Kiểu:
Xin chào !

 MẸ ĐƯA CON VÀO LỚP VỠ LÒNG - DTDBuồn

Tác giả Bài
Viet duong nhan

  • Số bài : 6666
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
  • Trạng thái: offline
MẸ ĐƯA CON VÀO LỚP VỠ LÒNG - DTDBuồn 09.05.2011 01:49:02 (permalink)
MẸ ĐƯA CON VÀO LỚP VỠ LÒNG              

DƯ THỊ DIỄM BUỒN




Con năm tuổi đi học trường mẫu giáo
Mẹ gọi thức dậy mỗi sáng tinh sương
Chiếc bàn chải sẵn kem cùng quần áo
Đây cháo khoai, đỡ dạ trước đến trường

Cả tháng đầu mẹ trông chờ mệt nhọc
Dù đứng xa cũng thấy được con luôn
Lòng quanh quẩn theo sân trường lớp học
Bởi mẹ sợ con mẹ khóc vì buồn!

Gió bấc lạnh lùng, mưa bay lướt thướt
Mẹ cõng con, tay ôm cặp che dù
Áo vải mũ, con mặc vào khỏi ướt
Còn Mẹ hiền nhòa đẫm nước mưa thu

Những chữ cái trong cuốn vần Quốc Ngữ
Học thuộc lòng, tập vẽ viết ở trường
Cha xa vắng, mẹ chắt chiu mọi thứ
Cầm tay con đồ đậm chữ Quê Hương

Trời tháng giêng, nắng như thiêu như đốt
Mẹ đến cổng trường chờ trống ra chơi
Miệng suýt soa, con giỡn mèo bắt chuột
Té lấm áo quần, lem luốc mặt môi

Nơi xứ người, mùa đông cay nghiệt lắm!
Vì thương con chẳng kể đến thân mình
Cha đã mất, mẹ dải dầu mưa nắng
Con hiểu dần lòng mẹ, đức hy sinh...

Nghĩa trang lạnh, mẹ ơi nằm chi đó?
Con về thăm, sao mẹ chẳng mừng vui?
Nhớ lần đầu, đi xa về đến ngõ
Mẹ ôm chầm âu yếm gọi "con tôi!"

Nắng chênh chếch giữa chiều vàng bóng xế
Mồ cỏ xanh, bia đá dựng chơ vơ
Kể từ khi mẹ hiền lìa cõi thế
Con chỉ còn gặp mẹ ở trong mơ...

DƯ THỊ DIỄM BUỒN


R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2011 20:44:56 bởi Viet duong nhan >
 
#1
    Viet duong nhan

    • Số bài : 6666
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 25.10.2004
    • Nơi: Suối Yêu Thương
    • Trạng thái: offline
    MẸ ĐƯA CON VÀO LỚP VỠ LÒNG - DTDBuồn 28.05.2011 20:10:57 (permalink)
    KHI TÔI CHẾT ĐỪNG ĐƯA TÔI RA BIỂN

    Khi tôi chết đừng liệm tôi dưới mộ
    Xác thân nầy xin thiêu đồt lửa hồng
    Và tro cốt xin gởi về cố thổ
    Rải lên ruộng vườn, khe, rạch, kinh, sông

    Rải lên đồi, lên rừng sâu núi thẩm
    Nơi Tổ Tiên đã gầy dựng bao đời
    Cho cháu con được cơm no áo ấm
    Dân an bình, lạc nghiệp Việt Nam tươi

    Đất phù sa, hòa thêm phần tro cốt
    Cùng nắng hiền, mưa thuận trái đơm cây
    Nương rẫy trúng mùa, lúa oằn nặng hột
    Thôn xóm an vui, tình nghĩa đong đầy

    Quê Hương đó từ ngún ngòi chinh chiến
    Bởi Cộng về gây tang tóc đau thương
    Huế thảm sát, pháo giặc bừa Chương Thiện
    Ôi, oan khiên quằn quại khắp nẻo đường

    Xin rải cốt tro lên vùng chiến tích
    Dầu Tiếng, Khe xanh, An Lộc, Tháp Mười…
    Nơi lính Cộng Hòa liệt oanh chống địch
    Đất ông cha, bồi đắp máu xương tươi

    Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
    Bởi xác phàm, sẽ hoen ố Biển Đông
    Để tro cốt theo gió ngàn cuốn quyện
    Làm phân cỏ cây thấm mát ruộng đồng

    DƯ THỊ DIỄM BUỒN



    R
     
    #2
      Viet duong nhan

      • Số bài : 6666
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 25.10.2004
      • Nơi: Suối Yêu Thương
      • Trạng thái: offline
      TÔI LẠI KHÓC - Thơ Dư Thị Diểm Buồn 14.09.2011 19:35:24 (permalink)
      TÔI LẠI KHÓC

      Ngày 11, tháng 9 năm 2001
      (Hai tòa lầu ở New york bị khủng bố)
      DTDB

      Tôi lại khóc trước tang thương đổ nát!
      Chuyện xứ người sao thắt thẻo đoạn trường?
      Nhớ ngày nào giặc chiếm, bỏ quê hương
      Bằng ghe nhỏ, vượt trùng dương hung hiểm

      Ôi hãi hùng trên hành trình vượt tuyến
      Sấm sét, mưa tuôn, bão tố dập dồn..
      Trời thét gào như đảo ngược càn khôn
      Đáy biển thẳm dễ dàng thành huyệt mộ

      Đi liều chết, ở trùng trùng đau khổ
      Nhưng ra đi còn hy vọng mong manh
      Sau gian nguy sẽ tìm được đất lành
      Còn bám nước, còn sinh linh đồ thán

      Ở xứ người vẫn nhớ về cố quán
      Tôi đã sinh trên miền đất an bình
      Trên dãy giang sơn anh kiệt địa linh
      Được dưỡng dục lớn khôn bằng nhân ái

      Thời Cộng Hòa nhờ kỹ, nông, thương mại
      Tạo ấm no khắp tầng lớp nhân dân
      Đem tài hoa đua lập nghiệp tiến thân
      Mở lối rộng văn minh cho cuộc sống

      Phố thị khang trang, nhà cao cửa rộng
      Chịu khó làm ăn, đời sống hài hòa
      Trường lớp mở mang, vang tiếng âu ca
      Sau gặt hái, nhà nông chăm hoa quả...

      Bước chân xuống tàu, cố quên tất cả!
      Ngày qua ngày dồn dập cuộc mưu sinh
      Trên xứ người dù được hưởng thanh bình
      Vẫn cảm thấy tâm hồn sao lạc lỏng!

      Bọn khủng bố bỗng dưng gây biến động
      Mã Nhật Tân làm se thắt tim tôi!
      Tết Mậu Thân! Thương Huế thuở xa xôi
      Dân vô tội vạn người cam thảm sát

      Trên xứ lạ, ôi niềm riêng dào dạt
      Và hận lòng càng chất ngất dâng cao
      Ơn tiền nhân từng xây dựng kiếp nào
      Bằng yêu mến, bằng chở che đùm bọc

      Nhớ đất mẹ, thương cội nguồn gia tộc
      Khóc cho người gặp hoạn nạn tai ương
      Khóc cho anh trên đất mẹ vùi xương
      Khóc cho tôi thắt lòng xa cố quốc

      DƯ THỊ DIỄM BUỒN

      XIN GỞI VỀ DTDB THEO ĐỊC CHỈ EMAIL MỚI
      : dtdbuon@sbcglobal.netBÀI GỞI ĐỂ TÙY NGHI
      DTDB

      R
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2011 04:44:13 bởi Viet duong nhan >
       
      #3
        Viet duong nhan

        • Số bài : 6666
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 25.10.2004
        • Nơi: Suối Yêu Thương
        • Trạng thái: offline
        XIN ANH GIỮ TRỌN NIỀM TIN - Thơ Dư Thị Diểm Buồn 02.10.2011 20:41:50 (permalink)
        XIN ANH GIỮ TRỌN NIỀM TIN
        Cảm đề bài “Tâm Sự Người H.O Già”
        của Trang Y Hạ

        Đọc thư anh, nghe muộn phiền thiên hạ!
        Tôi chạnh lòng, xao xác lắm anh ơi!
        Chúng ta lỡ vận! Nên lạc xứ người…
        Sống lây lất, chung nỗi hờn vong quốc!

        Vùng tôi tạm cư tuyết rơi, gió lốc…
        Sáng mờ sương đưa con trẻ đến trường
        Tan sở về, vàng võ ánh đèn đường
        Có bươn chải mới hòa đồng dân Mỹ

        Bão tuyết lạnh lùng… đi cày mệt nghỉ!
        Tám giờ trong sở, tuần lễ năm… ngày
        Tiền nhà, tiền chợ, phải quấy… tiêu xài
        Sách vở, áo quần, các con ăn học…

        Trước mặt chúng không dám than cực nhọc
        Để chúng thảnh thơi sớm tối chuyên cần
        Chăm chỉ học hành, sau khỏe tấm thân
        Không như mẹ cha, nhọc nhằn vất vả…

        Bởi cu-li làm hoài không sao khá…
        Quà cáp thân nhân bịnh, Tết… gởi về
        Phụ giúp những người còn chút tình quê
        Để họ vững tâm bền lòng chống Cộng

        Nước tự do… làm kiếp người quan trọng
        Thiên đàng kẻ già, lý tưởng tuổi thơ…
        Chúng ta giữ lòng, không chút thờ ơ…
        Tạo cháu con vì tiền đồ… dựng nghiệp

        Từ Cộng cưỡng chiếm ba miền nước Việt
        Người Quốc Gia bị chúng bắt cầm giam
        Bao nhiêu gia đình cửa nát nhà tan…
        Chết vượt biên! Chết đày tù cải tạo…

        Nợ nước, tình nhà dù trời giông bão…
        Hạ nắng cháy da, đông lạnh tuyết rơi…
        Vững niềm tin, bởi Chánh nghĩa sáng ngời
        Dưới ngọn Cờ Vàng quyết lòng phục quốc

        Dù đã qua thời thanh xuân tuổi ngọc
        Và ngày thêm sức yếu, trí hao mòn…
        Vẫn gìn giữ lòng bền sắt tươi son
        “Cứu nước Việt, chỉ có người dân Việt!”

        Bã lợi danh! Vốn người đời tha thiết!
        Phè phỡn trở về… ca, hát, vui chơi…
        Tiền, tài, danh vọng, đưa rước gọi mời…
        Lờ cảnh khốn cùng, đói nghèo trước mắt…

        Cụ bán vé số kiếm ăn từng cắc
        Gia đình cô, chú… đến bãi rác bươi…
        Anh, chị… lao nô ở khắp xứ người…
        Em vị thanh niên buôn hương, bán phấn!

        Lắm kẻ về ôm vòng tay ông lớn…
        Tiền dồi dào nhờ bán nước, bán dân…
        Bán tôn nghiêm, bán Chúa, bán Thánh Thần…
        Lưới tuy thưa, nhưng Trời cao có mắt!

        Buồn chi anh? Kẻ trở cờ theo giặc…
        Họ đã quên tình nghĩa, lẫn thủy chung…
        Quên bị giết tiệt, đuỗi tận đường cùng
        Ấm thân phì da, nên quên tất cả!

        Có một điều không thể nào nhòa xóa
        Kiếp nhân sinh, còn lại được bao năm?
        Đạo đức làm người… xâu xé lương tâm!
        Và chồng chất… tuổi xa trời gần đất

        Mỗi độ đông về, tuyết rơi lất phất…
        Có lạnh nào bằng, lạnh buốt trong tim?
        Dù hiếm hoi, chúng ta phải kiếm tìm…
        Những đồng chí một lòng, chung Chánh nghĩa

        Trước dâu bể, phế hưng… càng thấm thía
        Càng bị dầy vò, cay đắng, xót xa…
        Càng vững tâm, nun chí giữ quê cha
        Tạo lớp trẻ thương nhà, yêu đất nước…

        Việt Nam rồi sẽ vãn hồi chung cuộc…
        Hãy giữ tròn niềm tin tưởng nghe anh
        Màu “Cờ vàng sọc đỏ” rợp trời xanh
        Chúng ta mãn nguyện! Tạ từ đất khách…

        Về sống lại bên ruộng vườn, sông rạch
        Nhìn cháu con xây dựng Việt Nam tươi
        Tóc bạc phơ, không thẹn một kiếp đời…
        Cười rung râu trắng, nhớ người đồng chí

        DƯ THỊ DIỄM BUỒN


        R
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.10.2011 01:21:05 bởi Viet duong nhan >
         
        #4
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9