:..Thư Cho Người Tình..:

Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 3 của 9 trang, bài viết từ 61 đến 90 trên tổng số 270 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 09.10.2006 23:12:16


Chữ Nhẫn này của Sư Đệ Mars - 7 mang đi khắp chân trời
:..Thư Cho Người Tình..:
9.10.2006

Clématite Ville de Lyon


Anh,

Em "bay" xuống Lyon bứng bụi hoa clématite này cho Anh nè !

Đã bao năm rồi không xuống Lyon ?
Nay thấy lòng nhung nhớ ngóng trông.
Sân ga, phi trường, Anh đứng đợi.
Tuyết phủ đầy những lúc mùa đông.
.................
Lạ ghê, có những lúc lời tuôn ra gõ không kịp - đôi khi không có một lời để nói lên.. Mà lắm lần có lắm chuyện em gạt bỏ qua bên - không muốn nói gì nữa... Không buồn muốn gặp ai... như ngày hôm nay đây.
Tối qua có nhà văn HTA gọi nói vài ba câu - Rồi chị VLP gọi em tiếp sau đó... Nói về sẽ tiếp đón nhà văn UT từ bên Mỹ ghé paris vài ngày... Trong người em không mấy gì khỏe - Chẳng biết ngày mai có đi ra Paris 13 nổi không ?
Bất chợt em nghĩ : Rồi đây (nếu em sống lâu) sẽ ngồi một chỗ, rồi nằm một chỗ (như Mẹ em)trước khi "Trả Nợ Đất". Nghĩ tới rùng mình. Sao lại phải phiền đời thế ? Ôi, cái kiếp con người ai ai cũng sống tới chết... Mà chết thì có trăm ngàn cách chết. Chết như Isa.., như Th., Như Th. L... Chỉ nghe nhức nhức đầu rồi lên giường ngủ một giấc ngàn thu không dậy... Sung sướng gì đâu há.
Ủa, sao hôm nay em nói chuyện chết chết... Thôi, em không nói nữa . Mình dùng món ngon nhất này... "Rondine homard".



Qua Montréal (Canada) đến nhà hàng "Les Jardins" sẽ thưởng thức những món homard tuyệt vời... Xin mời Anh và bà con đến đó ăn "mai sẽ trả tiền"...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.10.2006 01:55:15 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 19.10.2006 01:50:31
:..Thư Cho Người Tình..:
18.10.2006


Anh,

Những tưởng Anh đến với em "như cánh chim vụt ngang trời xanh...". Nhưng không. Ngày ấy, ánh mắt của Anh hiện rõ lên cho em nhận thấy con người Anh có đầy tình cảm và nghĩa nhân mà cũng rất đa tình... Em không cần nhắc lại những lời lẽ của Anh tán tụng em thuở ban đầu...- Lời của Anh là lời của "Đấng Trượng Phu" hay khen tặng vuốt ve và an ủi cho những cánh hoa mà họ đã vừa ý. Có đúng vậy không Anh ?... Cơn gió lẻn qua song cửa - bóng cây hồng lá đã khô cọ nhau nghe sột sạt. Em rùng mình... tưởng Anh 'bay' về bên em nữa chứ...

Thoáng chốc gần một phần tư Thế Kỷ chúng mình đã quen và yêu nhau... Em nhắm mắt ngỡ rằng mới hôm nào... Mới đây thôi. Vậy mà cả năm nay chúng mình không gặp mặt nhau em lại thấy lâu hằng bao thế kỷ - Tuy xa mặt nhưng lòng vẫn không ngăn cách... Anh há ! Em có linh tính là có lẽ chúng mình sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể gặp mặt nhau nữa (khóc)[sm=mecry.gif] ... Thôi thì mình còn nghe giọng nói với nhau được ngày nào hay ngày đó nhé Anh ! Ai nào biết trước những gì sắp xẩy ra ngày mai hay chút nữa đây ?! Bởi, mới vừa hôm chủ Nhật (15-10-2006) em xém ngừng thở luôn rồi - Nhưng qua "cơn" thở đều trở lại... Thế là em vẫn còn đây ! (cười)[sm=lol.gif]

Đang viết cho Anh thì Thiên Kim gọi về và hẹn chủ Nhật này Kim sẽ ghé chợ trời gần đây mua hải sản về ăn với em. Giọng nói cười của Kim thật vui hôm nay. Kim lúc nào cũng hỏi thăm Anh và Kim luôn nghĩ đến những người bạn thân quen chung quanh em. Con nhỏ thật dễ_thương hiền hòa - Thường nghe người ta nói : "Mấy cô đầm lai 'quậy' dữ lắm !" - Em đính chánh : "Đầm và Tây lai như hai con tôi thì ôi thôi hiền như Bà Soeur hoặc Linh Mục đó". Mà thật, không phải con của em mà em ca tụng đâu - Chưa ai thấy các con em gây lộn hay đánh lộn hoặc nói những lời thô lỗ - khiếm nhã bao giờ. Nhất là Thiên Kim hiền lắm lắm. Philippe-Tâm thì bươn chải giỏi - nhờ có vóc dáng cao ráo khá 'được' trai - đôi mắt sáng và linh động - khó ai ăn hiếp được - Cộng thêm tâm tánh hào hoa - phong nhã. Lúc nào trên môi cũng nở nụ cười (cái này giống em) - Còn Thiên Kim hiền và nhút nhát lắm ! Sợ nơi đông người. Không thích đi về trời tối... Ôi, Kim sợ đủ thứ. Nên có bài thơ này của Thiên Kim đã được hai người dịch đây :


Dans mon nuage.

Je suis dans mon monde
Et je veux y rester !
Je ne me plais pas dans le monde réel
Je préfère rêvasser dans mon nuage
De cocon si doux
Je ne veux pas redescendre sur Terre
Je ne veux pas de cette réalité si dure pour moi
J’aimerais ne rien savoir de la vie réelle et cruelle
Je reste où je me sens bien :
Sur mon oreiller bien-aimé
Où je peux m’évader
Thiên Kim Agnès HIVER


Trên Áng Mây

Em một cõi trời riêng
Cuộn tròn mình trong góc
Lánh xa đời ô trọc
Mơ trên áng mây hiền

Em một cõi ấm êm
Tiếc gì nơi bão nổi
Đắng cay tình trăm lối
Mộng gục chết bên thềm

Em một cõi ngọc ngà
Ru hồn bên gối chiếc
Dứt đau thương từ biệt
Mây chở tình bay xa

Đào Hùng dịch thoát – sept 06th 2006


Trong Mây

*** Thương mến tặng Thiên Kim ***

Bên trời một kiếp mây bay
Em hong lối mộng tháng ngày thong dong
Lênh đênh giữa cõi không cùng
Để thôi thổn thức giữa dòng đời trôi
*
Em,
Làn mây giữa khung trời
Vui trong kén nhỏ, mặc đời bể dâu
Thôi em chả trở lại đâu
Đường trần thật lắm cơ cầu đắng cay
Làm sao yêu được đời này
Trong mây em được ngủ say giấc nồng

***
NguyễnTâmHàn thoát dịch - 9.9.2006
...............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 21.10.2006 10:06:25
:..Thư Cho Người Tình..:
20.10.2006


Anh,

Tối nay có cháu NN Sinh Viên từ SG sang Paris học BS, lại nhà ăn cơm - Ăn cơm xong cháu ngồi gần em mà cứ lắc đầu và kể cho em nghe câu chuyện này...:

- Cô Bảy biết không ?
- Chứa nói sao cô biết !
- Con có cô bạn đồng nghiệp mới sang đây (Paris) cũng học BS như con. Mà khổ ghê... Bị hai cô Sinh Viên kia gạt !
Em giật mình nhìn NN và hỏi :
- Bị gạt ! Gạt về chuyện gì ?
- Hai cô kia mướn nhà có 400 euros một tháng mà bắt cô này trả mỗi tháng 200 ơ.
Em hỏi :
- Nhưng trước khi đến ở có đồng ý với giá đó không?
- Dạ, đồng ý !
- Đồng ý là được rồi - Chứ đi tìm tòi moi móc chi cho phiền vậy?
NN cứ lắc đầu :
- Con thấy không tốt - không được !...
- Rồi bây giờ làm sao?
- Hai cô kia muốn đuổi cô ấy đi !
- Mà đuổi đi chưa ?
- Chưa ! Cô bạn con đang tìm nhà - Con cũng phụ tìm... mà khó có giá đó quá cô ơi !
- Chắc chắn là khó rồi - Tìm đâu ra có chỗ ở 200e bây giờ ?
NN chắt lưỡi tiếp tục lắc đầu :
- Sau kỳ lạ quá vậy cô ?
- Cô không thấy gì kỳ lạ hết trơn á !
- Vậy cô thấy là thường hả ?
- Rất bình thường con à ! Tụi kia nó có tính kiếm vớt chút cháo trước rồi ! Xem như bạn của con trả phân nữa - hai đứa kia mỗi đứa đóng một 100e.
- Cũng là SV với nhau mà sao tụi nó tính toán quá vậy cô ?
- Cần gì SV hay gì gì...- Một khi trong đầu óc có tính toán kiếm lời thì... Ý, bạn con đã bằng lòng vào ở - Tại sao tìm tòi... rồi phàn nàn... Tụi kia biết điểm yếu 'bắt chẹt' đuổi ra thì đành chịu thua ở ngoài đường đó nha !...
NN vẫn lắc đầu :
- Hai cô ấy mới có 24 tuổi mà biết tính toán ghê há !

NN nói tới đây - Em chợt nhớ Philippe-Tâm, con trai em liền... Em từ từ kể cho cho NN nghe như sau :

- NN à! Con nói hai cô kia mới 24 tuổi mà tính toán quá - Vậy là già lắm đó con ơi !... Nghe cô kể đây nè...: - Ph.-Tâm, con trai cô lúc có 12 tuổi đầu - Một hôm cô dẫn Ph. & Thiên Kim theo cô ăn tiệc nhà bạn... Ph. có đem theo "jeu" nhỏ (trò chơi bắn súng) gì đó. Cô tặng cho Ph. Sinh Nhật và Noël - giá có 150 quan (khoảng 24e bây giờ) - Ph. ngồi chơi say mê - Thì có Cl. chồng của nhỏ bạn thấy ham quá - Bèn năn nỉ Ph. bán lại... Ph. nói, không. không... Con không bán lại Tonton đâu... Cl. nói nho nhỏ gì với Ph. một hồi - Bất chợt cô nghe Ph. nói mua 500 quan - Cô giật mình... lòng nhủ : "Vậy Ph. lớn lên phải đi học ngành Thương Mại là ăn tiền. Thằng con tui "xạo" thật - Nhưng buôn bán mà !"... - Cô để mặc cho hai dượng cháu rù rì. Cô quay sang nói với E. : "Chồng em bị Ph. làm giá cái 'jeu' rồi kìa". E. nói : "Kệ, chồng em còn con nít lắm - Hễ thấy 'jeu' nào mới là 'mê' đi mua về ngồi chơi bất kể đến vợ con - Nay thấy 'jeu' của Ph. mới ra, chàng "chíp" rồi đó chị ơi !...". Bỗng cô nghe Ph. nói : "Ok đặc biệt cho Tonton, con lấy 300 francs thôi !" - Cô thấy Cl. móc bóp đếm tiền đưa Ph. - Cl. đi kiếm góc kẹt ngồi chơi cho yên tịnh ... Đó, con thấy sao ? Anh Ph. có 12 tuổi thôi mà biết kiếm lời "xạo" vậy đó - Hồi trước Ph. vừa trổ mã con trai 14, 15 tuổi thích ăn mặc chỉnh tề - Trong những dịp lễ Noël, Tết Tây cô cho phép Ph. đi lựa quần áo vừa ý rồi cô đến mua... Nhưng tới 16 tuổi là cô cho tiền Ph. tự túc đi mua sắm quần áo - A ha, cái này mới thấy Ph. có đầu óc khi có tiền cầm trong tay tự động tiết kiệm để dành - Ph. mua toàn quần áo ở chợ trời vừa rẻ lại hạp với tuổi trẻ - tất cả quần áo Ph. bỏ ra - Ph. đều đem ra chợ trời bán lại, mua cái khác. Đôi khi cô thấy áo "blueson" hay quần "Jean" bị rách - Ph. cắt vải khác may vá vào trông thật mô-del "à la mode" rồi đem đi bán lại.... Kể sơ sơ cho con nghe những ai có đầu óc thương-mại thì vậy vậy đó. Năm nay Ph. 40 tuổi ta, chắc còn tính gấp trăm lần hơn xưa đó con à !
- Còn cô ! Cô có đầu óc buôn bán không ?
- Không bao giờ biết bán mua gì ráo - Cô thường mua mắc, bán lỗ hì hì - Nếu mở tiệm làm thương mại thì chắc dẹp tiệm sớm !
- Sao vậy cô ?
- Hễ ai vào tiệm than khổ... là cô đem cho không. Còn ai vào làm cái giọng chảnh, phách lối cô đuổi đi... - Chỉ chừng vài tháng là "cụt vốn" đóng cửa tiệm...
.........
NN ngồi nghe mà đôi mắt trợn lên từng hồi một - NN vẫn lắc đầu...
.........
... À ha, Anh ơi ! Chắc là Philippe có máu Do Thái ? Mấy năm nay làm "bầu Show" ở LA... Coi bộ "keo kẹo" dữ à nha !
Đêm nay thư cho Anh bấy nhiêu - Hẹn Anh ngày mai...
............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2006 10:07:38 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 22.10.2006 07:58:58
:..Thư Cho Người Tình..:
21.10.2006


Anh,

Gió thu lành lạnh nhớ thương ai ?... Thôi, nhớ thương Anh cho chắc ăn há ! Nãy giờ em "bay bay" tìm cho Anh một đóa hoa hồng tuyệt đẹp nè... Mất hết gần nửa tiếng đồng hồ của em đó... Đầu tháng Anh nhớ tính tiền phụ trội trong lương của em nha !... Nói chơi, hôm nay em cũng được vui vui... Kể cho Anh nghe nha !
........
Cũng đã hơn 12 giờ trưa rồi - Hì, em thức dậy mới vừa pha cà phê xong, bưng lên mở NET ra... Tiếng điện thoại reo... Em nhìn đồng hồ nghĩ, chắc không phải Anh ?! Em nhấc lên :
- A lô !
- A lô ! Dạ, thưa, có phải nhà của VDN không ?
- Vâng ! Đứng rồi !
- Dạ, thưa, cho tôi gặp VDN được không ?
- Được chứ ! Tui đây !
- A, dạ, kính chào chị !
Em ngạc nhiên, tự nhủ : "Trời, ai mà cung kính dữ vậy cà ?" - vì nghe giọng đàn ông lạ quắc. Em hỏi :
- Dạ, thưa, ai đó ? Xin cho biết quí danh !
- Dạ, em !
- Em ! Em là ai ?
- Em là độc giả "Đàn Chim Việt"(ĐCV) !
- Báo "Đàn Chim Việt" à ? (Tại lâu quá không ai nói tới (ĐCV) nên em quên mất tiêu đứa con "tinh thần" của em).
- Dạ, không ! tập truyện "ĐCV" của chị đó !
Em nghe lòng vui vui - Liền nói một giọng hởn hở :
- Hân hạnh ! Hân hạnh vô cùng. Cậu tên chi ? À, xin lỗi... cậu hay anh đây hổng biết ai lớn hơn ai ?
- Không. Không. Em nhỏ tuổi hơn chị. Em tên H. ở La Rochelle !
- Vậy à ! Mà cách nào H. có sách của chị vậy ?
- Của Tr. , bạn em đem xuống đây...
- Tr. nào ? Ở đâu ?
- Tr. làm việc cho nhà hàng "Sài Gòn" Paris 13.
- Trời, vui quá... lòng vòng quen nhau hết trơn... Cảm ơn em thiệt nhiều, em có lòng gọi khuyến khích chị ! Đây, như món quà tinh thần quí báu em tặng chị đó !
- Em gọi cảm ơn chị chứ ! - Những truyện trong "ĐCV" em đọc thích quá ! Chị ra được mấy cuốn rồi? Em muốn mua thêm.
Em rất cảm động, trả lời :
- Hiện giờ chỉ còn vài chục cuốn "ĐCV" thôi - Quyển "Gió Xoay Chiều" và Tập thơ "Bốn Phương Chìm Nổi" đã hết lâu rồi.
- Trời, tiếc quá !
- H. có Internet không ?
- Có... mà của các con em. Em lo nhà hàng nên không có lên Internet.
- Tưởng có, thì chị chỉ em vào "Thư Viện Việt Nam Thư Quán" hoặc "Kho Sách Đặc Trưng" đọc những truyện và thơ của chị.
- Dạ, được rồi - Em sẽ viết thơ cho chị nha !
- ???...... Viết thơ !
H. tiếp :
- Dạ, cuối tháng này, em lên Paris sẽ mời chị đi ăn cơm với em ở nhà hàng "Fleur de Mai" nha !
-... Được ! Chừng nào hai vợ chồng em lên thì em gọi điện thoại cho chị biết trước vài ngày nha !
- Dạ, em sẽ gởi thơ cho chị - và hy vọng gặp chị cuối tháng này ! Ha, có khách vào - Chút nữa, em gọi lại chị.
- Được. Được rồi, chào em !
.....
Niềm vui của em hôm là vậy vậy đó Anh à ! Nhưng sau đó cậu H. có gọi lại - Ôi cha, có thời giờ nên nói chuyện Tây - Tàu - Việt... tùm lum... nói kể công việc làm ăn, vợ con... cũng khá lâu mới ngừng... Đó, người Nam của tụi là vậy đó... Lạ quắc... mà lần đầu tiên nói chuyện như quen thân tám mươi đời ... thiệt là thật tình và vui thiệt vui - Cuối cùng H nói, có người chị dâu là dân Bình Chánh quê em.........
.....
Còn chiều tối này thì em điện thoại cho vài nghệ sĩ nhắc lại chủ Nhật 12 tháng 11 tới này... Trong đó đôi uyên ương Thanh Bạch & Bạch Lê (bị kẹt tập tuồng không đến dự).. Đến nữ nghệ sĩ Bích Thuận và Phu Quân là Tonton Hiếu (nhận lời sẽ dự). Còn một số nữa... - Vì có những nghệ sĩ không có Internet. Thôi em ngừng nơi đây.....
Chúc Anh bình an hạnh phúc.
............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 06.11.2006 07:36:58
:..Thư Cho Người Tình..:
5.11.2006


Anh,

Bỗng, em nhớ và nghĩ tới Anh, em mỉm cười - Rồi thèm khát ánh mắt trìu mến đầy yêu thương và vòng tay âu yếm ấp áp của Anh. Hồi xưa ấy, em đi làm xa với Anh - Khoảng ba ngày Anh thấy em ít nói chuyện lại là Anh hỏi : "Đêm nay em muốn làm "hoa hoang dã" phải không ?" . Em nhìn Anh, ánh mắt vụt sáng lên. Em tươi cười gật gật đầu và nũng nịu nói : "Đêm nay Anh cho em đi chơi một mình há !". Đó là "tật xấu" của em - mà em chắc chắn ngoài Anh ra - không một người đàn ông nào chấp nhận được - Bởi vì em không thích ai kè-kè bên em hoài. Thỉnh thoảng em thích "cô đơn"một mình đến một nơi xa lạ hoàn toàn không quen với một ai cả. Nơi xa lạ đó, em muốn uống, muốn ăn, muốn nói chuyện cách gì với người lạ tùy thích và em cũng quan sát "RỪNG ĐỜI" nữa. Có khi em ăn mặc thật sang, có lúc em ăn mặc giống như những "Kẻ Không Nhà". Hi hi... lẽ đương nhiên trong túi em có đem theo tiền. Em vui cười trò chuyện tùy người, tùy cách, tùy kiểu gì. Thật ra nói chuyện năm mười phút là cũng biết thành phần nào ??? Nhưng, nhưng... Nếu gặp người chơi "đóng tuồng" kiểu như em thì chắc chắn cũng bị "lầm". Em dám chắc ít ai "chơi trò thay áo thử người" như em. Chỉ bộ quần áo thay ra mặc vào là dươí cặp mắt của người đời liền xoay chiều đổi hướng đánh giá khác hẳn 100% liền tù tì. Em "chơi trò" này từ hồi còn trẻ với "sân khấu ĐỜI" và hai trường "Học Đại Sài Gòn" qua tới "Học Đại Paris" này.

Để trở lại "cánh hoa rừng" - Em được đi chơi một mình "quậy" cho đã đời rồi trở về với tâm hồn của "cánh hoa vườn" không "rừng rú" nữa ha ha - Chẳng biết tại sao ? Nhưng chỉ có Anh hiểu em - Mà Anh đã thường nói , Anh hiểu em hơn em hiểu em. Vì vậy em mới cho Anh là ngươì đàn ông thông minh xuất chúng và dễ thương tuyệt vời...

Em là hoa dại của rừng đêm
Anh là Quân Tử trái tim mềm
Gặp nhau đêm "Lễ Tình Yêu" ấy
Đôi lòng kết chặt hăm mấy năm

(1983 - 2006)


Nhảy ra vài "con cóc" cho Anh nè .
Mà Anh ơi !

Đêm nay Paris lạnh quá rồi.
Em ngồi bên cửa nhìn trăng trôi
Nhớ Anh, nhớ lắm, vô cùng nhớ
Nhưng đã nguyện rồi, chỉ thế thôi !


Mãi mãi khắc ghi tình Anh đã_đang và mãi mãi cho em.
......................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2006 07:39:32 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 11.11.2006 04:59:04
:..Thư Cho Người Tình..:
10.11.2006



Anh,

Từ chiều giờ em thoi thóp muốn tắt thở - Vì điện thoại cho Thiên Kim bao lần mà không trả lời - Mải tới giờ mới được - thở phào nhẹ nhỏm đây. Bình thường Kim đi đâu cũng cho em biết - bữa nay xuống đường đi ăn nhà hàng với bạn mà không cho em hay. Cái điệu này tái đi tái lại hoài thì có ngày em đứt hơi luôn quá - Đứt đâu đứt phứt cho rồi. À, mà trước sau gì cũng phải "đứt" cần gì phải cầu xin Anh há ! Em sống như vậy đó ! Còn Anh ? Bao nhiêu ngày rồi em không có tin Anh ? Em chẳng buồn muốn đếm nữa. Một đời người "quái đản" dễ sợ. Buồn phản phất thì cứ nói cho đã... bắt buộc em phải chịu đựng chứ biết làm gì bây giờ ?
Nói chuyện được với Thiên Kim, nghe nhẹ người - Nhưng nào dám trách con đâu ! Và với Anh, nếu Anh có gọi thì em cũng giả vờ hớn hở vui mừng, cũng chẳng dám hỏi vì sao, tại sao, không gọi em ?

Chỉ tái lại buổi tối nay... Tim em trải qua mấy tiếng đồng hồ hồi họp mà em cảm thấy như đuối sức rồi ! Cứ thỉnh thoảng có chuyện như vầy - Cơn hồi họp nó mài mòn tâm can em mỏng từ từ rồi sẽ tan mất vào hư vô sớm sớm.
Em cố tìm vui mọi ngõ ngách để quên hết chuyện riêng tư gia đình. Em đâu muốn lo, mà làm sao không lo lắng được chứ ? Em muốn luyện trái tim em thành sắt đá cho yên. Nhưng nào đâu dễ như mình muốn !
Lại qua thêm một cơn hồi họp xém đứt hơi ! Mệt thật !!
......................

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 15.11.2006 00:21:39
:..Thư Cho Người Tình..:
14.11.2006


Anh Lại Trở Về

Anh lại trở về giữa chiều thu
Nắng đổ muôn phương chẳng sương mù
Hồn em náo nức vào xuân mộng
Dặt dìu tiếng sáo hoà lời ru

Thêm lần nữa, Anh lại trở về

..........


Anh,

Em ngồi thần thờ nhìn những tia nắng giữa mùa thu Paris... Em nhấc điện thoại gọi lại sở thuế...Mọi việc bình yên... Em lên NET... thì tiếng điện thoại reo, em hy vọng và nghĩ đến Anh... Quả nhiên đúng. Vì hơn ba tuần lễ không có tin tức của Anh... - Em ráng im lặng và tìm vui nơi này chỗ nọ. Nhưng đã nói "ráng" thì nó có giới hạn... Đêm qua tinh thần em xuống tận cùng... Ráng ngủ, ráng quên hết bao chuyện đời - Nhưng "hắc ám" cứ ào ạt vào hồn em... Và hôm nay được nghe giọng nói của Anh "Anh Trở Về". Há ! Cũng một chuyện trong những chuyện "tái diễn" mà em không dứt khoát và xoá luôn được.
Đêm chủ Nhật em ca bài vọng cổ "Vướng Sợi Tơ Tình" mà nước mắt rưng rưng - Tới hai câu sau (5 & 6) nhờ nữ nghệ sĩ Tài Lương ca tiếp... Bài vọng cổ này em soạn hồi đầu năm 1999 - Lúc đó em xuống tóc mặc áo lam... Em không muốn Anh đến thăm em và thấy cái xác bề ngoài của em thay đổi 100% - Vâng ! Chỉ bộ quần áo, không chút phấn son + thêm cái đầu trọc lóc... móng tay, móng chân đều cắt ngắn không sơn màu mè gi cả... Y như "Ni Cô" - Nhưng Anh năn nỉ quá trong điện thoại (cũng lại năn nỉ) - Em không cầm lòng được mà chấp nhận cho... Anh đến thăm em một chiều đông tuyết phủ ngập đường.
Anh đến nhận chuông , em ra mở cửa... Đôi mắt Anh như cứng lại nhìn em trân trối ... Anh vào tới phòng khách ngồi thừ xuống và Anh khóc nức nở - Anh khóc cho em hay khóc vì em vĩnh viễn xa Anh ? Em không cho Anh ôm và hôn em, dù là hôn trên trán. Em thấy Anh khóc - Em "BIẾT" liền tại sao ? Trong lòng niệm Phật... Rồi em xin Anh cho em như vầy trong vòng sáu tháng... Hứa cho Anh yên lòng - Nhưng em kéo dài hơn một năm - Rồi có ý định và cương quyết đổi nhà - Tìm một phòng nhỏ làm cái "Am" xã bỏ hết chuyện đời - Và không còn ai muốn đến nhà em nữa. Mà có muốn cũng không có chỗ ở. Qua năm 2000 bước sang Thế Kỷ 21 em đạt được ước vọng đó - Thật ra chuyện này quá dễ - Vì từ một căn appart 4 phòng bán để mua lại 1 phòng thì có gì mà khó phải không Anh !
Thế là "... con tim vui trở lại..." - Cảm ơn Anh đã đem cho em niềm vui ! Thật đúng như em từ Địa Ngục vừa trở về với Thiên Đàng đây - Đời thì chỉ có hai chữ "BUỒN_VUI".......Hết vui tới buồn, hết buồn đến vui há ! Hỗm rày em ráng gượng vui.......Nhưng "đôi mắt rưng rưng màng lệ mỏng" (lời Hồ Trường An)...... Nói gì nói, nghe được giọng nói của Anh...Em biết là Anh vẫn còn hiện hữu trên cõi đời. Còn chuyện gặp mặt nhau nữa hay không chẳng gì quan trọng ...
.....
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.11.2006 00:24:23 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 17.11.2006 05:16:04
:..Thư Cho Người Tình..:
16.11.2006


Paris Tuyệt Vời

Paris đất mộng mơ
Của biết bao Người Thơ
Chờ mong đặt chân đến
Cho thỏa ý mong chờ

Sao ta lại thờ ơ
Đêm nay dưới trăng mờ
Hỡi Paris yêu dấu !
Hồn ta đang ngẩn ngơ .

việtdươngnhân
Bên bờ sông Seine, đêm thu 16.11.2006

*


Anh,

Đêm nay trời se se lạnh, tiếng gió lùa xào xạc hoà lẫn tiếng mưa rơi rỉ rả ngoài hiên - Trong nhà sưởi ấm với nhiệt độ 23° - em ngồi dưới ánh đèn trước máy vi tính gõ_viết thư cho Anh... với một tâm hồn lắng đọng. Vâng ! Thật lắng đọng ! Vì bao nỗi lo âu những ngày qua, nay đà tan biến hẳn - Hồn em lâng lâng đang chìm vào dĩ vãng xa xưa... và nhảy ra được vài "con cóc"... Paris ! Paris ! Paris đẹp tuyệt vời ! Paris đã đánh dấu cuộc tình của chúng mình và ghi đậm hình ảnh với bạn bè trên những con đường lớn, nhỏ, những đại lộ, những nhà hàng bình dân và những nơi sang trọng của đất Kinh Thành Ánh Sáng Hoa Lệ này - Biết bao yến tiệc, quần là, áo lụa, trưng diện chẳng thua gì Tiểu Thư, Công Chúa. Với biết bao tiếng cười rộn rả hưởng chung niềm vui hạnh phúc của chúng ta... Nhớ không Anh ? Làm sao quên được phải không Anh ? Nhưng giờ đây chỉ còn ghi lại hình ảnh kỷ niệm mà thôi... Bạn bè của em vẫn còn ở lòng vòng, trong và ngoài Paris - Nhưng chỉ có vài đứa liên lạc thăm nhau thôi. Và có vài đứa đã "đi" xa. Đã qua bao năm em sống quay quần với những người "bạn mới" trong giới nghệ sĩ, văn_thơ. À, không. Kể từ ngày em đổi căn nhà gần bảy năm qua thôi ! Em đã hiểu vì sao ? Và hiểu rất rõ Anh à !

Lại có người hỏi : Anh là ai ? Anh có thật hay em đặt chuyện dựng lên ? Em chỉ cười cười và trả lời : Nếu thấy thật thì là thật - Mà thấy giả thì nó giả hà ! Mọi sự giữa đời như huyển hoá, vô thuờng, thật_giả do tâm - Giữa đời "sống mê - chết mộng" ai nào thấy rõ ràng cho được đây ?! Em biết nói như vậy, mà đôi khi em không buông xả được - cứ khư khư cho là THẬT !!! Thôi stop chuyện (hoang đường) này.

Hôm nay có Thiên Kim gọi về thăm em - Kim gởi lời thăm Anh - Và bữa nay em ít đọc chữ nên đôi mắt bớt lờ mờ và ít xốn. Ngày mai em đi khám mắt... Hy vọng chẳng gì quan trọng.
Bây giờ em cầu nguyện cho Anh mau bình phục. Anh mới khoẻ khoẻ lên được mấy ký lô - Rồi bệnh "thương hàn" nó vật Anh ốm trở lại - Suốt... từ đầu mùa thu năm rồi đến năm nay hết bệnh này tới bệnh kia đến Anh và cả em nữa. Kinh khủng cái năm (con chó Bính Tuất) này. Em lại đổ thừa là năm tuổi - bày đặt tin dị đoan... Lại thêm một lần nữa Anh thoát khỏi Tử Thần. Chắc chắn là cơn bệnh cuối cùng với Anh rồi - không lẽ bêh hoài hay sao ?
Từ năm Anh hưu trí... Rồi người ta mời Anh làm Chủ Tịch "Hội Hoa Hồng" của nước Pháp - Đó là việc làm Danh Dự chứ lương bổng đâu có bao nhiêu - Bởi vì Anh sợ nghỉ làm ở nhà buồn nên nhận lời mời của Hội. Nghỉ hưu chẳng chịu nghỉ ngơi để đi chơi cjho thoải mái trước khi về già... Mà lại đi nhận việc "vác ngà voi" - Việc làm thì chẳng có gì nặng nhọc - Nhưng tuần nào cũng hội họp, ăn uống... M-áy năm sau thấy Anh mệt, em đã khuyên Anh nên từ chức sớm. Vì già rồi cần nghỉ ngơi - Anh không nghe lời em.. ha ha... Theo em nghĩ, tại vì Anh bị đuối sức nên con bệnh dễ dàng tấn công và quật Anh nằm luôn hơn một năm nay. Anh thấy không ? Bây giờ dẫu có tiền nhiều cách mấy cũng phải chịu thua những con bệnh nó hoành hành khi con người đã vô tuổi già ! Làm sao mua được sức khoẻ đây ?! Nhưng ai về hưu sao hay bệnh này, đau nọ quá !

Năm rồi em nghe tin ông gác-gian nhà cũ của em ở bên kia đường - Ông mới nghỉ hưu vào đúng tuổi 65 - Thì con ung thư (cancer) nó nằm chờ sẵn - Thề là nó nhào vô ông... Chỉ có 6 tháng thì ông "Trả Nợ Đất" - Rồi mới đây lại nghe ba của bạn cháu (tạp tàn) của em... Ông vừa nghỉ hưu 3 tháng, chẳng biết ông buồn chán gì - ông nhảy lầu 16 tầng nát thây bễ đầu óc văng ra đầy tường ! Nghe phát rùng mình rởn óc luôn.
Anh ơi ! Hãy vui với gia đình và bé Elzo, cháu ngoại nha Anh !

Xin lỗi Anh, có soạn giả Nguyễn Phương gọi nói chuyện nãy giờ về ca hát, đời nghệ sĩ Cải Lương... hơn nửa tiếng đồng hồ vui quá chừng. Em tạm dùng bút nơi đây...
Chúc Anh mau bình phục.
............
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2006 05:18:12 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 17.11.2006 08:42:45

chị ơi , đọc những bức *Thư cho người tình * của chị ,bỗng dưng thương chị vô ngần . Mong rằng lúc này tâm chị được bình yên chị nhé

MT


Cảm ơn MT vô vàn - đã chia sẻ nỗi niềm riêng của chị.... Qua rồi !

Qua rồi thêm trận "bão đời"
Gió đùa thân chị tả tơi nát tàn
Cam đành chấp nhận đeo mang
Một đời Chìm_Nổi ôm ngàn đau thương...


Chắc tại người chị thích ôm "thú đau thương" và "sầu tuyệt vọng" nên cứ tái đi tái lại những chuyện hồi họp... lắm khi làm con tim tê tái...

Vì sao chưa "ngao ngán lòng"
Chuốc sầu ngày đợi, đêm trông mới vừa !


Ha ha... Nay "con tim vui trở lại" rùi em gái ui ! Cái chuyện này không phải "Tình Thơ Lãng Mạn" mà là "Tình Nghĩa Đậm Sâu" đó MT à !
Chúc MT an vui

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 18.11.2006 02:39:52
:..Thư Cho Người Tình..:
17.11.2006


Anh,

Sáng nay em nghe lại "Kinh Hiền Nhân" có câu thứ 9 dạy :"đừng nên nói chuyện riêng của mình cho ai nghe". Trời, không nói ra có nước bị bệnh "trầm cảm" chắc em đã "Trả Nợ Đất" từ lâu lắm rồi ! Chuyện "kín" của người tâm sự với em thì em giữ "kín" hoặc cho "bay" qua nhanh - xem như họ chẳng nói gì với em cả. Em đã "bị" không biết bao nhiêu lần trong suốt một đời... Có bạn tâm sự với em và dặn đừng nói cho ai nghe - Bởi gì nó quí em lắm... Nhưng hỡi ơi ! Chỉ vài tháng sau vô tình em lại nghe người này kể với người kia, câu chuyện mà bạn em đã "ký thác" tâm sự cho em - Em nghe hoảng hồn thật Anh ơi ! Cho nên sau này em rất sợ ai tâm sự mà nói : "chỉ nói riêng cho em nghe thôi - bởi vì tin tưởng em...". Nên khi vừa nghe xong là em vận dụng tâm "xoá" cho bay mất liền - không để trong lòng hay ở đâu một dấu vết gì hết. Em cũng sợ nhớ, rồi lỡ nhiều khi gặp bạn bè vui... rồi há miệng "phun_nhả" ra... là tiêu đời cả đôi bên. Giờ chuyện của em, em nói là êm nhứt - Xía vào là mang hoạ... Ừa, mới "mang hoạ" vào thân rồi, làm đêm qua em trằn trọc khó ngủ - cũng bởi cái tánh thày lay bao đồng... hổng bỏ tật hà ! Nhưng ngươì ta có đính chánh là nói chơi - Trời ơi ! Nói chơi mà hổng cho em hay... Em tưởng là nói thật... Nhưng thôi cái đó cũng là một bài học kinh nghiệm thêm cho đời em... Nhứt định hổng dính dáng chuyện của ai "thắc mắc" nữa đâu. Em xin chạy tét...
Thôi em sửa soạn đi khám mắt - Tối qua khó ngủ nên sáng nay đôi mắt hơi khó chịu - Vậy mà vẫn lên NET như thường ha ha...
Chúc Anh và gia đình vui vẻ cuối tuần.
........

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 21.11.2006 01:02:52
:..Thư Cho Người Tình..:
18.11.2006
 
Anh,
 
Hôm nay em có hai nơi mời đi dự :
1-) Nhạc Sĩ_Hàn Lâm Lê Mộng Nguyên (LMN) tác giả bản nhạc "Trăng Mờ Bên Suối" ra mắt sách "Nhà Văn Hải Ngoại" tập I - Trong sách có hai bài Người đã viết về em. Đăng ở Nguyệt San Nghệ Thuật (Montréal - Canada) những năm trước đây.
2-) Trong nhà đôi uyên ương nghệ sĩ Tài Lương & Minh Tâm đãi tiệc để tiễn soạn giả Nguyễn Phương ngày mai về SàiGòn (Việt Nam). Nếu em có đi dự thì phải đi bên LMN. Vì LMN đã mời trước. Nhưng vì đôi mắt em còn lờ mờ xôn xốn hơi khó chịu nên phải đành ở nhà .
Hôm nay vài hàng cho Anh - Em cho đôi mắt nghỉ ngơi.
Chúc Anh & gia đình an vui.
.............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 21.11.2006 01:05:18
:..Thư Cho Người Tình..:
19.11.2006
 
 
Anh,
 
Hồi chiều đi chợ Paris 13.... nên em về hơi trễ... Nãy giờ lo trả lời thư trong i meo...
Đôi mắt của em hôm nay đỡ đỡ chút xíu. Vài chữ cho Anh... Thiếu Anh hoa... và hẹn Anh ngày mai nha !
...........
 
Bắt đền Anh hoa hồng đây.
Ân sâu, nghĩa nặng tháng ngày chẳng quên.


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 11/20/2006 6:14:50 AM >


Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 21.11.2006 01:08:06
:..Thư Cho Người Tình..:
20.11.2006
 
Anh,
 
Đôi mắt của em cần đựợc nghỉ ngơi... Ôi, đôi mắt ơi là đôi mắt à ! Mi làm khổ ta quá rồi !
........
À, nhớ lại hồi năm xửa năm xưa... tuổi 17, 18 - em hay chơi mục "Kết Bạn Bốn Phương" trên báo "Tiền Phong" (TP). Dạo đó em ở đường Ngô Tùng Châu gần Ngã Sáu SàiGòn - Còn trụ sở báo "TP" nằm đầu đường Phạm Ngũ lão gần nhà ga bên chợ Bến Thành. Không xa noi em ở cho lắm
... Cứ trả 100 đồng, được mấy vòng : "Ngươì con gái vào tuổi mộng mơ - Buồn nhiều hơn vui - Xấu đẹp tùy người đối diện..." - Chừng 2 tuần lễ sau là cả trăm lá thư ào ào tới.
Thư từ qua lại với một sinh viên, tên Đ... "Sĩ Quan Thủ Đức" khoá (?)... Sau vài tháng rồi hẹn gặp nhau... đi xem chóp bóng rạp Đại Nam đường Trần Hưng Đạo, rồi ăn kem "Cây Điệp"... rất hồn nhiên và vui vẻ . Anh rất lịch sự và khá "đẹp trai" . Hơn 40 năm đã qua...
Bỗng một hôm anh ngồi đối diện với em , anh nhìn em... nói rất bình tĩnh : "Anh muốn móc đôi mắt em... ăn sống..." - Con cô bé "Cẩm Lệ" giựt mình hoảng hồn... trong lòng rung mà giả vờ như không có gì hết. Em nói nhè nhẹ : "Anh làm Bé sợ hổng dám đi chơi với anh nữa đâu".
Từ đó, em trốn anh ấy luôn. Anh viết bao nhiêu lá thư em nhứt định không trả lời (vì sợ anh móc mắt thật) em ngu quá há... Anh ấy lớn hơn em 3 tuổi. Không biết bây giờ anh còn sống không ? Nếu Anh đọc bài này anh sẽ nhớ lại câu nói thật hay nói chơi đó - mà nó đã làm anh khổ quá xá !! Ước gì em còn giữ những lá thư đó há... Vi một câu nói đừa đùa mà anh phải tốn bao nhiêu giấy mực đễ viết thư năn nỉ gặp con bé "Cẩm Lệ Ngô Tùng Châu".
Hi hi.. hồi còn trẻ, tuổi mới lớn em cũng thay tên liên tu bất tận - y như bây giờ lấy nick chơi NET vậy. Ai bày ra mấy "trò chơi" này há ? Vài hàng cùng Anh hôm nay... Em không quên cầu chúc Anh & gia đình bình an hạnh phúc.
Mãi mãi khắc ghi TÌNH Anh yêu em......
.............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 07.12.2006 02:59:27
:..Thư Cho Người Tình..:
5.12.2006
Chờ Người
 
Có lúc vui... chẳng nói nên lời
Có khi buồn cổ họng... nghẹt hơi
Chữ nào nói lên cho đủ nghĩa
Của kẻ sầu đau... đợi chờ người !
(vdn)
Anh,
 
Hôm nay Philippe_Tâm chào đời đúng 39 năm. 39 năm từ một cô gái "bụi đời bơ vơ" trở nên một người Mẹ ... Cuộc đời em thay đổi từ khi biết mình có mang thai trong bụng. Bất cứ chuyện trái lòng, ngược ý cỡ nào em cũng ráng nhịn nhục - Vì em sợ .. cơn giận lên rủi có bề gì thì con em sẽ gặp cảnh bơ vơ như đời em .. Và rồi sau đó em tự nguyện nhận thêm một trách nhiệm và bổn phận nữa là phải nuôi Mẹ em tới khi Mẹ mãn phần. Đó là hai ánh sáng soi đường cho em tiến thân ...
 
Em thầm cảm ơn Thượng Đế đã cho em có Philippe ..
Mặc dù đã mấy lần gởi điện thư chúc mừng sinh nhật nó mà chẳng thấy trả lời -
Chờ đợi ! Chờ đợi ! Cũng như em chờ đợi tin Anh đã hơn 3 tuần lễ nay vậy . Thôi thì em cứ chờ đợi nha Anh !!...
 
Đêm 5 tháng 12 năm 1985 - Em làm lễ Sinh Nhật cho Philippe_Tâm thật lớn tại nhà hàng vũ trường "Capitol" Paris 18... Trong khi Thiên Kim đang cuồng loạn chẳng biết vui_buồn trong dưỡng trí viện "Charenton" - Em muốn ngừng tiệc - Nhưng em lại suy nghĩ .... Ngưng tiệc thì Thiên Kim cũng không tỉnh táo hơn - Tình huống chẳng thay đổi được gì - Lại sợ Philippe buồn - Bởi vì Philippe đã mời bạn bè từ lâu rồi. Nhìn Philippe vui mà lòng em nghĩ tới Thiên Kim ...  - Đã 21 năm trôi qua như giấc mộng.....
 
Có thể nói không nỗi buồn nào hơn nỗi buồn đêm nay. Bất chợt có tia hy vọng ... là bình thường em không vui quá ba ngày - và cũng không buồn quá ba hôm ... Chờ xem nha !
Chuyện này cứ tái đi tái lại hơn một năm nay - như vết chém vừa lành lành là bị chém trở lại - Riết rồi tê tái chai cứng ... Nhưng sao em không cứng rắn được đây ?!
 
Nước mắt chợt lăn trên má chảy dài xuống môi em nghe mằn mặn .. và rơi xuống bàn tay ... văng lên phím máy PC ... em không lau dòng lệ "đợi chờ" này - Em cứ để cho nó tự nhiên tuôn trào ... Đã bao lần em kìm chế không cho nước mắt chảy ... Mà đêm nay ! Đêm nay ........ ???......
............
 
VI

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 07.12.2006 03:01:46
:..Thư Cho Người Tình..:
6.12.2006
 
Cánh chim trở lại chiều nay
Bảo rằng : Chim đã ít may, rủi nhiều
Hỡi người tình nhỏ yêu ơi !
Tim Anh giữ mãi những lời thề xưa .
 
Yêu em biết nói sao vừa
Trăm thương, ngàn nhớ sáng trưa tối chiều .
 
*
 
Anh,
 
Cảm ơn Anh đã gọi cho em biết tin tức về Anh. Bệnh tình của đang Anh tái trở lại - "Phát lạnh run, đánh bồ cạp trong vòng 2 tiếng đồng hồ ..". Triệu chứng cho thấy là con (canser) nó trở về với Anh rùi . Em hy vọng là không phải ..........
 
Y như em có linh cảm đêm qua ... Đau thương tận cùng không quá ba ngày - Đây là lần thứ tư, từ tháng 9 năm 2005 đến nay tháng 12 nằm 2006. Thôi thì phải chấp nhận "SANH LÃO BỆNH TỬ". Mình hẹn nhau "đi" một lượt nha Anh !
 
"Thôi em chả trở lại đâu
Đường trần thật lắm cơ cầu đắng cay
Làm sao yêu được đời này
Trong mây em được ngủ say giấc nồng"
 
(Thơ Thiên Kim A. Hiver "Trong Mây")
 
Hết ham muốn gi cả trên đời nữa Anh ơi ! Sống mà cứ bệnh hoài - Sống làm chi để làm phiền đời há Anh !
.......... Ở, bằng lòng buông xả để cho con bệnh tung hoành hành hạ xác thân mình cho đã đời..... Rồi cuối nó cũng phải buông mình ra, sau khi mình tắt thở  .

....................................!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
Hiện giờ nhiều bạn bè của em cầu nguyện cho Anh sớm bình phục như xưa . Và đến 14 tháng 2 năm 2008 ăn "Lễ Tình Yêu" - Và cũng là kỷ niệm 25 năm chúng mình gặp nhau. Hãy giữ vững NIỀM TIN  và HY VỌNG nhé Anh !
Chỉ còn hơn 14 tháng nữa là sẽ được như ý - Anh ráng nha Anh ! Hễ Anh còn "Ở Lại" thì em cũng ở với Anh - Dù cho cách mặt - Nhưng lòng kề bên - Còn nếu Anh "Trở Về" thì em cũng sẽ theo Anh nhanh lắm !
Em cố gượng vui ... Ráng ráng ... muốn hụt hơi ... Em phải réo lên ... Thật sự khuya qua em buồn đến không cầm được nước mắt nữa . Mặc kệ em để cho nó tha hồ chảy - Sau khi suối lệ ào ào tuôn, em uống 1 viên "Témesta 1mg" (thuốc an thần) - rồi ngủ một giấc tới trưa luôn - Khi thức dậy nghe nhẹ nhẹ người... Nhưng vẫn chờ đợi... tiếng điện thoại reo . Lần thứ nhất : hãng Bảo Hiểm "AXA" gọi ... Lần thứ nhì : nhà băng gọi quảng cáo vớ vẩn ... Đến lần thư ba .. em hy vọng là Anh ... Bình tĩnh bấm điện thoại ... Quả thật là Anh - Nghe giọng nói của Anh em muốn hét lên - mồ hôi trán hơi rịn rịn ra - Vì biết Anh bệnh nặng lắm rồi - May thay em kịp kìm hãm lại - vì sợ là Anh xót xa cho em, Anh bệnh thêm - nên em chỉ lắng tai nghe Anh kể ... 
 
Thật sự mới đêm qua em ở dưới chín tầng Địa Ngục - Thì chiều nay em lên lại cõi Thiên Đàng !
...............

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2006 07:43:33 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 12.12.2006 06:09:08

:..Thư Cho Người Tình..:
11.12.2006
 
Anh,
 
............... !!!!!!!!!!!! .........
 
Anh cũng nhìn nhận những lúc thấy Tata Y. lo cho Anh mà lòng Anh ray rứt .. Biết hối hận, biết nhận lỗi. Vậy mà Toà Án Lương Tâm nó không tha Anh - Bởi vì Anh là một kẻ ngoại tình từ tâm hồn lẫn thể xác. Bây giờ Anh nằm trên giường bệnh mới nhận thấy rằng là mình có tội với vợ hiền. Giờ này hối hận được là may cho Anh rồi. Nhưng Anh hãy im lặng không bộc lộ một cử chỉ nào để cho Tata biết là Anh có em trong đời Anh suốt 24 năm qua nha !
- Yes ! Vâng ! Xin nghe lời "Sếp" !
 
*
 
Anh còn nhớ không ? Em đã kết tội Anh từ thuở ban đầu . Đương nhiên - em cũng tự mình đã nói lên việc đó. Nếu không có em hiện hữu cõi đời này thì ... ??? ... Bởi thế cho nên em bắt buộc Anh "quay đầu" lại lo cho Tata . Vật chất thì đầy đủ, .. Bắt Anh dẫn Tata du lịch những nơi mà em và Anh đã từng đặt chân tới hoặc những chỗ Tata ưa thích để Anh chuộc tội.. Thế nhưng, khắp mọi nơi dù xa xuôi cách mấy - Hễ Tata đi đâu vắng một chút xíu là Anh gọi em liền. Nhiều lần em khuyên Anh : "Anh đi chơi vui trọn vẹn vơí Tata đừng nghĩ gì tời em .. " - Nhưng con tim của Anh nó đâu có chịu nghe lời - Anh càng "lén lút" tìm đủ mọi cách "lừa gạt" Tata bao nhiêu thì đôi mắt em nhìn đàn ông trên đời ... thiệt thiệt ...!! ........ Bởi vậy em mới thường nói : "Chỉ làm "Tình Nhân" cho muôn đời không bị "cắm sừng". Chẳng gặp "Bạc Tình Lang" và em cũng không trở thành "Bạc Tình Nương".
 
Ai biểu trời sanh em là hoa để Anh ngắm, để Anh yêu, để cùng Anh gây nên tội ... Thật ra em thấy rõ ràng người "vô tư" hưởng hạnh phúc chính là Tata Y. Tata Y. ngồi đong đưa đôi chân mà hát lên bài ca "Đời Tôi Hạnh Phúc Nhất Trần Gian". Chỉ có Anh là người khổ nhất trong "Chuyện Ba Người" này. Còn riêng em ... Vì em là Đạo Diễn nên có lúc buồn nhiều khi vui ... Một tấn tuồng "Đời" mà em toàn quyền "chỉ đạo". Biết bao lần em muốn kết thúc ... Nhưng với "tâm phàm" em không cho kết cuộc tàn nhẫn được. Thật ra em chỉ đổi số điện thoại của em là xong ngay. Nhưng thử hỏi ai làm được chuyện này ? Chắn chắc em làm không nổi rồi ! Nhất là trong lúc Anh đang lâm trọng bệnh !
Một kiếp người sanh ra rồi lớn lên ... Nhưng ở giữa khoản sống cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay có mấy ai tránh khỏi "tình si" đây ? Chung qui cũng tại con tim yếu mềm nên mới dễ "lụy tình"...
 
......(!!)
 
Em bằng lòng chấp nhận đó là "nợ nần" là nghiệp chướng phải đeo mang - chẳng biết bao giờ mới trả xong đây ? Dứt không được từ thuở ban đầu - Và sau này cũng bao lần em muốn cắt đứt vẫn không "đứt" .. Nay chỉ chờ tới ngày một trong hai đứa mình "Trả Nợ Đất" mới xong.........
 
Nhiều lần em đã "liều mạng" nói thẳng với Anh để cho Anh "sùng" nổi giận lên mà cắt đứt với em - Nhưng không ! Anh không hề tỏ thái độ giận em !
...................


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 12/11/2006 3:05:18 PM >
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2006 07:02:05 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 29.12.2006 18:52:40
:..Thư Cho Người Tình..:
28.12.2006
 
Anh,
 
Anh lại trở về từ cõi Hư Vô ! Sáng nay em không buồn nhấc điện thoại ... Trưa thức dậy xem phía sau đt có đèn báo ... Em bấm nghe ... Thế là tiếng của Anh đứt khoản nhắn trong máy : "Anh khỏe khỏe chút chút rồi - Anh sẽ gọi em sau nữa ..." .
Để em sẽ kể cho Anh nghe những gì xẩy ra mấy ngày lễ Giáng Sinh ... Hôm nay ngực trái của em còn nằng nặng - Khi hít vào thì không sao nhưng lúc thở ra hơi nhói đau - Không hề gì em cứ để cho tự nhiên ngừng luôn cho đổi cái xác mục rệu này. Nói sao nghe dễ dàng quá há ! Sống đã khó mà muốn chết còn khó hơn ... Trong ba ngày qua em nghe Kinh Phật, niệm Quan Âm và quán tưởng "Lý Chân Không" đến nay tâm thần được nhẹ êm thì Anh gọi về thăm. Em chẳng lấy làm ngạc nhiên gì nữa - tất cả là thường và cũng quá nhàm rồi .. Y như những lần trước - Tái đi tái lại căn bệnh cũ xì nên không gì là lạ cả - "Sóng đời" không bao giờ để em yên tịnh mãi và cũng không kéo dài giông bão quá ba ngày. Biết thế mà có khi kìm chế không nổi nên mới thoi thóp mệt mỏi ... Thôi thì em vẫn là "ngươì ta" chớ có Thánh Thần gì đâu !
 
.......... Sẽ kể tiếp cho Anh nghe sau ....... Bây giờ em sửa soạn đi chợ TẾT  Tây ...
............
< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 12/28/2006 5:56:10 AM >
 
:..Thư Cho Người Tình..:
28.12.2006 (bis)

Anh,
 
Sau khi nghe tin Anh bình an - tâm thần của em cũng nhẹ nhàng - Lối 4 giờ chiều có ĐT reo - Em nhấc ... Thiên Kim gọi về - hai mẹ con em nói chuyện rất vui vẻ - không đề cập gì về chuyện ... ngày Noël (25-12) - Sau cùng Kim hỏi em có hạnh phúc không ? Tic-tắc em trả lời (không suy nghĩ) : "Có gì hạnh phúc đâu - Mẹ sống cô độc như con khỉ già ". Thế là T Kim bị "sốc" và nói : "Con thấy con có mặc cảm tội lỗi bỏ Má". Em biết mình nói hớ - Nhưng em đã nói rồi. Em liền nói lại : "Nhưng đâu có sao, các con lớn rồi có quyền tự do mà. Má phải chấp nhận sống vui với đời ..." . Thế là Thiên Kim cúp đt nữa. Tự nhiên bây giờ em nghe tiếng đt reo không dám nhấc lên ...
Ngộ thật, bây giờ em nói cái gì với Thiên Kim cũng bị bắt bẽ vậy cà ? Có lẽ nó mặc cảm tội lỗi nên trong lòng chứa sẵn những điều ấy - Nếu em nói em sống một mình vui và hạnh phúc lắm ... Biết đâu TK cũng bắt bẽ và hỏi : "Tại sao sống một mình mà hạnh phúc được ?" - Thật ngộ ghê  - Chắc em nói chiều nào nó cũng bắt bẽ hết quá ?!...
Nhưng hôm nay em không buồn_vui gì cả - Vì đã quán tưởng "Lý Chân Không" mấy ngày qua ... Xem như huyển hóa, bào ảnh, lông rùa, sừng thỏ, bọt bèo mà thôi ... 
 ..........
À, em có nhận được carte chúc Noel & Tết Tây của Rosemary & Philippe hôm nay ........ Sẽ gởi điện thư cảm ơn vợ chồng nó ........
.............
< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 12/28/2006 5:21:47 PM >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 02.01.2007 05:37:46
:..Thư Cho Người Tình..:
29.12.2006
 
Anh,
 
Mọi chuyện lắng êm và em gởi vào Hư Vô ......... Đời CÓ cũng như KHÔNG - Ô, mà KHÔNG sao lại CÓ ...? Có Anh, Có em, có ... Nhưng... nhưng phải nối tiếp nhau đi vào cõi KHÔNG !
Lòng vòng Anh nhỉ ! Hiện bây giờ thì tâm hồn em êm dịu ...... Chẳng nghĩ ngợi điều gì hết- Không hứa hẹn bất cứ chuyện gì với ai ... Buông xả tất cả rồi. Làm đúng y như lời nguyện của em : "Đến 60 năm cuộc đời dứt bỏ hết mọi thứ". Từ chối được vài chuyện nên trong lòng nghe nhẹ nhỏm .. Mừng ghê !
..........
Hôm nay có chuyện vui nữa chứ - Em và chị Ngọc Sương vừa ăn cơm xong - đang dọn bàn thì điện thoại reo, em liền nhấc lên :
- A lô ! Tôi nghe đây.
- A lô, dạ thưa bà, có phải nhà của chị VDN không ạ ?
Em nghe tiếng người đàn ông lạ quắc - Em xuống giọng nhè nhẹ :
- Dạ, thưa đúng ! Xin lỗi ông ..
- Dạ, tôi là Đ. , đọc giả của chị. Chắc chị không nhớ tôi đâu !
- Dạ, VDN rất hân hạnh ... Anh đọc bài của tôi ở đâu ?
- Dạ, Tuyển Tập "Đàn Chim Việt" ....... Tôi đọc đi đọc lại tới ba lần đó chị à !
- Trời, mấy đứa "con tinh thần" trong TT"ĐCV" có phước quá ha...
- .........!
......
Em và ông Đ. nói chuyện chắc hơn một tiếng đồng hồ. Cũng vui vui là được độc giả gọi chúc Tết, và bàn sơ về các truyện ngắn của em - được an ủi đời nghệ sĩ lắm đó Anh à !
Em nhớ năm rồi có ba độc giả lì xì cho em đó... - Năm nay hổng có ! Hi hi ... nhưng có Anh bù đáp tất cả và tất cả rồi...... Ngàn đời luôn nhớ tấm chân tình của Anh đã và đang yêu em.
Chúc Anh và gia đình đón mừng năm mới thật vui vẻ
Bình An Hạnh Phúc

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 02.01.2007 05:40:00
:..Thư Cho Người Tình..:
30.12.2006
 
Anh,
 
Lòng yên, tâm tịnh đưa mắt nhìn đâu đâu cũng thấy ánh nắng vàng và mây xanh biếc ... Mặc dù :
 
Cô liêu một góc bên đời
Nhưng lòng gởi khắp chân trời biển xa
Mười phương đâu chẳng là nhà
Tâm cầu mong cõi Ta-bà BÌNH AN 
 
............
 
Chiều nay có Monique đến dùng bữa cơn Tây tất niên với em ... Tụi em ăn 24 con hào sống vắt chanh tươi + 8 tôm lớn rô-ti + salade mix + bánh mì - Tráng miệng bánh chocolat Galerie - Lafayette ... Ứm.. ngon quá xá ...
 
Tối mai em không đi ăn Giao Thừa Tây ở nhà Ánh Lan & Mai Đình Hải mà ở nhà chúc Tết khắp nơi trên NET vui hơn. Em có mua những món em thích như : foie gras, saumon fummé, gà rừng rô-ti ... Có thể mời Ngọc Sương đến ăn với em. Còn không em ăn một mình cũng vui như thường - Vì tâm hồn vui thì cảnh nào cũng vui . Em cố gắng giữ gìn tình trạng này hoài hoài - Không cho tâm bị chao động nữa ... Nhưng ... nhưng .. Nói thì hay lắm - mà khi giông bão "gió đời" tới thì chịu thua thôi ... Em chịu thua tất cả người đời trên thế gian - Nhưng nhất định em không "thua" em nữa đâu.
..........
À, hôm nay có thêm một giả Tuyển Tập "Đàn Chim Việt" tên NML gọi chúc Tết ... L nói vì NET bị dawn nên không gởi điện thư chúc Tết được nên mới gọi chúc Tết Tây ... Người độc giả này em chưa có gặp mặt bao giờ.  Vui được cứ vui Anh nhé ! Em biết Anh vui lắm ! Em cũng đang an vui .
..............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 02.01.2007 05:42:37
:..Thư Cho Người Tình..:
31.12.2006
Anh,
 
Đêm nay đêm cuối năm
Đứng tựa rèm ngắm trăng
Hồn an nhiên lắng dịu
Quên hết bao thăng trầm.
 
Còn hơn 5 tiếng đồng hồ nữa là qua năm mới Dương Lịch - Tâm hồn em nhẹ nhàng như tơ trời mây khói - chẳng bận chút  lo lắng hay muộn phiền.
Suốt buổi chiều nay điện thoại reo chúc Tết DL - Và em cũng gọi đến nhiều nơi để chúc năm mới - Trong đó có (Thầy VV) Giáo Sư Vũ Ký. Nghe giọng Thầy hơi mệt ..:
- À, Thầy mỗ ruột, nằm nhà thương hai tháng rưởi mới về nhà đây.
- Dạ, thưa, hôm nay Thầy đã khỏe ?
- Ờ, khỏe khỏe chút thôi ...
- Dạ, thưa Thầy ! Trời ấm chút - Năm tới (2007) vdn nhất định sẽ qua Bruxelles thăm Thầy .
- Ờ, để ấm ấm chút đi ...
- Dạ, Thầy ráng dưỡng sức ...
- Ờ, Thầy cũng ráng đây .
........
 
Nghe giọng của Thầy hơi mệt - nên em không dám hỏi gì nhiều - Em liền chúc Tết và nói tạm biệt với Thầy ...
 
..........
Âu Châu đã sang năm mới.
Chúc Anh và gia đình được vạn sự an lành.
 
Tuy bốn bề vắng tanh
Nhưng lòng này thanh thản
Chẳng buồn_vui, ưa_chán
Nghe tâm hồn bình an.
Quên hết bao phũ phàng
Mang tình thương chứa chan
Làm mây bay khắp chốn
Tâm bình đẳng rải ban
Nguyện cầu cả thế gian
Ngừng đau khổ tai nạn
Đươc sống đời hạnh phúc .
Hạnh phúc và hạnh phúc
Xin chúc và xin chúc ...

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 02.01.2007 05:47:42
:..Thư Cho Người Tình..:
1.1.2007
 
Anh,
 
Năm mới chúc Anh và gia đình được vạn sự AN LÀNH - Sức khỏe mau bình phục để mừng "Lễ Kỷ Niệm Tình Yêu" thứ 24 của chúng mình vào ngày 14 tháng 2 năm 2007 này. Và, chỉ còn hơn 13 tháng nữa chuyện tình mình sẽ vào 1/4 Thế Kỷ - Ôi, tình của Anh thật đáng ghi nhớ ngàn đời ... Nhưng ... Nhưng ... Cũng phải "kẹp" vào chữ "NHƯNG" ... Vì Anh là người đàn ông ngoại tình kín đáo "xuất sắc" nhất (theo em biết) - Em chỉ cho Anh bao nhiêu cách để không một sơ hở nào cho Tata Y. (VỢ) Anh hay biết - Tata là nguời đàn bà hạnh phúc nhất đời này... Vì Tata hiền và ngây thơ - Ngươì đàn bà nào ngây thơ và hiền là được hạnh phúc suốt đời (hy vọng vậy) - Như em có người chị ruột (là lẽ dĩ nhiên chị rất quê mùa hịch hạc). Chị chẳng buồn để ý chồng có "mèo chuột" gì hết - Tối ngày chị cứ lo cơm nước nhà cửa sạch sẽ - Lo cho đám con 7 đứa và lo cho chồng đàng hoàng khi Anh ấy đi làm về - Đôi khi chồng chị về trễ khuya cách mấy, chị cũng tỉnh queo, leo giường ngủ khò. Em còn nhớ giọng (nhà quê) của chị : "Tại Anh về trễ , tụi nhỏ ăn hết đồ ăn rồi - Anh ăn đỡ cơm với mắm ruốc đi." - Ông anh rể cũng tỉnh khô xuống xới cơm, ngồi chồm hổm ăn một mình dưới bếp...
Trong gia đình của chị em - em không hề nghe tiếng gây lộn...... Chuyện của chị em, em để dành đó hôm nào nổi hứng em sẽ kể nữa cho Anh nghe - Em mà được một chút tâm tánh như chị em thì em không có "Bốn Phương Chìm Nổi".
 
Thôi, em stop đây ! Đầu năm em đi kết tội hai đứa mình cũng kỳ há ![sm=Malicious.gif]
 
................

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 05.01.2007 02:55:48
:..Thư Cho Người Tình..:
3.1.2007
 
Anh,
 
................ Em sửa soạn đi Paris 13 ... và sẽ gặp các bạn lâu năm bên Sài Gòn (trước 30 tháng 4 năm 1975) ... Có người BAN ân và cũng có kẻ THỌ ân em ... Những ngươì bạn chân thật - những người bạn không giai cấp thứ hạng - những ngươì bạn không nhìn nhau bằng sự giàu nghèo hay danh vọng địa vị... Những ngươì bạn có tâm hồn bao dung, rộng lượng, rất Tây phương, nhưng không thiếu bản chất Á Đông và luôn gìn giữ Truyền Thống cội nguồn Việt Nam (Quê Mẹ).
Các bạn này của em hoàn toàn không ở trong giới "Rừng Đêm" cũng không trong chốn văn đàn Thơ_Văn VN. Nhưng rất thích tham dự những buổi Văn Nghệ của Cộng Đồng VN tổ chức. Vẫn ăn nước mắm và nói tiếng Mẹ đẻ như em.
........
Chiều nay ... Ngũ Long Công Chúa "Đại Náo" Paris 13 ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2007 21:21:43 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 05.01.2007 02:58:18
:..Thư Cho Người Tình..:
3.1.2007 (bis)
 
Anh,
 
Đây, 5 đứa tụi em nè ...
 
Eva - Monique - Jacqueline - Elizabeth - Caroline
 
Jacqueline_Jorion & Caroline _Hiver
Chị Jacqueline là Đại-Ân-Nhân của em - Em cũng đã kể Anh nghe rồi - Khi em có hữu sự không vui là có Chị gọi điện thoại an ủi em ngay - Em quen biết với Chị gần 40 năm nay - Người đàn bà mang 2 dòng máu Á-Âu mà hiền hậu chưa từng thấy ai hiền hơn Chị J.J.. À, Chị học "G.L." - chứ không phải dân "M.C.".
 

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 05.01.2007 03:02:03
:..Thư Cho Người Tình..:
4.1.2007
Bánh Tân Niên Tết Tây (Galette des Rois)
 
Anh,
 
...........hi hi  Để em đi tìm Lịch Sử về chiếc bánh này nha !
 
....
 
 
Xin bấm vào đây đọc ... Nguyên bài ... 
"Tết này có lẽ không về được"
 Nguyễn Thị Chân Quỳnh
 
Trích đoạn bài :  
Galette Des Rois
 
 
 
Vừa xong Tết Tây là đến lễ Fête des Rois vào ngày mồng 6 tháng giêng Tây, nhưng thực sự kéo dài cả tháng. Người Pháp có tục hội nhau ăn bánh galette des Rois, một loại bánh nướng vỏ bằng bột mì trộn bơ cán từng lớp mỏng (mille feuilles) trong là hạnh nhân tán trộn với đường và trứng, có giấu một hột đậu hay một tượng nhỏ bằng sứ, ai nhận được trong phần bánh của mình là người ấy được bầu làm Vua, có vòng giấy trang kim đội đầu hẳn hoi. Có người sưu tập cả ngàn tượng nhỏ, nhiều cái rất đẹp. Năm tôi mới sang, không biết tục lệ này, đang nhai bỗng thấy "cộp" một cái, điếng hồn tưởng vỡ răng, tôi nhả ra một tượng sứ bé tí tẹo, còn đang ngơ ngác thì mọi người cười ồ và đội cho tôi cái "vương miện".
Sau Fête des Rois, chưa kịp thở, Tết ta đã đến sau lưng, lại một màn ăn uống, quà cáp, hội họp cả tháng vì không phải ngày lễ của Tây, không được nghỉ, nên phải đợi cuối tuần dân chúng mới tụ hội gặp nhau, hết nhà này mời đến nhà kia, hết Hội này đến Hội khác, chúng tôi không ăn Tết ba ngày hay bẩy ngày, Tết của chúng tôi kéo dài nhiều tuần, thường là bắt đầu ngay từ trước Tết vì nếu chậm không mời để người ta mời mất thì đành phải tổ chức vào những ngày khác xa Tết hơn, có nơi đến tháng ba vẫn còn gửi giấy mời đi ăn Tết, không ai ngạc nhiên cả.
Tháng giêng là tháng ăn chơi,
Tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè...


Vui nhưng mệt. Cho nên bây giờ cứ sắp đến lễ Giáng sinh là tôi bắt đầu "sợ" : phải nhớ gửi thiếp chúc Tết không được quên ai, không được nhầm lẫn gửi thiếp giống nhau cho những người quen nhau, lại phải nhớ làm cơm mời người này, người kia... và hiểu thấm thía tại sao hồi bé khi chúng tôi háo hức mong chờ, Tết vui thích như thế mà mẹ tôi lại ngâm nga :
Tết đến sau lưng,
Con trẻ thì mừng, bác mẹ lo điên !

Do giao lưu văn hóa bây giờ người Pháp mỗi năm cũng chiếu mấy phút trên đài truyền hình cho xem người Tầu ăn Tết, múa lân ra sao... Tầu hay Việt-Nam đối với họ, nói chung, cũng thế cả chỉ những người có tiếp xúc nhiều với người Việt mới học đòi phân biệt, và cái họ phân biệt trước nhất là món ăn, phần đông rất thích cơm Việt-Nam vì không nhiều dầu mỡ như cơm Tầu, đặc biệt thích chả giò mà họ gọi là "nem" theo kiểu người Bắc. Có một hiệu Tầu (Hẩu Ký) ở Paris chuyên làm món ăn bán buôn cho các hiệu thực phẩm ở quận 13, không những bắt chước làm chả giò còn "ăn gian" : chả giò loại chỉ có thịt lợn thì gọi là chả giò Việt-Nam, trộn thêm một ít tôm cua, ngon hơn thì họ đề trên nhãn hiệu là "chả giò Trung quốc" ! Mấy chú "con Trời" quả là hay nhận vơ, chuyện chả giò của Việt Nam rành rành ra đấy ai cũng biết, "chả giò" thực của họ "dở ẹc", trong chỉ có giá và mỡ làm gì có cua và thịt thế mà họ dám trắng trợn nhận vơ trên nhãn hiệu, một nghìn năm nữa ai biết đấy là đâu, cứ gây được hoang mang cũng có lời rồi, cũng như chuyện trống đồng ! Người Pháp bất chấp, vẫn tiếp tục gọi "nem", và "nem" vẫn là của Việt-Nam, ai cũng biết.
Khi tôi mới sang Pháp ở Paris chỉ thấy có một hàng hoa chỗ chợ Maubert, quận 5, đon đả mời chào khách Việt-Nam mua hoa đào ngày Tết. Tôi đi qua họ gọi :"Mademoiselle, c'est le Têt ! C'est le Têt !" và chìa ra một bó hoa đào, thật ra là những cành hoa táo thẳng một gióng, bó lại thành bó. Họ bắt chẹt, bán rất đắt. Bây giờ thì ngoài chợ Tầu quận 13, các chợ vùng phụ cận Paris như Bourg-la-Reine, Châtenay-Malabry vv. mỗi lần Tết đến là các hàng hoa đều sẵn có hoa đào phục vụ khách da vàng. Có năm tôi chậm chân, hoa bán hết, về phàn nàn với hàng xóm là Tết mà không có hoa đào thì không phải là Tết. Tưởng nói chuyện chơi, không ngờ tối mịt mà họ còn điện thoại đi khắp vùng rồi phóng xe mua về một bó hoa to tướng cho tôi đỡ nhớ nhà !
Tết ở Paris ngày nay không thiếu thứ gì, từ bánh chưng bánh tét, giò lụa, giò bì, chả quế, đến rau răm, thìa là, giềng, nghệ, bánh mứt, thủy tiên, quất, nhãn, bưởi, đèn lồng, giấy đỏ với hàng chữ chúc tụng "kim ngọc mãn đường" hay "nhất bản vạn lợi"...
Song tôi vẫn cứ muốn nếm lại mùi vị Tết quê nhà. Có người làm tôi cụt hứng :"Bây giờ ở Việt-Nam không khí ngày Tết không tưng bừng như xưa đâu, không có chuyện đánh bóng đồ đồng, tủ chè, sập gụ, cũng không ai nấu bánh chưng, người ta đi làm, chiều về mới chạy vội đi mua bánh, sắm Tết !". Tôi chưng hửng. Một người khác bồi thêm :"Tết Hà-nội lạnh lắm, ở bên này quen có sưởi, về không chịu nổi đâu !". Tôi nửa tin nửa ngờ. Tôi sinh trưởng ở Hà-nội, còn lạ gì cái rét của Hà nội, bất quá 7 hay 8 độ, đã lấy gì làm buốt giá như ở Pháp, sao xưa kia tôi vẫn chịu được ? Còn những người Hà nội chính cống, sống ngay tại nơi "nghìn năm văn vật" thì cả quyết Tết vẫn vui, các hiệu vẫn đóng cửa, người ta vẫn mặc áo mới đi chúc Tết nhau, vẫn có hoa đào, hoa cúc, bánh chưng, dưa hành...
Đành rằng bây giờ tôi không đủ sức chống lạnh như xưa, sự đời tôi cũng đã từng trải, tôi không còn trông đợi một cái Tết "muôn mầu tươi sáng" của ký ức, Tết trong ký ức bao giờ cũng đẹp, như bánh trong ký ức bao giờ cũng ngon, nhưng biết đâu "đời hiu hiu xế tà" vẫn có thể "ngọt ngào như có vị đường", tùy ở mình, tùy ở cách nhìn đời và nhận định cuộc sống mà thôi.
Tôi nhất quyết về nếm mùi vị Tết quê hương nhưng trớ trêu là mấy lần về, lần nào tôi cũng hụt ăn Tết. Năm nay (2003) loay hoay thế nào tôi cũng lại chọn về vào Tết Trung thu, được ăn bánh dẻo, cốm tươi, xem múa sư tử, nhưng không có cái không khí Tết nguyên đán, cho hay "người định không bằng Trời định". Chẳng nhẽ một năm về hai lần ? Thành thử Tết này lại cũng "không về được", đành khất đến lần sau vậy. "Promis, juré !" (Hẹn và thề như thế !)".

Châtenay-Malabry, tháng 12, 2003
Nguyễn Thị Chân Quỳnh


CHÚ THÍCH
(1) Nguyễn Bính (1918-66), Xuân tha hương, Tuyển Tập Nguyễn Bính. Hà nội : Văn Học, 1986.
Mấy câu thơ trong bài tôi chép theo trí nhớ, hơi khác với bài trích trong Tuyển Tập :
Tết này chưa chắc em về được,
Em gửi về đây một tấm lòng.
Ôi ! chị một em, em một chị,
Giời làm xa cách mấy con sông.
Em đi dang dở đời sương gió,
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung...

Theo Tuyển Tập thì bài đăng báo lần đầu dài một trăm câu, sau Ngưyễn Bính sửa, rút ngắn, in trong Nước Giếng Thơi, rồi người biên soạn Tuyển Tập lại bớt thêm tám câu nữa. Có lẽ bài tôi đọc là bài in lần đầu ?
(2) Lan Sơn (1912-1964/5 ? ), Tết và người qua, Thi Nhân Việt Nam, của Hoài Thanh và Hoài Chân, 1940 ; Saigon : Hoa Tiên tái bản lần thứ hai, 1968.
Phạm Thanh, tác giả Thi Nhân Việt Nam Hiện Đại (do Sống Mới tái bản nhưng không đề năm), trong Tập I I, cho biết "nghe nói" Lan Sơn mất "cách đây bốn hay 5 năm". song không chua rõ ngày tháng nên không hiểu "đây" là năm nào. Dựa vào bài "Cảm đề" của tác giả ghi năm 1959 in ở đầu tập I, tôi đoán Lan Sơn mất khoảng 1964.
(3) Thơ Minh Khuê, mất năm 13 tuổi.
(4) Mấy câu này trích một bài thơ Tết, không nhớ tên tác giả :
Sáng hôm mồng một Tết,
Đèn nến thắp sáng trưng,
Bà tôi ngồi trong ổ,
Mặc áo đỏ cho tôi...

(5) Lá vàng úa dần trên những hàng cây run rẩy ... của Anatole France (1844-1924), giải Nobel 1921, Le Livre de Mon Ami.
(6) Trường Agronomie dạy Nông nghiệp, một trong những trường nổi tiếng của Pháp, thi vào khó.
(7) Vì chiến tranh, tôi thành học muộn, phải nhẩy lớp để thi tú tài, nhà trường cho là thiếu căn bản không nhận vào ban Toán.
(8) Ca dao
(9) Theo Tuyển Tập Tản Đà, Hà nội : Văn Học, 1986, thì năm 1923 Tản Đà (1888-1939) có làm bài thơ đăng báo :
Muốn ăn rau sắng chùa Hương,
Tiền đò ngại tốn, con đường thì xa.
Người đi ta ở lại nhà,
Cái dưa thì khú, cái cà thì thâm.
Ít lâu sau nhận được một bó rau sắng (một thứ rau lá nhỏ, nấu canh không cần thịt cũng ngọt) gửi qua Bưu điện kèm với bài họa :
Kính dâng rau sắng chùa Hương,
Đỡ ai tiền tốn, con đường đỡ xa.
Không đi thì gửi lại nhà,
Cho dưa khỏi khú, cho cà khỏi thâm.

Đồ Tang nữ bái tặng
(10) Vũ Hoàng Chương (1916-76), Đời tàn ngõ hẹp, Mây. Saigon tái bản, 1959.

[a] Bồn nước ở Boulevard Saint Michel - khu Quartier Latin

Cây vào cuối đông dọc theo sông Seine, một ngày sáng nắng (13/03/2005). 

  © http://vietsciences.free.fr  và http://vietsciences.n
et  Nguyễn Thị Chân Quỳnh



Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 06.01.2007 04:53:59
:..Thư Cho Người Tình..:
5.1.2007
 
Anh,
 
Hôm nay nghe giọng nói của Anh khỏe lắm - hy vọng càng ngày càng khỏe hơn nữa nha ! Còn 1 tháng 9 ngày nữa là đến 14 tháng 2 "Lễ Tình Yêu" (Fête d'Amour=Saint-Valentin) . Anh ráng khỏe lên Paris ăn tiệc mừng. Nếu không, thì năm 2008 đúng 1/4 Thế Kỷ mình làm lớn hơn - Em sẽ mời hết tất cả những ngươì bạn đã gặp Anh.
Vâng ! Còn mơ ước được thì cứ ước mơ phải không Anh ?
 
À, mà thật NGỘ ghê ! Hic hic  Thiên Kim gọi cho em - mới nói vài ba câu là Kim (tấn công) em nữa. Nay thì tinh thần em cứng ngắt rồi - khó mà làm chao động lắc lư như hôm Noël được. Em chấp nhận phần số (không hạp) với ruột thịt. Nay đã hơn 60 năm cuộc đời mới nhận thức rõ ràng là vậy. Thôi, quên đi - xem như ngọn gió lùa nhè nhẹ ...
 
Hồì xưa, em thường nói với các bạn : "Moi chẳng ngán ai trên đời - Mà chỉ "ngán" các con nó hỗn hoặc bỏ đi hoang lúc còn nhỏ thôi" - Thế là em giữ gìn được cho tới khi các con lớn mới dọn ra riêng.
Anh còn nhớ không ? - Quen Anh, em dấu các con.. Tới 6 tháng sau, em mới "thử" giới thiệu cho các con gặp Anh - Em cũng hơi "ngán" là "rủi" tụi nó không "ưa" Anh thì kể như em chọn các con, phải dứt với Anh rồi. Có lẽ nhờ trời thương - mà cũng nhờ Anh quá thông minh, giỏi tâm lý - Anh khéo léo bắt chuyện với tụi nó dễ dàng. Khi thấy các con em vui vẻ trò chuyện với Anh - Em thở phào ! Và từ đó các con rất quí mến Anh. Ôi, gần 24 năm qua - Bây giờ Anh ngồi nhà mà tưởng tượng - rồi quay lại cuốn phim "Đêm Lễ Tình Yêu" năm nào đã gặp em.
 
Trước khi gặp Anh, em đã gặp được một người "bạn" người Bỉ thuộc hạng "Đại Phú Gia" - Em qua Bỉ ở trong một lâu-đài thật sang trọng quí phái đó hơn 2 năm ... Nhưng ... nhưng mà các con không "ưa" người "bạn" ấy  - Phải đẩy em vào chính giữa người "Tình" và 2 con - Em phải chọn một - Trong ba ngày đêm suy nghĩ thiếu điều nứt óc - Thế rồi em chọn các con mà dứt khoát với tình-tiền và địa-vị để chìu lòng các con em... Vì em sợ nhất là các con em bỏ nhà đi hoang giống như em ngày xưa không ưa Tía ghẻ - Em không tiếc nối hay hối hận bất cứ việc gì em đã làm qua.
Bây giờ em chỉ lo cái thân xác bệnh hoạn này - với những ngày còn lại cho tâm hồn được nhẹ nhàng thanh thản - Em chuẩn bị thay đổi cái xác mục-rệu này. Em nguyện đầu thai trở lại nơi trần gian mãi mãi.
 
Bây giờ em cứ "bám" theo những gì Phật dạy là, nghiệp quả trả vai - Em tin 100% thuyết NHÂN QUẢ - Nên chẳng bận lòng, chẳng buồn giận ai cả - mà cố gắng giữ vững một tình thương duy nhứt đầy ngập trong lòng. Em luôn tự nhắc nhở và tự an ủi cho tâm hồn thật yên tĩnh - Nhất nhất lòng tin râm rấp "luật bù trừ" là, em có bao người dưng thương mến em - Nên em thương và xử huề với bất những ai và luôn cả trong thân bằng quyến thuộc đối xử tệ bạc với em và luôn cả các con em nữa. Em không "cột neo" những thứ tình thương tầm thường ấy nữa.
 
TÂM luôn niệm Phật cho tan biến những "tình riêng" theo hư vô mây khói. Muốn cho TÂM TỊNH để vào "Đại Viên Cảnh Trí" đâu phải dễ dàng Anh ơi ! Mà phải trải qua biết bao chông gai thử thách thì TÂM mới vững như bàn thạch được - Em cố gắng và ráng lên đây. Nay em biết chắc chắn Anh đã thoát khỏi tử thần thêm một lần nữa rồi. Nhớ câu Anh nói hồi chiều : "Mình sẽ gặp nhau và đãi tiệc mời các bạn của em ít nhứt cũng được một lần cuối cùng nữa nha em !". Giọng nói của Anh hơi buồn buồn ... Em cũng ước mong được như vậy - Chỉ một lần gặp mặt sau cùng Anh nhé ! Bây giờ mới thấy sức khỏe quí vô vàn - Mà dẩu có tiền cho lắm cũng không thể mua sức khỏe lại được. Hãy ráng sống thêm vài năm nữa Anh nha !
 
*
 
Trở lại vấn đề Thiên Kim - Em biết là cái đám "tam bành lục tặc" nó mượn xác con em để khuấy động tâm em - Vì "chúng nó" biết là, ngươì dưng không làm TÂM em chao động được nữa - Nên "nó" nhập vào Thiên Kim, con nhỏ rất hiền lành - nay quay đầu lại kỳ cục với Mẹ nó. Thôi thì em niệm Phật và cầu Đức Mẹ Maria hộ trì cho Thiên Kim. Hiểu BIẾT chút ít về "Huyền Bí" và "Thế Giới Vô Hình" thì là vậy vậy đó Anh à ! Em biết Anh không tin đâu.
Cầu chúc Anh, Tata Y., Christine, Bruno & Bé Elzo đưọc bình an hạnh phúc - Hôn bé Elzo dùm em ví nhe !
Ngàn đời mãi mãi khắc ghi tình Anh yêu em.
.............
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2007 07:43:02 bởi Viet duong nhan >

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 06.01.2007 23:46:58
:..Thư Cho Người Tình..:
6.1.2007
 
Anh,
 
Chỉ ngủ một giấc dậy là thân xác thay đổi 100% rồi. Em bị cảm cúm nặng ... mệt lắm lắm .......
Chúc Anh và tất cả bình an.
....

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 09.01.2007 21:23:46
:..Thư Cho Người Tình..:
10.1.2007
 
Anh,
 
Mấy ngày nằm liệt giường - hôm qua đi Bác Sĩ có cho thuốc uống - nhưng vẫn chưa giảm bớt chút nào. Nay vẫn mệt đừ "thăng" chắc sướng hơn - Nếu phải thì cho em "Trả Nợ Đất" sớm chút. Vì trước sau gì cũng phải tới - Em mệt quá rồi !
........
 

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 16.01.2007 10:04:44
:..Thư Cho Người Tình..:
15.1.2007
 
Anh,
 
Suốt ngày nay máy PC của em cứ bị "té" hoài ! Em mới resize được những tấm hình chụp trên sân khấu hôm qua ... Giờ đã khuya quá nữa rồi .....
Tối nay có chị Ngọc Sương và Monique đến ăn cháo gà xé phai trộn bắp cải trắng với rau răm và lá quế ... Ứm, ngon quá ...
 
Ăn xong ngồi nói chuyện đời xưa ... Và tụi em bàn tán là, em phải nên làm "Lễ Lục Tuần" ... thổi bánh cho qua hết Giáp vòng con Chó (Bính Tuất) này. Thế là em đã định ngày 11 tháng 2 tới - Làm tiệc trước Tết "Đinh Hợi". Ý, ya thổi 60 ngọn đèn ha ha - Còn nếu Anh khỏe lên được ngaỳ 14 tháng 2 thì em dời lại - Vì Lễ "Saint-Valentin" năm nay nhằm ngày thứ Tư ... Anh "nhảy dù" được khà khà ... Có một số bạn em còn đi làm việc nên để xem lại. Hy vọng gặp Anh lần cuối cùng để rồi vĩnh viễn xa nhau kiếp này - Em quyết định như vậy - Mình hẹn "kiếp sau tình trau nhau muôn thuở" Anh há ... Anh đang mỉm cười : "Sao mà em Cải Lương quá hà !" - Dễ dầu ai có được "một cuộc tình" dài 24 năm như chúng mình đâu Anh ! Chúng ta là những kẻ ngoại hạng rồi. Như Anh thường nói, em quá đặc biệt - Hi hi mà Anh cũng vậy.
 
Anh nghe lời em - biết tự hối - nhìn nhận với lòng là Anh có tội với Tata Y. Anh tự giải tỏa được nỗi lòng riêng . Nhờ thế Anh thoát mới được căn bệnh "Trầm Cảm" thật đáng sợ !
 
 
Xem như tai qua nạn khỏi - Nếu mặt em bị nám đên luôn thì thì ... chưa biết ra sao à nha ! Nay không còn trong hoảng sợ nữa - Coi vậy chứ em cũng còn yêu đời chút chút . Sức khỏe của Anh tguyên giảm gần như khỏe hẳn - Thiên Kim mới gọi về - nói chuyện rất lễ phép - Và hẹn em chủ Nhật này về đi chợ cho em. Bây giờ Thiên Kim nói gì em cũng chịu hết cho xong.
Vào lời với Anh đêm nay ......... Hẹn Anh ngày mai ... Chắc em rảnh hơn .
..............

Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 18.01.2007 10:04:53
:..Thư Cho Người Tình..:
17.1.2007
 
Anh,
 
Trưa nay xem TV nghe báo thời tiết ngày mai mưa to gió lớn - Em lật đật sửa soạn đi chợ Paris 13......
 
Xong ghé n/h "SàiGòn" nhờ Thanh Hương (bà chủ) làm cá hấp cuốn rau sống bánh tráng ... Ăn xong ngồi nói chuyện đời ta bà ha . Ôi, vui như ngày Tết. Đến hơn 23 giờ em quá giang cậu em bạn (khách n/h) đưa em về nhà .
Vừa bước vào nhà để những bịt đồ ăn xuống là em xem điện thoại coi có ai nhắn gì không - Thấy có 4 người nhắn - đầu tiên là Anh - Bấm nghe giọng nói của Anh khàn khàn chậm chậm : "A lô ! Chào em ! Anh bị cảm cúm ... nóng trên 40° ... Anh mệt lắm ... Anh sẽ gọi cho em hay sau - Chúc em bình an - Yêu em mãi mãi ... Hôn em !" - Nghe những lời nhắn của Anh xong, em liền nghĩ : "Đúng là đời em vui không quá 3 ngày !".
Vẫn biết mùa này là mùa cảm cúm - May là Anh và em đều có chích ngừa - Em được qua khỏi rồi - Còn Anh chắc cũng không nguy hiểm đến tánh mạng - Nhưng Anh vừa bớt bệnh. Nay lại bị cảm cúm nặng - Hơn 1 năm nay hết bệnh này tiếp tới bệnh kia - những con bệnh thay phiên nhau "nhào" vô thân xác Anh - Chắc chắn, nay Anh tiều tụy lắm ?!! Ôi, kiếp con người trước khi hoại diệt phải bệnh hoạn đớn đau vậy sao ?!! Phải trả cho xong kiếp này Anh nhé ! Cầu mong kiếp sau mình sẽ đỡ hơn. À, mà Anh đâu có tin là có kiếp sau ! Trái lại, Em tin 100%.
 
Theo thống kê của Bộ Y Tế... Nước Pháp mỗi năm bệnh cảm cúm làm chết trên 2.000 người (đương nhiên phần nhiều là người già yếu).
 
Leo lên xe bus hay Métrô đều nghe tiếng ho heng khò khè của hành khách ... Thành thử em tránh đi Métrô - Xe bus thoáng khí hơn ... Hầu hết các bạn của em đều đã trải qua bệnh cảm cúm năm nay !
.......................


Viet duong nhan
  • Số bài : 6657
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.10.2004
  • Nơi: Suối Yêu Thương
:..Thư Cho Người Tình..: - 24.01.2007 07:04:58
:..Thư Cho Người Tình..:
22.1.2007
Rose Troisgros
Nhà hàng Troisgros (I)
Nơi Anh & em đến ăn vào mùa đông năm nào ?
Restaurant Tour d'Argent (II)
Em đến ăn với Anh 2 lần và 1 lần với bạn bè
Tìm lại coi chúng mình đã thưởng thức bao nhiêu nhà hàng 3 sao rồi !
 
Anh,
 
Có bạn gọi thăm em và hỏi : "Thường thường, mình thấy bồ "yêu bốn mùa" vui nhộn - Sao hơn năm nay mùa nào bồ cũng buồn hết vậy ?"..... !!
À, ha ! Từ mùa thu năm 2005 đến nay - Anh cứ bệnh liên tiếp ... nay sang mùa thứ năm rồi ... Em chẳng muốn buồn nữa Anh ơi ! Ráng lắng tâm chấp nhận mọi hoàn cảnh cho lòng nhẹ nhàng ........ Biết làm gì hơn đây ?! Mong tin Anh !
...................
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2007 04:13:09 bởi Viet duong nhan >

Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 3 của 9 trang, bài viết từ 61 đến 90 trên tổng số 270 bài trong đề mục