Đời thơ

Thay đổi trang: << < 616263 > >> | Trang 61 của 70 trang, bài viết từ 1801 đến 1830 trên tổng số 2071 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 14:21:02
0
C Ứ   M Ỗ I   L Ầ N   T Ô I   Đ Ế N…
 
 
Cứ mỗi lần tôi đến…
Sau giây lát diệu huyền
Tiếng lòng ngân tha thiết
Ôi những ngày bình yên!
 
Giây đầu tiên tôi nghĩ
Là biết nàng nơi đâu
Ngồi sau khung cửa mở
Nàng ở ngôi nhà kia!
 
Trái tim tôi động sóng
Không biết tự bao giờ
Tâm hồn vui rộn rã
Nghe lòng bồi hồi dâng…
 
Hương về trên má ấm
Hoa nở làn môi thơm
Nắng long lanh mắt ngọc
Suối tóc huyền mơ bay...
 
Cứ mỗi lần tôi đến
Chỉ thấy nàng cười tươi
Nàng mơ mùa xuân chín!?
Thế rồi thời gian trôi....
 
Nguyễn Văn Thái
155/13-8-1974*
(Đến với cuộc sống bình yên)
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 17.11.2025 15:02:35
0
G Ặ P   D Ò N G   S U Ố I   T R O N G
 
 
Trên đường xe đang đi
Gặp ngay dòng suối lạ
Con đường chia hai nửa
Ngập ngừng… đâu lối sang?
 
Xe đứng ở bờ này
Nhìn nước trong suốt đáy
Hai đầu đường rõ lối
Lòng vững bò chân ga
 
Nhìn thấu từ phía xa
Dưới dòng xanh hòn đá
An tâm sao đến lạ!
Lòng cạn?! Có gì đâu?!
 
Dập dềnh như đang trôi…
Ô hay?!… Xe ì ạch
Nước ùa vào tràn ngập
Máy chết lịm mất rồi!
 
Dằn lòng trông mây bay
Hoảng hồn nhìn xuống đáy
Xót xa buồn hối hận
Chót một lần qua đây
 
Đợi xe bạn sang nhờ
Thôi thì đành thế vậy!
Dòng suối này hãy nhớ
Lần sau qua ngầm này.
 
Nguyễn Văn Thái
156/15-9-1974*
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 07:50:09
0
D Ò N G   S Ô N G   Q U Ê   H Ư Ơ N G
 
 
Quanh làng anh chảy mãi
Một dòng sông quê hương
Đôi bờ xanh  biết mấy
Tự bao giờ ai hay
 
Anh nghe già làng kể
Ruộng bãi bồi đất sa
Cây làng tươi lá mới
Nhờ sông mỗi mùa qua
 
Ban mai hồng nắng ấm
Khi mẹ nói về sông
Ngôi nhà thơ hạnh phúc
Dòng sông mơ êm đềm
 
Thượng nguồn anh thấy núi
Hạ nguồn biển khơi xa
Nhìn sông khi anh ngẫm
Thiêng liêng hai nửa trời
 
Mùa xuân thanh dáng đẹp
Anh yêu sông hiền hoà
Khen dòng hồng dải lụa
Là những mùa phù sa
 
Lung linh ngàn giọt nắng
Tắm mát trong lòng sông
Hè nồng nàn thắm thiết
Trên làn mơn tươi hồng
 
Dưới ánh trăng dịu sáng
Gương mặt sông êm đềm
Sóng trào lan gió thổi
Lộng lẫy dòng sông thơ
 
Mà anh hằng muốn biết
Duy nhất một điều thôi
Trong lòng sâu thao thiết
Nơi đâu khơi giếng làng
 
Ơi! Dòng sông quê hương!
 
Nguyễn Văn Thái
157/9-1974*
Dòng sông = cuộc sống của làng
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 08:34:38
0
Đ Ê M   T R Ă N G   S U Ô N G
 
 
Nằm nghe chão chuộc gọi nhau
Mưa lòng thổn thức dàu dàu nhớ quê
 
Điệp trùng huyền ảo sơn khê
Trăng bàng bạc trải, cố tri mơ màng
 
Bóng câu thoáng hiện sau mành
Mơ về nguồn cội tuổi xanh quê nhà
 
Đêm huyền cô lạnh sương pha
Vọng nghe sóng vỗ hồn ta mặn tình…
 
Nguyễn Văn Thái
162/12-1974*
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 11:02:03
0
T Ự   D O
 
Im lặng đến với tôi
sau một cơn giông tố
trời nâng lên bát ngát
cỏ xanh hồn khơi vơi
 
Mặt trời hồng ánh sáng
gió thả cánh chim bằng
tự do, ôi rất tuyệt!
ngào ngạt hương hồng vương!
 
Nguyễn Văn Thái
164/23-12-1974*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 12:16:59
0
N G À Y  V Ề  T H Ắ P  H Ư Ơ N G  C H A
 
 
Con từ Quảng Trị xa xôi
Nhuộm đường cát bụi về nơi cha nằm
 
Bốn chín ngày - Cha cõi xa xăm!
Rưng rưng con lạy, lặng thầm lệ rơi
 
Chỉ còn dâng nén hương thôi
Còn đâu năm tháng cha ngồi bên con
 
Cha đi, đi mãi... mỏi mòn
Mà con cứ nghĩ: mừng con, cha về
 
Ngày con chạm gót đường quê
Hồn cha nương cảnh sơn khê vĩnh hằng
 
Đau lòng con những đêm trăng:
Nhà bên đài nói, cha sang nghe nhờ
 
Đêm khuya văng vẳng tiếng thơ…
Xót xa, chua chát dày vò lòng trai
 
Ngước nhìn bóng hạc Bồng lai
Con xin dâng tặng chiếc đài, cha nghe          
 
Nhang thơm tưởng nhớ ngày đi
Con xin trọn nghĩa tạc ghi công Người!
 
*Nguyễn Văn Thái
166/13-3-1975 Ngày Cha mất
(49 ngày thày tôi mất, tôi mới về thắp hương)*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 14:03:11
0
Đ Ờ I   L Í N H
 
 
Bao vết buồn in dấu cô đơn
chân dẫm nát chồng sách dầy quí giá
Chẳng còn gì…
qua những miền xa lạ
theo sau những binh đoàn
làm những việc cỏn con
Ôi! Chuỗi ngày hoài phí
Ôi! Quãng đời buồn tẻ
 
Anh muốn truyền sang em sức mạnh thiên thần
của trí tuệ rũa rèn trong gian khổ
Tâm hồn anh bao năm ấp ủ
cánh chim lành đến trọ tim em
Những mộng lành thuở ấy còn đâu
bom đạn kéo dài ngày li biệt
Ngày xa nhau, trên đường xe mệt nhọc
từng đợt sóng dài vô vị vỗ bờ hoang
 
Cha muốn chuyện cùng con trong tiếng ga
của máy
Trong từng chuyến đi dài khắp dải Trường Sơn
Qua tiếng gió rít đập vào khung cửa
Cuộc đời - Một con người từ đấy con sinh
 
Những ngày buồn lưu lại mãi đời tôi
Hãy biết ơn người và bắt đền thượng đế!
 
Nguyễn Văn Thái
167/5-1975*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 18.11.2025 14:57:57
0
V Ớ I   K H O A   H Ọ C
 
 
Hỡi những đại dương mênh mông sâu thẳm
Mở cả tấm lòng đón nhận thuyền tôi
Dù êm ả hay dồn lên sóng dữ
Tới bến bờ hay chìm đáy biển khơi...!
 
Hỡi những ngọn gió lành xa tới
Thổi căng lên chiếc buồm nhỏ đời tôi
Căng lên mãi tôi không hề tiếc nuối
Miễn thuyền tôi vững lái lướt dòng đời
 
Thuyền nhổ neo mơ đợi ngày cặp bến
Lướt theo dòng là hạnh phúc đời tôi.
 
Nguyễn Văn Thái
179/9-9-1975*
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 19.11.2025 06:22:51
0
N Ó I   V Ớ I   C O N   V Ề   T Ư Ơ N G   L A I
 
Trên võng cha ngồi ngẫm nước non
Ngày mưa, buồn quá ước hình con
Triền miên suy nghĩ theo dòng tưởng
Khắc khoải bôn ba bước mỏi mòn
 
Đừng trách cha con! Sao lại sầu
Loanh quanh không biết hướng về đâu
Thế hèn chí lớn kham sao nổi
Để hận hôm nay đến mãi sau
 
Thức trắng bao lần trong thẳm đêm
Nghĩ nhiều thêm hận hỡi con yêu!
Ở đâu cũng thế như nhau cả
Có đứng hay quì cũng chẳng yên
 
Con nói giùm cha lấy một lời
Cách đi cha bước đúng từng nơi
Hoa thơm một đoá thôi con nhỉ
Nhiều quá nhạt tình chóng úa thôi
 
Con nhé ngày mai cha trở về
Binh nhì - lão cố con đừng chê
Nhẽ đời cao lắm đau càng đậm
Có sướng vui gì nơi súng lê.
 
Nguyễn Văn Thái
123/10-9-1973*
****************

N Ó N G   M I Ề N   T R U N G
 
 
Nóng từ mặt chảo đất om
Rát tay vốc nước hố bom Mỹ đào
 
Từ cành cây héo trên cao
Trắng phơ đường cỏ ra vào tiều phu
 
Từ trên ngọn núi xa mù
Hơi vương bao phủ âm u núi đồi
 
Nóng trong lều bạt giữa trời
Cao xanh ngăn ngắt… bốc hơi mặt đường
 
Tiêu điều làng bản, khô nương
Nguôi ngoai quên nóng tôi thường làm thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
126/10-9-1973
*************************
K Ỷ   N I Ệ M   Q U Ê   H Ư Ơ N G
(Quân thù đến phá tan đời yên tĩnh…)

Quê hương tôi bên con đường quốc lộ
Dòng sông Hồng - lụa đỏ, đã ngàn năm
Có miếu Thành Hoàng cổ kính linh thiêng
Bãi mật phù sa, phì nhiêu vườn ruộng…

Mỗi sớm tinh sương mẹ tôi gọi dậy
Ngôi Sao Mai chênh chếch mái hiên nhà
Và vội bát cơm, lót dạ qua loa
Mẹ gói bữa trưa… căng phồng cặp sách

Tôi đến trường còn mẹ ngồi chải tóc
Tóc bạc màu sương mưa nắng dãi dầu
Tiếng người xe rộn rã gọi chen nhau…
Ngoài bến sông con phà sang tấp nập

Chân trời, thành Nam in hình ngọn tháp
Con đê dài lưu luyến lũy tre xanh
Trời quê hương trong ký ức yên lành
Vọng tiếng bên sông sáo diều thánh thót
 
Nước lũ về chở phù sa thắm ngọt
Những ngày thơ vùng vẫy nước, nổi chìm…
Buổi chăn trâu cùng lũ bạn ú tim
Bờ lộng gió con sóng xô dào dạt
 
Trăng óng ánh trên mặt sông lan khắp
Quê hương vui ngây ngất cảnh thanh bình
Con thuyền ai rẽ sóng lướt dòng xinh
Lắng vọng đêm thanh giọng hò dân dã

Quân thù đến phá tan đời yên ả
Tạm biệt quê hương dưới nắng trưa hè
Đường chiến đấu này, mẹ tiễn tôi đi…
Xa mẹ tôi, xa bến phà nhộn nhịp

Quê hương ơi - Người mẹ hiền yêu quý!
Nâng hồn tôi bay bổng giữa trời cao
Ký ức thân thương sâu thẳm ngọt ngào
Những kỷ niệm êm đềm và sâu kín
 
Tháng tháng năm năm ngàn xanh bịn rịn
Miền cố hương tôi mãi nhớ thương mong...
Tiếng “Quê Hương” - Ôi! Đằm thắm trong tim
Năm tháng xa quê vọng lòng vời vợi.
 
Nguyễn Văn Thái
127/9-6-1973*

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 19.11.2025 08:02:11
0
C Â U  C H U Y Ệ N  T H Ư Ờ N G  T Ì N H
 
 
Ngẫu hứng anh tìm đến với em
Chuyện vui chuyện lạ để làm quen
Cho nguôi nỗi vắng đời chinh chiến
Chẳng phải vì hoa cánh bướm chen
 
Trường núi nắng vàng… ôi dễ thương!
Hai cô giáo trẻ mới về trường
Hai anh bộ đội vui chân tới
Chuyện nở tâm tình, chuyện cố hương…
 
“Bà Nguyệt” vui lây giả hái trầu
“Ông Tơ”  vờ góp trái xanh cau
Ví anh - em nói - như liềm cắt
Lõm rứa mần răng bén được mau!
 
Thôi nhé em à cô gái duyên
Anh e bến hiểm vắng con thuyền
Bén vì nước sắc thường thôi nhỉ?
Không sắc mà nên mới đáng truyền!
 
Câu chuyện hôm nay có nghĩa chi
Để thương để nhớ lúc chia ly
Xe chạy ai thương ai nhớ nữa
Chiến trường giục giã bước quân đi!
 
128/15-9-1973
(*)Tây trạch 
********************
M Ố I   T Ì N H   X Ư A
 
 
Đêm nay trăng tròn
Anh nhớ về người yêu năm xưa
Anh viết bài thơ gửi về nơi ấy
Gửi em vì mối tình đầu
Xa xôi cách núi trùng mây
Hình em theo anh ngày tháng
Tuổi xanh ngây thơ ôm nỗi u sầu
Em ơi đường anh đang đi
Bước chân của người chiến sĩ
Tận cùng đất nước
Tim anh là chiếc la bàn
Luôn hướng về em - phương Bắc
Vì mối tình xưa
 
Đêm nay trăng tròn
Anh nhớ ánh trăng năm xưa
Sáng tỏ tình ta bên dòng sông ấy
Yêu nhau trong mối tình đầu
Xa rồi ngày ấy còn đâu
Tình em đem trao người khác
Làm anh bơ vơ vương vấn tình sầu
Em ơi đường anh đang đi
Bước chân của người chiến sĩ
Tận cùng đất nước
Nhưng tim anh là chiếc la bàn
Luôn hướng về em - phương Bắc
Vì mối tình xưa.
 
Nguyễn Văn Thái
130/8-1973*
*******************
N H Ớ   T Ì N H   M Ù A   L Ũ   V Ề
 
 
Mùa lũ này có đắp bối không em?
Con bối dài bao quanh đồng ruộng thắm
Có bàn tay em bao năm vun đắp
Có tình ta trong hương đất say nồng
 
Con lũ về đầy ứ nước sông Hồng
Cuồn cuộn chảy, đỏ phù sa bồi đắp
Quê hương ta sau ngày nước rút
Đỏ làn da... thay đổi cuộc đời
 
Bốn mắt lặng nhìn - em đó anh đây
Em còn nhớ ngày đầu tiên nơi ấy?
Ôi! Cuộc sống ngày mai thức dậy
Trong bao người chỉ thấy mình em!
 
Nước tràn lên tất cả… mênh mang
Đường quốc lộ thuyền đi hối hả
Chở thóc chở người về đê vội vã
Trong đoàn thuyền chỉ có thuyền em
 
Nhớ không em trên mặt nước lênh lang
Con thuyền nan đưa anh về xóm cũ
Em cũng về trên thuyền của bố
Lại nhìn nhau... thẳm vọng tiếng chèo khua
 
Và hôm nay...
Rồi ngày mai...
Mãi mãi
Tình theo lũ trôi về biển cả.
 
Nguyễn Văn Thái
131/17-8-1973* Kỳ anh

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 19.11.2025 08:05:08
0
T Ì N H   Y Ê U   V À   H A I   N Ấ M   M Ồ
 
 
Ở hai làng bên bờ con sông ấy
Có chàng trai và cô gái yêu nhau
Lửa tình bén khi dòng sông giận dữ
Đẩy nước lên đe doạ xóm làng nghèo
 
Chàng trai về hưởng mùa hương hoa phượng
Cô gái xinh tươi tròn lẳn làn xuân
Hoa tình nở trong tim hai người ấy
Nắng khơi màu gieo chuyện tình duyên
 
Ngày ấy qua nhanh chàng về đèn sách
Cô gái vừa quen, ở lại quê nhà
Giữa khoảng cách của hai người xa lạ
Ước mộng tình theo ngày tháng đi qua
 
Mùa xuân sau chàng lại về xóm nhỏ
Vội gửi thư cho cô gái làng bên ...
Một chiều ở miền rất xa chàng nhận
Lá thư tình - cô gái hẹn kết duyên
 
Họ thầm yêu nhau bắt đầu từ đấy
Những vui những buồn suy tưởng hờn ghen...
Theo ánh dương lên theo vầng trăng lặn
Dòng sông xanh đôi bờ mướt êm đềm
 
Ở nơi xa xôi bâng khuâng chàng nhớ
Dòng trí tưởng in bóng dáng người thương
Nhớ cái dáng đi, nụ cười e thẹn
Cái áo bạc mầu… gợi những vấn vương
 
Đôi mắt yêu! Ôi đẫm tình con mắt
Ánh chớp đời ước vọng khát khơi phiêu
Lung linh sáng trên khuôn trăng tròn vạnh
Cửa sổ tâm hồn, thông điệp tình yêu
 
Chàng mơ nhìn trong tình yêu say đắm
Ước hôn lên đôi môi mọng thắm mềm
Và chàng muốn một lần hoa hồng nở
Ước mối tình này nồng mãi trong tim
 
Chưa nói cùng nhau những điều sâu kín
Mối tình đầu chóng tắt lịm chia ly
Nỗi tàn phai hai người đành phải nhận
Vì nước màu và vì Chúa quyền uy!
 
Thời gian! Thời gian! Sao dài sốt ruột
Còn nữa đâu cái chân lý ở đời
Trong sách thánh thì cái gì cũng đúng
Nhưng ngoài đời có phải dễ dàng đâu!
 
Cái hiểu nhau lúc ban đầu đơn giản
Rồi sẽ từ thực tại được nhân lên
Sau phút lắng mỗi lần chiêm nghiệm lại
Khóc và cười - bản hợp xướng vô biên
 
Chàng cầu xin những ngày vui nhớ nốt
Giấu mối tình vào dĩ vãng vùi sâu
Xin nguyện tạ một thời thơ trong trắng
Hương tình yêu thơm lại, ước nhiệm mầu
 
Hai người xa nhau mỗi người mỗi ngả
Nhận nỗi sầu vào tận đáy tâm can
Cô gái về với người thương chung sống
Chàng trai cô đơn tắm bụi chiến trường
 
Nỗi hận trong chàng cả đời vô tận
Lệ rơi hoài theo năm tháng sầu tuôn
Tim rỉ máu triền miên trong nỗi khát
Đời miên man vùi trong khúc nhạc buồn
 
Còn cô gái chắc bạn đời muốn biết
Nàng mượn con nàng làm thứ mua vui
Mái đầu xanh đâu còn xanh thắm nữa
Đôi mắt yêu về dĩ vãng xa rồi
 
Những vết tích của mối tình không trọn
Mai sau đây trên mặt đất không còn
Sâu lòng đất cuộc đời hai người bạn
Như bao lớp người đêm trước từng qua
 
Thời gian sẽ làm mờ phai tất cả
Số phận đỏ đen ở thế gian này
Đời lãng quên… hai nấm mồ hoang dại! 
Hai cuộc đời lịch sử sẽ bỏ qua.
 
Nguyễn Văn Thái
132/9-1973

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 21.11.2025 07:30:57
0
S Ố N G   Đ Ứ N G
 
 
Ta đến đây là “kẻ mù kẻ điếc”
Người không tim giữa cuộc tình duyên
Nghe âm thanh phòng này dội tới
Giọt lệ rơi ướt sách của Người
 
Ta ngước nhìn cùng nụ cười tự mãn
Kẻ nhục hèn quỳ gối dưới chân ta
Không dám cùng ta đứng nhìn sự thật
Nhút nhát dìm ta sau cái bóng của Người
 
Ôi! Thần tự do trong ta lộng lẫy
Ta muốn như chim bay trên trời
Con cá hồn nhiên vẫy vùng biển cả...
Như con thú sống giữa rừng cây
 
Hỡi những “con bò” biết nói
Hãy lắng nghe tiếng nói của con người
Ta sinh ra không bao giờ quỳ gối
Để “loài bò” ban chút tình thương
 
Ánh sáng soi đường là tình đồng chí
Là lương tâm chân lý niềm tin
Ta chỉ cúi đầu, một lần, nhận tội
Khi lòng ta vô cảm nỗi điêu linh
 
Đồng đội quanh ta hiểu điều được mất
Khi tiếng ta cười vang không gian
Ta không cô đơn vì nói lên sự thật
Các người bầm ruột tím gan
 
Các người giao giảng say sưa: Độc lập
Lưỡi lèo lèo, dân chủ đầu môi
Các người đã làm nhàu sự thật!
Ta phát kinh lượm giọng cả đời
 
Một ngày kia ta xa biệt nơi này
Theo lời dạy trong sách Người đã chỉ
Nguyện suốt đời dâng hiến hy sinh
Cho nền dân chủ anh minh
 
Các người cứ sống thế đi!
Đợi ngày huỷ diệt
Ta đi tới chân trời rực đỏ
Cho sách Người sáng mãi niềm tin.
 
Nguyễn Văn Thái
135/10-1973*
************
T H Ư   G Ử I   B Ố   V Ợ   H Ụ T
 
 
Thưa ông!
Tình yêu tôi không còn
Đã khoác màu quá khứ
Dĩ vãng xoa lỗi lầm...
Ông cười - kẻ chiến thắng
Bên xác chàng tình si
 
Vườn hoa vào mùa xuân
Ông hằng mơ quả mập
“Tên trộm” nối duyên tình
Ông rình...
Và đêm giông!
 
Quả tang!...
“Tên trộm”  kêu
xin ông lòng độ lượng!
Ông nhìn hai tia lửa
Sấm sét trút người thương…
 
Kẻ đắc thắng ông cười
“Tên trộm” tình lặng lẽ
Mặt trăng bầm giọt lệ
Dòng sông cười mỉa mai
 
Bóng đêm dần tan đi
Con thuyền trôi ngán ngao xa bến
Trên dòng trăng mơ dáng người yêu
Thuyền trôi về biển khổ
“Tên trộm” cắt dây tình…
 
Thưa ông!
Đêm trăng tôi nép mình
Ánh mặt trời đau khổ
Ông nhìn hai tia lửa
Thiêu cháy tình yêu tôi
Về dĩ vãng ông ơi
Lỗi lầm tan thành bụi
 
Kẻ đắc thắng ông cười
“Tên trộm” tình im lặng
Chào ông!
 
Nguyễn Văn Thái
137/12-10-1973*
************
N H Ữ N G   K Ỷ   N I Ệ M   V Ề   M Ẹ
 
 
I - Mở đầu
 
Con muốn viết một bài thơ - tặng mẹ
Về những tháng ngày mẹ đã nuôi con
Ở nơi xa bao niềm thương nhớ
Con gửi tình vào những vần thơ
 
Mẹ ơi… lúc cô đơn…
ngược thời gian con lần theo lối cũ
Nơi đầu tiên con dừng chân ngẫm nghĩ
là chiếc nôi ru con năm tháng nhọc nhằn
 
Trong chiến tranh phía con đi là mặt trận
Nơi ở của con là những cánh rừng xanh
Nhưng trong tim con là hình bóng mẹ
Mỗi bước đời con có tình mẹ yêu thương
 
 
II - Ấu thơ
 
Tuổi ấu thơ con chưa thể biết
Cái lo của mẹ xuất phát từ đâu
Từ tiếng khóc đầu tiên con chào vũ trụ
Hay từ cuộc đời mẹ đã khổ đau?!
 
Chắt chiu từ củ khoai củ sắn
Con lớn lên nhờ dòng sữa mẹ nuôi
Từ chát mặn giọt mồ hôi năm tháng
Từ cuộc đời tần tảo nắng mưa!
 
Mẹ ẵm con trong gian nhà nhỏ bé
Mẹ nựng con từ thuở ấu thơ
Con khóc mẹ thương, con đau mẹ sợ
Mẹ cầu xin... những lúc hiểm nghèo
 
 
III - Tuổi học
 
Lớn lên con đi học
Quyển vở mới tinh - mẹ tặng
Từ buổi học đầu tiên… cho đến giờ học chót
Đằng đẵng tháng năm mẹ nâng niu chăm chút
Mẹ nhẫn lòng nuôi dạy con khôn
Cho con vui cắp sách tới trường
 
Mẹ thường thắc thỏm đêm khuya
Sợ chợp mắt đứa con mình dạy muộn
Sáng còn sương hay đêm tối mịt
Luôn bên con chu tất mọi điều
 
Mẹ phần cơm trong liễn da lươn
Những hôm học về quá muộn
Ủ trong chiếc chăn vá đụp
Trong hương cơm có hơi ấm mẹ dành…
 
Đêm học thời chiến tranh
Mẹ đi đón mặc trời mưa ướt lạnh tối tăm
Chiến tranh leo thang
Trường con về nơi sơ tán
Mẹ lại một lần lo lắng…
Cho đời con trọn tuổi học sinh.
 
 
IV - Trưởng thành
 
Rồi mẹ tiễn con đi
Ngày con vào đại học
Tàu chuyển bánh, mẹ trở về sốt ruột
Đứa con đi xa mẹ lần đầu
 
Nắm cơm - ăn đường, đùm bọc những thương yêu
Cá bống kho đậm đà tình của mẹ
Con nào biết ở cái thời non trẻ:
Cái thâm tình lòng mẹ đã cho con
 
Nhớ lần ấy con về thăm quê
Mẹ kể con nghe về một người con gái
- Bông hoa ấy đã có người dạm, hái…
Cục nghẹn dâng lên
Chưa hết bát cơm, con thấy no rồi…
 
 
V - Đời lính
 
Chiến tranh khốc liệt
Mẹ đưa con lên đường nhập ngũ
Mẹ trở về, buồn trĩu nặng hơn
Con hiểu thêm nhiều, tình mẹ thương con
 
Hôm nay con đang bước xa hơn
Mẹ vẫn theo con vào chiến trường chiến đấu
Tình mẫu tử... tia mặt trời nồng ấm
Sưởi lòng con xua hết lạnh tâm hồn
 
Con nhớ mẹ nhiều nhất lúc chiều buông
Trên đồi cao con nhìn bốn hướng
Trước mắt con dải cát dài trắng muốt
Con nhìn quê hương qua lớp sương mờ
 
Đồi cây xen nhau trải dài vô tận
Con thả tâm hồn về phía trời xa
Ôi! Đất nước bao la...
Nơi cuối cùng dừng chân là quê mẹ.
 
 
VI - Ước mơ
 
Mẹ ơi!...
Đường tải lương xe đi hối hả
Con ước là tay lái trong đoàn!
Ước ngày về thăm mẹ…
Bù những ngày trông ngóng hoài mong…
 
Mái nhà tranh đựng bao kỷ niệm
Dòng sông Hồng đầy ắp phù  sa
Lòng mẹ thương con bao la!
Sâu lắng… thiết tha… vô cùng… là mẹ!
 
Quê hương ơi thân thương biết mấy!
Cứ ngỡ ngay kia, sau những dải mây xanh
Ngôi nhà ai tuôn làn khói biếc
Gọi ta về… nương mái hương quê.
 
Nguyễn Văn Thái
139a/12-1973 D24-Giáp tết.1974*
 *******************
X A   M Ộ T   N G Ư Ờ I   B Ạ N
 
 
Chia cách từ đây nhé bạn ơi
Đợi ngày gặp lại nữa mà thôi
Từ nay tôi bạn đành xa nhé
Hai ngả đường đi, hai ngả đời
 
Đâu nữa cùng nhau lên đỉnh đồi
Thả hồn theo gió, vịnh thơ tôi
Nói về đời lính hôm nay nữa
Hai đứa hai nơi, xa cách rồi
 
Còn đâu những buổi chuyện hàn huyên
Những buổi hồn nhiên giấc ngủ đêm
Ôm nhau hai đứa gom hơi ấm
Tôi bạn ngâm thơ “Một chuyện tình”
 
Nhớ bạn chiều nay bên núi cao
Đến nơi tôi bạn đứng hôm nao
Ước có bạn đây tâm sự nhỉ
Lòng tôi, vương vấn lúc xa nhau
 
Gió lạnh càng thêm nỗi ngậm ngùi
Con tim đơn lẻ đứng trên đồi
Ngàn cây im lặng chiều cô tịch
Những muốn hoà chung sóng cuộc đời
 
Nhớ bạn xuyến xao đứng nuối nhìn
Màn sương tím lạnh đượm buồn riêng
Bạn ơi, lạnh lắm đời đơn lẻ
Trống trải nên thơ quyến luyến mình.
 
Nguyễn Văn Thái
140/1-12-1974*D24
*****************
H Ã Y   H I Ể U   N H A U
 
 
Hãy hiểu nhau bằng những lời êm ái
dịu dàng tha thiết yêu thương
những chiều hè gió lộng
những đêm trăng thanh bình
bàu trời quê hương
 
Hãy hiểu nhau
sau những giây phút gắt gay - chân thành
lòng nghĩa khí
Bão táp của lòng ta
gột sạch bụi đời
với tấm lòng vô tư như biển
 
Đừng hiểu nhau
bằng lời nói khoác đeo ngàn cân chì lạnh ngắt
bằng miếng đánh không vết trên da
bằng bộ mặt của thằng điên dại
 
Với kẻ thù: súng gươm
Với bạn: hoa và lúa.
 
Nguyễn Văn Thái
141/28-1974*
 ********************
H Ư Ớ N G   T Ô I   Đ I
 
 
Qua ba ô vòng lái
Tôi khéo lựa một ô
Tôi chọn một bài thơ
Của Hai - Nơ để đó
 
Trước ngã ba đường đời
Tôi theo hướng mặt trời
Trong tay cầm quyển sách
Trọn vẹn cho ngày mai.
 
Nguyễn Văn Thái
142/11-8-1974
*****************
N H Ữ N G   L Ờ I  T Ổ   Q U Ố C  G Ọ I
 
Mẹ đã dạy tôi hát những bài ca
Về tặng quê hương sau mỗi mùa gặt lớn
Mẹ nhắc tôi Tuổi Xuân là cống hiến
Cho Tổ Quốc này, không chỉ đời riêng
 
Mẹ khuyên tôi khi đi giữa dòng người
Đường ngập bụi phải nhẹ bàn chân bước
Là giọt nước hòa vào dòng sông lớn
Làm thác cao thêm sáng những trời sao
 
Tôi thấu hiểu Mẹ qua những khổ đau
Những đêm dài lo âu Mẹ thao thức
Cho Tổ Quốc ngày mai trời tươi sáng
Lừng lẫy năm châu, rạng rỡ địa cầu!
 
Mẹ giục tôi càng phải biết tiên phong
Vào thế giới kia - thành trì khoa học
Mẹ bảo tôi với quân thù - gươm súng
Luyện đau thương thành sức mạnh hờn căm...
 
Tôi lắng nghe lời của Mẹ yêu thương
Trái tim lớn truyền cho tôi ngọn lửa
Mẹ còn nói bao nhiêu điều thiết thực
Tôi nguyện làm theo lời Mẹ thiêng liêng!
 
Nguyễn Văn Thái
143/15-8-1974
****************
Đ Ắ P   T Ư Ợ N G   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Rồi tôi sẽ trở về
quê hương
cha mẹ còn
Bên em vui tình bạn
Ơi cô gái tôi yêu!
 
Buồng cau hồi nhà đã héo
Giàn trầu sương muối táp khô
Qua thư em tôi nói thế...
 
Bờ sông hôm nao quạnh quẽ
Cỏ vàng phơ phất heo may!
 
Tình yêu giấu biệt tim này
Lắng sâu nỗi sầu dĩ vãng
Em bình yên hạnh phúc!
Đá buồn đắp tượng tình yêu.
 
Nguyễn Văn Thái
144/15-8-1974

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 21.11.2025 07:45:37
0
V Ớ I   K H O A   H Ọ C
 
Hỡi những đại dương mênh mông sâu thẳm
Mở cả tấm lòng đón nhận thuyền tôi
Dù êm ả hay dồn lên sóng dữ
Tới bến bờ hay chìm đáy biển khơi...!
 
Hỡi những ngọn gió lành xa tới
Thổi căng lên chiếc buồm nhỏ đời tôi
Căng lên mãi tôi không hề tiếc nuối
Miễn thuyền tôi vững lái lướt dòng đời
 
Thuyền nhổ neo mơ đợi ngày cặp bến
Lướt theo dòng là hạnh phúc đời tôi.
 
Nguyễn Văn Thái
179/9-9-1975*
***************
 
T Ô I   V À   C H I Ế C   X E  FB3783
 
Âm u những quầng mây
Mưa rây hoài rả rích
Gió lay rừng xào xạc
Lá thưa lạnh cánh gầy
 
Dưới kia men đắm say
Hương đời tươi ngây ngất
Giòn tiếng cười con gái
Sương khói làn suối bay
 
Rong ruổi trên chiếc xe
Dãi dầu đời chinh chiến
Thời gian cho mộng lớn
Và những chiến trường xa
 
Cùng chiếc xe anh qua
Tuyến đông đèo dốc núi
Tuyến tây bay mù bụi
Vượt qua bao gian nguy
 
Này đây cái ba lô
Này đây chiếc mũ cứng
Va ly - hòm đựng súng
Những bạn đường thủy chung
 
Khỏa đầy thời gian suông
Sách tiếng Anh ấp ứ
Những đêm trường thủ thỉ
Chia sẻ nỗi cô buồn
 
Căng võng trong xe luôn
Nằm đo dòng suy nghĩ
Cuộc đời và em, nhỉ
Ngày sẽ trôi đi nhanh!
 
Em ơi! Đời anh đấy
Đêm ngày cũng thế thôi
Lòng đầy bao mơ ước
Lạnh lùng để lắng say.
 
Nguyễn Văn Thái
181/9-9-1975*
Khe Sanh những ngày đi tìm
trung đội nữ xung phong Nam Hà
phản đối vào chiến trường B
***************
 
C O N   R A   Đ Ờ I
 
Con vừa mới ra đời
Mọi người ồ nhận xét
“Hệt như trong khuôn đúc
Thằng T. con đây rồi”!
 
Người đầu tiên là bà
Mắng yêu thằng cháu nội:
- Mẹ cha thằng cu T.
Chỉ được cái to mồm
 
Nằm trong tay bà ôm
Gian phòng đầy ánh sáng
Gương mặt thơ thanh thản
Đầy ắp tình yêu thương
 
Âu yếm bà sức hương
Quấn tã khô con ấm
Những lời thơ bay bổng
Quyện đến ru hồn con
 
Mẹ con say niềm vui
Chỉ nhìn con trìu mến
Lặng nhìn và hạnh phúc
Mẹ ẵm con trong lòng
 
Bà ngoại lên, bà thương
“Cha thằng cu T. rỗ”
Con oà lên như rỗi
Bà tặng con lời ru
 
Bố thăm, ôi tạo hoá!
Ôi thánh thần kính yêu!
Cho tôi đứa con đầu
Cho tôi đứa con đầu
 
Sau giây phút ngỡ ngàng
Cha trở về thực tại
Có con, cha thành “bố”
Ngơ ngẩn nhìn con yêu
 
Ôi đây đứa con đầu
Mênh mông vầng trán đẹp
Đôi tai xinh - to - vểnh
Trọn vẹn tình thương yêu
 
Bà ngoại ẵm trên tay
Cái miệng con chúm chím
Bà “chửi” thằng hay đói
Thổi sáo hơi suốt ngày
 
Đôi tai con to dài
Bố tin con có chí
Chưa chi đầu đã hói
Bố mừng về ngày mai...
 
Con ngoan mau lớn nhé
Bố dành từ hôm nay
Món quà: yêu, chiu chắt
Cho con cuộc đời vui.
 
Nguyễn Văn Thái
182/10-1975.*
***************
 
L Ạ I   N Ó I   V Ớ I   C O N
 
Đi đi con vững niềm tin chiến thắng
Có cha đây người bạn chót trên đường!
 
Mang hồn cha từ trong ước mộng
Sẽ hiện về muôn ánh hào quang!
Tin yêu - con gánh vào cõi gian nan
Bầu máu nóng và cuộc đời cha sống!
 
Ta yêu đời, đời hát mãi tình ta!
 
*Nguyễn Văn Thái
183/16-11-1975*
****************
 
T Â M   S Ự   C Ù N G   C O N
 
Nỗi buồn của cha không phải thiếu tiền:
Sức khoẻ là quí giá!
Cái sợ của cha trên đời rất lạ:
Vũng bùn tối tăm!
Nỗi khổ của cha gấp bội nhân lên:
Thời gian chết chóc!
Cuộc đời cha mất hết:
Sống trong dòng cỏn con!
 
Mai kia con lớn khôn
Con hãy nghĩ nhiều đến mẹ
Cha không nghe tiếng con khóc chào đời
Mẹ con đẻ đau, mang nặng
Luôn bên con, bầu sữa ngọt nuôi con
 
Con thành người, cha mong con có chí
Cánh thiên thần nâng cuộc sống đời con
Trí thông minh tìm lẽ phải trần gian
Hãy cho nó cả trái tim và trí tuệ!
 
*Nguyễn Văn Thái
184/14-5-1976*
*****************
 
K H U Y Ê N   C H Á U
 
 
Đón nhận mùa xuân cháu vững lòng
Mẹ - cha số kiếp phải long đong
Cái lo đầy ắp gian nhà nhỏ
Rộng mở tấm lòng đẹp sáng trong
 
Thoắt đã làm xong một phận đời
Đôi vai chưa hẳn đựơc yên, ngơi
Mùa xuân vẫy gọi, tình yêu gọi
Trọng trách, yêu thương trọn kiếp người
 
Mong sao trọn vẹn đạo chồng con
Tình bạn trăm năm sánh nước non
Tấm lòng chung thuỷ luôn ghi nhớ
Tổ ấm dần xây toại ước mong
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cháu hãy trọn lòng tính nết xưa
Trong nôi cha mẹ đã từng ru
Say trong tình đẹp không sao nhãng
Nghĩa đạo làm con, nghĩa phụng thờ
 
Ngày qua ngày lại nối nhau đi
Nhẫn nại - thời gian - biết nghĩ suy
Lòng son - lẽ sống - tình yêu nữa
Cho cháu mùa xuân đẹp diệu kỳ.
 
*Nguyễn Văn Thái
186/1985*
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 21.11.2025 07:52:59
0
L Ờ I   C U Ố I   C Ù N G   V Ớ I   M Ẹ
 
Mẹ nằm đây
Lần cuối
Con thắp nén nhang 
xin vĩnh biệt mẹ ơi!
Từ hôm nay
mọi nẻo đường đời
bóng lẻ loi
con tìm về bên mẹ!
 
Thế là hết
một đời trần thế!
Tám hai năm trời
chốc lát
buồn, vui
Đằng đẵng một đời bao nỗi truân chuyên...
Mong mẹ yên
giấc ngàn thu thanh thản!
 
Chỉ bây giờ và ngày mai còn mẹ
Rồi chỉ hình hài vương vấn
hư vô
Biết sao hỡi
số phận
mẹ ơi !
Lòng rối bời, đau thương da diết
 
Mẹ ngủ yên giấc nghìn thu mẹ nhé!
Mai…
cùng mọi người con tiễn mẹ nơi xa
Cháu con về quanh mẹ
thắp tuần nhang
khấn vong linh
mẹ về tịnh độ
 
Ngày mai nhà chùa tụng kinh niệm phật
Hội người già đến chia sẻ nỗi buồn đau
Bà con đến viếng thăm lần cuối
Đội kèn tang…
xua nỗi vắng lòng người
 
Mẹ đã đi rồi!
Không phải
vẫn nằm đây
Ngày kia mới xa vời cách biệt
Một mình mẹ trong lòng đất lạnh
Ôi đất trời!
Sao lại thế này chăng!
 
Mẹ nằm bình yên, bao thổn thức lòng con
Đôi chiếc đũa bông, lồng cơm, quả trứng
Ba nén nhang thơm
lụi dần
khói ngát
Mẹ xa cõi trần
về cõi hư vô...
 
Trước quan tài con từng bước đón đưa
Dằn bước chân con lùi theo nỗi nhớ
Ôm chặt bụng nén nỗi đau - đời mẹ
Đón mẹ dần tới cái đích xa xăm...!
 
Ôi đây rồi !
Chốn ấy sẽ ngàn năm
Mẹ yên nghỉ từ đây và vĩnh viễn
Con lạy mẹ
Con xin vĩnh biệt!
Trở về đời với tê tái đau thương
 
Nước mắt cạn rồi …
con khóc trong tim
ngậm ngùi
nhớ
tìm về bên mẹ
Ở nơi ấy mẹ bình tâm yên nghỉ
Cho những dòng đời yên ả trôi xuôi
 
Con… xin… lạy… mẹ
lần… cuối… mẹ… ơi….!
Mẹ ở đây… con …. về… mẹ…nhé…
Mẹ… bình tâm… an nghỉ
Cho… bớt đau… sầu… đời con…
 
*Nguyễn Văn Thái
187/14-9-1991*
 Trước linh cữu Mẹ ngày
*************
 
N Ằ M   V I Ệ N
 
Bệnh ập đến
phải vào nằm viện
Cái lo về chật chội không gian
 
Qua cú sốc
cơn kinh hoàng tan biến
 

tình đời
tình bạn
trắng đen.
 
*Nguyễn Văn Thái
188/10-8-1993*
****************
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 21.11.2025 09:38:54
0
Ý  T H Ứ C
 
 
Hỏi tình em đã qua
Anh hững hờ, thinh lặng
 
Nghĩ về em hiện thời
Anh mỉm cười vu vơ
 
Về ngày mai em nhé
Hoa tím lay mơ màng…
 
*Nguyễn Văn Thái
6-1995*189
***************
 
H Ư Ơ N G    E M*
 
Trước kia tôi để ý đâu
Cái hương thơm ấy từ lâu có rồi
 
Từ ngày em đến bên ngồi
Cái hương thơm ấy làm tôi thẫn thờ...
 
Hương thơm vương gợi ý thơ
Ru tôi về với bến bờ yêu thương
 
Tình em man mác tỏa hương
Đọng sâu trong trái tim hường đời tôi.
 
Nguyễn Văn Thái
7-1995*196
****************
 
T R I Ế T   L Ý   T Ì N H   Y Ê U
 
Mùa thu này thoang thoảng heo may
Gợi nhớ nhung mỗi ngày xa cách
Tiếng chuông chùa ru vào im vắng
Tình em thơm dịu ngọt đầu môi
 
Như con tàu đơn lẻ trùng khơi
Khát khao đợi ngày nào cập bến
Anh cũng có tình yêu như biển
Ước bên em ngóng đợi ngày đêm
 
Mối duyên mình mộng tưởng chặt nêm
Độ kết tinh tình người chan chứa
Đâu chỉ có con tim bỡ ngỡ
Thêm đắng cay mặn ngọt cuộc đời!
 
Ấm má hồng vương tóc nhau hoài
Niềm tin sâu đáy lòng con mắt
Lời thề giữa bàn tay nắm chặt
Tạ từ nhau đắm đuối môi hôn
 
Mình quyện hoà hai trái tim yêu
Vẳng vọng tiếng lòng ru thuở ấy
Lẫn vào nhau chứa chan trăng mật
Trầm ngâm dài sau những vần thơ
 
Em kín lòng, anh mải viết thơ
Thời gian ươm tình yêu tươi mãi
Bông hồng thắm tình em trao lại
Thấu tim anh từng giọt máu đào
 
Gửi trong em trọn vẹn, ngọt ngào
Tình trầu cau - trăm năm lỡ hẹn
Lời thề ước không trong trang luật
Tâm hồn ta nhân chứng ngân nga
 
Một lần... xin nữa một lần
Thiết tha, tha thiết vạn lần thiết tha
Hỡi em, sao thế tình ta
Trăm năm nào có bao giờ trăm năm!
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*200
******************
 
Ư Ớ C   M Ơ
 
Khao khát lòng anh những mộng mơ
Trang thơ giãi tỏ nỗi lòng thơ
Hương tình em nức vườn hoa dại
Cay đắng lòng anh luống ngẩn ngơ
 
Mơ màng anh lạc chốn xa xôi
Tĩnh lặng anh - em giữa đất trời
Xao động lòng em khuôn ngực thở
Ngất ngây hồn bổng đến chơi vơi
 
Tìm em trong nhớ để thương nhiều
Khát vọng trào dâng lòng rộn yêu
Đong đầy tiếng nhạc chiều em vắng
Em lạc vườn thơ vợi nỗi sầu
 
Gom hết tình anh gửi tặng em
Đầy vơi bát nhớ, chén yêu thèm
Em đừng trách cứ lòng anh đấy!
Rực rỡ duyên tơ khúc rủ rèm
 
Em hẹn, lặng nghe, đến kiếp sau
Tình ta nồng mặn thắm trầu cau
Bẽ bàng, đò lỡ đành chia biệt
Anh gửi về em một nỗi đau
 
Chốn ấy em mãi là… thế thôi
Ngoài kia em đã một riêng rồi
Ôi! Nặng nỗi buồn - đời góp lại
Xót xa nuốt nghẹn, lệ rơi rơi..
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*202
****************
 
C Ả M   N H Ậ N   Đ Ờ I   E M
 
Ngày xưa... những lần em chụp ảnh
Như ai xui, em nhìn xuống u hoài
Có người nói rồi sau đời nó khổ
Đúng thế chăng? Lời ước đoán bi ai!
 
Cuộc sống hàng ngày còn thiếu gì đâu
Cuộc sống ấy còn nhiều người ước muốn
Ngày lại ngày qua, bên ai tối sớm
Êm ả đi qua năm tháng yên hàn
 
Em vẫn cười kho hài chuyện còn nhiều
Việc riêng chung ngày ngày xốc vác
Cứ vô tư - tính bẩm sinh, khao khát...
Sống tận lòng không ý tính suy
 
Về cuộc đời em! Ai hỡi lắng nghe
Bằng trái tim, bằng chính mình trong đó
Sẽ thấu được nỗi lòng em đau khổ
Buồn ưu tư tủi phận cháy hoàng hôn
 
Cái mất nào có thể sánh được hơn
Cõi dương trần - nhân tình thế thái
Dấu vết cuộc đời em còn lại
Chỉ một thời in bóng giai nhân
 
Thôi xin đừng nói nhiều thêm
Để hồn nhiên như khi chuyện cười em kể
Đừng gợi lại nỗi đau âm ỉ
Mà em buồn… đời cũng sẽ buồn hơn
 
Hãy để mọi người yêu lấy đời em
Bù lại niềm vui - thiêng - liêng em hết
Để em sống trong yêu thương dào dạt
Không tủi lòng không hiu quạnh hồn trinh
 
Em thiệt nhiều rồi đừng để em cho
Dành riêng em những gì có thể
Vẫn chưa đủ nếu công bằng là thế
Em được gì? Đời có mất gì đâu!
 
Cầu chúc em vui tới tận ngày sau
Nơi héo hắt bóng hoàng hôn khuất núi
Đời không buồn không điều gì hận tủi
Giãi phong trần vẫn đẹp dáng xuân xưa
 
Anh gặp em chót xế bóng chiều thưa
Còn đâu nữa một thời cháy bỏng
Chỉ yêu thương ngậm ngùi thầm lặng
Gửi về nhau nỗi nhớ khôn cùng...
 
Xin tặng em những ngày mới yên bình
Những bài ca về cuộc đời đẹp nhất
Giữ trọn tình yêu em son sắt
Cho tình ta đậm sắc hương thơm
 
Nhớ những ngày thương
Những ngày nhớ
Một tình yêu.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*203
*************
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 21.11.2025 10:20:42
0
V Ì   S A O   N Ư Ớ C   M Ắ T   R Ơ I
 
Nước mắt anh là giọt cô đơn
Khao khát tiếng nhạc rơi hiên vắng
 
Nước mắt anh là dòng cay đắng
Xót xa buồn, bóng lẻ vô duyên
 
Nước mắt anh thấm áo vô tình
Đến thấu lạnh lòng xuân tái buốt
 
Nước mắt anh chảy trôi tình hờ hững
Chảy về tận biển vu vơ
 
Nước mắt anh rửa sạch cái bâng quơ
Và những gì đã chết.
 
*Nguyễn Văn Thái
9-1995*204
**************
 
K H Ô N G   Đ Ề
 
Phần tôi dành nửa khung trời
Cho em thầm lặng trong tôi thầm thì
Nửa còn mải miết mang đi
Chất chồng còn lại cho vì trăm năm.
 
*Nguyễn Văn Thái
9-1995*205
*************
 
Q U À   T H U
 
Trung thu em gửi tình thâm
Dành cho các cháu đêm rằm thơm hương
Chuyển quà lòng những vấn vương
Nhìn trăng biết tặng em thương quà nào
 
Trung thu nay sáng làm sao
Thơm thảo em xẻ... thảo nào sáng trăng.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*206
**************
 
C H I Ê M   B A O
 
Mơ màng ước nguyện kiếp sau
Bên anh em hát ngâm câu ru hời
Vành nôi ấm áp hai người
Cùng chao cánh sóng, nghiêng trời… sao xa
Nhẹ nhàng âu yếm thiết tha
Vòng tay em ấp “nết na”- cuộc tình
Ôi! Trong lòng mẹ -“xinh xinh”
Lồng say ánh mắt tình mình nên thơ...
 
Ngỡ ngàng có phải giấc mơ?
Có là cõi ảo đường tơ dệt thành!
Đời còn bao cái mong manh
Em còn nặng gánh đoạn trường tình yêu
Mong sao chỉ có vui nhiều
Vườn xuân vơi khoảng trống chiều đời em
Từng đêm rồi lại từng đêm
Mơ trong thao thức... bên thềm bóng ai
 
Chiêm bao dệt kín đêm dài
Yêu em thao thiết mãi hoài chiêm bao.
 
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*207
*****************
 
D Ấ U   Ấ N   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Nắng khơi hương con gió lạ vô thường
Hè này bỗng dưng tăng thêm nhiệt độ
Chỉ mình anh biết nguồn cơn của lửa
Mà ngày nào cũng thổi cửa phòng riêng
 
Anh buồn đấy nếu em bảo vô duyên
Cứ kiếm cớ bên em nhiều đến thế
Còn em khát… vờ như không có biết
Hai trái tim say ngây ngất bờ môi
 
Môi son hồng in hình dấu môi yêu
Em nhẹ thoa mầu son. Yêu biết mấy!…
Anh muốn muốn đường son in dấu mãi
Để tình em đậm khắc trái tim anh
 
Anh muốn vào thăm thẳm núi non tiên
Núm chúm chím đôi bồng đào trần thế
Em ngoan ngoan đôi mắt huyền diễm lệ
Cho tình ta mọng chín trái duyên hài
 
Khéo chối từ em không hẹn xe ai
Em nâng đoá hồng - hoa lòng em cắm
Lại nhuộm hồn anh mỗi ngày xanh thắm
Rực rỡ sắc hoa xanh lá tươi cành
 
Yêu yêu quá! Anh nghẹn ngào khẽ nói
Hỡi người yêu! Ta đã có nhau rồi!
 
Nguyễn Văn Thái
8-1995*208
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.11.2025 06:21:43
0
K H I   X A
 
Khi xa gửi lại mộng mơ
Thềm hiên đứng ngóng đợi chờ trăng em
Thân thương giây phút êm đềm
Theo làn gió thoảng ru êm hương tình
 
Khi xa gửi lại nắng trinh
Của ngày gió lá rung rinh trước phòng
Giờ em còn có nhớ không
Một mùa phượng thắm nhuộm hồng trời xanh
 
Khi xa để hẹn ái ân
Tận trong mắt biếc tần ngần lệ ngây
Chia tay nâng cốc tình say
Vì yêu cạn hết cốc này tình - si
 
Say say ngây ngất yêu vì
Ấp iu từng ấy biệt ly sao đành
Tình yêu sương gió mong manh
Nổi chìm bao nỗi buồn thành khổ đau?
 
Mai về dâng lễ trầu cau
Cưới nhau cho hết mộng sầu tương tư.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*213
*************
E   R Ằ N G
 
Hẹn về ngày ấy khát mong
Lúc mưa lúc nắng nhàu lòng đành thôi
 
E rằng rạn vỡ gương đời
Lấy ai hàn gắn tình ơi!
Gương lành?
 
Em như giữa thác, đầu gềnh.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*214
****************
C H I A   T Ì N H
 
Tình anh nào có đâu nhiều
Mà sao em nói chia đều cho ai?
Ý thơ anh tự giãi bày
Ai xui khiến được tim này hỡi em!
 
Tình anh - lời hát con tim
Tần rung như thể để tìm em thôi
Hiểu nhau chín trái yêu rồi
Nâng ly rượu ngọt mềm môi bao lần
 
Tuy tình chưa nhịp ái ân
Đủ thương làm nhớ bâng khuâng màn chiều
Xa em, khắc khoải bao điều
Gần nhau thoang thoảng, say yêu tình đời
 
Bên em nói nhỏ đôi lời
Nỗi đau trĩu nặng cả đời xuân anh
Lời anh thấm ướt lệ than
Bởi men chưa tới độ làn điệu say
 
Nên xin không dám ép nài
Sợ em thêm nặng hai vai gánh sầu
Muốn rằng mãi mãi là nhau
Hai tim cùng đỏ giọt đào yêu thương...
 
Tình chia - em nói, xin đừng!
Anh gom hết cúc gửi tình thu say
Không em côi lạnh heo may
Rừng thu nứt nẻ trời mây hiu buồn.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1995*215
***************
Đ Ô I   B Ó N G   H Ì N H
 
Dáng sầu giấu gửi hình theo
Rưng rưng mắt lệ hắt hiu đoạn trường
Nhìn em thôi, đã vấn vương
Hình như nhắn nhủ người thương một người?
 
Bâng khuâng xao xuyến đầy vơi
Ở phương em có khoảng trời thu xanh
Giọt sầu giấu gửi về anh
Lệ còn vương đậu trên vành mi yêu?
 
Ngắm nhìn thương nhớ tím chiều
Chiêm bao tóc rối lửa yêu nồng nàn
Chiều nghiêng, nghiêng nắng hoe vàng
Giật mình tỉnh mộng ngỡ ngàng đường chim.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*217
**************
L Ò N G   A N H*
 
Nằm nghe vẳng tiếng tàu đêm
Xa xăm vọng lại nhàu thêm canh buồn
Tơ vương mộng tưởng ru hồn
Em xa…  xa đến tận cùng yêu thương
 
Thu reo nắng tỏa lên đường
Hoà trong mây khói màn sương sắc trời
Nhớ thương da diết đầy vơi
Lời ru bóng dõi muôn nơi, mơ mòng
 
Từng mong ngày lại trùng phùng
Suối mơ cùng ướt, thư phòng cùng say
Niềm yêu trọn khít vòng tay
Hát bài ca ấy:  Tháng ngày tương tư.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*218
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.11.2025 06:43:38
0
L Ỡ   H Ẹ N
 
Nơi hẹn chiều thu nhẹ nắng bâng lâng
Lòng xao xuyến giữa khói sương se lạnh
Sân trường vắng, thềm hiên buồn hiu quạnh
Phòng im lìm… da diết nhớ người đi
 
Em đi đâu để lại vạt chiều mơ
Làn mây nhạt lơ thơ cành úa lá
Vài lưng gió cuốn bụi bay tơi tả
Mấy trẻ thơ í ới góc sân trường
 
Cứ ngập ngừng, lòng lưu luyến tơ vương
Cửa im đóng sân càng thêm hiu hắt
Em ở đâu để trời thu đắng ngắt
Lá bàng phơi xao xác bậc thềm sương
 
Xin lặng im… lá úa rơi… khẽ khàng
Sóng trầm tích vào đời cây ghi nhớ
Gửi lại đây tình thơ lần hẹn lỡ
Để mắt thu thôi ngơ ngác chiều rơi.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*219
**************
E M   M A N G   Á O   Đ Ỏ
 
Áo đỏ em mang giữa lúc vui
Dưng anh sửng sốt, thoáng ngùi ngùi
Năm xưa ánh đỏ giờ tươi lại
Một thưở tình yêu mới, đẹp tươi
 
Áo đỏ bây giờ cũng lại em
Đẹp tươi trong sáng gợi mơ thèm
Em là tiên đấy, là tiên đấy
Rạo rực nơi này bao trái tim
 
Xao xuyến tơ vương dậy sóng lòng
Em cười hoa nắng ánh thu trong
Bông tình anh ướp trang đời hẹn
Yêu dấu trong tim một đóa hồng
 
Anh giấu tình em giữa thế gian
Ủ hương thầm lặng nhựa xuân tràn
Ước không ai nữa còn lưu luyến
Ánh đỏ thắm ngần say mắt anh...
 
Nguyễn Văn Thái
10-1995*221
*************
T Ặ N G   E M   G I Ọ T   Y Ê U   T H Ư Ơ N G
 
Khoảng khắc thôi để dành tặng riêng ai
Anh nhắm mắt… tình em xưa đượm lại
Bờ biển ấy một đêm hè rực cháy…
Đưa nhau về dĩ vãng của yêu thương
 
Vì yêu say khi tình đã muộn màng
Xin đừng trách sao giận hờn, ích kỷ
Chạnh lòng nhớ nỗi buồn xưa thầm thĩ
Thấu niềm đau…  nên tặng giọt yêu thương!
 
Ước em xuân và mãi mãi tỏa hương
Nếu muốn về tình xưa trong ký ức
Cõi lặng im… dẫu con tim buồn bực
Một lát đau… nhường hạnh phúc đời em
 
Mùa phượng kia còn rạo rực trong tim?
Chỉ khao khát và thầm mong có thế
Cứ thao thức cho mình điều không thể…
Và con tim hát đúng khúc tự tình.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*222
**************
T Ả N   M Ạ N   T Â M   L I N H*
 
Nếu một mình thôi, nghĩa là chết
Tâm hồn ta rầu nát vết đời trôi
Cuộc đời còn xơ xác nốt nhạc vui
Và đau thương, lụi tàn, đêm tối
 
Ước gì đời như cánh chim không mỏi
Được trở về cát cỏ thuở hồng hoang
Cho ngây thơ ôm ngất giấc mộng vàng
Hoà đất trời tình yêu hằng ấp ủ
 
Chỉ anh em giữa hoang vu, thảm lụa
Có chăng xa ngầm vọng sóng biển dồn
Và gió khẽ ru hời đắm nụ hôn
Suốt vệt dài miết bờ mê trần trụi
 
Thức đêm dài mái tóc sương đằm lụi
Người sơ, thân dĩ vãng, nẻo u minh
Chỉ còn thơ duy nhất ấm bên mình
Xung quanh anh là không gian trống vắng
 
Trời thu gầy nhợt nhạt, sông luễnh loãng
Vốn riêng rồi nỡ xa nữa em ơi
Người tình xa dần khuất phía chân trời
Thắt buồn đau trái tim, dòng nghẹn lối
 
Nghe chuông chùa hồn nôn nao bốn cõi
Khấn hộ nhau rời khỏi giấc mộng xuân
Theo khói hương vòng cuộn xoáy xa trần
Khỏi đắm say, rời trường mê tịnh mịch
 
Không... không!
đâu chỉ trái tim này
Thắm yêu thương dìu nhau vào năm tháng
Như đoá hướng dương, mặt trời sáng láng
Hướng đường đi về cõi vĩnh hằng
 
Buồn đang về u uất có ai tường!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*223
***************
B Ê N   V Ò N G   N G U Y Ệ T   Q U Ế
 
Vòng nguỵệt quế em nâng chín tầng mây
Ở nơi ấy em làm mưa... tim anh khóc
Anh ngậm ngùi với phận mình bèo bọt
Đâu rồi một mùa phượng đỏ hoa?
 
Một ngày đi qua, thêm một ngày xa
Một bậc thảm lên, thêm một lần nước mắt?
Tim thổn thức dâng nghẹn đầy lồng ngực
Nỗi sầu đo hơi thở nén tình đau
 
Sao vấn vương, vấn vương thầm lâu
Để ghen tuông vào thời trang vô lý
Để thêm ít thời gian suy nghĩ
Rút ngắn đời bằng những nút tơ vương!
 
Anh xin một phút là điên
Vì ngất ngây hoá hơi, say ngất ngưởng
Hỏi tình em còn bao bậc ngưỡng
Cửa anh vào còn mở nữa không em?
 
Sáng nay em băng bó vết thương tim
Liều thuốc đắng chảy toàn thân lạnh ngắt
Hồn mộng mị đắm say dào dạt
Lại say lòng đau đáu xuân em.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*224
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.11.2025 06:50:36
0
T Ì N H   N H Ạ T
 
 
Hạ ơi!...
Em đã đi qua
Thu ơi!...
Đã thêu nỗi nhớ
Cúc nở ngập ngừng trước ngõ
Không mưa lòng đất khát cồn
 
Thu đi
Gọi mùa sương đọng
Tình pha gió giá đầu đông
Cho anh bàn tay tái buốt
Má đào rơi vãi phấn hồng
 
Lạnh em toát giá tình phòng
Hẫng lòng anh mang trống trải
Lạnh về chia phai hai nửa
Nửa anh ướt lạnh tình em
 
Tạnh lòng xót những xuyến xao
Chỉ nửa xuân thôi hương đậu
Có chi hạt tình mẩy mọng
Gieo vào năm tháng xuân yêu!
 
Rét về gom những cô liêu
Mỏng mảnh trong ta yêu, giận
Miền yêu tình ca bất tận
Miền kia giông tố nát lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1995*226
**************
N G H Ĩ   V Ề    M Ộ T    T Ì N H   Y Ê U*
 
 
Không lúc nào em vắng trong anh
Mang yêu thương vào nỗi niềm nhung nhớ
Có tội không nếu tình anh gõ cửa
Vẫn biết em trong giấc mơ hồng?
 
Anh cứ lặng câm yêu dấu một bóng hình
Đến da diết trong nhịp tim, hơi thở
Đã bao ngày mang ngàn câu tự hỏi
Sao tình anh lại gõ cửa đời em?
 
Dẫu rằng em đã sang chuyến đò xuân
Con sông định cả ngàn đời ngăn lối
Anh vẫn đợi, bờ này thôi anh đợi
Mơ đò kia ngoặt hướng xuân về
 
Vọng lòng sông anh nguyện lời thề
Cắn đắng cay em giai số phận
Không dối lừa, trái tim anh thú nhận
Đã yêu em, hai trái nhịp tần nhau
 
Ôi! Kiếp người quá ngắn ngủi, rong rêu
Giữa vũ trụ là sinh linh bé nhỏ
Sao không có phút giây mộng ảo
Tự trói mình ngay cả cõi tâm linh?
 
Đứng mãi đây anh tựa gốc này si
Mờ bên đó nơi bờ em sóng lượn
Thầm khao khát ngày đêm anh ngóng đợi
Muốn hồn mình kiếp tới nhịp giao thoa.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1995*227
****************
T Ự   R Ă N
 
 
Đã rồi trên thác trên ghềnh
Vui buồn ắt đến, chông chênh buổi đầu
Cái tình thoáng nỡ để đâu
Quẩn quanh vũng nước quên bầu trời cao!
 
Kìa xuân đất nước xôn xao
Hãy như mỗi đoá hoa đào thắm tươi
Thoát ra chật chội cái tôi
Cùng trên mây biếc, bến đời rợp hoa.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*230
**************
Ý   T Ì N H
 
 
Trả em cành nguyệt quế hôm nào
Đem gắn lại liền nhành… nuối tiếc
Và xác chết rễ tình bám chắc
Cho cây em đậm biếc tình ca
 
Ơi xuân tình lơi lả ong hoa!
Nghe cánh gió nghẹn lòng uất ức
Tia nắng quái đầu mày cuối mắt
Thành ngàn tên xuyên buốt tim yêu
 
Trái tim buồn da diết cô liêu
Thổn thức từng hồi lời bối rối
Hoang hoải lòng mung lung bến đợi
Khát tình yêu khản đặc buồng đời
 
Xin đừng nữa đơm ánh hoa cười
Mòn mỏi anh rã rời cánh đập
Nếu cứ thế thà làm bão táp
Một lần đau để le lói bình minh.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1996*233
****************
G I à  B I Ệ T   C U Ộ C   T Ì N H
 
 
Tiễn em xa, giã biệt một cuộc  tình
Gió ngưng thổi cây nào còn lay đặng
Mặt trời lặn còn đâu vàng ánh nắng
Ta vào đêm che dấu nỗi đam say
 
Em cứ gieo lửa để hồn anh khơi vơi
Thung lũng vắng chỉ mình anh tình tự
Theo cánh chim trời anh say mộng tưởng
Dịu ánh hồng man mác áng chiều mây
 
Dấu xưa về cái nhớ lại giăng dây
Ngã ba lòng ngập ngừng từng nỗi bước
Con sóng tình dồn lên làn nhói nhức
Rồi mê say, rồi xao động riêng ta
 
Sáng xuân nay rét ngọt cõi tình xa
Qua nhà nhỏ sao mành buông vắng đợi
Em chốn ấy mà hình như vời vợi
Nỗi chia ly thấu lạnh sớm xuân về…
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*235
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 07:22:31
0
 
T R Ắ N G   Đ E N
 
Buồn sầu thao thức trắng đêm
Vấn vương
vương vấn nỗi niềm
tình mê
 
Trắng - lòng đau lắm
rối ren
Đen - tình mờ ảo
lẫn xen thau vàng
 
Ban mai tâm nói khẽ khàng
Giã từ
thanh thản
ngút ngàn câu thơ!
 
Nguyễn Văn Thái
*2-1996*236
***************
D Â N G   E M   M Ộ T   Đ O Á   H Ồ N G
 
Tâm lòng anh lắng bài thơ*
Tấm tình ông Tú xưa bờ sương giăng
 
Đã qua đầy đặn mùa trăng
Tình chung cầm sắt nhịp nhàng sẻ chia
 
Nắng mưa tần tảo sớm khuya
Nghĩa tình đằm thắm chân quê mặn mòi
 
Diệu thay đêm nóng hè oi
Mềm tay thêu gió, con nuôi giấc nồng
 
Nhân duyên vấn vít tơ hồng
Sắt son tình ái vợ chồng tào khang
 
Tay em khéo léo dần sàng
Chăm tươi mầm biếc, đá vàng niềm tây
 
Tình mình “muối mặn gừng cay”
Đoá hồng anh tặng vui ngày nắng khơi!
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*237
* Bài thơ THƯƠNG VỢ của Tú Xương
****************
G I à  T Ừ
 
Cùng nhau đã một quãng đời
Tím miền kỷ niệm một thời mộng mơ
 
Thương ai mùa đẫm tương tư
Mộng say thầm nhớ ngẩn ngơ, mỏi mòn
 
Tình mơ là trái tình tròn
Liêu xiêu cùng với nỗi buồn lãng du
 
Hai bờ sông bạc nắng thu
Lững lờ dòng chảy sóng ru thuyền sầu
 
Cây đa bến nước cây cầu
Sang chiều vẫy gọi hồn đâu tỉnh về
 
Lời thề ơi hỡi lời thề!
Dâng lên trọn nén nhang… về cõi mơ…
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*238
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 07:39:54
0
T Ì N H   X U Â N   M Ớ I
 
Đừng cười nữa cho buồn nỗi niềm em
Chạm lòng anh giữa chiều đông day dứt
Thương thương lắm cảnh đời em phận bạc
Chỉ trong anh thầm lặng với con tim
 
Nỗi buồn anh là xa nhớ người em
Con bướm lạ và tình em hờ hững
Nụ cười anh là tơ lòng quyến luyến
Những bâng khuâng... trìu mến mắt em xanh
 
Mùa xuân về còn vương rét lòng anh
Xin em hỡi đừng cười trên đau đớn
Tình đông xưa còn nuối dài lưu luyến
Cho xuân đầy thắm ngọt môi em son
 
Cứ vương vấn mỗi giây đời lắng đọng
Với ngàn lần chớp mắt mộng tình si
Chưa hái được trái tình yêu giản dị
Bởi lòng ta chưa ký thác niềm tin.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1996*240
****************
N Ế U   L À   T H Ế
 
Nếu là thế!
Số phận này không phải của em
Chiều trống trải không sắc mầu khắc khoải
Nôi ru hời không giục lòng khát vọng
 
Nếu là thế!
Em không phải là Em
Là hoa sắc nhạt nhoà trong vườn vắng
Hương hoang dã vật vờ với gió thoảng
 
Nếu là thế!
Tuổi thơ em không chút gợn van nài
Bước chân trẻ nặng hoài lên thảm cỏ
Tình xa lạ trước biển trời rực rỡ
 
Nếu là thế!
Ánh hào quang em tới
Tìm trong đời không thấy bóng mình soi
Hồn lạc loài lơ ngơ cõi phật
 
Nếu là thế!
Có chút gì lạ khác
Dối tim mình, em ngơ ngác nhìn anh
Rồi cuộc đời là ngày hội hoá trang
 
Thì em hỡi !
Trái tim anh băng giá
Đời anh sẽ lạnh lùng tượng đá
Khi bên em và cả lúc đợi chờ.
 
Nguyễn Văn Thái
3-1996*241
*****************
T Ì N H   X U Â N

Xuân đến tươi hồng rộn ấm êm
Tình xuân vấn vít ngọt môi mềm
Xán lạn hồn xuân xanh lá biếc
Lòng xuân xao xuyến dậy hương thềm

Nghĩ ngợi chi chi dẫu cửa thiền
Điệu lòng ăn nhịp ý thiên nhiên
Đời mỏng vô cùng nôi vũ trụ
Vĩnh hằng cát bụi cõi không tên

Quấn quýt đời nhau sắc lửa lòng
Sưởi tim đầm ấm đượm tường đông
Trái ngọt nâng niu say đắm đuối
Niềm vui trọn vẹn ngát hương nồng

Đan rộn trời xanh cánh én chao
Hoa tình sắc đẹp nắng nghiêng chào
Lời hát tự tim nồng thắm ngọt
Vườn thơ rực rỡ đóa xuân trao.

Nguyễn Văn Thái
3-1996*242
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 07:58:53
0
C H I Ề U   M Ư A   B U Ồ N
 
Thương chiều mưa vãi buồn tênh
Bơ vơ bóng chiếc chênh vênh cuộc đời
Cũng đi qua một kiếp người
Tưởng nôi
thèm khát
Vọng tiếng à ơi
thở dài
 
Một mình...
Chiều biếc cùng ai?
Nguyệt cầm lạc giọng khóc hoài tình chung
Ngàn xanh gieo mộng khôn cùng
Mùa về trái đắng
trắng không
mỏi mòn
 
Nghe sầu - men dạ sắt son!
Dành riêng
ngàn vợi giọt buồn
chiều phai.
 
Nguyễn Văn Thái
3-1996*243
***************
T Ự   T Ì N H
 
Anh về họa nét tà dương
Vào trong tâm tưởng mà thương câu thề
Vấn vương giọt nắng giãi giề
Gói tròn nỗi nhớ trọn bề trao em
 
Thương nhiều, ích kỉ thành nêm
Ngấu nồng bầu rượu, say mềm hồn thơ
Mộng mơ!... Chỉ những mộng mơ
Ngổn ngang tơ rối, bơ vơ một mình
 
Ngày là yêu, ánh mắt nhìn
Đêm theo nhớ cuộc du tình cùng em.
 
Nguyễn Văn Thái
5-1996*244
***************
K H Á T   C H Á Y   T Ì N H   E M
 
Em mãi đó để tình anh nhức nhối
Không gian yêu chật chội giữa đông người
Tâm hồn lặng ngập chìm trong xiềng xích
Nhà tù giam tan nát trái tim xanh
 
Niềm yêu hỡi! Ngày hạn khát cơn mưa
Dài nỗi nhớ hoá niềm thương day dứt
Nỗi đau tình ngăn dòng tim thổn thức
Định mệnh rồi, buông thả gió cuốn trôi
 
Con sóng gần con sóng lại xa xôi
Con sóng xanh thành bạc đầu mộng ước
Tình gọi tình Ngưu Lang - Chúc Nữ
Con sóng gần con sóng lại vời xa
 
Hỡi em yêu! Chiếc bóng gắn đời ta
Mãi vọng ngân tình lòng anh câu hát
Hoà nhịp tim mộng mơ cung thao thức
Mở hồn  thơ cánh hoa tím trọn lòng
 
Hỡi em!
Kiếp tới hẹn nhau không?
 
Nguyễn Văn Thái
5-1996*245
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 09:27:34
0
T Ì N H   E M   B Ã I   C H Á Y
 
Bãi Cháy mặn mà anh với em
Mênh mông biển nước, núi buông rèm
Quyện áng mây trời, loang gió thổi
Gợi lòng lay động khúc triều êm
 
Ngây ngất lòng say lớp sóng dâng
Khơi xanh tình nước dập dềnh trăng
Xao xuyến lời yêu khao khát mộng
Hồn thơ man mác nỗi thương Hằng
 
Dịu ngọt lòng nhau Bãi Cháy ơi!
Xanh xanh nước biếc thắm mây trời
Anh giữ ngọt ngào em nguyện tặng
Hè nồng lưu dấu chốn thăm chơi.
 
Nguyễn Văn Thái
6-1996*246
*******************
C Á N H   B U Ồ M   N Â U
 
Chiều buông hoang vắng biển khơi
Xa mờ in lửng lưng trời buồm nâu
Buồm lẻ bóng hướng về đâu?
Bến bờ khát vọng nông sâu ai ngờ
 
Tình như cánh gió buồm mơ
Bến thuyền xưa đã... lững lờ dòng quanh
Dấu son - thơ ở tim anh
Thiên thu mọng áng buồm tình chờ mong
 
Tình em nhuộm thắm đóa hồng
Tim anh hát khúc tang bồng thiên thai!
 
Nguyễn Văn Thái
1996*247
*********************
L Ử A   T À N
 
Dỗi hờn…
em tắt lửa đi
Con tim nguội lạnh
hết si tình rồi
 
Lạy em
gỡ mối tơ trời
Cho vương vấn hết
cho thôi bồng bềnh
 
Tình ta
ngọn sóng lênh đênh...
Rêu lên vách đá
xanh rờn tình thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
7-1996*249
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 09:34:02
0
T Ự   T H O Ạ I
 
Cứ hoài vương nỗi dứt day
Niềm riêng nào có một ngày dịu êm
 
Lặng nghe thầm kín lời tim
Rung ngân giọt ngọc... đắm chìm mộng yêu
Giữa xuân hương sắc mỹ miều
Mơ trong tha thiết tin yêu lời tình
 
Nhủ lòng thủ thỉ tim mình
Ru say tình cỏ phiêu linh cõi đời
Trái yêu ơi! Trái yêu ơi!
Biếc xanh sắc thắm khung trời mộng mơ
 
Tình em nắng ấm xuân tơ
Nơi ta nương vịn lời thơ tỏ lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1996*251
****************
X U Â N   T Ì N H
 
Bây giờ Hoa lại đẹp hoa
Mùa đông giá lạnh đi qua đây rồi
Em vui với nét xuân ngời
Môi son hứa hẹn rộn tươi xuân tình
Chỉ anh
không!
cả chúng mình
Mọng hương môi thắm, long lanh mắt ngời...
 
Lòng anh lộng gió biển khơi...
Dáng em thêm đẹp giữa đời xuân thanh.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1996*252
****************
V Ô   V Ọ N G
 
Vẫn khát thầm tình tự ở bên em
Bởi chăng cớ chỉ lòng yêu một nửa
Gió bốn phương gọi mời hương toả
Phía trời nào cũng rực rỡ mây hoa?
 
Ta là ta và mãi mãi là ta
Chỉ một phía, vẫn một mình một phía!
Bờ ảo vọng theo dòng trôi mọng tím
Qua đời ta thầm lặng tháng năm dài...
 
Em yêu ơi! Ta cầu chúc ngày mai
Trái lòng chín long lanh ngời mắt biếc
Hoa đời xinh, môi mềm yêu tha thiết
Hơi thở đều ngây ngất mãi tình nhau
 
Lòng anh thương nỗi bất hạnh em đau
Cả đời em ôm sầu vào vô nghĩa
Trang luật đời néo dìm, nên không thể
Theo nhạc tim reo, hồn sánh bạn hồn
 
Ta gửi mây cho gió lời cầu hôn
Gửi trọn về xa ngàn xanh cực thẳm
Nơi mịt mờ, bão trời rung khốc thảm
Giấc mộng tình vô vọng cõi trần ai.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*253
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 10:09:15
0
 
V I Ể N   V Ô N G
 
 
Tình ơi hãy đến nơi đây
Cùng ta một lát sum vầy với trăng
 
Ngần tơ… dát ánh đêm vàng
Thơm làn gió lạ mượt ngàn suối thanh
 
Khuya tình ngây ngất sương giăng
Rêu hăng hương đất... cùng trăng bần thần
 
Đêm yêu tha thiết thanh tân
Mộng mơ ta với say vần viển vông.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*254
****************
C Ó   N G À Y   M A I   N H Ư   T H Ế
K H Ô N G   E M
 
 
Tim em hết nhịp tình chung
Xa xôi... khoanh trọn một khung trời buồn
Dẫu rằng tắt nắng, héo hon
Nhạt phai ký ức, mỏi mòn đời trôi?!...
 
Mộng tình tàn úa xuân rồi
Còn đâu xao xuyến bồi hồi tim yêu
Ngày đi khắc khoải bao điều
Đám mây vỡ mộng phiêu diêu tang bồng...
 
Anh buồn!
Em có buồn không?
Ngày mai tan vỡ hai lòng cách xa
Hương tàn sắc nhạt nét hoa
Lạnh lùng như núi thoảng qua mắt tình
 
Hết rồi dịu ngọt yêu tin
Chỉ thương lạc điệu gót sen u hoài
Ngày mai!
Máu ứa... Dòng trôi…
Xanh gầy nỗi nhớ pha phôi nghĩa tình
 
Cầu xin về lại chính mình
Cái ngày xưa ấy
Khách!
Tình dửng dưng!
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*256
*******************
K H I   E M   V Ắ N G
 
 
Ngày về cố hương quê ngoại
Mình em
Những nhớ vui  buồn
Trong lòng bao điều thầm kín
Heo may the thắt tình ai
 
Tiễn em
ngược chiều bến vắng
Bơ vơ nhung nhớ hơi người
Thu mơ ngọt lời hẹn ước
Hồi hộp lắng ngánh chuông ngân...
 
Chiều trong nắng tím tơ vương
Ngõ thềm âm thầm ngóng đợi
Vấn vương màu sương thu gợi
Se se gợn gió may buồn
 
Bâng khuâng... vương mắc bâng khuâng
Người về cội nguồn hương khói
Hỏi người vui buồn? Có nhớ?
Hẹn mai gửi trọn trăng thơi?....
 
Nguyễn Văn Thái
9-1996*257
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 11:08:49
0
X A N H   Đ Ô I   M Ắ T
 
Lung linh thấu đáy xanh màu
Của không gian tím, của bàu trời mơ
Ngất ngây đăm đắm mắt thơ
Tận sâu nỗi nhớ để giờ lim dim
 
Lim dim con mắt anh tìm
Đã cô đơn sải cánh chim dặm dài
Bóng chiều đã đợi sớm mai
Vẫn non xuân mới, mộng hoài tình em.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*258
******************
E M   C Ứ   H Ẹ N
 
“Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé”
 
Dòng thơ ngân
                    thấm máu thịt xương anh
Tình trái ngang day dứt
Khát lòng anh
                              khơi tự trái tim em
Lòng vấn vương
                       nhung nhớ
                                     em bớt âu sầu
Trái xanh đừng chát đắng
                          xanh mãi ngàn xuân!
 
Thấy xuân lòng
                                chơi vơi hờ hững
Trời cao xanh
                                 vời vợi non cùng
Thăm thẳm lũng
                           miền sâu ích kỷ
 
Cùng em khuyên nhắc con tim
Ngậm ngùi trọn kiếp ba sinh
                                              tương tư
Nấm mồ xanh biếc màu thu
                          miền hoang vu ôm ấp.
 
Nguyễn Văn Thái
10-1996*259
******************
V Ô   D U Y ÊN
 
 
Thoáng buồn
em nụ cười duyên
Với con bướm lạ lạc vườn thơ yêu
 
Ngậm ngùi xa xót nỗi chiều
Chợt ai đắm đuối liêu xiêu mắt đờ
 
Niềm đau mãi tận bây giờ
Cái hôm nao ấy... bơ vơ lạc tình
 
Dỗi
buồn
vơ vẩn chiều thinh
Hão huyền say đắp, một mình viển vông
 
Cuộc tình hư ảo tình - không
Vắng trầu cánh phượng, thiếp hồng đãi bôi...
 
Giận hờn riêng một mình thôi
Hồn say
những nghĩ đất trời ngả nghiêng
 
Nghĩa tình nặng kiếp triền miên
Nhuộm màu xanh trọn thắm miền thơ yêu!
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*260
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 11:25:36
0
T R Á I   T H Ơ M
 
Trái thơm thường lệ cho em
Phải hôm em khóc, cả thèm... hồn mây
 
Trái tình yêu mải mê say
Làm thương trái ngọt, héo giây ngóng chờ
 
Say tìm yêu cái vu vơ
Để thương nhớ gọt câu thơ lãng tình
 
Nguyện rồi - duyên nợ ba sinh
Cho hay kiếp tới chúng mình một hai...
 
Em còn nước mắt trao ai
Giọt sa dịu khát, loãng phai giọt đào?
 
Trời riêng anh giấu khát khao
Em xuân thắm đượm ngọt ngào tình say.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*261
*****************
T Â M   T Ì N H
 
Tìm em mấy độ hoa tàn
Đêm khuya nỗi nhớ, ngày chang nắng tình
 
Năm qua nhanh, tháng vô hình
Miên man cơn khát đắm mình mộng du
 
Ước tìm, mơ đẫy mùa thu
Úa vàng lá rụng, mịt mù ánh dương
 
Xa gần đong nỗi vấn vương
Vui buồn lẫn quyện, yêu thương, ngọt bùi...
 
Con tim lặng khóc thầm cười
Khi thân khi khách đầy vơi nỗi lòng
 
Nguyện mình xe bện tơ hồng
Dù trăm năm với viển vông hững hờ.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1996*262
****************
L Ỗ I   T Ì N H
 
Thôi đã qua rồi giấc mộng mơ
Cỏ cây hoa lá nỗi niềm thơ...
Âm thầm khao khát tình tha thiết
Lướt khướt vào đêm đẫm dại khờ
 
Đã chót lòng si bóng hững hờ
Loá nhìn hoa dại chuốc bơ vơ
Lời tim hót mãi niềm côi vắng
Huyễn hoặc hồn ta đến ngẩn ngơ
 
Ta bước sai đường lạc bến mê
Tỉnh mơ, mơ tỉnh với câu thề
Câu thơ lạc điệu đời ngơ ngác
Chuếnh choáng hồn ta khóc nẻo về
 
Ơi hỡi niềm yêu! Hỡi dấu yêu!
Hổ trang tình sử lỡ mơ chiều
Ngất ngây lữ khách liêu xiêu, dại
Tay trắng nỗi tình chốn tịch liêu.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*263
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 14:10:48
0
B A   C H Í N   M Ù A   X U Â N
 
 
Đã rồi ba chín xuân đơm
Vui - mênh mông biển, buồn - thăm thẳm trời
Nương thân gửi phận nơi người
Mà đau đáu khát mà sùi sụt mong
 
Vườn người tròn mọng trái thơm
Còn em héo hắt lam làm dựng xây
Sắc xuân nhạt nắng hao gầy
Dòng sông bóng rủ tháng ngày đơn côi...
 
Yêu thương, giọt khát đầy vơi
Mật tình chiu chắt tắm đời em thơ
Thuyền tình cặp bến mộng mơ
Gió say, sóng cản... vần thơ tím chiều.
 
Nguyễn Văn Thái
12-1996*264
********************
 
N G H E   Đ I Ê N   T H O Ạ I
 
 
Chuông reo
lạc tiếng...
Em
mơ!
Chuyển tin là cớ em vờ
 gặp anh?!...
 
Giọng em
khô khốc
lạnh tanh
Nghe
sầu ngất dạ
cách ngăn nghìn trùng
 
Vạt sân mưa xối
lạnh lùng
Nghe câu tạm biệt
tận cùng
chơi vơi
 
Chập chồng bong bóng
Buông trôi.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1997*267
****************
 
V Ô   T Ì N H
 
Hoa sao vẫn cứ vô tình
Để “con bướm” ấy rập rình lượn quanh
Giá đừng thề nguyện lời oanh
Tim không lỗi nhịp sóng tình xuyến xao
Lệ buồn bớt chảy vào sâu
Gió mùa bớt lạnh, mây sầu bớt giăng
 
Vô tình em rót lòng anh
Đắng cay giọt ái, lạnh tanh giọt tình
Tiệc càng thấu buốt tim mình
Cô đơn, nhạt miếng, nhìn hình mặt ngây
Bẽ bàng hồn vướng tầng mây
Để sâu cái lạnh, đong đầy nỗi đau
 
Gửi tình theo gió trăng sao
Lãng du khao khát lạc vào ngàn thu.
 
Nguyễn Văn Thái
1-1997*268
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 02.12.2025 14:18:44
0
T Ì N H   X A
  
Ta yêu bằng trái tim sầu
Trường tình ôm giấc chiêm bao mơ màng
Tiếc duyên nhau bén muộn màng
Con thuyền xuân lạc, sang ngang mất rồi
 
Giờ là hai kẻ đơn côi
Tình - hương thơ vịnh, lòng vơi nỗi niềm
Thương nhau giấu ở trong tim
Ru đời mưa nắng, ngọt tìm lời yêu
 
Ngất say giấc mộng ban chiều
Nổi chìm trong cuộc phiêu diêu, yên bình
Diễm tình ơi! Chút thâm tình!
Cho ta nương gửi cả bình rượu thơ
 
Cuộc tình hư thật, thật hư
Tìm nhau giăng đuổi đèn cù nhân gian.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1997*270
********************
 
L Ờ I   T Ì N H
 
Khoảng mơ màng lòng nặng nỗi đau anh
Bộc bạch tâm tư tình về bình lặng
Lẽ nào mất năm tháng mình da diết
Thương mến đời nhau, yêu trọn trái tim?
 
Khao khát tình em, hoài gắng anh tìm
Nỗi nhớ ngày xa bồng bềnh mây tím
Tha thiết niềm yêu con tim xao xuyến
Đêm lạnh lùng mòn mỏi ngắm hằng cung
 
Biết chẳng bao giờ sự thật cùng chung
Kỷ niệm đời em dâng lòng ngây ngất
Anh vô lý muốn biết điều bí mật
Của riêng em, bão tố dịu vơi lòng
 
Linh cảm cuộc đời từ cõi hư không
Ánh mắt, làn môi, điệu hình, cuộc hẹn
Nỗi ngẩn ngơ, ngóng chờ, thèm nén..
Chúa nói dùm, tim anh buốt nhói đau
 
Anh bói tìm thơ, chọn tứ - ý - câu
Từ nỗi niềm, từ lời yêu tha thiết
Không đợi bội mùa, một lời hẹn ước
Nhạc khúc tình ngân vọng kiếp phù du.
 
Nguyễn Văn Thái
2-1997*271
***************
 
T Ì N H   K H Ú C   X A   N H A U
 
Lặng lẽ em đi miền xa đầy nắng
Nhuốm tươi thêm hoa phượng thắm sân trường!
 
Còi tàu khuya gợi nhớ mối tơ vương
Gió thì thầm... lửa hương nồng lai láng
 
Rồi từng đêm đầy trời sao lấp lánh
Giấc mộng hoa... thấp thoáng dáng em về...

Vượt muôn trùng, san lấp cả sơn khê
Gió mùa thi xua mây buồn hiu hắt
 
Ngọn lửa tin yêu hồng lên tươi sắc
Nơi ấy vọng về êm ái lời em!…
 
Đợi em về thắp lửa ấm trái tim
Muốn đong đưa ru lòng ngời hương tím.
 
Nguyễn Văn Thái
5-1997*275
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2919
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 03.12.2025 06:58:42
0
S Ư Ơ N G   K H Ó I
 
Em là thơ vương vấn ngày thương
Là khói sương giăng trời bảng lảng
Ráng chiều lên bóng soi chập choạng
Anh lặng thu vàng mơ giấc hoang
 
Em làm mây cuối ngày mưa chan
Những đắng lòng nhờ cơn gió cuốn
Chiều quạnh hiu thương thầm cát bụi
Nắng xanh xao lạnh lẽo xuân đời
 
Gió say tình ngỡ đọng khe tay.
Mặc định rồi... dưới cầu nước chảy..
Sau nắng hửng bừng xanh biếc mới
Men nào sức dậy mối tình say
 
Nguyễn Văn Thái
7-1997*276
******************
 
V À O   M Ộ N G
 
Đành thế phận duyên đã tỏ tường
Con tim huyễn hoặc khúc yêu đương
Phiêu du khắc khoải miền hoài niệm
Năm tháng pha phôi phấn dặm trường
 
Anh khép tình yêu vào lặng im
Thoả hồn thơ mộng hát lời tim
Hoa em biến sắc theo màu gió
Vườn ảo lung linh nắng hẹn tìm
 
Đời lạ xôn xao dậy bước đường
Thấp hèn xa lạ với yêu thương
Ta thầm nhau gọi trong niềm nhớ
Độc thoại con tim giấc mộng thường.
 
Nguyễn Văn Thái
8-1997*277
********************
 
T Ì N H   T Ô I
 
Tôi và em... thế đấy xa xôi
Như thể mặt trăng và trái đất
Trăng hững hờ đêm sương lạnh nhạt
Ánh trăng mơ, ảo mộng, vô tình?
 
Cây lên lộc xanh biếc chồi cành
Hoa vẫn nở thơm vườn mọng trái
Ngày cứ trôi vòng quay nhẫn nại
Nhớ em hiu hắt buổi hoang mang
 
Tự con tim đậm lửa yêu thương
Tôi gọi giữa ngàn xanh phượng vĩ
Thánh thót lời chim muôn thế kỷ
Đóa hoa tình thắm đợi hồi sinh.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1997*279
 
 
 

Thay đổi trang: << < 616263 > >> | Trang 61 của 70 trang, bài viết từ 1801 đến 1830 trên tổng số 2071 bài trong đề mục