Trang Thơ Gió Bụi
Sư Phụ là con gái
HRPT là đứa con trai
Thơ sư phụ hay đấy
Con lại cứ đọc hoài
HRPT
Tình theo lá thu bay
Trời cuối thu rồi em biết không
Từng cơn gió lạnh sắt se lòng
Rừng cây nhỏ lệ rưng rưng nhớ
Nhìn xác lá trôi ngập suối giòng
Rợp bóng mây ngàn tản mạn bay
Tựa làn tóc mượt ngủ trên vai
Gió lay tỉnh thức niềm tâm sự
Ngỡ đã vùi quên theo tháng ngày
Ngày thu qua vội đời phù vân
Vàng vọt ngoài sân nắng ngại ngần
Bàng bạc áo bay chiều lộng gió
Chiếm hồn bằng những thoáng bâng khuâng
Một chiều thu gió nhẹ lao xao
Gặp gỡ mắt trao thẹn má đào
Ai vẽ mây trời hồng đến thế !
Mượn màu tô thắm giấc chiêm bao
Em quẩy gánh tình xinh thật xinh
Trăng tròn mười sáu nét đoan trinh
Đá vàng hò hẹn lời thiên cổ
Nhắc nhở ba sinh vẹn chữ tình
Sương mỏng phủ hoàng hôn tím loang
Áo em vỗ cánh giữa đồi hoang
Tròn xoe đôi mắt nai ngơ ngác
Mơ lạc cùng em chốn địa đàng
Trái cấm cắn chia vị ngọt ngào
Đôi môi thơm ngát cánh hoa đào
Một giòng suối mật tình phong nhụy
Lối mộng đào nguyên rẽ nhánh vào
Tình ái chưa tròn đã vội xa
Tình như chiếc lá thu phôi pha
Em ơi ! khẽ gọi lòng tôi nhớ
Gửi lá thu bay giọt lệ ngà
Mỗi độ thu về rung cõi xưa
Hỏi thầm thu ấy sắp về chưa
Cớ sao phong nhuộm lá vàng úa
Gầy guộc hàng mi ướt hạt mưa
Nhẩm đếm thời gian trên đốt tay
Bao lần nhật nguyệt đã sum vầy
Bóng em biền biệt miền hư ảo
Nức nở tiếng lòng "Yêu lắm thay!"
Gió Bụi
06/10/2004
R
DÁNG NHỎ SÂN TRƯỜNG
Trời cuối Thu em ngồi đếm lá
Mảnh vai gầy chảy cả nắng hanh hao
Cuối mùa thương hương trắng ngạt ngào
Em nhặt cả lao chao nỗi nhớ
Mắt Nhỏ Thu ngày nào bỡ ngỡ
Nay để chờ nhánh nhớ Phượng thương
Ve dạo đàn khúc nhạc vấn vương
Lời chưa nói ta buồn cúi mặt
Bao năm xa tim côi se thắt
Mơ một ngày trở lại chốn xưa
Với những ngày Hạ Trắng buổi trưa
Cành hoa phượng ghép vừa lưu bút
Ta một bên em một bên nhạc khúc
Bướm phượng hồng những lúc nhớ nhau
Ghi cạnh tên hai đứa nhớ nào
Dòng chữ nhỏ hồng màu phượng thắm
Nhớ em lắm Hạ thương nồng ấm
Mái trường xưa trắng mộng tà vương
Áo em bay trong nắng Thu buồn
Xuân trờ đến Đông nhường ngày nhớ
Mùa hạ nay phượng hồng vẫn nở
Em còn về nhặt nhớ cùng anh
Hạ thương nhiều chảy đọng qua cành
Vương chút nắng bên nhành phượng vỹ
Anh gửi gió về em tiếng nhớ
Nhớ em nhiều những lúc ta xa
Nhớ trời chiều từng bước em qua
Nhớ tất cả nơi em nỗi nhớ
Em có nghe Hạ buông tiếng thở
Mắt phượng buồn trông nhớ dáng hoa
Màu huyết đỏ quê nhà ngóng đợi
Hạ mõi chờ tình xa diệu vợi !
Em có nghe ve sầu nhắc nhở
Khúc nhạc tình "Trăm nhớ ngàn thương"
Hạ trắng say lót thảm dọc đường
Vẫn mãi đợi người thương trở lại
Cành phượng hồng vẫn hồng sắc mãi
Trái tim mơ tháng ngày chờ xa
Hạ qua rồi Hạ đến quê nhà
Anh đợi mãi em xa trở lại
HRPT
14.5.2011
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2011 04:56:00 bởi Viet duong nhan >
Mơ
Bên em mơ giấc ảo huyền
Mơ mây xuống thấp nối liền tóc em
Thả hồn vào suối tóc êm
Hương thơm dìu dịu con tim dại khờ
Hoàng hôn tím lặng ngẩn ngơ
Sương giăng cánh mỏng đợi chờ trăng lên
Lả lơi gió lướt môi mềm
Cùng trăng trang điểm cho đêm nồng nàn
Mắt trao sóng mắt tay đan
Lửa hương ân ái chứa chan nghĩa tình
Con tim khờ dại hồi sinh
Như vì tinh tú lung linh giữa trời
Ngại ngùng e ấp đôi môi
Lòng xuân phơi phới ngọt lời tình ca
Qua rồi bão táp mưa sa
Đưa nhau về đảo đào hoa địa đàng
Hoa đào trải lối thênh thang
Thảo nguyên bát ngát trăng vàng sáng soi
Mượt mà yếm trắng mây trôi
Thiên thai cũng chẳng tuyệt vời như em
Trương Vô Kỵ
(Gió Bụi)
03/16/2011
VỀ MƠ
Bên anh gối giấc lương duyên
Mơ trăng trải mộng vào miền yêu thương
Mơ về đỉnh với thiêng liêng
Tình ngàn năm vẫn vẹn nguyền bền lâu
Bình minh sắc đỏ trời mơ
Chói vào tiềm thức ngẩn ngơ hảo huyền
Sương còn đọng nhánh lâm tuyền
Cho ta trở giấc bên hiên tình nồng
Ta trong ánh mắt màu hồng
Trao nhau tia ấm tim lòng yêu thương
Bướm tình đậu nhánh mộng thường
Trăm năm vẹn nghĩa miên trường bền lâu
Hồng lên sắc thắm đôi môi
Cạn lời tâm sự tài bồi ngày xa
Tay trong tay ấm tình ta
Vạn năm muôn kiếp tình là một thôi
Đào hoa nở rộ kia rồi
Ta cùng về lại cái nôi tình người
Linh Xà du mộng tới nơi
Vô Kỵ chàng hỡi tình ơi tuyệt vời
HRPT
14.5.2011
@ Hê hê hê... Sư phụ là con gái đóng vai con trai, còn con là con trai đóng vai con gái để hoạ thơ với sư phụ cho vui ạ ! La là la lá la... Ka ka ka...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.05.2011 01:48:05 bởi HRPT >
Sư Phụ là con gái
HRPT là đứa con trai
Thơ sư phụ hay đấy
Con lại cứ đọc hoài
HRPT
Harry lãng tử thật tài ba
Rong chơi bốn bể gọi là nhà
Phong trần hồ hải đời gió bụi
Thơ như suối ngọt dòng chảy ra
Gió Bụi
Tìm lại thuở thơ ngây
Hạ đến rồi về thăm quê em nhé
Anh đưa em tìm lại thuở thơ ngây
Bến sông vắng nằm im con đò nhỏ
Đưa khách sang sông mưa nắng tháng ngày
Trời hanh nắng đường quê dài hun hút
Nhẹ êm êm dẫm bước trên cỏ non
Rợp xanh rờn dưới hàng cây phượng vĩ
Dấu yêu xưa tên mình khắc vẫn còn
Rám rêu phong mái trường nghiêng bóng đổ
Hàng rào thưa nay dáng đứng vẹo xiêu
Tường gạch vôi nhuốm màu sơn loang lổ
Thuở học trò ưa trốn học thả diều
Cánh cò bay chiều tà lơi lả lướt
Vướng khói lam chiều dần lẻn vào sương
Côn trùng vang trổi khúc ca da diết
Nhớ thương ai ru mãi khúc nghê thường
Ánh trăng mành lững lờ soi bóng nước
Tiếng gàu sòng xào xạc nhịp nhàng vang
Mầm mạ non reo vui lời hẹn ước
Anh chờ em trong bước khẽ mùa sang
Gió Bụi
05/23/2003
Em mang hồn hoa cỏ
Có phải em mang tâm hồn hoa cỏ
Nắng lunh linh hoa say giấc mộng hiền
Chiều bâng khuâng hoa thì thầm trong gió
Ngát hương nồng khung trời tím bình yên
Nắng lụa là trải gót chân em bước
Những lối mòn con đường nhỏ thân quen
Lời hò hẹn ngỏ trao từ kiếp trước
Vẫn ngại ngùng nhẹ đếm bước theo em
Hoa nghiêng mình bóng soi bên giòng suối
Nước êm trôi phản chiếu ánh trăng rằm
Trăng không tuổi hay suối giòng không tuổi?
Kết bạn đời quấn quít mấy ngàn năm
Hoa nhẹ nhàng khoe nụ non vừa hé
Phủ phấn mềm từng cánh mỏng cong cong
Tay êm ái nhẹ nâng hoa khe khẽ
Để hoa say thêu dệt giấc mộng lòng
Đồi hoang vắng gió hòa chung hơi thở
Hoa có nghe nhịp đập của con tim?
Gọi tên em, tên một loài hoa cỏ
Chẳng kiêu sa mà lòng cứ mãi tìm
Hoa Cỏ
(Gió Bụi)
08/01/2003
Tóc mây
Mây trời xuống thấp chiều nay
Vướng tà áo mộng tóc mây thẹn thùa
Mong manh cài đóa hoa mua
Thả trôi theo ngọn gió lùa lâng lâng
Hoàng hôn tím sợi ngại ngần
Len vào cõi nhớ biển dâng sóng tình
Chênh vênh treo nhánh liễu xinh
Tương tư trăng rụng bồng bềnh nổi trôi
Dáng huyền ẩn bóng trăng soi
Sương khuya đọng hạt sáng ngời tóc em
Ngọt môi dốc cạn nỗi niềm
Để hương tóc ấy hóa tim mù lòa
Xuồng mơ tay đánh chèo qua
Kẻo mùa bão nổi phôi pha tình hồng
Em cười lúng liếng dòng sông
Yêu thương dẫu muộn mênh mông tháng ngày
Vôi nồng quyện với trầu cay
Mặn mà duyên thắm tình đầy ước mơ
Buộc nhau nghìn sợi tóc tơ
Cùng nghe sông hát liễu chờ trăng lên
Gió Bụi
05/16/2011
Mơ
Bên em mơ giấc ảo huyền
Mơ mây xuống thấp nối liền tóc em
Thả hồn vào suối tóc êm
Hương thơm dìu dịu con tim dại khờ
...
Gió Bụi
03/16/2011
VỀ MƠ
Bên anh gối giấc lương duyên
Mơ trăng trải mộng vào miền yêu thương
Mơ về đỉnh với thiêng liêng
Tình ngàn năm vẫn vẹn nguyền bền lâu
...
@ Hê hê hê... Sư phụ là con gái đóng vai con trai, còn con là con trai đóng vai con gái để hoạ thơ với sư phụ cho vui ạ ! La là la lá la... Ka ka ka...
HRPT
14.5.2011
Cô bé ngày xưa
Nắng hạ vàng phượng hồng khoe sắc lá
Về thăm quê chiều nắng ngả cuối thôn
Khói nhà ai len lén lẻn tâm hồn
Bao kỷ niệm xô đẩy dồn nối bước
Gặp cô bé nhà cạnh bên thuở trước
Bé bây giờ biết mơ ước trăng sao
Mắt long lanh làn môi thắm ngọt ngào
Hồn ngớ ngẩn lao đao theo gió thoảng
Bên cạnh bé dù chỉ là một thoáng
Mà tim anh đã đập loạn rồi đây
Bé làm ơn cho anh mượn bàn tay
Đặt lên tim để tim say nha bé
Tay bé ấm hóa tim như đứa trẻ
Đang nô đùa mà lòng khẽ lo âu
Chẳng biết còn cạnh bé được bao lâu
Để tim thấy tình yêu mầu nhiệm ấy
Gió Bụi
03/11/2002 :-) thôi đừng giả gái nữa, coi chừng thành con gái luôn là khó trở lại con trai đó nhen :-)
Con bận rồi Sư Phụ ơi ! Tí nữa con về sẽ hoạ thơ nha ! ka ka kà...
* * *
Con về lại rồi Sư Phụ ới ơi ! Hi hi hì... Bắt đầu con hoạ thơ Sư Phụ nè:
MƠ VỀ HẠ XƯA
Nắng chảy vàng Hạ về mang sắc lá
Về chốn xưa anh thăm lại quê xa
Cạnh nhà bên cô bé tóc mượt mà
Không còn bé nay em là thiếu nữ
Tóc em dài cài hoa hương trắng giữ
Màu nguyên trinh tươi nét mộng học trò
Gió nhẹ lay tà áo dọc đường thơ
Em ngoái lại ngẩn ngơ nhìn khách lạ
Vết bụi đường buồn rơi nâu nắng thả
Vai hứng sầu mấy độ màu Hạ sang
Bước lãng du trở lại phượng xoè tàng
Rưng rức nhớ miên mang về dĩ vãng
Mắt Nhỏ còn vẩn vơ nhìn phượng đỏ
Huyết đượm màu đọng giữa lưu bút xanh
Tên của em ghi cạnh sát tên anh
Bên phía trái có đôi tim tròn mộng
Hai bức hình chân dung em lộng ảnh
Bằng màu xanh pha tím có sắc hồng
Em bảo rằng xanh hy vọng chờ anh
Tím chung thuỷ và đỏ hoài tim nhớ
Trước mắt em mà sao lòng bỡ ngỡ
Gương mặt nàng rực rỡ như trong tranh
Em không còn là nhóc bé tinh ranh
Là tiên nữ thiên thanh ta vào mộng
Gió nhè nhẹ như lời ru trầm ấm
Dìu anh vào giấc đắm ngào ngạt hương
Hoa Hải Đường đâu thoang thoảng mơ vương
Ta tỉnh giấc màu sương mờ nhân ảnh...
Chỉ mình ta một trời Đông giá lạnh
...
HRPT
Đính kèm (1)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 00:06:39 bởi HRPT >
Xuân về trong tim nhỏ
Nhỏ ơi nhỏ hãy nhìn ra trước ngõ
Xuân đã về dào dạt những niềm vui
Nắng xuân hồng bởi vì môi nhỏ đỏ
Nắng lung linh khi nhỏ hé môi cười
Cây tình si đã đâm chồi nẩy lộc
Xanh mùa xuân niềm mơ ước suốt đời
Phiến lá si nhẹ nhàng rơi trên tóc
Như tay anh nhẹ ve vuốt tóc trôi
Đón xuân về với những cơn mưa bụi
Hạt li ti bám vai nhỏ hiền hòa
Và cứ thế là mình thêm gần gũi
Hạnh phúc tràn về theo giọt mưa sa
Mưa thấm ướt cội tình si bén rễ
Đóa tình yêu từ vách đá trăm năm
Miền hạn hán cỗi cằn khô nứt nẻ
Nở vội vàng khi chạm khẽ môi ngoan
Lời yêu thương vọng thì thầm của gió
Hòa lời mừng muôn vạn vật cỏ cây
Chợt len lén lẻn vào trong tim nhỏ
Cho mùa xuân đến với nhỏ thật đầy
Gió Bụi
02/08/2005
Mồng tơi tím
Mồng tơi mực tím hữu tình
Hỏi em còn nhớ thư mình trao nhau ?
Bao mùa nắng hạ mưa ngâu
Tình thư có nhạt theo màu thời gian ?
Nét xưa vẫn đậm thẳng hàng
Chung vai chiếc bóng bên giàn mồng tơi
Tuổi thơ xây mộng xa vời
Yêu đương một thuở chớ rời tim non
Trớ trêu duyên chẳng vuông tròn
Thuyền hoa rời bến chỉ còn lại tôi
Nhìn thư trong dạ bồi hồi
Tình xưa
.......mực tím
..............mồng tơi
.......................chạnh lòng
Gió Bụi
MỒNG TƠI MỰC TÍM
Mồng tơi mực tím đôi dòng
Em gửi trời hồng về chốn trường xưa
Nhớ anh Hạ nắng lên vừa
Má đào ửng đỏ nhớ trưa đường về
Hạ vàng trải khắp đường quê
Gió lay tà áo quyện thề chân anh
Bao năm xa xứ vẫn dành
Mồng tơi mực tím tên anh đậm màu
Hạ xưa lưu bút trao nhau
Giờ còn nguyện vẹn tím màu mồng tơi
Phương trời trường cũ Hạ rơi
Phượng hồng ghép bướm để nơi trang đầu
Đôi dòng ghi chú một màu
Mồng tơi mực tím nhớ nhau trọn đời
Trưa nay Hạ rớt chơi vơi
Mực xưa còn thắm mồng tơi tím chờ ?
Nhìn về trường cũ trong mơ
Thẫn thờ ...
...mắt đợi
..........mồng tơi
...................tím buồn !
HRPT
18.5.2011
Sư Phụ là con gái
HRPT là đứa con trai
Thơ sư phụ hay đấy
Con lại cứ đọc hoài
HRPT
Harry lãng tử thật tài ba
Rong chơi bốn bể gọi là nhà
Phong trần hồ hải đời gió bụi
Thơ như suối ngọt dòng chảy ra
Gió Bụi
Giang hồ tứ hải Sư đề khai
In khởi sắc màu đệ hoạ ngay
Óng mượt cành non vườn dạ thảo
Bút thi cùng tiếp vài vần ngay
Ụt ì theo mãi bài thầy dạy
Im lặng tìm từ tập xướng bài
Trò lắng nghe lời theo ý vận
Thầy ban thủ pháp tập thơ say
HRPT
18.5.2011
@ Sư Phụ ơi ! Con bắc chước Thầy sắp các mẫu tự tên thầy theo hàng dọc đầu câu đấy ! Hi hi hi... Chơi thơ vui quá Sư Phụ ạ !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 16:42:07 bởi HRPT >
Em có biết
Em có biết những đêm mưa lạnh vắng
Anh giật mình chợt thức trắng nhớ em
Mưa rơi rơi tí tách giọt bên thềm
Như gợi lại thuở ấm êm ngày đó
Em còn nhớ bên thềm hoa nở đỏ
Anh ngập ngừng thầm ngỏ ý tình xanh
Mắt em nhìn tim rúng động đập nhanh
Rồi ngớ ngẩn nhìn quanh lòng say đắm
Em có biết em ơi em đẹp lắm!
Như hoa thơm khoe sắc thắm ngọt ngào
Để ngẩn ngơ lấp lánh những vì sao
Trăng hờn dỗi lẩn vào mây xa lạ
Em có biết tình em là tất cả
Làm tim anh rộn rã thú yêu thương
Tình em trao là mật ngọt thiên đường
Chốn bồng lai hồn dường như trở lại
Em có biết dù muôn vàn trở ngại
Anh yêu em tình ngây dại không lời
Như mây ngàn tỏa rộng khắp muôn nơi
Tình mình đó
...............thật tuyệt vời
..............................em nhỉ?
Gió Bụi
03/07/2002
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2015 06:48:15 bởi Gió Bụi >
Chúc mừng Sư Phụ được Rờ
Văn hay chữ tốt làm thơ rất tài
Thơ hay nên con đọc hoài
Đọc dài đọc mãi thật hay thơ thầy
Bây giờ bận việc con bye !
Khi làm xong việc hoạ ngay thơ người
Kính thầy lời chúc vui cười
Thành công mĩ mãn đẹp tươi cuộc đời
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2011 12:34:49 bởi HRPT >
Đường tình hai lối ngược
Lòng rũ rượi nhưng nào phải tại em
Tại nỗi nhớ cứ ngày đêm thao thức
Vết xước hằn sâu xốn xang lồng ngực
Buồn tìm về xin tá túc nửa khuya
Nào tại em đường đôi ngã rẽ chia
Buông kỷ niệm thuyền em xa rời bến
Không cùng chuyến âu cũng là số mệnh
Ghẹo khiến xui cho mình cụng u đầu
Nào tại em mà tình anh đến sau
Khi tình đầu em đã trao người khác
Vỗ về em bằng điệu ru khúc hát
Rung phím đàn chiều tím nhạt mênh mông
Nào tại em sông rẽ nhánh đôi dòng
Nên hai đứa chẳng chung lòng mộng ước
Con đường tình thênh thang hai lối ngược
Mỗi bước tìm là mỗi bước xa hơn
Và chiều nay anh cảm thấy cô đơn
Nằm trong kén gặm mòn vùng ký ức
Giấc mơ tình yêu ngày nao rất thực
Chợt trở về thương nhớ lụt hồn thơ
Tay bâng khuâng nhặt hoa nắng vàng mơ
Kết vòng hoa ghi nhớ mùa hạnh ngộ
Giọt mưa ngâu chợt bay ngang qua phố
Lẻn vào hồn loang màu vỡ tim côi
Gió Bụi
06/23/2005
Em có biết
Em có biết đêm mưa khuya lạnh vắng
Choàng giật mình anh thức trắng nhớ em
Mưa rơi rơi tí tách giọt bên thềm
Như gợi lại thuở ấm êm ngày đó
Em còn nhớ bên thềm hoa nở đỏ
Anh ngập ngừng thầm ngỏ ý tình xanh
Mắt em nhìn tim rúng động đập nhanh
Chợt ngớ ngẩn nhìn quanh lòng say đắm
Em có biết em ơi em đẹp lắm!
Đóa hoa thơm khoe sắc thắm ngọt ngào
Làm ngẩn ngơ lấp lánh những vì sao
Trăng hờn dỗi lẩn vào mây xa lạ
Em có biết tình em là tất cả
Làm tim anh rộn rã thú yêu thương
Tình em trao là mật ngọt thiên đường
Chốn bồng lai hồn dường như trở lại
Em có biết dù muôn vàn trở ngại
Anh yêu em tình ngây dại không lời
Như mây ngàn tỏa rộng khắp muôn nơi
Tình mình đó
...............thật tuyệt vời
..............................em nhỉ?
Gió Bụi
03/07/2002
@ Sư phụ Gió Bụi ới ời ơi ! Con về rồi đây nè ! He he he...
EM VẪN BIẾT
Em vẫn biết Trăng khuya vàng vọt bóng
Anh lặng ngồi mãi ngắm ánh Trăng buông
Giọt sương buồn đọng ngấn lệ buồn
Chờ dĩ vãng đêm trường vào mộng ảo
Em vẫn biết anh ngồi bên khung sáo
Nhìn xa xăm tận cuối phương trời mong
Gió lùa qua lạnh giá buốt cõi lòng
Hình ảnh cũ trong anh sầu lặng ngấm
Em vẫn biết tình thơ xưa đẹp lắm
Khi Trăng lên dìu dặt ánh vàng mơ
Anh gửi nhanh bài hoạ nhắc ý chờ
Em lên NÉT vu vơ đôi vần mộng
Em vễn biết trong mơ là tất cả
Tình yêu thương ngào ngạt chốn thiên đường
Anh trao em tín vật nồng thắm hương
Em trân trọng cất vào rương gìn giữ
Em vẫn biết Trăng lu rồi hiện lại
Nhưng vẫn hoài ái ngại đêm ba mươi
Trăng khuất rồi giọt đắng chảy trên môi
Em gục xuống
.............bên đời côi
..........................lẻ bóng !
HRPT
19.5.2011
@ Chòi oi chòi ! Sư Phụ là con gái mà đóng vai con trai nhập ghê nơi. Nên con là thằng con trai phải vào vai con gái để hoạ thơ tình với Sư Phụ cho có đôi đấy ! Hê hê hê... Vui hông Sư Phụ ới ời ơi ơi !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2011 15:59:02 bởi HRPT >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: