Đôi khi ngọn gió...

Thay đổi trang: << < 434445 > >> | Trang 43 của 55 trang, bài viết từ 1261 đến 1290 trên tổng số 1621 bài trong đề mục
Tác giả Bài
lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:10:28
0

 
BÀN LUẬN VỀ TÌNH YÊU

Tình yêu trạng huống mơ hồ nhất 
Người đời tranh cãi chẳng thể dừng 
Bác sỹ bảo rằng là căn bệnh 
Chữa trị bệnh nhân phải nằm giường 

Các nhà vật lý cho không phải 
Bệnh sao năng lượng phí quá nhiều 
Điều này dứt khoát cần xem lại 
Hoạt động…chắc là đúng tình yêu 

Các nhà cơ học chê trật lất 
Khi mà máy chính lại nằm yên 
Tình yêu dứt khoát là nghệ thuật 
Nghệ thuật…tình yêu mới đúng tên 

Các nhà nghệ thuật cười mai mĩa 
Là trò gian lận mới đúng tên 
Nghệ thuật vì sao không phô diễn 
Mà ngại người ta kéo tới xem 

Luật gia bèn cãi không gian lận 
Khi mà hai phía thỏa mãn nhau 
Tình yêu khế ước từ hai phía 
Hợp đồng sản xuất có cung cầu 

Các nhà doanh nghiệp cười nghiêng ngã 
Hợp đồng sản xuất nghĩ mà xem 
Chi phí quá cao so sản phẩm 
Phải gọi khoa học mới đúng tên 

Các vị giáo sư đều phủ quyết 
Tình yêu…khoa học…quả là điên 
Khi lũ chúng tôi đều bất lực… 
Mà bọn sinh viên lại liền liền…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:13:31
0

 
BẦU ĐÔNG… 

Đã dứt mưa phùn rơi lắc rắc 
Heo may thổi lạnh cả đêm dài 
Các pháp đều do tâm tạo cả 
Hay pháp vô tình vậy hỡi ai 

Heo may vẫn thổi trời đông lạnh 
Đầy trời mây xám ủ màn đông 
Trong phòng ấm áp ly trà sớm 
Ta hiểu ngoài kia rét cắt lòng 

Mới hay tánh biết cho ta cả 
Nào cần lạnh cắt của mùa đông 
Hay nắng nung người ngày hạ cháy 
Nóng lạnh tâm ta hỏi cõi lòng 

Cõi đời rộng lớn do tâm biết 
Tâm không nhận biết rộng cũng không 
Mùa đông có lạnh do tâm cảm 
Nào phải ngoài sân với trong phòng 

Vấn đề là biết hay không biết 
Cuộc đời tồn tại vẫn vậy thôi 
Tâm không nhận biết thì không có 
Dẫu đũ ngoài kia cả cõi đời… 

Đời vẫn bình thường trôi chảy mãi 
Bốn mùa thay đổi nối đuôi nhau 
Chẳng tịnh cũng chẳng hề bất tịnh 
Chẳng hỏi tâm ta để nhiệm màu 

Tâm chỉ tùy ta mà hiển lộ 
Ở tai ở mắt… ở làn da… 
Chỉ duy trú xứ không hề lộ 
Vì chưng chứa cả mọi thiên hà…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:17:15
0

 
VÔ ĐỀ 

Em say sưa mộng trong chăn ấm 
Ta co ro lạnh với thơ đây 
Đêm nay gió lạnh tràn muôn nẻo 
Ấm thì vẫn mộng lạnh vẫn say…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:22:40
0

 
HƯỞNG NHÀN 

Hết tuổi ai mà chẳng về quê 
Chào ba đấu gạo biệt tư bề 
Chẳng dạ thưa anh lưng thẳng tắp 
Khỏi ăn bậy bạ ngủ thôi mê 
“Nghịch thủy hành châu” đà mệt mỏi 
“Phong thanh hạc lệ” bạn quen đề 
“Bình thủy tương phùng” thôi cứ thế 
“Điêu trùng tiểu kỹ” bạn đừng chê…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:26:26
0

 
BÌNH THƯỜNG THẬT HAY 

Mọi cái nên giữ là tương đối 
Như đường trung đạo đức từ bi 
Lối người chẳng có gì rốt ráo 
Khi đúng lúc này sai lúc kia 

Đừng đem ánh chớp trong tia sét 
Mà bảo đêm đen mãi rực hồng 
Đời người cũng vậy vô cùng ngắn 
Có gì mặc cả với hư không 

Đừng tìm cao siêu trong trời đất 
Chân lý cuối cùng vẫn tình yêu 
Con người sinh ra là để chết 
Chân lý mênh mông lại quá nhiều 

Muốn tin hãy tin mình trước hết 
Không mình chân lý để làm chi 
Bình thường vĩ đại hơn ta tưởng 
Chân lý cao siêu một chữ…Thường 

Một chữ thường sinh diệt 
Cõi đời chỉ vậy thôi 
Con vờ và đom đóm 
Chuyện ngày xưa đã cười 

Chân lý soi muôn mặt 
Trên con đường ta qua 
Con đường ta không biết 
Chân lý chỉ nhạt nhòa 

Mark Twain đã có lần tuyên bố 
Khi chân lý còn bận mang dày 
Thì những lời nói hoang đường ấy 
Đã chạy hơn nửa hành tinh này… 

Thượng đế đã ban thiên đường rực rỡ 
Đợi người nghèo trên khắp cả đông tây 
Còn người giàu họ sang hơn một kiếp 
Hưởng thiên đường ngay tại thế gian này 

Không ở thiên đường ở đâu đây 
Hay ở bên đường mãi lắt lay 
Xin hồn cứ ở thiên đường vậy 
Thân ta ta ở trái đất này… 

Vậy đấy cứ giữ là tương đối 
Khi chân còn bận việc xỏ dày 
Mặc hồn chạy nửa vòng trái đất 
Bình thường tự ngẫm…thật là hay…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:30:00
0

 
TÔI 

Cái tôi đích thực là không có 
Thân này duyên hợp chỉ thế thôi 
Gắn cho cái mác làm tên gọi 
Nào phải chưa sinh đã có rồi… 

Thử soi năm uẩn tìm Tôi thử 
Đích thực hư không trống rỗng rồi 
Dựa vào năm uẩn rồi sinh sự 
Bám lấy thân tâm quyết ấy Tôi 

Duyên hợp thì ta có thân này 
Duyên tan thịt rã mất thân ngay 
Cái tôi là thuộc về duyên vậy 
Hợp tan hằng chuyển chỉ đổi thay 

Qua cơn hoạn nạn lòng thanh thản 
Chắc hẳn thân tâm hiểu lẽ đời 
Tự cao tự đại vơi đi bớt 
Ung dung hoa tuyết nhẹ rơi rơi 

Ào ạt đông phong thổi đầy trời 
Cánh chim cô lẻ hiện chơi vơi 
Càng cao ngã mạn càng cô độc 
Xiêu bạt đông phong bặt không lời 

Thì ra Tôi vốn là không chủ 
Chỉ là bám víu tưởng mà thôi 
Vậy mà ảo vọng trung tâm của 
trời đất nhân thiên thật buồn cười…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:32:57
0

 
MUÔN ĐỜI SÁNG MÃI CHIẾN CÔNG 

Còn nguyên vẹn khúc tráng ca bất tử 
Những anh hùng sống mãi với núi sông 
Ba cây số vuông hàng vạn người ngã xuống 
Thành ngọn hoa đăng nhưng nhức mỗi đêm rằm 
Dòng sông bây giờ xanh phẳng lặng 
Thành cổ xưa cây cối lại xanh màu 
Những lão chiến binh lại trở về nơi ấy 
Khóc âm thầm về một thủa cùng nhau 

Chỉ riêng bom đạn từ quân Mỹ 
Bằng bảy quả bom chinh phục Nhật hoàng 
Sự anh dũng vượt qua tầm thời đại 
Đến quân thù còn khiếp sợ hoang mang 
Chỉ còn sắt thép bê tông vỡ 
chí anh hùng làm luỹ thép hiên ngang 
Tám mươi mốt ngày đêm ta trụ vững 
Dựng thành đồng đây ý chí Việt Nam 

Ngày cháy rực và đêm hồng lửa đạn 
Người lính qua sông như không hẹn trở về 
Là ý chí bay ra đầu nòng súng 
là bi hùng hoa lửa cháy lung linh 
Thành cổ bây giờ xanh ngăn ngắt 
Linh thiêng Thạch Hãn nhẹ xuôi dòng 
Ngàn năm kim cổ mai sau mãi 
Cháy sáng muôn đời một chiến công..!
 


lnp
 


lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:35:59
0

 
NGÀY XƯA BÊN CÁNH VÕNG 

Ta quay lại bài ca bên cánh võng 
Thủa xa xưa đánh giặc hát nao lòng 
Đêm ngàn sao chỉ mơ ngày hết giặc 
Mắt em còn lưu luyến với ta không 

Đồng đội vẫn ru nhau bên cánh võng 
Dội rừng sâu trong khúc hát trầm hùng 
Những người lính xa nhà đêm dừng bước 
Khúc khích đùa cánh võng khẽ rung rung 

Ôi có những bức thư bên cánh võng 
Viết về em cho kịp bạn qua nhà 
Chữ không ngay như một lời ca cũ 
Mà thắm nồng thư lính ở phương xa 

Thư thái lòng ta bên cánh võng 
Cơm rừng khê cháy đã đi qua 
Thịt hộp chia nhau không kịp nấu 
Chuyền tay thuốc vấn nhịp phì phà 

Ôi những bài ca bên cánh võng 
Bên rừng hoa suối khẽ đong đưa 
Chính nhân gủi mộng vào câu hát 
Hoa hẳn đong đưa đến tận giờ… 

Ôi những bài ca bên cánh võng 
Những đêm sương trắng cả rừng hoang 
Sương đẫm in hình anh lính trận 
Bình yên ôm súng giấc mơ màng 

Ôi những bài ca bên cánh võng 
Có những lần đi đụng giặc thù 
Võng ôm lính trận về với đất 
Súng gầm đưa tiễn bạn thiên thu 

Đất nước lời ca bên cánh võng 
Ngàn năm chinh chiến máu và hoa 
Câu hát ngày xưa vui ra trận 
Trầm bỗng đêm nay nước mắt nhoà…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:39:23
0

 
ĐƯỢC MẤT 

Vẫn là hai mặt đồng xu nhỉ 
Được mất như là sấp ngữa thôi 
Trả nợ tiền khiên thôi thì mất 
Được bởi tiền khiên giúp đỡ người 

Có cho có được xưa nay thế 
Nào ai lộc hưởng một mình đâu 
Xởi lởi trời cho là thế thật 
Lại thêm vui tính khỏi u sầu 

Ôi vòng được mất loay hoay mãi 
Được thì sung sướng mất lo âu 
Bo bo chắn chắn rồi mất trắng 
Ôm rơm rặm bụng phải điên đầu 

Nhận cho nào phải riêng châu báu 
Đôi khi hòa ái cũng giúp nhau 
Đôi khi ánh mắt là tương trợ 
Đôi khi nâng đỡ giúp qua cầu 

Riêng tôi tôi thấy lòng nhân ái 
Giúp sự bao dung thật nhiệm màu 
Nhân gian có lẽ không cùng khổ 
Nếu đủ lòng nhân chứa nổi nhau 

Mới hay được mất do ta cả 
Chớ có loay hoay chẳng ích gì 
Giữa đời được mất công bằng lắm 
Của trời có chỗ chớ sân si…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:42:44
0

 
NICOTIN 

Nicotin… 
…giúp máu lưu thông trong động mạch 
Trời ạ thông tin thật tuyệt vời 
Loài người hút thuốc từ lâu lắm* 
Bây giờ không hút mới lôi thôi… 

Tâm thần phân liệt hay hiếu động 
Viêm loét đại tràng lẫn khối u 
Ung thư da dẻ hen dị ứng 
Hút thuốc xem như biến cái vù 

Các nhà khoa học… 
…gọi là nghịch lý người hút thuốc 
Giảm hẳn khả năng nong mạch vành 
Al**… Pa** các bệnh khi già yếu 
Đều nhờ hút thuốc chẳng đến thăm 

Còn nhiều tác dụng không ngờ nữa 
Các nhà khoa học ngại nói ra 
Chỉ thằng hút thuốc là riêng biết 
Lén vợ chia nhau hút phì phà…!
 


lnp 
*  Loài người hút thuốc từ 5.000 năm trước công nguyên 
** Alzheimer và Parkinson

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:45:02
0

 
NĂM THÁNG 

Năm tháng … 
…chiến chinh đi qua như giấc mộng 
Ngày nao ngơ ngác giữa rừng xanh 
Gặp nhau cơm lính ăn một bữa 
Hỏi han rối rít chuyện quê mình… 

Ngày ấy phỉ Lào nhiều vô kể 
Chặn xe chúng cướp cả ban ngày 
Chúng tôi lùng sục xuyên rừng thẳm 
Mấy phen tiêu diệt mới dừng tay 

Lính Việt dễ quen cùng chiến trận 
Diệt thù mắt sắc quá dao cau 
Chỉ vài điểm xạ là xông tới 
Xem phỉ tay dơ đã quá đầu… 

Xông pha chiến trận lòng không ngại 
Chỉ ngại mưa rừng phải chôn chân 
Muỗi mòng sên vắt như châu chấu 
Đốt lửa hơ hong lính cởi trần 

Ngày ấy chúng ta hai mươi tuổi 
Khó khăn nào cản nỗi chân ta 
Phà Lan Đồng Hến chân chưa mỏi 
Keng Cọc Xê Nô rỏ tựa nhà… 

Bạc đầu lính trận câu thơ cũ 
Lại kể nhau nghe chuyện chiến trường 
Trận ấy băng rừng rơi ổ phục 
Lần đầu khó tránh khỏi tổn thương… 

Năm tháng dòng đời không hẹn được 
Ngày ấy chung vai dưới quân kỳ 
Ba mươi năm trước từng ngang dọc 
Bây giờ đôi đứa ngại chân đi… 

Khúc hùng ca cũ nay ôn lại 
Oai hùng tây tiến thủa quân ta 
Nhớ ôi Đồng Hến ngày chinh chiến 
Lính trẻ nhâm nhi khúc nhớ nhà…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:47:45
0

 
GIÁ CẢ VÀ PHỤC VỤ 

Giáo dục mầm non xã óa rồi 
Đằng nào cũng thế cả mà thôi 
Cổ con cổ mẹ tùy nghi chọn 
Trường tư trường điểm thỏa sức xơi 
Giáo dục trăm hoa đang đua nở 
Giá cao giá thấp mặc cuộc chơi 
Em nào cha mẹ đang nghèo khó 
Bợp tai bóp cổ thấy rụng rời…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:50:53
0

 
ĐÃ TRẢ RỒI 

Có câu chuyện Samurai đòi nợ 
Lão đánh cá nghèo ngụ làng kia 
Năm ấy mất mùa không trả được 
Rút gươm đòi chém cổ đứt lìa 

Hoảng hốt lão ngư như bừng tỉnh 
Vội vàng nói lớn hãy dừng tay 
Ta cũng như ông người tập võ 
Thầy ta căn dặn nhớ thế này 

“Không được ra tay khi nóng giận” 
Sao người điều đó lại chẳng hay 
Chợt hiểu anh chàng thu gươm lại 
Đồng ý sang năm đúng dịp này 

Trở về đã muộn lòng thanh thản 
Anh ta nói đúng chẳng hề sai 
Sư phụ của ta từng dặn vậy 
Chút giận ta quên hết lời thầy 

Gần khuya mới trở về nơi ở 
Nhẹ nhàng xô cửa để vào trong 
Thấy vợ nằm ôm chàng trai lạ 
Rút gươm toan chém cả một lần 

Chợt nhớ tới lời tay ngư phủ 
Chàng bèn lùi lại dọ nguồn cơn 
Đằng hắng cất lời kêu vợ dậy 
Vợ mừng ôm chặt vẽ tủi hờn… 

Còn cái chàng trai ôm khi nãy 
Hóa ra chính mẹ của chàng ta 
Mặc đồ của chính chàng ta đó 
Để ngăm kẻ cướp khỏi vô nhà 

Lòng bỗng mừng vui khôn xiết tả 
May chàng ngư phủ đã nhắc ta 
Nếu không tai họa vô cùng lớn 
Tha cho ngư phủ mới còn nhà… 

Một năm thành đạt hơn mong muốn 
Cuộc đời tươi đẹp nở đầy hoa 
Thì ra kiềm chế là hơn hết 
Phẳng lặng an vui chữ thái hòa 

Rồi bỗng một ngày không hẹn ước 
Có người ngư phủ đếm tìm anh 
Vẻ mặt hân hoan khôn xiết kể 
Cùng bao tiền nợ rất chân thành 

Cảm ơn người đã cho ta nợ 
Một năm đánh bắt quá thành công 
Gốc lãi và đây là tạ tội 
Chút riêng ơn ấy thật vô cùng 

Đôn hậu mĩm cười tay kiếm sỹ 
Bảo người ngư phủ cất tiền đi 
Người đã trả ta rồi đấy chứ… 
Không ngươi nay đã chẳng còn gì… 
…… 
Và có lẽ … 
…họ đã mời nhau ngồi uống rượu 
Kể chuyện năm qua gặp những gì 
Và kết kim bằng hơn ruột thịt 
Dặn lòng đừng nóng…phải khắc ghi…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:55:08
0

 
MÈO CHÓ VÀ KHỈ 

Trong giờ ngữ văn trò cấp một 
Cô thường bắt tả vật xung quanh 
Tuần ấy cô ra đề về tả 
Một con mèo nhỏ ở nhà mình 

Loay hoay cũng đến kỳ phải nộp 
Tả mèo Tý viết một dòng thôi 
"Nhà em có một con mèo" chấm 
đem nộp cho cô vậy là rồi… 

Đến bữa trả bài cô giáo hỏi 
Vì sao em viết một dòng thôi 
Tý vẫn ung dung thưa cô giáo 
Giải thích vì sao tả kiệm lời 

Thưa bởi vì em chưa được thấy 
Mẹ bảo ba em rỏ có mèo 
Mẹ ra sức tìm ba cố dấu 
Bao giờ tìm được sẽ tả thêm… 

Tuần tiếp cô ra đề tả chó 
Tý đề cộc lốc giống tuần qua 
"Nhà em có một con chó" hết 
Cô hỏi Tý ta trả lời là… 

Em nghe mẹ trách ba hôm ấy 
Đi cùng con chó nào cả ngày 
Nó vẫn ngoài đường chưa về ạ 
Bao giờ về sẽ tả cô hay… 

Tuần sau cô bắt trò tả khỉ 
Lần này Tý viết có dài hơi 
"Nhà em có nuôi một con khỉ… 
Hôm qua có khách đến nhà chơi 
là cô gái trẻ không quen biết 
Ba ra mở cửa mới trả lời 
…Con khỉ còn ngồi trong nhà đấy…" 
…Bó tay cô cũng chỉ biết cười…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 25.03.2014 15:58:31
0

 
HÒN ĐÁ CỦA TONSTOI… 

Người hành khất đến xin nhà giàu có 
Miếng bánh mỳ đồng bạc lẻ vậy thôi 
Là tất cả những gì anh mơ ước 
đợi chờ tay giàu có hẳn vậy rồi… 

Đã van vĩ đã đứng chờ hàng buổi 
tay nhà giàu vẫn nghoảnh mặt làm ngơ 
Rồi đến lúc gã ta tức giận 
Ném cho anh cục đá phớt lờ… 

Người hành khất đã lượm viên đá ấy 
Tên nhà giàu đã ném thẳng vào anh 
Cất vào bọc mối hờn căm chất chứa 
Đợi chờ khi ném trả kẻ căm mình 

Đến đâu anh cũng mang theo viên đá 
…rồi ta sẽ …như ngươi đã từng làm 
Rồi năm tháng đúng như anh đã ước 
Tên nhà giàu thất thế bị tống giam… 

Ngày hôm đó thấy người ta áp giải 
Tên nhà giàu thất thế giữa phố đông 
Cùng hòn đá anh theo đoàn áp giải 
Mối nhục ta cũng hơn chục năm ròng… 

Ông tiến đến thấy vô cùng thảm hại 
Chân tay cùm khuôn mặt quá thảm thương 
Bỏ hòn đá xuống chân anh tự nhủ 
…có khác gì ta một kẻ đã cùng đường… 

Chỉ có vậy mà bao năm uất hận 
Thực bây giờ cũng một kẻ đáng thương 
Hòn đá ấy bao năm ta đeo đẳng 
đáng gì đâu vất bỏ cũng lẽ thường… 

Tha thứ xưa nay thường khó nhất 
Là điều cao cả khó nhìn ra 
Cục đá bao năm anh hành khất 
mang theo vất vả…phải chăng là…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 09:53:28
0

 
Bà Valentina Tershkova vào năm 2002 

CẤM 77 VIỆC… 

Khi Tereshkova bay vào vũ trụ 
Tháng 6 năm một nghìn chín trăm sáu ba 
nhân loại hiểu ra rằng 
chẳng có việc gì cản được người phụ nữ… 

Năm hai ngàn không trăm mười ba 
Nghĩa là năm mươi năm sau đó 
Phụ nữ Việt Nam … 
có bảy bảy việc không được làm 
dĩ nhiên việc bay vào vũ trụ 
sẽ định danh là việc cấm bảy tám… 

Lịch sử đôi khi là may mắn 
anh hùng lắm bận cũng ăn may 
nếu sinh ra trong những tháng năm này 
chị Út Tịch dám đương đầu giặc Mỹ… 

Còn bao chuyện cứ bây giờ mà nói 
chị Sáu ta chơi lựu đạn cũng sai rồi 
bà Trưng bà triệu dám cưỡi voi 
việc nguy hiểm bây giờ là cấm tiệt… 

Ôi phụ nữ vốn bà hoàng đất Việt 
mà ngày nay lép vế cũng nhiều rồi 
bình quyền bình đẳng nói chơi thôi 
bảy bảy việc…thua rồi các chị ạ… 

Phụ nữ Việt Nam anh hùng trung hậu 
đi chân trần dám bảo vệ giang san 
Lỡ đất nước giặc tàu sang xâm lấn 
chống ngoại xâm nguy hiểm có được làm… 

Cuộc đời vốn dĩ là dưới đất 
mấy ông đầu đất nghĩ trên trời 
sớm thu hồi cái quyết định dỡ hơi 
việc vốn dĩ chính do lòng yêu thích… 
lên non xuống biển chui lòng đất 
việc gì yêu thật cứ việc làm… 
kể làm chi ba đứa nói láp xàm 
vì dư giấy viết tạp nham ẩu tả… 

Cứ làm đi các chị Việt Nam ơi 
không khả uý phải đâu nòi giống Việt…!
 


lnp
 
 

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 09:57:18
0

 
BỘ GIÁO DỤC ƠI 

Thảm hoạ ngữ văn ta rao giảng 
Chỉ là xếp chữ rẻ tiền thôi 
chẳng có bài văn nào trọn nghĩa 
chẳng chút tình thấm đượm kiểu dân ca 

Chúng ta dạy dạy gì cho trẻ nhỏ 
học hành viết lách suốt ngày đêm 
Thầy đã khổ mà trò càng thêm khổ 
biết tìm đâu tuổi ngọc vốn êm đềm 

Ta cố dạy cái trò chơi chiết tự 
chữ la tinh mới khổ lũ học trò 
câu văn cắt vụn rồi thi xếp 
chỉ toàn công cụ thật âu lo… 

Cửa Khổng đã đè lên thơ ấu 
những đứa trẻ thơ hoá lão bà 
không nghịch dại không bẻ hoa bắt bướm 
Cứ im lìm bên sách mắt lồi ra… 

Bọn trẻ nói chúng chẳng hề thích học 
và không là  duy nhất Bộ có hay 
mớ hỗ lốn các thầy kê ra đó 
bắt chúng tôi nhồi nhét suốt cả ngày… 

Học sinh đa phần là mọt sách 
thầy giáo cầm tay dạy thuộc lòng 
cùng nhau rượt đuổi phim hành động 
cùng về một đích ấy số không… 

Giáo dục đã nặng phần kỹ thuật 
mà quên cái gốc học làm người 
dân Việt đượm hồn dân tộc Việt 
ba miền một ý phải vậy thôi… 

Học để biết để làm và nhận định 
để sống chung nhân loại thích hoà bình 
mỗi dòng chữ càng yêu thêm đất nước 
để làm người kiêu hãnh trước bình minh 

Vài điều tâm huyết xin bày tỏ 
dạy sao cho sáng rỏ tâm mình 
đa phần rác rưởi xin cắt bỏ 
để đừng đày đoạ lũ học sinh… 

Hãy nuôi dưỡng tình yêu quan trọng nhất 
với quê hương đất nước với gia đình 
hãy giáo dục tình yêu quan điểm sống 
chớ cố tình nhồi nhét lũ học sinh…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 09:59:36
0

 
ĐỔI THAY 

Vẫn hơi gió lạnh luồn trong áo 
mà thấy yêu hơn cuộc đời này 
Có qua ấm lạnh ngày giông bão 
mới hiểu đời này nghĩa đổi thay…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:02:13
0

 
ẤM NỒNG 

Cánh chim cô độc trời mây xám 
hun hút heo may lạnh ngập lòng 
giá rét chẳng vì thân áo mỏng 
ấm nồng em hỏi…có lạnh không…!
 


lnp




lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:06:38
0

 
LÀM CHI 

Ngày đầu tiếp đón nàng dâu mới 
Cả nhà im lặng chẳng nói chi 
Cô dâu tươi rói chào tất cả 
và hứa sẽ không đảo lộn gì… 

Nghe vậy bố chồng bèn thắc mắc 
Ý gì… con nói rỏ ra đi 
…Ý con…công việc y như cũ 
đừng có đổi thay một tý gì… 

Ai việc quét nhà thì cứ quét 
Ai lo rửa bát cứ rửa đi 
Ai phần giặt giũ lo giặt giũ 
Cứ nguyên như cũ chớ phân bì… 

Me chồng thấy lạ bèn cất tiếng 
Vậy thì con đến để làm gì… 
Bình tĩnh nàng dâu … vâng thưa mẹ 
…làm vui con mẹ…chớ làm chi…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:09:51
0

 
VÔ ĐỀ 

Sáng nay nghe lạnh ở trong lòng 
ngày nao ưởn ngực đón gió đông 
ngày ngắm bình minh lo việc lớn 
..nay lo trọn việc…tót vô phòng…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:12:36
0

 
ĐỪNG LÀM GÌ KHI NÓNG GIẬN 

Thành Cát Tư Hãn là vị vua vĩ đại 
và dĩ nhiên ông nóng giận vô cùng 
Ông đã chiếm nước Trung Hoa cũ kỹ 
gộp Ba Tư thành một đế quốc chung… 

Rồi một bữa dẫn đoàn quân đông đúc 
trở về thành khi nắng đẹp trời trong 
Vốn thích thú cái trò chơi săn bắn 
ông dẫn quân vây hẳn một cánh rừng 

Đoàn chiến mã và chó săn hung hản 
tay người nào cũng thủ sẳn đao cung 
Khu rừng rậm rộn ràng theo bước ngựa 
ai cũng mong săn được lắm thú rừng… 

Chuyến săn đó theo vì vua lừng lẫy 
chú chim ưng ông yêu quý vô cùng 
nó quen đậu trên tay ông vào cuộc 
và lần này cũng vậy chú thần ưng 

Nhưng rốt cuộc cả một ngày hôm ấy 
tiếng reo hò tắt hẳn giữa rừng xanh 
Chiều ác lặn lê thê đoàn quân mỏi 
ngựa rổng không thất thểu trở về thành 

Họ tất cả đã đi theo đường tắt 
muốn về thành khi nắng tắt thật nhanh 
Còn Khả hãn muốn một mình cô đ��l�99c 
tách khỏi đoàn ông chọn khúc đường quanh 

Qua thung lũng thấy cổ mình cháy khát 
thả chú chim cho nó tự về thành 
ông chợt nhớ gần đây con suối nhỏ 
nhưng mùa này chỉ có đá khô hanh 

Chợt thấy nước rỉ ra từ vách đá 
Ông lục tìm chiếc cốc vội hứng ngay 
hứng từng giọt và bình tâm chờ đợi 
phải rất lâu mới được một cốc đầy 

Lòng khoan khoái vừa đưa lên định uống 
nghe tiếng kêu phành phạch chiếc cốc bay 
đầy tức giận kẻ nào to gan thế… 
hoá thần ưng ông yêu quý bấy nay 

Không nản chí nhặt cốc lên hứng tiếp 
Con thần ưng cũng chưa chịu về thành 
nó bay đậu bên bờ khe quan sát 
Ông nóng lòng mà nước chẳng rơi nhanh 

Chừng lưng cốc thấy mình không chịu nổi 
Ông vội vàng đưa cốc nước lên môi 
Cốc chưa chạm thần ưng đà hất đổ 
Ông thấy mình máu huyết đã trào sôi… 

Lại nhẫn nhịn nhặt cốc lên để hứng 
gươm cầm tay cương quyết nếu lần này 
…Ưng yêu quý nếu mày còn hỗn nữa 
một gươm này ta quyết chẳng nương tay… 

Rồi như cũ khi chim vừa bay tới 
Nhát gươm đưa cốc nước cũng bay vèo 
Ưng thoi thóp cố nhìn ông lần cuối 
Cái cốc nằm đáy vực chỉ nhìn theo… 

Nhất định phải tìm ra nước uống 
Ông quyết tâm leo ngược lên nguồn 
bao vất vã cuối cùng ông cũng đến 
chiếc hồ con nơi ấy nước nhẹ tuôn… 

Rồi khiếp đảm vội vàng lui trở lại 
Vì trong hồ lúc nhúc chỉ rắn thôi 
Thứ cực độc mà vô cùng to lớn 
Ông quên luôn cái khát khiến rã rời… 

Và choán hết tâm hồn ông lúc ấy 
là thần ưng vì chủ bỏ bầu trời 
Nó tận lực vì ta quên mạng sống 
chính tay ta đã giết bạn mất rồi… 

Không thể khiến chú chim ưng sống lại 
Ông đau buồn đất lạnh nó nằm kia 
Đỡ người bạn và ông leo lên ngựa 
Cùng khổ đau thất thểu bước chân về 

Vị hoàng đế cả đời trên lưng ngựa 
đến hôm nay mới chợt hiểu ra rằng 
…Chớ có vội làm gì khi nóng giận   
để phần đời còn lại phải ăn năn…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:16:22
0

 
KHÔNG BAO GIỜ PHỤ EM 

Chàng… 
… thẻ thọt đêm đầu đầy thi vị 
Sẽ chẳng bao giờ anh Phụ em…   
Nàng… 
…đã nở nụ cười đầy mản nguyện 
ướp hương tình ái thật êm đềm… 

Sớm mai nàng dậy lo cơm nước 
tất bật lo toan sợ muộn giờ 
…anh ơi dậy phụ em đôi chút 
chàng vô tư lự cứ làm ngơ… 

…Em thật mau quên như làn gió 
Đêm qua đã nói thật rồi sao 
Việc ấy từ nay lo liệu lấy… 
…đừng kêu đừng réo một câu nào…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:19:38
0

 
NHỚ HOA LAU TRẮNG 

Trên bờ phố thị vui đông đúc 
dưới dòng hiu hắt nước lặng trôi 
trên dòng lạnh ngắt người thêm áo 
Trắng xoá hoa lau vị cuộc đời… 

Những bài báo cáo dài ra mãi 
ngôn từ cẩn thận tụng ca thôi 
Ngược xuôi sông lạnh người đang khổ 
chẳng nghe báo cáo nhắc nửa lời… 

Ngồi nghe báo cáo lòng thêm nản 
Ước gì bỏ quách để đi thôi 
Bên bờ sông nở ngàn lau trắng 
Còn dấu ông cha đẹp ngàn đời… 

Bên bờ lau trắng ngàn lau trắng 
Êm đềm đùa nghịch với nhau thôi 
Dẫu cho gió chướng mùa đang lạnh 
Hoa lau trần cấu vẫn vui cười…!
 


lnp




lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:23:33
0

 
NHỚ GÀU SÒNG 

Bổng dưng gặp cái gàu sòng 
Bâng khuâng chợt thấy nỗi lòng ngày xa 
Gàu sòng tát suốt tuổi thơ ta 
Tép tôm với đồng xa đồng gần 
Tháng bảy trời nắng cháy lưng 
Tháng giêng hun hút gió đồng heo may 
Chúng tao thật khoái có chú mày 
Oằn lưng mà vẫn say quá chừng 
Con rô con diếc hở lưng 
Đòng đong cân cấn con dưng hết đường 
Này đồng cao thấp nọ khúc mương 
Be be đắp đắp nước coi thường 
Ta đi khắp nẻo quê hương 
Gàu sòng xì xoạp vấn vương tấc lòng… 

Ngày xưa cá lội đầy đồng 
Vấn vương nhớ chiếc gàu sòng tuổi thơ…!
 


lnp




lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:26:16
0

 

LẠ KỲ 

Lãng du vĩ đại trong trời đất 
Là ngài tư tưởng đến rồi đi 
Từ đâu ghé đến ai nào biết 
Lặng lẽ ra đi chẳng biết kỳ 

Có lúc chỉ là trong thoáng chốc 
Người vừa ghé đến đã vội đi 
Có lúc đắm chìm đau đáu mãi 
Ngài ngự tâm ta chẳng nói gì 

Có lúc chỉ là trong thoáng chốc 
Mấy lần người đến đã ra đi 
Ngoại cảnh hay là tâm vọng tưởng 
Hay tự tiền khiên thoáng vọng về 

Ta phóng nhản quan vào vũ trụ 
Ta nhìn cuộc thế lắm mông lung 
Ngài như lá rụng mùa thu chín 
Hốt nhiên vắng lặng tận vô cùng 

Chẳng biết từ đâu ngài hiển hiện 
Chẳng biết lúc nào ngài đã đi 
Đối tâm đối cảnh hay cùng đối 
Trực quan… chiêu cảm…thật lạ kỳ…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:28:47
0

 
ĂN GÌ 

Nào phải thằng tàu hại ta đâu 
Người Việt với nhau cũng điên đầu 
Giá rau một nỗi toàn tăng trưởng 
Giò chả gia thêm chất rửa cầu 
Bún nhiễm huỳnh quang cho dạ loét 
Đậu phụ thạch cao để gan sầu 
Hải sản ure thêm diệt muỗi 
Đến cơm kia cũng nhiễm thuốc sâu… 

Ăn bẩn sống lâu xưa bảo vậy 
Mà nay ăn độc nói sao đây 
Không ăn thì chết ăn cũng chết 
Biết chết nhưng mà…nghĩ mới cay 
Tức ông nhà nước xơi tiền thuế 
Nỡ để toàn dân chịu nạn này 
Ngắn trán thấy lời dân nhắm mắt 
Hại nhau ông biết chẳng ra tay…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:31:57
0

 
ĐỘC ĐẠO 

Mông lung trời đất mông lung lắm 
Trần cấu mờ sương cũng khác gì 
Biết cho tường tận…không ai biết 
Đại loại dưng mà…có nghĩ suy… 

Ba ngôi Trời Đất Ta ngôi giữa 
Như đường trung đạo đức từ bi 
Xin đừng huyễn hoặc nhìn ra cửa 
Ngoài đó mông lung chẳng có gì… 

"Phật tự tâm chớ lầm vái lạy" 
Nằm ngồi Lục Tổ* bảo đều sai 
Chữ Thiền phàm thánh đều không rỏ 
Đói ăn khát uống chẳng cố nài… 

Ba đời Đức Phật đều khuyên dạy 
Minh tâm kiến tánh chỉ vậy thôi 
Giác tánh là điều linh diệu nhất 
Chẳng thấy thì thôi chớ nhọc người…!
 


lnp 

 
*  Khi Lục Tổ nghe thuật lại phép dạy đạo của Bắc Tông cốt chận đứng tất cả tư tưởng, lặng im ngồi kiết già quán tưởng mãi không nằm, Ngài tuyên bố những phép hành đạo ấy toàn thác loạn vô ích, xa vời Thiền lý, và Ngài đọc bài kệ: 
Khi sống, ngồi chẳng nằm 
Chết rồi nằm chẳng ngồi 
Một bộ xương mục thúi 
Có gì gọi công phu?


lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:34:46
0

 
HOANG ĐƯỜNG 

“Hoang đường”… câu luận ngài Bao Chửng 
Về sự quanh co trái đạo trời 
Tham quan…ô lụm…hay tàn ác 
Thảy đều trả giá chẳng phải chơi… 

Buồn cho cái sự “hoang đường” ấy 
Ngày nay bổng hóa cũng sự thường 
Bảo mẫu hành hung bầy trẻ nhỏ 
Con thời giết mẹ thật tang thương 

Thượng đế bỗng dưng thành vật tế 
Âm thầm nhà mạng thật tinh vi 
Thu hàng trăm tỷ qua tích hợp 
Tính phí dân đen chẳng biết gì… 

Kinh doanh thua lỗ là tăng phí 
Hạch toán bây giờ khỏe lắm ru 
Áng chừng thua lỗ mình tăng trước 
Tính toán lôi thôi khéo rũ tù… 

Rồi chuyện vợ chồng nay va chạm 
Lỡ mồm chẳng khỏi nộp tiền ngu 
Là chồng hay vợ tiền chung cả 
Dại chi mà tố để phải bù… 

Rồi bà Mẹ Việt anh hùng nữa 
Buồn thi đại học điểm được thêm 
Hay là nghĩ mẹ tiền dư dật 
Học ghi gia phả…vậy cũng nên 

Ối trời…cứ luật trời ơi th 9lBA� 
Dân nhờn Bao Chửng củng thảm thương 
Xưa luận “hoang đường” cho chánh phạm 
Lão Bao nay cũng… nhận “hoang đường”…!
 


lnp

lenamphong626
  • Số bài : 1580
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2011
  • Nơi: Quảng Trị_ Việt Nam
Re:Đôi khi ngọn gió... - 26.05.2014 10:39:32
0

 
BẮT MÈO ĂN ỚT… 

Họ Mao đã đố bầy mưu sỹ… 
Muốn mèo ắn ớt phải làm sao 
Kẻ cho nhịn đói… người bắt buộc… 
Và ông ta bảo chỉ tầm phào… 

Rốt cuộc chẳng ai tìm ra cách… 
Đành chờ ông giảng cách của ông 
Cho mèo ăn ớt…như ăn cá 
Mà chú mèo ta vẫn hài lòng… 

Tập tính của mèo như ta biết 
Liếm khô lông ướt có phải không… 
Rồi liếm tay chân khi phơi nắng… 
Nước ớt ta bôi nó chẳng phòng… 

Cứ vậy lâu dần thành tập tính 
Nó quen vị ớt có gì đâu 
Quần thần trắng mắt mưu thâm thật 
Đơn giản mà như có phép màu… 

Mưu ấy ông dùng vào “Hạ phóng” 
Đảng viên gần triệu phải hy sinh 
Còn bao nhiêu vị thân danh liệt 
Ăn ớt tự khen tốt với mình… 

Đại loại đảng viên tư tưởng lạ 
Cho đi hạ phóng xuống nông thôn 
Vợ con ở lại nơi thành  thị 
Đông tây xa cách mấy năm trường 
<br ��P26gt;Tiếng là nòng cốt nông thôn mới 
Thật ra ăn ớt chẳng hề hay 
Xa vợ xa con nơi cảnh lạ 
Mấy năm đằng đẳng mới chết này… 

Thế rồi được triệu về nơi cũ 
Làm tờ kiểm điểm những ngày qua 
Cấp trên bảo nhớ khai thật kỹ 
Xuê xoa đồng chí chuyện xa nhà… 

Lỡ có ngoài luồng nên thành khẩn 
Mình là đồng chí bảo ban nhau 
Phải nên trung thực đừng nên giấu 
Tổ chức lần ra tội đứng đầu… 

Còn như khai thực thì thông cảm 
Xa nhà ai cũng giống ai thôi… 
Bao nhiêu đồng chí như đồng chí 
Về đây nhất nhất… kể hết rồi… 

Thế là khai thật về nơi ấy… 
Lèo tèo chị ấy với cô kia… 
Con ngoài giá thú đôi ba đứa… 
Đồng chí giúp tôi…chẳng giấu gì… 

Có bản cung khai bèn để đấy 
Gọi lên kỷ luật cả xâu thôi 
Điều lệ đảng viên không được phép 
Đồng chí tu thân đã hỏng rồi… 
…. 
Thời Mao tráo trở là như vậy 
Kế mèo ăn ớt thật là hay 
Mấy kẻ trở về lông còn trắng 
Mèo đen đành vậy…chịu nạn này… 
….. 
Đến thời chú Đặng ra tay vớt 
Mèo đen mèo trắng cũng giống nhau 
Bắt được chuột kia thì ta dụng… 
Chuyện ớt từ đây mới nhạt màu…!
 


lnp

Thay đổi trang: << < 434445 > >> | Trang 43 của 55 trang, bài viết từ 1261 đến 1290 trên tổng số 1621 bài trong đề mục