:..Thư Cho Người Tình..:

Thay đổi trang: 123456789 > | Trang 1 của 9 trang, bài viết từ 1 đến 30 trên tổng số 270 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 17.09.2005 00:08:30
[Helpful answer received] / [List Solutions Only]
:..Thư Cho Người Tình..:

Hòa âm ns Nguyễn Minh Châu




<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2008 06:22:03 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 18.09.2005 00:40:27
:.Thư Cho Người Tình.:
892005


Anh,

"Giờ theo trăng gió bỏ quên mình
Giờ như giông bão vây phủ quanh mình".
*
"Thế gới đông người, em chỉ thấy riêng Anh".

..............


Anh cũng dư biết mà. Từ Cổ chí Kim không hề thấy thay đổi - Hễ khi người ta yêu nhau mà không gần để thủ thỉ thì người ta lại viết thư hoặc làm thơ cho nhau - Nhưng đặc biệt nhất là "những lá thư tình" viết mà không gửi "để lâu lâu đọc lại nhớ người xưa" phải không Anh?
Anh ơi ! Em là người thích sống trong kỷ niệm, vui_buồn với quá khứ, dù khổ đau hay hạnh phúc - dù nghèo nàn hay sang cả. Kỷ niệm đối với em rất quan trọng.
Sao Anh bảo, những kỷ niệm đau thương nhớ làm gì ! À ! Nếu không gặp cảnh thương đau thì làm sao biết đâu là hạnh phúc ?
Anh và em hay đối chọi nhau - dù vậy chúng mình cũng đã cho nhau bao kỷ niệm suốt những tháng năm dài... nay đã hơn 22 năm rồi Anh nhỉ !
Thỉnh thoảng em vẫn soạn ra những lá thư cũ đọc lại... Rồi mỉm cười và đưa mắt nhìn trời, thầm nói cảm ơn, vì em rất tin Thượng Đế. Phải, Thượng Đế đã gởi Anh đến cho em. Sau "những bước thăng trầm", bao lần thất chí - Và em đã tha thiết réo gọi :

Rừng đêm hoang vắng, ai Quân Tử,
Dám nhặt hoa tàn trong gió mưa ?
Hoặc
Mò kim đáy biển đâu màn
Một người tử tế đổi ngàn bất nhân !

Thế là vào đêm 14 tháng 2 năm 1983, Thượng Đế đã đưa Anh đến gặp em giữa đêm đông lạnh buốt và tuyết phủ ngập trời Paris. Mà là đêm "Lễ Tình Yêu" (Saint-Valentin). Kỷ niệm đó làm sao phai mờ trong lòng em được.

Hơn 22 năm Anh đã ban cho, bù đáp lại những gì mất mát đau thương của đời em. Trong hơn 22 năm, mình đã có vài lần tưởng chừng như đã gãy đổ, chia tay. Nhưng rồi, nhờ tình yêu của Anh mà chúng mình lướt qua được những cơn sóng gió - Há, mà sóng gió ấy là do chính em tạo nên. Em thật điên rồ phải không Anh ? Em muốn chặt đứt đi sợi dây mà người đời thường cho là "Định Mệnh đã An Bày" - Thật sự, đến bây giờ em mới tin đó là đúng - nhưng chỉ tin phần nào thôi. Tại sao em tin Thượng Đế mà lại không tin "Định Mệnh"? Vì đời em, em tự cho là có em lèo lái trong ấy...(!) Em nhất định không giao 100% đời mình cho Định Mệnh. Anh cũng thường nói, em cứng đầu, con người em khác hẳn với mọi người !
..(...)...
Vì yêu em, Anh chỉ dễ giải đối với riêng em - nên lúc nào Anh cũng dễ dàng tha thứ cho em - Chưa đủ Anh à ! Thế nên những năm đầu mình hay bất hòa. Em hay khuyên Anh là phải tốt với tất cả mọi người.
Em còn nhớ câu Anh nói : "Anh vậy đó, em đừng hồng muốn thay đổi Anh". Ha ha... như trời đánh em rồi ! Anh vừa dứt câu, em thấy đời em sắp vào bóng tối rồi - Nhưng em không sợ, lòng tự nhủ : "chấp nhận, mình không thể ở gần với kẻ hẹp hòi...".
Rồi bóng Vô Minh che khuất trí tuệ em. Em buông mình trong trụy lạc và cứ rượu chè thơ với thẩn...:
... Ta muốn say cho quên đời gió bụi
Mượn rượu nồng vùi dập kiếp phong sương
...
Vì trước mặt em thấy đời mình sắp trở vào "Ngõ Hẹp". Em hư hỏng quá phải không Anh ? Nhưng rồi Anh tha thứ cho em - Anh cố tình không tin những gì em làm và em kể. Vì Anh quá yêu em ! Anh cho đó là em tưởng tượng để viết tiểu thuyết. Mà mãi đến bây giờ em nhắc lại, anh chỉ cười và lắc đầu : "Không. Anh không tin"...
Thật cũng ngộ, em nói sự thật mà anh không tin, chắc em "xạo" thì có lẽ anh sẽ tin hén !

*
992005


Anh,

Đêm nay em buồn quá - Em lại nhớ Anh... mắt cay cay... Trời ơi ! em khóc à ! Em ít khi nào khóc mà đêm nay em không cầm được nước mắt. Với Anh, em luôn làm tĩnh, ra cái điều như em cứng rắn lắm vậy.
Em biết Anh yêu em nhiều lắm. Còn em thì...
................................

1092005


Anh,

Phải chi có Anh bên cạnh em, để em dựa vào lòng Anh mà khóc thật nhiều và kể cho Anh nghe vì sao em khóc. Nước mắt cứ ươm tròng suốt mấy ngày nay. Anh ơi Em lại có lỗi với Anh nữa rồi !
Nhưng em biết, dù em có nói gì đi nữa, Anh cũng không tin - Anh cho là em tưởng tượng để em viết tiểu thuyết.
Em cố đi ra ngoài cho khuây khỏa, cố gượng cho vui lên - Vậy mà đêm qua có Vinh, cô em bạn nhìn em và nói :
- Ơ, sao Vinh thấy đôi mắt chị N buồn quá.
Em ráng gượng cười cho tươi lên và nói :
- Chị buồn ! Chị mà buồn ! Trời đất ơi ! Chắc thế gian này chẳng còn ai vui đó em à !
Trên bàn ăn có Cô Tư Lượng, Ngọc Yến, TT, Mỹ Linh, & Dennis, bao cặp mắt quay sang nhìn em, và đều gật đầu, cho Vinh nói là đúng.


*


Anh,

Có những đêm em nằm mơ mà cứ tưởng chừng như thật. Hy vọng ở phương trời xa, Anh vẫn nghĩ đến em. Vâng ! Em có nghe lời nhắn của Anh trong ĐT.
Hôm nào Anh trở về thăm em, em sẽ kể chuyện "tình" cho Anh nghe. Em biết Anh sẽ vò đầu em và nói : "Em lại tưởng tưởng những cuộc tình lãng mạn trong phim ảnh, tiểu thuyết... - Chắc trời sanh em ra để em mơ-mộng-trăng-gió-mây-mưa !!".
.........


1192005
Một phút mặc niệm cho
Ngày 11 tháng 9 năm 2001


ẢnhTTT


Anh,

Ha ! Hôm nay đúng 4 năm quân khủng bố "Al Qaïda" làm sập 2 tháp đôi bên New York. em vừa đề ngày chợt sực nhớ ngay.
Để em kể cho anh nghe ngày hôm ấy :
Vào 15 giờ 15 chiều thứ Ba (giờ Paris) tức 9 giờ 15 New York. Đúng pin giờ đó, em bị tụi "du côn" tấn công trên chuyến Métro số 7. Giữa trưa đông người mà chẳng ai dám làm gì chúng nó cả. Tại vì em ngồi ghế phía bên trong...
Anh còn nhớ, hè năm ấy, Cô H nhờ em vào trông chừng nhà và đưa rước cậu con trai 7 tuổi của Cô. Vì cả hai vợ chồng đều bận việc...
...
Thằng nhỏ, tuổi chừng 18, 20, theo sau có 2 thằng nữa. Nó thấy còn một ghế trống, liền chen vào ngồi - 5 phút sau nó kéo "fermeture" quần xuống... Nó móc "thằng con" của nó ra và bào em... Em giận xanh mặt, diếng cả người, nói với nó : "Tao đáng bà Nội mày...". Nó trả lời : "Đâu có sao !". Em nhịn hết nổi bèn hét lên : "Cứu tôi ! Cứu tôi !". Hành khách kẻ đứng, người ngồi nhìn dáo dác như tìm tiếng kêu cứu, rồi sang nhìn thấy em, họ tĩnh bơ. Không ai nói gì cả - Mắt em nhìn lên chỗ "báo động SOS" cách xa em khoảng 5 người đứng. Em nhìn đồng hồ 15 giờ 15. Trong đầu em chợt nghĩ : "Trời, mình mà bấm chuông báo động thì nguyên chiếc Métro phải ngừng, trễ giờ rước Bé Ti, vì Ti ra 16 gờ 30, và làm phiền biết bao người sẽ bị trễ nãy..." Em chùng người lại, mà tim em nó đập thình thịch sắp lọt ra ngoài lồng ngực - Tự nhủ : "Mình phải ráng nhịn, để không ai vì riêng mình mà bị trễ nãy - nhất là đã hứa với H. sẽ đến rước Bé Ti đúng giờ...". Sắp tới trạm kế xe ngừng, thằng "du côn" kéo "Fermeture" lại và nó đứng dậy đi xuống Metro... Lúc đó, em chỉ còn nước là niệm : "Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát" ...
Tới gare De l'Est sang qua RER về Gagny... Em đi như chạy, về tới nhà H mở cửa vào để lấy chìa khóa xe đi rước Bé Ti, nhìn đồng hồ còn hơi sớm, em đến bấm TV... Ôi, hỡi ơi ! Thấy chiếc máy bay đâm vào Tháp đôi New York... - Xướng ngôn viên đài TF1 nói : "Tin đặc tai nạn máy bay..."... Em ngồi xem cỡ 15 phút... rồi em đi rước Bé Ti về tới nhà gần 17 giờ. Vừa vô tới cửa lại nghe TV nói gì khủng bố, khủng bố ! (em không tắt TV)
Em lên phòng khách xem thì thấy chiếc máy bay thứ 2 đâm vào Tháp còn lại, khói lửa ngút trời NY... Ôi thôi, em gọi điện thoại cho bạn bè hay lung tung beng... Em lại nghĩ tới con trai em, Philippe và vợ nó hay đi công chuyện ở NY - Em phone hoài chẳng có ai trả lời chỉ nhắn máy - Lòng em lo lo...
Nhưng rồi chuyện gì xẩy ra sau đó thì nay Anh và tất cả mọi người đã biết hết rồi - Chúng ta nên mặc niệm cho những nạn nhân vô tội đã chết oan trong thảm cảnh
"911 Twintowers New York" !


...............

<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 10:18:34 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 18.09.2005 01:33:54
:..Thư Cho Người Tình..:
1292005



Anh,

Sáng nay bầu trời Paris âm u xám xịch - tiếng mưa rơi lạch tạch ngoài sân, em nghe lòng buồn thê thảm. Làm em nhớ lại mùa thu năm xưa chuyện của gia đình em đỗ vỡ. Lúc ấy em được 33 tuổi ta. Người ta thường nói : 31 bước qua 33 bước lại - hãy cẫn thận đoạn đường "đời" khi đi tới "cầu 33" này.
.......

Em kể Anh nghe thêm đây...

Năm 1978, trời vừa sang thu, thì bắt đầu em và J.H. tự động ly thân. Sau một buổi tối đối thoại với nhau. Có khi J.H. hơi lớn tiếng, là em nhẹ giọng : "Mình nói chuyện, chớ không gây lộn - để cho các con ngủ"... Rồi J. đệ đơn đòi ly dị.
Lý do : Tháng 7 trước, J. có bắt buộc em phải bỏ ngang buổi Văn Nghệ Đại Nhạc Hội "Hè Tha Hương" - Nhưng em cương quyết không thể làm thỏa mãn chồng em được. J. biết tâm tánh của em đã hứa việc gì thì ít khi nào buông lời hứa. Thế là J. nắm được tâm lý ấy, nên J. dồn em vào góc tường. J. diện cớ nói, em không còn nễ trọng J. nữa...
Thật, khi hết thương nhau thì cái gì cũng đỗ thừa tại, bị này, nọ...
Anh biết em hơn 22 năm nay, Anh cũng hiểu tánh em quá rồi. Làm sao em có thể bỏ ngang "xù" nửa chừng để phó mặc cho các ACE trong ban tổ chức làm gì làm được đây ? Hơn nữa, vai Bà Ngoại (dạo đó) chẳng có ai thay thế. mà có thay thế được đi nữa, em cũng không bỏ cuộc.

Bao nhiêu tháng trời hội họp, mướn rạp chọn được ngày 25-7-1978 để tổ chức. Do Hội Đoàn "Việt Nam Tự Do Hải Ngoại" do BS TKQ làm hội trưởng đứng ra xin giấy phép - hát - nếu có lời sẽ giúp "Thuyền Nhân VN - Tị Nạn" tại Paris và vùng phụ cận... Soạn giả TTQ soạn tuồng Cải Lương "Sương Trắng Miền Quê Ngoại". Em đóng vai "Bà Ngoại" với Dũng Thanh Lâm, Phương Thanh, Mỹ Hòa và Kim Chi - Em có đứng trong ban tổ chức - lãnh trách nhiệm; trật tự & liên lạc đồng bào. Kỳ đó em không nắm tài chánh - nên hát xong chỉ nghe đâu bị lỗ - không giúp được gì cho ai. Buồn ghê !
.........
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2005 01:35:21 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 18.09.2005 01:37:39
:..Thư Cho Người Tình..:
13.9.2005
Hồng "Horticolor" (có mặt từ 9/1991)
Hoa hồng này nuôi tôi và bao người

Anh,

Hôm nay trời hé chút nắng vàng, cộng thêm cú phone của Anh làm tâm hồn em tươi lên như hoa héo vừa được tưới nước. Anh nói, Anh đang vào vườn hồng cách nhà Anh 15 cây số để chụp "những đóa hồng nở muộn"... Anh lúc nào cũng vui và hay giễu giễu. (...)
Bỗng em sực nhớ tới hồng Horticolor (mà Anh định đặt tên "Caroline de SàiGòn" - Em khuyên không nên...). Em lên Google tìm, nhưng không thấy đâu hết, lòng buồn buồn... Nghĩ : "Hồng H. có tên trong Tự Điển mà... Sao trên mạng không có vậy cà ?" - Em viết nhiều tên : Rose H., Rose Jaune, Rose multipcolor... Cuối cùng em viết 1 chữ vỏn vẻn "Horticolor" là đóa hoa hiện ra - Em tự thốt lên : "Ô, Nàng đây rồi ! Ủa, sao không thấy tiểu sử của Nàng ?
Mà hình này không đẹp bằng ở ngoài !".
Em thư cho Anh đây.

*
Anh,

Em còn nhớ, lúc mình mới quen nhau. Anh nói : "Anh mới vừa khuếch trương lại hãng H. 6, 7 năm nay - Vì trước đó bị khánh tận. Nay thì công việc làm ăn kha khá là gặp được em - cảm ơn trời đã đem em lại cho Anh". Em liền nghĩ : "Câu này là mình nói mới đúng hơn chứ - À, thì ra Chàng đã "si" mình lắm rồi !".
Em ngả đầu vào ngực Anh và thỏ thẻ : "Không phải vậy đâu Anh. Mà chính trời gởi Anh đến cho em thì đúng hơn. Vì em là "Hoa Dại" giữa chốn rừng đời. Còn Anh là "Bách Tùng - Quân Tử", muôn đời em xin nép mình vào bóng mát của Anh để được Anh mãi mãi che chở em...".
Đâu ngờ cái đêm "lóng lánh sao cài" giữa mùa đông tuyết phủ ngập trời Paris. Em và anh gặp nhau. Thế rồi em nghĩ :

"Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không ?
..............
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e..."

("Kiều" Nguyễn Du).

........................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2009 08:18:41 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 18.09.2005 01:46:36
:..Thư Cho Người Tình..:
1492005



Anh,

Gặp Anh trong đêm "Lễ Tình Yêu" đó. Rồi 1 tháng sau mình gặp lại nhau. Nhưng trong 1 tháng ấy, Anh điện thoại cho em mỗi ngày. Anh còn nhớ em nói gì không ? Vì em nghe con tim mình rung rinh... Nên em sợ đặt tình yêu vào Anh thì chỉ có nước khổ mà thôi ! Em bảo : "Anh đừng gọi em mỗi ngày - tập cho thói quen - rủi vắng Anh thì em nhớ chết...". Em nghe giọng nói của Anh rất sung sướng : "Anh sẽ gọi em mỗi ngày cho đến suốt đời Anh !". Chỉ một câu nói đó mà làm tâm hồn em đổi khác, em bị xúc động mạnh - nghe máu trong tim chạy rần rần, mặt nong nóng chắc là hồng hồng... Em chợt nghĩ : "Trời ơi ! R. yêu mình dữ vậy sao ? Chắc mình sắp khổ đến nơi rồi !".
Quen Anh cả tháng mà em không dám hỏi Anh có hãng gì ? Chỉ nói chuyện về gia đình và trên trời dưới đất với nhau. Tại em hay tìm hiểu hoàng cảnh, gia đình của những người đàn ông... Tại vì sao mà vào nơi chỗ em làm việc (hôtesse de terre). À, vào đây xem "Sexy-show", nghe nhạc và cần vũ-nữ "cavelière" để nhẩy đầm, rồi tới tới nữa... (?) - Thật là :

Đàn ông ơi, hỡi đàn ông !
Trong nhà vợ đẹp, ngoài... không chối từ *.

........
Lá thư "Tình" đầu tiên Anh viết (4/5/1983) cho em, nay nó vẫn còn nằm chung với những lá thư kế tiếp, giấy đã ngả "màu thời gian" - chưa có thư cuối - Vì chúng mình vẫn còn nhau.
.........
Gặp lại Anh lần thứ hai, em nghe Anh nói về các nhân viên của Anh này nọ... Em cũng không dám hỏi sâu hơn - Em nghĩ, Anh là chủ hãng...
Bắt đầu em suy nghĩ : "Nếu R. là chủ hãng, thì mình xin ảnh đem mình vào làm việc như A. M. bên Bỉ (Belgique) vậy". Trong đầu em bắt đầu tính toán hơn thiệt - Vì hai con của em còn nhỏ, Mẹ già và đang nuôi mấy gia đình 2 anh 1 chị bên nhà kêu cầu cứu vì vẫn thiếu thốn đủ điều (1983). Nên bắt buộc em phải tính toán để nhờ Anh có coi thể đem em vào hãng làm việc. Vì cái việc làm hiện tại em chỉ tạm bợ nhất thời thôi. Nay có Anh rồi thì em sẽ vẫy tay chào vĩnh biệt "Rừng Đêm Muôn Thú".

*
Khi Anh hẹn lần thứ ba, thì trong đầu của em lập ra nhiều bài toán định sẽ bàn với Anh...(...) Nhưng, sau khi nghe Anh nói, anh và vợ anh đang ly thân. Vì bà bị bệnh tâm thần. Anh có ý muốn bỏ vợ xây dựng lại cuộc đời mới với em. Em vừa nghe xong đầu óc em bị chấn động mạnh, như trời lông, đất lở rồi. Em nhủ thầm : "Trời ơi ! Tôi đã trao tình cho kẻ bất nhân - bất nghĩa rồi...". Trong tic-tắc em tự trấn an và nghĩ :

Xem như hoa bướm giữa đàng
Người ca hát, kẻ đệm đàn có sao !


Qua sáng hôm sau mình chia tay. Nhìn Anh mà trong lòng em nhủ : "Vĩnh biệt Anh !" - Ra tới xe em, mở cửa vào ngồi gục đầu nước mắt tuôn tuôn...
Bắt đầu từ đó, Anh phone cho em, em lạnh lùng, chẳng nói gì ngoài những "oui và non" - Anh nhạy cảm biết có chuyện gì rồi. Nhưng Anh hỏi thì em nói, không có gì hết...
Những ngày kế tiếp, em không nhấc điện thoại, em dặn mấy đứa nhỏ : "Đàn ông phone là nói Mẹ không có nhà - ngoại trừ ba của tụi con". Vì em còn dấu các con, không cho chúng biết là em có "nhân tình". Lúc nào em cũng dấu các con em như con gái lớn lên lén lúc Mẹ Cha khi có "bồ bịt" vậy.
..........

Anh rất thông minh, sáng trí ! Chắc Anh cảm thấy gọi điện thoại là vô vọng rồi - Em không muốn nói chuyện với Anh nữa. Anh quay sang viết thư mỗi ngày, có hôm em nhận đến 2 lá.
Anh lên Paris đi ngang nhà bỏ thư vào hộp. Anh biết tự trọng nên không dám lên nhà em bấm chuông bất tử. Vì em chưa dám giới thiệu mấy đứa nhỏ với Anh. Các con em không 1 đứa nào muốn em có người đàn ông khác ngoài ba chúng nó, nên ghen dữ lắm.
..........

Đến lá thư (27/5/1983) dài 8 trang anh viết như "Tuyệt Mạng Thư". Đọc xong, em toát mồ hôi hột, nhủ : "Trả vay, vay trả nhãn tiền !". Mình làm R. khổ mấy tuần nay. Hôm nay đến phiên mình khổ đây". Em phải đấu lý, đấu trí mệt nhoài tâm-xác - Trên đời khó mà vứt ra được 3 thứ này - "Tình - Tiền và Địa Vị". Anh lại có đầy đủ 3 thứ đó với em... Sau những giờ suy nghĩ thiếu điều bễ đầu, nức óc - Em nghĩ :"Rủi Anh có bề gì thì sẽ có bao nhiêu người lâm cảnh khổ đây ?". Trước tiên là em nghĩ đến vợ Anh, người đàn bà đang không biết vui-buồn... Rồi tới C., con gái Anh mới 10 tuổi. Em không nghĩ gì nhiều cho P., con trai Anh đã lớn học hành xong và đã có việc làm tốt đẹp. Bỗng giật mình, nhớ đến trên 30 nhân viên đang làm việc trong hãng của Anh, họ sẽ kị thất nghiệp, nếu em cứng rắn không cho Anh gặp em - Em sợ sẽ xẩy ra... như Anh viết trong thư :.... "Em ơi ! Anh van xin em cho Anh gặp em một lần cuối cùng thôi - Anh không làm việc được, tay Anh run rẫy không ký giấy tờ gì cả, mồ hôi hột cứ toát ra... Em ơi ! Hãy mở lòng rộng lượng cho Anh gặp em lần cuối cùng, chỉ một lần này thôi, rồi vĩnh viễn Anh không làm phiền em nữa.... Chắc Anh không sống nổi em ơi !...Em là vị cứu tinh, là giọt nước hồi của Anh...Anh yêu em ! Anh yêu em !...". Lời van xin thống thiết của Anh trong thư, làm tim em đau nhói như bị ai nghiền nát. Em phân vân tự hỏi :

Được người, ta phải thiệt thòi,
Được ta, người phải ngậm ngùi khổ đau.
Làm sao cho đồng đều nhau,
Mình không thiệt, Người không đau bây giờ ?


Em không can đảm để cho Anh khổ có thể Anh dám chết - vì em cũng đã yêu Anh rồi. Em nhấc điện thoại gọi vào sở... (...)... Cho Anh cái hẹn cuối cùng như Anh đã van xin em. Tức tốc chiều hôm sau Anh lây máy bay lên Paris liền. Đến Paris Anh mướn xe như thường lệ. Anh cho xe đâu gần nhà em dưới đường...
Em xuống, và em đề nghị chúng mình lên Tour Montparnasse nhà hàng "Le Ciel de Paris" tầng thứ 56. Vào nhà hàng gọi thức ăn, mà Anh nuốt không trôi - chỉ ngồi nghe em giảng... và ra điều kiện... Anh nhìn em mà nước mắt Anh rơi từng gịọt xuống bàn... Làm thực khách gần đó chú ý... Nhưng họ rất tế nhị. Em lấy khăn giấy Kleenex chòm qua chậm nước mắt Anh...
Em nắm được trái tim đen của Anh, em tha hồ ra lệnh... Nhưng hoàn toàn là có lợi cho gia đình Anh và cũng không thiệt hại gì cho em.
Thật cũng đúng câu : "Khi Nữ Tướng ra oai với kẻ đang "si mê" mình". Thì người đàn ông đó "từ chết tới bị thương" - Nhưng với em thì ngược lại... Em chấp nhận "từ bị thương đến chết" để làm nền tản cho Anh xây lại hạnh phúc... Người ta cho em là "Đạo Đức Giả" chăng ? - Không. Đạo Đức thật chứ không giả - Vì em chịu thua thiệt mà - nhường cái thế lợi lộc cho vợ con Anh - Sao gọi là "Đạo Đức Giả" được chứ ?
Phải ! Đã làm "Nhân Tình" cho kẻ có vợ là có tội rồi. Nhưng cách xử thế như thế nào ? Mỗi hoàng cảnh, mỗi khác. Em bắt buộc Anh phải vào nhà thương thăm vợ ít nhật 2 lần trong tuần, và mỗi lần thăm phải có một đóa hoa hồng tuyệt đẹp. Mặc dù bà không nhớ gì trong hiện tại - Nhưng em khuyên Anh cứ tiếp tục làm - Rồi Anh đã làm như lời khuyên của em. Anh bằng lòng tất cả những gì em bảo.
Như thế, em mới thấy tâm hồn được nhẹ nhàng hạnh phúc khi gặp Anh... !
.....

"Hôm ấy, em mặc bộ Âu Phục màu đen, trên gương mặt nghiêm trang như một vị Quan Tòa, nhưng đôi mắt em buồn và đẹp lắm" (lời Anh nói...).
..........
_____________________________________________________
(*)Một số đàn ông trong nhà có vợ đẹp, nhưng khi ra ngoài thấy gái cũng ham ?!
Chắc phải làm như vậy mới là đàn ông ?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2005 11:04:30 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 21.09.2005 09:53:28
:..Thư Cho Người Tình..:
1592005


Anh,

Hôm nay em không thư cho Anh dài được. Vì em có hẹn với một người bạn "Văn Nghệ Sĩ" ở ngoài Paris 13 - mà cũng đồng Phật Tử chùa KA với em từ 1976.
Hẹn Anh đêm nay, nếu em về sớm sẽ tiếp tục viết cho Anh.
Chúc Anh vui vẻ mãi và chụp hình "Những Đóa Hồng Nở Muộn" của Anh thật đẹp gởi lên cho em ngắm.

Chim nhỏ của Anh
Caroline_dsg
...........


(^_^)


:..Thư Cho Người Tình..:
1692005



Anh,

Hai hôm rồi, em chẳng kể chuyện gì cho Anh nghe cả. Đừng giận "con chim nhỏ" của Anh nha !
Anh biết không ? Đáng lý ra đêm nay em đi ăn cơm và xem "Show LIDO" với Ca Sĩ Tuấn Anh và vài người bạn. Nhưng em phải hồi lại - có lẽ tối mai ? - Tại vì tối qua ghé chơi nhà hàng "Cây Ớt" - Vì ngồi ngay luồn gió từ máy lạnh bay ra - Ở lại nghe Ca Sĩ Tuấn Anh kể chuyện vui những Ca Sĩ "NỘI & NGOẠI" và những nàng "Kiều" với các "VK" ở SG... Em cười muốn tắt thở . Mãi đến 2 giờ khuya em mới quá giang Ánh Lệ về nhà...
Sáng ngủ dậy thấy khó chịu và ắt-xì quá xá. Em muốn bị cảm rồi Anh ơi ! Anh ở đâu ? Sao Anh chưa về bên em ?! À, Anh bận mà em quên !
.....................
Anh ơi ! Lại khuya nữa rồi. Thôi, em đi ngủ sớm cho khỏe để tối mai em đi chơi.
À, em nhớ mãi câu của Anh hứa : "Anh sẽ tạo cho em là người đàn bà hạnh phúc nhất thế giới" - Thật sự lời hứa ấy, Anh vẫn chưa thay đổi.
Tạ ơn Quân Tử.
Hẹn Anh ngày mai....
.........


((°_°))


:..Thư Cho Người Tình..:
1792005



Anh,

Thế là em mặc nợ Anh hai hôm không kể gì cho Anh nghe cả. Thôi, cho em khất lại nữa nghen ! Bây giờ nửa đêm rồi !
Hẹn Anh ngày mai !
...............


)°_°(


:..Thư Cho Người Tình..:
1892005



Anh,

Vạt nắng thu vàng gợi nhớ thương
Yêu ai hồn mộng tim vấn vương
Tao phùng xa lắc, chờ, chờ mãi
Biết đến bao giờ vai tựa nương !!


*


Nắng thu đang buông xuống tỏa sáng rực cả vùng trời Paris - làm tinh thần em phấn khởi và vui lên. Em đang sửa soạn đi Paris 13 nữa đây.

Anh à ! Em kể chút này cho Anh nghe nha ! Hồn em đang mông lung lừng lờ như ở tận trời xanh - trái tim em đang rung động - bởi một hình bóng một người hì hì... Này, Anh có tin em đang "YÊU" à "SI TÌNH" hay không ?
Há, hỏi Anh như hỏi đố. Vì Anh chẳng bao giờ tin em có thể yêu ai ngoài Anh ra !
Vì Anh cho là em chỉ tạo tình yêu trong đầu, lãng mạn làm kẻ si tình để viết tiểu thuyết...
Và nhiều lần Anh ôm em vào lòng, âu yếm nói khẽ : "Trên cõi đời này, chỉ có một mình Anh yêu em nhất nhất thôi - Nếu em sa ngả - em sẽ gặp những tay đễu giả trọc trời đấy "...
Nhớ lại câu Anh nói trên làm em hơi ớn ớn... Anh đừng lo, em tưởng tượng y như em đóng tuồng vậy mà...
Hẹn Anh đêm nay. Nếu em về sớm...
...................


)°_°(

:..Thư Cho Người Tình..:
1992005



Anh,

Hôm nay ngoài trời nắng thu vằng vặt tỏa xuống, nhưng trong nhà hơi se lạnh. Em nghe lạnh ngoài da, lạnh cả trong lòng...
..........
Em trạnh nhớ những tháng đầu quen Anh, em giống như bà "thầy đời" chỉ dạy Anh dùng tâm lý và cách đối xử với vợ Anh (em thường gọi vợ Anh là Tata).
Chỉ trong vòng sáu tháng Tata tĩnh trí và nhớ lại - có lẽ nhờ giọt nước mắt xúc động khi Anh trao tận tay bà đóa hoa hồng thứ... có lẽ lần thứ 20 - Từ đó tâm trí Tata phục hồi trở lại...

Em còn nhớ, có một lần Anh gọi lên thăm em mà giọng nói của Anh hơi bực bội - em liền hỏi :
- Có phải Anh và Tata gậy lộn không ?
Anh nói :
- Sao em biết ?
Em liền bắt Anh kể cho em nghe vì sao mà hai người gây lộn ? Ai có lỗi ?
Anh trả lời nhanh chóng :
- Thì Tata chứ ai !
Em liền nghiêm giọng :
- Không. Chính Anh là người hoàn toàn có lỗi với Tata.
Anh cáu lên :
- Tại sao em nói vậy?
- Đừng vội nóng Anh à !
- Chứ tại sao, em cho Anh là người có lỗi.
Anh hãy bình tĩnh nghe em hỏi đây :
- Tata có ngoại tình không?
Anh nhanh nhẹn trả lời :
- Tuyệt đối là không !
- À, vậy thì Tata đâu có lỗi.
Anh liền kể :
- ..."Nó" hẹn với người thợ sửa óng nước mà "nó" đi chơi nhà mấy người bạn của "nó" không nhớ về nhà để người ta chờ cả buổi chiều...
- Chỉ có vậy thôi à ! Thì Anh vẫn là người có lỗi.
- Tại sao em cứ khăng khăng cho Anh có lỗi ?
Em trả lời chậm rải - nhưng hơi cay đắng :
- Vì Anh có em. Có em nè...
Anh im lìm vài giây... Rồi Anh (có lẽ) giả vờ hỏi em :
- Anh không hiểu em muốn nói gì ?
- Anh có lỗi với Tata, vì Anh có em, Anh là kẻ ngoại tình...
Anh lại im lìm lần nữa...
Từ đó đến nay, Anh chẳng bao giờ nói "xấu" Tata cho em nghe điều gì cả.

Vài tháng sau, Tata được về nhà luôn. Kể như vĩnh biệt nhà thương "Tâm Thần".

Rồi công cuộc làm ăn phát đạt... Em khuyến khích Anh mở thêm chi nhánh bên Vienne - Áo Quốc (Autriche)...
.............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2005 10:17:22 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 21.09.2005 10:23:34
:..Thư Cho Người Tình..:
2092005



Anh,

Đã từ lâu em muốn kể cho Anh nghe về cái chết rất "ANH HÙNG" của Ba em. Nhưng khi chúng mình gặp nhau thì bận rộn công việc quá nên em chưa kể...
Hôm nay em có thời giờ rỗi rảnh em soạn lại gởi cho Anh... Em còn nhớ, cũng nhiều lần Anh ôm em vào lòng ấu yếm và nói : "Anh hy vọng sẽ có một ngày, Anh được đặt chân lên đất Bình Chánh để nhìn tận mắt nơi chôn nhau cắt rốn của em. Cảm ơn Bình Chánh..." Bây giờ thì sao ? Thôi, để yên đó đi. "Chuyện gì đến rồi sẽ đến". Bây giờ Anh hãy lắng nghe em kể đây...:

"Nợ Nước Trước Tình Nhà"


Phỏng theo lời của Mẹ em kể. Cha em, tên Nguyễn Huê Hùng, sanh năm 1912 (Nhâm Tý), tại Bình Trường- Bình Chánh (Chợ Lớn). Cùng anh-em đứng lên chống Pháp vào giữa thập niên 1940. Cha em đã hy sinh vì Tổ Quốc, ngày 26-04-1950 (mùng 10 tháng 3 năm Canh Dần).

((°_°))


Lối chín, mười giờ sáng cuối tháng Tư, năm 1950. Mặt trời đã lên mấy sào, ánh nắng vàng chói chan khắp bốn phương. Ngoài vườn sương mai còn đọng trên lá trúc, cành tre, nhánh ổi, đọt chuối, tàu dừa... và đàn chim bay nhảy, hót líu lo...

... Tiếng gõ cửa phía nhà sau và gọi nhỏ : "Chú Hùng ! Chú Hùng ! Có Tây bố. Chú mau thoát thân, nhanh lên nhanh lên đi Chú... !’’. Đó là tiếng của ông Ba Trượng, người Tá-điền của ông Nội em (Cả Hạnh), Ông Ba Trượng rất thương quý Ba em. (Đến nay, hễ ai về Tân-Bửu phải đi qua chợ Bình-Chánh, quẹo tay mặt mà người ta vẫn thường gọi "Ngã Ba Tân-Bửu", trước khi đi qua cầu "A-Thàng" phía bên tay trái, người ta vẫn nhớ, "vườn dừa ông Cả...". Người trong xóm-làng cũng thường còn nhắc nhở về ba em: "Chú Bộ Hùng rất thương người. Còn ông Cả thì... !". Thật sự Ba em rất giàu lòng nhân ái.

Để trở lại lời ông Ba Truợng kêu ba em tẩu thoát... Nhưng tiếng của ông Ba vừa dứt thì chung quanh nhà đã bị bao vây. Cả chục Việt Gian tháp tùng với một ông Tây râu-xồm. Trong nhà chúng em có đào hầm trú ẩn dưới đít giuờng ở trong phòng, ngụy trang làm chỗ chất gạo và củi lên trên miệng hầm. Hết đường tẩu thoát, Ba em phải lánh thân nơi ấy. Tuy khi đào hầm rất kín đáo và bí mật. Nhưng vẫn có người biết điềm chỉ.
Trong đám Tây bố, có một ông Tây trên mặt lộ ra nét dữ tợn, bởi bộ râu-xồm của hắn, trên đầu đội nón cối, mặc quần cụt, áo ngắn tay bằng vải "trây-vi" màu vàng vàng, bên hông mang cây súng lục (hay súng sáu). Hắn xông vô nhà, theo sau có bốn năm
Việt-gian, họ trâm tiếng Pháp với nhau, rồi người cận vệ của ông Tây đi thẳng vô cửa phòng, quát to : "Hùng ! Mầy chui ra khỏi hầm mau lên. Nếu không thì có lệnh thảy lựu đạn xuống sẽ nát thây mầy đó !".
Chắc trong đầu Ba em nghĩ : "Tụi này, nó sẽ thực hiện, chớ không phải hâm dọa đâu !". Bất chợt, chị Duyên chạy lại cửa phòng dan hai tay chận lại. Ba em tự biết mình tới ngày mạc vận ! : "Thôi, xong rồi ! Tụi nó phát giác ra rất rõ ràng rồi !’’. Ba em không cần suy nghi nữa. Người đẩy mạnh những gì chất trên miệng hầm, từ từ chui đầu lên. Vừa ra khỏi phòng thì cả chục họng súng trực chỉ nhắm vào, cả bọn đều quát to : "Đưa tay lên ! Nếu nhúc nhích thì bắn nát óc mầy đó. Đưa tay lên mau !". Ba em đứng yên với nét mặt điềm tĩnh, đôi mắt nhìn vào từng người. Chắc chắn lúc ấy, trong lòng Ba em tràn đầy khí-phách hào-hùng, chẳng hề nao núng trước những họng súng. Lý tưởng duy nhứt, chỉ muốn hy sinh thân trai để cứu dân, cứu nước ra khỏi ách đô hộ của Thực-dân Pháp, nên máu Anh Hùng càng sôi sụt dâng tràn bao bọc tâm hồn lẫn thân xác Ba em. Nên Người trầm tĩnh, rút chân bước nhè nhẹ để nhắm hướng tìm đường thoát lưới, thì có tiếng nói nho nhỏ : " Hùng ! Hùng ! Mầy đưa tay lên đầu hàng đi. Sau đó có Bác Cả sẽ lo cho mầy ra liền...". Đó là tiếng nói của Thường, người cận vệ của ông Tây kia, mà cũng là bạn học đồng lớp với ba em khi còn nhỏ. Ý chí bất khuất, lại cộng thêm tiếng bảo Ba em đầu hàng, (chắc chắn không bao giờ có chuyện đầu hàng rồi) lời nói của Thường càng làm máu anh hùng của Ba em dâng cao thêm.
Ba em vì dân tộc, vì tổ quốc quê hương, Ba quên mất người vợ trẻ đẹp và năm đứa con thơ trước mặt... Ba em mạnh dạn đưa thẳng hai cánh tay đẩy thằng bạn học không đồng lý tưởng,... bốn năm tiếng súng đồng nổ "bùm-bùm-bùm" ầm lên. Một viên đạn vô tình ghim ngay ngực trái của Ba xuyên qua sau lưng máu phung vọt ra - khủng khiếp, thật khủng khiếp ! Em lại chứng kiến cảnh ấy... Khi trúng đạn, Ba em chết đứng... rồi từ từ ngả quỵ bên cạnh bồ lúa cao 3 từng. Trước mắt em, lúc em là một đứa bé lên năm, em hét lên vì sợ điếng nguời, anh Hà, anh Hữu, chị Duyên (anh-chị em) cũng sợ khóc thét lên, bé Phúc, đứa em út mới năm tháng, Mẹ em bồng trên tay. Rồi tất cả bị giữ ở một góc nhà. Trong lúc lộn xộn, Hai Tần, người kèm giữ Mẹ và anh-chị của em, bỗng dưng chẳng biết trong lòng Hai Tần nghĩ gì...? Ông bảo Mẹ : "Thím Hùng, thím tải mấy đứa nhỏ ra khỏi nhà nhanh lên, sẽ có người chia ra mỗi đứa mỗi nơi. Vì tôi thoáng nghe, có lệnh thủ tiêu vợ con của chú Hùng luôn đó !". Mẹ em vừa nghe Hai Tần nói, trong lòng lo sợ điếng lên. Trên tay Mẹ nách bé Phúc, rồi đùa đùa anh Hữu và chị Duyên ra theo. Còn anh Hà và em được ông Ba Trượng dắt đi. Xem như chúng em và Mẹ đã thoát thân. Còn Ba em ! Thật tội nghiệp ! Ba em ngả gục nằm trên vũng máu đào. Ông Thường từ từ đến gần, cúi xuống xem coi Ba bị thương hay chết. Nhưng hỡi ơi ! Ba em chết thật rồi. Nhưng đôi mắt Người vẫn mở trừng trừng như đang còn căm thù, oán hận lắm. Ông Thường đưa tay vuốt mắt Ba, nhưng không nghĩa lý gì, đôi mắt Ba em vẫn mở trao tráo. Thường quay lại nhìn đồng đội và lắc đầu, ông trâm tiếng Pháp với ông Tây : "Il est mort" (Nó chết rồi !).
Dường như có sự xúc động tận đáy lòng của Thường chăng ? Tất cả mọi người đều im lặng vài giây. Sau đó, ông Tây nói nhỏ với Thường lời gì không biết ? Thường ra lệnh mấy người kia bằng một giọng nhè nhẹ : "Thằng Hùng, nó chết rồi ! Các anh em muốn lấy gì cứ lấy đi. Còn riêng tôi, tôi chỉ muốn nó bị thương thôi ! Nhưng... điệu này Bác Cả sẽ...". Thường thở ra... đứng dậy bỏ đi ra ngoài sân ngồi dấn thuốc rê hút. Trong nhà, bầy tùy tùng của ông, chúng xông vào, kẻ lục lạo, moi móc, người dành bộ ghế trường kỹ, kẻ giựt khiêng bàn thờ... Họ chia nhau hai bộ ván gỗ mung, kẻ xúc lúa, người bắt heo, lùa gà, rượt vịt..., giống như một bầy quạ đói. Thật là một cảnh thảm thương !
Tậu đồ đạc xong, có lệnh đốt nhà luôn. Thương thay cho Ba em ! Người còn nằm trong nhà, không một ai có chút từ-tâm kéo ra, nên ngọn lửa vô tình thiêu xác Ba em cháy đen co quặp. Xem như Ba chết tới 2 lần !
Khoảng ba bốn giờ chiều lửa đã tàn, chỉ còn chút khói. Ông Nội em (Cả Hạnh) nghe tin dữ lòng chết lịm, nhưng Ông không làm gì đượcc. Vì lúc đó, ông là đương kiêm Ông Cả, nên chẳng dám nhìn con. Riêng bà Nội em (bà Cả Lớn) thiểu não đến nơi. Bà nhờ hàng xóm dập tắt lửa thang còn nghi ngút khói, và xới đống tro tàn tìm xác con. Xác Ba em cháy đen thu nhỏ lại như con heo quay.
Có vài người hàng xóm đến nhìn, họ cho mượn hai chiếc ghế mây kê giao nhau để xác ba em nằm lên, và lấy một tấm chăn nhỏ đủ phủ trên cái xác bị cháy đen thui nhỏ xíu. Trong khi đó, ông Ba Truợng cõng em trở về nhà. Vì vậy mà em được chứng kiến thân xác Ba em chết bắn, rồi bị thiêu cháy, thật là thảm cảnh ghê rợn... Tuy còn nhỏ, nhưng cảnh xẩy ra quá kinh hoàng - khủng khiếp trước mắt một đứa trẻ mới lên 4, 5 tuổi. Nên trong trí óc của em vẫn còn ám ảnh và ẩn hiện lờ mờ cái chết thê thảm của Ba em từ ngày tháng năm ấy đến nay.

Lúc bấy giờ, sự tang chế, chôn cất cho Ba em cũng không được đàng hoàng. Thân xác chỉ quấn chiếu đem chôn giữa đêm khuya. Vì ông Nội em sợ Thực-dân Pháp làm khó dễ. Bây giờ nấm mồ đất vẫn còn nằm bên cạnh và chung quanh những ngôi mộ "mả vôi" khá khang trang trên đất nhà "hương quả" của giòng họ Nguyễn... đã hơn 55 năm qua.
.............


.........((°_°)).........




Bẩy ơi
đọc lén thư 7 viết cho người tình, cảm động quá trước nghĩa khi anh hùng của bác trai, thành thật chia sẻ cũng 7 nối buồn mất cha trong một hoàn cảnh quá đau thương.
TNP
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2005 10:29:24 bởi Viet duong nhan >

tulipdenus
  • Số bài : 3431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.09.2004
  • Nơi: Lâm Đồng
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 21.09.2005 20:39:00
Cô 8_7 ơi!
Mạo muội đọc những dòng nhật kí đầy tình cảm của cô con thấy mình thật may mằn, qua những dòng tâm sự đó phần nào đó con có dịp để nhìn lại mình, cảm ơn cô nhé, chúc cô mãi khoẻ mạnh.
Hoa hồng vàng là màu hoa mà con thích nhất trong các loại hoa hồng, vàng và trắng, màu hoa tươi và thật sáng, nhìn vào cảm thấy mình như lan tỏa được sức sống tươi khoẻ! Hoa rất đẹp cô ạ.

Thêm một ngày nữa lại qua đi
Ta được-mất giữa nhiều điều thay đổi
Riêng trái tim muôn đời luôn sôi nổi
Góp những yêu thương san xẻ cùng người...
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)

Dạ Nguyệt
  • Số bài : 179
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.02.2005
  • Nơi: Nguyệt Điện
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 03:22:19


Trích đoạn: tulipdenus

Cô 8_7 ơi!
Mạo muội đọc những dòng nhật kí đầy tình cảm của cô con thấy mình thật may mằn, qua những dòng tâm sự đó phần nào đó con có dịp để nhìn lại mình, cảm ơn cô nhé, chúc cô mãi khoẻ mạnh.
Hoa hồng vàng là màu hoa mà con thích nhất trong các loại hoa hồng, vàng và trắng, màu hoa tươi và thật sáng, nhìn vào cảm thấy mình như lan tỏa được sức sống tươi khoẻ! Hoa rất đẹp cô ạ.

Thêm một ngày nữa lại qua đi
Ta được-mất giữa nhiều điều thay đổi
Riêng trái tim muôn đời luôn sôi nổi
Góp những yêu thương san xẻ cùng người...

Hì hì... Tulipe ui !
Cảm ơn cưng đã vào chia sẻ với 7_NN - Đúng ra nơi đây là "vùng cấm địa" - hong ai được vào.
Nhưng ví 7 thì không sao - Sợ Sis Ly rầy đó nghen !
Chúc em an vui
Thương
[sm=kissing.gif][sm=kissing.gif]
8_Nguyệt_8_7_NN
"Dạ Nguyệt đong đưa ru ngàn lá
Bồi hồi tình tự níu vườn thơ"
tlt


Ct.Ly
  • Số bài : 22677
  • Điểm thưởng : 0
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 03:40:44
Thoải mái đi chị Bảy ơi

Cấm người ta ...Tám cũng như là cấm mình ăn cơm vậy đó chị

Cho nên em đã đổi thông báo lại rùi


Dạ Nguyệt
  • Số bài : 179
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.02.2005
  • Nơi: Nguyệt Điện
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 03:45:04

Hì hì...
Hong sao hết Ly ui !
[sm=kissing.gif]
........
Nè 8_Nguyệt tặng Tulip hoa vàng đây
Chúc Ly & Tulip vui vẻ.[sm=kissing.gif]
8_n_8_7_nn

"Dạ Nguyệt đong đưa ru ngàn lá
Bồi hồi tình tự níu vườn thơ"
tlt


tulipdenus
  • Số bài : 3431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.09.2004
  • Nơi: Lâm Đồng
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 04:51:54
Đã quá chị DN à, hoa hồng vàng thật là đẹp, em, và thay lời sisLy cảm ơn chị 8_DN rất nhiều, chúc chị luôn vui khoẻ và tràn đầy hạnh phúc
TL chẳng có gì, tặng chị 8_DN và cô 7_8 vài câu thơ nhé:

Đóa hồng tươi thắm những lòng
Ươm màu hy vọng xanh trong nẻo đời
Cảm ơn người, cảm ơn người
Cho ta sống lại nụ cười tinh khôi.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 11:41:55

tulipdenus
  • Số bài : 3431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.09.2004
  • Nơi: Lâm Đồng
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 22.09.2005 16:18:18
Sao vậy cô 7_8??
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 24.09.2005 09:12:35


Trích đoạn: tulipdenus

Sao vậy cô 7_8??

hu hu... Tại kỳ này Cô 7 làm không được nữa hì hì...
Chúc tất cả an vui

tulipdenus
  • Số bài : 3431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.09.2004
  • Nơi: Lâm Đồng
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 24.09.2005 17:52:19


Trích đoạn: Viet duong nhan


Trích đoạn: tulipdenus

Sao vậy cô 7_8??

hu hu... Tại kỳ này Cô 7 làm không được nữa hì hì...
Chúc tất cả an vui


Cố gắng lên nghen cô 8_7, TL có thể chia xẻ gì cùng cô không?
Chúc cô luôn khoẻ mạnh và yêu đời
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 26.09.2005 09:41:35
:..Thư Cho Người Tình..:
2192005



Thác Niagara (Ontario - Canada)

Anh,

Hôm nay trời vào thu, làm em nhớ lại những năm mình còn đi làm việc chung và cùng tận hưởng những thứ tuyệt vời trong đời.
Anh còn nhớ thu năm nào hai đứa mình đi tìm hoa thơm, cỏ lạ để chụp hình ở bên Canada không ? Có lần mình đi trong lúc mùa thu. Sẵn đường không xa Ontario - Anh chạy thẳng tới viếng thác NIAGAGA này - và nối đuôi để lên "Tour" ăn cơm. Mình muốn ở lại đêm mà khách sạn không còn một phòng nào trống cả. Họ bảo phải đặt phòng trước 3 năm vào mùa thu (?)... Nên mình phải lái xe về Tonroton.

Bây giờ em phải sửa soạn đi chợ - Chút tối về, em sẽ kể cho Anh nghe nha !
..........
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 09:43:37 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 26.09.2005 09:45:30
:..Thư Cho Người Tình..:
2292005



Anh,

Anh nói với em là có 125.000 loại hoa hồng khác nhau, nên mỗi ngày em phải dán lên 1 loại cho đến hết. Hi hi...*. Trời, 1 kiếp người sống cao lắm là 100 năm "Ba vạn sáu nghìn ngày" (36.000) - Nếu thế thì tới bao nhiêu kiếp em mới dán xong đây ? Ý mà bao nhiêu kiếp sau, Anh vẫn là "Người Tình" của em mà. Nhờ tấm chân tình của Anh yêu em. Em bằng lòng làm cái việc nhàn hạ đẹp đẽ thơ mộng này. Em đang sẽ làm như ý Anh đây.
Nhưng bây giờ, em phải đi chơi...
Vài lời ngắn gọn cho Anh hôm nay, em phải sửa soạn đi Paris 13 đây. Anh còn nhớ lời hứa của Anh không ? Anh hứa rằng : "Anh sẽ thưởng ban cho em là người đàn bà được sung sướng nhất thế giới...". Đúng vậy đó ! Ừm ưm...
.............
______________________________________

(*) Xin đính chánh : Có 25.000 loại hoa hồng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 09:49:00 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 26.09.2005 09:54:37
:..Thư Cho Người Tình..:
2392005


Anh,

Trời vừa vào thu, cây cỏ u buồn, gió lay lay làm cho vài chiếc lá vàng rơi rụng đầy dưới sân nhà. Mây xám giăng giăng che phủ hết những tia nắng mặt trời.
Anh ơi ! Em nhớ Anh vô cùng. Và trạnh lòng nhớ lại những điều may mắn mình được - Và cũng nhớ nỗi buồn đau chợt đến năm xưa...

Lối 10 giờ sáng ngày 21 tháng 3 năm 1984 (ngay ngày vào Xuân) - Mới hơn một năm chúng mình quen nhau.
Hôm ấy, em vừa thức dậy đang sửa soạn để đi xuống Angers gặp Anh. Bỗng tiếng chuông điện theo reo vang... Em vói tay nhấc lên :
- Allo ! dạ, tôi nghe !
Nghe giọng nói nghẹn ngào của Anh đầu giây :
- Em đó hả ? P. con Anh đã tự tử chết rồi.
Em như người trên trời rơi xuống đất, vội vàng hỏi Anh :
- Anh đang ở đâu?
- Anh đang ở phi trường Nantes, chút em lên phi trường CDG rước Anh về phi trường Orly....
- Dạ vâng ! Dạ vâng !
Sau khi nói chuyện ngắn gọn với Anh - bỏ điện thoại xuống, hồn em như đang lơ lửng trên mây. Em vội vàng đi đốt nhang-đèn để Kinh "Cầu Siêu" cho vong linh của P. sớm tiêu diêu nơi miền Cực Lạc. Rồi em thay đồ và trực chỉ lái xe lên phi trường CDG.
Trong lúc Anh có trong tay "tình-tiền-danh vọng" đầy đủ, công việc làm ăn phát đạt... Thì tai nạn lớn lao nhứt đời Anh là, P. con trai duy nhứt vì "bị tình phụ" mà tự tử chết một cách đau đớn (thắt cổ). Thế mới biết : "Chữ tài liền đến chữ tai".
Nhắc tới đây, em thương và tội nghiệp Anh quá. Nhưng em hơi trách Anh một chút. Vì Anh không nghe lời khuyên của em. Là nhấc điện thoại lên gôi S., Anh làm bộ mời S. đến djéng cơm cuối tuần chung với gia đình Anh. Như vậy mới vuốt tự ái Cô ấy. Vì chính Anh mắng S. trước đó. Em khuyên Anh, nếu thương con thì hãy bỏ hết tự ái để cứu con mình. Nhưng Anh cứ khăng khăng không chịu làm như lời em khuyên. Vậy thì Anh cũng có phần trách nhiệm cái chết của P.
*
Hơn một năm sau...
Vì thương nhớ P. Anh buồn khổ và đau đớn, đến cả năm sau vẫn còn rơi mắt khi có dịp nhắc đến P. - Em an ủi Anh, cho đó là số mệnh - Nhưng Anh lại nằn nặc đỗ thừa, chính S. giết con Anh. Anh nói với em, nếu Anh gặp S. thì Anh sẽ bóp cổ S. cho đến chết. Nghe vậy, em rất lo sợ - Vì em biết Anh có đủ bản lãnh làm việc ấy - chớ không phải chỉ ham dọa thôi.
Rồi Thượng Đế khiến xuôi đưa đến một chuyện rất hy hữu trên đời...
......


<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 10:02:43 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 26.09.2005 10:03:18
:..Thư Cho Người Tình..:
2492005



Anh,

Xuân-Hạ giao mùa, vào đầu tháng 6 năm 1984, miền Nam nước Pháp đã bắt đầu nắng gắt... Anh và em đi xuống Tỉnh Perpignan để gặp vài khách hàng. Chúng mình ở khách sạn "NOVOTEL". Hôm ấy mình ăn cơm trưa xong, em nhìn ra sân thấy trời nắng đẹp. Em lên phòng thay áo tắm ra piscine thoa kem ngồi phơi nắng. Anh cũng lên phòng thay quần sọt lang thang đi xuống tay cầm tờ báo "Figaro". Anh đến bàn có vươn dù, ngồi đọc báo. Bất chợt, em nhìn sang thấy hàng chữ lớn phía sau :"... Thay mặt Thượng Đế, vợ chồng chúng tôi đồng lòng tha thứ cho... người đàn ông trẻ (un jeune homme) đã giết con gái "duy nhứt" của chúng tôi...".
Em muốn toát mồ hôi lạnh, vội vàng chòm tới :
- Anh cho em mượn tờ báo coi !
Anh giật mình, không biết chuyện gì ? Vì Anh chỉ lo đọc ba cái tiền tệ, cổ phần thế giới (CAC40 = Stock = Cổ phần...) của Anh thôi. Còn những tin tức khác Anh ít khi đọc - Anh nghe em nói mượn tờ báo, Anh liền hỏi !
- Cái gì mà em hoảng hốt dữ vậy ?
- Không. Không. Em không có hoảng hốt... mà... mà tuyệt vời ! tuyệt vời ! Trời ơi ! Hay quá ! Hay quá !...
Anh trao cho em tờ báo, em cầm lên mà hai tay em run run, từ từ đọc... Đọc xong em quay sang nhìn Anh và thương Anh vô cùng, em nói :
- Anh xem nè ! Hai vợ chồng ông bà... người Hòa Lan này (chỉ hình), ra Tòa Đại Hình nói lời tha thứ cho kẻ đã giết con của ông bà ta đãy - Anh đọc đi...
Anh liền hỏi em :
- Tại sao họ lại làm được cái chuyện đó ?
- Thì đây nè, Anh đọc đi !...
- Em đọc lớn cho Anh nghe ...
Em cười cười :
- Được rồi, em đọc đây :
"... Chú rể tương lai, giết chết vị hôn thê bằng dợi dây băn-đờ-rôn để thắt nơ thắt tuội cho những chiếc xe hoa đến dự đám cưới ngày hôm sau... Hôm qua ra Tòa Đại Hình, Cha Mẹ cô gái đều đồng lòng tha thứ tội cho cậu rể "hụt" - Ông Bà... đứng lên biện hộ cho tội nhân giết con gái mình, bằng những lời thực tế và hiếm có ai có thể làm được chuyện này ở trên thế gian. Đây lời là những lời nói rất bình tỉnh - đầy lòng vị tha của Ông Bà... "... Chúng tôi biết chắc chắn, con gái của chúng tôi phải làm một điều gì cho cậu... đau đớn ghê gớm lắm, nên cậu... mới giết con tôi - Chớ không bao giờ khi không mà cậu... làm chuyện này... ".
Em kể tiếp nữa nè :
"Tiếng vỗ tay ầm lên cả căn phòng có khoảng hơn 1 trăm người đến theo dõi...
Ông còn quay sang về phía gia đình và thân hữu của tội nhân, gật đầu như có ý xin lỗi. Ông ngước mắt nhìn lên trần nhà và nói tiếp : "Vợ chồng chúng tôi, xin thay mặt Đức Chúa Trời hoàn toàn tha thứ cậu... Cậu không có lội gì cả. Xin Thiên Chúa hãy rước linh hồn con gái tôi về với Nước Chúa...". (tác giả tạm dịch từ Pháp ngữ).

Em nhìn thấy Anh im lìm mà hai hàng nước mắt tuôn rơi - Em biết Anh đang nghĩ đến P, con trai duy nhất của Anh.
Cơ hội ngàn vàng em không thể nào bỏ qua được. Em cố gắng giải tỏa nỗi căm thù Anh mang nặng với S ra khỏi lòng Anh. Em kéo ghế xít lại gần sát bên Anh, và em ôm mặt Anh hôn lên đôi mắt, đôi mắt Anh lúc nào cũng buồn buồn và có gờn gợn nỗi thù căm.
Bắt đầu em giảng :
- Anh hãy nên tha thứ cho S - P, con trai Anh quyết lòng tự tử chết là để chứng minh tình yêu bất diệt của nó cho S - Trên cõi đời này, P có tất cả nhưng chỉ thiếu S là đời nó không còn ý nghĩa gì để sống nữa.
Anh vẫn im lặng, mà nước mắt cứ tuôn. Em nắm cơ hội này, nói tiếp luôn :
- Anh còn nhớ năm rồi chăng ? Anh cũng lụy tình vậy... P giống Anh lắm đó (?)... Năm rồi, vì Anh quá yêu em, Anh như thế nào, Anh còn nhớ không ? Nay P vì tình mà chết. Em rất khâm phục P - và em thường khâm phục bất cứ trai hay gái mà dám chết vì "tình" - Và đây, ngày hôm nay có sự việc này, câu chuyện đầy thương tâm, tràn trề lòng nhân mà gia đình nạn nhân lại thâm hiểu; vì sao mà xẩy ra án mạng như thế, thật là "hy hữu" đó Anh ! Cha Mẹ của cô kia tha thứ kẻ giết con của mình, họ tha thứ được - Còn đàng này P, con Anh nó tự hủy mình để chứng tỏ là nó yêu S nhất đời...

"Đời Anh Không Có Em Là Đời Không Còn Ý Nghĩa Để Sống Nữa... ".


Em để ý thấy Anh đưa ánh mắt nhìn về phía xa xăm, như đang suy nghĩ... Em đoán, có lẽ Anh nói thầm với con trai mình : "Ph. ơi ! Ba đã hết thù S, người yêu của con rồi !.
Thật sự từ đó đến sau này (hơn 20 năm) Anh không còn nhắc tới S, và không còn đòi bóp cổ S nữa.
Tạ ơn Trời Phật !
......
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 10:55:11 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 26.09.2005 10:06:17
:..Thư Cho Người Tình..:
2592005



Nhà hàng trong lâu đài D' Artigny

Lâu đài "D'Artigny" về đêm

Lâu đài "D' Artigny" bình minh


Anh,

Đêm qua, trời khuya vắng lặng, em nghe ngoài hiên mưa rơi tí tách, trạnh nhớ cái đêm Anh và em được vợ chồng H và N mời ăn tiệc trong lâu đài "D'Artigny" mà mình lại ngủ ngoài đường... Đó là một kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong đời em. Chắc chắn Anh cũng nhớ mãi mãi !
*
Hè năm 1984, vợ chồng H và N từ bên Đức (Hamburg) đi nghỉ mát ở Nice cùng 2 đứa con gái của H, và có mời Thiên Kim, con của em đi chung. Gia đình H dừng chân nơi lâu đài "D'Artigny". Trong lúc đó, Anh và em cũng đến tỉnh Angers (miền tây nước Pháp) làm việc, và sẽ đi Orléans hôm sau. Nhân tiện, H và N mời hai đứa mình ghé lâu đài dùng cơm tối rồi đi Orléans luôn.

Ngày hôm ấy, hai đứa mình đi chụp hình hoa-trái trong vùng "Main et Loire" cả ngày mệt đừ. Chiều về, em lo tắm rửa sửa soạn trước, rồi tới phiên Anh vào nhà tắm... Em nghe Anh ca hát yêu đời lắm... Anh mở nước chảy ào ào trong bồn tắm... Khoản 15 phút rồi ngưng lại - bỗng em cái rầm... Anh hét lên... Ô ô ôi... rồi im lìm... Em vội vàng chạy vào (cũng may là Anh không khóa cửa nhà tắm) thấy mặt Anh tái nhạt, nói không ra lời... (Vì Anh trợt chân đầu gối đập vào thành bồn tắm "Baingnoire")... Em hết hồn, nhanh nhẹn dìu Anh lên giường và lấy "Lotion" đổ vào đầu gối thoa bóp... Em tưởng đầu gối của Anh nát biến rồi - nhưng chừng 10 phút sau cơn đau dịu lại Anh đứng dậy đi cà nhắc... Thế là qua tai nạn nhỏ.
Em nhìn đồng hồ thấy hơi trễ... Em hối Anh sửa soạn nhanh lên - Vì từ Angers tới lâu đài "D'Artigny" ở gần "Tour" lái xe phải mất hơn một tiếng đồng hồ. Người ta mời mình 8 giờ tối, mà giờ này gần 7 giờ rồi...

Đêm ấy, em mặc chiếc áo dạ hội bằng lụa tơ màu gạch tôm, hở cổ, hở lưng, choàng khăn san mỏng màu vàng lợt. Còn Anh mặc bộ Âu phục "Smocking" màu xanh đậm, trông thật bảnh trai và quí phái vô cùng...
Xong xuôi, em uống parking lấy xe chạy lên... Vì chân Anh bị đau, em phải cầm tay lái - Ô là la ! Em lái thì chậm như rùa bò... Nhưng biết làm sao bây giờ ? Tuy chạy chậm rồi cũng tới nơi. Vừa quẹo vào sân lâu đài... Em đã thấy vợ chồng H và N, M, L (2 con gái của H) và Thiên Kim (con gái của em) đứng chờ trước cửa... Gặp lại nhau, tay bắt, mặt mừng, tươi cười niềm nở và hôn nhau theo lối Parisienne... Rồi theo gót những cậu bồi bàn dẫn vào nhà hàng bên trong.
*
Bữa tiệc sang trọng, ăn những món mỹ vị cao lương của Pháp và uống toàn là rượu "Champagne Dompérignon".
Đang ngồi ăn, trò chuyện vui vẻ tưng bừng, em nhìn đồng hồ đã hơn 11 giờ đêm, em nhắc Anh :
- Anh à, Anh nên gọi cho khách sạn "Mercure" ở Orléans nói là mình sẽ đến trễ đi.
Anh nắm tay em và nói :
- Cô thơ ký có đánh Télex... và khách sạn cũng đã xác nhận đàng hoàng, Anh có đem theo copie, chắc chắn khách sạn phải giữ phòng cho mình - Em đừng lo...
.............

Bữa tiệc xong đã hơn nửa đêm, 3 Cô "Công Chúa" đã lên phòng lâu rồi. H và N kéo Anh với em đi lòng vòng trong lâu đài để chiêm ngưỡng những tấm tranh và những chiếc bình sứ cổ xưa... Lúc đó ngoài trời đang mưa, em hơi nóng ruột vì phải lái xe hơn một trăm cây số đi Orléans. Hơn nữa, Anh và em đứa nào cũng uống Champagne, em đã hơi ngà ngà và nói :
- Anh à ! Mình phải đi, trời khuya quá mà còn có mưa nữa.
Anh tươi cười trả lời:
- Không có sao đâu. Em hay lo quá vậy ?
Tuy, Anh nói vậy... nhưng rồi Anh cũng nghe lời em, nói chào tạm biệt với vợ chồng H và N.
*
Trên xa lộ (?) đi Orléans mưa gió mịt mù. Em không dám lái nhanh (có lẽ em chạy 20 cs/giờ) - Đến nơi hơn 3 giờ sáng - em đậu xe đàng hoàng, Anh và em khệ nệ đem thùng phụ tùng và máy chụp hình cùng hai valises vô khách sạn. Em ngồi phòng khách chờ Anh ghi tên và lấy chìa khóa phòng... Em thấy sao lâu quá, bèn đi tới thì mới hay là phòng mình chú gác-gian đêm đã cho người khác mướn. Chú ấy đang gọi hỏi những khách sạn "Mercure" coi còn phòng trống không ? Nhưng đâu đâu cũng đầy nghẹt hết. Vì Orléans đang có triển lãm (?) lớn.
Anh giận chú gác đêm lắm - nhưng không lẽ đánh chú sao - Đành phải đi tìm khách sạn khác - Mình có ghé ngang khách sạn "Sofitel", Anh vào hỏi, em nhìn thấy chú gác đêm lắc đầu, em thấy là không có phòng rồi - Em lái ra khỏi Orléan - nhắm hướng tới Bloire (cách Orléans 50 cây số), hy vọng nơi đó sẽ có phòng. Thật không tưởng tượng được - Vô "Mercure" cũng hết phòng, vào "Novotel" cũng không còn phòng trống. Khát nước quá, trở vào "Novotel" mua chai nước "Vitel" uống - Chú gác đêm tặng chai nước không lấy tiền. Em nghĩ, chú thấy tội nghiệp cho hai đứa mình quá - Vòng tới vòng lui mấy tiếng đồng hồ - Em thấm mệt - cuối cùng đậu xe trong bãi đậu của khách sạn "Novotel" để nghỉ mệt. Ngoài trời vẫn mưa rỉ rả... Anh dựa đầu vào ghế ngáy khò khò - Còn em thì ra băng sau nằm nhắm mắt mà thao thức bực bội - Vì những giọt mưa tí tách, lộp độp trên mui xe làm em không thể nào ngủ được ... Bỗng dưng em mắc tức cười... rồi nhớ lại chuyện "Vua Giả - Vua Thật" chẳng ai phân định được rỏ ràng - Hễ mặc áo thêu rồng là Vua, còn mặc áo rách là ăn mày... Còn Anh và em là dân-thường mà vào lâu đài, nơi vua chúa đã từng ngự để dự tiệc vui. Đêm ấy, Anh và em ăn mặc thật diêm dúa mà phải ngủ ngoài đường (bãi đậu xe).

Anh ngủ được khoảng hai tiếng đồng hồ - giựt mình thức dậy. Em cũng mở mắt... (?). Anh cười và nói :
- Bây giờ mình trở lại Orléans, vào khách sạn "Sofitel" coi đêm qua có ai bỏ trống không ?
Em liền nói :
- Đêm qua mình có ghé rồi mà !
- Nhưng Anh nghĩ sẽ có người không đến, mà ở đây nó đàng hoàng hơn đàng kia. Nó giữ phòng...
- Ok !
Tới nơi, Anh xuống xe vào hỏi - Em cũng nghĩ là có phòng cho nên em đi đậu xe đàng hoàng. Khi Anh trở ra, em thấy mặt Anh tươi cười nhìn em, Anh gật đầu.
Thế là hai đứa mình khệ nệ đem đồ đạc lên phòng...

Đã hơn tám giờ sáng, Anh vội vàng đi tắm và thay quần áo khác để đi hội họp cho đúng giờ. Em thì ngủ cả ngày hôm ấy.

Nghĩ cũng tức cười - Ăn uống như vua chúa mà ngủ ngoài đường. Tại vì Anh quá ỷ y. Từ đó về sau, Anh sẵn sàn nghe gần như tất cả những gì em khuyên.
Anh thường âu yếm và nói với em :
- Em là Thiên Thần (Ange) của đời Anh.
Em nháy mắt, cười duyên :
- Chắc đúng vậy !
............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2005 10:33:57 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 06.10.2005 10:33:22
:..Thư Cho Người Tình..:
2.10.2005

Rose_Mrs_Sam_Mcgredy


Anh,

Ánh nắng chan hòa tỏa sáng khắp vòm trời Paris - nhưng trong nhà hơi se lạnh của tiết trời sang thu. Đấy là đúng "Vạt nắng thu vàng thật dễ thương" Anh à !
Đêm qua em dự :

"Đêm dạ vũ Hội Ngộ 1/10/05"
"Do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp" tổ chức
Với sự Hổ Trợ của
"Hội Ái Hữu Người Việt vùng Saint Quentin En Yvelynes".


Rất vui và em có cơ hội gặp lại những Anh Chị Em quen biết, mà từ lâu em không gặp.
Đơn sơ vài hàng với Anh. Còn nhiều chuyện kể cho Anh lắm - nhưng em không có thì giờ.
Em cố gắng tập thói quen là, mỗi ngày viết cho một lá thư dài dài cho Anh - nhưng đôi khi lại bị "bí"...
Anh còn nhớ không ? Em đã viết truyện dài "Mai Ly" là cuộc đời của "đứa bé mồ côi" (em chứ còn ai vô đây? - Khổ biết bao nhiêu là khổ... vậy mà bây giờ em khỏe re !
Nhưng "được - bị" sống qua những cảnh ấy, bây giờ em cảm ơn Trời, Phật - Vì xem như là em học được "kinh nghiệm sống" với đời. Người ta thường nói :

"Một bằng cấp da bằng ba bằng cấp giấy"


Nhớ hồi đó (em có chồng con rồi) - có nhỏ bạn tên Ng. nó học Văn khoa, mà cứ tới ngày sắp thi là đến nhà em "gạo" bài. Đôi khi nó còn hỏi em... cũng vui thật Anh à !
Nghĩ lại từ khi 6, 7 tuổi đến nay em (60 tuổi) thì... úi cha chả, chắc em được tới 10 bằng cấp giấy lận đó anh ơi. Anh còn nhớ LAT, cậu cháu rể (tập tàn) của em không? T, nó "tôn" em lên là "Tiến Sĩ Trường Đời" đó - Người ta cũng hay hỏi em học trường nào ? Em nói, có học đâu mà biết tên trường ? Người ta có vẽ không tin... - Họ cứ hỏi hoài, em nói đại là, em học "Bách Khoa Bình Dân" - Nhưng trong đầu em nghĩ (nghĩa là học trăm môn của đời thường...) - Người ta tưởng em học ĐH "Bách khoa" thiệt ở Phú Thọ hồi xưa - (Hình như nay là Đại Học... ? Em quên rồi) - Nhờ trời thương, lúc lớn lên, có chút tiền thì em mua sách từ trung - đại & cao học về nhà đọc cho biết với người ta...
Còn "thầy đời" của em là những "bọn" lưu manh gian xảo lừa lọc với em (bây giờ em cảm ơn những kẻ đó). Nhờ họ mà em rút kinh nghiệm để sống êm, sống đẹp với mọi người - và đôi khi có ai muốn hiểu khía cạnh nào của "đời" - nếu em hiểu biết thì em giảng giải. Có bao nhiêu cặp vợ chồng "thuyền tình" sắp chìm - nhà cửa sắp tan - Cả vợ, lẫn chồng đều tin em, và kêu em cầu cứu giải hòa dùm - Thế là em khuyên giảng rất thành công - họ trở lại với nhau, bây giờ họ sống thật hạnh phúc và phát đạt vô cùng - À, trong đó có Anh hà hà.... Anh đã nhiều lần công nhận là Anh có phước. Tiền - tài - danh vọng của Anh vẫn còn y nguyên - Chỉ có em là còn ba cái THƠ - VĂN (bình dân học dụ đời thường) này - Tiền bạc, kệ nó - em đủ sống qua ngày (chờ qua đời ) - Người "Tỷ Phú Thời Gian" là em đây ! Vậy mà lại không đủ thời giờ "chơi NET" đây nè !
Chèn ơi ! hơn hai giờ sáng Paris rồi ! Thui, em đi ngủ !
Sao mà nhanh dữ vầy nè cà ! Còn bao nhiêu thứ chuyện phải làm đây !
Ý, thao thao bất tuyệt với Anh cũng dài dài ra chút...
............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2005 10:35:59 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 06.10.2005 10:38:30
:..Thư Cho Người Tình..:
3.10.2005



Anh,

Sáng nay mây xám giăng giăng làm mờ cả bầu trời Paris ! Tiết thu se lạnh đôi vai gầy của em đây... Em chạy vào "Vườn Hồng" lựa tìm 'khiêng' được một đám hồng về đây tặng cho Anh tha hồ ngắm nghía - vuốt ve nha ! - Ơ kìa ! Bỗng em nhìn thấy một tàng hồng tàn nằm chung với những bông còn thắm tươi khoe sắc ... Em ví, cánh hồng đó chính là em :

Hoa tàn trước ngọn gió đông
Anh là Quân Tử vẫn nồng nàn yêu !


Cảm ơn Anh, cung cúc cong mình xin tạ ơn Quân Tử đã và đang dang tay mở rộng đón rước "cánh hoa đời" gian truân - cát bụi "vàng" của em ! Em biết, Anh quí yêu em hơn ngọc, hơn ngà... Chỉ có em là buông tha trụy lạc. May mắn thay ! Em thức tỉnh sớm hơn dự định là, hẹn đúng 60 năm cuộc đời, em sẽ dứt bỏ tất cả những cảnh "ăn chơi" mà người ta cho là "trụy lạc". Nhưng cái 'TÂM' của em nó đòi "ngưng" trước hai năm. Tạ ơn Trời - Phật !

*
Anh à ! Paris Métro làm "reo", xem như em hết đi đâu. Cho em nghe tin tức chút nha !
.............
Em vừa được biết ngày mai Métro mới làm "reo" - VUI ! - Và Anh vừa điện thoại lên cho em hay là thứ Tư Anh lên Paris đi họp hội với những nhà chuyên môn trồng và ghép hoa hồng cùng nhau chấm điểm và duyệt xét những cây hoa hồng vừa mới "sanh" chưa đặt tên.

Về già, người ta mời Anh làm một việc đúng với khả năng và tài nghệ của Anh - Thật là một "Danh Dự" cho Anh cùng gia đình... Mà em cũng được nép mình dựa hơi Anh như "thân chùm gởi" bám sống nhờ cây Cổ Thụ và rất hãnh diện chia sẻ cùng Anh - chẳng có chút gì gọi là mặc cảm cả - Thân hoa (em thuộc hoa tàn) - Chỉ còn "tàng" hoa để núp bóng Tùng cho khỏi rả tan mau - Đó là chuyện thường tình của đời hoa !
........
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2005 10:41:34 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
RE: :..Thư Cho Người Tình..: - 16.10.2005 04:23:40
Cuối tuần này bận thật bận - hì hì , ai biểu ham vui !
Chúc tất cả ACE vui vẻ cuối tuần.
7_NN

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 25.10.2005 01:27:48
:..Thư Cho Người Tình..:
24.10.2005


Thú Vui Cuối Đời



Anh,

Hôm nay đúng một năm em biết chơi "Diễn Đàn - Forum - NET" - DĐ VNTQ là DĐ đầu tiên em gia nhập làm Thành Viên - Do nơi LTT cho địa chỉ, và hướng dẫn em cách chơi.
Trong một năm em học hỏi khá nhiều điều hay ho - hữu ích và được quen biết rất nhiều những bạn trên "NET" mà chưa từng quen biết... Có một số, em đã gặp mặt rồi. Họ rất "Chân Tình" không một chút nào gọi là "ẢO".
Thôi thì em "kết tình" với "NET" đến hơi thở cuối cùng Anh nhé !
Anh cũng đã nói : "Anh rất vui thấy em tìm được thú vui thanh tao trong sống hằng ngày" .
Vâng ! Trong lòng em luôn cảm ơn www.vnthuquan.net thật nhiều.
.................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2005 01:28:54 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 27.10.2005 01:27:38
:..Thư Cho Người Tình..:
26.10.2005

Sally_Holmes


Anh,

Tiếng điện thoại reo, lòng em nghe mừng, nghĩ là Anh (?)... Vội vàng ngồi dậy đến nhấc lên :
- A lô !
- Anh đây !
- Hu hu...
- Thôi đừng làm bộ nhõng nhẽo Công Chúa của Anh ơi ! Anh ở Nice.
- Anh làm gì ? Bộ đi họp với "Hội Hoa Hồng" nữa hả?
- Không. Anh xuống đây họp với mấy chủ nhà...
- Bao giờ Anh về Lyon ?
- Tối nay, Anh sẽ lấy TGV (xe lửa tốc hành).
- Anh không lái xe à !
- Anh thấy trong người không được khỏe lắm - Nên đi xe lửa cho tiện và đỡ mệt.
- Em rất vui được tin tức Anh. Anh ráng chăm sóc sức khỏe nha ! Đừng bỏ em một mình à !
Anh cười ròn rã :
- Làm sao Anh bỏ em được chứ ! Em đừng lo lắng chi cho mệt - Anh sống day lắm mà.
- Dạ, em cầu mong như vậy - Chúc Anh một ngày bình an.
...
- À, Anh ơi !
- Gì nữa đó, con chim nhỏ của Anh ?
- Chừng nào Anh trở xuống Nice, nhớ cho em hay để em "bay" xuống đó thay đổi không khí và hóng gió biển vài ngày nghen !
- Xin tuân lệnh, cánh hoa hồng hoang dã của Anh !
- Cảm ơn Anh nhiều !
................
Được nói chuyện với Anh bấy nhiêu thôi, em sẽ vui cả ngày nay...
Bây giờ em sửa soạn đi Paris - Vì hôm nay trời nắng đẹp quá xá nè...
Mãi ghi nhớ tấm chân tình của Anh yêu em.
Hôm nay em là "người đàn bà hạnh phúc nhất trần gian"... Như lời Anh đã hứa gần 23 năm qua.
............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2005 12:50:47 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 27.10.2005 12:53:09
Cứ loay hoay lại khuya nữa !
Thiệt là không có thì giờ Anh ơi !

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 28.10.2005 03:52:04
:..Thư Cho Người Tình..:
27.10.2005

Plena_burr-less


Anh,

Hôm nay em thức dậy nghe tâm hồn thơi thái. Lòng chẳng bận buồn_vui. Nhìn ánh nắng vàng chan hòa khắp vòm trời Paris, thật giống y như mùa xuân vậy. Em nghe TV cho hay khí tượng - thời tiết rất tốt và nắng ấm - mà tỉnh Anh ở nóng tới 23° C. Thế là như mùa hè giữa thu rồi !
.....

Bỗng em sực nhớ, lâu rồi em có soạn một bài vọng cổ này, có lẽ để cho Anh :


vướng Sợi Tơ Tình

Ngâm Sa Mạc

Bướm xưa trở lại làm gì
Lòng ta khơi động sầu bi quay về
Yêu đương nay đã ê chề,
Nhắc chi những chuyện hẹn thề ngày qua...


Vọng Cổ


1-) Hỡi cánh bướm năm xưa sao còn trở lại làm chi nữa, nghe ai nói tiếng yêu đương mà lòng ta như vướng sợi tơ... tình. Chuyện ngày qua đà rã bóng tan... hình. Trăng bạc đã xa rồi mái trời hôm ấy, còn lại bây giờ là tiếng Kệ lời Kinh. Ngọn lửa ái tình nay đà nguội lạnh, hiu quạnh quen rồi những ngày thanh vắng, xin người hãy quên đi lời ước hẹn. Thương tiếc làm gì thêm trái ngang đau khổ.

2-) Tiếng chuông reo vang, tay nhấc lên nghe đầu dây bên ấy, giọng nói của ai làm khuấy nát tim... nầy. Mười sáu năm qua, gần sáu ngàn... ngày. Đã gặp biết bao nhiêu điều cay đắng, mà nợ tình còn vướng mãi hay sao. Cao sanh ơi ! định mệnh gì như thế nầy, biết đến ngày nào tâm được bình yên, ôm khối muộn phiền buồng tim se thắt, chất chứa trong lòng bao nỗi niềm riêng.

Lý Con Sáo

Nghe... tiếng ai....
Mắt lệ buồn rơi rơi
... ... ...
Tưởng rằng tình đã ra khơi
Ôi ! trải qua gần sáu ngàn ngày
Dây trái oan bó buộc hoài
Tháo gỡ rồi, sao vẫn đâu đây
Hỏi ai, ai nào thấu hay
Trời dành riêng ta mang khổ thay
Biết bao giờ thoát cảnh đắng... cay...


Vọng Cổ


5-) Đêm nay trong lòng ta đang gặp cơn giông bão, có ai mà hiểu dùm ta trong những phút giây đang bấn loạn quay... cuồng. Mưa gió về đây giăng phủ khối u... buồn. Tiến thoái lưỡng nan làm sao vượt khỏi, vướng mắc nợ tình khổ lắm người ơi ! Tưởng rằng tình ái đã ra khơi, nào ngờ oan trái mãi còn đeo đẳng, heo hút thâu canh nghe lòng trĩu nặng, khúc hát năm xưa nay vắng lặng rồi.

6-) Người ơi ! Ta chẳng còn lời gì để nói, mà chỉ giao đời mình cho số mệnh mà thôi. Bao đắng cay ta cam đành chấp nhận, xác thân nầy có nghĩa lý gì đâu, bởi đời ta có lắm chuyện âu sầu.

"Trải qua (mấy) cuộc bể dâu,
Những điều trong thấy mà đau đớn lòng (*)"
Nắng mưa sương gió chất chồng
Khổ đau dồn dập tim lòng tái tê.


(Bên bờ sông Seine, Gia Tự Diệu Thi, đêm 01-02-1999)
_________________
(*) "Kiều’’ Nguyễn Du


...*...*...*...


Anh còn nhớ không ? Em soạn bài vọng này trong lúc em đang mặc bộ đồ già lam xam xám... Em xả bỏ tất cả sự đời đẻ yên tịnh... Nhưng rồi...
Rồi Anh gọi và năn nỉ muốn gặp tạn mặt em. Em cũng chìu ý Anh và cho Anh đến nhà...
Vừa mờ cửa Anh thấy em, mặt Anh tái nhạt - Anh định ôm em để hôn như thường lệ - Em lấy chận lại và khoác khoác - Anh thẩn thờ đi vào phòng khách ngồi nhìn em - Rồi... Anh khóc òa lên như một đứa con nít - Em lặng thinh lòng nhẹ như lông hồng. Em "biết" đó là "Ai" khiến cho Anh xúc động mạnh dữ vậy. Em để cho khóc - em vẫn điềm nhiên ngồi nhìn Anh... Có lẽ Anh tự hỏi :

Gần đó, mà xa như vạn dặm
Hình ảnh xưa, nay ở nơi đâu
Lòng Anh tự hỏi những câu :
Vì ai em lại "cạo đầu" xa Anh ?


Anh ơi ! Em vẫn biết, mình nợ nần nhau - nên chưa trả xong - Sáu tháng sau, em để tóc và trở lại cuộc sống bình thường với "bề ngoài" - Còn sự thật trong lòng em dường như đã lắng yên từ lâu rồi.
Hằng ngày, em luôn đóng những vai như :
Vui_buồn_hờn_giận_tình_yêu_lận_đận_si_mê_ham_muốn...
Chứ thật ra lòng chẳng nắm níu một thứ gì.

Ôm ghì hai chữ "Vô VI"
Thuyền Từ_Bát Nhã khắc ghi nơi lòng
Luôn luôn khấn nguyện Quan Âm
Cầu mong Nhân Thế thăng trầm vượt qua.


Ai muốn sao, em cũng chìu theo hết - Vì em muốn cho tất cả được vui.
Mãi ghi nhớ ơn Anh, nhờ Anh, em mới được những giây phút yên tịnh an lành như thế này.
.........
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2005 03:58:21 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 29.10.2005 12:14:14
:..Thư Cho Người Tình..:
28.10.2005

Rose_Pink


Anh,

Từ sáng giờ em lo tìm kiếm bài thơ mà em làm trong những lúc tâm hồn em nghĩ đến - nay đã hơn sáu năm qua. Tới giờ này tìm được... Phải ! Riêng em, Anh rất xứng đáng với danh nghĩa này :

Đấng Trượng Phu

Đêm Đông buốt giá năm xưa
Ba-lê tuyết đổ gió mưa ngập trời.
Quận mười lăm, có một người,
Xuân ngoài ba chục nụ cười hắt hiu.

Sớm hôm chiếc bóng cô liêu,
Rèm thưa tựa cửa ngắm chiều hoàng hôn.
Bổng đâu trời nổi giận lên,
Bão giông ồ ạt, sấm rền bốn phương.

Tan nhà nát cửa giữa đường,
Thâu canh chiếc bóng ai tường ai hay !
Giọt sầu tuôn chảy đêm ngày,
Bầm gan tím ruột đắng cay chất chồng.

Biển đời lớn rộng mênh mông,
Vô bờ, vô bến đợi trông thuyền bè.
Than rằng : "Trời quá khắt khe !
Cành hoa bé nhỏ ai che chở dùm ?!"

Chung quanh mây phủ, khói trùm,
Bão giông tứ hướng trùng trùng tới bên.
Hoa trôi bèo giạt lênh đênh,
Dưới chân gai nhọn chênh chênh giữa đường.

Ba-lê bao phủ tuyết sương,
Mùa Đông lạnh lẻo đoạn trường khổ thay!
Một đêm lóng lánh sao cài,
Chăm chăm tìm đấng anh tài trao thân.

Dạ tin, trời thưởng chút phần,
Rừng đêm, lạc khách dừng chân thỏa lòng.
Ngây thơ như cánh hoa đồng,
Hồn thành, tâm thật má hồng ướm thu.

Đêm ấy Nàng gặp Trượng Phu,
Chau mày nhìn ngắm vân du đẹp lòng.
Bấy giờ trăng tỏ mây trong,
Gió lay cành trúc, đóa hồng mỉm môi.

Trượng Phu tim dạ động khơi,
Rượu hồng chuốc chén thốt lời ban sơ.
Đắm chìm trong cõi thiên thơ,
Nhạc tình chung điệu tiếng tơ bốc trời.

Người rằng : "Thật đáng thương ôi !
Từ đây Nàng sẽ sống đời vinh sang"
Đêm nay hội ngộ Rồng_Tiên,
Phượng Loan kết chặt, ưu phiền chóng qua.

Trượng phu cứu vớt cành hoa,
Tim yêu say đắm thiết tha trọn đời.


(Bên bờ sông Seine, Gia Tự Diệu Thi, chiều xuân 15-05-1999)

..................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2005 12:15:50 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 04.11.2005 15:11:34
Hỗm rày em bỏ Anh lăn lóc hén !
Xin lỗi Anh nha !
Thương Anh mãi mãi
C.

Thay đổi trang: 123456789 > | Trang 1 của 9 trang, bài viết từ 1 đến 30 trên tổng số 270 bài trong đề mục