Mẹ Ơi Xuân Vắng Con Rồi
Ngày con đi xuân còn bên mái lá
Mẹ tiễn con đứng tựa hàng cau
Chiến tranh gọi con đi biền biệt
Bỏ quê nghèo bỏ mẹ sau lưng.
Thư con gửi không lần về tới
Mẹ ngóng trông qua mấy mùa xuân
Mai trước ngõ rơi từng cánh mỏng
Như đời mẹ mỏi mòn chờ con.
Mẹ ơi xuân lại về hiên vắng
Sao con còn chưa thấy quay về
Mẹ chờ con qua bao mùa gió lạnh
Tóc bạc rồi mà bóng con đâu.
Mẹ ơi xuân này con lỡ hẹn
Xuân năm nào mẹ cũng đợi trông
Đến một đêm mẹ đi trong thương nhớ
Bỏ xuân buồn ở lại đời con.
Đêm mẹ đi trăng buồn tắt gió
Mẹ gọi con giấc mộng hao gầy
Con nơi ấy nghe tim quặn thắt
Mà đường về xa quá mẹ ơi.
Mẹ ơi xuân này con trở lại
Mà xuân xưa đã vắng mẹ rồi
Trên bàn thờ khói hương lặng lẽ
Như đời con lỡ hẹn một mùa thôi.
Mẹ ơi nếu còn mùa xuân khác
Cho con về gọi tiếng mẹ ơi
Dẫu chỉ là trong mơ rất thật
Để xuân này thôi vắng mẹ rồi.
Nov 20, 1993
Viễn Phương