Cảm nghĩ vu vơ ...

Thay đổi trang: 1234 > | Trang 1 của 4 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 59 bài trong đề mục
Tác giả Bài
M.H. Nguyen

  • Số bài : 130
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.10.2010
  • Trạng thái: offline
Cảm nghĩ vu vơ ... 26.11.2011 15:48:47 (permalink)



Viết đã hơn hai năm, hôm nay gởi vào đây để tự nhớ, tự răn mình vậy !

***

Làm quen với thế giới ảo đã được đúng hai năm mấy ngày rồi, đến nay thấy mình vẫn còn ngơ ngáo quá! Phát hiện ra không ít nhiều điều lý thú, nhưng cũng lắm chuyện trời ơi đất hỡi... , biết thêm một điều là phải cẩn thận với tất cả, nhứt là đối với ... đồng loại, nghe thì khó chịu nhưng là vậy đó!

Cách đây một năm rưởi, có người bạn trên diễn đàn nói là thơ tôi có nét rất giống thơ của một người nào đó dưới ẩn danh là N. , và người họa thơ với tôi cũng đang họa với người đó ! Không ai cho tôi biết hơn sự thể, tuy đã đặt câu hỏi khơi khơi, tôi cũng để qua vì biết gì mà đặt nghi vấn, vả lại ích lợi gì cho mình chứ ?! Vậy mà cách đây mấy ngày tôi đã biết là ai rồi, rất ngẫu nhiên vậy thôi! Giờ mới biết là rất nhiều người biết tôi mà tôi lại chẳng biết ai, cù lần dễ tè ...


Thế giới ảo với một người ngồi trước máy tính, họ có quyền tạo cho mình hàng chục ẩn danh trong cùng một diễn đàn, họ có thể tạo cho họ hàng loạt trang cá nhân, họ tham gia biết bao nhiêu là forum, họ hàn thuyên cùng một lúc với cả chục người, họ bấm nút nhanh như chớp, đầu óc bắt chuyện chạy nhanh một cách thần tốc đáng sợ ....Họ có thể thật lòng và họ vẫn có thể giả dối hoàn toàn!!!

Khi đã đủ bản lĩnh để sống một phần thời gian cuộc đời của mình ( cho dù rất ít ỏi ) với thế giới này thì ta phải biết chấp nhận sự thật rất đáng ngại ! Nói là vậy, nó vẫn có một khía cạnh nào đó rất đẹp, rất hay, rất hữu tình và rất chân thành, nhưng ít  quá nên ta vẫn có thể đếm được trên đầu ngón tay ... !

Một bài học để chính tôi tự răn mình ...!!!

Là một kẻ ham vui, yêu đời, thích chọc ghẹo mọi người cho vui, nhưng tôi lại rất ngu dốt so với những người quen biết qua mạng ảo ! Thật đáng lo ... vậy thì ta ơi, về mà ngẫm lại việc mình đi, tất cả chỉ là tạm bợ, rối lòng chi cho mệt óc hử ?!

Chỉ có người bạn trung thành và đáng yêu nhứt là những con chữ chạy loanh quanh dưới ngòi bút của chính mình .....

***

Đến hôm nay  những cảm nghĩ này vẫn rất thật !!




 
#1
    M.H. Nguyen

    • Số bài : 130
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.10.2010
    • Trạng thái: offline
    RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 25.12.2011 00:35:00 (permalink)
    Viết lung tung chơi...
    Đăng ngày: 15:12 11-12-2007


    Cứ mỗi mùa Giáng Sinh tới là mỗi lần tôi đâm ra khó chịu, không biết tại bị ảnh hưởng của thời tiết mùa lạnh không ánh sáng mặt trời thường nhựt hay tại càng già càng lẩm cẩm! Ừa, than vậy chứ vẫn náo nức như đám trẻ con...


    Ngay từ đầu tháng mười một, ra phố thì bắt đầu thấy họ bày bán đồ trang trí cho ngày Lễ, gì mà sớm vậy Trời? Càng tới cận kề ngày 25-12 thì càng mệt mỏi khi phải nhìn thấy dòng người tấp nập, hối hả tay xách, tay đeo những kiện hàng họ mua để làm quà Noel cho người thân! Tuyệt đối tránh đi phố vào cuối tuần hoặc trưa ngày thứ tư, bằng không sẽ chết ngộp hoặc gãy giò, trẹo tay vì chen lấn trong đám đông ! Khổ cái chỉ có những ngày này thì người thân mới rảnh rang để đi cùng và lựa quà!!!

    Thích nhứt là hàng bày bán búp bê bằng gổ của người Nga, ai nói là người già không mê búp bê?!  Hổng có tui rồi đó , mấy thứ nào là lạ , đẹp đẹp, ngộ ngộ , hiếm hoi là sà vô ngắm cho thỏa đam mê, khổ quá!!! Mấy năm qua đã có được khoảng hơn chục nàng búp bê gổ thật đẹp, lâu lâu mở nhè nhẹ ra cho các nàng sắp hàng thứ tự từ bé chí lớn... rồi ngắm cho bằng thích....

    Hội chợ Noel thì phải nói là đẹp, từ dạo thành phố thay đổi bộ mặt, ông tình trưởng đã quyết định chi không biết bao nhiêu là ngân phí của xã hội dành riêng chuyện trang hoàng các cửa hàng, các con đường chính và các trung tâm quan trọng nằm trong phố cổ!

    Mùa đông mặt trời đi ngủ thật sớm, khoảng 4h30 chiều là Ổng ngáp ngáp, thiêm thiếp .... rồi tắt ngúm ánh dương. Thế là phố xá rực đèn hoa...! Ngoài ra còn có chiếc xe lửa dành cho mọi người, tự do lên xuống khi tới trạm, hihiiii... nói thì mắc cỡ nhưng vẫn là sự thật, vì tui mê xe lửa vô cùng ( chuyện nì nói sao!). Vui lắm đó, bạn leo lên ngồi ngoan ngoãn một góc..., xe bắt đầu chạy với vận tốc con rùa, đương nhiên rồi, vì ở ngay trung tâm TP mà!  Bạn ngó qua khung kính sẽ thấy người ta tấp nập, tiếng nhạc Noel chập chùng , ngắm đủ hết mấy dãy đèn hoa vào đêm,.... đôi khi lạnh cóng xương nhưng vẫn thấy mê vô cùng!!!

    à suivre...


    Tối nay rảnh chút nên làm siêng viết lung tung đây!!!


    Nói tới chuyện xe lửa là vầy, hồi nhỏ không bao giờ được đi xe chuyên chở công cộng, đi đâu cũng kè kè đưa đón, chán ngấy! Từ khi quen nhỏ bạn ở gần ngay đường rầy xe lửa, tui khám phá ra là mình có một ước nguyện được một lần chen chân leo lên toa con tầu sắt, để đi đâu đó một chuyến cho biết..., vậy mà có bao giờ thực hành được đâu !!! Tui đã thường xuyên kiếm cớ lại nhà nhỏ bạn thật ra chỉ để được nghe tiếng còi tàu hú lên khi đến hoặc khi đi, tệ lắm thì cũng nhìn thấy được những toa tầu xình xịch, xình xịch di động!


    Vậy đó cho tới bây giờ, tui vẫn còn yêu thích đi xa bằng xe lửa, hihiiii...., TGV bên này chạy nhanh khủng khiếp luôn, nhưng bà con không bị " đong đưa, lắc lư " theo nhịp tầu đâu nha, kiểu đó thì chưa đi hết chuyến du lịch đã lăn quay ra mà chờ cấp cứu...! Còn con tầu của thành phố tui chỉ là những toa tầu nho nhỏ, chạy bằng bánh xe như xe hơi vậy, chứ không cần đường rầy, vận tốc trung bình là 15km/h hoặc chậm hơn khi đông khách, chủ yếu là mua vui cho dân tình trong dịp lễ lộc vậy thôi!!!




    ***
    Cảm giác này vẫn y như vậy..., đã đúng 4 năm !

    à suivre...

    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2011 00:38:27 bởi M.H. Nguyen >
     
    #2
      M.H. Nguyen

      • Số bài : 130
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 26.10.2010
      • Trạng thái: offline
      RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 11.09.2012 03:56:38 (permalink)
      NHỮNG BUỔI SÁNG MÙA HÈ ...


      Mấy tháng nay, mỗi ngày vào khoảng 5h30 sáng là nàng mở cửa sổ bên cạnh bàn làm việc, đưa mắt ngó sang cửa sổ bên kia…Y như rằng, hắn vẫn luôn luôn có mặt dù không bao giờ nàng gọi điểm danh.Thói quen ấy đã làm cho nàng ngưỡng mộ lòng trung thành của hắn.

      Buổi sáng nàng có lắm chuyện để chuẩn bị cho một ngày mới. Đi tới, đi lui chuẩn bị phần điểm tâm cho gia đình. Làm vệ sinh, trang điểm chút ít, chọn lựa y phục cho hợp thời tiết,hợp ý mình nữa, cái khoản này là nàng thừa hưởng đến dư thừa bản tính và sự dạy dỗ của hai đấng sinh thành …

      Xong xuôi đâu đó nàng mới trở lại bàn làm việc, ngồi xuống nhâm nhi tách cà phê thơm nức mũi. Đưa mắt ngó qua xem hắn còn ở đó hay đã bỏ đi vào bên trong rồi.
      Không một động tác nhúc nhích, hắn cho nàng có cảm giác như hắn là một bức tượng được đặt một chổ bất di, bất dịch vậy. Vui nhứt là thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy ngang qua là cả hắn và nàng đều đưa mắt nhìn theo vật di chuyển, khi vật ấy mất hút đi thì cả hai quay đầu lại nhìn nhau. Nhiều hôm đang lái xe trên lộ trình đi làm, nàng nhớ tới bộ dáng và gương mặt của hắn là nàng mỉm cười một mình.

      *

      Gọi là đẹp thì còn tùy, vì nàng đã gặp rất nhiều đồng loại với hắn đẹp và oai hùng hơn gấp mấy hắn kìa. Đối với nàng hắn không đẹp, nhưng lại ngồ ngộ một cách dễ thương ,vì cái đốm bớt đen đen bao quanh mắt phải của hắn.

      Không biết hắn đã bao nhiêu tuổi nhưng chắc cũng không già lắm đâu. Hôm nọ trong lúc chờ cửa garage mở ra cho xe vào, thì nàng chợt thấy hắn đi lững thững bên lề đường đối diện. Bộ tướng đi đứng gọn gàng, nhẹ nhàng, khá thanh cảnh. Trời ạ, nếu hắn mà biết được nàng để ý tới những thứ rất riêng biệt cá thể đó của hắn, dám hắn chạy qua, leo tường nhà nàng hỏi thăm và để ý lại nàng thì… chết là chắc, vì nàng bị dị ứng kinh khủng lắm.

      Nàng biết rất rõ về bản chất thực thụ của hắn và đồng loại: nhẹ nhàng, thông minh,thanh cảnh, thích sự yên tịnh, thích được chiều chuộng, ve vuốt, chăm sóc đều đặn. Cần hơi ấm và sự êm ái trong vòng tay, hay chễm chệ thản nhiên leo vào lòng người ta mà đánh một giấc say sưa! Vậy mà lại vô cùng ích kỷ vì chữ Tự do là tôn chỉ , không ai có thể bắt bọn hắn tự hy sinh để làm vừa lòng kẻ khác cả!

      *

      Thấy mặt nhau mỗi sáng như vậy cho đến nay, vẫn chưa ai nói với ai một tiếng nào, không luôn một cử chỉ chào hỏi . Duy chỉ có mắt bên này nhìn vào mắt bên kia với một khoảng cách là con đường một chiều giao thông, rộng khoảng 7 thước nếu tính cả hai vỉa hè.

      Hôm rồi, nàng về nhà ăn trưa, chợt hiên thấy hắn ngồi hóng mát trên thành cửa sổ. Nàng không vén màn ra sợ hắn ngó qua thấy nàng , chỉ chạy đi lấy ống kính nhìn xa để lén coi mắt hắn màu gì?

      Ui chao, cặp mắt đẹp quá, màu xanh lục thật nhạt,đồng tử đen mỏng . Tròng mắt thật to và tròn như hai viên bi, riêng bộ ria mép nhìn mà phát thương, hai vành tai nho nhỏ, cái mũi hinh hỉnh .

      Chắc thính mũi ghê lắm nên lúc đó hắn nhìn chăm chăm qua cửa sổ của nàng, thế là cầm lòng không được, nàng vén màn lên ngoắc ngoắc hắn và cười duyên. Chỉ có vậy thôi mà hắn lại khinh khỉnh ngó đi chổ khác làm nàng quê hết chổ nói luôn. Buông tấm màn xuống và tự nhiên nàng mơ ước được ngồi cạnh hắn, lúc ấy sẽ vuốt đầu, nựng cằm và tiện tay giựt giựt bộ ria mép đó …

      Haha,nếu hắn mà biết được tấm lòng thành không ít dã man của nàng thì sẽ có phản ứng như thế nào ta ? Chắc là hắn có bao nhiêu móng vuốt sẽ xòe ra hết mà cào cấu nàng trả thù cho hả giận quá!

      *

      Nàng thích những buổi sáng sớm hiền hòa như vậy vô cùng, lúc mà ông mặt trời còn cuộn mình lười biếng trong làn mây đêm dày cộm. Ánh đèn đường vàng hiu hắt mệt mỏi ,vì cả đêm đứng cô đơn dọc theo lối phố, làm nhân chứng duy nhứt của vùng trời tăm tối.

      Những buổi sáng tinh sương với không khí mát dịu của mùa hè, khoảng không gian chưa bị đốt cháy và nóng rát lên vì mặt trời. Sự thinh lặng chưa bị quấy rầy vì nếp sống thường ngày của nhân loại,…

      Và nàng cam đoan hắn cũng có những yêu thích rất giống nàng nên không bao giờ hò hẹn mà hắn và nàng đều sáng sáng ’ đến hẹn lại gặp nhau’, giữa một khoảng cách mà cả hai đều không bao giờ vượt qua để được gần nhau hơn!



      Ngày 10-09-2012.
      Nguyễn Mỹ Hạnh


      Sẽ không bao giờ hắn đọc được những giòng chữ nàng viết về hắn .
      Vì hắn là :


      LE CHAT

      I.

      Dans ma cervelle se promène,
      Ainsi qu’en son appartement,
      Un beau chat, fort, doux et charmant.
      Quand il miaule, on l’entend à peine,

      Tant son timbre est tendre et discret ;
      Mais que sa voix s’apaise ou gronde,
      Elle est toujours riche et profonde.
      C’est là son charme et son secret.

      Cette voix, qui perle et qui filtre,
      Dans mon fonds le plus ténébreux,
      Me remplit comme un vers nombreux
      Et me réjouit comme un philtre.

      Elle endort les plus cruels maux
      Et contient toutes les extases ;
      Pour dire les plus longues phrases,
      Elle n’a pas besoin de mots.

      Non, il n’est pas d’archet qui morde
      Sur mon cœur, parfait instrument,
      Et fasse plus royalement
      Chanter sa plus vibrante corde,

      Que ta voix, chat mystérieux,
      Chat séraphique, chat étrange,
      En qui tout est, comme en un ange,
      Aussi subtil qu’harmonieux !


      II.

      De sa fourrure blonde et brune
      Sort un parfum si doux, qu’un soir
      J’en fus embaumé, pour l’avoir
      Caressée une fois, rien qu’une.

      C’est l’esprit familier du lieu ;
      Il juge, il préside, il inspire
      Toutes choses dans son empire ;
      Peut-être est-il fée, est-il dieu ?

      Quand mes yeux, vers ce chat que j’aime
      Tirés comme par un aimant,
      Se retournent docilement
      Et que je regarde en moi-même.

      Je vois avec étonnement
      Le feu de ses prunelles pâles,
      Clairs fanaux, vivantes opales,
      Qui me contemplent fixement.


      Charles Baudelaire
      1821-1867
      Poète français
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2012 04:03:19 bởi M.H. Nguyen >
       
      #3
        NgụyXưa

        • Số bài : 871
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 31.01.2007
        • Nơi: Thái Bình Dương
        • Trạng thái: offline
        RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 11.09.2012 05:05:04 (permalink)
        Thì ra là "anh mèo" chứ không phải "anh chàng".

        "NHỮNG BUỔI SÁNG MÙA HÈ ... " đã được mang vào thư viện.

        Xin cám ơn tác giả.
         
        #4
          M.H. Nguyen

          • Số bài : 130
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 26.10.2010
          • Trạng thái: offline
          RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 18.09.2012 19:51:39 (permalink)
          Xin cảm ơn anh Ngụy Xưa đã đọc bài .

          Anh Mèo mấy hôm nay bị cấm cung bên trong vì trời vào sáng rất lạnh.

          H. chỉ gặp ' chàng' vào buổi xế chiều khi trời đẹp thôi.

          Xa nhau nên cái nhớ ôi ngây ngất ... rầu!
           
          #5
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            Cảm nghĩ vu vơ ... 19.09.2012 22:09:56 (permalink)
            ..







            NHỮNG BUỔI SÁNG MÙA HÈ ... là một bài viết rất nhẹ nhàng và đáng yêu.


            MỹHạnh học chương trình Pháp há ?




            Tant son timbre est tendre et discret ;
            Mais que sa voix s’apaise ou gronde,
            Elle est toujours riche et profonde.
            C’est là son charme et son secret.





            Thân ái.



            đăng sơn.fr
             
            #6
              M.H. Nguyen

              • Số bài : 130
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 26.10.2010
              • Trạng thái: offline
              RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 21.09.2012 04:58:05 (permalink)


              Xin cảm ơn anh Đăng Sơn đã ghé chơi.

              Dạ, H. đâu có can đảm học hết cả một chương trình Pháp, chỉ vừa tới trình độ biết đọc, biết viết là ôm cặp xin thầy cho nghỉ hè dài hạn .

              Merci pour le compliment très délicat en utilisant ce strophe.

              Sincèrement vôtre

              M.H.
               
              #7
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                Cảm nghĩ vu vơ ... 21.09.2012 13:58:39 (permalink)
                ..



                MỹHạnh đã viết :

                ...." Merci pour le compliment très délicat en utilisant ce strophe ".



                ------


                Oh ! Oh !

                Ayant reçu cette phase,je sais bien que tu aimes la délicatesse.

                Et ça tombe bien si je te présenterais le titre d'un romance de David Foenkinos : La Délicatesse. En lisant,tu aurais une larme et un sourire




                Vui nhé cô người viết .


                đăng sơn.fr
                 
                #8
                  M.H. Nguyen

                  • Số bài : 130
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 26.10.2010
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Cảm nghĩ vu vơ ... 22.09.2012 22:21:11 (permalink)




                  H. xin cảm ơn lời chúc đẹp của anh Đăng sơn và mến chúc anh luôn đều tay viết bài với những nhận định rất thật và đôi lúc rất thú vị.

                  A propos du roman La Délicatesse de David Foenkinos, je vous remercie d'avoir cette bonne proposition de lecture.

                  Je l''ai commmandé aujourd'hui même. Je le lirai et bien sûr, avec mon pauvre esprit critique, je vous dirai ce que je pense à part des commentaires des autres.



                  N'est-ce pas que demain dimanche, chez nous l'automne qui commencera selon le calendrier des saisons, et bien les écrivains comme vous ne manqueront pas de sujets à écrire, bonne chance!

                  Et aussi, bonne fin de semaine.

                  M.H.
                   
                  #9
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    LA DELICATESSE 24.09.2012 03:47:15 (permalink)
                    ..





                    Chère N.MỹHạnh.


                    Je pense qu'on peut se tutoyer.

                    Et j'ai un petit cadeau pour toi :




                    ________________








                    CUỐI ĐÊM rồi Sáng -

                    _______________________________________________

                    --- đăng sơn.fr





                    " Cuối đêm rồi sáng " không phải là một cái tựa của một cuốn truyện tình cảm.Nếu người viết truyện lấy cái tựa như thế để in sách thì nghe nhà quê,nhà mùa lắm vì lòng thòng và vô nghĩa.Ai chả biết là hết đêm rồi thì vào sáng ? Rõ là....



                    Cuối đêm là khoảng hiện tại ở trong cái góc bếp của anh sau một ngày dài mệt nhọc.Khi bóng đêm ngập ngụa đầy bãi cỏ của sân vườn trước là khoảng khắc yên tĩnh của anh.Anh dùng thì giờ để đọc.

                    Có những quyển sách mua rồi,đọc vài chương,để đó vì thấy chưa có gì hấp dẫn.Để đó rồi quên trên kệ sách của chữ.Lắm khi đi ngang tủ sách,nhìn thấy nó mình lại dửng dưng ,hờ hững.Lòng có khi dặn lòng : " Khi nào ông nghỉ hè,rãnh rỗi thì ông sẽ đọc mày ".

                    Có những quyển sách mà người viết có lối viết lôi cuốn.Đọc trang đầu vào truyện lại muốn thức đêm đọc đến trang cuối.Có khi rơi chữ,cạn chữ,mình đọc cả cái titre ghi ngày in truyện ....



                    Đêm .

                    Đêm của anh đang yên tĩnh.Thắp ngọn đèn cầy để tạo một khung cảnh quen thuộc,ấm áp.Vặn rất khẽ tiếng nhạc ở đài radio,anh mở trang sách của David Foenkinos.Truyện mang tên Délicatesse - Sự Tế Nhị.Ngón tay anh mở đến đoạn : " Anh chàng chủ hãng,đã có vợ và tình yêu vơí vợ đã là điều mờ nhạt vì chai mòn.Anh ta mời cô nhân viên goá phụ đi ăn tối và rụt rè,bối rối thử tỏ tình.

                    Trái tim con người có những cánh cửa rất dễ và khó mở.Cửa trái tim nàng goá phụ đã đóng chặt vơí biết bao kỷ niệm cho người cũ.Sau bữa ăn trở về nhà.Cô và anh chàng ấy giữ yên lặng.Cái cảm giác hụt hẫng của anh chàng thất vọng khi anh đứng nhìn hình dáng cô ấy từ từ nhỏ dần như một cái chấm đằng trước mặt, khi cô quay lưng về nhà.

                    Rồi,bỗng chốc.Cái chấm ấy hiện ra,rõ ràng hơn,lớn hơn khi cô quay lại chỗ anh đang đứng khựng người,ngẩn ngơ.

                    Cô nói và đặt bàn tay lên vai anh :

                    - Trái tim tôi chưa sẵn sàng.Khi nào sẵn sàng thì tôi cũng không chọn lựa anh.


                    Cô cười nhẹ và quay đi.Bóng đêm tràn đầy,dàn dụa trên khuôn mặt của đàn ông.Anh ta trở về bãi đậu xe ,nhìn màn đêm hiu quạnh.




                    Đó là một trong những đoạn truyện mà anh nhẩn nha đọc trong quyển sách để dành.Và anh nghĩ là anh sẽ có điều để viết về tình yêu.

                    Em biết không ? - Hôm nọ,ghé tiệm sách,mắt anh đã chạm vào cái bìa đĩa dvd thấy cuốn phim vừa ra đời bày bán .Phim lấy từ tựa sách Délicatesse của Foenkinos cũng do anh ta đạo diễn.Xoay qua ,xoay lại cái bìa đĩa để đọc tên những diễn viên ,anh lưỡng lự rồi quay đi ,không mua film về xem vì sợ thất vọng.Thường thì khi đọc truyện,truyện hay ở chỗ là diễn tả được những ý nghĩ , đầy dủ tất cả những nỗi nhạy cảm của tâm hồn.Khi dựng lại phim từ truyện sách,người ta nếu không khéo - có thể làm hỏng cả cái đẹp của loại văn viết.



                    Đóng những trang sách lại.Anh nghĩ đến những lần đã tỏ tình của mình ( Rất hiếm khi - nhưng vẫn có ) Anh sợ nhất là phải tỏ tình vơí ai.Người ta từ chối thì mình bực dọc và ê mặt lắm.Nghĩ đến cái anh chàng bị từ khước trong đoạn truyện,anh thấy tội cho thứ tình yêu vô vọng của anh ta.


                    Tình yêu là những điều tuyệt cùng của sự bí hiểm.Người ta lao đầu vào để tìm sự sung sướng và khổ đau.

                    Sung sướng là hình ảnh của màu nắng - Khổ đau có màu xậm tối của bóng đêm sâu thẫm. Đêm của anh đang xuống.Đêm rơi đậm.

                    Ở cuối cái bóng đêm ấy,anh lật trang sau cùng có một khoảng trống và anh ghi vài chữ : " Cuối Đêm Rồi Sáng "






                    ___________________
                     
                    #10
                      M.H. Nguyen

                      • Số bài : 130
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 26.10.2010
                      • Trạng thái: offline
                      RE: LA DELICATESSE 29.09.2012 00:33:43 (permalink)

                      Trích đoạn: dang son

                      ..





                      Chère N.MỹHạnh.


                      Je pense qu'on peut se tutoyer.

                      Et j'ai un petit cadeau pour toi :




                      ________________








                      CUỐI ĐÊM rồi Sáng -

                      _______________________________________________

                      --- đăng sơn.fr





                      " Cuối đêm rồi sáng " không phải là một cái tựa của một cuốn truyện tình cảm.Nếu người viết truyện lấy cái tựa như thế để in sách thì nghe nhà quê,nhà mùa lắm vì lòng thòng và vô nghĩa.Ai chả biết là hết đêm rồi thì vào sáng ? Rõ là....



                      Cuối đêm là khoảng hiện tại ở trong cái góc bếp của anh sau một ngày dài mệt nhọc.Khi bóng đêm ngập ngụa đầy bãi cỏ của sân vườn trước là khoảng khắc yên tĩnh của anh.Anh dùng thì giờ để đọc.

                      Có những quyển sách mua rồi,đọc vài chương,để đó vì thấy chưa có gì hấp dẫn.Để đó rồi quên trên kệ sách của chữ.Lắm khi đi ngang tủ sách,nhìn thấy nó mình lại dửng dưng ,hờ hững.Lòng có khi dặn lòng : " Khi nào ông nghỉ hè,rãnh rỗi thì ông sẽ đọc mày ".

                      Có những quyển sách mà người viết có lối viết lôi cuốn.Đọc trang đầu vào truyện lại muốn thức đêm đọc đến trang cuối.Có khi rơi chữ,cạn chữ,mình đọc cả cái titre ghi ngày in truyện ....



                      Đêm .

                      Đêm của anh đang yên tĩnh.Thắp ngọn đèn cầy để tạo một khung cảnh quen thuộc,ấm áp.Vặn rất khẽ tiếng nhạc ở đài radio,anh mở trang sách của David Foenkinos.Truyện mang tên Délicatesse - Sự Tế Nhị.Ngón tay anh mở đến đoạn : " Anh chàng chủ hãng,đã có vợ và tình yêu vơí vợ đã là điều mờ nhạt vì chai mòn.Anh ta mời cô nhân viên goá phụ đi ăn tối và rụt rè,bối rối thử tỏ tình.

                      Trái tim con người có những cánh cửa rất dễ và khó mở.Cửa trái tim nàng goá phụ đã đóng chặt vơí biết bao kỷ niệm cho người cũ.Sau bữa ăn trở về nhà.Cô và anh chàng ấy giữ yên lặng.Cái cảm giác hụt hẫng của anh chàng thất vọng khi anh đứng nhìn hình dáng cô ấy từ từ nhỏ dần như một cái chấm đằng trước mặt, khi cô quay lưng về nhà.

                      Rồi,bỗng chốc.Cái chấm ấy hiện ra,rõ ràng hơn,lớn hơn khi cô quay lại chỗ anh đang đứng khựng người,ngẩn ngơ.

                      Cô nói và đặt bàn tay lên vai anh :

                      - Trái tim tôi chưa sẵn sàng.Khi nào sẵn sàng thì tôi cũng không chọn lựa anh.


                      Cô cười nhẹ và quay đi.Bóng đêm tràn đầy,dàn dụa trên khuôn mặt của đàn ông.Anh ta trở về bãi đậu xe ,nhìn màn đêm hiu quạnh.




                      Đó là một trong những đoạn truyện mà anh nhẩn nha đọc trong quyển sách để dành.Và anh nghĩ là anh sẽ có điều để viết về tình yêu.

                      Em biết không ? - Hôm nọ,ghé tiệm sách,mắt anh đã chạm vào cái bìa đĩa dvd thấy cuốn phim vừa ra đời bày bán .Phim lấy từ tựa sách Délicatesse của Foenkinos cũng do anh ta đạo diễn.Xoay qua ,xoay lại cái bìa đĩa để đọc tên những diễn viên ,anh lưỡng lự rồi quay đi ,không mua film về xem vì sợ thất vọng.Thường thì khi đọc truyện,truyện hay ở chỗ là diễn tả được những ý nghĩ , đầy dủ tất cả những nỗi nhạy cảm của tâm hồn.Khi dựng lại phim từ truyện sách,người ta nếu không khéo - có thể làm hỏng cả cái đẹp của loại văn viết.



                      Đóng những trang sách lại.Anh nghĩ đến những lần đã tỏ tình của mình ( Rất hiếm khi - nhưng vẫn có ) Anh sợ nhất là phải tỏ tình vơí ai.Người ta từ chối thì mình bực dọc và ê mặt lắm.Nghĩ đến cái anh chàng bị từ khước trong đoạn truyện,anh thấy tội cho thứ tình yêu vô vọng của anh ta.


                      Tình yêu là những điều tuyệt cùng của sự bí hiểm.Người ta lao đầu vào để tìm sự sung sướng và khổ đau.

                      Sung sướng là hình ảnh của màu nắng - Khổ đau có màu xậm tối của bóng đêm sâu thẫm. Đêm của anh đang xuống.Đêm rơi đậm.

                      Ở cuối cái bóng đêm ấy,anh lật trang sau cùng có một khoảng trống và anh ghi vài chữ : " Cuối Đêm Rồi Sáng "






                      ___________________





                      Cher grand frère dangson,

                      D'abord,un grand merci pour le cadeau charmant...

                      C’est très rare que je tutoie avec quelqu’un.
                      Mais enfin, nous autres vietnamiens, il y a un proverbe : « Cung kính không bằng vâng lời »… Donc … !

                      J’ai le livre depuis ce matin dans les mains.
                      Comme d’habitude, je détache des pages en lisant par-ci, par-là quelques paragraphes avant d’entamer la lecture sérieusement.

                      Et bien, voilà, je tombe sur le chapitre :

                      113

                      Pensée d’un second philosophe polonais

                      Seules les bougies connaissent le secret de l’agonie.

                      (extrait du livre La Délicatesse- David Foenkinos)


                      ***

                      Merci pour la mise en garde : ‘ Ne pas regarder le film avant la lecture ‘ .

                      Tout à fait d’accord avec toi du point de vue : « Peu de films interprètent fidèlement des romans et, encore pire pour les classiques ! »
                      C’est comme cela que je comprenais ton message délicat.

                      Et maintenant …

                      Chut …

                      Je savoure sagement d’abord les mots, les phrases, les chapitres, etc. avec peu de temps qu’il me reste d’une journée.


                      Bonne fin de semaine frère dangson


                      Mỹ Hạnh


                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.09.2012 00:34:46 bởi M.H. Nguyen >
                       
                      #11
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        LA DELICATESSE 30.09.2012 00:53:58 (permalink)
                        ..




                        " Je savoure sagement d’abord les mots, les phrases, les chapitres, etc. ...avec peu de temps qu’il me reste d’une journée. "

                        by MỹHạnh.




                        ________________


                        " Tôi nếm những câu chữ,những câu viết và những chương chữ với chút ít thời gian còn sót lại "



                        Tu sais . il y a un compositeur,interprète qui s'appelle Jean Jacques Goldman,il parle souvent du temps dans ses chansons.

                        Et il écrivait très bien malgré sa petite voix ...

                        Et ,je suis fan d'un poète nommé Françis Cabrel. Et quand il chantais " Hors saison " ou "Je te suivrai " ..Oh ! Oh , J'ai des larmes aux yeux :


                        Et voici :



                        "Je te suivrai "



                        Il y a plusieurs mètres d'eau dans les rues de ma peine
                        Plusieurs tonnes de boue dans le flot de mes veines
                        La rivière charrie les fils du téléphone
                        Avec encore dedans mes appels qui résonnent
                        La pluie a délavé tous les mots que j'invente
                        Les oiseaux ont crié pour pas que tu m'entendes
                        Aux endroits où tu étais y a des morceaux de glace
                        Et des arbres en travers pour ne pas que je passe
                        Où tu iras je te suivrai
                        Je te suivrai...

                        Même quand tu auras fermé ta centaine de portes
                        Même quand tu auras pleuré pour les enfants d'un autre
                        Même quand tu auras éteint ce qui brûlait le mieux
                        Même si tu pars plus loin que ne portent mes yeux
                        Où tu iras je te suivrai
                        Je te suivrai...

                        Même au plus profond du silence
                        Je t'entends encore me dire
                        On s'approche du ciel
                        Nos livres fermés se balancent
                        J'veux pas tomber tout seul, tomber tout seul
                        J'veux pas tomber tout seul
                        Si tu veux j'aimerai même ceux qui te touchent
                        Ceux qui ont le goût de toi encore plein la bouche
                        Même ceux que tu hais, même ceux que aimes
                        Il y a tellement d'eau dans les rues de ma peine...
                        Où tu iras je te suivrai

                        Je t'entends encore me dire
                        On s'approche du ciel
                        J'veux pas tomber tout seul, tomber tout seul
                        J'veux pas tomber tout seul
                        Il a neigé partout aux rebords des fenêtres
                        De cette ville floue de ne plus te connaître
                        Encore combien d'hivers passeront sous ma porte
                        Avant qu'un jour j'ose dire que j'aime quelqu'un d'autre


                        Françis Cabrel






                        En écoutant cette chanson,tu comprendras mieux pourquoi j'aime le roman " Délicatesse "


                        À bientôt !






                        đăng sơn.fr
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2012 01:02:04 bởi dang son >
                         
                        #12
                          M.H. Nguyen

                          • Số bài : 130
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 26.10.2010
                          • Trạng thái: offline
                          RE: LA DELICATESSE 14.10.2012 06:55:29 (permalink)



                          Bonsoir anh Đăng Sơn,

                          Musiques sont belles mais un peu tristes. Les paroles sont touchantes.
                          Merci.

                          Je continue nos conversations en vietnamien pour que tout le monde puisse partager avec nous, qu'en penses-tu?

                          " La délicatesse " dễ đọc. Lối hành văn dí dỏm, so sánh một cách tài tình của tác giả làm H. tò mò muốn đọc thêm truyện của ông ta, để xem...

                          Nhân vật Markus làm H. phải phì cười nhiều lần với những tản mạn rất thực tế, cảm nhận đôi lúc rất thông minh và có những hành động đôi khi như một đứa trẻ.
                          ừ mà trong mỗi một con người chúng ta, tính trẻ con vẫn trốn chui, trốn nhũi ở đâu đó. Thỉnh thoảng bản tính đó hù ta một phát phải không anh Sơn!

                          H. thấy anh chàng Charles hơi khó ưa. Đương nhiên rồi, phải có một nhân vật tương phản với Markus mới gây cấn.

                          J'aimerai citer quelques phrases mais il est vraiment tard et je suis entraine de tomber dans le sommeil.


                          A bientôt

                          M.H.
                           
                          #13
                            NgụyXưa

                            • Số bài : 871
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 31.01.2007
                            • Nơi: Thái Bình Dương
                            • Trạng thái: offline
                            RE: LA DELICATESSE 14.10.2012 07:17:10 (permalink)

                            Je continue nos conversations en vietnamien pour que tout le monde puisse partager avec nous, qu'en penses-tu?

                            May quá, NX còn hiểu được câu này! Xin hoan hô Mỹ Hạnh.
                             
                            #14
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              MỖI ĐỨA TRẺ trong Chúng Ta. 15.10.2012 04:53:36 (permalink)
                              ..




                              MỖI ĐỨA TRẺ trong người lớn nơi Chúng Ta.



                              ___________________________________________







                              Tối nay,trời mưa,có một chút thì giờ,tự nhiên thấy thèm viết một cái gì đó.Đọc một câu viết của người bạn viết.

                              Cô viết : " Ừ, mà trong mỗi một con người chúng ta, tính trẻ con vẫn trốn chui, trốn nhũi ở đâu đó. Thỉnh thoảng bản tính đó hù ta một phát phải không ? "



                              Thật ra,tôi không biết cái tính " trẻ con " ấy trốn ở đâu ở một góc nào đó trong tâm hồn chúng ta ? Ta lớn lên,già đi ,nhẵn mòn vơí đời sống và vơí biết bao điều cần phải trực diện,đối ứng trước những tình thế có lắm khi không được xuôi trèo mát máy cho lắm.

                              Trước những vấn đề,lắm khi ta gãi đầu,gãi tai nhăn nhó,làu nhàu và nếu bất chợt nhìn thoáng thấy mặt mũi của mình trong gương kính,ta thất vía hoảng hồn : Nó đây sao ta ơi ? Có phải là nó không ? Nó mới ngày nào tươi vui nhảy nhót tung tăng theo chân mẹ ra chợ,mới ngày nào theo cha cập kễnh trên chiếc xe đạp ở một quãng đường đê ra bờ sông câu cá. Đã đứng ở một bờ sông hiu hiu gió mát,ném những viên sỏi xuống bờ nước để nhìn những vệt tròn lăn tăn...

                              Lúc ấy,thằng bé hay con bé ấy chẳng có một chút nào khái niệm về thời gian.Thời gian của nó là một ngày thức dậy,ăn bữa sáng,thò tay xách cặp đến trường,bàn chân như chim sáo theo lũ bạn vào cổng trường,cửa lớp.Sách vở có mùi giấy trắng và mùi mực từ những câu chữ nắn nót,nỗi lo âu hay vui sướng là những con số khoanh chữ màu đỏ của thầy cô và những hạng thứ ở bảng phiếu điểm hàng tháng.Học dở thì bị cha mẹ mắng la rầy rà,xụ mặt.Học có diểm khá thì đưộc một chầu ciné ,chầu kem ,chầu lạng phố đi chơi.

                              Đứa trẻ không có khái niệm thời gian ấy lớn dần.Ngưỡng cửa trung học mở ra một thế giới khác trước mặt nó.Nó khám phá ra những câu văn,những bài toán hóc búa,những đề thi không dễ nuốt.Cũng có đôi khi ,nó lười gạo bài,nhai bài,nó tìm cách ăn gian để được điểm tốt ( trong lòng nó cũng có lúc thoáng chừng mực một mảy may ân hận...)

                              Không ân hận giống như lúc ngỡ ngàng nhận thấy trong lòng mình có những đợt sóng ngầm nào đó lăn tăn,long lanh.Long lanh choáng ngợp vì một nụ cười của tóc dài ,tóc ngắn trên vai áo trắng.Có những màu nắng nghiêng trên cửa đôi mắt tròn xoe của người.Có một thoáng vụng dại trên câu thơ viết chữ đẹp và chữ bằng màu tím.Tuổi ngọc như thế,tuổi hồng như thế tròn trịa trên những câu hát rất tình,rất mơ của ca khúc tình.

                              Đứa bé khám phá từng chút rung động của thời mới lớn,nó có thể ngồi thừ người bên khung cửa sổ của những buổi chiều rơi mưa.Ngồi như thế mà trong hồn có một hình ảnh mềm mại,thứ nhung nhớ nào đó không rõ rệt.Không có thể gọi là tình yêu - có thể là một thoáng bâng khuâng và vu vơ,vu vơ....

                              Thế thôi,những cọng lá rơi xuống trên lối về,những sáng nắng chiều mưa.Đứa trẻ thấy mình lớn lên.Không chạy nữa mà đi.Đi về phía trước có tiếng gọi của tương lai.Nếu sống ở một xứ sở thanh bình thì cái tên tương lai có thể có điều bảo đảm.Còn không thì..những bấp bênh của một viễn ảnh đang chờ trực ở phía trước.

                              Người ta hay nói : " Cứ sống đi,rồi sẽ thấy - Qui vivra,verra - Thấy gì ? Thấy mình không còn nhỏ nít để học cách lo toan.Đời sống có vòng quay,ta đừng cưỡng lại một cách ngoan cường,ngoan cố,ta quay theo chiều của đời sống và những biến chuyển phải có.

                              Có khi những biến cố là sự chuyển tiếp đẩy ta đến một hoàn cảnh sống khác lạ ở xứ người.Ta lại học hỏi để có thể đáp ứng vơí tình thế mơí.Mỗi xứ sở có những tập tục và cái nhìn văn hoá khác nhau.Sự hay,cái dở ,cái xấu đẹp nhởn nhơ từng ấy hàng ngày.Đời sống và vòng quay của thời gian lại cho ta lắm thứ để chiêm nghiệm. Bước chân trên đoạn đường đang đi là hiện tại của một thực thể.Ta đứng ở một chỗ đứng và có khi quay nhìn lại một chặng đường cũ đã đi ngang.Quá khứ là điều không thể nào có thể sửa đổi.Ta đã làm gì ? Ta đã sống ra sao ? Hay dở thì cũng có cái gọi là kinh nghiệm sống.Mỗi kinh nghiệm là một bài học và ta làm cách nào để bài học đó có thể giúp mình cầu toàn.Cái giá của sự sống cũng là sự chiêm nghiệm trong hiện tại và tiếp tục đoạn đường tơí.


                              Ta đi đâu ? Về đâu ?

                              Cụ già đang ngồi trước mặt,ngẩng lên .Nụ cười hiền hoà bắt ánh nắng chiếu trên bải cỏ công viên .Cụ cười và trả lời câu hỏi của tôi :

                              - Cậu đừng hỏi như thế nữa.Cứ sống đi rồi câụ thấy.


                              Ừ,thì thế.Phải rồi.Hãy cứ sống,cố gắng tròn vẹn yêu quý chữ trách nhiệm và bổn phận của mình.

                              Trách nhiệm về điều gì ? Bổn phận vơí ai ?

                              Trong những trang sách học làm người,đã có những câu trả lời,ta chỉ cần mở trang sách ( đã đánh dấu ) ngập đầy chữ và dùng thì giờ nhẩn nha để đọc lại.

                              Biết đâu ,nếu thích và muốn viết,ta có điều để viết.




                              đăng sơn.fr
                              * Trích từ chủ đề VIẾT ĐỂ LÀM GÌ *






                              ___________________________



                              Chère MỹHạnh.


                              Voilà une de mes pensées de ce soir.Il pleut ......

                              On pourra partager sa pensée en écrivant ,tu sais !



                              _______________
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 1234 > | Trang 1 của 4 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 59 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9