Ông Lão và Hoàng Hôn

Tác giả Bài
Đào Nam Hoà
  • Số bài : 113
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.05.2011
Ông Lão và Hoàng Hôn - 31.05.2011 11:17:23
Ông Lão và Hoàng Hôn
Lâu lắm rồi, ba tôi có đọc bài thơ bằng tiếng Pháp: ông lão và hoàng hôn- vâng , tuổi ông lão là hoàng hôn của cuộc đời và hoàng hôn là lúc sắp kết thúc một ngày

Một ông lão ngồi bên tảng đá, nhìn trời chiều- Ánh tà dương sắp tắt cũng như cuộc đời sắp tắt- Một ngày trôi đi là để ngày khác tiếp nối- còn cuộc đời của chính con người thì sao ? Chẳng ai biết, cho nên tôi vô cùng ngưỡng mộ tư tưởng thật đơn giản mà vĩ đại như 4 câu sau của Bùi Giáng

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi phải đi dù chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian này mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu


chỉ 4 câu đó nếu mà có thời giờ và điều kiện cho phép, người ta có thể tán ra không biết bao nhiêu ý tưởng .
Khi các đệ tử của Khổng Tử hỏi: Thưa thầy, chết rồi người ta đi đâu?
Khổng Tử trả lời : Sống còn chưa biết- huống hồ là chết !

Nói thế quá đơn giản- nhưng không phải vậy- vì có thể đụng chạm nặng nề đến các tư tưởng tôn giáo, nhân loại đã đổ không biết bao nhiêu máu vì các ý thức hệ và tư tưởng tôn giáo- đa số các tôn giáo chính cho rằng có đời sau và sự thưởng phạt, hay có 1 cõi Nát bàn không sanh không diệt không buồn không vui

Nhưng Bùi Giáng , một gã thư sinh thi túy khật khưỡng lại hụych toẹt :

Tôi phải đi dù chưa biết đi đâu

Thâm thúy thật ! Vì các tôn giáo bắt buộc dựa trên cơ sở niềm tin- chứ nếu chắc chắn thì đâu cần niềm tin. Lấy gì để cấm được sự tự do trong tư tưởng nhất là tự do nghi ngờ về những điều đáng ngờ- Nghi ngờ là trưòng học của chân lý- nhưng mà thôi- Bùi Giáng đã nói tiếp- cái lý do mà ông thương tiếc trần gian này mãi mãi chỉ vì ở nơi đây có đủ vui sầu

Công lực ngàn cân mới tung ra chưởng quá hớp như thế
- người ta nói nhiều đến Thiên đàng có đầy đủ Tiên nga xinh đẹp múa hát với những dòng sông ngào ngạt thơm hương hoa trái và hàng tỷ hàng tỷ thứ bồng lai tiên cảnh-
----------------------------------------------------

"Các nhà thần học chỉ lo đến cứu rỗi mà quan tâm rất ít tới hạnh phúc, đến nỗi khi bàn đến tương lai chỉ có thể trỏ cho chúng ta một cảnh thiên đường mơ hồ, và nếu chúng ta hỏi lên Thiên đường con người sẽ làm gì, hạnh phúc trên đó sẽ ra sao? thì họ trả lời bằng những ý đổi rất hoang mang, chẳng hạn trên Thiên đường sẽ có đầy đủ tất cả, có các Thiên Thần ca hát, sống sung sướng không phải làm lụng vất vả.

Tất nhiên, trên Thiên đường phải linh động hơn, hấp dẫn hơn mới lôi cuốn chúng ta bỏ cái kiếp trần này hướng về nó. Dại gì mà bỏ mồi bắt bóng. Khi tôi tới một nơi mà người ta trả lời một cách mơ hồ thì thà tôi ở nhà còn sướng hơn.

Lên được Thiên đường rồi (tất nhiên là phải qua một quá trình rất khó khăn,... gian khổ), chúng ta còn phải gắng sức đạt tới sự toàn thiện nữa không? ( Tôi tin chắc rằng những người tin ở sự tiến bộ, ở sự gắng sức sẽ bảo là có).

Nhưng chúng ta đã toàn thiện rồi mà( có vậy mới được lên Thiên đàng) thì làm sao còn toàn thiện thêm nữa được? Hay là chúng ta sẽ dược ở không và dạo chơi? Nếu vậy thì sao không tập ở không và dạo chơi ngay từ dưới trần này đi ?"
---------------------- ( đọc trên net lâu rồi copy ở đâu không nhớ, xin lỗi tác giả )

Bởi vậy cái vui cái buồn ở ngay chính trần gian này, chính là một thứ Thiên đường thực, tổng diễn tập cho một Thiên đàng nếu có đời sau

Còn quá nhiều để nói về cái vui cái buồn và còn quá ít để hiểu thế nào là sống đủ vui buồn- xin tạm ngưng bằng tư tưởng : - một tiếng khóc chào đời - một giọt lệ của khổ đau và hạnh phúc - một lần đi mãi không ...biết đi về đâu.Thế là đã sống qua một đời người trong ..vũ trụ


Nếu vũ trụ có 1 điều để nói có lẽ đa số chúng ta sẽ trả lời, đó là tình yêu
Nhưng nếu có 2 điều , thì điều thứ hai sẽ là gì ?

Ngày 3 tháng 10 năm 2006
ĐNH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2011 07:14:21 bởi Đào Nam Hoà >