Truyện Ngắn Của Song Nhi

Thay đổi trang: < 1234567 > | Trang 2 của 7 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 103 bài trong đề mục
Tác giả Bài
NgụyXưa

  • Số bài : 872
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.01.2007
  • Nơi: Thái Bình Dương
  • Trạng thái: offline
RE: Vì Đó Là Em 17.10.2011 02:46:12 (permalink)
"Vì Đó Là Em" đã được mang vào thư viện.
 
Xin cám ơn tác giả.
 
#16
    songnhi

    • Số bài : 1568
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 20.01.2011
    • Nơi: Thiên hà xanh
    • Trạng thái: offline
    Hợp Đồng Tình Yêu 28.10.2011 11:58:11 (permalink)
    [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/98763/9395C4751340429C86AF09472A71B06A.jpg[/image]

                     Hợp Đồng Tình Yêu

                            Ai cũng ngạc nhiên khi nghe tin cô chia tay người yêu lúc lễ đính hôn sắp diễn ra. Người thương thì bảo không hiểu nổi cô muốn gì. Thời này tìm người vừa có gia cảnh tốt, thành đạt, phong độ như người yêu cô không hề dễ dàng. Kẻ ghét thì hả hê vì có cơ hội với một đối tượng tốt như thế. Nhưng khi cô báo sẽ nghỉ làm thì công ty ai cũng nói cô điên. Bao người vất vả xin việc, không yêu thì thôi, việc gì phải đoạn tuyệt đến thế? Đang yên lành với một vị trí tốt, tự nhiên, chỉ vì muốn tránh mặt, không gặp người yêu cũ mà đi kiếm cái khổ vào thân. Ngày cuối ở công ty, cô vẫn cười tươi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

                                 Cô nhớ lại gương mặt hầm hầm của người yêu khi anh đi tìm và chất vấn cô. Cô cười và nói cho anh biết thật ra trong chuyến công tác vừa rồi vì nhớ anh nên cô đã cố gắng thu xếp về sớm. Muốn anh bất ngờ, cô đã lẳng lặng tới nơi anh sống với dự định tặng anh một con ốc biển rất đẹp và rủ anh cùng ăn tối nhưng cô đã thấy cái không nên thấy. Cô thấy anh không phải chỉ có một mình. Cô kể với giọng điệu nhẹ tênh như cô là người ngoài cuộc. Thật ra, cô cũng biết tính anh đào hoa nhưng cô nuôi cái hy vọng anh sẽ thay đổi nhưng hy vọng của cô được trả như thế đấy? Nghe tới đó, khuôn mặt người yêu cô trắng bệch và đó cũng là lần cuối anh nhìn thấy cô khóc.

                                  Sáng nay, cô đi phỏng vấn bên công việc mới. Kẹt xe nên khi đến nơi, lao vội vào thang máy và cô va vào một người, hậu quả là một vệt cafe xuất hiện ngay trên áo anh ta. Cô chưa kịp mở miệng xin lỗi thì anh ta đã nói:

    - Thật xui xẻo.

                     Không biết có phải câu nói kia vô tình gợi nhớ vết thương lòng nơi cô nên cô chẳng ngần ngại đáp trả:

    - Ai bảo anh đi thang máy mà uống cafe. Rõ là vô duyên, vết cafe nhỏ thôi mà, đàn ông gì khó ưa, ai gặp anh thật vô phúc.

                     Trong khi anh ta còn trợn mắt chưa biết nói gì thì cửa thang máy mở. Không cần nhìn tới anh ta lần thứ hai, cô bước nhanh vào.

                         Khi cô được thông báo tới lượt mình phỏng vấn. Vừa đẩy cánh cửa bước vào, cô tròn mắt. Cô bước tới bàn, cầm xấp hồ sơ và nói:

    - Không cần nữa đâu, tôi biết tôi rớt rồi.

                                Đôi mắt có cái áo dính vệt cafe quát lên:

    - Cô đi đâu đấy? Không phải ai cũng nhỏ mọn như cô nghĩ đâu.

                           Cuối buổi phỏng vấn, trước sự ngạc nhiên của cô, anh chàng ấy nói:

    - Chào mừng cô đến với công ty của chúng tôi. Nếu không có vấn đề gì, ngày mai cô có thể bắt đầu vào làm.

                              Cô bắt đầu công việc mới. Với kỹ năng chuyên môn của mình, cô nhanh chóng hòa đồng vào guồng mới. Nhưng hình như nụ cười không bao giờ xuất hiện trên môi cô. Khoảng một tuần nay, không biết tại sao người yêu cũ biết được nơi cô làm. Chiều nào anh cũng chờ cô dưới công ty dù bao nhiêu lần cô đã nói cả hai đã chấm dứt, cô quá mệt mỏi để quay trở lại. Cô không muốn vết thương cũ lại một lần nữa chảy máu. Nhưng mặc cho cô phản đối, anh vẫn cứ đến.

                               Chiều hôm nay, khi người yêu cũ nắm chặt tay và kêu cô lên xe thì có tiếng nói vang lên:

    - Anh kia, níu kéo gì đấy? Ai lại như thế với con gái. Làm mất mặt đàn ông quá anh bạn.

                                 Không biết có phải vì nhiều người tò mò nhìn ngó sau tiếng nói hơi lớn giọng đó không hay vì sợ, người yêu cũ của cô nổ máy xe và đi thẳng.

                              Buổi trưa hôm sau, giờ cơm trưa, anh nói với cô:

    - Tôi có một bản hợp đồng muốn bàn với cô. Tôi có thể mời cô uống cafe ở căng tin không?

                               Thật ra cô không có cảm tình với anh, thậm chí là ghét hay gọi đúng hơn là một thứ ác cảm. Dù anh là sếp, hơn cô một bậc trong công ty. Cô không muốn nhận lời nhưng vì nghĩ tới hai chữ ''hợp đồng'', cô miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Khi cô yên vị và nhâm nhi ly sữa đá, anh mở lời:

    - Tôi muốn ký một đồng miệng cùng cô ba tháng. Trong thời gian đó, tôi sẽ đưa đón cô đi làm, giúp cô thoát khỏi cái anh chàng người yêu mà cô đang trốn chạy. Cô có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào nếu cô thấy cần có sự trợ giúp của tôi. Bù lại, cô cũng đóng giả người yêu tôi trong khoảng thời gian ấy.

                                          Cô nhìn anh và hỏi:

    - Tại sao tôi phải nghe theo anh và tôi được gì khi làm việc ấy?

    - Tôi sẽ thay cô làm bản tổng kết của những đại lý vào cuối năm. Cô không thiệt thòi đâu mà lo.

                                  Cô trầm ngâm nghĩ: "À, anh muốn nhờ cô làm bình phong để thoát khỏi cô gái là một đối tác của công ty. Cô có nghe trong công ty xì xào rằng cô gái đó không ngần ngại bày tỏ tình cảm dành cho anh nhiều lần. Lần đầu cô biết người con gái ấy khi cô ta đang mắng chị tạp vụ với lý do suýt làm cô ta té ngã bởi sàn nhà không khô".

                                       Cô không sợ người yêu cũ làm phiền nhưng nghĩ đến những số liệu cũ chất chồng phải xem xét khi làm bản tổng kết cuối năm thì cô đã thấy mệt mỏi. Cuối năm Tết đến mà vùi đầu vào đó thì... Rồi cô nhớ đến cảnh những buổi chiều, người yêu cũ đến tìm như hôm trước, cô thấy ngao ngán. Suy đi tính lại, cô nhận lời, xét cho cùng, cô cũng có lợi nhiều hơn. Và trên hết là cái cảm giác anh cầu cạnh, nhờ vả làm cô thấy hả hê.

                                                             ***

                                 Một tháng sau khi bản hợp đồng được thực hiện, người yêu cũ không đến tìm cô nữa. Nhưng sau đó, cô mới thấy hối hận bởi tránh cái phiền này lại rước cái phiền khác nhiều hơn. Cô phải đóng vai bạn gái của người cô ghét, đi gặp bạn bè anh ta, cố ngoác miệng ra cười cho giống vẻ đang hạnh phúc trước cô gái đối tác kia... Thật mệt mỏi!

                                  Nhưng rồi cô nhớ trước một tháng bản hợp đồng kết thúc, trên đường chở cô về nhà, nhìn cô rùng mình bởi cơn gió giao mùa, anh dừng xe vào một của hàng gần đó và trở ra với cái áo khoác. Anh khoác lên người cô. Khi tay anh vô tình chạm tóc cô, cô chợt nghe như tim đập nhanh mất một nhịp.

                            Tối nay là ngày anh và cô hết hạn hợp đồng. Trái ngược với suy nghĩ ban đầu là vui mừng vì thoát nạn, cô thấy lòng thiếu vắng một điều gì đó không rõ tên. Ngồi với anh trong quán cafe, tự dưng cô ước gì thời gian trôi chậm một chút. Anh lên tiếng phá tan không khí im lặng:

    - Hợp đồng chúng ta đến đây là hết. Cảm ơn cô, tôi sẽ giữ đúng lời hứa, cô sẽ có bản tổng kết cuối năm.

                             Cũng như bao buổi hẹn trước, anh đưa cô về tới cửa, chúc cô ngủ ngon và rồ ga chạy ngay. Anh đi rồi mà cô còn đứng bâng khuâng, chưa muốn vào nhà.

                                 Nhìn đồng hồ đã ba giờ sáng mà cô vẫn không ngủ được. Trong đầu cô như có cuốn phim quay chậm. Cô nhớ tới nét mặt lúng túng của anh khi trong lần họp lớp cũ, bạn bè hỏi anh bao giờ cho họ ăn cưới? Cô nhớ khi cô khóc vì con mèo Mi Mi bé bỏng đi lạc ở công viên, anh đã tất tả đi tìm giúp... Hóa ra anh không khó chịu, khô khan như cô nghĩ.

                                  Cô nhớ tới lần đến nhà anh với danh nghĩa bạn gái, mẹ anh đã nắm lấy tay và vuốt tóc cô như một đứa con gái bé bỏng. Những buổi sáng anh chờ trước ngõ, những buổi trưa đi ăn cùng nhau dù là chỉ che mắt cô gái kia, buổi chiều tan sở trên đường về nhà qua những con đường yên tĩnh nghe lá rơi trên tóc mà hạnh phúc. Cô nhớ vô số thứ liên quan tới anh. Cô ngồi bật dậy, mở laptop và viết một email:

    "Em cũng không biết phải nói gì đây. Vì nguyên một buổi tối hôm nay, em mong có một điều thay đổi kỳ diệu xảy ra nhưng điều đó đã không đến anh à. Thật ra, bản tổng kết cuối năm, em đã làm xong tháng trước, em không còn cần anh làm thay nữa. Em đã định giữ điều này trong lòng mình như một bí mật nhưng em nghĩ mưu cầu hạnh phúc thì không nhất thiết là đàn ông phải nói ra trước. Em không rõ tình yêu bắt đầu như thế nào nhưng nếu nó bắt đầu từ nỗi nhớ thì em đang nhớ anh - người em từng ghét. Em không biết khi anh đọc email này, anh sẽ phản ứng ra sao nhưng em... thích anh, anh ạ!".

                                  Ngay khi cô vừa nhấn nút "send" thì yahoo của cô báo có thư mới ngay, cô "click" vào, là email của anh:

    ''Em à, hôm nay anh đã muốn nói với em một chuyện nhưng anh sợ cái lắc đầu từ chối nơi em. Ngày em va vào anh ở thang máy, hình như đã đánh thức điều gì ngủ quên trong anh từ lâu lắm! Anh không phải vì sợ phiền với cô gái kia mà ký hợp đồng với em, đó chỉ là cái cớ để được ở gần em. Anh thích nụ cười của em, anh muốn thấy nụ cười đó trở lại. Ba tháng qua đối với anh là một khoảng thời gian rất vui vẻ. Cho anh cơ hội chăm sóc em nhé! Mình ký tiếp một bản hợp đồng mới không thời hạn được không em bởi vì anh rất thích em".

                                      Đêm hôm đó ở hai nơi trong một thành phố, có một anh chàng và một cô nàng không ngủ, mong chờ trời nhanh sáng...

                                                      Song Nhi



    [image] https://picasaweb.google.com/111640204446626106038/Ptd#slideshow/5790553740835986402 [/image]
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2012 17:14:10 bởi songnhi >
    Attached Image(s)

       Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
     
    #17
      NgụyXưa

      • Số bài : 872
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 31.01.2007
      • Nơi: Thái Bình Dương
      • Trạng thái: offline
      RE: Hợp Đồng Tình Yêu 29.10.2011 06:20:54 (permalink)
      "Hợp Đồng Tình Yêu" đã được mang vào thư viện.
       
      Xin cám ơn tác giả.
       
      #18
        songnhi

        • Số bài : 1568
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 20.01.2011
        • Nơi: Thiên hà xanh
        • Trạng thái: offline
        Bóng Người Xưa 08.11.2011 14:49:20 (permalink)
         
        Bóng Người Xưa

                                                Vào năm Thùy đang học lớp 9, một buổi tan học, chiếc xe đạp bị cán đinh. Thùy đang dẫn xe giữa cái nắng chang chang thì anh xuất hiện. Anh tên Bình, vốn là bạn học của anh họ Thùy. Anh đề nghị được chở Thùy về nhà và kéo theo chiếc xe đạp, cô quen biết anh từ đấy.

                                                   Khi lớn lên, anh xuất hiện trong giấc mơ của cô như một điều tự nhiên. Anh hiền lành, cởi mở, đang theo học ngành sư phạm ở một thành phố nhỏ gần nhà. Anh muốn sau này về dạy tại quê hương và sống cùng ba mẹ bởi người chị duy nhất của anh lấy chồng phương xa. Yêu anh, Thùy yêu luôn cả ước mơ của anh, cô cũng muốn sau này làm một cô giáo quê, có thể cùng nhau an phận với hạnh phúc đơn sơ ấy.

                                             Ai cũng bảo anh và cô sinh ra để dành cho nhau. Gia đình ủng hộ, vun vào, hẹn khi cô học xong thì sẽ cưới. Bạn bè thầm ghen tị vì con đường của cô sao mà trơn tru, bằng phẳng đến thế. Năm lớp 12, trường tổ chức thi "Nữ sinh thanh lịch", giao lưu cùng một trường khác. Thầy cô chọn và ủng hộ Thùy dự thi dù cô ngại ngùng, không tin lắm vào bản thân. Nhưng có lẽ cái nét mộc mạc của một cô thôn nữ khiến cô trở nên lạ khi đứng bên cạnh bao nhiêu cô gái khác. Vốn là một học sinh giỏi nên phần thi ứng xử hôm đó, câu trả lời của cô đạt điểm cao nhất, giúp cô giành giải.

                                            Sau đó, mỗi khi đi học, đều có rất nhiều anh chàng theo chân trên phố làm quen khiến cô phải cầu cứu bạn bè đi chung vì không muốn phiền phức từ họ. Nhưng cũng từ đó, cô biết được mình không chỉ thông minh, học giỏi mà còn là một người đẹp.

                                        Đậu đại học, Thùy lên Sài Gòn học tiếp. Ngày đi, cô không cho anh đưa ra bến xe, cô sợ mình phải khóc khi xa anh, cô chỉ cho anh đưa ra bến sông. Khi chuẩn bị bước xuống đò, anh đưa một túi trái cây. Hai bàn tay anh nắm lấy tay cô dặn dò cẩn thận đường xá, giữ sức khoẻ, anh nói trong túi trái cây có phong thư nhưng cô lên xe rồi rồi hãy mở ra đọc. Đò qua tới bến bên kia, cô vẫn còn thấy anh đứng bên cạnh chiếc xe đạp trông theo. Lên xe, cô mở phong thư ra, trong đó là một số tiền và lá thư. Anh dặn cô đừng lo chuyện tiền nong rồi đi làm thêm, ảnh hưởng sức khỏe, việc học. Anh bảo gắng học để nhanh về quê còn làm đám cưới, anh mong cô từng ngày. Nắm chặt lá thư, cô cố gắng không khóc, tự nhủ không phụ tấm lòng của anh dành cho mình.

                                         Tới Sài Gòn, sau khi ổn định việc học, cô mới thấu hiểu đô thị chẳng đơn giản, mọi thứ đắt đỏ gấp mấy lần dưới quê, không như cô từng hình dung. Một năm sau, khi quen phần nào với nhịp sống, không muốn cha mẹ và cả anh lo lắng cho mình, cô quyết định làm gia sư kiếm thêm tiền. Với tính tình dễ mến, cô nhanh chóng được mẹ của học trò đang dạy yêu quý. Có lần, chị ấy nói cô xinh đẹp thế, đi làm gia sư chi cho phí, nếu cô đồng ý, chị cho cô làm tiếp tân trong một nhà hàng ăn uống do chị quản lý, công việc nhẹ nhàng, thu nhập khá hơn làm gia sư.

                                      Thoạt đầu, cô cũng lo sợ vì cô hiểu phần nào đời nhiều cạm bẫy nhưng sau đó, tự trấn an, cô tin mình có thể vượt qua cám dỗ và đây cũng là một cách tốt để được học hỏi thêm. Công việc mới khiến cô thay đổi nhiều thứ, từ ăn mặc tới suy nghĩ. Ở nơi đây, cô biết rằng cái đẹp có giá trị biết bao, chỉ cần diện bộ áo dài đi tới đi lui, một tháng lương đã gấp ba lương gia sư còm cõi ngày trước và cô cũng biết đôi khi giá tiền một bàn ăn gấp ba lương tháng cô đang lãnh. Lúc đầu, cô khó chịu khi thỉnh thoảng gặp phải lời chọc ghẹo, bỡn cợt của vài vị khách. Nhưng dần dà, cô không lấy đó làm buồn mà còn biết cười duyên dáng trước một lời đề nghị khiếm nhã nào đấy bởi đơn giản làm thế không mất lòng người khác.

                                    Cô không còn từ chối những món quà của một ai đó tặng vì ngưỡng mộ nét xinh xắn của mình mà biết cân nhắc đâu là điểm dừng. Cô hiểu rõ "chẳng ai cho không ai cái gì" nên cô không hẹn hò với anh chàng nào nhưng vẫn luôn nhấp nháy như cho người đó một cơ hội. Một năm sau ngày đi làm, cô mua được chiếc xe gắn máy thay cho cái xe đạp cà tàng và bắt đầu thấy ngán ngẩm giấc mơ cô giáo làng ngày trước. Cô quyết định thôi học Sư phạm, thi vào một trường kinh doanh dịch vụ.

                                        Ngày trở về quê, trong khi Thùy phấn khởi kể về những gì đã làm và hướng đi sắp tới của mình thì anh im lặng, trầm buồn. Cô hờn giận, trách anh không thương, không ủng hộ cô, cô lý giải chỉ muốn cuộc sống khá hơn, đảm bảo cho tương lai, anh hãy tin cô, khi kiếm được số vốn nho nhỏ như ý thì cô sẽ trở về bên anh như đã hứa. Cô bỏ ngoài tai những lời nói là anh sợ cô không giữ được lòng mình, anh thấy cô đang dần rời xa anh.

                                    Gần ba năm nữa trôi qua, Thùy không còn là cô tiếp tân như ngày nào, cô đã có một vị trí tương đối trong một nhà hàng lớn. Những sáng kiến của cô luôn mới và khiến cho khách hàng hài lòng nên cô được cất nhắc nhanh chóng. Thùy bây giờ là một cô gái của thế hệ mới, năng động, thông minh, con đường tương lai rộng mở nên thay vì trở về bên anh như lời hẹn, cô nói lời chia tay, mặc cho mẹ nói rằng cô sẽ hối hận và dọa từ mặt cô. Cô không muốn anh chờ đợi cũng như không muốn trở lại vùng quê cũ. Cô khát khao những vùng đất mới, được vươn lên một cách kiêu hãnh.

                                 Một năm sau, cô nhận được tin anh cưới vợ. Vợ anh là Mai - cô bạn học cùng cô, một cô gái bình thường, không gì nổi bật. Đêm đó, cô khóc như ai xé tim mình ra nhưng sáng hôm sau, cô lại tự an ủi "cái gì cũng có giá của nó". Cô không sai khi chọn con đường riêng, cô phải biết hy sinh cho mục tiêu của mình. Anh dù cưới vợ nhưng cô mới là người anh yêu, cả đời này anh chẳng quên được cô, cô tin chắc như thế. Từ đó về sau, những khi về thăm nhà, cô tránh không hỏi đến anh và cũng tránh gặp anh.

                                       5 năm nữa trôi qua nhanh chóng với một người bận rộn như Thùy, cô bây giờ đã thành đạt, thu nhập ngất ngưởng, có thể đi đến những vùng đất mà ngày xưa cô chỉ dám mơ ước khi thấy qua phim ảnh. Cô xinh đẹp hơn hẳn thuở xưa và cũng trải qua một vài mối tình nhưng chẳng đi đến đâu. Nhiều người cho là cô kén chọn nhưng chỉ có cô mới hiểu những mối tình đó thiếu điều gì đó mà cô không lý giải được.

                                               Người ta có thể tặng cô những món quà đắt giá, hứa hẹn cuộc hôn nhân xa hoa nhưng không đem lại cho cô được những rung động như xưa, càng không tạo được cho cô cảm giác tin cậy. Nhiều lần cô tự hỏi: bởi cái đầu kinh doanh của cô quen tính toán hay thật ra tình yêu của anh quá lớn nên cô luôn so đo và không vượt qua nổi hình bóng cũ.

                                          Vào dịp nghỉ lễ, về thăm mẹ, nhìn những trái xoài chín vàng ươm trên bàn thờ của cha, cô khen nhìn tươi ngon. Mẹ cô thở dài đáp lời:
        - Xoài của thằng Bình đem qua cúng, hụt thằng rể như nó tiếc đứt cả ruột. Thằng thiệt tốt, trước sau như một, bao năm rồi mà nó vẫn tới lui thăm viếng. Cái hàng rào là do nó làm chứ mẹ sức đâu làm nổi, mày ngày xưa cãi lời mẹ để bây giờ long đong chưa có nổi tấm chồng.
                                          Nghe lời mẹ nói, cô bỗng ngậm ngùi khi nhớ lại ngày xưa. Cô thấy nhớ anh, thầm hỏi không biết anh bây giờ ra sao, cuộc sống thế nào, trong anh còn có cô không...? Nghĩ là làm, sáng hôm sau, Thùy quyết định đi thăm anh.

                                                Thời gian khiến tất cả thay đổi, cô nửa lạ nửa quen trên đoạn đường cũ nhưng cuối cùng cô cũng đến được nhà anh. Cô lặng nhìn cái cổng đầy hoa Vàng Anh - loài hoa cô yêu thích và ngày xưa anh trồng vì cô nhưng bây giờ, dưới cái cổng ấy có một bé trai giống anh như tạc đang nhìn cô với ánh mắt tò mò. Cô đoán là con anh, khi cô nheo mắt cười với nó thì anh và Mai - vợ anh xuất hiện ở khoảng sân. Mai mừng rỡ khi nhận ra cô, không ngớt xuýt xoa là bất ngờ quá!

                                                   Buổi trưa hôm đó, anh giành phần làm bếp để cho cô và Mai trò chuyện. Mai tâm sự bây giờ Mai là cô giáo cấp một, sáng hai vợ chồng đi dạy, thằng nhóc có ông bà trông giúp, chiều thì lo chăm sóc vườn trái cây. Mai khoe trái cây bây giờ có giá lắm và làm vườn cũng không vất vả như xưa. Vừa nói, Mai vừa vuốt cánh tay cô nói sao mà cô đẹp hoài với thời gian trong khi mình nhanh già. Khi cô hỏi Mai cuộc sống thế nào, Mai ngượng ngùng mắc cỡ rồi nói:
        - Có chuyện này mình ngại nói với Thuỳ nhưng đây là lời thật của lòng. Cảm ơn Thùy tặng cho mình cái hạnh phúc bé nhỏ này. Ngày xưa, tại mẹ chồng mình bệnh nên giục anh ấy cưới vợ gấp, mình biết anh ấy thương Thùy lắm nhưng mình không buồn bởi anh ấy là người chồng, người cha tốt, với mình, như thế là đủ.
                                Cô bảo bạn không nên nói như thế nhưng cô nghe tự ái được vuốt ve. Cô đoán không sai mà, cô tin mình mới mãi là người anh yêu.

                                            Bữa cơm trưa hôm ấy rất vui vẻ, đầm ấm dù cô cố cầm nước mắt khi ăn món gà do anh nấu, không ngờ anh còn nhớ rõ sở thích cho rau răm vào gà kho. Nhưng lúc bắt gặp ánh mắt long lanh của Mai gắp thức ăn cho anh và con họ, điều đó cô chưa bao giờ có được dù cô xinh đẹp hơn Mai nhiều lần, cô thấy cổ họng nghẹn đắng. Chiều anh đưa cô về, khi ra tới cổng, cô cố ý khen cái cổng hoa lâu năm mà còn đẹp quá, anh trả lời cô:
        - Không phải đâu em, cái cổng xưa đốn lâu rồi bởi nó có nhiều sâu quá. Cái cổng này Mai trồng lại vào năm trước cho bớt nắng để thằng nhóc có chỗ chơi.

                                       Ở nông thôn bây giờ phát triển, anh không còn đi xe đạp như ngày xưa, anh chở cô bằng xe gắn máy, gió từ dưới sông thổi tóc cô bay bay, ký ức quay về ngày cũ, cô kêu anh chạy chậm thôi và cô ước sao con đường cứ dài mãi như thế này. Bất chợt cô hỏi anh:
        -Em ví dụ thôi, nếu như quay trở lại lần nữa, không phải do mẹ anh bệnh và bác giục cưới vợ, anh có cưới Mai không, có bao giờ anh tiếc vì quyết định đó không?
        Anh im lặng vài giây, sau đó anh nhẹ nhàng trả lời cô:
        - Chuyện qua rồi nhưng nếu trở lại, anh vẫn làm thế, anh không hối tiếc bởi Mai là người vợ tốt em ạ!

                                                 Tới bến đò, cũng như thuở xưa, anh trao cho cô một túi trái cây chín. Trước lúc tạm biệt, anh dặn cô giữ sức khỏe, cố gắng ăn uống. Anh dặn cô lần sau có qua chơi nhà thì gọi điện thoại cho anh hoặc Mai ra đón chứ đi bộ xa thế thì tội cho cô. Anh vẫn quan tâm, lo lắng cho cô như ngày nào.

                                           Cô xuống đò và khi ngồi yên vi,̣ cô thấy anh nổ máy xe, vẫy tay tạm biệt và chạy trở lại con đường ở mé sông về nhà. Tự nhiên cô muốn cất tiếng gọi, kêu anh đừng về ngay, cô muốn gọi anh thêm lần nữa nhưng có cái gì đó chặn ngang cổ... Chưa bao giờ cô cảm thấy cần lắm cái bóng đứng chờ như bây giờ, nước mắt tuôn lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp của cô khiến những người đi cùng đò hôm ấy ngạc nhiên.

        Đò chòng chành hướng ra giữa sông, trên bến vắng lặng không một bóng người...

        Song Nhi

        [



        <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2012 11:57:21 bởi songnhi >

           Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
         
        #19
          Ct.Ly

          • Số bài : 22720
          • Điểm thưởng : 0
          • Trạng thái: offline
          RE: Bóng Người Xưa 08.11.2011 16:32:59 (permalink)
          Bóng Người Xưa

          Đã được mang vào thư viện

          Truyện của Song Nhi đọc thấy buồn quá,

          Chúc Song NHi luôn vui và cảm ơn Song Nhi nhiều nha




          [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/2452/359A3ED0D86B47FCAA8C42A1FC52A948.gif[/image]
          Attached Image(s)
           
          #20
            songnhi

            • Số bài : 1568
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 20.01.2011
            • Nơi: Thiên hà xanh
            • Trạng thái: offline
            RE: Bóng Người Xưa 18.11.2011 11:01:50 (permalink)

            Trích đoạn: Ct.Ly

            Bóng Người Xưa

            Đã được mang vào thư viện

            Truyện của Song Nhi đọc thấy buồn quá,

            Chúc Song NHi luôn vui và cảm ơn Song Nhi nhiều nha




            [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/2452/359A3ED0D86B47FCAA8C42A1FC52A948.gif[/image]

             
            Hii Sis, Thanks sis lắm lắm về lời chúc.Sn cũng không biết nữa hiiiii thường những truyện Sn viết điều có một nguyên mẫu thật.Đôi khi người trong cuộc kể , hoặc ai đó kể sau đó Sn thêm thắt chút đỉnh hiiiii cho chút gia vị vào.Do bởi tính chất công việc nên Sn đi nhiều nơi nên nghe thấy khá nhiều thứ.Thôi đền sis truyện vui vui  sis nhé.Chúc sis  nhiều sức khoẻ , gia đình vạn an.

               Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
             
            #21
              songnhi

              • Số bài : 1568
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 20.01.2011
              • Nơi: Thiên hà xanh
              • Trạng thái: offline
              Chiếc Áo Tình Yêu 18.11.2011 11:06:56 (permalink)
               
              Chiếc Áo Tình Yêu

                                         Vào năm Ngọc lên 10 tuổi, một buổi chiều trong tiết trời se lạnh cuối thu, cô bé ôm búp bê ra phía trước cổng rào vừa ngồi chơi, vừa đón ba đi làm về trong khị mẹ lúi húi ở nhà sau chuẩn bị cơm chiều. Nhưng khác với thường ngày, trước cổng nhà bé hôm nay có một thằng nhóc đánh giày. Trông nó lớn hơn bé chừng vài tuổi, mặc chiếc thun mỏng, dáng người gầy gò, ngồi thu lu ở đó. Có lẽ nó lạnh nên đôi vai run lên từng hồi.

                                        Thường ngày, mẹ đã dặn Ngọc tránh tiếp xúc với người lạ nhưng chẳng biết có phải thằng nhóc gây tò mò hay không, cô bé cứ thập thò nhìn ngó. Khi phát hiện có người đang nhìn mình, thằng nhóc "quăng" ánh mắt hung dữ về hướng bé Ngọc khiến cô bé sợ hãi nhưng sao đó thằng nhóc lại ôm bụng nhăn mặt như có vẻ đau đớn. Dù sợ, bé Ngọc vẫn lại gần, thò tay qua hàng rào, lay đôi vai nhỏ kia và hỏi:

              - Anh gì ơi, anh có bị làm sao không, anh bị đau hả?

              Thằng bé im lặng không đáp lời, tay vẫn ôm bụng và miệng vẫn xuýt xoa, bé Ngọc hỏi đến lần thứ hai, nó mới đáp cộc lốc:

              - Đói. Kệ tôi, đồ nhiều chuyện.

              Bé Ngọc sợ hãi rụt tay lại rồi lẳng lặng bỏ vào nhà. Một lát sau, bé quay lại với hộp bánh ngọt nhỏ trên tay, rụt rè đưa cái hộp qua rào và nói:

              - Em cho anh nè, anh ăn đi, em đi lấy nước.

              Bé Ngọc và thằng nhóc trở thành đôi bạn như thế. Cứ chiều chiều thằng nhóc lại tới và bé Ngọc lại chia sẻ miếng ăn với nó. Lúc là cái bánh, khi thì que kem, bù lại, thằng nhóc kể cho Ngọc vô vàn chuyện đường phố mà cô bé chưa từng biết cũng như chuyện thằng nhóc một buổi đi học, một buổi đi đánh giày kiếm tiền phụ mẹ.

                                         Thỉnh thoảng, Ngọc lén mở cửa rào cho thằng nhóc vô ngồi chung cái xích đu hoặc ra ngồi bên thềm với thằng bé. Cho tới một hôm, khi cô bé đang ngồi ăn kem với thằng nhóc ở bậc thềm bên ngoài hàng rào thì ở đâu có một gã to lớn, mặt mũi hung dữ tiến lại, mắt hắn nhìn chăm chăm vào sợi dây chuyền vàng nhỏ xíu trên cổ cô bé. Vốn lăn lóc sớm ngoài đời nên thằng nhóc linh cảm ngay có chuyện chẳng lành, nó đứng chắn ngang Ngọc và kêu cô bé chạy vào nhà.

                                         Nhưng khi bé Ngọc vừa đứng dậy, ngơ ngác chưa kịp chạy thì bàn tay thô bạo kia đã thò vào cổ tìm và giật phăng sợi dây chuyền, bé sợ hãi khóc thét lên và kêu cứu còn thằng nhóc thì cố níu chân gã đó lại. Một ánh sắc lạnh lóe lên, bé nghe bên vai đau nhói và máu tuôn ra. Trước khi ngất đi, bé còn kịp lờ mờ thấy thằng nhóc bị đá một cú chí tử, văng ra góc đường. Từ sau đó, Ngọc không còn gặp lại thằng nhóc nữa và vết dao đó để lại một cái sẹo ngay bên bả vai trái khiến Ngọc không dám diện áo hở vai.

              *****

                                              15 năm trôi qua, Ngọc bây giờ đã lớn. Cô ra trường và đi làm được một năm. Cuộc sống yên ổn và bình dị như bao cô gái khác. Cô có người yêu, hai người yêu nhau từ thời sinh viên và dự tính sẽ cưới trong năm nay. Thỉnh thoảng soi gương, thấy vết sẹo, cô lấy làm buồn vì không thể diện được những chiếc áo cưới vai trần. Nhưng không hiểu có phải vì thế mà ký ức xưa khắc sâu trong cô, nhiều lần cô tự hỏi thằng bé ngày ấy bây giờ ra sao? Cô từng hỏi mẹ về chuyện ngày xưa, mẹ cô nói lúc đó bà chỉ lo đưa cô tới bệnh viện nên chẳng để ý gì và cũng không biết thằng bé đó thế nào?

                                      Một buổi tối, khi cùng cô bạn thân đi ăn mừng vì vừa lên lương, ra về, một chiếc xe tải nhỏ đã tông thẳng vào xe của cô do tài xế không làm chủ được tốc độ. Tỉnh dậy, Ngọc thấy xung quanh tĩnh lặng. Cô may mắn giữ được mạng sống nhưng vụ tai nạn đã khiến cô bị điếc. Vị bác sĩ nói bệnh của cô có thể cứu chữa được nếu tới một nơi có nền y học tiên tiến hoặc gặp một bác sĩ chuyên khoa giỏi. Nhưng gia đình cô chỉ là công chức bình thường, làm sao có tiền cho cô ra nước ngoài để điều trị. Vốn là cô gái có nghị lực, Ngọc an ủi mọi người rằng mình có thể đeo máy trợ thính và cố tỏ ra vui vẻ.

                                           Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ luôn tốt đẹp như thế nhưng chỉ ba tháng sau, cô nghe nhiều người xì xào về chuyện bạn trai đang theo đuổi con gái một vị giám đốc - nơi công ty anh nhưng cô bỏ ngoài tay bởi cô tin anh. Cho đến tối hôm nay, anh hẹn cô và xác nhận mọi chuyện là thật, anh muốn chia tay, cô như chợt "tỉnh giấc". Ra về, Ngọc phóng xe như bay trên đường trong mưa bão, cô khóc cho cuộc tình đã tan. Do vô tình, cô bị ngã xe, đập một bên mặt xuống đường, máu từ tai chảy ra. Trước khi ngất lịm, cô biết có một người đã đỡ mình lên taxi...

                                           Những tháng ngày sau đó thật ảm đạm, cô thấy mọi thứ toàn màu đen, thậm chí cô sống thu mình. Thì ra tất cả chỉ là giả dối, trên đời này làm gì có chuyện người ta cùng nhau vượt qua gian nan chứ, chỉ là chuyện hoang đường thôi. Cô chỉ bị điếc mà người ta đã vứt bỏ... Người cứu cô hôm đó là một nhà thiết kế trẻ. Anh ta an ủi và khuyên cô đừng buồn, anh ta có nhiều bạn bè, trong đó có người bạn làm bác sĩ chuyên khoa về tai - mũi - họng, anh ta hứa sẽ giúp cô những gì có thể. Cô chỉ nghe và biết thế bởi không còn lòng tin vào cuộc sống nữa.

                                       Rồi anh tìm cách tiếp cận và nói muốn làm bạn với cô, mặc cho cô tỏ vẻ khó chịu, mà xét cho cùng, cô có cái gì để làm bạn. Nhưng anh ta vẫn kiên trì, chịu đựng bất cứ thái độ nào của cô. Theo thời gian, cô thấy anh cũng không có ý đồ gì xấu hay tán tỉnh gì, cô yên tâm hơn. Dần dần, cô và anh trở thành hai người bạn.

                                           Một buổi tối, anh xin phép ba mẹ Ngọc đưa cô tới gặp người bạn chuyên khoa tai rất giỏi, hy vọng sau ca phẫu thuật, cô sẽ trở lại như xưa. Ba mẹ cô rất vui mừng nhưng Ngọc lo ngại, sợ ba mẹ tốn kém, cô cảm thấy đeo máy trợ thính cũng rất tốt. Hơn nữa, nhờ điếc mà cô hiểu ra rất nhiều điều. Khi cô và anh ngồi trên khoảng sân trước nhà, cô hỏi anh tại sao lại tốt với cô như vậy? Có phải anh đang thương hại hay tội nghiệp cô? Cô ghét điều đó.

              Anh nói sẽ trả lời cô nhưng khi nghe xong, nếu thấy hợp lý, cô sẽ phải theo anh đi phẫu thuật. Cô gật đầu đồng ý.
              - Tại vì ngày xưa em đã cho anh ăn và anh còn biết rõ vết sẹo bên vai trái em tại sao mà có. Anh còn biết khi đó em bao nhiêu tuổi nữa, anh nói như vậy thì em biết anh là ai phải không?
                                                   Cô sững sờ đánh rơi ly nước, là anh sao? Là cậu nhóc ngày xưa sao? Không thể nào. Anh cười hiền gật đầu và kể cô nghe về câu chuyện sau buổi chiều hôm ấy.

                                      Sau cú đá chí tử của gã côn đồ, cậu nhóc ngất ngay bên vệ đường và đúng lúc cô được đưa đi bệnh viện, cậu được đôi vợ chồng tử tế đi ngang giúp đỡ. Ông chồng vốn là một vị bác sĩ người nước ngoài cùng bà vợ gốc Việt làm thiết kế đi du lịch. Ông sơ cứu cho cậu và họ hỏi lý do tại sao bị ngất? Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, có lẽ cảm động vì đứa trẻ ngoan, biết rõ hoàn cảnh cậu và lại không có con nên họ đã nhận cậu làm con nuôi, cưu mang và đón về nước. Sang đó, họ đối xử với cậu như con ruột. Cậu được đi học như bao đứa trẻ khác và chăm chỉ đạt thành tích tốt.

                                   Lần này trở về nước vì mẹ nuôi muốn về quê hương sống lúc tuổi già và một phần anh cũng muốn lập nghiệp trên quê hương mình. Khi ổn định, anh định sẽ tìm Ngọc, cảm ơn cô đã đối xử với mình. Ngọc ngồi nghe anh kể với đôi mắt long lanh. Cô mừng vì gặp lại người bạn xưa, mừng vì anh bây giờ có cuộc sống tốt và vì anh còn nhớ tới cô.
              - Anh có thể ôm em như một người bạn giống như thuở ngày xưa ngồi ăn chung một que kem?
                                          Cô mỉm cười, dang rộng hai tay, khi ôm lấy cô, anh cảm nhận nước mắt cô rớt trên vai áo mình.

              ***

                                        Cuối cùng cô chịu đi phẫu thuật nhưng trái với mong đợi, cô vẫn điếc. Cô không lộ vẻ buồn, cô coi như chấp nhận một việc vốn có. Cô tiếp tục cuộc sống lặng lẽ, an phận. Và anh vẫn bên cạnh cô.

                                  6 tháng sau, anh ngỏ lời yêu cô. Ban đầu cô e dè nhưng tấm chân tình của anh đã khiến cô gật đầu chấp nhận. Thêm 6 tháng sau nữa, trên khoảng sân nhà cô, anh ngỏ lời cầu hôn. Cô thật sự không dám nghĩ anh muốn cưới cô. Cô không muốn anh tội nghiệp mình. Anh nắm lấy tay cô và nói:

              - Anh muốn em đi phẫu thuật vì khi thấy em bị ngã dưới mưa, máy trợ thính văng ra, ánh mắt em hoảng loạn, ngơ ngác và sợ hãi như buổi chiều hôm đó. Ngày xưa, anh không thể bảo vệ được em nhưng bây giờ thì khác, anh muốn em được trở lại như trước, anh không muốn thấy thêm một lần nào ánh mắt ấy nữa, nó làm tim anh đau nhói. Anh có thể khẳng định anh yêu chính con người em dù em có như thế nào đi nữa. Đừng như vậy nữa, được không em?

                        Anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô, đôi mắt cô rưng rưng, cô đưa bàn tay lên, tháo cái máy trợ thính đang mang ra và nói với anh từng lời rành rọt:
              - Thật ra ca phẫu thuật đã thành công, em nghe lại được rồi. Em không nói ra sự thật bởi em đoán biết anh có cảm tình với em nhưng em không chắc chắn. Em sợ mình ngộ nhận và khi anh ngỏ lời yêu em dù nhận lời và vui lắm nhưng sau đó em lại sợ anh vì chút nghĩa xưa mà thương hại nên em muốn làm một phép thử. Em muốn có một người yêu chính em dù em ra sao, em xin lỗi...

                                        Ba tháng sau, có một cô dâu tung bó hoa cưới lên không trung vào một buổi chiều đầy nắng. Cô ấy tươi cười, xinh đẹp trong chiếc váy cưới với cầu vai trái được kết đầy hoa hồng do chính người chồng thương yêu thiết kế riêng cho mình.

              Song Nhi


              http://ngoisao.net/tin-tuc/sach-hay/...nh-yeu-183011/

                 Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
               
              #22
                NgụyXưa

                • Số bài : 872
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 31.01.2007
                • Nơi: Thái Bình Dương
                • Trạng thái: offline
                RE: Chiếc Áo Tình Yêu 19.11.2011 09:58:24 (permalink)
                "Chiếc Áo Tình Yêu" đã được mang vào thư viện.
                 
                Xin cám ơn tác giả SN.
                 
                #23
                  songnhi

                  • Số bài : 1568
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 20.01.2011
                  • Nơi: Thiên hà xanh
                  • Trạng thái: offline
                  Say Nắng 07.12.2011 14:39:46 (permalink)
                   
                  Say Nắng

                                              Ngày còn đi học, chị, Đào và Tuyết là bộ ba nổi bật trong lớp. Chị xinh gái nhất nhưng hiền lành, Đào thông minh, sắc sảo, còn Tuyết thì nhút nhát nhưng học rất giỏi. Dù khác nhau là thế nhưng họ lại thân nhau như chị em ruột, lắm lúc chị tự hào về tình bạn của ba người.

                                              Theo dòng thời gian, 10 năm trôi qua thật nhanh, Đào lấy một ông chồng người nước ngoài giàu có và theo chồng về xứ. Cũng dễ hiểu thôi, Đào vốn là người khôn ngoan nhưng cuộc sống gia đình hình như không hạnh phúc lắm bởi cô ấy vẫn hay than vãn cùng chị, tiền không mua được hạnh phúc. Vốn là người tính xa - tính gần nên cô ấy mở một quán ăn ở ngay tại Sài Gòn và nhờ chị thay mặt cô ấy quản lý.

                                               Chị thì lấy anh - một người đàn ông mà theo bạn bè nói là thua kém chị mọi mặt. Anh làm thợ sửa xe gắn máy trước nhà chị ngày xưa. Anh chăm chỉ, hiền lành, tính cách có phần đơn thuần, giản dị, anh thương thầm chị từ khi chị còn học cấp ba, ngày ngày đi ngang cửa hàng nhà anh. Làm vợ anh 8 năm, chị có một con gái lên 6 tuổi, lắm lúc chị cũng tự hỏi thật ra chị có yêu chồng mình qua bao năm chung sống không? Chị lấy anh bởi tấm chân tình hay cảm động trước lòng tốt, nhiệt tình khi thấy anh một tay lo lắng cho gia đình chị vào ngày ba chị đột ngột mất đi vì bạo bệnh và chị có thể tốt nghiệp ra trường cũng nhờ một phần công sức của anh.

                                              Cuộc sống của chị bình thường như bao người khác. Nhờ chăm chỉ và chịu khó, anh đã có một cửa hàng sửa xe riêng, khá đông khách, với bốn năm người thợ vốn là đệ tử của anh ngày xưa. Chị vẫn thong dong với công việc ổn định tại quán ăn của Đào, con gái vào lớp một, có căn nhà nhỏ xinh xắn để đi về vào mỗi buổi chiều. Cuộc sống cứ ngày qua ngày y chang như một guồng quay định sẵn, đôi khi chị cũng thấy chán nản, tẻ nhạt.

                                                  Còn phần Tuyết, long đong trong tình cảm nhưng cuối cùng cũng tìm được một bến bờ cho mình dù khá muộn màng. Tuần sau là đám cưới Tuyết, chồng cô là một người đàn ông góa vợ và có một con riêng. Theo lời Tuyết thì anh ấy là người có trách nhiệm và yêu thương Tuyết. Ngày mai, Đào sẽ về nước tham dự đám cưới, lòng chị cứ nôn nao khi nghĩ đến cảnh ngày mai đi đón Đào, gặp lại cô bạn yêu quý sau mấy năm trời.

                                                  Mải lo thả hồn với những kỷ niệm, chị giật mình khi nhìn đồng hồ đã chỉ gần 11 giờ khuya mà chồng chị vẫn còn cặm cụi gì đó ngoài sân với đám kìm búa, máy móc. Chị ngán ngẩm bước ra kêu anh nghỉ tay đi tắm rồi ngủ bởi ngày mai còn đưa chị ra sân bay sớm để đón Đào. Đáp lại vẻ cau có của chi,̣ anh cười hiền lành và nói:
                  - Cái máy giặt bị trục trặc, anh gắng sửa cho xong, anh sợ kêu thợ tới sửa không kịp thì em phải giặt đồ bằng tay, xà bông lại làm tay em bị dị ứng. Xong rồi em, anh dọn dẹp rồi vào ngay, em ngủ trước đi.

                  *****
                                                Khi hôn lễ chuẩn bị cử hành, chị ngồi vội xuống cái ghế trong góc khuất của nhà hàng. Từ chiều tới giờ, chị thở không ra hơi mà vẫn phải cố tươi tỉnh với khách khứa đến dự. Thêm vào, chị không quen với ''bộ cánh'', váy áo này nhưng vì bạn, chị cũng cố gắng cho trọn buổi tối. Khi đi làm tóc, trang điểm và chuẩn bị đến đây, Đào đưa bộ nữ trang đắt tiền của cô ấy và bảo chị đeo vào, trong khi chị còn chần chừ vì vốn không quen dùng đồ của người khác và chị cũng lo ngại mình không hợp với nó thì Đào đã nói với chị:

                  - Tư cách của một con người thì cần có thời gian mới biết được nhưng hình thức thì đập vào mắt người ta ngay. Hôm nay là đãi tiệc bên nhà trai, hai đứa mình đại diện cho nhà gái đứng cùng Tuyết đón quan khách thì mình cũng phải làm sao cho coi được để bạn bè mình không bị mất mặt. Thấy bên nhà chồng Tuyết cũng khá giả nên mình cũng phải tương xứng.Coi như mình vì bạn đi, tụi mình với nhau có gì mà ngại.

                                                  Chị thầm công nhận là Đào nói đúng, cô ấy xưa nay vẫn luôn sắc sảo và chị đành nghe theo lời bạn. Khi chị đang cúi xuống xoa gót chân mỏi nhừ vì đứng quá lâu trên đôi giày cao gót thì bỗng một ly nước được đưa ra trước mặt chị cùng giọng nói nhỏ nhẹ của một người đàn ông:
                  - Chị uống ly nước lọc có chanh này sẽ khoẻ hơn, khách đông quá nên chắc vất vả hả chị?

                                                 Chị ngước lên nhìn, chủ nhân của giọng nói đó là một người đàn ông khoảng ngoài 30 tuổi, khuôn mặt điển trai, dễ nhìn với đôi mắt thật đẹp. Những thứ trên người anh ta toát lên một vẻ phong độ và thành đạt. Trong khi chị bối rối không biết anh ta là ai thì anh ta đã lên tiếng tiếp:
                  - Mình tên Hoàng Quân, là khách bên đàng trai, không biết sao nhìn chị rất quen. Xin lỗi nếu có gì đường đột, ngày xưa chị học trường nào vậy?

                                             Nói ra mới biết, chị và anh ta học cùng trường. Họ quen nhau như thế. Buổi tối hôm đó thật dễ chịu. Quân nói chuyện thu hút khiến câu chuyện không bị gián đoạn. Theo lời Quân thì anh ta tự làm chủ lấy mình với một công ty ổn định, mải lo làm ăn nên không có cả thời gian để cưới vợ. Quân nheo mắt cười trêu ghẹo nói ''phong cách bà chủ có khác'' khi nghe chị bảo chị làm về ăn uống, chị mỉm cười định giải thích nhưng rồi lại thôi. Gần vãn tiệc thì Quân có số điện thoại của chị và ngược lại.

                                               Những ngày sau đó, Quân mời chị đi uống cafe. Lúc đầu chị cũng đắn đo nhưng sau chị lại nghĩ bạn bè cũng đâu có gì là xấu, người ta như thế làm gì có chuyện đi thích người đàn bà có chồng con như chị, anh ta mà gật đầu một cái thì khối em trẻ đẹp nhảy vào. Nói cho cùng chị có cái gì để anh ta gạt gẫm đâu, rõ là đa nghi thành khéo lo.

                                               Dần dần, hai người thành bạn thân, đi ăn cùng nhau nhiều hơn, anh ấy luôn làm chị bất ngờ bởi khi thì bó hoa, khi thì món quà nho nhỏ... Trò chuyện với anh, chị cảm thấy thật dễ chịu vì vấn đề gì khía cạnh gì, anh ta cũng biết, cũng hiểu. Nhiều lần chị bối rối khi chạm phải ánh mắt nồng ấm của Quân nhìn mình đăm đăm. Lắm lúc chị thầm so sánh và có chút tiếc nuối là phải chi gặp nhau 10 năm trước thì hay biết mấy.

                                                Một ngày Quân gọi cho chị nói là sinh nhật của mình và muốn mời chị đến dự. Khi đến, chị rất ngạc nhiên vì chỉ có một mình Quân. Anh ta giải thích là không muốn ồn ào, chỉ muốn ăn sinh nhật với chị. Buổi tối đó không biết có phải do men rượu hay không, Quân tỏ tình với chị. Đêm chị mất ngủ, lòng dạ chị rối bời với những cảm giác không tên. Nếu nói chị không hề rung cảm trước Quân thì là nói dối nhưng kêu chị làm một sự thay đổi thì chị không có đủ can đảm dù đôi khi chị cũng muốn điều đó.

                                             Hai ngày sau đó, chị không bắt máy bất cứ cuộc gọi nào từ Quân nhưng tới ngày thứ ba, chị đầu hàng chính mình. Khi chị nghe máy, ở đầu dây bên kia, giọng Quân rất buồn, hình như là đang say rượu, chị đoán thế. Quân xin lỗi chị về chuyện bữa trước, Quân nói hiện giờ công việc đang gặp nhiều rắc rối, Quân chỉ còn có chị làm bạn, xin chị đừng quay lưng với mình. Mọi chuyện trở lại bình thường như xưa. Có lúc chị cũng thấy mình có lỗi nhưng sau đó chị lại tự trấn an mình đâu làm gì sai để xấu hổ với lương tâm, chị vẫn chu toàn bổn phận người vợ - người mẹ trong gia đình đấy thôi.

                                                Một buổi sáng khác, Quân hẹn chị đi cafe, chị từ chối bởi đang bận rộn chuẩn bị cho chuyến công tác xa ngày mai. Chị đi gặp một công ty du lịch, họ muốn hợp tác đưa khách tới quán ăn của chị dùng bữa khi khách vào thành phố tham quan. Quân nói cũng đang muốn đi nghỉ mát để xả stress sau những ngày vật lộn với công việc, khi nào ra tới đó, Quân sẽ gọi chị. Vào ngày hôm sau, chị đi gặp đối tác, mọi chuyện đều thuận lợi. Ngay buổi chiều đã xong hết công việc khiến tâm trạng của chị rất phấn chấn. Đúng lúc đó thì Quân gọi và mời chị dùng bữa chiều. Quân đang ở một khu nghỉ dưỡng không cách xa khách sạn của đối tác chị ở cho lắm.

                                                Chị đắn đo trước khi bước vào nơi hẹn bởi nhìn cách trang trí, thiết kế lãng mạn, chị biết khu nghỉ dưỡng này dành cho những cặp tình nhân hoặc vợ chồng. Nhưng không biết ma xui quỷ khiến hay nghĩ đến ánh mắt buồn rười rượi nếu mình lỡ hẹn và khuôn mặt rất đàn ông khi nghiêng nghiêng ấy mà chị lắc đầu, xua đi cái ý nghĩ vừa thoáng qua và đi vào. Trong khi chị trách nhẹ rằng chỉ là ăn cơm thôi sao Quân bày biện như vậy làm chi cho tốn kém, Quân cười và nói muốn cảm ơn chị vì những ngày qua đã làm bạn với Quân. Bữa ăn kết thúc vui vẻ cùng với những ly rượu vang nhẹ. Khi chị chuẩn bị cáo từ để trở về khách sạn thì Quân chợt nắm chặt tay chị và giọng Quân nhẹ như gió thì thầm bên tai:

                  - Anh biết là anh không nên nói điều này. Anh cố gắng đè nén nhưng anh không thể, anh thật sự rất yêu em, yêu ngay từ cái ngày đầu tiên gặp em. Anh không dám mong điều gì, chỉ xin em cho anh một góc nhỏ trong trái tim. Không có em, anh thật sự không biết sống làm sao? Anh thề không làm gì ảnh hưởng đến cuộc sống vốn có của em. Cho anh được làm người bên lề cuộc sống của em và xin em đừng bỏ anh đi. Hãy bên cạnh anh một lần được không dù chỉ một lần duy nhất trong đời thôi, anh đã mãn nguyện?

                                                   Không biết có phải vì tiếng sóng biển đang ru hồn kia hay vì khuôn mặt có ánh mắt đẹp như thôi miên khiến chị không còn nhớ bất cứ điều gì khác, chị khẽ gật đầu và run người lên khi Quân choàng tay qua vai và ôm chị vào lòng. Chị thấy hình như phía trước mình là một thiên đường dịu ngọt đang gọi mời cùng mùi nước hoa đàn ông hấp dẫn từ người Quân tỏa ra. Chị không muốn suy nghĩ gì khác, chị tựa đầu vào người Quân, ánh mắt đẹp ấy cúi xuống thật gần, chị nghe hơi thở nồng nàn phả lên mặt mình, chị khép hờ rèm mi nhìn đôi bàn tay Quân đang nắm chặt tay mình và khẽ bóp nhẹ.

                                                Vào lúc đó, chị bỗng nhìn thấy trong tay mình không phải là bàn tay của Quân mà là bàn tay lấm lem dính đầy dầu nhớt thường ngày của chồng chị. Chị đã bóp chặt đôi bàn tay ấy trong cơn đau đẻ xé lòng, cũng đôi bàn tay đầy những vết chai sạm ấy sờ lên trán chị vào lúc nửa đêm khi chị sốt vào tháng trước. Đôi bàn tay ấy bị bỏng khi nấu tô cháo trắng trong đêm cho chị... Chị cảm giác như có một ca nước lạnh buốt tạt vào người mình, chị mở choàng mắt và xô Quân ra khỏi người mình, chị vớ vội chiếc xách tay, chạy như ma đuổi, băng qua sảnh khách sạn. Chị mở cửa một chiếc taxi đang tới và không chờ tài xế hỏi chị gào lên:
                  - Ra bến xe về Sài Gòn...

                                               Ngồi trên chuyến xe về Sài Gòn, chị như người mất hồn, đầu óc chị trống rỗng, quay cuồng, chị không biết mình đang đúng hay đang sai. Trong đầu chị hiện ra khuôn mặt của Quân cùng ánh mắt buồn nhìn chị như một dấu chấm hỏi, ánh mắt ấy trách hờn, thảng thốt như oán trách chị. Ngay sau đó lại hiện ra khuôn mặt gầy gầy, quen thuộc của chồng chị với ánh mắt long lanh nước khi lần đầu tiên bồng trên tay cô con gái của hai người. Chị thấy tim mình như bị xé ra, chị kiệt sức rơi xuống tận cùng hoang mang.

                                                Khi chị lê chân về đến được căn nhà nhỏ cũng đã gần 9 giờ, chị run run mở cửa. Ở phòng khách, chồng chị đang ngồi dạy con học, anh ngẩng lên nhìn và hốt hoảng khi thấy hình dáng thất thểu của chị, anh bước vội ra cửa trong khi chị còn đang tháo giày, anh nhỏ nhẹ hỏi:
                  - Sao về giờ này vậy em? Em nói là ngày mai mà, có chuyện gì mà nhìn em thất thần vậy hay em mệt mà túi hành lý đâu em? Em ăn gì chưa?
                  Chị khó nhọc đáp lời:
                  - Em ăn no rồi, không biết sao tự nhiên em thấy trong lòng hồi hộp, bất an quá! Em sợ nhà có chuyện gì, đi về gấp nên em để túi hành lý lại khách sạn ngoài đó, không sao đâu anh, chỗ quen mà, họ sẽ gởi vào, em mệt quá!

                                                 Khi chị ngồi xuống sofa thì anh đã quay lại với ly nước trên tay, anh nói với chị:
                  - Em uống ly nước ấm, ngồi nghỉ chút cho tỉnh người. Lần sau không yên tâm thì điện thoại được rồi, em đi tối như vầy, nguy hiểm lắm! Anh soạn quần áo giúp em, chút nữa em vào tắm và đi ngủ sớm, chắc tại em thiếu ngủ nên sinh ra như vậy. Sáng mai anh chở em đi bác sĩ coi có sao không, nhìn em xanh xao lắm, anh đi dỗ con ngủ.

                                                Nửa đêm hôm đó, khi nghe tiếng thở đều đều của chồng, chị ngồi dậy, bật đèn ngủ lên. Chị im lặng nhìn anh đang say ngủ, những đường nét trên gương mặt giãn ra an lành, chị đưa bàn tay chạm nhẹ lên khuôn mặt chồng. Chị mỉm cười thật tươi trong khi nước mắt tuôn từng dòng ngắn dài trên đôi má. Chị đưa bàn tay kia vớ lấy chiếc điện thoại mà chị tắt nguồn từ suốt chặng hành trình của mình, chị nhẹ thao tác rút lấy chiếc sim ra, bẻ làm đôi, quẳng vào sọt rác nhỏ dưới cạnh giường. Sau đó, chị tắt đèn nằm xuống, dựa đầu vào vai chồng, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ muộn màng đang kéo đến.

                  ***

                                                 Ba tháng sau, vào một buổi sáng, chị đến quán như thường lệ thì nghe Mỹ và Thu - hai cô nhân viên tiếp tân của chị đang nói chuyện với nhau về ai đó.
                   
                  Tiếng Thu gay gắt:
                  - Trên đời sao có loại người như vậy không biết, chắc ham ăn, lười làm việc chứ gì, trời cao có mắt "đi đêm có ngày gặp ma", thật đáng đời.
                  Tiếng Mỹ nhỏ nhẹ hơn:
                  - Ôi! Mình không trong hoàn cảnh họ, mình không biết, không yếu đuối đâu gọi đàn bà. Đời vàng thau lẫn lộn, nếu dễ phân biệt đâu gọi là đời.
                  Khi chị trở ra với ly cafe trên tay thì hai cô bé ấy vẫn còn đang bàn tán với nhóm nhân viên phục vụ, chị cất tiếng:
                  - Thôi, tới giờ làm việc rồi, bắt tay vào công việc đi tụi em. Hôm nay cuối tuần, khách sẽ đông đó. Ráng đi tụi em, chị có bàn với chị Đào chủ quán, năm nay sẽ có thưởng riêng cho những ai cố gắng trong công việc. Ai mà dám chọc ghẹo hai người đẹp vậy.

                  Thu vớ lấy tờ báo trên bàn đưa cho chị và nói:
                  - Báo đăng nói mới bắt được nhóm ba ông kia chuyên gia đi lừa gạt phụ nữ bằng cách quyến rũ, gạ gẫm rồi lén chụp hình chuyện phòng the, sau đó tống tiền họ. Nhờ một trong những nạn nhân ấy tố cáo mà bắt được. Em thấy ông nào cũng cao to, mặt mũi sáng láng mà sao đi làm chuyện như vầy? Mà có nhóm hẳn hoi nhé, đâu phải cá nhân tự phát đâu, phen này tha hồ gỡ lịch.

                                                       Chị mỉm cười cho xong chuyện nhưng vẫn liếc nhìn vào tờ báo. Ly cafe trong tay chị rơi xuống nền gạch vỡ choang, trong khi chị loạng choạng lùi lại. Một trong ba tấm ảnh, thủ phạm có khuôn mặt rất đàn ông với ánh mắt thật đẹp, người đó không ai xa lạ chính là Hoàng Quân...

                  Song Nhi
                   
                   
                                      http://ngoisao.net/tin-tuc/sach-hay/2011/12/say-nang-184800/


                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2011 14:47:36 bởi songnhi >

                     Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
                   
                  #24
                    NgụyXưa

                    • Số bài : 872
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 31.01.2007
                    • Nơi: Thái Bình Dương
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Say Nắng 08.12.2011 02:40:22 (permalink)
                    "Say Nắng" đã được mang vào thư viện.
                     
                    Xin cám ơn tác giả Song Nhi.
                     
                    #25
                      songnhi

                      • Số bài : 1568
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 20.01.2011
                      • Nơi: Thiên hà xanh
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Say Nắng 15.01.2012 02:00:04 (permalink)

                      Trích đoạn: NgụyXưa

                      "Say Nắng" đã được mang vào thư viện.

                      Xin cám ơn tác giả Song Nhi.

                       
                      -Cám ơn chú Ngụy Xưa , chúc chú và gia quyến có một cái tết cổ truyền đầm ấm , an lành.

                         Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
                       
                      #26
                        songnhi

                        • Số bài : 1568
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 20.01.2011
                        • Nơi: Thiên hà xanh
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Tình Ca Mùa Xuân 15.01.2012 02:07:21 (permalink)
                         
                        Tình Ca Mùa Xuân
                         
                         
                                                    Hiền là cô giáo trẻ dạy ở trường mần non Sơn Ca, ở một quận ven thành phố náo nhiệt. Dù là giáo viên trẻ, mới đi dạy được vài năm nhưng Hiền rất được lòng những bậc phụ huynh và ban giám hiệu bởi học sinh của cô đều ngoan ngoãn hơn so với lớp khác. Nhiều người khen cô giáo chưa có chồng mà hết lòng với bọn trẻ. Ngoài chuyện dạy dỗ, Hiền luôn quan tâm đến sự buồn vui và sức khoẻ của từng bé. Đôi khi, cô kiên nhẫn ngồi lắng nghe những chuyện không đầu đuôi, rời rạc của bọn trẻ hoặc giải thích những câu hỏi con nít, ngây ngô của chúng.

                                                         Bạn bè bảo Hiền đúng là tốt số như cái tên của cô. Sinh ra là con út trong một gia đình trí thức hạnh phúc, anh chị cô đều là những người thành đạt, giữ vị trí cao trong xã hội. Riêng cô lại nối nghiệp mẹ đi ngành Sư phạm nhưng chọn khối Mầm non. Cô lý giải cho chọn lựa là vì rất yêu bọn trẻ. Nhiều lúc, cô cũng thấy cuộc đời mình so với anh chị thì phẳng lặng hơn từ công việc, học hành hay tình cảm. Nhưng vốn tính an phận, hiền hòa, cô hài lòng với cuộc sống đơn giản, ngoài giờ đi dạy thì ở nhà với ba mẹ.

                                                       Người yêu cô là Đạt - giám đốc điều hành một công ty gia đình. Đạt đẹp trai, giỏi giang, biết tính toán trong cuộc sống, xét về mặt nào cũng nổi trội hơn nhiều người. Ba mẹ hai bên vốn là chỗ tâm giao. Ba anh và ba cô là bạn "nối khố" từ thời niên thiếu. Còn mẹ cô chính là cô giáo dạy Đạt ngày xưa.
                        Lúc bé, cô và anh đã thân nhau. Rồi cô thầm ngưỡng mộ anh từ khi ngồi trên ghế nhà trường đến khi ra kinh doanh. Ngày anh ngỏ lời yêu, cô thấy mình là người hạnh phúc và may mắn trong tình cảm. Bạn bè hay lấy Đạt để làm khuôn mẫu ao ước và đôi khi họ thầm ganh tị với cô. Riêng cô, nhiều lúc, cô cũng không hiểu nổi mình. Rõ ràng anh đối xử với cô và gia đình không có gì đáng chê trách. Mọi chuyện thuận lợi và cô cũng yêu anh kia nhưng đôi khi, cô cứ thấy có cái gì đó phân vân chen giữa tình cảm của anh và cô dù anh luôn chiều chuộng cô hết mực.

                                                     Thỉnh thoảng cô cũng tự hỏi: "Thật ra bản chất tình yêu ra sao và cái tình cảm anh dành cho cô có đúng là tình yêu không?". Sau đó cô lại gạt ngay cái ý nghĩ đó đi bởi cô tin anh, tin vào chính mình và vào những mối quan hệ tốt đẹp giữa hai gia đình. Cô đã đồng ý với anh là năm sau, khi công ty anh ổn định, sẽ tính chuyện của hai người.

                                               Trong lớp, cô đặc biệt chú ý đến bé Minh. Không phải vì cậu bé giỏi hay ngoan hơn những đứa trẻ khác mà đó là một bé trai rất trầm lặng so với tuổi trẻ con hiếu động. Ngày tựu trường, khi nhận lớp, cô thấy một đôi vợ chồng, đoán là ba mẹ bé cùng nhau đưa và đón. Nhưng thời gian sau, chỉ có người phụ nữ đến đón, chị ít khi trò chuyện với ai, thậm chí cả giáo viên của con mình như những bậc phụ huynh khác.

                                                       Chị khá trẻ, đôi mắt đẹp và đầy u buồn. Gặp cô, chị luôn cất tiếng chào một cách lịch sự nhưng chỉ như thế mà thôi. Thường thì chị đứng ngay ngoài cổng đón con, chị khiến cô tò mò nên đã cố ý hỏi chuyện bé Minh. Qua lời kể của trẻ con, cô đoán gia đình bé chắc không hạnh phúc bởi khi hỏi đến ba, bé nói ba không ở chung với mẹ và ba bận rộn. Có lẽ vì lý do đó mà cô dành nhiều tình cảm cho bé hơn đứa trẻ khác.

                                                  Cả tuần nay, cô không thấy chị nữa, người đưa đón bé Minh là ba của bé. Đó là một người đàn ông còn trẻ nhưng ánh nhìn rắn rỏi, trầm ngâm và ít nói. Nhưng cô chẳng quan tâm nhiều ngoài đám học trò của mình. Nhất là đàn ông, cô càng giữ khoảng cách bởi cô biết Đạt khó tính và hay ghen dù cô đôi lần bảo nhưng anh bào chữa là do yêu cô.

                                                   Một buổi sáng, khi nhìn bé Minh đến lớp trong bộ dạng áo quần xộc xệch, cô không nén nổi lòng hỏi bé vài điều. Qua lời bé nói, cô biết bé hiện về sống với nội và ba, mẹ đi công tác. Cô nghe mà xót lòng dù đã nhủ lòng là chuyện gia đình người ta, để ý làm chi, làm đúng trách nhiệm của mình là được. Những ngày sau đó, bé Minh đi học khi thì thiếu khăn tay cá nhân, khi thì bỏ sót tập sách tô màu. Bé hay ngồi một mình nhìn bạn bè đùa giỡn và bảo "nhớ mẹ", làm cô càng nặng lòng, cô thầm nghĩ những bậc cha mẹ nghĩ gì khi thấy cảnh này.
                        Cho đến một buổi sáng, bé chợt nôn dữ dội và da mặt tái mét, luôn miệng kêu đau bụng. Với kinh nghiệm của mình, cô đoán hẳn là bé do ăn cái gì không phù hợp. Một mặt báo lên ban giám hiệu, kêu xe cấp cứu, một mặt cô tìm số điện thoại của phụ huynh để báo tin. Cô gọi điện thoại, không ai nghe máy nên cô theo bé vào bệnh viện.

                                                  Một lát sau, số điện thoại gọi lại cho cô. Khi cô hỏi là bé đã ăn gì vào sáng nay, giọng người đàn ông ngập ngừng nói sáng nay ngủ dậy trễ nên anh đã mua cho bé đồ ăn ở một quán ven đường chứ không chuẩn bị thức ăn như thường ngày. Sau khi thông báo tình trạng của Minh và nhìn bé thiêm thiếp trên giường, cô không dằn được đã nói: '"Người anh cần xin lỗi không phải là tôi mà là con anh đấy. Anh có biết làm cha không vậy?". Trong khi đầu dây bên kia còn ngỡ ngàng, cô bực dọc cúp máy.

                                                   Cũng may là không có gì nghiêm trọng nên bé Minh đi học bình thường lại sau vài ngày nghỉ ốm. Từ hôm đó, cô đâm ra ác cảm với ba bé. Lúc ở trong bệnh viện, nhìn thái độ lo lắng của anh ta, cô càng ghét. Trong mắt cô, anh ta không có trách nhiệm, thương con thế mà chẳng quan tâm, chăm sóc tốt và ly dị làm chi? Chuyện gì liên quan đến con, anh ta cũng không biết, từ việc học hay sở thích ăn uống, đi rước bé đôi khi rất muộn. Nhưng buổi chiều hôm nay, khi đón bé, anh ta nói với cô:

                        - Xin lỗi nếu tôi làm phiền cô nhưng tôi có thể mời cô một ly cafe được không? Ngay trước quán ở cạnh trường thôi, tôi muốn hỏi cô một số vấn đề liên quan đến việc học của bé. Tôi biết cô còn phiền lòng về chuyện của bé hôm trước nhưng mong cô thông cảm cho, tại mẹ tôi phải về quê đột xuất, đi đám tang người họ hàng nên một mình tôi đâm ra lúng túng, nhất thời xoay không kịp. Tôi hứa không để chuyện đó xảy ra nữa.

                                                    Chẳng biết do lòng thương đứa học trò nhỏ hay vì thái độ chân thành của người đàn ông mà cô gật đầu nhận lời. Trong quán, anh ta hỏi cô chi tiết về những dụng cụ học tập cũng như đồ dùng đến trường của một đứa bé mẫu giáo. Anh ta còn xin cô lời khuyên, làm thế nào để giúp bé có sự chuẩn bị tốt khi vào lớp 1. Nhờ cô cho ý kiến những trường mà anh ta đã chọn, dự định đưa bé vào học nơi đó. Trên đường về ngày hôm đó, cô nhủ thầm "hóa ra anh ta cũng không vô tâm hay tệ bạc như mình nghĩ. Xem ra anh ta là người không đến nỗi nào, mẹ bé Minh cũng xinh xắn, hiền lành, sao họ lại chia tay nhau nhỉ?". Những ngày tiếp đó, bé Minh đi học có vẻ phấn chấn hơn trước, ăn mặc tươm tất, gương mặt hồng hào. Cô lấy làm vui và yên lòng khi nghĩ bé được chăm sóc chu đáo.

                                                    Nhân kỷ niệm thành lập trường, trong khi chọn những bé tham gia một tiết mục kịch thoại trẻ thơ, cô chọn bé Minh vào một vai phụ. Nhưng đến ngày tập trong khi mấy bé khác theo hướng dẫn làm theo lời cô giáo thì bé Minh không tập, bé cứ nhìn mãi ra cửa. Khi cô hỏi tại sao, bé lí nhí nói chờ ba đến vì ba hứa đến xem con tập kịch. Lúc anh tới, nghe cô kể sự tình, anh ngồi xuống ôm bé vào lòng và nói:

                        - Nghe này con, ba không đến, con vẫn tập với bạn, không được để mọi người chờ một mình con, cái đó gọi là trách nhiệm. Con là con trai, phải mạnh mẽ lên để còn lo lắng, bảo vệ người khác. Sau này khi lớn mới có thể thay ba lo cho mẹ, hiểu không?

                                                   Tự nhiên cô lại lưu tâm câu nói đó và tính tò mò càng trỗi dậy. Khi bọn trẻ đang còn tập, anh đã bỏ ra ngoài. Một lúc sau, anh trở lại với những hộp KFC và nước uống trên tay, thì ra anh đi chuẩn bị bữa trưa cho bọn trẻ. Buổi trưa đó, anh và cô đều ăn trưa chung với bọn nhóc và vài phụ huynh khác. Khi ngồi dưới tán lá cây chờ bọn trẻ nghỉ giải lao, không nén được lòng, cô hỏi anh:

                        - Có điều này tôi biết là hơi đường đột khi hỏi anh vì nó không đúng với chức trách của một cô giáo, chỉ là quan niệm cá nhân của tôi thôi, thêm vào, tôi muốn hiểu một chút về khía cạnh của học trò. Anh có thể không trả lời nếu anh thấy không thích. Anh với mẹ bé Minh ly dị lâu chưa mà lúc trước ít khi nào nghe bé nhắc về ba.

                                                  Đáp lại vẻ mặt nghiêm túc của cô, anh cười cười, ra vẻ bối rối, gượng gạo. Cô vội nói, anh không trả lời không sao nhưng anh đã lắc đầu và nói:

                        - Đâu có gì mà ngại cô giáo, thật ra tôi có cưới vợ bao giờ đâu mà ly dị. Trước tiên, tôi thay mặt mẹ bé cảm ơn cô vì cô luôn dành sự quan tâm cho cháu. Cũng không có chi mà phải giấu giếm với cô, mẹ bé là em họ xa của tôi, tên Thủy, chúng tôi biết nhau từ bé đến lớn. Thủy và người bạn học của tôi rất yêu nhau nhưng gần đến ngày tổ chức đám cưới thì anh ta đột ngột mất trong một tai nạn giao thông thảm khốc. Ngay lúc đó, Thủy phát hiện ra có mang bé Minh, chính điều đó khiến cô ấy phải cố gắng sống thật nghị lực dù nhiều người khuyên cô ấy không nên giữ đứa con, kẻo ảnh hưởng hạnh phúc hôn nhân cả đời. Nhưng cô ấy nhất định như thế.
                        Thương cô em họ của mình và không muốn đứa bé ra đời bị mặc cảm không cha khi chưa hiểu hết chuyện đời nên tôi đứng ra làm ba đỡ đầu của bé. Thật ra, tôi thương cháu như con ruột của mình và không phải chỉ nhận cho có danh nghĩa giúp thôi. Do thời gian trước đây, tôi làm việc ở một thành phố khác nên ít khi ở cạnh cháu. Thủy được công ty đề bạt đi học nâng cao một năm ở Singapore vào mấy tháng trước, đúng ra, cô ấy không yên tâm vì thương con và không nỡ xa bé. Vào thời điểm đó, tôi mới chuyển về thành phố này làm, tôi khuyên cô ấy đừng bỏ qua cơ hội thăng tiến và tôi hứa chăm bé trong thời gian cô ấy đi học.
                        Tôi tên Hòa, cũng làm về kiến trúc như người yêu của cô. Tôi biết điều đó là do một lần thấy cô đi cùng Đạt và một người bạn đã nói cho tôi biết cô là người yêu anh ấy. Chúng tôi biết nhau vậy thôi chứ cũng không thân thiết gì. Tất cả câu chuyện là như thế.

                                                       Sau lần đó, những ác cảm trong cô không còn nữa. Thì ra cô hiểu lầm anh, cứ ngỡ anh là người cha không ra gì, hóa ra cuộc đời có nhiều góc khuất như vậy. Biết chuyện, cô càng thương bé Minh hơn và quý mến anh. Lúc đầu, cô còn e ngại nhưng khi hiểu anh biết rõ cô có người yêu và nhìn thái độ chừng mực của anh, cô an tâm hơn.

                                                       Theo thời gian, anh và cô trở thành bạn. Tiếp xúc với anh nhiều, cô càng thấy ẩn bên trong cái lạnh nhạt, ít nói, anh là người hiểu biết và tế nhị. Những lúc anh bận rộn, cô đưa bé Minh về nhà giúp. Anh sống cùng mẹ , mẹ anh là người thôn quê hiền lành, bà lên thành phố để giúp anh trông bé Minh.

                                                             Lạ thay cô và mẹ anh đều rất quý nhau. Dần dà, cô và anh trở thành bạn thân lúc nào cũng không biết. Hết hè, khi tựu trường, bé Minh vào lớp một được vài tháng thì Thủy - mẹ của bé cũng trở về sau khóa học và đón con. Mẹ của anh cũng về quê vì bà nói không hợp với phố thị.
                         
                                                                                 Còn tiếp...
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.01.2012 02:08:36 bởi songnhi >

                           Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
                         
                        #27
                          songnhi

                          • Số bài : 1568
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 20.01.2011
                          • Nơi: Thiên hà xanh
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Tình Ca Mùa Xuân 15.01.2012 02:18:22 (permalink)
                           
                           
                          Tình Ca Mùa Xuân ( 2 )
                           
                                                           Cô vẫn đi dạy và cuộc sống trôi qua như vốn có. Từ ngày tựu trường, ở lớp mới, cô phát hiện ra bé Long là một đứa trẻ rất hiếu động. Dạo trước, bé đập nát món đồ chơi của bạn nên cô phạt khoanh tay, xoay mặt vào tường. Chiều hôm đó, khi mẹ cậu bé đến đón, nghe con mình nói bị phạt, bà đã trề môi, cao giọng:

                          - Ôi! Món đồ chơi nhựa ấy có bao nhiêu tiền đâu. Cô giáo cần gì phải phạt cháu, cứ nói, tôi mua cái khác đền ngay. Ở nhà cháu nó có cả tủ đồ chơi điện tử ấy chứ, nó vẫn đạp khi bực mình mà tôi cũng đâu có phạt, có la tiếng nào. Đồ vật thì mua cái khác có sao đâu.
                           
                                                     Cô thầm ngán ngẩm cái tính chiều con của bà ấy nhưng cô vẫn cố giải thích là như thế không tốt cho trẻ con khi lớn lên. Nhưng đáp lại tấm lòng nhiệt tình của cô là thái độ khó chịu của bà. Tối hôm đó, khi đi chơi với Đạt, cô vô tình kể anh nghe chuyện xảy ra nhưng Đạt chỉ ậm ừ. Anh bảo: "Em nghĩ nhiều mấy chuyện đó cho mệt, đi làm cho vui có lệ thôi em. Anh nghĩ cưới xong, anh không muốn em đi làm nữa đâu. Anh biết em thích trẻ con nhưng mình rồi cũng có con mà anh không muốn em dành thời gian cho con thiên hạ nhiều hơn con mình. Anh có đủ khả năng lo cho gia đình mình, không cần em phải đi làm".
                           
                                                       Cô im lặng như xưa nay vẫn thế dù muốn nói rằng cô đi làm bởi đó là ước mơ, sở thích từ bé của cô, chứ không phải chỉ đơn giản vì mưu sinh. Nhưng cô không quen cãi lại anh hoặc giả sử cô cho anh lúc nào cũng đúng.
                           
                                                         Buổi học hôm nay, bé Long bị một bạn học khác quờ vào tay vào mặt dù cô đã phát hiện và kéo ra ngay. Chiều khi hai người mẹ đến đón, cô có giải thích lý do. Ngược lại với sự thông cảm của những phụ huynh khác, cho là trẻ con thì sao tránh được những lúc chúng va chạm, mẹ bé Long làm ầm lên và lớn tiếng mắng cô là cô giáo mà không làm tròn trách nhiệm. Thậm chí vu oan là do cô nhận phong bì của mẹ bé kia nên thiên vị, thế là chị phụ huynh kia cãi lại khiến nhốn nháo hẳn lên.Cuối cùng thì hiệu trưởng xuất hiện và mời tất cả lên văn phòng. Sau đó, vụ việc được giải quyết rõ khi chính bé Long thừa nhận là mình cắn bạn kia trước nên bạn mới cào mình.
                           
                                                        Cô rời trường khi trời nhá nhem tối, biết là mọi việc đã giải quyết sáng tỏ, mình cũng không phạm lỗi gì nhưng trong cô đầy phiền muộn và ấm ức vì chịu tiếng oan. Lần đầu tiên cô cảm thấy nghi ngờ sự lựa chọn đi theo ngành này của mình. Cô thấy lòng trĩu nặng, cô thấy mình cần một ai ở bên cạnh, cô bật điện thoại gọi cho Đạt.
                           
                                                       Anh không bắt máy, cô nhủ thầm chắc là Đạt bận rộn. Cô đã quá quen với những lần không bắt máy như thế. Cô lủi thủi dắt xe ra khỏi cổng trường. Vừa ra khỏi cổng, cô thấy anh - bố bé Minh, học sinh cũ của cô, đang ngồi trên yên xe bên lề đường nhìn cô. Trong lúc cô còn đang ngạc nhiên và chưa kịp hỏi thì anh tiến lại gần và nói:
                           
                          - Anh vô tình tìm được trong đống sách cũ nhà mình một quyển sách nguyên bản đầu tiên mà ngày trước em rất thích, đi làm về, anh ghé ngang định đưa cho em. Không thấy em đâu, anh có nghe cô Mỹ ở lớp kế bên kể lại chuyện hôm nay nên ngồi chờ. Anh biết em đang không vui, đừng nói gì vào lúc này, anh đưa em đi ăn. Anh nghĩ em không nên chạy xe bây giờ, em gửi ở đây, nhờ bác bảo vệ trông giúp, đi ăn xong anh chở em lại lấy xe và đưa về nhà.
                           
                                                       Đêm đó, trước khi cô đi ngủ, một tin nhắn từ số điện thoại của anh, cô mở ra xem, anh viết: "Đừng suy nghĩ gì em nhé, hãy ngủ thật ngon. Con người ta phải học cách đối đầu với cuộc sống để mạnh mẽ lên chứ không phải để vấn đề làm mình thay đổi cách nghĩ. Cả thế giới có thể không hiểu em nhưng chỉ cần em hiểu rõ chính em đang làm gì. Anh không an ủi với tư cách một người bạn, anh nói với em bằng vị trí của một người phụ huynh, em là một cô giáo tốt. Em không sai khi chọn công việc này".
                           
                                                       Sau đó, khi đọc tới cuối quyển sách anh tặng, cô phát hiện ra phía dưới góc trang sách có một dòng chữ màu xanh ghi địa chỉ của một cửa hiệu sách cũ... và cô đã hiểu. Thật ra quyển sách này không phải của anh mà là do anh đã tìm mua nó lại từ một cửa hàng sách cũ. Cô xếp cuốn sách lại, thầm cám ơn lòng tốt của người bạn như anh. Cô biết anh hẳn vất vả khi đi tìm mua nó vì chính cô lùng mua rất lâu mà chưa có.
                           
                                                          Những ngày sau đó, có lẽ sợ cô còn buồn hay nản lòng nên khi trường tổ chức những cuộc thi "Bé khoẻ bé ngoan" để động viên tinh thần học tập của các bé, anh đều tìm đến, ngồi ở ghế phụ huynh tham gia, ủng hộ cô. Giúp cô những việc lặt vặt không tên, liên quan đến cuộc thi. Thỉnh thoảng, anh cũng dẫn bé Minh và mời cô cùng đi ăn kem chung với họ. Cô biết Thủy một mình nuôi con giữa cái nơi đắt đỏ này hẳn là vất vả. Cô cũng thấu hiểu tấm lòng của anh, muốn giúp mẹ bé Minh, muốn bé được đi chơi thư giãn vì Thủy có rất ít thời gian và điều cuối là muốn cô có niềm tin vào con đường đã chọn.
                           
                                                        Cô nhớ có một lần, khi cả ba đang ngồi ăn trong một quán kem thì có chú hề của quán tới từng bàn tặng bong bóng bay cho bọn trẻ vào những chủ nhật thường lệ. Khi nghe bé Minh rối rít gọi anh là ba và nhờ anh hề kia bấm dùm một tấm ảnh của cả ba người bởi bé muốn thế. Anh hề vô tình nói:

                          - Cháu ngoan quá, anh chị thật đẹp đôi.
                           
                                                       Cô không biết anh để ý những câu nói đó không nhưng nhìn anh không lộ vẻ gì nên cô cũng đỡ lúng túng. Tấm ảnh đó cô giữ lại trong máy tính như một kỷ niệm dễ thương dù đôi khi cô không biết bởi vì bé Minh, vì cô hay vì một cái gì mơ hồ khác. Cuối tuần này, Đạt rủ cô đi dự tiệc ở công ty cùng nhưng khi thấy cô xuất hiện ở phòng khách, anh khẽ nhăn mặt và nói:

                          - Sao em ăn mặc đơn giản vậy, em thay cái áo màu rượu đỏ anh tặng hôm sinh nhật đi.
                           
                                                        Cô giải thích, cô cũng tính mặc nó nhưng vì nó dài, cô phải mang giày cao gót mà cô ngại, thêm vào cô thấy nó rực rỡ, khoa trương quá với cổ khoét sâu, cô không quen. Nhưng anh không hài lòng. Cuối cùng, cô lại trở về phòng thay cái áo theo ý anh.
                           
                                                        Buổi tiệc hôm đó, những khi anh giới thiệu cô với bạn bè, người quen, cô đều cố gắng hết sức để cười thật tươi dù đôi chân mỏi nhừ và đau vì đôi giày cao gót. Cô cũng cố gắng hòa mình với họ khi im lặng lắng nghe những câu chuyện của họ dù sự thật nó xa lạ với cái thế giới và những gì cô biết. Không biết sao cô lại cảm thấy rất buồn giữa ngay buổi tiệc ồn ào ấy, giữa những cô gái, chàng trai mà người ta cho là thượng lưu. Nhà cô cũng không nghèo khó chi nhưng cô vẫn thấy lạc lõng giữa những bộ quần áo, xe cộ, những chuyến du hí của họ.
                           
                                                      Lúc cô chuẩn bị đẩy cửa để đi vào phòng vệ sinh nữ, vô tình tiếng nói của một cô gái:

                          - Ủa, cái con nhỏ đi chung ông Đạt đêm nay là ai vậy, không phải ông đang quen con Nhung người mẫu triển vọng sao?

                                                           Tiếng cô thư ký của Đạt đáp lời:

                          - Nhỏ miệng thôi bà, lỡ thấu tai ông ý, tôi với bà bị tống cổ ngay đấy. Mà đâu chỉ có con Nhung, ông còn biết bao nhiêu đứa, chẳng ai trong giới này không biết tiếng đào hoa của ông. Nhưng nhỏ đó hình như là vợ sắp cưới thật đấy, nai vàng chính hiệu.
                           
                                                         Cô nhẹ nhàng đi ngược trở ra. Đây cũng không phải lần đầu cô nghe điều tiếng về Đạt, ngay từ khi anh còn đi học thì nhiều cô gái đã thích anh, cô biết rõ điều đó. Cô cũng không bực mình hay để bụng những lời nói đấy bởi cô nghĩ đàn ông ra kinh doanh thì sao tránh được này nọ. Nhưng tự dưng cô thấy mệt mỏi và cô bảo Đạt đưa về sớm, kẻo mẹ phải thức trông cửa và cô thấy nhức đầu vì khi nãy có uống vài hớp rượu chúc mừng.
                           
                                                        Đêm đó, cô thao thức khó ngủ, trong đầu có nhiều câu hỏi mà cô không biết làm sao trả lời. Cô nhớ những lúc Đạt nắm tay cô trong bữa tiệc, sao những ngón tay cô đan hờ hững, không cảm xúc, cô yêu anh kia mà. Nhiều lúc trái tim cô mách bảo, không chỉ anh chưa thật sự yêu cô mà chính cô cũng thế. Lắm lúc cô cũng muốn nói với anh "hay là ngồi lại nói với nhau một lần" hoặc "thử xa nhau xem" bởi cô và anh thiếu một cái gì đó. Nhưng ngay lúc ấy, trong đầu của cô lại vang lên câu: "điều cô nghĩ xa quá, phải thông cảm cho anh ấy chứ, cô đòi hỏi quá nhiều ở tình yêu rồi. Dễ gì mà có được mối tình như thế còn gia đình hai bên và anh luôn là thần tượng của cô".
                           
                                                           Bâng khuâng, cô điện thoại cho anh. Một lúc sau anh mới bật máy, cô nghe được tiếng nhạc chen lẫn tiếng nói của anh. Khi nghe cô ngỏ ý muốn hai người ngồi nói chuyện, anh đáp lời cô rằng hôm khác mới nói, anh đang đi cùng bạn và cúp máy. Không như những lần khác, cô ngoan ngoãn đi ngủ, cô trằn trọc rồi mở laptop, định đọc chút gì đó cho dễ ngủ và cô online. Cô bất ngờ nhìn nick Hòa còn sáng, cô gọi điện cho anh, muốn cùng anh chia sẻ tâm sự và anh đã lắng nghe.
                          ***
                           
                                                        Một buổi tối, cô đi uống cafe với bạn học cũ, đang trò chuyện, cô bạn phải về nhà gấp vì chồng bỏ quên chìa khóa nhà. Cô nán lại, ngồi thêm chút nữa. Chợt, cô nghe một giọng nói rất quen thuộc vang lên bên kia vách ngăn mỏng, người đàn ông đó đang đáp lại những lời nũng nịu của một cô gái.
                           
                          - Em còn muốn gì nữa nào, thôi đừng giả vờ, anh biết em đang "tăm tia" thằng đạo diễn trẻ của em. Ừ, cô ấy chính là vợ tương lai của anh, mình biết rõ nhau mà em. Vợ anh phải là con nhà gia giáo, ngoan hiền, biết càng ít càng tốt, mới hợp với gia đình anh. Ba anh đã quyết định thì không ai dám trái ý ngay cả má anh, anh mà giở trò, không khéo ông ấy từ mặt thì khổ. Nhưng anh đâu nói không tiếp tục với em...
                           
                                                           Người đàn ông bỏ lửng câu nói trong trong chuỗi cười khúc khích, mơn trớn của cô gái, không cần nhìn mặt, cô cũng biết giọng nói đó của ai. Cô toát cả mồ hôi lạnh nhưng không hiểu sao cô lại không đứng dậy dể chạm mặt dù cô rất muốn. Trái lại, cô càng thu người vào với cái cảm giác như có hàng chục đôi mắt đang nhìn chòng chọc, cười cợt cô.
                           
                                                         Sau khi đôi tình nhân đó tính tiền ra về. Nước mắt cô lã chã rơi, người cô run rẩy, cô không biết phải làm sao và như một quán tính, cô rút điện thoại bấm số của Hòa. Cô vừa khóc, vừa nói địa chỉ quán đang ngồi. Khi anh đến, cô khóc như mưa khiến vài người trong quán ái ngại, ngỡ là đôi tình nhân đang giận hờn. Cô hỏi anh có phải là Đạt nổi tiếng trong giới về đào hoa không và cô nên làm gì bây giờ? Anh nắm chặt đôi tay lạnh ngắt của cô, dịu dàng nói:
                           
                          - Không có đâu em, người ta ghen ghét cậu ấy thôi. Người cậu ấy cưới làm vợ vẫn là em, em rất yêu cậu ấy đúng không? Vậy em suy nghĩ nhiều làm gì, những chuyện khi nãy coi như không có đi. Đôi khi cũng phải hiểu đàn ông có những cái không phải dùng cảm xúc. Có gia đình rồi thì ai cũng sẽ theo cái nề nếp khác thời trai trẻ, em đừng vì nhất thời mà đánh đổ ước nguyện được làm vợ cậu ấy.
                           
                                                        Giống như em và anh, mình là bạn bè đơn thuần nhưng nãy giờ người trong quán này vẫn tưởng mình là tình nhân, thậm chí nghĩ anh đang bức áp, làm em giận, nhiều sự việc không giống mình nghe hay nhìn vào. Yêu đôi khi còn phải biết rộng lượng nữa em...
                          ***
                           
                                                           Ba tháng sau đó, mọi chuyện trôi qua êm đềm nhưng cô gặp Hòa và gọi điện cho anh nhiều hơn, chỉ để chia sẻ, trò chuyện nhưng cô thấy lòng mình nhẹ nhàng, dễ chịu. Ở cạnh anh, cô cảm thấy rất an toàn. Nhiều lúc cô bâng khuâng khi vô tình nhìn thấy gương mặt điềm tĩnh của anh nhưng người cô yêu là Đạt cơ mà.
                           
                                                      Cô và Đạt vẫn như xưa nay vốn có. Cho đến một buổi tối, Đạt đến chơi và nói với mẹ cô rằng mẹ Đạt dự định tháng sau mời cả nhà cô ăn cơm để bàn về chuyện đám cưới. Trong khi gia đình vui vẻ thì cô lại bình thản. Hôm sau, cô điện thoại và kể anh nghe tin đó. Anh lặng im một lúc rồi chúc mừng cô, cô cảm thấy có hơi chút thất vọng.
                           
                                                       Một tuần sau, anh mời cô ăn cơm tối thay lời giã từ, anh xin chuyển công tác, trở về thành phố ngày xưa từng làm việc vào hai tuần nữa. Anh cười rất tươi, nói rằng sẽ về dự đám cưới của cô, còn cô thì buồn vô cùng.
                           
                                                        Cuối tuần, Đạt đến đưa cô đi dạo phố như thường lệ, khi Đạt nói về dự định cho đám cưới, cô bỗng ngước lên nhìn anh nghiêm nghị và nói:

                          - Sao anh không nói tiếng nào với em về chuyện đó trước khi nói với gia đình em vậy? Chẳng lẽ ngay cái quyền đó em cũng không có trong khi em cũng là nhân vật chính. Anh không tôn trọng em hay là anh cho rằng không bao giờ có chuyện em từ chối. Em nghĩ mình nên rời ngày hai gia đình gặp nhau lại đi, em cần suy nghĩ thật kỹ trước hạnh phúc của mình.
                           
                                                           Đạt chột dạ trước thái độ của cô bởi anh biết rõ cô xưa nay luôn nhu mỳ, ôn hoà nhưng Đạt vội nói ngay:

                          - Sao em thay đổi vậy, không phải em cũng mong mình cưới nhau sao hay là em yêu người khác rồi? Anh nghe nói có nhiều người thấy em đi chung với một anh chàng nào đó và nhiều lần anh ta còn đưa em về đúng không? Sao anh không nghe em nói với anh vậy? Bây giờ cuộc đời giả trá nhiều lắm, em phải cẩn thận trong những mối quan hệ. Anh thương em thật lòng nên anh lo vì em vốn hiền lành không hiểu chuyện đời, bị người ta gạt.
                           
                                                        Cô nhìn thẳng vào gương mặt điển trai một thời mình yêu dấu và thần tượng, sao bây giờ tự dưng cô thấy nó nhạt nhẽo. Ấm ức tuôn tràn, cô nói luôn một hơi:

                          - Em không có cái nghĩa vụ phải báo cáo với anh về những người bạn mới mà em quen biết bởi em chưa phải là vợ anh, càng không phải là nhân viên dưới quyền của anh. Cũng như anh đâu cần nói cho em biết là anh đang qua lại với cô gái nào và "vợ anh phải là con nhà gia giáo, ngoan hiền, biết càng ít càng tốt, mới hợp với gia đình anh". Anh nói đúng, đời giả trá, em hiền lành thật nên chưa bao giờ nghi ngờ hay nói đúng hơn là không dám nghi ngờ vì trong mắt mọi người, trong đó có cả anh, em mà lấy được anh là phúc của em đấy chứ. Em cứ mắt nhắm mắt mở từ khi yêu anh đến giờ, anh hiểu rõ phải không? Cũng như không đời nào có chuyện em chia tay anh phải không? Nhưng hiện giờ em đang nghĩ đến điều đó đấy.
                           
                                                      Một tuần sau đó, cô không nghe bất cứ cuộc điện thoại nào và cũng tránh gặp mặt Đạt dù anh tới nhà cô chơi. Cô nói muốn yên tĩnh để suy nghĩ. Cô soi lại lòng mình về những gì đã qua, buổi tối cuối tuần hôm đó, cô hẹn Đạt lần nữa. Chắc do sự khác lạ của cô gần đây và những gì cô nói lần trước làm Đạt lo lắng hay do bởi một nguyên nhân gì khác, Đạt đã vội lên tiếng khơi mào câu chuyện trước:
                           
                          - Anh xin lỗi em nhưng sự thật anh chơi vui thôi, đàn ông con trai mà, ngoài ra không nghĩ gì hơn. Em ghen chi với những người như vậy bởi anh đã xác định rõ từ lâu, người anh cưới làm vợ chỉ là em thôi, em biết rõ điều đó mà. Đừng vì những chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng tình cảm của mình. Còn ba mẹ hai bên, anh nghĩ họ đều vui và mong muốn chúng ta nên đôi.
                           
                                                          Cô im lặng chờ Đạt nói hết rồi cất lời một cách thật rành mạch, chậm rãi nhưng dứt khoát:
                           
                          - Hôm nay em hẹn anh ra không phải muốn nói về chuyện đã qua càng không phải xem lỗi nơi ai hay vì đâu, mình chia tay anh ạ, dừng lại ở đây. Giá như em ghen như anh nói thì có lẽ tình cảm của mình còn được cứu vãn. Nhưng em không ghen, em khóc em buồn bởi em thấy tiếc một khuôn mẫu đẹp trong lòng em sụp đổ, điều đó khiến em càng hiểu rõ cảm xúc của chính mình.
                           
                                                          Tuy đến thời điểm này, em có thể không hiểu rõ ra sao thì mới gọi là tình yêu nhưng em hiểu rất rõ cái mà mình có chỉ na ná như tình yêu. Ba mẹ hai bên có thể nhất thời không vui nhưng em nghĩ họ sẽ phiền muộn và lo lắng hơn khi thấy con họ sống trong hôn nhân gượng gạo, buồn tẻ.
                           
                                                      Đạt nắm lấy tay cô, nhỏ giọng năn nỉ:

                          - Anh biết sai rồi, đúng là thời gian qua anh không tốt. Anh hứa sẽ quan tâm cảm xúc của em, yêu thương em hơn, dành thời gian ở bên em nhiều hơn những khi em không vui. Tin anh đi, anh sẽ là người chồng, người cha tốt...

                                               Cô nhẹ rút bàn tay ra khỏi tay Đạt, nở nụ cười gượng cùng câu nói:

                          - Việc gì anh phải thay đổi và làm như vậy? Em biết tính anh xưa nay đâu phải như thế...
                           
                                                         Ngay lúc đó, trong đầu cô như có một thước phim chậm, quay lại những kỷ niệm với Hòa. Từ quyển sách anh tặng tới khi cô thất vọng, anh động viên, cô khóc thì anh ở cạnh xoa dịu. Trong khi người yêu của cô chỉ mới hứa sẽ làm thế, còn anh, anh đã im lặng và làm hơn như thế. Sao đến bây giờ cô mới nhận ra như vậy? Nhưng anh đã có nói yêu cô bao giờ đâu, sao anh lại tốt với cô đến thế? Như có một cái gì đó thúc giục, cô bật dậy và nói với Đạt:
                           
                          - Tuần qua em đã suy nghĩ rất kỹ, sẽ không có cái gì làm em thay đổi ý định đâu. Khi nãy em nói với anh, em chưa biết tình yêu ra làm sao và như thế nào nhưng hình như bây giờ em biết rồi. Em mới vừa hiểu ra, nó ở ngay bên cạnh mà em lâu nay em cứ mãi lo dõi theo những cái gì xa xôi, lung linh nên không nhận thấy. Em không còn gì để nói nữa, em về trước đây, anh không cần đưa, em tự đi về được.
                           
                                                             Cô rút điện thoại gọi cho Hòa, cô nói nhanh như sợ ngày mai không còn cơ hội nói nữa:

                          - Là em đây, anh đang soạn hành lý à? Em sẽ chạy tới đó ngay, anh xuống nhà chờ em nhé! Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
                           
                                                              Cuối đông, trời vẫn còn lành lạnh và lất phất mưa, cô cứ như người mộng du phóng xe đi trên đường, Không quan tâm gió lạnh và những hạt mưa thấm vào chiếc áo khoác mỏng. Khi cô dừng xe thì thấy anh đã chờ sẵn trước cổng nhà, nhìn cô nhợt nhạt vì lạnh với mái tóc rối bung bởi gió, anh hốt hoảng tới đỡ lấy chiếc xe và giục cô vào nhà. Cô nói muốn ngồi ở cái xích đu dưới hiên nhà.
                           
                                                           Từ ngày bé Minh lên lớp một và mẹ anh về quê. cô chưa ghé qua và ngồi lại nơi thân thuộc này. Anh trở ra với cái khăn bông lớn và ly trà nóng, anh giục cô choàng vào kẻo cảm lạnh. Anh ngồi nghe cô kể về những chuyện mới xảy ra giữa cô và Đạt. Kết thúc câu chuyện, cô khẻ cúi mặt và nói:
                           
                          - Em đến đây không phải vì chuyện đó vì em biết anh sẽ kêu em đừng buồn, em khẳng định em không buồn và chuyện đó đã chấm hết. Em đến đây vì một chuyện quan trọng hơn. Em biết tình yêu ra sao rồi anh ạ! Em không biết tại sao thời gian qua, anh đối xử tốt với em như vậy? Em thật không biết trong anh em giữ vị trí gì? Nhưng em biết một điều tình cảm của em dành cho anh không phải là tình bạn nữa.
                          Nếu không gặp anh, em chắc hẳn vẫn còn chông chênh trong cái gọi là tình yêu và càng không hiểu cái gì mới đích thực là tình yêu. Có thể cho nhau một cơ hội được không anh, anh đừng đi được không? Đúng ra em không nói những chuyện đó vào thời điểm này và có thể khi nói ra, em mất luôn tình bạn ở nơi anh nhưng em vẫn phải nói, em không thể cứ sống nhàn nhạt xuôi hướng như em trước đây. Em rất cần anh, em thật sự lo sợ khi nghĩ mình sẽ mất anh. Em... em nói hết rồi, em về đây...
                           
                                                          Cô vội vã đứng lên loạng choạng bước nhanh ra cửa bởi anh vẫn im lặng nhưng chợt anh nắm lấy tay cô, cô khẽ xoay lại, anh ôm chặt cô vào lòng. Giọng nói của anh dịu nhe,̣ êm êm, hoà lẫn vào từng dòng nước mắt đang thầm lặng chảy trên gò má của cô:
                           
                          - Thật ra anh thích em từ cái lúc bé Minh bị bệnh. Anh biết em là một cô gái mà anh từng mong chờ nhưng anh cũng hiểu tình yêu không thể miễn cưỡng. Em đã có người yêu và làm vợ Đạt là ước mơ của em, anh cũng biết những vấn đề nam nữ ở bên ngoài của Đạt nhưng anh luôn nói giúp anh ấy bởi anh sợ em bị tổn thương. Anh làm tất cả chỉ vì anh muốn em được an lành, anh không muốn em biết tình cảm nơi anh nên anh luôn cố che giấu và giữ khoảng cách với em. Anh lo em sẽ tránh né, không xem anh là bạn nữa khi biết tình cảm anh dành cho em không đơn thuần là bạn.
                           
                          Nghe em báo tin em và Đạt sẽ tiến tới hôn nhân thì anh đã an tâm vì điều mơ ước lớn nhất của em thành sự thật. Anh không còn lý do gì để tiếp tục ở cạnh em, anh chọn giải pháp trở về thành phố trước đây anh sống, coi như giữ lại trong em một hình ảnh đẹp.
                           
                          Anh tin những gì em nói hôm nay là sự thật nơi em suy nghĩ. Nhưng trái tim đôi khi cần được nghỉ ngơi sau một cơn bão giông tình cảm mệt mỏi. Cái đầu cũng cần thật tỉnh táo để biết rõ điều gì là tình yêu thật sự hay nhất thời đồng cảm. Coi như em cho anh thời gian để thu xếp công việc vì mọi việc đã vào lịch trình, anh không thể để cá nhân anh ảnh hưởng đến công ty.
                           
                          Ngày mai em không cần ra tiễn anh, một tháng sau, anh sẽ quay về, nếu em vẫn giữ nguyên ý định hôm nay thì em ra đón anh, em nhé! Bởi người đầu tiên khi trở lại thành phố này anh muốn gặp là em, còn như em nghĩ lại thì em đừng ra, anh sẽ tự hiểu. Không sao cả em à, dù thế nào trong anh, em vẫn luôn là một điều tốt đẹp. Trên bờ vai anh, cô khẽ gật đầu, những dòng nước mắt trong suốt vẫn không ngừng rơi.
                           
                                                       Một tháng sau, vào những ngày cận Tết cổ truyền, sân bay nhộn nhịp, kẻ đến người đi nhiều hơn bình thường. Khi tiếng chiếc loa thông báo số hiệu chuyến bay vừa hạ cánh, đám đông ở cửa lập tức lao xao. Lẫn trong đám người đang chờ đón, có một cô gái trẻ mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt. Cô đứng cách xa một chút với đám đông, nhìn vào những hành khách đang bước ra từ cửa.
                           
                                                    Chợt khuôn mặt cô bừng sáng, ánh mắt long lanh của cô chạm phải một người đàn ông vừa đẩy xe hành lý ra khỏi cửa và đang nheo mắt nhìn cô như chọc ghẹo. Cô cười khúc khích, bước những bước thật nhanh về hướng ấy, tà áo và mái tóc của cô bay bay theo từng nhịp chân trong cơn gió mùa xuân nhè nhẹ, mát lành.
                           
                          Phía trước đó không xa, có một vòng tay đang giang rộng ra chờ cô...
                           
                          Song Nhi
                           

                             Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
                           
                          #28
                            NgụyXưa

                            • Số bài : 872
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 31.01.2007
                            • Nơi: Thái Bình Dương
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Tình Ca Mùa Xuân 17.01.2012 01:56:24 (permalink)
                            "Tình Ca Mùa Xuân" đã được mang vào thư viện.
                             
                            Xin cám ơn SN, và thân chúc tác giả một năm mới an vui, thịnh vượng.
                             
                            NX
                             
                            #29
                              songnhi

                              • Số bài : 1568
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 20.01.2011
                              • Nơi: Thiên hà xanh
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Người Cùng Quê 31.01.2012 23:22:44 (permalink)


                               

                              Người Cùng Quê

                              Cũng như những người con xa xứ khác khi có chút thời gian rảnh Thi liền thu xếp đống công việc để về thăm gia đình mình .Nhiều lúc Thi thầm cám ơn trời phật là mình ở không xa Việt Nam qúa nên mõi năm điều có thể về thăm.Thấy những anh chị họ của mình ở châu âu , châu mỹ đi về mà thương ,lớp nào công việc cuộc sống không cho phép , rồi tiền vé và ngồi hơn chục tiếng trên máy bay mà ngán ngẩm.Thi vẩn còn khá trẻ môi trường công việc cũng khá rộng ở khía cạnh nào đó cô nghĩ mình cũng không đến nổi cổ hủ khi nhìn nhận một vấn đề dưới góc cuộc sống .Nhất là khi Thi vẩn đi về thường xuyên trên quê hương mình nên cô cho rằng mình không lạ lẫm chi hay có khoảng cách gì đó khi so về hai môi trường sống.Nhưng lần này lại khác cái suy nghĩ đó hình như bị lung lay.

                              Nhà Thi ở một thị trấn miền Tây nói nôm na theo dân bản xứ là nữa chợ nữa quê .Xe cộ chạy ầm ầm ngoài lộ nhựa ,dưới sông ghe cũng chạy ngày đêm như thuở nào chỉ là bây giờ nhà Thi không còn làm vườn như ngày trước nhà còn mẹ và ngoại với người dì .Đàn bà yếu đuối chuyển ra xóm chợ buôn bán cho cuộc sống đở phần vất vả hơn.Nói đở vất vả là do với ngày xưa và người ở trong xóm ruộng chứ dì với mẹ Thi cũng dậy từ 4:AM sáng rồi cứ lặt vặt với những việc không tên đến tận tối mịt .Nhiều lần Thi không cho người nhà buôn bán bởi Thi có thể đảm bảo kinh tế cho cả nhà nhưng họ vẩn nói làm quen không làm gì sẽ sinh bệnh mất nghe mà thương .

                              Nói chi ai ngay bản thân mình Thi cũng thấy mình giống cái mảnh đất mình sinh ra mới không mới nổi nhưng cũ cũng không xong .Giống như Thi đi nhiều nơi, cuộc sống cá nhân không gì phàn nàn .Với công việc Thi nổi tiếng là một C.E.O trẻ lạnh lùng và quyết đoán và gần như Thi chẳng mấy khi thua vào tay đối tác nào .Nhưng khổ nổi Thi không yêu thích những gì ''mới '' mà mình có ngay cả cái môi trường người ta gọi thương trường với Thi nó giống như nơi để thiên hạ ''chém'' nhau không vấy máu.Thành công của người này phải đổi bằng thất bại của một kẻ khác thế thôi .Hôm nay mình thắng nhưng ngày mai ai biết đâu ngược lại hoặc ngủ qua một đêm sáng thức dậy trắng tay cũng là bình thường .

                              Thi làm việc bởi Thi muốn cuộc sống tốt hơn nhất là cho những người thân yêu của mình .Với Thi không đâu bằng cái vùng quê yên ả có cánh võng đong đưa bên hiên hè thơm mùi khói bếp của buổi cơm chiều được nấu bằng củi dừa .Mà gia đình Thi nghĩ cũng lạ nhiều lúc người ta cứ xầm xì tới giờ nhà Thi vẩn là một căn nhà cấp 4 tềnh toàng dù với Thi tiền bạc không còn là vấn đề quan tâm suy nghĩ, trong khi lối xóm người ta xây tường dựng lầu. Nhà có bếp Gas nhưng mẹ Thi vẩn làm cái chòi nhỏ riêng và nấu củi .Nhiều khi Thi thầm cảm ơn người nhà của mình bởi có lẻ họ thấu hiểu cái Thi yêu thích hay bởi họ cũng như Thi yêu những cái hoài niệm xưa cũ không chạy theo đô thị hóa .

                              Rút kinh nghiệm năm ngoái về ngay mùa Hè trời nóng lại bị cúp điện cúp nước .Năm nay vừa qua tết trời còn mát là Thi về ngay .Nhờ vậy Thi còn kịp gặp mấy đứa em họ hàng trong dịp giổ tổ tiên đầu năm theo thông lệ , thông thường ra giêng họ đi làm tứ táng hết .Nhiều đứa Thi nhìn không nhớ rõ con của ai bởi chúng lớn nhanh qúa mà công nhận không khác xa bao năm nhưng bây giờ tụi nó ăn mặc đẹp dạm dĩ ăn nói hơn tụi Thi hồi xưa nhiều .Còn không khí ngày Xuân chị em túm tụm trò chuyện cắn hạt dưa Thi hỏi con Lý sao nó nghĩ học ngang hông vì lúc nãy Thi vô tình nghe nó con Lài con Thím Mười nói , hất nhẹ mái tóc nhuộm màu hạt dẻ nó trả lời Thi gọn ơ:

                              -Học chi nhiều cho mệt mà đi làm cũng có bao nhiêu tiền đâu , em đẹp mà lo gì, không vớt đại gia thì lấy chồng nước ngoài mấy hồi.

                              Chút nữa Thi sặc khi nghe câu trả lời Thi nhìn nó cao ráo , trắng trẻo trong chiếc quần lững và áo hai dây màu hồng phấn đang tuổi thanh xuân đẹp mơn mởn không biết có phải liên tưởng đến những tin tức thường đọc trên báo mạng không Thi nhẹ nhàng hỏi nó:

                              -Đại gia thì chị không ở đây nên không biết mà bây giờ ''chân dài '' nhiều lắm biết họ còn có thời gian nhìn tới mình không ?Còn nước ngoài nơi em nói em đã đến lần nào chưa? Em biết tiếng không vậy và cuộc sống nơi em muốn đến nó ra sao em biết không ?

                              Nó đáp ngay không do dự:

                              -Uiii có tiền đẹp ra nhanh lắm cả đống người nổi tiếng có qua trường lớp nào đâu .Còn nước ngoài ai mà tự nhiên biết đâu chị qua đó học mấy hồi , nhiều chị hồi đó ở nhà học chưa hết lớp hai bây giờ về nói tiếng như gió đấy thôi .Bên đó em nghe nói đẹp lắm , ra đường là đi xe hơi ........ vv.. và vv..

                              Thi ngồi nghe mà cứ tưỡng mình lạc vô chốn thiên đường tuyệt đẹp nào đấy .Dù những quốc gia đó Thi thậm chí đã sống qua ,có nơi Thi tới rất nhiều lần sao mà Thi không thấy như nó nói .Thi ngắt ngang lời nó:

                              -Em ở quê không làm em vẩn có thể sống bởi có ba mẹ nuôi và còn có sẳn gạo , cá, không sao hết nhưng ra bên ngoài em không những giỏi mà phải là rất giỏi thậm chí nhanh nhạy nếu không thì cái gì em cũng không có chưa nói nhiều trường hợp bị ngược đãi.Những cái em thấy là trong phim ảnh thôi sự thật đời sống nơi đó khác xa nhiều kinh tế nơi đó cũng khó khăn .Tuyết không đẹp không lãng mạn như em nghĩ đâu mà nó rất lạnh ...

                              Thi còn định nói tiếp thì mẹ Thi đã nhéo nhẹ vào lưng Thi ngụ ý kêu đừng nói nữa bởi thím Mười má con Lý đang đứng gần đó. Thi dừng ngang Thi nghĩ chắc mẹ sợ mích lòng họ hàng bởi nhiều lần nhờ Thi làm mai giúp con họ Thi chỉ cười trừ. Thi nghĩ thầm kiếm đâu ra ông nào cưới vợ về để lên ngai ngồi cung phụng như nữ hoàng .Mà những người họ thật sự hiểu biết thử hỏi mấy ai can đảm cưới một cô vợ cái chi cũng không biết họ có đủ bao dung và khả năng bao bọc cả đời không ?Báo chí vẩn đăng hà rầm những cô dâu Việt bị bạc đãi .Ví dù họ nghèo họ vì hoàn cảnh gì đó thì thôi mình cũng không dám nói, bởi có nuôi người ta đâu mà lên án hay dạy đời họ .Đằng này gia đình nhà con Lý có nghèo khó gì cho cam .Thi nhè nhẹ lắc đầu do Thi không hiểu hoặc Thi không muốn hiểu nhưng Thi cũng vừa kịp nghe câu nói của thím Mười khi xoay lưng đi xuống bếp: ''Việt kiều gì đâu mà quê một cục không hiểu biết gì hết hèn chi đẹp như vậy mà tới giờ chẳng ma nào rước''.

                              Một buổi chiều Thi ngồi soạn mớ quần áo cũ ra và trò chuyện cùng mẹ về chuyến từ thiện năm nay đi biếu gạo ở đâu và ngoài gạo nên mua bổ sung thêm gì không? Hai mẹ con tính nếu kịp thời gian xuống bệnh viện tặng qùa cho gia đình người bệnh như hồi năm trước. Đang nói thì mẹ nhắc là chị Chín Đẹt nói chiều nay ghé chơi sao chưa thấy. Mẹ nói chị ấy dặn dữ lắm giá nào cũng cho chị ấy hay để đi phụ .Mẹ chép miệng tính chị tốt mà nghèo hoài không khá .Thi cũng nghĩ như mẹ ,chị với Thi là bà con bên ngoại hai vợ chồng làm ruộng chăn nuôi lo cho hai con đi học , hai đứa con chị ngoan lắm mà học giỏi nữa hai vợ chồng nuôi hai đứa nhỏ học đại học đuối cả hơi bởi Sài Gòn thì đắt đỏ .Hai anh chị đúng chất nam bộ đúng nghĩa, bụng dạ thẳng ngay nghĩ chi nói đó lắm lúc người khác ghét.Mấy lần trước khi đi tặng qùa cho những người khó khăn hai người phụ Thi suốt vậy mà khi biết Thi chừa lại vài phần tặng riêng .Họ dứt khoát không nhận hai người nói :''Anh chị còn ruộng vườn lo cho mình được bà con nhiều người khổ hơn nhường họ ''.Mấy lần nhìn nhà anh chị Thi nói khéo hay là em cho anh chị mượn tiền cất nhà khi nào có mới trả em không đòi nhưng họ cũng nhất khoát không chịu .Nói ăn nhiều chứ ở bao nhiêu.Thi đang suy nghĩ đến đó thì bóng chị ̣9 đã thấp thoáng đầu hẽm cùng tiếng vịt kêu cạp...cạp...Chị vừa bước lên thềm nhà vừa nói rổn rảng :

                              -Ba tụi nhỏ thiệt ác sáng ổng đi chợ nhờ ổng xách con vịt ra cho em mà ổng không chịu ,ổng nói thôi tui ghé thì mắc công mấy bà hàng xóm ở đó nói thấy việt kiều về thì xum xoe .Làm tui lớp nào con vịt lớp nào trái cây không còn tay xách thêm mớ rau má lặt hồi sáng mà em thích ăn .May tui gởi mấy nhỏ ở bên nhà đem ra cho .

                              Thi lật đật đở túi lớn , túi nhỏ trên tay chị trách chị xách chi nhiều thứ ,trong khi mẹ Thi đã mang chai nước từ tủ lạnh ra đưa cho chị. Chị uống một hơi nữa chai còn khen có cái tủ như vậy chứa nước uống ngon thiệt.Nghe Thi nói đang xếp đống quần áo để cho người ta chị nhào vô xếp phụ vẩn không ngớt kể chuyện từ đồng ruộng đến bà con lối xóm họ hàng .Thi cũng ậm ừ với chị cho xong chuyện đến khi chị nhìn cái áo dài tay màu măng cụt dạng như áo khoát nhẹ công sở Thi bỏ ra riêng phía bên cạnh và hỏi Thi tại sao bỏ nó ra riêng nhìn sắc vải còn sáng mà. Thi vội giải thích :

                              -Em đem nó về hồi đợt trước vì tính đi Đà Lạt chơi mà không có đi, nay soạn ra tính cho người ta luôn nhưng giờ thấy mới thấy nó bị rách một lổ nhỏ nên em bỏ ra, cho kỳ lắm ,đồ cũ cũng cho sao cho đàng hoàng để người ta nhận không thấy buồn. Chút em đem bỏ để chật tủ thêm có dùng được chi đâu bên mình có mấy khi lạnh .

                              Chị vội nói tiếp lời Thi :

                              -Mèn ơi .... sao lại bỏ còn tốt lắm em cho tui nghe tui về mạng cái lổ thủng chút xíu là xong ,ban đêm đi chợ, hay ra vườn sớm chống sương gió chắc ấm lắm nhìn vải dầy .

                              Thi không đồng ý nói em mua cái mới cho chị ai lại cho chị cái cũ bỏ ra như thế. Chị nhất định không chịu, Thi nghĩ xưa nay tặng chị vật chi có giá trị chị điều từ chối mấy khi chị thích thôi cứ chiều theo ý chị .Cô vội vã lấy giấy gói bỏ vào túi cho gọn gàng dù trong lòng vẩn luôn thấy áy náy.

                              Mấy ngày sau vào một buổi chiều ăn cơm xong Thi đi thăm vợ chồng anh chị Út Quýt ở xóm bên sông con út dì 6 ngày trước bán bánh bò ở chợ ngon lắm hồi nhỏ Thi rất thích ăn .Thi đi thăm vì chổ lối xóm cũ và nghe tin dì 6 bị tai biến nữa năm nay khiến chân dì bây giờ yếu lắm phải chống gậy. Thêm vào hôm bữa trước khi anh Ba và anh Tư con lớn của dì gọi phon từ Texas sang nhờ Thi có về thì ghé sang coi gia đình có gì không rồi nói cho họ biết .Bởi lần trước chị Hai về khi trở qua ,chị nói đừng bao giờ nhắc tới chuyện nhà ở Việt Nam với chị , hai anh hỏi lý do chị chỉ lắc đầu không nói ,mà sao đó chị ngoài gởi tiền về không hề hỏi han chi thêm như xưa. Hai anh lo chắc có chuyện xích mích chi đó với người em Út .

                              Thi tới nhà thì trời chập choạng tối nhưng nhà anh Út đèn đuốt sáng choang từ trước ra sau nhìn căn nhà khang trang bề thế một tầng lầu ngay mặt tiền lộ và những vật dụng trong nhà Thi mừng thầm , cô nghĩ chắc anh chị làm ăn được may mắn nên sắm sửa nhà cửa cũng khác xưa. Như bao thông lệ khác cô ngồi trò chuyện xã giao một lúc thì Thi nói về chuyện hai anh nhờ ghé qua nhà .Vợ chồng anh Út thi nhau nói anh chồng nói trước:

                              -Ngại qúa thiệt làm phiền em qua tới nhà hai anh sao không về thăm hay là gọi điện thoại được rồi .Đâu tốn kém chi đâu mà thôi chắc ảnh chán xứ quê mùa không muốn về cũng không còn nghĩ tới má nữa .(Anh nhấn dài câu cuối như trách móc nói lẫy ).Giống như chị 2 đợt trước về than thở nói bên đây sung sướng bên kia vất vả đi làm này nọ .Bùn lầy quanh năm mà sướng cái chi , hỏi mượn chị mớ tiền mua đất bán lại kiếm lời chị nói không có ...uiiii chị em bây giờ là vậy tiền coi như mạng .

                              Thi vừa định nói thì vợ anh đã tiếp lời chồng :

                              -Má đau bệnh suốt tốn kém lắm một tay hai vợ chồng tui chăm sóc chạy ngược ,chạy xuôi anh chị bên đó bất qúa chỉ gởi ít tiền là xong bổn phận trách nhiệm .Sớm tối vợ chồng tui lo má chớ ai , tại mình nghèo thì bỏ công ra chứ biết làm sao hơn .Em có nói chuyện với hai anh nói dùm anh chị một tiếng cảnh nhà thiếu đủ thứ , má bệnh nhiều đâu hà tiện được đi bác sĩ hằng ngày đấy .Mắc lo cho má vợ chồng tôi không làm ăn được chi hết chứ không thì cũng đâu thua ai ....

                              Chị đang nói tới đó thì thằng Tí con trai lớn với cái đầu tóc nhuộm vàng như hàn quốc từ sau nhà chạy vọt ra chẳng thèm nhìn tới Thi nó nói :

                              -Má , nội nói nhức đầu , chóng mặt kìa ...uống thuốc mà sao không bớt .

                              Chị nói ngay giọng the thé :

                              -Khổ tới nơi nữa rồi đấy em thấy không ?-Rồi xoay qua phía thằng Tí - Mày xách xe ra tiệm thuốc tây bà Ba Luông kêu bán hai lần thuốc nữa coi nói với bả là khi nảy uống không bớt nghe hai chục ngày bạn ba lần uống chứ có phải cho không đâu mà không tác dụng chi.Bán kiểu này hèn chi giàu qúa xá.

                              Thằng Tí lấy cái xe honda vọt ào ra ngõ nhìn nó chạy mà Thi phát ngán ,một lúc chừng ba mươi phút thì có đứa nhỏ chạy xe đạp tới nói Thằng Tí va quẹt xe với ai đó ngay cổng chợ đang cãi cọ muốn đánh nhau .Anh chị lật đật cáo lổi Thi ngồi chơi chờ chút xíu anh chị ra coi sao.Anh chị đi rồi Thi ngồi tư lự trên bộ ván cô muốn nói biết bao những cái suy nghĩ trong lòng :

                              Giá như anh chị biết rằng vợ chồng chị Hai cãi nhau thứ điều muốn ly dị vì cái vụ chị có bao tiền cũng lo gởi về may nhờ bạn bè khuyên can và nhờ con cái ràng buộc. Anh Ba anh Tư tiếng là có cái quán ăn nho nhỏ tự làm chủ nhưng quần quật từ sáng đến nữa đêm .Chủ nhật còn không dám nghĩ nói chi đến chuyện muốn về quê thăm má thì về. Gia đình đủ thứ tiền từ tụi nhỏ học tới góp nhà góp xe. Những lần anh vừa ăn trưa vừa phon cho Thi nghe rõ cả tiếng anh nhai cơm mà xót .Có lần Thi nói anh dùng Internet gọi cho đở tốn tiền hoặc có gì liên lạc cho tốt anh nói :''Suốt ngày lo làm anh có rành chi cái đó em ,anh Tư biết chút đỉnh ''Cái biết chút đỉnh của anh Tư là nguyên một buổi tối Thi ngồi chỉ ảnh những cái đơn giản về nâng cấp lên yahoo hay cách tham gia diễn đàn nào đó. Đôi khi Thi nói chuyện cùng anh mà phải cố kèm nước mắt thương cho hai người anh đồng hương của mình .

                              - Chợt nghĩ đến mục đích mình qua đây để thăm Dì Sáu , Thi bước vội ra sau nhà bởi chị giải thích cho bà ở phía sau cho thoáng.Thi thấy đứa con gái chừng mười lăm tuổi đang quanh quẩn cạnh giường hỏi ra mới biết nó là đứa cháu bà con xa ở trong ruộng chị thuê chăm sóc dì .Giờ Thi hiểu ra sự vất vả của anh chị Út ra sao?, dì sáu còn rất minh mẫn trừ cái chân bị tai biến. Khi nghe Thi nhắc mấy anh chị bà hỏi thăm họ ra sao khoẻ không, công việc tốt không .Thi đành làm ra vẻ mình cũng ở cạnh nhà chứ đâu dám nói cách cả châu lục khác múi giờ.Thi cũng nói họ khoẻ họ tốt , thật ra Thi không muốn gặp anh chị Út nữa nên Thi xin phép ra về vì trời đã tối. Khi cô đứng lên bà sáu ngần ngừ rồi cầm tay cô nói vội:

                              - Con nói hai anh đừng có gỡi tiền về thường nữa Dì biết vợ chồng thằng Út lần nào cũng than thở .Mấy lần tụi nó gọi về vợ chồng thằng Út nói dì ngủ có mấy khi nó cho dì nghe điện thoại. Có nghe thì nó đứng canh chừng dì chỉ nói vài câu dì khoẻ cho tụi nó ở bển yên tâm, chứ đâu nói gì hơn được. Dì chỉ bị cái chân đi đứng bất tiện chứ dì không có đau yếu chi nhiều . Nói thằng Ba để tiền lo vợ con và hậu thân , thằng Tư lo cưới vợ kỳ trước con Hai về có nói dì biết ít nhiều, nhiều lần dì cũng khuyên nhưng vợ chồng thằng Út nói . Má ngồi yên hưỡng phước con cháu má càm ràm vợ chồng tui đi nơi khác làm ăn má tự lo thân má ráng chịu. Mà dạo này vợ chồng nó sinh tật đánh đề dì khuyên can nó nạt ngang không ngó tới. Tay trái cũng tay , tay phải cũng tay con nào cũng con hễ nói ra anh em xào xáo không nhìn nhau thì dì dù nhắm mắt cũng không mặt mũi nào gặp ba tụi nó ở dưới.Thiệt dì khổ tâm lắm nói không biết phải làm sao cho phải ...

                              Dì nói tới đó thì mắt ngấn nước và giọng nghèn nghẹn Thi vội nói lãng đi chuyện khác hứa sẽ chuyển lời và trấn an dì rằng mấy anh chị bên ấy họ không sao.Trên đường về dưới ánh trăng vằng vặng của đêm giữa tháng soi khắp đường làng và mùi hương quen thuộc của lúa Thi chảy nước mắt tự nhiên cô thấy mình hèn quá. Hèn vì không nói thẳng ra những cái cô biết cô nghĩ cùng niềm ấm ức , hèn vì cô nói dối dì Sáu. Rồi cô lại phân vân không hèn thì làm sao đây sự thật có ích chi đâu .Giống chị Hai biết rõ mọi chuyện nhưng chị cũng im lặng vẩn chu cấp về bởi vợ chồng anh Út nắm cái điểm yếu của họ bằng câu muôn đời .''Vợ chồng tui lo kiếm đường làm ăn kiếm cơm anh chị về mà lo nuôi má hay rước má đi cứ rước '' rồi thì đâu cũng vào đó. Không chừng biết ra lại làm đau lòng hơn .

                              Những ngày sau đó trôi trong vội vã mới đó mà Thi chuẩn bị trở về nơi sống hiện tại .Buổi trưa Thi đang ngủ trưa trên cái võng bên hiên nhà thì có tiếng anh chị Chín Đẹt ghé chơi chị vẩn quen tính nói chuyện lớn tiếng của người miền quê còn Thi thì ngủ rất nhạy thức. Thi nghe chị nói với mẹ kiếm Thi có chuyện nên Thi đánh tiếng là em dậy rồi chuyện chi vậy chị Chín . Chị đi lại kế bên võng ngó trước ngó sau coi bộ quan trọng lắm rồi lần giở trong túi ra cái gói giấy trắng được gói trong ba bốn lớp khăn mùi soa chị nói :

                              - Chị thấy cái này ở trong túi cái áo lạnh em cho chị, đêm hồi hôm chị không biết cái chi , chị hỏi anh Chín ảnh nói cái này tiền đô. Chị nghĩ em bỏ quên chị tính đem ra hồi sáng sẳn đi chợ cân dưa leo cho bạn hàng . Mà chị thấy nhiều quá chị sợ vạn bất dĩ sơ sót làm rơi hay bị ai móc túi thì khổ chị chờ trưa vắng người kêu anh Chín chở xe đạp đi cùng cho yên tâm. Em coi lại coi có bị rách hay ướt gì không tại chị bữa trước có bận cái áo đi ruộng.

                              Nghe chị nói Thi nhớ ra ngay lần trước đi Ấn Độ khi về Thi còn đâu gần ba ngày tiền đô mỹ bởi tính về Việt Nam nên Thi vẩn giữ lại không đổi ra lại đô nơi Thi sống. Sau đó thì Thi kiếm không thấy Thi cũng biết có thể vội vàng cất ở đâu nhất thời quên nhưng lục tung mọi nơi cũng không thấy nên Thi đành chịu. Không ngờ Thi bỏ quên trong túi áo lạnh và bỏ chiếc áo ấy ở Việt Nam cả năm mà cũng không hề hay biết số tiền trong đó. Thi cầm số tiền trên tay nhìn vào chị tự nhiên Thi trong đầu Thi hiện lên phép so sánh , số tiền đó với Thi không là gì cả và Thi cũng không hề hay biết .Nhưng Thi biết với chị thì khác nó rất lớn và giúp chị bao nhiêu thứ sửa lại cái nhà chẳng hạn , hay đỡ vất vả cho tụi nhỏ trong ăn học trong ít nhất là một, hai năm tới.Thi ngớ ngẩn hỏi chị :''Sao chị trả cho em ?''

                              Chị cười tươi trên gương mặt sạm nắng trả lời :

                              - Của em đưa lại em chứ trả gì , ơn trời phật bữa đó mà chị lội ruộng thì khổ rồi chắc ướt hết , hư hết ...

                              Thi tính giải thích gì đó nhưng lại im hình như ngôn ngữ trở nên thừa thãi .Sau đó dù Thi viện cớ gởi cho đám con chị ăn bánh hay cớ gì chị cũng không nhận bất cứ đồng nào từ Thi chị lý giải :''Thấy em giúp nhiều người mà chị dù muốn giúp cũng không có làm được là chị mừng lắm anh chị còn vườn ruộng vài năm tụi nhỏ ra trường là khoẻ re ''Thi bèn hỏi chị thích cái gì Thi sẽ tặng bởi Thi muốn thế , bẻn lẻn một chút chị nói :

                              -Chị biết em xưa giờ tự đi không cho ai đưa nhưng năm nay em cho anh chị đi đưa em nghe. Thiệt tình hai vợ chồng từng tuổi này chưa biết cái sân bay với máy bay nó bao lớn .

                              Khác với thông lệ tự đi một mình như bao năm ,năm nay Thi thuê xe cho người nhà đưa đi , Thi tranh thủ thời gian để còn cùng họ ghé ăn uống thăm thú vài nơi. Trước cánh của kiếng cách ly nơi sân bay chị Chín Đẹt kéo cái khăn lau vội dòng nước mắt lem nhem khi nói ''Em đi giữ sức khoẻ '' trong khi anh chồng phân bua tính chị mau nước mắt dì nó đừng trách và hỏi dì nó có chừa xoài trong túi xách để lên máy bay gọt ăn không .Cây đó xoài sim dì nó thích. Thi nghe anh chị nói nhìn họ mà cô khóc cười lẩn lộn. Thương cái chân chất của anh nghĩ đi máy bay cứ y xe đò vậy thôi. Khóc vì những tình nghĩa xứ sở xóm làng .

                              Trước khi đi Thi ghé tai mẹ nói nhỏ :'' Nhớ vụ con nhờ nhe mẹ ,con đi rồi mẹ nhắc người ở cửa hàng vật liệu xây dựng họ chở xi măng sắt thép lại cho chị Chín để chị sửa nhà cho kịp trước mùa mưa. Chị không chịu cũng không được mẹ cứ đổ thừa con dặn làm vậy. Mẹ coi nếu còn thiếu đủ bao nhiêu gọi điện nói cho con biết... '' nhìn lại những người thân hẹn năm sau gặp lại Thi kéo vội cái vali bước nhanh để dấu đi những giọt nước mắt đang tuôn. Ngồi trên máy bay Thi nhớ lại tất cả mọi chuyện vừa qua. Bâng khâng Thi chợt hỏi cũng là người ấy ...ở cùng một nơi ấy mà sao khác xa qúa. Rồi cô lại từ bào chữa tay ngón dài ngón vắn nói chi con người vậy mới gọi xã hội muôn màu

                              Chợt cô cười vu vơ tự an ủi ..mà thôi nhẹ lòng đi đời mà.

                              Song Nhi

                              P/s: .Sn đắn đo khi đem câu truyện này lên đây .Nhưng để trong lòng thì nghe nặng qúa  nên up lên với một hy vọng duy nhất là kể lại những cái Sn nhìn thấy , nghe thấy trong một chuyến về quê của mình như một sự sẽ chia.Sn hoàn toàn không hề có ý chê bai , phân biệt , xuyên tạc hay bất cứ điều gì khác .Cám ơn bạn đã đọc ,chúc bạn một ngày tốt lành.
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2012 02:27:44 bởi Ct.Ly >

                                 Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody
                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 1234567 > | Trang 2 của 7 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 103 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9