Còn Gì Cho Em - Tản Mạn Đào Nam Hoà

Thay đổi trang: 12345 > | Trang 1 của 5 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 65 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Đào Nam Hoà

  • Số bài : 113
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.05.2011
  • Trạng thái: offline
Còn Gì Cho Em - Tản Mạn Đào Nam Hoà 02.06.2011 08:52:09 (permalink)
Khoảng cách!!

Mỗi khi vào đọc tác phẩm hay thi phẩm nào, điều đầu tiên là tôi không chú ý đến tác giả , không cần biết người đó là ai , trai hay gái, già hay trẻ, làm gì , ở đâu? Mà tôi chỉ chú ý đến nội dung họ muốn nói gì và tôi học được gì nơi họ-

và bài viết của họ có làm lay động con tim tôi hay không
. Bài trên internet không có diện mạo con người, mà chỉ là thông điệp gởi đi từ tâm hồn, mà tâm hồn thì làm gì có tuổi. "Giữa hai chúng ta là một khoảng cách " lâu rồi tôi không nhớ câu đó của ai. Hai cái chai, phải có 1 khoảng cách nào đó, nó mới tồn tại là 2, chứ không có khoảng cách nào thì chỉ là 1

Ngay trong các quan hệ xã hội cũng vậy, luôn có 1 khoảng cách, nhưng theo tôi khoảng cách như thế nào mới là quan trọng. Vợ chồng nếu khoảng cách quá xa sẽ tan vỡ, mà không còn khoảng cách thì cũng không còn thích thú khám phá , sẽ nhàm chán và tan vỡ. Vâng, phải có 1 khoảng cách hợp lý nào đó

Riêng với tôi, tôi học từ 1 Thày, và tôi đồng ý hoàn toàn- Cha là người BẠN LỚN của con và thực tế của tôi là vậy. Tuy là bạn nhưng cha vẫn là cha, con vẫn là con . Đâu ra đó. Nhưng khoảng cách thật gần- một người bạn- điều đó làm cho tôi và cả con tôi hạnh phúc, Một đứa trẻ sẽ thật là khó khăn phải nói hay tâm sự với cha mẹ nó về 1 vấn đề nào đó chẳng hạn, trong khi nó có thể trang trải, tâm sự với bạn bè cả ngày.

Tôi thì coi Internet như người tình không chân dung , nói chuyện là nói như bạn bè, chỉ 1 chút xíu khoảng cách- dĩ nhiên tôi vẫn giữ lịch sự tối thiểu- và thật là thiệt thòi cho tôi nếu ai gọi tôi bằng ....chú, vì chú cháu thì họ chả dám nói gì với nhau, mà thật sự là họ có biết tôi bao tuổi đâu, những bài viết có khi tôi ...gõ lầm hay đổi vài con số, thì làm sao họ biết tuổi thiệt của tôi và ngay cả khi tôi biết 1 phụ nữ hay 1 ông lớn hơn tôi 30 tuổi hay hơn nữa, trên Internet tôi vẫn nói thoải mái như bạn vậy, miễn là họ vẫn làm cho tôi thích nói chuyện với họ

Tôi trò chuyện qua Internet với cả tâm hồn, coi như là góp vào...không gian một chút mây vây.

Bạn nào có đọc truyện Hồn Bướm Mơ Tiên của Khái Hưng chắc còn nhớ,- khi đọc gần cuối truyện tôi gấp sách lại, đoán xem Khái Hưng giải quyết kết cuộc ra sao, cho chú tiểu Lan lấy anh chàng Ngọc hay không , đằng nào cũng khó, xin trích đoạn cuối :
--------------
"Lan tươi cười, ôn tồn bảo bạn:
- Tôi không ngờ Phật giáo đã cảm hóa ông đến như thế! Ngọc vui vẻ:
- Yêu là một luật chung của vạn vật, là bản tính của Phật giáọ Ta yêu nhau, ta yêu nhau trong linh hồn, trong lý tưởng, Phật tổ cũng chẳng cấm đoán đôi ta yêu nhau như thế.
Lan đưa vạt áo lau nước mắt:
- Tôi hiểu ông lắm rồị Tôi xin ông lại nhà kẻo giời sắp tối .
Ngọc vui vẻ:
- Vậy chào Lan ở lại nhé. Ngày khác sẽ gặp nhau ...
Lan nghĩ ngợi nhìn Ngọc, khẽ gật đầu mỉm cười không nóị
Ngọc từ giã Lan, dắt xe đạp xuống đồị
Bây giờ sắc trời dìu dịu, vạn vật như theo tiếng chuông chiều thong thả rời vào quãng êm đềm, tịch mịch.
Lan đứng chắp tay tụng niệm, mắt lờ đờ nhìn xuống con đường đất quanh co, lượn khúc dưới chân đồị
Gió chiều hiu hiu ...
Lá rụng! "
------------------( trích đoạn cuối Hồn Bướm Mơ Tiên của Khái Hưng)

Hai người không lấy nhau mà vẫn yêu nhau trong linh hồn, trong lý tưởng. Ai cấm được, chỉ trừ hai người đó .....
Khái Hưng thật là tài tình , ông giải quyết cái khoảng cách ngang trái của Lan và Ngọc làm chẳng ai phải ...khổ, nhưng mà cũng không ai ....sướng

Nhưng mà tôi chỉ khoái 2 chữ cuối của cuốn truyện lãng mạn Hồn Bướm Mơ Tiên - Lá rụng!

Chả còn khoảng cách nào nữa cả!!?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.10.2011 12:46:15 bởi Đào Nam Hoà >
Tôi mang thế kỷ theo mình
Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

.....
 
#1
    Đào Nam Hoà

    • Số bài : 113
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 23.05.2011
    • Trạng thái: offline
    RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 03.06.2011 12:47:41 (permalink)
                              Từ Một Tiếng Hát

    Một buổi tối,sau khi nghe xong 1 bài do 1 ..ca sỹ nghiệp dư hát , tôi như bị ….chấn động , ngay lập tức tôi vào search tìm kiếm tất cả bài em hát và sau đó tôi như bị một lực rất mạnh cuốn hút- theo luật quán tính tôi đã cố chống trả nhưng càng thêm vô ích và tôi đã bị tiếng hát em mê hoặc-nhưng mà không sao , đầu hàng 1 tiếng hát như em cũng …phải, cũng đáng, mặc dù tôi cũng không phải là kẻ …thiếu bản lãnh


    Từ đó, trong tôi không phải bừng nắng hạ như thơ ……Tố Hữu, mà trong tôi là cả mùa thu trữ tình , lãng mạn , đầy gam màu sắc của bức tranh tuyệt đẹp,

    Tôi cũng không phải là nhà văn như Duyên Anh khi ông viết, không thể cấm được tư tưởng ý nghĩ con người, nếu cấm tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá, ...

    Tôi cũng không có tài như Nhật Trường Trần thiện Thanh chỉ cần đi qua một truông đất là có thể sáng tác bài Biển mặn cực hay- lời lẽ nghe thấm sâu và lắng đọng- còn nhỏ- rất nhỏ thơ ấu mà đã nghe ….muối pha trong lòng- muối mà sao nghe cay sè !!! Độc chiêu !! hay khi ông nhìn Hoa mắc cỡ gai góc xấu hoắc, chả có gì hấp dẫn thế mà ông “ chế biến” ra thành bài Hoa Trinh nữ cực kỳ lãng mạn !

    Tôi chỉ là 1 người …bình thường như bao người , tôi chỉ khác- hơi khác mọi người chút xíu là tôi thích tìm cái vĩ đại trong cái tầm thường nhỏ bé - thế thôi ! nếu cần hơn nữa, thì tôi muốn sáng tạo và đi tìm cái gì đó trong cuộc đời vô lý và phi lý này

    Cứu cánh của con nguời phải chăng là sự toàn thiện và hạnh phúc- vâng hỏi tức là đã có câu trả lời –

    Theo tôi, sự toàn thiện là chiến lược lớn của đời người- vì chúng ta không phải là Thánh nên chúng ta cần sự toàn thiện – không chính xác lắm- cần hướng về sự toàn thiện, thế nhưng sự toàn thiện chỉ có ý nghiã, khi chúng ta có hạnh phúc – và chiến lược hạnh phúc, mới chính là kim chỉ nam xuyên suốt của tất cả mọi nguời-

    Tôi chưa thấy trên đời này, có ai làm việc gì đó mà không vì hạnh phúc ! Mà hạnh phúc thì có thật hay chỉ là ảo ảnh- tôi vẫn đang đi tìm câu trả lời – tôi thấy hồ nghi tất cả- thiên đường chỉ có thực là thiên đường đã mất- hạnh phúc chỉ là cái bóng của chính nó ! vân vân và vân vân


    Dù sao tôi cũng phải công nhận 1 thực tại- có quá nhiều ảo ảnh mà đem lại hạnh phúc thật và cũng có nhiều hạnh phúc ảo không thể không đến từ ảo ảnh ! Bạn lý giải sao nếu không có một sức mạnh kinh khủng thật sự, một tình yêu tuyệt đối -tất nhiên điều này tạo ra hạnh phúc thật – thì làm sao có những kẻ dám …..ôm bom tự sát !

    Tiếng hát là một rung động cơ học, nghiã là nó có thực, bản chất của âm thanh là những sóng lan toả trong không gian và truyền tới tai người nghe- qua tiếng hát trình bày một bài hát nào đó, nó tạo cho ngưòi ta cảm giác êm đềm , thích thú, phấn chấn thậm chí cả phẫn nộ …Vâng tiếng hát tạo được chút hạnh phúc thực và cả hạnh phúc ảo, tuy dầu khó có thể có định nghiã nào đầy đủ và chính xác hạnh phúc là gì !

    Vâng tiếng hát là 1 khả năng, khả năng nâng cao văn hoá con người .., một người không biết âm nhạc chút nào thì quê mùa quá, …

    Tôi là 1 người ..quê mùa, nhưng nghe em hát, tôi cảm thấy như được xoa dịu những dằn vặt đắng cay , như đuợc tìm về của những ngọt ngào hạnh phúc, như chống trả được những bất hạnh bao vây tứ phiá, và cũng qua tiếng hát nồng nàn- say mê -rung cảm của em, tôi lại được thấy mình cũng ….rung cảm -say mê -nồng nàn và thêm cả …chút chờ đợi - đợi chờ giữa chợ đời để được nghe em tiếng em vang lên …

    Không thể phủ nhận, chất giọng của 1 tiếng hát phải đến từ bẩm sinh, nhưng chưa đủ, nếu chưa từng trải qua những thăng trầm hỉ nộ của cuộc đời cùng với sự tập luyện và nỗi đam mê thì khó mà có thể diễn cảm và truyền đạt thành công 1 bài nhạc

    Làm thơ thì phải có hồn và chất thơ- viết văn thì cần sự bay bổng thoát ý ,…điện ảnh có ngôn ngữ riêng của điện ảnh ….
    Nhưng mà riêng âm nhạc lại cần sự tổng hợp của các chất liệu mới có thể tạo thành …..nhưng chưa đủ mà phải cần đến giọng ca của người ca sĩ để chuyển tải đến ngưòi nghe- và tiếng hát là phương tiện đưa tâm hồn con người bay bổng thanh thoát- lâng lâng -bâng khuâng- man mác thậm chí có người ghiền tiếng hát nào đó như ghiền ma túy vậy

    Lâu rồi, lúc tôi còn nghèo …..không rớt mồng tơi ( không có lấy gì rớt ), nhà làm gì có máy nghe nhạc, một bữa tôi đi ngang xóm nhỏ, bỗng trong 1 nhà phát ra tiếng ca sĩ Khánh Ly và nhạc Trịnh - chết tui rồi- cơn ghiền tui lên rồi- không thể cưỡng lại được, tôi dừng xe lại nghe gần chục bài- và tôi cứ lấp ló trước cửa nhà người ta như thằng ăn trộm, bỗng trong nhà có cô con gái đi ra, cô ta ngó tôi như là con ……..quái vật, chời ơi ! cô đẹp ơi là đẹp! Quá wê, tôi đành lủi thủi biến mất .

    Tôi đâu biết em là ai, làm gì, ở đâu, mà chỉ biết mỗi lần nghe em hát, tôi lại có cảm tưởng như có người đồng hành trong cuộc sống, cho tôi thêm mạnh mẽ giữa bóng tối của đêm dày, và cho tôi quên đi phút chốc những lao nhọc của cuộc mưu sinh-tiếng hát em đã lấp đi phần nào khoảng trống bơ vơ tâm hồn của ốc đảo hoang vu cô đơn của tôi trong biển đời huyên náo ….và tôi đã gọi tiếng hát em là "tiếng hát say cảm".

    Xin em lúc nào buồn hay lúc vui cũng được, chả sao cả, hãy lượm vài viên đá (khoảng …2 Kg) và ném ( cái đùng  ) xuống bờ hồ tạo chút sóng lan toả và rung động lên trên mặt nước

    Cảm ơn em đã cất tiếng hát  giữa cuộc đời vốn đầy rẫy bất hạnh khổ đau, nhưng rất thiếu hạnh phúc (và cả thiếu ..tiền nữa )

    Nhớ nhé, thỉnh thoảng hãy ném xuống vài viên đá cuội ….(cẩn thận , coi chừng …trúng đầu tôi đó nhá heheheh   )
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2011 00:20:29 bởi Đào Nam Hoà >
    Tôi mang thế kỷ theo mình
    Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

    .....
     
    #2
      Đào Nam Hoà

      • Số bài : 113
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 23.05.2011
      • Trạng thái: offline
      RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 04.06.2011 00:34:19 (permalink)
                           Khổ và Khóc

      Hôm nay ngoài trời không nắng cũng không mưa, nói thiệt, nên tôi cũng không vui không buồn, nãy giờ uống 3 , 4 ly nước lạnh ( hết tiền mua trà rồi..) mà gõ mãi chả ra câu cú nào, khổ thiệt ...Uả, ai làm mình khổ vậy ta?

      Thôi thì mình tự độc thoại vậy, thường thì người ta tự làm khổ mình nhiều hơn. Thấy con hàng xóm giỏi hơn con mình : khổ. Thấy thằng bạn có chiếc xe mới đắt tiền: khổ. Thấy vợ ...hàng xóm đẹp hơn vợ mình : Khổ ( thỉnh thoảng còn ....dòm trộm nữa cơ chứ ..) nhưng mà đối với tôi, đại loại những "chiện" như vậy KHÔNG ĐỦ SỨC LÀM CHO TÔI KHỔ.

      Thiên hạ có câu : Ở đời có 4 cái ngu, làm mai gánh nợ vác cu cầm chầu, nhưng mà tôi thấy vậy cũng chưa ngu bằng tôi, ai đi tán tỉnh 1 em gái mà nói :"anh yêu em", cô nhìn tôi 1 chút rồi phán :" Anh xạo quá" , thế là tôi mất cô ...rồi tôi thất tình,

      Tôi bỏ cả ăn sáng ( chỉ ăn hai bữa chính sớm chiều thôi), bỏ cả ngủ trưa, lang thang ra bờ sông Biên Hoà ngắm hoa trôi và mây bay, tôi quên hết trời đất, lúc quay ra ....mất chiếc xe đạp, còn nỗi niềm nào đau xé hơn, tôi nào phải gỗ đá gì ...

      Nhưng chiện tôi thất tình cũng không lâu, không làm cho tôi phải khóc, tôi nói thiệt không hà, bởi vì 1 năm sau, thằng em tôi thất tình, con bồ nó bỏ nó, theo 1 thằng công an nhiều tiền hơn, cả ngày nó nằm dí trên gác ....khóc, cuối cùng tôi phải dùng ....dụ kế :" Xuống đi Thành, chị, ( tức là vợ tôi) hôm nay nấu bún bò Huế nè" Một lát thấy cu cậu lót tót bò xuống, bộ mặt đau khổ nhưng vẫn còn tâm hồn ăn uống. Sau này tôi mới hiểu thật ra khóc được là liều thuốc tốt nhất,

      Khi còn nhỏ, việc khóc là chiện thường, không biết tôi không còn khóc từ lúc nào, chỉ biết là khi lớn lên một chút, không gì có thể làm tôi khóc cho ..tôi  được. Ngày tôi cầm quyết định của Trường Viễn Thông trả về điạ phương với lý do vì nhu cầu mới, ( vì con em những người không có quyền công dân không được học đại học, nếu học ra trường cũng không được phân công ), tôi cho là buồn nhất vì mất cả tương lai của cả một đời người sau bao năm học hành vất vả,

      Trường Viễn Thông lúc ấy không có tiếng bằng trường Phú Thọ, nhưng hơn cái là ra trường nhà nước phân công ngay, thi vào không phải là dễ, toàn quốc chỉ tuyển 70 ( 20 cho vô tuyến, 30 cho điện thoại và 20 cho bưu chính) và tú tài phải đậu từ bình thứ trở lên, nghiã là toàn cao thủ cả, ra trường lương lại rất cao vì là ngành tự trị,

      Ngày tôi cầm tờ quyết định trả về địa phương, trên chuyến xe lửa từ Sài gòn về Biên Hoà, đi ngang cầu Bình Triệu, tôi ...suýt nhảy cầu rồi ...nhát quá lại thôi, nhưng vẫn không khóc được, giá mà khóc được thì đỡ biết mấy

      Rồi trầy trật lắm sau 3 năm ngồi mòn mấy cái quần xà lỏn để ở nhà đan khay rổ, tôi được cử làm kế toán trưởng HTX, 9 năm ròng. Xuất thân từ 1 thằng học sinh bước qua làm về chuyện tiền bạc, tôi hoàn toàn trong sạch, đến nỗi tài sản sau 9 năm chỉ 1 có 1 bộ đồ lành, mấy bộ vá và 1 chiếc xe đạp, lúc đó tôi làm sao mà hiểu được, nhiều người thèm cái ghế ngồi của tôi, vì họ có thể hái ra tiền. Chính tôi là người đầu tiên đào tạo tay nghề cho hơn 200 Xã viên và biết bao mồ hôi, công sức xây dựng, cho nên bao tình cảm của tôi gắn bó và gởi cả vào HTX .

      Đùng 1 cái- 1 buổi trưa sau khi ra quán ăn ổ bánh mỳ và ly trà đá ghi sổ ( 100% ,không ghi sổ mới là lạ) khi vào làm, 1 nhân viên UBND vào đưa cho Chủ nhiệm HTX cái quyết định của Chủ tịch UBND, ông đọc xong không nói gì cả, lẳng lặng đưa cho tôi, nội dung tờ quyết định là UBND điều tôi về làm Phó ban Thông tin văn hoá Phường!

      Trước đó ít năm, chị tôi cũng đã làm Trưởng ban TTVH, nên tôi biết,có lẽ không còn gì chán hơn làm TTVH, lại chết 1 tương lai nữa rồi, không phải tôi tiếc cái ghế Kế toán truởng mà tiếc cho cái tình cảm bao Xã viên ( phần đông là gái...) dành cho tôi, tức quá, tôi ngồi xuống bàn làm việc, không phải để làm việc mà là để viết, tức quá, tôi viết vậy thôi, đó là lần đầu tiên tôi viết liền 12 trang giấy học trò trong 2 giờ đồng hồ, nhưng mà ....tôi vẫn không khóc nổi cho bản thân mình!!!


      Một chuyện nhỏ nữa để chứng mình là tôi rất là khó ...khóc cho bản thân mình

      Khi làm Kế toán trưởng HTX , tôi còn kiêm thêm 1 số chức vụ khác nhưng chỉ có danh mà thôi, dù vậy tôi vẫn khoái ( nói thiệt), trong số kiêm nhiệm tôi được bầu vào BCH Chi đoàn Phường. Một bữa, Bí thư chi đoàn bệnh, Phó Bí thư đi vắng, tôi chủ trì cuộc họp thường kỳ Chi đoàn. Vạn là Phó đồn Công an mới học khoá Chấp pháp về, tương lai rực rỡ, vì còn trẻ, gia đình thế lực ...Tuy là Phó Công an Phường, nhưng Vạn vẫn là Đoàn viên trong chi đoàn tôi và vì là Phó Công an nên hắn rất hống hách, không coi ai lớn nhỏ ra gì,

      Cuộc họp gần tan, Vạn mới vào hội trường, tôi đang tổng kết buổi họp, thấy hắn vào, tôi ngưng nói, nhìn về phiá Vạn và nói:
      - Sao đồng chí đi trễ quá vậy?
      Hắn nói to:
      - Trễ chút nhằm nhò gì

      Tôi không nhịn nổi nữa, nói:

      - Các đồng chí thấy đó, đ/c Vạn tỏ ra xem thường kỷ luật đoàn, xem thường tổ chức, thường xuyên vắng họp và đi trễ và không đóng đoàn phí ...

      Cả hội trường đổ dồn mọi cặp mắt nhìn về phiá Vạn. Mặt hắn đỏ lên, đứng dậy bỏ hội trường ra về, ngang chỗ tôi hắn lẩm bẩm:
      - muốn chơi thì tao chơi
      Mấy ngày sau, một buổi sáng tôi đạp xe lên HTX làm việc, ngang qua đồn công an phường, còn cách mấy mét, Vạn từ trong, xô cổng bước ra, chặn đầu xe tôi lại:
      - ĐM, mày chơi tao huh, mày biết mày là ai hông?

      Thực sự , hồi đó Đoàn viên Thanh Niên cũng dăm bảy loại, loại có tương lai sáng chói còn gọi là hạt giống để mùa sau, sẽ vào Đảng rồi lãnh đạo cao, còn loại đoàn viên như tôi chỉ là thứ đoàn viên kết nạp cho có, muôn đời không bao giờ được kết nạp Đảng, vì là con sỹ quan Miền Nam!

      Tôi trả lời:
      - Có sao thì tôi nói vậy ....

      Nhưng hầu như Vạn đâu cần nghe tôi nói nữa, hắn tiến lại phiá tôi, ngay cú đầu tiên hắn tung ra cú đá quay vồng cầu của môn Thái cực đạo, cú đá thật đẹp như đang biểu diễn trên sân khấu! Bốp - 1 tiếng to vang lên, hắn giỏi võ thật, nguyên cái gót chân hắn trúng mặt tôi,

      Tôi văng ra khỏi xe, hắn dí theo lôi đầu tôi dậy, dọng 2, 3 cái nữa vào mặt, kiểu như dọng bao cát vì tôi có chống trả gì đâu --Bốp- Bốp, nhưng nhớ nhất là cái .....cùi chỏ mà hắn cuối cùng huých vào mặt tôi, trời ơi tôi có cảm tưởng như 1 cái búa sắt vậy. Lúc đó, có 5 thằng như tôi cũng không chống nổi, hắn to cao bự và biết nhiều võ... Môi mắt tôi sưng phồng, té lăn quay 2 , 3 vòng xuống mương, máu ra ướt cả áo, chỉ có đôi mắt là vẫn ....ráo hoảnh, chả có giọt nước nào!! Tôi vẫn không khóc được cho tôi!

      (Nếu bạn đọc thấy đủ thì xin cứ dừng ở đây, còn tôi thì vẫn nhớ và ...gõ tiếp)....


      Sau đó,Tôi không lên HTX làm việc mà ghé vào UBND nơi có văn phòng Chi đoàn.  Bí thư chi đoàn và vài nhân viên UB ra hỏi tôi chuyện gì xảy ra, tôi kể sơ lại rồi họ dìu tôi qua trạm xá, rửa vết thương, ai cũng suýt xoà thương hại tôi. Lát sau tôi nói với Mạnh là Bí thư CĐ:
      - ý kiến của Mạnh sao?

      Ý tôi hỏi là nên thưa gởi hay trình bày với cấp trên ra sao, thì Mạnh ngần ngừ 1 chút rồi đáp:
      - Thôi bỏ đi, tôi còn không dám đụng tới thằng đó, chọc ổ kiến lửa chắc hổng nổi, thế lực nó mạnh lắm, còn ông có 1 mình thân cô thế cô .....

      Tức kinh khủng, tôi không còn gì để nói, Bí thư chi đoàn mà hèn nhát không dám bênh vực đoàn viên cuả mình đã đành, mà cũng không dám nói nên lẽ phải.

      Tôi vào HTX với cái mặt sưng vù và dấu máu còn loang trên quần áo, mấy nhân viên của tôi chạy ra, có người đã bật rơi nước mắt ngay tại chỗ ....xót thương người.... hiền mà phải ...sa vào bầy o­ng tổ kiến....

      Ông Chủ nhiệm HTX già của tôi cũng chỉ hỏi vài câu , rồi không nói gì .

      Tôi ngạc nhiên, ít ra là ổng phải bảo tôi phải nghỉ việc về nhà tịnh dưỡng, vì với vết thương như vậy làm sao có thể làm việc bình thường đưọc.

      Tức quá, tôi tỉnh bơ, mở tủ lấy hồ sơ ra làm việc. Buổi chiều, tôi nghỉ ở nhà, không thèm báo Chủ nhiệm
      Nhà tôi lúc này chỉ còn mình tôi ở, vì toàn bộ anh chị em đã như bầy chim tan đàn xẻ nghé, mỗi người 1 nơi kiếm sống

      Tôi ghé tiệm tạp hoá, mua 1 xấp giấy caro khổ lớn ( chắc lớn hơn cỡ A4 bên Mỹ bây giờ 1 chút), và nhìn qua bên đường thấy xe bánh mỳ, lòng tôi ...rạo rực, mà ôi không đủ tiền, chỉ còn vài đồng mua gói .....bánh tằm ( thứ khoai mỳ nạo ra, ép lại, cắt nhỏ như con điả, cho màu xanh đỏ vào ...)

      Nếu biết trước, tuần trước tôi ...dại gì mà dắt người yêu đi ăn uống, có thêm mấy cô bạn nữa, .....hao quá, làm tôi gần sạch túi ....

      Về nhà là tôi ....viết ngay lập tức. Gởi 5 cơ quan cấp trên, lá đơn 3 mặt giấy caro, nghiã là tổng cộng 15 tờ. Bạn tin hông, tôi viết liền tù tì, từ 1 giờ chiều cho tới 6 giờ sáng hôm sau tức 18 tiếng ( gần như vô địch ....thế giới), tôi quên hẳn vết thương, không thấy đau chút nào.

      Cái khó nhất không phải là nội dung lá đơn , mà là tôi phải viết chữ cho thật đẹp, tôi đặt mình vào điạ vị người đọc, chữ mà như gà bới ai thèm đọc, mà chữ tôi thì ....như gà bới thiệt, thế mới .....đắng cay. Gần như tôi phải ...gò từng chữ, từng câu, suốt đêm trôi qua nhanh chóng, Có lẽ sức tôi hơi yếu, sau ...18 tiếng ngồi viết, tôi nằm vật ra ngủ ly bì

      Hôm sau tôi bỏ vào phong bì dán tem gởi đi, thế thôi, không mấy hy vọng sẽ có kết quả. Xin bạn đọc đọc kỹ, là không mấy hy vọng nha, chứ hoàn toàn không hy vọng thì gởi làm gì hehe

      1 tuần trôi qua nhanh chóng, vết thương tôi cũng gần lành hẳn ( may quá không gãy cái răng nào, cũng còn....hơi đẹp trai như ngày trước). Rồi buổi chiều, giờ làm việc, 1 nhân viên Bưu điện ghé cổng gọi nhân viên HTX của tôi ra nhận thơ. Cô vào đưa cho tôi, không phải là thơ, mà là 1 tấm card cứng, giấy trắng, ngoài các tiêu đề bình thường, góc trái có 1 ngôi sao đỏ, bên dưới là dòng chữ : Phó Bí thư Tỉnh Ủy, dưới cùng ký tên Nguyễn Năm Ngân, (bạn nào ở Biên Hoà  đều biết tên ông này,)

      Rất tiếc tôi không còn giữ được tấm card đó, nhưng 29 năm sau, tôi vẫn nhớ gần như nguyên vẹn, vì nội dung tấm card viết tay chỉ có mấy dòng thôi:
      Gởi Đ/c Hoà
      Tình uỷ đã nhận được thư của Đ/c, sẽ cho điều tra và xác minh. Hoan nghênh tinh thần đấu tranh dũng cảm của Đ/c-
      Ký tên ...
      Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được tấm card, mà đặc biệt có hình ngôi sao đỏ góc trái, biểu hiệu của 1 quan chức cao cấp

      2 tuần nữa trôi qua, ngày nào cũng ... u như kỹ, y như cũ. Thường buổi trưa tôi không về nhà mà ghé hàng quán ăn bậy bạ, khi thì ổ bánh mỳ, khi diã bánh cuốn, khi tô cháo ...gà, bữa đó tôi vừa vào quán quen, mới kéo ghế ngồi chưa kịp gọi, thì cô con gái chủ quán ( nhỏ hơn tôi vài tuổi, thỉnh thoảng cô hay cười cười với tôi nhất là những khi tới tháng tôi thanh toán sạch sẽ tiền ...ghi sổ, ( thiệt 100%), chạy lại hỏi tôi:
      - Anh hay gì chưa?
      - Chuyện gì vậy?
      - Sáng nay anh Vạn đang uống cà fê ở quán em, 1 lát có 1 xe công an tới đậu trước cửa, anh Vạn vội đứng bỏ chạy, 4 ông công an rượt theo, bắt được và còng tay đem lên xe ...
      - uả mà sao lại bắt ảnh? Tôi hỏi thiệt tình
      - Em đâu có biết
      Chiều tôi ghé UBND, gặp Chủ tịch Phường, ông nói:
      - Hoà hay rồi huh, thằng Vạn bị bắt theo lệnh của CA thành phố, họ đã điều tra xác minh vụ nó đánh Hoà rồi

      Trời đất không phải như quay cuồng mà đang ...đứng yên, tôi cũng đứng yên ...thưởng thức, không ngờ kết quả thắng lợi quá đà, xa hơn nhiều lần hy vọng khi tôi mới gởi đơn, lúc đó tôi nghĩ cùng lắm là Vạn chỉ bị khiển trách hay cảnh cáo là cùng
      Chủ tịch Phường nói tiếp:
      - Không phải chỉ 1 vụ thằng Vạn đánh Hoà, còn rất nhiều vụ khác thằng Vạn ỷ thế ỷ quyền làm bậy, mà không ai dám thưa, nhưng cũng tới tai cấp trên, nhân Hoà làm đơn thưa, họ "làm" luôn thể

      Chiều hôm đó, tôi ghé ngay nhà người yêu, báo cáo kết quả, tôi thấy mắt em long lanh, lạ quá, người khóc là tôi mới phải chứ!



      Chưa hết, 1 tuần sau, tôi được biết Vạn bị sa thải khỏi ngành, cho về nhà nghe đâu ở mãi Bạc Liêu, đuổi gà cho ....mẹ vì hắn chưa có vợ .
      Nghe tin đó, tôi càng không ngờ hắn bị kỷ luật đến như vậy,

      Tôi như người vừa trả được món nợ ...ân oán giang hồ, hay một mối hận thiên thu, lòng tôi ...hơi sung sướng, nhưng tôi lại hối hận, tôi nghĩ giá mà hắn chỉ bị cảnh cáo, tước thi đua hay cùng lắm là giáng cấp, là tôi mãn nguyện rồi, chứ sa thải như thế là đánh mất đi cả 1 tương lai tươi sáng của một  con người, cũng như tôi, ngày trước vì thời cuộc 30.4 đã mất tất cả.

      Nhưng rồi tôi lại ....tự an ủi tôi, thôi thế cũng được chứ không để hắn luồn sâu leo cao thì còn có thể gây biết bao tai ương cho người khác.

      Xin bạn đọc thông cảm, tôi hoàn toàn không muốn nói hay đề cao về cái "TÔI", hay ho gì ,nhưng trong hầu hết các tùy bút , tôi vẫn phải dùng chữ đó, vì tôi là nhân chứng sống và là người trong cuộc

      Đến bây giờ 29 năm sau tôi không thể nhớ hết đã viết những gì trong 5 lá đơn thưa đó, nhưng chắc chắn, nếu dùng sức mạnh, thì 10 thằng yếu xìu như tôi cũng không bắt nổi Vạn, vì hắn to bự giỏi võ, ...chỉ nhờ có cây bút và 18 giờ ngồi viết liên tiếp.

      Đào Nam Hoà


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2011 00:20:55 bởi Đào Nam Hoà >
      Tôi mang thế kỷ theo mình
      Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

      .....
       
      #3
        Đào Nam Hoà

        • Số bài : 113
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 23.05.2011
        • Trạng thái: offline
        RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 10.06.2011 05:54:59 (permalink)
                                   May và Vui

        Xin bạn đọc thông cảm nếu tôi có làm mỏi mắt bạn trẻ 
        (Tứ hải giai huynh đệ - Lớn là lớn tuổi, tóc bạc chỉ là dấu hiệu của nhiều tuổi chứ chưa hẳn là...đã trưởng thành....ngưòi sinh trước người sinh sau, vậy thôi, đâu có nghiã là hơn nhau, Hoà cũng...còn...gõ tốt lắm muh, chưa...lụm khụm lắm đâu, cứ coi nhau như huynh đệ là hay hơn
        Anh em bốn biển là nhà
        Người dưng khác họ gọi là anh em)

        Trước năm tôi 30 tuổi, tập thơ duy nhất mà tôi có trọn vẹn mượn từ cô bạn lớp 11 năm 1971, đó là tập thơ "Điêu tàn" của Chế Lan Viên, còn hầu như sách báo rất hạn chế. Mấy chục năm qua mà vẫn còn nhớ hết bài : Một ngày biếc thị thành ta rời bỏ- Quay về xem non nước giống dân Hời........

        Trên mảnh đất khô cằn đá sỏi, lấy gì nuôi dưỡng để có thể trở thành những "cây đại thụ", nhân tài như lá muà thu là vậy, tài năng không phải sớm nở tối tàn, mà là chả bao giờ nở cả!

        Lúc đó học triết lớp 12, tôi ngưỡng mộ Immanuel Kant, Nietzsche ...( mấy chục năm mà còn viết đúng chính tả là đủ biết tôi thích mấy ổng như thế nào, hồi đó tôi ....chưa mê gái ....lúc trước viết 1 chút cũng sợ đụng chạm, chứ lúc này tôi nghĩ sao viết vậy, quyền tự do tư tưởng mà) nhà tôi tới 12 anh em, lấy tiền đâu mà mua sách.

        Rồi tôi biết Victor Hugo, Anatole France ... và nhất là Leon Tolstoi ( hiện ông là ...thần tượng của tôi sau nhiều thần tượng đã sụp đổ ), nhưng cũng chả bao giờ có khả năng mua mấy cuốn đóSau khi VN đổi mới, kinh tế có khá hơn, tôi mới có thể thỉnh thoảng mua vài cuốn sách cũ, vài bản nhạc để tập đàn cổ điển ...nhưng cũng vẫn rất ít .

        Với lại tính tôi hay ...bông đùa với chính tôi, tôi đã có lần kể với các bạn, tôi mới lãnh lương lúc đó có 50$ mà dắt đại cô bạn gái vào nhà hàng ăn uống, cổ dắt theo quá chừng bạn, lúc tính tiền cô thu ngân đưa cái hoá đơn 49$, hú viá ....cảm ơn ...Thượng đế, (như vậy tiền đâu mà mua sách hehehe), nhưng mà hông sao,

         tôi quan niệm cho ...gái ăn cũng như cho ....Thượng đế vay vậy, mấy cô gái đó sẽ trả cho tôi cái hạnh phúc thật, mấy cổ sẽ nói tôi là ...rộng rãi,vì tôi rất ghét ai nói tôi là "kẹo" , là "Trùm sò", là cheap. Đó cũng là hạnh phúc phải hông các bạn,

        Nhắc tới ...Thưọng đế, dĩ nhiên làm sao tôi biết gì về ...Ổng, bao nhiêu vĩ nhân, nhà bác học còn chưa biết huống hồ là tôi, nhưng nhiều lần đàm đạo với bạn bè, họ hỏi tôi là có tin rằng có Thượng Đế hay không? Tôi cho rằng chúng ta tin có hay không, là chúng ta tin theo người khác, chứ ít khi tự quyết định, thường thường ông bà mình có đạo gì thì con cháu theo đạo nấy.

        Hồi ...12 tuổi, tôi hỏi ba tôi :
        - Ba, có Chúa thiệt không Ba?

        Ba tôi đang đọc báo, ngạc nhiên nhìn tôi hơi lâu, vì ông biết tính tôi, nói cái gì là phải chứng minh tôi mới chịu, chứ nói khơi khơi là tôi hỏi tới. Ba tôi ...khôn quá,

        Ông trả lời:

        - Ba không biết là có Chúa thực hay không, nhưng ....kinh nghiệm cho Ba biết rằng có Chuá

        Câu trả lời của ổng là tôi ...cụt hứng chả biết hỏi thêm gì nữa, ổng dựa vào ....kinh nghiệm thì còn gì mà hỏi, ổng ....đàn áp tư tưởng tôi bằng sự từng trải của đời người, mà tôi thì lúc đó nhỏ ...như con thỏ con, còn thích tắm mưa, thả diều, đá dế, bắn bi, ...

        Còn bây giờ Ba tôi đã đi xa, không còn ...ăn uống trên đời này nữa, tôi cũng chưa có dịp để nói với Ba về ý nghĩ của tôi về Thượng Đế, tôi không còn lệ thuộc nhiều và tôi có quyền tự do chọn lựa theo tư tưởng của bất cứ ai. Tất cả những gì bạn có hiện tại là bạn đã được kế thừa, chỉ có 1 số ít thiên tài mới sáng chế, phát minh và chúng ta may mắn được hưởng thụ trong khi các Vị đó bỏ cả cuộc đời hy sinh lao khổ, nhưng họ khổ là vì họ là thiên tài, họ có khả năng làm việc lớn, chứ tôi với bạn ngồi suy nghĩ ...30 năm cũng không tự tìm ra định lý Pythagore

        Bạn thử nghĩ xem, trước ông Isaac Newton, đã có khoảng 50 tỷ người nhìn thấy quả táo rơi, mà đâu có ai hỏi rằng, tại sao nó lại rơi xuống đất, mà không "rơi" lên trời- chỉ có một mình ông Newton hỏi và tự trả lời mà thôi,

        bây giờ học sinh tiểu học cũng biết vì sao quả táo lại rơi xuống đất, lớn lên tí nữa thì biết muốn thoát khỏi sức hút quả đất phải cần có 1 phi thuyền bay với vận tốc cấp 3 ( nếu tôi nhớ không lầm hình như là 14 Km/giây).

        Một vấn đề "nhỏ xíu" dễ ợt như sức hút quả đất mà chúng ta không tự tìm ra ( tất nhiên nếu không có ông Newton cũng sẽ có ông khác thôi) thì những chuyện lớn lao làm sao tự chúng ta ....bơi nổi. Mấy tay giang hồ đánh đấm chỉ có cái lỳ đòn thôi, chứ đánh sao lại mấy ông võ sư, mà mấy ông võ sư cũng đâu tự biết võ , phải đi học lại từ các võ đường

        Nếu mà giả sử Ba tôi vẫn còn ...ăn tiền già của chính phủ, hay một ngày nào tôi gặp lại Ba tôi ở 1 nơi nào đó ..mà bàn về chuyện Thượng Đế, tôi sẽ cho Ba tôi biết, - bây giờ thì con theo ông ...Bertrand Russell ....lý do đơn giản là tên ông này dễ viết dễ nhớ ít nhất là đối với con (hơi phải… dối lòng, nếu bạn nào để ý, tên ông này không dễ viết hơn Hugo, Newton …, nhưng tôi thích ông là vì… chuyện khác, có dịp mới nói được hehe)

        Trở lại, tùy bút mà viết gì chả được heheh, tôi nói may cho tôi và cho cả con tôi là sao?Là nhờ có ...Internet, chỉ cần click vài cái là tôi có thể ngập lặn trong ....vũng lầy thơ ca hay biển khơi bão táp của văn học, quá đã vì .....free, chả tốn 1 xu, mặc dù biết đi vào thi ca hay văn chương là đi vào xứ sở của lưu đày cô độc,

        Bây giờ số nguời " đọc và viết" rất ít, hầu hết chỉ thích "nghe và nhìn" , hồi xưa thì năm mơ tôi cũng không nhìn thấy mặt mũi ông nào, bà nào đẹp xấu ra sao, còn lúc này thỉnh thoảng tôi có vào mấy trang web có người đẹp,ôi trời ở đâu mà nhiều quá, ngồi một hồi mắt mũi hoa cả lên, cô nào cũng như cô nào, chả còn thấy gì, phải đứng lên mở tủ lạnh may ra còn lon ....bò húc


        Cũng nhờ Internet mà tôi có thể giải toả stress những lúc căng thẳng vì ...vợ la không chịu clean nhà....nhưng nó cũng làm tôi khốn khổ và say đắm và nhất là bị GHIỀN, như thời còn trẻ khát khao rạo rực một cô gái nào đó.

        Còn con tôi may mắn là sao? Hồi trước từ Biên Hoà phải leo xe Traction Citroen đen xì hôi hám chật cứng về tới Sài gòn, lang thang mãi mới kiến được mấy bài đàn guitar, rồi về tự học, mà các bạn biết rồi đó, học nhạc mà không được nghe cũng như bữa ăn không cơm mà chỉ có rau, nghiã là thiếu thốn và không đủ chất .

        Tự học 1 bài đàn guitar có khi cả tháng trời, ngồi muốn cong cái lưng tôm, rồi tình cờ nghe Radio, thấy mình đàn ...không giống ai

        Giờ thì con tôi cũng phải tự học ...Piano, tiền đâu mà đi học thầy , thiệt 100%, với lại ít nhiều nó cũng phải gian khổ ....giống ba nó chứ- Không gian khổ thì chiến công không oanh liệt- mà cháu tự học rất thoải mái, cháu có thể chơi Chopin, Beethoven, Tchaikovsky,... mở Youtube hay nhiều trang khác, cháu nghe cho THẤM cái hồn của bài nhạc, rồi bắt đầu... tự học, thỉnh thoảng chỗ nào khó, cháu hỏi tôi, tôi ....cũng bí, ( may quá tôi có quen 1 anh bạn master Piano, anh thỉnh thoảng ghé chơi và truyền vài chiêu cũng như nói cháu


        biết chỗ nào diễn tấu chưa đạt)

        Tôi lúc nào ...buồn, lại có chữ buồn nữa, không biết tôi đã gõ chữ buồn này đến vạn lần chưa, tôi bảo cháu chơi vài bài cho ba đỡ buồn, (mẹ cháu không thích nhạc cổ điển lắm cũng phải rán nghe, ) , những lúc đó tôi biết rằng mình đang có hạnh phúc, cái mà tôi vẫn cho là ảo ảo thực thực, dĩ nhiên là tôi ...vui

        Tôi vui vì ngày xưa bao gian khổ cay đắng và ....lang thang tôi mới kiếm được một bài đàn hay nghe 1 bài cổ điển, còn con tôi bây giờ nó chưa bao giờ mua một bản đàn nào cả, vậy mà nhà có cả mấy trăm bài, cháu không cần ...trộm cắp gì ( giống tôi hehehe) mà chỉ cần click con chuột mấy cái rồi in ra, chả tốn xu nào- cảm ơn Internet

        Nhưng như vậy cũng chưa vui bằng, mấy người bạn tôi tới chơi, họ nói:- Ở nguyên cái quận DuPage này, chưa thấy ai, cha hát con đệm đàn

        Tôi không biết họ nói chơi hay ..giỡn, chuyện cha hát con đệm đàn bình thường thôi, mà họ ngạc nhiên là vì, hình như ít có ai ....già ( can đảm lắm mới dám gõ chữ đó hehe) như tôi mà cứ hát những bài như :Như cánh vạc bay ( TCS ) hay Hẹn Hò ( PD) và thỉnh thoảng còn đọc và làm thơ tình lâm ly bi đát,

        mặc dù bây giờ nhìn mấy phụ nữ tôi thấy ai cũng như ai. Ai cũng đẹp tuyệt vời cả ....( Hình như tôi vẫn còn...trẻ....)

        ĐNH tháng 5/2011
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2011 20:55:51 bởi Đào Nam Hoà >
        Tôi mang thế kỷ theo mình
        Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

        .....
         
        #4
          Đào Nam Hoà

          • Số bài : 113
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 23.05.2011
          • Trạng thái: offline
          RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 12.06.2011 04:32:32 (permalink)
                   Viết cho Nắng

          "Khi em đi ta chỉ còn vô thức
          Lại lang thang lang thang vẫn lang thang
          Biết về đâu cơn sóng biển ngỡ ngàng
          Sao vết phỏng siêu hình đau hết mức"  ....

          Người ta định nghiã vô thức là gì? - Là những gì ngoài tiềm thức và ý thức

          Nói vậy chẳng khác nào định nghiã cái nhà là những cái gì ....không phải cái nhà- nói nghe huề vốn ...

          Chỉ có tâm hồn ..khổ sai mới làm cho tôi phỏng, một vết phỏng siêu hình không phải do thực nghiệm , lý trí hay  bản năng , mà từ những hạt bụi xa mờ duy nhiên cộng thêm bao loang lở. Vết nhức, mỗi ngày một khám phá, một khác biệt,

          nhiều người viết thường hay hư cấu  không thực tế nếu không nói là bịa đặt, tôi không chống điều đó, nhưng tôi không cho nó vào lời văn của tôi-
          thế thôi

          Jean Valjean người tù khổ sai, trong Les Miserable của đại văn hào Victor Hugo, cuối cùng cũng đi về cõi vĩnh hằng có hậu, chết trong vòng tay yêu thương của Cosette

          "Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người, còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh; khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự tha hoá của đàn ông vì bán sức lao động, sự sa đoạ của đàn bà vì miếng cơm manh áo, sự cằn cỗi của trẻ nhỏ vì tối tăm thất học còn chưa được giải quyết; khi ở một số nơi đời sống còn ngạt thở; nói khác đi và trên quan điểm rộng hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đau khổ còn tồn tại thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích." (trích trong Những người khốn khổ của Victor Hugo )

          Nhưng thưa ông, còn bao triệu người cũng dũng cảm như ông mà không có hậu, sự ngẫu nhiên nào sẽ giải thoát cho họ còn là tương lai xa vời , ...đấu tranh, trình độ sản xuất, thể chế dân chủ, sự thay đổi tâm sinh lý con người, cũng không loại trừ một thay đổi từ một hành tinh nào đó xảy đến cho điạ cầu , không ai biết , và cũng xin đừng quả quyết ..

          Tôi thì lúc nào cũng nghi ngờ ...có khi không ngoại tình thể xác mà ngoại tình tư tưởng, tôi chấp nhận, em cứ ngoại tình tư tưởng đi, đỡ hơn 1000 lần ....tư tưởng nó sẽ thay đổi, rồi thần tượng nào trong em trong tôi cũng sẽ phải tan rã và sụp
          đổ hehehe

          Tôi thao thức không phải vì suy tư hay tương tư tình ái thời trai mới lớn, cũng chả sợ hãi gì cả, sự sợ hãi là thảm hoạ lớn nhất của thế kỷ chúng ta, mà  không ngủ được vì ....tiếng sóng vô thức cứ ì ầm ngày đêm, vì tiếng côn trùng của tiềm thức cứ âm oa đe doạ , vì bóng ma tự hữu trong aỏ giác cứ chập chờn...ban đêm chỉ cần một gì đó đồng hành là  khoái rồi, hồi xưa, là tiếng chuông đồng hồ cứ 15 phút là nó gõ một khúc Ave Maria...nó không ngủ giống tôi và tôi có người bạn khuya trung thành, ngay cả tiếng con thạch sùng thỉnh thoảng tặc lưỡi cũng làm tôi biết nó cũng chưa ngủ....    

          Bây giờ thay vào đó là những đồng hồ điện tử câm như bóng tối, nhà không có một con ruồi hay con muỗi để mà ngó cho vui, vậy đâm ra buồn và ..thao thứccảm ơn em đã hiểu mà tôi thì chả biết gì về em,( cũng không biết là em có .....chồng hay chưa nữa, nguy hiểm quá  !!! heheh )-----------------------------------------------------

          Nắng  viết :"Những vần thơ như vẫn còn thao thức
          Chợt thấy mình hồn sao mãi đi hoang
          Bóng thời gian qua đi thật vội vàng
          Mà "vết phỏng siêu hình" còn in dấu ."-------------------------------------

          Cảm ơn em, em có tài thiệt, thơ riêng của em đã hay, nhưng mà ở mấy câu thơ trên, em nhái giọng mà tôi cứ tưởng là tôi viết, ( cũng như Hoài Linh có tài mới nhái đưọc giọng Tuấn Ngọc vậy ....hehehe)

          "một chút dí dỏm pha với ít giọt đắng"

          em ví von hay quá, cũng như một chút đường pha với chanh thêm tí đá làm cho những ngày nắng hạ đang về trong như ..Pha Lê

          Lời em, tôi sẽ giữ để cho tôi vẫn là tôi , không nhầm với ai được, những ngón tay tôi gõ không phải từ những sợ hãi, e dè, dè dặt, mà từ trái tim yêu thuơng, can đảm, trắc ẩn, hy vọng, thành thật, nếu phải ..xạo, tôi sẽ xạo kiểu Bác sĩ nói dối bệnh nhân,

          -không sao đâu,bệnh của ông bà cứ nằm tịnh dưỡng là khỏi thôi,

          nói xạo vậy có thể có tội, mà tột nhẹ hều, vì nói xạo là để biến cái xạo thành sức mạnh,  để dâng biếu cái tốt cho tha nhân !!

          Mong em vẫn còn đâu đó, trong lằn ranh sợi chỉ mong manh của tiềm thức và vô thức, để cho tôi còn nhớ và viết như những lời của em gởi từ tiền kiếp
          ...

          Em cứ đến gần tôi hơn, rồi lại xa rồi lại gần , như những hoàng hôn để bình minh trở lại, trở lại đến lúc nào, ai mà biết ??

          Ngày mai sẽ ra sao, có còn ai nhớ đến mình không?Rồi đây mình sẽ ra sao thì đã có câu trả lời đúng 100%, không ai có thể thoát hay chối cãi được, trước hay sau thôi ( người 100, kẻ 90... )

          Còn ai nghĩ đến mình không nữa cũng có câu trả lời luôn rồi !! Sẽ không ai còn nghĩ đến mình nữa,
          vì họ cũng ...như mình thôi. giỏi lắm là 100 có lẻ, lúc đó họ không nghĩ mà sẽ ...gặp lại nói chiện ...nợ nần dzới họ, ai thiếu thì tôi nhớ lắm, chứ thiếu ai thì hay quên ....có nhắc cứ như ...giả điếc !!

          ĐNH thứ bảy tháng 6 /11/11
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2011 21:03:37 bởi Đào Nam Hoà >
          Tôi mang thế kỷ theo mình
          Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

          .....
           
          #5
            Đào Nam Hoà

            • Số bài : 113
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 23.05.2011
            • Trạng thái: offline
            RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 14.06.2011 02:22:42 (permalink)
                  Lá thư cất giữ
            ( đã...thất lạc )
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2011 14:46:03 bởi Đào Nam Hoà >
            Tôi mang thế kỷ theo mình
            Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

            .....
             
            #6
              Đào Nam Hoà

              • Số bài : 113
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 23.05.2011
              • Trạng thái: offline
              RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 18.06.2011 00:13:24 (permalink)
              Quà Father's Day


              Hồi còn ở VN , hầu như ít ai "chơi " ngày Father's Day,làm như ngày ấy của ngoại quốc chứ VN không có ngày ấy, tương tự như Mỹ nó có ngày ThanksGiving mà VN thì không
              Qua Mỹ, mấy năm đầu, nhà tôi cũng chả có gì là Father's Day, bình thường thôi, cũng ..cơm , cháo, rau muống,

              Bữa có ông bạn trong hãng "phe" :
              - Năm nay Father's Day con nó tặng cho cái đồng hồ
              Tôi mới để ý nhìn và hỏi:
              - Wow, đẹp quá, nhiêu dzậy anh?
              - 3,800 !
              - Trời anh nói cái gì?   3,800 lận , trỏng nó có cái gì mà mắc quá vậy?

              Ông hơi hãnh diện rồi đáp:
              - Tôi cũng đâu có biết, nghe nói là của Thụy Sỹ, dây và mặt kiếng không bao giờ trầy, lúc nào cũng như mới, bảo hành 5 năm  ..

              Chiều thứ 5, còn 2 ngày nữa tới Father's Day, trước bữa tối,  tôi phải chấp hành lệnh của bx là rửa rau xà lách xoong, để bả chiên thịt bò xong là bỏ lên trên, chúng tôi chuẩn bị cơm chiều,
               
              Ở VN tôi sướng hơn, đi làm về nằm dài lưng trên salon, đọc báo, nghe nhạc,chơi giỡn với con…kệ vợ tôi lúi húi một mình dưới bếp, hôm nào lãnh lương là về chưa tới cổng, tôi bấm còi inh ỏi, vợ tôi phải lăng xăng ra mở cổng đón tôi vào, ( bữa khác thì tự xuống xe mà mở ), làm bộ rờ rờ cái túi, tôi lên giọng:
              - có gì ăn không ? ngày nào em cũng cứ rau muống với trứng, chán quá

              Vợ tôi xịu mặt xuống, nói :
              - anh coi, lương 2 vợ chồng mình bao nhiêu mà anh nói vậy, anh chán em hay chán ăn ???

              Cha, coi bộ đối phương phản công nguy hiểm, tôi trấn áp tiếp:
              - Sao, cái gì, than hông có tiền huh, mới lãnh lương đây nè

              Mặt vợ tôi tươi lại như hoa đang héo được tưới nước !
              Cầm tiền tôi đưa, vợ tôi vừa chạy vào nhà thay đồ vừa nói :
              - Anh ở nhà trông con, em chạy ra chợ mua thêm miếng thịt bò, làm  món nữa

              Phải vậy chứ, !!
               
              Còn giờ ở Mỹ, hễ giờ cơm là tôi phải chấp hành ,lúc thì nhặt rau, khi lau cái bàn, không mấy lúc được nhàn! Đúng là số con ….người!  Có bạn nào đang cười tôi thì phải?
              Xin thưa  là nói thiệt 100%- chỉ trừ có con trâu và ngựa là phải làm việc thôi, còn đâu có con nào phải làm việc, từ con mèo, con chó, con chim , con nai…tất cả đều nhởn nhơ rong chơi quên ngày tháng chả phải làm việc gì !
              Bữa ăn tối đã chuẩn bị xong, tôi nói lớn vào phòng con:
              - Ra ăn cơm nè , con
              Con tôi, mở cửa phòng bước ra, trên tay cầm tấm check, tiến lại tôi và nói hơi lớn tiếng ( giống tôi..):
              - Ba, ngày Father's Day con tặng Ba

              Tôi ngạc nhiên ( cũng hơi khoái  ):
              -Con đang đi học, chưa đi làm, ở đâu ra cái check này?
              - Tháng 3 vừa qua con làm tổ bầu cử của quận đó, Ba nhớ chưa, một ngày họ trả con 160$
              - À, ba nhớ rồi, năm ngoái tháng 11 con cũng làm tổ bầu cử
              - Lần đó cũng 160$, mà con đưa mẹ rồi

              Tôi nhận tấm check, nhìn thẳng vào mặt thằng bé, rồi nói:
              - Ba cảm ơn con, không phải ba chê, nhưng 160$ đối với Ba không lớn chút nào ,nếu không nói là chả nhằm nhò gì.



              Nói xong tôi cầm tấm check đưa cho mẹ cháu . Dĩ nhiên là mẹ cháu cười cười.

              Thằng bé không nói gì nữa, quay ra, ngồi vào cây đàn Piano, thế là bữa ăn tối của gia đình ngưng lại.

              Im lặng nhưng mà không phải im lặng thở dài, chán chết.

              Trong không gian im …như ngày mùng 1 Tết lúc 7 giờ sáng, tiếng đàn piano vang lên, hiểu ý thiệt, vâng bài June của Tchaikovsky nghe đã làm sao, khúc đầu chậm, như cứa từ từ vào tim, giai điệu thiệt là buồn , buồn ơi là buồn,kế tiếp là khúc rộn rã, như có gì xao động đột xuất, dồn dập ….rồi ngưng lặng tới 2 phách, hình như là 1, mà cháu kéo tới 2, rồi tiếng đàn lại vang lên nhẹ mà sắc như nhát dao nhọn, buồn như trăm năm tình yêu vẫn chảy về với biển… nhớ.! Cuối bài, nốt nhạc được lập đi lập lại, oh, …hết rồi huh, tôi hoảng hốt :
               
              - Làm ơn chơi lại lần nữa đi con !
               
              Thằng bé, không trả lời, không nói gì, tập trung lần nữa, bữa ăn của 2 cha con tôi lúc này không phải là cơm gạo…
              Hơn 10 phút trôi qua, vợ tôi chịu không nổi,lên tiếng:
              - Hết lần này thôi nha, cơm nước nguội hết rồi.
              Giá mà không phải giờ cơm, chắc tôi phải yêu cầu thắng bé đàn ít nhất cũng 4 tới 6 lần, có điều làm tôi thích nhất là chính cháu cũng thích được yêu cầu - Tôi yêu cầu và cháu được yêu cầu.

              Có bạn đang hỏi tôi, vậy sao không  mở youtube mà nghe, nghe hằng chục, hằng trăm lần thoải mái hơn không?
              Không bạn ạ,  nghe chính con tôi "oánh"  mới đã, đã  hơn 100 lần kể cả nghe Yundi Li chơi, cũng như chỉ cần rờ bàn tay …già …nổi gân xanh nhưng thực của vợ tôi, vẫn đã hơn nhìn mấy cô hoa hậu mặc Bikini ưỡn tới lui trên truyền hình hay Internet ….
              Món quà ngày Father's Day của tôi đó !
              - Ba cảm ơn, thôi ăn cơm, con
              - Con cũng cảm ơn Ba, vì Ba cho con những cái, mà chính Ba  không có
               
              ĐNH
              June 17,2011
               
               
               
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.07.2011 14:01:36 bởi Đào Nam Hoà >
              Tôi mang thế kỷ theo mình
              Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

              .....
               
              #7
                Đào Nam Hoà

                • Số bài : 113
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 23.05.2011
                • Trạng thái: offline
                RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 24.06.2011 10:06:54 (permalink)
                        Lang Thang Vòm Trời

                09 Jun 2011, 10:26

                Nghe dữ dội hén- Đọc mấy ông văn sĩ viết hay quá, tự biết mình không có khả năng, có ngồi viết 50 năm cũng không bằng, tôi thề là sẽ không gõ nữa, ai mà tin lời thề thì tôi cho là người đó ....cả tin tôi- Phải nghi ngờ một chút chứ ...

                Hồi xưa,lúc chưa biết yêu đương gái gung, tôi có nhiều thời giờ đọc sách, lúc đó, đầu óc còn trẻ, quá khoẻ, một ngày phải kéo dài tới 35 tiếng mới đủ cho tôi đọc và làm tôi mệt, nhiều khi đọc xong, tôi thấy nhiều truyện ( không phải chuyện hay chiện) nhảm nhí quá.

                Tôi không có ý định chê bất kỳ ai, ngu sao chê, vào quán phở ăn mà chê phở dở là chủ quán nó oánh cho thấy ...mẹ ( xin lỗi) , khen thì OK, ai chẳng có cái tôi vĩ đại, một trong những cái vĩ đại nhất là cái "tôi",

                nhiều truyện đọc xong làm tôi mê mẩn, thẫn thờ như vừa mất ...mấy chục đồng, nhiều truyện đưa tôi vào thế giới mới nào đó làm đắm say, vừa ăn vừa đọc ngấu nghiến như chết đói vớ được mẫu bánh mỳ , tôi cũng đọc Z28 rồi khoảng 30 cuốn nghiã là gần hết của tác giả Người thứ 8, đọc Duyên Anh khoảng 20 cuốn , tôi mê ông này lắm, có thời ông là thần tượng của tôi,nhưng không lâu ông đã sụp đổ cũng chính trong tôi, cực đoan như ông sẽ không kết quả và hơi thiếu thực tế,

                rồi Mai Thảo , rồi Người Khăn Trắng ( lúc đó thấy truyện hay giờ thấy ...chả có gì, phí thời giờ), rồi Quỳnh Dao với Mùa thu lá bay làm tôi ...bay suốt đêm tới sáng, mẹ tôi tắt đèn thì tôi soi đèn pin, đâu vào đó hihi... rồi thơ của mấy ông Nguyên Sa, Xuân Diệu, Huy Cận, Từ Kế Tường, Trần dạ Từ, Tô Thuỳ Yên, .....( nhiều lắm nhớ gì nổi) sau này tôi có đọc Nguyễn Mạnh Tuấn mà tôi cho là khá nhất trong các nhà văn CS với tư duy khá mới, khi đọc tôi không phân biệt đâu là QG hay CS , thế mới khách quan, quan trọng là họ nói cái gì đúng hay sai, hay hay dở

                Thế giới này không có vũ trụ bất biến, nó chỉ có trong con mắt của bạn, bạn nhìn sao, thì thấy nó vậy, mắt tốt thì thấy 1,000 vì sao, mắt mờ như tôi chỉ thấy có 2, 3 vì sao sáng( trong đó có vợ tôi ...) chân lý cũng vậy, nó chạy tùm lum, cái chân muh, lúc nhà này mai nhà nọ, mốt vào quán trọ, khách sạn, có ...Trời mới biết

                Thượng Đế cũng không bất biến, chả lẽ Ông chỉ tạo có một bầu trời nay hay sao, có một thì phải có hai có ba, nghe hơp lý hơn chứ, bạn cũng như tôi, có lẽ ghét ai cho cái gì một lần, ít ra cũng vài ba lần, tình ái cũng vậy....càng nhiều càng ...thèm, một lần ai muh chịu- bạn có thấy dễ hiểu và đồng ý hông??

                Đọc nhiều Ông cao siêu quá, tôi hơi ngán thôi, có gì đâu , đọc đi đọc lại, đọc thật chậm từ từ sẽ thấm hiểu, mưa lâu thấm đất là vậy, năm 35 tuổi,tuổi sung nhất, đọc cuốn Trăm Năm Cô Đơn của đại văn hào Gabriel Garcia Marquez của Colombia --( nếu nhớ không lầm, muốn chính xác bây giờ quá dễ, click vài cái google search, nhưng mà tôi rất ít click vì click xong là quên mất tiêu, có sai xin bạn đọc sửa dùm, đa tạ)-- chả hiểu gì, nhất là về đời sống miền nam Mỹ vô cùng xa lạ, truyện lại quá dài,

                buổi trưa sau làm việc vào quán, ăn bánh mỳ vừa đọc vừa suy nghĩ, cô con gái bà chủ quán cứ nhìn tôi cười cười, ...hình như cô thích tôi, kệ, tôi cứ đọc ( hơi uổng....)

                Sau này, già rồi mới biết internet, cũng có đọc qua Kinh ...Coran, Những vần thơ qủy Satan của Salman Rushdie ( vợ ông là phái nữ yếu đuối chịu hông nổi áp lực quá lâu và tàn bạo của phe cực đoan Hồi Giáo nên phải ly dị, còn ông, tôi ...xin lỗi, hơi chê ông, việc gì mà phải lên tiếng xin lỗi, làm như mình có lỗi mong được tụi nó ..ân xá, mà ông lỗi gì ?? Ông đã ở trong bóng tối mấy chục năm rồi, đã có MI6 của Anh bảo vệ ông rồi, ở thêm ....vài chục năm nữa có sao, tụi Hồi giáo chứ có phải CIA đâu mà truy tìm ông nổi, CIA thì tôi ....hơi sợ đó, cỡ Bin Laden chỉ mất hơn 10 năm là xuống ...biển, tụi CIA chẳng qua nó nhiều tiền ...

                Tự do tư tưởng muh, xúc phạm tới Thánh Allah ư? Xin thưa chẳng phải mình ông đâu ạ, trước ông có bao nhiêu người đã và đang làm việc ấy rồi , bộ ông không biết Nietzsche đã nói sao " Phải giết Thượng Đế mới có siêu nhân xuất hiện"

                Đọc Nietzsche, tôi nghe như có tiếng sấm sét rền vang khủng khiếp nổ bên tai, tưởng ông là Thiên lôi đang giáng xuống đầu địa cầu nhát búa cực đại, Trời ơi !! ông đả phá tất cả hệ thống triết học và luân lý cổ điển- Ông to gan thiệt- mà ông có phải xin lỗi ai đâu- trái lại có thời đã có cả triệu người mê ông.

                Đọc Nietzsche, tôi thấy có lẽ vì ông sinh sau những người Neanderthal mấy chục ngàn năm, nên ông ...khôn hơn, trí tuệ hơn, rất nhiều người cùng thời không hiểu ông, tôi cũng không hiểu ông luôn, nhưng hy vọng là sau vài ....ngàn năm nữa, khi những khu rừng rậm đuợc khai phá thêm, người ta sẽ hiểu

                Đọc Nietzsche tôi bỗng giật mình, chết tui rồi, bao nhiêu năm nay, mình là nô lệ cho chính mình và tất cả những gì không phải là mình,( trong đó có vợ mình...),không - phải thoát ra- phải là chính mình, đừng tự lừa gạt mình hòng mưu cầu sự ích kỷ, cũng đừng an phận nín thở qua sông, vâng, không nô lệ nào nhục nhã bằng nô lệ tinh thần !!!!!!!

                Vâng, học Nietchzsche là phải đạp đổ ...ngay cả thần tượng của mình mà đi về miền miên viễn, phải gạt Thượng đế qua một bên, phải xua Thánh thần đi chỗ khác- bạn dám làm không, dám nuốt viên thuốc cực đắng đó không, có như thế, tôi mới về được với tôi, là chính chủ thể tôi (và ...với cô bồ cũ không cho dzợ biết )

                Lời ông vẫn vang mãi trong bộ nhớ nhỏ bé ngu dại của tôi ( hy vọng trên thế giới cũng còn dăm người nhớ Ông) "Anh đã đi con đường từ giun lên làm người, nhưng vẫn còn rất nhiều giun dế trong anh. Xưa kia, anh là khỉ, và ngày nay, loài người vẫn còn khỉ hơn bất cứ con khỉ nào." Nghe ....rùng rợn mà quá đã ! Quá khoái ! Quá sướng!

                Vâng thêm một lần nữa, lời ông vẫn còn ghim xuyên qua đầu tôi,những của cải qúy báu của nhân loại là tôi phải dán chặt vào trán, dù tôi cũng chỉ hơi hơi khoái một chút về thuyết hiện sinh của Jean Paul Sartre, Albert Camus.....nói một cách tổng quát ..
                Nói vậy chắc có bạn đang cho là tôi hoàn toàn ủng hộ Nietzsche, không đâu, ông cũng có rất nhiều điểm tôi cần xem lại, một con sông hay thác nước dù chảy mạnh đến mấy, đẹp đến mấy, sẽ chỉ tàn phá bào mòn những nơi nó đi qua trong tự nhiên, nhờ con người biết lợi dụng làm nên đập nước tạo thuỷ điện, cải tạo thiên nhiên, biến sức mạnh thành giá trị nhân bản,....

                Nếu cứ nói về Nietzsche không thôi, tôi e ...phải uống thêm mấy viên Tylenol nữa ...Qua khác chút ....
                ( bạn nào không thích thì khỏi chờ, còn bạn nào vẫn chưa vừa ý, tôi sẽ gõ nữa khi có thời giờ, bây giờ thì phải đi nấu mì gói ...hết gạo mấy hôm nay.... )
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2012 15:14:44 bởi Đào Nam Hoà >
                Tôi mang thế kỷ theo mình
                Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                .....
                 
                #8
                  Đào Nam Hoà

                  • Số bài : 113
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 23.05.2011
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 28.06.2011 14:24:42 (permalink)
                                                           Từ Chén Cơm Thừa

                  Trúng tuyển trường Cao Đẳng Viễn Thông Quốc Gia, tôi lần đầu vào Sài Gòn trọ học, khó khăn lắm ba mẹ tôi mới cho tôi đủ số tiền tối thiểu để ăn uống hàng ngày, học xong buổi sáng, là tôi tìm ngay quán cơm dọc đường kêu diã cơm,cơm dọc đuờng là những quán, cắm chiếc dù lớn ngay viả hè, chiếm lòng lề đường, bán xong , buổi tối thu lại, vì thế phải nói là giá bình dân mà ăn cũng được, cũng chỉ gọi là tạm no, vì sức đang lớn, chứ thật ra là phải 2 diã mới đủ,

                  Buổi trưa đó, khi tôi mới ăn, một cô gái đi chiếc Honda leo lề chạy thẳng vào quán cơm gần chỗ chủ quán làm như có bà con gì đó ,thay vì đậu dưới lòng đường như bao nguời khác, cô tháo găng tay, cởi mũ và kiếng bỏ vào giỏ rồi treo lên tay xe, cô đi vào nói nhỏ với bà chủ quán điều gì , rồi đi tìm chỗ ngồi. Quán lúc này đông nghẹt, các bàn đều có 4 người nên cô chỉ có thể chọn ngồi cùng bàn với tôi hay bàn gần đó cũng có 1 người, quán lề đường người xa lạ ăn chung là chuyện thường vì chật và ít bàn, không như các quán lớn hay cửa hàng.

                  Cô nhìn 1 chút rồi tiến tới bàn tôi, có lẽ cô thấy vẻ mặt của tôi ...hiền lành tuy ăn mặc hơi lam lũ, cô vén chiếc áo dài rồi thản nhiên ngồi xuống ghế, chờ đợi quán đem cơm ra, lúc này tôi mới để ý, thật là ....may cho tôi, cô quá đẹp !!

                  Tôi không thể tả cô như những nhà văn khác, khuôn mặt trái xoan, mắt bồ câu to tròn, mái tóc chấm lưng ...vì tả như vậy chính tôi cũng không hình dung ra người đẹp như thế nào ,mà chỉ có thể nói là tới lúc đó tôi chưa từng thấy ai đẹp như cô.

                  Diã cơm được cô bé giúp việc quán mang ra, diã cơm thịt kho hột vịt nóng hổi còn bốc khói. Cô chậm rãi ăn, nhưng chưa tới nửa diã thì ngưng rồi kêu 1 chai xá xị, cô ăn rất gọn, trái hột vịt và vài miếng thịt còn nguyên cũng như cơm, hầu như chưa đụng tới, không như những người khác thường trộn diã cơm rồi mới ăn, xong cô đứng dậy đi về phiá chủ quán trả tiền.

                  Khi tôi thấy chiếc lưng cô vừa quay đi, chiếc áo dài xanh tha thướt nổi bật giữa trời nắng. Lúc đó tôi đang tính kêu thêm chén cơm, vì với tuổi sinh viên như tôi lúc ấy, diã cơm thường không đủ no.

                  Trong 1/10 giây suy nghĩ, tôi vốn nghĩ nhanh nên đôi lúc cũng sai lầm, tôi thấy tội gì mà không "sang" nửa diã cơm gọn ghẽ còn lại của cô qua diã cơm heo xào dưa cải đã gần hết của tôi, -thứ nhất là tôi đâu có ăn xin,- thứ hai mấy người ngồi chung quanh tôi lúc này toàn là nam sinh viên, nghèo khổ như tôi mới ăn cơm bụi, có nhìn thấy chẳng nhằm nhò gì - thứ ba là tôi tiết kiệm được 10 đồng cho chén cơm thêm...

                  thường khi khách ăn không hết , quán đổ vào 1 cái thùng để cho heo, bất quá tôi chỉ bớt của con heo hơn 1 chén cơm, Với lại nhìn cô là tôi đã có …cảm tình, nên đuợc ăn thừa của cô cũng chấp nhận. Thế là khi cô đang trả tiền, tôi thản nhiên cầm diã cơm của cô gạt qua diã tôi.

                  Đúng lúc những hạt cơm cuối cùng từ diã của cô sang diã tôi, cô chợt quay lại. Nếu tôi là đứa bé ăn xin mà làm động tác đó là bình thường, nhưng rõ ràng ăn mặc đeo mắt kính như tôi là sinh viên,...Quán không lớn, khoảng cách không xa lắm, đủ để tôi thấy khuôn mặt cô đỏ bừng lên rồi vội quay đi với đôi mắt cũng đỏ hoe .. ngấn lệ

                  Y như người đang ăn trộm bị bắt quả tang, tôi hết sức lúng túng, chỉ muốn độn thổ,nhưng làm sao bấy giờ chả lẽ đổ lại, thế nên tôi cứ cúi đầu gượng gạo ăn hết diã cơm. Ăn xong tôi kêu tính tiền,bà chủ quán bước gần đến tôi và nói:
                  - Có người trả tiền cho cậu rồi, nó là cháu ruột tôi đó.
                  Tôi toan hỏi ai vậy, nhưng rồi chỉ cảm ơn bà chủ quán và bước ra.

                  Đạp xe trở lại trường để ngủ, tôi như người mất hồn, chưa bao giờ tôi lại cảm thấy xấu hổ như vậy, nỗi ân hận ăn chén cơm thừa cứ dằn vặt tôi suốt buổi trưa ấy .

                  Tôi không vào lớp ngủ như những trưa khác, mà thẫn thờ dựng xe trước cái bốt nhỏ làm bằng gỗ dựng ngay trước cổng trường, bốt này dành cho bác lao công ngồi gác, buổi trưa nên bác đã về cái quán nhỏ sau trường cũng là nhà bác để ăn cơm.
                  Tôi vào ngồi trong đó, đưa đôi mắt ...buồn rượi nhìn không định hướng, trường Viễn Thông Bưu chính nằm ngay ngã ba đường Phan đình Phùng và cuối Phạm đăng Hưng , xe cộ chỉ lưu thông một chiều, ngay góc đường là nhà thờ Đa kao. Lúc này có lẽ điều mà tôi mong ước nhất là đừng gặi lại cô gái lúc nãy, xấu hổ tủi thân đến dường nào.

                  Bỗng mắt tôi hoa lên ( không phải vì đói như buổi sáng gần tan học) vì từ xa đường PĐH, chiếc xe Honda đang từ từ chạy tới, trên xe là cô gái mặc áo dài xanh. Tôi lúc đó không biết làm gì cứ ngồi như pho tượng, cô tiến vào trường, tất nhiên là phải đi qua bốt gác, tiếng máy xe nổ nhe nhẹ,cô dừng xe lại rồi hơi nhoẻn miệng cười, hồn viá tôi như lên mây..cô hỏi tôi:
                  -ủa , bạn học ở trường này hay sao mà ngồi đây.
                  - tôi mới học năm đầu Viễn Thông
                  Ngưng lại một chút tôi nói như phân trần và cảm ơn người đã trả tiền cơm.
                  -lúc nãy ở quán cơm ...
                  Ngay lập tức cô ngắt lời;
                  - Nhắc chuyện ấy làm gì, bỏ đi.
                  Tôi cảm thấy gánh nặng nhẹ bớt vì cô gái không nhìn tôi dưới con mắt khinh dễ mà ngược lại có vẻ thông cảm và 1 chút thiện cảm
                  Tôi nghĩ cô cũng học trường này nên hỏi:
                  - Bạn cũng học trường này và đang vào lớp ngủ trưa ?
                  - Uh, Nhiên ( cô gái xưng tên với tôi ) học năm thứ 2 Bưu Chính, mọi khi về nhà, nhưng hôm nay có chút chuyện tính ghé con nhỏ bạn, chắc giờ nó đang ở trong lớp.
                  Không nghe rõ tên nên tôi hỏi :
                  -Bạn tên Duyên ?
                  -không, Nhiên, Nguyễn thị Tự Nhiên nghiã là không khách sáo.

                  Học năm thứ 2 nghiã là hơn tôi 2 tuổi, Thấy cô cởi mở , tôi quên mất chuyện chén cơm thừa, tôi nói:
                  - Mình tên Hòa, ...Đào Nam Hoà, thôi bạn vào đi.
                  Lại nhoẻn miệng cười cô gái nhìn tôi rồi nói:
                  - Hoà ngồi chơi, Nhiên đi nhen.

                  Cô đi rồi, tôi dắt xe vào, thay vì mọi khi để xe dãy cho SV Viễn Thông thì tôi lại chạy qua dãy dành cho Bưu Chính, tôi quan sát thấy chiếc xe Honda của cô gái khi nãy và vài chiếc xe khác của những sinh viên ăn cơm xong vào lớp ngủ, chờ học giờ chiều, tôi dựng xe rồi ngồi 1 ghế đá gần đấy, dưới hàng cây cổ thụ to cao rợp mát .

                  Tôi đang ngồi suy nghĩ, bỗng lại giật mình, khi từ dãy lớp Nhiên xuất hiện đi về phiá dãy xe.Tôi đoán là Nhiên đã gặp bạn xong và ra về, Thấy tôi ngồi, Nhiên thản nhiên bước lại,ngồi không xa cũng không gần, vén tà áo dài, để chiếc cặp lên đùi, im lặng 1 lúc , không ai nói lời nào. Tôi mở lời hỏi 1 câu mà đã biết câu trả lời:
                  - Nhiên gặp bạn chưa
                  - Rồi, sao Hoà không vào lớp ngủ đi
                  - Tự nhiên hôm nay thấy khó ngủ, mà thường ngày Hoà cũng ít ngủ trưa, thường là đọc sách.

                  Thấy tôi có cuốn sách cuả Jean Paul Satre để gần chỗ ngồi, Nhiên hỏi:
                  - Hoà cũng đọc sách Jean Paul Satre?
                  "Cũng" đọc nghiã là Nhiên đã đọc, tôi nói
                  - Thấy ngưòi ta nói về thuyệt hiện sinh nên mượn thằng bạn đọc để khi cần có cái nói chuyện,
                  Nhiên cười:
                  -Hoà có lối nói chuyện nghe ngồ ngộ.
                  Tôi không hiểu ý Nhiên nên nói:
                  - Hoà mượn thật mà, chứ đâu có tiền mua.
                  Nhiên lại gạt ngang:
                  - Đừng nói tiền bạc, không cần phải nói chuyện ấy, khi nào cần, Hoà có thể mượn sách, nhà Nhiên cũng có khá nhiều.
                  Tôi hỏi:
                  - Nhiên thích đọc loại sách nào.
                  - Nhiều loại, kiểu đọc để có cái nói chuyện khi cần giống Hoà ấy mà.
                  Rồi Nhiên lại khẽ cười, thấy Nhiên khôi hài và cởi mở, câu chuyện tự dưng mỗi lúc sôi nổi hơn như thể là chúng tôi quen nhau từ lâu lắm rồi
                  Nhiên hỏi tôi:
                  - Cuốn sách nào mà Hoà thích nhất?
                  - Notre Dame de Paris.
                  - Còn bản nhạc?
                  - Như "cánh vạc bay" và "hẹn hò"
                  - Chắc Hoà biết câu: hãy cho tôi biết bạn thích cuốn sách nào tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là người như thế nào?
                  - Biết, vậy theo Nhiên , Hoà là người như thế nào
                  - Lãng mạn, quá lãng mạn
                  - còn Nhiên thích cuốn nào và bản nhạc nào?
                  - Sách thì thích cuốn Les Miserables và Mùa thu lá bay, còn nhạc thì thích bài "Cành hoa trắng" và "Người đi qua đời tôi"
                  - Tại sao Nhiên lại thích bài Người đi qua đời tôi?
                  - Chắc Hoà biết câu mở đầu, Người đi qua đời tôi trong những chiều đông buồn, nhưng mà Nhiên cảm thấy bài đó lúc nào cũng buồn ngay cả khi hát trong những ngày hạ gắt nắng.
                  Ngưng 1 chút Nhiên tiếp:
                  - vậy theo Hoà, Nhiên thuộc loại người nào?
                  - Lãng mạn và đầy thương cảm.
                  Nhiên hỏi tôi:
                  - Hoà biết đàn chứ?
                  - Biết, cũng võ vẽ được mấy bài guitar cho có với người ta, còn Nhiên?
                  - Nhiên cũng vậy, cũng biết chút ít.
                  Tôi hơi ngạc nhiên:
                  - Nhiên biết chơi guitar.
                  - Không, Piano.

                  Phải là nhà giàu có lắm mới học Piano nên đến lúc này tôi nhìn kỹ Nhiên hơn 1 chút, mặc chiếc dài xanh mới tinh có thêu mấy bông trắng nhỏ giữa ngực, chiếc quần đen láng mướt và đi đôi sandal, chiếc cặp táp bằng da.... tất cả đều thuộc loại đắt tiền, Người đẹp nhờ luạ, Nhiên đã quá đẹp , khuôn mặt láng o, cân đối  mà lại có thêm lụa nữa!

                  Tôi nghĩ ngay đến sự bất công, chả lẽ Thượng đế hay Đấng nào đó lại dành cho một số người quá ưu đãi, khi nhìn lại tôi, chiếc áo vải thô đã cũ, chiếc quần cũng sờn, trên tay chỉ vài cuốn sách.
                  Tôi liên tưởng tôi đang là Quasimodo lão gù nhà thờ Đức bà và Nhiên là nàng kỹ nữ tuyệt đẹp Esmeralda trong Notre Dame de Paris.
                  Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi và tôi có cảm tưởng Nhiên đang đi đôi ...sandal trong bụng tôi.
                  - Hoà đang so sánh đó huh.
                  Tôi chối:
                  - Không, chỉ hơi buồn thôi.
                  - Nãy giờ Nhiên có làm gì đâu mà Hoà buồn.
                  Thật ra tôi buồn là thật, vì giữa tôi và Nhiên có sự cách biệt như vậy thì làm gì có những buổi gặp nhau để nói chuyện nữa
                  Tôi hỏi:
                  - Nhiên có buồn không khi mất cái gì đó mà mình thích.
                  - dĩ nhiên là buồn, mà Nhiên đâu có làm mất của Hoà cái gì đâu,
                  Tôi lại thật thà:
                  - Không mất gì cả, mà Hoà có cảm tưởng như không còn được nói chuyện với Nhiên nữa...

                  Tôi lặng thinh không nói nữa, Nhiên cũng im lặng, đầu hơi cúi xuống, nụ cười nãy giờ đã tắt, tôi thấy 1 chút buồn trên khuôn mặt thiên thần của Nhiên.
                  Tôi có cảm tưởng thời gian trôi qua sao mà nhanh đến thế, sắp đến giờ học chiều,sân trường đã đầy SV, dãy xe 2 bên VT và BC đã gần đầy, một số thằng bạn nhìn tôi và Nhiên ngồi nói chuyện tỏ vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao mà tôi có thể quen với Nhiên được.
                  Nhiên đứng dậy:
                  - Thôi đến giờ học rồi, Nhiên vào lớp học luôn chứ về nhà không kịp nữa.
                  Có lẽ mải nói chuyện với tôi mà Nhiên quên cả về nhà nghỉ trưa, kể ra thì tôi cũng có chút đỉnh ...diễm phúc.
                  Tôi cũng đứng dậy khẽ nói:
                  - Hoà cũng vào lớp, thôi đi nha.

                  Ngày hôm sau tôi không ngồi ghế đá nữa mà vô lớp ngủ trưa như thường lệ, không ngủ được, tôi lấy sách ra đọc mà sao hàng chữ cứ nhảy muá lung tung.
                  Nhà trường có hai dãy là Viễn Thông (chung với Điện thoại) và Bưu Chính. Ở giữa là văn phòng nhà trường, thường học ngành nào đậu xe bên đó cho gần
                  Bốn ngày sau liên tiếp ngày nào tôi cũng đậu xe bên VT rồi tản bộ ra ngồi ghế đá bên Bưu Chính, buổi trưa lác đác dăm sinh viên qua lại, mà chả thấy Nhiên đâu, tôi có làm gì đâu mà phải chờ Nhiên, mà sao bụng như nao nao,

                  Thật ra là muốn kiếm Nhiên không có gì là khó, hai dãy lớp chỉ cách nhau mấy chục thước, tôi chỉ cần lê qua văn phòng chung của trường là tới dãy lớp Bưu Chính, canh gần giờ vào học, lảng vảng gần lớp thế nào chả gặp, nhưng sao tôi không đủ can đảm làm việc quá dễ đó, hoặc canh giờ tan học đứng ở cổng trường chặn đầu thì hết …xảy.
                  Người ta theo tò tò còn được, tôi không làm nổi việc đó, vì mặc cảm tự ty hay sao? Sao 2 dãy lớp giữa tôi và Nhiên gần như có gì vô hình cách ngăn, không cho tôi vào. Đối với tôi, ngồi ghế đá đã là dũng cảm lắm rồi và không làm gì cả, gần như chỉ còn chờ sung rụng…và gần như ngồi theo ..vô thức.

                  Đúng một tuần sau, kể từ ngày …ăn chén cơm thừa, tôi lại ra ghế đá dãy lớp Bưu chính ngồi ngắm những cụm mây trắng lững lờ trên bầu trời cao, 15 phút đã trôi qua nhanh chóng, còn hơn nửa giờ nữa là đến giờ học,bỗng tôi giật mình, Nhiên đang đậu xe, thấy tôi ngồi, Nhiên tiến lại, ngồi xuống như tuần trước, không gần cũng không xa, Nhiên nhoẻn miệng cười rồi hỏi:
                  - Hoà đang làm gì đấy?
                  Tôi không trả lời mà hỏi lại:
                  - Sao hôm nay Nhiên đi học sớm vậy?
                  - Ở nhà Nhiên cũng không ngủ, nên ...tự nhiên hôm nay đi sớm một chút
                  - Tự nhiên Nhiên đi sớm một chút?
                  Cả hai cùng cười khi tôi nhắc điệp ngữ nhiên.
                  Im lặng một chút, tôi thu hết can đảm, nói:
                  - Hoà cảm thấy thích, ước gì được nói chuyện với Nhiên như thế này.
                  Nhiên trả lời làm như vừa giỡn vừa bày tỏ trên nỗi niềm của 2 kẻ mới …hơi nhớ nhau:
                  - Nói chuyện mà cũng ước! Thế bao lâu Hoà muốn nói với Nhiên, hàng ngày, hàng tuần hay mỗi tháng một lần.
                  - Lấy trung bình là hàng tuần đi …
                  Chúng tôi lại lan man hết chuyện này tới chuyện khác chẳng mấy chốc tiếng chuông báo hiệu giờ học lại vang lên. Nửa tiếng nói chuyện thật là …biểu kiến, cảm chừng chỉ có mấy phút.

                  Rồi ước mơ của tôi thành sự thật, mỗi tuần Nhiên đều vào trường sớm hơn và chúng tôi đều có buổi ngồi nói chuyện như vậy, những câu chuyện lắm khi sôi nổi về bất cứ đề tài nào,kiến thức của Nhiên làm tôi kinh ngạc, có thể chúng tôi nói với nhau cả năm vẫn còn đề tài để nói, Nhiên quá đầy đủ về vật chất và quá dư mặt tinh thần, tuy vậy chẳng bao giờ chúng tôi hỏi chuyện về đời sống hay gia đình, tôi chẳng biết Nhiên có bao nhiêu anh em, ba mẹ làm gì và Nhiên cũng chẳng bao giờ hỏi tôi những chuyện ấy. Tôi không hiểu sao có người con gái nào trên đời này lại có thể kết bạn với người đã dám ăn thừa diã cơm của mình.
                  Một trưa tôi hỏi Nhiên:
                  - Ngồi nói chuyện như vầy Nhiên không "sợ" sao?
                  - Sợ ? mà sợ cái gì? tình bạn trong sáng thì có gì mà sợ.
                  - Dư luận , Nhiên cũng không sợ?
                  - Hơi đâu mà sợ dư luận, Nhiên chỉ sống thật với chính mình. Nhiên coi Hoà như một người bạn trong sáng.
                  Tôi suýt phì cười, nói:
                  - Vậy mấy bạn khác của Nhiên không trong sáng à.
                  - Nhiên có cả đống bạn gái cũng như trai, bạn gái thì không nói chứ bạn trai thì chán lắm...
                  - Sao mà chán?
                  - Có ông mới gặp có chút xíu đã rủ đi ăn kem, ra công viên, có ông ra vẻ ta đây giàu có, có ông ...
                  Tôi cắt ngang:
                  - Nhiên khó quá, ai có phước lắm mới gặp được Nhiên.
                  Rồi tự nhiên tôi đổi đề tài:
                  - Hồi nhỏ Hoà mê nhạc ghê lắm, thường học khuya xong, radio có chương trình nhạc hoà tấu và giao hưởng, Hoà hay nghe nhất là những bài đàn piano cổ điển thuộc trường phái lãng mạn như Chopin, Tchaikovsky, …
                  - Nhiên cũng thích nhạc cổ điển, bữa nào đến nhà Nhiên đánh cho nghe
                  Tôi tưởng như tai mình nghe lầm, nên nói cho qua:
                  -uh, bữa nào cũng được
                  Nhiên bất chợt hỏi tôi nửa đùa nửa thật:
                  - Hoà không sợ đến nhà Nhiên sao?
                  - Tình bạn trong sáng làm gì mà phải sợ
                  Nhiên nói như thử tôi:
                  - Nhưng mà ba mẹ Nhiên khó lắm
                  - Đến nhà nghe đàn với tình bạn trong sáng, Hoà đâu có làm gì mà phải sợ ba mẹ Nhiên
                  - Nói vậy thôi, ba Nhiên đi làm xa, tuần về một lần, còn mẹ Nhiên làm công chức.
                  Lần đầu tiên Nhiên nói về gia đình mình, rồi hỏi tôi:
                  - Còn Hoà?
                  - Ba Hoà làm lính, mẹ buôn bán ngoài chợ, nhà ở BH, xuống SG nhờ Ba Hoà quen, xin cho Hoà ở trọ cùng một số lính trong một nhà mà trước để Quân Đội xử dụng, nay để không
                  Chúng tôi lại tạm ngưng câu chuyện vì chuông đã reo đến giờ học,

                  Ngày tháng trôi qua …trung bình, nghĩa là không nhanh không chậm, chỉ vừa đủ cho hai chúng tôi mỗi tuần gặp nhau nói chuyện một lần, thế thôi, cũng chẳng toan tính gì vì nào ai biết trước ngày mai ra sao?

                  Rồi việc phải tới, một ngày đầu tuần thứ 2 của tháng 4, tình hình trong nước đã có nhiều biến động, nhưng chúng tôi vẫn đi học bình thường vì nhà trường không thông báo gì, Sáng hôm ấy,  đang giờ học, khoảng 9 giờ, đột nhiên tiếng bom nổ thật gần trường chúng tôi, sau đó là vài loạt súng, chả ai biết chuyện gì, về sau biết là một phi cơ F5 đã thả bom xuống Dinh Độc Lập, từ dinh Độc lập chỉ cách trường khoảng hơn 500 mét đường chim bay, mọi ngưòi chạy ra sân, tôi gặp Nhiên, hai đứa đứng sát nhìn nhau không nói, nhưng lòng tôi thấy vui vì mấy khi gặp bất ngờ, dường như có một chút nhung nhớ đã xâm chiếm trong lòng nên gặp nhau dù vài ba phút cũng thấy ...mừng.
                  Chỉ 15 phút sau, hàng trăm lính Cảnh sát dã chiến kéo đến, xe đậu kín sân trường vì trường sát vách đài phát thanh SG, họ đến để bảo vệ , Sau đó, trường thông báo cho tất cả sinh viên nghỉ học. Mọi người đổ ùn ra đường.
                  Lúc này đường xá chật cứng vì tất cả cơ quan khác cũng cho nghỉ, chỉ có thể nhích từng bước trên các con lộ lớn như Đinh Tiên Hoàng, Phan đình Phùng, Duy Tân , Hiền Vương....
                  Tôi ở trọ,đâu cần vội vã, ra sau cùng, tới cổng trường thì Nhiên đang đậu, xe vẫn nổ máy, Nhiên chặn tôi lại:
                  - Hoà, hôm nay nghỉ, về nhà Nhiên ăn cơm đi.
                  Rồi không đợi tôi ý kiến Nhiên nói tiếp:
                  - Sách nhà Nhiên nhiều lắm, Hoà cứ lấy mà đọc.
                  Tôi hơi phân vân dù sao nhìn bề ngoài, Nhiên hơn tôi xa, ăn mặc chải chuốt toàn hàng đắt tiền, không cần nói cũng biết là con nhà khá giả, còn tôi thuộc tầng lớp bình dân, lại đi chiếc xe đạp lọc cọc, tôi thăm dò:
                  - Nhà Nhiên gần hay xa
                  - Gần,mà cứ theo đuôi Nhiên đi thôi, Nhiên đi chậm cho Hoà theo mà.
                  Trời nhân đạo thiệt,được làm cái đuôi của Nhiên thì còn gì hơn!

                  Nói vậy chứ lúc đó đường kẹt cứng, xe đạp như tôi chắc luồn lỏi nhanh hơn Nhiên .Tới ngã tư Phan Đình Phùng-Công Lý , quẹo phải một chút, tới một khu toàn là biệt thự, mỗi nhà bốn bề có hàng rào riêng. Khu ở rất tĩnh lặng, yên ả chứ không có chút nào náo nhiệt như những xóm bình dân ồn ào đông đúc.
                  Nhiên leo xe lên vỉa hè, ngưng lại rồi xuống xe đưa tay luồn vào trong mở khoá, rồi đẩy xe vào . Tôi hết hồn.
                  Trời ơi, biết vậy tôi không theo, nhà lớn quá, chỉ nhìn qua cũng biết là nhà của quan chức cao cấp, nhà hai tầng xây theo kiểu thời Pháp, rộng rãi, bên trong trang trí toàn đồ sang trọng, mà lần đầu tiên tôi mới trực tiếp trông thấy, có cả cặp ngà voi treo trên tường và những đèn chùm rũ xuống từ trần nhà trông rất đẹp và sang trọng, một tủ đựng bóng mượt lấp lánh những ly tách, ruợu, cái Ti vi có khung cửa, dàn máy Akai to , một kệ sách bằng gỗ qúy đóng sát tường với khoảng vài trăm cuốn sách đủ loại,….bộ Salon bằng gõ chạm trổ rồng phượng ….
                  Bước vào tôi đã choá mắt, nhưng ..tự ái của thằng con trai, nên tôi chỉ khẽ nhìn sơ, tôi chú ý nhất là cây đàn grand piano,đặt ngay kế cửa sổ phòng khách trông ra vườn hoa với dăm bảy loài hoa khoe sắc dưới nắng mai
                  Nhiên dọn sơ nhà cửa vừa rót nước ra ly, đẩy về phiá tôi, mở to cánh cửa sổ rồi Nhiên hỏi bâng quơ:
                  - Hoà thích hoa nào?
                  - Hoa mười giờ, màu hồng nhẹ nhàng, sáng nở chiều tàn, nhưng mai nở tiếp, ngày nào cũng nở
                  -Hoà nói câu đó có …triết lý hông dzậy?

                  - Nhiên hiểu sao cũng được
                  Cả hai chúng tôi cùng cười vì thật ra có câu trả lời rồi.

                  Vừa lúc đó, em Nhiên là Phương cũng về đến, Phương học Lê Qúy Đôn, trường cũng cho về vì vụ đánh bom vừa qua
                  Lịch sự , tôi đứng dậy, nhưng chưa lên tiếng, Phương mau mắn:
                  - Chào anh
                  Thì Nhiên đã nói:
                  - đây là Hoà, bạn chị, học cùng trường, thôi em xuống giúp chị nấu cơm trưa có anh Hoà ăn nữa đó
                  Còn mình tôi, đứng xớ rớ, tôi lại cây đàn, vén tấm khăn phủ lên, gõ gõ
                  Nhiên chạy lên, hỏi:
                  - Hoà biết chơi Piano?
                  - Không, chưa thấy cái đàn piano bao giờ , mà Nhiên học đàn lâu chưa?
                  - Hai chị em Nhiên học lâu rồi từ nhỏ
                  - Ước gì đưọc nghe Nhiên chơi một bài!
                  - Hoà muốn nghe nhạc gì?
                  - Gì cũng đuợc, nếu Nhiên đàn thì còn hân hạnh nào bằng.
                  - Nhiên chưa đàn cho người con trai nào đâu đấy, Hoà là người đầu tiên
                  Nhiên chỉnh ghế lại, bắt đầu tập trung, Nhiên chơi nhạc Chopin bài Nocturne Op. 9 No. 2, bài nhạc êm đềm như ánh trăng vừa hé, mang đầy phong cách của trường phái lãng mạn, tôi lắng nghe, trời ơi, sao mà trời thương tôi thiệt, tôi có lộc được một hoa khôi của trường, một cô con gái nhà qúy tộc cho nghe bài tôi thích.
                  Lát sau,tiếng Phương gọi:
                  - Chị Nhiên ơi, phụ em dọn cơm
                  Nhiên bảo tôi:
                  - Xuống nhà ăn cơm với hai chị em Nhiên
                  Nhà bếp cũng đẹp và ngăn nắp, sáng sủa vì có tới hai cửa sổ và một cửa hậu, tủ đựng chén bát toàn hàng kiểng của Tàu, Nhật nhìn sang trọng, tủ lạnh, bếp, nồi, ngăn nắp và sạch sẽ …

                  Cơm xong, chúng tôi lên nhà uống nước, tôi khá ngạc nhiên, Phương, em Nhiên cũng vui vẻ nói chuyện với tôi , thậm chí còn yêu cầu tôi khi nào rảnh ghé lại nhà kèm thêm toán cho em khi biết tôi giỏi về toán,Phương cũng hỏi tôi dăm câu về tỉnh tôi ở mà Phương chưa có dịp tới, nhiều câu hỏi rất ngây thơ, Phương hỏi tôi:
                  - Anh ở Biên Hoà, vậy có hay ra sông Đồng Nai ?
                  - Có chứ, đó là con sông gắn liền đời anh mà
                  - Anh ra sông làm gì?
                  - Làm …thơ và ngắm mây trôi.
                  - Bữa nào dạy em làm thơ với nha ..
                  Lan man một lát xong Phương cũng lên lầu nghỉ trưa, còn lại tôi và Nhiên ngồi nói chuyện, tôi nhắc lại:
                  - Nhiên nhớ Hoà thích bài Hẹn hò của PD chứ?
                  - Hoà muốn nghe, ?
                  Rồi không chờ tôi trả lời Nhiên đi tới cây đàn, bắt đầu chơi. Hết bản nhạc, tôi như mê mẩn, trời ơi,sao mà nhanh quá vậy! Thật là diễm phúc khi nhìn những ngón tay lả lướt đang nhảy múa trên phím đàn do một nàng tiên áo trắng thả hồn mình vào trong giai điệu buồn thảm. Mái tóc thề loà xoà bay nhẹ, rung động theo bài nhạc của bờ vai Nhiên, những lúc thăng trầm nhanh chậm, làm tôi có cảm tưởng mình đang hẹn hò ở một chốn mơ ảo nào đó …

                  nhưng cuộc vui nào chả có lúc tàn, tôi đứng dậy xin kiếu ra về, nhìn trời cao, tôi thấy những đám mây trắng, bay gặp nhau rồi tan loãng, mất hút ở lưng trời.

                  Ngày 27 tháng 4, chúng tôi vẫn đến trưòng, nhưng không học, có thày cũng không tới, đứng lơ vơ một lát, mạnh ai nấy về, tới cổng, từ xa Nhiên xuất hiện, dáng vội vã, ngoắc tôi qua bên đường, chúng tôi ngồi xuống bãi cỏ, gần nhà thờ Đa Kao, rất ít người qua lại. Tôi hơi ngạc nhiên khi lần này Nhiên ngồi gần như sát vai tôi. Tôi im lặng chờ đợi. Nhiên nói nhanh:
                  - Sáng nay ba Nhiên mới về đang giục cả nhà chuẩn bị gấp quần áo hành lý đi ra nước ngoài
                  Buổi sáng trời trong xanh mà tôi tưởng có sét đánh đâu đây, sẽ không còn gặp Nhiên nữa, không còn nghe tiếng piano tuyệt vời nữa, không còn những buổi nói chuyện nữa ...
                  Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi:
                  - Hay là Nhiên về nói ba cho Hoà đi theo vì không chỉ có một mình gia đình Nhiên mà có một số người khác nữa
                  Tôi nói nhanh:
                  - Chắc là không được vì ba Nhiên không biết Hoà với lại Hoà muốn đi cũng phải về nói với ba mẹ chứ
                  Nhiên nói:
                  -Thôi khi ra nước ngoài rồi Nhiên sẽ tìm cách liên lạc với Hoà sau
                  - Uh, chắc Hoà sẽ học tiếp năm sau ở truờng, Nhiên cứ gởi thư về ai quen đó, rồi nhờ đưa lên trường
                  Im lặng một chút, bỗng Nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, , Nhiên nói khi đôi mắt đã long lanh:

                  - Thôi anh ở lại, em đi nha
                  Rồi lần đầu tiên Nhiên nắm hai tay tôi, xiết mạnh.


                  Xong Nhiên quay đi, hai giọt lệ lăn nhanh xuống đôi má, Nhiên nhanh chóng đứng dậy và ra về.
                  Tôi cứ ngồi ở bãi cỏ, lâu đến chừng nào thì không biết, chỉ biết là tôi chả còn nghĩ gì nữa, cũng chả cần phải diễn tả nỗi buồn và đau xé như thế nào của cảnh chia ly, trời đất như đang một cơn giông bão khủng khiếp cuốn mất đi cái gì qúy giá nhất -

                  Bảy tháng quen nhau, tôi chưa dám nắm bàn tay con gái một lần nào của Nhiên,không hẹn mà tuần nào chúng tôi cũng "tự động" gặp nhau ngồi dưới ghế đá sau trường trò chuyện tới mấy chục lần, tôi quen từng ánh mắt, lối cười của Nhiên. Nhiên như một ánh sao sáng đến với tôi giữa trời đêm cô tịch tuy xa mà gần, ánh sao không phải của tôi,mà ánh sao chiếu cho tim tôi một chút bâng khuâng, ảo mộng, cho tôi thấy vẫn còn chút tình người không phân biệt, dù có hố ngăn sâu thẳm

                  Từ một chén cơm thừa, định mệnh đẩy chúng tôi sa lưới. Chúng tôi là những con người nguyên khối, có tâm hồn biết thương yêu, với những tự do bay bổng, dưới mắt chúng tôi, tình cảm luôn là báu vật vô giá và trong sáng, quyến rũ, bao hàm ý nghiã khát vọng, chống lại những gì giả dối, già nua, cưỡng bức, nó đáp ứng nhu cầu tự nhiên của con người, cả hai chúng tôi đều dám dối diện sự thật, không e sợ trước trở ngại bất công hay dư luận.

                  Tôi và Nhiên đến với nhau vì tôi là trai và Nhiên là gái, chỉ có trai và gái mới có thể chuyện trò kéo dài lâu như thế.

                  Nhưng lần đầu tiên Nhiên xưng hô anh em và nắm tay tôi, lần thứ hai đôi mắt … Em ngấn lệ, thì đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp ….Em.
                  Những con số lần đầu, lần hai và lần cuối là con số biết nói của yêu thương và đau khổ, và tôi chưa kịp nói tiếng Em nào cho Nhiên …


                  Đào Nam Hoà
                  6/27/2011
                  nhớ lại thời SV trường VT
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2012 05:13:50 bởi Đào Nam Hoà >
                  Tôi mang thế kỷ theo mình
                  Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                  .....
                   
                  #9
                    Vách Cũ

                    • Số bài : 42
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 21.02.2010
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.06.2011 08:55:24 (permalink)
                    Kính anh Đào Nam Hòa,

                    Xin nói thật là tôi biết rất ít về lịch sử . Thế nhưng, do bài tản mạn của anh đề cập đến một giai đoạn cuộc chiến mà cá nhân tôi có sự quan tâm không đồng tình, nên xin được đôi lời trao đổi .



                    Rất ít người kể cả hàng tướng lãnh biết rằng quân Nam đã thua ngay từ năm 73, còn sau 73 thời gian chỉ tính bằng bao lâu, và tôi chưa đọc một tài liệu nào của phiá Nam khen quân Bắc cả, đánh cờ có thua cũng phải biết thua cho đẹp, phải biết khen đối thủ một câu chứ, viết đến đây tôi chỉ cầu mong ...không có vị nào lớn tuổi đọc bài này, vì gần như họ không bao giờ đồng ý và hầu như chỉ nghe có một bên tai mà thôi. Điều khó chịu nhất nhưng lại thưòng xảy ra là các vị đó, với lập luận :" Thằng đó đi lính hồi nào , biết gì về quân sự chính trị mà nói"
                    Các vị đó có biết rằng, ở ngay trên đất Mỹ, có một sinh viên trẻ người Mỹ chính gốc, làm luận án tiến sỹ với đề tài:: Nghiên cứu về ….chiến thắng Đống Đa của Quang Trung Nguyễn Huệ", Nói theo kiểu đó, thì chàng nghiên cứu sinh đó có đi lính bao giờ, có ở VN bao giờ mà biết!



                    Nếu với anh - cuộc chiến Nam Bắc là cuộc cờ, thì với tôi là không phải . ( Phần quote có hàng chữ tô màu xanh có gạch dưới .)

                    Bởi nếu nói về ván cờ, thì hai bên game thủ phải có những điều kiện, hoặc những tuân thủ / tôn trọng quy luật tương đương . Do muốn tránh đụng chạm chính trị có thể dẫn đến vi phạm chủ trương diễn đàn, nên tôi chỉ muốn ngắn gọn với anh bằng đó thôi .

                    Khi anh cho tinh thần của các chiến sĩ VNCH là thiếu, khi thua cuộc, thì tôi lại nhìn thấy một sự bức tử oan khiên nhức nhối .


                    Thêm một điểm khác về tình hình chiến sự vào khoảng tháng tư mà anh viết - trong khi miền Trung ngập chìm xương máu, tang thương chết chóc, hỗn loạn, thì ở Sài Gòn lại không có tí gì là không khí chiến tranh, thì tôi cảm thấy hơi lạ .

                    Tôi chỉ lấy làm lạ thôi, chứ có thể điều anh nói là đúng - hoặc điều tôi nghĩ cũng đúng . Bởi thời gian đó, tôi cũng có mặt ở Sài Gòn .

                    [ Xin có chú thích thú vị với anh - là anh và tôi cùng là con nhà lính, và cùng theo học xa nhà ở mảnh đất trước ngày Sài Gòn thất thủ. Chỉ có khác - lúc đó anh đã là sinh viên ; còn tôi - thì chưa lưng chương trình trung học ( tôi là học sinh nội trú trường Quốc Gia Nghĩa Tử ) . ]

                    Vì là học sinh nội trú nên tôi cũng không biết lắm tình hình bên ngoài . Tuy nhiên - sự kiện ném bom Dinh Độc Lập đã khiến đám nội trú chúng tôi nhốn nháo đứng ở hành lang lầu để xem, để ngóng . Rồi thì sau đó trường đã cho học sinh được thân nhân đón về trước thời hạn khóa học chấm dứt .

                    Xét qua sự kiên, cộng với chuyện ra đi của " gia đình Nhiên ", thì tôi không nghĩ là Sài Gòn không có không khí khẩn trương của chiến tranh .

                    Thêm một điểm khác nữa mà tôi không thỏa mãn, là khi anh nói - " Rất ít người kể cả hàng tướng lãnh biết rằng quân Nam đã thua ngay từ năm 73, ". ( Phần quote có hàng chữ in màu nâu có gạch dưới . )

                    Tôi muốn đặt câu hỏi với anh - là làm sao có thể khẳng định ( chắc chắn ) sẽ thua khi mọi người, hoặc các cấp chỉ huy phải giữ vững, giữ đúng tình thần tay súng ?

                    Trong cuộc đọ sức, người đọ có thể biết phần nào " thế " của mình . Nhưng điều anh viết " biết " ở đây - có phần không thích hợp . Ý tôi muốn nói - biết mình thua để làm gì ? Và như đã nói - điều gì đã chắc khi chưa đến kết cuộc ? Trên một địa bàn rộng và phức tạp hệ thống, sức một vài cá nhân không phải là chuyện dễ xoay, huống chi .. !


                    Chiến tranh đã qua . Quan điểm mỗi người mỗi khác . Điều tôi nói với anh chỉ như tâm tình nhìn lại . Rất hy vọng không làm anh khó chịu .
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2011 11:01:00 bởi Vách Cũ >
                     
                    #10
                      Đào Nam Hoà

                      • Số bài : 113
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 23.05.2011
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.06.2011 12:31:50 (permalink)
                      Chào anh Vách Cũ

                      Thật sự là không cần tranh luận vì tôi không phải là nhà sử học, chỉ cảm nhận riêng tư, trên cơ sờ quyền tự do tư tưởng mà thôi.
                      Anh chỉ cần click vài cái , ( tôi nghĩ dù ở ngay VN bây giờ internet cũng có thể đọc tất cả những bài post ), chẳng hạn bài của Chuẩn Tướng Phạm Ngọc Sang nói về trận Phan Rang ( nếu anh cần và có thời giờ tôi sẽ dẫnchứng , bài của TT Lê Minh Đảo,.....  chưa cần đọc nhiều thêm, hai ông này ngay cả đến 1975 vẫn ngỡ ngàng chả biết sao mà miền Nam lại có thể thua nhanh như thế...
                      Tôi cho rằng thống kê quân tử trận chỉ mới được tiết lộ ít nhất là sau 1975,

                      cũng như thống kê về lực lượng đôi bên, có bao nhiêu tướng miền Nam biết rõ, tôi cho rằng không nhiều, thường thì kẻ mạnh thắng kẻ yếu là đương nhiên, võ nghệ gần ngang nhau thì anh 70 Kg  thắng dễ anh 50 Kg

                      1 tiểu đoàn nhảy dù thiện chiến như TĐ 11 của Cố Đtá Bảo có dũng cảm đến mấy cũng không cản nổi 1 sư đoàn đối phương
                      Khi giao chiến, bí mật quân sự là hàng đầu, nhất là về tình báo .
                      Nói gì thì nói, chúng ta phải thật thà công nhận,miền Nam thua miền Bắc ít nhất là mặt tình báo. Thua đau nữa là khác,
                      Nhớ lại chuyện Trọng Thủy Mỵ Châu, dĩ nhiên khác nhau về nội dung và bản chất, nhưng câu nói thần Kim Quy vẫn linh ứng : kẻ thù đang ngồi sau lưng nhà Vua đó!
                      Rất khéo và vô cùng thâm hiểm,lợi dụng điểm yếu  của đối phương về tôn giáo, họ đã lừa đưọc lãnh đạo miền Nam, 1 tấm hình Vũ Ngọc Nhạ chụp chung với Cha Lê H Từ và 1 lô hồ sơ ngụy tạo, Vũ ngọc Nhạ ung dung ngồi sau lưng vị nguyên thủ quốc gia ( chưa nói đến Phạm Ngọc Thảo, Huỳnh văn Trọng, Phạm Xuân Ẩn ,..)

                      đến nỗi mà Lê Duẫn cũng sung sướng thốt lên sau này:
                      Có Vũ ngọc Nhạ, chúng ta như đang ở trong dinh Độc lập vậy !!

                      Bản thân tôi ở LKhánh, CThơ, BHoà rồi SG từ 72  đến 75, cảm nhận riêng là không có gì là chiến tranh, mọi sinh hoạt đời sống bình thường, chỉ tăng giờ giới nghiêm những lúc cận kề mà thôi,  ngày 2 tháng 8, 1972, chúng tôi  vẫn thi tú tài 1 bình thường, chỉ những tỉnh có chiến sự mới huỷ bỏ ....( nói ngắn thí dụ nhỏ thôi ..)

                      Thật sự là không có gì khó chịu cả, ngay cả khi anh hoàn toàn không đồng ý với tôi, nhưng tôi tin là sau 50 hay 100 năm sau, con cháu chúng ta nhìn rõ bản chất của chiến tranh VN rõ hơn chúng ta.

                      Anh có đồng ý, là cũng 1 con thuyền, mà 2 người lái khác nhau, một người có thể đủ sức vưột qua bão táp, còn người khác kém hơn, có thể làm chìm tàu?

                      Tôi e nếu dẩn chứng sẽ quá dài và mất thời giờ cái mà hàng triệu người đã tốn công của để tìm hiểu rồi,

                      Anh cứ coi lại có chỗ nào tôi cho các anh chiến sỹ Miền Nam là thiếu, là  kém đâu?? Tôi sẽ đính chánh và xin lỗi ngay

                      Đấu cờ thì có luật lệ, nhưng chính trị và cả quân sự nữa phần lớn là thủ đoạn nhưng vẫn có tính chiến thuật , chiến lược, giống nhau ở điểm đó là cuộc đấu trí
                      Cùng 2 tiểu đoàn,  và những điều kiện tương đối giống nhau về quân số vũ khí, tinh thần......., nếu hoán đổi 2 vị tiểu đoàn trưởng có thể kết quả sẽ khác nhau, vai trò của người lãnh đạo tôi cho rằng quyết định hết sức quan trọng

                      Thực sự bản thân tôi khộg đủ tư cách viết nhận định có tính chất sử học, mà tôi chỉ viết với tư cách cá nhân, viết 1 truyện ngắn cá nhân, Các vị lớn tuổi có chửi tôi, tôi cũng chấp nhận, vì khi viết là tự dưng những ý nghĩ trong đầu của 1 người bình dân tuôn ra mà thôi, khôg có giá trị cao để các vị ấy để ý

                      Nhưng nói thế, không có nghiã là tôi nói càn, xin hãy thử lược qua vài đoạn trích :

                      "Tôi xin dùng một câu của Tướng Loan khi qua HK sau 75 : " Nếu sau này có về VN để nói chuyện với phía bên kia, chúng ta sẽ không còn Nhảy dù ,TQLC hay BĐQ gì cả mà chỉ có nghĩa quân ,vì trong cuộc chiến vừa qua ,cả hai phía đã bị bịt mắt đánh nhau mà không hề hay biết ."

                      Bên VNCH bị Mỹ xử dụng như con cờ để deal với tàu cộng núp dưới danh nghĩa gíup VNCH chống VC , và hàng lãnh đạo VNCH không hề hay biết.

                      Bên CS Bắc Việt bị Liên Xô dùng để bành trướng thế giới CS và bị Tàu Cộng dùng để đánh lại các thế lực tây phương để VN nhập Hán trở lại núp dưới danh nghĩa giúp CS VN đánh Tây đánh Mỹ để giành độc lập và thống nhất đất nước ..cả bộ đội và dân miền Bắc đều bị lừa nhưng hàng lãnh đạo CS VN biết rất rõ, nhưng dấu không cho nhân dân và bộ đội biết.

                      Chính người CS VN cũng xác nhận là chiến tranh VN đã để lại sự bất hòa lớn nhất trong lịch sử dân tộc. 36 năm sau chiến tranh- 36 năm không còn bóng dáng ngoại bang-những người VN Cộng sản và chống cộng không cách gì hoà thuận với nhau được .
                      Sự ngăn cách đó chính là chủ thuyết cộng sản .
                      Từ khi có con người là đã có chiến tranh, nhưng những thể loại chiến tranh khi trước hầu hết là do khác biệt sắc tộc : Chiến tranh giữa bộ tộc này và bộ tộc kia ,giữa bộ lạc này và bộ lạc nọ, giữa các quốc gia với nhau hoặc nội chiến giữa một dân tộc nhưng khác triều đình ,khác chính kiến .

                      VÀ KHI CÓ CHỦ THUYẾT CỘNG SẢN ,ĐÃ PHÁT SINH MỘT THỂ LOẠI CHIẾN TRANH MỚI VÔ ĐẠO ĐỨC NHẤT ,LÀ CHIẾN TRANH KHÁC GIAI CẤP CỦA NHỮNG NGƯỜI CÙNG MỘT DÂN TỘC ..." " tướng West Moreland và ngay cả Bộ Trưởng Quóc Phòng Mc  Namara sau này cũng thú nhận có quá nhiều sai lầm, với họ, họ nghĩ chỉ 18 tháng với sức mạnh quân sự sẽ đèp bẹp dúm, sẽ làm miền Bắc không thể chịu nổi, ( click vào hồi ký của 2 ông sẽ thấy ..) họ đã lầm, dăm ba sư đoàn tác chiến của Miền Bắc khả năng chiến đấu sao bằng quân đội Mỹ, nhưng lãnh đạo CS thì không dễ nuốt ... toàn là những con cáo có tầm cỡ và thủ đoạn,và ngay cả biết đầu cơ xương máu của chính đồng bào mình ..."
                      "
                      Xin trích 1 đoạn "
                      "Lúc cùng gia đình đi phi cơ tới Ðài Loan, được báo chí hỏi về trách nhiệm của ông trước sự hấp hối của miền Nam, Tổng thống Thiệu trả lời: " Ðó là tất cả tôi có thể làm cho quê hương của tôi!" Lời nói vô liêm sỉ này của  TT Thiệu được Trần văn Trà, thượng tướng của Việt Cộng, nhắc lại trong hồi ký " Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm " và phê bình lời nói trên của Nguyễn văn Thiệu như sau, " Ðó là khẩu khí của một tên tổng thống ngụy quyền !"
                       Rồi sau này khi báo chí hỏi về trách nhiệm của 1 cưụ TT về làn sóng boat people, thì TT Thiệu trả lời nguyên văn tiếng Anh: " I have nothing to do for them"
                                                                --------------------------------------------
                      Chúng ta tức là toàn miền Nam không quá tệ đến nỗi thua trận và kẻ thắng tức toàn miền Bắc cũng thắng không xứng đáng và thậm chí không ngờ thắng nhanh như vậy !!!
                      Tiên trách kỷ hậu trách nhân . Vâng chúng ta bị bức tử, đâu có ai bàn cãi chuyện này, bị bó tay ra sau cho đối phương "táp pi" chịu sao nổi .

                      Anh   viết :"Thêm một điểm khác nữa mà tôi không thỏa mãn, là khi anh nói - " Rất ít người kể cả hàng tướng lãnh biết rằng quân Nam đã thua ngay từ năm 73, ".

                      vâng tôi cho là có cơ sở, Kissinger tính, nếu viện trợ 1,4 tỷ thì giữ được cả 4 vùng chiến thuật, nếu 750 triệu thì 3 vùng, nếu ít hơn thì ......chỉ giữ được khoảng 1 năm rưỡi, mà miền Nam tồn tại hơn 2 năm sau 73 là hay rồi đó. có khác gì bàn cờ đâu, bỏ quân Mã sẽ thua sau 15 nước, bỏ quân Xe sẽ thua sau 6 nước !! ( nếu anh chơi cờ loại khá còn tính hàng mấy chục nước trước nữa )

                      Không thể nhớ bao lâu, và cố vào Google search ,nhưng tôi vẫn chưa tìm ra 1 bài viết của một Đại tá chiến lược gia Pháp Vanexim, ông đã viết và phân tích: Tại sao Việt Minh thắng trận tại VN.
                      Đoạn  chính trị mà tôi chêm vào là nhớ lại và dựa 1 phần vào tư tưởng của chiến lược gia đó.
                      Nếu anh để ý thêm tôi đã thoòng mấy câu:
                      Vâng, tà đã thắng chánh ! Thế mới đau! Rồi mấy chục năm sau ở hải ngoại, bao hô hào, bao vận động nhưng chỉ dừng lại ở đó …kẻ chánh nghiã vẫn không đủ sức lật kẻ tà gian hung bạo, phải chờ đến bao giờ? 10 năm, 20 năm hay 50 năm. Hay lâu hơn nữa, chúng ta đành ngậm ngùi nhìn CS tồn tại như 1 thách đố của thế kỷ 21 hay biết đâu cả thế kỷ 22 !!
                      Lúc đó, nếu có ở đâu đó bên kia thế giới này, chúng ta lại thua thêm 1 lần nữa
                      hay cũng có thể nay mai , VN sẽ sang trang mới !

                      Hiện giờ ai dám cả quyết điều gì?
                      Chỉ có câu này tôi hơi khó khăn khi quyết định post
                      "Trong khi miền Nam chỉ những người lính khốn khổ là đứng mũi chịu sào cho con thuyền vốn đã ọp ẹp rách nát, mà sóng gió trong ngoài ngày càng thét gào, tất cả còn lại hoặc thờ ơ, vô trách nhiệm, chưa nói đến thành phần đâm sau lưng chiến sĩ! "

                      Thật ra cũng không hoàn toàn do tôi nghĩ,mà cũng lấy ý từ nhiều vị 'tiền bối" có trách nhiệm lúc bấy giờ ( nếu anh muốn trích dẫn tôi e khôg đủ thời gian nếu anh còn đi làm như tôi )

                      Nhưng việc xảy ra trong quá khứ thì dần dần đã sáng tỏ tuy chưa hẳn đã rõ 100%
                      ( Rất có tình cảm với lối nói chuyện hoà nhã của anh ! và tôi cũng cố gắng bỏ thời gian gõ hơi lâu, mai đi làm có thể sẽ ngủ gục trong hãng .... )

                      Thân chào Anh và chúc sức khoẻ
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2011 12:38:30 bởi Đào Nam Hoà >
                      Tôi mang thế kỷ theo mình
                      Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                      .....
                       
                      #11
                        Vách Cũ

                        • Số bài : 42
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 21.02.2010
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.06.2011 15:24:11 (permalink)
                        Cùng anh Đào Nam Hòa,

                        Thật sự tôi không có ý tranh luận với anh về cuộc chiến . Vì như đã nói - tôi biết rất ít, dù cố gắng rất nhiều trong việc tìm đọc các dữ liệu lịch sử .

                        Tôi không phản đối những chứng cứ anh đưa ra ; và ngược lại tôi cũng có thể chứng minh bài viết về nhiều điều khác hơn . Chúng ta không phải là những nhà viết sử, và càng không phải là những người trực tiếp tham gia cuộc chiến, nên những điều chúng ta nói sẽ không có giá trị lịch sử .

                        Điều tôi nói, chỉ là do anh xem cuộc chiến như một ván cờ, mà người thua thiếu tinh thần thượng võ ** nên tôi không chịu .

                        Xin được trích lại đoạn anh viết nhé :



                        tôi chưa đọc một tài liệu nào của phiá Nam khen quân Bắc cả, đánh cờ có thua cũng phải biết thua cho đẹp, phải biết khen đối thủ một câu chứ


                        Vả nữa, nếu cuộc thua được mở ra với không ít chứng cứ lũng đoạn từ phía Nam, thì đừng quên kể đến phần lớn " cheating " từ phía đối diện . ( Đây là lý do " tôi không chịu ". Mặc dù anh có nhắc ở trên, nhưng tôi vẫn lập lại - bởi đó có tính quan trọng liên hệ " ván cờ " thua anh viết . )


                        Thêm điểm thứ hai mà tôi nói là ở câu " Rất ít người kể cả hàng tướng lãnh biết rằng quân Nam đã thua ngay từ năm 73, ".

                        Tôi cũng không phản đối điều anh nêu - là có một số tướng lãnh không đoán được cuộc chiến sẽ kết thúc bằng sự bại về phía mình ; mà điều tôi nói là tôi không thỏa mãn với sự anh viết đoán biết bại trận . Có nghĩa là - nếu những người cầm quân mà cứ nghĩ mình bại trận, thì còn đánh đấm gì nữa . Ý tôi không nằm ở con số, mà ở tinh thần . ( Không biết tôi viết như vậy có đủ rõ để anh hiểu không nhỉ ? )


                        Nói tóm lại là do tôi yêu lính . Tôi rất yêu và mang ơn những người cầm súng - những người đã hy sinh tuổi xuân, xương máu để bảo vệ người dân và phần đất của họ, nên tôi thắc mắc, thế thôi .

                        Rất cám ơn anh đã thảo luận .


                        ___


                        ** Nếu tôi dùng chữ " tinh thần thượng võ " ở trên không được đúng, thì nhờ anh giúp điều chỉnh lại dùm nhé . Cám ơn anh .

                        À .. tôi cũng xin đính chính - tôi không phải là " anh " . Còn xét về tuổi đời, thì tôi nhỏ hơn anh cũng kha khá . Vì thế anh có thể đổi lối xưng hô theo truyền thống, nếu muốn . Chúc anh ngủ ngon .
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2011 02:24:02 bởi Vách Cũ >
                         
                        #12
                          NgụyXưa

                          • Số bài : 873
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 31.01.2007
                          • Nơi: Thái Bình Dương
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 30.06.2011 03:09:09 (permalink)

                          Tôi rất yêu và mang ơn những người cầm súng - những người đã hy sinh tuổi xuân, xương máu để bảo vệ người dân và phần đất của họ, nên tôi thắc mắc, thế thôi .

                          Cám ơn Vách Cũ, (tại vì tôi vốn là Ngụy ngày xưa. )

                          Cuộc chiến VN là một đề tài phức tạp, đã có nhiều sách vở viết về đề tài này nên tôi không dám lạm bàn, nhưng tôi xin được đồng ý với nhận định của Vách Cũ. Một trận đánh ngắn thì có thể là một ván cờ nhưng cuộc chiến ý thức hệ như chiến tranh Việt Nam thì không.

                          Truyện ngắn "Từ Chén Cơm Thưà" của anh Đào Nam Hoà có thể nói là hay vì lòng nhân bản và tình yêu trong sáng của nhân vật Nhiên, tuy nhiên đọan viết về chiến tranh, theo tôi là không cần thiết vì nó đã làm mất đi cái nét đẹp nên thơ của câu chuyện.

                          Chỉ chia xẻ một cảm nghĩ cá nhân chứ không có ý  tranh luận. Xin chúc Đào Nam Hoà và Vách Cũ những ngày vui.

                          Ngụy Xưa
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2011 10:22:16 bởi NgụyXưa >
                           
                          #13
                            Đào Nam Hoà

                            • Số bài : 113
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 23.05.2011
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 30.06.2011 07:34:19 (permalink)
                            Chào anh Nguỵ Xưa và Vách Cũ

                            Tôi có cảm tưởng anh Nguỵ xưa quá khiêm tốn, ít ra anh cũng trên cơ tôi ,nhưng anh trao đổi rất tôn trọng và hoà nhã

                            Tôi thấy cũng quá đủ và có lẽ các bạn đọc sẽ đánh giá thêm, tuy nhiên có thể trong lúc viết,  tôi còn thiếu diễn giải về đoạn chính..."chị"

                            và có sự hiểu lầm, các anh nghĩ xem, ,"khen" 1 thằng ăn cướp giỏi là khen làm sao. Đó chính là sự mỉa mai cay đắng. Bản thân việc xâm chiếm miền nam là 1 tội ác, nên tôi khen là "khen" cái hung bạo của đối thủ! chứ chúng ta không cần tinh thần thượng võ...khen thiệt, có thể nói là cái khen...tháu cáy
                            ( tôi biết có người ở bên kia chiến tuyến không đồng ý việc "Giải Phóng" miền Nam là 1 tội ác, nhưng Triều Tiên, hay nước Đức đâu cần làm chuyện ấy, tôi cho là tội ác vì cái giá quá đắt , mất 3 triệu thanh niên  và 2 triệu đồng bào để đổi lấy mấy chữ Tự do Độc lập , tôi cho là  quá nhẫn tâm, cứ mỗi một người chết kéo theo ít nhất 3 người trong gia đình đau khổ thì  cái giá càng nhân lên nhiều lần,....)
                            cái khen đó là liều thuốc đắng ( không phải để chữa bệnh) dành cho miền Bắc, đó chính là ý của tôi muốn viết, " dù cho có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giải phóng miền Nam" , chỉ vì họ mạnh hơn mà thắng chứ không phải thắng vì chánh nghiã ..., nếu tôi để 1 vài chữ trong ngoặc kép có lẽ đã không có hiểu lầm

                            "tôi chưa đọc một tài liệu nào của phiá Nam khen quân Bắc cả, đánh cờ có thua cũng phải biết thua cho đẹp, phải biết khen đối thủ một câu chứ"
                            Khen 1 sư đoàn dùng chiến thuật biển người để
                            nuốt 1 tiểu đoàn sẽ làm kẻ chiến thắng quê mặt...
                            nếu chữ "khen" để trong ngoặc kép sẽ hay hơn và không làm hiểu lầm
                            Sau khi chiến thắng, kẻ chiến thắng huênh hoang tự đắc, cho rằng quân Nam là lính đánh thuê, không có tinh thần chiến đấu , vân vân và vân vân, tôi thấy câu trả lời hay nhất là : Chiến thắng một đội quân rệu rã như vậy mà gọi là đỉnh cao trí tuệ sao ?

                            Tại thời điểm 75, hầu như ít ai biết, vì quá ít thông tin được truyền tải, mà bài viết này là tôi viết gần đây , nghiã là sau đó mấy chục năm, nên cái mà tôi biết và viết là biết ở thời điểm hiện nay, chứ không phải biết ở thời điểm đó, với lại truyện đầu tay , khó mà tránh khỏi sai sót...

                            Còn về yêu lính (và cả yêu tự do), xin các bạn thử tìm câu nào mà tôi không trân trọng cho họ, khi mà chính gia đình tôi đã có nhiều hy sinh đóng góp cho cuộc chiến ( xin miễn nêu cụ thể), ai là ngưòi có lương tâm mà không đau xót cho hàng ngàn đồng bào bị chôn sống trong Tết Mậu thân ở Huế, mấy chục trẻ thơ chết vì pháo kích ở trường Cai Lậy …mấy trăm ngàn Chiến sỹ hy sinh suốt cuộc chiến, chính ba tôi năm 1972 (là Sỹ quan đặc trách phòng thủ yếu khu A căn cứ Long Bình), đã dùng xe jeep chở tôi vào Nghiã trang Quân Đội BH, trời ơi! cả đời tôi không thể nào tưởng tượng được nếu không chính mắt , tận mắt nhìn hàng mấy trăm xác các Chiến Sĩ nằm xếp hàng chờ an táng !

                            Vì ai mà họ hy sinh!
                            chả lẽ tôi vô ơn ngay cả với ba tôi và anh tôi và những người lính khác đã chiến đấu cho tôi được sống yên ổn…

                            Và rút kinh nghiệm, tôi đồng ý 100% với anh Nguỵ Xưa là đưa đọan chính "chị" vào 1 câu chuyện như trên làm giảm cái hay của nhân vật Nhiên và không cần thiết phải đưa vào .

                            Chính nhờ các anh đóng góp, tôi tin nếu tôi có thời gian và quan trọng là phải có đam mê, tôi có thể sẽ viết đỡ sai sót hơn ( nhưng biết đâu lại ..tệ hơn hihihi  ) 
                            Đã là người viết dám post trên Public chỉ thích khen,  mà "sợ" phê bình  hay "chê" thì sẽ không bao giờ tiến bộ cả
                            Đến đây tôi thấy đã đủ và xin phép anh Nguỵ xưa cũng như Vách Cũ dừng gõ, xin cảm ơn cả hai Anh

                            Tôi chỉ tâm sự thêm, không phải trả lời, đúng ra là tôi tính viết 1 bài khác, nhưng thôi, vì lâu quá và tuổi đời chồng chất,tôi e những chi tiết không còn nhớ
                            Năm 1976, nghiã là lúc đó tôi còn đang đi học, và ba tôi còn ở tù tập trung, 1 người lính cũ ( Nhảy Dù ) của ba tôi có gặp tôi và móc nối tôi vào tổ chức Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng dân tộc, chú nói tôi tìm thêm người để phát triển lực lượng, ban đầu tôi tính tham gia, nhưng lúc đó còn đang học nên chỉ hứa vậy thôi,

                            Chỉ hơn năm sau, cũng do 1 người lính cũ khác của ba tôi , cho biết,  tổ chức MTQGTNGPDT bị phá vỡ tại Hố nai mà tôi tính tham gia, kẻ đi móc nối chính là người của CS gài vào ! Chú này may mắn đã vượt biên thành công và hiện đang ở Alabama

                            Chắc hẳn, các Anh còn nhớ, vụ LM Hiệu cũng tại HN,bị xử bắn do việc kết nạp vào tổ chức bừa bãi, bị lộ ngay từ trong trứng nước, một trong những người phụ tá tin cẩn của LM lại chính là người của CS gài vào ! bề ngoài thì có vẻ chống cộng dữ dội và lớn tiếng, nhưng chính y lại là người phá vỡ tổ chức của LM Hiệu  ...

                            Có nhiều con đường để vượt qua ngọn núi, nhưng cũng có con đường không bao giờ tới./.



                             
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2012 15:28:06 bởi Đào Nam Hoà >
                            Tôi mang thế kỷ theo mình
                            Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                            .....
                             
                            #14
                              Đào Nam Hoà

                              • Số bài : 113
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 23.05.2011
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 30.06.2011 07:45:21 (permalink)
                              Viết đối với tôi không khó lắm, mà ngại nhất chính là sau khi viết phải coi lại lỗi chính tả, viết hoa , cú pháp...rất mất thời giờ và nhiều khi bỏ viết là vậy
                              Tôi mang thế kỷ theo mình
                              Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                              .....
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12345 > | Trang 1 của 5 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 65 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9