LỤC BÁT ĐỌC MỘT MÌNH
VÔ ĐỀ
Từ khi trăng bỏ về rừng
Gió bay về núi ngập ngừng mây trôi
Từ khi hoàng hạc vắng đôi
Hai người đứng cách hai nơi đoạn trường
Anh ra đứng giữa phố phường
Tìm trong những ngã tư đường bóng ai.
LPH
VÔ ĐỀ 2
Trăng lên trăng lặn canh dài
Tìm đâu một cánh hồng phai xa vời
Thoắt trôi… đã nửa cuộc đời
Góc hồn ủ kín nụ cười tím xưa
Hư không vẳng tiếng chuông chùa
Rùng mình lạnh buốt cơn mưa đời mình
LH
VÔ ĐỀ Từ khi trăng bỏ về rừng
Gió bay về núi ngập ngừng mây trôi
Từ khi hoàng hạc vắng đôi
Hai người đứng cách hai nơi đoạn trường
Anh ra đứng giữa phố phường
Tìm trong những ngã tư đường bóng ai.
LPH
VÔ ĐỀ 2
Trăng lên trăng lặn canh dài
Tìm đâu một cánh hồng phai xa vời
Thoắt trôi… đã nửa cuộc đời
Góc hồn ủ kín nụ cười tím xưa
Hư không vẳng tiếng chuông chùa
Rùng mình lạnh buốt cơn mưa đời mình LH NỤ HỒNG Hôm qua bỗng thấy lại tình Ngẫn ngơ cứ ngỡ rằng mình chiêm bao Tay gầy áo bạc hư hao So dây đàn lạc thuở nào rồi em Trở về ôm giấc cô miên Đời như mộng, chỉ còn riêng nụ hồng LPH
Trích đoạn: hai1957
[i]VÔ ĐỀ
Từ khi trăng bỏ về rừng
Gió bay về núi ngập ngừng mây trôi
Từ khi hoàng hạc vắng đôi
Hai người đứng cách hai nơi đoạn trường
Anh ra đứng giữa phố phường
Tìm trong những ngã tư đường bóng ai.
LPH
VÔ ĐỀ 2
Trăng lên trăng lặn canh dài
Tìm đâu một cánh hồng phai xa vời
Thoắt trôi… đã nửa cuộc đời
Góc hồn ủ kín nụ cười tím xưa
Hư không vẳng tiếng chuông chùa
Rùng mình lạnh buốt cơn mưa đời mình
LH
NỤ HỒNG
Hôm qua bỗng thấy lại tình
Ngẫn ngơ cứ ngỡ rằng mình chiêm bao
Tay gầy áo bạc hư hao
So dây đàn lạc thuở nào rồi em
Trở về ôm giấc cô miên
Đời như mộng, chỉ còn riêng nụ hồng
LPH
CHỢT
Phiêu du nhẹ khúc tang bồng
Ủ trong men đắng giọt nồng thế nhân
Thả mình lên đỉnh Phù vân
Hư không chuông gọi trong ngần dây tơ
Tìm về một thuở ban sơ
Chợt nghe con sóng vỗ bờ tháng năm
LH
VÔ ĐỀ Từ khi trăng bỏ về rừng
Gió bay về núi ngập ngừng mây trôi
Từ khi hoàng hạc vắng đôi
Hai người đứng cách hai nơi đoạn trường
Anh ra đứng giữa phố phường
Tìm trong những ngã tư đường bóng ai.
Trăng lên trăng lặn canh dài
Tìm đâu một cánh hồng phai xa vời
Thoắt trôi… đã nửa cuộc đời
Góc hồn ủ kín nụ cười tím xưa
Hư không vẳng tiếng chuông chùa
Rùng mình lạnh buốt cơn mưa đời mình
Hôm qua bỗng thấy lại tình
Ngẫn ngơ cứ ngỡ rằng mình chiêm bao
Tay gầy áo bạc hư hao
So dây đàn lạc thuở nào rồi em
Trở về ôm giấc cô miên
Đời như mộng, chỉ còn riêng nụ hồng
Phiêu du nhẹ khúc tang bồng
Ủ trong men đắng giọt nồng thế nhân
Thả mình lên đỉnh Phù vân
Hư không chuông gọi trong ngần dây tơ
Tìm về một thuở ban sơ
Chợt nghe con sóng vỗ bờ tháng năm Liên Hương - Lê Phú Hải
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2012 10:06:02 bởi hai1957 >
CHÀO
Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi.
LPH
TẶNG
Tặng người nửa của riêng tôi
gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim
LH
Trích đoạn: Liên Hương
CHÀO
Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi.
LPH
TẶNG
Tặng người nửa của riêng tôi
gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim
LH
TÌM
Thuở ngày xưa biết đâu tìm
Đường bay đã mõi cánh chim vượt ngàn
Lệ khô vắng cả đôi hàng
Chiều nay thuyền viễn xứ càng buồn thêm
LPH
PHÙ DU
Miên trường dài một trời đêm
Vẫy tay cõi tạm bước êm ta về
Lối gầy đau những bến mê
Nhìn quanh chỉ thấy bộn bề lá rơi
LH
quote:
Trích đoạn: Liên Hương
CHÀO
Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi.
LPH
TẶNG
Tặng người nửa của riêng tôi
gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim
LH
TÌM
Thuở ngày xưa biết đâu tìm
Đường bay đã mõi cánh chim vượt ngàn
Lệ khô vắng cả đôi hàng
Chiều nay thuyền viễn xứ càng buồn thêm
LPH
PHÙ DU
Miên trường dài một trời đêm
Vẫy tay cõi tạm bước êm ta về
Lối gầy đau những bến mê
Nhìn quanh chỉ thấy bộn bề lá rơi
LH
TRĂM NĂM
Trăm năm còn lại thế thôi
Phù hoa gởi trả xa xôi chốn nào
Khóc đi em mắt lệ trào
Kìa con hạc trắng đi vào bồng lai
LPH
Trích đoạn: hai1957
quote:
Trích đoạn: Liên Hương
CHÀO
Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi.
LPH
TẶNG
Tặng người nửa của riêng tôi
gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim
LH
TÌM
Thuở ngày xưa biết đâu tìm
Đường bay đã mõi cánh chim vượt ngàn
Lệ khô vắng cả đôi hàng
Chiều nay thuyền viễn xứ càng buồn thêm
LPH
PHÙ DU
Miên trường dài một trời đêm
Vẫy tay cõi tạm bước êm ta về
Lối gầy đau những bến mê
Nhìn quanh chỉ thấy bộn bề lá rơi
LH
TRĂM NĂM
Trăm năm còn lại thế thôi
Phù hoa gởi trả xa xôi chốn nào
Khóc đi em mắt lệ trào
Kìa con hạc trắng đi vào bồng lai
LPH
NỬA
Nụ cười chia nửa hồng phai
Ngọt ngào người giữ , rớm gai ta cầm
" Một ngàn năm , một vạn năm
Ai xui chín một kiếp tằm vương tơ" *
LH
CHIA NỬA HỒNG PHAI Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi.
Tặng người nửa của riêng tôi
Gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim
Thuở ngày xưa biết đâu tìm
Đường bay đã mõi cánh chim vượt ngàn
Lệ khô vắng cả đôi hàng
Chiều nay thuyền viễn xứ càng buồn thêm
Miên trường dài một trời đêm
Vẫy tay cõi tạm bước êm ta về
Lối gầy đau những bến mê
Nhìn quanh chỉ thấy bộn bề lá rơi
Trăm năm còn lại thế thôi
Phù hoa gởi trả xa xôi chốn nào
Khóc đi em mắt lệ trào
Kìa con hạc trắng đi vào bồng lai
Nụ cười chia nửa hồng phai
Ngọt ngào người giữ, rớm gai ta cầm
"Một ngàn năm, một vạn năm
Ai xui chín một kiếp tằm vương tơ" * Liên Hương - Lê Phú Hải
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2012 10:07:41 bởi hai1957 >
TA
Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi.
LPH
NGƯỜI
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
LH
TA
Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi.
LPH
NGƯỜI
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
LH
NHỚ
Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau Bây giờ cây nát cỏ nhàu Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình
LPH
Trích đoạn: hai1957
TA
Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi.
LPH
NGƯỜI
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
LH
NHỚ
Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy
Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau
Bây giờ cây nát cỏ nhàu
Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình
LPH
BUỒN
Trách chi tượng đá vô tình
Nỗi mình mình chịu , phận mình mình theo
Buồn trông cái lá bay vèo
Còn đâu lửa ...để " cả chiều ...thành tro " *
LH
TA
Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi.
LPH
NGƯỜI
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
LH
NHỚ
Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy
Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau
Bây giờ cây nát cỏ nhàu
Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình
LPH
BUỒN
Trách chi tượng đá vô tình
Nỗi mình mình chịu , phận mình mình theo
Buồn trông cái lá bay vèo
Còn đâu lửa ...để " cả chiều ...thành tro " *
LH
TỘI
Tội thân ta kiếp tò vò Chắc chiu nuôi nhện… nhện dò đi đâu? Biết là biển lớn sông sâu Sao không biết nói một câu tạ từ?
LPH
Trích đoạn: hai1957
TA
Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi.
LPH
NGƯỜI
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
LH
NHỚ
Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy
Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau
Bây giờ cây nát cỏ nhàu
Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình
LPH
BUỒN
Trách chi tượng đá vô tình
Nỗi mình mình chịu , phận mình mình theo
Buồn trông cái lá bay vèo
Còn đâu lửa ...để " cả chiều ...thành tro " *
LH
TỘI
Tội thân ta kiếp tò vò
Chắc chiu nuôi nhện… nhện dò đi đâu?
Biết là biển lớn sông sâu
Sao không biết nói một câu tạ từ?
LPH
ĐÂU BỞI MÙA THU
Lá vàng đâu bởi mùa Thu
Thì thôi ...một thuở lời ru muộn màng
" Nên chăng thì thiếp với chàng
Chả nên thì lại người làng với nhau " *
LH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:50:17 bởi Liên Hương >
ĐÂU BỞI MÙA THU Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi
Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây
Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy
Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau
Bây giờ cây nát cỏ nhàu
Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình
Trách chi tượng đá vô tình
Nỗi mình mình chịu, phận mình mình theo
Buồn trông cái lá bay vèo
Còn đâu lửa ... để "cả chiều... thành tro" *
Tội thân ta kiếp tò vò
Chắc chiu nuôi nhện… nhện dò đi đâu?
Biết là biển lớn sông sâu
Sao không biết nói một câu tạ từ?
Lá vàng đâu bởi mùa thu
Thì thôi... một thuở lời ru muộn màng
"Nên chăng thì thiếp với chàng
Chả nên thì lại người làng với nhau" * Liên Hương - Lê Phú Hải
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2012 10:09:29 bởi hai1957 >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: