Yêu dấu tan theo
Mầu Hoa Khế 19.01.2011 02:38:44 (permalink)



Yêu Dấu Tan Theo
_____________________________________________________________________________________
Mầu Hoa Khế



Tiếng trống trường dồn dập vang lên báo đã tới giờ tan học . Cả đám học sinh như bầy ong vỡ tổ vội vã đứng lên cười nói ôm cặp ra về .Cả một sân trường huyên náo , nhỏ Huệ ra dấu bảo tôi chờ nó như có chuyện muốn nói . Huệ , cô bạn này nổi tiếng điệu nhất lớp , bởi vì đây là trường tư không ép buộc học sinh phải mặc đồng phục , nhỏ đi học mà ăn diện như mấy cô tài tử trong phim ảnh .Còn tôi thì trái lại sống khép kín , không chạy theo thời trang , đi học thì chỉ áo dài lụa mà thôi .Tôi có cả tủ áo dài lụa đủ màu sắc , có lẽ dáng tôi mặc áo dài đẹp nên chẳng nghỉ tới mấy bộ đồ đầm theo thời trang , tôi sợ nhất là đưa cặp đùi ra , lỡ ai nhìn chắc tôi mắc cở chết thôi . Từ lối ăn mặc và cách sống giữa hai đứa thật khác biệt, thế mà Huệ lại kết thân tôi mới lạ .

Tôi đứng chờ Huệ ở trước cổng trường, hai đứa đèo nhau trên chiếc xe honda mới toanh, đúng là con một nên Huệ rất được cưng chìu, chẳng bù cho tôi có cả một bầy em ,Ba tôi sắm một thì phải thành mười .Cho dầu là con nhà trung lưu cũng cảm thấy nặng nề về những khoản chi tiêu tôi nghỉ cũng không cần thiết lắm .

Xe chúng dừng lại ở một quán nước nhỏ quen thuộc dễ thương . Tôi vẫn nghỉ như mọi khi , hai đứa đi ăn chè hay đi uống sinh tố giải khát . Nhưng khi vừa bước vào quán ,tôi thấy Huệ đi tới thẳng một cái bàn đang có hai chàng ngồi đó . Bước chân tôi tự dưng ngập ngừng thầm nghỉ " con nhỏ này cứ có cái tật làm cho người ta luôn bất ngờ" . Tôi biết Huệ có bạn trai nhưng chưa hề chạm mặt bao giờ , còn với tôi thì chưa bao giờ nghỉ đến chuyện yêu thương lúc này , chỉ lo chăm chỉ học hành vì tuổi chỉ mới mười sáu . Khi tới nơi tôi thật lúng túng , thì một trong hai chàng đứng lên rất tự nhiên đưa tay dìu Huệ vào bàn , tôi biết ngay đó là người yêu của Huệ .

Tôi ngồi xuống ghế , mặt bắt đầu đỏ vì mắc cở , bàn tay ôm chặt cái cặp sát vào ngực chưa chịu bỏ xuống bên cạnh . Huệ đưa tay dành lấy cái cặp rồi phá lên cười trước cái dáng vẽ ngớ ngẩn của tôi .Người con trai đối diện trước mặt đang nhìn tôi với tia mắt cũng bị bối rối . "Ôi đôi mắt sao mà đẹp quá" ,tôi thầm nghỉ và cảm thấy ngất ngây bởi tia nhìn cứ như xoáy vào trái tim .Sau khi tự giới thiệu, anh tên là Thắng . Câu chuyện của chúng tôi chỉ nói quẩn quanh về việc học hành thi cử . Rồi qua những sự trao đổi không khí có vẽ tự nhiên hơn ,vô tình khi anh trao ly chè qua tay có một sự đụng chạm nhỏ thôi cũng làm cho cả người tôi cứ bấn loạn , tim đập mạnh hơn bởi cái nhìn và sự chăm sóc tỉ mỉ của Thắng .

Sau cuộc gặp gỡ đó,chúng tôi bỗng trở thành hai cặp tình nhân đi đâu cũng có bên nhau . Tình cảm nhẹ nhàng của tuổi vừa mới lớn , chúng tôi có những cuộc hẹn hò thật hồn nhiên nhưng rất lãng mạn và thường đưa nhau ra ngoại ô chơi . Thắng đàn guitar rất hay nhưng khổ nổi tôi hát thì thật tệ lại hay trật nhịp . Nhưng mỗi lần như thế , tôi cảm nhận sự trìu mến của Thắng qua ánh mắt, giọng nói nhỏ nhẹ khuyến khích tôi đừng nản lòng . Chúng tôi có một không gian của thiên nhiên mơ mộng , tuổi học trò vô tư mỗi ngày cắp sách tới trường . Mọi lo toan trong cuộc sống hầu như không nghỉ tới vì đã có gia đình mẹ cha thương yêu . Tôi bỗng thấy chung quanh cái gì cũng đẹp .Đời sống như có cả một mùa xuân rực rỡ , đã rạng ngời trong ánh mắt long lanh ,trên đôi môi đẹp với những nụ cười hạnh phúc .

Tình cảm lớn dần theo những tháng ngày , theo những buổi hẹn hò . Tôi bắt đầu soi gương làm dáng nhiều hơn,tôi để ý tới cách ăn mặc cho đúng thời trang mà trước đây tôi rất ơ thờ . Nhưng có một điều tôi rất ngạc nhiên và vô cùng thú vị , là Thắng chỉ thích tôi mặc áo dài mà thôi , đó là chiếc áo dài màu hồng phấn . Màu sắc đã làm cho tôi càng có thêm vẽ thơ ngây . Và tình yêu bắt đầu hình thành , mong manh như hạt sương mai đầu cành . Chúng tôi bắt đầu có những cuộc hẹn hò riêng rẻ với những lời hẹn ước bên nhau .Có một lần chúng tôi ngồi bên dòng sông,Thắng đưa tay bung nhẹ mái tóc của tôi xõa dài bay trong gió . Mùi chanh và bồ kết thoang thoảng, những sợi tóc mây dài theo gió bay quyện lên mặt của Thắng . Anh đã trao cho tôi nụ hôn đầu tiên thật đằm thắm ,thật thiết tha . Chúng tôi ngồi giữa sông nước bao la , nắm tay ước nguyện sẻ sống bên nhau suốt kiếp .

Cuộc đời như ai đã nói không như là một giấc mơ . Khi chúng tôi vừa bước chân lên đại học , niềm vui chưa mấy trọn vẹn, thì tôi biết tin Mẹ Thắng bắt anh phải cưới vợ . Cô vợ chuẩn bị cho Thắng là con của một người bạn thân trong gia đình đã có ý định kết tình thông gia từ lâu .Huệ là người mang lại cho tôi cái tin buồn khủng khiếp đó,tôi như người từ trên cao rơi xuống vực sâu hun hút rồi ngã xuống và ốm mất cả tháng trời . Cơn bệnh chưa khỏe lại cơ thể vẫn còn yếu đuối , nhưng thời gian đó , thời gian mẹ Thắng bắt buộc anh phải rời xa tôi . Tôi van xin Huệ chở tôi tới nơi góc đường ,nơi có thể nhìn thấy được anh . Nhà anh có một quán chè nhỏ ,anh vẫn dành thời gian để phụ giúp Mẹ trong việc buôn bán .Ba anh mất sớm , anh chỉ còn có Mẹ .Là con một, hai Mẹ con đùm bọc bên nhau với cuộc sống rất chật vật .

Kể từ đó anh không dám gặp tôi,chỉ vỏn vẹn một lá thư đưa qua tay Huệ, vài dòng chữ ngắn gọn mong tôi tha thứ . Đám cưới của anh rất nhỏ tổ chức đơn giản .Tội nghiệp Huệ trong thời gian này thường hay qua nhà an ủi, để cho tôi nguôi ngoai nổi đau đang vật vã ngày đêm .

Hai năm trôi qua con đường đi qua nhà anh tôi luôn tránh né . Tôi cũng không còn muốn nghe gì về cuộc sống của anh nữa , tôi tự nhủ phải quên anh . Lúc này gia đình tôi bắt đầu cho một kinh doanh mới .Tôi lo phụ gia đình giúp đỡ cha mẹ trong việc làm ăn . Tôi lao đầu vô công việc một cách hăng say, để quên đi mối tình đầu mà mấy ai được trọn vẹn .

...

Giữa cơn nắng chang chang bỗng nhiên mưa bất chợt đổ ào xuống . Tôi thật tình cờ gặp lại anh ở một hiên nhà tạm trú mưa . Tôi nhìn anh ngỡ ngàng không tin vào ở đôi mắt của mình . Trước mắt tôi không còn là Thắng của ngày xưa nữa . Anh ốm một cách khủng khiếp, đôi mắt thuở nào cho tôi chìm sâu vào tình yêu của anh bây giờ ngờ ngờ lạc thần . Nước mắt tôi đổ dài không kềm lại được , tôi run run hỏi anh :

_ tại sao vậy hở anh ?

Anh cúi đầu ngượng ngập không dám nhìn tôi . Tiếng anh thật nhỏ,đôi môi tím ngắt mấp máy, câu nói nhẹ như hơi thở của một con người trước giờ hấp hối .

_tại vì em tất cả


Tôi chưa kịp mở lời thì anh lao xe ra giữa cơn mưa đang ào xuống như thác đổ. Chiếc xe hú gầm lên chạy hối hã như ai đang đuổi theo sau, như đang đẩy dồn anh đi tới tận cùng ngõ hẹp .
Tôi đứng lại ... không tôi không đứng vững nổi ,run run đôi chân ngồi bệt xuống đất , toàn thân người lạnh giá , không phải vì cơn mưa đang gầm thét ngoài kia ,mà hình như máu trong cơ thể đang bị đóng lại thành băng . Mắt tôi mở trừng nhìn theo bóng anh mờ khuất trong cơn mưa ào ạt trắng xoá .

Chỉ một tháng sau tôi nghe tin anh qua đời . Tôi vẫn đứng ở nơi góc phố xưa chôn chân nhìn đám ma của anh đi qua . Nước mắt tôi đã cạn khô , bởi từ lúc gặp lại anh tôi đã khóc từng đêm với bao nổi xót xa quặn đau . Huệ cho tôi được biết từ khi anh lấy vợ gia đình của anh không được hạnh phúc . Anh đau khổ cũng đâu thua gì tôi, anh yếu đuối không tranh đấu được cho tình yêu của chính mình, rồi khi muốn tìm sự lãng quên, anh lao đầu vào hút sách xì ke ma túy , buông thả cuộc sống nghiện ngập bê tha mà tôi nào có hay biết .Trong khi anh đang cần nơi tôi một lời vỗ về thì tôi lại ngoảnh mặt để cố quên anh .

Anh qua đời khi tuổi còn rất trẻ , anh đã bỏ lại cho đời những nuối tiếc khôn nguôi .Còn người ở lại thì sao !? . Anh thật quá tàn nhẫn đã bỏ rơi tôi với một trái tim tan nát, với nỗi đau đớn dày vò mãi không thôi . Tôi vẫn sống đây, vẫn đi đứng nói cười trong cái thể xác ốm đau bệnh hoạn triền miên .
Ngày tháng lặng lờ trôi qua, tôi thu mình lại ở một góc đời nhỏ nhoi ,tôi không dám chui ra khỏi cái vỏ ốc của đời mình. Tôi như cái bóng đã nhiều năm như thế , nhìn chung quanh cuộc sống với đôi mắt thờ ơ . Ừ !... thì tôi cứ sống , trân mình mà sống ...
Tôi cứ luôn mang lấy cái cảm giác hối hận mình đã gây nên cái chết của anh !... Có những lần tôi đã gào thét trong sự lặng câm ...có ai không !!!? hãy cho tôi níu lấy, hãy cứu tôi ra khỏi cái nghiệp chướng trùng trùng mà tôi đang phải trả vay.
Tôi không còn dám đặt tình cảm của mình vào một cuộc tình nào nữa cả .Tôi không muốn làm kiếp dã tràng đứng nhìn tình yêu của mình tan theo bọt sóng . Tôi vĩnh viễn mang trong tâm hồn mình ,nổi ám ảnh của thần chết ...và tôi cứ luôn tự trách "nếu như anh không gặp em " ...



MầuHoaKhế

#1
    NgụyXưa 20.01.2011 07:20:59 (permalink)
    "Yêu Dấu Tan Theo" đã được mang vào thư viện.
     
    Xin cám ơn tác giả.
    #2
      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
      Kiểu:
      2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9