Một thời để nhớ

Thay đổi trang: < 12345678 > | Trang 2 của 8 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 117 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyệt Hạ

  • Số bài : 1091
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.10.2010
  • Trạng thái: offline
Đâu Đó Có Một Nỗi Nhớ 01.05.2013 05:59:05 (permalink)
 
 
 
 
Đâu Đó Có Một Nỗi Nhớ
 
 
- Anh làm thơ tình hay quá nha .
- Anh không làm thơ tình bao giờ.
- Thơ anh vậy mà nói không là thơ tình hả? Tình quá đi chứ.
- Anh chưa bao giờ bị thất tình nên không làm thơ tình được. Phải bị thất tình rồi mới làm thơ tình được.
- Chứ anh làm thơ gì đó?
- Anh làm thơ quê hương, gia đình...
- Chời ơi, thơ toàn là nhớ thương mà nói không là thơ tình.
- À, thơ nhớ thì có.
- Thơ nhớ của anh đó, nhớ da diết, nhớ rụng rời. Vậy không tình sao nhớ?
- Hahaha...
- Không tình mà nhớ đến làm thơ như anh, nếu có tình thơ còn ướt át đến đâu nữa hả anh?
- (lại cười lớn hơn ...) Cũng chỉ là tưởng tượng thôi mà.

- Chịu thua anh rồi đó nghen. À em biết rồi, thơ anh mới có tình tình thôi chứ chưa phải là tình. Cũng như anh, mới có già già thôi chứ chưa phải là già. Chịu chưa?
- Em nói vậy anh chịu lắm. 


Tôi biết rồi, trong anh vẫn có một nỗi nhớ từ nơi xa xôi ấy. Dù biết chỉ là dư âm ngày cũ. Xa lắm rồi. Trong những phút bâng khuâng, hồn thơ kéo về, thì kỷ niệm còn đó, và anh đã viết nên những câu thơ thật tuyệt vời, thật đẹp. Phảng phất trong nỗi nhớ có mùi hoa dạ lý hương, bình hoa người ta gửi tặng anh khi đi trọ học xa nhà. Mỗi buổi tối ngồi học bên cửa sổ, nhìn bình hoa, mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng.... chả trách gì mấy mươi năm sau anh chẳng quên được...


Dù đã xa, anh vẫn nhớ ánh mắt người ta nhìn anh là lạ từ ngày ấy... Chỉ là một thoáng qua, chỉ một chút gửi gấm trong ánh nhìn, vậy mà theo anh cả đời. Không làm anh bận lòng, bận trí, nhưng đâu đó mùi hương ấy vẫn quấn quyện trong chữ nghĩa của anh. Chẳng thể gọi là tình yêu chả trách nào anh bảo thơ anh không phải thơ tình. Vậy là anh may mắn. Không có chuyện tình đẫm lệ, không có chia tay ngậm ngùi, để bây giờ thơ anh chỉ viết về một nỗi nhớ nhẹ nhàng nhưng thấm đượm thật lâu như hương hoa từ thời mới lớn.

Đâu đó vẫn có một nỗi nhớ, dù mong manh nhưng không mơ hồ.
Đâu đó vẫn còn một chút tình, dù không hiện thực nhưng vẫn hiện hữu.

 
Nguyệt Hạ
Cuối tháng tư 2013
 


 
#16
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:Một thời để nhớ 01.05.2013 12:49:11 (permalink)
    ._________________________________________________________________________
     
    

    dangson.fr
     
    
         Ở ĐÂU ĐÓ
        ________________________
     
     
     
       Trời ngừng mưa - Ghé đọc trang viết của cô ,anh cảm thấy nhẹ nhàng ( ở một góc sớm )
     
       Nếu Cô là một nhà văn,có thể ở một vài bài,anh sẽ bầu cho cô là nguời viết nhẹ nhàng nhất trong năm 1900......
     
      (  Vì ở thời ấy ,chưa có ai viết nhẹ nhàng man mác như cô.Trần Mộng Tú,Nguyễn Ngọc Tư,Nguyễn Xuân Hoàng và cả đăng sơn.fr thì chỉ là những nguời chập chửng viết sau này mà thôi ) - Chẳng biết họ đã viết gì?.....
     
     
      Cô nè.
     
       Anh xin cô bài viết tên : Đâu Đó Có Một Chỗ Nhớ - để mang vào blog Chúng Mình của anh. Biết đâu,có ngày anh dịch bài này qua tiếng Pháp - Biết đâu, có kẻ đọc mà rưng rưng ( Khi đọc văn nhẹ nhàng,nguời ta dịu đi... )
     
     
     
    anh
     
    NgụyHúc
     
     
    #17
      NgụyXưa

      • Số bài : 861
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 31.01.2007
      • Nơi: Thái Bình Dương
      • Trạng thái: offline
      Re:Đâu Đó Có Một Nỗi Nhớ 03.05.2013 01:43:21 (permalink)
      "Đâu Đó Có Một Nỗi Nhớ" đã được mang vào thư viện.
      Xin cám ơn Nguyệt Hạ.
       
      #18
        Nguyệt Hạ

        • Số bài : 1091
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 27.10.2010
        • Trạng thái: offline
        Một Thời Để Nhớ 31.05.2013 08:57:44 (permalink)
         
         
         
         
        Buổi Sáng Trên Biển
         
         
        Anh yêu thương,

        Sáng hôm nay, em đi ra bờ biển thật sớm. Mặt trời còn chưa lên, mặt nước còn đen mờ mờ. Sóng thật nhẹ, chỉ như những làn nước chạy dài len lỏi trên mặt cát. Chung quanh không một tiếng động. Khoảng không gian này là của riêng em. Trong đó em thấy có anh và tình yêu của mình như tan loãng, quấn quyện hoà cùng bầu khí em đang thở. Từng dấu chân trần em để lại trên cát được dòng nước biển chạy vào lấp đầy, rồi làn nước lại rút ra xa, mặt cát nguyên vẹn lại như cũ ...

        Tình yêu đến tràn ngập trong em, cũng như những con sóng nhỏ từ xa chạy vào đang từ từ thấm dần trên bờ cát ướt. Những ý nghĩ đầu ngày đến với em, gửi đến anh yêu dấu.

        Hãy tiếp tục làm gió thổi tung bay những sợi tóc dài của em quấn quýt bên bờ vai anh ...
        Hãy tiếp tục thủ thỉ với nhau như những ngón tay truyền hơi ấm trong ngày mưa lạnh....
        Hãy tiếp tục viết chữ nồng nàn cho em đọc như những bức thư tình từ ngày mới lớn...
        Hãy tiếp tục làm người yêu lãng mạn nhất trên đời cho em có những giây phút mộng mơ nhất thế giới ...

        Hãy để em làm mưa ướt đẫm anh với hàng ngàn giọt nhung nhớ từ tình yêu của mình ...

        Hãy ......
        và hãy ......


        Gửi đến anh một ngày mới với những ý nghĩ yêu thương từ em.


        Nguyệt Hạ
        Leo Carrillo 2013

         
         
        --------------------------------------------

        NH xin cám ơn anh đăng sơn.fr và anh Ngụy Xưa.
         
        Attached Image(s)
         
        #19
          NgụyXưa

          • Số bài : 861
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 31.01.2007
          • Nơi: Thái Bình Dương
          • Trạng thái: offline
          Re:Một Thời Để Nhớ 01.06.2013 05:56:14 (permalink)
          Lãng mạn và thiết tha!
           
          "Buổi Sáng Trên Biển" đã được mang vào thư viện.
           
          Xin cám ơn tác giả.
           
          #20
            Nguyệt Hạ

            • Số bài : 1091
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 27.10.2010
            • Trạng thái: offline
            Re:Một Thời Để Nhớ 16.07.2013 01:41:35 (permalink)
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2015 01:57:17 bởi Ct.Ly >
            Attached Image(s)
             
            #21
              Nguyệt Hạ

              • Số bài : 1091
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 27.10.2010
              • Trạng thái: offline
              Chuyện đã là QUÁ KHỨ 20.07.2013 08:21:52 (permalink)
               
               
               
               
               
              Truyện ngắn
               
              Chuyện đã là QUÁ KHỨ
               

              - Hôm qua tao nghe lại bài Đường Xưa, hay lắm Thương ạ.
              - Nghe kỹ đi mày sẽ thấy nỗi đau của tao đâu đó trong ấy.
              - Tao tưởng mày chỉ có một mối tình duy nhất ?
              - Cũng chỉ một mối tình thơ dại từ ngày ấy, bảy năm trời sóng gió, vui ít buồn nhiều...
              - Tao biết là sóng gió, nhưng nghĩ là mày hạnh phúc chứ ?
              - Biết nói sao với mày bây giờ ?
              - Thôi đừng nói, tao hiểu. Đôi khi chính tao cũng thắc mắc hoài, tại sao mình lại dại dột dễ tin người đến vậy.
              - Mày biết không, tưởng họ là người hiểu mình nhất, ai ngờ họ không hiểu gì hết.
              - Có chuyện gì vậy nhỏ ?
              - Khi tao làm chủ đề Đường xưa, tao nói, chủ đề này và bài Đường xưa là dành riêng tặng anh đó. Vậy mà họ không hiểu gì cả.
              - Oh, mày nói vậy tao cũng hiểu mà, hay là họ giả vờ ?
              - Không đâu, họ không hiểu gì thật và cũng chả có cảm động tí nào.
              - Tao phải nói với mày thế nào ? Đôi khi người mình tin tưởng nhất, nghĩ họ là người hiểu mình nhất lại là người tệ bạc nhất.

              Huyền thương bạn hết sức. Hai đứa thân nhau từ nhỏ, từ thời học tiểu học. Đi đâu cũng không rời, chỉ phải xa nhau từ độ nhỏ Thương có người yêu. Cuộc sống làm khoảng cách giữa hai đứa từ từ lớn lên.  Chuyện tình của Thương cũng lắm gian truân, bồng bềnh.


              Vào lớp mười, chàng trai ấy theo đuổi Thương không rời. Mặc cho gia đình ngăn cản, Thương bị những lời đường mật rót vào tai. Người ngoài nhìn vào không hiểu thì cho là đẹp đôi. Chứ còn gì nữa, anh hai sáu, em mười sáu. Anh ra trường có việc làm, cao lớn to con nhất trong đám bạn bè. Em bé bỏng duyên dáng mặn mà... Chả biết chàng ấy ăn nói ngọt ngào như thế nào, mỗi ngày đón đường Thương đi học, Thương không có một dịp nào từ chối. Dần dần ai cũng rõ, gia đình không bằng lòng, Thương đứng ở giữa. Nhiều buổi Huyền đến nhà, Thương nằm khóc trong phòng, bỏ học, bỏ cơm. Mẹ Thương nhờ Huyền khuyên con gái, đừng vội sa vào chuyện tình cảm sớm quá. Biết làm sao hơn, Huyền không biết nói gì với bạn ... Người đàn ông ấy đã cướp đi sự vô tư tươi trẻ của cô gái mới lớn. Giờ đây, phần lớn chỉ thấy mắt Thương sưng đỏ và nét buồn bã hiện rõ trên khuôn mặt duyên dáng ngày nào. Huyền không còn dịp gặp bạn nhiều nữa vì ngoài giờ học ra, người đàn ông ấy chở Thương đi tận đâu đâu, không ai biết.



              Ba năm cấp ba trôi qua, Thương đăng ký đi học sư phạm hai năm. Huyền đi học trường bốn năm. Trước khi xa bạn, Huyền đến chơi với Thương. Chả nói được gì nhiều với nhau, mặt Thương buồn hẵn đượm vẻ lo âu. Huyền cầm tay bạn an ủi, bất ngờ thấy những vết bầm tím dưới cánh tay bạn. Nỗi nghi ngờ lớn dần. Người ta đồn đại rằng người đàn ông ấy thường chở Thương lên nghĩa địa và đánh đập Thương... Huyền cho rằng người ta không ưa nên thường có những dư luận như thế. Nhưng bây giờ trước mắt Huyền, cánh tay Thương với những dấu vết ... 
              - Thương này, dấu bầm gì ở tay vậy ?
               Thương hốt hoảng, vội kéo tay áo. Nhìn vào mắt bạn, Huyền nói, 
              - Anh ấy ... phải không ?
              - Không phải đâu, chắc tao đụng vào gì đó.
              - Đừng dấu tao, tại sao lại xảy ra thế ?
              Giọng Thương sũng nước mắt, 
              - Anh ấy thường hay nắm tay tao thật chặt và kéo tao...
              - Thôi, mày không cần nói nữa. Có đau không, tao lấy muối đắp lên cho khỏi bầm nhé.
              - Không sao, vài ngày sẽ hết. Để tao thay áo tay dài.

              Huyền ái ngại cho bạn. Rồi sẽ ra sao hả Thương, khi có một người như thế trong cuộc đời ? có thật là yêu thương hay chỉ là lợi dụng ? Ai sẽ bênh vực cho Thương khi chỉ có một mình với người ấy ?



              Thương về nhà chồng, biết là bạn sẽ chịu đựng đủ các thứ gọi là chị chồng em dâu, nhưng có ai làm gì được. Huyền từ thành phố về làm phụ dâu cho bạn. Hôm đám cưới, chả có ai ngoài gia đình hai bên. Huyền xếp vali cho bạn, không có dịp nói chuyện nhiều. Lễ cưới ở Chùa, Huyền nghe Thầy giảng mà tâm trí lo ra, mãi nghĩ đến chuyện bạn sẽ ở lại trong căn nhà đó một mình với những người lạ chung quanh ... Thuở ấy, đưa dâu bằng những chiếc xe lam, không hoa hoè hoa sói như sau này. Cô dâu ngồi với phụ dâu một xe, chú rể ngồi xe khác. Chả hiểu tục lệ gì. Đến nhà đàng trai, cô dâu phải chui qua hàng rào kẽm gai đã được xé ra một lổ hổng. Huyền thương bạn đi theo dù người ta cố ngăn cản. Họ dắt cô dâu đi vào nhà bằng cửa sau, trước khi Thương phải bước qua ba lò lửa than nóng hực sau hè và cuối cùng nhúng chân vào một thau nước lạnh. Người dắt đường lấp liếm bảo với Huyền, 
              - Vì hai người này khắc tuổi nên phải làm như vậy.

              Bây giờ Huyền đã hiểu tại sao lúc nãy ở nhà gái, họ hết sức cản trở, đưa ra đủ mọi lý do để gia đình đàng gái không đi đưa con gái về nhà chồng !

              Người ta đưa hai đứa vào một căn phòng, dặn ở đó. Thương có vẻ sợ, Huyền nhìn Thương, không hiểu phải nói gì với bạn. Lại gần ôm bạn thật chặt, Huyền thầm thì vào tai Thương, 
              - Ráng nhé, dù sao cũng đã đến đây rồi.
              Thương gật đầu, nước mắt sắp tràn ra mi. Cả buổi sáng Thương đã khóc nhiều...

              Ngoài nhà nghe tiếng ồn ào, có lẽ mọi người đang ăn uống nhậu nhẹt... Huyền thắc mắc sao không thấy chồng Thương vào tìm vợ ? Chỉ mới mấy chục phút thôi mà đã như vậy sao? Huyền hỏi Thương muốn ăn uống gì thì Huyền ra ngoài lấy thức ăn cho Thương. 
              - Không cần đâu, tao không đói. Mày ở đây với tao tí nữa, khi nào mày về, tao ăn cũng được.
              Nói thế chứ Huyền biết, Thương sẽ nhịn đói cả ngày cho mà xem, vì cô dâu mới làm sao dám xuống nhà tìm thức ăn, chưa kể Thương còn quá trẻ để biết luật lệ trong nhà họ...


              Hơn năm sau, được tin Thương sanh con đầu lòng. Huyền đến thăm Thương ở trạm y tế. 
              - Mày đến tao mừng lắm, nhìn mặt con trai tao nè.
              - Ừ cái mặt dễ ghét. Sanh có đau lắm không ?
              K​hi Huyền từ giả sau gần tiếng đồng hồ hàn huyên, Thương dặn vói theo, 
              - Nhớ đến thăm tao nữa nghe.

              Nhưng rồi Huyền có chuyện phải rời thành phố sau đó. Chỉ gặp lại Thương khi con thứ hai của Thương lên hai tuổi... Rồi xa nhau. Mấy mươi năm, không liên lạc. Chẳng lỗi phải gì tại ai. Ai cũng có công việc riêng, đời sống riêng. Đôi lúc nghĩ đến nhau, thương nhau mà vẫn không tìm ra được khoảng trống nào để tìm cách liên lạc với nhau.



              Như con đường đến lúc phải vào ngã rẽ. Con cái lớn lên, có chồng có vợ. Những cô gái ngày xưa nay thành mẹ, thành bà... Và liên lạc tìm gặp nhau lại. Tình bạn xưa còn nguyên vẹn. Thương nhau hơn vì nay ai cũng có thể gọi là từng trải. Hiểu nhau hơn không cần phải hỏi han gì. Vậy mà vẫn có chuyện để nói. Vậy mà vẫn cần phải nghe lời an ủi từ chính người bạn thân của mình.​ 

              - Kể ra cũng buồn Thương nhỉ.
              - Buồn chứ, nhưng thôi, chuyện đã là quá khứ.




              Nguyệt Hạ
              July 19, 2013
               
               
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2013 08:59:54 bởi Nguyệt Hạ >
               
              #22
                Nguyệt Hạ

                • Số bài : 1091
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 27.10.2010
                • Trạng thái: offline
                Tại Sao Em Yêu Anh 26.07.2013 08:47:13 (permalink)
                 
                 
                 
                 
                Tại sao em yêu anh ?
                 
                - Em nè, tại sao em yêu anh? Để làm gì?
                - Em không bao giờ nghĩ yêu để làm gì.
                - Nói anh nghe đi, tại sao em yêu anh?
                - Đừng hỏi, em không có câu trả lời. Thế anh yêu em để làm gì?
                - Vì anh gặp em... vì mỗi ngày viết và nhận thư...
                Vì từ từ thấy hợp nhau. Chia sẻ, thân mật và cảm thấy cần có em mỗi ngày...
                Vì nhiều thứ...
                - Thường em không bao giờ phân tích tại sao em quen thân với người này hay người nọ. Em chỉ phân tích tại sao khi em ghét ai đó thôi.
                - Và với em, ta chia sẻ nhiều thứ, từ ý nghĩ, tâm tư, ước mơ ...
                Từ những điều sâu kín nhất mà không thố lộ cho người khác từ xưa đến nay.
                Đặc biệt !
                - Lạ thật ha anh, mình đã nói với nhau dễ dàng, những chuyện mình không nói được với người khác.
                - Yes, anh bị ngã vào em. Và anh khó mà rời em.
                Em hiểu vậy chứ ?
                - Em hiểu, vì em biết, mình là một nửa của nhau, đã gặp nhau sau bao nhiêu năm đi lạc...
                 
                 
                 
                Nguyệt Hạ
                July 25, 2013
                 
                 
                 
                #23
                  Nguyệt Hạ

                  • Số bài : 1091
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 27.10.2010
                  • Trạng thái: offline
                  PHÙ DU 11.08.2013 01:28:40 (permalink)
                   
                  Phù Du
                  Viết cho TD
                  Liên tiếp nhiều ngày nhận được nhiều tin buồn, tin không vui từ những người thân, từ bạn bè và từ những người quen biết.

                  Đầu óc còn đang vương vấn những ý nghĩ lan man thì sáng ngủ dậy, mở email ra nhận thêm một tin nữa - bà ngoại bạn thiết đã ra đi.


                  Ngoại của bạn cũng như Ngoại của mình. Từ ngày mới quen bạn ở lớp 5 trường tiểu học, mình đến nhà bạn và Ngoại là người thường xuyên nói chuyện cho mình nghe. Lên đến lớp mười, cũng Ngoại là người nói với mình về chuyện bồ bịch trai gái. (Mình không muốn dùng chữ tình yêu ở đây, nghe không thực chút nào, đối với những mẫu chuyện giữa Ngoại và mình). Bao nhiêu lần bạn đi chơi với bồ - người đã thành chồng thành vợ với bạn từ mấy mươi năm nay - bạn mang mình đến thế chỗ để ngồi nhà với Ngoại, và nghe Ngoại giảng moral ! Vậy mà chẳng sao hết, mình vẫn thích ở đó nghe Ngoại, vì mình nhớ Ngoại mình rất nhiều.


                  Chuyện Ngoại của bạn qua đời không đến nỗi làm mình ngạc nhiên hay bất ngờ lắm. Nói vậy không phải vô tình nhưng vì Ngoại đã rất cao tuổi, 103 rồi còn gì. Bây giờ mình đang có Thầy, đã 93, hàng ngày gọi điện thoại hỏi thăm, mình mừng vì biết ng
                  ười cha yêu kính đang còn khỏe mạnh. Mình biết rằng, dù thương con cháu đến mấy, sẽ đến ngày Thầy phải từ giã cuộc sống này. Lúc trước mình thường cầu nguyện xin Chúa và Đức Mẹ ban ơn để Thầy sống mãi với các con, nhưng sau này mình không dám cầu nguyện như thế nữa. Mình thấy được cuộc sống những người lớn tuổi đang cố gắng từng ngày trong nhàm chán và lặng lẽ. Hình như chỉ còn tình thương yêu con cháu níu kéo ông bà ở lại cuộc đời này?

                  Cầu xin mọi sự an bình đến cho những người thân quanh mình. 

                  Nguyệt Hạ
                  Aug 09, 2013


                   
                  #24
                    Nguyệt Hạ

                    • Số bài : 1091
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 27.10.2010
                    • Trạng thái: offline
                    THUYỀN và BIỂN - EM và ANH 13.09.2013 01:39:57 (permalink)
                     
                     
                     


                     Thuyền và Biển - Em và Anh


                    Nắng vàng thật dịu, thật mỏng như lớp tơ trời đang rơi rải ngoài kia. Ánh sáng mờ đục của buổi sớm chớm thu cùng với làn gió hiu hiu chỉ đủ làm gợn lên những sợi tóc tơ của các cô gái nhỏ trên đường đi học. Buổi sáng dịu dàng, êm ả làm em liên tưởng đến mặt biển vào lúc mặt trời chưa lên, làn nước lăn tăn gần như chỉ là sóng sánh trong lòng biển mênh mông. Đâu đó, tiếng hát của người nam ca sĩ thật nhỏ, dịu dàng với ca từ thắm thiết...


                    ...

                    Chỉ có thuyền mới hiểu *
                    Biển mênh mông nhường nào
                    Chỉ có biển mới biết
                    Thuyền đi đâu về đâu
                     ...

                    Phải không anh, chỉ có thuyền mới hiểu và chỉ có biển mới biết... Và khi vắng nhau, ai hiểu thấu cho lòng thuyền và biển. Có lẽ chỉ những ngọn sóng bạc đầu dâng thật cao và những cánh chim hải âu đang bay lượn là nhân chứng cho tâm tư của hai kẻ xa nhau. 

                     ...
                     Những ngày không gặp nhau *
                    Biển bạc đầu thương nhớ
                    Những ngày không gặp nhau
                    Lòng thuyền đau rạn vỡ
                    ...

                    Nhớ lại ngày nào, mình đi bên nhau tay trong tay và mắt dõi theo những cánh chim dần xa... Mình đã cảm thấy thật nhỏ bé trước ngọn sóng bạc đầu tiếp tục tràn vào bờ đầy giận dữ. Em và anh, chỉ như những hạt cát nhỏ trước sự cuồng nộ của lòng biển. Rồi mình đã xa như những cánh hải âu dần khuất sau tầm mắt. Ai biết được những cánh chim ấy sẽ bay về đâu và trên đường bay sẽ có gì xảy ra? Ai đoán được những gì cuốn theo ngọn sóng bạc đầu để bị tung lên cao và hất xuống một cách phũ phàng khi sóng rút xuống? 



                    Đời đã trôi dần, tình đã vụt ra ngoài tầm tay với.



                    Người xa người.



                    Chỉ còn lại bờ cát ẩm ướt lặng lẽ chịu đựng những con sóng bạc đầu trút hết thịnh nộ lên mình. Cát ẩm rồi cát lại khô. Đàn hải âu bay xa rồi đến mùa lại bay về. Đợi chờ vẫn hoài một nỗi cô liêu, muôn đời tìm kiếm... 





                    Người xa người, có bao giờ gặp lại ?



                    Nguyệt Hạ

                    Sept 11, 2013



                    * Thuyền Và Biển, nhạc Phan Huỳnh Điểu, thơ Xuân Quỳnh
                     
                     
                     
                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.01.2015 02:44:18 bởi Nguyệt Hạ >
                     
                    #25
                      NgụyXưa

                      • Số bài : 861
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 31.01.2007
                      • Nơi: Thái Bình Dương
                      • Trạng thái: offline
                      Re:THUYỀN và BIỂN - EM và ANH 13.09.2013 06:34:47 (permalink)
                      Tiếc thương nhưng thật nhẹ nhàng.
                       
                      "THUYỀN và BIỂN - EM và ANH " đã được mang vào thư viện.
                       
                      Cám ơn Nguyệt Hạ rất nhiều.
                       
                      NX
                       
                      #26
                        Nguyệt Hạ

                        • Số bài : 1091
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 27.10.2010
                        • Trạng thái: offline
                        Mưa Thu 26.09.2013 08:48:20 (permalink)
                         
                         
                         
                         
                        Mưa Thu

                        1:30 trưa, trời đổ mưa. Sáng sớm hôm nay trời đã âm u và đài khí tượng tiên đoán chiều sẽ mưa. Vậy mà mới trưa đã nhỏ giọt xuống rồi ...

                        Trời buồn lắm. Mây mờ mờ, không đến nỗi xám xịt nhưng không thấy mây trắng đâu cả. Gió thổi các cành cây nghiêng qua nghiêng lại. Gió thổi lá rơi bay trên mặt đường làm thành tiếng động vui tai. Trận mưa đầu tiên của mùa thu. Lạ ha. Nơi đây, mùa thu có mưa. Tưởng là chỉ đến mùa đông mới là mùa mưa chứ ... Hồi trước ở phố núi thì mùa hè là mưa tầm tả.

                        Nhưng ngồi nhìn mưa cũng thú vị lắm. Cái cảm giác ngày xưa lại trở về trong đầu. Mưa, mưa, ướt át, bùn sình, lạnh, đủ hết nhưng con nhỏ vẫn yêu mưa, thích mưa và thèm mưa. Chạy ra sân dọn mấy thứ còn đang vươn vãi, mùi đất nóng có vài giọt nước bốc lên hăng hăng. Hồi xưa mà đi ra ngoài lúc này hay bị la vì hơi đất sẽ làm bị cảm. Cái gì cũng gợi nhớ đến hồi xưa. Hai chữ đó sao mà chứa chất thật nhiều thứ khó quên. Nhớ những ngày mưa khi còn đi học, bà hiệu phó bắt nữ sinh vẫn phải mang áo dài trắng quần trắng đến lớp, không phải vì mưa mà cho mang quần đen. Bọn con gái khổ sở không ít vì có ai muốn quần trắng mình trở nên quần đỏ bởi màu đất thấm mưa? Vài cô gái cẩn thận mang quần đen đi ngoài đường và mang quần trắng để trong cặp, đến trường thay ... Nhưng đó chỉ là chuyện của các cô nàng điệu đàng thôi. Bọn con gái lóc nhóc của tụi mình thì cứ xắn quần lên khỏi đầu gối, gõ guốc lọc cọc đi trong mưa . Bao nhiêu bùn đất văng lên bắp chân thì đến trường giơ chân ra trước hàng hiên, nhờ nước mưa rửa giùm. Ngâm chân trong nước lạnh hàng giờ, lúc ấy không ai thấy đau nhức gì, nhưng bây giờ mấy mươi năm sau mới lãnh đủ hậu quả. Hình như ai cũng bị phong thấp nhức mỏi khi trở trời.

                        Trời mưa còn là cái cớ để đi học muộn. Ai muốn thức dậy sớm khi trời còn mờ mờ, lạnh ngắt và mưa nhỏ giọt tầm tả ngoài kia? Vậy mà những cô gái nhỏ vẫn phải bò dậy, mắt nhắm mắt mở, sửa soạn và bước ra khỏi nhà trong lúc trời mưa không dứt. Người có tiền thì đi xe lam, người không có thì cuốc bộ. Mà cho dù đi xe lam hay đi bộ gì thì cũng bị ướt giống nhau. Vì từ nhà ra đến bến xe lam cũng không phải là gần, và từ chỗ xe ngừng đi vào trường phải qua một sân đá banh toàn đất đỏ khi trời mưa trở thành bùn lầy trơn trợt.

                        Trời mưa ở phố núi nếu đi đường Trịnh Minh Thế thì cũng đẹp và nên thơ lắm. Con đường có hai hàng cây đan kín trên cao. Lá xanh rợp bóng khi tan trường. Nhưng mùa mưa cũng là mùa sâu nở. Đi học trên đường đó thỉnh thoảng nghe tiếng các cô gái la chí choé và chạy tán loạn. Bọn sâu đùa dai lắm, đang đi tự nhiên các cô thấy mấy con sâu to tướng treo tòn ten trước mặt, bọn nó từ trên cây theo sợi tơ đi xuống. Cũng có nhiều cô bị sâu rớt vào tóc, vào áo, vào lưng... Nhìn lên cũng thấy sâu, nhìn xuống cũng có sâu. Trước mặt, sau lưng, trên cao, dưới đất gì cũng sâu. Nhiều khi con nhỏ gọi con đường đó là con đường sâu róm. dù các anh chị lớn đặt tên là con đường tình sử.

                        Như vậy đó, chỉ mỗi một chuyện trời mưa không thôi, cũng có lắm điều để nhắc đến. Chưa hết đâu. Còn tắm mưa, còn lội mưa đi chơi, đi ăn hàng, đi chợ. Mà thôi, hôm nay con nhỏ ngồi nhìn trận mưa đầu tiên của mùa thu nơi đây, lòng đang rưng rưng nhớ về ngày cũ đã qua. Con nhỏ đang nhớ bạn bè giờ đã xa đã phân tán muôn phương tứ hướng. Hôm tuần trước bạn ở Sàigòn gởi thư qua nói, ở đây mưa nhiều quá, không dứt mấy ngày liền. Nhìn mưa bạn nhớ ngày xưa bọn mình cùng đội mưa đi chơi... Nhớ và rất nhớ, khi nào có dịp gặp lại...

                        Thôi thì ráng chịu, mỗi đứa ngồi một nơi nhìn mưa, mưa thì cũng chỉ là nước từ trời rơi xuống, chắc cũng giống nhau, và tụi mình cũng cùng một niềm nhớ nhung về kỷ niệm của một thuở cùng học cùng chơi với nhau. Nhờ mưa mang đến các bạn nỗi nhớ thương của thời cắp sách, những kỷ niệm vàng của lứa tuổi ngọc. Còn giữ được bao nhiêu thì giữ nhé.
                         
                         
                        Nguyệt Hạ
                        (Lt - TD)
                         

                        ---------------------------------

                        NH xin cám ơn anh Ngụy Xưa rất nhiều.
                        Chúc anh luôn vui mạnh và có nhiều cảm hứng trong mùa Thu này.

                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2013 08:50:15 bởi Nguyệt Hạ >
                         
                        #27
                          Nguyệt Hạ

                          • Số bài : 1091
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 27.10.2010
                          • Trạng thái: offline
                          BẠN và THỜI GIAN 02.10.2013 08:48:37 (permalink)
                           
                           
                           
                           
                           
                          Bạn và Thời Gian
                           
                          Cuối tuần đang đi lang thang trong Macy, nghe tiếng chàng,
                          - Ồ người mất ngủ kinh niên đây.
                          Quay lại nhìn thì ra hai mẹ con bạn đang đứng trước mặt.
                          - Hi NH, long time no see.
                          - Hello Ann, khỏe không?
                           
                          Chàng của tôi gọi Ann là người mầt ngủ, vì nhiều lần gặp bạn lúc nào cũng thấy mắt bạn đỏ và thâm quầng. Tôi biết ngay bạn không ngủ đủ vì phải lo toan nhiều việc. Mà có bà nội trợ nào được ngủ thẳng giấc khi vừa đi làm vừa lo mọi chuyện trong gia đình ?

                          Chúng tôi ở cùng phố, phố nhỏ thôi, đi qua đi lại thế nào cũng đụng nhau. Nhưng chúng tôi không gặp nhau thường. Hình như lần gặp trước khoảng 3 tháng rồi, hôm ấy đang đi trong chợ, nghe tiếng chào. Là bạn thân từ hồi còn ở ca đoàn, hai đứa như cặp bài trùng không bao giờ rời. Đi nghỉ hè cũng đi cùng, mua xe cũng mua cùng một hiệu. Tóc tai cũng để dài như nhau. Chàng của tôi là bạn học của Ann, chàng của Ann cũng là bạn học của tôi. Hai đứa làm đám cưới cùng một năm, cách nhau vài tháng. Khi có con, đứa con thứ hai bạn đặt tên giống con tôi, không biết vô tình hay cố ý. Lạ nữa là họ của hai ông bố lại giống nhau. Khi con còn nhỏ, những sinh hoạt trong thành phố, văn phòng thường gửi thư nhầm về địa chỉ bạn vì tên họ hai đứa nhỏ giống hệt nhau.

                          Dần dần hai đứa bận rộn chuyện nhà cửa việc làm con cái nên xa nhau từ từ. Bạn có đến ba đứa con nên bận hơn tôi nhiều. Thỉnh thoảng hai đứa gọi hỏi thăm nhau một tí. Chả bù ngày trước khi con còn nhỏ, giờ làm ở sở hai đứa thường gọi cho nhau, vừa làm vừa tán dóc. Không biết chuyện gì mà ngày nào cũng nói, không bao giờ hết chuyện.

                          Cũng đến bảy hay tám năm rồi không liên lạc thường xuyên với nhau. Tuy biết bạn vẫn ở chỗ cũ, biết rõ sinh hoạt của bạn, nhưng chúng tôi không tìm cách gặp nhau... Bao nhiêu lần hứa hẹn, hè sẽ đi camping chung hay tôi hứa sẽ trở lại ca đoàn với bạn ... Chỉ biết cười trừ mỗi khi nhắc lại... Bạn còn hơn tôi, nhà ở kế bên nhà thờ nên vẫn còn chung thủy với ca đoàn. Ngày xưa là ca đoàn trẻ, nay những ca viên ấy trở nên "lớn", chúng tôi gọi là ca đoàn già ...

                          Mỗi người có những mối bận tâm riêng trong cuộc sống. Tôi không trách móc gì bạn và có lẽ bạn cũng không phiền lòng tôi ... Tôi hỏi bạn,
                          - Con gái năm nay lớp mấy rồi?
                          - Tháng sau vào đại học rồi đấy.

                          Tôi giật mình. Mới ngày nào. Có một lần, con còn nhỏ, tôi đang mùa hè, chưa trở lại trường. Bạn mang con đến nhờ tôi babysit. Hai đứa nhỏ, gái 2 tuổi và trai út vài tháng... Tôi trông con cho bạn một tuần lễ. Hàng ngày chải tóc cài nơ cho bé gái mà trong lòng nghĩ bực, tại sao có con gái mà bạn không chải gỡ gì cho con, để tóc tai con bé bù xù ?

                          Sau này bé gái về nhà, nhắc mãi, cô ấy chải tóc cho con... Thế mà bây giờ bé lên đại học ? Thì cũng phải, mình đang mơ ngủ hay sao? con tôi cũng lớn quá rồi, chưa đến hai năm nữa con mình cũng sẽ đi đại học thôi.

                          Tôi quay sang hỏi Jackie,
                          - Con biết lái xe chưa?
                          - Dạ biết ạ.
                          Bạn nói thêm,
                          - Hôm nay cho lái xe chở mẹ đi cho quen đấy. Có bằng lái vài tháng rồi, nhưng chỉ đi quanh quanh gần nhà thôi. Sợ mai mốt đi học không quen... cũng lo lắm.

                          Tôi biết nỗi lo của người mẹ. Tôi cũng đang lo lắng một trăm thứ chuyện cho con khi nghĩ đến lúc con đi học xa, phải tự lái xe, tự lo ăn uống, tự lo giặt giũ áo quần, vv và vv....

                          Rồi tôi lại tự nhủ, để cho có dịp tự lo như thế, chúng nó mới học được nhiều thứ và trưởng thành được. Chỉ mong sao chúng đừng phải trả giá quá đắt vì những sự dại dột của mình.

                          Nói qua nói lại những chuyện tốn kém khi con vào đại học... Những lo toan, những ưu phiền của bạn. Đứa lớn năm thứ hai, cô gái bắt đầu và đứa út còn high school.

                          Thời gian ...

                          Vèo một cái, tôi quen bạn một phần tư thế kỷ. Nghe sợ quá. Chả dám hứa hẹn gì khi chia tay.
                          - Thôi bye nhé, hẹn gặp lại sometimes.
                          - Ừ bye, take care nhé.


                          Nguyệt Hạ
                          Sept 27, 2013

                           
                          #28
                            Nguyệt Hạ

                            • Số bài : 1091
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 27.10.2010
                            • Trạng thái: offline
                            Re:BẠN và THỜI GIAN 11.10.2013 02:48:13 (permalink)
                             
                             
                             
                            Mưa mềm
                             
                             
                            Anh biết không, nơi phố núi của em ngày xưa, nơi có nhiều dốc đồi, có sương mờ lãng đãng mỗi sáng mỗi chiều, với nhiều cây cao bóng mát và lãng mạn vô cùng. Con gái má đỏ môi hồng, ngày hai buổi đi về. Các chàng nơi xứ cao nguyên hình như chàng nào cũng tình tứ và ai cũng muốn đi tìm vần thơ. Không thiếu gì người như anh, "...Mỗi lần mưa xuống anh thường mặc áo, đội mũ lang thang trên những con đường vắng, để cái lạnh thấm vào da thịt, để cái cảm giác cô đơn đưa hồn mình lang thang. Lúc đó anh mới 17 hay 18 gì đó thôi, thế nhưng lãng mạn và mơ mộng cứ như thể mình là thi sĩ chính hiệu đang đi tìm vần thơ...."
                             Xứ của em mưa nhiều hơn nắng, mỗi lần mưa em bị cuốn hút bởi tiếng nước rơi gõ nhịp đều đều trên mái tôn. Em là người chuyên môn tìm cớ đi ra khỏi nhà lúc trời mưa hay lúc gần mưa để được lang thang dưới mưa. Em thích nghe tiếng mưa, em thích dõi mắt nhìn theo giòng nước chảy từ trên cao xuống thấp, ào ạt, tràn lan ... Áo mưa lúc ấy dở lắm, không che kín người, lúc nào em cũng bị ướt đẫm từ tóc xuống chân. Em thích ngẩng mặt lên để những giọt nước mưa rơi trên mặt và chảy dài xuống môi, má ... Những giọt nước mưa ấy sao ngọt ngào đến lạ. 
                            Em vẫn nhớ những ngày nhỏ đi học. Trời mưa không dứt, đầu tóc cặp sách gì cũng ướt. Tuổi nhỏ mà, chẳng cần biết, chỉ thích lội vào giòng nước đang chảy xiết bên lề đường. Nhiều ngày em về nhà mất cả guốc vì bị trôi theo nước cuốn. Mùa mưa ở nhà sắm cho em không biết bao nhiêu là áo mưa và guốc. May mắn sao em không bị cảm nước để vẫn tiếp tục dầm mưa mỗi ngày...
                            Lớn lên đi học trung học vẫn tật thích lội mưa. Khi ấy cũng không biết điệu hạnh gì.  Đi trong mưa mà cứ ngỡ mình đang tìm vần thơ. Có biết đâu dầm mưa thì bị ướt và lạnh, thơ thẩn đâu không biết, đến trường ướt nhẹp, lạnh run cầm cập... Lúc ấy phải chi có nàng thơ ra tay cứu vớt có lẽ đỡ ướt và lạnh hơn.
                            Mưa hay nắng, phố núi của em có thể cho anh thật nhiều cảm hứng để làm thơ viết văn. Buổi sáng mờ sương se sắt,  buổi chiều ướt át đủ để lòng mình dịu lại và trong tâm hồn, ý nghĩ nào cũng có thể thành thơ. Bên cạnh hương vị cà phê ngon tuyệt của phố núi cùng những bản nhạc tình, những làn khói thuốc trong khí trời lành lạnh... anh nghĩ có dễ mềm lòng không ? 
                             
                            Cơn mưa chiều nay làm em nhớ về ngày cũ. Không hẵn chỉ có chiều nay mới làm em nhớ. Mỗi lần trời mưa, em đều nhớ. Trời không mưa em cũng "lạy trời mưa" vì em muốn tìm lại cảm giác từ ngày xa xưa. Chỉ cho riêng em, một chút gì đó cũng đủ làm em xôn xao rung động. Mưa, tiếng gõ nhịp của mưa, độ lạnh mát của nước mưa , âm thanh và cảm giác đã đi qua và ở lại trong tâm hồn em mãi mãi.
                             
                            Nguyệt Hạ
                            ngày mưa
                            tháng mười hai ngàn mười ba
                             
                             
                            #29
                              Nguyệt Hạ

                              • Số bài : 1091
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 27.10.2010
                              • Trạng thái: offline
                              Tản Mạn Buổi Sáng 20.11.2013 03:06:43 (permalink)
                               
                               
                               
                               
                              Tản mạn buổi sáng
                               
                              Buổi sáng nay có nhiều ý nghĩ đến không kịp ghi xuống, và không biết nên viết về điều gì trước.

                              Đang nghĩ về thái độ sống như hôm qua nói chuyện với anh, thì nhớ đến vụ tornado ở mấy tiểu bang vùng midwest. Nghe tin bạn yên lành tôi tự nhủ, không hiểu nếu mình không nghe tin anh và chuyện không may xảy ra thì tôi sẽ nghĩ được gì và làm được gì...

                              Đang viết vài hàng tôi muốn nghe nhạc Giáng sinh, qua nhiều playlist không vừa ý, mắt tôi thấy Frank Sinatra, click vào ra bài My Way. Tôi muốn đọc lại lời bài nhạc, đi tim lại thấy bài Comme d'habitude của Claude Francois. Đây là bài nhạc mà Paul Anka mượn điệu nhạc viết lời cho bài My Way. Nghe lại để thấy mình trở về một vùng trời xa xưa, tràn đầy kỷ niệm.

                              Tôi đang học năm cuối tiểu học, lớp năm. Ở nhà nghe nhạc Pháp rất nhiều bên cạnh nhạc tiền chiến Việt Nam. Sáng mở mắt ra là có nhạc cho đến khi tối lên giường trùm chăn vẫn còn nhạc. Nhiều đêm trăng sáng, Thầy tôi mang máy ra sân mở nhạc cho các con nghe và người lớn uống trà nói chuyện ... Tôi lớn lên như thế, âm nhạc và sách báo chung quanh, cùng những lời giảng dạy của Thầy tôi về tất cả mọi vấn đề. Tự nhiên, âm nhạc thấm vào tôi như những điều bình thường. Nhà có máy hát đĩa 33 tour, nhiều khi các chị hấp tấp để đĩa nhạc vào và làm trầy cây kim thế là bài nhạc bị rè rè và cà lăm ... Lúc đó, tôi là người thay kim đĩa hát, hình như chỉ có tôi có đủ sự cẩn thận để được tin tưởng giao cho việc ấy. Sau này có thêm chiếc cassette nhỏ chạy bằng pile và có thể cắm điện. Tôi nghe đi nghe lại những băng nhạc Việt và Anna selection cho đến lúc băng nhão ra vì quá nóng khi chạy tới chạy lui nhiều lần.

                              Chín mười tuổi tôi đã thuộc lòng nhiều bài nhạc tình lãng mạn của Việt nam cũng như nhạc Pháp.  Ngày xưa, nghe và hiểu lời nhạc, hiểu là hiểu nghĩa của từng chữ và cũng chẳng thắc mắc gì hơn. Có lẽ thời gian đó, nghe nhạc như một điều hiển nhiên hàng ngày, vậy thôi.

                              Bây giờ lớn quá rồi, nghe lại bài nhạc Comme d'habitude để thấy rằng, cuộc sống giữa mọi người nói chung, hai người nói riêng, bạn và tôi, hay là anh và em ... lúc nào cũng tràn đầy những sự giả tạo, giả vờ, màu mè, làm bộ, (còn chữ gì nữa nhỉ?) để che dấu đi cáì sự thật ai cũng chán ngấy nhưng không có đủ can đảm (gut) nói ra. Đó cũng chính là một trong những thái độ sống, mọi người ai cũng thấy được nhưng vì những ràng buộc, những nể nang, những mất lòng, những này nọ vv và vv, không ai muốn phá bỏ.

                              Cũng không ai muốn làm người tiên phong đi đầu trong việc nói lên sự thật. Người Việt mình có câu, "thuốc đắng đã tật, sự thật mất lòng".  Biết thế nhưng không ai muốn làm mất lòng người khác, không chỉ đối với người thân quen, mà còn với người lạ nữa.

                              Rồi cũng có câu, "mất lòng trước được lòng sau", trường hợp này tôi thường thấy thiên hạ áp dụng nhiều nhất trong việc cho "mượn", tiền hay xe cộ hay đồ nghề, thậm chí áo quần, giày dép... Không muốn cho mượn, sợ món tiền hay vật dụng của mình đi luôn không ngày trở lại thì cứ viện ra đủ lý do và chẳng thà "mất lòng" bây giờ còn hơn tình bạn bị sứt mẻ sau này. Khi đụng chạm đến vật chất của "mình" thì người ta không còn sợ mất lòng nữa. Nhưng cũng còn dính dáng một chút nể nang, mà không bao giờ nói ra lý do thật sự, chỉ toàn vòng vo tam quốc tìm cớ để từ chối.

                              Tôi có tật hay nói thẳng. Có lẽ học được từ Thầy tôi, người hay nói thẳng nói thật những gì trái tai gai mắt. Không biết tôi có học được gì từ cái chuyện hay nói thẳng nếu thấy việc không đúng, nhưng tôi biết đã làm mất lòng vài người... Kể lại một chuyện xưa. Cách đây khoảng hai mươi năm, chị tôi có một bà cô bên chồng thích làm bánh ngọt và gửi cho chúng tôi vào mỗi dịp lễ Giáng sinh. Lúc đó, ai cũng bị lên cân và đang tránh ăn ngọt tối đa. Bánh bà làm rất ngọt và ngon. Chúng tôi nhận bánh vài lần, phải cám ơn, nhưng để đó không ai đụng đến. Vất đi tôi không dám vì sợ phí của ăn. Thế là cứ phải mang đi cho người khác. Vài năm như thế, tôi đành phải nói thật với chị. Chị tôi cả nể bà cô chồng, không dám nói gì, và bà cứ tưởng chúng tôi thích bánh, năm nào cũng làm và gửi biếu. Đến lúc tôi chịu hết được, một lần gửi thiệp cám ơn và chúc Giáng sinh cho bà, tôi phải viết vài hàng, nói bà đừng gửi bánh nữa. Có lẽ điều đó chạm tự ái lắm nên từ đó tôi không còn nhận được thiệp chúc cũng như bánh trái gì từ bà. Tôi biết để làm bánh, bà phải tốn công tốn của mua vật liệu và bỏ thời giờ ra làm, rồi gói ghém và gửi đi. Nhưng chẳng thà nói ra để bà ngừng lại còn hơn để bà phải mất công mất sức như vậy và chúng tôi phải mang ơn mà trong lòng không vui vẻ tí nào.

                              Tôi biết cái tính tình ngang ngược bướng bỉnh của tôi không hay gì nhưng ít ra, nó cũng giúp cho tôi được thoải mái với chính mình, một khi đã nói ra những gì làm tôi khó chịu. Lúc này tôi thấy lời của bài hát My Way (Paul Anka) - Frank Sinatra, thấm thía lắm,

                              The right to say the things he feels and not the words of one who kneels

                              The record shows I took the blows and did it my way!

                              Và như thế, tôi đã lan man hết buổi sáng của mình từ lúc nghe lại hai bài hát xưa xưa. Thôi thế cũng được. Coi như chuyện phiếm của tôi vậy. Có mất lòng ai thì ... sorry.

                              Nguyệt Hạ
                              (Lt - TD)
                              Nov 19, 2013

                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2014 03:42:37 bởi Nguyệt Hạ >
                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345678 > | Trang 2 của 8 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 117 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2019 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9