Đời thơ

Thay đổi trang: << < 676869 | Trang 69 của 69 trang, bài viết từ 2041 đến 2044 trên tổng số 2044 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2892
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 4 giờ
0
G I Ã I   L Ò N G
 
 
Dâng đoá lòng ngát thoả tấm tình chân
Kỷ niệm thiêng liêng thơm ngăn cổ tích
Ướp tầng sâu hoá quặng vàng tâm thức
Ngàn năm sau lấp lánh ánh hào quang
 
Đã bao mùa lòng thầm nhớ trộm mong
Xuân cứ lửng lơ thêm nồng khát vọng
Biển sôi dòng lặng thầm dâng cuộn sóng
Bến bờ xa dửng dưng ngóng chân trời
 
Lời hát nào cho đủ ngọt mềm môi
Một phút thần gương... bao điều sáng tỏ!
Ngọc sáng buồng hương dịu cơn hờn dạ
Nghe tiếng chim trời đâu biết sắc mây
 
Mỏi bước chiều nhấp giọt rượu giải khuây
Vườn thi ca thèm mơ lời chim hót
Cánh thời gian mặn mà ươm nhịp ngọt
Đứng trước gương không tự thấy hổ lòng
 
Lắng tình thu ấp ủ sắc hương đồng
Giữa thật hư lớp lang tuồng phố ảo
Tự khiêm nhường nơi mỹ miều khách sáo
Nghe con tim thủ thỉ trọn tình chung!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-3-2019*3154.NH
*
 
T Ặ N G   E M   Đ I Ề U   G I Ả N   D Ị
 
 
Anh tặng em
Con nắng lụa bốn mùa
Nắng tươi hồng như mùa xuân em có
Nắng nồng nàn hè về thắp lửa
Nắng vàng ươm thu lựng mắt nai thơ
Nắng khát khao ngày hanh ngái đông chờ
 
Anh tặng em
Tiếng chim hót gọi ban mai thức dậy
Khoàng trời trong diều sáo vọng ru lòng
Hoàng hôn mơ mây quyện gió phiêu bồng
Đêm yên tĩnh giấc thơ miền cổ tích
 
Anh tặng em
Ngát xanh vườn cây mượt lá
Hoa tươi màu quấn quýt bướm ong
Những thơm ngon toả hương bếp lửa hồng
Êm đềm sóng dịu sông tình lấp lánh...
 
Anh tặng em...
Bất tận!
 
*Nguyễn Văn Thái
6-3-2019*3156
*
 
K H Á T
 
 
Trải nắng vườn thơ dõi gió mây
Hoàng hôn tĩnh lặng bước chân đày
Lối xưa rêu phủ hồn ngơ ngác
Phảng phất chân trời trắng cánh bay
 
Trời biển mênh mông tận bến bờ
Sóng tình ruổi ngọn đẫm niềm mơ
Hoàng hôn sắc đỏ đầy con mắt
Đăm đắm hải đăng loé cõi mờ
 
Rạo rực hè xưa bếp lửa hồng
Thu vàng thao thức với niềm mong
Đông quê khát ủ vầng trăng sáng
Xuân đến nồng nàn nở đóa hồng
 
Cất gọi tình nhân về bến yêu
Khỏi sầu bóng nhạt giữa sương chiều
Tiếng chim gáy vọng đồng mông quạnh
Nhớ thuở hàn vi sánh bóng kiều...
 
Ướp lá bùa mê nồng rượu thơm
Chén nâng chén đỡ giọt vàng đơm
Rằm lên đỉnh ngọn ngần hương mật
Ngây ngất xuân tình ngợp nắng ươm.
 
*Nguyễn Văn Thái
4-3-2019*3155
*
 
Đ Ô N G  
 
 
Trời đông giá đất chân bầm
Trăm năm chẳng thể nhú mầm ngày mai
 
Đồng xa bướm mộng hương ngoài
Ruộng quê chuyển dạ xấu khoai tốt vừng
 
Lạnh lùng mưa móc phủ lưng
Lũng sâu thăm thẳm... chát lừng giọt xuân.
 
*Nguyễn Văn Thái
7-3-2019*3157.NH
*
 
C Ô   Đ Ơ N 
 
 
Có phải ngàn năm cũ
Thuở ta còn đẩu đâu
Trăng một mình rong ruổi
Cau chưa đỏ thắm trầu?
 
Chuyến đò ngang cổ tích 
Không êm ả giấc mơ 
Xuân xưa về vĩnh biệt
Còn lại ta bến bờ 

Mùa ngâu dài sốt ruột 
Lẻ bóng một vầng trăng 
Tròn mà sao khuyết lõm 
Ru gối thâu cung hằng
 
Ngàn năm sau vẫn thế
Vời vợi trọn vòng quay
Ta ngày đêm bến mộng
Khao khát mùa heo may!
 
*Nguyễn Văn Thái
12-3-2019*3159
 
 
 
 
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2892
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 3 giờ
0
K H Ú C   X A   Q U Ê 
 
 
Bất ngờ vướng khúc xa quê
Hoàng hôn mộng giấc trọn bề thiền tâm
Nào hay Phật độ, duyên thầm
Thủ đô chiếu rủ tình thâm dốc chiều
 
Giã từ nguồn cội, thương yêu...
Bến sông mưa nắng dãi dầu mưu sinh
Đồng quê mảnh đất thâm tình
Ngôi nhà ủ mảnh vườn xinh ru đời
 
Giã từ làng xóm bãi bồi
Cây đa cửa miếu, khung trời tuổi thơ
Tri âm tri kỷ vườn thơ...
Tấm thân lữ thứ
Bao giờ lại quê?
 
Nghĩa tình... dạ tạc vần thơ
Miền quê vời vợi không mờ tháng năm!
 
*Nguyễn Văn Thái
17-3-2019*3160
*
 
R A   T H Ủ   Đ Ô   Ở



Trời đầy “giam” chốn thủ đô
Tóc sương lạ gió thân cô đất người
Ẩm xuân u ám chân trời
Chân quê lạc lõng nhạt vơi nắng chiều

Cao tầng chạm níu cô liêu
Với tay vạt mãi chỉ điều hư không
Trùng xa thả nhớ mênh mông
Quê hương, bạn hữu, dòng sông, ngôi nhà...

Nằm lòng bao nỗi diết da
Thoa trang ký ức càng tha thiết tình
Chiều khơi se lạnh thu mình
Cầm bằng giây phút yên bình cháu con

Khúc nhôi giam lỏng lòng son!

*Nguyễn Văn Thái
20-3-2019*3161
*
 
N G Ẫ U   H Ứ N G   N G Ư Ờ I   D Ư N G 
 
 
Ước gì trở lại người dưng
Để thương - để giận - để mừng - để lo
 
Ngõ tình xa ngái vòng vo
Câu thơ lận đận hỏi dò người dưng
 
Bóng chiều đã ngả sau lưng
Nổi chìm dâu bể - ngập ngừng bước đi
 
Xót xa lỡ buổi xuân thì 
Muộn duyên gỡ mối vân vi phận đời
 
Tơ duyên Nguyệt Lão do trời
Ai người phận mỏng... chơi vơi cuối ghềnh


Già xuân nên những buồn tênh
Hồn thơ rong ruổi mông mênh đồng chiều
 
Mùa đi thăm thẳm cô liêu
Xuân già để hạ cho nhiều ước mơ
 
Bao giờ có lại ngày xưa
Đi đêm Nguyệt Lão câu thơ đưa đò
 
Ruột tằm chín khúc tơ vò
Như thuyền không bến - ai dò nông sâu?
 
Thôi nào! Hẹn ước lần sau 
Kết duyên tao ngộ giữa lầu trăng thanh
 
Mong đừng có gió giăng mành
Có mây giăng lối... để xanh bầu trời!!!
 
*20-3-2019*3162
Trần Thị Mơ và Nguyễn Văn Thái
*
 
 
G I Ã I   L Ò N G   N Ơ I   X A   Q U Ê 
 
 
Trời rằng: Có ghét cũng... yêu!
Cất lên trăm đốt phiêu diêu với mình
Kiếp thân Chúa đã lập trình
Gió mây vỗ gối đinh ninh tấc lòng
 
Cưỡi tầng níu với chành chòng
Cái duyên cái phận nhập dòng leo theo
Nửa cười nửa mếu... chiêm bao!
Cánh thiên di mỏi... chốn nào bằng quê!
 
Nuốt ngày nghe bụng não nề
Thời gian lẩn thẩn lần về cửa sông 
Đất quê chín khúc nằm lòng 
Dốc chiều rười rượi hoài trông ngược nguồn
 
Ngậm ngùi theo gót chân con
Cầm say đan cái mất còn trần mây.
 
*Nguyễn Văn Thái
24-3-2019*3165
*
 
T H Ắ M   M Ã I   T Ì N H   Q U Ê 
 
 
Ra đi, xa bến xa làng 
Thủ đô bó gối, dặm ngàn sơn khê 

Lên cao mây gió bốn bề 
Quẩn quanh vuông khí - đi về là đâu
Nén lòng gói lại mớ sầu 
Ươm mầm hoa nở thơm câu vô thường
 
Dẫu là muôn nẻo gió sương
Bông lan trinh trắng tỏa hương theo mùa
Bằng lăng mãi tím màu xưa
Đỏ tươi cánh gạo* nắng mưa quê nghèo
 
Phố phường hoa lá mỹ miều
Đình cong mái nhọn nói điều ngàn năm
Dâu xanh chuốt óng sợi tằm...
Thiết tha nguồn cội trái thơm muôn đời!
 
*Nguyễn Văn Thái
25-3-2019*3166
(*) Hoa gạo
 
 


 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2892
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 2 giờ
0
N H Ữ N G   K Ỷ   N I Ệ M   X Ư A 
 
 
Chót vót tầng mây khát thèm hương đất
Nhớ về thời bước trẻ dại chăn trâu
Những trưa nung ô tô* đất - mơ giàu
Chiều ao nhà dõi con tàu** rẽ váng...
 
Con chữ tương lai miệt mài năm tháng
Ngôi sao mai lồng bóng mẹ thềm hoa***
Hương lúa nồng thơm lối tắt đồng trưa
Giọt mồ hôi chiều tà say trái bóng...
 
Ước cao xanh rơi phép thần màu nhiệm
Thuở hàn vi lặp lại khúc ngược dòng
Cõi phù vân lật trả kiếp long đong
Đường mưu sinh dập dềnh nâng cánh điệp...
 
Kỷ niệm xưa xanh rờn nơi hò hẹn
Ngã ba sông dư vọng sóng đêm nào
Trăng thượng huyền lấp ló giấc chiêm bao
Xôn xao lá mỗi lần thu hẹn đến...
 
Hoàng hôn buông con đò về neo bến
Tiếng chuông thiền vọng sóng vỗ mạn êm
Nguồn cội đong đưa ru giấc êm đềm
Vào mộng mị vần thơ quên tuổi tác
 
Gối buồng mây vương, lòng thầm thĩ hát
Hoài niệm xưa miền đất “hoá tâm hồn”.
 
*Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3167
(*)(**) những đồ chơi tự làm thời tuổi thơ
(***) sáng sớm mẹ ngồi chải tóc ở hiên sau khi lo cơm sáng 
cho con đi học
 *
 
D U Y Ê N   K Ỳ   N G Ộ
 
 
Luyến màn mây khơi sáng láng bầu trời
Hoá gió thơm quyện nhau miền tiên giới
Bến tương tư võng tình thoa diệu vợi
Giấc mơ hồng nâng cánh én vào xuân
 
Đã bao mùa xa mỗi nửa người dưng
Duyên lặng thầm ươm mầm ngoài tâm thức
Con nắng nào khơi xanh màu lá biếc
Vun cây đời lên ngát đoá hoa thơm
 
Chim cô đơn hót tiếng vọng dịu êm
Rừng thanh khuya trở mình ban mai nắng
Lá xôn xao rì rào lay bến vắng
Chân trời mây xanh ngắt hẹn sang hè
 
Nán cầm lòng ngủ nướng lạc cơn mê
Ấm vòng tay ấp iu duyên kỳ ngộ
Bước nhịp đời ồn ào qua cửa sổ
Giấc xuân nồng... còn lại giọt sương mai!
 
Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3168
*
 
B À I   T H Ơ
 
 
Anh tìm em
đầu chiều rừng thu vắng
Lá hanh vàng
nắng dịu ánh mây vương
Thảm cỏ rền
xoa mát gót truân chuyên
Nghe róc rách
mạch nguồn sâu con suối...
 
Đại dương xanh
sóng dập dìu chìm nổi
Gió bâng khuâng
hút mắt phía bến bờ
Chân trời sao
cánh chuồn đỏ trong mơ
Vọng hồn chuông
mái sương nồng bếp lửa
 
Hạnh phúc cầm
hương thơm tràn khung cửa
Đoá hoa vàng
lấp lánh giữa vườn yêu
Màu tím ươm
em xán lạn khung chiều
 
Vị ngọt môi...
đã bao ly cà phê đắng!!!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3172. HĐ
*
N Ỗ I   N I Ề M   T H Á N G   B A 
 
 
Mù sương quánh trải mặt hồ
Câu thơ dệt áo nhấp nhô mũi tình
Tím lòng khát rét Nàng* xin
Cành duyên chín quả ý trinh hả lòng
 
Dáng kiều chung một nét đồng
Qua ngày rét ngọt xuân nồng nàn xuân!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3173
(*) Nàng Bân xin Ngọc Hoàng cho rét trở lại
để chồng thử áo rét 
*
 
C H Ê N H   C H A O 
 
 
Có một lần gặp gió lạ thoảng qua
Chết!... Sững sờ... cảm thấy lòng đau nhói
Mặt đất nghiêng chao, trời mưa tóc rối
Hồn lạc bày, thất thểu trí đi hoang
 
Con sáo sang sông... con sáo rẽ ngang...
Phía chân trời xám xịt màn sương khói
Mắt vô hồn ngút miền xa vời vợi
Trống hoác, hoang vu ghẻ lạnh thấu đời
 
Bàng hoàng treo dốc ngược giữa chơi vơi
Ngập sâu thẳm mịt mù mò kim quý
Còn lại mênh mông ru lòng kẻ sĩ
Ước lạc rừng hoa trinh nữ tìm duyên...!
 
*Nguyễn Văn Thái
4-4-2019*3174
 
 
 
 

Nguyễn Văn Thái 1949
  • Số bài : 2892
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.01.2011
Re:Đời thơ - 1 giờ
0
N G Ẫ U   H Ứ N G   B A N   M A I   H Ồ N G  
 
 
Má đỏ môi hồng khoả sóng mơ
Thắm lòng xuân ngộ dạ vương tơ
Ban mai ríu rít chim hoà nhạc
Thuyền lộng buồm thơ cập bến bờ
 
Xao động lòng ai giữa biển đời
Võng tình ru nựng nắng ngàn khơi
Tặng câu vàng đá hương đồng nội
Thu cả mùa xuân gọn góc trời
 
Ngào ngạt vườn thơm chín khúc lòng
Thanh minh nắng hửng rạng vòm trong
Long lanh ánh ngọc xanh tình lá
Đón nụ hồng hoa... thoả giấc nồng!
 
*Nguyễn Văn Thái
7- 4-2019*3175
*
 
R É T   N À N G   B Â N 
 
 
Đang xuân!
Mưa gió quắt quay
Con tim se lạnh
hoa gầy, sắc phai
Trời buồn!
rũ rối mây bay
Nhạt nhoà mắt lá
heo may rợn lòng
 
Bướm xanh rỡn đoá cải ngồng
Lá bùa sắc lạ
bềnh bồng trăng thu
Bóng hình lấp lửng thật hư
Lầu trang khép mặt
gần phù xa khinh!?
 
Khép lòng
sóng lặng hồn thinh
Nhìn con én lượn...
bất bình
vào đêm
Mưa giăng
cửa lạnh buông rèm
Mặc hoa xoan tím hiên thềm tả tơi...
 
Ngày sang rạng rỡ mặt trời
Áo tình em dệt...
               thử hơi tim hồng!...
 
*Nguyễn Văn Thái
8-4-2019*3177
*
 
N Ỗ I   N H Ớ   Q U Ê   H Ư Ơ N G 
 
 
Đi xa tha thiết mong về
Nghe sao thăm thẳm sơn khê nỗi niềm
Dạt trôi phận kiếp nổi chìm
Tà dương ấm ổ tiếng chim gọi bày...
 
Gió mây luẩn quẩn vờn bay
Bồng bềnh chi lắm thân gầy cuồng rơi
Đất xa đâu với tới trời
Hồn cầm hẫng hụt, dở cười dở phiêu
Tầng cao vương vấn bao điều
Ngoảnh đầu xưa cũ bao nhiêu thu vàng
Dốc đời lầm lũi miên man
Bước chân vô định... lòng tràn yêu thương
Thảm đèn sao vãi mờ sương*
Bến quê vào mộng... biết dường nào nguôi
Mù trông quê mẹ xa vời 
Buồn rơi sướt mướt... ngậm ngùi... vào đêm!
 
*Nguyễn Văn Thái
11-4-2019*3178
(*) Đèn điện Hà Nội
*
 
T Ì M   T H Ơ
 
 
Ngoằn ngèo phố thị tìm thơ
Rừng chim hỗn hợp mà như lẻ đàn
 
Góc tình - mỏi mắt lan man
Chơi vơi chốn lạ hoang mang bể lòng
 
Rẽ mây tạt quán tang bồng
Diệu huyền sóng* hoá cầu vồng hội duyên
 
Ly men đượm khúc hàn huyên
Tơ hồng quấn quýt “thuyền quyên anh hùng”
 
Đãi đằng giữa hội trùng phùng
Chát chao hờn giận để nồng nàn thơm
 
Ý khơi tứ diệu vần đơm
Nụ mơ nở đoá, nắng ươm câu từ
 
Hương mùa đẫm nuột vần thơ
Tạc vàng khắc đá!...
Sợi tơ vương lòng...
 
*Nguyễn Văn Thái
14-4-2019*3180
(*) Mạng
 *
 
 
C Â U   T H Ề   Ư Ớ T   C Á N H   
 
 
Nhạt nhoà hương sắc cỏ hoa
Tháng tư xuân muộn ngái xa ngõ làng
Trăm năm em mãi cung Hằng 
Mái tranh cổ tích mong manh kiếp chờ
 
Cầm say ngóng lối xa mờ
Chập chờn lời gió bướm mơ dốc chiều
Gió hờ hoang hoải vườn yêu
Câu thề ướt cánh liêu xiêu đường tình
 
Mịt mùng cánh nhạn không thinh
Sau gương võng lụa ru mình tình tang...
Lá xanh rồi lá úa vàng
Già sông cạn nước đò ngang còn chèo?
 
Đắp thơm cho cái mĩ miều
Đồng hoang trải mộng phiêu lưu cánh cò!
 
*Nguyễn Văn Thái
20-4-2019*3181
 
 


 
 
 

Thay đổi trang: << < 676869 | Trang 69 của 69 trang, bài viết từ 2041 đến 2044 trên tổng số 2044 bài trong đề mục