Còn Gì Cho Em - Tản Mạn Đào Nam Hoà

Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 3 của 5 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 65 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Đào Nam Hoà

  • Số bài : 113
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.05.2011
  • Trạng thái: offline
RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 17.08.2011 11:23:56 (permalink)
Nước Cờ Đời


Chỗ tôi ở, có 1 anh bạn 10 năm liên tiếp vô địch cờ tướng  trong các Hội chợ Tết, kể cả hạ không biết bao nhiêu cao thủ Hội Người Hoa Chicago, có những người anh chấp 2 con mã hay 1 con mã mà anh vẫn thắng dễ dàng, hồi ở  VN, anh từng lọt vào vòng thi chung kết toán cùng với Lê bá Khánh Trình,
Một hôm ở quán phở Hoà, (sau này sang lại đổi thành phở Hương Quê) anh chấp 1 đối thủ 2 con mã, sau 7 nước đầu khai cuộc anh lấy lại dễ dàng 1 con mã đối phương nhờ xuất xe pháo nhanh hơn, anh bạn thua cuộc phải trả tiền phở và cà phê, thấy tôi mới qua Mỹ có vài tháng, mọi người đẩy đưa tôi thử vài ván xem trình độ ra sao,

Ván đầu tôi đề nghị anh chấp 1 con mã, anh đồng ý ngay, sau 15 nước, anh xếp cờ lại,bên ngoài đã có tiếng xì xào... và lần này anh đòi đánh đồng với tôi, tôi không học về cờ tướng chỉ biết cờ vua  ( chess) mà thôi, sau khai cuộc, thế trận bên tôi ưu thế 1 chút, mặc dù tôi đi sau và chơi ván "bình phong mã hiện đại tiến chốt 7", anh nghĩ rất lâu, có đến 10 phút để chọn phương án trung cuộc, rồi anh cân bằng lại được thế trận,và qua tàn cuộc tôi muốn thắng lúc nào cũng được, vì ưu thế quá lớn, nhưng tôi đề nghị hoà, dĩ nhiên là anh đồng ý

Khi ra về, tôi ghé quầy, thì cô chủ quán cho tôi biết đã có người trả tiền cho tôi rồi, ( khoái thiệt ..)
6 tháng sau, đầu năm 2002, Hội chợ Tết Chicago, có nhiều mục như muá lân, bầu cua cá cọp, thi hát trẻ em ...và cả cờ tướng, anh là người chưa bại bao giờ suốt nhiều năm
16 đấu thủ chia làm 8 cặp loại trực tiếp, cuối cùng  anh và tôi gặp nhau ở chung kết. Thật sự về sức cờ tướng tôi không hơn anh bao nhiêu, nhưng sau 20 nước, một đối thủ nổi tiếng nhất như anh bị tôi chiếu bí, con tướng trồi lên dính đòn phối hợp xe mã! Ban tổ chức trao  100$ giải nhất . Nhưng tôi phải mất một ngày làm không lương vì hôm đó là thứ ba,

Anh đâu biết là tôi thắng anh dễ dàng, không phải do nưóc cờ hay, mà là tôi tận dụng lúc đấu vòng ngoài với mấy đấu thủ nhẹ ký, tranh thủ lúc họ suy nghĩ, tôi ...giải lao thoải mái, lúc uống nước,lúc ăn ...pizza, lúc ngủ ngồi ngay tại chỗ, đôi khi còn ngắm mấy em gái mặc áo dài qua lại đang phô diễn cần người chiêm ngưỡng, đánh vòng ngoài sao tôi cũng ăn, mà cần chi phí sức, chỉ cần vừa đủ hạ thôi, nghiã là khi vào chung kết tôi chả mệt tí nào

Trong khi đó, anh ván nào cũng căng đầu ra đấu, sức cờ anh hơn hẳn đối phương, có ván anh chơi rất hay, bỏ ( chứ không phải đổi quân hay thí quân ) cho đối phương ăn không 1 con xe  và 1 con mã để rồi anh chiếu bí rất đẹp, trong thuật ngữ cờ gọi là 2 chấm than tức nước cờ quá tuyệt!! Nhưng anh không biết rằng đó là sai lầm lớn trong thi đấu chỉ có người pro mới biết


Khi gặp anh ở ván chung kết, đầu tiên tôi ngó cái bảng ghi giải thưởng và tôi đã biết kết quả, tôi thấy sau khai cuộc anh mệt mỏi thấy rõ, đi từ nước yếu đến nước sai lầm, mà trong cờ nước sai lầm nghiêm trọng dẫn tới thua ghi bằng 2 dấu hỏi ??

Nếu so sánh với bên quyền anh, thì coi như tôi knock out anh vậy

Anh đâu có biết tôi là Huấn luyện viên cờ vua của Tỉnh !!
Sau này chúng tôi chơi rất thân với nhau, đi đâu cũng có đôi, lần qua Minnesota thăm người gia đình Bác người quen lớn tuổi, Ông mời 2 chúng tôi vào quán phở Hằng, trong đó cũng có bàn cờ tướng, ăn xong, Ông bảo chúng tôi thích chơi cờ cứ việc thoải mái, anh nhập cuộc, đánh đồng thôi vì xa lạ mà, nhưng đấu thủ dưới cơ quá xa, anh cho ăn không 2 xe, 1 pháo mà chiếu đối thủ chết đứng .

Cả quán khen , nhưng anh chỉ vào tôi mà nói :

- Ông đó đó, ổng là thày tôi đó!!
Anh nói thiệt nhưng đó cũng là "nước cờ đời" hay của anh

Mấy đấu thủ bên Minnesota đòi "thử" với tôi, nhưng đành để họ thất vọng, tôi từ chối, vì biết nếu đấu sẽ thua, chưa nói về sức cờ hơn hay kém, mà thua vì mệt mỏi , tôi vừa phải lái xe liên tiếp 8 giờ, ván cờ đời tôi chơi cũng không tệ lắm, tạm được, chỉ ván cờ tình thì  tệ ơi là tệ ! Mấy em thường chê tôi là dzô dzuyên ….

Lần đó tôi cũng ..khoái lắm không phải vì lời giới thiệu của anh , nhằm nhò gì ba cái dzụ lẻ tẻ, mà vì Bác người quen ở Minnesota trả tiền phở cà fê cho chúng tôi !!


Đào Nam Hoà
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2011 03:02:11 bởi Đào Nam Hoà >
Tôi mang thế kỷ theo mình
Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

.....
 
#31
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 17.08.2011 12:50:34 (permalink)





    .... Đọc rồi.Thú vị lắm !


    Cờ Tình là cái gì thế anh ? Mà sao lại là vô duyên ?

    Anh giải thích nhé.

    Tình thân.

    Nđs.
     
    #32
      NgụyXưa

      • Số bài : 873
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 31.01.2007
      • Nơi: Thái Bình Dương
      • Trạng thái: offline
      RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 18.08.2011 01:49:00 (permalink)

      Cờ Tình là cái gì thế anh ? Mà sao lại là vô duyên ?
      "Cờ tình" là "tình cờ" gặp một cô gái với ánh mắt chiếu bí, phải không Hoà?
       
      Nói cho vui thôi chứ Hoà trả lời anh Sơn đi. Chúc các bạn vui và viết đều.
       
      Tình thân,
       
      NX
       
      #33
        Đào Nam Hoà

        • Số bài : 113
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 23.05.2011
        • Trạng thái: offline
        RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 18.08.2011 03:35:25 (permalink)
        Chào Anh N Xưa và anh Đặng Sơn
        Rất vui khi hai bậc đàn anh ghé qua,..
        nhiều khi viết cứ như từ đâu rớt xuống, ngón tay gõ không kịp, mất số ý tưởng, nhưng cũng có khi phải ngồi cân nhắc rất lâu cho chỉ một chữ mà thôi - Hai anh đều là nhà văn, hai anh quá biết mà  :):)

        Đánh cờ có 3 giai đoạn- Khai cuộc- Trung cuộc- tàn cuộc.
        Ngày xưa người ta hay trọng giai đoạn khai cuộc vì cho rằng nếu ngay giai đoạn này mà ưu thế hay hơn quân là thắng chắc,( nên hồi đó có 2 quyển sách gối đầu giường của tất cả cao thủ cớ tướng là Quất Trung Bí  nói về Khai cuộc Pháo đầu và Mai Hoa Phổ nói về phòng thủ Bình Phong Mã, chỉ 2 cuốn đó thôi có khi học cả đời không hết. Nhưng ngày nay chỉ với đấu thủ trung bình, phải biết hơn rất xa 2 cuốn đó nhất là phải được đào tạo từ nhỏ và có bài bản ! Nếu đấu thủ đi đúng, thì anh khó mà ưu thế ngay từ đầu.
        Bởi vậy ngày nay, 3 giai đoạn phải được coi là quan trọng như nhau - Phải không hai Anh?

        Tôi cân nhắc mãi khi gõ chử ghép " cờ tình" , ( cờ tây thì ai cũng biết cả rồi, nhất là dân nhậu nước mắt quê hương :) )
        Tình cũng là một ván cờ có nhiều giai đoạn, và đặc điểm ban đầu để nhận biết của tình yêu là...nhung nhớ , rồi qua 4 giai đoạn tiếp theo nữa và cuối cùng thì tình dục là đỉnh cao của tình yêu, nó có thể kết thúc hay vẫn duy trì tình yêu là tuỳ vào mỗi cặp - xin lỗi múa rìu qua mắt hai chuyên gia-
        nhưng cũng xin lỗi, khi người đánh cờ, dù trước mặt tôi là  vô địch thế giới Lữ Khâm hay Anand hay Kramnik (chess) thì tôi cũng không cần biết, mà chỉ biết là tôi đang cầm quân đi nước hay nhất của tôi, tôi luôn tôn trọng mọi đấu thủ từ hạng chót tới nhất hạng.
        Bản thân run sợ khi nghe tiếng tăm của một nhà vô địch nào đó đã là tự thua rồi!
        Bản thân của tự ti là thua thiệt, bản thân của tự tôn là thoả mãn. Cả hai điều đó sẽ làm bạn thêm thua nhanh chóng!
        3 điều làm đấu thủ trở nên xuất sắc là gì? - Trước hết phải nhận định và phân tích thế trận đúng của mình và đối thủ- Chọn phương án hay nhất ( thích tấn công , thích phòng thủ hay chọn an toàn là tuỳ vào cá tính mỗi người ) - và cuối cùng là phải tính được nhiều nước đi, càng nhiều càng tốt.
        Sau khi học được một thời gian, và trình độ cũng kha khá, mới đến giai đoạn nâng cao với nhiều bài mà tôi thấy cũng giống như ở đời, như bài " nước đi chờ đợi"  là đi một nước chả làm gì cả, bâng quơ thôi, tào lao thôi, đi gì cũng được, chờ đối thủ đi lại bấy giờ mới có thể "ra tay " được,  rồi bài " nước đi khó chịu" là nước đi mà đối thủ đi ngoài dự kiến làm mình bất ngờ và khó chịu.
        Thật là khó chịu khi đối thủ chơi nước đi "chịu khó" !

        Tôi thì vào cuộc tình, có lần tôi thấy nó cũng hao hao giống ván cờ, cũng phải làm bộ vờ vịt tào lao, chứ tấn công ngay là hỏng bét, nước đi chờ đợi trong cờ ấy mà, rồi có khi phòng thủ ná thở vì đụng hàng... lá thư tình dấu 26 năm tôi dùng hết cam đảm post lên như để giữ một kỷ niệm đẹp, thật ra vẫn còn rất an toàn, hoàn toàn chưa xảy ra vấn đề gì, như linh cảm đánh cờ, tôi phải lui về một tí và xoá nó đi!

        trong" cờ tình" thì nước đi khó chịu cũng hay xảy ra, bất ngờ và làm khó xử . Có em tôi bỏ bao công sức gò theo , tốn bao tiền ...ăn uống, bao lần hẹn hò...mưa nắng dãi dầu, tình thương bao la ...lai láng,  nước cờ đang dồn đối phương vào tình thế bị chiếu bí, bỗng một hôm em ngồi  trên chiếc Honda đằng sau lưng  một thằng đàn ông khác !

        Cũng có nước cờ tự đối phương xin thua- luật thi đấu, khi muốn thua một ván cờ vì nhận thấy không đấu nổi nữa, thì một là đặt quân cờ nằm xuống, hai là đứng dậy bắt tay đối thủ rồi ký biên bản. "Cờ tình" cũng vậy, có em trong cơ quan chả bao giờ tôi để ý, bỗng một hôm em hỏi: "Mai anh rảnh hôn, chở em lên núi Châu Thới cúng rằm nha",

        điều quan trọng là trong câu hỏi, mắt em long lanh như sao sa, đôi môi chúm chím mấp máy, và mái tóc thề thì rung nhẹ dù trong phòng và cả trong...lòng tôi chả có tí gió nào ! Em hỏi  trong mong chờ và hy vọng mà nào tôi có biết em để ý tôi từ bao giờ, tôi còn đang để ý....em khác. Cái này thì theo ý anh N Xưa thì "cờ tình" đúng là "tình cờ"

        Đó hai anh thấy chưa, tôi có biết gì về "cờ tình " đâu, dở quá phải hông? Nhưng rồi, đúng là dzô dzuyên, chở em cả ngày mệt nhọc lên chuà, lẽo đẽo làm cửu vạn, làm cái đuôi cho em, cũng vài tháng em lại tung cánh bay xa..  hahaha ! Tôi phải sắp cờ lại, làm lại ván khác, rõ.....thích !!!!
        hai anh thấy giải thích vậy có đúng là tôi chơi  "cờ tình" dở  tệ và dzô dzuyên chứ?

        Tình thân chúc hai anh (và các bạn nào...lỡ đọc những dòng trên) luôn an vui khoẻ trẻ./.
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.08.2011 15:48:09 bởi Đào Nam Hoà >
        Tôi mang thế kỷ theo mình
        Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

        .....
         
        #34
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 22.08.2011 14:35:27 (permalink)




          Thư cho Bạn .


          ______________________




          Bạn tôi ơi !


          Sáng nay,đã nhận được thư của Bạn.Vui và thấy " bứt rứt" / Bức rức hay là bức rức ? /

          Cám ơn bạn đã lưu ý tôi vì hai chữ này từ chủ đề Psy - Chuyện Đời,Chuyện Người.


          Vẫn háo hức đón đợi những bài viết mới của bạn.

          < Sẽ trả lời bạn về câu chuyện Kiếp Sau ở chủ đề Viết Để.... <




          Thân ái.


          đăng sơn.fr
           
          #35
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.08.2011 15:15:14 (permalink)







            .....

            Bạn tôi ơi !


            Sao bạn không viết thêm điều gì nữa ?

            Có ghé thăm bạn ở chủ đề thơ của bạn.

            Tình thân.


            Nđs.
             
            #36
              Đào Nam Hoà

              • Số bài : 113
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 23.05.2011
              • Trạng thái: offline
              RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.08.2011 23:15:19 (permalink)
              thú thật, khâm phục bút lực quá thâm hậu của anh Sơn, Hoà công lực yếu , nên đi làm về mệt chỉ đủ sức gõ mấy cái comment bậy bạ  thì OK chứ viết bài coi bộ  ..mệt quá   .

              thôi thì Anh thông cảm, từ từ tính sau nha Anh

              Cảm ơn Anh ghé và động viên

              Tình thân và chúc anh giữ mãi bút lực

              Đào Nam Hoà
              Tôi mang thế kỷ theo mình
              Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

              .....
               
              #37
                Mộng Liên

                • Số bài : 69
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 23.08.2011
                • Nơi: Tịnh Tâm Lake
                • Trạng thái: offline
                RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 02.09.2011 15:34:06 (permalink)
                CỜ TÌNH
                 
                Tình cờ đọc cờ tình...
                suy gẫm chuyện đời mình
                Tình yêu như ván cờ
                được thua nào ai biết !
                 
                Muôn sự tự ta ,
                thành sự bởi Thiên
                Người đọc sách thánh hiền
                chơi ván cờ...cao nhỉ ?
                 
                Có khi tưởng là thắng
                hóa ra lại trắng tay.
                Trầm chí trở ván cờ
                xoay thế nguy thành thắng.
                 
                Ai người biết thế đánh
                ấy người biết chịu thua.
                Thua cho ván cờ đẹp
                Thắng lớn trong vinh danh.
                 
                Tình yêu như danh vọng
                thua thắng thật mong manh  !
                 
                *Mộng Liên xin tặng các cao thủ VNTQ
                 
                [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/102245/D5AD7835854549F8A112E74BE0346FA2.jpg[/image]
                Attached Image(s)
                ước ta được như hoa sen trắng
                từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
                 
                #38
                  Đào Nam Hoà

                  • Số bài : 113
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 23.05.2011
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 03.09.2011 13:33:03 (permalink)
                  Mộng Liên tặng các cao thủ trong Vnthuquan, làm Hoà buốn 5 phút , dzì Hoà  là thấp thủ, nên ...hổng có được tặng hihi

                  Cảm ơn ML ghé đọc mấy cái bài khô khan như sa mạc của Hoà,
                  chúc vui và có nhiều sáng tác hay
                  Thân mến
                  ĐNH
                  Tôi mang thế kỷ theo mình
                  Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                  .....
                   
                  #39
                    Đào Nam Hoà

                    • Số bài : 113
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 23.05.2011
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 29.09.2011 22:44:51 (permalink)
                    Tản mạn....
                    Ở vào cái tuổi nào đó, hay một hoàn cảnh nào đó, người ta phải nghĩ về cái chết.
                    Tôi có một cô bạn trẻ măng, làm nail và có lẽ khá giàu ( tiền gởi nhà bank ít nhất cũng cả trăm ngàn).
                    Khi cô về VN thăm gia đình, cô đã viết ..di chúc, rồi ra văn phòng luật sư công chứng (notary) hẳn hoi. Chỗ quen biết, tôi hỏi cô, sao mà phải làm di chúc, cô bảo có thể đi máy bay ...rớt,  nếu rớt và pass away, thì người kế thừa tài sản của cô là theo luật định, tức là hàng thứ nhất, xong rồi mới tới hàng thứ hai, đại khái thì ở Mỹ cũng có luật na ná như VN, mà cô thì muốn cho người kế thừa không phải là ..chồng, mà là đứa con và nguời ....tình, nên cô phải làm di chúc, mặc dù phải mất một số tiền cũng kha khá khi gặp luật sư. Bạn biết mà, ở Mỹ chỉ ngồi nói chuyện tư vấn với luật sư nửa giờ thôi, bạn sẽ được gởi về cái bill 125$ !

                    Tôi không có ý phê bình cô ...nhẫn tâm đối xử với nguời chồng, chuyện riêng cô, biết làm gì cho thêm ..mệt. Nên tôi bỏ qua không nói phương diện tình cảm.
                    Đối với nguời Á đông , họ rất sợ viết di chúc. Nhưng đối với Âu Mỹ, đó là chuyện rất bình thường ngay cả khi tuổi đời còn rất trẻ. Thường người Á đông để lại tất cả tài sản chia cho con hay cháu, nhưng với Âu Mỹ, có khi họ để lại cho con rất ít,mà dành tới 80 tới 90% cho các tổ chức từ thiện! Nét văn hoá khác nhau là chỗ đó.
                    Tôi cũng không bàn đó là hay hay dở.
                    Tôi có nhiều người bạn học và sau này là bạn xã hội, bạn cùng hãng,... thân cũng như hơi thân qua đời, có nhiều câu chuyện thương tâm về họ. Đôi lần tôi muốn viết, như là nén hương dâng lên và tưởng nhớ về họ, mà vẫn chưa làm được.
                    Tình cờ mở chồng diã karaoke, chọn đại, và tôi đã hát Cho một người nằm xuống của NS TCS mà ai cũng biết. Xin bỏ qua các tư tưởng chính trị, mà tôi chỉ hát với tất cả tâm hồn cho người đã đi không bao giờ trở lại! Thế thôi! Tôi biết tôi hát dở! Không hề gì, đâu có làm thiệt hại ai! Nó vẫn là tiếng lòng, là tình cảm của tôi cho bạn bè đã đi xa .

                    Và tôi thích cái triết lý đơn giản mà trong sáng nhẹ nhàng của ca từ.
                    Vâng, cuộc đời cuối cùng chỉ như cánh chim bỏ rừng, như trái tim bỏ tình! Thế thôi!
                    Tôi là cánh chim đã bỏ rừng, nhưng trái tim vẫn chưa bỏ tình được ! ( Vẫn còn ...đập lung tung )
                    Vẫn còn tình yêu , yêu người và yêu đời!
                    Đào Nam Hoà
                    Sep 2011
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.09.2011 22:46:46 bởi Đào Nam Hoà >
                    Tôi mang thế kỷ theo mình
                    Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                    .....
                     
                    #40
                      Đào Nam Hoà

                      • Số bài : 113
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 23.05.2011
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 30.09.2011 22:32:45 (permalink)
                      Tản Mạn cùng một nhà thơ

                      Nếu không viết thì tôi cũng đi uống cà phê, đi nhậu, đi câu cá, ...
                      Lần trước đọc ít tác phẩm của một nhà văn, tôi tổng cộng đã gõ liền cho Ông tính ra 7 tiếng đồng hồ!
                      Lần này tôi chọn một nữ thi sĩ có lẽ cũng quen thuộc với nhiều người để tản mạn cùng em : Thi Hạnh.
                      Lâu lắm rồi không  thấy Thi Hạnh xuất hiện trên trang này, nên tôi đành đăng trong ... nhà tôi vậy. Và mong TH sẽ không tạt qua đây để đọc ( vậy là may cho tôi.....hehe)
                      Vì là tản mạn nên coi như tôi đang trò chuyện đàm thoại nói vu vơ vậy thôi, không nhất thiết phải mang tư tưởng hay chủ ý gì.

                      Lại một ngày nữa, tôi vào máy, cái chấm đỏ comment hiện lên, em đã viết dù chỉ vài chữ.
                      Lòng tôi dĩ nhiên là vui, chim chóc sáng nay ngừng bay, mây ngưng trôi và trái đất này hình như khựng lại một chút. Hông biết em còn nhớ, cơn sóng thần xảy ra ở Nhật bản vừa qua tương đương với 50,000 quả bom nguyên tử nổ ở Hiroshima và nó làm cho trái đất quay chậm lại 1/10,000 giây, chuyện đó người ta đo đạc được bằng khoa học. Nhưng đó là chuyện của thiên tai, thiên tai làm cho trái đất chậm 1 tí xíu hay chậm 1 giờ hay đứng lại luôn cũng đâu có nghiã với tôi, vì tất cả nhân loại đều chịu chung. Thậm chí tận thế tôi cũng không care, mà còn khoái nữa vì lúc đó Bill Gates cũng như tôi thôi, Còn riêng lòng tôi, thỉnh thoảng quả đất chựng lại mới là quan ...chọng.

                      Tôi có nghe kể chuyện, mấy tên con của đại gia, nghiã là chúng không giàu, mà chúng chỉ xài tiền của cha mẹ, có tên ở Bình Dương chơi bạc, đi kèm là con bồ nhí, đang sát phạt, tên đại gia nhí nổi hứng, sai tài xế lên tận Sài Gòn mua 1 tô phở về cho con bồ nhí nó ăn. Có tên khác nổi hứng, đang ở Sài gòn, bay ra Đà Lạt uống cà phê rồi về. Đó cũng là cái thú mà phải có điều kiện mới làm được.

                      Hồi tôi mới qua Mỹ, ở một mình, tuần vacation không biết làm gì, nửa đêm thức dậy lái xe qua Minnesota thăm thằng bạn học, (ba thằng cùng ngồi 1 bàn cùng Đại học, thì tôi và nó đang làm culy ở Mỹ, còn 1 thằng lúc đó là Truởng Phòng Đào tạo Đại học Bách Khoa thành phố lớn nhất VN. ) Thằng bạn quá cheap, mười mấy năm gặp lại mà bữa ăn chỉ mang ra có 2 lon bia ! trời mùa hè tháng 7 mà nhà không mở air conditioner, nóng gần chết, bạn tin không , không có quạt máy luôn, phải dùng mấy tấm bìa cứng làm quạt, nửa khuya chịu hết nổi, tôi phải xách xe lang thang, dễ chịu hơn nhiều khi những cơn gió lùa qua cửa xe, tôi dừng lại tìm parking, rồi đi bộ lên cầu Mississippi.

                      Thiệt là đã, cây cầu cao kinh khủng, có cảm tưởng như đang ở trên máy bay nhìn xuống thành phố về đêm, ánh đèn điện của thành phố dưới chân cầu như ngàn ánh sao lấp lánh của bầu trời nhìn ngược xuống, thỉnh thoảng trên cầu cũng có người đi bộ giống tôi, tôi tự hỏi mà không có câu trả lời- 2 giờ sáng mà còn đi bộ trên cầu làm gì? Hỏi họ cũng chính là hỏi tôi! Chẳng lẽ họ cũng lãng mạn như tôi sao. Và cũng đôi lúc thấy vài cặp tình nhân tay trong tay làm tôi cũng thèm lắm, thèm có 1 cô nào , bất kỳ cô nào cũng được miễn là nói tiếng Việt Nam để nói chuyện! Thế thôi.
                      Còn bây giờ tôi đang tập làm đại gia, phung phí sức lực và thời gian trên net, tôi có thể trò chuyện với bất kỳ ai trên toàn thế giới, bất cứ lúc nào, mấy thằng đại gia con chỉ hơn tôi cái tiền bạc chứ thua tôi xa khoản ...nói chuyện.

                      Nếu gặp Bill Gates, hẳn là mấy thằng đại gia đó câm như hến, còn tôi, yên tâm đi, tỉnh bơ, tiến lại bắt tay, trò chuyện, Bill Gates mới học hết năm thứ 2 đại học chứ mấy, và 60 tỷ của ông vô nghiã với tôi, vì chắc chắn 100% tôi chả cần xin hay nịnh hót chút nào để ông cho tôi vài đồng, và có thể tôi tấn công ông trước, ra đòn trước,

                      - Anh là người giàu nhất thế giới, nhưng vẫn chưa sướng nhất thế giới - Đúng, nhưng chả lẽ lại là anh - Không , nhưng mặc dù là người nghèo , tôi vẫn có thể đánh cờ chess hạ anh dễ dàng, tôi tin chắc vậy, vẫn có điểm tôi hơn anh- Oh , cờ chỉ là chuyện nhỏ thôi- Vâng chuyện nhỏ, vậy thì tôi qua chuyện lớn, nếu được trở lại, kiếp sau anh vẫn muốn làm người giàu nhất thế giói chứ - Có thể - Tôi không tin là anh nói thật, nếu mục đích của anh chỉ là làm giàu thì anh đã không từ chức HĐQT Microsoft, còn việc anh làm từ thiện chẳng qua là để giải toả bế tắc của người giàu mà thôi- Vậy nhiều người tỷ phú Nhật cả đời làm giàu , hàng trăm tỷ hơn tôi nhiều mà vẫn không làm từ thiện đó thì sao - Anh thông minh hơn mấy ông đó

                      -Vậy theo anh, nếu anh được trở lại, anh sẽ làm giàu như tôi? - Không, không cần, hoàn toàn không cần, với vật chất hiện có của tôi, thì đời sống đã tiện nghi gấp nhiều lần bậc vua chúa ngày xưa, vua hồi đó làm gì biết chơi Piano, làm gì biết lái xe hơi, còn việc có hàng ngàn cung phi mỹ nữ thì sướng thật nhưng cũng phải trả giá là ...chết sớm, tôi với anh giờ là đã thọ hơn nhiều ông vua hồi đó rồi - Vậy anh sẽ làm gì nếu được trở lại?

                      - Tôi chỉ còn thiếu một cái mà chính anh cũng thiếu.
                      Bill Gates tròn mắt, nhích cái mắt kiếng lên chút, rồi hỏi: - Thứ gì?

                      Tôi chậm rãi, nói chắc nịch và tự tin:
                      - Anh và tôi mãi mãi còn thiếu cái Tham Vọng Quyền Lực!
                      - Vì sao anh lại cho là như vậy?
                      -Tiền bạc thì khi có nhiều, anh không thấy sướng hơn vì không còn thứ gì để mua, nhưng quyền lực và tham vọng thì vô giới hạn, và chính cái tham vọng quyền lực này mới làm rung chuyển và thay đổi thế giới
                      ....................................

                      Trở lại, Thi Hạnh viết: (Câu thơ Thi Hạnh lại trở về với tôi trong vô thức ( không cần copy tôi vẫn gõ ra đuợc, chắc tại mê thơ quá xá, ..)
                      ----------------------------------
                      "tôi sẽ là tôi của kiếp này
                      dẫu trời mây trắng chẳng còn bay
                      dẫu sông với nước kia ngưng chảy
                      và trái đất này sẽ ngừng quay "

                      ---------------------------------------
                      Đi mãi trên sa mạc tất nhiên là buồn chán và cô đơn, nên tôi ...đang hộ vệ em về một ốc đảo ( oasis) nè hehêhihi, ở đó không phồn hoa đô hội ( trên sa mạc muh) mà chỉ có dăm chiếc lều, ít con lạc đà, mấy chục nguời du mục (nomads) quanh quẩn bên vũng nước mát dưới bóng vài cây chà là...

                      Thế giới của nguời Thơ là vậy đó em. Và tôi không muốn mất thêm một nhà thơ nữa giữa lúc quân số "thực sự thiện chiến" đang thiếu hụt. Cải lương , hát bội đã chỉ còn trong những thước phim lưu trữ, nay đến lượt thơ văn đang thoi thóp, mà em là diễn viên ( dù lớn cỡ mấy ) không thoát khỏi cơn lốc của thời đại. Tất cả phải thay đổi, dù muốn hay không, mấy trăm năm trước, người ta coi những nguời hát xướng là "xướng ca vô loại", không một ai có thể nghĩ rằng, mấy trăm năm sau, xướng ca là loại nhất đẳng.
                      Hồi xưa muốn làm quan lớn thì phải đi thi,mà đi thi ngoài bài toán cỡ lớp 6-8 ngày nay, bài chính để chấm là bài thi ca hay thi phú, còn bây giờ nhà thơ nhà văn có người coi chưa bằng cái đinh rỉ! Một sự thật trần trụi đắng cay thê thảm và những con người yêu văn thơ không có cách nào để làm thay đổi những đổi thay đó.
                      -----------------------------em đã viết
                      chôn ta chôn hết vần thơ cũ
                      để nắng ven sông khỏi ngậm ngùi
                      ..................
                      chiều nay muốn viết câu tình tự
                      giọt thương giọt nhớ đã hững hờ
                      tìm trong ký ức lời yêu cũ
                      chẳng còn đâu chữ để gieo thơ…

                      tôi vẫn là tôi của kiếp người
                      của ngày lận đận áo cơm nuôi
                      của năm với tháng xuôi xuôi ngược
                      chạy theo con lốc xoáy bời bời…

                      -------------------------------------và tôi hiểu lờ mờ
                      Tôi biết 100% là không phải em không còn chữ, chữ mà hết là em cũng hết thở rồi, mà chính xác là không còn hứng thú, không thích và không muốn và cũng có thể một lý do ngoại lực tác động hay bắt buộc....
                      Trong thơ, em lấy hết cả những chữ thảm não sầu bi ai oán, như lời trăn trối trước khi đi không trở lại, lạnh lùng chai đá phong trần dày dạn mà đọc những câu chữ của em cũng ngậm ngùi và mủi lòng.
                      Em ạ, chôn em thì chắc rồi, ngày nào đó cũng phải tới, 40 hay 60 năm nữa (chứ mấy), tôi chắc chắn là chôn truớc em rồi đó, nhằm nhò gì, như một chiếc lá uá phải lìa cành, như một cành cây khô rơi rụng, như một hành tinh tan vỡ, như một giải Ngân hà băng hà,

                      Tôi từng chứng kiến tử tội ra pháp trường bắn, đa số người không tự đi một mình nổi, phải có 2 công an xách nách hai bên dìu đi, và họ đã chết lịm truớc khi tiếng súng nổ thật, uổng mất mấy phút dù chỉ là phù du, nhưng cũng thỉnh thoảng có người đi tỉnh bơ, không phản kháng cũng không sợ hãi. Tôi không phê bình thái độ nào cả, dù họ là những tội phạm hình sự phải đền tội, mà tôi chỉ mong, tới thời khắc "ấy" của cuộc đời, tôi sẽ tự đi mà không có gì phải sợ hãi.

                      Vâng đó chính là thái độ dũng cảm trước thách đố của thời gian, của cái siêu hình không bờ bến chỉ toàn mông lung, hư ảo, và vực thẳm. Tôi khoái nhất 2 câu này của em:
                      "Xưa- nguyên thủy tôi chưa có mặt
                      Mai- tận cùng cũng chẳng có tôi
                      " - ( em viết )

                      Chỉ hai câu mà trong mấy trăm bài thơ, tôi tìm thấy em có nét chấm phá, cái bi đát của thân phận con người,tình yêu nó đau khổ đắng cay cũng như hạnh phúc, là ai cũng biết và hai câu sau em quay trở lại với ý thơ tình ái. Vì đó là em muh. ( em viết tiếp 2 câu trên: - đôi chân ấy một lần đã đến - nhưng ...chưa một lần hiện hữu thật (trong tôi)- lại thơ tình mà đọc hoài không chán )
                      Tôi muốn thêm 2 câu khác cho cân xứng và cho có tư tưởng, không chỉ mãi vì tình yêu, đôi khi còn là một nhân sinh quan, người trưởng thành đòi hỏi 6 điều : - Là người trung thực- Không làm nô lệ cho bản năng- Nhận định đúng thực tại-Giao lưu tốt với mọi người xung quanh-Quân bình về mặt tình cảm-Có quan điểm và triết lý đúng về cuộc sống (và thêm một điều để nâng cao tí nữa là có tinhthần hài hước).

                      Hồi tôi còn ở VN, vừa đang ăn cơm tối, vừa coi tivi, bỗng có bài nói chuyện của Tiến Sĩ Vũ Thị Ánh, lúc đó bà cũng lớn tuổi rồi, là ngay lập tức, quăng bát đũa, tôi vội lấy bút ghi lại tóm tắt bài nói chuyện trên ( kiến thức quý không ghi lại sẽ quên ngay) vì tôi biết rằng, không phải ai cũng trưởng thành, mà đôi khi chỉ là "trẻ em mà lớn tuổi" , tôi không bao giờ có ý chê họ,mà trái lại tôi luôn đứng về phiá họ, đáng thương hơn đáng trách. Vì ngay cả tôi, tóc cũng muối tiêu, mặt mày đầy thung lũng mà trong cái đầu có cái nhỏ hơn trái nho. Tôi thương người thì ắt có người thương tôi.

                      Xưa- nguyên thủy tôi chưa có mặt
                      Mai- tận cùng cũng chẳng có tôi

                      ------------------------------ ( cho tôi thêm ké 2 câu riêng tí, chứ không dám sửa thơ em đâu, )
                      Cõi đời cứ nhắm mắt trôi
                      Trăm năm rồi biết về nơi chốn nào

                      -----------------------------------------------

                      Lan man nữa, lúc ở VN , một sáng tôi mua bánh mỳ vào cơ quan ăn sáng, để làm việc, tờ giấy gói vàng khè, theo thói quen tôi mở giấy gói , mấy giòng chữ hiện ra, không có tên tác giả, (và đôi lời bình ) :
                      *"Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
                      Tôi phải đi dù chưa biết đi đâu
                      Tôi sẽ tiếc thương trần gian này mãi mãi
                      Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu
                      "*

                      Trời ơi, cái mà tôi đi tìm lâu rồi mới gặp, thế là tôi lập tức ghi vào cuốn sổ tay, như một báu vật.
                      Thơ như vậy ở một đẳng cấp cao hẳn.
                      Bởi vì bao nhiêu năm cứ ăn bánh người ta vẽ mà tưởng là thật, từ khi thơ ấu đến lúc có tuổi, tôi chỉ được nghe, có đời sau đời đời kiếp kiếp, có kiếp luân hồi vô tận ....

                      Còn cái ông này là ai! Là ai mà dám cả gan :"Tôi phải đi dù chưa biết đi đâu" . Chời ơi, ông gạt tất cả, ông phủ nhận tư tưởng đã tồn tại ngàn đời, mà ông nói thật thôi, chứ đâu có lung tung bừa bãi. Về sau tôi mới biết ông là Bùi Giáng, người có thời sống ở nhà thương điên Biên Hoà, chỉ cách nhà tôi 2 cây số, nếu lúc đó mà tôi biết, giá nào cũng phải ghé thăm thần tuợng của tôi, để chiêm ngưỡng Ông, dù Ông có như thế nào chăng nữa.

                      Cây rau muống chỉ một đêm là nó có thể mọc dài vài phân, nhưng nó chỉ là loại rau bình thường rẻ tiền, dễ trồng. Ở đời, nhiều khi khó mà phân biệt cái nào sẽ là rau muống và cái nào sẽ phát triển thành cây cổ thụ như cây lim cây trăc chẳng hạn. Và cái rễ tư tưởng cổ thụ của Bùi Giáng cứ dần dà như tằm ăn lá, mỗi ngày một lan toả trong hồn tôi và tôi đã chọn lựa Ông thêm vào danh sách trước đây tôi đã có.
                      Hàng ngàn năm, và hàng tỷ người đã có tư tưởng Vua là Thiên tử, tức con Trời, nếu lúc đó có ai hỏi, con Trời mà sao Vua cũng từ lòng một người mẹ trần tục sinh ra, cớ sao lại cho là Thiên tử? Vậy mẹ Vua là vợ Trời? Vô cớ mà tự nhiên người lại thích làm nô lệ tư tưởng!

                      Hỏi như vậy, không có câu trả lời thoả đáng và cũng là tự đày người hỏi vào vùng cô lập, không ai lui tới, không có nhiều người đồng hành vùng dậy giải phóng xiềng xích tư tưởng vô hình luôn đè nặng đôi vai đến nỗi người ta không còn cảm thấy nữa! không muốn bỏ gánh nặng thậm chí còn sung sướng vì sự đè nén của nó!

                      May thay, vài ngàn năm sau, quan niệm Vua là Thiên tử biến mất. Tôi thấy mình hạnh phúc hơn rất nhiều người sống với tư tưởng như vậy. Còn bây giờ, tôi đang chờ vài ngàn năm nữa, chắc chắn phải thay đổi, và tôi biết con cháu mấy trăm đời sau của tôi lại hạnh phúc hơn tôi bây giờ, nếu trái đất này vẫn còn tồn tại, không bị vỡ tung bởi một cuộc thế chiến nào đó.
                      Viết như trên tôi đang thể hiện tự do tư tưởng và ý kiến riêng tư mà thôi.

                      Hỏi như vậy là tôi biết trước là đã tự đẩy mình vào 1 hoang đảo, rất ít tàu bè qua lại, sự thật nằm ngoài ý thức chủ quan , nhưng thà 1 mình hiu hắt cô đơn chênh vênh trên mỏm đá cao để được nghe tiếng gió thì thầm rung cảm, hay ở trên đảo hoang để làm bạn với tiếng sóng biển, vỗ về những ghềnh đá thật thà không bao giờ gian dối, lừa gạt vẩn còn thích hơn đi trên những lối mòn sáo rỗng tàn tạ.

                      Lại nhớ về bài diễn văn của William Faulkner trong lễ nhận giải Nobel văn chương 1950, mà tôi gần như thuộc lòng:
                      "Điều hèn kém nhất trong mọi điều là sự sợ hãi, và tự răn mình rằng, hãy quên điều đó đi vĩnh viễn, đừng dành khoảng trống này trong văn phẩm của hắn cho bất cứ cái gì khác ngoài những chân lý cổ sơ, những sự thật của trái tim, những sự thật phổ quát xưa cũ mà nếu thiếu vắng chúng, câu chuyện nào cũng sẽ phù du và đáng bị kết án"
                      -----------------------------------------------------------------------------------------------
                      Trở lại một ý thơ mà Thi Hạnh viết:
                      "chôn ta chôn hết vần thơ cũ
                      để nắng ven sông khỏi ngậm ngùi "
                      Tôi muốn hỏi em, ai chôn thơ em và tại sao lại phải chôn, bộ nó xấu xa lắm hay sao? Em cứ để đó không được hay sao, mất mát gì của ai? Nhưng tôi biết chỉ có một người, là chính em tự đào huyệt, lúc đó không phải nắng ven sông ngậm ngùi mà chính tôi là người sụt sùi đầu tiên, mãi từ sáng sớm cho đến khi chiều xuống ! Không ăn uống gì nổi ....( chắc chỉ dăm chai bia thôi)
                      Nếu chôn thơ là vĩnh viễn mất em-Xin dừng lại cho tôi còn thần tượng-Đời tôi đã rụng rơi nhiều đêm trắng-
                      Để bây giờ vài câu chữ cũng xa !



                      Tình yêu nam nữ thường khởi đầu từ những say đắm, hấp dẫn có tính ảo ảnh và khát vọng mạnh. Rồi khi lên tới đỉnh điểm, -quy luật mỗi một khoái lạc luôn đi kèm một đau khổ hoàn toàn đúng, -tình yêu sẽ giảm dần rồi lại trở lại như chu kỳ hình sin vậy hoặc có thể biến thái khác đi hay cũng có thể tan vỡ.
                      Tình yêu đối với thơ văn cũng vậy, có người làm thơ vài năm rồi ngưng hẳn, chán không làm nữa. Nhưng cái mà tôi muốn nói là điều gì làm cho người ta chán. Đang là bạn thân, tự dưng gặp nhau không thèm ngó nhau ắt phải có nguyên do gì chứ?

                      Thơ em là chỗ cho tôi nương náu trú ẩn khi bơ vơ mò mẫm trong đêm dài ..thế kỷ, mà hết thơ em là tôi lại lang thang mồ côi bụi đời, thơ em là con sông đa tình lãng mạn mà tôi thả con thuyền nhỏ cô đơn trên đó, nhờ nó mà tôi lâng lâng ngắm trăng sao, nhờ nó mà tôi lênh đênh bồng bềnh qua bao thác ghềnh , thơ em là cơn gió nâng cao con diều hồn vào mây ( em đâu có biết ) của những buổi chiều lộng lẫy, thơ em là những bông hoa cho con bướm say tình của tôi tung bay nhởn nhơ,

                      Thơ em càng than thân, tiếc nuối, rã rời, đau khổ, bế tắc thì tôi càng ..hy vọng và mong chờ, vì tôi biết chỉ khi nào buồn đau em mới còn thơ như thế. Những tâm hồn khốn khổ thì thuờng gặp nhau không phải chỉ để chia sẻ nâng đỡ mà còn cùng dìu nhau lê bước, tìm chút lãng quên .
                      Năm 30 tuổi, sau 10 năm gian khổ, tôi vẫn trắng tay cả nghiã đen lẫn nghiã bóng. Nhưng tôi không lo, vì khát vọng lẫn bản năng sinh tồn vẫn còn dào dạt mãnh liệt. Cái gì làm cho còn khát vọng? Cái gì làm cho người ta thích yêu thương và thích được yêu thương? Cái gì thích làm cho người ta viết văn hay làm thơ?

                      Xin thưa, bộ não. Nói vậy ai chả có bộ não, đúng thế, nhưng khác nhau nhất là khi nó tiết ra chất làm giảm đau, gây nghiện, hưng phấn như endorphin, oxytocin, vasopressin ....nếu cộng thêm một khả năng đặc biệt nào đó, thì sức mạnh con người sẽ cộng hưởng nhiều lần.
                      Năm 30 tuổi, vì muốn làm giàu để cưới vợ, tôi đã nghiên cứu ròng 1 tuần, không tắm, không ra khỏi nhà, không tiếp xúc ai, ( chỉ có 1 đệ tử phục vụ cơm nước mà thôi hehe) chỉ để nghiên cứu cải tiến chế cái máy se dây lá buông từ 2 sợi thành ra 4 , rồi từ 4 thành ra 6.

                      Kết quả của việc muốn yêu thuơng và muốn được yêu thương   --     ( theo Ông Freud đó là bản năng lớn nhất của con người , hình thức phản ảnh hiện thực mà trong đó con người không nhận thức rõ được những hành động mà mình đã thực hiện, mất khả năng định hướng đầy đủ về không gian và thời gian của hành động, thiếu điều chỉnh hành vi.
                      Thí dụ chiêm bao mộng mị, thôi miên hoang tưởng, ảo giác trực giác. Ở con người, vô thức có quan hệ qua lại, chuyển hoá lẫn nhau với ý thức, do những điều kiện xã hội - lịch sử quy định. Tác dụng của vô thức đã được tuyệt đối hoá, được quan niệm là những bản năng dục vọng quy định mọi hành vi, nội dung ý thức của con người...)

                      --là tôi đã thành công, giảm giá thành sản xuất (đầu vào ) và sau đó đã ...giàu lên nhờ xuất khẩu mấy lô hàng, nói vậy chứ dân tay ngang khó mà làm, vì dù sao trước đó tôi cũng làm lâu năm trong ngành xuất khẩu hàng tiểu thủ công nghiệp. Cái gì cũng cần có thời gian, ...

                      Rồi tôi cưới vợ và có con. Cũng vì yêu vợ và yêu con, tôi lại bỏ hơn 2 tuần miệt mài lục tục cả đêm, mưa đủ các thứ đồ lủng củng, từ moteur cũ qua năm bảy cái chợ điện tử, mấy cuộn dây, mấy cục nam châm lớn, rồi mở tài liệu về điện để tính lực, xem sách về cơ học, cơ khí ....để chế cái máy đưa võng, để cho vợ tôi khỏi phải đưa bằng tay, để dành thời giờ đó ngồi chơi, nói ...chuyện phiếm với tôi - quá lãng mạn- chuyện thực 100% ,

                      Tôi rất tiếc lúc đó không có máy chụp hình để tôi lưu lại ...thành quả khoa học ...vĩ đại này. Theo tính toán, nếu thành công, tôi sẽ cho chế tạo đại trà, ở VN nhất là nông thôn, tôi chưa tìm ra nhà nào mà không có dùng võng, tính nho nhỏ, thì ít nhất với 70 triệu dân và khoảng 1 triệu hộ gia đình, tôi sẽ bán được 500 ngàn chiếc máy đưa võng, tôi sẽ thành tỷ phú đầu tiên của VN ( tính theo tiền VN lúc bấy giờ ) hoàn toàn dựa vào ...thông minh chứ không phải do quyền lực. Cuối cùng thì tôi cũng chế tạo thành công máy đưa võng, máy chỉ đơn giản một khung nhỏ, cỡ quyển sách, bạn chỉ cần cột dính nó chặt đâu đó, xong nối võng với máy qua 1 dây vào chỗ bạn vẫn dùng tay đưa, rồi cắm điện, đẩy mồi đưa võng vài cái đầu, thế là sau đó máy sẽ cứ thế mà chạy cho tới khi... cúp điện...
                      Nhưng rất tiếc vì lý do cá nhân và đố kỵ, chiếc máy chỉ xài được hơn tuần lễ thì phải dẹp ( có dịp tôi sẽ viết bài riêng sau)

                      Có lẽ tôi nói không quá, tôi là người đầu tiên trên thế giới chế tạo ra máy đưa võng, tại vì, sau khi đi hỏi mua máy khắp Sài Gòn, ai cũng cười tôi , làm gì có máy đưa võng mà mua. Hồi học trung học tôi có 2 môn hầu như không thích học là Hoá học và Vẽ, còn lại tôi học đều và kha khá, nhất là môn vật lý. Khi nghiên cứu chế tạo máy đưa võng, tôi ứng dụng nguyên lý cộng hưởng và dao động tắt dần . Ai học qua vật lý lớp 12 cũng biết nguyên lý dao động tắt dần như sóng nước mặt hồ, quả lắc đồng hồ ( hồi xưa đồng hồ treo tường lớn mới có chứ giờ đồng hồ điện tử ...hổng còn ) , sóng vô tuyến ...để duy trì dao động, người ta tiếp thêm năng lượng vào đúng thời điểm sẽ làm cộng hưởng dao động và hiệu quả rất lớn.

                      Nếu bạn đứng từ bên này khi chiếc võng từ phiá bên kia đưa tới, bạn chỉ đẩy nhẹ thôi là chiếc võng sẽ nhẹ nhàng chạy trở lại. Đó chính là sự cộng hưởng . Cứ như vậy....
                      ( Nói thêm chút vì nếu không nói tôi sẽ quên luôn, là các bạn có nhớ thời radio và tivi cũ chứ, mỗi lần rà nút tìm đài là một lát sẽ thấy các đài khác nhau, nguyên do là mỗi 1 đài phát thanh trên 1 tần số nhất định, khi rà đài có nghiã là bạn đang thay đổi giá trị 1 tụ điện để tạo cộng hưởng ( với 1 cuộn dây và 1 điện trở) với tần số của làn sóng đó. Khi đúng giá trị cộng hưởng, đài sẽ phát to nhất. Tivi cũng vậy, bạn đang xem kênh 9 đài VN, muốn chuyển qua kênh 11 đài Mỹ, bạn phải đảo cái nút , cái nút đó chính là làm thay đổi cuộn dây ( chứ không phải tụ điện như trong máy Radio) để tạo cộng hưởng. Máu Viễn Thông bỗng chốc sống lại chút trong tôi hehe)

                      Mãi cho đến khoảng năm 1998, tôi mới thấy lần đầu có bán chiếc nôi cho trẻ em cắm điện. Dù sao cứ theo ý tôi, tôi là người có ý tưởng rất sớm trong việc chế ra máy đưa võng.
                      Lan man qua chuyện khác, tuần qua tôi và gia đình mới xem diã PBN 103. Không cần nói về chuyện chính chị chính em, nhưng các bạn đồng ý là PBN đầu tư rất lớn cho mỗi chương trình, mỗi tiết mục rất có chất lượng, dàn dựng công phu kỹ lưỡng, còn việc thích xem hay không của khán giả là chuyện khác. Đặc biệt là MC NNN, khen MC NNN làm MC hay cũng như khen ...Thi Hạnh làm thơ hay vậy, Ông có kiến thức rộng và nói thẳng từ trong đầu nói ra ( cũng như tôi gõ liền một mạch từ trong đầu không cần phải vào Google Search )

                      Theo tôi, MC hay dĩ nhiên cũng phải cần bộ dziá hấp dẫn đẹp giai/gái, tiếng nói cũng phải như rót vào tai, không nhanh không chậm, nói chuyện có ý tưởng và nội dung rõ rệt chứ không tào lao và cũng rất cần phải có ..thông minh hiểu biết nhiều lãnh vực. Anh CT có cô vợ người Úc hay anh NQu và một số phụ nữ cũng làm MC khá, nhưng ngoài chuyện nghệ sĩ, anh chưa bao giờ dám nói cái gì liên quan đến kiến thức như khoa học, triết học, kinh tế học ... có lẽ đơn giản vì anh chỉ là 1 nghệ sĩ. Không ai đòi hỏi 1 anh thợ may lại phải giỏi sửa xe cả, nói thế thì tôi mâu thuẫn với câu vừa viết ở trên chăng? Không, không ai đòi hỏi nhưng nếu anh biết nhiều anh sẽ dễ thành công hơn, cũng như không ai đòi hỏi 1 người miền Bắc phải biết nói giọng Nam hay Trung, nhưng nếu anh nói được cả 3 giọng, anh sẽ có nhiều đất diễn!
                      và trong PBN 103, tôi thấy ông MC rất dí dỏm khi cho rằng kết cục của mối tình của nhạc sĩ Hoàng Trang là lấy người minh yêu làm vợ và đấy là kết cục bi thảm, tôi đã cười ha hả và cứ cười thầm mỗi lần xem lại, ( còn vợ tôi thì phát vào vai tôi mấy cái ..)

                      Năm tôi đã khoảng 20 tuổi, nghiã là cũng có tí trí khôn và cũng vẫn còn ngây dại, tôi không hiểu tí gì về câu:" Ở đời có 2 lần sướng, 1 là lấy vợ và 2 là vợ chết"
                      Bây giờ thì già tuổi hơn ( chưa hẳn là già dặn), tôi hiểu hơn chút, nhưng xin miễn bình luận lý do theo tôi đơn giản lắm, HÊN HAY XUI mà thôi, nghiã là xác suất 50/50. Không thể là định mệnh hay số mệnh. Nếu có một định mệnh thì có lẽ Tạo Hoá không nên tạo ra con người như con người trên trái đất hiện nay. Định mệnh nào dành cho 5 triệu dân Do Thái bị Hitler giết chết trong Thế chiến thứ 2?

                      Chuyện thứ hai mà tôi thấy có cái để nói trong PBN là anh Don Hồ, hát xong một bài buồn thảm của NS Diệu Hương, anh phát biểu:"Từ ngày sinh ra đến giờ, chưa bao giờ anh nói "con yêu Mẹ" và đây là lần đầu tiên anh nói trong ngày lễ Mẹ để tặng cho Mẹ anh đang ngồi dưới khán đài."

                      Tôi cho là Anh rất thành thật. Bởi vì chính tôi cũng vậy. Không biết có bao người làm được câu nói đó chứ tôi thì không làm nổi dù có lẽ tôi yêu Mẹ tôi có khi hơn họ nhiều. Trong buổi party tôi tổ chức mừng Mẹ tôi thọ 80, tôi đã ôm lấy Mẹ trước mặt mấy bàn tiệc và nói lời cảm ơn công lao trời biển của Mẹ và mong Mẹ trường thọ làm cây cổ thụ cho con cháu . Thế thôi.

                      Tôi đã đọc qua bài của 1 vị Thiền sư nổi tiếng, bài :"Bông hồng cài áo", ông nói nhiều quá mà chắc chả ai làm được, còn ông tại sao ông "ca" Mẹ dữ dội như vậy. Có lẽ vì ông mất Mẹ quá sớm, hình như năm 2 tuổi ( tương tự nhà văn TTĐ cũng "ca" Mẹ như vậy ). Không cần click dù sau click vài giây là bài ông hiện ngay, tôi nhớ đại khái Ông viết :" Ngày nào đó anh đi làm về, hãy chạy lại ôm Mẹ, nhìn thật lâu , rồi nói" Mẹ ơi ,Mẹ có biết gì không" - Biết gì? - Biết là con thương Mẹ lắm không"
                      Điều đó không có gì là quá đáng nhưng chỉ diễn ra trong kịch mà thôi, chứ ngoài đời chắc số người làm như vậy đếm trên đầu ngón tay.

                      Ông còn viết, đến đây tôi mới xin phép ngưng, mở lại bài của Ông để trích nguyên văn một đoạn vì dài quá tôi e tóm ý sẽ làm sai" Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ. "

                      Tôi thấy , một là ông đã viết thiếu hoặc dư vài chữ và hai là ông viết không đúng, bởi vì Thương Mẹ phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Thương Mẹ là 1 khái niệm xuất phát từ lương tâm, từ lý trí, từ tình cảm, từ ....kinh nghiệm, từ xã hội, từ bẩm sinh, từ ...đạo đức, từ con nguời.

                      Đạo Phật thì không công nhận Thượng Đế hay Thiên Chuá là Đấng tạo nên vũ trụ và muôn loài , mà trong tự nhiên vũ trụ nó là vậy. Điều đó tôi chưa nói tới, nhưng nói như Ông tôi e thiếu nhiều quá ( thì không đủ), hay viết dư quá thì làm chán ngấy, cũng như ăn no rồi cho thêm vài con lobster cũng vẫn chán, nhưng viết thiếu thì cũng như chỉ leo lên mấy bậc thang rồi dừng lại, không mở cửa vào nhà, đứng ngoài ngó chơi. Diễm phúc có được một bà Mẹ, nhưng phải là bà mẹ ra sao mới diễm phúc chứ???

                      Tôi cố đọc hết bài cũng không thấy ông giải thích thêm, chả lẽ có một bà mẹ tối ngày bài bạc, rong chơi, ăn nhậu cũng diễm phúc sao. OK, ông sẽ bảo chỉ cần bà mẹ thường ngày thôi là nuôi con dạy con ăn học nên người là diễm phúc, Thưa ông, ở một căn nhà trung bình mái tôn vách gạch là tôi cũng hạnh phúc, nhưng cái hạnh phúc đó trung bình thôi ông ạ, nó không thể cao như một ngôi sao sáng kiểu ông nói,.... ông viết :
                      "Hoàng hôn phủ trên mộ
                      Chuông chùa nhẹ rơi rơi
                      Tôi thấy tôi mất mẹ
                      Mất cả một bầu trời."

                      Đúng vậy, mất mẹ là mất cả bầu trời, nhưng ông cũng đâu ở lại mãi đâu, để mãi mãi là kẻ mất mẹ, mất bầu trời, nay mai trước sau ông cũng theo Mẹ thôi mà. Vậy đâu có gì lớn lao lắm. Chính ông cũng sẽ mất bầu trời của ông trong đó có tấm lòng thương Mẹ.
                      Nhưng xét một khiá cạnh khác cho công bằng, người Mẹ mà sinh được một đứa con, thì chính bản thân người Mẹ đó cũng có diễm phúc, ấy là tôi chưa nói tới cái "bổn phận" truyền giống của người nam cũng như nguời nữ.
                      Thượng đế cũng vậy, Ngài cô đơn quá trong vũ trụ vì Ngài không có ...vợ, nên Ngài phải tạo ra con người cho chính Ngài vui trước đã- VÌ Ngài CÓ TRƯỚC MÀ - nhiều người cho rằng cái gì cũng phải cảm ơn Thượng đế, nhưng riêng tôi thì chính Thượng đế phải cảm ơn con người trước.

                      Tôi sinh ra con tôi, hồi nhỏ nó có biết gì đâu, phải làm lụng vất vả nuôi dưỡng dạy dỗ mấy chục năm, nhưng tôi cảm ơn sự hiện diện của nó trước, rồi khi nó lớn khôn, "tự động" nó sẽ biết ơn Cha Mẹ, còn số vô ơn bạc nghiã, không thể dạy được theo thống kê tội phạm học xác suất rất thấp 1/100.000
                      Trên đời này có lắm kỳ quan và kỳ quan lớn nhất là quả tim người Mẹ. Đúng, nhưng không phải quả tim người Mẹ nào cũng là kỳ quan, rất ít, còn đa số chỉ là những căn nhà trung bình, là đuợc rồi!

                      Anh Don Hồ nói đâu là lần đầu tiên trong ngày lễ Mẹ anh nói "Happy Mother's Day Con yêu Mẹ" và tôi vẫn có cảm giác anh nói hơi ngượng và nói rất nhanh . Còn tôi, tôi chỉ nói câu "con yêu Mẹ" chậm rãi từng chữ, không chút ngượng ngập, không diễn xuất trong bài điếu văn đưa Mẹ tôi tới nơi an nghỉ ngàn thu! ...

                      Trở lại để kết thúc khi đọc và nghe những tác phẩm của TH
                      Thơ nhạc của Thi Hạnh cũng như của ...Paris By Night, Asia ...là những tác phẩm đem cho tôi niềm vui và không có lý do gì khi vui mà mình phải dối lòng.
                      Ai cũng cần huớng tới cái đẹp , nâng niu cái đẹp và trao nó cho người khác, ( giữ lại là nó ...héo liền đó ) bởi vậy tôi cũng thấy cần viết ,à không gõ chút đỉnh, như là một đền đáp nhỏ ( ngồi gõ có mấy tiếng chứ bao nhiêu, trong khi làm 1 cái CD tính rẻ cũng hàng trăm giờ ..) người đã cho mình "cái đẹp", cái hay và cả cái đau thương của dòng tình ca da diết mà ít nhiều gì đời mình cũng trải qua.
                      Có điều cái vui ấy là cái vui trong những bản nhạc ...thật buồn và thật hay ...

                      Xin kết thúc bằng lời nói chân tình: hãy giữ lấy cái đẹp và đam mê đẹp, vì cuộc đời này cũng có nhiều đam mê ...xấu và cả cái xấu!

                      ĐNH
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.10.2011 07:59:59 bởi Đào Nam Hoà >
                      Tôi mang thế kỷ theo mình
                      Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                      .....
                       
                      #41
                        mưa phố núi

                        • Số bài : 1305
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 10.07.2011
                        • Nơi: cao nguyên đầy mưa gió
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 01.10.2011 12:15:45 (permalink)
                        ANH NAM ĐÀO HOA THÂN MẾN !

                        Đối với mpn thì đây là một trong những bài viết hay của anh đó .Nội dung rất phong phú ,chứng tỏ kiến thức của anh cũng hạng tầm cỡ ,chắc là anh mê tìm tòi nghiên cứu dữ lắm chứ không phải đơn giản chỉ đọc mà thôi .Nội công thâm hậu -manly !
                        Anh mở đầu bằng thi sĩ Hạnh trong mộng nào đó ,rồi phóng cái èo qua Bill Gates .
                        Quẹo u turn cấp kỳ qua thiền-rẻ trái sang khoa học kỹ thuật -rẻ phải trung tâm Thúy Nga .Hú hồn ,cuối cùng thì cũng trở lại với nàng thơ mộng tưởng .Ăn cái giống gì mà bữa nay sung sức dữ vậy trời .Đọc bài anh mà em mệt cầm hơi nè .Giá mà anh chịu khó phân đoạn ,hoặc cắt nhỏ thì đỡ cực cho cái đầu lơ tơ mơ của em biết mấy !
                        Cuối cùng thì em cũng hiểu đại khái anh muốn viết cái gì .
                        Cách viết của anh rất lạ ,em có cảm giác là anh đang ở trên mây .
                        Cái này giông giống với trò rồng rắn lên mây anh nhỉ
                        Chỉ là những cảm nghĩ chân thật của em thôi ,mong anh Nam Đào Hoa đừng hiều lầm mà để bụng giận thì tội lắm .Chúc anh dồi dào sức khoẻ .Ai bảo anh ngũ thập tri thiên mệnh ? Chỉ khoảng 40 thôi ...hahaha .


                         
                        #42
                          Đào Nam Hoà

                          • Số bài : 113
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 23.05.2011
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 03.10.2011 22:41:52 (permalink)
                          Chào Mưa
                          Hoà đâu có tìm tòi gì đâu, cứ nhắm mắt nhắm mũi kệ nó tới đâu tới! Tìm hoài cũng đâu gặp và gập được... đường chân trời !

                          Còn khi viết Hoà có khi đặt mình vào điạ vị...con chim, để bay được, để bay bổng lang thang trên vòm trời, chỗ nào thích là xà xuống ngắm nghiá, chiêm ngưỡng, chỗ nào không thích thì bay ...xa xa ne né một tí, còn hễ đói bụng là nhào xuống mổ hột thóc, cọng cỏ , chả phải lo lắng tranh giành gì, sướng thật ! 

                          Thơ thì phải có hồn, văn thì phải bay bổng, nên Mưa cho Hoà lâu lâu lên Mây tí chứ, trẻ nhỏ thì chơi rồng rắn dưới đất, mình già rồi thì chơi rồng rắn trên Mây, ( nếu gặp cơn mưa nào đó bất chợt thì càng...tốt hhehe   )

                          Đừng lo, Hoà đâu có hiểu cái gì thì sao mà..hiểu lầm, zí lại hiểu lầm cũng đâu được chi nên hiểu làm gì 

                          à, còn về tuổi í hả, Hoà lúc nào cũng mãi ở tuổi.... 35  ( tại thích con số đó.....hehe)

                          Quý mến và chúc sức khoẻ, Mưa nhá

                          Tôi mang thế kỷ theo mình
                          Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                          .....
                           
                          #43
                            Đào Nam Hoà

                            • Số bài : 113
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 23.05.2011
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 25.01.2012 13:48:13 (permalink)
                            Con diều của tôi đâu rồi

                            Buổi chiều cuối năm. Tuyết rơi nhiều phủ ngập vạn vật, tất cả trắng xóa.Trời thì lại lạnh kinh khủng, luôn âm xa dưới độ …nước đá . Cảnh vật hoàn toàn xa lạ dễ làm lòng người nhớ về kỷ niệm.

                            Tôi chợt nhớ đến cành hoa mai mùa xuân và màu hoa anh đào năm nào. Mùa xuân của một thời thư sinh- có bao nhiêu mùa xuân để cho tôi nhớ. Rồi đến những mùa xuân sau, rộn ràng với cành mai nở rộ và lòng người nao nức- mùa xuân và bao nhiêu hoài vọng đầu đời xây đắp- mùa xuân có bao nhiêu tà áo mới tung bay của tuổi mới lớn hớn hở, những mùa xuân của thuở niên thiếu
                                                                        

                            và thuở vào đời đã qua đi bao giờ cũng để lại một chút gì đó gọi là kỷ niệm.

                            Nhưng mỗi mùa xuân về của thuở niên thiếu tôi đều ….thả diều và để cho tâm trí mình vô tư bay lượn theo cánh diều. Thế đấy- Hoài bão của tôi thuở đầu đời đấy- tôi muốn tung bay trên bầu trời đầy trăng sao và hoa lá- Tôi muốn tất cả sao trên trời và một ít hoa dưới đất
                             

                            Mặc dù bây giờ đang là giao thừa , nhưng chỉ còn một mình tôi lặng lẽ trong căn phòng – hoàn toàn vắng lặng- ngoài trời trắng xoá , chỉ có tuyết phủ ngập và nỗi buồn mênh mông.

                            Lòng tôi vẫn ngổn ngang trăm mối . Chiều đi làm về con đường triũ nặng và như dài ra. Tự nhiên tôi thèm con diều của ngày xa xưa - rất xa xưa. Năm nào cũng vậy, vào mùa Tết, khi mà thiên hạ rộn ràng chuẩn bị cho ngày đầu năm, thì tôi – lúc còn niên thiếu- để mặc mọi việc cho cha mẹ và chị lo liệu, và tôi ung dung đi …thả diều.

                            Tôi thích - rất thích những chiều cuối năm êm ả- được nghỉ học sớm, không còn vướng bận, lòng tôi nhẹ nhàng theo cánh diều trong gió- Thế thôi- Và nhiều năm sau, ngay cả khi gần kề ngày thi Tú tài trọng đại đối với đời học sinh, tôi cũng vẫn thích thả diều như là cách thư giãn cho quên đi nỗi niềm sĩ tử…Không biết bây giờ nơi quê nhà có còn em nhỏ nào đang vô tư theo cánh diều như tôi ngày nào không nhỉ??

                            Bây giờ thì tôi thương- thương những mùa xuân có cành mai e ấp, có màu hoa anh đào thấp thoáng, có cánh diều vô tư nhẹ nhõm lượn lờ trong nắng chiều và đôi mắt …mơ mộng về một chân trời rộng mở của người con trai mới lớn …

                            Nhưng mà còn đâu …..

                            Trắng đêm dài thương nhớ
                            Thương nhớ rồi .. nhớ thương
                            Mai Đào mùa xuân nở
                            Buồn tênh mây xứ người
                            ……..
                            Rồi hôm nay bên kia vòng trái đất
                            Cây mai vàng hoa lại nở- Mùa Xuân
                            Chỉ mình ta ôm chiếc lá lênh đênh
                            Theo ngày tháng nặng nề xa bờ bến

                            Nơi đây lặng lẽ ta với ta
                            Không bánh không hoa cũng không trà
                            Đón xuân lòng dõi …con diều cũ
                            Nhớ lắm – còn đâu giấc mộng hoa

                            Đào Nam Hoà
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2012 13:50:06 bởi Đào Nam Hoà >
                            Tôi mang thế kỷ theo mình
                            Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

                            .....
                             
                            #44
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Còn Gì Cho Em - Tàn Mạn Đào Nam Hoà 25.01.2012 23:38:25 (permalink)



                              ---

                              Chào anh bạn.

                              Lâu quá mới thấy Hoà trở lại để viết.

                              Chúc bạn tôi luôn vui và an lành trong năm mơí này.

                              Thân ái.


                              đăng sơn.fr
                               
                              #45
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 3 của 5 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 65 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9