Đời thơ

Thay đổi trang: << < 646566 > >> | Trang 65 của 71 trang, bài viết từ 1921 đến 1950 trên tổng số 2126 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 23.12.2025 16:42:18
0
N G Ẫ U   H Ứ N G
 
 
Gió vi vu đợi người chưa thấy
Lẳng lặng sương trong rót hạt sầu
 
Anh đi bói mộng giữa ngàn dâu
Thả sợi tơ hồng ràng thệ ước
 
Ta hẹn nhau từ muôn kiếp trước
Ước mơ đầy sóng dậy trùng khơi
 
Đêm - ngày kết mộng thắm đôi nơi
Son sắt duyên thơ tình vũ trụ 
 
Ngọt giọng vui đời hòa tiếng thở
Bên nhau mặc bão nổi mưa giông
 
Nâng niu thắm ngát đỏ bông hồng
Lấp lánh pha lê miền cát gió
 
Nguyễn Văn Thái
10-11-2014*1859
Thu Giang Vũ(Chữ nghiêng)-Nguyễn Văn Thái
*
 
V À O   Đ Ô N G
 
 
du dương sáo vọng tầng không
vòm mây lất phất ướt bông cúc tàn
đồng xa se lạnh mơn man
bến sông heo hút gợi vàn sóng xưa
 
sân thu lấm tấm sàng mưa
buổi mai nắng hẩy nhạt vừa khô hong
heo may lay nhẹ cánh hồng
thoảng hương hoa mộc ngây lòng đông sang
 
bờ xanh thảng chút ngỡ ngàng
vào đông se sắt mơ màng thu qua.
 
Nguyễn Văn Thái
13-11-2014*1861
*
 
D Â N G   H O A   T Ặ N G   T H Ầ Y
 
 
Nụ cười mãn nguyện biết bao
Phút giây hạnh phúc ngọt ngào là đây
Hoa tươi xinh kính tặng thầy
Tấm lòng con trẻ thơ ngây ngát hồng!
 
Hương nhuần sắc thắm khiết trong
Tình sâu nghĩa nặng dày công ơn thầy
Miệt mài trí mẫn tâm đầy
Trái tim nhân hậu tháng ngày ấp iu
 
Con đò dầu dãi sớm chiều
Chở bao khát vọng đẹp giàu quê hương
Bến bờ ươm mộng yêu thương
Tương lai rạng rỡ - thiên đường mai sau
 
Hoa thơm dâng thầy kính yêu
Khắc trong tâm khảm những điều dạy khuyên!
 
Nguyễn Văn Thái
14-11-2014*1862
*
 
V Ề   T R Ư Ờ N G   X Ư A   N G À Y   2 0   -   1 1
 
 
Nắng còn níu cánh thu vương
Đã đông đâu lỡ ngả đường phân ly
Gió se chút lạnh “xuân thì”
Rung rinh tóc liễu rầm rì trời xanh
 
Ngập vào ngào ngạt hương thanh
Giữa rừng hoa nắng ngọt lành tình thân
Hồn say như bấc lâng lâng
Ngấn rưng ngọc lệ trào dâng nỗi niềm
 
Tình yêu từ lửa trái tim
Cái tâm đức hạnh vững thềm nghĩa nhân
Cờ hoa thắm đỏ rợp sân
Đón thầy cô giáo nghênh tân nắng hường
 
Ngày vui đoàn tụ về trường
Nồng trang kỷ niệm
yêu thương đậm đà.
 
Nguyễn Văn Thái
2011-2014*1865
*
 
 
D Ò N G   S Ô N G   T H Ơ
 
 
dòng sông thơ gợn sóng
vô thủy mạch đầu nguồn
cô đơn con suối chảy
xanh thắm một dòng tuôn
 
lượn quanh như dải lụa
bao thác với bao ghềnh
ngậm ngùi con bãi nổi
tiếc nuối thời lênh đênh
 
trăng ngần lồng ánh nước
sóng dạt dào reo khơi
hoàng hôn lên sắc tím
hương tỏa ngát bên đời
 
dòng sông thơ mãi chảy
như cuộc tình trăm năm
thả hồn ta dõi bóng
mơ mộng ngắm trăng rằm…
 
Nguyễn Văn Thái
25-11-2014*1868
 
 


 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 23.12.2025 17:29:30
0
T R Ò N   V Ẹ N   V Ò N G   M Ơ
 
 
tròn vẹn vòng mơ bồng bềnh trái đất
tỏa lung linh vầng nhật nguyệt bên đời
như muôn thuở nhuần hương sắc sinh sôi
con tim hát ngân khúc tình bể ái
 
mặt trời hồng khỏa khói sương hoang dại
ru hồn nhau mơ mộng nhịp cầu thơ
dòng sông xanh thao thiết ngát đôi bờ
cánh buồm đỏ luyến làn mây lữ thứ
 
búp hồng thơm tươi thanh qua sương gió
cánh rung rinh reo giọt nắng vườn tình
đài pha lê lấp lánh đóa hoa xinh
bình minh rạng xua tan màn đêm tối
 
ngưỡng bông sen ngần hương hồ đồng nội
nghĩa nhân văn canh cánh vọng cửa thiền
cõi trần ai gom nhặt hạt yêu thương
nhú mầm xanh vĩnh hằng tràn nhựa sống
 
mặt đất thơm… tròn vòng mơ - mãi ước!
 
Nguyễn Văn Thái
26-11-2014*1869
*
 
T Ì N H   T H Ơ
 
Thôi nào!
ta lạc mùa say
Cất trang kỷ niệm
để ngày phiêu du
Thả hồn lên cánh vàng thu
Hát reo theo gió
mây mù loãng tan
 
Tình thơ
ngát đóa em - anh
Trăng đưa lối mộng
ngọt lành trao nhau
Kỳ cùng
chung nỗi bể dâu
Trần ai quên tuổi
đẹp câu thâm tình
 
Nào em!
ươm thắm mầm xanh
Một mai…
hoa trái
mướt cành
ngọt, hương.
 
Nguyễn Văn Thái
2-12-2014*1872
 *
 
T H Ư Ơ N G   C Á N H  
Q U Ỳ N H   H Ư Ơ N G
 
 
Giọt giao mùa tí tách màn đêm
Hồn lạnh giá mơ màng viễn xứ
Nỗi mất buồn dư âm lữ thứ
Quê hương xa vời vợi nghìn trùng
 
Ý thiên cơ huyền bí khôn cùng
Vận nước non trong khuôn định mệnh
Chất xám mờ, trái tim hoảng loạn
Cỏ thân ta gió quất tơi bời
 
Hát lời ru yên dạ cho người
Gửi nắng quê ấm trời tuyết trắng
Chút nghĩa tình êm đềm nỗi vắng
Lên câu thơ thi vị dòng đời
 
Dạo vườn mơ cùng bạn tâm khơi
Hát khúc tình trăng vàng dịu sáng
Hòa nhịp đời hương hồng đượm ngát
Ấp buồm thơ bến mộng vui cười!
 
Nguyễn Văn Thái
6-12-2014*1873
*
 
N G Ờ   Đ Â U
 
 
Nhìn trăng
đẹp nỗi riêng mình
Đêm thanh
vằng vặc cuộc tình mát trong
Ta đi
Trăng dõi theo cùng
Ngờ đâu
trăng đắm tình chung dương trần
 
Nỗi niềm tắm táp sông Ngân
Heo may cuộn vạt mây vần vũ mưa
Dòng trôi nhạt ánh nắng đưa
Đứng bên bờ lở tình thưa thớt lòng
 
Đâu rồi tha thiết với mong
Cánh buồm ngút mắt sang sông…
chiều rồi !
 
Nguyễn Văn Thái
7-12-2014*1874
 *
 
G I Ã   T H U
 
 
Nén lòng
để “giấc ngủ” yên
Con tim ấy ngọt niềm riêng đoạn sầu!
Vô tâm
lỡ chạm vết đau
Trắng đen
bộc bạch
đoạn sầu thành ba :
Sầu này - suối thẳm lặng xa
Sầu này - nhàu nát cánh hoa úa màu
Sầu này - ách khoác tội đồ
Nàng thơ xinh đẹp cơ hồ lọ lem
 
Dằn lòng!
xin lỗi con tim
Mải mê trăng
lỡ lim dim
đọa đầy
Thương con nai lạc rừng gầy
Cành thu lá rụng
tan bầy
Gĩa thu!
 
Nguyễn Văn Thái
9-12-2014*1875
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 23.12.2025 23:03:44
0
R U   T Ô I
 
ru tôi một áng thơ buồn
chiều vơi thanh thản thả hồn phiêu linh
em yên đẫy cuộc phù sinh
hát lời than cũ khóc tình ngày xưa
 
vô tâm đất sổi ươm mơ
đông sang ngấm lạnh bấy giờ thấu đau
đong đưa em giấu tình sầu
tim tôi lỡ tội, bạc màu hồn thơ
 
trời đông lất phất bụi mưa
mộc lan e nụ, vườn thưa nắng vàng.
 
Nguyễn Văn Thái
11-12-2014*1877
*
 
N Ỗ I   N I Ề M   N G H E   K È N   Đ Á M   M A
 
 
tàn thu lá úa về nguồn
nắng vàng chững lại đời buồn héo hon
 
tiếng kèn gió đẩy lên non
lời thương da diết càn khôn sụt sùi
 
tiễn đưa vĩnh biệt con người
lệ rơi thấm lạnh ngậm ngùi đêm sương
 
trời nghiêng đất lở vấn vương
luân hồi bể khổ xót thương phận mình
 
vọng tâm mõ nguyện chân kinh
khổ đau chắt gạn nghĩa tình nhân luân.
 
Nguyễn Văn Thái
12-12-2014*1878
*
 
G I Ã I   B À Y …
 
 
tưởng rằng vào giấc ngủ say
quên đi huyễn hoặc cả ngày lẫn đêm?
cho trang cổ tích mượt êm
người mơ với những hôn mềm tình xưa
 
tòa sen tỏa ngát hương đưa
chắp tay tâm nguyện, lòng thừa ân trên
đất bằng lắng nỗi chông chênh
nắm tay em, lại lênh đênh biển tình
 
vô tư bày biện niềm riêng
nào hay giọt đắng ngấm men lên sầu
cành đông sùi sụt giọt ngâu
ơn trời! Ô Thước bắc cầu vừa xong
 
nắng mai hong sợi tơ hồng
đôi chim ríu rít  bềnh bồng nhành mơ
 
Nguyễn Văn Thái
13-12-2014*1879
*
 
N G H Ĩ   Đ Ế N   C H Á U   C O N
 
 
nghĩ đến cháu con trong đêm khó ngủ
năm canh trường những chuyện chẳng vào đâu
xen lẫn buồn vui luẩn quẩn lo âu
lạnh sương khuya đếm canh cùng gà gáy
 
nghĩ đến cháu con những ngày nắng cháy
nồng nặc hơi đường nhựa bốc, trường xa…
tất tả thời gian trong cuộc bôn ba
dòng phù sinh cuốn theo bao hoài vọng
 
nghĩ đến cháu con những ngày mưa lạnh
buốt giá trời đông gió rít run cây
đường mưu sinh thúc giục bước chân gầy
nắng ngày mai thêm dài đêm ngái ngủ
 
nghĩ đến cháu con cuộc đời dâu bể
sự tồn - vong đâu thể chắc lòng tay
hạt bụi u minh lần bước mơ ngày
ta ở đâu trong thiên hà huyền bí…
 
nắng nhạt dần…
miên man dòng suy nghĩ…
níu cánh thơ ôm mây thỏa giấc chiều!
 
Nguyễn Văn Thái
16-12-2014*1883
*
 
L  U N G   L I N H   Á N H   S Á N G…
 
 
… Chuông thánh ngân nga
hồn sóng
lâng lâng…
Không gian bao la ngàn sao lấp lánh
Cánh buồm đỏ một vòng trôi quyến luyến
Khúc tri âm đằm thắm lạc vườn thơ
 
Đồng vọng câu kinh ru giấc mộng mơ
Hương gió mát tĩnh lòng xanh cây cỏ
Đắm mơn man đất nồng nghe hơi thở
Vầng ban mai tươi rói ngát mùa hoa
 
Trong nắng tinh khôi hòa điệu bài ca
Lòng ngưỡng vọng du dương câu kinh thánh
Ân mãi ghi tâm
lung linh ánh sáng…
Giữa mơ màng
gom ấm…
dẫu nhỏ nhoi.
 
Nguyễn Văn Thái
21-12-2014*1885
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.12.2025 00:12:43
0
T I Ế N G   C H U Ô N G   M Ù A   Đ Ô N G
 
 
Vọng tiếng than từ lòng lữ khách
Rét tràn về tí tách mưa rây
Thương con chim nhỏ lạc bày
Cánh buồn vỗ mỏi gió gầy trời đông
 
Thấu bấy mùa qua đông ngóng đợi
Tuyết trắng rơi vời vợi cội nguồn
Mưa tuôn đẫm lệ hoàng hôn
Chân trời mù mịt mây buồn giăng giăng
 
Vẳng vọng nghe chuông ngân thánh thót
Xao xuyến lòng thao thiết dòng sông
Lung linh ngọn nến - cậy mong
Thiên đường trải rộng vườn hồng rộ hoa
 
Trách mãi chi can qua thế cuộc
Mở rộng lòng thân thuộc trước sau
Bình yên nhân nghĩa - nguyện cầu
Cùng nhau vui hội nhiệm màu tình quê
 
Nguyễn Văn Thái
22-12-2014*1888
*
 
C H Ê N H   C H A O
 
 
Giấc xuân đã vãn theo chiều
Bến yêu gió lộng yếm điều buông lơi
Nép vai thủ thỉ thưa lời
- “Tình đầu hồi lại hẹn mời tâm giao…”
 
Thoảng cơn gió lạnh
chênh chao
Con tim hờn tủi
nao nao se buồn
Tự dưng trống trải tâm hồn
Đường về mưa đổ bồn chồn sầu vương
 
Nói sao dâu bể tình trường
Mông lung huyền bí khôn lường vân vi.
 
Nguyễn Văn Thái
24-12-2014*1889
*
 
T Ô I   Đ Ã   “ C H Ế T ”
 
 
Tôi đã “chết” nếu không gian màu đen
trí lú lẫn không phân điều phải trái
dòng sông trôi qua những vùng hoang dại
chẳng nghĩ mình đang khật khưỡng cơn say
 
Tôi đã “chết” sau đọc câu thơ hay
mà trước đó hồn tôi không cảm thấy
Ơi những tâm hồn diệu kỳ biết mấy!
lọc “kim cương” trong không khí hàng ngày
 
Tôi đã “chết” khi mê muội phơi bày
lòng chập choạng chọn giữa người và thú
trước những khổ đau cuộn mình say ngủ
mắt vô hồn nhìn lấp lánh muôn hoa
 
Tôi đã “chết” với năm tháng phôi pha
theo vô thường trống không lòng trắc ẩn
mùa băng giá bọc trái tim vô cảm
sa mạc cằn khô cạn suối tình yêu.
 
Nguyễn Văn Thái
26-12-2014*1890
*
 
R É T   V Ề !
 
 
Em đi thì rét mưa về
Trời u ám bủa bốn bề liêu trai
 
Lạnh trùm mái ướt mưa hoài
Gió run vòm lá cành xoài rũ hương
Sân màng ánh trắng mờ gương
Cửa toang gió giá thấu xương, cóng đờ
 
Chờ em cóng cả hồn thơ
Dòng hiu hắt giá ngắt bờ sông quê
Lòng buông mù mịt sơn khê
Mai ngày còn rét lạnh về nữa không?
 
Ngày mai rét còn rét không?
Trời thì đã vậy chỉ mong hơi người
Lạnh ngoài đâu buốt lạnh đời
Có em có giọt nắng khơi tỏa hồng!
 
Nguyễn Văn Thái
28-12-2014*1892
*
L Ầ N   Đ Ầ U
 
 
Lần đầu ai chả ngây thơ!
Đầu tiên ra biển tìm mơ chân mình
Đăm đăm mãi với đất liền
Bỗng dưng ngẩng mặt… biển rinh ngang mày
 
Lần đầu giây ấy cầm tay
Tưởng con lật đật đang say với tình
Thế là tất thảy tươi xinh…
Tình yêu là vậy một mình mình ai!
 
Lần đầu ai chẳng chơi vơi
Một hôm em nói rằng thôi anh à
Thất thần cả mấy tuần qua
Lâng lâng lơ lửng la đà cùng mây…
 
Lần đầu nửa tỉnh nửa say!
Biết nhau đâu, đã ấm tay ngộ người
Vô duyên thêm thẹn với đời
Hèn sang - lầm lẫn để cười mãi sau
 
Cái gì cũng có lần đầu
Chỉ duy cái chết lần sau không còn.
 
Nguyễn Văn Thái
29-12-2014*1893
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.12.2025 08:03:36
0
 
R U   T Ô I
 
ru tôi một áng thơ buồn
chiều vơi thanh thản thả hồn phiêu linh
em yên đẫy cuộc phù sinh
hát lời than cũ khóc tình ngày xưa
 
vô tâm đất sổi ươm mơ
đông sang ngấm lạnh bấy giờ thấu đau
đong đưa em giấu tình sầu
tim tôi lỡ tội, bạc màu hồn thơ
 
trời đông lất phất bụi mưa
mộc lan e nụ, vườn thưa nắng vàng.
 
Nguyễn Văn Thái
11-12-2014*1877
*
 
C Á I   C H Ế T
 
 
Tình cờ ta xuất hiện
Chìm nổi bể trầm luân
U minh theo tạo hóa
Trong thế giới nhân quần
 
Gửi lòng bao ước vọng
Ta im lặng một ngày
Trời kia mưa xối xả…
Reo hạt bụi bay bay
 
Vĩnh hằng và hiện hữu
Thần chết quyền vô biên
Tạo thành điều hợp lý
Đến sững sờ, tự nhiên
 
Bằng lòng trong giới hạn
Vui với lẽ công bằng
Còn một giây tồn tại
Chữ Người mãi vinh danh
 
Nguyễn Văn Thái
30-12-2014*1894
*
 
N Ắ N G   Ấ M   M Ù A   Đ Ô N G
 
 
Cùng với bóng mơ màng phố ảo
Cánh chim so sóng gió nghìn trùng
Niềm tin vượt cổng trời biên ải
Sóng dợn thuyền hiu hắt lạnh đông
 
Trời tỏa nắng vàng đường định mệnh
Tiếng tơ đồng ngân khúc tri âm
Cõi lương tâm hướng lòng chân thiện 
Thơ vọng ru sâu đượm nghĩa tình
 
Sải bước quê heo may thoáng mát
Có hương mây ấm áp tình đời
Vườn thơ rực rỡ bông hồng đỏ
Nắng lụa tràn trề trải ấm đông .
 
Nguyễn Văn Thái
4-1-2015*1896
*
C Ó   M Ộ T   M Ù A   Đ Ô N  G
 
 
Mùa đông ấu thơ lọt trong lòng mẹ
Trái tim yêu thương ủ ấm cuộc đời
Thương bao rét manh sồng nâu cóng giá…
Tháng lương đầu con tặng mẹ áo bông
 
Tuổi thơ tôi có mùa đông yêu dấu
Chiếu cuộn tùm hum ổ rạ sum vầy
Mặc rả rích mưa rét buồn rũ lá
Nắng đoàn viên tươi rói ấm tiếng cười
 
Mùa đông năm nao trường đi sơ tán
Cơm trọ cầm hơi, áo sợi - ước ao
Gió vẫn ru cùng mây trời nhuộm nắng
Vọng chân trời ngọn lửa cháy khát khao
 
Có một mùa đông thuở nào khói lửa
Đồng đội ôm nhau đêm rét rừng già
Lửa tin yêu ru nồng say giấc ngủ
Nung chí diệt thù giữa buổi can qua
 
Mùa đông đầu tiên trường quê dạy học
Bến đò xưa đưa đón những chiều tà
Giữa quạnh hiu nghe tiếng chèo khỏa sóng
Đỡ chạnh lòng rét mướt mệt đường xa
 
Có mùa đông khơi dậy những mùa hoa
Cái rét đến càng thêm yêu ngọn lửa.
 
Nguyễn Văn Thái
9-1-2015*1900
*
 
C H I A   S Ẻ   N Ỗ I   Đ A U
 
 
Chị đi 
Mất biệt bóng hình 
Bỏ em ở lại một mình chơ vơ
”….
 
Lời sông
quặn thắt ruột đau
Cuộn lên từ đáy
đục ngầu dòng trôi
Nào ai biết khúc lở bồi
Tránh qua mắt xoáy,
hát lời phù sa!
 
Chị đi
về phía ngàn xa
Để em nức nở chiều tà lẻ loi
Liêu xiêu lạc giữa cõi đời
Đau thương dồn nén đầy vơi nỗi lòng
 
Giọt đời ước đục thành trong
Ru người đắm đuối cảm dòng bi ai.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1-2015*1901
*
 
H Ư Ơ N G   Đ Ê M
 
 
Mưa rơi rét giá đêm trường
Côn trùng tấu khúc bi thương não nề
Hương đêm lắng đọng hồn quê
Tơ ngân da diết giãi giề tim côi
 
Tuyết đưa lời gió xa xôi
Ngậm ngùi se thắt những lời tình thâm
Ngắn dài giọt lệ… dư  âm
Tiếng con chim hót âm thầm bụi gai
 
Em ơi tỉnh giấc u hoài!
Thiên duyên kỳ ngộ, duyên hài ấm êm
Dẫu mai nắng tắt bên thềm
Câu thơ thắm sắc tím mềm thời gian.
 
Nguyễn Văn Thái
11-1-2015*1902
*
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.12.2025 08:48:03
0
C Ả M   Ơ N    C Á C   C  O N
 
 
Nhờ trời, phúc đức Tổ tiên
Nhà ta ấm mái bình yên đến rày
Khổ công, nhẫn chí, thẳng ngay
Chữ tâm chữ đức đêm ngày - thiện căn
 
Các con thấu hiểu lời răn
Như chim đủ cánh ra ràng bay xa
Xứng công dưỡng dục ngày qua
Hơn bao gấm vóc ngọc ngà con dâng
 
Hàng ngày chuông thoại reo ngân
Thăm cha, gặp mẹ ân cần, chuyện vui
Mẹ, cha trái gió giở giời
Lo toan, săn sóc;  giãi lời tình thâm
 
Một lòng nội ngoại hiếu trung
Không phân nếp tẻ, cúc cung dưỡng đều
Vẹn tình cốt nhục, “nhiễu điều …”
Hết lòng nuôi dưỡng thương yêu con mình
 
Song thân mãn nguyện, đinh ninh
Các con trọn đạo nghĩa tình, thủy chung
Nhớ ơn Trời - Phật bao dung
Con tôi tích đức, ước mong làm Người.
 
Nguyễn Văn Thái
15-1-2015*1903
*
M Á I   C H I Ề U
 
 
Bát nhang ấm nở chân hương
Nắng bình yên tỏa yêu thương, bếp hồng
Cội nguồn xanh thắm vô cùng
Phù sa lấp lánh ắp dòng sông yêu
 
Thắm tình mẫu tử yêu chiều
Nắng mưa chắt mật đượm bầu sữa hơn
Chim non đủ cánh xa vươn
Nụ cười viên mãn, ngát vườn cội quê
 
Gió hương thường nhật đưa về
Tấm lòng hiếu thảo đề huề tình con
Nắng thu ấm áp hoàng hôn
Bến quê thoáng mát ru hồn tiêu dao.
 
Nguyễn Văn Thái
18-1-2015*1904
*
 
V U   V Ơ …
 
 
Thu đi đông chớm mưa lay
Tiếng chim hoang hoải xa bày gọi, thương
Ngày trôi bóng đổi vô thường
Nhìn mây biền biệt vấn vương nỗi lòng
 
Can qua…  khúc lặng hai dòng
Nửa sầu lữ thữ nửa bồng nước non
May còn máu nhuộm màu son
Vườn thơ lộng gió, tình còn chút hương
 
Bao mùa lũ xiết sông Tương
Bờ xa vời vợi tơ vương bến sầu
Thèm mong dư lệ tình ngâu
Chỉ vần thơ bắc nhịp cầu ước xuân
 
Chữ tình chữ nghĩa tri ân
Mộng chi sum họp nối vần ngày - đêm
Nắng chia hai sắc buồn thêm
Câu thơ chia sẻ êm đềm tặng nhau.
 
Nguyễn Văn Thái
20-1-2015*1905
*
 
T R Ẻ   M Ã I   C Ù N G   T R Ă N G
 
 
Tình em trẻ mãi cùng xuân
Đêm thơ thơm gió hương ngần đan sương
Lung linh sao thả tơ vương
Sông khuya lóng lánh dòng gương êm đềm
 
Nồng nàn ấp ủ trong tim
Xua cơn gió lạnh cuốn tìm vu vơ
Cánh bèo nhỡ khuất trăng thơ
Trái tim đánh thức dại khờ lênh đênh
 
Tắm trăng vàng óng niềm riêng
Cùng du cõi ảo lộng miền mây xanh
Tay ôm quyện dẫu mong manh
Tình trong bảy sắc…  mộng lành cho nhau
 
Trọn duyên trầu thắm xanh cau
Trùng khơi sóng cả, chia màu, chiều vơi…
Cánh thơ chắp khoảng xa vời
Phố mơ đẹp mộng tình khơi bốn mùa .
 
Nguyễn Văn Thái
15-1-2015*1912
*
 
H E O   M A Y
 
 
Tràn lòng hiu quạnh heo may
Thổi mùa đông chớm lắt lay cánh tình
Hạt mưa loang nắng thủy tinh
Reo trong tâm khảm lung linh đóa sầu
 
Heo may khao khát tình ngâu
Sông Tương lờ lững, nhịp cầu mỏi mong
Trông vời sóng ruổi mơ mòng
Cánh buồm lay gió ngợp trong sương mờ
 
Lênh đênh ước hẹn bến mơ
Heo may se ngọt thôi ngơ ngẩn lòng
Dặt dìu sóng biếc khơi dòng
Sắc hương khoe tỏa bướm ong hẹn hò.
 
Nguyễn Văn Thái
26-1-2015*1913
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.12.2025 09:33:19
0
M Ù A   K H Ơ I
 
 
Sáng thu nắng rải ngân nga
Gió đưa thoang thoảng ruộng xa ruộng gần
Em đang gieo cấy thanh tân
Gương đồng tỏa sáng xanh xuân chân trời
 
Tay đan thảm lúa mùa khơi
Bóng lồng mây sóng ngược trời mênh mông
Đồng làng óng ả thân ong
Thướt tha sợi gió em hong tơ vàng
 
Cảnh tình ru giấc mơ màng
Lâng lâng sương khói thiên đàng mê say
Hồn quê sâu lắng vơi đầy
Chập chờn dáng mẹ thu gầy năm xưa…
 
Cúc cù…  xô nắng vọng trưa
Giật mình ngơ ngác lệ vừa đẫm tay
Dải dây cò trắng sải bay
Bâng khuâng dõi … lẫn tầng mây …  ngút ngàn.
 
Nguyễn Văn Thái
27-1-2015*1914
*
 
L Ờ I   C Ủ A   Đ Ê M
 
 
Nốt nhạc tình* đêm trăng thanh vắng
Dội vào tim nhịp nặng cả hồn
Trời đang trong gió chuyển mưa tuôn
Thao thức mãi màn đêm thăm thẳm
 
Lời của đêm lay lòng trắc ẩn
Tấm tri âm in dấu cuộc đời
Giữa khói sương khát lời tim hát
Thêm tuyệt vời nhuộm sắc sồng nâu!
 
17-1-2015*1915
Thu Giang Vũ (Chữ nghiêng) - Nguyễn Văn Thái
(*) bài thơ TIẾNG GUỐC ĐÊM TRĂNG
*
 
C H I Ê M   N G H I Ệ M
 
 
Bây giờ cách trở núi sông
Sao còn giăng lưới tơ hồng buộc nhau
Buồng the cửa khép, sân rêu
Ngõ vào cỏ ngợp, đèn khêu lụi rèm
 
Đừng cười như khóc mà em
Đem trò diễn xiếc nhá nhem chợ tình
Trăng kia hờ hững lẻ mình
Đường thu đơn độc giữa thinh không buồn!
 
Kín như cái tổ chuồn chuồn
“Xin cơm”  cũng lộ xác khuôn chốn đời…
Vịn nhau - tạo hóa, sinh khơi
Hóa thân ong bướm cuộc chơi dương trần

Ớt cay đỏ mặt tần ngần
Để chiều rũ rượi bần thần cơn say
Ngẫm lời chưa thấu niềm tây
Nửa chân vực thẳm xót bày ruột gan
 
Khiêm nhường gạn lọc lời can
Đường xuân nảy lộc xênh xang bước đời.
 
Nguyễn Văn Thái
28-1-2015*1916
*
 
T Ì N H   E M
 
 
Trinh nguyên áo trắng thuở tơ
Tình yêu thơ mộng - em mơ ngày đầu
Sái duyên sương muối héo trầu
Cau tươi lỡ dịp, vướng sầu đa đoan…
 
Nào hay sa lưới tình gian
Ti - gôn hai nửa, phòng loan nhạt phèo
Chót rồi thuyền phải buông neo
Đục trong nhẫn nhịn phận bèo dạt trôi…
 
Rằng ai thấu tỏ khúc nhôi
Tưởng là mãn cuộc tình đời, bình yên
Muộn mằn quả kiếp nhân duyên
Tình em nghiêng hết khỏa phiền muội xưa!
 
Nguyễn Văn Thái
31-1-2015*1920
*
 
N G H E   K H Ú C   T H Ề M   X U Â N
 
 
Vọng tiếng chim mây khúc nhạc vui
Long lanh hạt nắng sáng tinh khôi
Vương làn gió gợi khơi niềm nhớ
Thoảng ngát lan đưa ngọt giấc đời
 
E ấp tình em đượm lửa nồng
Hoa tươi sắc tím nở vườn mong
Mai vàng hẹn đón bên thềm ước
Lấp lánh sao hoa rộn bến sông
 
Ngân khúc thềm xuân nốt nhạc yêu
Nồng hương lửa mộng - giấc mơ chiều
Xuân về bến hẹn vàng hươm quất
Phơi phới đào hây đỏ má kiều.
 
Nguyễn Văn Thái
7-2-2015*1923
 
 
 
 


 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 24.12.2025 10:49:34
0
B Ứ C   Ả N H   C Ư Ớ I
 
 
Váy hồng kiều dáng kiêu sa
Hây hây má thắm nét hoa rạng ngời
Tặng nhau trọn cả đất trời
Nồng nàn tim đỏ nhịp đời cùng anh
 
Đằm trong hương sắc cỏ xanh
Tình yêu muôn tím nhuộm cành yêu thương
Ngất ngây thưởng khúc thiên đường
Mùa xuân bất tận lửa hương đượm tình…
 
Vào mơ một thuở chuyện mình
Luân hồi ứng nghiệm… lung linh… nhiệm màu!
 
Nguyễn Văn Thái
9-2-2015*1925
 *
 
C H I Ề U   N H A U
 
 
Giao mùa mưa hắt hiu thềm
Phượng hoàng* rũ cánh ngọn mềm, sầu vương
Mờ trăng cạn chén rượu suông
Gửi thơ vào gió neo phương vô tình
 
Gốc đa ngồi cuội với mình
Râm ran trống hội sân đình ngả nghiêng
 
Nguyễn Văn Thái
13-3-2015*1927
(*) Biểu tượng đàn ông cô đơn
*
 
C Ù N G   X U Â N
 
 
Cuối chiều nắng nhạt, phôi phai
Gió thờ ơ vãi rạc rài bờ sương
Dửng dưng dòng quẩn bến thương
Bơ vơ thuyền mục vấn vương u hoài
 
Vọng xa le lói trang đài
Não nùng vuốt tiếng thở dài cành đêm
Dế ngân buốt lạnh qua rèm
Sầu lên úa lá hiên thềm vàng rơi
 
Ngậm ngùi buộc lại chơi vơi
Kẻo lao đao với miệng cười thế nhân
Hoa kia khơi sắc tỏa xuân
Dụ ong bướm lượn thêm nhuần nhị vui
 
Ngập ngừng ngó dậu mùng tơi
Không gai mà thấy cao vời tường chia
Cành vàng lá ngọc thuở chưa…
Lụy phiền!?
Đâu dám dây dưa vướng tình
 
Nghe như vẹt hót không thinh…
Cái tâm cái nghĩa - đinh ninh khảm lòng
Cầm vui chuốt nuột tơ hồng
Hồn thơ vẫn gió bềnh bồng cùng xuân.
 
Nguyễn Văn Thái
13-2-2015*1928
*
 
T H Ề M   X U Â N
 
 
Dòng sông lấp lánh ban mai
Nhành xanh khoe ánh sao cài đong đưa
Thanh ngần dậy tiếng chim đua
Tinh khôi mắt ngọc… thẫn thờ chồi đêm
 
Hoa xòe cánh nắng xuân thềm
Hương đưa ong bướm vui thêm đường tình
Mầm non lộc biếc tươi xinh
Râm ran xuân tỏa lung linh sắc màu
 
Cội nguồn dưỡng dục mai sau
Cháu về đằm thắm tình chiều quê hương
Viếng thăm phần mộ Tổ Tiên
Nén nhang tâm đức… con nương bước trần
 
Bên thềm xao xuyến tần ngần
Bóng câu…! Nắng mỏi ! Bao lần…  xuân thôi?
Gót chiều bến cội thảnh thơi
Khải hoàn ngân khúc…
bồi hồi xuân sang.
 
Nguyễn Văn Thái
16-2-2015*1929
*
 
B Ế N   Đ Ợ I
 
 
Vẳng vọng thinh không
Mơ mòng bến đợi
Hững hờ mây lạnh chân trời
Làn đông quẩn lại mưa rơi cuối chiều
 
Giấc mộng phiêu diêu
Vồng kiều vương vấn
Bến xuân sóng lặng tần ngần
Nửa trơ mớn cạn nửa vần gió mây
 
Dòng chảy đổi thay
Vơi đầy cung quế
Men chiều khúc khuỷu sơn khê
Hay chăng công trạng theo về cùng hoa?
 
Hồn quê đêm vọng canh gà
Miên man bến đợi la đà tình suông.
 
Nguyễn Văn Thái
23-2-2015*1936
 
 
 


 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 25.12.2025 16:15:39
0
B Ạ N   K H E N
 
 
Bạn khen
thêm chén rượu nồng
nhụy lên quả ngọt - bướm ong xe tình
lặng tờ dòng chảy phù sinh
một làn hương gợi lung linh sắc cờ
 
Tri âm ngân khúc tình mơ
Tiếng Dao Cầm vọng thấu bờ Hán Dương
 
Nguyễn Văn Thái
24-2-2015*1937
*
 
C H Ờ   N H A U
 
 
Ngọc ngân thánh thót lòng ta
Tinh khôi nắng sớm, hương hoa ngát ngần
Mầm xanh non biếc vườn trần
Ong xe cánh mật quây quần trúc mai
 
Chờ nhau ủ giọt thu phai
Câu thơ thắm ngọt thơm hoài trong mơ
Cây đời thi vị xanh tơ
Tình yêu màu nhiệm mát bờ sông Tương
 
Xuân về thanh khiết dòng thương
Em ngôi vương miện thiên đường anh ca
Nhịp tim ươm lượng hải hà
Vĩnh hằng gió giục sóng xoa bến tình
 
Nguyễn Văn Thái
25-2-2015*1939
*
 
C H Ợ   V I Ề N G
 
 
Ngập tình xuân giữa Chợ Viềng
Chen chân ngẫm ngấn tầng thiêng đất trời
 
Dập dìu giấc mộng đổi đời
Tay ôm cây lộc nhẩm lời cầu may!
 
Chất chồng từ bấy… đến nay
Dấu chân cổ tích Chợ dầy đục trong
 
Vẫn là mộng vẫn là mong
Nhìn liên
kiễng với
khát dòng sông trôi .
 
Nguyễn Văn Thái
26-2-2015*1940
*
 
T Ì N H   Y Ê U    T H Ơ
 
 
Quê chiều cánh sáo sổ lồng
Nợ trần vơi bớt tang bồng cùng thơ
“Nhân duyên” từ nỗi buồn xưa
Mũi tên vệ nữ - nàng thơ ngập dần
 
Bên “em” say đắm nắng ngần
Lịm đêm thơ mộng… ý vần tròn câu
Ngất ngây chín trái tình yêu
Hồn lâng lâng giấc phiêu diêu tâm tình
 
Khát khao thắm ngọt “duyên” mình
Trí minh, lòng thiện bình sinh vui cười
Vuông xanh cỏ ngát muôn đời
Thu đi vẫn nắng thanh tươi lá cành
 
Chỉ là một thoáng hương danh
Ru ta yên ả trong lành hoàng hôn
Dịu êm bao ngọn sóng cồn
Mây hồng cánh hạc tâm hồn ngân nga.
 
Nguyễn Văn Thái
2-3-2015*1943
*
 
T Ì N H   C H I Ề U   B U Ồ N
 
 
Bên song nắng nhạt võ vàng
Sân đầy lá rụng bẽ bàng đời trôi
Nghĩ rằng chim hót đãi bôi
Mà sao dạ lại bồi hồi ngóng trông
 
Hoài xưa những nhớ cùng mong
Sương đêm dầm ướt, mơ mòng chung lưng…
Xuân sang còn những ngập ngừng
Tiếng mưa trong dạ rưng rưng lạnh về
 
Chênh chao chới với câu thề
Xa lòng bằng mấy sơn khê trập trùng
Đêm khuya vẳng tiếng côn trùng
Mơ màng vắng lặng não nùng quạnh hiu.
 
Nguyễn Văn Thái
3-3-2015*1944
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 25.12.2025 17:09:28
0
 
N G À Y   S I N H   N H Ậ T   T H I   Đ À N


Ngày dài khấp khởi đợi mong
Hội vui gặp gỡ thỏa lòng bạn thơ
Ngập tràn hương sắc tâm tư
“Hành trang” vẻn vẹn ước mơ nghĩa tình

Gặp nhau tay ấm, mắt xinh
Nắng tinh khôi tỏa chan lành ngày vui
Tri ân, gìn giữ ngọt bùi
Trái tim thắp lửa… chân trời xanh mơ

Chỉ hồng thắm biếc - tình thơ
Mạch ngầm trong vắt nguyên sơ, tận cùng
Dệt thêu, nuôi dưỡng tình chung
Câu thơ sáng láng vui chung thi đàn

Thơ giàu tình nghĩa cao sang
Niềm vui tràn ngập, muôn vàn yêu thương.

Nguyễn Văn Thái
4-3-2015*1945
*
 
N G À Y   T H Ơ   T H Ủ   Đ Ô
 
 
Âm thầm Văn Miếu rêu phong
Ngàn năm mái mãi cong cong đất này
Ngược xuôi xe cộ hàng ngày
Dọc ngang phố xá đổi thay sắc màu
 
Làn xuân nhè nhẹ rây mau
Tóc em điểm hạt hoa ngâu mây trời
Bước chân xao xuyến bồi hồi
Tiếng phone lạc giữa hội vui… sững sờ
 
Rộn ràng nhịp đập tim thơ
Muôn phương hòa một rợp cờ bóng bay
Chung vui nâng chén rượu say
Tình thơ thắm thiết vơi đầy bên nhau
 
Giã từ ước hẹn mai sau
Lời thương nỗi nhớ trao câu tâm vàng
Thủ Đô xuân ấm nồng nàn
Gió thơm khấp khởi mùa sang dập dìu.
 
Nguyễn Văn Thái
6-3-2015*1946
*
 
G I Ữ A   T H Ủ   Đ Ô
 
 
Cây cột điện im lìm trong mưa nắng
Phận sinh ra chết lặng gánh nghiệp trần
Mỗi cây xanh trơ trọi chỗ chôn chân
Chao đảo, rung rinh…  một mình tùy gió
 
Xe cộ dọc ngang hàng ngày đường phố
Suốt chặng đường đi đâu dám chạm, trêu
Mọi ngôi nhà tuy sát nách kề bên
Muôn đời cửa, chưa lần nào giáp mặt!
 
Giữa Thủ Đô ngợp dòng người khoan nhặt
Vẫn một tôi lầm lũi bước chân riêng
Chen hội vui hồn đắm đuối khoảnh thiền
Dường như thể mình tôi là thế giới
 
Mưa lây phây phủ giăng trời Hà Nội
Ngóng lên trông mây trắng vắng xa vời
Nắng tình em - màu nhiệm! Hết đơn côi!?
Trong ảo huyền bông hồng xanh mơ đợi.
 
Nguyễn Văn Thái
8-3-2015*1947
*
 
C U Ộ C   T Ì N H   T R A O   E M
 
 
Anh bên em là bình minh thắp rạng
Là ước mơ ươm nụ hé cuộc đời
Những vạt cỏ thơm, trái ngọt, hoa tươi
Là ríu rít tổ chim non vỗ cánh…
 
Áp má em là vầng dương tỏa sáng
Cuộc sinh sôi muôn hương sắc vô thường
Bùi ngọt chua cay… son sắt dặm trường
Cùng mưa nắng xây tượng đài hạnh phúc…
 
Hoa tươi rói, ngát tình anh gửi gắm
Trái yêu thương dành em trọn niềm tin
Ấm vòng tay ôm khát đắm cuộc tình
Em rạng rỡ trang đài khơi hương ngọc
 
Mãi khao khát thiên đường ru giấc mộng
Khung trời mơ tròn vạnh cánh chim câu
Dòng sông trôi thắm biếc ánh tươi màu
Hạnh phúc gặt vàng ong mùa trần thế.
 
Nguyễn Văn Thái
8-3-2015*1948
*
 
K H Ô N G   T H Ể
 
 
Mấy ai níu được cánh chim
Rạ rơm, trời thẳm biết tìm đâu đây
 
Mấy khi giữ được hình mây
Giỡn đùa cùng gió đổi thay vô thường
 
Ai ngăn nổi sóng đại dương
Miên man lả lướt trào dâng tìm về…
 
Làm sao thoát khỏi cơn mê
Hoa tươi sặc sỡ bướm phê đẫm chiều
 
Có ai hưởng trọn tình yêu
Con tim chỉ hát những điều vu vơ!
 
Nguyễn Văn Thái
11-3-2015*1951
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 25.12.2025 19:18:12
0
L Ờ I   M Ẹ   K H I   C O N   V Ề   N H À   C H Ồ N G
 
 
Thế là con đã theo chồng
Vui - buồn nhìn cánh pháo hồng rợp sân
Con đi… khoảng lặng bâng khuâng
Xốn xang… bên cổng tần ngần rõi theo…
 
Mong tròn ngọt trái tình yêu
Long lanh dòng nắng, lộng diều trời mơ
Chỉ hồng se thắm duyên tơ
Đời vui cấy gặt bốn mùa bội thu!…
 
Lớn khôn từ những lời ru
Tình yêu của mẹ, công phù của cha
Từ tình máu mủ ruột rà
Hương thơm hồng phúc ông cha muôn đời!
 
Bên chồng hãy nhớ con ơi:
- Dâu hiền rể thảo, thưa lời khéo ngoan
Tình chung càng kết keo sơn
Chung xây tổ ấm, nuôi con nên người!…
 
Đáp đền ơn? Hãy nhớ lời
mẹ, cha khuyên dạy!...  Mẹ vơi nỗi buồn
Sông dài đầy ắp dòng tuôn
Từ nơi sâu thẳm ngọn nguồn sinh ra
 
Chiều buông… mắt đắm phương xa…
Giờ đây  con giữa rừng hoa tươi ngời…
 
Nguyễn Văn Thái
16-3-2015*1953
*
 
Đ Ư Ờ N G   T Ì N H
 
 
Xuân chưa kịp chín, hạ về
Lửa nhen mới bén đã khê cháy lòng
Mênh mông trời đất mênh mông
Trùng khơi mờ mịt tầm không thấy bờ
 
Mát trong ươm một nụ mơ
Câu thơ giải khát nỗi chờ tình ơi!
Tương tư thả vấn vương trời
Lưới nào rải rộng ngàn khơi ru lòng?
 
Heo may ủ ngọt trời hồng
Bung đêm khao khát thỏa nồng trăng bay
Nắng mai thắm biếc xanh cây
Đào tươi, hồng nở mê say với tình.
 
Nguyễn Văn Thái
19-3-2015*1955
*
 
C Ả M   Ơ N   N G Ư Ờ I   Đ Ọ C   T H Ơ
 
 
Cảm ơn người đọc thơ mình
Sẻ chia đồng cảm, nghĩa tình tỏa hương
Hồn thơ ngây ngất vấn vương
Vào mơ mở cánh yêu thương, tạ lòng!
 
Nhân duyên dâu bể tây đông
Cũng về xe mối tơ hồng đời hoa
Tử Kỳ thức tỉnh Bá Nha
Hán Dương trăng  tỏ khúc ca đàn Cầm
 
Tôi đi tìm những tri âm
Khơi lên hương sắc, ướt đầm tình thơ!
 
Nguyễn Văn Thái
21-3-2015*1956
*
 
H Ọ P   M Ặ T   G I A O   L Ư U   T H Ơ
 
 
Ban mai khoe nắng ngọt ngào
Sân làng “trẩy hội” dập dìu rợp hương
Vòm đa chim hót thả sương
Cổng đình rộng mở muôn phương tụ về
 
Xinh tươi khăn lụa áo the
Tóc vờn mây trắng tiếng xe rộn ràng
Túi thơ tay xách nách mang
Có con chim khách dịu dàng nối duyên
 
Câu thơ đồng cảm ca lên
Lâng lâng chan chứa lời tiên bềnh bồng
Vào say sương khói…bồn chồn….
Ngân lời châu ngọc thả hồn thiên thai
 
Chỉ còn hương nắng sớm mai
Chỉ còn ngây ngất đắm say tình người
Sáng xuân thanh mát vui đời
Lòng xuân tươi trẻ rạng ngời hồn thơ
 
Ra về tròn trĩnh niềm mơ
Cầm tay giã bạn hẹn chờ năm sau.
 
Nguyễn Văn Thái
22-3-20151957
*
 
T H E O   A N H   V Ề …
 
 
Theo anh về em ơi đừng kinh ngạc
Cây phượng trước nhà đã chẳng còn đây
Dẫu cùng em lớn lên qua năm tháng
Những đêm trăng vui chúng bạn sum vầy!
 
Theo anh về em ơi đừng tiếc nuối
Gốc sấu xưa phơi xác đống gạch thừa
Vòm xanh ngày nào nay thành trống trải
Chiếc hố vô hồn hắt nắng trời kia!
 
Theo anh về em ơi đừng trách cứ
Đường phố buồn trơ mặt dưới nắng mưa
Cột điện lẻ loi khoảng đời thêm ngái
Phố xá trống hoang toang hoác tâm hồn!
 
Theo anh về em ơi đừng vội khóc
Mất hàng xanh trọn vẹn hết đời mình
Cả cháu con liệu có còn hy vọng
Đẫm cuộc đời dưới đằm thắm màu xanh?!…
 
Cao xanh lặng im… lòng người đau đớn…
Nghe trong tim ta thắt tím bầm cơn
Khoảng rỗng lương tâm lộ trên đường trống
Giữa phố xưa từng thanh mát hàng cây…
 
Nguyễn Văn Thái
2-4-3-2015*1958
(Về chiến dịch chặt 6700 cây ở thủ đô Hà Nội)
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 25.12.2025 20:43:43
0
G Ử I   L Ờ I   G I Ó
 
 
Chiều phai nắng nhạt hoàng hôn tím
May díu dan thơ lịm canh trường
Biển xa đẫm nắng người thương
Hải âu giỡn nước lượn đường cùng mây
 
Sóng thầm thì hát khuây niềm nhớ
Gió lao xao nhắc nhở  thu tình
Vấn vương cùng bóng với hình
Dòng mơ êm dịu thanh bình sông quê
 
Gửi lời gió: Sơn khê đâu khó
Quả nhân duyên có ở tim mình
Trùng dương đâu ngái chung tình
Sóng cuồng khơi khỏa u minh cõi bờ.
 
Nguyễn Văn Thái
25-3-2015*1959
*
 
C H Á U   Đ Í C H   T Ô N
 
 
Sâu xa đâu cứ nhiều lời
Cái tâm đủ để tỏa ngời ánh gương
 
Cháu tôi so gọn vuông giường
Để cho bà ngủ giấc thương tuổi già
Trẻ con vòi vĩnh đòi quà
Cháu thì không dám túi bà không tiên*
Muốn bà bên cháu thường xuyên
Đón
chăm
cho cháu lời khuyên
nên người 
 
Với em nhường nhịn yêu vì
Cười vui ríu rít mỗi khi sum vầy
Thân tình ruột thịt thật ngay
Chị em quý mến ấm tay chan hòa
 
Bao điều trong cháu sâu xa
Ông đâu biết hết kể ra ngọn nguồn
Tin là từ một kiểu khuôn
Có cháu ông biết tâm hồn mình xưa… 
 
Nguyễn Văn Thái
27 - 3 – 2015*1961
(*) tiền
 *
 
C Ó   N H Ữ N G   C H I Ề U
 
 
Có những chiều mùa đông xa bếp lửa
Anh tìm hơi ấm giữa các vì sao
Khoảnh khắc hoang sơ hưởng trọn ngọt ngào
Cái hương vị của nhụy hoa lên mật
 
Có những chiều thu cốm xưa dành cất
Anh ngắm vầng trăng tròn vạnh trời xanh
Giọt sương lam đầm vai giấc mộng lành
Say dịu êm như thoảng hương hoa bưởi
 
Có những chiều hè tạm quên phượng đỏ
Anh lạc vào sứ sở một loài hoa
Rực tiếng ve râm ran khúc giao hòa
Còn ngây ngất lịm mơ bên suối thác
 
Có những chiều xuân mưa rây lất phất
Anh đẫm mình với bổi hổi tình xuân
Đóa hồng xanh trong thơm ngát tươi ngần
Nhuần nhị thấm vào lòng anh đến tím
 
Có những chiều… phiêu lãng…
 
Nguyễn Văn Thái
28-3-2015 *1962
*
 
 
L À M   N H À   T H Ơ
 
Dám đâu tỏ mặt anh hùng
Thảo dân làm phận, cố cùng nhà quê
Ba đời áo rách nón mê
Thân cô tay trắng vân vê kiếp đời                               
 
Từ ngày thơ chạm hồn tôi
Say như điếu đổ cháy thời gian dư
Mải mê chưng cất tâm tư
Tu bồi tô vẽ câu từ nên duyên
 
Ngẫm thơ mà chắt lời khuyên
Ý sâu biết nỗi truân chuyên phận người
Tứ hay tô đẹp cho đời
Tròn câu thấu hiểu thiên thời, dương âm
 
Lắng dòng tâm tỏ tình thâm
Buồn vui gửi gấm âm thầm cùng thơ
Xoa đi bao khúc đục mờ
Sóng gieo thi vị, niềm mơ cuối dòng
 
Gặp tri âm - xin tạ lòng
Thêm bừng ngọn lửa, sáng trong tình chiều
Bao nhiêu là bấy mĩ miều
Tâm hồn lộng gió phiêu diêu cõi trần
 
Nguyễn Văn Thái
29-3-2015*1963
*
 
V Ề   Đ Ê M   T H Ơ   T H Ị N H   L O N G
                     
 
Nắng mai vàng trải đồng xanh
Đường ong níu gió… ngút ngàn… mộng mơ
 
Biển ơi ! Khắc khoải tình thơ
Xa trông lóng lánh xanh lơ biếc màu
 
Nồng nàn thắm thiết - trầu cau
Bâng lâng gió lộng trên cầu nhân duyên
 
Gấm hoa hương sắc mọi miền
Vườn thơ rực rỡ… niềm riêng tỏa nồng
 
Ngân nga thánh thót tâm lòng
Lời thơ tiếng hát sen hồng quyện hương
 
Chụm tình ươm sóng yêu thương
Hôn bờ…  mái bạc… vấn vương… áng chiều
 
Thịnh Long dư vọng… lắng sâu…
Ta về thêm nắng hồng hào hồn thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
31-3-2015*1964
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 26.12.2025 14:11:43
0
D Ố C
 
Tôi sinh…
vượt dốc
gập ghềnh
Thuở đầu
dốc ẵm
bồng bềnh ầu ơ
 
Vượt qua
con dốc ngây thơ
Vịn cha vịn mẹ
võng mơ tháng ngày
 
Trèo lên những đỉnh - mê say
Bàn chân tứa máu bàn tay chai sần
Kiên tâm qua dốc xuân xanh
Lớn lên từng bậc công danh đường đời
 
Dốc đời đã vậy, dốc tôi?
Ngẫm xem
năm tháng kết hồi
mình?
hay?…
Trập trùng đỉnh dốc đường mây
Tắm trong ánh sáng rạng xây đường trần.
 
Nguyễn Văn Thái
3-4-2015*1967
*
 
T Ì M   V Ề   D Ấ U   X Ư A
 
 
Thiết tha tiếng sáo trời quê
Mơ màng chão chuộc vọng về ao khuya
Ngược dòng đẫm mộng ngày xưa
Bâng khuâng ta với tuổi thơ giấc ngần
 
Tiếng chim líu rúi vòm xanh
Vầng đông gieo ngọc mát lành vườn thu
Cỏ non ràn rạt lưỡi bò
Lúa thì con gái, cánh cò giăng dây
 
Triền đê gió lộng diều bay
Đỏ hoe hoa gạo rắc đầy quầng son
Ríu ran gọi bạn quây tròn
Chiều buông mây tím, lam vòng khói vương
 
Trăng lên soi tỏ đêm trường
Vẳng nghe tiếng dế đằm sương gọi tình
Thoảng hương hoa bưởi khiết trinh
Liêu xiêu giấc mộng ru mình xuyến xao
 
Điền viên vui chốn thanh tao
Ngất ngây nghe lá lao xao hương đời…
 
Nguyễn Văn Thái
4-4-2015*1968
*
 
C H Â N   D U N G   M Ộ T   H Ọ C   T R Ò
 
 
Chiều nay xuân rộn đường đê
Triền sông sải cánh say mê gió vần
Trời cao lồng bóng cờ xanh*
Đại bàng vươn cánh Thiên - Trần - Vũ** bay
 
Thăng trầm bao nỗi đường mây
Can qua, bão táp … dạn dày tuyết sương
Bôn ba muôn nẻo can trường
Kinh bang tế thế - chủ trương tâm lòng
 
Tuần Vường linh tự bến sông
Tâm vàng, đức sáng, phúc hồng là đây
Chí trai giãi với cao dày
Tình chung, nghĩa cử khen thay anh hào
 
Tình duyên khúc khuỷu ba đào
Thẳng ngay dứt gánh chát chao*** bạc tình
Đá vàng mẫu tử đinh ninh
Sang chiều thiện ác hiển minh cõi này
 
Tri ân sâu nặng nghĩa thầy
Bể dâu thế cuộc chẳng thay đổi lòng
Cửu trùng bày tỏ tâm trong
Mai sau xanh thắm ngọt dòng về khơi
 
Cuộc đời ai thấu khúc nhôi
Nghĩ đi ngẫm lại quy hồi là Tâm!
 
Nguyễn Văn Thái
5-4-2015*1970
*Lá cờ biểu tương coog ty Hợi
**Tên công ty
***Gia dối tráo trở
(Về Trần Duy Hợi )
*
 
T H A N H   M I N H
 
 
Cùng em viếng mộ thanh minh
Chiều xuân cạn nắng, rung rinh ngô đồng
Mây trời vần vũ tiết đông
Tiếng kêu tu hú… tẻ lòng bâng khuâng
 
Nén hương thắp tỏ tình chân
Vấn vương khói tỏa… thấy ngần ấy thôi
Người thân khuất biệt xưa rồi
Còn trong tâm tưởng những lời cầu xin
 
“Tiền vàng”* hóa lửa cầm tin
Tạ công ơn nghĩa giữ yên thanh bình
Định thần tay chắp nghiêng mình
Lá ngô vẫy gió thanh minh cho lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
6-4-2015*1971
*Tiền vàng mã
*
 
T H A N H   M I N H
N H Ớ   K Ỷ   N I Ệ M   V Ề   M Ẹ
 
 
Ầu ơ…lòng mẹ ru đằm
Lịm trong lửa đạn, bú nằm…mẹ thương
“Giang sơn” - một gánh tha hương
Đẻ tôi bến Đọ* giữa đường chạy Tây…
 
Phượng hồng hoa đỏ hây hây
Líu lô chân sáo, tháng ngày mẹ mong
Sao mai lấp lánh hừng đông
Vẫy con… mẹ chải hương lòng thềm hoa...
 
Chẳng nề bom dội, đường xa
Lo con thơ dại xa nhà đầu tiên
Bống kho, cơm nắm, gạo tiền…
Sân ga bóng lặng ưu phiền quặn trông…
 
Ngày về một sáng tươi hồng
Dẫn con nhờ bạn bên sông “tìm” người…
Nhân duyên là chuyện của trời!
Mẹ thương tôi quá vội lời “hỏi xin” 
 
Giữa thời đất nước chưa yên
Tôi đi chinh chiến, mẹ quên cau trầu
Tiễn con qua bến sông sầu
Giọt thương ấp lại chín chiều đầy vơi…
 
Thanh minh khói tỏa đồng khơi
Lá ngô lay gió, con ngồi định tâm
Mẹ ơi nhận nén hương thơm
Thay điều hiếu đễ con đơm chưa đầy .
 
Nguyễn Văn Thái
7-4-2015*1972
* Ngã Ba Đọ huyện Đông Hưng tỉnh Thái Bình






 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 27.12.2025 09:08:19
0
H Ộ I   N G Ộ   N G Ư Ờ  I    T H Ơ
 
 
Xa xôi ngược gió xá chi
Mưa rây rắc lạnh đường đi mặc trời!
Nên duyên dễ mấy ở đời
Người thơ chỉ gọi một lời… sang sông!
 
Tình thơ khơi đục thành trong
Gọi xa thêm ngóng, chuốc nồng mà say
Nông sâu chén rượu chia đầy
Vườn đào nên nghĩa ước tầy tích xưa
 
Chia tay nắng nhuộm vàng trưa
Thơ say men mới gió đưa cởi lòng
Chân trời rạng áng mây hồng
Bên nhau đâu có đếm đong nghĩa tình
 
Câu thơ - sứ giả tâm mình
Một mai xin hẹn, đinh ninh không tàn
Lưng trời nở đóa hồng vàng
Cà phê rót nhịp tiếng đàn tri âm .
 
Nguyễn Văn Thái
8-4-2015*1973
(Cảm nghĩ cuộc hội ngộ với các thi hữu
Phạm Ngọc Vĩnh, Kim Ngân , Phạm Đức Khải ở tỉnh Thái Bình)
*
 
M U A   S Ầ  U
 

Gánh sầu em bán anh mua
Tiền trao - chiều mộng tình xưa bóng lồng
Vay người hôm ấy cơn giông
Trả hoàng hôn tím…  đóa hồng tươi mau
 
Lơ mơ nước chảy qua cầu
Bến thương cuộn sóng tình đầu chờ ai
Sông tương những tháng năm dài
Neo thuyền trăng khuyết đêm cài sương rơi
 
Gánh sầu trao hết em ơi
Câu thơ anh đổi cho vơi lỡ làng
 
Nguyễn Văn Thái
12-4-2015*1977
*
 
K H Ú C   M Ơ
 
 
Ngóng xa thuyền mỏi chòng chành
Bến xưa nhộn nhịp đò sang đò về
Giấc tình lạc khúc say mê
Góc khuya cò ủ ê chề dưới mưa
 
Ai nào nhịp sóng đò đưa
Đêm thơ lóng lánh nhặt thưa mái chèo
Khỏa tay múc ánh trăng theo
Rưới manh áo mỏng mĩ miều đường cong…
 
Mênh mang giữa đóa vân hồng
Chơi vơi với mộng bềnh bồng gió mây.
 
Nguyễn Văn Thái
13-4-2015*1978
*
 
C H I Ề U   G I A O   M Ù A
 
 
Nắng phai vàng nhạt bến chiều
Gió lay cành lả sáo diều chao nghiêng
 
Góc sân tiếng trẻ huyên thiên
Thềm ngơi, ngõ gọi hàn huyên cuối ngày
 
Người đi bán nắng xong tay
Chợ về đủng đỉnh sum vầy hoàng hôn
 
Bếp vương khói tỏa hương thôn
Vườn xanh lích chích chim luồn nhành hoa
 
Chiều quê xuân - hạ giao thoa
Êm đềm sông lắng phù sa sang ngày.
 
Nguyễn Văn Thái
15-4-2015*1981
*
 
T Ả N   M Ạ N   C À   P H Ê   S Á N G   M A I
 
 
Tiếng chim luyến nắng sớm mai
Gà khua sương lạnh, gió cài cửa đêm
Cây in tranh tĩnh hiên thềm
Sông quê yên ả êm đềm dòng xanh
 
Phòng văn vương khói lượn quanh
Cà phê tí tách thư lành thời gian
Hương lên lan tỏa thanh nhàn
Giọt màu thêm đượm, chứa chan tình đời
 
Đường hưu êm bước thảnh thơi
Bạn vui thơ phú khoảng trời mộng mơ
Tri âm đắng ngọt khúc tơ
Hàn huyên khuây khỏa cuộc cờ thế nhân
 
Bôn ba một thuở phong trần
Qua bao khúc lặng cũng ngần ấy thôi
Cà phê chắt đắng để bùi
Bến sông thuyền đậu buông lơi mái chèo
 
Phận mơ cây cỏ cánh bèo
Hoa thơm, quả ngọt mà neo dòng đời
Điền viên chiều thỏa cuộc chơi
Ta về thêm mượt cỏ tươi miên trường.
 
Nguyễn Văn Thái
16-4-2015*1982
 
 
 
 


 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 27.12.2025 10:08:19
0
H E O   M A Y   C U Ố I   M Ù A
 
 
Anh vào heo may ngọn chiều thưa thớt
Lá bàng dần úa đỏ buổi tàn đông
Độ lạnh không còn cảm nỗi cô đơn
Em hiện lên ngói rêu phong bóc mảng
 
Anh giật mình thấy ai đang hổ thẹn
Tim bồi hồi như thuở mới bên nhau
Nhịp đập tăng nhưng lại khác sắc màu
Em xoa bóp dòng về ngăn đổi máu
 
Phút trấn tĩnh thấy lòng cơn đau nhói
Ngước trông lên xin lạy chúa ban tha
Tự tâm can ngấn dòng lệ đắng nhòa
Em mỉm cười bao khoan dung độ lượng
 
Như thanh thản thoát qua luồng gió chướng
Ngày bừng xanh mây trắng nhẹ trên cao
Đông qua rồi xuân sẽ đến xôn xao
Em vẫn thế ươm tình yêu bất tận
 
Cánh đồng vàng rộm màu tươi hứa hẹn
Hạt thóc lăn đủ giấc mộng luân hồi
Lại trở về hạt thóc đợi mùa khơi
Em nhẹ bước chân trần trên thảm cỏ
 
Mùa xuân lại về…
Mùa xuân tôi đó!
 
Nguyễn Văn Thái
18-4-2015*1985
*
 
Y Ê U   T H Ơ
 
 
Người nói tôi :Thích ngồi trước máy tính
Tôi chỉ cười vui vẻ nhận lời chê
Về hưu rồi còn một chút say mê
Vui với thơ thả hồn chơi cõi ảo
 
Em nhắc khéo:  Bắt máy làm nhiều quá!
Tôi lặng im nhận thiếu sót của mình
Nghỉ dạy rồi những năm cuối bình sinh
Tìm thú vui : Giao lưu cùng thi sĩ
 
Con trách tôi:  Bố ngối lâu dùng máy!
Ngẫm bản thân, tìm kiếm sự cảm thông
Được hưởng hưu là thư thái trong lòng
Không có nghĩa chơi chờ thời gian chết
 
Tự tôi đã lạm dụng thời hưu trí
Quá đam mê ngồi ôm máy suốt ngày
Muốn chút tình còn lại mãi ngày mai
Quên hương gió, quên cả màu của nắng
 
Một vòng quay dài bằng hai tư tiếng
Trừ ngủ, ăn… tôi dành hết cho thơ
Tâm hồn tôi lạc vào cõi mộng mơ
Tạc hình hài miên man thành tượng sống
 
Chưa hợp lý nhưng yêu thơ là thế
Thơ đến, đi đâu hiện hữu như người
Tôi buộc lòng mất cái khác cho nguôi!
Niềm say mê có chăng ranh giới hạn.
 
Nguyễn Văn Thái
19-4-2015*1986
*
 
C H Ỉ   C Ò N   L Ạ I
 
 
Nắng rộn khơi khoe lung linh muôn sắc
Gió quyện mây và hồ họa trời thơ
Những nụ cười tung cánh lộng ước mơ
Chân trời mới sáng lên bao hy vọng
 
Trải miền xanh ngút ngàn trong bình lặng
Lưới nhện đan nhẫn nại những con đường
Dấu tích chiến tranh xa lạ đến ngỡ ngàng
Tìm thanh xuân - bước xưa trong ký ức
 
Chỉ còn lại rừng sen hồng - hoa ép*
Chung mẫu hình cài ngực mộ các anh
Khói hương bay lan khắp khối quân hành
“Chưa biết tên”** xen hàng bia danh tính
 
Các anh đứng như ngày xưa đã đứng
Giữ bàu trời Tổ quốc mãi tồn vinh
Dẫu lịch sử đánh mất cả tên mình
Tượng đài uy nghi giữa vàn xanh thắm
 
Chúng tôi trồng cây ngô đồng tiếp mãi
Trong vườn lăng cổ kính, cả đồi bia
Từ xa xưa cho đến tận bây giờ
Khoảng mênh mông vọng tiếng chim “khắc phục”.***
 
Nguyễn Văn Thái
26-4-2015*1989
(*) Hoa công nghiệp
(**) Những ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên
(***) Loài chim kêu như tiếng “bắt cô trói cột” = “khó khăn khắc phục”
(Kỷ niệm chuyến đi thăm lại chiến trường xưa
từ 20/4/2015 đến 25/4/2015)
 *
 
B Ằ N G   L Ă N G   Đ Ã   T Í M
 
 
Trăng lên, nắng thức bíu vai
Còi tàu xa vọng mãi hoài sân ga
Đêm thâu khắc khoải canh gà
Cây đua vun vút bóng nhòa lạnh vương
 
Buồn dâng hun hút con đường
Rừng ngàn im lặng giọt sương xót lòng
Bước chân mòn mỏi niềm mong
Âm u mây xám nhòa dòng sông thơ
 
Qua rừng, vượt núi chốn xưa
Bên tai vẫn gió lơ chơ phố phường
Bóng ai vương vấn chung đường
Bằng lăng đã tím thoảng hương bên đời.
 
Nguyễn Văn Thái
28-4-2015*1990
*
 
S Ứ C   M Ạ N H   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Bừng tỉnh say du dương khúc tình ru
Như hạt mưa miên man nhuần đất hạn
Bật hồi sinh sau cỏ tàn, sông cạn
Dậy hồn thơ tim thi sĩ cứng đờ
 
Ta thương ta côi cút mảnh tình nghèo
Mãi lạnh buốt đêm trường mơ dáng cuội
Quãng sông vắng co mình coi bóng lặng
Gió đìu hiu lay lắt vạt chiều quê
 
Mây kéo đen u ám giữa sơn khê
Hồn thi sĩ lặng im chờ hóa đá
Xác héo khô bơ vơ miền đất lạ
Nỗi quên ta hạt bụi dải ngân hà
 
Rồi dạt dào hương gió mới tràn qua
Hoa ngào ngạt gợi xuân tình ong bướm 
Anh thức tỉnh hân hoan chào nắng sớm
Ủ trong lòng mơ một đóa hồng tươi
 
Gom nhựa nắng chăm chút đẹp cây đời
Sóng ngân ru trăm năm lời tình ái
Vườn xuân ươm xanh mầm thơm hoa trái
Khúc khải hoàn mãi vọng bản tình ca.
 
Nguyễn Văn Thái
27-4-2015*1991
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 27.12.2025 15:59:12
0
Đ Ư Ờ N G   X A
 
 
Trải dặm đường xa tìm thuở trước
Năm xưa dấu ấn bước quân hành
Bạt ngàn rừng thảm cây xanh
Bâng khuâng mình với mong manh phận người
 
Thấm một thời bom rơi đạn nổ
Giọt nắng xuân loang lổ lá rừng
Hiểm nguy gian khổ đã từng
Nào hay ý chúa liệu chừng can qua
 
Biết người ngóng đếm hoa héo úa
Khúc ru buồn rỉ rả ve khan
Trông trăng chia sẻ quan san
Đường khuya ôm bóng xôn xang tơ trời.
 
Nguyễn Văn Thái
28-4-2015*1992
*
 
N Ắ N G   V À N G   Đ Ư Ờ N G   X A
 
 
Anh sải bước đường xa mượt nắng
Gió reo vui sắc vẻ tươi nồng
Bước chân cỏ dệt làn hương đượm
Thêm dịu dàng thơ mộng biếc sông
 
Mong nhạn, níu thinh không huyết lụa
Quan san vơi vợi nẻo mây tầng
Bằng lăng xao xuyến khơi mùa tím
Lặng khúc ngây say nắng trải vàng
 
Huyền diệu hương may thoang thoảng ngát
Rung rinh liễu động mặt hồ trong
Bạc đầu biển sóng ngàn năm khát
Mơ mãi xuân tươi thắm đóa hồng.
 
Nguyễn Văn Thái
3-5-2015*1993
 *
 
T Ả N   M Ạ N   T R O N G  
N G H Ĩ A   T R A N G  T R Ư Ờ N G   S Ơ N
 
 
Ngược dòng tìm dấu chân xưa
Đạn - bom - máu - lửa, nắng mưa một thời
Xuân xanh ngấm đỏ sắc đời
Triều dâng sóng thác ngợp trời cờ sao…
 
Chốn xưa dãi nắng nôn nao
Bạt ngàn xanh mắt, lao xao tiếng rừng
Tìm đâu nơi cũ đã từng
Trùng trùng điệp điệp đất bừng sinh sôi
 
Mênh mang rừng lộng vòm trời
Thinh không “… trói cột” vẳng lời diết da
Bâng khuâng khói quyện với hoa
Dâng hương rưng lệ, nhạt nhòa, mung lung
 
Rừng xanh rừng đỏ xen cùng
Lạnh lùng năm tháng một vùng sơn khê
Thoảng khi cơn gió não nề
Cây hương nghi ngút bộn bề tâm can
 
Năm ngàn nước chảy, quan san
Điệp trùng vắng lặng ngày khan, đêm buồn
Đội hình gom cụm cội nguồn
Suối thiêng reo vọng ru hồn đơn côi
 
Đứng đây trộn lẫn khóc, cười
Giữa rừng, xao xuyến phận người xót xa.
 
Nguyễn Văn Thái
6-5-2015*1995
*
 
B Ạ N   V À O   H Ộ I   T H Ơ   Q U Ê   T Ô I
 
 
Xuân đã chín hạ tiếp nguồn ươm lửa
Vườn cúc làng khoe sắc nắng vàng hươm
Gọi hoàng hôn mơ ủ giấc mây hồng
Khơi dòng biếc dõi dải cò ngút mắt
 
Vào hội thơ quê tôi, tình bạn thắm
Ngọt vần thơ câu hát cất thành lời
Khúc tri âm trầm bổng dịu cung đời
Giọt quỳnh tương vui chén hà …lai láng
 
Tôi chợt nhớ câu xưa đời thường nhắc
Đâu đất lành chim về đậu quanh năm
Lòng tự dưng tuổi nhỏ với trăng rằm
Hồn lâng lâng con diều bồng lên gió
 
Bạn về đây góp thêm hồng ngọn lửa
Đất quê tôi thêm đượm hạt phù sa
Hoa thanh hương tỏa ngát đẹp quê nhà
Trái đã chín thêm ngon lành tươi mát
 
Trọn vòng tay ấm nghĩa tình khao khát
Cốm xanh thơm quyện ngậy lá hương sen
Mầm non mơn mướt nắng dậy mùa xuân
Chiều nồng hạ ve du dương bản nhạc 
 
Khen hồng quân khéo trúc mai sắp đặt 
Trà Tào Khê* ta nâng tụng chúc nhau
Kết vườn đào tâm đắc nghĩa thâm giao
Lung linh mãi bài thơ khơi sóng biếc.
 
Nguyễn Văn Thái
9-5-2015*1997
(*) Loại trà uống vào minh mẫn
*
 
G I Ấ C   C H I Ề U   Q U Ê
 
 
Tựa bến quê hương diễu cảnh tà
Vi vu sáo vọng bóng mây xa
Nồm nam lộng thổi xô con sóng
Rinh rích ve kêu khúc nhạc ca
 
Lẳng lặng cau xanh tỏa biếc ngời
Hương thơm thoảng ngát khắp muôn nơi
Thuyền xưa ngắm bóng dòng sông cội
Ước vọng buồm trăng lộng biển khơi
 
Víu sợi tơ trời khát cuộc yêu
Suối sâu lắng tạc mãi khuôn chiều
Bing bang* chót lỡ hai đầu lạc
Đẫm mộng trăm năm giấc phiêu diêu.
 
Nguyễn Văn Thái
12-5-2015*1998
(*) Vụ nổ sinh ra vũ trụ
 


 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 27.12.2025 16:38:41
0
T H Ơ   V À   T Ô I
 
 
Túi thơ - tôi gói vui buồn
Nhân tình thế thái, “càn khôn” - dốc chiều
Áo phàm hồn mộng phiêu diêu
Chắt tinh mật ngọt, biết điều mà quên…
 
Nhập “thiền” như bổng bay lên
Say cơn điếu đổ… thoát miền phù vân
Bâng lâng mây, gió, tiên, thần
Lung linh huyền ảo
Tuyệt trần
Mình - thơ
 
Lặng thầm thêu dệt ước mơ
Tiếng chim thánh thót cung tơ lòng mình
Đường chiều nuột nắng thủy tinh
Nghĩa tình sâu nặng gia đình, quê hương
 
Hoàng hôn ủ mái yêu thương
Tôi, em cùng với thơ vương… diệu huyền!
 
Nguyễn Văn Thái
12-5-2015*1999
 *
 
C H I Ê M   B A O
 
 
Tựa như chạm giấc chiêm bao
Thầm mơ bến mộng ngọt ngào tình yêu
Ấp vai vương sợi nắng kiều
Tơ trời giăng nhủ cả chiều thiên thai
 
Vần thơ chắp cánh tình bay
Đồng hồ chậm lại ngây say lối về
Dặm trường rong ruổi niềm mê
Áo tình nhân khoác bốn bề lặng im
 
Phập phồng khép mở buồng tim
Khi làn gió thoảng khi chìm đắm hương
Lặng tờ… thấp thoáng sông Tương
Nghe câu “để đấy” tình vương thêm tình
 
Ve ngân rộn rã sân đình
Lòng nghe dìu dặt tiếng xuân tâm hồn.
 
Nguyễn Văn Thái
16-5-2015*2001
 *
 
Đ Ợ I   E M
 
 
Nắng nôn nao bóng rủ gốc đa làng
Con đường vắng lối cỏ mòn xa tít
Cây bằng lăng* vào mùa hoa đua tím
Gió hắt hiu cánh xác pháo nhẹ rơi
 
Chân trời xa dải mây trắng trôi trôi
Thinh không vọng tiếng kêu - chim tu hú?
Ve inh ả vườn gầy thưa thớt lá
Bụi tre làng da diết cuốc kêu sương
 
Mái hoàng hôn lơ lửng khói nhẹ vương
Đêm dần lắng rung rinh bông Cát Cánh**
Trăng lẫn vào khói sương mây lãng đãng
Dải Ngân Hà lấp lánh một vì sao
 
Còi rời ga gợi nỗi nhớ khát khao
Con tàu mãi tới phương trời thăm thẳm
Góc sân mơ xòe dần bông Quỳnh trắng
Hương vào đêm thanh mát đến ban mai…
 
Nguyễn Văn Thái
17-5-2015*2002
(*) biểu tượng cho sự chung thủy buồn man mát chia ly
(**) biểu tượng tình yêu thầm lặng kiên trì  thủy chung
 *
 
V Ề   V Ớ I   C H Â N   Q U Ê (*)
 
 
Tình thơ đượm nắng ve ngân
Trái tim nồng giục bàn chân dặm trường
Sắc vàng trải mượt con đường
Chân Quê vẫy gọi thân thương nghĩa tình
 
Ngấu men nôn nóng lòng mình
Phượng hồng đua nở lung linh khoe màu
Mười năm hương sắc đằm sâu
Chân Quê dung dị xứng câu “hương đồng…”
 
Ra về níu vạt nhớ mong
Canh cua cà pháo đãi lòng người quê
Cháy hồn giữ trọn câu thề
Tình thơ Nguyễn Bính - Chân Quê giữ gìn.
 
Nguyễn Văn Thái
18-5-2015*2003
(*) CLB thơ Hải Phòng
*
 
M Ơ   T Ư Ở N G
 
 
Vu vơ giữa nắng hè oi
Ngày buông man mác nhớ ai mơ lòng
Vấn vương với dải tơ hồng
Gió lay chấp chới bềnh bồng tương tư
 
Khẽ khàng trăng ló cành thu
Nối câu bỏ ngỏ… phiêu du cõi tình
Men nồng ủ ngấu rượu quỳnh
Bến mơ ước hẹn rung rinh sóng thuyền
 
Tình xưa - xa ngái câu nguyền
Cánh chim chới với chông chênh tháng ngày
Bộn lòng những đắng cùng cay
Trái tim vẫn đỏ - nỗi này em qua
 
Xuân khơi sợi nắng chiều tà
Thêm tươi mướt lá la đà ru nhau
Vườn thơ thoang thoảng hương cau
Chẽ tròn quả ngọt, lá trầu em xanh?
 
Nguyễn Văn Thái
19-5-2015*2004
 *
 
Ơ I   T Ì N H  !
 
 
“Tình ơi sao lắm chua cay”
Sơn khê cách trở, lá lay lắt cành
Trùng khơi mù mịt mây xanh
Khói sương phố ảo loanh quanh đoạn đời
 
Thả hương rỡn bướm ong cười
Thơ trong tay áo tránh lời thị phi
Lòng vòng giấu cái vân vi
Được anh được ả mất gì ai đâu
 
Con tim nghẹn chén rượu sầu
Vọng lòng tiếng cuốc, qua cầu gió bay
Ru tình một chút men say:
- Chúa cầm lời hứa, gói ngày vào thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
21-5-2015*2005
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 27.12.2025 17:39:47
0
T R Á C H   L À 
 
 
Trách là ngày đã sang chiều
Cho con nắng khát ít nhiều nhạt phai
 
Trách là sông chẳng còn dài
Gặp nhau bến mộng đã hoài thiên thu
 
Trách là chắn lối lãng du
Giậu đời khe khắt cầm tù con chiên
 
Trách là lỡ muộn cái duyên
Câu thơ khắc khoải triền miên tìm vần.
 
Nguyễn Văn Thái
24-5-2015*2007
*
 
Đ Ổ I     M À U
 
 
Sương giăng cho luống rối bời
Còn mơ tình cũ ? Mãi lời thở than!
Chạnh lòng dặm bước quan san
Nỗi mình vơ vẩn, bẽ bàng duyên sau
 
Né đời sao khéo đổi màu!
Ghẹo vui cùng bướm để sầu cho ai?
Theo mây che giấu hình hài
Gió đưa khắp nẻo có phai câu thề?
 
Gạt sầu vào chén đam mê
Tặng nhau một đóa Păng - xê cuối chiều.
 
Nguyễn Văn Thái
24-5-2015*2008
*
 
B Ả N   “ X Ô   -   N Á T ” *   T Ì N H   Y Ê U
 
 
Tình vào say theo mây trời vần vũ
Sấm ì ùng xao xuyến nỗi lòng khuya
Đất trời đắm lặng chìm khúc tình mơ
Thuở hồng hoang đã sẵn lời của chúa!
 
Men câu thơ vào động duyên kì ngộ
Hát cùng em say đắm nốt nhạc yêu
Gió du dương thẫm thĩ giấc mơ điều
Thoa dịu êm đêm hồng thanh hương ngát
 
Ấp iu tình ngọt ngào đầm giọt khát
Vườn địa đàng tha thiết mộng uyên ương
Giữa tròn trăng sáo vọng hát du dương
Hương thanh vắng… cùng lắng nghe nhịp thở
 
Trăng đã tỏ tình xanh tươi muôn thuở
Mở lòng khơi nguồn trong tựa giếng làng
Lộng mây chiều đỏ tím lựng không gian
Xuôi yên ả vần thơ hòa sóng biếc.
 
Nguyễn Văn Thái
25-5-2015*2009
(*) Bản nhạc gồm 3 đến 4 chương khác nhau về nhịp điệu và tính chất, nối tiếp với nhau
*
E M   Ở   Đ Â U
 
 
Miền sóng nắng xa xanh
Miết bờ yêu từng lớp
Lòng ngân nga thầm kín
Tha thiết… em ở đâu?
 
Đành chậm hẫng nhịp cầu
Bóng dài thơ day dứt
Đường cong dài xa tít
Thương nhớ… em ở đâu?
 
Mơ nắng gió bên nhau
Vui vầy cùng biển biếc
Giỡn mình hoa sóng tuyết
Trọn vẹn… em ở đâu?
 
Không một chút gợn màu
Biển vẫn mênh mông lắm
Biển không sóng biển chết
Rằng em ở tim anh!
 
Nguyễn Văn Thái
28-5-2015*2010b
*
 
G I Ấ C   R U   C H I Ề U
 
 
Biển về dậy sóng ru em
Dịu cơn nắng hạ êm đềm dòng mơ
Hương tình như thuở ban sơ
Vườn ươm đã nụ vương tơ dậy thì
 
Trái yêu ngọt đượm lịm mi
Cõi thiên thai ấy lòng ghì lửa hương
Xuân tình chan chứa yêu thương
Gió đưa lên ngọn thiên đường khát mong
 
Chiều buông quyến luyến tơ hồng
Trần ai quên lãng bềnh bồng hoàng hôn
Trang đài ngây ngất hương son
Mềm môi quỳnh đắm nước non ánh tà
 
Vườn xuân nở đóa hồng hoa
Ảo huyền bóng lá ngọc ngà ru say.
 
Nguyễn Văn Thái
29-5-2015*2011
 
 
 


 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 28.12.2025 09:49:24
0
T Ì N H   M Ơ
 
 
Vẳng thinh không tiếng nhạn ru mơ
Gieo hạt nhớ đêm chờ quạnh vắng
Thảm hoa sương ánh long lanh
Hạ nồng nguôi vợi mát lành bờ thu
 
Biển xanh mây phiêu du vờn gió
Cõi mơ màng ngút ngát mù xa
Vấn vương sợi nắng ngọc ngà
Rì rầm sóng vỗ la đà bờ yêu
 
Luống rùng mình mây chiều - mưa lạnh
Cánh phiêu bồng xa lánh vườn thơ
Gốc đa rêu mọc ghế chờ
Rừng mơ thưa lá mịt mờ chân mây…
 
Lòng đâu có hao gầy thương nhớ
Trọn thề xưa… ý Chúa sắp bày
Cung tơ trầm bổng mê say
Tình xanh như lá trải đầy hoàng hôn.
 
Nguyễn Văn Thái
30-5-2015*2012
*
 
T R I   Â N   T R Ă N G   G I À
 
 
Vườn thanh chim hót líu lo
Rung rinh lá thắm non tơ cành hồng
Tơ trời vương vít thinh không
Bướm ong vờn gió tang bồng cùng hoa
 
Quỳnh tương sóng sánh chén hà
Đầy vơi bến mộng đậm đà tình chung
Du dương giai điệu tơ lòng
Râm ran ve giục đẫm nồng hạ thương
 
Bước chiều xanh lối thiên đường
Bến thơ sóng vỗ nghê thường thuyền xuân
Nguyệt hoa đẫm giấc say miền
Đàn ngân trầm lắng tri ân trăng già.
 
Nguyễn Văn Thái
2-6-2015*2013
*
 
H Á I   X U Â N
 
 
Hạ nồng lịm ngọt lời ve
Thả rông con sóng lắng nghe nhịp chèo
Thuyền hoa bến mộng cập, neo
Lung linh trăng ngọc, hương chiều ngây say
 
Nắng chang chang nắng xanh mây
Bù san gía rét những ngày đông qua
Vần xoay cũng một kiếp hoa
Gió sương ai biết, cảnh nhà ai thương
 
Cung đàn đồng điệu tơ vương
Hồn mơ tươi lá, ngày tương tư hoài
Cành xuân nở trắng bông nhài*
Đằng tây bóng đổ duyên hài hái xuân
 
Nguyễn Văn Thái
5-6-2015*2014
(*)Đam mê khoái cảm
*
 
N H Ị P   C Ầ U   T H Ơ
 
 
Bao mùa đông đã đi qua
Bao mùa lá rụng, bao mùa ve kêu
Bao mùa xuân lạc tình nhau
Hoàng hôn xuống thấp bóng cầu nghiêng soi
 
Dặt dìu về động thiên thai
Nắng nồng ve giục giã ai tang bồng
Trúc mai quyến luyến tơ hồng
Chiều nghiêng mây tím lắng lòng sông mơ
 
Nhịp cầu thêm một vần thơ
Thêm hương thi vị đôi bờ yêu thương.
 
Nguyễn Văn Thái
7-6-2015*2015
*
 
C H Á U   N G O Ạ I   V Ề   Q U Ê
 
 
Phượng khoe sắc đỏ trời xanh
Cổng trường mở cánh gió lành muôn phương
Cháu về quê ngoại yêu thương
Cây đa bến nước tỏ tường lời ru
 
Hồn quê trong tiếng chim gù
Vàng thơm đồng lúa vi vu sáo diều
Dòng sông yên ả nhịp chèo
Võng trưa kẽo kẹt ve kêu quanh nhà
 
Vườn xinh tươi nụ thắm hoa
Bếp hồng ngọn lửa tay bà khéo hơn
Cháu về nắng tỏa đầy sân
Cháu đi bóng rủ bâng khuâng cây buồn.
 
Nguyễn Văn Thái
10-6-2015*2018
*
 
N I Ề M   M Ơ

 

Anh về nơi ấy không trăng
Trời thêm oi ả ve căng giây đàn
Đêm qua gió giật mưa vần
Sợ dông… thắc thỏm, chớp gần sấm xa…

Nhịp canh thao thức tiếng gà
Nằm nghe gió lá diết da tơ tình
Lạnh sương hoang hoải bóng hình
Mơ màng chim hót giật mình… buồn lay

Mộng về cho lại giấc say
Cho ân ái thắm hồng hây má đào
Giọt tình thêm mặn khát khao
Ủ ươm cuối vụ ngọt ngào niềm mơ.

Nguyễn Văn Thái
12-6-2015*2019
(Nói hộ những người cô đơn)


 
 


 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 28.12.2025 12:00:27
0
V U   V Ơ   C H I ỀU
 
 
Chiều rồi mỏng mảnh sợi mây
Gió đưa thanh thản phương tây mộng ngàn
 
Tìm gì trong cái thế gian
Những mưa, nắng, gian nan cuộc tình…
 
Bóng đi suốt chặng với hình
Cứ hư với thực quanh mình tròn quay
 
Thế thôi cũng đủ loay hoay
U minh khởi sự lại hoài u minh
 
Tình từ nguyên thủy tình sinh
Tình trong muôn kiếp đinh ninh tình về…
 
Nguyễn Văn Thái
15-6-2015*2021
*
 
N H Â N   D U Y E N
 
 
Ngàn đời xanh dáng cây đa
Đình làng cong mái la đà cùng mây
Giếng làng tròn vạnh gương soi
Đồng tiền má lúm - em cười… mãi duyên
 
Bôn ba năm tháng truân chuyên
Miếng cơm manh áo…
không quên quê mình
Hương sen thoang thoảng ao đình
Mát tươi trong gió…
đinh ninh câu thề
 
Lung linh trăng sáng
ngày về
Đóa sen thấp thoáng…
lòng mê mẩn tình…
Nhân duyên trong cõi phù sinh
Trong, tròn như giếng, xanh ngàn như đa…
 
Nguyễn Văn Thái
17-6-2015*2022
*
 
B Ế N   Đ Ợ I
 
 
Cây đa mòn mỏi ẩm ê
Trăng gầy vẫn mộng say bê giấc tình
Lờ mờ sương khói bóng xinh
Đong đưa theo gió quyện mình lơi tơi

Bến xưa con nước đầy vơi
Quạnh hiu cùng gió mưa rơi nắng về
Sông Tương mơ mộng phu thê
Xa mây, trắc trở sơn khê cách vời

Bóng câu… chiều nhạt…chơi vơi
Theo thơ cùng với bóng người cõi mô!?
 
Nguyễn Văn Thái
17-6-2015*2023
*
 
M Ù A   N Ắ N G
 
 
Vàng lên nhịp cánh gió reo
Ngợp trong hương lúa tình theo thơ về
Bình minh thức dậy hồn quê
Ta vào mùa nắng bến mê dặt dìu
 
Nắng choàng đẫm cả mùa yêu
Lửa khơi hừng hực phiêu liêu địa đàng
Đi về với thuở hồng hoang
Thiên thai chiêm ngưỡng mơ màng giọt say
 
Thả hồn trong cánh mây bay
Tình như nước biển lấp đầy nông sâu
Mặn nồng để ngọt cho nhau
Bể trầm luân ngớt dòng sầu, khơi trong
 
Vàng ươm óng ả tơ hồng
Vườn tình xanh lá, non bồng hoàng hôn.
 
Nguyễn Văn Thái
20-6-2015*2024
*
G I Ấ C   X U Â N   E M
 
 
Bềnh bồng em lối đường yêu
Long lanh giọt nắng mộng đầu xanh mơ
Cánh chim sải gió dệt thơ
Ban mai nồng đượm duyên tơ thắm hồng
 
Ngỡ ngàng sóng gió giữa dòng
Vững chèo, giữ cánh buồm cong gió tình
Trăng thề trong sáng lung linh
Vẫn vương lưới nhện duyên mình tàn phai
 
Thôi đành dứt mối trúc mai
Cam go…  hứng chịụ ai hoài đa đoan
Lắng sầu giếng thẳm tâm can
Chăm xanh thơm ngát tươi làn chồi non
 
Tình mơ tím đỏ hoàng hôn
Cây đời xanh biếc, tâm hồn tiêu diêu…
 
Nguyễn Văn Thái
23-6-2015*2025
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 28.12.2025 12:13:30
0
 
B Ế N   -   M Ơ
 
 
Lênh đênh bể khổ phù vân
Sắc buồm thắm đỏ lúc gần khi xa
Sóng thong dong… biển phong ba
Bến mơ - cánh lái thiết tha ước nguyền
 
Trăng soi, dõi bóng con thuyền
Sắt son non nước tóc huyền ngang vai
Tình thơ dệt áng duyên hài
Hoang mang bao nỗi… sáng hoài hải đăng
 
Ảo huyền suốt cả mùa trăng
Câu thơ thêm chín, tơ mành thêm vương
Phận người bớt nỗi đau thương
Vòm xanh thắm mở thiên đường lá hoa.
 
Nguyễn Văn Thái
26-6-2015*2030
*
 
T Ì N H   T Ự
 
 
Ru về cái thuở trăng non
Cành tre vin lá thả hồn vòm sao
Gió đưa hương tóc ngạt ngào
Tựa vai, tiếng dế xạc xào vạt đêm
 
Nụ thơm lịm ngọt môi mềm
Mơn thoa mây rối dịu êm bến tình
Sóng vàng mát tỏa lung linh
Gió trăng quyến luyến tự tình cõi mơ
 
Miên man giấc mộng ngàn khuya
Thuyền trăng gương ngọc nhặt thưa nhịp chèo
Thiên đường bến nước buông neo
Dòng Tương thanh biếc sóng reo ru bờ.
 
Nguyễn Văn Thái
26-6-2015*2031
*
 
T R I   Â N
 
 
Tấm lòng…
Giãi tỏ tình thâm
Lời vàng ý ngọc - tri âm cuộc đời!
 
Sông thơ…
Trong mát đầy vơi
Phù sa lắng đọng xanh tươi ruộng đồng
 
Nông sâu…
Cũng chỉ một dòng
Bể dâu liền dải lượn vòng ngàn thu
 
Sóng reo…
Trầm lắng lời ru
Cánh cò dõi bóng lãng du mây chiều
 
Thảnh thơi cánh hạc phiêu diêu.
 
Nguyễn Văn Thái
1-7-2015*2032
*
 
 
N Ắ N G
 
 
Nắng cong lúng liếng cánh diều
Tuổi thơ bát ngát xanh chiều đồng quê
Vòm sao trong trẻo đêm về
Bao nhiêu huyền diệu tràn trề ước mơ
 
Đồng vàng hạt nắng ươm tơ
Chắt chiu lắng đọng ru bờ tháng năm
Rét đông mẹ cóng môi trầm
Hè oi ngấn mặn ướt đầm lưng cha
 
Rực hồng nắng đậu phượng hoa
Trời xanh ngăn ngắt, nhạt nhòa giọt mi
Mở trang nhật ký thầm thì
Ướp bông kỷ niệm vân vi nỗi lòng
 
Ngất ngây mọng chín môi nồng
Ngẩn ngơ ngày hạ tươi hồng tình yêu
Trong vòng tay mẹ thương yêu
Em về góp nắng áng chiều khơi vơi
 
Rộn lòng ve tấu khúc vui
Non tơ xuân vẻ ngọt bùi đời ta.
 
Nguyễn Văn Thái
2-7-2015*2033
 *
 
 
G I Ã I   L Ò N G   V Ớ I   T H Ơ
 
 
Ngây ngô dạo gót vườn hoa
Trái tim hóa đá nghe già cỗi cây
Khẳng khiu huơ gượng nét gầy
Câu thơ vật vã, nghẹn đầy tâm tư
 
Điệu tình êm dịu phím tơ
Bình minh sáng rạng say sưa biếc ngần
Tơ vương tóc xõa vai trần
Mộng mơ cầm sắt một lần trọn say
 
Bằng lòng tung hứng, trả vay
Đượm hương thi vị quãng ngày chơ vơ
Đãi đằng tri kỷ - nhịp thơ
Cái ân cái nghĩa khỏa bờ nhân gian.
 
Nguyễn Văn Thái
7-7-2015*2036
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 28.12.2025 13:00:12
0
V Ắ N G   T H Ơ
 
 
Hẩm hiu ngày nỗi xa nhau
Bình minh u ám, muộn sầu vấn vương
Thu đi vô vị cõi thường
Úa vàng lá nhạt, xót thương cho đời
 
Chiều buông nắng ỉu, khát cười
Bâng khuâng lòng ngỏ những lời buồn tênh
Cây đời ngả bóng chênh vênh
Bọt bèo trôi nổi dập dềnh vào đêm
 
Thèm tia nắng sớm bên thềm
Xanh thêm cho lá; ru mềm khát mong
Vườn thơ biếc thắm bông hồng
Êm đềm sông chảy bềnh bồng hoàng hôn.
 
Nguyễn Văn Thái
10-7-2015*2037
*
B Ư Ớ C   C H Â N   S Ớ M   M A I
 
 
Mây lòa sương non cao
Gùi đong đưa sắc nắng
Em bồng hoa lên núi
Hương cỏ vương ngọt ngào
 
Em đi hướng mặt trời
Mơ hồng tươi môi thắm
Đời bươn qua dốc, lũng
Xây tượng đài tương lai
 
Mong rạng rỡ ngày mai
Cây đời tươi, hoa ngát
Khúc khải hoàn em hát
Thiên đường giữa trần ai!
 
Nguyễn Văn Thái
15-7-20165*2039
*
 
N G Ư Ờ I   T H Ơ   G Ặ P   N H A U
 
 
Hội nhau về giỗ người hiền
Tình thơ kết nối cho duyên trùng phùng
Quản gì nắng nóng - lửa nung…
Người quen kẻ lạ ngồi chung một thuyền
 
Biển xanh trọn nghĩa lòng nguyền
Êm ru lòng sóng dập dềnh vui say
Đùa bơi rũ nợ trần ai…
Bềnh bồng khỏa nước loãng ngày chênh chao
 
Khơi xa biết sóng nôn nao? 
Gặp bờ thấu nỗi khát khao đợi chờ!
Xôn xao hoa nước trắng phơ
Mơn man phút lắng niềm mơ thỏa lòng
 
Anh hoa, tâm giãi đục trong
Nghĩa nhân rạng tỏ giữa dòng chân tu
Xuân thu vỗ cánh phù du
Gặt mùa vui mới hát ru cuộc đời!
 
Bên nhau sắc nắng đẹp ngời
Ngân nga cùng sóng biển khơi thắm tình.
 
Nguyễn Văn Thái
16-7-2015*2040
(kỉ niệm 70 năm ngày giỗ chí sĩ Tượng Phong Ngô Quang Đoan -
làng Trình Phố xã An Ninh, Tiền Hải, Thái Bình)
 *
 
T R Ọ N   L Ò N G
 
 
Nhân duyên hội ngộ tình thơ thắm
Ảo thực đâu e đắm mộng mơ
Tri âm thấu tỏ đường tơ
Lẽ nào vướng vất đậm mờ chân chim
 
Thuyền vin gió nhẫn tìm bờ bến
Kết Cánh* - hoa tím bện cây rừng
Thu vàng cúc nở đã từng
“Gừng cay muối mặn” dễ chừng nhạt phai
 
Nông sâu biết mấy ai dò đáy
Ngọn lửa tim chưa cháy rực hồng
Sông Đào vẫn thắm một dòng
Tình thâm nghĩa trọng - trọn lòng đa mang.
 
Nguyễn Văn Thái
16-7-2015*2041
(*) Tình yêu thầm lặng, thủy chung, khiêm tốn, kiên định
 *
 
T Ặ N G   E M   B Ô N G   H Ồ N G
 
 
Thuyền em soi bóng chảy dòng đời
Dứt nghĩa phu thê lỡ cuộc chơi
“Cục tác” ca tình thân phận mái
Dòng sông quạnh quẽ bến xa vời
 
Xương rồng - vóc dáng giữa trần ai
Hạnh phúc trăm năm vẫn mộng hoài
Nuốt lệ cưu mang tình mẫu tử
Thơi sâu gắng gượng níu dây đài*
 
Hồng quân khéo tạo duyên tao ngộ
Trắc ẩn lòng ai liễu rủ hồ
Ngưỡng mộ sen hồng, tình trác tuyệt
Con tim thắp lửa vọng  kim ô**
 
Nhân duyên sắp đặt nợ ba sinh?
Ước nguyện trao em ngọn lửa tình
Tặng cả chiều xuân dầu cuối vụ
Bông hồng thắm đỏ ngát, lung linh.
 
Nguyễn Văn Thái
18-7-2015*2044
(*)Gàu múc nước
(**) Mặt trời
 
 


 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 29.12.2025 07:47:26
0
Q U À   S I N H   N H Ậ T
 
 
Lời vàng lời ngọc
Chắt lọc tâm can !
Tình cảm thi hữu chứa chan
Nhân hòa thân ái nồng nàn yêu thương
 
Chung đường góp sức
Xây dựng Lầu mây
Chim chiều sải cánh tung bay
Câu thơ tình nghĩa mê say dệt vần
 
Tình chân đa tạ
Ghi dạ tri ân
Vui thơ bạn hữu xa gần
Nhiệt tâm tận tụy điều hành công minh.
 
Nguyễn Văn Thái
8-6-2015*2016
*
 
 
M Ù A   N Ắ N G
 
 
Vàng lên nhịp cánh gió reo
Ngợp trong hương lúa tình theo thơ về
Bình minh thức dậy hồn quê
Ta vào mùa nắng bến mê dặt dìu
 
Nắng choàng đẫm cả mùa yêu
Lửa khơi hừng hực phiêu liêu địa đàng
Đi về với thuở hồng hoang
Thiên thai chiêm ngưỡng mơ màng giọt say
 
Thả hồn trong cánh mây bay
Tình như nước biển lấp đầy nông sâu
Mặn nồng để ngọt cho nhau
Bể trầm luân ngớt dòng sầu, khơi trong
 
Vàng ươm óng ả tơ hồng
Vườn tình xanh lá, non bồng hoàng hôn.
 
Nguyễn Văn Thái
20-6-2015*2024
*
 
G I Ấ C   X U Â N   E M
 
 
Bềnh bồng em lối đường yêu
Long lanh giọt nắng mộng đầu xanh mơ
Cánh chim sải gió dệt thơ
Ban mai nồng đượm duyên tơ thắm hồng
 
Ngỡ ngàng sóng gió giữa dòng
Vững chèo, giữ cánh buồm cong gió tình
Trăng thề trong sáng lung linh
Vẫn vương lưới nhện duyên mình tàn phai
 
Thôi đành dứt mối trúc mai
Cam go…  hứng chịụ ai hoài đa đoan
Lắng sầu giếng thẳm tâm can
Chăm xanh thơm ngát tươi làn chồi non
 
Tình mơ tím đỏ hoàng hôn
Cây đời xanh biếc, tâm hồn tiêu diêu…
 
Nguyễn Văn Thái
23-6-2015*2025
*
 
T Ì N H   T Ự
 
 
Ru về cái thuở trăng non
Cành tre vin lá thả hồn vòm sao
Gió đưa hương tóc ngạt ngào
Tựa vai, tiếng dế xạc xào vạt đêm
 
Nụ thơm lịm ngọt môi mềm
Mơn thoa mây rối dịu êm bến tình
Sóng vàng mát tỏa lung linh
Gió trăng quyến luyến tự tình cõi mơ
 
Miên man giấc mộng ngàn khuya
Thuyền trăng gương ngọc nhặt thưa nhịp chèo
Thiên đường bến nước buông neo
Dòng Tương thanh biếc sóng reo ru bờ.
 
Nguyễn Văn Thái
26-6-2015*2031
 *
 
Đ Ấ T
 
 
Ấu thơ vươn tới dáng Người
Đất nâng gót đỏ với lời mẹ khuyên
Bước duyên chạm đất đầu tiên
Bén tình hương đất - thiêng liêng cõi trần
 
Trăm năm nâng nựng bàn chân
Nắng mưa sương gió…bóng, thân đất bồng
Vô tư lòng đất đượm nồng
Cho xanh, cho quả… cánh đồng bao la
 
Bềnh bồng trong dải Ngân Hà
Cái nôi huyền diệu; mái nhà thủy chung
Xửa xưa… tận đến vô cùng
Vĩnh hằng nghĩa cử bao dung muôn loài
 
Cuộc đời từ buổi sớm mai
Tình thâm của đất đậm hoài hương quê
Yêu thương đất đón ta về
Nuôi xanh màn cỏ vỗ về ngàn thu.
 
Nguyễn Văn Thái
20-7-2015*2045
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 29.12.2025 10:09:42
0
H E O   M A Y   L Ạ I   V Ề
 
 
Xanh trời thắm lá ngọt ru êm
Ríu rít chim ca mượt nắng thềm
Bỗng gió heo may cau héo rụng
Trầu vàng đắp đổi chạnh lòng thêm
 
Lỏng lẻo làn hương để ngọc rơi?
Tơ vương khắc khoải rối tơi bời!?
Thu xưa vấn vít trong hoài nhớ !?
Nhỏ xót lòng ai giọt cút côi
 
Sực tỉnh cơn mê giữa sắc không
Lương tri vỗ dụ đỡ trành tròng
Vườn đào rực rỡ tươi hoa lá
Nắng tưới vườn thơ óng ánh hồng.
 
Nguyễn Văn Thái
28-7-2015*2051
*
 
T Â M   T Ì N H   Q U Ê
 
 
Oi nồng ắng cả tiếng ve
Cài then tránh nóng ngẫm nghe sự đời
Mỏi lòng cổ tích ru hời
Níu xưa than vọng, vợi vời cao xanh
 
Quê mình vắng mái nhà tranh
Lầu tầng như mộng, tròng trành thật hư
Đình làng ẩn bóng câu thơ
Đa già thưa thớt, giếng chờ cỏ đua
 
Gió tây lấp liếm cả mùa
Vào thu ước hạt cốm mơ, não lòng
Chim khôn vẫn hót sau lồng
Cơ cầu ngậm hạt bồ hòn làm êm
 
Quạnh hiu sáo dạo quanh thềm
Câu thơ thảo khúc nhạc mềm ru tôi.
 
Nguyễn Văn Thái
30-7-2015*2052
*
 
T R Ả I   L Ò N G
 
 
Sông quê chảy thảnh thơi vỗ sóng
Lòng rộn vui sáo vọng diều bay
Tươi cười bên bạn thơ say
Chắt chiu giọt nắng mỗi ngày mật hương
 
Bước dâu bể tuyết sương nếm trải
Mùa đi qua hoa trái đủ đầy
Thăng trầm cùng bóng đường mây
Dày công bền chí chăm gây cây đời
 
Ân tiên tổ đắp bồi phúc đức
Cậy cháu con chân thực nghĩa tình
Điền viên tự tại thanh bình
Hồn thơ trầm bổng ru mình thiền tâm
 
Giấc phù thế thân tằm đã vẹn
Cõi nhân gian không thẹn với lòng
Ước gì mãi mãi xuân nồng
Yên lành gia đạo, bếp hồng, đoàn viên.
 
Nguyễn Văn Thái
1-8-2015*2053
*
 
E M   L Ạ I   H Á T
 
 
Tình yêu
Diệu kỳ như hạt nắng!
Cỏ hồi sinh sau sũng úa bao mùa
Cây tươi tốt màu mơn mởn xanh tơ
Xuân hồng hào giã từ đông buốt giá
 
Em lại hát
Xuân về bừng nụ khát
Nắng tình yêu ấm áp nhuộm hoàng hôn
Lá biếc xanh lúng liếng ngõ tâm hồn
Cho thanh thoát giữa bụi trần nấc nghẹn
 
Bể trầm luân quá nửa vòng nổi lặn
Nợ ba sinh dang dở gánh duyên hài
Ru lòng nhau còn chút mọn ngày mai
Vị xuân tình tái sinh miền hoang dã
 
Phút ngừng trôi…  hòa đồng màu bản ngã
Sóng reo khơi có ở những ngọn nguồn
Mối tơ duyên - nét họa của càn khôn
Chuyến đò ngang ngỡ ngàng về bến mới
 
Em lại hát
Hương mùa xuân tươi ngát
Mầm yêu thương xanh thắm giữa vườn đời.
 
Nguyễn Văn Thái
2-8-2015*2054
*
 
Đ O Ạ N   T Ì N H   X Ư A
 
 
Tìm về bến mộng xa xưa
Thương con tim ngủ hai mùa biệt ly
Tự lòng giãi nỗi vân vi
Mây trôi chới với biết khi nao ngàn
 
Bấy nhiêu cũng thể dã tràng
Tơ duyên một đoạn bẽ bàng phận quyên
Liễu buồn rủ bóng hồ nghiêng
Trăng kia mờ tỏ đổ xiên ánh tà
 
Bướm ong rỡn nắng la đà
Đóa quỳnh trinh trắng nở hoa đêm trường
Nguyện lòng giữ trọn nhụy hương
Bình minh chưa rạng buồn vương rũ nhàu
 
Giãi chi cho thấu nỗi sầu
Âm thầm ngảnh lại giang đầu chia xa
Ngậm ngùi trong cõi ta bà
Phố mơ gắng gượng hồn ma có tường?...
 
Nguyễn Văn Thái
3-8-2015*2055
Tặng MN
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 30.12.2025 10:49:26
0
T A Y   B À
 
 
Từ ngày con có gia đình
Tay bà càng thắm nghĩa tình tương thân…
 
Rưng rưng đón bế “thiên thần”
Ấp iu “hòn máu” ân cần sớm khuya
Tháng - đời, trời - nội dầm mưa
Luôn tay tã lót bà huơ bếp hồng
 
Những ngày rét lạnh mùa đông
Vòng thương ôm cháu vào lòng ủ hương
Hạ về oi nóng đêm trường
Đều tay vun gió thơm hường giấc thơ
 
Võng tình ru cháu vào mơ
Yêu thương lắng tiếng ầu ơ đầm đầm
Bé còn ngượng nghịu thìa cơm
Bà lo cháu đói, chăm đơm hàng ngày
 
Quản chi bận rộn, mệt gầy
Bà quen từ thuở dạn dày chăm con.
 
Nguyễn Văn Thái
11-8-2015*2059
*
 
L Ờ I   R U   B Ì N H   Y Ê N
 
 
Chiều tà giọt lệ em rơi
Giọt cho tình lỡ một đời trái ngang
Nửa xuân gối chiếc phai tàn
Trải mùa lận đận đa mang phận tình
 
Giọt là dâu bể mưu sinh
Dãi dầu mưa nắng kiên trinh lối đời
Thân côi bươn chải phận người
Âm thầm cả gánh cơ trời đa đoan
 
Dốc chiều tưởng bến bình an
Ngờ đâu con mắc bệnh oan hiểm nghèo
Giọt thương nghẹn chảy xót đau
Ngậm ngùi nhận ách cơ cầu cao xanh...
 
Ru em tĩnh vẻ tinh thần 
Ước chi bẻ được ưu phiền chia nhau
Câu thơ tan loãng giọt sầu
Hoàng hôn thanh thỏa xanh màu bình yên.
 
Nguyễn Văn Thái
12-8-2015*2061
*
 
E M   M Ã I   L À   H O A
 
 
Em mãi là hoa trong mắt xanh
Từ nôi tròn vẹn cõi an lành
Ý tình sắp đặt duyên trời đất
Em cũng là hoa trong mắt anh!
 
Thắm thiết tình em - bông Cẩm Nhung
Zinnia - hương Cúc thoảng vô cùng
Cúc Tây chín chắn muôn màu đượm
Ong bướm say tình rộn hội chung
 
Sân vẫy đua khoe đóa Hải Đường
Bão dông chót vỡ… gãy Ngàn Hương
Vườn anh hé nở Hồng Cam mới
Tulíp vàng ươm nhuốm mộng thường …
 
Bữa ấy tôi đem đến tặng nàng
Trang đài tươi rói cánh hoa Făng
Dạ Lan Hương ngát thầm trang điểm
Cả nhánh Lay Ơn thắm sắc vàng.
 
Nguyễn Văn Thái
19-8-2015*2065
cẩm nhung : tôi mến bạn lắm
cúc zinnia : nhớ đến bạn bè xa vắng
cúc tây : chín chắn tình yêu muôn màu
ngàn hương vàng : tôi đã có chồng hãy tha thứ
hải đường : hãy giữ tình bạn thân thiết
hồng cam : tình yêu hòa lẫn ghen tuông
Tulíp vàng : tình yêu nhưng không hi vọng
hoa făng : giúp hàn gắn vết thương lòng
dạ lan hương : sự vui chơi
lay ơn : cuộc họp vui vẻ và lời hẹn ngày mai
*
 
M Ù A   H Ạ   Đ I   Q U A
 
 
Hạ nồng xưa đã đi qua
Đồng trơ rơm rạ… thiết tha bây chừ?
Xác ve phơi dấu, hình như
Cánh ong rã ngấy rối mờ mùi hương!?
 
Sen tàn dần lộ đài gương
Đầm khô xơ lá…  lẽ thường vào thu?
Thu này có đượm tình ru
Mà cau rụng bẹ hoa rù loãng hương!?
 
Lối thơ đưa đẩy quen đường
Con tim xa xỉ khắp phương đãi đằng
Sáo voi tiếng nhạt - sao bằng
Dây tơ hòe - sói thả giăng chiều tà!
 
Tạ từ mùa hạ chia xa
Vuốt râu cười gió chén trà lim dim.
 
Nguyễn Văn Thái
21-8-2015*2067
*
 
G I Ấ C   N G Ủ   C H I Ề U
 
 
Bồng trôi trong giấc ngủ
Máy quạt gió xoa đều
Chập chờn cơn mê muội
Vớt câu thơ ru chiều
 
Hồn dập dềnh phiêu diêu
Níu từng từ huyền ảo
Chới với hái chùm sao
Tim lịm vào mộng mị
 
Ngày oi nồng hưu trí
Thả lòng treo võng đưa
Miền say mơ tâm thức
Chờn vờn hiện câu thơ …
 
Trôi vào mềm giấc mơ
Hương thu lay tình cũ
Mơ màng gió phiêu du
Chiều vơi dần, ngủ muộn
 
Nguyễn Văn Thái
24-8-2015*2070
 
 


 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 30.12.2025 12:17:58
0
T H Ơ   V Ớ I   Đ Ờ I   T Ô I
 
 
Tôi đi tìm em
cả đời mộng mị
Ơn đất trời cho tôi mối tình chung thủy
tự thuở lọt lòng đến hư ảo nấm cỏ xanh …
 
Tuổi ấu thơ,
em thoa tôi trong lời ru ngọt ngào của mẹ
sâu lắng đầu đời tiếng: “Mẹ”… ngây ngô …
vui lòng tôi nơi bãi bồi cuối xóm
lúc vùng vẫy phù sa sóng lóng lánh hoàng hôn
 
Em ở trong tôi mơ với tuổi hoa xuân
hương giấy trắng ngạt ngào màu tinh khiết
buổi đến trường đẫm cỏ sương tươi mướt
lẫn đàn chim ríu rít rộn trường quê
 
Em hiện lên giữa một mùa hoa phượng mộng mơ
màu hoa đỏ - những mốc khát khao đời trai trẻ
và từ đấy xuôi theo dòng sông, dãi dầu dâu bể
những vui buồn, may rủi, bước trầm thăng
 
Cả những ngày gian khổ thời chiến tranh
em trăn trở cùng tôi đi tìm chân lý
bao lời động viên thủ thỉ…
Tôi an lòng vững tới đích cuộc trường chinh
 
Năm tháng miệt mài dựng dã gia đình
em khơi gợi làn hương thơm gió mát
và những bài ca nuột nà nốt nhạc
thảm nhung êm tôi sải bước buổi bôn ba
 
Khi hoàng hôn rợp bóng chiều tà
em luôn hiện hữu, thiết tha reo lòng tôi vui bến cội
Em và trăng, chén quỳnh tương thơm bè bạn
ấm điền viên thanh thản cuối đường trần
 
Em và tôi…
trọn vẹn mùa xuân!
 
Nguyễn Văn Thái
26-8-2015*2072
*
 
B I Ế T   L À …
 
 
Biết là lấn lướt đường ranh
Thu qua mới tỏ rẽ rành đường tơ
Hương sen thoảng ngát bến bờ
Con đò em chở giấc mơ sang mùa
 
Thuyền tình em giã bến xưa
Xuân nay xanh nụ, câu thơ ru chiều
Bụi hồng thanh thỏa phiêu diêu
Lâng lâng cùng gió nương diều mà khuây
 
Dốc chiều mượt cỏ xanh mây
Dìu nhau bóng ngả tròn đầy tà dương
Bềnh bồng mát mái dòng tương
Chân trời đỏ tím* màn sương mơ màng…
 
Nguyễn Văn Thái
2-9-2015*2075
(*) Màu đỏ tím : là biều tượng của lãng mạn,
tình yêu và tình bạn.
*
 
H O À I   T Ì N H   X Ư A
 
 
“Trăng như treo ở trên cành”
Trái cô đơn chín lòng anh đêm trường
Ánh mờ loang mặt dòng Tương
Bờ thu hiu hắt, vấn vương bến tình
 
Thuyền trôi nẻo ấy lặng thinh
Ngút dòng xa ngái, duyên tình phôi pha
Mênh mang sương khói ánh ngà
Rõ gần mà với cách xa muôn trùng
 
Khoắt khuya hoài khúc tình chung
Chiêm bao trăng rụng… tận cùng khát khao!
Cuối trời nhấp nháy vì sao
Heo may se lạnh ngọt ngào tình thu
 
Lạnh lùng trăng giã, mây mù!
Dài tay khỏa sóng trăng lu ru mình.
 
Nguyễn Văn Thái
4-9-2015*2077
*
 
T H Ă M   M Ộ   
N H À   T H Ơ   N G U Y Ễ N   B Í  N H
 
Rủ nhau về chốn chân quê
Hồn thơ mong ngóng ? Người mê khát tình!
Trùng phùng hai nửa u minh
Nắng thu vàng lối nghĩa tình thanh cao
 
Vườn cây khẽ tiếng lao xao
Sân rêu thêu lá xạc xào tiếng thu
Nhà hương ám lạnh thanh u
Khóm ti gôn phủ âm u mộ phần
 
Ngõ làng rải nhựa, nhà tầng
Ngược xuôi xe cộ rần rần gần xa…
Nghiêng mình kính cẩn dâng hoa
Thâm tâm ứa lệ xót xa phận người
 
“Hương đồng gió nội” đâu rồi
Khép đôi cánh cổng thoảng mùi xăng xe
Bâng khuâng vuốt gió đường về
Hồn thi sĩ  của Chân quê nghĩ gì?
 
Nguyễn Văn Thái
8-9-2015*2082
*
 
M O N G   Đ Ợ I
 
 
Hành trình ươm những niềm mơ
Khơi xanh hương lá, bài thơ mượt vần
Lửa lòng đượm nghĩa tương thân
Vườn hoa bát ngát, thơm ngần nhụy tươi
 
Trong cơn lốc xoáy cuộc đời
Tìm nhau chung nắng khoảng trời tin yêu
Câu thơ ru ngọt bước chiều
Nghĩa tình thắm thiết phiêu diêu bể trầm
 
Nụ cười - chói lọi tình thâm
Vòng tay ấm nóng bổng trầm tiếng tơ
Gặp nhau trọn vẹn niềm mơ
Ngày mai thêm sáng vần thơ Thi Đàn.
 
Nguyễn Văn Thái
10-9-2015*2084
(Nhân chuyến ra Bắc của PVN)
 
 
 


 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 30.12.2025 13:53:54
0
M O N G   Đ Ợ I
 
 
Hành trình ươm những niềm mơ
Khơi xanh hương lá, bài thơ mượt vần
Lửa lòng đượm nghĩa tương thân
Vườn hoa bát ngát, thơm ngần nhụy tươi
 
Trong cơn lốc xoáy cuộc đời
Tìm nhau chung nắng khoảng trời tin yêu
Câu thơ ru ngọt bước chiều
Nghĩa tình thắm thiết phiêu diêu bể trầm
 
Nụ cười - chói lọi tình thâm
Vòng tay ấm nóng bổng trầm tiếng tơ
Gặp nhau trọn vẹn niềm mơ
Ngày mai thêm sáng vần thơ Thi Đàn.
 
Nguyễn Văn Thái
10-9-2015*2084
(Nhân chuyến ra Bắc của PVN)
*
 
K H I   T Ì N H   Y Ê U   C H Ế T
 
 
Em chết!
Lộc thượng đế hỏi còn gì là ích
Quyền lợi tối cao tuột khỏi con người
Cuộc sống này như đã chết anh ơi
Công sinh thành có cần chi nghĩa đạo?
 
Em chết!
Thế giới ươn lười làm sao tồn tại
Ta trở về thời muông thú rừng hoang
Con tạo vĩnh hằng chiếm hữu ngai vàng
Đời tăm tối như chưa từng sáng kiến
 
Em chết!
Cây cỗi già đời lụi tàn mầm sống
Trăng sặc cười chê trách áng thơ hay
Trái đất này đâu màu sắc hôm nay
Móng không có tòa lâu đài đổ nát!
 
Em chết!
ĐỜI loạng quạng bước trong màn đêm tối
Lái buông thuyền sóng gió loạn biển khơi
Ngọn hải đăng tắt lịm phía chân trời
Loài người mãi quẩn quanh vùng tiền sử
 
Tình yêu chết!
Còn những gì không chết!
 
Nguyễn Văn Thái
11-9-2015*2085
*
 
H O À I   T R Ă N G
 
 
“Trăng như treo ở trên cành”
Trái yêu chín mọng tròng trành người say
Lập lờ lơi lả làn mây
Dửng dưng
để lắm kẻ ngây…
thẫn thờ
 
Thôi đành điên dại cõi mơ
Tắm trăng vàng lụa ôm bờ vai anh
Hôn trăng theo gió đầu nhành
Uống trăng trong hạt long lanh sương tròn
 
Trăng theo
đâu có ngại ngần!
Cùng trăng như thể sắp gần…
Thực xa!
Ngàn xưa vẫn đợi nhau mà!
Cứ lơ lửng thế… vỡ òa câu thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
1209-2015*2086
*
 
Đ I  T R O N G   H Ư Ơ N G   T H U
 
 
Hạ rồi trời trở sang mùa
Dịu ngày oi bức nắng thưa trải lòng
Người thơ khắc khoải hẹn mong
Phút giây hạnh phúc trùng phùng ban mai!
 
Tình thâm sau tháng năm dài
Dẫu là xa ngái… trúc mai nể vì
Tình Nam nghĩa Bắc vân vi
Câu thơ kết nhịp đường đi lối về
 
Heo may gợn sóng sơn khê
Tình thu xao xuyến miền quê non ngàn
Bước chân chạm dấu thời gian
Tìm về tích sử tâm nhang vọng thờ
 
Gặp em Phố Núi nên thơ
Hương rừng vị núi thắm bờ tương giao
Chén nồng nâng chúc thanh tao
Tiếng thơ - nền nã ngọt ngào tri ân
 
Thấu tình đượm nghĩa thi nhân
Hương thu ru mộng xanh ngần ngàn dâu
Bạn về ước hẹn lần sau
Hợp vần kết đẹp nên câu thơ tình.
 
Nguyễn Văn Thái
13-9-2015*2087
*
 
K Ý   Ứ C   T R U N G   T H U
 
 
“Trăng như treo ở trên cành”
Vườn thu “trái bưởi” vàng hanh đêm trường
Vòm trời vung vãi màn “sương”
Mơ màng say tỉnh vấn vương cội nguồn
 
Tuổi thơ là cánh chuồn chuồn
Nhởn nhơ bay lượn gửi hồn theo mây
Là đêm trăng tỏ vui vầy
Bờ tre khóm chuối nấp, bầy trận chơi
 
Là chiều trông ngóng bồi hồi
Mong đêm phá cỗ chung vui trăng vàng
Chờ trăng trống ếch rộn ràng
Lung linh nến thắp ngỡ ngàng đèn sao*
 
Là trong lời mẹ ngọt ngào
Sân khuya mẹ đợi với bao thâm tình
Là nghiêng nghiêng rợp mái đình
Chở che làng xóm thanh bình ngàn năm
 
Tùng rinh… rạng rỡ  trăng rằm…
Đêm thu “trái bưởi” vọng ngâm nga tình
 
Nguyễn Văn Thái
20-9-2015*2097
 
 
 


 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 30.12.2025 16:21:34
0
L Ệ   T H U
 
 
Heo may lay khẽ tóc bồng
Tắm vòm nắng nhạt thả hồn mơ trăng
Sổ lồng con sáo bay sang
Bến tình ngơi mái đò ngang em chờ
 
Trải lòng kẽ tóc chân tơ
Cung thương ngân vọng bến bờ tâm giao
Sầu lên xót cảnh ba đào
Đỉnh mây nối lệ ngẹn ngào lời hoa
 
Giọt hồng ngấn nấc sâu xa
Đời còn bề bộn trầm kha phận nghèo
Muộn màng gặp bến buông neo
Ước làm con sóng đỡ chèo, cùng em.
 
Nguyễn Văn Thái
28-9-2015*2111
*
 
M Ộ T   H A I
 
 
“Tình ơi vẫn cứ thương hoài”
Ngậm ngùi ôm lạnh rét đài tháng giêng
Niềm tây sóng gió ngả nghiêng
Bướm ong đưa đẩy nát miền thiền tu
 
Vàng nên rụng úa cuối thu?
Dẫu đông lạnh lẽo, kiếp tu cũng là
Mới xuân lộc nõn tươi hoa
Đến bình minh thấm giẫm qua đêm dài
 
Đẫm sương son sắt trâm cài
Trăng tà xế bóng ngang vai tóc thề
Trùng khơi cũng mặc sơn khê
Gió mây muôn thuở cập kề tâm giao!
 
Bầu trời lấp lánh vì sao
Đợi trăng
trăng tỏ
ngọt ngào dòng thu.!
 
Nguyễn Văn Thái
29-9-2015*2112
*
 
T Â M   T Ì N H   C H Ề U
 
 
Bờ thu rớt lạnh rừng xao xác
Ác tà mây nhạt mặt hoàng hôn
Đằng đông bóng ngả chân chồn
Thân còng phía đất vương hồn thiên cung…
 
Ai hay cõi mung lung trần kiếp
Ngỏ cùng ai sau liếp thân gầy
Truân chuyên cái nghiệp đường mây
Biết là bể khổ vẫn đầy phù sinh
 
May thoát cảnh điêu linh chân dốc
Của - bàn tay, sức góp nên người
Thâm tâm mãn nguyện với đời
Chân trần nâu cội đẹp ngời lòng nhân
 
Ấp ủ tình thật chân dưỡng trí
Gánh dối gian quẫn bí đường đời
Mênh mông trời biển mà ngơi
Du dương cùng gió thỏa khơi nỗi tình 
 
Lòng vui thỏa cảnh mình biết đủ
Mặc bụi hồng kín chỗ phồn hoa
An nhiên trong cõi ta bà
Về nguồn róc rách la đà suối mơ…
 
Nguyễn Văn Thái
30-9-2015*2113
 *
 
 
Đ Ê M   T R U N G   T H U
 
 
Trăng thu phơi lụa sân đình
Đình nghiêng mái vẩy ru tình ngàn năm
Đêm nay mới thật đêm rằm
Dế rung sương cỏ, sẽ tằm óng tơ…
 
Tùng tùng… xao xuyến tuổi thơ
Vọng về kỷ niệm xa xưa ngọt lành
“Trăng như treo ở trên cành”
Bâng quơ sợ nỗi mong manh mộng vàng
 
Em - rằm trong trẻo dịu dàng
Men trăng huyền diệu mơ màng con tim
Câu thơ nốt nhạc say tìm
Ta tan sương ngọc đắm chìm tình thu
 
Bóng câu duyên nợ phù du
Nhìn trăng lạnh chốn mịt mù u minh
Thêm yêu giọt nắng bình sinh
Thơ tôi - chiếc lá góp xanh cho đời.
 
Nguyễn Văn Thái
4-10-2015*2120
 *
 
 
N G H Ĩ   V Ề   A N H
 
 
Cả đời vất vả long đong
Đôi chân lấm láp bụi hồng bôn ba
Vai gầy cong gánh ta bà
Trăm xuân mới nửa đã xa nợ trần
 
Ấu thơ giữa buổi lầm than
Cảnh nhà khốn khó gian nan tuổi hồng
Thương cha mẹ cảnh bần cùng
Dấn thân bể khổ đền công sinh thành
 
Riêng tư sóng gió thác ghành
Ươm bao hy vọng vẫn đành phôi thai
Dở dang duyên nợ trần ai
Các con thơ dại khát hoài tình cha…
 
Lệ thương nào hết xót xa
Nỗi đau cách biệt dẫu qua bao mùa
Hương trầm theo tiết dâng thưa
Người - còn dịu vợi chát chua nỗi lòng.
 
Nguyễn Văn Thái
4-10-2015*2121
(Kính tặng hương hồn bác Bỉnh, Quảng Ninh)
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 30.12.2025 19:35:47
0
T Ì N H   T H Ơ
 
 
Thuở lạc loài vu vơ sa mạc nắng
Bước ngỡ ngàng tìm bóng dáng tri âm
Ngọt men say ủ hồn thơ lớ ngớ
Ước trái thơm sau sương gió bao mùa
 
Thuở là hoa hương em bay xa xỉ
Quả tú cầu* tròn trịa trái tim anh
Khác muôn người trời xui duyên định mệnh
Sáo triền sông vọng gọi giấc mơ lành
 
Trăng đêm rằm cao xanh xe lời hẹn
Đóa quỳnh khoe thầm lặng nhụy trinh vàng
Động thiên đường nụ đào xuân hé nở
Suối trong ngần ngân róc rách ngàn xanh
 
Tình chỉ đến nghe nỗi buồn của gió
Hương của hoa từ nhụy thẳm con tim
Mầu nhựa đất mãi xưa sau ủ mật
Và em - thơ sâu lắng mộng anh tìm.
 
Nguyễn Văn Thái
11-10-2015*2133
(*) Thời Đường có công chúa Cửu Hoàn kén rể gieo tú cầu
Tiết Cường bắt được làm rể.
 *
 
M O N G   M A N H
 
 
Mênh mông… thỏm cõi u minh
Rốn vàng khuyên lõm nỗi mình vó đêm
Mơ say đắp mộng êm đềm
Gọn trong huyền bí, sau rèm hư vô
 
Đêm rằm thăm thẳm lặng tờ
Sương giăng mát dịu, lững lờ sông trăng
Mơ màng bóng liễu rinh ngang
Bầu tranh tuyệt mỹ, óng vàng lung linh
 
Vẫn là một giấc phù sinh
Nối chìm bể khổ, rập rình bóng đêm
Xạc xào xác lá bên thềm
Ta nghe tiếng gió ru niềm mong manh…
 
“Trăng như treo ở trên cành”
 
Nguyễn Văn Thái
14-10-2015*2134
*
 
N G Ộ   N H Ậ N
 
 
Sâu hòa trong sắc tự nhiên
Trò chơi lẫn lộn thôi miên chim trời
Ngó lơ… mất cái may rồi
Giá như tường tận nụ cười đã reo
 
Tình say son phấn mỹ miều
Biết đâu gừng mãi đến chiều gừng cay
Sồng nâu chân đất giãi bày
Đồng quê hương sắc vơi đầy xuân mơ!
 
Câu khôn pha chút mập mờ
Làm bao kẻ lịm mà khờ khạo tin
Dửng dưng - men ủ cuộc tình
Thói đời đường mật mê vin cậy nhiều!
 
Chuyện đời lẫn sự thật điêu
Đêm nay trăng tỏ không phiêu sao đành
“Trăng như treo ở trên cành”…
Giấc tình mộng mị đêm thanh mơ màng
 
Nguyễn Văn Thái
15-10-2015*2135
 *
 
T Ì N H   E M
 
 
Chiều thu em kể chuyện xưa
Bồ hòn làm ngọt sũng mưa ngập lòng
Mối manh bao sợi tơ hồng
Cái duyên lỡ dịp lửa lòng chưa nhen
 
Tình em sóng gió bao  phen
Bẫy giăng lưới bủa - mẹo ghen của người
Thơ ngây mắc lụy vòng đời
Trăm năm tình nghĩa - mặt trời mặt trăng
 
Đành theo con tạo xoay vần
Hoa ti - gôn nở tần ngần dòng tim
Nhìn đời tủi phận, lặng im
Lòng dâng nỗi nghẹn khát thèm đời xuân…
 
Đường xa nắng nhạt tối dần
Cùng em mộng mị ngõ xuân vào chiều.
 
*16-10-2015*2136
*
 
N G H E   E M   Đ Ọ C   T H Ơ
 
 
Nghe thơ em đọc đầu dây
Thiếng chim thánh thót đâu đây ru lòng
Hương lan xe ngọt thơm trong
Miên man xao xuyến lịm dòng sông thơ
 
Sân chiều dạo khúc tình mơ
Đung đưa bóng lá say sưa nhạc vần
Trái tim ươm ủ nghĩa nhân
Vòng tay mở khít mông mênh tình người
 
Thềm hoa vọng tiếng ai cười
Mơ màng tóc gió vợi vời mây xa
Mở lòng nâng thả bóng hoa
Nụ hôn đơm cánh ngân nga giữa trời.
 
Nguyễn Văn Thái
21-10-2015*2139
 *
 
C Ồ N   Đ E N
 
 
Cùng nhau vui hội cuối thu
Trời thanh gió mát nắng ru phiêu bồng
Bước trần ngơi lắng tìm trong
Nên câu lục bát mát lòng cho nhau
 
Đắp xanh bù nắng phai màu
Dãi mây nhuộm tóc trắng phau tâm hồn
Cồn Đen mát gột bụi hồng
Cởi rào khách sáo thêm nồng thắm xinh
 
Phi lao đước sú… ngàn xanh
Bãi dài cát xoải mơ màng sóng ru
Đượm đà ngân khúc tình thu
Thơ bên chén tạc chén thù lên hương.
 
Thênh thang xe lướt đường trường…
 
Nguyễn Văn Thái
22-10-2015*2140
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2993
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 31.12.2025 09:23:44
0
K H Ú C   L Ắ N G
 
 
Trăng vẫn trong ngời ngát ngõ say
Vô tình gió giỡn khỏa màn mây
Bàng hoàng quãng vắng mông lung sẫm
Bước lạnh đêm sương quý rạng ngày
 
Đã trải thu vàng nắng lụa chan
Âm thầm nở ngát diễm kiều lan
Tình mai ươm lạnh chồi xuân nở
Cúc ướp hàn đông biếc lá ngàn
 
Gõ cánh đêm bừng thổn thức tim
Rối bung cỏ mật dế mơ tìm
Bình minh vẫy gọi qua song cửa
Lảnh lót xanh hòa ngọt tiếng chim
 
Trở gió thu đi lạnh sẽ về
Lửa tình sưởi ấm dạ say mê
Đóa hồng rực rỡ trong tranh cát
Sóng vỗ đôi bờ rộn bến quê.
 
Nguyễn Văn Thái
26-10-2015*2144
*
 
T R Ă N G
 
 
Mênh mông mắt sáng dịu dàng
Nghiệp duyên - rưới ánh trăng vàng “trái quê”*
Hành trình mặc định đam mê
Xua tan màn tối đêm về mỗi khi
 
Vầng trăng của tuổi xuân thì
Tròn căng mộng khát, ngây si xuân tình
“Trăng như treo ở trên cành”
Lung linh trái hạnh, nhân danh câu nguyền
 
Sắt son dạo bước mọi miền
Gợi hương thi vị niềm riêng lòng người
Chỉ cho không nhận trọn đời
Sáng vàng muôn thuở giữa trời bao la!
 
Đêm mơ… trăng - đóa ngọc ngà
Thẳm sâu tĩnh mịch ru ta mộng hoài.
 
Nguyễn Văn Thái
28-10-2015*2145
(*) Trái đất
*
 
T H U   M U Ộ N
 
 
Nở đời mình lạc quê nhau
Thu đông xuân hạ… bể dâu… chiều tàn
Ngược dòng… gặp chuyến đò ngang
Trái nhân duyên rụng muộn màng cuối thu
 
Nắng mơ xua đám mây mù
Cây thêm tươi lá xanh bù đông qua
Dặt dìu xuân hẹn mùa hoa
Bến Tương thuyền hội… ngỡ là chiêm bao
 
Trần ai gánh nợ ba đào
Tình người đắp đổi nỗi đau vơi dần
Đời như thắm lại ngày xuân
Tình thâm, nghĩa cử đượm vần câu thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
30-10-2015*2150
*
 
N G Ẫ U   H Ứ N G
 
 
Ngày buồn cắn cỏ vu vơ
Cắn đi cắn lại tưởng bờ thiên thai
 
Giật mình chiếc lá vàng rơi
Đang vui bỗng lại trần ai khơi nguồn
 
Cố quên càng nhớ càng buồn
Xa xăm… lạnh lẽo… côi hồn… hư không…
 
Chổng kềnh bãi cỏ… bềnh bồng
Chuông chùa vẳng lại… mây hồng vu vơ…
 
Nguyễn Văn Thái
31-10-2015*2151
*
 
T Ự   T Ì N H
 
 
Ánh trăng khỏa sóng miên man
Gió đưa nhẹ ngọn lay làn tóc hương
Thềm xanh êm ái mịn màng
Hồ gương sao tỏa khuôn vàng mặt hoa
 
Bờ yêu dịu mát ngọc ngà
Mênh mông sâu thẳm la đà sóng ru
Cỏ sương đẫm ngọt giọt thu
Râm ran dễ gáy phiêu du điệu tình
 
“Trăng như treo ở trên cành”
Lâng lâng hương nụ… lịm dần cõi mơ
Môi êm… tha thiết…  lặng tờ…
Ngạt ngào hoa sữa… bài thơ tự tình !
 
Nguyễn Văn Thái
31-10-2015*2152
*
 
 


 
 

Thay đổi trang: << < 646566 > >> | Trang 65 của 71 trang, bài viết từ 1921 đến 1950 trên tổng số 2126 bài trong đề mục