G I Ấ C M Ơ C H I Ề U Mơ xuân nắng mới la đà
Hương trời sắc nước nõn nà phì nhiêu
Làn voan thưa, thả yêu kiều
Ước thơm son tím tình yêu - tiên thề...
Đường hoang gánh lụa giãi giề
Sư ông khất thực nằm mê cơm vừng
Diều lên tới ngọn tưng bừng
Bỗng cơn gió lặng, lưng chừng đong đưa…
Người đi để lại tôi thừa
Cỏ hoang phơ phất lưa thưa bờ chiều
Mây kia vịn gió phiêu diêu
Vạc già in quyện cánh bèo mom sông…
Sóng xô thầm lặng bến lòng
Tháng năm vò võ mơ mòng cố nhân
Xuân người phơ phới sắc xuân
Tôi riêng, riêng cõi tần ngần mông lung…
Thì đành rũ bỏ bòng bong
Bụi trần bong tróc nhủ lòng phong hoa.
*Nguyễn Văn Thái
1-10-2025@4891
*
B Ã O Vườn thơ đang độ xuân thì
Trăm câu thắm nở nhâm nhi nghĩa tình
Mùa vàng trái ngọt - đinh ninh
Chim câu bay lượn, lá cành sum suê!
Từ em gỡ lá bùa mê
Hồng xanh héo úa xui bề tình xa
Vô vi mót nhặt mặn mà
Ngăn cơn bão đến… giữ ta, giữ người…
Bão rồi bề bộn rối bời
Em đi xứ lạ, chia phôi… ngỡ ngàng
Hoài mơ bằng lặng thanh quang
Tôi em mài rũa đá vàng… hào hoa…
Cho nhau chén rượu chan hòa
Vườn thơ nồng thắm lời ca tương đồng
Thôi em! Đừng luống cải ngồng
Dìm nhau giá lạnh mùa đông dặm buồn!
*Nguyễn Văn Thái
4-10-2025@4894
*
T Ả N M Ạ N H Ồ I Ứ C C H U Y Ể N V Ề Q U Ê Đêm ắng tanh
Nhìn bóng mình trên vách
Ngẫm!
Tiếng quê lạc đáy tâm hồn
Giữa bồi lở, bể dâu
danh quê mình hoàng hôn vùi mất
sạch trắng buổi ban mai
bồn chồn giọt nắng
Thấy chập chờn cơn mây mùa bão
Nhát cuốc rệu rạo
bật miếng đất ông cha…
cặm cụi sắp xếp những bông hoa
thành hình bàn chân đứa con yêu đi về chân trời xa lạ
Thương nhát cuốc thở dài ngắm trời xẫm, chiều buông…
Đôi mắt chắt vô hồn đón nụ cười ông chú
cháu lạnh lùng
lấy tiếng nhạc ti vi bịt tiếng chân ông gõ trên thềm nhà xây dang dở
Trong ghẻ lạnh mà nghe chát chúa con tim
Cánh cửa i-nốc im lìm
ngôi nhà vắng ngắt
bật tiếng thở dài từ lùm cỏ ngát sân rêu…
giữa cảnh trưa bảng lảng tiêu điều
Bước chân tôi xao xác xế chiều, trở về làm người lữ thứ!
Nắng cuối thu ủ rũ
trái bưởi vàng úa góc vườn xưa
mắt già nua lờ mờ cổng đóng
hóng lữ thứ phồn hoa
Chiều vàng vọt xót xa!
Chồng mải mê say theo đuổi giấc nam kha
quên những điều thường nhật
Bà mải cóp nhặt rạ rơm
rơi rớt sau mùa
gửi yêu thương cháu mình cho bên ngoại
Trái tim tôi buồn hoang hoải khúc chia xa
Bâng khuâng trải vết dài đường cao tốc!
*Nguyễn Văn Thái
8-10-2025*4898
*
T H I Ế U N Ữ T Ắ M Hóa nhi khéo chuyện trêu đời
Tơ hồng nửa sợi thả chơi vơi tình
Hớp hồn thiên hạ-nụ xinh
Chum ngây ngất mát - thiên đình chẳng chê
Vén mây lộ ánh trăng khuya
Bỗng dưng rối rít tứ bề dế run
Trăng cong cong lựng mê hồn
Hương thơm đầu gió… càn khôn mơ màng…
Gợi xuân, khơi nhụy… sẽ sàng
Má hồng mịn lá… xốn xang mắt tình
Bài thơ đẫm chén rượu quỳnh
Lịm trong màu nước vô tình mà say...
Giật mình vai lá chạm lay
Bờ xanh lặng tiếng gọi bày của ve
Con tu hú trộm mùa hè
Ta bà lật mặt, cầm về bâng khuâng…
*Nguyễn Văn Thái
11-10-2025*4901
*
T Â M T Ì N H T H U Rì rào sóng gợi vấn vương
Bông lau phơ phất bờ thương hoang chiều
Mãi hoài bóng đổ cô liêu
Lững lờ... mây lặn, cửa triều cường dâng
Bên dòng, ai thấu cho chăng
Mùa thu trút lá giăng giăng nỗi sầu
Chập chờn sương khói hồng lâu
Vịn mây gửi với một câu thơ mời
Biên thuỳ rành rẽ đôi nơi
Sông Tương sóng rộn vẫy lời đò đưa
Giọt ngâu mấy đận cho vừa
Hát trong mộng mị thay thưa thốt đường
Ơn giời nước chảy vô thường
Kim sinh cởi bỏ vấn vương, tắm ngày
Hạ già thu ngọt heo may
Dư âm dế gáy giãi bày canh suông.
*Nguyễn Văn Thái
-13-10-2025*4903