S Ố N G Đ Ứ N G Ta đến đây là “kẻ mù kẻ điếc”
Người không tim giữa cuộc tình duyên
Nghe âm thanh phòng này dội tới
Giọt lệ rơi ướt sách của Người
Ta ngước nhìn cùng nụ cười tự mãn
Kẻ nhục hèn quỳ gối dưới chân ta
Không dám cùng ta đứng nhìn sự thật
Nhút nhát dìm ta sau cái bóng của Người
Ôi! Thần tự do trong ta lộng lẫy
Ta muốn như chim bay trên trời
Con cá hồn nhiên vẫy vùng biển cả...
Như con thú sống giữa rừng cây
Hỡi những “con bò” biết nói
Hãy lắng nghe tiếng nói của con người
Ta sinh ra không bao giờ quỳ gối
Để “loài bò” ban chút tình thương
Ánh sáng soi đường là tình đồng chí
Là lương tâm chân lý niềm tin
Ta chỉ cúi đầu, một lần, nhận tội
Khi lòng ta vô cảm nỗi điêu linh
Đồng đội quanh ta hiểu điều được mất
Khi tiếng ta cười vang không gian
Ta không cô đơn vì nói lên sự thật
Các người bầm ruột tím gan
Các người giao giảng say sưa: Độc lập
Lưỡi lèo lèo, dân chủ đầu môi
Các người đã làm nhàu sự thật!
Ta phát kinh lượm giọng cả đời
Một ngày kia ta xa biệt nơi này
Theo lời dạy trong sách Người đã chỉ
Nguyện suốt đời dâng hiến hy sinh
Cho nền dân chủ anh minh
Các người cứ sống thế đi!
Đợi ngày huỷ diệt
Ta đi tới chân trời rực đỏ
Cho sách Người sáng mãi niềm tin.
Nguyễn Văn Thái
135/10-1973*
************
T H Ư G Ử I B Ố V Ợ H Ụ T Thưa ông!
Tình yêu tôi không còn
Đã khoác màu quá khứ
Dĩ vãng xoa lỗi lầm...
Ông cười - kẻ chiến thắng
Bên xác chàng tình si
Vườn hoa vào mùa xuân
Ông hằng mơ quả mập
“Tên trộm” nối duyên tình
Ông rình...
Và đêm giông!
Quả tang!...
“Tên trộm” kêu
xin ông lòng độ lượng!
Ông nhìn hai tia lửa
Sấm sét trút người thương…
Kẻ đắc thắng ông cười
“Tên trộm” tình lặng lẽ
Mặt trăng bầm giọt lệ
Dòng sông cười mỉa mai
Bóng đêm dần tan đi
Con thuyền trôi ngán ngao xa bến
Trên dòng trăng mơ dáng người yêu
Thuyền trôi về biển khổ
“Tên trộm” cắt dây tình…
Thưa ông!
Đêm trăng tôi nép mình
Ánh mặt trời đau khổ
Ông nhìn hai tia lửa
Thiêu cháy tình yêu tôi
Về dĩ vãng ông ơi
Lỗi lầm tan thành bụi
Kẻ đắc thắng ông cười
“Tên trộm” tình im lặng
Chào ông!
Nguyễn Văn Thái
137/12-10-1973*
************
N H Ữ N G K Ỷ N I Ệ M V Ề M Ẹ I - Mở đầu Con muốn viết một bài thơ - tặng mẹ
Về những tháng ngày mẹ đã nuôi con
Ở nơi xa bao niềm thương nhớ
Con gửi tình vào những vần thơ
Mẹ ơi… lúc cô đơn…
ngược thời gian con lần theo lối cũ
Nơi đầu tiên con dừng chân ngẫm nghĩ
là chiếc nôi ru con năm tháng nhọc nhằn
Trong chiến tranh phía con đi là mặt trận
Nơi ở của con là những cánh rừng xanh
Nhưng trong tim con là hình bóng mẹ
Mỗi bước đời con có tình mẹ yêu thương
II - Ấu thơ Tuổi ấu thơ con chưa thể biết
Cái lo của mẹ xuất phát từ đâu
Từ tiếng khóc đầu tiên con chào vũ trụ
Hay từ cuộc đời mẹ đã khổ đau?!
Chắt chiu từ củ khoai củ sắn
Con lớn lên nhờ dòng sữa mẹ nuôi
Từ chát mặn giọt mồ hôi năm tháng
Từ cuộc đời tần tảo nắng mưa!
Mẹ ẵm con trong gian nhà nhỏ bé
Mẹ nựng con từ thuở ấu thơ
Con khóc mẹ thương, con đau mẹ sợ
Mẹ cầu xin... những lúc hiểm nghèo
III - Tuổi học Lớn lên con đi học
Quyển vở mới tinh - mẹ tặng
Từ buổi học đầu tiên… cho đến giờ học chót
Đằng đẵng tháng năm mẹ nâng niu chăm chút
Mẹ nhẫn lòng nuôi dạy con khôn
Cho con vui cắp sách tới trường
Mẹ thường thắc thỏm đêm khuya
Sợ chợp mắt đứa con mình dạy muộn
Sáng còn sương hay đêm tối mịt
Luôn bên con chu tất mọi điều
Mẹ phần cơm trong liễn da lươn
Những hôm học về quá muộn
Ủ trong chiếc chăn vá đụp
Trong hương cơm có hơi ấm mẹ dành…
Đêm học thời chiến tranh
Mẹ đi đón mặc trời mưa ướt lạnh tối tăm
Chiến tranh leo thang
Trường con về nơi sơ tán
Mẹ lại một lần lo lắng…
Cho đời con trọn tuổi học sinh.
IV - Trưởng thành Rồi mẹ tiễn con đi
Ngày con vào đại học
Tàu chuyển bánh, mẹ trở về sốt ruột
Đứa con đi xa mẹ lần đầu
Nắm cơm - ăn đường, đùm bọc những thương yêu
Cá bống kho đậm đà tình của mẹ
Con nào biết ở cái thời non trẻ:
Cái thâm tình lòng mẹ đã cho con
Nhớ lần ấy con về thăm quê
Mẹ kể con nghe về một người con gái
- Bông hoa ấy đã có người dạm, hái…
Cục nghẹn dâng lên
Chưa hết bát cơm, con thấy no rồi…
V - Đời lính Chiến tranh khốc liệt
Mẹ đưa con lên đường nhập ngũ
Mẹ trở về, buồn trĩu nặng hơn
Con hiểu thêm nhiều, tình mẹ thương con
Hôm nay con đang bước xa hơn
Mẹ vẫn theo con vào chiến trường chiến đấu
Tình mẫu tử... tia mặt trời nồng ấm
Sưởi lòng con xua hết lạnh tâm hồn
Con nhớ mẹ nhiều nhất lúc chiều buông
Trên đồi cao con nhìn bốn hướng
Trước mắt con dải cát dài trắng muốt
Con nhìn quê hương qua lớp sương mờ
Đồi cây xen nhau trải dài vô tận
Con thả tâm hồn về phía trời xa
Ôi! Đất nước bao la...
Nơi cuối cùng dừng chân là quê mẹ.
VI - Ước mơ Mẹ ơi!...
Đường tải lương xe đi hối hả
Con ước là tay lái trong đoàn!
Ước ngày về thăm mẹ…
Bù những ngày trông ngóng hoài mong…
Mái nhà tranh đựng bao kỷ niệm
Dòng sông Hồng đầy ắp phù sa
Lòng mẹ thương con bao la!
Sâu lắng… thiết tha… vô cùng… là mẹ!
Quê hương ơi thân thương biết mấy!
Cứ ngỡ ngay kia, sau những dải mây xanh
Ngôi nhà ai tuôn làn khói biếc
Gọi ta về… nương mái hương quê.
Nguyễn Văn Thái
139a/12-1973 D24-Giáp tết.1974*
*******************
X A M Ộ T N G Ư Ờ I B Ạ N Chia cách từ đây nhé bạn ơi
Đợi ngày gặp lại nữa mà thôi
Từ nay tôi bạn đành xa nhé
Hai ngả đường đi, hai ngả đời
Đâu nữa cùng nhau lên đỉnh đồi
Thả hồn theo gió, vịnh thơ tôi
Nói về đời lính hôm nay nữa
Hai đứa hai nơi, xa cách rồi
Còn đâu những buổi chuyện hàn huyên
Những buổi hồn nhiên giấc ngủ đêm
Ôm nhau hai đứa gom hơi ấm
Tôi bạn ngâm thơ “Một chuyện tình”
Nhớ bạn chiều nay bên núi cao
Đến nơi tôi bạn đứng hôm nao
Ước có bạn đây tâm sự nhỉ
Lòng tôi, vương vấn lúc xa nhau
Gió lạnh càng thêm nỗi ngậm ngùi
Con tim đơn lẻ đứng trên đồi
Ngàn cây im lặng chiều cô tịch
Những muốn hoà chung sóng cuộc đời
Nhớ bạn xuyến xao đứng nuối nhìn
Màn sương tím lạnh đượm buồn riêng
Bạn ơi, lạnh lắm đời đơn lẻ
Trống trải nên thơ quyến luyến mình.
Nguyễn Văn Thái
140/1-12-1974*D24
*****************
H Ã Y H I Ể U N H A U Hãy hiểu nhau bằng những lời êm ái
dịu dàng tha thiết yêu thương
những chiều hè gió lộng
những đêm trăng thanh bình
bàu trời quê hương
Hãy hiểu nhau
sau những giây phút gắt gay - chân thành
lòng nghĩa khí
Bão táp của lòng ta
gột sạch bụi đời
với tấm lòng vô tư như biển
Đừng hiểu nhau
bằng lời nói khoác đeo ngàn cân chì lạnh ngắt
bằng miếng đánh không vết trên da
bằng bộ mặt của thằng điên dại
Với kẻ thù: súng gươm
Với bạn: hoa và lúa.
Nguyễn Văn Thái
141/28-1974*
********************
H Ư Ớ N G T Ô I Đ I Qua ba ô vòng lái
Tôi khéo lựa một ô
Tôi chọn một bài thơ
Của Hai - Nơ để đó
Trước ngã ba đường đời
Tôi theo hướng mặt trời
Trong tay cầm quyển sách
Trọn vẹn cho ngày mai.
Nguyễn Văn Thái
142/11-8-1974
*****************
N H Ữ N G L Ờ I T Ổ Q U Ố C G Ọ I Mẹ đã dạy tôi hát những bài ca
Về tặng quê hương sau mỗi mùa gặt lớn
Mẹ nhắc tôi Tuổi Xuân là cống hiến
Cho Tổ Quốc này, không chỉ đời riêng
Mẹ khuyên tôi khi đi giữa dòng người
Đường ngập bụi phải nhẹ bàn chân bước
Là giọt nước hòa vào dòng sông lớn
Làm thác cao thêm sáng những trời sao
Tôi thấu hiểu Mẹ qua những khổ đau
Những đêm dài lo âu Mẹ thao thức
Cho Tổ Quốc ngày mai trời tươi sáng
Lừng lẫy năm châu, rạng rỡ địa cầu!
Mẹ giục tôi càng phải biết tiên phong
Vào thế giới kia - thành trì khoa học
Mẹ bảo tôi với quân thù - gươm súng
Luyện đau thương thành sức mạnh hờn căm...
Tôi lắng nghe lời của Mẹ yêu thương
Trái tim lớn truyền cho tôi ngọn lửa
Mẹ còn nói bao nhiêu điều thiết thực
Tôi nguyện làm theo lời Mẹ thiêng liêng!
Nguyễn Văn Thái
143/15-8-1974
****************
Đ Ắ P T Ư Ợ N G T Ì N H Y Ê U Rồi tôi sẽ trở về
quê hương
cha mẹ còn
Bên em vui tình bạn
Ơi cô gái tôi yêu!
Buồng cau hồi nhà đã héo
Giàn trầu sương muối táp khô
Qua thư em tôi nói thế...
Bờ sông hôm nao quạnh quẽ
Cỏ vàng phơ phất heo may!
Tình yêu giấu biệt tim này
Lắng sâu nỗi sầu dĩ vãng
Em bình yên hạnh phúc!
Đá buồn đắp tượng tình yêu.
Nguyễn Văn Thái
144/15-8-1974