Vui...@bt.com
Lấy anh em định ăn mày
Nhờ anh đi thế nên em vác bút theo thầy làm vua

Ừ em thì được làm vua
Còn anh ở chùa ngồi quét lá đa
Khi nào em hết ba hoa
Thì em đổi chỗ đi qua quét chùa
Lúc đó anh về làm vua

Yêu nhau xé lụa may quần Ghét nhau kể nợ kể nần nhau ra Đã vậy em cứ ba hoa
Để anh cứ quét lá đa suốt đời

Bắc thang lên hỏi ông trời
Em già lại xấu, mấy người yêu em ?
Ông trời suy nghĩ cả đêm
Chợt à một cái, bay không thèm..để tao.

Trích đoạn: Rei Hino
Bắc thang lên hỏi ông trời
Em già lại xấu, mấy người yêu em ?
Ông trời suy nghĩ cả đêm
Chợt à một cái, bay không thèm..để tao.

Một năm có mấy mùa mưa ?
Mỗi em một lỗ thì vừa mấy cây ?
Ông trời suy nghĩ cả ngày
Thích gì có đấy, tụi bây hỏi nhàm...
Trích đoạn: lyenson
Trích đoạn: Rei Hino
Bắc thang lên hỏi ông trời
Em già lại xấu, mấy người yêu em ?
Ông trời suy nghĩ cả đêm
Chợt à một cái, bay không thèm..để tao.

Một năm có mấy mùa mưa ?
Mỗi em một lỗ thì vừa mấy cây ?
Ông trời suy nghĩ cả ngày
Thích gì có đấy, tụi bây hỏi nhàm...
Một năm có mấy mùa khô?
Mỗi anh thì được mấy cô..cắm sừng?
Ông trời trả lời nhát gừng
Làm sao tao biết, bây đừng hỏi tao...

Mùa đông sao lại mưa rào, Sừng trâu sao lại cắm vào đầu anh? Anh ơi đừng trách ông xanh, Cưa sừng làm nghé là anh sướng rồi.
Mùa thu thường có lá rơi
Trâu già thường thích lối chơi..cắm sừng
Chỉ tội Nghé chẳng dòm chừng
Trách trời trời bảo:" bay đừng trách ông...

Trích đoạn: Thi sĩ Ba trợn
Trích đoạn: Rei Hino
Mùa thu thường có lá rơi
Trâu già thường thích lối chơi..cắm sừng
Chỉ tội Nghé chẳng dòm chừng
Trách trời trời bảo:" bay đừng trách ông...

Xuân về cây cối trổ bông,
Nghé con giờ đã đủ lông trổ giò.
Sẵn sừng Trâu đã cắm cho,
Gặp đâu húc đó chẳng lo gãy sừng!!!
Còn thời lên ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ..ruồi
Sừng trâu đâu dễ mà..cùi
Đụng đâu húc đó nghé đâu cần chờ đủ lông...

Chị em nô nức đặt vòng
hoa mộ liệt sĩ tỏ lòng biết ơn
cụ Hồ với cả cụ Tôn
ghé thăm vài chú vểnh...mồm rồi đi

Thói trạch thường thích chê lươn
Đứa nào chẳng nhớt, chẳng trườn...mà đi

Ra đường sợ nhất... nhà thơ
Về nhà sợ nhất... ngủ mơ ..viết xàm
Người ta du kích sông Lô
Mấy người vào bép nướng ngô... cháy quần
Người đời còn lắm gian truân
Mấy bác gian lận bất tuân luật đời
Bắt thang lên hỏi ông trời
Bao giờ cho đánh những người nói ngông
Ông trời nói nhỏ... lạy ông
Con đây bị chưởi còn không dám phiền.
Hiệu trưởng không phải giáo viên
Dạy không biết dạy chỉ chuyên hô hào
Giáo viên là những đồng bào
Dạy không chịu dạy hô hào học sinh
Học sinh là lũ linh tinh
Học không chịu học, coi khinh đồng bào"
.....linh tinh Bát bộ......

Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: