THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds

Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 15 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 215 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 10.06.2011 13:33:54 (permalink)
[Helpful answer received] / [List Solutions Only]










THÊM MỘT LẦN ĐỂ GHÉT CÁI '' MỘT MÌNH ''




Những quán nước của buổi sáng,buổi chiều...
Những quán có bàn ,có ghế để nhiều người đến,ngồi xuống và nói với nhau.

Vậy mà.

Nhạc chạy quanh tường một mình lạc lỏng.
Vậy mà,tôi ngồi yên nín lặng,nín thin thít..

Bữa nay,chán đọc. Bỏ tờ báo một mình với thế giới của hình ảnh và những trang chữ đen nghịt.
Đọc gì và suy nghĩ điều gì để viết?

Viết về cảm nghĩ sau những bản tin chết chóc của chiến tranh nơi này,nơi kia ?

Viết về những bà mẹ không hề thấy đứa con đang mang trong bụng mình và chờ ngày con ra đời để giết ? Như một chối bỏ một lần nào rung động,say ngất của tiếng gọi da thịt và những rên xiết nhục cảm...?

Không viết,Không đọc.
Chỉ cần một ánh mắt.Dịu.Êm.
Cần một tiếng cười trong câu chuyện trên môi người.


Vậy thôi.Vậy mà ...hôm nay.Một mình, và chợt ghét cái một mình lặng thinh.







THÊM MỘT LẦN KHÔNG YÊN TĨNH.





Gần cuối tuần,tìm được cho mình một chút rảnh rỗi.
Như một thong thả,chậm nhịp giữa vòng quay của đời sống.
Đời sống của những dòng xe kẹt lối trên xa lộ những buổi sáng,buổi chiều…Nếu đứng từ trên cao để nhìn xuống sự di chuyển lưu thông,lắm lúc ta có cảm tưởng nhìn một đàn kiến đang lũ lượt kéo nhau đi….

Có được một chỗ ngồi thoải mái ở hàng hiên quán nước buổi chiều,vác cuốn sách mà bạn đã cho mượn đã cả tháng nay mà không có thì giờ đọc cho xong cả gần 500 trang.

Bạn đã háu hỉnh nheo mắt :
- Nhà ngươi thích những điều rắc rối của cuộc đời và hay đặt những câu hỏi ..Ha ha; Đọc thử quyển này đi rồi sẽ có những câu trả lời cho những câu hỏi bình thưòng nhất.Tha hồ có đề tài để viết nhé.

Sách có một cái tựa lòng thòng thấy ghét và dễ nực :
‘’ POURQUOI LES HOMMES N’ECOUTENT JAMAIS RIEN
Et LES FEMMES NE SAVENT PAS LIRE LES CARTES ROUTIERES ‘’
** by Allan et Barbara Pease .
( Tại sao đàn ông không chịu lắng nghe và đàn bà không biết đọc bản đồ ? )
Đại khái theo cái Ông bà nhà Tâm Lý học oái oăm này, đàn ông và đàn bà đưọc sinh ra và sẵn có những cấu trúc tâm sinh học rất khác biệt nhau và từ đó họ có sự nhận định rất trái ngược và là mầm mống tranh chấp cãi vã từ những việc đáng lẽ rất tầm thuờng từ lúc gặp nhau…..

Sách được chia ra nhiều chủ đề và phải cần nhiều thì giờ để đọc….và cũng phải ‘’ đừng quên trả sách ‘’ cho khổ chủ.Nạn mượn sách và quên không hoàn trả là một cái xấu của nhiều người !
Mình đã khốn khổ không ít với cái tệ nạn này.Không lẽ bạn quên khuấy,mình cũng mất trí nhớ quên đòi ?. Đòi hoài như đòi nợ cũng kỳ.Kỳ ở chỗ sách cho muợn lại bị người mượn cho người khác mượn và từ từ…chìm vào lãng quên….

Đang ngắm cảnh chiều xuống và chúi mũi đọc một đoạn rất thú vị xảy ra trong bộ óc của hai giới tính thì có một người đàn ông đứng trước mặt.
Dáng khẩn khoản,lịch sự :
- Xin lỗi ông, đã hết chỗ,xin cho ngồi cùng bàn được không ?

Gật đầu chìa tay.Lại sung sướng du hành trên trang sách.

Gã đàn ông lên tiếng sau khi ngồi tán câu chuyện gì đó với bàn bên cạnh.
- Ông bạn này,xin hỏi vài câu xem sao ?
- …. !!! ???
- À , à. Để tôi cất lon bia này ra chỗ khác,nếu không ông bạn lại bảo tôi say…
Gã đàn ông,dáng lừng khừng dúi lon bia chừng nửa lít vào một góc kẹt,trở lại bàn ngồi.

Mắt Gã nhìn xoáy vào mắt tôi,lạ kỳ :
- Ông bạn có nghĩ là sự hiện diện của chúng ta có ích lợi trên thế gian này không ?
- ….
- Sao Ông không trả lời tôi ? Tại sao mình khác loài thú vật để phải khổ với cái đầu óc của mình hở ông ?
- ….
- Um ,um… Con người mình có nhiều phi lý và mâu thuẩn phải không ?
- …..
- Ông đang đọc cái gì vậy ? Ông có tin nổi mấy cái thằng viết lách không ông ? Chúng nó cũng mù tịt như chúng mình ..ha ha….Cuộc đời này chán thật.Tôi cũng chán luôn sự im lặng của ông…Nói chuyện với tôi đi chứ.

Lần này thì tôi hết giữ nổi sự yên lặng và tính kiên nhẫn của mình.Tôi nhìn vào đôi mắt gã :
- Xin lỗi.Tôi không có gì để nói.
- Ha ha ha….Ông muốn yên tĩnh để suy nghĩ ư ? Này,tôi bảo thật.Nghĩ ngợi làm quái gì ? Sống chỉ để chết mà thôi.

Gã chạy lại hốc kẹt tìm lon bia dang uống dở dang,lại nói một tràng dài.Hình như tôi đang ngồi trước một nhân vật không được thoải mái trong đầu óc cho lắm.Hắn thèm nói,nói như một cái máy nói và không sắp đặt được cấu trúc của chủ đề để nói.

Tôi giữ im lìm,thử lắng nghe người lạ mặt nói về điều gì nhưng không tài nào hiểu được điều hắn muốn diễn tả.
Đành lên tiếng :
- Ông nói xong chưa ?.Làm ơn chọn bàn khác để ngồi.Hãy để tôi yên tĩnh một mình. Đừng làm phiền tôi vì tôi không hiểu điều ông nói.
Lại cười,tiếng cười buồn thăm thẳm. Đôi mắt hắn xa xăm đầy bóng tối.Hắn lại lải nhải như cái rẻ rách về một điều gì đó như thể không nói được ra thì chết khô,chết buồn phiền.

Tôi gấp quyển sách ,nhẫn nại nhìn thẳng vào tròng mắt đục của người máy nói.

Hoàng hôn xuống nhanh với tiếng lục đục sắp xếp bàn ghế.
Quán sắp đóng cửa.Người bồi bàn ngừng tay dọn dẹp,nhìn
tôi .vẻ ái ngại :
- ça va ? Monsieur ?.Hắn hơi say, ông thông cảm cho hắn
- Hình như hắn rất cô độc và thèm được nói để…

Có tiếng người khác xen vào :
- Ông ấy là người hiền lành,chỉ có cái tật là lấy phải cô vợ là bia,ruợu thôi ông ạ…Chúng tôi biết rành về ông ta…

Gã ‘’ say ‘’ chìa tay cho tôi.Giọng âm u :
- Cám ơn ông đã có lòng nghe tôi nói.Cuốn sách ông đang đọc chắc hay lắm.Bữa nào lại ra đây kể cho tôi nghe điều ông đọc nhé.Thôi chào ông.

Gã đứng dậy,lừ đừ biến mất ở khoảng bóng tối của hàng cây trên bãi đậu xe….
Tôi cũng đứng dậy, lừ đừ với cái cảm giác say sẫm lạ kỳ.

Tôi làm lạ với sự im lặng của chính mình .Tôi không còn điều gì để hiểu , để nói với người lạ mặt ư ?
Hay tại cái tựa đề của quyển sách mình đang đọc dở dang làm mình không còn biết lắng nghe ?.

Ôi.Cái tựa đề đáng ghét như mình chiều nay !
Đàn ông không biết nói chuyện, không biết lắng nghe và …( khác với đàn bà… )



đăng sơn.fr
 
#1
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 10.06.2011 13:37:57 (permalink)






    THÊM MỘT NGÀY VỪA ĐỦ.



    Dậy sớm để có một ngày đủ dài.
    Trời đẹp,xanh ngắt,nắng ( trải đầy ) nhẹ phủ lên những chùm hoa trong vườn. Đàn chim đã đi nghỉ hè về để vui hót líu lo.
    Cà phê.Quà sáng.Lên xe ra đường.



    1. TÒA ÁN.

    Loay hoay một lúc lâu mới nhét được xe vào giữa hai chiếc ô tô ở lề đường,thật phờ người với cái thành phố quá đông xe này ,tôi xách cặp giấy tờ nhảy lên những bậc thang dẫn vào tòa án Principal.Không phải để cắp chiếu ra hầu tòa mà để lo một ít giấy tờ cho người nhà.

    Trên ,dưới những bậc thang dài,tôi thấy đầy khách du lịch người á đông.Họ chia nhau thành từng bầy bấm ngón tay vào máy ảnh.

    Clic,clic ! Một cô nhỏ lùi lại trên bậc thang dể chụp toàn cảnh trí ,cô vấp chân ngã nhào vào người tôi.May mà cô nằm gọn trong vòng tay tôi như cảnh phim tình ướt át ở rạp chiếu bóng,chỉ thiếu nụ hôn ngọt nữa là xong !

    Cô đỏ mặt,lí nhí cám ơn.
    - Do you speak english ? Tôi hỏi.
    - No
    - Parlez – vous français ?
    - Non
    - Cô nói tiếng việt được không ?

    Lại Non,lại no…no….Cô bé thả một tràng dài tiếng bắc kinh,giọng chim ríu rít mùa xuân làm tôi chẳng hiểu gì.Bụng thấy xấu hổ vì mẹ mình là người tàu mà tôi chỉ lõm bỏm được vài câu Quảng Đông….Đành vậy.

    Sau cái màn qua cửa quang tuyến X ,bị quay qua quay lại như một tên hề với những tiếng bip bip thấy ghê ( cứ làm như sẽ có khủng bố kiểu 911 ở Newyork ?! ) tôi sửa soạn đẩy cửa một văn phòng thì nghe một tiếng động lớn,mọi người chung quanh nằm rạt xuống đất,chỉ còn mình tôi lớ ngớ đứng thẳng người.
    Khẩu súng đen ngòm trong tay một người đàn ông đang chỉa thẳng vào người tôi chỉ cách khoảng chục bước,tôi đang ngẩn người,không biết phải phản ứng ra sao thì hắn đã bị quật ngã bởi ba người cảnh sát đến từ sau lưng.Khẩu súng rơi xuống đất vỡ tan tành.Thì ra súng giả để vượt thoát khi bị giải giao tại tòa.
    Các văn phòng đuợc lệnh đóng cửa tức khắc,người không liên hệ bị lùa như vịt ra các ngõ hậu.

    Toi công.Lại phải xách cặp trở lại lần khác ! .


    2. TAI NẠN.


    Người đàn bà đi xe đạp té nhào vào chiếc xe hơi đằng trước tôi,bà lăn ra mặt đường kêu gào thảm thiết.Tôi thắng kịp để không lao vào đít xe trước.Còi xe ré lên inh ỏi,người lao nhao…

    Người lái xe bị xe đạp nhào vào là một cô gái Á Đông còn trẻ,dáng cao,mặt mày thanh tú.Lúc mở cửa xe bước xuống đường,tôi thấy cô ta run như cầy xấy và người thun lại như con chuột nhắt vì sợ.Trong khi người ngã vẫn la khóc chí chóe,cô Á Đông túm lấy tôi ở cửa xe ,giọng đứt quãng :
    - Ông…Ông là người việt hả ? Làm.. ơn giúp em với.Em không biết làm giấy tờ bảo hiểm tai nạn. Ông làm chứng nghe…Bà ấy tự ngã vào xe em…

    Cô nhỏ chạy lại đỡ bà đầm xe đạp,bà dẫy dụa chửi bới,vẻ tục tằn và lại lăn ra đất ăn vạ.Cô nhỏ hết lời phân trần,sao cũng không xong.
    Tôi tắt máy xe,hỏi bà :
    - Bà bị đau ở đâu ? Có chảy máu không ? Để tôi gọi xe cứu thương …
    Bà đầm vẫn xuýt xoa ăn vạ, kiểu có ít xít nhiều.

    Tôi thấy không nên nói gì,giúp cô nhỏ điền giấy tờ.Cô nài nỉ :
    - Ông ở lại làm chứng cho em nghe.Làm ơn…

    Tai oan ! Thiện tai ! Tôi nhìn đồng hồ ngao ngán nghĩ đến cái hẹn phải giao hàng cho khách. Đành móc điện thoại xin trễ hẹn !

    Xong màn cảnh sát với ba cái mớ biên bản,cô nhỏ thở phào :
    - Cám ơn ông nhiều.Không biết phải đền ơn ông ra sao đây ? Hay là mình ghé cái quán bên đường kia để uống một ly nước ‘’ hạ hỏa ‘’ đi ?

    Tôi lại liếc cái đồng hồ,lắc đầu trước cặp mắt đẹp của cô.Tôi nghe cô làu nhàu :
    - Ông khó quá ha ! Ông là người có máu lạnh của rắn hả ? Em muốn cám ơn ông mờ !

    Tôi đành cười,chào từ giã cô bé và chúc cô may mắn.Cô phụng phịu lên xe và quên cả hỏi tôi tên gì .



    3. STRESS.


    Để thoát nạn kẹt xe trong khu phố chính, và tự hạ hỏa mình,tôi quay hết các kính xe,vặn máy nghe nhạc cổ điển ở FM và mắt liếc vào tờ báo đã mua ngày hôm qua,chưa kịp đọc.Thiên hạ nhao nhao bàn chuyện giải Rugby ở báo,các tiệm tùng ở phố dán bích chương ủng hộ và quảng cáo ầm ĩ màn thể thao vật lộn này.Ngày nào cũng từng đó chuyện.

    Thoát khỏi cây cầu chính dẫn ra ngoại ô,tôi thở phào ghé đến nhà khách để giao hàng.
    Khách mở cửa, đầu tóc bù xù,mặt mày ủ rũ,quần áo xốc xếch.

    - Mời ông vào.

    Căn nhà kiểu phố bừa bộn như một cái nhà kho,quần áo,giày dép được vứt cả lên bàn ghế.Thằng cu tí dáng bụ bẩm với cái miệng lem luốt bánh kẹo bò quanh góc nhà,nơi chất đầy các dụng cụ làm vườn….

    - Mời ông ngồi, để tôi lấy chèque trả tiền.

    Tôi nhìn quanh,không biết phải ngồi chỗ nào,cái ghế nào cũng được chiếm cứ bởi những bao bị, đồ hộp,vật dụng…
    Đành đứng nghe chủ nhà nói trong khi ký ngân phiếu.Bà xụt xùi :

    - Tôi có hai thằng chồng.Thằng nào cũng bỏ đi khi con cái còn nhỏ xíu. Đàn ông bội bạc thật ! Thằng con trai lớn nay 14 tuổi cũng đã muốn bỏ học đi bụi đời.Gởi nuôi ở nhà bà ngoại cũng không xong.Chán mớ đời !

    Trời ạ ! Bà ta tiếp tục mở máy chửi rủa đàn ông và quên đi cái thằng đàn ông vô tội vạ đang đứng trước mặt bà.Nghĩ ức và thấy tội nghiệp cho cái lỗ tai của tôi ! Ước gì bà khóa dùm tôi cái robinet ngôn ngữ của bà lại cho tôi nhờ !

    Tiễn tôi ra cổng,bà tiếp tục nói,làm như tôi là tri kỷ của bà :
    - Ông nghĩ sao về hoàn cảnh của tôi ? Có cách nào giúp tôi không ? Tình đời đen quá !

    Tôi hít một hơi dài,cố gắng nở nụ cười cuối cùng của ngành thương mại và chìa cho bà cái danh thiếp văn phòng cố vấn tâm lý và ái tình của thằng bạn.

    Bà ta rối rít :
    - Có đắt lắm không ông ?
    - Cái đó còn tùy vào cái tâm tình của bà.Tôi dặn bà điều này : nếu đến gặp ông ấy,nhớ nói ít thôi.Nhớ nhé.


    đăng sơn.fr


     
    #2
      NgụyXưa

      • Số bài : 877
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 31.01.2007
      • Nơi: Thái Bình Dương
      • Trạng thái: offline
      RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 11.06.2011 01:50:17 (permalink)
      "THÊM MỘT NGÀY VỪA ĐỦ" đã được mang vào thư viện.
       
      Xin cám ơn tác giả.
       
      #3
        dang son

        • Số bài : 4767
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.06.2011
        • Trạng thái: offline
        RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 12.06.2011 22:28:25 (permalink)




        ..Rất vui ,và xin cám ơn anh Nguỵ Xưa.

        Chúc anh vui.

        Thân ái..

        đăng sơn.fr
         
        #4
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 12.06.2011 22:36:55 (permalink)




          THÊM MỘT LẦN ĐỂ NÓI VỀ NHAU…






          1.EM GIỮA CHỢ ĐỜI.


          Gặp em đã nhiều lần,thoáng ẩn,thoáng hiện.
          Em vớí những ưu phiền và đời sống chật vật không thể dứt.
          Em vớí những dịu dàng ,trìu mến mỗi lần đến thăm tôi để có khi kể lể,khóc than thân phận và cả những khi chỉ nhìn tôi với cặp mắt ươn ướt.
          Những chuyện đời về em,về ngưòi..Tôi hiểu chứ.Hiểu in ít hay hiểu nhiều chỉ còn cần thời gian để xét việc.
          Nhưng có điều…Tôi trách em khi em muốn buông rơi tất cả những thứ gọi là ý chí,nghị lực để có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
          Để đi con đường mình muốn đi,người ta cần nhiều thứ :Những đôi giày tốt cho đôi chân vững chãi.Một khối óc biết chống lại băng giá và những nghịch cảnh chung quanh.
          Đôi khi,ta cần dấu bớt đi sự nhạy cảm của một tâm hồn trời cho.
          Là đàn bà,nhan sắc không,không đủ. Đàn ông thích đàn bà đẹp như miếng mồi ngon.
          Em nhắn tôi luôn cầu nguyện Chúa cho em vững lòng và trải qua khổ nạn.
          Tôi đã cầu Chúa.Nhưng không đủ.
          Số phận - chữ Le destin đáng ghét chỉ tùy thuộc vào sức mạnh của ý chí mà ra ?

          Để đó đi.Khi gặp lại,tôi sẽ nổi cạu và mắng em.Em khóc ư ? Kệ em.

          ( Cho Nathalie )




          2.EM CỦA BIỂN XƯA VÀ CALI

          Có vài điều để tôi có thể giữ được ở em …
          Bãi biển ở miền trung nam nước Pháp ngày đó.Bãi cát mềm và cơn nắng gắt để em và tôi trốn chạy,tìm cái quán nước vắng nhìn ra đường đầy người mùa hạ.
          Em nhìn tôi kỳ lạ.Tôi nhìn em rất bình thường với những tiếng sóng nhỏ trong lòng.Vậy thôi.

          Và những ngày sau đó,em đi tìm tôi với những lời nhắn gửi ở đây đó.
          Tôi hiểu và rõ hơn một chút về tình cảm em dành cho tôi.
          Mà chắc gì cô bé 17 tuổi ngày đó đã hiểu gì về tình yêu.Chắc gì em đã rõ lòng em ? Ở một buổi chiều rất đẹp trên biển,bên một gã con trai,bên ly nước vàng óng và những mẫu chuyện, đã chắc gì lòng em thanh thản ?

          Gần hai mươi năm sau gặp lại.Giữa tiếng nhạc lướt thướt ở Nghệ sĩ quán sau khi em đến đón tôi ở khách sạn,tôi nhìn kỹ em và biết chắc rằng em đã có nhiều thay đổi,một mái gia đình tan vỡ,những đứa con không ra đời bằng tình yêu và thêm cả một đời sống khác với ngưòi không hề yêu thương- để tạm gọi là sung túc, đầy đủ - muốn gì có nấy –


          Buổi tối khác.Trời Cali đầy sao ở khúc sân sau của Blue club,em rủ tôi ra hóng mát và để tránh những bản nhạc rock. Đứng sát bên nhau,sát để ngửi thấy mùi hương đàn bà và thấy cả nỗi ngại ngùng im bặt trong tôi.Nói gì với nhau ?
          Có gì để nói ?.Buổi chiều trên biển ấy đã là quá khứ.
          Em là một thực tại quá thực tế chứ không như mấy anh thi,văn sĩ viển vong chết đói (như buổi đêm hôm trước em đã nói ).

          Ừ thì vậy đi.Gặp lại để nhìn nhau,vui chốc lát .Khi về sẽ có chút gì để nhớ và để quên……









          THÊM MỘT MÙA HÈ
          Và những câu chuyện nhỏ…..




          1. PHỐ HẠ.

          Dân Pháp nổi tiếng về ăn chơi.Chữ Ăn chơi nói theo giới giang hồ nghênh ngang là : ‘’ Chẳng làm cái đếch gì cả.Cứ phưởng bụng ra mà Quậy ! ‘’

          Ăn chơi - Quậy có nhiều kiểu,nhiều cách.
          Ít xìn thì vừa đi ngoạn cảnh vừa gậm bánh mì,kiểu thổi kèn không ra hơi. Nhiều bạc thì đủng đỉnh ngồi đầy hàng quán,tiệm ăn hai bên đường,dưới lều chỏng trong các khu ăn uống…..

          Thông thường,cứ tháng 7,tháng 8,dân địa phương chất nhau lên xe,kéo ra biển gây nạn kẹt đuờng cả trăm cây số.Dân du lịch ở các xứ khác kéo vào trung tâm phố để trám chỗ.

          Năm nay,xăng dầu lên giá,kinh tế thảm hại,bà con ít rủng rỉnh nên đi đứng, ăn nằm tại chỗ,kiểu bóp bụng chờ thời cơ để kéo nhau xuống đường biểu tình , ăn vạ vào đầu tháng 9,10 nhập học. ( Biểu tình,kêu gào đã là một kiểu sport,thứ thể thao quốc gia rất được yêu thích của truyền thông Pháp ) Vào mùa hè,nghiệp đoàn và thiên hạ sợ nóng nên ít xuống đường đấu tranh !

          Đang đứng, lẩn thẩn nghĩ ngợi lung tung và định bấm chụp mấy tấm ảnh cửa hàng quán nhộn nhịp thì nghe tiếng leng keng của chuông xe đạp.

          Cậu trẻ tóc vàng phóng xe,miệng lầm bầm rõ tiếng :
          - Cứ đầy khách du lịch vào mùa này ! Chán mớ đời.Xích ra coi.

          Tôi lách người,né chiếc xe đạp bên lề.Thằng nhỏ trừng mắt,châm bẩm kiểu hậm hực không thấy ‘’ Bãi Mìn phế thải ‘’ của chó trên lối đi,nó trượt bánh xe,té nhào.Ngoạn mục !

          Tôi nhanh mắt chụp cho cậu tấm hình kỷ niệm bê bết phân và hỏi cậu bằng tiếng Vziệt :

          - Đau không ? Nhóc !

          Thằng lõi con nhăn nhó,gào lên bằng tiếng tây :
          - Còn hỏi ! Cút đi. Đồ Nhật Bản !

          Haha…Ơ hay ! Bộ cứ thấy cái máy hình đeo trên vai là Mít nào cũng thành người Tàu,người Nhật cả sao cậu ?!

          - Merde *. Về mua ngay tấm vé số.Biết đâu …

          Thằng nhỏ ngạc nhiên khi nghe tôi trả lời đúng kiểu của dân địa phương,mắt nó tròn xoe quên cả cái quần rách đầu gối và nhơ nhớp …Kít.

          ….
          * ( Merde đồng nghĩa với chữ Kít ( c…) của tiếng Việt .Dân Pháp tin là hễ ra đường đạp merde ( c…) là có số hên. Merde ! )




          2. CHỢ ĐỜI.


          Càng ngày,càng có thêm nhiều chợ búa ở các thành phố lớn nhỏ và ở các thị trấn.Chợ ngày,tuần một hai lần,hội chợ đêm,ca nhạc nhảy muá,mỗi tuần mỗi tỉnh…..

          Tôi đang đi dạo ở trong khu chợ ngày.Hàng hóa,màu sắc,người mua kẻ bán nhộn nhịp.Khách ra đầy chợ,người lớn,trẻ con đầy lối…

          Trẻ con đi mỏi chân dưới nắng,vùng vằng,mếu máo,lè nhè không biết từ lúc nào.Người lớn ngừng lại,phát cáu,quắc mắt tát cho con bé tí hon hai cái nổ đom đóm.
          Nó gào lên, định lăn ra đất ăn vạ.Thấy tôi nhìn,bé ngưng khóc,quên cả nỗi đau vì sợ.Chẳng hiểu con bé có đủ thông minh để hiểu điều tôi muốn nói vơí nó bằng mắt không ?
          Chỉ biết rằng nó bẻn lẻn dấu khuôn mặt đỏ au sau cái váy đầm làm khăn lau nước mắt.

          Mẹ nó thì đụng cặp mắt nhìn thẳng của tôi.Bà ngượng ngập quay đi,vẻ lúng túng. Vậy thì tôi đỡ mệt,tiết kiệm được lời nói thay vì thưa với bà rằng :

          ‘’ Bà ơi ! Ở xứ này,người ta không đánh con ngoài đường,ngoài chợ.Nếu ức và cáu quá thì lôi nó vào một góc khuất mà đập hoặc nhéo nhí nó.

          Ngày xưa,còn bé,tôi còn kinh khủng hơn nó nhiều.Tôi đã lăn đùng ra, dẫy dụa trên mặt đất,khóc như mưa mỗi khi đi ngang hàng đồ chơi để bắt nạt bố mẹ.Không có đồ chơi,không về nhà.Tôi ‘’ diễn tuồng ‘’ hay hơn nó nhiều,dù biết khi về nhà sẽ bị một trận đòn rất ra hồn và đáng đồng tiền ,bát gạo ! ‘’

          Tôi không nói điều vừa kể trên với ‘’ người lớn’’,chỉ quay lại nhìn con bé tí thêm một lần nữa và dúi vào tay nó viên kẹo còn sót lại trong túi.
          Con bé cầm lấy,nhoẻn nụ cười tươi.Trông nó đẹp như một thiên thần giữa chợ đời !




          3. NÓI VỚI BỘ NGỰC NÂU



          Xứ tây dược xem là cái nôi văn hóa của thế giới ( ! )
          Người Pháp luôn hãnh diện ( tự hào ) về nền văn học nghệ thuật cho đến cách thiết kế mỹ thuật,thời trang,mỹ phẩm,cách thức nấu bếp, ăn uống cầu kỳ…..Họ gọi đó là một nghệ thuật sống từ khi cho ra đời bản nhân quyền nhân cuộc cách mạng 1789.


          Mùa hè năm nay,phe tóc dài,chân dài đang chạy theo phong trào mặc áo hở ngực.Họ đua nhau mua và mặc toàn những loại áo style décapotable.Có nhiều,hở nhiều,có ít cũng ráng vùng dậy để ‘’ khoe của ‘’.

          Tôi đang đứng trước quầy của một nhà băng bưu điện.Cái ‘’ nôi văn hóa ‘’ quá lớn và nẩy nở kiểu khiêu khích đẩy tôi đối diện với một vấn đề không đơn giản như ‘’ đang giỡn ‘’.
          Tôi biết cái ‘’vấn đề’’ này đã từ hơn 10 năm nay ;khi mà cái Nôi văn hóa này không được tròn trịa,dữ dội như hôm nay.
          Nhan sắc của Tóc Nâu không có gì để gọi là Chim sa Cá lặn. Dáng tầm tầm vừa phải,tóc uốn quăn làm điệu thả ngang vai,mặt mũi không cân đối,chỉ được đôi mắt lẳng
          và nụ cười tươi của giọng nói mềm.

          Văn hóa nữ tây đang cúi xuống để hý hoáy ghi cho xong mớ số chi chít.Nàng ngẩn lên,chạm tia nhìn của tôi,lại cúi xuống để vụng về kéo ,nâng cái áo thun rộng hở hết cỡ nói.Cái áo phải gió,cứng đầu không nghe lời, lại trở về vị trí chiến lược cũ. ( Có nghĩa là hở toàn bộ đồi núi thênh thang ! )

          - Ông chờ tôi một tí nhé ?

          Dĩ nhiên rồi.Cứ dùng thì giờ sắp xếp giấy tờ.Tôi có đủ kiên nhẫn để giải quyết vấn đề của tôi.

          Vấn đề nằm ở đâu ?

          Còn phải hỏi ! Nằm ở trên bộ ngực như chọc gan khách hàng !
          Khách đàn ông phải- và nên- để mắt ở chỗ nào ? Khách cao khoảng 1 mét 75,bàn làm việc của núi lửa quá thấp.Càng cúi xuống để ghi chép,càng thấy nẹt lửa !

          Tôi phải tự chủ,chống đỡ bằng cách nhìn đi chỗ khác.Nhìn lên trần nhà,nhìn cánh quạt trần quay vù vù và phát chóng mặt !

          - Ông cần chi ạ ?
          Tôi nói việc cần làm.
          Lại phải đổi thế nhìn ,cúi xuống .Lại chập choạng, gai mắt tê tái với núi lửa ! Trong khi nàng bấm máy tính chi thu,tôi lại có dịp ngắm núi lửa lần nữa để khỏi mất thì giờ chờ lâu .

          Lúc chào từ giã và nhận được nụ cười như ngày nào của 10 năm cũ,tôi cắc cớ muốn ghi vài hàng chữ trên mẫu giấy đưa cho nàng.Mà lại ngại.

          Nếu không ngại ngần,tôi sẽ viết như sau :

          ‘’…. Cẩn thận !.
          Làm việc văn phòng cho nhà nước,cấm hở ngực khiêu khích.Hãy nhớ lại chuyện cô Ý đại Lợi vừa kiện một gã đàn ông cũng chỉ vì cái quần Jean bó mông khiêu gợi….’’
          Cha mẹ tôi ơi !.


          ………



          4. ĐI LẠC.


          Vào hè.
          Thời tiết thuận tiện cho các buổi họp mặt, ăn uống ngoài trời.Bạn bè hay làm đồ nướng khao nhau.

          Ở cái xứ này,may mà còn một nhúm bạn thân và không quá thân để gọi là thân hữu.

          Sim,chủ nhà, đang sung sướng,khoái chí nhắc chuyện dĩ vãng.Anh huyên thuyên nói,tay rót rượu vang vào ly các ông.
          Tôi uống ít,lấy tay đậy miệng ly để nghe anh cười và chọc quê :
          - Đáng lẽ chú mầy nên ngồi chung với các bà bên xóm kia…hahaha….

          Vẫn thế. Ở các bàn tiệc,các bà vẫn thích châu đầu vào nhau với những câu chuyện của đàn bà.Các ông chè chén,tán gẫu loanh quanh chuyện thời sự,chuyện đá bóng, đánh vật và chuyện…ăn chơi….

          Sim là người khá thành đạt lúc gần đây,tậu xe,tậu được nhiều nhà cửa và chỉ có…một bà vợ biết cách giữ chồng sau một thời vẫy vùng oanh liệt bên nhà.Thời đi học, đi lính dù,anh đã quậy tưng bừng khói lửa khắp các ngõ ngách,vũ trường và các quán nhậu.

          Quen anh đã lâu và lại là người gần xóm cũ,tôi biết anh có tài ăn nói,có duyên và mồm mép để dễ dàng lách qua các ngõ quanh của cuộc đời.

          Có lần,vì mích lòng về một chuyện đời,tôi đã nói thẳng,huỵch toẹt những điều tôi nghĩ về anh. Được cái,anh là người từng trải,dễ chấp nhận với những điều trực tính của bạn để không giận và vẫn ngồi cạnh tôi trong những buổi ăn uống,tụ họp.

          Sim và mọi người ngừng ăn nói ( vẫn uống ) để lắng nghe lời xì xèo,thở than của một ông bạn .
          Ông này phàn nàn bà vợ không thích nấu nướng,không thích du lịch,không thích cả chuyện vợ chồng,bà lãnh cảm……Ông lợi dụng sự vắng mặt của vợ ở nhóm đàn ông để hé mở bộ đồ lòng.
          Chuyện thường thôi mà ! Đã có Duyên thì chữ Nợ cũng bám theo !


          Mọi người cụng ly,trừ tôi.Vì tôi đã lẻn ra cổng để đi dạo và tìm thấy mình trên những con đường rất đẹp dưới ánh nắng cuối cùng.

          Nhẩn nha đi bộ,nghe lá hát rì rào trên cao,nghĩ về một vài điều gì đó vui vui,nhẹ nhỏm vẫn là một cái thú không thể bỏ mỗi khi tôi rời đám đông.Rời,như một ẩn trốn sự náo nhiệt để tìm một chốc lát rất riêng tư…..

          Cứ thế.Thả chân ngang những ngôi nhà và những công viên có lối kiến trúc tân kỳ,tôi lẩn thẩn đi lạc.Phải tìm người hỏi đến 2.3 lần.Càng hỏi,càng đi lạc,càng thấy xa lạ với cái vùng đất chưa bao giờ ghé chân.

          Đi lạc cũng có cái thú riêng như sự thử thách với cái trí nhớ tồi tệ của mình. Bên trái hay bên phải ? Ngã này hay góc đằng kia ?

          Tôi bần thần đứng ở một góc đường đầy bóng tối để định hướng.
          Phía bên kia là khoảng công viên nhỏ xíu,thấy một chiếc xe dể đèn trần sáng bên trong ,tôi mừng rỡ , định chạy lại hỏi đường thì nhận ra chiếc xe quen thuộc và cái bảng số tôi đã thuộc lòng của ông hàng xóm (ở cách nhà khu tôi chừng chục bước ).
          Chiếc xe đang chứa vòng tay và môi hôn ghì chặt giữa bộ tóc trắng và tóc đen xõa ngang vai.Họ đắm đuối say mê ….
          Người được ôm hôn không phải là vợ ông,vì tôi biết bà hàng xóm có mái tóc vàng rực.

          Tôi dợm bước,quay đi về phía bên kia đường.
          Đi lạc là chuyện của tôi.Mắc chi tôi lại làm phiền một khoảng thời gian và không gian riêng của họ ?
          Những người yêu nhau thích những bóng tối để có thể đi lạc.

          Nếu đi lạc quá xa,tôi sẽ tìm đường về như thế nào ? Con đường để đi, để đến và trở về vẫn đang chờ.




          đăng sơn.fr
          Đêm hạ ở một ngày cũ,rất cũ.



           
          #5
            NgụyXưa

            • Số bài : 877
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 31.01.2007
            • Nơi: Thái Bình Dương
            • Trạng thái: offline
            RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 14.06.2011 06:33:22 (permalink)
            "Thêm Một Mùa Hè" đã được mang vào thư viện.
             
            Xin cám ơn tác giả Đăng Sơn. 
             
            (Paris có gì lạ không anh?)
             
            #6
              dang son

              • Số bài : 4767
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.06.2011
              • Trạng thái: offline
              RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 17.06.2011 00:18:35 (permalink)


              ...Xin cám ơn anh Nguỵ Xưa.

              Chúc anh vui khoẻ và đều tay sáng tác.


              đăng sơn.fr
               
              #7
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 17.06.2011 00:45:47 (permalink)



                THÊM MỘT LẦN HIỂU NHAU VÀ ….KHÔNG HIỂU…





                Trong bài hát xưa có chữ ’’ Cố Nhân ’’,thấy hay hay.Người cũ hay người xưa.Có một cái gì hàm ý như sương mù,ai muốn hiểu sao thì hiểu.
                Hai người chia tay nhau .Rời nhau, đi xa.Giữa hai người là một khoảng cách của không gian và thời gian.Bẵng đi. Nay gặp lại.Lòng bồi hồi với thứ cảm xúc vừa nhẹ nhàng,vừa bồi hồi.

                Vậy là mình gặp lại nhau.Bốn con mắt nhìn nhau giữa câu chuyện.
                - Bạn vẫn thế.Như ngày nào….
                - …

                Ơ hay ! Như ngày nào là thế nào ?.Có phải mình vẫn là mình giữa dòng thời gian ?. À, mà phải và không phải.Những vết nhăn ở khóe mắt,những sợi tóc đổi màu…
                Hoàn cảnh đời thay đổi và mình cũng đổi thay không ít thì nhiều….

                Nhìn bạn cũ - Cố Nhân - Bạn đã qua 16 năm xa cái vướng bận của tranh đua,bon chen ở đời sống thường tình.Bạn đã bỏ lại bao hình bóng cũ của tóc dài, áo trắng và bao hẹn hò của tình ái trần gian.Bạn nói bạn đã viết khoảng 2.500 trang ngập chữ cho người cũ để người sang ngang.Người mặc áo cưới ở ngã rẽ tình duyên.Bạn vào nhà dòng.Và tôi.Tôi loay hoay,vẫn cứ thế,xấp ngược,ngang ngữa với đời mình.

                Buổi tối xuống.Những giọt mưa dã không rơi xuống chỗ ngồi của chúng mình như lời hẹn lúc chiều.Câu chuyện giữa chúng mình nho nhỏ để hiểu nhau thêm chút nữa.Những cái tại sao,thế nào được nói như muốn nối lại nhịp thời gian đã trôi.

                - Tớ đã chọn con đường của ơn kêu gọi và tớ thấy điều mình chọn có ý nghĩa.Và người yêu cũ chấp nhận điều mình ra đi. Ôi ! yêu và hy sinh cái riêng của tình yêu là điều hạnh phúc.

                Tôi giữ mình yên lặng trong một ý nghĩ về hình ảnh những người yêu xa người yêu trong một tình cảnh riêng mà chỉ có họ mới hiểu được.

                Buổi tối xuống trên bàn ăn và ánh đèn ấm. Ấm chuyện lòng, ấm tiếng nhạc..Vẫn dương cầm đệm bài Niệm khúc cuối như ngày nào đã ôm đàn hát cho nhau nghe.
                Bạn đang thèm hát lại những tình khúc của Ngô.T.M phải không.?

                Ừ,hát thì hát……
                ’’ ..Em như một nụ hồng
                Cầu mong chẳng lạnh lùng…….

                Giọng ông linh mục trẻ vẫn ấm áp như ngày nào đã lãng mạn yêu người.Bài hát buồn và lại thấy mắt cố nhân buồn vời vợi…


                đăng sơn.fr








                THÊM LẦN THÈM NÓI MỘT MÌNH…trước khi đi ngủ



                Chiều nay;làm việc xong hơi rảnh,tự dưng nhơ nhớ những dòng chữ và thèm đọc lại những gì mình đã viết, đọc cũng như một cách khám phá,tìm tòi để biết mình vẫn còn là mình.

                Thay vì viết một cái gì đó thêm cho Chủ Đề “Đi Dạo ’’ lại tiện tay,tiện chân lạc vào chủ đề này….Thêm Một Lần Nữa.

                Thêm có phải để mà thêm ? Thêm điều gì ? Không lẽ thêm chữ cho chật những trang giấy ? Như người chồng vợ không chịu hạn chế sinh đẻ,năm nào cũng có cục cu tí ra đời cho chật thêm khoảnh đất ở quả địa cầu này ? Càng nghèo càng đẻ dữ.Thấy buồn cười quá khi lẩm cẩm ngồi đó mà so mình với sự đẻ đái của người dàn bà ! Mình có biết đẻ gì đâu ?

                Người ta hay bảo : ’’ Viết hoặc trong lãnh vực nghệ thuật sáng tạo là một hình thức sinh nở ( accouchement ) . Đã bao lần lang thang chui vào mấy cái Musée ,bảo tàng viện ngắm các bức họa danh tiếng.Thấy ngơ ngơ,ngẩn ngẩn như một tên ngáo.chẳng thấy rung cảm ,chẳng hiểu gì ráo trọi…..Hay là tại mình dốt nát quá và không đủ trình độ để hiểu La pisseuse ( người đàn bà đái ) của ngài Picasso ?
                Ông ấy đã nghĩ gì khi vẽ bức họa kỳ lạ như vậy ?.Một ám ảnh thôi thúc của tình dục ? Một khát vọng của cái nhìn cho rõ nơi phát sinh ra những con người ? Ai nói gì thì nói;phê sao thì phê - đỉnh cao nghệ thuật vẫn có những cái kỳ dị,khó hiểu của một đỉnh cao !
                ….Lạng vài vòng ngó những tượng hình được uốn nắn một cách quái dị đầy biểu tượng lại thấy chóng mặt mũi…..
                Điệu này không khá rồi, đành bò ra cửa ,kiếm cái quán nước nhìn ngắm thiên hạ…..và
                cớ khi tìm được một vài ý tưởng tầm thường hoặc ngộ nghĩnh để viết…viết như một cách hành lạc với cái đầu và để thoát ra cái tôi nhỏ nhoi của mình…….

                Mỗi ngày thêm vài hàng,mỗi ngày thêmvài trang như những bước chân tìm một hướng để đi ? Đi đâu ? Đi về nơi nào ?

                Người bạn thấy mình cặm cụi với ba cái mớ giấy chi chít chữ, lắc đầu ái ngại ( hình như anh ta cố nén tiếng thở dài khi nói ’’ Tao chịu ! Đã từ lâu chẳng có tâm trí gì để đọc,thì giờ cứ như chim bay,thoáng chốc đã thấy mình già ! ’’ )
                Già thì sao ? Và trong lúc còn trẻ,còn hai cẳng chân còn đứng vững,sao ta không chạy,không đi,không khám phá từng thứ mới lạ ? Sao ta cứ ngậm ngùi than thở và sợ sệt quãng đời còn lại ? Sao lúc ngồi đợi đến phiên mình trong một phòng mạch,không tìm cách ’’ cứu rỗi ’’ thời gian một cách có ích hơn là ngồi đó để nhăn mặt,châu mày,nhìn đồng hồ quay chậm và lê thê như con rùa ? Con rùa sẽ bò đến cái đích để thấy tuổi già sồng sộc hẹn hò ……

                Nghĩ đi ,nghĩ lại thấy sờ sợ với câu nói : tôi đi xem ciné để giết thì giờ ..Ah ha ! Thời gian giết mình hay mình giết nó ?

                Nghĩ gì thì nghĩ. Đến giờ phải ngừng viết,ngừng đọc để đi ngủ.Một ngày dài làm việc đã đủ mệt.Cái lưng mệt kéo thêm đôi mắt mỏi đang đòi‚’’ xem ciné nhắm mắt’’.Cứ lì lì cố viết thêm tí nữa ,có lẽ sẽ viết bậy.Mà viết bậy thì sẽ dễ ăn đòn…..

                Thà đi ngủ.Ngoan.Còn hơn bị ăn đòn.Mình tôi ơi ! Xin được ngủ ngon.Mai tính tiếp.






                THÊM LẦN NHỚ NHAU..


                Chỗ hẹn ngập ánh sáng ở đầu góc trạm bus.Cửa nghĩa trang ngập nắng ấm tháng mười….Mùa tảo mộ ngập nắng,ngập hoa đủ màu sắc trên con đường dẫn vào chỗ yên nghỉ đầy dấu chân người trên những lối đi trải sỏi.Gió lung linh trên những tàng cây,và tôi cũng lung linh nhớ về bạn mình.


                Đến thăm bạn một chút.Ngôi mộ cũ kỹ như những nỗi buồn anh đã mang theo ở ngày anh tẩm xăng và đốt trụi cuộc đời mình.

                Tại sao thế ? Có bao điều không nói được với nhau ? Đã gặp nhau từ những năm tháng,biết bạn có nhiều nỗi đau,nỗi buồn phiền trong lòng….Bạn ngồi với tôi trong đêm,lặng lẽ nghe nhạc và im thin thít.Bạn bắt tôi hát đi hát lại bản ‘’ Để Quên Con
                Tim ‘’ đã nhiều lần. Đã mỏi miệng và đã làm mòn nhẵn bản nhạc…..

                Tôi biết mà.Một khi ra đi,chia tay là một lần làm rớt tim mình.
                - Từ từ làm giấy bảo lãnh.Vợ con sẽ có ngày đoàn tụ mà….
                Bạn lắc đầu :
                - Nàng không chờ được và đã có người khác…..

                Thế đấy.Tôi biết mình không nên an ủi hoặc nói năng gì ..Mỗi tình yêu,mỗi cuộc tình phải có một kết cuộc của nó…..

                Và đoạn kết của bạn ra sao ? Nỗi tuyệt vọng lớn đến thế hay sao ? Tôi làm gì có khả năng đo lường được cái mức độ tình cảm của người khác….

                Thời gian đi nhanh giữa bạn và tôi.Gặp lại.Nghe nói, để giết nỗi tuyệt vọng buồn bã trong lòng,anh đã gặp người khác.Mừng cho anh !.Phải thế chứ.Không lẽ cả đời,con người chỉ biết sống với những điều buồn bã của mình ?.

                Thời gian trôi nhanh giữa chúng mình.
                Gặp lại.Nghe nói anh lại thất tình.Lại đau khổ vì tình phụ.Tôi thấy anh cười,bóng tối đầy trong mắt…..: ‘’ Lại héo úa và lần này mất con tim rồi bạn ơi…..’’’’ Hát cho tôi nghe thêm một lần nữa bài ‘’ Để Quên Con Tim ‘’ đi.

                Tôi chiều bạn. ‘’ Ừ ừ…Từ ngày xa em,anh đã để quên con tim ;;;; ‘’

                Thời gian vẫn trôi nhanh và lần nữa,lần nữa không gặp lại cho đến ngày anh chọn cách lìa bỏ thế gian.Vài người bạn khác báo cho tôi tin sau chuyến đi xa,trở về thành phố của tôi.Và họ đồng ý với nhau cũng tìm đứa con lưu lạc của anh.Nó đến và biến mất…..

                Lần này.Thêm một lần nữa,tôi đến thăm bạn.Bó hoa trắng dưới chân thập giá ngập nắng.Lần này ,tôi thoát anh vì không phải mỏi miệng hát lại bài hát cũ.Nhưng tôi sẽ đòi nợ anh vào ngày gặp lại ở chỗ ấy. Đã mười mấy năm nay,chắc anh đã tập dợt thuần nhuyễn bài hát cũ rồi phải không ? Ngày ấy,hãy ngồi cạnh hồn tôi và trả bài cho tôi nhé.

                Thôi tôi phải về.Chúc anh ngủ ngon và chịu khó hát một mình khi đã can đảm để lại trái tim ỉu xìu của mình.




                đăng sơn.fr



                 
                #8
                  dang son

                  • Số bài : 4767
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.06.2011
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 19.06.2011 00:46:28 (permalink)






                  THÊM MỘT LẦN NGHE.



                  Bữa nay khỏi cần nghe nhạc.
                  Trời đã nhả nhạc từ sáng sớm.Tháng bảy với lời hẹn ỉu xìu.Mùa hạ làm như quên lời hẹn ước với những người đang háo hức đi nghỉ mát.Bãi cát mềm,tiếng sóng lùa đùa trên mặt biển còn ở xa,nhòe nhoẹt trong vùng mưa trắng xóa...

                  Người bạn khoanh tay,mặt méo xệch,mắt ngước nhìn lên trời ,bảo tôi :
                  - Điệu này thì tiêu rồi.Cứ mưa như thế này thì còn buôn bán gì đưọc ?!
                  -
                  Người khác chen vào :
                  - Đúng là trời đang vào thu.Mình sửa soạn lôi áo len ra chùm là vừa....
                  -
                  Thêm kẻ khác bưóc đến,xúm vào nhau như tìm hơi ấm và tìm thêm cảm hứng để cùng nhau sáng tác bài : " Rầu rỉ Mưa Rơi ".

                  Tôi nản quá phải la lên :
                  - Xin các ông bà đừng rên nữa.Bộ trái đất này không cần nước hay sao ?
                  - Gã này quái đản.Lúc nào cũng thấy toét miệng cười.Mưa hay nắng.Gió hay bão,hắn dửng dưng,mặc kệ.

                  Chẳng đoán được đó là lời khen hay chê,móc lò,tôi phóng tầm mắt qua làn mưa để thấy cái bóng gầy guộc của một người đàn bà đang lui cui cúi xuống bên kìa góc đường trước tiệm thuốc tây.

                  Bà bạn đứng cạnh ,mắt dõi theo cái nhìn của tôi,lên tiếng :

                  - Biết mụ ấy không ? Chủ tiệm thuốc tây.Dược sĩ đấy.Nổi tiếng khắp cái góc phố nhỏ này.Nàng đang lui cui thu lượm chiến lợi phẩm đấy.

                  Tôi tròn mắt chẳng hiểu bạn muốn nói gì .

                  Bà bạn tiếp lời :

                  - Ngoài giờ bán thuốc,nàng có cái thúlà ra chợ cuối giờ mua hàng trả giá từng xu và tiết kiệm ngân quỹ gia đinh bằng cách thu lượm tất cả những gì có thể thu nhặt,từ mấy thứ trái cây héo dập hoặc rau cỏ bạn hàng bỏ đi vì không bán được.Thế đấy.Lạ không ?

                  Ngưòi bạn khác chen vào :

                  - « Cũng chưa lạ bằng mẫu chuyện tớ mới nghe ở đài sáng nay.Có bà nọ khoảng lục tuần ở quận 15 Paris ,vô gia cư,chuyên nghề ăn mày,người ta mới khám phá ra nàng có khoảng 40.000 euros đấu trong các bao nylon và được dấu kỹ ở các nơi công cộng.Cả vùng đều biết nàng dưới danh hiệu Princesse ( Công Chúa ). Ớn chưa ? Hề hề……

                  Tôi đã mất dấu ngưòi đàn bà Tiệm thuốc tây từ một lúc lâu vì mải mê nghe câu chuyện nàng Công chúa của thời đại mới ở thủ đô ánh sáng.

                  Tự dưng có ý nghĩ lạ lùng trong đầu : « Có dịp,thế nào cũng mò lên Paris một chuyến tìm bà Princesse và xin hỏi nàng cách làm giàu hoặc hỏi cách nào để tiết kiệm tối đa trong khi chờ làm giàu…….’’
                  Nghe vậy thôi – Còn tin được không là chuyện khác.

                  Trong lúc chờ đợi, đành đội mưa sang mua vài thứ thuốc cảm và chiêm ngưỡng dung nhan nàng dược sĩ .





                  đăng sơn.fr
                   
                  #9
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 20.06.2011 00:26:55 (permalink)



                    THÊM VÀI ĐIỀU ĐỂ NGHĨ ĐẾN SAU KHI ĐỌC...




                    Đọc cũng đã nhiều,nghe những bản tin ở radio thì cũng đã nhiều.Nghe mãi cũng phát sợ.Đọc mãi những bản thời sự quanh đi quẩn lại cũng phát ngán.

                    Dĩ nhiên rồi,khi đọc xong,tiêu hóa xong thì cũng thấy mình cần phải suy nghĩ một vài điều để viết.

                    Có quá nhiều điều cần phải viết.Nhưng nghĩ lại ,thấy cũng nên sắp xếp lại sự suy nghĩ của mình để viết.


                    ...


                    Cả tuần này,báo chí đang tuần tự loan tin ở trang nhất chuyện Xì căng đan của một Ngài quan lớn.Phải gọi ngài là quan lớn vì ngài đang đứng đầu của cái tổ chức được gọi là Quỹ Tiền Tệ Thế Giới FMI hay IMF ( tiếng Hoa kỳ ! ) Tuổi mới 62 mà thấy ngài oai phong lẫm liệt lắm ! Vì ngài rất sáng giá trong các cuộc thăm dò dân ý để sửa soạn cho việc ứng cử Tổng Thống nước Pháp.Nhưng chẳng may ngài lại vướng vào cái tội quấy nhiễu tình dục và xém hiếp dâm một người đàn bà 32 tuổi làm bồi phòng của khách sạn Sofitel bên Nữu Ước.


                    Thế là ngài bị bắt còng tay ngay khi vừa bước lên máy bay để trở về Pháp.Ỏ đất Hoa Kỳ thì cái tội của ngài nặng lắm.Theo báo chí đăng loạn xạ cả lên thì ngài bị kết đến 7 cái tội.Tội dám khóa trái cửa phòng khách sạn để ôm chầm lấy cô đàn bà da nâu trẻ đẹp và rất hấp dẫn,ngài định hì hục làm chuyện tồi bại, đủ thứ linh tinh...

                    Trong lúc ngài ngồi tù vì tòa án đã từ chối một triệu đô la tiền thế chân tại ngoại thì báo chí,đài phát thanh,truyền hình,internet cứ đang loạn cả lên về những cái tội và cái tật thích đàn bà và của lạ của ngài ở quá khứ.Nào là ngài đã không dằn được những cơn thèm khát khi đưa tay sờ mông một nàng tiếp viên hàng không,nào là ngài đã bị kết án về tội cưõng hiếp một nhân viên dưới quyền ỏ FMI,nào là thêm lời cáo buột tội hiếp dâm của một cô nhà văn,con đỡ đầu của ngài vào năm 2002.Tất cả những chuyện ấy đã được ém nhẹm đi ít nhiều để giữ thanh thế cho ngài.


                    Trong khi chờ các luật sư Mỹ rất có tăm tiếng loại cừ sủa soạn hồ sơ chống án thì có những tờ báo đăng tin về những lời biện hộ của bà vợ cũ có 4 mặt con với ngài.Theo lời bà vợ cũ thì ngài đã rất ngoan khi ở với bà trong vòng 10 năm trời.Ngài rất dịu dàng và không bao giờ dùng vũ lực !

                    Người ta nói nếu thật sự ngài có tội kỳ này thì ngài có thể ngồi gõ lịch đến hơn 64 năm ở Mỹ.Lại có ngưòi bàn rằng có thể đây là một cuộc sắp xếp,mưu đồ giữa các thế lực chính trị để hạ bệ ngài...


                    Chuyện phim bộ này còn dài và chưa biết sẽ ra sao nhưng theo một vài dư luận và từ những người có chủ trương ôn hòa thì : Nói tóm lại,ngài thứ dữ ấy cũng chỉ là một người đàn ông lòng trần xác thịt mà thôi.Ông ấy không phải là ông thánh.

                    Nếu chịu khó lùi lại để " dễ thương " mà nói thì xin hãy đọc lại lời kinh thánh,Giê Su nói : " Trong các người,ai thấy mình không có tội thì hãy ném viên đá đầu tiên "


                    Người viết bài này cảm thấy và nhận thấy thêm một lần nữa là mình là kẻ có tội đầu tiên ,đúng vói câu Hỉ Nộ Ái Ố nên thụt lùi lại để xanh mặt.

                    Ngồi lẩm cẩm mà suy nghĩ cho kỹ mà đặt mình vào chỗ của ông quan lớn ấy thì thấy hãi quá.Thấy cô đàn bà hơ hớ mặn mà ấy mà lòng không nổi con dục tình khi đang ở mình ên trong căn phòng khách sạn đầy tiện nghi thì quả là rất can đảm để có thể tu tỉnh hãm mình...


                    Thử dằn cơn dục tình xác thịt lại và cố gắng nghĩ đến chuyện giấy tờ ,thuế má và thử đọc vài câu kinh để hạ hỏa..Mình sẽ đọc kinh ,cầu nguyện ra sao :

                    " Lạy Chúa tôi.Tôi đang sợ tôi vướng tội.Tôi thấy tôi đang yếu lòng trưóc sự cám dỗ.Xin Chúa thương xót cho tôi biết kìm hãm tôi thêm một lần nữa.Làm đàn ông khó lắm ,Chúa ơi.Amen . "




                    đăng sơn.fr

                    ( à toi. Dominique Strauss-Kahn ( DSK ).France )


                    .....

                    ( La justice américaine a accepté jeudi de libérer Dominique Strauss-Kahn à condition qu'il paie une caution d'un million de dollars, mais l'ex-patron du FMI, désormais formellement inculpé de crime sexuel, est assigné à résidence à New York. )



                    * Chú thích : Cái tên viết tắt DSK,ta có thể phiên âm là Đồ Sở Khanh cho dễ nhớ !




                    Theo bản tin mới nhất thì DSK đã đưọc tại ngoại hầu tra sau khi đút tay vào túi để trả 1 triệu đô la.Xin chúc mừng và xin góp phần cầu nguyện cho ngài.Kính !





                    ............

                     
                    #10
                      dang son

                      • Số bài : 4767
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.06.2011
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 20.06.2011 12:35:24 (permalink)






                      THÊM MỘT ĐOẠN ĐỜI.






                      Trời đã chập choạng tối.Rời phòng triễn lãm của musée d’Aquitain,tôi đụng phải một khuôn mặt,một hình dáng.Nghe nói tiếng việt,phải ngờ ngợ một lúc mới nhận ra ngườii quen.

                      Nói là quen thì cũng không đúng lắm.Nhìn dáng nguòi đàn bà
                      nhỏ thó có mái tóc dài cột ra sau ót,bộ quần áo nhàu nát,luộm thộm với những màu sắc rất chõi nhau,cái trí nhớ tồi tệ của tôi dã chưa nói lên đuợc điều gì của quá khứ.Trừ nụ cười của hàm răng có cái còn,cái mất và giọng nói của một thanh âm cao,nhọn.

                      - Cậu….Cậu khỏe chứ ? Lâu quá không gặp lại !

                      Phải rồi . Người đàn bà này đã gặp tôi lúc xưa, tôi chân
                      ướt ,chân ráo tìm đến cái nhà hàng lộng lẫy của bà để xin việc làm.
                      Người đàn ông da đen,cao lớn , ăn mặc diêm dúa đã bảo tôi :
                      - Ông chờ tôi gọi bà chủ.

                      Bà chủ mặc chiếc váy đầm rực rỡ,trang điểm sắc sảo đã lắc đầu từ chối lời xin việc làm của thằng Sv tị nạn.Bà đã nhìn ông chồng da đen và nói như an ủi tôi ‘’ ..Cậu thỉnh thoảng trở lại.Nếu có việc tôi sẽ mướn ‘’.

                      Tôi đã không quay lại.Vì chẳng có gì để nói hay để nhắc lại chuyện cũ.Tôi đã biết xoay sở với chính mình.

                      Thời gian có bàn chân để chạy.Và có điều làm tôi ngạc nhiên hết sức khi khám phá ra cái Thế Giới lạ lùng của Người đàn bà tỉ phú
                      ( thời ấy,bà có nhiều nhà hàng ăn cho mướn và nhiều nhà cho thuê )
                      Bao nhiêu năm sau,tôi trở lại để giúp cô em gái mướn nhà hàng ăn của bà.Chân bước lên cầu thang để vào từng căn phòng cho việc kiểm kê nhà cửa,tôi lạc vào một cái kho tàng của Ali Baba trong truyện cổ tích.Chăn mền,quần áo, đồ đạc,giày dép,búa kềm và các vật dụng phế thải được và bị trộn lẫn vào nhau bắt bụi.Tất cả thứ nhìn thấy đã làm tôi choáng ngợp quay cuồng.

                      Cô em thấy tôi đờ đẫn,hoa mắt đã ghé tai nói nhỏ :
                      - Anh ơi ! Phòng này là phòng ngủ của bà ta.Chỗ ngủ của bà ở dưới nhà hàng.

                      Theo chân em gái xuống nhà hàng để bàn bạc làm sổ sách,thấy xấp giấy báo trải đầy trên sàn gạch,dưới comptoir,quầy chứa giấy tờ,chỗ rửa ly tách,tôi bước chân để tránh đạp lên.Và tôi càng ngạc nhiên khi cô em lại ghé tai lần nữa để thuyết minh bằng tiếng Việt :

                      - Ông anh ơi ! Đây là ‘’ Giường ngủ mỗi đêm của bà ấy ! Bà thích nằm đất trên mặt giấy báo ‘’

                      Tôi rợn người ,quên điều đang muốn nổi dóa.
                      Điều mình nhìn thấy và hiểu được chẳng ăn nhập gì với nhau.

                      ….Bây giờ,gặp lại.Năm tháng qua đi.Thời gian đổi màu trên những đường phố ,nhà cửa.Người đàn bà ngày xưa và người đàn bà bây giờ không giống nhau.

                      Chào câu nói cuối và quay đi. Đến một ngã tư đường, chợt nhìn lại mình vào một khoảng kính nhà hàng thấy mình.Tôi tự hỏi…Cả tôi nữa ..Tôi sẽ ra sao ?


                      đăng sơn.fr.

                      (Một buổi tối trên phố.)
                       
                      #11
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 20.06.2011 12:46:17 (permalink)







                        THÊM MỘT LẦN
                        VIẾT ĐỂ NHỚ




                        . Giết Thì Giờ .
                        .Làm gì để Giết Thì Giờ ?



                        Vài người rảnh rỗi,có nhiều thì giờ,nhìn vòng quay của đồng hồ và muốn Giết Thì Giờ bằng cách mua một cái vé xem ciné,mở Tv xem ba cái lảm nhảm hoặc ra quán nước lai rai tán gẫu….

                        Sáng sớm nay,tôi có nhiều thì giờ nhưng không nỡ ‘’ giết ‘’ nó.Tội lắm ! Thời gian tự nó không có tội,chỉ có mình là có tội khi nghĩ đến cách hãm hại nó.
                        Chuông báo thức rinh rinh dựng tôi dậy lúc 5 giờ sáng .Cửa văn phòng mở rộng với mớ giấy tờ và màn hình Excel nhảy số… Thêm vài bài đọc,bài viết ở các web rồi cửa văn phòng khép lại, đẩy tôi vào lòng thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp xe cộ.
                        Dự báo thời tiết đang nói về cơn giông bão đang tiếp tục đến từ phía Bắc .Mưa bão và gió ngập đường từ ba bốn ngày nay.

                        Bóng tối mùa đông và bão mưa làm chúng tôi trễ giờ dến bệnh viện.Thằng con trai nóng ruột loay hoay với cái bảng chỉ đường. Đường phố nghẽn đặt sau cây quạt nước,thằng Bố nhăn nhó tìm đường để chui, để lách….

                        Đồng hồ chạy đều.Thời gian đẩy nhau lọt vào phòng nhập viện,nhân viên và người y tá làm thủ tục mang thằng con vào phòng mổ nướu răng và dặn ông Bố ‘’ Khoảng đến 10 giờ 30 thì mổ xong’’.

                        Bây giờ là 8.30 sáng .Bố ừ và đi bộ kiếm cái quán cà phê để chui vào tránh bão.Ngồi chờ và không muốn bồn chồn với câu ‘’ Mình phải giết thời gian ‘’ ( Mình đụng đến nó,nó giết mình ! ).
                        Ở không,tay chân, đầu óc thừa thãi thì sẽ nghĩ đến câu chuyện Kẹo Kéo của Thời Gian.

                        …. Có tiếng chuông điện thoại của Tri Kỷ gọi,hỏi chuyện về bệnh tình của thằng con.Trời vẫn đang mưa gió sập sùi ngoài khung kính cửa quán,cây cối ngã rạp….

                        Nói chuyện xong,tôi chợt nghĩ đến vài mẫu chuyện về những người bạn tốt.Và tôi viết :




                        MARC.



                        ‘’ Mỗi khi sắp ngã gục và chết đuối với cuộc đời,bạn làm gì ? Làm cách nào ?

                        Bạn tôi ,Marc,anh chàng tây to lớn,cao khỏe,tóc dài cột bím thả vai nhìn sâu vào mắt tôi để trả lời :
                        - Tớ đã một lần ly dị,mất nhà cửa,mất mấy cửa hàng,phá sản công băng,xém đi ăn mày.Vậy mà…hihihih… Tớ vẫn vượt qua và sống.
                        - Nhờ cái gì vậy ?
                        - Tớ hả ? Tớ nhờ vào một người đàn bà đã giang vòng tay cứu tớ và bắt đầu cho một tình yêu để dựng lại từ đầu.

                        Tôi sung sướng nhìn bạn và vẫn không tin vào Phép Lạ trong một tình yêu.Với tôi,phép lạ là một danh từ để thay thế cho cái cơ duyên của sự gặp gỡ và là tên gọi của nghị lực.Phép Lạ không thể xảy ra nếu ta khoanh tay,bó gối ngồi rên rỉ !

                        Marc vỗ vai tôi để từ giã ,đi làm.Giữa mùa đông cóng lẩy bẩy,
                        -5,-7° C, hắn vẫn đi dép để chân trần.Hắn không biết lạnh là gì.Kỳ lạ !

                        Dường như ai cũng tò mò để ý đến chiếc áo mỏng manh và đôi chân trần của hắn.Chẳng ai biết được cái ‘’ Phép Lạ ‘’ nào đã đưa hắn đến gặp người đàn bà đã cứu đời hắn.Kể cả tôi,bạn hắn.



                        ** EMMANUELLE,Suối Nhỏ .


                        Văn chương hay nói : Đôi mắt là cửa sổ của Linh Hồn .

                        Tôi chưa thấy linh hồn ra sao, đẹp xấu,béo mập như thế nào,nhưng tôi biết bơi lội trong một đôi mắt.Cánh cửa của ánh nhìn tươi như một ngày nắng rực rỡ,từ cánh cửa của linh hồn ấy,tôi thấy những màu hoa tươi .Hoa nằm trên nụ cười hồng và tiếng nói của Emmanuelle êm tựa dòng suối.

                        Suối hỏi tôi :
                        - Sao Ông cười vui thế ? Ông mới trúng số hở ?

                        Nhờ chữ ‘’ Ông ‘’,tôi mới sực nhớ lại số tuổi đời của mình và tôi đã có gia đình.Giá như thời độc thân vui tính,có lẽ tôi đã bị cánh cửa linh hồn kẹp chết giữa tiếng sét ái tình !

                        Đợi Suối nhỏ lập lại câu hỏi lần nữa,tôi mới tỉnh mộng để trả lời :
                        - Bởi vì cô có đôi mắt và nụ cười quá đẹp.
                        - Ông đang tán tỉnh em hử ?

                        Mái tóc nâu lúc lắc trên vai áo xanh lơ và đôi mắt nghiêng nghiêng chờ tôi trả lời :
                        - Nói tầm bậy ! Tôi lớn hơn cô đến hơn hai mươi tuổi.Tán tỉnh cô chỉ đổ nợ.Vả lại tôi đã có sợì dây thòng lọng ở cổ rồi.Désolé !
                        - À há ! Ông rất hợp lý.

                        Và cô bé khoe :
                        - Em cũng có bạn trai rồi.Chắc Ông biết anh ấy ?

                        Ừ ừ.Anh bạn trai của Suối nhỏ có cặp mắt rất ấn tượng đầy nét trẻ thơ dù đã ở độ ngoài 30 tuổi.Anh ấy thấp hơn Suối nhỏ đến một cái đầu.Mà thấp hay cao thì nhằm nhò gì ? Miễn là người ta biết yêu nhau.

                        Emmanuelle kể cho tôi nghe về môn học kinh tế của cô.Sau cánh cửa đẹp và vườn hoa đủ màu ấy,tôi thoáng thấy có những đám mây xám đe dọa của viễn ảnh thất nghiệp trong thời buổi khó khăn đình trệ kinh tế này.

                        Suối nhỏ thắc mắc :
                        - Bạn em đã ra trường và vẫn không kiếm được việc làm.Em vừa học vừa đi làm.Chỗ nào cũng bấp bênh vì họ không ký công tra lâu dài. Ông nghĩ sao ?
                        - ….
                        - Sao không trả lời hở ông ? Bình thường em thấy ông nhanh nhẹn trước những câu hỏi lắm mà ?!
                        - Tôi bí cô ạ.Nhiều lúc tôi cấm mình nói bậy và nghĩ bậy.
                        - Ông cứ nghĩ bậy những đừng nói bậy là được rồi.Có ai cấm ông nghĩ bậy đâu.Chỉ có ông biết ông nghĩ về cái gì ?

                        Tôi đành phì cười trước mẫu đối thoại như thế,và tôi tìm cách nói để Suối nhỏ không nản chí trước những sự việc khó khăn của tình thế…

                        &&

                        Bẵng đi một dạo,không thấy Suối nhỏ ghé thăm.Chỉ thấy anh bạn trai có đôi mắt ấn tượng đi ngang và ghé .Anh đi một mình. Đôi mắt và khuôn mặt buồn,xậm tối.Anh nói là Suối nhỏ và anh đã chia tay.Tôi giữ yên lặng để nghĩ về những mối tình chớp nhoáng của một thời đại hiện đại và….hại điện.

                        …..

                        Đang sổ sách tính toán giấy tờ thì nghe tiếng Suối.
                        Giọng Suối róc rách :
                        - Ông ơi ! Đến thăm Ông nè.

                        Suối vẫn thế.Đẹp ! Vẻ đẹp dịu dàng của một thiên thần.
                        - Cô ra sao rồi ? Vẫn còn đi học chứ ?

                        Suối kể về sự học và vừa tìm được một chân bán hàng cho một tiệm quần áo.Suối mở ví cho tôi xem một tấm ảnh.Chàng trai trong ảnh to cao và đẹp trai như một tài tử cinéma. Đây là mối tình mới của Suối !

                        Emmanuelle đọc được ý nghĩ trong mắt tôi .
                        - Ông ơi ! Em và người ấy chia tay rồi. Ông có gặp lại anh ấy chưa ? Nghĩ cũng tội.Tại không hạp nhau.

                        - Có khi nào em lại báo lần chia tay thứ hai,thứ ba nữa cho tôi nghe không ?

                        - Hihihi…Ông kỳ cục ! Không lẽ Ông chúc cho em xui xẻo hoài sao ? Lần này, ông đừng nghĩ bậy cho em nữa nha.


                        Ừ ừ.Tôi không nghĩ điều xúi quẩy cho em nữa.Không tốt ! Nhưng tôi có thể viết vài hàng về em được không ?

                        Thôi kệ. Có những người bạn lớn nhỏ,già trẻ hoặc nhỏ xíu xiu như em cũng vui. Ít nhất,tôi có điều để viết và để hòa hảo với thời gian đang chạy như ma đuổi.




                        đăng sơn.fr

                        …( Viết để quên những ngày giông bão )
                         
                        #12
                          dang son

                          • Số bài : 4767
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 06.06.2011
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 22.06.2011 01:18:34 (permalink)





                          Thêm một đoạn ngắn cho Tình Yêu…




                          Đáng lẽ, sẽ viết về những hẹn gặp trong một bữa ăn tối ,
                          Đáng nhẽ, sẽ kể một mẫu chuyện về người bạn trẻ, đã lâu không gặp lại.Tiếng cười,nói ồn ào của những người chung quanh vẫn chừa chỗ để câu chuyện tâm tình chen vào . Đã nói gì với nhau ? – Tình cảm con người và những bí ẩn trong đời sống….
                          Ngụm vang trong cái ly trong vắt đã ngon vô cùng. Ánh sáng vàng rực hắt xuống từ trên cao và đôi mắt người bạn sáng ấm.Bạn trẻ hỏi. Đột dưng :

                          - ‘’ Theo anh ,tình yêu mang lại khổ đau hay hạnh phúc ?
                          Tôi khựng lại trong một giây phút và trả lời kiểu huề vốn :
                          - Không này,không kia ?
                          - Em ghét cái kiểu trả lời ởm ờ này quá !
                          - Chứ cậu muốn anh phải trả lời ra sao ?
                          - Thì cứ rõ ràng nói về sự suy nghĩ theo cách của anh.Thử xem.Ai cũng nói là anh rất thích đề cập đến vấn đề tình yêu.

                          Vấn đề hay ’’ vấn nạn’’ ? Cậu trẻ lại làm khó tôi rồi ! Chẳng bao giờ tôi tìm nổi một định nghĩa cho tình yêu.Cái điều quỷ quái này đã làm điên đầu các văn hào thi văn trong quá khứ.Các tác phẩm nói về tình ái thì ta đếm không xuể. Đề tài xưa như trái đất này được khai thác triệt để ở cốt chuyện phim ảnh..Nhưng có điều, ở trong cuộc,chạm trán với nó trong cái vòng lẫn quẩn : fuit l’amour,l’amour suit….Theo tình,tình trốn…. ta sẽ làm gì ?
                          Hoặc ta câm lặng, gậm nhấm ?

                          Anh bạn trẻ ngồi không yên trước vẻ cứng đơ của tôi.Hình như hắn khoái cái thế bí bất ngờ này.Hắn nhắc và tôi lại trả lời kiểu ‘’ kh ông này,không kia’’ .Vì lẽ,tôi mê đắm những câu chuyện tình.Khi yêu,ta có cảm tưởng được bay bỗng trên mây.Mắt người yêu là điểm tựa sáng rực rỡ.Vùng tóc người là dòng sông mát rượi ( hoặc là cánh rừng đen tuyền hạnh phúc ngát thơm ?! ) Và vòng tay người với môi hôn,thì ôi thôi ! Cả một trời say đắm.Còn khi ta mất người,xa người thì sao ? Ngày và đêm có còn nghĩa gì khi quằn quại thương nhớ ?

                          Ừ ừ.Hạnh phúc xanh hay nỗi đau đen nghịt đứng nhìn nhau ở một ranh giới mơ hồ.Ngắn dài làm sao thấy ? Cảm giác sung sướng, đau khổ nhiều khi là ảo.Làm sao tôi đủ sức trả lời một cách rõ ràng khi trong tôi đã có nhiều uẩn khúc và mâu thuẩn với chính mình ?.Nếu tôi yêu,và tôi không đòi hỏi,chiếm đoạt.Hoặc ngược lại,tôi lăn vòng bánh xe tình cảm của mình vào một con đường tình ngõ cụt,tôi sẽ sung sướng hay bi lụy khổ đau ?

                          Thôi mà.Nâng ly cụng với nhau đi.Chầm chậm mà nhấm nháp chất nho nồng. Đấy nhé.Những câu chuyện về đời sống vẫn còn đấy. Đi đâu mà vội.Nếu tình ta yên vui,cảm hứng quá,ta có thể sáng tác bài thơ,bản nhạc tên Tình Hồng,Tình Xanh.Còn nếu cô đơn,thất vọng và ngã vì tình vật, ta sẽ làm sao ? Làm sao ?








                          THÊM MỘT NỬA ĐÊM.





                          Làm sao ? Tôi biết làm sao khi người bạn tìm đến,buồn rầu.Trời khuya.Khu vườn xào xạc lá,mảng trăng chếnh chếch tìm hồ nước soi bóng.Ánh đèn cửa bật sáng cho tôi thấy ánh mắt thăm thẳm sâu hoắm của bạn.
                          - Nhà còn cái gì uống không ? Đi ngủ chưa ? Vào được không ?
                          - Tại sao không ? Còn thức để đón anh đây.Ngồi ngoài vườn ngắm trăng hay vào nhà ?
                          - Vào trong.'' Quán cà phê'' trong ấy ấm hơn.Ở vườn mùa này lạnh bỏ xừ.
                          Ánh đèn ấm bên trong chờ bạn có tiếng nhạc nho nhỏ.Mọi người trong nhà đã đi ngủ.Chúng tôi có chỗ ngồi yên ổn bên chai whisky như đã hứa với nhau.Chữ '' Bỏ Xừ '' lâu quá mới được nghe lại.Hà Nội và lá rũ bên hồ vẫn còn nguyên trong chất giọng bạn.

                          Tôi ngồi yên nhìn những ngón tay bạn vàng khói thuốc.Những ngón tay xoay xoay trên miệng ly.Nếu không có tiếng violon đang dìu dặt từ góc tường,có lẽ tôi nghe được tiếng nhạc lòng từ miệng ly và viên đá lăn tăn.
                          - Anh muốn nói,muốn trút bầu tâm sự thì cứ việc.Sơn nghe.
                          Bàn tay nóng đặt lên vai tôi,vẻ trìu mến mà ánh mắt đầy bóng tối của sự tuyệt vọng.Tôi biết bạn dang bị xúc động mạnh nên lẳng lặng rót thêm rượu cho anh.Khoảng vườn nhỏ nhin từ phòng khách vẫn rung nhịp gió.Bài ''Anh còn nợ Em "" đêm nay thảm nảo quá.Bạn ư ử hát theo ...

                          Anh còn nợ em,
                          Con tim bối rối
                          anh còn nợ em
                          con tim bối rối...



                          - Cứ bối rối,cứ cà lăm như thế thì nợ nhau suốt đời.
                          Anh bạn cúi thấp đầu,cổ vai thụt sâu.
                          - Ừ.Mà thật.Tớ nợ cậu chữ tình.
                          - Sao vậy ?!
                          - Có thể đêm nay là lần cuối cùng gặp cậu .
                          - Anh đi đâu ? Về Việt Nam ?
                          Lắc đầu :
                          - Chẳng còn chỗ nào để đi.

                          Tôi ngừng câu hỏi để nghe anh kể về đời sống một gia đinh đổ vỡ,phá sản,nợ nần.Chuyện vợ chồng hơn 30 năm trải qua bao gập ghềnh.Chuyện đời sống,chuyện làm ăn, con cái.Chuyện những thâu đêm căng thẳng trong sòng bạc,hụi hè và chuyện gần đến mức kết cuộc.Sự phá sản từ tinh thần đến tài sản.Chuyện viên đạn được chuẩn bị nằm trên đầu một đời sống.

                          Tôi đằn ly rượu trên tay anh,gằn giọng :
                          - Người có bản lĩnh như anh,không làm bậy nghe.Làm lại từ đầu.
                          Giọng anh chua chát,ngán ngẩm.Cậu bảo sao ?! Người ta có thể làm lại từ đầu khi đã đi quá một nửa đời? Đã mệt mỏi lắm rồi bạn ơi.Ban chiều,nếu không giữ bình tĩnh được,tôi đã đập phá tất cả và đốt nhà.Tất cả sẽ tàn theo tro bụi.

                          - Em không thích chữ tro bụi của anh.
                          - Không thích cũng thế thôi.Đừng khóc một giọt lệ nào cho tôi,nếu ngày mai không còn thấy nhau nhé.
                          - Em không muốn anh nói cái kiểu như trăn trối.Đừng nói gỡ.

                          Bạn cười trong đôi mắt ướt và giọng nói át tiếng nhạc :
                          - Không muốn hay không thích.Mặc xác cậu.Tớ uống với cậu thêm một ly rồi đi về.Chưa bao giờ tôi chán đời và tuyệt vọng như thế này.Trải qua biết bao thăng trầm...Nghĩ lại tôi thèm cái vẻ yêu đời của cậu...

                          Anh bỏ lững câu nói.Tôi ái ngại.
                          - Đêm nay ở lại đây ngủ đi.Phòng sách của em có mùng mền,đủ cả.
                          Bàn tay anh siết chặt tay tôi.Hơi ấm của lòng tay có hơi sương đục trong lòng tôi.
                          - Không.Tớ phải về xem bà ấy thế nào.Nghĩ lại,sợ bà ấy bị khủng hoảng làm bậy.Nghĩ đến cành hoa tả tơi trong gió bão,tớ không yên.

                          - Còn anh ?

                          Tôi chẳng có tiếng trả lời nào từ miệng bạn.Anh đẩy ghế,ôm vai tôi ra cửa.Ánh trăng không còn treo lủng lẳng trên hồ nước.Bức tuợng thiếu nữ cầm giỏ hoa tối nghịt như lọn tóc anh xõa xuống vầng trán.Đứng ở cổng và im lặng một chốc.Anh bóp vai tôi,thì thầm.Giọng bắc trầm ấm như đêm nào tôi tìm đến ở nhà hàng ăn của anh.

                          " Bây giờ,tớ chỉ còn mình cậu.Cám ơn nhiều.

                          Anh cúi đầu,vẫy tay và lên xe mở máy.Ánh đèn rời bãi cỏ chạy khuất trong màn đêm.Tôi bật lửa châm điếu thuốc cuối cùng,kéo cao cổ áo tìm một chỗ ngồi trong góc vườn.Và nghĩ đến những điều gì đó.Lung tung,không rõ nét.....Và cứ thế,tôi lênh đênh đầu óc,quên hẳn cái hẹn phải dậy sớm đi làm .






                          đăng sơn.fr

                           
                          #13
                            dang son

                            • Số bài : 4767
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.06.2011
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 27.06.2011 00:37:04 (permalink)





                            THÊM MỘT VÀI ĐIỀU…







                            Buổi tối tròn trịa như con số 10 trên cái bánh sinh nhật.Gia đinh bạn thích bầy trò sinh nhật cho con gái út.Con bé ăn ít,chỉ thích thổi cây đèn cầy trên bánh và nhận quà.Người lớn thì khác.Sợ nhìn những con số to lớn trên ổ bánh.Người lớn sợ thời gian,sợ già.Trong đám sợ ấy có …tôi.
                            Ngồi bên tay trái là Michelle,một bà giáo đầm dạy trung học,bên phải là Duy, ông Mít cũng dạy Trung học và cũng là ‘’đối thủ ‘’ của tôi trong một dịp tết làm M.C xướng ngôn viên trên sân khấu ca vũ nhạc…..

                            Bữa nay tôi có ‘’ vấn đề’’ nên không đùa nghịch như mọi lần cà tửng khác.Bữa nay tôi nghiêm trang (không phải vì bị kẹt giữa hai ngưòi bạn nhà giáo ).
                            Sau khi giúp bà đầm xong màn múa đũa bát,tôi hỏi :
                            - Michelle ! Bạn thấy lũ trẻ học trò ra sao ?
                            - Sao là sao ? Tụi nó còn trẻ,chưa biết lo và không nghĩ nhiều đến tương lai.Cứ lè phè…Mà sao hỏi ?
                            - Hỏi cho biết vậy mà
                            - Còn hai thằng nhóc nhà ông ra sao ?
                            - À à, ,thằng to đầu 19 tuổi, đi học và đi làm thêm cuối tuần ở bảo tàng viện…
                            - Nó ra sao ?
                            - À à…Nó đẹp trai hơn tôi,to lớn hơn tôi nhưng khép kín.Nó đang
                            ‘’ né ‘’ tôi trong sự im lặng.

                            Michelle chớp mắt :
                            - Nó đang đến thời kỳ dở chứng và tìm lối đi đấy. Đứa con gái lớn của tôi cũng như thế trong vòng một năm rưỡi.Sau đó nó mở miệng và biết điều hơn.Bạn cũng nên nhẹ nhàng hơn và tôn trọng nỗi lặng im của nó.Mặt ông trông táo bón và khó đấy.

                            Tôi cười,chia sẻ với bà giáo vài cái quan niệm cũ rích của mình,kể cả cái nhìn về hiện tại và tương lai và cái gọi là Hạnh Phúc.Theo Michelle,hạnh phúc là điều đang có và chấp nhận.

                            Tôi quay sang tay phải,nhìn Duy đang nhai ngồm ngoàm :
                            - Còn anh ? Để được hạnh phúc,ta làm gì ?
                            - Theo tôi, để sống hạnh phúc thì đừng nên có quá nhiều tiền.
                            Tôi há hốc mồm :
                            - Ý nghĩ của bạn lạ thật !
                            - Chứ sao.Tớ có đầy bạn hữu giàu có,khối tiền, đứa nào cũng khổ sở,khổ đủ kiểu,khổ hơn tớ nhiều. Đừng ham.Vừa đủ sống là mừng ,là hạnh phúc rồi !

                            Nghe cái đề tài béo bổ này,các đàn ông khác xúm vào,mỗi người một câu và sau đó trở lại chủ đề con cái. Ông nào cũng than : Con hư tại mẹ,cháu hư tại bà và chồng hư tại …vợ. Đàn bà đang lo vặn máy hát karaoké mặc bọn đàn ông rên rỉ than khóc thân phận…

                            Tôi thích sướng sợ khổ nên tìm đường thoát,trên đưòng tẩu thoát không quên kéo thêm một chàng trong đám 22 người có mặt cho có bạn.
                            Chàng là một người lịch lãm ở xa đến chơi.Tôi chỉ mới gặp chàng ở đây đó đôi ba lần,lần nào cũng ngồi từ xa quan sát,ngắm và thưởng thức cái ăn nói vui vẻ của chàng và được biết chàng đã 4 lần ly dị sau khi tặng mỗi bà đầm một đúa con nay đã trưởng thành.

                            Chàng hỏi tôi bằng tiếng pháp :
                            - Coi bộ em không thích đám đông ?!

                            Tôi biết chàng khoái nói tiếng tây hơn tiếng mẹ đẻ vì đã ở Pháp hơn 40 năm nay,vợ toàn bà đầm.Dáng vóc chàng nhỏ nhắn,trán cao,khuôn mặt đầy đặn,dáng điệu khoan thai , rất tây ( …và bị rung rinh gốc rể - mất gốc – tôi nghĩ bụng. )

                            Mít và một Nửa Mít ngồi xuống ở một góc cầu thang vắng vẻ xa căn phòng khách đang rầm rĩ quậy và ca hát ( tôi nghe loáng thoáng được bài ‘’ Đừng xa em đêm nay ‘’ )

                            - Anh vui không ?
                            - Vui chứ. Xuống đây gặp đông đủ người việt,thấ²y mình có không khí việt nam
                            Chàng phát âm giọng tây,rõ,chuẩn âm giọng miền nam, địa trung hải.

                            Tôi cắc cớ quên đi cái đề tài tuổi trẻ vừa rồi để hỏi :
                            - Ở tuổi trên 70,anh nghĩ sao về cuộc đời ?
                            Chàng hào hoa vỗ vai tôi :
                            - Qu’est ce que tu veux dire par là ? ( Em muốn gợi ý gì qua câu nói ? )
                            - Em đang tìm hiểu một chút về anh để vui, để học…
                            - Vậy thì anh nói.Hãy thoải mái với mọi sự việc.Nghèo,giàu không thành vấn đề.Anh đi chơi,sống,quậy,lả lướt lung tung,phá sản đã nhiều lần,thấm thía nhiều thứ và anh vẫn yêu đời.
                            Em tưởng anh ‘’ rệu ’’ há ? Chưa.Anh bò về VN,có cô bồ nhỏ,thư từ qua lại hằng ngày bằng mail.Vui vô cùng.Vui lúc nào hay lúc đó.
                            - Anh là một Don Juan hay Casanova ?

                            Chàng phá ra cười,sảng khoái đổi sang băng tần tiếng mẹ đẻ :
                            - Chèn ơi ! Cái nhãn hiệu bay bướm, đào hoa em tặng anh nghe dữ quá ! Còn em ?

                            Nghe chữ Bướm và Hoa là tôi phải né,phải đổi đề tài.Nói về mình để làm gì ? Trưóc một người đàn ông từng trải,tôi muốn lắng nghe,muốn đặt câu hỏi từ chuyện này sang chuyện khác để nghe, để học những bài học khác những điều mình đã học.

                            Cứ thế,chúng tôi thoải mái,sung sướng trao đổi với nhau những mẫu chuyện đời,vừa tiếng tây vừa tiếng việt.Bỗng chốc,tôi quên hẳn đi những cách biệt giữa tuổi tác và hàng rào cản của ngôn ngữ và cả cách thức diễn đạt giữa hai luồng văn hóa Pháp Việt….
                            Ngưòi ta có thể hiểu nhau bằng một thứ ngôn ngữ chung,miễn là phải bằng tiếng nói của sự chân thật đến từ tâm hồn.

                            Đã hơn một giờ sáng.Phải chia tay nhau.
                            Chàng vỗ vai tôi với cái bắt tay rất chặt.Lần này chàng nói bằng tiếng việt.Giọng chậm,rõ :
                            - Nói giỡn thôi. Đừng tưởng anh bị mất gốc nghe.Anh có ghé thăm
                            ‘’ Cây Đào ‘’ và « « Cây Mít Ướt « « của em ở Wed.Tiếp tục như thế nghe.

                            Trời đất ơi ! Anh là ai giữa những người đọc và viết vậy ?

                            Sự ngạc nhiên và cách giữ im lặng trước kinh ngạc có phải là một bài học không ? Tôi thầm nghĩ ….


                            đăng sơn.fr









                            THÊM CUỐI NGÀY CỦA MỘT NĂM





                            Mỗi cuối năm, đám bạn vẫn thích gặp nhau.Không nhà này thì nhà khác.
                            Gặp nhau,mỗi lần, để tán gẫu, đấu hót. Để thấy nhau ngồi quanh dãy bàn dài và mỗi nhà mỗi món ăn khác nhau mang lại để không ‘’ đụng hàng ‘’.

                            Mỗi người mỗi vẻ.Tôi vẫn thế.. tôi có cái ồn ào,náo nhiệt bất thường để mang cái cười đùa ,nghịch ngợm cho bạn bè…Họ tự động gọi tôi là ‘‘hot man ‘’.Chao ơi ! Tôi biến dạng để thoát ra khoảng khắc trầm lặng bình thường của những ngày rất bình dị….
                            Tôi không để ai yên trên bàn ăn,trên sàn nhảy khi ca hát.
                            Họ không được quyền ngồi bó gối tư lự.Họ đến đây không phải để nghĩ ngợi lung tung và trầm tư….

                            Cả một tủ nhạc đầy ấp DVD và những bản nhạc karaoké chực chờ.
                            Phần đông nhạc tình của Việt Nam buồn bã….Có bạn đang rên hừ hừ bài Tình Nhớ của họ Trịnh….Rồi, Tiếng Hát Chim đa đa.,rồi… Tình Khúc Buồn….

                            Chúa ơi !. Đêm đón tết tây ! Đêm lạnh đục sương và băng đá đã bắt đầu đóng bên ngoài cửa kính của dãy xe trên bãi,trẻ con đã náo nức đì đùng đốt pháo ở chỗ này chỗ kia dưới những dàn đèn mừng lễ từ giáng sinh….Vậy mà ,trong nhà,bà con vẫn thích hát nhạc rên hừ hừ. Ông Trường Vũ,cô Phi Nhung,Như Quỳnh đua nhau hiện trên màn ảnh LCD khóc nức nở…..
                            …Xin đừng trách đa đa,xin đừng trách đa đa…

                            Làm như những chuyện tình chẳng vui bao giờ ?.Làm như yêu nhau là sẵn sàng ‘’ lên đạn để bỏ nhau…. ?!!!

                            Giữa một bản nhạc lê thê, điệu boléro sũng ướt hết cỡ.Có ông bạn uông vài ly vang,chướng đời rù rì tâm sự chuyện xưa,chuyện thời đi học,yêu cô ấy
                            và vì quá nhút nhát nên nàng bị người khác ‘’ cuỗm mất ‘’ ! Bây giờ đã có vợ,lâu lâu ngồi vò đầu nuối tiếc……Cũng đáng đời cho hắn.Ai bảo ?

                            Yêu một người ,thì sao không hùng dũng tiến thẳng đến trước mặt người và cất giọng nói - tự tin cái coi - :

                            - Này em ! Tôi lỡ thương em.Em nghĩ sao ?

                            Run thì run.Cũng chẳng chết ma nào,nếu em lắc.Ta về ta tương tư mấy tháng và ta sẽ phải quên mà thôi.Ta có thể bắt đầu lại từ đầu.Kiểu khác.

                            Vừa nhắc đến chữ …Chết,thì có người bạn nhắc đến một cái đám ma buồn tẻ,lạnh lẽo nhất hôm hai ngày sau giáng sinh.

                            ‘’Chuyện của Vi, ông giáo sư vật lý người việt vừa lìa đời sau một thời gian dài bạo bệnh. Ông có vợ đầm,hai con gái đã lớn.Hai người không hợp,sống trong một mái nhà.Mạnh ai nấy sống như hai người dưng.

                            Là một người yêu văn hóa việt và hăng say hoạt động,Vi tích cực trong các vấn đề xã hội và hội đoàn Việt –Pháp để mong giới thiệu dến người bản xứ những gì cao đẹp,thâm thúy của văn hóa việt.Anh chàng lại có dáng dấp đẹp trai,thanh tú, ăn nói nhỏ nhẹ,nhiệt tình nên có nhiều học trò nữ và những bà ,cô hoạt động chung say đắm…….

                            Ngày Vi qua đời.Bà vợ đầm lo liệu đám tang để thiêu xác.Khoảng chừng vài chục người đến dự.Không điếu văn,không hình ảnh người quá cố.Không lời chia buồn vì Bà vợ và hai con gái bình thản,dửng dưng ngồi tận hàng ghế cuối cùng ở nhà hỏa táng.Mặc bốn bản nhạc được phát ra tiễn biệt.Mặc các bà các cô thút thít buồn rầu,mặc gia đình bên Vi thương tiếc…

                            Khi quan tài được vừa đưa vào phòng hỏa táng,bà vợ đầm và hai con đứng phắt dậy,bỏ ra về.Không một lời từ giã.Không một giọt lệ tiễn đưa…..

                            Tôi thấy bất nhẫn dù không thân và không có dịp làm việc với Vi.Tôi muốn nói chuyện với bà ấy .Nhìn thẳng, rõ vào trong mắt bà để khẳng định các lời nói về bà ở chung quanh đã từ lâu.Bà không thích người Việt qua hình ảnh cơm không lành của nhà bà.Nhưng sự lịch sự tối thiểu của một người có học phải nên có….

                            Bà quay lưng như chạy trốn.Tôi thấy mình cũng nên chạy trốn một cái đám táng không được ‘’ vui ‘’ và ‘’ ấm cúng ‘’ của Vi.

                            Vậy đó.
                            Câu chuyện này cũng giúp tôi qua khỏi tai mấy bản nhạc đẫm lệ đang được ‘’ trình diễn ‘’ một cách hào hứng và nhiệt tình …Thêm ông N.Khang và Tuấn Ngọc đang rên hừ hừ làm mình muốn nhảy xuống cầu mà ….

                            Rượu vang ngon.Champagne đang sủi bọt.Mà tự dưng không thấy mình vui. Đành trốn vào góc khuất để khỏi phàn nàn…..

                            ‘’ Ấy ơi ! Tôi đang thèm nghe một vài bản rock,pop,chacha…Ấy ơi ! Tôi đang thèm nghe vài bài nhạc trẻ cho đỡ sầu bi. Ấy ơi !Tôi đang muốn quên những điều cần nên quên trong đêm vui.

                            Hoặc tệ lắm đi nữa.Cho tôi ké, ké và hét vài bài của Vũ tuấn Đức .Sĩ Đan, Đức Huy đi.Tôi muốn thấy lại mình ở một ..Mùa đông sắp đến trong thành phố.Thành phố của ‘’ Bay đi cánh chim Biển,.. ; Ở đó có một dòng sông chảy ra biển để ngậm ngùi Khóc Một Dòng Sông…

                            …………..…tôi hay nhớ về quê nhà ở buổi chiều
                            nhất là những buổi chiều mưa rơi
                            cũng may,bên này trời mưa ít không như Sàigòn
                            .. nếu không ,tôi đã khóc một dòng sông…..

                            Xời ơi ! Tôi đang nhớ nhung quê nhà chăng ?,.Giữa mùa đông như thế này ,tôi nhớ thật không ?

                            Hay chỉ vì ở đó.Tôi đã có ngôi trường dòng với kỷ luật sắt,tôi đã có con đường Duy Tân đẫn đến trường luật ngày qua ngày.Và ở đó ,tôi đã có những vĩa hè đầy quán nước với bạn bè áo trắng,và ở đó- ngày xưa- tôi có những rung động thời vụng dại tưởng mình biết yêu,chưa yêu hoặc không yêu vì nhiều lý do khó giải thích……

                            Xời ôi !

                            Lòng tôi không ổn với những ca khúc mà bạn đang rên,rên và sẽ rên đến 4 giờ sáng……...
                            Tôi phải tìm đường thoát ra cái bất ổn ở mỗi ca từ,của cái style nhạc đang xâm chiếm tinh thần tôi.Tôi thành ủy mị hơn kẻ thất chí giữa đêm nay sao ?

                            Không được như vậy đâu.

                            Tôi khoác áo ,mở cổng tìm ra con đường chính.Lạnh kệ lạnh.Tôi nổi chứng thích lang thang.Tôi tìm lại tôi.Hoang sơ.Một mình như con thú rình rập săn mồi trong đêm tối.Nó mở to mắt, đánh hơi và phóng chạy.
                            Tôi bước chậm.Cố gắng nghĩ đến những điều an bình,vui,vui nhất .Có thể chúng đang chờ mình và mình sẽ khiêu khích cho chúng kéo đến.

                            Là người khá kiên nhẫn,tôi biết chờ và tôi sẽ chiêu dụ chúng trong những ngày sắp đến.


                            đăng sơn.fr
                             
                            #14
                              NgụyXưa

                              • Số bài : 877
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 31.01.2007
                              • Nơi: Thái Bình Dương
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THÊM MỘT LẦN NỮA .... - Nds 28.06.2011 03:41:27 (permalink)
                              "Thêm Một Vài Điều..." đã được mang vào thư viện.
                               
                              Xin cám ơn tác giả.
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 15 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 215 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9