CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ

Tác giả Bài
hai1957

  • Số bài : 2063
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 12.04.2011
  • Nơi: South VN
  • Trạng thái: offline
CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ 15.10.2011 15:52:12 (permalink)





NGÀY XƯA HOÀNG THỊ


Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở
Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi

Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau

Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau...
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu

Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua

Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình

Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi!... Tình ơi!...

PHẠM THIÊN THƯ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2012 17:24:35 bởi hai1957 >
 
#1
    hai1957

    • Số bài : 2063
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 12.04.2011
    • Nơi: South VN
    • Trạng thái: offline
    RE: CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ 15.10.2011 15:53:30 (permalink)


    ...Bước em thênh thang
    Áo tà nguyệt bạch
    Ôm nghiêng cặp sách
    Vai nhỏ tóc dài...
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2012 17:18:41 bởi hai1957 >
     
    #2
      hai1957

      • Số bài : 2063
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 12.04.2011
      • Nơi: South VN
      • Trạng thái: offline
      RE: CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ 19.10.2011 16:38:38 (permalink)


      ...Em tan trường về
      Cuối đường mây đỏ
      Anh tìm theo Ngọ
      Dáng lau lách buồn...
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2012 17:22:29 bởi hai1957 >
       
      #3
        hai1957

        • Số bài : 2063
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 12.04.2011
        • Nơi: South VN
        • Trạng thái: offline
        RE: CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ 30.11.2012 17:31:59 (permalink)


        CÔ NGỌ Ở TRONG THƠ



        Ngày còn học trung học, lũ con trai chúng tôi rất thích ôm đàn ghi ta nghêu ngao vào những dịp cắm trại hay trong những kỳ nghỉ cuối tuần. Một trong rất nhiều bài hát thời ấy được chúng tôi ưa thích là ca khúc “Ngày xưa… Hoàng thị” được nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ của Phạm Thiên Thư. Chúng tôi thích bài hát này bởi vì ca từ là những lời thơ tình đậm chất học trò nhẹ nhàng và mênh mang, được thể hiện bằng tiết tấu valse và hợp âm Đô trưởng dễ chơi dễ nhớ. Còn nhớ những cậu nhỏ lớp 10, 11 chúng tôi lúc đó vừa mới ổn định xong cái giọng vỡ ồ ề đã say sưa cất lên từng câu hát:

        Em tan trường về
        Đường mưa nho nhỏ…
        Ôm nghiêng tập vở
        Tóc dài tà áo vờn bay…


        Mà cũng không chỉ có bọn con trai chúng tôi, các bạn gái cũng rất thích bài hát này. Có lẽ vì mỗi người đều cảm thấy có mình trong cái dáng xinh của cô Hoàng Thị Ngọ duyên dáng ấy. Và thế là chúng tôi lại hát lên:

        Em đi dịu dàng
        Bờ vai em nhỏ
        Chim non lề đường
        Nằm im dấu mỏ
        Anh theo Ngọ về
        Gót giày lặng lẽ đường quê…


        Cái tình cảm ấy sao mà trong trắng, sao mà “thương” quá đỗi! Mà không thương sao được khi người con trai ấy:

        … Anh trao vội vàng
        Chùm hoa mới nở
        Ép vào cuối vở
        Muôn thuở còn thương còn thương…


        Thế rồi cũng qua đi một thời học trò lưu luyến và ân cần. Chúng tôi trưởng thành, vào đời rồi tất bật cho cuộc mưu sinh. Thuở học trò ngày xưa lặng lẽ đi về hồi ức cũng giống như chúng tôi lặng lẽ lớn lên mà không kịp tìm xem cho đầy đủ bài thơ tình thuở ấy. Bài thơ mà cho dù người nhạc sĩ có tài hoa đến mấy cũng không thể nào phô diễn hết được ý tình. Thật ra cô gái có tên là Ngọ ấy trong thơ đẹp hơn nhiều. Cô không chỉ đơn giản “ôm nghiêng tập vở” hay “em đi dịu dàng bờ vai em nhỏ” và “tóc dài tà áo vờn bay” như một thuở nào chúng tôi đã từng yêu mến. Trong thơ cô Ngọ “sang trọng” hơn nhiều:

        … Bước em thênh thang
        Áo tà nguyệt bạch
        Ôm nghiêng cặp sách
        Vai nhỏ tóc dài…
        … Em tan trường về
        Cuối đường mây đỏ
        Anh tìm theo Ngọ
        Dáng lau lách buồn
        Tay nụ hoa thuôn
        Vương bờ tóc suối…


        Và người con trai trong bài thơ ấy cũng lãng mạn hơn, “trình độ” hơn. Tình cảm của anh dành cho cô Ngọ vừa nhẹ nhàng lại vừa sâu sắc, và niềm nhớ của anh như ẩn dấu bên trong một nỗi buồn cỏ hoa kín đáo. Bài thơ mở đầu bằng một hình ảnh rất đẹp:

        Em tan trường về
        Đường mưa nho nhỏ
        Chim non dấu mỏ
        Dưới cội hoa vàng…


        Ở đây, không chỉ cây cỏ, thiên nhiên mang sắc màu tươi đẹp, cái tình si của chàng trai cũng đẹp qua cách thể hiện mang nhiều hình sắc:

        … Thương ơi! vạn thuở
        Biết nói chi người
        Em mĩm môi cười
        Anh mang nỗi nhớ
        Hè sang phượng nở
        Rồi chẳng gặp nhau

        Ơi mối tình đầu
        Như đi trên cát
        Bước nhẹ mà sâu
        Mà cũng hòa mau
        Tưởng đã phai màu
        Đường chiều hoa cỏ…


        Có lẽ không ai đi qua tuổi học trò mà không có ít nhất một mối tình. Xin hãy hiểu tình ở đây theo một nghĩa ngây thơ và non dại nhất. Thường đó là những mối tình như thoáng chút lao xao trên mặt hồ tâm hồn sóng gợn hay chỉ như một chút rung nhẹ của dăm nốt nhạc trầm. Thật ra câu chuyện tình của cô Ngọ cũng có hồi kết cuộc. Họ không “gặp” được nhau. Để rồi sau mười năm người con trai tình cờ đi qua chốn xưa và bỗng nhớ đến Hoàng thị… ngày nào mình đi theo và thổn thức. Nhưng người đã không còn. Chỉ còn cảnh cũ và tình cũ thuở xưa, người thì đã xa vời vợi. Cũng giống như tôi mới hôm nào tình cờ đọc được bài thơ lại nhớ về một khoảng trời đã qua xa lơ xa lắc. Và tất nhiên tôi cũng không đủ tài để viết được như Phạm Thiên Thư:

        …Phố ơi muôn thuở
        Giữ vết chân tình
        Tìm xưa quẩn quanh
        Ai mang bụi đỏ
        Dáng ai nho nhỏ
        Trong cõi xa vời
        Tình ơi! Tình ơi!


        Dù sao cũng xin cảm ơn nhà thơ và người nhạc sĩ đã một thời làm con tim chúng tôi xao xuyến.
         
        #4
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9