VIẾT ĐỂ....

Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 > | Trang 18 của 19 trang, bài viết từ 256 đến 270 trên tổng số 283 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
Re:VIẾT ĐỂ.... 30.01.2017 16:05:32 (permalink)
.
 
 
 
 Màn KỊCH .
“make America great again
 
 
    _________________________________________________________
 
 
 
 
  Người ta có thể viết những vở kịch và tìm người đóng vai chính , vai phụ .
      Trong một vở kịch , cần có lời đối thoại - Ngay cả kịch câm thì lời đối thoại cũng phải được thay thế bằng những cử chỉ của hành động . 
  
   Vậy mà từ gần cuối năm trước , cả thế giới đã và đang XEM những màn kịch loại Bi Hài lớn nhất thế kỷ . Chuyện tay hề trọc phú quay cuồng để báo chí truyền thông phải tốn giấy mực và có thể trục lợi .
 
 
     Cái khẩu hiệu : “ Make America great again    "   nghe mà phát sướng và rất an ủi .
 
 
 
 Phải rồi, cái gì của ta cũng là nhất nên ta phải ra sức bảo vệ : Đây là cái nhà của ta, đây là gia đình, việc làm của ta  nên ta bảo vệ cho bằng được .
 Điều này không thể phản đối cho dù là chối cãi ở quan điểm phải có của mình .  Chuyện đúng ra  thì chẳng có gì phải ầm ĩ .
 
  Sau đó thì ra sao khi màn kịch chưa hạ màn ?
 
 
    Kịch vừa mở màn , sau những tiếng vỗ tay ca ngợi thì có rất nhiều người tụ họp nhau đứng lên phản đối và la hét .
 
 
 -----
 
 
 
   Tôi cũng  là một trong những khán giả đang xem màn diễn xuất của một  vai chính hoạt ngôn và rất năng động .
 
   Ngôn ngữ chứng tỏ phong cách và hành động dẫn chứng từ sự suy luận .
 
 Người ta không thể nào trở thành Vĩ Đại vì điều Hoạt Ngôn .
 
 
 
 
 
 
 
 
đăng sơn.fr
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


..
 
 

 
 
 

<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2017 16:36:01 bởi dang son >
 
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:VIẾT ĐỂ.... 30.01.2017 18:14:58 (permalink)
    .
     
     
     
     
    Thư TÌNH kiểu mới . .









    -----------------------------------------------





    Yêu dấu !


    Đã hứa với ai thì mình cố gắng giữ lời cho đến lúc không thể giữ lời ! Giữ lời hứa thì không có gì khó lắm đâu .


    Bên cái xứ kia, có cái gã tổng thống đã vuốt ve dân chúng và làm đúng theo lời gã hứa .


    Hơ !

    Đó là một tấm gương tốt để đủ bản lĩnh làm đàn ông và chứng tỏ Nói là Làm và chứng tỏ rõ ràng như người Pháp hay nói về những gã đàn ông kiên cường : " - Ta là đàn ông và ta có con ấy giữa hai chân ! "


    Chú THÍCH cho rõ ràng kiểu rất bình dân học vụ :

    - Cái đó là cái mà ngày nào thức dậy mình cũng thấy Nó và ' Nó ' ngoan ngoãn nghe lời mình như mình muốn .



    Muốn gì ?


    Dễ quá mà khi bảo NÓ :


    - Khi nào tao cần thì mày mới được lộ diện và làm đẹp mặt chủ nhân - Lúc nào cần biến mất và biến dạng thì mày phải biến kiểu kín đáo nhá con !


    Vì câu : Áo mặc không qua khỏi đầu từ thời phong kiến nên thằng con ngoan ngoã không dám hó hé trừ vài trường hợp ngoại lệ ( Biến thái , lưỡng tính ... )




    Sáng nay .

    Trời ui ui ỉu xìu , sau khi đọc một loạt các bản tin không có gì là lạc quan cho lắm , anh nản chí lại chợt nhớ em .




    Yêu Dấu ơi !


    Khi nhớ thì nói là nhớ . Nhớ chắc nịt - mắc chi mà nói loanh quanh . Anh nhớ em !

    Nhớ hơi ấm của bàn tay em ở một chỗ đúng nhất để phải nhớ em .


    ( Anh có thể viết ở đây theo nghĩa đen và nghĩa bóng để diễn tả về cái gì nơi anh khi anh nhớ em ... )



    Lúc ấy, đi cạnh nhau khi trời cong cóng , chúng mình lạnh run, nhìn em cầm cập , răng đánh bò cạp, anh ủ bàn tay em vào túi quần anh .

    - Ấm không, cưng ?

    Chẳng biết em ngọ nguậy cái gì, em gật đầu .


    Anh thấy em đẹp hơn tất cả những người đẹp khi tìm ra chân lý để ấm .

    Anh đã ra vẻ trang nhã khi ghé môi vào tai em - thở ấm :

    - Thèm hăm ?



    Chẳng biết cái gì đã làm em gật đầu .


    Anh không thể nào hiểu em ! Em thèm cái gì ? Thèm một hơi ấm nhất ? Thèm một chỗ mà em cần tìm thấy ? Thèm gì ?


    < Đuà chút thôi, anh biết chúng mình đang thèm cái gì để đỡ cóng lạnh giữa đoạn đường đang đi .



    Anh rút bàn tay em ra khỏi túi quần - Không có cái gì để tìm kiếm lâu như thế đâu , cưng ! Đi em ! Chỗ kia có cái quán, anh đưa em vào đó .

    ...



    Cái bàn có hai cái ghế xa chỗ góc tường có cái tv đang nhả phóng sự toàn hình ảnh về cái gã hề rẻ tiền với khẩu hiệu : Hãy vùng lên để nước ta thành vĩ đại trở lại !



    Merde !


    ( Cứ thấy cái bản mặt gã là anh xìu , không thể nào vùng lên được ! )



    M !


    Trong đợi cà phê nóng được dọn ra, khốn nạn thay, những ngón tay em lại vớ tờ báo , loay hoay mở trang nhất, trang nhì, lại thấy hình ảnh của gã .


    Dằn bàn tay em, đóng lại trang báo :

    - Xin em .
    Đừng đọc về hắn nữa . Để anh viết thư tình cho em đọc . Thú vị hơn .







    Và anh viết ( ....................... )








    đăng sơn.fr
     
     
     
     
     
     
     
     
      dang son

      • Số bài : 4767
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.06.2011
      • Trạng thái: offline
      Re:VIẾT ĐỂ.... 04.02.2017 16:48:45 (permalink)
      .
       
       
       
       
      THĂMNHAU ở NhữngNgàyThiếuNắng - .









      ds.fr














      Ta có nhiều cách để đến thăm nhau .
      Đến với nhau, ngồi xuống chuyện trò tâm tình . Thủng thẳng kể cho nhau nghe chuyện đời sống cho dù là về những mẫu chuyện bình thường nhất .
      Lắng nghe nhau nói , đơn giản như tia nắng đang rọi ấm những chỗ ngồi . Cười với nhau nếu nghe được mẫu chuyện khôi hài dí dỏm .
      Khi bạn đến bên tôi , tôi vui và cười để tìm hơi ấm của người cho người . Có khi bạn nghe tôi lải nhải , phàn nàn đôi chút về những bài báo lèm bèm như nỗi ám ảnh theo cung cách quảng cáo nhồi sọ .
      Bạn có hay theo dõi báo chí không ? Và sau khi đọc xong những bản tin loại trời đánh thánh đâm, có khi nào bạn ớn mà ngán ngẩm không ?
      Bên này, cả hơn tuần nay , tôi mở mắt đọc thấy chuyện gì đâu và thấy thiên hạ nhao nhao ....
      Toàn chuyện gì đâu , tôi làm mọi cách để không đọc nữa - Liếc vào chút đỉnh rồi quay đi .
      Ở cái góc này, tôi đón bạn như chờ đợi tia nắng ấm giữa muà đông đang lạnh lùng .
      Hãy cười nhẹ nhàng từ thứ ánh sáng ngoài ô cửa kia .....





      đăng sơn.fr
      ( ngày gió bão )
      .....

       
       
       
       
       
       
       
        dang son

        • Số bài : 4767
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.06.2011
        • Trạng thái: offline
        Re:VIẾT ĐỂ.... 06.02.2017 22:01:00 (permalink)
        .
         
         
         
         
         
         
        Tình Bạn .







        - 30 - 40 ans ? < Tình Bạn .
        --------------------------------------------------------
        Entre Lui et moi , il y a 10 ans de distance .
        Donc , nous sommes 2 hommes de cacactère très différent .
        Lui qui est dure comme un rock ! Il dit ce qu 'il pense .
        Moi !
        Je l 'ai dit franchement ce que je pensais de lui ! Sans cacher ! Et son épouse entre en scène ....
        ----
        Ce matin d 'hiver . Je dois faire ce que je dois comme d ' habitude ....
        Et - Soudain entre un tictac, , j 'ai entendu :
        - Ai như Sơn . Trịnh Công Sơn đang chụp hình kìa ! ?
        Haha hihi !
        Quay lại , thấy cặp tình nhân . Họ đi chợ, tôi mừng rỡ, tắt máy ảnh và ôm hôn họ .
        Trời đang răn rắc mấy giọt mưa . Mưa để thấy quả đất tròn lơ, lơ ......
        Chúng tôi đùa giỡn và ngó nhau thấy mắc cười .
        Trời lạnh sau cơn bão mấy hôm trước nên chị đội cái nón trông như nàng người Paris thấy ngộ và họ bị làm nạn nhân để tôi đè họ ra chụp ảnh .
        Năm nọ, mùa hạ cùng nhau về thăm quê, họ cũng đã nạn nhận của tôi khi tôi bắt họ " đóng phim ' trên một bãi biển .
        Warning như lời nhắn ngầm :
        ** Khi có dịp chỉa ống kính vào một cặp tình nhân , tôi muốn thấy tình yêu của họ cho nhau như ngày đầu tiên - Có nghĩa là họ hãy tự nhiên, thoải mái nắm tay nhau đi dạo , áo nàng tung bay như tóc lùa gió , bàn tay của chàng rực ấm trong tay nàng .
        ** Mắc cái gì mà 2 tình nhân và sau này là vợ chồng phải đứng cứng ngắc như 2 pho tượng . Và cái máy ảnh hạng bét của tôi đã chỉnh một dọc ảnh từ tốc độ 7 tấm trong tích tắc .....
        ** Khoảng khắc rất phiêu linh như những bản tình ca mà tôi không đủ tài để sáng tác cho dù là đã có thời vác đàn đi học nhạc .
        ....
        Thời gian trôi qua quá nhanh . Nhanh như những lần chúng tôi đã lăn lộn bên nhau trên sân khấu .
        Sáng nay, trời mưa , lòng tôi vẫn còn giữ lại một hơi ấm của tình bạn .
        30 năm
        50 năm . Chẳng hề gì đâu .




        ....
        dangson.fr


         
         
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2017 00:35:02 bởi dang son >
         
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          Re:VIẾT ĐỂ.... 12.02.2017 21:52:19 (permalink)
          .
           
           
           
           
           
           
           
           
           
           
           
           
           
          .
          - Gâu Gâu -
           
           

          .
          Bạn .
          Đó là một người bạn 4 chân, tính tình kỳ quặc : Rất độc lập và có vẻ hung hăng .
          Chuyện của " người bạn " này giống như chuyện phim bộ !
          Bạn này sinh đẻ ở vùng núi đầy sương mù sát biên giới Tây Ban Nha và bạn có 6 anh chị em . Vưà mới 2 tháng nhỏ tí xíu thì gia đình nông dân chuyên nuôi chó đăng hình trên internet để bán .
          Thế là bé rời vú mẹ đi theo cái thằng người lạ hoắc , thằng này bế nó lên cái hộp có 4 bánh và hí hửng mang về nhà khoe cha mẹ ....
          Bé gâu gâu, bé rụt rè nhìn những động vật có 2 chân bằng ánh mắt lấm lét . Bé nghĩ trong đầu khi nhớ cha mẹ bé : Ba ơi ! Mẹ ơi ! Ba mẹ đâu rồi ? ! ( Có lẽ thế ...)
          Ăn no, bé quay ra ngủ và bé lớn lên . Ở trong nhà của cha mẹ thằng chủ của bé, có một gã đàn ông mà bé Gâu sợ và kỵ kiểu rụt rè : Thằng bố của chủ mình !
          Mỗi lần gã ấy đưa tay định vuốt ve thì bé Gâu lùi lại hoặc chạy mất !
          Cậu chủ nó an ủi cha mình và viện lẽ : " Có lẽ ba làm nó sợ khi vừa gặp ! "
          Vậy sao ? Tao hiền với nó mà ! Chuyện dễ hiểu, khi ai đó có vẻ hoặc ra mặt ' kỳ thị ' mình thì mình ấm ức lắm .
          Chó khác với người và cũng còn tùy loại chó . Nghĩ thế nên thôi ấm ức và mò ra thư viện, tìm những tài liệu nói về các giống Chó .
          Ở phần index , mở trang nói về người bạn loại ChowChow để tìm hiểu : Nó dòng giống đến từ bên Tàu . Bao thế kỷ cũ xưa kia, người ta nuôi loại này để ăn thịt . Loại chó này có tính tình rất nghi kỵ và độc lập , chúng giữ nhà rất tốt nhưng không thích bám sát theo chân chủ ( Không dễ thân cận ). Loại này có tài quan sát và rất thính như mật vụ CIA và DLV của CS .
          Tra cứu xong , về nhà , mỗi lần con trai mình dắt nó sang , nó vẫn dè dặt không lại gần mình khi mình dịu dàng dụ dỗ nó .
          Muốn lại gần để hỏi han nó :
          - Tại sao cứ mỗi lần mày len lén theo đằng sau tao, tao quay lại định chơi với mày thì mày lùi lại và chạy đi há ? Tao không phải là dân khủng bố đặt mìn !
          Đành vậy . Mày lờ tao . Tao lờ mày, tao đi hỏi thăm những người chuyên nghề dạy chó - Tại sao ?
          Họ nói : - Đừng vội khi lúc đầu , nó kỳ thị ông . Nó có cảm ứng ông là kẻ chủ gia đình , khó chơi và nó cần phải có thời gian . Hãy kiên nhẫn, từ từ nó sẽ gần gũi ông .
          Vậy ư ?
          Thời gian trôi , thằng bé gâu gâu đã lắc đuôi đón tôi ở cổng vườn . Ánh mắt ngại ngùng và theo chân vào nhà . Biết nói gì với nó chứ ?
          Ừ mà . Cái gì cũng cần thời gian dể hiểu nhau mà .
          Có nhiều lần, chú bé chạy lên văn phòng , chạy cả vào phòng ngủ tìm gã khó ưa . Nó chờ một ánh nhìn , một vài lời thân cận và nó theo sát chân khi xuống chung những bậc thang .
          Bây giờ, Gâu Gâu lại gần và đuà giỡn , cũng có khi giỡn mặt .
          Hú hồn .
          Cậu con đi xa, gửi Gâu Gâu ở nhà cha mẹ một tháng , thế là Gâu Gâu vui vẻ ăn uống điều hoà sau 3 ngày chầu chực chủ nhỏ khi quanh quẩn nằm chờ gần cổng - Chưa thấy chủ về - Chủ ơi !
          Gâu có sự nựng nịu khác ở cái nhà này và Gâu ngoan lắm !
          Mấy hôm nay, Gâu lạ lùng khi lại gần bên hai vợ chồng papy và mamy, . Sao cứ thấy họ mở màn ảnh xem tin tức ầm ĩ . Nghe họ bàn tán về những vụ thảm sát . Chẳng hiểu gì ?
          Gâu à ! Gâu ra vườn chơi đi . Chuyện con người và những hờn căm mà . Gâu ra giữ cổng đi .
          Có bản tin đang là Diesel , cô chó của lực lượng RAID truy tầm khủng bố đã trúng đạn và chết để lại bao quý mến tiếc thương . Ra vườn, nhìn Gâu Gâu mà thấy thương .
          Và nghĩ mình sẽ có điều để viết .
          Viết kiểu gâu gâu . Gâu vì có khi giống chó còn chung thủy và biết giữ tình hơn những con gâu gâu mang tên người có hai chân .
          Gâu !
           
           
          đăng sơn.fr
           
           
           
          .   <    
          Dang Son  
           
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2017 21:54:25 bởi dang son >
           
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            Re:VIẾT ĐỂ.... 16.02.2017 00:54:57 (permalink)
            .
             
             
             
             
             
             
             
             
            ___________Bụi Mưa -
             
             
             
            " Đến một lúc nào đó,người ta nên xóa bớt những kỷ niệm cũ để thêm vào những kỷ niệm mới ... "
            Buổi chiều đang rơi . Đọc như thế ở cái mail gửi bài của bạn viết trong nhóm từ Paris . Tôi chẳng hiểu tại sao hắn viết như thế . Bận rộn với công việc, tôi phớt lờ cái điện thư của hắn và nghĩ là hắn đang buồn bã với cái gì đó ( Mỗi lần hắn buồn,hắn gửi thư và viết những bài rất buồn )
            Tôi đã đối đầu với nhiều sự buồn bã quá độ trong việc làm,trong đời sống . Khi đọc lá thư gửi bài với sự bắt đầu như thế, tôi sợ ủy mị, sợ thấy những giọt buồn như mưa đang rơi ngoài cửa kính nhìn xuống bờ sông .
            Bạn tôi là một người lãng mạn cực kỳ và tôn thờ chủ nghĩa độc thân . Vì sao thế ?
            Sống độc thân là một cách chọn theo ý muốn . Mắc gì hắn than, hắn rên ?
            Nhớ có lần hắn rủ tôi ngồi quán . Cái quán đìu hiu vì trời bão táp oằn oại bên ngoài . Hắn rủ rỉ ,mặt ển, xìu :
            - Có khi nào mày buồn quá độ không ,mày ?
            Tôi ngó hắn . Ngạc nhiên :
            - Mày đang muốn xưng tội ?
            Hắn im . Khuấy cái muỗn cà phê kêu leng keng . Rồi hắn im .
            Tôi cũng im . Im để nghe tiếng im lặng của bạn mình . Hắn yêu quá nhiều : 19 tuổi theo nàng ở đại học từng chiều . 22 tuổi ,mất nàng vì nàng theo gia đình đi nước ngoài . 25 tuổi , yêu người đàn bà có chồng tù tội ,ba năm sau,chồng nàng ra khám . Nàng về với chồng . 30 tuổi lại thất tình .
            Tôi ngán chuyện tình của hắn,tôi nổi cọc :
            - Câm mồm đi con ! Số mày đen .
            Hắn nổi khùng ,cáu kỉnh :
            - Còn mày ? Mày yêu đã bao nhiêu lần ? Ra sao ?
            Tôi ú ớ . Chẳng biết trả lời ra sao . Tôi ghét kiểu xưng tội theo cung cách nhà văn , nhà thơ . Những chuyện tình của tôi không bao giờ giống như hắn ( Khi yêu,tôi hung hăng chiếm đoạt,tôi lấn đất dành dân ... )
            Hắn yêu để buông tay và mất .
            Mỗi người ,mỗi tính .
            Tôi ấn ngón tay vào nút xóa bài và quyết định không đọc bài truyện ngắn về tình yêu mà hắn vừa gửi ở mail box .
            Kệ hắn - Tôi sợ đọc xong ,thấy mình buồn .
             
             
             
             
            đăng sơn.fr

             
             
              dang son

              • Số bài : 4767
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.06.2011
              • Trạng thái: offline
              Re:VIẾT ĐỂ.... 20.02.2017 09:43:27 (permalink)
              .
               
               

              Dang Son  
               
               
              Time <
              ( Viết tặng những người quý thời gian )
              ------
              .
              Hãy nói , hãy kể về bạn cho chúng tôi nghe đi / Để viết thêm một trong những đề tài khác biệt nhau , có khi mình tránh nói về cái " tôi " có vẻ to lớn và bất bình thường quá . Có những cái tôi khác hay ho hơn .
              Những cái tôi ấy hiện diện ở 2 mấu chốt như sự ghi dấu của thời gian : Thay vì chọn kiểu mẫu 1 < 12 ( giờ giấc ) , ta nên ăn gian để chọn kiểu 1 < 24 để có vẻ như đang có nhiều thì giờ hơn .
              Có nhiều thì giờ để Sống liên tục như những vòng kim quay không ngừng trên mặt đồng hồ .
              Nếu bây giờ , bạn có thể sắp xếp công việc để thấy mình có thì giờ thì chúng mình rủ nhau đi dạo một vòng để tìm chất liệu mà viết ....
              Cuộc du hành có thể bắt đầu :
              Hành lý để ngao du chỉ vọn vẹn có 1 cuốn sổ tay và cây bút để ghi chép . Nhẹ nhàng thế thôi khi bỏ lại cái đồng hồ đeo tay , bỏ lại cái điện thoại di động hoặc những cái lỉnh kỉnh tân tiến nào đó ở bàn giấy , bước ra đường với đôi chân , hai bàn tay và đừng quên mang theo bộ óc của chính mình .
              Chúng ta thong thả đi ...................
              * Khi đi bộ như thế dưới mưa bão hoặc dưới màu xanh của bầu trời rộng lớn , chỉ cần nhìn cho ra con đường mình đang đi . Đi đâu ?
              Đừng tạt vào tiệm sách vội vì những đầu sách đang im lìm ngủ ngon với những con mọt sách . Chúng mình ghé ra chợ búa ở những ngày thảm hại ế nhăn , ế nhóc vì mưa gió . Chúng mình nhìn những bàn tay , những khuôn mặt đang lo ngại vì tình hình thời tiết làm ảnh hưởng đến sự mua bán . Nhìn đằng sau cái quầy bày vỏn vẹn những mặt hàng , ta có thể thấy một đứa bé gái độ 6 tuổi đang ôm một con búp bê với vẻ trìu mến ....
              ( Ý nghĩ : Trời sinh ra con người lạ lắm , đứa bé gái đã làm người mẹ với món đồ chơi đầu tiên là thân thể con búp bế . Bé đang thực tập để làm mẹ )
              Ta tạm quên đi những bản tin kinh hoàng từ những kẻ làm mẹ đã vứt con mình vào cái thùng rác kia . Quên cảnh bà mẹ đã nhét xác trẻ sơ sinh vào cái tủ đá như cách phi tang . Tạm quên đi để chỉ giữ lại ánh mắt yêu thương của người cha ngoài chợ dưới mưa gió đang nhìn đứa con gái dễ thương ấy .
              Đi qua những cảnh ngộ và dùng trí nhớ để giữ lại những điều mắt thấy tai đã nghe :
              Thấy hai bàn tay của người bán hàng giữ chặt thân cây dù vì gió bão có thể làm bay tung lên
              Thấy và nghe sự im lặng không một lời thở than của những kẻ có nhiều can đảm như thứ bản lĩnh để đối chọi với hoàn cảnh .....
              --
              Bộ óc đã ghi lại những dấu ấn .
              Dấu ấn ấy không hoàn toàn nằm trên từng chương sách giáo khoa để học trò nhai đi nhai lại kiểu từng chương và sẽ quên đi .
              Khi cảm thấy ướt , thấy lạnh vì đang run người , ta có thể chui vào cái quán ấm , lục túi , tìm cây bút và cuốn sổ tay .
              Ta sẽ viết gì qua những hình ảnh kia ?
              Rời quán , trở lại tiệm sách , lướt qua một dọc kệ sách , thấy và thấy : Thấy những tựa sách về chính trị hoặc sách nói về kinh tế , sách khác kể chuyện tình ( những câu chuyện tình bị lập đi lập lại đến nỗi thuộc làu : Ta gặp nhau, yêu nhau, cõng nhau lên giường và có thể sau đó : ta bỏ nhau ...)
              - Ghi chú :
              Bỏ là phải rồi vì lắm khi tình yêu chỉ kéo dài độ 3 năm sau khi những háo hức, hẹn hò bị thời gian cuốn đi .
              Dùng thì giờ , trở lại khóa học kịch nghệ , ta bắt gặp thứ bụi thời gian ấy như sau :
              Thời điểm < Tối thứ hai từ 19.30 - 21.30 .
              Bảng ghi < Đề tài " Bụi Thời Gian - Poussière du temps . Nhạc đệm làm phông : King of sorrow của Sade .
              Chia làm 2 nhóm để viết theo 2 hình thức nhà Văn và Ký Giả .
              ...
              Có vài tiếng nhao nhao phản đối :
              - Trong vòng 2 giờ với đề tài này, làm sao viết kịp chứ ?
              Giọng khác vang lên từ nhóm nhận viết kiểu ký giả :
              - Có thể nào rời chủ đề viết để chọn đề tài khác dễ hơn ?
              ...
              Đứng trước học viên , bạn gật hay lắc đầu khi nhìn vào đồng hồ ?
              Thời gian cần thời gian vì là những bài học . Đành gật đầu với cái hẹn cho tuần sau . Tuần sau là tuần sau . Nhất định là như thế .
              Sửa soạn tắt đèn , đóng cửa lớp, con nhỏ thắt bím chià tờ giấy đầy chữ . Bé hỏi :
              - Thầy có thì giờ không ? Để đọc ngay bây giờ nè ...
              Ánh mắt ấy có sự thách thức . Mời tác giả ngồi lại ở bàn giấy , mắt con bé đầy những háo hức vì nó là kẻ đầu tiên không cần câu hẹn cho tuần sau .
              Nó viết :
              " ..... Tôi bỏ nhà đi bụi lúc 17 tuổi vì không chịu được sự uốn nắn của cha mình . Người đàn ông góa bụa thui thủi nuôi con và hơi cứng rắn . Tôi bắt đầu nghiện ngập lúc 18 tuổi và phá thai đã 2 lần .
              Ngày kia , đang lang thang dưới chân cầu Paris , gặp lại người quen .
              Nghe ông nói :
              - Cháu chạy về thăm cha cháu đi . Nghe ông ta bệnh sắp chết đó .
              Tôi tức tưởi tìm đường về nhà . Nghe cha đã vào nhà thương . Ở nhà quàn , họ nói : Cha cô đã mất ngày hôm qua .
              Ơi ! ba ơi ! Con lỡ dịp rồi với bụi của thời gian "
              ( by Tina T )
              ...

              .
              Tác giả châm bẩm nhìn thầy . Có lẽ nó chờ một lời khen ngợi nào đó .
              Tích tắt - Tích tắt , hình như nó sợ thầy nó cay mắt nên quay đi .
              Trời bên ngoài đang mưa và gió quá lạnh nhưng dường như cảm thấy ấm áp với tình cha mẹ, tình con cái .
              ...
               
               
               
               
               
              đăng sơn.fr
               
               
               
               
               
               
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                Re:VIẾT ĐỂ.... 24.02.2017 15:40:44 (permalink)
                .
                Solitaire - Lạc Bầy .


                -   by Nous Magazine


                1_


                 Đọc một đoạn viết  của một người xa xứ :

                " ...    Từ ngày viễn xứ, tôi xem mình như là con chim Việt lạc bầy nhìn lại quê hương với một nỗi niềm riêng. Việt Nam thay đổi quá nhiều, quá nhanh, đến đổi tôi không còn theo kịp nữa. Sau 44 năm lưu vong nhìn lại quê hương, sao thấy mình xa lạ. Tôi tự hỏi có phải chăng tôi đã tách rời khỏi quê hương hay chính quê hương đang từ bỏ những con chim lạc bầy ?.... "


                ...


                2-

                  Sổ Tay .







                 Đã từ lâu,  cái ông người quen hay về thăm quê ( Quê Hương ) , nghe ông kể chuyện về tâm trạng của người đã ở quá lâu ở xứ ngoài , khi trở về quê hương, đi tìm lại những kỷ niệm cũ từ căn nhà trong khu xóm, từ ngôi trường , những con đường đã ngày ngày đi ngang để thấy hụt hửng lạ kỳ và ông ta lý sự :  Ở trong tâm trí của kẻ xa xứ như mình, thời gian đứng lại ở một góc kỷ niệm ( Dĩ  vãng ).

                 Tôi đã ba phải , gật gù đồng ý và tôi khoái cái  tính hơi ba phải phải gió của mình . Ai nói gì thì cứ nói theo cách nhìn nhận riêng của họ .


                    Mỗi ngày mỗi đi qua , mỗi lần mở đài TV 4 , thấy chiếu về hình ảnh một giòng sông , một con đò , thấy mình bùi ngùi và ủy mị muốn khóc như con gái ẻo lả thời còn đi học .

                    Phải rồi , quê hương của mình là mùi gió đồng nội thoảng lên từ một bờ sông và những bóng cây, bóng lá êm ả giữa vườn cây trái / Phải rồi , quê hương của mình có hình ảnh của cái võng bắc dây từ hai cây kèo đong đưa buổi trưa hè cạnh bờ ao .


                   Mở to hai con mắt và cái đầu  để đọc báo chí từ trang giấy đến báo điện tử, tôi lì lợm để  danh từ QUÊ HƯƠNG  riêng biệt của chính mình không nằm ở những cái quán hớt tóc thanh nam thanh nữ trá hình với những vùng ngực êm như khung cảnh gái mát xoa !


                    Quê hương của mình không nằm trong những quán bar rượu karaoké ngất ngưỡng có mấy em cao chừng 1 mét 55  mặc váy ngắn hở vòng ngực kiểu Hốt Gân - Hot Girl .

                  Khi bước xuống phi trường Nội Bài , mình đã nhất định tạm quên những bài báo viết về giới ăn chơi Show Biz của một C đô La và gái kiểu mẫu ca sĩ chân dài, chân ngắn và danh từ Đại Gia - Bá Hộ - Quan lớn, quan bé ...


                Về . Lấy hành lý và nhanh chóng quên đi cái bản mặt của thằng nhóc hải quan mặt xám xịt khi loay hoay cầm rất lâu cái hộ chiếu made in Tây của   lão đã   biệt xứ và trở về với quê hương .


                 Về - Bước vài bước , chạm bờ lề ngoài cửa phi trường TSN , né và quay đi rất vội để khỏi in vào tâm trí mình hình ảnh và ngôn ngữ của một gã đàn ông ăn mặc lịch sự  cầm cặp da đang la hét ầm ĩ một cách thô tục kiểu ra vẻ quan quyền sai bảo hò hét ở cái máy điện thoại..


                 Không !

                 Không mà ! Quê hương của mình không chỉ có chừng đó đâu , mình ơi !



                ...


                   Khi bước xuống xe taxi trước cửa khách sạn thì gặp gỡ cơn nóng của cái hộp mang  tên SG của mình . Có hề chi đâu . Ở đây không phải  là mùa hạ của đất Pháp chừng 20 đến 28 độ C .

                 Ở đây là đường phố đầy đủ tiếng động cơ và những tiếng còi xe mang tên đường Trần Phú ngó ngang cổng sân Văn Hóa bên kia đường Trần Hưng Đạo , đang đứng tơ ngơ ngó nhịp xe chạy thì nghe giữa phái đoàn nhà mình có tiếng la oai oải :

                - Mèn ơi ! Thiếu một túi hành lý ! Mất rồi !


                     Phải rồi, cái cậu đẹp trai , mặc áo trắng đã lái taxi từ phi trường đã bon bon đi mấy rồi . La  oi ỏi làm chi cho tốn hơi ?  Mai một ra chợ Bến Thành mua lại một mớ quần áo ( Hãy biết rằng là 100 âu kim ăn 24.500 đồng VND.
                ( Người ta nói là Áo Gấm về Làng thì đáng đời ! Ui ui ! )


                °°


                  Ai đi đâu để kiện cáo thì đi , tôi về đây không phải để kiện cáo vì biết là mình  bận bịu lắm . Ai bị mất cái gì thì cứ mất , miễn là hai cái máy ảnh và cái máy bảng tính NetBook của mình ôm khư khư gọn lõn trong  túi máy ảnh không mất là được rồi .


                 Lơ ngơ băng qua đường, tôi chỉ sợ mất mạng mà thôi vì chưa quen với luật đi đường bên này ... Phải nói thật là mình còn yêu đời và sợ chết vì tai nạn lưu thông . Nàng nhà  mình cũng thế vì tham sống và sợ chết .


                 Hơ !


                 Nàng giả vờ như thời  mới biết yêu đương , bám chặt lấy cánh tay chàng :

                -  Anh ! Anh ! Coi chừng bên tay trái . Coi chừng bên tay mặt, chiếc Toyota đang đâm vào mình kìa - anh ! Ui ui !


                 Nổi cọc :

                - Bà im dùm cái miệng cho  tôi nhờ - Bà !




                Hắn im cái loa phát thanh để theo chàng băng qua đường , ghé chợ Bến Thành yêu quý ...
                .



                Phải nói thật là khi lên ngôi làm " bà Chủ đời tôi " - Bà ta biết rõ ràng là tôi không bao giờ thích cưới một con mụ nói quá nhiều và rên la liên tục , dẫu là trong bất cứ tình huống nào .
                Đàn bà hay đàn ông mà nói quá nhiều thì mấy duyên và mất đẹp .
                Bà ta chỉ cần nói bằng mắt :
                - Ông ngồi đây . Đứng đây chờ tôi . Trong vòng 30 phút nữa, tôi và phái đoàn sẽ trở lại .
                - Ok ! Em đi đi ! Cẩn thận bóp ví !
                Mụ chủ nợ gật đàu không cãi gì .
                Cãi làm sao được với tôi chứ ! Rõ ràng là ở lề cửa Bắc chợ Bến Thành có tấm bảng in rõ ràng to như tấm chiếu < Warning ..... Bla bla .



                Trong vòng 30 phút phù du phải chờ đợi ấy , nếu bạn là tôi, bạn làm gì ?


                '........'


                 Tôi đã không dùng  câu ' Giết Thời Gian ' vì  sợ thời gian giết mình . Giữa mình và TG  là một trận chiến của sự sống còn .


                ..


                < Đi với phái đoàn về quê không phải để Giết Thời Gian khi biết tại sao mình về ? Về để làm gì ?
                Về -
                 
                Về để thức dậy lúc 5 giờ sáng và thao thức khôn cùng .....










                 ...




                 Trước khi về quê , họ dặn mình :

                1. Ngậm cái mồm lại

                2. Đừng ngứa ngáy để  phản động

                3. Ngoan !





                 Ok ...





















                ct...











                 
                 
                 
                 
                 
                 
                 
                  dang son

                  • Số bài : 4767
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.06.2011
                  • Trạng thái: offline
                  Re:VIẾT ĐỂ.... 27.02.2017 09:49:24 (permalink)
                  .
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                  ThếGiới ĐànBà & ĐànÔng .

































                  ..


                  ThếGiới ĐànBà & ĐànÔng
                  ------------------------------------------------------------
                  Giữa những phức tạp , ta có thể chọn vài điều đơn giản để viết - Và sẽ viết ra sao giữa lằn ranh của đàn bà và đàn ông : Giới Tính ?
                  Trời đang vào mùa xuân . Tất cả hơi lạnh sáng sớm đang dần chuyển thành hơi ấm khi ánh mặt trời lên để mình gặp những ánh mắt, những nụ cười đẹp từ những người ĐẸP .
                  Để thấy được cái đẹp giữa những sự đẹp đẽ, tôi chỉ cần buông cái màn ảnh có những bài viết nhí nhố về một gã bá hộ - kiểu triệu phú 72 tuổi cặp kè với một cô gái 27 tuổi loại hốt gân đang được báo chí tặng cho cái danh hiệu Nữ Hoàng Nội Y đình đám .
                  Báo lá cải thêu thùa về ' Chuyện Tình ' của chàng và nàng từ những cái Status ở Fb của chàng .
                  Họ - Những tay ký giả, những cây bút xúm lại để bình luận từ những tấm ảnh của lão đại gia tí tửng cười híp mắt khi đứng cao tới vai của nàng kỷ nữ trên tấm áp phít đang quảng cáo buổi hát mang tên Đêm Tạ Tình mà lão tổ chức để đánh bóng tên tuổi xế chiều của mình bên cạnh em trẻ 27 cười bẻn lẽn....
                  Hơ !
                  <
                  Hơ !

                  Để có thể nhìn thấy những cái đẹp khác, nhất định là mình phải quên đi một cách nhanh chóng những bài viết, những lá cải chẳng có gì làm đẹp cho một ngày mới .
                  Ngày mới không cần những bản tin ở cái đài phát thanh đọc bản tin như muốn đứt hơi : Chuyện tranh của đang đánh đấm hạ gục nhau trên chính trường .
                  Ngày mới là mở toang cánh cửa, bước ra đường - Găp những NGƯỜI ĐẸP ..

                  ...
                  Và gặp :
                  Nàng là cô bạn xưa , xưa kiểu rất cũ và thế giới của nàng khá bí hiểm :
                  * Cuộc đời nếu nói từ thời niên thiếu của nàng đã là một trong những sự phức tạp oái oăm .
                  Lắm lúc sự oái oăm xưa cũ ấy đã dúi nàng xuống đáy địa ngục .

                  Tôi đã phải làm gì với một tình bạn ?
                  ( Chẳng lẽ tôi phải đè nàng ra để có thể lợi dụng để viết về chuyện đàn bà, đàn ông ? )
                  < Có lẽ khi đọc đến đoạn trên , bạn sẽ thắc mắc đến chữ ĐÈ kỳ cục như thế ư ?
                  Phải rồi - Nói thẳng thừng cho ra lẽ ở chữ ĐÈ .
                  Chuyện giản dị mà thôi .. Vì người ta hay nhắc nhở rằng : Giữa 2 giới tính thì khó mà có chuyện tình bạn một cách đơn thuần .
                  Chuyện ra sao ?
                  Bạn có nghĩ là tôi sẽ huệch toẹt kể hết ra ở trang viết này ? Và kể ra sao ?


                  Ở đây không phải là một trang viết về Sex và thu phí để đọc chuyện Sex cho dẫu là giữa Adam và Eva là chuyện dễ hiểu vì muốn đời lầ câu chuyện cổ điển .
                  Giữa thứ áng sáng mờ ảo, giữa tiếng nhạc ru ru , nếu hai thân xác quyện lấy nhau như hình ảnh giữa bóng đêm và bình minh thì chuyện có gì là lạ chứ ?
                  Miễn là sau đó là ra sao ở một trang viết từ thế giới đàn bà & đàn ông !




                  đăng sơn.fr

                  ...





                  < đang VIẾT để thế giới này đẹp hơn - Nếu có thể .....


                   
                   
                   
                   
                   
                   
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    Re:VIẾT ĐỂ.... 27.02.2017 13:53:08 (permalink)
                    .
                     
                     
                     
                     
                     



                    Tu .




                    .....


                    Đi làm về, ăn uống nghe nàng nhà kể về đám người kéo đến nhà chùa để ' Khủng Bố ' nhà tu .


                    Nam mô! Adi đà ...
                    ..


                    Lắng nghe nàng hậm hực khi nói : Ta phải LÀM CÁI GÌ ĐÓ !
                    . Làm gì ?



                    Không lẽ kéo nguyên một bầy côn đồ đánh xe đến, săn tay áo để dọn thầy ra khỏi chùa ?

                    Hứa sảng tiều , ai hứa chẳng được ?






                    <


                    Cách nào để khỏi đến thắp nhang mà lòng ngứa ngáy khi đã bao nhiêu năm nay, thầy cứ thắp nhang, thầy lấy tiền cúng dường đi chơi cá ngựa , ăn thịt cá và xem vidéo Thúy Nga Paris By Đêm ?



                    ..

                    Hết ý kiến khi chiều vừa rồi, thầy bốc điện thoại réo cảnh sát đến vì có đám phật tử kéo đến chùa để khẩu cung kiểu khủng bố thầy ?





                    ... đm !

                    Phải văng tục với thầy theo kiểu hạ cấp !


                    Phải văng tục với thầy theo kiểu hạ cấp !
                    Thấy thầy là muốn dộng vào mặt thầy mấy cái . Mặt thầy trơ trơ trước những cáo buột ...
                    May mà mình bận cơm áo không ghé " thăm " thầy .


                    Amen
                    ... Sẽ và sẽ để giữ đúng lời hứa .


                    đăng sơn.fr


                    Dang Son



                     
                      dang son

                      • Số bài : 4767
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.06.2011
                      • Trạng thái: offline
                      Re:VIẾT ĐỂ.... 02.03.2017 23:04:33 (permalink)
                      .
                       
                       
                       
                       
                      How can I Tell Her .
                      ..
                      ( 'Làm Sao Để Nói với NÀNG ' ).
                      ..
                      Có lẽ, có những ngày bạn thấy mình tử tế hơn bình thường . Nhất là bạn iu ỉu xìu xìu khi băng qua một đoạn đường vắng , tai tình cờ nghe lại một khúc nhạc cũ < Giả tỉ như là bài I Can I Tell Her ....
                      Nếu bạn sinh sau năm 1974 , có lẽ bạn không biết bài hát ấy đâu .
                      Bạn ngồi yên đi để tôi kể cho bạn nghe - Biết đâu, nghe xong câu chuyện này, bạn sẽ thèm khăn gói để đến một cái xứ có những mùa giáng sinh rất lạnh, rất buồn và có thể rất đẹp nơi tôi ở ...
                      ..
                      1 °
                      Ở những con số, theo tôi, có nhẽ con số 1 là đẹp nhất vì là lần đầu tiên . Vậy thì , đây là lần đầu tiên tôi kể cho bạn nghe lúc mình xúc cảm lần đầu tiên .
                      - Bạn có còn nhớ lần đầu tiên của những bước chân khi bạn đến cổng trường mẫu giáo ra sao không , bạn ?
                      - Bạn còn nhớ ánh mắt khi mẹ bạn khi bà buông bàn tay nhỏ híu của bạn để đẩy lưng bạn bước vào trường ra sao không ?
                      - Bạn nghĩ gì ? Làm gì khi cố ngoái cổ lại nhìn người yêu đầu tiên ấy của mình ?
                      2 °
                      Nguời Yêu Đầu Tiên của Mình .
                      Đó mà mẹ tôi . Nàng rất đẹp, rất thơm vì mùi sữa .
                      Nàng có tên gọi rất tử tế và quá đổi bình thường khi mang tên Mẹ . Mẹ là người đàn bà dạy thằng con đếm ở bàn khi học làm con toán cộng trên những cây đũa tre .
                      Tôi , thằng bé ngỗ nghịch với cặp mắt tròn xoe đã trả giá với mẹ :
                      - Mẹ ơi ! Con không thích đếm .
                      Nàng nhẫn nại với thằng con :
                      - Nếu con không chịu học, mẹ sẽ mách với bố con .
                      Nghe đến chữ Bố là thằng bé muốn đái ướt quần của nó .
                      Bố là ai ?
                      Ở một chuyện tình là phải có 2 người : Đàn bà và đàn ông . Bố là một chàng trai cao lớn, người miền bắc - Nam Định . Bố đẹp lắm và rất nghiêm nghị cho dù bố là dân nhạc sĩ . Thằng bé rất SỢ bố nó !
                      ....
                      Uy quyền của Bố là lệnh như tiếng nói của bậc thầy đầu tiên và chàng làm thằng bé kinh khiếp .
                      Bố đến đón con ở cổng trường và thấy con đứng khóc nhè , nhè ...
                      Bố nghe chuyện và giận lắm - Lắm ! Chuyện con trai mình bị lũ bạn học tụt quần để thấy con chim của nó . Và đứng trước đám đông, con trai khóc nức nở ....
                      Ở cửa bếp , cha quỳ xuống ngang tầm mắt con trai 6 tuổi, cha nắm hai bàn tay con, cha làm thành 2 nắm đấm - Chặt chẽ .
                      Cha nói : - Đừng làm con gà ướt, con trai !
                      Nàng mẹ không hài lòng < Sao anh lại dậy con đánh nhau và du côn chứ ?
                      ...
                      ...
                      3 ° < Du Côn ?
                      --
                      Mẹ ơi !
                      Ai nói là con du côn chứ ?
                      Con vẫn là con - Con trai yêu của mẹ mà thôi . Con vẫn len lén sợ mẹ ở những ngụm bia đầu tiên khi cha mất . Ở giữa xóm, con vẫn nghe mẹ mắng như tát nước vào mặt : Mày mới nứt mắt mà đã HƯ , mặt mày đỏ ké ! Thằng khốn nạn !
                      Mẹ ơi !
                      Trước mặt mẹ , con chỉ là con chuột nhắt mà thôi , mẹ ơi ! Con chuột im ru, chui vào giường và bật khóc vì bị nhục với hàng xóm !
                      Mẹ ơi ! Con đang muốn mình thành một con voi rất to . To như con ếch muốn phình thành con bò . Mẹ có biết con bò sẽ ra sao không ? Mẹ đừng to tiếng với con nữa - Hãy để con học hỏi và biến thành một con bò ở đêm party có bài hát mang tên How can I tell her ấy .
                      Mẹ không biết là ra sao đâu ....
                      ...

                      How can ?
                      18 T
                      Con chuột của mẹ đi dự tiệc đêm giáng sinh ở nhà bạn giàu có lắm !
                      Dĩ nhiên là ở đêm giáng sinh tất cả đều đẹp và thần tiên như chuyện cổ tích ....
                      Mẹ biết ra sao không ? - Đêm GS ở SG khác với những đêm 24 / tháng 12 ở Hà Nội của mẹ mà .......
                      Thời ấy xưa rồi .
                      1974.
                      Lobo , ca sĩ ấy đang nổi tiếng với bài hát How Can I Tell Her và con mời nàng ra giữa ánh đèn lung linh , nhạc và ánh sáng bập bùng . Nàng nói nho nhỏ :
                      - Bồ của tôi sẽ ghen lắm !.
                      Chuột nhắc của mẹ trả lời : - Đừng lo, tôi còn Trinh !
                      Mặc kệ con chuột cái ấy đang đỏ ké mặt mày, sau bản Slow mùi ấy, con dắt con bé trả lại cho thằng bồ mặt mày còn hôi sữa ấy và hắn ỉu xìu như cái bánh đa bị ủng nước < Kệ nó .
                      <
                      5 °
                      Thời gian để học làm đàn ông .
                      ...
                      Vào những ngày buồn bã nhất , khi con rời những trang giấy có ghi đậm một câu viết của ai đó : Tất cả những điều bạn muốn biết , bạn phải Tự Học .... .
                      Thằng bạn đầy đủ kinh nghiệm kia đã kéo con rời mắy ở trang sách ở đầu cổng trường có hàng chè đậu đỏ rất ngọt ngào để chở con đến một khu của dân chơi giang hồ .
                      Nơi mà những cô gái không còn là những bé e thẹn nữa .
                      Nơi mà mình phải cởi áo trắng học trò đi để bước sang một thế giới khác , nơi mà mẹ không bao giờ muốn dậy con học :
                      Nơi mà chỉ cần nhìn thấy cái dáng ngu ngơ của mình là họ biết mình vừa rời vú me để tập châp chững bay - Bay !
                      - .. Anh đến đây lần đầu tiên hả ?
                      - .....
                      Thằng con trai làm bảnh , bắt buột phải nói dối : - Đến mấy lần rồi mà .
                      ( Khi nói dối ai đó, họ biết tỏng tong - Mặc kệ . Và con trở thành đàn ông với cái nghĩa nào đó - Sau đó Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ cả há , mẹ ơi ! )
                      ...
                      6 °
                      _______________________________________________
                      Làm đàn ông rất khó .
                      Biết là như thế . Đàn ông theo một cách nào đó vẫn là một gã to xác nhưng vẫn là một đứa trẻ ỉu xìu khi về với mẹ và kể cả khi lấy vợ .
                      Đàn ông đứng giữa hai người đàn bà rất vĩ đại của đời mình .
                      Hai người đàn bà ấy là hai thế đứng .
                      Riêng nhưng vô hình là CHUNG <
                      Nhỡ bữa cơm nào , lỡ miệng nói :
                      - Ngày xưa , mẹ anh làm món này ngon lắm . Không quá mặn , quá ngọt như em ...
                      Nàng đàn bà thứ hai của đời đàn ông sẽ kinh ngạc và trả đũa :
                      - Thì cuốn gói về nhà mẹ anh đi, anh !
                      Xời ! Tôi lỡ mồm khi nhớ đến má tui mà , em !
                      Tôi - Một gã đàn ông với cái lủng lẳng , tôi có quyền lỡ lời chứ ha . Nếu em là nam nhi, thể nào em cũng phải hiểu là người yêu đầu tiên của thằng có cái lủng lẳng là má của nó chứ .
                      Làm sao cho em HIỂU ?
                      How can i tell You ?
                       
                       
                       
                       
                      ....
                      đs.fr


                       




                       
                      Dang Son  
                       
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        Re:VIẾT ĐỂ.... 03.03.2017 23:52:40 (permalink)
                        .
                         
                         
                        You are ...
                        ( Có thể là Hạnh Phúc )
                        ___________________________________________________
                        .
                         

                        Có vài điều rất ngộ nghĩnh để chúng ta đến bên nhau và rất Dễ .
                        Vì ai cũng có vài lý do để kết bạn với nhau như để bắt đầu một buổi sáng sớm bằng một cánh cửa .
                        Hãy tạm gọi là cánh cửa của muà Xuân .
                        Và ta gặp nhau . Hãy mỉm cười nhẹ nhàng để làm quen với nhau . Tôi yêu thích những nụ cười trên khuôn mặt bạn và tôi biết rõ ràng là mình không là một kẻ nhút nhát .
                        Hãy yên tâm vì tôi sẽ chẳng bao giờ hỏi bạn đang làm nghề gì ? Bao nhiêu lương một tháng và đã lập gia đình hoặc là có bao nhiêu con cái rồi ....
                        Vô ích !
                        Theo cách suy nghĩ của tôi thì :Nếu bạn xưng bạn đang là kiều nữ chân dài hoặc đang là một bá hộ hoặc là đại gia gì đó thì có lẽ tôi sẽ oải lắm và sẽ giả vờ lắng nghe bạn nói .
                        Sau đó - Thì sao ?
                        Chuyện còn tùy . Nếu bạn quá đáng từ cách nói chuyện và ở thái độ khá hăm hở khoe khoang thì tôi chào bạn và đi đến một vài chỗ khác ....
                        Có lắm chỗ để đi nếu mình biết mình đi đâu, gặp ai ....
                        Bạn muốn đi chung với tôi một quãng đường không , bạn ?
                        Để có hiểu nhau và làm bạn với nhau , hãy đi chung . Tôi lắng nghe bạn kể về những điều mà bạn yêu thích . Đừng kể quá chi tiết về những kẻ gian tà đã và đang làm bạn quá khổ sở . Vì ..... tôi sợ thấy mình bị buồn .
                        Buồn thì ở đâu cũng có . Buồn như chỗ đậm nhất của một bóng đêm đầy mưa và gió chướng .
                        Xưa nào đó, có cái ông nhạc sĩ kia bị thất tình nên ông viết bài mang tên là : ' Người Bạn Thân tên là Buồn ' ....
                        Xưa ấy, chưa có Fb và sau này, tôi là một trong những kẻ Anti FB. Bạn có thấy kỳ lạ không khi bây giờ tôi mở trang Fb ?
                        < Lý do đơn giản mà thôi vì thú thật : tôi chỉ là một gã yêu hình ảnh, ánh sáng , âm thanh và văn chương + Thêm một chút về báo chí .....
                        - Bạn thân nhất của đời bạn tên là gì ?
                        Tôi không có người bạn thân nào tên là BUồN ( Và nếu chẳng may mà hắn - Gã Buồn - nào đó táy máy gửi cái tin nhắn để kết bạn với tôi, tôi sẽ nhăn nhó để trả lời là KHÔNG ) .
                        Mắc gì mà tôi phải làm thân với hắn chứ ?
                        Bộ ở tất cả những ngày tuyết lạnh cóng , những ngày mưa bão ở bên này qua từng muà đông không đủ làm mình uể oải, làm mình thảm thê xám xịt hay sao ? Tại sao lại phải vác thêm cái kẻ tưng tưng tên Buồn ấy theo mình chứ ?
                        Từ xưa đến nay, tôi ít có bạn thân . Ít có những người yêu .
                        Tôi biết khá rõ câu Tham quá thì sẽ THÂM .
                        Cái tật xấu nhất ở nơi tôi là rất THAM .
                        Yes - I 'm .

                        °
                        Biết là như thế , nên tôi đã từ khước lời dẫn dụ của cha mình - cũng là người thầy đầu tiên của đời mình khi ông dụ dỗ tôi làm linh mục đi tu .
                        Mô Phật ! Lạy Chúa tôi ơi !
                        Cỡ hoang đàng như tôi mà đi tu thì nhà thờ nào, cửa chuà nào chứa chứ ? !
                        Sẽ Thiện Tai và Tan Hoang nát bét !
                        Chả nhẽ là mặc áo thụng mà lòng vẫn cứ như mưa lãng mạn ướt áo bà sơ, cô ni cô kia..... ?
                        Rời cửa trường Lasan của mấy ông sư huynh thời Sàigòn mưa nắng hai mùa ; mình biết là mình không thể nào tu hành .
                        Mèn !
                        Những năm tháng kiểu sinh viên của riêng mình là ánh mắt tượng trưng cho cửa thiên đường của cô tóc dài .
                        Con đường đầy lá me , đầy tiếng kêu của ve màu hạ đã dẫn dắt tôi mầy mò đến thiên đường ngào ngạt thơm thơm . Và sau này, rời Sg, mình làm bạn với thứ ánh sáng ghi lại trên những cuộn phim thời chưa có kỷ thuật số .
                        Người bạn và người yêu đầu tiên của mình có tên là Kodac . Nàng nhỏ tí ti và đã lắc đầu bỏ mình ra đi < Đứng tim chết ngắt .
                        25. 27 tuổi tôi theo tiếng gọi ái tình , gặp cô khác tên là Nikon . Nàng nặng nề lắm và nàng rất khó chịu !
                        Nàng làm kẻ ôm nàng đã khổ sở không ít, nàng lăn đùng ra bãi cát vàng chiều ngày ấy khi nàng bí xị ghen tuông với nàng kia của tôi .
                        Nàng không thích tôi đụng vào người nàng qua ống nhắm để chụp một bờ vai, bờ ngực nõn nà kia .
                        Nàng không bao giờ hiểu được một điều duy nhất là : Nàng chỉ là một công cụ mà thôi .
                        Bỏ tiền ra, cưới nàng về, tôi chỉ muốn nàng ngậm mõm và tuân hành mệnh lệnh mà thôi á !
                        Nàng không có quyền sai bảo tôi phải thế này , thế kia ở một bóng tối, bóng sáng giữa đèn nến và giữa một chỗ ngồi có tiếng dương cầm bên góc phố .
                        KHÔNG là Không !
                        Nàng ngoài đời của tôi chẳng dính dáng gì với nàng tên Nikon này :
                        Nàng kia biết nói, biết cười bằng ánh mắt sau những khuya văn nghệ, khi mà những án hđèn trên sàn diễn tắt ngúm, nàng đi bộ bên cạnh gã chụp hình, nàng thì thầm :
                        - Chụp bao nhiêu ảnh rồi, anh ?
                        Ở ánh mắt ái ngại của nàng có sự dò hỏi lạ kỳ ! Có một mùi thơm thơm của đất phù sa từ giòng sông bé dại nhắc mình nhớ lại thời thả diều, mặc quần sà lỏn chạy nhong nhong bên bờ sông ấy .
                        Mỏi chân, đóng lại ống kính, kéo nàng vào cái quán đẹp nhật - Nơi nhìn ra bờ sông đang chìm nắng . Gọi cho nàng tách sô cô la có pha chantylly trắng như núi tuyết Phú Sĩ .
                        Nhìn nàng :
                        - Em hỏi như thế để làm gì ?
                        Nàng không có tên người yêu là Nikon dưới đít có ghi chữ Made in Japan . Nàng , đơn thuần, là kẻ có trái tim biết nói .
                        Hơi ấm có lò sưởi trong cái quán làm nàng máy ảnh run và ngã lăn quay khi màn ảnh báo là hết điện sau 600 tấm ảnh dùng Flash . Trời !
                        .
                        - Em đang ghen - Phải vậy không , em ? Tại sao lại là đúng nhất anh đang muốn chụp cái đuôi tóc của con nhỏ có thật áy qua tia nắng còn sót lại ngoài cửa quán ? Cái đuôi tóc lởn cở ấy biết diễn đạt mà ....
                        Đuôi tóc ấy đã run theo ngọn gió ngoài bãi biển và thành phố biển còn lung linh ánh đèn hàng quán . Ngồi ở mõm ce còn nóng động cơ, nghe bài hát tiếng anh : How can i tell her, ngửi mùi vị đàn bà và thấy những ánh sao từ xa - Rất xa .
                        Nói với cô ấy :
                        - Anh đang yêu những giây phút như thế này .
                        - 27 tuổi của anh đang chờ em ....- Con bé tên Nikon kia đang bị điếc . Nó chỉ là cái máy dưới những ngón tay của anh mà thôi . Thực sự là anh đang cần em , cần những điều mà Nikon không thể hiểu .....
                        Vì ....
                        Tất cả những điều mà công nghệ có thể phát triển , cho dù là Apple, là Bill Gate , SamSung, Sony hoặc là cái gì đó không thể nào bằng em .
                        Tinh trùng của Steve Jobs không thể nào kết hợp với Bill của Window để đẻ ra những đứa con kháu khỉnh và em hiểu - Em nhận lời cầu hôn của anh khi anh gục xuống đầu gối em đêm biển ấy .
                        Rời phố biển , anh lái hơn 80 cây số để mang em về căn phòng em ở . Những bậc cầu thang không một bóng người .
                        Tất cả đều im ắng như ngày cuối cùng của trái đất .
                        Anh sợ vì anh nhát gan . Sợ là chuyện của riêng anh mà thôi . Anh sợ gió bão
                        ngoài kia cuốn trôi tiếng thở của em . Sợ ngày mai sẽ là ngày cuối cùng trên mặt đất .
                        Đóng chặt những cánh cửa từ ban công lạnh gío, anh bấm ngón tây vào nút Play của Máy Sony , bấm ngón tay vào cái máy ảnh dỏm NK , anh chiếm đoạt em ?
                        ....
                         
                         

                        Bây giờ là 17 h 49 tháng ba - 2017.
                        Bây giờ là ngày thứ sáu . Anh xem lại những tấm ảnh thời ấy . Và vẫn còn viết cho em .
                        Photographer với một ý niệm từ chữ .
                         
                         
                         

                        đs.fr - paris







                         
                         
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2017 23:57:29 bởi dang son >
                         
                          dang son

                          • Số bài : 4767
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 06.06.2011
                          • Trạng thái: offline
                          Re:VIẾT ĐỂ.... 04.03.2017 22:55:49 (permalink)
                          .
                           
                           
                           



                          Time .-----



                          Thời gian có thể viết bằng 3 thứ tiếng :Time - Temps - Thời Gian .Vô tình mà cả 3 chữ ấy bắt đầu bằng một mẫu tự mang chữ T .....Tôi còn nhớ rất rõ cho dù là thời gian trôi đi . Nhớ rõ lắm !Thời gian khiến nàng và tôi gặp nhau ở một chỗ lạ lùng quá thể . Nàng không thể nào tự xưng mình là xinh đẹp nhất thế gian này . Nàng có lúc mặc cảm là mình xấu xí như một con cóc .Một con cóc hay một con ếch thì sẽ không bao giờ biết nói tiếng của loài người .
                           
                           
                          Hãy tạm gọi nàng là con cóc .Cóc gặp tôi . Ngồi xuống bên cạnh tôi :- Ông đang làm cái chi vậy , ông ?Đáng lẽ ra, tôi không trả lời mà nhìn trong mắt của Cóc , thấy có những thứ ánh sáng rất lạ : Màu xám , màu nâu và màu hồng , hồng . Và tôi hiểu nàng .Màu xám ở những buổi chiều trên đường về nhà . Và nàng buồn bã đợi người đàn ông của nàng về nhà ăn tối . Người ấy là cha của nàng .Tôi phải hiểu rõ là những đứa con gái nào cũng rất yêu thương cha mình . Và tình yêu ấy không bao giờ là ' Sến ' !Ở thứ tình yêu ấy nên cha nàng xem tất cả những gã con trai, đàn ông khác là đối thủ của ông ta .Màu nâu ở khóe mắt bên tay trái của nàng nói lên một điều khác khi muốn rời ánh mắt của cha nàng : Đào Thoát .
                           
                           
                          Và khi nàng đến bên tôi, nàng cố gắng dấu đi hai ánh màu ấy .Tôi phì cười , đụng tay vào đôi má bầu bĩnh của nàng :- Em có muốn tôi làm em đẹp hơn không, con cóc tí hon ơi ? Nàng ngúc ngắc mái tóc với hai con mắt tròn xoe kiểu KHÔNG HIỂU !
                          Trời đang có những đám mây xám đục trên cao kia, sợ nàng ỉu xìu, nàng bật khóc, tôi nắm lấy tay nàng , dắt nàng ra một bãi cỏ xanh mướt . Trên bãi cỏ ấy có một luồng ánh sáng của Sg + 70 % ánh sáng của muà xuân Paris đẹp như trong tranh vẽ . Và tôi đặt nàng ngồi xuống, vén mái tóc nàng , nói rất khẽ :- Hãy là người mẫu của tôi, nếu em muốn .Theo một cách nào đó , một người mẫu thì tối thiểu phải cao chừng 1 mét 75 . Và càng gầy càng tốt .Con cóc bé ti ti ấy không cao lắm . Cóc chẳng có gì để làm người mẫu như mấy cô được đăng hình trên những bìa báo người mẫu .Và tôi ? Đứng trước mặt nàng Cóc ấy . Tôi phải làm sao cho nàng xinh hơn thường lệ ?Tôi phải làm sao để xóa đi hai màu xậm tối kia để chỉ giữ lại một màu hồng ? Màu hồng như ở nụ hoa mà người ta hay tặng nhau ở ngày tình nhân ?Nghĩ ra một điều là phải dụ dỗ nàng :- Lúc tôi chụp ảnh cho em, tôi gọi em là bé nha em ?Nàng cười đẹp ở mắt và nàng gật đầu . Giữa cái gật đầu đồng ý của nàng là màu hồng pha sắc nâu .Đo thử độ ánh sáng nâu nâu ở 1/4 góc mắt nàng và pha với màu xám cộng thêm ánh nắng chiều , tôi có màu hồng như một chữ ký của ai đó ở tấm thiệp chúc ngày sinh nhật .Bé Cóc không còn là con cóc có thể xấu xí nữa .
                           
                          Với tôi , lúc này .Để nàng tự nhiên hơn, tôi bắt buột phải mệt mỏi với nàng :- Bé cười với anh bằng mắt đi - Go bb - Let go -- Bé làm điệu đi, giả như là bé hẹn anh , anh hôn bé - Let Go - my baby .Tôi không cần nàng cao 1 m 75 . Không cần nàng có vòng ngực 95 b . No and No .Không cần nàng có cặp mắt hai mí và vòng bụng vừa đươc và -bị - hút mỡ bụng từ thẩm mỹ viện ra .Không cần những thứ chỉnh sửa giả tạo . Tôi chỉ cần nàng là một nhà văn đang viết thư tình bằng môi và ánh mắt .Tại sao , như thế chứ ?Vì sau khi hai cái máy ảnh của mình đã vừa rã rời, tôi nhét chúng vào túi xách tay, vuốt lại mái tóc cho nàng, sửa lại chéo áo vừa nhăn nhúm từ góc cây cổ thụ, mắt không rời mắt, tôi hỏi nàng, kiểu nài nỉ :- Anh hôn em - Được không, em cưng ?Tại sao mình phải đợi nàng gật đầu hay lắc đầu chứ ? Mất thì giờ ! Time - Temps - Thời gian - là điều đáng quý .
                          Thời gian không thể nào chờ đợi mình .Ném xách tay đựng máy ảnh vào lòng chiếc xe, tôi đề máy xe , đóng cửa, chở nàng về lại góc thành phố biển.Nơi đó, có những bậc thang màu gỗ nâu nâu .Nơi đó - Sau cánh cửa vừa đóng lại là ánh đèn rất ấm . Nơi ấy, từ cái nút Play ở máy Sony là lúc tôi hôn nàng .Nàng ư ư - Và có thể, nàng quên đi mình đã có tên là con Cóc .Ở bên anh, em không thể nào là Cóc đâu - Em yêu <  Click - Click .




                          Anh mở máy ảnh để làm em đẹp nhất đêm nay .



                          đăng sơn.fr



                          - paris. tháng 3. 2017.
                           
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2017 22:57:37 bởi dang son >
                           
                            dang son

                            • Số bài : 4767
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.06.2011
                            • Trạng thái: offline
                            Re:VIẾT ĐỂ.... 08.03.2017 23:40:58 (permalink)
                            .
                             
                            Why - Now ? ..




                            dangson.fr





                            ...

                            Why - Now ?
                            ..
                            --------------------------------------------------------
                            Có nhiều điều để viết ở ngày 08 tháng ba này .
                            Sẽ VIẾT gì ?
                            Khi bạn đã có lòng ghé trang này để đọc, có lẽ bạn sẽ thắc mắc là tôi sẽ viết gì há ?
                            ...
                            Ngày hôm qua - 7 tháng 3 , người bạn nhạc sĩ của tôi đã chết . Chết trong nhà thương ở Lyon - Pháp .
                            Hắn ! Kẻ đã hát rất hay cho bài hát Khúc Thụy Du phổ thơ từ Du Tử Lê . Hắn lớn hơn tôi chừng 10 tuổi . Rất đẹp trai và lãng tử .....
                            Đi làm về, nàng nhà nói : Bạn của mình chết rồi , anh !
                            Tôi ngồi yên lặng .
                            Biết là sẽ như thế . Biết chứ !
                            Ừ - Chết là HẾT < The End <
                            Ừ mà - Ai mà không CHẾT ?
                            Có những cái chết đột tử . Có nhiều cái chết từ từ, đàng hoàng mà chết . Chết thơm tho, sạch sẽ ! Và sạch sẽ vì biết tại sao mình chết.....
                            Bạn tôi đã thơm tho mà chết - Adieu !
                            Tôi nhắc nàng :
                            - Hãy đọc cho hắn câu kinh cầu .
                            Thật không ? Có thật không khi tôi giả vờ binh thản khi nghe tin bạn mình CHẾT ?
                            Không thể trả lời với chính mình khi đã tưởng mình rất chai lì trước sự sống và chết ...
                            Đã là con người thì ai ai cũng ham sống và sợ CHẾT ....
                            Hừ và hừ hừ .
                            Năm kia, bà chị nuôi điện thoại :
                            - Chị sẽ đi xa , em ơi !
                            ( Thằng em cười như một thằng bạt mạng , nó trêu chị nó ở đầu dây nói :
                            - Bộ chi đi lấy chồng xa há chị ơi ?
                            Chị cười :
                            - Em cà chua quá há !
                            Chị em mình nói và cười . Một tháng sau, em nghe tin chị mất ...
                            Ah : và Ah !
                            Sao chị không nói gì về căn bệnh của chị chứ ?... Em chẳng hiểu gì khi đến ăn cơm nhà anh chị . Đèn nến lãng mạn thắp trên thảm bàn trắng . Món ăn ngon, nhạc êm êm khi nhìn ra ngoài vườn nở hoa buối tối ấy ....... !!! < Anh chị hồ hỡi bàn cãi về cách viết của Linda Lê Paris và nói là con mụ ấy bị hoang tưởng và chị nói về cách viết của em ....
                            Chị nhắc về cái ông Nguyễn Xuân Hoàng của Văn Magazine ....
                            ...
                            Và chỉ một thời gian sau, chị xa em .
                            Bây giờ, thằng cha mang vai chú bác của thằng nhóc ca sĩ Trịnh Lam - Usa - cũng ra đi .
                            Biết viết gì - nói gì ?
                            <
                            ...
                            Why - Now ?
                            ..
                            dangson.fr


                             
                             
                             
                             
                            Dang Son
                             
                             
                             
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              Re:VIẾT ĐỂ.... 09.03.2017 03:06:56 (permalink)
                              .
                               
                               
                              Dossier <
                              .....
                              Đang viết ngon lành thì nghe tiếng ĐT reo vang : Em đến anh chị . Em đang ngoài cổng vườn .
                              Ừ - Thì em đến .
                              Anh mở rộng cổng vườn đón em trai.
                              <
                              Gọi là em trai thì đúng rồi vì tất cả những người trẻ hơn anh , anh đều gọi là EM <
                              Em to xác như một con gấu và anh tránh ra cho em khệnh khạng vào nhà . Anh khui chai bia cho em uống và em vào đề - Nhanh nhẹn như kiếm sĩ :
                              Em hằn học khi mở hồ sơ để nói, để kể chuyện về lão sư hở mang mà 6 mạng trong nhóm em đang làm mọi cách để dọn lão ra khỏi cái chùa ...
                              .
                              Ngồi nghe em kể mà anh lạnh gáy và nổi da gà . Em ơi !
                              Anh hạ giọng , cố gắng hạ con khùng :
                              - Em trai có bằng chứng gì không khi tố người ta chứ ?
                              Con gấu bự , em trai, mở xấp hồ sơ, cho thằng anh xem đầy đủ .
                              Trời ! Mô Amen ! Trời ! Quá lăng loàn và lãng mạn ! Mèn !
                              Khi em ra cửa thi anh đã mệt nhoài sau lời hứa của anh là anh sẽ vào trang Fb của lão rắn hổ ấy và anh sẽ đối đầu bằng tất cả sự cuồng phong nơi anh cho dẫu là ra sao thì ra .....
                              Em trai về đi - Ngày mai là ngày mai . Anh hứa với với em trai .
                              ---
                              đs.fr
                              ...

                               
                               
                               
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 > | Trang 18 của 19 trang, bài viết từ 256 đến 270 trên tổng số 283 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9