Thư anh trai gửi về khoe khỏe”...
Sao nhớ bằng hình dáng của em...
 
Nắng tháng năm vãi tràn bãi mía
Bối vươn cao ôm ấp làng ta
Màu cỏ mới xanh tươi đón gió
Lúa vàng ươm phơi phới quê nhà
 
Chuyện tình mùa lũ phũ phàng
Đi trên con bối quanh làng mộng mơ.
 
Nguyễn Văn Thái
148/5-1974*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 15.11.2025 11:56:43
0
C H I Ề U   T R Ê N   Đ Ấ T   B Ạ N
 
 
“ Khách”(*) xe vào nghỉ bản doanh
Lái xe nằm khểnh, rừng xanh ru hồn
 
Tiếng chim - nốt nhạc vơi buồn
“Tay - Lo tự thú” - vùi chôn nỗi sầu
 
Đệm xe thay chiếu đêm thâu
Nghêu ngao đất lạ, đếm sao trên trời
 
Buồn thì ngồi viết thơ chơi
Gửi vào ký ức tình nơi chiến trường.
 
Nguyễn Văn Thái
149/6-3-1974*
Xtung treng
(*) Thủ trưởng đơn vị
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 15.11.2025 12:19:52
0
S Ắ P   M Ư A
 
 
Lạ kỳ cho kẻ “trượng phu”
Gió lên - người khát, mình thu lu lòng
Mưa to - hoảng sợ vô cùng
Cứ như mình chịu rốn cùng hiểm nguy
Đường trơn dốc ngược xe đi
Tay run, lòng rợn chi chi biết nào…
Lệch cười… thở dốc…  lao đao
 
Đi đi!
Hạnh phúc đợi chào mười năm!
 
 
Nguyễn Văn Thái
150/11-6-1974*D405 - F471, E36
(Xe đi đường Trường Sơn lo nhất là trời mưa)
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 15.11.2025 13:52:28
0
K H I   T Ô I   L À M   T H Ơ
 
Khi những chiếc màn bắt đầu ngự trị
tự tình bằng ngôn ngữ âm thầm
đứng trang nghiêm chụp đêm, tập hợp
Khi tiếng nói của con người im lặng
hằn vào mọi vật bằng những sóng âm thanh
đi vào tầng thế kỷ
nhường cho lũ côn trùng đua nhau rên rỉ
Khi mọi vật quanh tôi vào giấc mộng thần tiên
chuyện với nhau bằng ngôn ngữ của mình riêng
Và khi chiếc bánh xe thời gian
một vòng quay được thiêng liêng
vì sự sống bắt đầu từ đó
Là lúc nàng thơ đợi tôi
nơi thẳm sâu con tim nhỏ
 
Tôi đến tìm nàng
trí nhớ niềm tin
theo những con đường do vết nghĩ suy
Những con đường thấp thoáng bước chân đi
mang đến cho nàng trái tim đầy máu
Và tặng nàng bông hoa buồn rầu hắt héo
Đi bên tôi là tên hộ vệ linh hồn
khổ đau buồn chán
 
Nàng quá khắt khe
trên cao tôi không tới
tôi vật nài năn nỉ vẫn không nguôi
Mệt mỏi tôi bước đi trong vũng lầy trí tuệ
để được nàng ban thưởng phút yêu thương
 
Tôi vẫn đi
trên những con đường mòn vết nghĩ suy
những con đường thấp thoáng dấu chân đi
Cho đến lúc
nàng thổi vào tai tôi những lời tình ái
vẫn từ trái tim tôi
Thưởng cho tôi chiếc hôn duy nhất
phần thưởng cao quý  trên đời
để tôi ngất say trong niềm vui sáng tạo
khoan khoái reo mình vào giấc ngủ nghìn xưa
 
Khi những chiếc màn phải nhường ngôi bá chủ
nằm ngổn ngang bên người bạn lãng quên
Khi mọi âm thanh tràn về hỗn độn
Và mọi vật rỡn đùa dưới nắng vàng tươi
Tôi lại bắt đầu từ tiếng nói êm tai
không thể nào khác hơn!
Từ âm thanh mệnh lệnh
Có thể nào khác được
ở trên dải Trường Sơn?
Tôi chết dần theo việc làm
với lòng ngưỡng mộ biết ơn
với tâm hồn
tình thơ
tin tưởng
 
Đem tất cả những gì trong tầm sâu có được
dâng hiến đời trí tuệ của mùa xuân.
 
*151/5-1974*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 09:14:52
0
N Ó I   V Ớ I   C H I Ế C   Đ Ồ N G   H Ồ
 
 
“Em” vẫn tự cho “em”- người đàn bà lộng lẫy
Với vẻ mỹ miều sẽ chiếm được tim anh
Tiếng “em” ngân lên anh sẽ quên tất cả
để yêu “em” hơn mọi thứ trên đời
 
Nhưng không!
“Em” sẽ là vô duyên…
sẽ bị lãng quên ở cõi trần này
nếu như “em” không là người lính gác
canh thời gian trước cửa phòng anh.
 
Nguyễn Văn Thái
145/21-8-1974*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 10:44:41
0
“B À I   T H Ơ”   T Ô I   Y Ê U
 
 
Khi tim tôi bắt đầu biết rung động
Tôi đi tìm “bài thơ” đẹp hằng mong
Tôi gặp ông đúng ngày ông nổi giận
Tôi hỏi ông có biết một “bài thơ”?
 
Ông trả lời: Không biết đọc thơ!
Nên không biết “bài thơ” tôi khao khát
Tôi hướng nhìn túi ông giấu kín...
Một người làng biết ý bảo tôi:
- Trong túi ông có “bài thơ” tuyệt tác!
 
Một sáng mai tôi nói nhỏ với bà
Xin cho đọc “bài thơ” ông viết
Phải lâu lắm, sau những lời tha thiết
của tôi bà mới lấy dùm cho
 
Một “bài thơ” tự do
Mà tôi hằng say đắm
Tôi đọc thơ ban ngày
Đêm về tôi tập ngâm
 
Một “bài thơ” tôi yêu
Bằng trái tim khát cháy
Cuồn cuộn tựa triều dâng
Say xưa trong gió xoáy
 
Tôi ngâm thơ say mê
Ngâm cả trong giấc mơ
Chim ca bên khung cửa
Trời xanh muôn áng thơ
 
Tôi hát trong ánh trăng
Những lời thơ du dương
Chén rượu tình nồng đượm
Bên dòng sông ngát hương
 
Dưới trời sao bà lắng nghe tôi hát
Cùng cây đàn hòa điệu bên tôi
Soi sáng “bài thơ” bằng trái tim yêu
Ôi hạnh phúc sao! Tấm lòng người mẹ!
 
Kìa ông đến, mang tờ sắc lệnh!
Im lặng đến rợn người
Xé toạc tờ giấy
Chép “bài thơ” của ông - ca ngợi tự do
 
“Bài thơ” nay đã bán cho
Một chàng kỵ sĩ giang hồ: Ba trăm
Thương ôi! Tác phẩm trăm năm
Trong tay kỵ sĩ nát tan mất rồi…
 
Vẫn thường nhớ đấy “thơ” ơi
Đâu còn say nữa tim này thiết tha.
 
Nguyễn Văn Thái
146/15-8-1974*
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 11:36:44
0
N H Ữ N G   D Ò N G   S Ô N G   V U I
 
 
Như những dòng sông
                                muôn màu vẻ đẹp
Như những bài ca
                          hạnh phúc mọi người
Đã ngốn đi bao mồ hôi
                                                máu đổ
Để lại lớp phù sa
                             cuộc sống xanh lên
 
Có những cái đầu
                          những tâm hồn vĩ đại
Từng ngâm mình
                   cho đẹp những dòng sông
Kho báu vật
                    kinh nghiệm của cha ông
Được gửi gấm
                          muôn đời
                                           làm vật kỷ
 
 
Món quà khổng lồ
                               ban đi
                                      trừ thượng đế
Bằng mồ hôi
                              và máu thành nên
 
Giây hạnh phúc đời tôi
               ngâm mình trong dòng sông
Đôi bờ
                  trang giấy trắng tinh thơm
Nằm gọn gàng trong tủ kính
                                          sẵn sàng đi
Nơi đó nhiều niềm vui
                                   kỳ vọng của tôi
Không phải riêng tôi
                   không hạnh phúc trên đời
Không phải riêng tôi
                                    biên thuỳ xa lạ
Không phải riêng tôi
                                  số phận hận đau
 
Nơi đó
     những con đường tôi bước
                             phương trời tôi đến
Bao ngọn gió lành
                          buồm căng
                                           tôi bay lên
Tôi sảng khoái hăng say
                vừa trút khỏi bụi đời tác hại
Trong đầu tôi và tay tôi
                                  là tất cả trên đời
Nhưng đôi khi nhói đau
Bơi trong dòng sông
               vô tình gặp kẻ cùng số phận
Không sao!
                        ít lắm
                                         rất tự nhiên
Có hay chăng
                     cùng dạng khác tâm can
Trong say sưa
                  tôi sẵn sàng tìm đến
                                    một dòng sông
Ngâm mình sâu trong ấy
                                rượi mát tâm hồn
Những dòng sông
                   những cuốn sách trên đời.
 
*152/10-6-1974*F471 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 12:43:31
0
Đ Ờ I   T Ô I   H Ô M   N A Y
 
I
Tôi sống đây mà hồn nơi quê mẹ
Mơ mộng hoài tình cũ nặng nề phai
Thời gian ôi! Trống trải tháng năm dài
Vô nghĩa cả, phải chăng nơi đất lửa?!
 
Đời sang xuân hoa nhìn còn bỡ ngỡ
Xưa rìu cùn đã lỡ vạt nên khuôn
Đi suốt đêm băng biển giá cô đơn
Có bao giờ một nhành thơm tay trọn!
 
Đời nhạt tình, cô buồn đêm vũ hội
Giữa đô thành lạnh ngắt bãi tha ma
Nhìn môi tươi loá thành bức tranh nhòa
Kim trích đời - những loài hoa sắc nước
 
Lạc giữa biển vui dạt dào sóng giỡn
Đêm tân hôn chỉ là giấc mơ suông
Bến cũ yên vui ôm ấp con thuyền
Dãy mây buồn giăng mãi thành điệp khúc
 
II
Đậu trên cây phải xem cành yếu cứng
Trong căn phòng này đâu đã vô tư
Từng mảng phân chia theo phép hợp gu
Nhiệt độ dâng cao tan tành đổ nát
 
Tính cao thượng - ngây thơ, ưa khoác lác
Dù ở đâu cũng chưa hết loài sên
Nhận chút ban ơn là mắc nợ nần
Lối sống dễ dàng phải đâu cứu cánh
 
Khoảng cách - thiêng vĩnh hằng trong cuộc sống
Tự gằn mình để đổi lấy niềm vui
Đứng cao hơn mới thấy bóng mình soi
Mọi lời nói chớ vội tin là phải
 
Cuộc đời vàng như đời cây trên núi
Hãy tự mình quyết định lấy ngày mai
Và dành cho đời nhiều nữa yêu thương!
Hãy sống thế đi, rộng tầm suy nghĩ
 
III
Còn nằm trong nôi say tiếng mẹ ru
Hồn đã đắm mê những miền đất khách
Số phận này đặt trên đôi cánh thép
Tung hoành...
 
Để rồi hôm nay chia sức cùng người
Không giấc mơ nào đẹp bằng gặp mẹ
Chiến trường giục giã sức đem chia sẻ
Mong ngày về biết chịu và lo toan
 
Tiếng bom xưa trong trí nhớ ầm rung
Ngày qua, hôm nay và mai còn rền rĩ
Thời gian cứ trôi đôi chân mòn đá
Chỉ còn mơ và hẹn ước một ngày vui
 
Nhớ về quê hương là lúc ngậm ngùi
Trí nam nhi mơ bao niềm tin đẹp
Phải bất lực nơi xa mang hoài vọng
Ngày mai!... Ngày mai!... Ngày tháng  thờ ơ
 
Ngày qua ngày canh cánh mãi mối lo:
Đời mồ côi có ai nào tránh khỏi
Công nuôi dưỡng có ai nào trả được
Tấm lòng vàng có ai thấu được cho?
 
IV
Cuốc hoài kêu giọng vọng lạc đồng trưa
Gọi nắng hè khoe đỏ màu hoa phượng
Từng chùm lửa rực trời xanh lý tưởng
Khao khát tâm hồn nhuộm sắc chân phương.
 
*153/10-7-1974*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 13:53:56
0
Đ Ê M   G I Ữ A   S U Ố I
 
 
Một mình giữa suối cùng xe
Đêm buông vắng vẻ nằm nghe mịt mùng
Đột nhiên lõm bõm… côn trùng
Trên cây dưới nước một vùng rừng côi
 
Đêm buồn dòng nước lạnh xuôi
Trăng khuya mờ ảo khe trời lọt buông
Vuông xe chằn chặn gian buồng
Đệm xe khoanh gọn đêm trường lo âu
 
Lương khô lót dạ từ chiều
Suốt đêm hồn lạc phiêu diêu giữa rừng.
 
 
Nguyễn Văn Thái
154/1-4-1974*
(Chuyến công tác bị hỏng xe giữa suối)
 

Thay đổi trang: << < 585960 > >> | Trang 60 của 70 trang, bài viết từ 1771 đến 1800 trên tổng số 2071 bài trong đề mục