Pulau Bidong Lời Giã Biệt “Sóng vỗ bờ… chiều buông rất chậm…
Bidong ơi… ta rời nhau thật rồi…”
Chiều hôm ấy mưa buồn rơi lất phất
Bến hoang sơ lặng lẽ bước chân người
Vai ba lô mang đời đi phiêu bạt
Nghe trong tim còn mắc nợ một nơi
Thuyền khẽ đợi ngoài khơi mờ sương trắng
Gió thì thầm như gọi những tên người
Cầu Jetty bao ánh mắt nhìn im lặng
Ngấn lệ rơi không nói được thành lời
Bidong ơi lời giã biệt nghẹn ngào
Ta xa rồi mà thương nhớ dâng cao
Bao năm tháng ta nương nhau mà sống
Giờ chia tay lòng dậy nỗi niềm đau
Bidong ơi người ở lại bình yên
Kẻ ra đi mang theo cả ưu phiền
Mai nơi xứ lạ đời có còn gặp lại
Hay chỉ còn Bidong gọi triền miên…
Đêm trên đảo bao lần nghe sóng bạt
Kể chuyện đời trôi dạt kiếp tha hương
Chia nhau những ước mơ lòng khao khát
Vai kề vai qua hết khúc đoạn trường
Nay rời bước con đường xa hun hút
Biết về đâu nơi đất lạ quê người
Chỉ còn lại một miền thương kí ức
Gọi tên hoài hai tiếng Bidong ơi…
Bidong ơi một đời ta không quên
Nơi đã từng giữ lại chút bình yên
Dẫu mai này đời trôi muôn phương hướng
Tim vẫn còn một bến đợi mang tên… “Bidong”…
Sóng vẫn vỗ… vẫn thét gào vang mãi
Chỉ kiếp người … trôi nổi giữa mông mênh
Ta rời đảo… mà hồn như ở lại
Một phần đời vương vấn sóng lênh đênh…
Con tàu khuất… mà nghe lòng se thắt
Biển thét gào cuồn cuộn sóng buông lơi
Nếu một mai… đời cho ta quay lại…
Xin cúi đầu… được hôn đất quê người…
Oct 21, 2011
Viễn Phương-OVQ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2026 18:40:03 bởi Viễn Phương >