THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM

Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 32 bài trong đề mục
Tác giả Bài
HoàngAnh

  • Số bài : 29
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 18.05.2011
  • Trạng thái: offline
THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 04.10.2011 07:23:42 (permalink)






Đêm Bên Dòng Vàm Cỏ Đông

Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




Trời bây giờ chưa phải mùa Thu
Sông lại chở dải mù sương ngang qua thị trấn
Tưởng như ngày thơ còn ôm tiếng sóng
Sông chảy đi về, tuổi nhỏ chẳng mang theo

Những dấu xưa chìm đáy sóng trong veo
Trông bóng nước thấy mình trôi trong nước
Phải chi mình đừng nghe tiếng chim bìm bịp
Chắc tuổi ngây thơ không theo con nước lớn ròng

Gió qua đêm nầy không phải gió Đông
Lạnh từng đốt ngón tay lạnh từng chân tóc
Muốn cầm tay ai nhìn qua đáy mắt
Để hồn dập dềnh qua lại khúc sông quen
     
Chậm một chút sông ơi! Đừng làm chia ly đêm
Chờ rựng sáng cho đêm dài thêm nữa
Bên kia bờ gió chưa im tiếng gió
Bờ bên đây mưa đã ướt mắt người

Sông ngưng trôi mà đêm chẳng ngừng trôi
Đêm qua hết, sông vẫn dòng sông cũ
Nước vẫn nước xưa, gió vẫn qua lối nhỏ
Chỉ có ngày thơ đi mất theo dòng đời!

Vàm Cỏ Đông đêm nầy nỗi nhớ vẫn ngược xuôi!




TRẦN KIÊU BẠC





<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:10:59 bởi HoàngAnh >
 
#1
    HoàngAnh

    • Số bài : 29
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 18.05.2011
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 06.10.2011 01:12:10 (permalink)






    Trái Tim Bên Trái Chờ Thu


    Thơ: Trần Kiêu Bạc
    Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân



          Lá vàng rụng cánh đầu tiên
          Mùa Thu thức dậy nửa đêm tháng Mười
          Mây còn đang mãi rong chơi
          Gọi nhau về nhuộm sắc trời vàng êm

          Chừng như cơn gió bay lên
          Trái tim bên trái chờ đem Thu vào
          Lá rơi lá rớt lao xao
          Lá chìm khúc nhớ lá vào khúc quên

            Đêm Thu không tối màu đêm
          Chiều Thu đã trải triền miên sắc vàng
          Ngửa tay hứng giọt trăng tan
          Tưởng còn như lúc mình quàng vai nhau

          Thu về như đã chiêm bao
          Trái tim bên trái xôn xao một mình.



                                 TRẦN KIÊU BẠC                          




    <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:12:21 bởi HoàngAnh >
     
    #2
      HoàngAnh

      • Số bài : 29
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 18.05.2011
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 11.10.2011 02:00:17 (permalink)




      Mưa Dài Đêm Phú Nhuận

      Thơ: Trần Kiêu Bạc
      Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




        Đêm qua mơ,
         Thấy Phú Nhuận mưa hoài
         Những cột điện đứng im nhìn em lau nước mắt
         Trong khung cửa vàng có tim người thổn thức
         Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giọt mưa tuôn

         Đêm qua mơ,
         Thấy hạt mưa hình vuông
         Bay xeo xéo qua lòng con phố cũ
         Hạt lại tròn như lòng em vẫn nhớ
         Hạt vuông tròn, hạt nghiêng xéo lòng em!

         Lại nằm mơ thấy những khúc mưa mềm
         Đêm chưa qua, mưa còn qua lòng đất
         Biết gởi ai lòng mình đang hiu hắt
         Người bên đây, người cuối góc chân trời

         Phố đêm nầy sao cứ mãi mưa rơi
         Em cô phụ một đời mưa trong mắt
         Dòng lệ đã khô, mưa làm thêm mắt ướt
         Tưởng lệ mình, đâu biết lệ từ mưa!

          Biết giờ nầy ai đang ở rất xa
         Bên kia mùa Thu bên nầy giông bão
         Ước chi ai về che chung manh áo
         Thì kễ chi mưa lạnh ướt đêm dài.

         Đêm Phú Nhuận còn mơ,
         Mưa vẫn mưa hoài
         Em lang thang qua café Chợt Nhớ
         Quán đóng cửa nhìn em con mắt lạ
         Lại cô đơn nhìn Phú Nhuận cô đơn

          Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn
         Bay không ngớt qua lòng người cô phụ
         Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ
         Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời

         Chừng nào hết mưa, đêm Phú Nhuận ơi!



      TRẦN KIÊU BẠC



      <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:13:56 bởi HoàngAnh >
       
      #3
        HoàngAnh

        • Số bài : 29
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 18.05.2011
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 14.10.2011 04:23:47 (permalink)



        Núi Khóc


        Thơ: Trần Kiêu Bạc
        Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




        Thơ dành cho những người con mất Mẹ, đang khóc Mẹ và buồn cô đơn như núi


        Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ
        Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình
        Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió
        Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh  

        Những cánh chim lạc bầy kêu xao xác
        Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không
        Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác
        Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông

        Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ
        Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy
        Không có Mẹ ai nhóm cho chút lửa
        Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây

        Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc
        Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ
        Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp
        Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.



        TRẦN KIÊU BẠC


        <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:15:20 bởi HoàngAnh >
         
        #4
          HoàngAnh

          • Số bài : 29
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 18.05.2011
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 15.10.2011 04:05:06 (permalink)



          Trở Mình Đêm Goá Phụ


          Thơ: Trần Kiêu Bạc
          Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




          Không dưng em trở thành góa phụ
             Treo trên mắt đỏ những nhánh sầu
             Đêm gói cô đơn mang ra biển
             Em độc hành như cánh hải âu

             Người trăm năm không hề quay lại
             Tưởng như đời kết án chung thân
             Nửa đường đi mình em trôi nổi
             Vắng người gương lược cũng phân vân

                     Đêm đêm thức trắng cùng năm tháng
                     Chỉ thấy gió lay bóng một mình
                     Đôi bóng ngỡ còn in trên vách
                     Tắt đèn chỉ một bóng chênh vênh

                     Quanh đây hiu hắt màu hương khói
                     Hương bay không níu được chân người
                     Một vầng trăng mất đi phân nửa
                     Nửa ở lại buồn khóc lẻ loi


                   
          Không biết chờ ai đêm góa phụ
          Người đi xa mãi chẳng về đâu
             Đêm nầy không biết bao đêm nữa
          Đếm những đêm qua đến bạc đầu



          TRẦN KIÊU BẠC


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:16:27 bởi HoàngAnh >
           
          #5
            HoàngAnh

            • Số bài : 29
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 18.05.2011
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 18.10.2011 08:09:49 (permalink)




            Huế Ơi, Đừng Vội Đi Đâu


            Thơ: Trần Kiêu Bạc
            Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




            Nghe nói Huế mình sẽ ra đi
            Bước đi không hẹn bước quay về
            Mà hình như Huế còn vương vấn
            Bên ni còn lưu luyến bên tê

            Huế ơi, đừng chối bỏ yêu đương
            Để rớt lại đây sắc tím buồn
            Màu tím thủy chung chung thủy quá
            Dễ chi phai nhạt giữa đời thường

            Xin Huế để nguyên mái tóc dài
            Trưa đem sóng lụa phủ bờ vai
            Áo may vừa khít vòng eo nhỏ
            Hở lằn trắng ngọt khoảng hông ai

            Xin còn giữ lại cõi Huế mưa
            Thêm nắng xôn xao gió nghịch mùa
            Lắng giọng Huế cười như chim hót
            Ngàn đời thương tiếng Huế “dạ thưa”

            Van Huế đừng nghe lời dỗ ngọt
            Xa bờ thuyền Huế đậu nơi mô?
            Những tiếng đãi bôi thường không thật
            Răng theo cho cả cố đô chờ?

            Huế ơi! Đừng vội bước đi đâu
            Ôm ấp ngàn năm bóng Huế sầu
            Thơm mãi hương thơm nồi cơn hến
            Đầu trần, chân đất vẫn đợi nhau

            May quá! Kịp về đêm tiễn biệt
            Cầm tay rung động đến tế bào
            Chỉ cần ngón út bàn tay Huế
            Đủ ấm vòng ôm mãi ước ao!



            TRẦN KIÊU BẠC



            <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:17:37 bởi HoàngAnh >
             
            #6
              HoàngAnh

              • Số bài : 29
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 18.05.2011
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 22.10.2011 01:31:22 (permalink)




              Vỗ Về Cơn Mưa Dài Hà Nội

              Thơ: Trần Kiêu Bạc
              Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




              Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
              Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
              Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
              Cho người về áo còn vướng bụi mưa

              Mưa dài chi cho buốt những dòng thơ
              Thơ không khóc mắt người thơ vẫn ướt
              Mùi mưa quen đã quyện vào hương tóc
              Xa người rồi còn khát giọt mưa trôi

              Sao nỡ mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
              Nửa vòng xe quay tròn nguyên nỗi nhớ
              Căn gác xưa co ro nhìn mưa đổ
              Cây sấu buồn hoa sữa chẳng vui đâu

              Ví dụ mưa làm mình bớt mong nhau
              Xin trời mưa, vô tư mưa không dứt
              Bằng mưa làm nhớ nhung thêm quay quắt
              Lạy mưa buồn, xin ngưng hạt mưa rơi!

              Xin đừng mưa dầm, Hà nội của ai ơi!


              TRẦN KIÊU BẠC




              <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:20:44 bởi HoàngAnh >
               
              #7
                HoàngAnh

                • Số bài : 29
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 18.05.2011
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 01.11.2011 01:26:53 (permalink)




                Chút Tình Ai Gởi Cho Ai


                Thơ: Trần Kiêu Bạc
                Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




                Ai lại nhớ Ai, lòng đau như cắt
                Nhớ lên cao như chưa thế bao giờ
                Qua gió bụi thời gian, đời phiêu bạt
                Gom thương về, kết nhớ dệt thành thơ

                Ngồi một mình, Ai chờ Ai nắng xế
                Vòng eo Ai thả vội xuống xe Lam
                Guốc cao gót đu đưa chân Ai nhẹ
                Áo dài Ai làm Ai mộng trăm năm

                Ai hẹn Ai, chờ nhau bên quán nhỏ
                Bông bưởi cài trên tóc ngắn trêu Ai
                Hương Ai đưa vào hồn Cù lao Phố
                Trôi ngập ngừng trên sông lạnh Đồng Nai

                Ai sang bờ làm sóng xô con nước
                Buộc cô đơn quanh mấy nhịp Cầu Gành
                Làm sóng sánh những câu thơ Tứ Tuyệt
                Thấy tim Ai chung nhịp đập tim mình

                Ai treo nhớ dọc hành lang tầng trệt
                Rồi lặng im cài thêm ngón tay dài
                Nhớ mọc vội leo lên tầng thứ nhất
                Chạm nhớ rồi, Ai mới biết tay Ai

                Không Ai biết Ai và Ai rất trẻ
                Nhìn ngực nhau thấy phù hiệu Ngô Quyền
                Ai muốn trao Ai nụ đời vừa hé
                Đâu biết mình đang độ tuổi thần tiên

                ......
                Ai vội xuống bến xe Lam chiều ấy?
                Ai đã chờ mong thấy bóng Ai qua?
                Ai của Ai mà thương nhau dữ vậy?
                Ai đi rồi, Ai lại nhớ Ai xa?




                TRẦN KIÊU BẠC




                <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:20:23 bởi HoàngAnh >
                 
                #8
                  HoàngAnh

                  • Số bài : 29
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 18.05.2011
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 08.11.2011 04:25:10 (permalink)



                  Giỗ Má


                  Thơ: Trần Kiêu Bạc
                  Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân



                  Hôm Má một mình ra đồng vắng
                  Hồn con theo Má xuống mộ phần
                  Chị em khóc ngất trong tang trắng
                  Con tưởng mình ôm cổ áo quan

                  Xa lắm con về đâu còn kịp
                  Trăm điều đã trễ nói Má nghe
                  Má chỉ lặng im đôi mắt khép
                  Mặc tiếng ru xưa rụng sau hè

                  Sắc không đời chỉ còn không sắc
                  Má một tay buồn nắm tay không
                  Một tay cố níu đàn con nhỏ
                  Hai tay hai nắm cỏ phù vân

                  Tưởng như con khóc bên phần mộ
                  Quỳ nghe tiếng Má gọi con hoài
                  Đêm ở bên đây ngày bên đó
                  Làm sao đáp được tiếng Má ơi!

                  Hơn mười năm lẻ không về được
                  Mười năm con dựa vách mồ côi
                  Con không còn dáng con ngày trước
                  Thuở Má cầm tay dắt vào đời

                  Lâu quá, lâu rồi không gặp lại
                  Muôn đời con dõi mắt trông theo
                  Bước chân Má buồn qua luân ải
                  Chắc đã mỏi rồi khúc quạnh hiu

                  Hôm nay giỗ Má con buồn lắm
                  Một chút khói hương gởi quê nhà
                  Má đi trong cõi xa ngàn dặm
                  Xin về cho ấm đứa con xa

                  Khói trắng làn hương như tóc trắng
                  Nấm mồ chưa kịp phủ màu xanh
                  Con đốt hưong bay trong đêm vắng
                  Nửa gởi quê xa, nửa cho mình!



                  TRẦN KIÊU BẠC



                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:37:02 bởi HoàngAnh >
                   
                  #9
                    HoàngAnh

                    • Số bài : 29
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 18.05.2011
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 13.11.2011 03:42:19 (permalink)





                    Dỗ Dành Hương Bưởi

                    Thơ: Trần Kiêu Bạc
                    Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




                    Người đi tưởng mất mùi hương cũ
                    Rời đất Biên Hoà hương bám theo
                    Chân đã xa rời thành phố nhỏ
                    Càng xa hương bưởi lại thêm yêu

                    Hỏi người đang ở tận Cali
                    Có nghe hoa bưởi gọi người về
                    Trắng tinh một sắc hoa nồng ấm
                    Xui lòng nhớ lại cõi trời quê

                    Hỏi  mùi hương bưởi trốn đi đâu
                    Có thấy người lăn cuối vạt sầu
                    Hương đã bay xa người đứng lại
                    Xa mù lòng vẫn nhớ thương nhau

                    Người đứng nơi đây chờ hoa nở
                    Hoa búp mà hương đã dâng đầy
                    Đậu mãi trong lòng ai quá phụ
                    Giữ  hoài hương cũ gió không bay

                    Hương bưởi ơi tôi muốn dỗ dành
                    Đồng Nai nước đục lại trong xanh
                    Hương có bay đi xin trở lại
                    Để mãi là hương của chúng mình



                    TRẦN KIÊU BẠC





                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:38:15 bởi HoàngAnh >
                     
                    #10
                      Ct.Ly
                       
                      #11
                        HoàngAnh

                        • Số bài : 29
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 18.05.2011
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 23.11.2011 04:14:50 (permalink)





                        Vẫn Là Em Bên Này Biển Rộng

                        Thơ: Trần Kiêu Bạc
                        Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân



                        Vẫn là em, vẫn là em,
                        Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay.
                        Hôm nay em mặc áo dài,
                        Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương.
                        Dễ thôi, một chuyện bình thuờng,
                        Quên trong góc tủ đã chừng vài năm.
                        Áo dài tà Bắc, tà Nam,
                        Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê.
                        Nơi con sông nhỏ thầm thì,
                        Còn vương chút "Nớ", chút "Ni" Huế buồn.
                        Em như về giữa Cữu Long,
                        Áo em thấp thoàng bên giòng sông xanh.
                        Tóc em từng sợi mong manh,
                        Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài.
                        Đường ngôi em rẽ làm hai,
                        Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm.
                        Xa quê chín khúc ruột mềm,
                        Giấu trong tay áo niềm tin trở về.
                        Vẫn em, áo, với tóc thề,
                        Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà.
                        Đã đành xa vẫn còn xa,
                        Áo em vẫn nét mượt mà Việt Nam!



                        TRẦN KIÊU BẠC





                        ------------------

                        Cám ơn Ct. Ly đã vào thăm.

                        Xin tiếp tục thưởng thức...



                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:40:13 bởi HoàngAnh >
                         
                        #12
                          HoàngAnh

                          • Số bài : 29
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 18.05.2011
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 30.11.2011 02:25:18 (permalink)







                          Ở Ngã Tư Nhớ Mẹ

                          Thơ: Trần Kiêu Bạc
                          Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




                          Chờ đèn xanh cuối góc ngả tư
                          Bổng dưng nhớ Mẹ mình quá đổi
                          Mẹ hiện ra bồng bềnh sương khói
                          Mắt ngóng chờ từng cánh chim xa
                           
                          Ngả tư quen mỗi ngày con qua
                          Không đếm hết bao lần đèn đỏ
                          Đợi đèn xanh lắm khi con nhớ
                          Đường gập ghềnh Mẹ dắt con đi
                           
                          Ngả ba ngả tư ở vùng quê
                          Đâu ai chờ đèn xanh vàng đỏ
                          Không có Mẹ , con đành vấp ngã
                          Trên nẻo ngược xuôi giữa cuộc đời
                           
                          Chiều nay về không chút mưa rơi
                          Mà lạnh lắm lòng con nhớ Mẹ
                          Đèn xanh không lên không ngại trễ
                          Sợ chờ hoài không thấy Mẹ đâu!



                          TRẦN KIÊU BẠC








                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:41:18 bởi HoàngAnh >
                           
                          #13
                            HoàngAnh

                            • Số bài : 29
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 18.05.2011
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 06.12.2011 02:10:07 (permalink)




                            Xin Giữ Giùm Một Tiếng Chuông Ngân

                            Thơ: Trần Kiêu Bạc
                            Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân




                            Chào Sàigòn, chào cơn gió mùa Đông    
                            Hỏi thăm những hàm răng run lập cập    
                            Những làn môi xám màu trong gió bấc    
                            Tưởng lạnh nhiều,chừng mười mấy độ C    

                            Lề đường vỡ bung dưới bước chân đi      
                            Guốc cao gót rung từng viên gạch vỡ      
                            Đêm gần khuya chờ nhau đi Thánh Lễ      
                            Áo đủ màu trộn vào tiếng chuông xa      

                              Đêm của chúng mình, không của người ta
                            Đêm của em, đêm xuýt xoa bờ vai lạnh
                            Đêm của anh, đêm ngọt ngào bàn tay ấm
                            Đêm đầy trời sao, “Đêm Thánh Vô Cùng”

                             Bềnh bồng trong nhau giữa tiếng chuông ngân 
                            Dập dềnh ngoài nhau bụi đường mệt mỏi
                            Nghĩ đêm dài mà đêm qua rất vội
                            Còn lại trong nhau nỗi nhớ bềnh bồng

                            Xin em giữ giùm một tiếng chuông ngân
                            Rúc vào chăn êm còn vang chuông đổ
                            Cất cho anh chút chuông lùa qua khe cửa
                            Chuông của Nhà Thờ, chuông của tim anh!



                            TRẦN KIÊU BẠC


                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:43:23 bởi HoàngAnh >
                             
                            #14
                              HoàngAnh

                              • Số bài : 29
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 18.05.2011
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ TRẦN KIÊU BẠC- NSUT HỒNG VÂN DIỄN NGÂM 17.12.2011 05:12:48 (permalink)




                              Em, Sàigòn Và Nỗi Nhớ


                              Thơ: Trần Kiêu Bạc
                              Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân



                              Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
                              Hay nhìn một chút nắng lên mà thương về bên ấy ?
                              Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
                              Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!

                              Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
                                        Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
                              Cửa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
                              Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!

                                Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
                              Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
                              Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
                              Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?

                              Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
                              Em một phương, anh một miền xa lắc
                              Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
                              Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !

                              Hẹn cùng SàiGòn thức suô't đêm sâu
                              Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ,
                              Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
                              Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!


                              TRẦN KIÊU BẠC




                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2013 02:48:00 bởi HoàngAnh >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 32 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9