Cảm nghĩ vu vơ ...

Thay đổi trang: < 1234 > | Trang 3 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 59 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
Re:Vô đề 10.09.2014 12:24:06 (permalink)
....
 
 
Être ou Avoir ?
 
 -    à choisir .....
 
 
 
 
   Salut ma chère .
 
 
 
 
đăng sơn.fr
 
#31
    M.H. Nguyen

    • Số bài : 130
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.10.2010
    • Trạng thái: offline
    Re:Vô đề 10.09.2014 23:24:00 (permalink)
     
    C'est une question double sens ou un piège bien tendu frère Đăng Sơn?
    Si je dis que je voulais Être ( quelqu'un connu par exemple) c'est prétentieuse de ma part.
    Et si je dis que je voulais Avoir ( quelque chose qui est hors de mon atteinte), je deviendrai envieuse.
     
    Et bien soyons tout simplement nous-même avec nos défauts (à se corriger parfois) et nos meilleurs atouts.
     
    Sincèrement vôtre.
     
    Mỹ Hạnh
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2014 23:25:43 bởi M.H. Nguyen >
     
    #32
      dang son

      • Số bài : 4767
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.06.2011
      • Trạng thái: offline
      Re:Vô đề 11.09.2014 00:04:19 (permalink)
      ..
       
       
       ma Chère Petite .
       
       Ce n'est pas un débat concernant d ' être ou ne pas être .
       
       
       
       < C'est une façon d ' être de Psychologie .
       
       
       Ne pas AVOIR , ( ? )
       
       Ne pas Être ( Il s'agit de la philo ) - à choisir selon nous ...
       
       
       
       
       sincèrement .  
       
       
       đăng sơn.fr
       
       
       paris - 2014
       
       
      #33
        M.H. Nguyen

        • Số bài : 130
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 26.10.2010
        • Trạng thái: offline
        Re:Vô đề 11.09.2014 16:53:52 (permalink)
         
        Zut de zut!!!
        J'ai mal compris votre interprétation; pardonnez-moi.
        Bon, j'ai lu votre recherche sur wikipédia du sujet 'Être', merci.
        A propos...
        "Học Triết để làm gì ? Vô Vi hay là Vô Vị ?" ( trích đoạn bên trang ĐXNBG của anh ĐS)
         
        Triết học là một mớ bòng bong khi lúc nào ta cũng áp dụng nó vào cuộc sống thường ngày.
        Ngược lại nếu cuộc sống mà không có ít nhiều triết học thì đáng sợ hơn.
        Hổng biết nghĩ một cách đơn giản vậy có được không ?!
         
        Bien à vous.
        M.H.
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2014 19:07:34 bởi M.H. Nguyen >
         
        #34
          M.H. Nguyen

          • Số bài : 130
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 26.10.2010
          • Trạng thái: offline
          Re:Vô đề 20.09.2014 22:37:03 (permalink)
           
           
           
          « Đi mà không nói một tiếng ! »


           
               Lần này là xa nhau muôn thuở rồi, nhìn tấm bảng cho mướn phòng thuê treo lủng lẳng trên cửa sổ đối diện từ hôm đi nghỉ hè về đến nay là tôi biết : hết rồi, hết thiệt chứ không có màn ầu ơ, cưa cẩm, hò khoan điệu ‘lý xa nhau’ gì nữa đâu !
              Thú thiệt, sự ngỡ ngàng vẫn còn ngự trị trong tôi, nói là không buồn thì tôi tự dối mình, làm sao không buồn ít hay nhiều chứ ?! Hơn hai năm dài gặp nhau mỗi sáng, có khi gặp bất thình lình trong ngày nữa kia, thế mới gây cấn  và lâm li! Bao nhiêu lần tôi  bất chợt nhớ gương mặt ‘dễ ghét’, hinh hỉnh kênh kiệu thấy mà muốn nhéo xem hắn chịu đựng nổi không ?! Thích gì đâu bộ ria mép ăn tiền, cho đến giờ tôi vẫn chưa được một lần  vuốt râu ria của chàng .
              Mà đó là tôi nhớ hắn, chứ hắn có biết nhớ tôi không thì chỉ Trời mới biết !
           
          *
             
          Mấy hôm nay trở trời nên vào sáng thật sớm, cả không gian mờ mịt sương mù, mở toang cánh cửa sổ để hít hà lớp không khí ẩm lạnh gây lên một cảm giác thật dễ chịu. Như một thói quen bất khả di dịch, tôi vẫn đưa mắt nhìn về bên kia …, thềm cửa sổ đóng im ỉm ! Chẳng còn dáng ngồi điềm nhiên, thầm lặng ! Chẳng còn đôi mắt nào ngó sang bên này khi có ánh đèn bật lên và tiếng động mở cửa sổ. Chẳng còn cái ngoáy đầu cùng nhìn theo những chiếc xe chạy ngang con đường.
             Ly cà phê buổi sáng không còn cớ gì để tôi nâng lên mời hắn khơi khơi như dạo sau này thường làm. Góc phố bỗng dưng trở nên vô vị, nhạt nhẽo, trống vắng một cách vô duyên và mất hẳn đi sự lôi cuốn tôi đưa tay vén rèm xem ‘ bên ấy’ đâu rồi ?
             Suy đi, nghĩ lại, tôi thấy mình có ‘duyên tiền định’ với đồng loại của hắn hay sao đó !
           
          *
            
          Ngày xưa, anh T. cũng có một ‘cô nàng’ trong nhà, thật ra là của cô em út anh, bạn tôi. Thường khi anh ngồi trước bàn làm việc hay trong chiếc ghế bành quen thuộc đọc sánh thì luôn luôn có ’nàng ấy’ bên cạnh, nói là bên cạnh chứ thật ra là ‘nàng’ chễm chệ ngồi trong lòng anh. Tôi chẳng biết anh mê mèo hay mèo mê anh ?!
              Những ngày đến học hay làm bài với cô em út của anh, tôi nói xa, nói gần là nên nhốt nàng ở chổ khác vì tôi không thích bị ‘ cạnh tranh’.  Bạn tôi dễ thương nên chìu tôi ngay, còn anh thì phì cười và buông những câu chọc ghẹo tôi như : «  Sao lại nhỏ nhen đến nỗi ghen với …’ nàng’ này. ». « Ngoan lắm đó, anh nghĩ có đôi khi còn hơn cả H.và cô em của anh nhiều. ». Tôi không hiền từ gì nên trả lời gọn ơ : «  Bồ anh T. đẹp thiệt đó, thân thể toàn lông lá và điệu hạnh đến phát ớn ! »…
              …
          Hơn ba năm sau…
          Thiệp cưới gởi đi.
          Thiệp mừng hồi đáp.
          Trong mớ ngổn ngang vui lo ấy, có một cánh thiệp rất đặc biệt, nét bút bay bướm quen thuộc một thời kết thúc với câu :

          Ps : À, anh quên báo cho H. hay ‘ Nàng ấy’ đã mất tích hơn hai năm rồi… .
          Như H. vậy, đi mà không nói một tiếng !
           
          *
            
          Đang đi ngắm phố ở nơi nào xa xôi, không quen thuộc  cũng có lúc bị ‘đeo đuổi’ trong phút giây bất ngờ. Như có lần đang đưa máy lên chụp hình, bất thình lình tôi có cảm giác cái gì đó mềm mềm, êm êm cọ cọ vào chân mình, ráng giữ bình tỉnh ngó xuống thì thấy ‘người hùng không quen biết’ đang muốn làm quen với mình. Tôi bật cười và thuận miệng phát lên âm thanh ’ meo… meo…’, thế là tên đó ngước lên nhìn tôi với một ánh mắt …vô cùng dễ thương! Nhưng tôi vẫn ít khi đưa tay vuốt cằm hay giựt râu bọn hắn vì ngại bị ách xì xằng sau đó.
           
          *
             
          Hiện thời  vì công việc, tôi ra vào thăm viếng thường xuyên một ngôi nhà với hơn ba mươi chú mèo. Tuy đã được ‘báo động’ trước điểm đặc biệt  của ngôi nhà ấy, thế mà tôi vẫn không thể nào tưởng tượng được chính xác nó như thế nào. Ngày đầu khi đẩy cánh cổng nửa mở, nửa đóng của khu vườn, tôi tưởng mình đi lạc vào một quang cảnh phim trường kinh dị ! Hay đang bước vào một ngôi nhà chứa chấp bí mật phù phép với đầy động vật được yêu chuộng của chủ nhân nó.
             
          Từ nóc nhà, bốn góc vườn, hai bên sân cỏ, trước cửa và trên nóc nhà kho chứa dụng cụ làm vườn, trên chiếc băng đá bên cạnh tường nhà,….đưa mắt nhìn tới đâu là tôi đều thấy có một chú mèo  đang nằm, đang ngồi hay đang đứng lên khi thấy người lạ bước vào. Đủ các giống mèo, nhiều màu, đa sắc. Chén đựng nước, dĩa thức ăn dành cho mèo được đặt rải rác khắp vườn.  Dân số quá đông thì làm sao tránh được sự bừa bãi, hỗn độn trong mảnh vườn tuy không nhỏ bé lắm. Đó là chưa kể tới mùi … mèo, nó ngay ngáy rất khó chịu. 
              Vậy đó mà chủ nhân là một bà cụ đầy lòng nhân ái, nói chuyện rất có duyên, nụ cười thật hiền từ luôn nở trên môi bà. Bà đọc sách nhiều và thích trau đổi quan điểm nếu có dịp. Bà chẳng có chút xíu nào dấu vết ‘phù thủy ‘cả, tuy tóc đã bạc trắng và thưa thớt, không đẹp lão như một số người cùng lứa tuổi khác mà tôi đã có dịp gặp gỡ. Mang chứng bệnh nan y, nhưng rất hiếm hoi bà nhắc tới nó.
              
          Tuy chổ nào cũng có dấu vết của mèo, nhưng tuyệt đối phòng khách của bà cụ chỉ mỗi một chú được ‘đóng đô’ thường trực vì căn bệnh kinh phong của hắn. Bà cụ nuôi cả đàn mèo ấy với gần 2/3 tiền hưu là phải biết bà yêu thương bọn hắn tới cỡ nào ! Thỉnh thoảng bà hay dụ khị tôi nếu muốn thì bà sẽ tặng cho một chú nào mà tôi thích nhứt.  Nhưng tôi không thể làm vui lòng bà nên đành cảm ơn suông.
           
          *
             
          … lan man vì «  Đi mà không nói một tiếng » đến đây tôi vẫn chưa biết được chính xác là mình thích mèo hay là mình sợ mèo. Chắc là nửa này, nửa kia rồi. Hay là tính mình giống tính mèo nhỉ…. ?!
           
           
          M. H. Nguyễn
           
           
          Chàng này đã theo đuôi cả một quảng đường nhỏ ở Sarlat

          <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2014 22:52:40 bởi M.H. Nguyen >
          Attached Image(s)
           
          #35
            M.H. Nguyen

            • Số bài : 130
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 26.10.2010
            • Trạng thái: offline
            Re:Vô đề 27.10.2014 13:35:00 (permalink)
             
             
            ...
             
            Trời đang giăng đầy sương mù bên ngoài, cái khối không khí lành lành buốt buốt ấy làm tôi thèm cầm  viết để viết gì đó ghê nơi, hì hì thật ra là bản nháp rồi thì chỉnh sửa đều là bàn phím cả thôi.


            Nhớ nhó TL và những bức thư 'tình' của hai đứa đã hơn ba mươi năm trôi qua luôn là trên giấy văn hoa, nét bút lưu loát. Thèm viết một đoạn thơ nào đó nhưng chỉ nửa giờ sau là phải đi làm việc rồi...
             
            Thấy ghét thời gian quá, sao chỉ có hai mươi bốn giờ mà không là gấp rưởi hay gấp đôi để ta tha hồ mà làm nhưng thứ mình thích ...


            Tị nữa người đầu tiên đến gặp là một nhân vật làm cho tôi đôi khi tưởng mình đang xông vào một trận chiến 'tâm lý mạng nhện', nghĩa là khó mà biết trước được ông ta đưa câu chuyện đi vào hướng nào để phòng thủ. Tôi hay bị ông sập bẫy nên nhiều lúc tôi trả đũa bằng trực cảm thẳng như ruột ngựa, làm ông chưng hửng một hồi.


            Tạm biệt nhé tư tưởng hay lang thang... chiều nay sẽ kể bạn nghe một ngày như thế nào gọi là một ngày đẹp...
             
             
            à suivre
             
            #36
              Ct.Ly

              • Số bài : 22686
              • Điểm thưởng : 0
              • Trạng thái: offline
              Re:Vô đề 27.10.2014 15:16:14 (permalink)
              Hôm nay tâm tư có 1 chút stress, vào đây để đọc những lan man, lãng mạng, thì thấy bài viêt về người yêu "lông lá " của NMY
               
              có bồ lông lá mà trông cũng " tình " lắm chứ, mắt sáng , tướng cũng mềm mại ghê há, ôm vào lòng chắc ấm lắm hihhì
               
              Chị thích rờ bộ lông nó, êm ả vô cùng, nhg chị bị dị ứng mèo, mới biết mấy tháng nay mà thôi ,
               
              1 ngày thật vui vẻ nha nàng thơ và 1/11 hy vọng nơi nàng đừng "mưa"
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2014 15:17:38 bởi Ct.Ly >




               
              #37
                M.H. Nguyen

                • Số bài : 130
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 26.10.2010
                • Trạng thái: offline
                Re:Vô đề 28.10.2014 11:39:50 (permalink)
                Vậy là chị em mình lại 'đồng bịnh dị ứng rồi.


                Chị, bồ lông lá cũ vừa bỏ đi được gần hai tháng thì tuần rồi em lại gặp ngừ iêu mới nữa rồi. À mà tới hai lận nha, cặp song sinh, ui chao đẹp ơi là đep! Bộ lông trắng muốt đến nổi em nghĩ sờ vào còn êm hơn cả nhung gấm nữa kìa....
                 
                Cũng là hàng xóm cận kề nhau, nhưng căn nhà đó nằm thụt về bên trong một chút, nhờ em có cửa sổ căn bếp mở về hướng đó nên tha hồ ngó lén mí tên bồ ấy cả tuần nay, hì hì...
                Thương chúc chị ngày lễ Toussaint thật an bình nha. Em lên Paris và về Normandie thời gian đó.
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2014 13:43:29 bởi M.H. Nguyen >
                 
                #38
                  M.H. Nguyen

                  • Số bài : 130
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 26.10.2010
                  • Trạng thái: offline
                  Re:Vô đề 28.10.2014 19:58:57 (permalink)
                   
                   
                  Bản nháp.
                   
                     Hôm qua tôi viết về chuyện bản nháp, hôm nay lại muốn lan man một chút về đề tài này.
                   
                     Ngày xưa đi học, khi làm văn, làm toán, hay các bộ môn khác, chúng ta đều được tập làm trên giấy (hay tập) nháp trước, sau đó sửa đổi và hoàn tất rồi mới viết ra nguyên bản chính và nộp bài cho thầy cô.
                     Thói quen ấy đã lan ra đến việc viết nhăng, viết cuội của tôi cho tới bây giờ. Đến ngay cả viết thư tay cho ai, tôi đều viết nháp trước, luôn cả một câu nhắn vừa dài đủ một khổ giấy nhỏ. Có lẽ vì vậy mà khi tôi cầm bút lên là thời gian ngắn sau đó bàn viết của tôi khá bừa bộn và cuối cùng thì xọt giấy lại vun ắp lên. Có lắm khi viết thư lên giấy đẹp rồi, đọc lại có đoạn nào tôi không vừa ý là  xé đi và viết lại. Tuy vậy, đôi lần sửa đi, sửa lại một hồi, đọc lại bản nháp đầu tiên thấy hợp hơn nên tôi gọi là ' bổn cũ giữ nguyên’.

                      Có thể một phần vì văn chương chữ nghĩa tôi nghèo nên tôi trân quý những thứ tôi viết ra từ suy nghĩ của mình. Và phần quan trọng không kém là tôi nghĩ mình đang viết cho một ai đó : bạn bè lâu năm, bạn bè mới quen, bạn bè giao lưu trên diễn đàn, vv… Khi mình quý trọng một ai, thì lúc cầm bút (hay vi vút trên bàn phím) viết cho (hay với) họ thì mình lại càng nên trau giồi ít nhiều ý ngữ để thông điệp hợp hòa.
                      Nhiều khi tôi lười, đâm bừa viết đại cho xong, như viết trả nợ vậy, và đã có lần bị ' tấn công' tới tấp.
                      Như thế để ta thấy viết nháp rất quan trọng.
                   
                   
                  A suivre…
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2014 20:00:11 bởi M.H. Nguyen >
                   
                  #39
                    M.H. Nguyen

                    • Số bài : 130
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 26.10.2010
                    • Trạng thái: offline
                    Re:Vô đề 12.11.2014 23:38:54 (permalink)
                     
                    Chưa làm được gì vì bận và mệt quá đi!
                    Giữa hai lần vào viện là một lần được đi chơi thanh thản.
                    Kể ra mình cũng được ban ơn nhiều lắm chứ, lời nguyện cảm ơn vẫn quanh quẩn trong đầu và thường niệm ở đầu môi.
                    Những ngày gọi là "ở không", được săn sóc kỷ càng đâm ra hơi chán một tị, nhưng tại bị đau quá nên được đưa ngay vào viện chứ ai mà ham lang thang trong mấy dãy hành lang mang đầy mùi thuốc ấy....
                    Về nhà, lên thử trang web nọ đọc bài, chán thêm một mớ, toàn là 'đẹp mà lắm chuyện', hic hic! Rốt cuộc nơi này vẫn là căn nhà trọ dễ thương nhứt đối với tôi.
                    Lại phải chuẩn bị làm tối rồi, siêng thì sẽ tiếp cái chương trình đầy dự định, nhưng không bao giờ chấm dứt.... hì hì
                     
                    #40
                      Nguyệt Hạ

                      • Số bài : 1104
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 27.10.2010
                      • Trạng thái: offline
                      Re:Vô đề 19.12.2014 00:42:46 (permalink)
                      Hello Tóc nâu,
                      Đến hôm nay đã bớt đau chưa? Có lẽ tương tư người tình lông lá nhiều quá đó mà
                      Hôm trước thấy có người nấu ăn ngon lành rồi lặn mất nên không biết ra sao?
                      Mùa lễ cuối năm này, nếu không đau thì cũng ốm phải không TN? bao nhiêu là thứ phải làm, nhất là người nấu ăn ... ngon, giỏi, thêu thùa may vá công dung ngôn hạnh như TN
                      NH vào để chúc lễ TN, không có ý vào để chọc, tha thứ cho kẻ này nha.
                       





                       
                      Một mùa lễ thật vui và trọn vẹn đến với Tóc Nâu và gia đình,
                      thêm năm mới 2015 nhiều may mắn và sức khỏe.
                       
                      Thân thương,
                      Nguyệt Hạ
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                      #41
                        Tóc nâu

                        • Số bài : 4309
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 01.03.2007
                        • Trạng thái: offline
                        Re:Vô đề 01.01.2015 03:10:24 (permalink)
                         
                         
                        Xin chào Nguyệt Hạ, TN thật là đáng trách, đáng bị giận lắm!
                        Rất lâu ít ghé trang nhà, hôm nay cuối năm đi tìm bài đọc thì thấy có bạn đến thăm và để lại lời chúc cùng tấm thiệp rất là dễ thương. 
                        Khen vậy, bộ NH không sợ có người cười ngạo quê TN sao vậy?! Mắc công TN thò tay ra ngắt họ lắm nha!
                        Đúng rồi, mùa Lễ thì chạy đua khỏi ngó kim đồng hồ luôn, mà năm nay TN bị sao la hầu chiếu tướng hơi kỹ nên nằm nhà hết hai tuần nghỉ rồi! hì hì, vẫn còn sức để vào phá nơi này đó chứ!
                         
                        Thương chúc Nguyệt hạ cùng gia quyến một năm mới thật an lành và thật hạnh phúc, riêng Nguyệt hạ luôn là NH dễ thương và đầy tình thân nha.
                         
                        TN dẫn 'người tình tuyệt vời ' sang thăm nhà Nguyệt Hạ đây, kẻo không kịp Tân niên 2015. Bên TN còn đúng 3 tiếng đồng hồ nữa là bước sang thềm năm mới rồi.
                         
                        Thân thương
                         
                        Tóc nâu alias MH.
                         
                         
                         
                        À còn người tình lông lá thì hôm nào có hình mới sẽ mang lên trình diện bá quan , mấy hôm nay lạnh quá, chàng lặn mất tiêu.  
                         
                        #42
                          Tóc nâu

                          • Số bài : 4309
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 01.03.2007
                          • Trạng thái: offline
                          Trụ Vương và Đắc Kỷ. 02.01.2015 00:20:57 (permalink)
                           
                           
                          Trụ Vương  thương thương,

                           
                          Cầm lá thư trên tay với hàng mở đầu «  Đắc kỷ thân thương,… »  rồi chèn chèn  câu "  Ái khanh biết không ?..." của nhỏ làm dấy động trong ta biết bao là ký ức nên không làm biếng nữa mà viết ngay cho nhỏ một lá thư dài thật dài. Viết nhiều thật nhiều cho nhỏ đọc đến chán ngấy luôn.

                          Bao nhiêu năm mình không gặp lại nhau vậy nhỏ ? Xòe tay ra đếm hộ ta xem… không chừng đã hơn ba thập niên rồi !

                          Vậy đó mà mỗi năm với những cánh thư có lúc rời rạc, có lúc đều đặn mình viết cho nhau đã đầy ấp ngăn tủ rồi. Ta luôn yêu thích những tấm thiệp nhỏ gởi vào dịp sinh nhựt hay lễ lộc. Riêng ta thì chỉ thích viết thư trên giấy hoa văn trang nhã và phải đẹp. Chắc nhờ vậy mà cả hai đứa rất hợp nhau nhỏ hử ?

                          Chỉ có dạo sau này ta bắt đầu làm quen với net thì nhỏ đâm lười một cách đáng sợ, toàn là điện thư không, nhỏ bảo như vậy nhanh gọn. Ừ, thì cũng đúng một phần nào, nhưng cái thú cầm những tờ giấy đầy mặt chữ bị bức tử một cách vô tội vạ nhỏ ơi. Tệ hơn nữa là căn bệnh lười của nhỏ lan tràn qua  tới tận bên ta mới khổ đó chứ…

                          Đắc kỷ lại bắt đầu lây nhây hỏi và đổ tội Trụ Vương rồi đây!!!
                           
                          Thời đó trong lúc các đấng sinh thành của tụi mình lo đốt sách, phá hủy hết các loại băng nhạc, luôn luôn ở trong tình trạng lo lắng thấp thỏm sợ bị bất ngờ bắt nhốt hay đày đi học tập bởi những ông nón cối chiếm cứ miền Nam và đang cố tẩy gội mấy cái đầu óc mà họ cho là phản động.

                          Tụi mình còn nhỏ nhí nên chỉ biết ráng học hành và làm ‘nghĩa vụ con cháu’ cái ông già lạ hoắc mà mình phải kêu bằng bác rồi chưng cái hình ổng lên giữa nhà để ngó và chửi thầm cho đỡ bực. Đó là chưa nói tới mấy người bị cướp nhà, và mời lên khai hoang vùng kinh tế mới một cách như bức tử vậy.

                          Bọn mình lí lắc, luôn rộn rã tiếng cười vô tư. Nhỏ là con gái dưới trướng trường Lê Văn Duyệt, ta là tóc dài bên Phan Đăng Lưu rồi chuyển qua Hoàng Hoa Thám, thế là hai đứa rủ cả đám bạn đi học bơi buổi sáng sớm. Năm giờ rưởi sáng mà gọi nhau í ới trước nhà, lắm lúc bà cụ nhà ở giữa phải than phiền là “Các cháu siêng còn hơn bà nữa, dậy sớm để đi đâu thế?- Tụi con đi bơi bà ơi. – Giời ơi, chúng bay không sợ lạnh à?- Bà ơi, nước ấm lắm đó!”  Đi bơi xong bọn mình kéo nhau ra mua bánh mì ăn sáng trước trường bầy con trai, trên đường Chi Lăng cũ mà mình vẫn quen gọi cho dù nó đã được mang tên mới là Phan Đăng Lưu.

                          Thân thiết với nhau mấy năm dài, rồi một hôm ta đi học về nghe nhỏ gọi “ Đắc kỷ ơi, qua ta chơi chút!” . Lúc đầu ta tưởng nhỏ gọi Nhung hay D.Hà gần đó, nhưng cả đám bạn nói từ nay trở đi bọn mình là một Triều đình Chi hội sáu, nhỏ là Trụ Vương, ta là Đắc kỷ, nhỏ D.Hà là Tể tướng, nhỏ Nhung là Quân sư hậu viện, phần húi cua còn lại lâu la, quân sĩ….
                           
                          Đến giờ ta vẫn không biết tại sao bọn mi lại gán cho ta cái đặc danh ấy, để mỗi lần nghe bọn con trai chọc” Nàng đi đâu đó Đắc kỷ ho gà, không có Trụ Vương là coi chừng bị bọn lâu la ta mần thịt nha!”.  Có lần tên húi cua Bình có ý đồ kỳ lạ, cứ lãng vãng trước cửa nhà ta hoài và hay gọi H. ơi xuống đây chơi, ta thì vô tư chẳng để ý. Rồi một hôm ba ta không biết ông nghĩ gì mà hùa con Kiki ra rượt hắn chạy có cờ. Ta đi họp nghe cả xóm đồn rùm lên chuyện trời thần đất hỡi làm mặt giận hắn tới mấy ngày luôn, còn nhỏ nhe răng cười ba phải hết chổ chê với câu “ Đắc Kỷ là của Trẫm mà sao tên quân hầu ‘Bình bát’ dám mơ tới nhỉ?” cả đám cười rầm lên.

                           
                          Cả hai đều mê thơ với thẩn nhứt đám nên chép cho nhau mấy bài thơ thời cũ rồi dán vào tập thơ riêng. Mình đã mất hết những cái thứ dễ thương thời mới lớn khi xa quê hương rồi nhỏ ơi.
                          Ra nước ngoài, bọn mình còn trẻ nên tiếp tục học hành, thế nhưng thư từ cho nhau cứ đều đều qua lại cho đến sau khi hai đứa đều lập gia đình, nhỏ trước , ta sau. Trong một bức thư xưa nhỏ viết: “ Anh S. cứ thắc mắc hỏi ta sao mà vẫn còn có gì để nói với nhau khi hai đứa đã tay bế, tay bồng, hơn thế nữa là cứ Trụ Vương yêu thương, Đắc Kỷ yêu dấu, Ái khanh của Trẫm ơi! … lạ thiệt”.
                           
                          Không ai có thể giải thích việc này luôn cả hai đứa mình, hình như đó là đều rất tự và tất nhiên khi mà cả hai đứa cùng có chung một quá khứ tuyệt vời ở giai đoạn tuổi thơ.
                           
                          Trụ Vương ơi!
                          Ngày hôm nay mình lại được thêm một năm mới để sống và nhớ. Nhỏ đã đi qua nhiều đau buồn trong cuộc đời mà ta chỉ biết chia sẻ trên trang giấy, nhưng lúc nào nhỏ cũng là Trụ vương duy nhứt của Đắc kỷ này mà thôi.

                           
                          Chúc nhỏ hạnh phúc thì … lãng xẹt nên ta chỉ chúc nhỏ an bình và thật an bình nhỏ ơi!
                           

                           
                          Thân thương,
                           
                          Mỹ Hạnh Nguyễn, tự Đắc kỷ ho gà.
                           
                           
                           
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.01.2015 00:22:22 bởi Tóc nâu >
                           
                          #43
                            Ct.Ly

                            • Số bài : 22686
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Trạng thái: offline
                            Re:Trụ Vương và Đắc Kỷ. 17.02.2015 01:55:18 (permalink)
                            ah, ah
                             
                            sao mà đạp ta nhăn lại thành Đăc kỷ vậy ta ????
                             
                             
                            cái này phải giải thích chp rõ ràng nhen Đạp ta nhăn hehehe




                             
                            #44
                              M.H. Nguyen

                              • Số bài : 130
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 26.10.2010
                              • Trạng thái: offline
                              Re:Trụ Vương và Đắc Kỷ. 19.02.2015 06:25:50 (permalink)
                              Ct.Ly


                              ah, ah

                              sao mà đạp ta nhăn lại thành Đăc kỷ vậy ta ????


                              cái này phải giải thích chp rõ ràng nhen Đạp ta nhăn hehehe

                               
                              Chào chị Ly, phải nói là tại siu từ một' giai nhân Đắc kỷ' lại trở thành 'kỵ sĩ Đặp ta nhăn' mới đúng!
                              Em không biết tại sao? Nhưng giữa hai đặc danh này thì đã hơn một phần tư thế kỷ trôi xuôi!
                              Hồi đó hay được ban phát nhiều ' đặc danh' lắm, còn vài tên nữa nghe là bỏ chạy luôn.
                              Chắc tại phá không chừa một ai đó chị Ly ui!
                              Ăn Tết vui vẻ cùng gia quyến chị nha. Chúc nữa dám chị sẽ nói Tóc có bịnh hông vậy?!
                               


                               


                               
                              #45
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 1234 > | Trang 3 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 59 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9