Kiểu:
Xin chào !

 Từ tâm này ta gắng mang theo - Thơ Vũ Đông Hà

Tác giả Bài
Viet duong nhan

  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
  • Trạng thái: offline
Từ tâm này ta gắng mang theo - Thơ Vũ Đông Hà 10.09.2011 06:46:56 (permalink)
Từ tâm này ta gắng mang theo

Ta kéo lại tóc xanh mười tám
Lặn lội đi hết quãng đời này
Dù sống như còn đang biệt tích
Thời thế có tàn những ước mơ...

*

(1)

Ngày có lúc mù sương mây ám
Bải hoải đưa con lắc lặng câm
Chưa tỉnh giấc đã chờ đêm tối
Ôm trống tênh khua động góc ngồi

Ta mãi miết dệt điều chua chát
Hang động co ro lạnh, đá nằm
Nghe tiếng đời trôi ngoài khung trắng
Lạ như thế giới chưa từng qua

Nhớ lại bao nhiêu buồn vui cũ
Cố nhủ lòng ráng sống từng giây
Như chim xanh hót sau vườn nắng
Bướm trắng miệt mài thiên dặm di

Đã lỡ đi tìm mong ước lớn
Bước chân xiêu, bóng ngả bên trời
Gian nan giấc mộng nghìn trang sử
Chợt thấy đời ta thật nhỏ nhoi

Người quen bỗng trở nên lạ lẫm
Thế giới không còn thế giới xưa
Tất cả theo nhau cùng xuống mộ
Còn ta ngồi thắp nén hương lòng

Bằng hữu cho ta nhiều vết phỏng
Vàng thân hóa đá, thẹo không phai
Trót lỡ yêu đời như trẻ dại
Bạc đầu khánh kiệt chỉ còn ta

Đã mất hồn nhiên từ tuổi trước
Bão bùng nhau nhân thế dập vùi
Soi mặt tìm ta, đâu người hỡi
Ngậm ngùi thôi, chỉ biết ngậm ngùi

Dõi mắt tìm ta ngày tháng cũ
Cỏ thơm đường mộng một bài thơ
Lòng xưa là một vườn xanh trái
Ước gì trải được hết lòng ra

Con dế theo chân nghìn năm ấy
Vẫn râm rang réo gọi ta về
Một chút ngày xưa mơ hồ quá
Làm sao ta tìm lại được ta ?

(2)

Nhảy xuống giòng sông vừa trỗi thức
Vớt bài thơ quên lãng đáy sâu
Viết lại cả những điều không rõ
Như những vần thơ thuở thiếu thời

Trăng tỏ không tìm ra mây trắng
Đành ngồi nhớ lại những hàng mơ
Bóng mây theo núi bên kia biển
Hẹn ngày trở lại mưa cùng sông

Trở lại ngôi nhà êm ả ấy
Nằm nghe gà gáy gọi yêu thương
Ngoài kia đời đã lên quang gánh
Có con chim vào hót trong phòng

Ta tìm thấy mùa sầu riêng cũ
Quán liu xiu buổi tối chợ phiên
Đời ta, trái sầu riêng gai góc
Xẻ cho nhau, trong đó ngọt bùi

Trở lại con đường trưa hong nắng
Thị trấn vàng bông sứ trổ hoa
Đứa bé bẻ cành xưa còn đó ?
Em tóc còn xanh, tóc bạc màu ?

Tìm lại căn chòi trên đồi vắng
Lặng yên nhau nhìn xuống chập chùng
Quăng viên sỏi xuôi triền cỏ ướt
Rớt đời ta vào thế giới em

Thế giới em đã nghìn năm lẻ
Từ thuở ban đầu câm nín riêng
(Bé ơi những ngày tha thiết ấy
Gỗ đá còn say huống gì ta)

Thả câu thơ xuống giòng nước mát
Giòng sông vô lượng lững lờ thôi
Không đủ sức đưa con thuyền nhớ
Trôi về đâu thế giới khôn cùng

(3)

Ta trở lại ngày ta mới lớn
Để yêu người như thuở thanh xuân
Để sống những ngày không thất vọng
Dù gió mưa, bóng xế đường dài

Ta kéo lại tóc xanh mười tám
Lặn lội đi hết quãng đời này
Dù sống như còn đang biệt tích
Thời thế có tàn những ước mơ

Trang trải mãi không đầy lòng giấy
Nói điều gì cho đủ tâm cang
Cảm ơn nhau cho đời độ lượng
Từ tâm này ta gắng mang theo.

Vũ Đông Hà
Nguồn: danlambaovn.blogspot.com

R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2011 04:05:39 bởi Viet duong nhan >
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9