TRUYỆN NGẮN - @nguyênhạ - đăng sơn.fr

Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 11 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 153 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
TRUYỆN NGẮN - @nguyênhạ - đăng sơn.fr 27.02.2012 17:04:50 (permalink)
-




MỘT THOÁNG MƠ XA
- @nguyênhạ -




_________________________________________________________





Cô cảm thấy mỏi lưng và nặng trĩu ở đầu óc.Rời đống giấy tờ ngổn ngang trên bàn giấy,cô đến sát cửa sổ ngó ra dãy công viên.Cảnh vật êm đềm dưới dãy nắng sớm làm cô tìm lại vài cảm giác dễ chịu.Tự dưng cô có cái ao ước được rời việc làm để lang thang đến một cái quán nước,để thơ thẩn nhìn thiên hạ qua góc phố .Ngồi uống ly cà phê ,ngắm cảnh trời đông là một cái thú.

Tiếng gõ cửa văn phòng và tiếng nói vang lên làm cô quay lại :

- Nè Jenny ! Làm xong cái bảng lương và mấy món khác cho tôi ký chưa ?

- Sắp xong rồi,anh... Cho em một giờ nữa.Được không ?

- Hãy đúng giờ.Nếu không tôi sẽ trừng trị cô.


Người đàn ông biến mất sau cánh cửa kính dầy cộm.Đúng ra cô phải gọi ông chủ của cô bằng ông.Thưa
" Ông " một cách trịnh trọng.Nói về cái ông này thì không biết bao nhiêu lời lẽ trên trang giấy cho đủ.Lúc thì ông ta nghiêm nghị như một cái tượng gỗ,lúc thì ông nhẹ nhàng,khôi hài như một gã hề ở gánh xiếc.

Có lần ,ông nói như thật như đùa :

- Cô ráng mà giữ việc làm trong cái tổ hợp phòng mạch này.Cứ tà tà mơ mộng thì thằng bạn của tôi sẽ đuổi cô.Dạo này kinh tế khó khăn,thất nghiệp nhiều.Cẩn thận.

- Ông đang doạ em ?

Ông chủ lắc đầu,vẻ mặt hơi nhăn nhó :

- Thằng bạn tôi cũng là một ông chủ của tôi.Nó hay nói tôi là người việt thì hay bênh vực người việt.Nó bị stress vì việc làm.


Thế là Jenny có vẻ sợ hãi sau lời dặn dò bất ổn ấy.Cô làm việc nhanh nhẹn hơn dù có có tật hay lừ đừ mỗi sáng thứ hai.Từ hai năm nay cô làm việc cho cái tổ hợp phòng mạnh nhỏ này,cô thấy mình chỉ thật sự thoải mái khi nói chuyện với ông chủ người việt.Cái lão chủ tây kia thì lúc nào cũng vội vã như chạy và ít khi thấy lão có được một nụ cười.Hình như bệnh nhân của lão đã làm lão bị lây căn bệnh stress .



Buổi chiều xuống nhanh hơn mọi khi vì trời đang chuyển mưa.Gió làm người gây gây lạnh ,Jenny kéo cái khăn quàng kín cổ khi mở cửa xe.Chiếc xe không ho được một tiếng nào khi cô đề máy.Cô lạnh cóng và thấy mình đang muốn khóc vì tức bực.Từ bao nhiêu ngày nay với cái hàn thử biểu xuống dưới 5 độ,cái bình điện đang bắt đầu kiệt quệ.


Ngó quanh quẩn,vừa thấy ông xếp của mình đang mở cửa xe từ phía bên lề kia,Jenny quýnh quáng kêu inh ỏi :

- Xếp nè ! Xếp nè ! Cứu em.


An quay đầu,lại gần cô :

- Tôi là xếp của em ở trong hãng.Ở ngoài đường,đừng gọi tôi là xếp.Kỳ lắm !

Cô chỉ chỉ tay vào cái đầu xe và chùm chià khoá xe.An hiểu ngay :

- Mất điện ? Tôi không có dây cáp đề máy.Tôi chở cô đi mua bình điện khác.


Hai người chui vào lòng xe.An phóng xe đến thương xá.Miệng huýt sáo nho nhỏ bài Sunny,sunny.

Jenny tò mò :

- Thấy em bị mất điện,ông vui lắm hay sao ?

- Chẳng mắc mớ gì đến tôi.Chuyện của em và tôi khác nhau.Xe bị mất điện chứ em không mất điện.Điện của em còn đầy đủ sau một ngày là việc.

Jenny thấy thèm ly cà phê nóng,cô rủ :

- Ông có muốn uống một cái gì cho ấm rồi về parking thay bình điện cho em không ?

An nhìn đồng hồ tay.Trời chưa kịp tối .Giọng vui vẻ :

- Cũng được.Nếu em mời tôi để trả công.


Hai người chọn cái bàn sát cửa kính.Vài ánh mắt đang nhìn hai người làm cô có cảm tưởng mình đang ngồi với một người tình.Dáng của An lúc nào cũng tự nhiên.Kể cả lúc ông vô tình để ý đến vùng áo hơi hở ngực của cô nhân viên.

An bóc cho cô cái vỏ giấy bọc viên đường trắng tinh :

- Nè.Tôi dặn.Lần sau đi làm,đừng chọn cái áo hở ngực.Nhức mắt lắm đối với thân chủ.Nhất là với tôi.

- Ai kêu ông nhìn làm chi ?

- Tôi ghét loại phụ nữ khiêu khích.

- Vợ ông thì sao ?

- Bà ấy kín đáo hơn cô nhiều.

- Em cứ tưởng...


Jenny bỏ lững câu nói khi thấy ánh nhìn của người đàn ông quay đi chỗ khác.Trong tia mắt kiểu biết nói chuyện ấy,Jenny biết rõ là mình đang thấy một đời sống lứa đôi toàn vẹn của một hạng đàn ông biết chung thuỷ .Trong tia mắt nhìn xuống những ngón tay đang run rẫy của mình,cô biết rõ là mình có một cảm giác bất an .

Từ hai năm nay,khi gặp mặt và làm việc với người đàn ông vững trãi này,cô cảm thấy lòng mình bất an - Dù chỉ một thoáng.






_______________________________







PHỐ ĐÊM

______________

đăng sơn.fr & @nguyênhạ





Đêm luôn có một vẻ đẹp quyến rũ nào đó.Đi dạo ở một khu phố,người ta hay có cái cảm tưởng yên bình với khoảng thời gian có thể co dãn.

Thả chậm bước chân đến khu phố quen thuộc,An nhìn ngắm từng nét đổi thay của những quãng trường và hàng quán.Cả cái nhà hàng ăn mà anh đang đẩy cửa bước vào cũng đã bao lần đổi chủ.Trí nhớ của An nhắc cho anh biết người chủ trước là một cô đàn bà người việt nổi tiếng ăn chơi.Thời trước cô từng là một ca sĩ trong giới về đêm.Đã bao lần cô ta mở tiệm và chỉ cầm cự được vài năm rồi lại sập tiệm.Bây giờ thì cô đang nướng tiền thường xuyên ở cái sòng bạc lớn nhất của thành phố.


Người chủ tiệm ăn luôn dành cho An một chỗ ngồi ở góc tường bên phải.Xa cái loa eo ẻo tuôn nhạc Salsa của người da ngâm.Trên tường của tiệm có nhiều tranh ảnh phong cảnh của đảo Réunion và những chùm hoa lá trang nhã.

- Bạn khỏe chứ ?

Bà chủ tiệm cỡ khoảng 40 tuổi.Nụ cười lúc nào cũng có nét thân tình khác với cái vẻ âu sầu,ỉu xìu của ông chồng tóc quăn da ngâm đang đứng trong bếp.

An cười,cởi áo choàng ngồi xuống ghế :

- Khỏe lắm nhưng đói lắm rồi.Có món gì đặc biệt tối nay.Anne ?

Bà chủ tiệm kéo ghế ngồi xuống trước mặt.Vẫn nụ cười có dấu chim di ở khóe mắt :

- Đừng lo.Lúc nào cũng có món lạ và ngon.Tối nay ăn một mình à ?

An gật đầu,biết Anne hỏi đến ai.Người bạn đời của anh tối nay được tự do để đi ăn với mấy cô bạn gái thời trung học.An từ chối không đi vì đã có lần cảm thấy khá lạc lỏng khi ngồi giữa thế giới của đàn bà.Họ luôn luôn có điều cần nói với nhau về tin tức thời trang,sắc đẹp,chuyện chồng con ,bồ bịch và kể cả chuyện đấm đá ghen tuông.Mỗi cặp đôi lứa đều có một cách thức để sống theo một lề lối riêng.Cứ bám vào nhau quá thì có ngày thấy bị ngộp và sẽ cắn nhau rất đau.


Bà bạn chủ tiệm đang làu nhàu kể chuyện ông chồng da ngâm không chịu làm việc và ngỏ ý muốn bán tiệm trong vòng vài tháng tới.

Thấy An im lặng một lúc lâu,Anne hỏi :

- Bữa nào tôi hẹn đến văn phòng,bạn vấn kế cho tôi nghe. Ừ đi.


Anh chẳng biết mình nên gật hay lắc đầu.Lại thêm một chuyện tình héo le và trái ngang.Anh nghĩ thầm nêú mình là một tay tiểu thuyết gia,anh sẽ viết gì về những câu chuyện tình yêu ? Ở những cái xứ này,người ta yêu nhau và bỏ nhau như sấm chớp.Mối hợp đó rồi tan.


Người đàn bà đứng lên khi thấy có một nhóm khách ùa vào.Giữa đám người đó,có một cặp thấy rất đẹp kiểu xứng đôi vừa lứa.Chàng và nàng được xếp cho một cái bàn ở góc tường sát cửa kính.Nàng nghiêng tóc trên vai,đắm đuối nhìn chàng trong cái nắm tay.

Khách vào lúc càng đông ở buổi tối thứ sáu trời đang dần ấm.Muà xuân làm như đang chực chờ trở về sau những ngày băng giá.Rồi người ta sẽ quên được những trận tuyết trắng và bầu trời hay có màu xám đục.

An tắt ngấm cái điện thoại di động,anh không bao giờ thích bị làm phiền trong giờ ăn uống.Tiệm đang để một cái đĩa chơi nhạc nhẹ rất hay làm anh cảm thấy thoải mái sau một ngày dài tất bật việc làm. Khách ăn uống khá nhanh để lục tục kéo nhau rời tiệm.Nghe nhiều người nói sẽ đi ciné vì rạp đang trình chiếu một cuốn phim ăn khách đạt kỷ lục .

Có tiếng mở cửa khá mạnh bạo làm An và vài người khách còn lại giật mình nhìn về phía có tiếng động và sự khá to tiếng. Một nguời đàn bà dềnh dàng đang xỉa sói cặp tình nhân xứng đôi vừa lứa ngồi ở góc sát cửa kính.

Chàng trai vội vàng đứng dậy ,ôm chầm lấy vai người đàn bà và kéo ra cửa biến mất.Cô gái trẻ úp mặt vào lòng bàn tay sụt sùi.An hiểu lờ mờ về câu chuyện đánh ghen.

Cô gái mặc kệ vài người đang ái ngại nhìn về phía mình ,vẫn khóc nức nở trong lòng đôi bàn tay.

An lắc nhẹ đầu ,nhìn bà bạn chủ tiệm gọi tính tiền và khoác áo ra cửa.Trời bên ngoài thả xuống vài cơn gió lành lạnh.Tự dưng thấy thèm ngồi ở một cái quán bầy bàn lộ thiên để ngắm phố đêm.An lững thững kéo cái ghế gần tiệm ăn ngồi xuống,gọi một cốc bia của Hoà Lan.


- Xin lỗi ông . Ông có lửa không cho tôi xin ?

Giật mình quay sang chỗ phát ra giọng nói rụt rè có vẻ dịu dàng,An nhận ra cô gái trẻ đã khóc thút thít trong tiệm vừa rồi.

Mồi lửa cho cô gái hút thuốc,An nhỏ nhẹ :

- Cô ça va chứ ?

- Có phải ông là người khách trong tiện ăn đã thấy chúng tôi ?

Vẻ mặt của cô gái vẫn còn đầy nét muộn phiền.Đôi mắt ướt trũng ánh đèn đêm đầy nét bối rối lẫn cô đơn.

- Tôi có thể ngồi uống với ông một ly trà nóng cho tỉnh người không ông ? Tiền bia của ông để tôi trả.

An gật đầu nhìn cô gái kéo ghế ngồi xuống trước mặt.Trông dáng cô rất tự nhiên.
Tự nhiên như lúc cô nói :

- Phần duyên số của tôi khó khăn thật ông à ! Lần nào tôi cũng đụng phải một gã đã có gia đình.

- Thì lần sau ,cô nên cẩn thận hơn.Phải tìm hiểu cho kỹ để khỏi bị lầm.

- Này ông ! Ông có gia đình rồi .Phải vậy không ?

An bật cười.Xoè bàn tay và ngón tay đeo nhẫn của mình.

- Cô hỏi để làm gì,cô ? Có mắc gì đến cô ?

- Để biết ông ơi ! Đàn bà hay tò mò vậy mà...



Và cô kể chuyện tình của cô.Có những chuyện tình chẳng bao giờ vui.






___________________
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2012 17:21:24 bởi dang son >
 
#1
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    TÌNH KHÚC 02.03.2012 15:05:24 (permalink)
    3.




    TÌNH KHÚC
    _________________________________
    @nguyênhạ







    Chưa bao giờ Ly bực mình như thế.Tiếng động chung quanh càng làm nàng điên đầu.Bỏ phòng dợt nhạc,nàng phóng thẳng xuống bãi đậu xe,rồ máy chạy thẳng ra cái quán nước sát bờ sông.Gió hiu hiu mát và phong cảnh vắng lặng chung quanh giúp nàng lấy lại sự trầm tĩnh.

    Khi móc gói thuốc lá,mồi lửa thì nghe điện thoại reo vang.

    - Ly ? Em ở đâu ? Về tập lại mấy bản nhạc đi.Sắp đến ngày trình diễn rồi.

    Nàng cọc cằn nói như cắn :

    - Các anh cứ tập cho con nhỏ đó đi.Mình nó hát là đủ bao dàn rồi.Cần em làm chi cho mất thì giờ ?

    Không đợi câu trả lời,Ly tắt ngúm điện thoại.nàng gọi cà phê và một ly bia.Trận chiến bắt đầu từ lúc ban nhạc trẻ của nàng mời thêm một cô ca sĩ chuyên hát nhạc chậm và buồn.Cô gái ấy có thân hình nhỏ nhắn duyên dáng với mái tóc phủ ngang vai.Lúc cô ta hát,người ta có cảm tưởng bầu không khí chung quanh và hơi thở của người nghe phải ngừng hẳn lại. Vưà rồi,bản Buồn Ơi ,ta xin chào mi đã làm cả ban nhạc kèn trống phải ngừng lại vỗ tay.Ly đứng trong góc phòng,mặt đỏ gấc,hơi thở nghẹn cứng trong lồng ngực.Nàng cảm thấy những điệu rock và hai bản nhạc loại R'n'B của mình rơi vào một khoảng không vô nghĩa.


    Cái điện thoại lại reo :

    - Ly này.Anh đây.Em đang ở đâu ? Nói đi .Anh lại đón em .Nghe ?


    Ly thấy mắt mình cay.Giọng Huy,người chuyên viết nhạc và đảm trách phần hoà âm cho ban nhạc lại khẩn khoản.Nàng nghe giọng mình tắt nghẽn khi nói cho Huy biết địa chỉ của cái quán. Ném mẩu tàn thuốc xuống bãi cỏ sát bờ sông,Ly nghe người nổi vai ốc vì cơn gió thoảng,nhìn lại mình thì nhớ là trong lúc giận dỗi hấp tấp rời phòng nhạc,nàng chỉ mặc phong phanh cái váy ngắn và áo cụt mỏng dính.

    Khi Huy đến thì Ly đã chui vào quán nước,nàng vẫy vẫy tay làm hiệu cho anh thấy.

    Huy nhìn cô gái có khuôn mặt ngổ ngáo,tóc ngắn củn cỡn trên vai.Lặng thinh,anh gọi ly bia.Tính Huy ít nói,có vẻ lạnh lùng trong cách giao thiệp.Với anh,làm việc là làm việc,không để tình cảm dính vào.Đã bao lần anh thay đổi gần như toàn bộ các nhạc sĩ nếu họ giở trò ăn nhậu say sưa và lăng nhăng.Nhìn anh,người ta có cảm tưởng đang dối diện với một ông giáo khuôn khổ.

    - Sao em ? Giận dỗi chuyện gì ?

    Ly liếc xéo anh và sưng sỉa :

    - Em thấy các anh cứ xúm vào cái cô ấy.Cả bốn đứa ca sĩ ,đâu phải chỉ mình nó là nhất ?

    Huy nhìn rất sâu vào đáy mắt cô trẻ.Ánh mắt hung hung của anh làm Ly nhột nhạt.Nàng biết rõ là Huy bắt đầu trị mình.Như một người anh cả mắng rầy em.

    - Nhỏ ! Mỗi người có một chỗ đứng riêng .Em chuyên loại nhạc bốc lửa.Không lẽ ra trình diễn và thầu các đám nhẩy đầm,ban nhạc mình chỉ chơi nhạc kích động ?

    Ly nhì nhằng :

    - Rồi em thấy anh còn viết cả mấy bài mới kiểu boston cho cô ấy.Còn em,từ hai năm nay,anh có viết được bản nhạc nào cho em hát ?

    - Ly ! Sở trường của anh không chuyên về nhạc bốc khói.Vả lại anh thấy em hát nhạc của Beyoncé,của Diana Ross rất hợp.Tối nay,anh sẽ ở lại muộn tập thêm cho em đoạn Out của bài Fever.Em sẽ hát chung với Hoàng Anh.

    - Em ghét cô ấy.Cứ để cô ấy hát nhạc chậm được rồi.Mắc chi mà phải hát duo ?

    Huy trừng mắt,đưa tay giật giật tóc cô gái.Thấy nét giận đặc biệt của anh khi mỗi lần có chuyện bực mình như thế, Ly im bặt,miễn cưỡng gật đầu.

    Nàng nghĩ cách để trả giá ,giọng dịu đi :

    - Nè anh ! Hứa với em đi.Phải cưng em nhất trong đám vì em là ma cũ từ lúc thành lập ban nhạc.Em trung thành mà...


    Huy quay ánh mắt nhìn ra buổi chiều đang tìm dòng ánh nắng cuối từ khung cửa kính.Những vạt lá rơi loáng thoáng ngoài bãi cỏ trên đồi dốc làm Huy nhớ lại có những lần bắt gặp ánh mắt vời vợi của Ly nhìn mình trong góc tối ở studio.Cái vẻ bướng bỉnh bất cần của nàng làm Huy hiểu điều nàng không nói.Nàng đã thở trong tiếng dương cầm của anh khi thổn thức :

    ... Em yêu anh và những điều chưa nói
    Nhạc tình chìm xuống ở hồn em
    Em nhớ anh từ nỗi nhớ đầu tiên
    Khúc tự tình như đã tự trăm năm
    ...


    Từ bài hát đó,Huy nhìn thấy những giọt nước mắt trên đôi má cô gái.

    Cuối bài hát.Nàng hỏi anh khi giọng còn ướt như tiếng mưa đêm :

    - Anh ! Khi viết bài hát này,anh nghĩ gì ?

    Huy lắc đầu.Anh nghĩ đến một khoảng bóng tối trong đôi mắt và lời lặng thinh của một người chưa bao giờ dám nói tiếng yêu anh.





    _____________________
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.03.2012 15:12:05 bởi dang son >
     
    #2
      dang son

      • Số bài : 4767
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.06.2011
      • Trạng thái: offline
      VÒNG TAY CỦA ĐÊM 05.03.2012 15:13:52 (permalink)
      - 4





      VÒNG TAY CỦA ĐÊM

      ______________________________

      @nguyênhạ & đăng sơn.fr




      1.


      .... " Anh !"

      Đêm và những đêm của em rất dài. Những đọan phim ở đài truyền hình thì lại quá ngắn với em. Em chộp cái remote bấm hết đài này sang đài khác. Những bản tin phóng sự đã làm em thuộc làu vì chỉ từng ấy việc nhắc đi nhắc lại. Đài Tv vừa chiếu xong cái phóng sự về trận thủy triều và nguy cơ phóng xạ từ những lò nguyên tử bên Nhật. Đài khác thì nói về sự hiểm nguy của nghề phóng viên khi đi làm việc ở những xứ có biến loạn làm em nghĩ đến anh.

      Anh biết không ? Hôm qua đài France 2 của Pháp có chiếu về tin xuống đường bạo động đòi dân chủ và quyền lợi của khối Ả Rập. Màn ảnh đã đầy ấp hình ảnh lê lết của người dân xuống đường, biết bao nhiêu nguòi đã thiệt mạng và trong một cái chớp mắt, em thấy anh cầm micro đứng nói trước những hình ảnh chiến sự. Bụi và khói cay mù mịt. Anh phong trần và gầy rất nhiều so với ở ngoài đời. Em đã thật sự xúc động khi thấy được anh trên màn ảnh. Mắt em đã nhòe đi và tai em cũng bị ù đi một cách khác thường.

      Anh đó sao ? Anh đang nói về bài học dân chủ của các nước Ả Rập đang tuần tự theo nhau xuống đường đấu tranh. Giọng anh khàn và đục. Em biết anh đã rất mệt mỏi sau bao đêm khó ngủ và anh đã hút thuốc quá nhiều. Xem những hình ảnh khốc liệt như thế, em cảm thấy lòng dạ không yên. Em sợ.

      Cái sợ của em đã bao lần làm anh nhăn mặt trông rất buồn cười. Cái nhăn nhó của anh dễ yêu chi lạ ! Những lúc như thế, em chỉ muốn ôm chầm lấy anh và cắn anh thật đau. Hoặc chỉ cắn bằng mắt cũng được.

      Em đang nhớ đến anh đó. Anh có biết không ?

      Em với tay tắt ngúm cái Tv và đặt cái đĩa hoà tấu của Paul Mauriat vào máy. Bản Love Story hay quá. Hay đến nỗi làm em phải nghe đi nghe lại đến hai ba lần. Em nhớ đến lần vào rạp xem cuốn phim này. Lúc cô diễn viên chính chết, em thấy em đã khóc.

      - Em chỉ được cái mau nước mắt !

      Vậy đó. Em nhớ có lần anh đã mắng yêu em như thế. Trời mưa gió sập sùi cũng có thể làm em buồn. Hình như đời của em đã buồn quá. Anh có tin vào tử vi và định mệnh không anh ?

      Đứa trẻ vừa đưọc sinh ra đã mồ côi cả cha lẫn mẹ như em thì phải tin vào chữ định mệnh. Chữ Destin quái quỷ đó đã theo em từ lúc lọt lòng mẹ vào đến trại cô nhi cho đến khi được một gia đình có lòng từ tâm bảo lãnh em sang Pháp. Đi học và lớn lên ở một cái xứ sở không phải là của mình để nói thứ tiếng của người như tiếng mẹ đẻ... 23 tuổi thì bố mẹ nuôi của em giới thiệu cho em ông chồng hiện tại. Anh ấy phong độ, vững chãi với cái nghề nguy hiểm là cảnh sát. Suốt ngày anh ấy đi công vụ. Kể cả những ngày cuối tuần...

      Em cô đơn quá đỗi. Cô đơn trong căn nhà rộng lớn, vắng lặng đến rợn người. Chồng em lại có máu mê bạn bè hơn đời sống gia đình. Hai vợ chồng không đẻ con được nên anh ấy càng thích sống ỏ ngoài hơn trong nhà. Là người chồng tốt nên anh ấy không để em thiếu thốn bất cứ điều gì. Anh khuyến khích em đi học khiêu vũ, một tuần ba lần và tập thể thao để không buồn chán và bắt em nghỉ hẳn việc làm để ở nhà.

      Đời sống tẻ nhạt của hai vợ chồng cứ như thế. Trôi. Trôi đi cho đến ngày em gặp anh ở một hàng hiên quán nước. Em đang ngồi đọc tờ Le Point mới mua. Đọc đúng trang phóng sự nói về những tay tài tử hạng star bê bối, nhậu nhẹt xì ke ma tuý và vào tù ra khám như đi chợ. Bỗng có cái bóng đi ngang, húc vào bàn em làm đổ ly nước cam đang uống.

      Cái bóng ấy chính là anh. Anh trầm tĩnh cúi xuống, rút khăn tay lau bàn và xin lỗi em.
      - Chị ! Chị là người Việt Nam hả ?! Cho tôi xin lỗi.

      Anh đã nhanh nhẩu gọi người bồi mang đến ly nước cam khác. Anh liếc vào trang báo em đang đọc dở dang để cười tủm tỉm.

      Em ngạc nhiên, thắc mắc :

      - Sao ông cười ? Ông chế nhạo tôi ư ?
      - Không dám, thưa chị. Chị đang ghé mắt đọc bài phóng sự do tôi viết

      Em tròn mắt ngó anh. Không lẽ cái tên Patrick Delon lại là cái ông Mít đang đứng chần dần trước mặt ?

      Không kịp đặt câu hỏi thì anh đã chìa bàn tay cho em bắt lấy một cách tự nhiên :

      - Tôi là Patrick. Tên cúng cơm mà cha mẹ đã đặt là Duy. Lê Duy. Còn chị ? Chị tên gì ? Tôi có thể ngồi cùng bàn với chị một chốc. Có được không ?

      Em chợt thấy ghét cái tự nhiên có vẻ bạo dạn và đỏm dáng của anh vô cùng. Nhưng cũng đành gật đầu để xem cái tên này sẽ làm cái trò gì.

      Như đoán được ý nghĩ của em, anh móc ví chìa ra cái thẻ Presse có hình và tên của anh. Anh nói anh làm nghề phóng viên Reporter cho mấy tờ báo như Paris Match, Le Figaro hoặc Le Point của Pháp.

      Vì cũng thích văn chương và báo chí, thế là hai đứa quen nhau. Dễ dàng. Tự nhiên và nhanh chóng.





      2.


      " Tình yêu là tất cả và cũng chẳng là cái gì hết ".


      Em nhớ rất rõ cái định nghĩa của anh theo kiểu huề vốn khi có lần chúng mình ngồi quán. Chẳng biết câu chuyện loanh quanh như thế nào mà em đã buột miệng hỏi anh. Tình là gì ?

      Anh đã gọi thêm một ly bia và bắt đầu cà khịa để kể cho em nghe về những mối tình kiểu chớp nhoáng của anh.

      - Em nghĩ là lỗi ở anh, vì anh không biết dừng chân, đứng lại.

      Anh ném cái nhìn ra ngoài cửa quán. Giọng buồn hiu :

      - Có thể đúng và cũng không đúng...

      - Tại sao vậy, Duy ?

      - Nghề nghiệp của anh không cho phép anh dừng chân ở một điểm vững chắc. Cứ một hai tuần ở một chỗ, anh lại phải bay đi nơi khác. Chẳng biết sống chết ra sao. Nếu lập gia đình thì...

      - Thì anh bỏ nghề này. Làm nghề khác. Có sao đâu ? Anh biết chụp ảnh, vẽ tranh. Hoặc là anh xoay qua nghề viết tiểu thuyết diễm tình...

      Anh nhìn xoáy vào tận cùng của mắt em. Cười :

      - Em nói nghe thấy dễ dàng quá. Anh thuộc type người thích phiêu lưu mạo hiểm. Thích tìm kiếm và khám phá không ngừng. Càng khói lửa, anh càng thích. Có một thời gian, các toà soạn phái anh đi làm phóng sự ở các quán bar, bia ôm hoặc trà trộn vào các ổ du đãng, ăn cướp... Được một thời gian, anh đâm chán ngấy lại xin ra các mặt trận xa xôi. Còn nghề viết tiểu thuyết ư ? Anh chúa ghét mấy thằng nhà văn an nhàn nói phét và viết truyện phét. Kể cả mấy thằng làm thơ, chẳng ra cái gì...

      - Ô hay! Cứ nhìn Marc Levy thì thấy. Truyện của ông ấy rất thành công.

      Anh cười. Ngó cách cười của anh chỉ muốn đấm cho vài cái. Người gì mà ngang ngược. Có cái gì đó trông như rất ngạo nghễ, cao ngạo ở anh. Ngồi nói chuyện với anh có lúc em thấy vui nhưng cũng có những lúc em đâm ra ghét anh hoặc nói đúng hơn là em ghét cách lý luận của anh. Gàn gàn, ngang bướng !

      Quen nhau thì cứ quen nhau. Em chẳng nghĩ gì hơn về anh. Cho đến ngày nọ, anh đi xa cả tháng không về. Em chỉ nhận được mỗi lá mail của anh lúc anh chuẩn bị bay.

      "" Cô bạn nhỏ !

      Ở nhà. Hãy ngoan ngoãn. Đi xa về, anh sẽ có quà. ""

      Anh chẳng nói anh đi nơi nào cho chính xác. Chỉ biết là hàng
      tuần sau ( chắc anh nghĩ lại ) em lại có mấy chữ vỏn vẹn của anh trên máy :

      " Cô bạn nhỏ thân mến !

      Anh vẫn còn sống với những điều vui buồn trong công việc. Sẽ kể chuyện khi anh về. Nhớ ngoan ngoãn với ông chồng "


      Cứ thế, cứ thế. Những dòng chữ vỏn vẹn đã làm em nghĩ đến anh.

      Khi mình nghĩ nhiều về một người khác phái nào đó cũng có nghĩa là mình đang rung động, mình yêu ! Đã nhiều lần em quay đi, quay lại tự vấn lại lòng mình trong mỗi khoảng khắc rãnh rỗi. Tại sao thế ? Tại sao mình lại nghĩ hoài đến người ta ? Một người dưng tình cờ gặp trên hàng hiên quán nước. Rồi quen nhau, rồi mời nhau vài ly nước khi mình có dịp đi ngang toà báo. Người dưng bỏ việc, chạy ào ra kéo ghế ngồi, gọi nước. Nói dăm ba câu chuyện. Chuyện đời sống, chuyện chính trị, chuyện đánh đấm và cách tránh sự khuynh đảo ảnh hưởng hóa của nghề báo hoặc có khi lôi chuyện tầm phào chó cán xe, xe cán chó ra nói. Anh cười, em cười. Hình như chỉ có em là cười tươi nhất vì anh đã biết cách mang lại cho em những nụ cười. Tự nhiên. Thoải mái.

      Dần dà, em hiểu được anh nhiều hơn. Qua gương mặt bảnh trai nhưng khá lạnh lùng khi anh muốn. Nhớ có lần, anh thấy trong quán có hai ba gã thanh niên dòm ngó và buông lời tán tỉnh bất lịch sự với em. Anh chậm rãi qua bàn của họ. Chẳng biết anh nói gì với cái giọng cứng và trầm của anh. Ba gã ba trợn đứng dậy bỏ quán đi mất. Em gạn hỏi anh theo thể tính của đàn bà. Anh chỉ cười, không nói gì hơn là câu : " Chuyện đàn ông. Em để ý làm gì ? "

      Hình như câu " Chuyện Đàn Ông " càng thôi thúc sự tò mò nơi em. Đàn ông ơi ! Các người là ai ? Thế giới của đàn ông có gì lạ ngoài chuyện săn mồi đối với phụ nữ và chuyện lên giường making love ?

      Ở anh. Cái nhìn về đàn ông của em đã từ từ biến dạng. Anh nói chuyện thản nhiên. Không một lời tán tỉnh bâng quơ.

      Em hỏi anh nghĩ gì về cách ăn mặc chưng diện của phụ nữ. Anh đáp :

      - Không có đàn bà xấu, chỉ có đàn bà không biết cách làm mình đẹp.

      Em trở chứng thử trêu anh :

      - Thế em có phải là người biết cách làm mình đẹp hay không ?

      Anh nheo mắt, trả lời :

      - Chuyện này bạn có thể hỏi thẳng ông chồng của bạn.

      Em nhăn mặt :

      - Hãy đừng nhắc đến ông chồng nhà quê của em. Ông ấy chả bao giờ khen tặng em.

      - Anh cấm em nói xấu chồng. Ông ấy ra sao mà nói là nhà quê ?

      - Ông Andy nhà em chỉ biết đi cày. Trước khi về nhà thì tạt vào quán đấu hót với bạn bè. Về nhà muộn để cơm nước, làm lặt vặt vài thứ việc nhà rồi bay lên giường khò thẳng cẳng. Hắn không thích ciné, không thích văn nghệ, không thích văn chương, báo chí.

      - Haha ! Nhưng có điều là hắn thích em là được rồi. Thế là hạnh phúc rồi phải không ?

      - Theo anh, thế nào là hạnh phúc ?

      - Hạnh phúc với anh là những gì mình đang có và biết giữ lấy để toàn thiện theo khả năng của mình.

      - Đơn giản thế sao anh ?

      Anh chỉ tay lên bầu trời :

      - Thấy gì không ?

      Em ngước lên, thấy khoảng trời xanh ngắt trên những toà nhà của thành hphố. Những tàng cây đan nhánh tỏa bóng mát trên con đường đang nhộn nhịp xe.

      Giọng anh dịu dàng. Nhẹ :

      - Đó. Hạnh phúc là như thế. Nghĩa là em có đôi mắt để ngắm nhìn và tận hưởng. Hạnh phúc của anh là lăn lên cái giường sau một ngày dài mệt mỏi...

      - Và có một bà vợ pha cho anh cốc nước chanh với lời nói âu yếm. Phải vậy không ?



      3.


      Em vừa đọc xong một cuốn truyện hay của Pháp. Trong truyện dĩ nhiên là có những nhân vật. Những nhân vật đó có đầy đủ sự thương yêu, giận ghét nhưng chẳng ai thù hận và đâm chém nhau. Loại truyện tình cảm này rất nhẹ nhàng cho nhũng người ngủ muộn như em.

      Đồng hồ nhảy lên con số 11 giờ đêm. Andy vẫn chưa về sau khi gọi điện thoại báo là sẽ về rất muộn vì đi công vụ. Lại ba cái chuyện thả lưới bắt đường dây ma túy đang hoàng hành trong thành phố.

      Những đêm ở nhà một mình như thế này, giữa căn nhà quạnh vắng, em lại thấy sợ. Sợ cái bóng tối dưói ánh trăng trên từng lùm cây ngoài cửa sổ. Sợ một tiếng điện thoại nào đó báo về nói " Andy, chồng bà đã tử nạn khi đi tảo thanh bọn cướp của giết người "

      Để trấn áp những cái sợ và nhất là nỗi cô đơn đến từ ý nghĩ của mình, em làm tất cả những điều có thể làm được. Nghe nhạc, đọc sách, mở máy xem phim hoặc ngồi vào bàn viết thơ thẩn một mình như thế này.

      Viết ư ? Viết đã trở thành một cái thói quen mỗi khi em có chuyện gì nay náy lẩn quẩn mãi trong lòng. Cái thói quen từ thời 16 tuổi. Cái tuổi lưng chừng của một đứa con gái hay khóc vì tủi thân. Nước mắt của nó đã biến nó thành người lớn trước tuổi. Nó tủi thân khi nhìn ngắm những mái gia đình có đầy đủ cha mẹ con cái. Nó thèm đuợc gọi tiếng Cha ơi Mẹ ơi trong vòng tay trìu mến.

      Đứa con gái đã biết mơ để mà mơ trong một mái gia đình của người bão lãnh khi thoát ra được cái trại mồ côi. 23 tuổi, lấy chồng. Dù đuợc chồng ấp ủ thương yêu nhưng nó, ngưòi đàn bà vẫn thấy mình vò või cô đơn. Chồng của đàn bà rất tốt, rất bảo bọc nhưng chồng không biết hòa nhập vào dòng suy nghĩ của vợ. Chồng có thế giới riêng của anh, của súng ống đạn dược trong những buổi lùng bắt tội phạm, và chồng thích vui say vói bạn bè đồng nghiệp. Hình như chồng của đàn bà không bao giờ chịu tìm hiểu xem trong cái thế giới của đàn bà ngoài thể xác và sắc đẹp xem họ có cái gì khác ?

      Em không muốn than thở như thế nữa. Dù sao đi nữa, em vẫn đã có được cho mình một thế giới riêng từ ngay trên những dòng chữ của mình. Viết về những điều suy nghĩ của riêng mình và viết về anh. Duy !

      Em sẽ viết về những đoạn mail ngắn mà chúng mình hay gửi đi để thăm hỏi nhau. Em đã thèm có một ngưòi bạn thật sự hiểu mình để có thể chia sẻ vui buồn.

      Từ nay, trong những điều em viết về thứ tình bạn này, em sẽ gọi anh là chàng và có chữ nàng là em.

      Em bắt đầu kể, và sẽ kể ra sao ,anh ?





      ___________________________

      * ( Trích từ truyện dài Trong Vòng Tay Người Dưng )
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2012 23:23:02 bởi dang son >
       
      #3
        dang son

        • Số bài : 4767
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.06.2011
        • Trạng thái: offline
        BÓNG TỐI và ÁNH SÁNG 07.03.2012 00:17:37 (permalink)
        5.






        BÓNG TỐI và ÁNH SÁNG


        ___________________________________________
        đăng sơn.fr & @nguyênhạ






        Hai người ngồi đối diện nhau trong cái phòng khách.Cả hai đã giữ yên lặng một chập lâu.Tiếng tích tắc của quả chuông đồng hồ như gõ càng lúc càng lớn hơn.Thời gian tưởng như đang kéo nhau đi rất chậm.

        Trời bên ngoài nhả sương khuya.Muà lạnh vẫn còn dài trong màn đêm ẩm ướt.Dưới ngọn đèn chỉ vừa đủ sáng hai khuôn mặt.Vũ nhìn nét mặt buồn đang cúi xuống của vợ.

        Thấy không giữ được sự lặng im quá lâu nữa.Anh lên tiếng :

        - Em đang nghĩ gì ? Chuyện của mình có nên tiếp tục nữa không ?

        - Anh nghĩ gì thì cứ nói.Em hoàn toàn theo sự quyết định của anh.


        Vũ thấy mình đang tuyệt vọng.Anh muốn đứng lên ,thẳng tay tát vào mặt vợ.Chỉ kịp nghĩ đến hành động thô bạo của một kẻ thất học,vũ phu như thế,anh buông thỏng tay rồi lầm lì nhìn vợ :

        - Anh nghĩ là mình đã không mang lại hạnh phúc cho em qua bao nhiêu năm qua.Anh đã làm gì có lỗi trong đời sống vợ chồng ?

        Loan muốn nói,muốn kể về nỗi trống trãi của mình khi chồng quá mê say lao đầu vào công việc.Vũ mê công việc và các thành qủa của sự nghiệp và đã bỏ quên nàng trong cái thế giới tưởng là nhung lụa sung túc.Về đến nhà khuya lơ,khuya lắc là Vũ đã lăn quay.Vợ trẻ đẹp bên cạnh chỉ như một cái bóng hoặc là một món đồ để trang trí trong căn nhà rộng đầy ấp tiện nghi.


        - Em quen với hắn bao lâu rồi ?

        Nàng cắn môi,bật khóc :

        - Hơn năm nay,anh...

        - Hắn là ai ? Hơn anh ở điểm nào ?


        Loan ngồi thẳng người,rót cho chồng và cho mình ly nước cam.Rồi nói về nỗi cô đơn của mình khi vò võ hàng ngày ngồi viết và gửi bài trên một vài diễn đàn.Người ấy là một người viết.Hai tâm hồn đã đầy ấp nỗi cô đơn và họ chạm vào nỗi rung cảm để quen nhau.

        Người ấy thích viết thư.Nàng mê đọc thư và cũng mê viết.Vậy thôi.Chuyện kết bạn ,chuyện ngọt ngào qua câu viết.Vậy thôi.

        Mỗi con người đều có một đời sống thân xác và một đời sống tinh thần.Hai cõi riêng có lúc hoà nhập và cũng là một cõi riêng.Rất riêng.Người ta có thể thở hơi thở bằng chữ nghĩa của đầu óc,trí tuệ.Con tim có nhịp đập nào đó mà lý trí không thể xoay sở để kềm giữ.


        Có lần ,người ấy viết :

        " Em hỏi anh : Chúng mình có nên gặp nhau không ? Gặp nhau để làm gì ? Khi mà em đang có một đời sống hiện hữu,có một mái gia đình vững chắc.Hãy biết rằng , qua câu chữ,anh có tình cảm cho em.Cả hai chúng mình đều có sự ràng buột.Và chúng mình đều không muốn mất những gì mình đang có ... "


        Nàng viết trả lời :

        " Mình đến với nhau muộn rồi.Phải thế không ? " Nhưng em vẫn muốn gặp anh. "


        " Nhưng khi gặp nhau,cũng có thể chúng mình sẽ mất đi gia đình của mình "


        Cứ như thế,dùng dằng và họ giận hờn nhau,cãi nhau trên thư từ.Là một người vợ đảm đang,nàng vẫn làm trọn vẹn đầy đủ nghĩa vụ với chồng con nhưng mỗi lần nỗi trống vắng thừa thãi trở lại xâm chiếm,nàng hụt hửng để thấy có thứ gì rất thiếu thốn trong lòng.

        Một nụ cười,một ánh mắt dịu dàng.Một vòng xe ngang phố.Một lời hẹn hò.Hình như cô gái tóc dài thời mộng mơ đã trở về.Hình như giữa cô gái và người đàn bà là một trận chiến.Đôi co,dùng dằng....


        Mỗi ngày nàng mỗi buồn hơn.Muà thu đổ lá theo từng cơn gió cuốn,nàng thẩn thờ đứng dựa cửa.Vũ nhìn nàng từ phía sau lưng ở một góc bếp,anh thở dài trong nỗi lặng thinh.Sống với nhau đã biết bao nhiêu năm,anh có cái linh tính và sự tinh tế để hiểu được Loan qua cử chỉ và ánh mắt.Loan không thể nào phân định rõ được lòng mình.Tình yêu là điều gì như có sợi dây thắt lại trong phần ảo giác.Nỗi nhớ nhung nào đó không bao giờ là một màu sắc ,một hình ảnh rõ ràng.



        Giọng Vũ lên tiếng,kéo Loan về với thực tại :

        - Em có muốn chia tay với anh để có một đời sống khác theo ý em không ?


        Loan rơi nước mắt,nhìn những điểm ánh sáng trong cặp mắt buồn bã của chồng.Nàng khóc oà khi Vũ ôm ghì lấy vai nàng để dỗ dành.Người con gái của thời mộng mơ bay nhảy đã biến mất trên một thảm cỏ hoa dưới bầu trời đầy sao sáng...Người đàn bà yêú mềm kia cũng biến mất trong vòng tay biết ủi an vỗ về của chồng.

        Nàng khóc thật lâu trên ngực áo ướt đẫm của chồng.Mùi da thịt quen thuộc lôi kéo nàng trở lại chỗ đứng của một người vợ đã làm tất cả để bảo vệ hạnh phúc.

        Vũ nâng khuôn mặt ướt nhoè của vợ,dùng những ngón tay lau những giọt lệ của nàng,anh thì thầm :

        - Anh vì em và anh sẵn sàng trả lại sự tự do cho em.Nếu không còn yêu nhau nữa thì đừng cầm buột với lòng mình.


        Loan thảng thốt bịt miệng chồng,nàng rúc vào cổ áo và hôn lên mùi da thịt đàn ông.Cắn vùng ngực rộng của chồng.nàng nức nở :

        - Không anh.Không ! Qua rồi anh.Em ở lại với anh.Mình sẽ làm lại từ đầu.

        Vũ âu yếm hôn lên đầu mũi người vợ, anh thì thầm như nói với riêng mình :

        - Ừ.Rồi anh cũng phải sắp xếp lại để tập thay đổi cách nhìn về đời sống lứa đôi.Anh sẽ cố gắng.


        Nắm tay chồng,đứng nép vào nhau,nhìn ra khoảng bóng tối ngoài vườn cây,Loan hình dung đến một điểm sáng của ánh mặt trời vừa ló dạng.Tất cả những điều vừa qua đã như là một giấc chiêm bao.












        "
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2012 00:26:06 bởi dang son >
         
        #4
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          TÌNH CŨ 09.03.2012 16:07:19 (permalink)
          6.





          TÌNH CŨ MỘT LẦN

          __________________________________
          nguyễnthịLoanPhiên & đăng sơn.fr






          Đã là đàn bà thì ai cũng thích đi dạo phố,lơ ngơ ngắm nhìn cửa hàng và mua sắm.Thu không thoát khỏi cái thông lệ đó.Những muà bán đại hạ giá là những lần Thu háo hức nhất.Lắm khi có thể ngẩn ngơ khi thấy có cái áo đẹp,giá tiền phải chăng mà bị người khác chộp mất,Thu cảm thấy như ai lấy của mình đi cái gì.Tiêng tiếc,buồn buồn.


          Trong đám bạn bè thân,có đứa bảo nàng là người tham yêu,tham sống.Đám học trò ngày xưa còn lại dăm đứa hay gọi cho nhau để ngồi nhắc lại chuyện cũ.Chuyện áo dài,tóc dài hay cười khúc khích rồi cũng hay lắm chuyện thủ thỉ mách bảo nhau khi nhận được lời tán tỉnh của ai đó.

          Sự mơ mộng mất dần đi sau những năm tháng vào đời.Khuôn viên đại học không có những chương sách chỉ dẫn về kiến thức yêu đương.Ra trường,chạy theo những tính toán để giật cho bằng được một công việc làm tốt,lương tốt,việc làm khá thoải mái rồi đi lấy chồng,đẻ con.Cứ thế,đời trôi để có thêm những vết nhăn ở khoé mắt.

          Chuyện lấy chồng của Thu đã làm đám bạn ngẩn người ,tròn xoe con mắt.

          Đứa kia nói :

          - Đúng là một con điên ! Không thương,chưa yêu mà người ta hỏi cưới cũng gật đầu.

          Thu đã ra cái dáng tỉnh queo như chọc giận người :

          - Rồi đã sao ? Tụi mày có biết tình yêu là cái gì không ? Đừng bày đặt dạy đời.


          Có đứa đã cúi gầm mặt buồn rơi bên ly nước trong quán.Cái cúi mặt xoã tóc ấy đã làm điếng lòng kẻ trong cuộc.Con nhỏ tên Như hiền thục ấy đã mất người nó yêu trong một tai nạn xe cộ.Nó ở vậy để thờ phượng mối tình quá ngắn ngủi.Thu không có thì giờ như nó.Theo nàng thì thời gian không chờ đợi ai lâu.Đời người con gái có tuổi trẻ ngắn ngủi hơn bọn con trai đàn ông.Vì thế Thu đã gật đầu để Ừ một cách nhanh chóng khi anh chàng bạn mới quen hơn một năm đã nắm tay mình để hỏi cưới.

          Ngày ấy,thả mắt nhìn dòng xe chạy nhốn nháo qua dãy phố ngập xanh nắng,nàng nhớ lời nói vu vơ của một chị bạn có tuổi.Chị ấy nói :
          - Thà lấy người yêu mình yêu còn hơn ....

          - Sao vậy chị ?

          - Mày ngu như con bò.Để nó chiều chuộng mình chứ sao ?


          Mà thật là như thế sau cái Ừ để kết liễu đời sống độc thân của mình,nàng được chồng chiều chuộng hết mực.Chồng ham mê việc làm và là mẫu người siêng năng.Chồng nhỏ nhẹ - Ừ em ! Nếu em muốn thế.

          Nàng đàn bà muốn gì ? Muốn cái bộ bàn ghế màu hồng đậm.Muốn cái dàn bếp treo tường màu xanh dương dù chồng không hảo màu ấy.Chồng ừ. Cho đến cách thay đổi cửa màn ,cách bài trí trong phòng khách...Nhất nhất chồng chỉ gật đầu. Lắm lúc đứa trẻ con còn sót lại trong nàng muốn thử thấy người đàn ông lắc mạnh cái đầu và quắc mắt với một giọng cứng,lạnh : " Đã bảo là anh đã quyết định.Để đó,anh lo "

          Chồng nàng không thích nói như thế vì đã quen cách phục tùng dưới sự chỉ huy cứng ngắt của một người cha có quyền thế trong xã hội.Chồng nàng có thể về nhà sớm hơn thường lệ mỗi khi Thu trở chứng than buồn và cảm thấy cô đơn.Anh cho đó là dấu hiệu của một người vợ yêu chồng và rất cần chồng.

          Ngày qua ngày,cơm nguội vẫn là một thứ cơm nguội.Nguyên,chồng nàng như một cái máy sẵn sàng chạy theo ý vợ.Và anh cảm thấy hạnh phúc.Anh không hiểu là thế giới của đàn bà không đơn giản như thế.Người đàn bà đầu tiên của trái đất mang tên Eve đã thấy cái lưỡi nhọn thè ra của con rắn bên trái cấm.Trái táo trông chừng rất ngon ngọt khi được nhìn thấy qua hình dạng lấm tấm tươi mắt của những hạt mưa ngoài vườn.


          - Cô có cần tôi xách hộ không ?

          Thu giật mình quay lại khi thấy cái bóng to cao của người đàn ông qua khung kính của hàng.Nàng tròn xoe con mắt :

          - Trời ơi ! Sa đó hả ? Lâu quá rồi không gặp.

          - Hơn một thế kỷ rồi .Phải vậy không ?


          Hai người bạn học thời đại học gặp lại nhau trên phố đông người.Thu mừng rỡ ríu rít.Thư cười tươi hơn cành hoa ở cửa tiệm từ góc phố nhộn người.Nàng rủ Sa ngồi ở cái quán lộ thiên.Quán có cái tên rất lạ và đẹp mắt như nụ cười của Sa : Couleur de Café - Màu cà phê -


          Sa tự tiện gọi ly bia và cà phê sữa cho Thu như ngày xưa hay rủ nhau ngồi quán .Mồi điếu thuốc,nhả khói xanh,Sa nhìn rõ mặt Thu ,nghe nàng hỏi :

          - Anh lúc này ra sao ? Vợ con bao nhiêu người ?

          Giọng chàng buồn buồn :

          - Nói về Thu đi.Nghe hay hơn.Nghe nói đã lập gia đình từ 10 năm nay và chưa có con cái.Phải không ?

          Gật đầu.Tự dưng ở buổi chiều nay,Thu muốn mình được trẻ lại như một cách níu lại,lùi lại với thời gian.Ở thời cũ ấy,đã có ngày Sa và Thu rượt đuổi nhau.Sa đẹp trai,học lực xuất sắc và có nhiều cô theo đuổi vì cái nụ cười có vẻ ngang tàng.Kiểu cười nửa miệng như tài tử Delon một thời trong phim cao bồi Soleil Rouge.Thời ấy Sa đã làm nàng ngờ vực khi thấy chàng có biết bao cô gái vây quanh.Thái độ của Sa lúc nào cũng tỉnh bơ,trững giỡn cho dù Thu biết anh chàng có cảm tình sâu đậm với mình.Chỉ cần nhìn ánh mắt của chàng liếc nàng khi ngồi trong thư việc là Thu đủ hiểu dù có khi lờ mờ,phân vân.

          Thời nhởn nhơ với sách vở ấy,Thu có nhiều người vờ vịt đeo đuổi nhưng vơí cái bản tính khá thực tế,Thu chỉ cắm đầu vào chữ nên cũng chơi trò vờ vịt như một cách qua ngày đoạn tháng.Dân theo ban toán như nàng không có thì giờ cho những bài thơ văn ướt đẩm chẳng đi đến đâu.

          - Thu ! Em đang nhớ lại chuyện cũ.Phải vậy không ?

          Nàng nhấp môi vào ngụm cà phê ấm,gật đầu.Nhìn mái tóc đã điểm vài sợi bạc và ánh mắt sâu của người bạn học cũ,Thu đoán là thời gian qua,Sa đã có điều gì đó khá buồn phiền.

          Nàng đóng vai người đào huyệt :

          - Kể em nghe đi.Anh đã có chuyện gì buồn,em có thể an ủi anh.Em vẫn là một cô bạn tốt như ngày nào.

          - Anh đã lập gia đình với một cô gái người Pháp lai Ý.Cô ta đã bỏ anh rồi.Ly dị !

          Thu thảng thốt ,tròn môi :

          - Sao vậy anh ? Bộ anh không phải là một người chồng tốt hả ?

          Ánh mắt người đàn ông trở nên xa xăm.Hình như anh đang thấy lại những ngày cũ đang lơ lửng trên một nóc nhà rất cao.Chỗ mà mây đen vừa chạm đến.

          - Cô ấy đã vụng trộm với người bạn thân nhất của anh.Anh đã mất đi hai người mình yêu quý.Vợ và bạn.


          Buổi chiều rơi trên sự im lặng khá lâu giữa hai người.Bất chợt,Thu kéo ghế ngồi xích lại bên Sa và nắm lấy bàn tay chàng.Bàn tay ở khá lâu trong nhau.Ấm.

          Giọng Thu nhẹ nhàng :

          - Em xin chia buồn với anh.Mà anh này ! Chuyện gì qua cũng đã qua.


          Sa mồi điếu thuốc khác,mắt tránh tia nhìn của nàng khi nói nhỏ :

          - Biết vậy,ngày đó,anh tỏ tình với em.Anh đã thật...vụng về


          Làm như trong lòng Thu có một tiếng sóng biển nào đó.Động tĩnh và lắng trên bãi cát.Đọc ở đâu đó một đoạn văn,Thu nhớ lại đoạn tả cảnh tâm hồn của người con gái như một bãi cát mịn màng,chỉ cần một dấu chân dẫm lên,chỉ cần một đợt sóng trào dâng là có sự đổi thay .Điều rung động phải đúng lúc,đúng thời gian.Cái điểm hẹn chừng như rất mong manh.Một lần rồi hụt hẫng qua đi.


          Khi chia tay nhau thì trời vừa chập tối.Thu đưa cho chàng số điện thoại khi nói :

          - Thỉnh thoảng khi cần tâm sự ,khi buồn thì có thể gọi cho em.Vậy đi.Rồi anh sẽ gặp lại đám bạn học cũ của mình thời ấy.Nha nha...


          Sa chẳng nói gì.Khi mở kính xe ,nhìn lại lòng đường thì bóng Sa đã khuất sau hàng cây lùa đuà gió bên kia công viên.Bóng tối nào đó trên lưng áo trắng của Sa đã làm lòng nàng chùng suống.Trên con đường lái xe về nhà,Thu thấy mình mất đi sự vui tươi của một buổi trưa đã qua ngoài phố khi mua sắm.




          & &



          Lâu lắm rồi Thu mới bị mất ngủ.Khẽ choàng cái áo rời phòng sau khi đóng chặt cửa nhốt gọn tiếng ngáy đều của chồng,nàng pha cốc sữa nóng mùi mật ong,Thu bật ngọn đèn vàng ở góc tường và mở máy hát .Giọng của Art sullivan vang lên nhè nhẹ :

          *.... Ensemble
          Ensemble
          Sous le même soleil
          Au cœur du même ciel
          Ensemble
          Ensemble
          Nous reviendrons
          Un jour nous reviendrons


          Đó đã là bài hát khi xưa ngồi vơí Sa ở một quán nước của phố biển ngày hè.Sa đã vui vẻ hát theo,giọng trầm ấm vẫn như có lần Thu nghe chàng hát trong những tối văn nghệ liên hoan của trường.Nàng thấy những khuôn mặt trầm trồ của đám nữ choai choai.Lúc ấy,nàng hiểu rằng Sa là một người của đám đông.Thỉnh thoảng có hẹn hò đi chơi với chàng,Sa cũng chỉ một vì sao lạc giữa bầu tinh tú trong bóng tối nơi nàng.

          Ngậm ngụm sữa thật lâu không cho chạy xuống cổ họng,Thu lắng nghe thêm vài bản nhạc của Whitney Houston và bắt gặp ý nghĩ của mình đang loay hoay bay về nơi có ánh mắt buồn của người đàn ông ấy.


          Đêm xuống rất khuya ngoài vườn đầy bóng cây.Mở hé cửa kính,nghe tiếng lá rơi xào xạc,Khẽ rùng mình vơí hơi lạnh,Thu nghĩ đến hơi nóng từ bàn tay Sa nơi góc phố chiều.Cắn chặt môi,quay vào nhà,nàng thầm thì ở một đoạn hát của người ca sĩ da đen đang nức nở khi hát All I need is your love ...


          Trong một nỗi niềm cô quạnh nào đó.Chẳng biết là câu hát như thế có đúng hay không ?






          ______________________________
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2012 16:12:27 bởi dang son >
           
          #5
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            - NHỮNG EVE CỦA THỜI ĐẠI MỚI VÀ CŨ - 11.03.2012 23:21:04 (permalink)

            7 .




            - NHỮNG EVE CỦA THỜI ĐẠI MỚI VÀ CŨ -




            _____________________________________________

            @nguyênhạ & đăngsơn.fr - N.Duytoàn







            1. Chuyện Cổ .



            Vào thời kỳ của internet thì chuyện cổ tích có thể bị đào thải.Chuyện dĩ nhiên.Khi người ta đứng trước cái màn ảnh Led để chơi game kiểu wifi và lao đầu vào cuộc chơi ưốn éo trước màn hình thì người ta sẽ rất hiện đại.

            Làm gì còn truyện Xì Trum với ông phù thuỷ Gargamen ? Làm gì còn truyện công chuá ngủ trong rừng để chờ một nụ hôn của hoàng tử ?

            Những chuyện ấy xưa rồi.

            Thời bây giờ ,con gái 14 , 15 tuổi đã thành đàn bà.Những Eve rất người lớn như thứ trái cây xanh được chưng cất để xuất khẩu và bán rất nhanh.Eve kiểu mới không hiểu tên của trái cấm là cái gì ? Những Ipad,Iphone của Steve Job đã biến trẻ con thành người lớn.

            Tội quá là tội.

            Trái táo trở thành một cái tên của thương nghiệp


            Ôi !




            * N.DuyToàn.






            ---



            2. Chuyện Xưa như....



            Hãy để tôi kể cho bạn nghe chuyện thời xưa...


            Ngày ấy,sau khi đọc xong truyện của Đoàn thạch Biên về áo trắng và tuổi xí muội.Tôi bày đặt ngồi viết thư cho em bé.

            Tôi viết :

            " Bé nè !

            Anh không biết cách ăn nói vì anh vụng về.Anh rất muốn tỏ tình với bé nhưng.... -

            Nè ! Bé có biết tại sao anh vụng về không ? Bé đoán thử xem sao ?

            Dễ lắm ! Vì mỗi ngày vào giờ tan học của bé,anh đều đi theo bé.Anh sợ bé thấy nên anh lẽo đẽo theo sau từ bên kia đường.Gió thổi tóc bé bay.Gió đã mơn man tà áo dài màu trắng.Anh lẩm nhẩm hát bài Ngày Xưa Hoàng Thị để lấy can đảm theo bé về đến nhà.Đứng ở bên kia đường,anh nhìn thấp thoáng vạt áo và bờ vai tóc xoã của bé khuất sau cánh cổng gỗ màu nâu.Lòng anh cũng nâu nâu như một nỗi buồn nào đó.Nỗi buồn kỳ lạ ấy đã mang tên của em.... "



            @nguyênhạ



            ---



            3. Chuyện Cận Đại .


            Nàng kéo cái váy ngán cụt ngủn xuống cặp đùi dài.Nàng không phải vì thẹn mà làm như thế nhưng vì muốn làm điệu.

            Vứt mẫu thuốc lá xuống vũng nước ngoài cửa dancing.Nàng nhún nhẩy trên đôi giày cao gót đi vào hộp đêm.Hôm nay là buổi tổ chức tìm bạn theo thời dating.Có nghĩa là trong vòng 10 phút,ta có thể tìm ra được người bạn tình.

            Hộp đêm thắp đèn mờ mờ.Người đến dự chỉ việc điền vào các câu hỏi trên mẫu giấy như sau ;

            - Bạn là ai ?

            - Bạn tìm ai ?

            - Bạn muốn gì ở người bạn tình ?

            - Bạn muốn cỡ tuổi bao nhiêu ?

            - Bạn có thích kiểu phiêu lưu tình ái hay không ?

            - Bạn có thể làm tình một đêm bao nhiêu lần ?


            .....


            Đại loại là như thế. Nàng có thể nhâm nhi ly Whisky và nghiêng bờ ngực hở để nhìn ra cái piste mờ ảo ,để ngắm các cặp nam nữ đang khiêu khích nhau qua một điệu nhạc dâm dật.Và nàng chờ.....



            N.Duytoàn.




            4. Eve !


            Bạn là ai ? Ai sẽ là bạn trong những câu chuyện ngắn ở trên ?







            đăng sơn.fr
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2012 23:24:56 bởi dang son >
             
            #6
              dang son

              • Số bài : 4767
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.06.2011
              • Trạng thái: offline
              CHỮ NHẬP 12.03.2012 16:11:57 (permalink)



              8.




              CHỮ NHẬP
              ______________________________________

              @nguyênhạ & đăng sơn.fr







              1.


              Cô thấy lạ lùng vơí cái tựa của cuốn sách như thế.Cái tựa in chữ đậm màu nâu trên màu phông tím có vẽ hình người đàn bà tóc dài để lưng trần.Tác giả là một cái tên lạ hoắc.

              Cô tần ngần rút quyển sách ra khỏi kệ ,đứng nép người vào quầy sách và thử đọc lướt qua vài trang.Khổ chữ in vừa đủ to và cách chọn kiểu in làm cô thấy dễ chịu để đọc lời dẫn tựa từ trang đầu :

              " Nếu bạn cảm thấy mình đã quá dư thừa nỗi vui và đầy ấp hạnh phúc thì xin đừng đọc quyển sách này.

              Nếu bạn thấy mình đã có quá nhiều nỗi buồn và muốn biết thế nào là cô đơn thì hãy mua sách.Người viết sẽ chỉ cách làm cho bạn sung sướng hơn trong nỗi cô quạnh của mình.Đọc xong,bạn sẽ rất thích yêu lấy chính mình.... "



              Thật là kỳ cục ! Đã có biết bao nhiêu đầu sách để chỉ dẫn cho con người biết cách yêu người,yêu tha nhân hoặc để vượt qua những đau khổ thử thách của mình.Thằng cha tác giả ba xạo này lại ra cuốn sách tầm phào để nói về phương cách yêu nỗi đau khổ và nỗi cô quạnh của con người.

              Nghĩ như thế,Ngân nhét trả quyển sách về lại chỗ cũ, quay lưng đi về phía hàng bán đĩa nhạc Cd và Dvd.Cô đang có một buổi sáng rất rãnh rỗi.Đi phố mãi cũng thấy chán nên Ngân hay vào cửa hàng bán văn hóa phẩm để mưa vài cái đĩa nhạc hoặc sách báo.

              Là một nhà văn và ký giả viết lăng nhăng cho vài tờ báo địa phương,cô thích đọc sách báo như một cách thu nhặt thêm kiến thức cho vài lãnh vực chuyên môn.Chọn xong vài cái đĩa nhạc loại Blue Jazz,Ngân lại quầy trả tiền,chẳng biết nghĩ sao,cô quay lại hàng sách ,lấy thêm quyển sách khi nãy định bỏ rơi.



              Cửa hàng to lớn này thuộc loại lớn nhất thành phố nên có một cái góc bán thức ăn uống.Chọn một chỗ ngồi khá yên tĩnh,tai nghe tiếng dương cầm nhẹ nhàng từ những cái loa nhỏ,người ta có thể nhìn qua cửa kính ngắm quang cảnh dập dìu của đường phố đầy khách bộ hành mua sắm.

              Ngân đẩy cái khay đựng thức uống và mẩu bánh sang một bên,loay hoay ghé mắt ngắm mấy cái mẫu bìa đĩa hát và đọc tên những bản nhạc in ở bìa sau.Quyển sách mang tên " Truyện Gấu Của Nàng " như lên tiếng mời gọi cặp mắt của Ngân.


              Sách dầy 352 trang đầy chữ là chữ và được chia làm nhiều chương.Theo một cái cảm ứng nào đó khi mua sách và sửa soạn để đọc,Ngân mở đại một trang,ở chương thứ 5 :


              " Ngày Mới .

              Tôi biết mình đang đứng trước một cái ngã rẽ.Sự lựa chọn không dễ dàng như khi đói cần ăn,cần uống.Bước ngoặc này sẽ đánh dấu cho những ngày kế tiếp của tôi.

              Nàng yêu tôi theo một lề lối tiêu cực không xâm chiếm.Tình cảm theo tôi,không phải là một cơn gió.Tình yêu là cơn bão tố hay là một cơn chấn động có thể làm xập đổ các toà nhà của thành phố.Tình yêu của nàng cho chồng đã chết từ những năm tháng nằm liệt sau khi hắn bị đứt gân não và nằm dài trên giường trong căn phòng tối để trơ mắt nhìn vợ.

              Cô vợ trẻ đã già dần theo tháng năm.Lồng ngực còn trái tim vẫn đập.Bờ vai ,bờ mông ,vòng thân thể ấm ấy vẫn còn những thèm khát rung động.Và tôi đến .

              Chúng tôi gặp nhau,tâm tình để kể cho nhau nghe về những nỗi niềm mà lòng khao khát được chia sẻ.Đã bao lần bàn tay nằm trong bàn tay nhau.Đã bao lần hai thân xác nóng hổi run chầm chập trong nhau.Đã bao lần nàng đã nhòe lệ khi tôi cần sự dứt khoát ở nàng ?


              Ngày hôm nay,tôi sẽ gặp lại nàng ở quán nước hẹn.Tôi muốn nghe nàng nói dể có sự chọn lựa ở nàng.Rõ rệt như ánh nắng phải hiện lên ở phía trời có sự định hướng.Sự hy sinh cho ông chồng tàn tật như thế đã quá đủ.Nàng phải biết sống cho mình.... "



              Nhấp chậm rãi vài ngụm cà phê,Ngân nghĩ đến buổi đêm nay.Sau khi ăn tối và làm thêm vài việc vặt vãnh,cô sẽ để nhạc rất khẽ và đọc chương đầu tiên của quyển truyện mơí.Có điều gì đó như đang rất hun nóng sự háo hức nơi cô.




              2.


              Khi mệt rã rời cặp mắt và thõng tay ngủ thiếp đi trên cái divan,giật mình dậy,tai nghe tiếng nhạc vẫn còn rỉ rả từ máy hát.Ngân nhìn đồng hồ thì đã thấy ba giờ sáng.Chẳng biết cô thiếp đi từ lúc nào.Ngán ngẩm nhìn lại lần nữa những con số đồng hồ trên bàn phòng khách,Ngân biết mình sẽ rất uể oải cho buổi họp rất sớm ở toà soạn vào buổi sáng.

              Ném quyển sách đang gật gù trên bụng,Ngân đưa tay che miệng ngáp và cố gắng dỗ lại giấc ngủ.Trong cơn mơ chập chờn,cô thấy mình bị biến vào nhân vật nữ của cuốn truyện vừa đọc.

              Tự dưng,cái nhân vật của sự dựng truyện ấy xõa mái tóc cho phủ đầy khuôn mặt đẹp của mình và nói vơí chính nàng :

              " Người hãy đọc cho hết quyển sách nói về tình yêu và sự tự hủy ấy và từ nay người cũng là một con gấu để tự gậm nhấm nỗi cô quạnh của mình.Sau khi đã hiểu biết thật rõ ràng sự đau khổ và cái tận cùng của sự cô quạnh,ngươi sẽ viết một quyển sách để tự kể chuyện tình của mình.Ngươi đã yêu và đã đánh mất tình yêu đã bao nhiêu lần ? Ngươi đã nghĩ gì và đang nghĩ gì khi đang có một chuyện tình mơí nhất vơí một người đồng phái tính ?

              Sẽ viết gì để thử biện hộ cho cái lý lẽ đi ngược lại trật tự của tạo hóa nơi mình ?





              -------------------------

              ( sẽ có thể còn tiếp )
               
              #7
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                CÕI CHỮ 16.03.2012 16:34:30 (permalink)

                CÕI CHỮ.




                ____________________________________
                @nguyênhạ







                Rời tiệm tập thể dục,Ngân cảm thấy mệt và khó chịu.Những tia nước của phòng tắm rơi trên thân thể vẫn không thể làm nàng thoải mái hơn.Nhìn ra ngoài bãi đậu xe thì thấy Aline vẫn đứng đợi.Môi cô ngậm điếu thuốc phì phà nhả khói.Chiệc quần jean bạc phếch có những dấu cắt nham nhở ở hai đầu gối tạo cho Aline cái hình dáng của một gã đàn ông tóc dài ngang gáy.

                Aline là bạn thân của Ngân từ bao năm tháng qua.Cô sống kiểu lãng tử hiện sinh,tính bất cần đời.Sẵn sàng đấm đá khi nổi khùng săn tay áo trước lũ thanh niên hỗn xược.Ngân quen với Aline từ hôm bị lũ mất dạy bắt nạt ở dãy hàng thương xá.

                Thằng láo lếu đầu sừng giở trò tục tằn :

                - Này em ! Ngực em đẹp quá ! Có sửa không vậy em ?

                Hai thằng mất dạy cùng bọn ré lên những tiếng cười khả ố.Ngân đã sượng sùng quay gót ra bãi đậu xe.Tiếng huýt gió chạy sát sau lưng.Gã đầu sừng cồng kềnh kéo vai nàng :

                - Trời đất ! Tướng sexy như vậy mà không đi uống quán với tụi anh thì uổng thật.

                Khi Ngân sợ điếng người chưa biết tỏ thái độ như thế nào thì có một tiếng quát đàng sau lưng.Bọn thảo khấu quay lại thấy một cô gái đứng chống nạnh.

                - À,à ! Lại may mắn có thêm một con ghệ muốn được đưa đi chơi đây.Này cô em.Đi không ? Tụi anh bao thả dàn


                Cô gái quắc mắt.Giọng trầm đục :

                - Để cô ấy yên.Liệu hồn .

                Một trong những thằng đầu gấu tiến lại định túm lấy vai cô gái ,cô lùi nhanh chân để lấy thế đá vào cổ họng gã.Hắn nhăn nhó lùi lại thì nhanh như cắt,cô bồi thêm một cú tát vào má tay phải.Hai thằng kia định nhảy vào can thiệp thì cô đứng thủ thế theo một thế võ karaté.Từ dãy xe bên kia,có ba người đàn ông to lớn chồm đến định can thiệp .Bọn thảo khấu mở cửa xe rồ máy.


                Cô gái chìa tay cho Ngân bắt và nói :
                - Chào cô.Tôi tên là Aline.


                Ngân lí nhí cám ơn và từ đó quen với Aline.Hai người rất hợp nhau.Ngoài công việc lái xe vận tải cho một công ty chuyên chở,Aline là một vận động viên của hội thể thao của thành phố.
                Ở cô bạn,Ngân hay tìm thấy những lời khuyên khi Ngân có cảm giác lạc lỏng và bị stress vì công việc đang làm.Mỗi lần đi bên cạnh bạn,nàng cảm thấy được che chở như một đứa trẻ sợ lạc mẹ.

                Sau vài tuần quen biết nhau,Aline rủ Ngân về nhà ăn uống.Aline nốc bia như đàn ông khi nghe nhạc rock sau bữa ăn.Cô dậy Ngân nhảy rock kiểu country.Sau những bài rock ,Aline mở nhạc loại rumba,ở một đoạn tình nhất trong ánh đèn mờ và chất men ngấm bia,Aline ghì sát người bạn và hôn lên trán,hôn lên hai gò má hồng hồng.Cô bạo dạn đặt nụ môi dính chặt vào môi Ngân.Cái cảm giác lạ kỳ ấy đã làm Ngân tím cả người vì ngạc nhiên.

                Không để nàng kịp có một phản ứng tự nhiên nào,Aline nắm tay Ngân kéo ghì về phía mặt cái sofa bọc da màu hồng,bàn tay cô vuốt ve bộ ngực trần của bạn.Tự nhiên,thoải mái như đàn ông yêu đàn bà.Ngân đã yếu ớt chống cự.Cái cảm giác lạ lùng đó đã làm nàng quay cuồng lạ lùng như trên cõi nào rơi xuống.


                Có lần,tránh ánh mắt tình tứ của Aline ở hàng hiên quán,Ngân hỏi như thầm trách :

                - Tại sao Aline trở thành như vậy ? Điều này trái với luật thiên nhiên.

                Cô bạn cười lớn sau ngụm whisky và mồi điếu thuốc.Cô nhả khói :

                - Nè cậu.Có bộ luật nào cho phép đàn ông hiếp dâm đàn bà không ? Tớ bị hiếp lúc 16 tuổi.Và tớ đâm ra ghét lũ đàn ông .Tớ tởm chúng !

                - Không phải đàn ông nào cũng như thế....

                - Đó là ý nghĩ riêng của bạn.Tớ chỉ biết là tớ thích cậu .Và đang say cậu.Cậu chưa lấy chồng.Khi nào có thằng nào rồi thì tớ sẽ rời cậu .Hiểu chưa ? Cậu cứ tự nhiên .


                Ngân bàng hoàng ,không sao tự hiểu lấy chính mình.Những mối tình tạm bợ đã đi qua ở sân trường đại học chẳng để lại cho nàng một kỷ niệm nào đáng nhớ,như gió,như mưa tạnh bên con đường dốc.
                Nhà của Ngân ở nằm trên một con dốc cao để có thể nhìn xuống một dòng sông.Dãy phố nhọn nhịp xe là một phần cảnh ngoài phần đời tấp nập từ sự náo nhiệt căng thẳng.Ở nàng,đã có những khoảng hành lang ngập bóng tối loạng choạng gió,những hình ảnh cũ đã phai nhạt trong trí nhớ.

                Bộ óc của nàng đang bị lung lay vì những hơi hám nơi cô bạn có bản tính con trai đang đứng chờ mình ở cửa chiếc xe bỏ mui.

                Ngân cố gắng bỏ rơi cái cảm giác khó chịu.Khoá cái sac đựng bộ quần áo tập sport trên vai,nàng nói :

                - Aline đi ăn một mình đi.Tôi không thấy đói.

                - Sao vậy ? Có chuyện gì ?

                Ngân nhăn mặt,hất hàm :

                - Chả sao cả,tôi đang muốn ở một mình.Tôi muốn thong thả đi bộ về nhà.

                Aline gật đầu,chụp cặp kính dâm đeo vào mắt,rồ máy.Chiếc xe mất hút ở cuối con dốc có hàng cây đang ngả nắng chiều nhàn nhạt.Ngân thở dài,thả bước chân về căn chung cư phía kia đồi.


                Mở cửa căn phòng trống trải,nàng cầm ly nước cam thẩn thơ nhìn xuống bãi cỏ thẳng tắp bên dưới.Dãy hoa vàng nổi bật bên những cụm mimosa óng đang vươn mình.Ngân đang nghĩ đến một chương viết trong quyển sách vừa mua.Những đoạn viết của cái gã nhà văn đã cho thấy hắn là con người ác độc và không còn một niềm tin nào cho một tình yêu.Theo hắn,những nhân vật yêu nhau trong hoàn cảnh ngang trái là do họ muốn.Chẳng có điều gì gọi là định mệnh.Giọng văn của hắn sắc bén và có lắm lúc quá trần truồng hung bạo.


                Ngồi gọn lõn giữa cái ghế bành,bật ngọn đèn sát bàn,nghe đoạn nhạc réo rắt,mắt Ngân chạm đến dòng chữ ghi ở cuối bià về cái dịa chỉ email và số điện thoại của nhà in.Liếc đồng hồ thấy còn sớm.Nàng bấm số điện thoại hỏi thăm về tin tức của gã tác giả quyển truyện mang tên : Truyện Gấu của Nàng .


                - Allo.Tôi là ký giả của tờ Le Point và L'Observateur.Xin hỏi thăm địa chỉ email của ông nhà văn tên : Patrick Dupont.


                Chỉ vài phút sau,đường dây cho Ngân hai cái địa chỉ.Nàng mở máy gửi điện thư với lời nhắn xin gặp để thẩm vấn và viết bài.



                ***


                Chẳng có gì là khó khăn khi vượt con đường dài hơn 1 tiếng rưỡi khi đến cái thành phố biển để tìm người muốn gặp.Rời con dốc nhìn xuống bãi cát đang óng ả phơi nắng,Ngân theo bản đồ,rẽ xe đến điểm hẹn.

                Căn nhà nhỏ nằm gọn lọn trên bãi dốc thoãi có nhiều hoa hồng.Thân cây tùng thả nhánh xuống gần hộp thư cho nàng thấy cái tên của nhà văn.Đứng bấm chuông,Ngân thử hình dung đến một cái type đàn ông nhà văn :Bụng phệ,mặt bị thịt,dáng chậm chạp hoặc là một gã ốm tong teo,da nhăn nhúm ,mũi đeo cái kính gọng đen,ăn mặc xốc xếch.


                Cánh cửa gỗ gụ mở rộng từ hành lang và những bậc thang từ trên cao cho Ngân thấy một bóng người khá cao.Dáng còn khá trẻ.Ông ta nhanh nhẹn bước xuống mở cổng nhà.Bàn tay rộng, ngón dài bắt lấy tay nàng.

                Ngân mở tròn con mắt và thấy ngạc nhiên quá đỗi.Cái ông nhà văn không có đôi mắt xanh,không có mái tóc bạch kim hoặc màu vàng,da ông không phải màu trắng của dân bản xứ.

                - Ủa ! Ủa ! Ông không phải là người pháp như cái tên của ông sao ?

                Patrick cười :

                - Còn cô,cái thẻ ký giả mang tên Delphine không phải là một cô đầm hay sao ?

                Cả hai cùng tròn mắt để đi từ ngạc nhiên này sang sự ngỡ ngàng khác.Ngân theo chân người đàn ông trong một thoáng nghĩ ngợi bất chợt ập đến : Trái đất hình như đang quay rất tròn.


                Buổi chiều rãi nắng hây hây xuống ở khu vườn sau.Ngân lắng nghe tiếng chim hót sau khi rời mắt khỏi tủ sách đầy ấp của người viết.Nàng nghĩ thầm thầm đến những câu chuyên sẽ khởi đầu.Sẽ ra sao ? Và nàng sẽ có thêm điều gì để viết ?
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2012 23:11:05 bởi dang son >
                 
                #8
                  dang son

                  • Số bài : 4767
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.06.2011
                  • Trạng thái: offline
                  TỪ MỘT VỊ HƯƠNG BIỂN 23.03.2012 16:53:34 (permalink)






                  . TỪ MỘT VỊ HƯƠNG BIỂN

                  _____________________________________

                  đăng sơn.fr





                  Đứng tần ngần ở phòng khách rộng,Ngân nghe tiếng nhạc thoang thoảng từ cặp loa.Loại nhạc hoà tấu có tiếng vĩ cầm và dương cầm thánh thót làm dễ chịu.Căn phòng thấy ấm,vui mắt vì cách pha màu sắc từ màn cửa,khăn trải bàn bên khung cửa sổ nhìn xuống đồi cát.Ở đây,người ta có thể nhìn thấy biển.


                  Ở sát khung kính nhìn ra bãi đồi cỏ là cái bàn giấy to lớn.Bàn có giấy tờ và những quyển sách được sắp xếp ngăn nắp đâu vào đó.Ánh đèn dịu chiếu xuống màn ảnh của cái computer gây sự ấm áp.

                  - Cô thích uống gì ?


                  Chưa kịp trả lời thì có tiếng điện thoại kêu vang.Patrick ngõ lời xin lỗi nàng bằng giọng nói rất trầm.Ông nhấc điện thoại đi chậm ra phía ngoài sân.Ngân hít một hơi thở dài ,thả mắt nhìn chồng sách trên bàn giấy.Hình như ông nhà văn này đang đọc hai quyển viết về triết học.Ánh mắt Ngân nhìn vào một xấp giấy đặt giữa bàn.

                  Nàng tò mò,vơí tay quay lại xấp giấy có chữ in để đọc.Với sự ngạc nhiên hiện rõ trên nụ cười bỗng nhiên của mình,nàng đọc :




                  . TỪ MỘT VỊ HƯƠNG BIỂN



                  .... Lang thang một chốc trên bãi cát úa nắng chiều,chàng cảm thấy hơi lạnh.
                  Đôi chân vừa kịp rã rời,cổ họng khô vì mùi mặn của gió lùa.Kéo cao cổ áo,chàng đậy nắp ống kính sau khi đã tỉ mỉ thu hình từng khía cạnh của những góc biển.Khi chụp ảnh,vẫn có những ý nghĩ lãng đãng trong đầu : Làm cách nào để ánh sáng có tiếng nhạc ? Sóng chỉ là sóng nhấp nhô,những bọt biển làm gì có điệu trầm bỗng của giọng hát Whitney Houston hoặc của một Diana Ross cao vút nồng nàn.

                  Trong các môn học về kỹ thuật và nghệ thuật,người ta phải học cách ghi chép và diễn đạt tâm hồn của riêng mình như một chữ ký. Chàng đã mòn mỏi những bước chân khắp các đồi núi,các thành phố đã viếng thăm.Một Vancouver nơi phố Tàu,một Los Angeles đầy dấu ấn của siêu sao ảo vọng,một Nevada của thứ Las Vegas rực màu và rực mùi tiền tài,sắc vọng..... Những hình ảnh thu nhập được từ cái nhìn riêng đã nói được điều gì cần nói ? Màu sắc,hình thù ra sao ?

                  Buông thỏng những ý nghĩ rời rạc như thế,chàng liếc mắt ,tìm một chỗ ngồi ở dãy quán ven biển.Chàng biết mình cần có điều gì trong một cái quán nước .Quán càng vắng vẻ càng tốt.Sự vắng vẻ đã nằm một phần lớn trong hồn chàng.Sự yên tĩnh luôn luôn cần thiết.


                  Quán nước có cái tên khá dễ yêu : Quán của Eva.

                  Bàn ghế mầu nâu,khăn trải bàn hồng nhạt, có những bình hoa ngọc lan nằm ở các góc bàn.Quán đang để những bài nhạc trữ tình của Pháp làm chàng đoán đại người chủ quán là một cư dân nguyên quán pháp quốc. Bản nhạc rất xưa mang tên Je pense à toi đang rủ rỉ từ những chiếc loa nhỏ khi chàng kéo ghế,gọi ly bia và ly cà phê đậm.Cà phê kiểu Mỹ làm chàng hay nhăn mặt.Chất Arôme không đến từ góc phố Paris ,không đến từ thành phố Rome của Ý .Ở âu châu,người ta nếm cà phê kiểu khác.Uống cà phê chậm rãi khi ngồi bên một người đàn bà là một cái thú.

                  Với đàn ông,đàn bà là một thế giới rất huyền bí.Không phải vì một bộ ngực,chưa hẳn là vì một thân hình thon gọn,cũng chẳng phải là vì một cái hương sắc gợi cảm sexy của siêu sao,tài tử.

                  Đàn bà có sẵn hình ảnh địa ngục và thiên đường trong đôi mắt và tâm hồn của họ.Đã có bao nhiêu đàn ông gục ngã thảm thê vì những Eve huyền bí ? Đã có bao nhiêu kẻ tìm thấy ngục hình sau những giây phút say sưa ngập lặn trên thân thể đàn bà ?

                  Đã chưa có một cái thống kê nào định rõ.Những tờ tạp chí đã ra những con số chỉ để làm vừa lòng người đọc họ.



                  Theo những bản nhạc nhẹ,ngoài cửa kính gió vẫn đùa trên sóng vỗ.Biển vắng lặng .Ngó từ xa xa ở triền cát,chàng thấy thấp thoáng một vài cặp tình nhân dạo biển,họ nghiêng đầu trên vai nhau và nói thầm thì với nhau một vài điều gì đó mà chỉ có họ hiểu với nhau. Tình yêu lúc nào cũng có điều để làm đẹp khi đi vơí nhau trên biển chiều.Gió vi vu lời tình,ngôn ngữ vi vu lời yêu ái.


                  Chàng uống cạn ly cà phê dở nhất trong ngày.Chàng nốc cạn ly bia vừa hết hơi lạnh.Một thoáng lưng lửng buồn bã nào đó kéo đến.Chàng gấp tờ báo mới mua gọn ghẽ để nhét vào túi sac của máy chụp ảnh.Bản nhạc có tiếng dương cầm đang lê thê.Chợt dưng,chàng thèm nghe lại bàì hát của một Đức Huy thời cũ : Để Quên Con Tim.

                  Chàng nhạc sĩ đã viết : ....Ngày rời Cali,anh đã để quên con tim.


                  Đẩy gọn chiếc ghế,đứng lên,trả tiền,chàng rời khỏi quán nước.Tiếng nhạc đuổi theo ở sau lưng.Trong tiếng nhạc ấy,chợt dưng chàng thèm gặp lại người đàn bà xa lạ ấy.Dù chỉ một lần.Một lần nữa thôi.



                  -------


                  Với một số vốn rất hạn hữu về âm nhạc việt nam của mình,Ngân cảm thấy thích thú.Nàng định bụng sẽ hỏi thăm một vài điều về cách sáng tác trong lãnh vực nhạc việt.Ở người đàn ông chưa hề quen biết này,Ngân có cảm tưởng mình là kẻ đi rừng,lội suối để khám phá .Một chân trời mơí có đủ màu sắc của ánh sáng và bóng tối.


                  Patrick vẫn còn đang nói chuyện với người đầu dây nói.Ngân có đủ kiên nhẫn để ngồi chờ trong lúc nghe nhạc và đọc tiếp tục tập bản thảo thứ hai đang nằm trên bàn.Ánh sáng dịu từ khung cửa ập ùa trên bàn giấy.Căn phòng đang có một mùi hương dìu dịu đến từ hai ngọn nến thơm hương.Nhìn ánh nến lung linh,nàng cảm thấy mình hình như đang đứng trước một góc đời lơ lững không giống bao nhiêu ngày đã qua.


                  Nhìn ra đồi cát để tìm hình ảnh của sóng đang nhảy múa tìm nhau,Ngân khép nhẹ đôi mắt.Bỗng nhiên,nàng muốn tìm cách kéo dài thì giờ để ở lại nơi này. Nàng nghĩ đến một bữa ăn tối trong một cái nhà hàng ăn nhỏ.Ở đó,người đàn ông sẽ có điều để nói về hắn.






                  ________________
                   
                  #9
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    ĐỂ BẮT ĐẦU MỘT BUỔI TỐI 24.03.2012 12:41:08 (permalink)
                    -



                    ĐỂ BẮT ĐẦU MỘT BUỔI TỐI


                    ________________________________
                    @nguyênhạ & đăng sơn.fr





                    Chiều xuống nhanh.Vườn hoa đã lấm tấm ngậm những tia nắng cuối.Ngân trả những tờ giấy của bản thảo về chỗ cũ.Cái đĩa cd vừa ngậm tăm trả lại sự yên lặng hoàn toàn trong căn phòng.

                    Patrick trở lại,ngõ lời xin lỗi thêm lần nữa.Ngân lắc đầu nói nhỏ :

                    - Sao ông cứ xin lỗi hoài như thế ? Tôi đến nhà ông là cả một sự phiền phức cho ông rồi.

                    Người đàn ông rót hai ly porto,cụng ly vơí nàng.Mắt ông liếc chừng lên mặt bàn.Tia mắt như có điều muốn hỏi :

                    - Đàn bà rất tò mò.Cô đã đọc gì ?


                    Ngân hiểu ý,ngượng nghịu :

                    - Xin lỗi ông vì sự đường đột,nhìn những dòng chữ in như thế,tôi biết không phải là thư từ cá nhân.Ông viết tiếng việt giỏi lắm.


                    Patrick ngạc nhiên,đổi câu nói bất ngờ sang tiếng việt :

                    - Này Delphine ! Cô biết đọc tiếng việt ư ? Thấy cô còn trẻ quá,tôi nghĩ là cô sinh trưởng bên này.

                    - Cha mẹ của tôi là nhà giáo.Tôi sang Pháp lúc 3 tuổi nhưng may là gia đình muốn giữ gìn tiếng mẹ đẻ.Tôi có thể viết bằng ba thứ tiếng. Anh Pháp,Việt....

                    Thấy bụng đói cồn cào,khó có thể làm việc,Ngân đổi giọng,tự nhiên.Cô cũng nói bằng tiếng việt :

                    - Ông ơi ! Ở đây ông biết có cái nhà hàng ăn ngon nào không ? Tôi mời ông đi ăn và ta có thể làm việc với nhau sau bữa ăn ở nhà hàng.


                    Patrick gật đầu.Ông nhanh nhẹn khoác áo lạnh,ra dấu mời nàng ra cửa.Cô ký giả để xe lại sân vườn nhà và chui vào lòng chiếc xe nhỏ màu xám của Patrick.

                    Xe chạy xuống con đường quanh ngọn đồi.Patrick giữ yên lặng rất lâu để nghe tin tức sau bản nhạc ở đài radio.Đài loan báo bản tin mơí nhất về tên Ả Rập giết người và bị thiệt mạng sau hơn 30 giờ tử thủ ở căn hộ trên đất Tousouse.Nghe xong ông chép miệng :

                    - Cô nghĩ sao ? Tôi thấy có điều gì không rõ rệt trong câu chuyện thảm sát này.Báo chí có thể bị mua chuộc để loan tải những bản tin theo kiểu nhận lệnh.Bầu cử sắp đến rồi.Chuyện chính trị biết đâu mà lường....

                    Ngân mở hé kính xe để gió biển lùa vào.Nàng cảm thấy hơi mích lòng vì câu nói báo chí bị mua chuộc.Nàng đoán là người đàn ông này ít có thiện cảm với báo chí.Ngân nói với ông ta điều mình nghĩ.


                    Patrick lúc lắc đầu rẽ xe vào bãi đậu.Cái nhà hàng có vẻ xoàng xĩnh nằm ở góc đường.Đèn đuốc sáng trưng bên ngoài.Bên trong nhà hàng thì ngược hẳn lại với cái mặt tiền có hai khung cửa kính nhỏ tí. Bàn ghế rộng được trải khăn trắng muốt.Người nhạc sĩ ngồi đệm đàn piano sát góc tường có rèm cửa màu vàng đang chơi bản Let it be me mà Ngân hằng yêu thích.

                    - Cô thích uống rượu gì khi ăn cơm pháp ?

                    - Tuỳ ông.Tôi không uống được nhiều rượu cho lắm.Ông cẩn thận khi lái xe.


                    Patrick bật cười khi gọi rượu khai vị và chai Roré của miền Aix en Provence.Ông nói khi nghiêng đầu nhìn cách ăn mặc rất kín đáo và cổ điển của nàng : áo veste xám nhạt khoác ngoài chemise trắng và cái váy đen dài đến đầu gối.

                    Ngân cảm thấy ngường ngượng :

                    - Ông nhìn gì ? Bộ tôi ăn mặc kỳ cục lắm hay sao ?

                    - Này cô ! Đừng trợn mắt vơí tôi như thế,trông xấu lắm.Cô không phải là một cô gái xấu xí nhưng cách ăn mặc của cô đã làm cô già đi.


                    Ngân trở mặt lầm lì :

                    - Mặc kệ tôi,tôi tìm ông để làm công việc thẩm vấn cho tờ báo và loạt bài viết về ý nghĩ của các nhà văn.Tôi không phải là người trình diễn thời trang.

                    - Cô muốn hỏi gì về tôi ? Xin đừng hỏi về đời tư của tôi.Xin cô.Tôi có cái tật là ghét ký giả.Nhất là loại ký giả làm báo lá cải gây xì căng đan....


                    Câu nói làm Ngân đỏ tía mặt mày.Nàng cố nén cơn nbực dọc ,nâng ly ực một hơi ly khai vị,nàng bật ho sặc sụa.Người đàn ông chià cho nàng cái khăn ăn,tỏ vẻ ái ngại.

                    Đợi cơn sặc của nàng lắng xuống,ông nói :

                    - Tính tôi hay nói thẳng,có gì sai,cô bỏ qua.


                    Ngân lắc đầu,lấy lại sự thoải mái để đặt các câu hỏi liên quan về sự viết lách và các chiều hướng sáng tác.Câu chuyện được liên tục theo nhau trong lúc chờ nhà hàng dọn các món ăn.Những câu trả lời của người đàn ông lắm khi làm Ngân phải ghi và bỏ những dấu thòng trống để có thể khai triển sau này.

                    Khi vào đầu món soupe thì nàng biết được cái tên việt nam của ông này là Huy.Nàng đề nghị ông ta bỏ cái tên Patrick đi khi nói chuyện vơí nàng để có sự gần gũi.Huy nhìn nàng một chập lâu và rất chậm rãi khi nói chuyện.Ở ông,nàng thấy hình như mình có thể biến thành một đứa bé với nhiều sự vụng về,lúng túng.

                    Nói cho ông ta biết điều nàng nghĩ như thế,Ngân thử đặt thêm câu hỏi khác giữa tiếng dương cầm :

                    - Ông nè ! Đề tài nào làm ông thích nhất khi viết ?

                    - Cô đoán thử xem


                    Giữa hai người bây giờ là khoảng im lặng.Ngân đang loay hoay lục lọi tìm kiếm và đoán điều người đàn ông sẽ nói.Thời gian cần có chỗ nghỉ ngơi.Cả hai người đều biết như thế trong cái không khí ấm cúng trong nhà hàng ăn.

                    Ngân quyết định đốt dần cái khoảng cách giữa hai người.Chẳng hiểu sao,nàng muốn như thế.





                    ( còn tiếp )
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2012 00:18:03 bởi dang son >
                     
                    #10
                      dang son

                      • Số bài : 4767
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.06.2011
                      • Trạng thái: offline
                      MỘT TRONG NHỮNG NGÀY RẤT MƠÍ 26.03.2012 17:50:22 (permalink)



                      .




                      MỘT TRONG NHỮNG NGÀY RẤT MỚI
                      ________________________________
                      đăng sơn.fr








                      Có người ví ngày tháng như một dòng sông trôi.Trôi đi để không bao giờ trở lại.Huy có cái thói quen là ít khi nhìn đồng hồ trừ khi nào có những cuộc hẹn cần thiết.Ông ít khi thích bị những con số thời gian rượt đuổi.Từ khi từ giã Paris ,dọn hẳn về thành phố biển để làm việc và sống như một kẻ ẩn dật,ông cố tình đi chậm lại cái nhịp sống hối hả .

                      Trong năm vừa qua,Huy đã nhận được nhiều tin buồn.Ba người bạn của ông đã lăn quay vì tim ngừng đập.Mỗi cái đám táng là mỗi dịp cho ông ngậm ngùi nhìn tấm bia bộ.Nghĩa trang đìu hiu là một chỗ để dừng chân vĩnh viễn.Sự yên tĩnh ở đó không còn bóng dáng thời gian...


                      Ngừng xe ở đầu một ngã đường vắng,Huy thả bộ vào tiệm sách.Người chủ tiệm vui vẻ và tỏ sự đùa giỡn khi bắt tay chào hỏi nhau.

                      - Ông này.Từ khi tờ báo của cái cô ký giả của Le Point nói về ông qua loạt bài phỏng vấn thì số lượng sách của ông bán nhanh hơn bình thường.Có lời chúc mừng ông .


                      Huy chỉ biết cười nhẹ.Ông đã quen vơí cách mua bán kiểu thủy triều lên xuống.Việc gì đến đâu thì hay đến đó.Đừng mừng vội.Đời sống này là một chuỗi ngạc nhiên.Có đôi khi trong cái vui đấy mà lại có cái buồn đi theo.

                      Trả tiền lấy vài quyển sách chính trị và kinh tế,Huy từ giã người bán sách bước ra cửa.Bãi nắng trưa hiu hiu nhẹ nhàng trong cánh gió đùa trên mấy cành cây.

                      Thả bộ một chập để ngó thiên hạ dập dìu đầy hè phố,chợt nhớ đến câu nói của người bán sách lúc nãy.Huy móc điện thoại gọi cho cô ký giả.

                      - Chào cô .Tôi gọi để cám ơn về bài viết của cô.

                      Giọng đàn bà reo vui :

                      - Ah ! Ông nhà văn đã đọc bài ấy rồi ư ? Tôi có giữ cho ông tờ báo ấy.Ông vui không , ông ?

                      - Cô hỏi thế để làm gì ? Vui hay buồn thì sao,cô ?

                      - Ông này kỳ cục.Viết tốt cho ông thì ông phải vui chứ sao ? Mà ông này ! Ông đang làm gì ? Ở đâu thế ?

                      - Tôi đang lang thang.

                      - Ông đi uống cà phê một mình há ? Sao ông không tìm một bà nào để cùng đi quán cho vui ?

                      - Tôi...tôi quen cái kiểu một mình rồi ,cô.


                      Giọng chim hót reo ở đầu dây bên kia :

                      - Chiều nay tôi được rảnh tí nè.Đang ở toà soạn.Hay là ông nói chỗ ông đang ngồi,tôi tạt ngang đấu chuyện vơí ông ?


                      Huy lưỡng lự,nhìn sang cái quán bên kia đường.Quán không xa lắm cái chỗ Ngân đang làm việc.Ông nói cho cô biết cái địa chỉ quán.



                      Ba giờ chiều,quán lưa thưa khách.Đây là một chỗ ngồi khá lý tưởng cho mỗi lần đọc báo hoặc cần viết một điều gì,Huy vẫn có cái bàn khá yên tĩnh.Quán nước ở khu phố này do một người khá lớn tuổi làm chủ và không hay để nhạc loạn cuồng.Quán thích chơi loại nhạc hoà tấu.


                      Vừa kịp nhâm nhi ngụm cà phê thơm phức thì Ngân đến.Áo pull màu xám nhạt,quần jean bó xanh trông rất trẻ trung.Cô để thả tung mái tóc loà xoà trên bờ vai tròn.Nhìn ngược ánh sáng,dáng cô như một thiên thần đi lạc xuống vùng hạn hán nhất của trái đất.

                      Khi Ngân kéo ghế ngồi xuống trước mặt,Huy nói vơí cô như thế.Cô tròn xoe con mắt ngó ông :

                      - Trời đất ơi ! Bữa nay con người khô cằn như ông cũng biết nịnh hả ông ? Ông ăn trúng cái gì sáng nay vậy ông ?

                      Gọi cho Ngân ly cà phê sữa và cốc nước cam,Huy có dịp ngó kỹ cách trang điểm nhẹ nhàng của người đàn bà trẻ.Tính ông rất ghét những hạng đàn bà trang điểm lòe loẹt và ăn mặc như người hát bội.Loại khiêu gợi hở hang thì ông còn chán chường đến tận mức.Lần trước ngoài những câu trả lời thường thức trong cuộc phỏng vấn,ông đã thố lộ vơí cô như thế.Ngân nói là ông như một vị thầy tu già cằn khó tính và cô đã tinh nghịch ghi vào bài báo như một cách phản pháo ông.


                      Cô chống tay vào cằm,pha tan sự yên lặng giữa hai người :

                      _ Ông ! Ông nghĩ sao về bài viết của em hả ông ?


                      Cách thức xưng ông ,tự gọi mình là Em của Ngân làm Huy buồn cười.Như vậy mà ông lại thích,chữ ông có vẻ trịnh trọng,chữ Em có vẻ trẻ nít.

                      Ông dè dặt khen cầm chừng.Ừ,cô viết khá trung thực.Ngắn gọn.


                      Ngân nhăn nhó :

                      - Coi bộ ông rất hà tiện lời nói khi phải khen ai ? Ông thật là một người khó chịu.Em đang có cảm tưởng rất ghét ông ?


                      Huy nâng ly bia,nhìn sâu vào mắt cô.Chờ một thoáng,ông nói :

                      - Mắc chi mà cô phải ghét hay thương tôi ? Hai ta là người dưng mà.


                      Giọng Ngân hẫng nhẹ đi giữa đoạn dương cầm.Bản nhạc đang chơi bài Entre Nous rất thịnh hành.Ngân nghĩ đến vài món ăn ngon và nghĩ đến chuyện cụng ly vơí ông ta để khoe việc vừa được tăng lương của mình.

                      - Ông nè . Em có cái ý này.Để cám ơn em vì bài báo,ông có thể mời em đi ăn tối nay.Em đang rãnh rỗi và thích ăn cái gì ngon ngon...

                      - Cô đang dụ dỗ và làm tiền tôi chăng ?

                      - Bộ ông là kẻ đại hà tiện hả ông ? Nếu thế thì chúng ta có thể chia hai cùng trả tiền bữa ăn.

                      Huy cười,lắc đầu :

                      - Bậy.Thôi được.Để tôi mời cô.Tôi biết có chỗ ăn ngon gần nhà tôi.


                      - Phải vậy chứ ha.Lại cứ tưởng ông lắc đầu chứ ?


                      Huy thấy khó mà lắc đầu trước một hình ảnh vừa trẻ nít vừa rất đàn bà của cô gái.32 tuổi nơi cô có điều gì đó còn trẻ thơ.Không lẽ cô không kịp già theo thời gian và cách làm việc nơi cô ?


                      Buổi chiều kéo dài trên những bãi cỏ ngang công trường thành phố.Thả chiếc xe vào một bãi đậu an toàn,Ngân thong thả chui vào chiếc xe của Huy để đi chung đến nhà hàng ăn mà Huy chọn.Cô ríu rít kể cho ông nghe những mẫu chuyện thời con nít của cô.Ngày ấy cha mẹ cô hay mắng cô là một thằng con trai sinh nhầm trong cái thân hình con gái vì cô lì tính và hay nghịch.


                      Ngồi ở nhà hàng ăn.Cô tò mò :

                      - Sau khi vợ ông mất,sao ông không đi thêm bước nữa hả ông ? Đàn ông thì khó ở một mình .

                      - Nè cô.Bữa nay không phải là bài phỏng vấn lần thứ hai của cô.Tọc mạch thế để làm gì ?

                      - Ông...Ông kỳ lạ thật.Sao ông cứ hay mích lòng người khác...Ông thật là khó ưa.


                      Ngân ngậm tăm không nói năng gì nữa.Huy ném cái nhìn ra ngoài bãi cát lồng lộng gió hoàng hôn.Bãi đã vắng người qua lại.Sóng biển nhấp nhô như vẫn nhắc lại cho ông một vài hình ảnh của kỷ niệm xưa.Ngày ấy ,ông đã có những chuỗi ngày sung sướng cho đến lúc vợ ông lìa đời.Đời sống chuyển động.Lòng con người cũng như biển.Động.Tĩnh.Sóng.gió.


                      Ông quay mặt lại để làm lành vơí cô gái.Cô nhăn cái đầu mũi trên khuôn mặt đẹp của mình khi nói :

                      - Lần này,em tha cho ông.Lần sau thì em giận và sẽ trở thành người dưng.


                      Huy cười nhẹ dấu ánh mắt của mình trong ý nghĩ : - Lạ ! Dẫu gì thì tôi và cô cũng chỉ là hai người dưng.Cái tên của cô nằm trên tờ báo như một chữ ký bằng pháp ngữ.Ở trước mặt tôi thì cô tên là Ngân.Tôi dẫu gì cũng chỉ là một người phải trả lời các câu hỏi theo kiểu nghề nghiệp của cô.


                      Huy gọi các món ăn và dấu nhẹm ý nghĩ thẳng thừng của mình.Ngân xúi ông gọi chai rượu vang ngon để làm ra vẻ ăn mừng những tin vui của cô.Cô thấy ông nhà văn này có vẻ thản nhiên như xem điều bán sách được tăng lên sau bài báo là một chuyện thường tình.Cô vừa nhỏ nhẹ cắn cọng salade vừa ấm a ấm ức.Biết thế,tôi phang cho ông vài câu ác ý ở bài viết vừa rồi.Xem ông còn có thể kênh kiệu đến đâu ?



                      Khuôn mặt của Ngân ửng đỏ vì men rượu.Đến bãi đậu xe,Huy hạ giọng,tỏ ý lo ngại,bảo cô :

                      - Nè nhỏ ! Không chừng cô không thể lái xe được.Đừng nên lái xe,tôi đưa cô về nhà cô.

                      Ngân suy nghĩ thoáng chốc rồi lắc đầu :

                      - Ông cũng đã uống hơi nhiều.Nhiều hơn cả em.Ông cũng sẽ bị tai nạn trên đường.Để em về nhà ông ngủ tạm.Sáng mai ngắm biển sớm xong thì em lái xe về.Được không ?


                      Huy gật đầu,đóng cửa xe đề máy.Con đường vắng nhờ tiếng nhạc nho nhỏ trong xe đã xóa tan nỗi yên lặng giữa hai người.Tính Huy ít nói,ông không thấy mình cần phải nói thêm điều gì.Cô đàn bà thiu thiu tựa đầu vào thành ghế xe.Mùi tóc của cô dịu như mùi của đêm.


                      Huy đậu xe,mở cửa nhà.Chỉ cho Ngân cái phòng ngủ sát nhà bếp và nhẹ nhàng nói :

                      - Ngủ ngon nhé cô.Yên tâm .Đừng sợ tôi ăn thịt cô đêm nay.


                      Ngân mở to đôi mắt.Cô lấy làm lạ vì cách dùng chữ nghĩa của Huy.Một ý nghĩ nâu nâu,xám xám chợt nhiên chạy thẳng vào một bên óc của cô.Cô cười nhẹ với chính mình và để nguyên quần áo nằm dài trên giường, chùm chăn.


                      Huy chúc cô ngủ ngon và khép chặt cửa phòng của người khách trọ.Ông quay vào phòng khách,đốt điếu thuốc lá,bật ngọn đèn ngồi nghe một cái đĩa nhạc nhẹ.Tiếng kèn saxo và dương cầm quyện vào nhau xanh xanh từ bản nhạc blue.


                      Đêm rơi xuống.Đài khí tượng khi nãy trong xe nói rằng sáng mai sẽ có nhiều gió.Gió mạnh.

                      Huy lúc lắc đầu.Hình như mùi hương tóc ở buổi tối trong xe vừa rồi cũng là một cơn gió để chuẩn bị cho một cơn bão nào đó kéo đến.Ông không biết cơn bão này sẽ tên là gì .




                      ----------
                       
                      #11
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        BÃO Ở TRONG LÒNG 30.03.2012 16:29:19 (permalink)
                        .





                        BÃO Ở TRONG LÒNG
                        ______________________

                        @nguyênhạ & đăng sơn.fr








                        Trời vừa tờ mờ sáng.Ngân cáu kỉnh mở toang cánh cửa phòng ngủ ,dựng bạn dậy.

                        Nàng nói như hét :

                        - Aline.Dậy mau.Tôi muốn nói chuyện với cô.


                        Aline mở choàng mắt,kéo tấm chăn đắp phần ngực hở hang.Cô dụi mắt ngơ ngác :

                        - Em bé này ! Có chuyện gì ? Hãy để tôi ngủ.Đêm qua say và thức khuya quá rồi.


                        Ngân lộ vẻ tức tối,giật tung tấm chăn.Cô dí cái điện thoại có màn hình vào mắt bạn :

                        - Cái này là cái gì đây ? Nói !


                        Aline ôm tay che lấy ngực,cô nhìn những hình ảnh ở màn ảnh máy điện thoại của mình.Những tấm ảnh kiểu làm tình nhễ nhãi của cô với những cô gái khác đang nhảy múa đầy đủ màu sắc trên tay Ngân.Cô lặng thinh,mặt đổi sắc đỏ bừng.

                        Ngân nắm dứ bàn tay mặt,muốn tát cho cô bạn những cái thật đau đớn.Cô chảy nước mắt :

                        - Aline ! Hãy cút ngay và đừng bao giờ trở lại đây.Cô chỉ là một con quỷ dâm dục.Cút ngay.


                        Aline phân trần,cô nói đó chỉ là tình dục nhất thời mà thôi và cô hỏi tại sao Ngân lại mở máy của cô.Tình cảm của cô cho Ngân lúc nào cũng không đổi thay.Ngân bật tất cả những ngọn đèn trong phòng ngủ,tiện tay cô túm mớ áo quần dưới đất ném vào người cô bạn.

                        Aline cúi gầm mặt,hiểu ý bước vào phòng tắm làm vệ sinh và mặc rất nhanh quần áo.Quay lại nhìn bạn đang ngồi ủ rũ vơí đôi mắt đục ngầu,cô ngỏ ý phân trần khi đưa tay đụng vào vai bạn.Cô bạn kênh mặt hất thẳng bàn tay kia.Ngân chỉ ngón tay ra phía cửa.Tiện tay ,Ngân ném mạnh cái điện thoại có hình ảnh trần trưồng vào người Aline.


                        Tiếng cửa đóng lại buông rơi Ngân vào một trạng thái ngỡ ngàng.Nàng ngồi bó gối một lúc lâu vơí tâm trạng vừa nặng nề,vừa trống rỗng.Đầu óc mê man như người vừa bị rơi xuống cái vực thẩm đau điếng.

                        Pha ly cà phê đậm.Không bỏ đường,ghé mắt nhìn xuống bãi đậu xe,Ngân không còn nhìn thấy chiếc xe bỏ mui của bạn nữa.Nàng thầm nghĩ ngợi,thử phân tích lòng mình.Hai người bạn gái cho dù có thích nhau theo một kiểu đồng tính luyến ái cũng không thể nào gọi là tình yêu theo một lẽ thông thường.

                        Mình đang ghen chăng ? Hay tại mình đang muốn độc quyền một thân thể nóng bỏng vơí sự luyến ái vuốt ve ngất ngưỡng khi có dịp ?


                        Nốc cạn ly cà phê đang dần nguội,Ngân điện thoại cho tòa báo,nói dối là đang đi làm phóng sự không đến văn phòng.Nàng tắt máy, nghĩ đến một góc phố biển và bãi cát dài lặng vắng.Ở thành phố ấy có một người đàn ông.Nàng thấy mình cần được nói,được nghe.


                        Giọng nói ấy vang lên ở đầu dây :

                        - Đây là Patrick.Tôi nghe .

                        - Em đây.Em muốn gặp ông.Có được không ?

                        Giọng Ngân ướt sũng ở máy nói.Người đàn ông biết là cô có điều gì đang buồn bã.Ông không từ chối khi hỏi nàng đang ở đâu.



                        Ngân phóng xe như bay đến phố biển.Nàng rút ngắn thời gian bằng những bản nhạc rock vặn rất lớn trong xe.Những khi có điều gì bực dọc,Ngân hay nghe rock.Điệu nhạc kích động có khả năng làm nàng hoãn lại những cơn nóng giận khó tự chế.Trời nhả mây xám xà xuống thấp sau những ngày xanh nắng.Người ta đang nói về những ngày hạn hán sắp đến từ những ngày mùa đông không đủ mưa vừa qua.

                        Quay chặt cửa kính xe.Ngân tăng tốc độ trên đường đông đúc xe cộ.Có những tiếng kèn xe ré lên inh ỏi ở đằng sau để phản kháng lại cách lái xe vượt ẩu của Ngân.Nàng mặc kệ.Lòng nàng cũng đang ở mùa hạn khô.



                        Sau những bậc thang dẫn ra sau ngôi vườn yên tĩnh của người đàn ông.Ngân đón lấy một ly cà phê,ngồi im thin thít.Huy để cô ngồi rất yên một chập lâu,ông loay hoay cầm kéo cắt tỉa những nhánh cây ở góc vườn.Tia nắng yếu ớt rọi xuống vai áo ông trông đẹp như một bức tranh đồng quê.Từ màu nắng nhẹ nhàng như thế,chợt dưng Ngân nhớ lại hình ảnh của cha mình khi ông làm vườn tược.Cũng cái thế đứng dạng hai chân vững vàng,cũng một bờ vai nghiêng,cũng một cách nâng niu từng nhánh hoa mỏng manh.


                        Xong việc.Huy trở lại chỗ cô gái ngồi tư lự,mặt cô cúi xuống,tóc thả đầy vai áo màu vàng nhạt.Ông chờ tia mắt của nàng tìm ánh mắt ông.Trong thứ ánh sáng dịu ở mắt,Huy đếm và thử đoán điều cô muốn nói.

                        Cô không nói thì ông đành phải hỏi :

                        - Cô nhỏ có chuyện gì không vui ? Và tôi làm được gì cho cô ?

                        Ngân thả duỗi hai bàn chân,tìm sự thoải mái trở lại,nàng nói nhỏ,nàng kể chuyện nàng có liên hệ chăn gối với cô bạn.Và như thế.Như thế....

                        Nàng cúi mặt sượng sùng ,chờ sự ngạc nhiên ở ánh mắt Huy.Ông trầm giọng :

                        - Cô có nghĩ đó là tình yêu hay không ?

                        Ngân tìm ý nghĩ của người dàn ông thẳng trong ánh mắt.Nàng không tài nào đoán được ông ta nghĩ gì.Sự kín đáo không biểu lộ cảm xúc như một cách tự chủ của ông làm nàng ngán sợ.

                        Rụt rè :

                        - Ông có khinh thường em không với sự quan hệ tình dục như thế không ?


                        Ông im lặng một chốc lát.Lắc đầu,ánh mắt hiền hoà hơn mọi lần :

                        - Tôi nghĩ là mỗi người đều có một cách thức để làm chủ cuộc đời mình.Cô cứ sống và yêu theo cách của cô.

                        Ngân chồm thân người,vẻ tò mò như nghịch ngợm,nàng hỏi dò :

                        - Còn ông ? Ông yêu theo kiểu nào.Nói cho em biết đi ?

                        Người đàn ông lại giữ sự im lặng.Ông hỏi nàng bằng mắt khi nhìn ấm cà phê còn đầy trên bàn.Ngân gật đầu,chìa tách của mình cho ông rót cà phê

                        Nàng hỏi như một cô bé còn tuổi nhõng nhẽo :

                        - Ông nè.Em đang buồn chán cái chỗ ở của mình .Đầy những kỷ niệm xấu.Ông có thể cho em ở trọ vài ngày để lấy lại sự điềm tĩnh và làm việc được không ? Em đang sửa soạn những chương cuối cho một quyển truyện dở dang.

                        - Cô đang viết gì ? Có điều gì hay ho lắm không ?

                        Ngân không quên điều mình muốn hỏi và cô nhắc lại câu đã đề nghị.Huy lộ vẻ suy nghĩ rồi gật đầu.Nàng cảm thấy nhẹ nhõm,nàng tìm lại được một nụ cười rạng rỡ.

                        Nàng nói :

                        - Ông nè. Em biết làm bếp.Khá ngon.Như thế,ông đỡ phải ăn mì gói và trứng chiên hoặc tốn tiền đi ăn nhà hàng.

                        - Và tôi phải mất cái gì cho cô để trả công ?

                        - Thì... thì ông đã cho em ở trọ vài ngày là được rồi.

                        - Bao nhiêu ngày ,cô ?

                        - Tùy ở lòng hảo tâm của ông . Vả lại em rất thích căn nhà trên đồi để nhìn ra biển như thế này. Em đã hiểu vì sao ông hay viết về chuyện tình yêu đôi lứa vơí tất cả sự lãng mạn cần thiết.


                        Huy nhấp ngụm cà phê,nhìn nàng :

                        - Cứ nói về tình yêu là phải có sự lãng mạn hay sao,cô ?


                        Cơn gió thoảng làm bật tung cánh tóc trên cánh vai tròn của Ngân.Thật tình, Ngân không hiểu rõ lắm ở danh từ lãng mạn như thế.Một bàn tay có hơi ấm khi đi bộ cạnh nhau trên khoảng đường có nhiều bóng cây mát rười rượi.Một nụ hôn lững lơ trên đôi má vơí hơi thở thầm thì,một lời dịu êm ở ánh mắt cho ánh mắt...Những điều này,Ngân chưa có,chưa biết ở thân xác và sự chung đụng với Aline.Mặt nệm có tiếng thở đục chỉ là một chốc lát của tình dục.Aline thụ hưởng.Aline dục tính chiếm đoạt.Ở Ngân chỉ là một sự khám phá lạ lùng mà nàng chưa tìm thấy ở một thân thể đàn ông.


                        Huy bốc điện thoại vừa vang lên.Ông nhìn cô và nói ông sẽ bỏ rơi cô từ đây đến 2 giờ chiều để làm việc trong phòng viết.Tất cả đồ ăn đều nằm sẵn trong tủ lạnh ở bếp.

                        Ông cười nhẹ với cô và quay bước vào nhà trong.Ngân ngồi lại ,thu người,bỏ hẳn chân ra khỏi đôi giầy cao gót.Từ màu áo chemise xanh xám của người đàn ông ít nói vừa quay đi,tự dưng nàng hình dung ra một cơn bão nhẹ đang kéo đến trong lòng .


                        Buổi sáng đang rơi.Rất chậm.Hình như chiều nay , có một cơn mưa nhỏ sẽ kéo đến.





                        ----
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2012 16:38:20 bởi dang son >
                         
                        #12
                          mưa phố núi

                          • Số bài : 1305
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 10.07.2011
                          • Nơi: cao nguyên đầy mưa gió
                          • Trạng thái: offline
                          RE: BÃO Ở TRONG LÒNG 01.04.2012 17:35:53 (permalink)
                          * Mpn xin gởi tặng chú câu chuyện ngắn mà cháu vừa hoàn tất vì thấy chú cũng đang viết về đề tài này. Chúc chú vui nhé !
                          *******************************a

                          Khát vọng lẻ loi



                          Roy rất duyên dáng , sự duyên dáng tự nhiên đến từ ánh mắt nụ cười , từng cử chỉ lả lơi khi Roy vuốt tóc . Anh rất cao và ốm . Khuôn mặt Hispanic đẹp một cách mơ hồ , ảo não .Roy nói thông thạo cả tiếng Mỹ lẫn tiếng Tây Ban Nha . Chúng tôi làm chung một salon đã ba năm . Roy là thợ tóc rất chuyên nghiệp về Styling , nhưng anh vẫn chưa lấy được bằng tóc . Còn tôi , có bằng tóc từ xửa xừa xưa lại chỉ thích làm chơi lấy lệ . Tôi chuyên về Facial và Waxing , công việc nhẹ nhàng uyển chuyển rất hợp với bản tánh tiểu thư của tôi .

                          Năm nay Roy 30 , nhỏ hơn tôi đúng một con giáp .

                          Thỉnh thoảng tôi theo Roy đến các mối quen của anh phục vụ tại nhà , các cô dâu , các bà mệnh phụ . Lúc đó Roy sẽ chỉ đạo tôi từ A đến Z . Tôi lo phần facial ,waxing ,và trang điểm tay chân , Roy lo tóc và make-up . Chúng tôi hợp tác ăn ý , đến nỗi Roy sẽ từ chối hoặc cancel các mối hẹn nếu tôi vì một công việc gì đó không thể theo anh .

                          Bởi vì Roy chưa có bằng Cosmetologist chính thức nên anh không thể làm việc một mình . Nếu tôi bận chủ tiệm sẽ cử người khác đi với anh . Nhưng Roy không thích thế , Roy bảo chỉ thích làm việc với tôi , vì tôi chuyên nghiệp và nói tiếng Anh rõ ràng theo ngữ phạm . Các cô thợ khác nếu người Việt thì không để ý đến ngữ vựng , các cô Mỹ , Mễ thì hay dùng tiếng lóng và không chịu sự điều khiển của Roy . Trong mắt họ dù Roy có chuyên nghiệp mấy vẫn là thợ phụ ( vì Roy chưa có bằng của State Board )

                          Tôi thường khuyến khích Roy đi thi , nhưng anh lười học quá lúc thì thiếu điểm lý thuyết , lúc lại rớt thực hành . Khi đi thi anh không quen làm theo bài bản đã học trong trường , anh cứ múa may như biểu diễn show vậy . Đã qua 3 lần thi rớt , Roy nản lòng bỏ cuộc .

                          Làm việc chung với Roy rất thoải mái , bởi anh có mỹ quan đặc biệt , bởi Roy sòng phẳng trong tiền bạc , và cũng bởi anh hay nhường nhịn tôi . Khi làm việc chung với đàn bà tôi thường bị họ xét nét ,hành sách , hách dịch . Với đàn ông thì hay gặp rắc rối khi chung đụng giới tính . Với Roy thì khác , bởi Roy là gay chính hiệu , anh chỉ thích đàn ông , tôi tuyệt đối an toàn .

                          Roy mến tôi như người thân duy nhất mà anh có ở đây , miền Nam Cali . Roy được sinh ra và lớn lên ở New York , gia đình anh đến từ Tây Ban Nha theo đạo công giáo truyền thống và bảo thủ . Bảy năm qua , anh chưa một lần về thăm nhà . Bố mẹ đã từ anh , chỉ có cô em gái duy nhất vẫn liên lạc với anh . Anh hầu như quên hẳn bạn bè thời đi học , vì giới tính không bình thường mà anh trở thành tứ cố vô thân . Roy không có cả bằng tốt nghiệp Highschool . Điều này Roy chỉ nói với tôi , Roy rất sợ người khác coi thường mình . Anh không có dĩ vãng , tương lai mù mịt , hiện tại lại không mấy dễ chịu . Ngay tại salon này Roy đã hứng chịu bất công . Những người thợ khác được chia huê hồng là 6/4 . Nghĩa là 60% thu nhập về phần thợ , 40% là về phía chủ .Với Roy là 50/50 , tiền tips của Roy mới là con số đáng kể . Một ngày anh được cả trăm đô tiền thưởng , dịp lễ tết vài trăm đô là thường . Phục vụ tư gia tiền thưởng từ 30 đến 50%. Khách hàng của anh đa số tuổi trung niên , thu nhập cao ,thành phần trí thức khá giả , họ gắn bó với anh và trung thành duy nhứt với anh .Rồi người này giới thiệu người kia mà tìm đến , Roy bận rộn cả ngày . Thỉnh thoảng nhờ tôi giúp gội đầu , cuốn tóc cho khách anh chia tiền thưởng cho tôi rộng rãi cứ lấy cớ là vì tôi có gia đình con cái . Nếu tôi từ chối thì Roy lại bảo " Ậy , cái này cho các cháu của uncle Roy ."

                          Dù mến yêu các con tôi anh chưa bao giờ đến nhà tôi vì chồng tôi không cho phép . Một lần thấy Roy quá cô đơn , tôi muốn mời anh đến nhà mừng giáng sinh , chồng tôi không chịu .
                          - Anh không có ý kỳ thị với bạn em , nhưng chúng ta có các con tuổi teen . Anh không muốn Roy là tấm gương xấu ! Sau này sẽ khó dạy bảo các con .
                          Tôi tin chồng tôi bản chất thiệt thà đôn hậu , nhưng xưa nay chồng tôi rất nghiêm khắc trong cách dạy con , tôi không dám cãi . Tôi bù đắp bằng cách thường mang đồ ăn trưa cho Roy . Roy rất thích ăn món Việt , đặc biệt là các món chay . Roy không hề ăn cá và hạn chế thịt . Ngoại trừ vấn đề giới tính khác lạ , Roy là một người bạn hoàn hảo . Giọng tiếng Anh của anh rất chuẩn , Roy không bao giờ nói tục nơi làm việc , rất nhỏ nhẹ với khách hàng , mềm mỏng ứng biến trong mọi tình huống . Roy không hề nói dối , cũng không xúc phạm ai .Có người đàn ông hay đàn bà nào khéo léo như anh ?

                          Hôm nay Roy vui quá , mắt anh cứ long lanh sáng ngời . Bận rộn cả buổi sáng mà mặt cứ hớn hở như hoa ...Đến trưa anh thì thầm vào tai tôi
                          - Bữa nay tôi đãi bồ ăn trưa đàng hoàng , bất cứ gì bồ thích .
                          - Oh là la ! Ngon lành vậy ta ? Chắc mới chài được kép đẹp phải không ? Quỷ thiệt ha !
                          - Suỵt ! Không ồn ào ở đây , giờ lunch mình kể bồ nghe !


                          Thứ hai không phải là ngày bận rộn cho salon chúng tôi . Báo với cô manager tôi muốn break 2 tiếng để đi ăn với Roy . Mặt cổ nhăn nhăn thấy ghét ! Cô này bị ế lâu rồi trong khi Roy lại cứ bắt bồ hết anh này đến anh khác , toàn là những tay đẹp trai chịu chơi .Chúng tôi đến nhà hàng Ruby , một nhà hàng khang trang không quá xa nơi tôi làm việc .Vì thong thả thời gian chúng tôi chọn một cái bàn ngoài trời có dù che nắng để vừa ăn vừa nghe chuyện tình lãng mạn của Roy . Tôi không rành các món ăn Mỹ nên để Roy chọn hay hơn . Roy gọi một phần Salad sốt tôm hùm , một phần Hamburger combo và 2 chén Soup Clam chowder , thêm bình trà nóng cho tôi và đá lạnh cho anh .

                          - Bồ biết không ? Weekend vừa qua là những ngày khó quên với tôi . Lần đầu tiên trong đời tôi được nếm mùi hương hạnh phúc . Nó tuyệt vời lắm bồ ơi ! Như mùi hương hoa hồng đậm đà quyến rủ , như màu nắng rực rỡ ngoài kia , như tiếng sóng vỗ bờ dạt dào âm điệu , như bầu sữa mẹ thơm ngát hương tình người ...
                          - Wow ! Bữa này Roy bắt chước tui làm thi sĩ hén !
                          - Để yên , ta nói cho nghe nè quỷ ơi , Roy lại làm duyên ngút ngắt mái tóc . Mắt Roy long lanh ươn ướt diễm tình , anh tiếp tục ...
                          - Tôi đã làm tình với bao nhiêu đàn ông , đếm cũng không hết , không nhớ nỗi nữa ...Với Mike thì khác hẳn , một khi mà tình yêu và tình dục hòa quyện , nó cứ như những đợt sóng ngầm ngất ngư ...ngất ngư ...
                          - A ha ha , bồ định nói là bồ đang yêu sao ? Cái ...cái gì ? Roy ? Chứ hồi xưa tới giờ ai nói với tui là hổng có lòng tin ở tình yêu ? Chỉ có tình dục mới hiện thực .
                          - Dĩ nhiên là Roy chứ ai , nhưng hồi xưa khi tôi chưa gặp Mike khác à nha ! Bây giờ anh ấy đã đến với tôi , đã bước vào cuộc đời tôi . Và đang nắm giữ trái tim tôi từng giờ , từng phút .

                          Hình như Roy đang yêu...thật , cái sự thật lớn lao mà anh đang cảm nhận , nó đang hiển hiện trước mặt tôi . Nó làm chàng Roy hôm nay xinh đẹp như một cô thục nữ . Một cô gái mới lớn và biết yêu lần đầu .
                          - Mike nào vậy kìa ? Roy mới câu được à ?
                          - Sáu tháng rồi , tôi tình cờ quen ở Bar .Thỉnh thoảng rủ ảnh đi uống rượu , nhảy nhót và tâm tình . Anh ấy rất đứng đắn không cợt nhả phóng túng như những đàn ông khác . Mike hơn Roy 5 tuổi , rất ít nói và cũng giống như Roy đang chịu đựng một nỗi cô đơn vô hạn ...
                          - Vậy anh ấy cũng là Gay 100% như Roy sao ?
                          - Hơi khác chút , anh ấy đã từng có vợ thậm chí có con . Chỉ 3 năm thì gia đình tan rã . Cô ta bỏ anh ấy vì cho rằng anh ấy không phải loại đàn ông chính hiệu . Từ nhỏ tới lớn anh ấy rất đàng hoàng , tốt nghiệp đại học mới cưới vợ , cô bạn chung sở làm .Cô ta rất xinh đẹp và đỏng đảnh . Cô ta bắt anh ấy phải cung phụng mọi thứ mà vẫn chê bai .
                          - Vậy cô vợ chê Mike về điều gì ?
                          - Chê anh ấy không làm nhiều tiền , không biết cách thăng chức , không cho cô ta thỏa mãn thể xác ... Lúc ban đầu anh ta còn cố hết sức để chìu lòng vợ , nhưng càng ngày cô ta càng quá quắt . Từ sau khi có con cô ta ở nhà nuôi con ,anh ấy phải làm hai job. Ban ngày anh ấy là kỹ sư vi tính cho một hãng quảng cáo , ban đêm lại là Bartender . Cực khổ vậy mà cô ta vẫn không hài lòng . Một ngày sau khi tan sở về nhà , Mike phát hiện vợ mình đã cuốn gói theo người khác . Anh ta rất đau đớn phải cắn răng chịu . Rồi họ ly dị nhau , Mike chỉ xin giữ đứa bé , nhưng cô ta đã đưa ra những bằng chứng đứa bé không phải con Mike . Thế là anh ta mất trắng , đau khổ và tủi nhục mất cả lòng tin ở bản thân và cuộc đời , mất luôn danh dự . Bồ biết không ? Đàn ông đau đớn nhất là khi biết mình không phải đàn ông . Anh ấy đi khám bác sĩ và kết quả là anh ấy không có khả năng có con . Mỗi ngày anh ấy đã gặm nhắm nỗi buồn , anh ấy rơi vào cơn khủng hoảng . Không phải ai cũng chịu đựng được như anh ấy đâu !

                          -Roy à ! Roy hãy nghe tôi nói , với tình yêu bồ phải hết sức cẩn trọng . Tình yêu là một chiếc bẫy ! Một khi mà nó sập rồi thì bồ khó lòng mà thoát . Tôi sợ là bồ phải thiệt thòi , đàn ông là vua nói dối . Nếu hắn muốn chiếm đoạt một người đàn bà hắn sẽ bảo hắn không yêu vợ hoặc là vợ hắn không phải mẫu người hợp với hắn . Còn nếu muốn chiếm đoạt những người như Roy thì còn dễ hơn mấy lần .
                          - Không đâu TiTi , cảm giác là điều không thể lừa dối . Roy đã nếm mùi đàn ông từ khi Roy 14 tuổi . Roy chưa bao giờ có cảm giác thật sự như khi ở bên Mike . Mike cũng thế , những cảm giác mà anh ta có trước đây chỉ là sự ngộ nhận . Khi anh ta còn trẻ cũng chẳng thích đàn bà lắm , nhưng vì danh dự của gia đình , mặt mũi của một người đàn ông đã khiến Mike chối bỏ thân phận . Giờ đây sau khi thấu rõ những ngóc ngách của cuộc đời , anh ấy đã trở lại với bản năng của anh ấy . Roy không phải là thể nghiệm đầu tiên của anh ấy đâu , anh ấy đã từng thử với đàn ông , với gay . Chỉ với Roy anh ấy mới có được cảm giác yêu thương chân thật . Nó cũng giống như tình yêu mà Roy đã dành cho anh ấy . Nó hoàn toàn tự nguyện bằng sự cảm thông mà dâng hiến . Chúng tôi yêu nhau thật lòng mà ... Sự rung động sâu sắc giữa những tâm hồn cô đơn , những bản ngã đã tự đi tìm kiếm linh hồn mình trong Sahara hoang vắng ...Roy có thể giao cảm được sự rung động trên từng phân vuông da thịt của Mike ...Từng chân tơ kẻ tóc ...

                          Hình như Roy đã bắt đúng tần số của tình yêu , cái tình yêu mà Roy đang mô tả cũng giống như tình yêu của tôi , một người đàn bà dành cho chồng của mình . Thì ra bản chất của tình yêu luôn giống nhau ở sự giao cảm , tần số rung động và khát khao . Cho dù nó ẩn dật dưới bất cứ hình thức nào , màu sắc nào , hoàn cảnh nào thì cũng chung qui về một mối : tự nguyện hiến dâng . Một thứ tình yêu có khuynh hướng cho nhiều hơn nhận , bất chấp hậu quả , không tham lam ích kỷ .

                          Tôi ngắm Roy lúc này , một Roy rất tình tứ đam mê , một Roy rất nhân bản và kiên cường . Đó chính là sức mạnh của tình yêu !
                          - Tôi mừng là Roy đã tìm được một nữa của mình . Hãy tận hưởng cái hạnh phúc mà bồ đang có . Hãy ráng mà vun đắp cho tình yêu của mình Roy nhé !

                          Roy ngắm con đường trước mặt , ngắm bầu trời trong xanh trên cao . Đôi mắt vẫn mơ màng ...long lanh . Gương mặt ửng hồng niềm hạnh phúc . Roy chợt nắm lấy tay tôi :
                          - TiTi , có thể tôi sẽ kết hôn với Mike đó . Chúng tôi đã bàn về điều đó . Đợi thêm một thời gian nữa thôi , Mike đang đi làm Partime và đang học thêm để lấy bằng Master . Học xong lương anh ấy khá hơn ,có thể bảo đảm đời sống cho chúng tôi . Roy cũng nhất định học lại thi cho được bằng tóc . Roy phải xứng đáng với anh ấy phải không TiTi ?
                          - Đúng đó ! My God , cái gã Roy làm biếng bây giờ chịu đi học thì hay quá ! Tui cám ơn anh Mike của bồ trước nha !
                          - Nếu tụi tôi đám cưới chắc chắn sẽ mời bồ làm nhân chứng danh dự . Bồ sẽ dự đám cưới chúng tôi chứ ?
                          - Ừ , dĩ nhiên rồi nếu đám cưới ở gần quanh đây . Roy biết là tui nhát lái xe freeway mà , không thể đi xa đâu . Nhưng luật pháp vẫn còn nhiều cấm kỵ , bồ định cưới ở đâu ?
                          - Tôi thích nhất là ở Los Angeles, hoặc là San Francisco hay New York .
                          - Vậy thì bồ sẽ là cô dâu hay chú rễ ?
                          Roy cười bẽn lẻn , suy tư hồi lâu mới trả lời
                          - Roy không thích mặc áo đầm với Bra đâu . Có lẻ cả hai đứa tôi đều mặc Veston , mình là dân đồng tính thì cần gì phải giả dối .
                          - Vậy trong tình yêu của bồ ai đóng vai chàng , ai là nàng ?
                          - Tôi là chàng còn Mike là nàng , tôi đoán vậy . Vì Mike rất thụ động ,hơi ít nói và nhút nhát .
                          Roy mở cell phone cho tôi xem mặt Mike , Mike ngồi bên quầy Bar mặc quần jean , khác áo da đen , đầu đội nón cao bồi . Trông anh ta to lớn lực lưỡng không khác mấy diễn viên Rambo . Roy đứng sát bên choàng tay lên vai Mike , tia mắt tình lẳng lơ ...
                          - Đâu phải đâu ! Tui thấy Mike giống chàng , còn Roy giống nàng hơn à .
                          -Hehehe...That's Ok . Đôi khi thấy vậy mà không phải vậy ...hahaha...chúng tôi khác người mà .
                          - Thôi ăn đi Mr Happy ! Khiếp chưa ? Khi người ta hạnh phúc có thể không cần ăn .
                          - Ăn chứ sao hông bà ! Phải ăn hết kẻo uổng , ăn cho có sức ...
                          Roy ăn uống nhỏ nhẻ và điềm đạm như một nhà quý tộc trong phim . Chắc lúc yêu , anh cũng hòa nhã như thế !


                          [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/101700/27AB1BA4651F4040A5926CFCC9CB6AC4.jpg[/image]



                          Khi Roy 14 tuổi đang học lớp 9 , đã bị một người đàn ông 40 tuổi dụ dỗ . Ông này là một doanh nhân ngành thời trang . Ban đầu dụ Roy làm người mẫu , rồi làm người tình , đưa Roy vào con đường nghiện ngập . Khi đã bị phụ thuộc vào ma túy Roy không học được nữa đã đi theo ông ta . Ông ta thuê một căn hộ sang trọng tại trung tâm New York , sắm xe Roll Royce cho người tình trẻ . Ông đã đưa Roy lên làm người mẫu nam chính trong các show thời trang , vinh quang đến với Roy khi anh mới 17 tuổi - Top model của catwork , nhưng anh vẫn tay trắng hoàn toàn phụ thuộc vào ông . Càng ngày ông càng trở nên phóng đãng tìm kiếm những thú vui mới đã biến Roy thành một thứ đồ chơi tình dục . Rồi ông ta bắt Roy phải tiếp những ông bầu khác , phải chung đụng với nhiều quỷ nhân của ngành thời trang . Khắp thân Roy là những vết sẹo do những con quái thú hành hạ . Họ thường dí đầu thuốc lá cháy đỏ vào da thịt Roy , đánh đập Roy tàn nhẫn và hành hạ tâm hồn anh , dìm xuống tận địa ngục . Họ rất vô tình trước nỗi đau của Roy , khóc lóc van xin của Roy chỉ làm cho trò chơi của họ thêm phần kích thích

                          Một thời gian dài sống trong nổi đau đớn dày vò từ tâm hồn đến thể xác , Roy quyết định đứng dậy khi nhìn thấy một bạn diễn của mình gục chết vì ma túy quá liều . Người bạn này vừa phát hiện mình bị nhiễm Aids , không chịu nổi sự căng thẳng đầu óc nên đã dùng liều Heroin overdose . Roy đi xét nghiệm máu , biết mình vướng phải một số bịnh xã hội mà không phải HIV , anh mừng quá quyết làm lại cuộc đời . Roy tìm đến một mục sư xin ẩn náu , chữa bịnh và cai nghiện . Vị mục sư đã hết lòng giúp đỡ Roy . Sau đó một thợ làm tóc đã quen biết Roy qua các show diễn đã đưa Roy vào nghề làm tóc . Hồi đó ở New York không đòi hỏi bằng của State Board . Người tình đốn mạt của Roy tìm cách quậy phá , hắn giở thủ đoạn bẩn thỉu . Hắn gởi băng video cảnh Roy phục vụ tình dục cho những kẻ thác loạn .. Đây là đòn cuối cùng đánh vào sự chịu đựng của ba má Roy và những người trong họ đạo . Ba má Roy đăng báo tuyên bố từ con . Roy lại chìm ngập trong đau khổ .

                          Roy chưa bao giờ được hưởng cảm giác bảo bọc từ phía gia đình vì chính anh đã từ bỏ cuộc sống bình thường . Khi Roy 11 tuổi đã phát hiện sự khác thường trong cảm giác của mình , Roy đã chạy đến khóc lóc với mẹ . Mẹ Roy đã âm thầm cầu nguyện mong Chúa xá tội cho con trai mình , vì bà cho rằng đó là do một lỗi lầm nào đó mà gia đình đã mắc phải trong quá khứ . Trái tim người mẹ chính là thành trì cuối cùng để Roy bám víu , để nuôi hy vọng mà sống . Nhưng mẹ đã từ bỏ Roy , đứa con trai đẹp đẽ mà bà đã yêu thương nâng niu . Roy đã cắt mạch máu nơi cổ tay mình để tự tử . Chính vị mục sư đã cứu Roy , đưa Roy vào bệnh viện kịp thời rồi thông báo cho gia đình . Chỉ có cô em gái 15 tuổi đến thăm anh trai . Trong cơn mê sảng giữa ranh giới của sự sống và chết Roy vẫn lờ mờ cảm nhận đôi cánh của thiên thần . Chính cô đã truyền máu cho anh mình , cô nắm tay anh , hôn lên khuôn mặt xanh xao hốc hác và lay gọi hồn anh ...
                          - Anh Roy yêu quý nhất đời của em ! Anh hãy ráng sống vì dòng máu từ em đã chảy vào nhịp tim anh . Giòng máu của người con gái trinh trắng sẽ rửa sạch tội lỗi mà ma quỷ đã dẫn dắt anh . Anh hãy vì em mà sống . Một ngày nếu em lấy chồng , em muốn anh Roy nắm tay em dẫn vào thánh đường ...

                          Và Chúa nhân từ đã nhậm lời cầu nguyện của cô - Vị sứ giả của tình yêu thương thánh thiện !

                          Bảy năm qua Roy chưa một lần về thăm nhà . Cô em là mối dây liên lạc duy nhất , qua cô anh biết được mọi thứ : Cây táo sau vườn đang ra hoa , Bố đã sửa lại căn bếp , Mẹ mắc bệnh tiểu đường ...vv

                          Bố anh còn tuyên bố với cả nhà rằng , dẫu ông có chết cũng không để Roy về dự tang lễ . Cô dùng điện thoại quay cảnh sinh hoạt gia đình cho anh xem .

                          Tháng Sáu tới cô em sẽ tốt nghiệp đại học , cũng ngành thời trang . Cô muốn anh mình trở về để dự lễ tốt nghiệp của cô , cô sẽ không mời ba mẹ để tránh phiền toái cho Roy . Roy sẽ nhân cơ hội này giới thiệu Mike cùng em gái , anh muốn cô em biết dung nhan tình yêu của mình . Roy hỏi ý kiến tôi .
                          - Nếu tôi đường đột đến gặp mẹ , tôi sẽ quỳ xuống bất cứ nơi nào đó xin mẹ tha thứ . Bồ nghĩ , mẹ có tha thứ cho tôi không ?
                          - Tôi hy vọng là có . Tận sâu đáy trái tim người mẹ , con mình mãi mãi là con mình . Cho dù đứa con đó mang nhiều khuyết tật , dù đứa con từng gây sóng gió làm mất thể diện gia đình . Roy hãy hiểu cho mẹ , bà ta có thể bị động , nhưng tôi tin là bà ta rất yêu Roy . Như tôi yêu các con của tôi , như Roy yêu Mike . Bản chất của tình yêu là bao dung và tha thứ . Bảy năm qua chắc mẹ đã nhớ thương Roy ghê lắm ! Và bà ta cũng từng trãi nỗi đau đớn dày vò mình gấp trăm lần Roy đó .
                          - Tôi biết . Mẹ tôi thường cầu nguyện hàng giờ trong yên lặng . Mỗi khi đến sinh nhật của tôi , mẹ vẫn đích tay làm bánh đãi cả nhà . Chỉ có ba tôi là không bao giờ ăn cả , có khi ông còn vứt cả cái bánh vào sọt rác .
                          - Đó chỉ là phản ứng thông thường của đàn ông . Họ thường hành động nghịch lại suy nghĩ của họ . Hoặc đơn giản chỉ vì họ không biết thể hiện nó như thế nào . Ba đã quăng cái bánh không phải vì ghét Roy , có thể vì nhớ Roy quá đấy thôi .
                          - Thật hả TiTi ? Nghĩa là , tôi vẫn còn cơ hội trở về bên gia đình phải không ?
                          - Tôi đoán thế và hy vọng giùm Roy . Mà Roy này , sau chừng ấy năm xa cách mọi sự đã lắng đọng , chưa chắc đã lãng quên ...Bồ không nên đem Mike theo đâu ! Chỉ một mình Roy thôi . Để gia đình mở rộng vòng tay với Roy trước , Mike chỉ là vấn đề thời gian .
                          - Nhưng Mike rất muốn bày tỏ thành ý , anh ấy muốn gia đình tôi tin rằng , chúng tôi yêu nhau . Số phận của chúng tôi không phải do chúng tôi chọn lựa .
                          - Tôi hiểu , nhưng chấp nhận lại khó hơn tìm hiểu . Bố mẹ Roy có thể cũng thế , Roy phải biết nhẫn nại , step by step . Mọi sự cần phải đúng lúc của nó . Dục tốc bất đạt , nghĩa là ...no rush ! Hiểu chưa ?
                          - Về những điều này , bồ kinh nghiệm hơn tôi nhỉ ?
                          - Không phải kinh nghiệm , mà là nhân sinh quan . Vấn đề này thuộc về nhân phẩm và tư cách trong khi bồ cứ hiểu nó theo hướng giới tính . Người Mỹ rất thiếu sót trong cách cư xử . Bản chất của người Mỹ nhân hậu lắm . Nhưng họ thường nghĩ gì làm đó quên rằng chung quanh họ còn có gia đình và xã hội , những thứ kết nối họ một cách hiển nhiên .
                          - Gia đình và xã hội ư ? My Lord ! Bồ nói giống y mẹ tôi vậy ? Tại sao tôi phải sống vì cái nhìn của người khác ? Tại sao tôi phải lừa dối chính tôi .
                          - Vì bạn đang sống trong một cộng đồng , một quần thể . Và nhân sinh quan của bạn là thiểu số . Cần phải có thời gian để mọi người thay đổi quan niệm , bớt xét nét bạn , đồng cảm với bạn . Họ sẽ coi bạn là một hiện tượng xã hội chứ không phải là một tệ đoan .

                          Roy lại chìm vào suy tư ...
                          Đôi mắt đẹp rưng rưng ngấn lệ . Tôi cắt đôi cái Hamburger đẩy về phía anh một nửa . Tôi rất thích ăn Hamburger của tiệm này , tôi ăn hết chén Soup
                          - Ăn Soup đi Roy nè , ngon lắm kẻo nguội .
                          Roy nở một nụ cười gượng gạo chậm rãi múc từng muỗng Soup . Tôi bắt đầu ăn món Salad , nghe cái tên oai vệ vậy thôi . " Salad tôm hùm " tôi thấy nó rất tầm thường . Tôi thích món Caesar salad hơn vì có vị chesse béo và thơm . Món ăn Mỹ trong mắt tôi không hấp dẫn bằng món Pháp . Người Pháp ăn uống kiểu cách hơn , và món Pháp cũng gần với khẩu vị Việt Nam hơn . Kế đến là món ăn Ý và Mễ Tây Cơ . Tôi đã sang Mexico chơi một lần , được ăn món tôm hùm đặc biệt mà tôi nhớ mãi . Người Mỹ thích ở nhà đẹp xe mới , nhưng ăn uống tầm thường đơn giản , lui tới chỉ vài món . Món Pizza là của Ý , Spaghetti nữa . Còn món French Fry đi kèm với Hamburger mà một thời bị đổi tên thành Liberty Fry thì chắc là của Pháp rồi . Soup Clam Chowder hình như của người Anh .

                          Roy cũng vừa ăn xong món salad đang nhâm nhi từng cọng French Fry . Cái cách mà Roy ăn French Fry giống các con tôi . Anh nhón từng cọng một nhúng vào Ketchup rồi đưa lên miệng ăn từ từ . Tôi không bao giờ ăn French Fry với Ketchup , tôi không thích vị của sự kết hợp đó , nó làm giảm vị bùi và giòn của khoai chiên .
                          - Sao Roy không ăn Hamburger ?
                          - Thấy no rồi , để tôi mang về cho bữa tối . Còn TiTi ? Bồ no chưa vậy ? Có muốn gọi thêm Dessert không ?
                          - Oh ! No , please ! Đừng khiến tôi mập chứ . Tạng tôi dễ lên cân lắm .
                          Tôi pha trà chanh nóng với mật ong , rót cho Roy một cốc
                          - Cả ngày bồ cứ hết trà lại trà , có bị mất ngủ không ?
                          - Tôi mà mất ngủ , không đủ giờ để ngủ nữa kìa . Gần đây lại ghiền cafe
                          - My Lord ! Đừng nha , sẽ hại làn da của bồ lắm đấy ! À , tôi biết rồi . Bồ uống cafe để có cảm hứng cho những trang viết chứ gì .
                          - Tôi uống khi nghĩ đến một người ... Cảm xúc của tôi thường đến bất chợt , có khi đang lái xe không viết xuống được . Về đến nhà cảm xúc bay mất tiêu !
                          - Hahaha ...ngộ chứ ! Vậy uống cafe có làm cảm xúc trở lại không ?
                          - Không ! Khi nó bay là bay đi mất . Vài hôm nó sẽ trở lại hoặc là không bao giờ .
                          - Bồ nói về cảm xúc sao giống tình yêu vậy , chợt đến , chợt đi .
                          - Tình yêu không phải là một thứ cảm xúc à ? Ở mức độ sâu hơn , xa hơn và đậm hơn , vậy thôi !
                          - Đúng vậy , tình yêu là cảm xúc 3D đó .
                          - Ê , nghe nói bây giờ người ta còn chế ra 4D nữa nghen !
                          - Cha , 3D nghĩa là 3 chiều : cao , rộng và sâu . Còn chiều thứ tư là gì vậy ta ?
                          - Là chiều ảo ...

                          Hahaha...hahaha...hahaha

                          Chúng tôi đã ăn xong bữa trưa , Roy trả tiền 39 đô . Anh để lại 5 đô tiền tips . Chúng tôi trở về nơi làm việc , lên xe Roy mở cho tôi nghe bản nhạc yêu thích của Roy và Mike , tôi nhận ra bản này và hát theo bằng tiếng Việt cho Roy nghe

                          " Chút ánh sáng cho cuộc đời , cất tiếng hát yêu một người . Có nước mắt thay nụ cười , như khi tiễn nhau lần cuối .
                          Đời là một thời để yêu , yêu trong bóng đêm lẻ loi . Có những chiếc lá úa rơi , bay chơi vơi vào chiều tối
                          Tình là một lần được mơ..."

                          Roy vừa lái xe vừa lắc lư thân hình theo tiếng nhạc . Có lẻ lúc này hồn Roy đang ở với Mike .
                          - Roy có ước vọng gì không ?
                          - Có chứ , sao sống nổi nếu không có ước vọng ? Nhưng ước vọng của Roy đắc tiền lắm ! Mike hứa , sau khi chúng tôi kết hôn anh ấy ráng dành dụm tiền để cho tôi đi giải phẫu chuyển đổi giới tính .
                          - Thật à ? Khoảng bao nhiêu tiền lận ? và Roy tính làm ở đâu ?
                          - Khoảng 100 ngàn đô , tới khu Bevely Hill , Các Bác sĩ ở đó giỏi lắm .
                          - Roy ơi , tôi đã xem nhiều phóng sự về những trường hợp này ở Thái Lan , cả ở nước tôi . Sau cuộc giải phẫu họ còn phải uống và chích rất nhiều thứ thuốc mỗi ngày để duy trì nữ tính . Vòng đời của họ cũng bị rút ngắn , họ không sống quá 50 tuổi đâu .
                          - Roy biết vì đã có nghiên cứu qua . Những người như Roy , có sống lâu cũng là ôm nỗi đau khổ . Càng sống thọ thì càng cô độc có ích gì . Chỉ cần có Mike bên tôi , đừng nói 5 hay 10 năm . Cho tôi 3 năm là đã mãn nguyện , ngay cả bây giờ đây nếu vì một lý do gì đó mà Mike phải rời xa tôi ...Roy vẫn yêu anh ấy , vẫn giữ mãi những hồi ức đẹp đẽ cùng anh ấy ...

                          Sắc màu của tình yêu mãi mãi lóng lánh , mãi mãi rực rỡ ...
                          Thời gian có thể làm phai màu tóc , làm mờ cảm xúc nhưng bản sắc của tình yêu luôn luôn bất tử . Tình yêu của mỗi trái tim mang sắc thái riêng . Dù là thứ ri rỉ ngấm ngầm như mạch nước nằm sâu trong lòng cát , hay mạnh mẽ cuộn dâng như những đợt sóng ngoài khơi thì nó vẫn tồn tại thách đố với thời gian .

                          Hết 31/3/2012

                          ---muaphonui---.
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.05.2012 04:56:36 bởi Ct.Ly >


                           
                          #13
                            dang son

                            • Số bài : 4767
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.06.2011
                            • Trạng thái: offline
                            BÃO Ở TRONG LÒNG 01.04.2012 23:07:39 (permalink)




                            __________



                            Ôi !

                            Và tôi hiểu tại sao tôi sẽ tiếp tục viết.Viết với sự chân thành -

                            Xin cám ơn câu chuyện của đời.



                            đăng sơn.fr




                            _____________
                             
                            #14
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              CHUYỆN BÂY GIỜ - 02.04.2012 15:26:33 (permalink)
                              .









                              CHUYỆN BÂY GIỜ
                              __________________
                              đăng sơn.fr







                              Chiều mang mùi biển thả xuống.Chậm.
                              Khi bụng vừa phát ra những tín hiệu đáng ghét thì Huy trở lại khu vườn sau.Không thấy bóng dáng của cô đàn bà trẻ,ông nghe tiếng động ở cửa bếp.

                              Thấy cái mặt trù ụ của cô và nhìn thấy những món ăn và bát đũa xếp ngay ngắn trên bàn,ông hiểu ra :

                              - Oh ! Ai bắt cô phải mất công làm bếp như thế ?

                              - Oh ! Sao không thấy ông khen gì em cả.Ông có ngạc nhiên không ?

                              - Ngạc nhiên điều gì cô ?


                              Ngân thấy bực mình.Cô mở tủ lạnh,dí vào mặt ông chai Rosé có màu hồng đậm.Những hơi nước bám vào thành chai óng ánh dưới màu đèn.Tia mắt cô có điều giận dỗi :

                              - Em thấy ông là một kẻ rất khó ưa.Rất đáng ghét.Ông có biết tại sao không ?


                              Huy không trả lời,kéo ghế ngồi vào bàn,ông xới cơm vào hai cái chén,đẩy một chén về phía cô.Ông rót rượu,đưa ngang tầm mắt,cụng ly vơí cô.

                              - Ông ! Hãy nói lời cám ơn em đi.Hãy lịch sự với em

                              - Ừ . Ừ,tôi cám ơn cô.


                              Huy gắp đồ ăn,ăn ngon lành.Ngân ăn chậm,thỉnh thoảng đưa mắt dò xét thái độ của người đàn ông.Hình như ông ta không biết nói chuyện vơí đàn bà.

                              Cô ngừng nhai,tìm cách tấn công :

                              - Huy nè.Làm như ông không biết nói chuyện hả ông ?

                              - Ăn đi mà.Cô muốn tôi nói gì hả cô ? Tôi quen cách ăn uống một mình và làm bạn vơí sự im lặng rồi.Đã từ lâu...

                              Ông nhấp ngụm Rosé,thả lững câu nói.Ngân lắng nghe nỗi im lặng sau câu nói,cô hình dung đến khoảng thời gian đã quen với cái bóng quạnh quẽ của một người lẻ bạn.Bạn của ông là ai ? Ông không thấy sự im lặng thui thủi rất nặng nề lắm hay sao ?

                              Cô hỏi như thế để nghe câu trả lời :

                              - Lắm lúc thấy hơi buồn khi phải làm bạn vơí cái một mình.Dần rồi cũng phải quen.Vả lại,may mà tôi có sách báo,chữ nghĩa và âm nhạc để làm bạn.

                              - Sao ông không tìm một người để yêu ?

                              Huy nhìn rất lâu vào ánh mắt rất đẹp,rất trẻ con của Ngân.Ông có vẻ ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột,trực tiếp.

                              Thấy ông im lặng,Ngân tiếp tục :

                              - Hay là tại ông ích kỷ và quá khó tính ?

                              - Cô hay thật ! Tôi đang định khen các món ăn ngon của cô mà cô lại tấn công tôi.Tôi nhạy cảm,dễ bị mích lòng.

                              Ngân nổi cơn nghịch ngợm để trêu ông ,cô nheo mắt :

                              - Ông không cần quá khách sáo dể cám ơn lòng tốt của một người bạn tốt.

                              - Cô bảo sao ? Ai là bạn của ai ? Họ có điều gì để hạp với nhau ?

                              - Ô ! Ô ! Cái ông này.Lạ ! Bộ làm bạn với ông khó lắm ha ? Ông thật là kiêu ngạo ! Ghét !


                              Ăn xong.Huy mở tủ ngăn đá,cắt hai khoảng kem dâu để vào hai cái đĩa nhỏ.Ông thủng thẳng nhìn cô gái như đang xem một món hàng.Cặp mắt quan sát nhưng không có vẻ gì tò mò,tọc mạch.

                              - Tôi nghĩ là cô thích ăn kem,thích cà phê.Thích lạng phố.

                              Ngân cướp lời .Cô nói rất nhanh :

                              - Và em thích chuyện làm bạn vơí ông dù rất đang ghét ông ? Ông nhận lời làm bạn chứ ?

                              - Cô cần điều gì ở một người bạn ? Bạn thế nào ?

                              Cặp mắt ranh mãnh nhìn ông,hỏi :

                              - Còn ông? Ông tìm gì ở bạn ông ?


                              Huy đứng dậy,bấm vào cái nút play của cái máy hát sát góc bếp.Ông mở máy pha cà phê,thủng thỉnh trả lời :

                              - Khi buồn,mở phone gọi nhau.Hỏi : - Ê ! Đang làm gì ? Khoẻ không ? Đến chơi vơí nhau không ?


                              Giữa tiếng dạo đầu của một bản nhạc êm,giọng Ngân reo lên,vui :

                              - Ê ! Đang nghĩ gì ? Làm gì ? Có gì vui không ? Kể cho nghe ?


                              Huy hiểu ra,cười dòn.Từ lúc quen ông,lần đầu tiên cô nghe được tiếng cười hả hê,thoải mái như thế.Cô đứng bật dậy,chìa bàn tay mềm mại cho ông bắt lấy.Sau đó,cô cong bàn tay út bên phải để móc nghéo vơí ông.

                              Giọng cô nhẹ,xúc động :

                              - Vậy đi ông há ! Hãy là bạn tốt của em. Em có thể chia sẻ với ông những lúc ông có điều gì buồn bã.

                              Ông buông ngón tay cô,cười nhẹ.Hiền hoà :

                              - Ở một người bạn,ít khi tôi thích chia với họ nỗi buồn của mình.Tại sao phải làm phiền họ ? Và tại sao không tìm cách mang niềm vui đến cho họ ?


                              Ngân đón lấy tách cà phê từ tay ông,trở lại ghế ngồi đối diện :

                              - Thế thì ông giữ lại những cái buồn để làm gì khi có bạn thân thiết. ? À này ông ! Ông có bao nhiêu người bạn thân ?

                              - Tôi rất ít bạn và hầu như không có bạn thân.Người bạn thân nhất đã là người bạn đời của tôi.Nay thì....


                              Đầu ông cúi xuống nhìn đôi giày vải đang đi.Ngân thấy hình ảnh của một con gấu cô độc trong khu rừng già.Tiếng chim hót có lúc thảm thê như những tiếng kêu vung vãi,đau thương.Tự dưng,cô muốn khóc vì sự nhạy cảm rất riêng.

                              Cô nghĩ cách để làm con gấu ấy thoát ra khỏi ý nghĩ buồn bã của kỷ niệm xưa.Cô đề nghị :

                              - Để em rửa chén bát.Rồi chúng ta đi dạo một vòng biển.Em đang muốn đi một vòng cho tiêu cơm.Tối nay ông làm gì.Ông rãnh rỗi chứ ?


                              Huy gật đầu,lẳng lặng dành việc rửa chén bát.Ông hát nho nhỏ theo bản nhạc Une femme,un homme. Ca từ của Một đàn bà,một đàn ông của giọng hát Nicole Croisile lúc nào cũng làm ông yêu thích.Cuốn phim có cốt truyện rất đơn giản nhưng lại nổi tiếng một thời.Thế mà đã ba mươi năm.Thời gian phóng chạy ,lúc nhanh,lúc chậm,ngoảnh đi,ngoảnh lại là đã thấy những cuốn lịch sắp lớp chồng lên nhau.


                              - Cô thích đi bộ hả ?

                              Huy hỏi khi choàng vào vai chiếc áo lạnh mỏng màu xậm.Ngân gật đầu,ngửa mũi hít mùi cỏ cây ngai ngái từ một góc tối của khu vườn.Cô im lặng nhìn người đàn ông chụm tay che lửa mồi điếu thuốc lá.Cánh mũi thẳng và khuôn cầm vuông từ ánh lửa làm Ngân thấy được cái vẻ đàn ông.Cô chợt nghĩ đến chiếc cầm vuông của cha mình.Ngày xưa,cô bé hay nghịch ngợm nhảy tọt vào lòng cha để dùng những ngón tay bé bỏng sờ lên những sợi râu lởm chởm của ông.

                              Dẫm chân lên thảm lá xào xạc trên vỉa hè rộng.Cô nói nhỏ vơí Huy :

                              - Lắm lúc nhìn ông. Em nghĩ đến cha mình.Cái cằm vuông,cái miệng cười...

                              - Ừ.Ừ.. Tuổi của tôi gần gấp hai cô.Cứ xem tôi như là cha của cô.Cũng chả sao ?


                              Ngân ngừng bước,quay sang nhìn ông.Ngẩn ngơ :

                              - Sao lại thế ? Sao ông hứa là bạn của em kia mà ? Trong tình bạn,người ta không đếm tuổi tác.

                              - Tôi chưa biết em thích gì,ghét điều gì ?

                              Ngân reo lên,kiểu trẻ con,tiếng gió êm của buổi tối cũng reo bên tai cô :

                              - Úi trời ! Vinh hạnh quá.Bây giờ thì ông bỏ được cái tiếng Cô,Cô rất đáng ghét của ông rồi.Chừng nào thì xuống chức để xưng là anh và em hở ông nhà văn khó chịu kia ?

                              - Tôi..tôi quen cách xưng hô như thế rồi cô ?

                              - Ô ! Ô kià ! Lại cô...cứ cô vơí cô.Chán thật là chán !

                              - Không lẽ tôi gọi em là bà ? Thưa bà ?

                              Ngân dứ nắm bàn tay,muốn đấm vào vai ông.Nghĩ lại,cô bỏ tay xuống.Cô ngại ngần ở sự chừng mực với người bạn mới.Con gấu già đã quen với sự hoang dã.

                              Tạt xuống phố,đi vòng vòng,Huy thủng thẳng nói cho Ngân nghe về lịch sử của từng con đường được đặt tên và những biến cố đã xảy ra quanh những cái tượng có đèn và hồ phun nước giữa ngã tư phố biển.Ngân cảm thấy yêu thích con phố nhỏ nhắn này hơn qua từng mẫu chuyện.Để biết yêu một nơi chốn,người ta nên tìm hiểu về nó.


                              Rủ nhau ngồi ở vỉa hè của một quán nước,Huy nói cho cô nghe về những dự án của mình.Ông nói tiền thu được ở quyển sách đang viết sẽ gửi 60 phần trăm cho một tổ chức giáo dục để xây thêm trường lớp cho xứ nghèo.Ông đề nghi Ngân viết một bài báo để kêu gọi lòng hảo tâm.Cô gật đầu tỏ ý phấn khởi và khuyến khích ông.

                              Trên đường về,Huy nói vơí cô là ông sẽ vắng mặt trong đôi ba ngày để bay sang Milan họp với hội các nhà văn.Ngân cảm thấy hụt hẩng .

                              Giọng cô sũng ,nhựa như một đứa bé bị bỏ rơi :

                              - Em ở nhà một mình.Và làm cái gì ở trong cái nhà trên khoảng đồi trống trải của ông ? Em không phải là một người giữ nhà,canh gát nhà cho ông ?

                              - Ô kìa ! Sao cô bảo là cô cần sự yên tĩnh trong vòng vài ngày để viết lách ? Ở nhà tôi.Yên như thế,cô có thể vừa nghe nhạc vừa viết.Tôi không tính tiền phòng trọ với cô.


                              Ngân chen chân ông,đẩy cánh cổng nặng nề để vào vườn.Cô vùng vằng :

                              - Lại Cô.Cứ Cô. Người đâu mà lạnh và kỳ cục.Sao nói là bạn mà ....


                              Huy mở cửa nhà.Quay lại thấy cái mặt phụng phịu của cô .Ông cười.Ông biết là mình rồi sẽ có lúc bực bội với cái tính hay dỗi hờn của đàn bà con gái.Đã từ lâu,ông đã thoải mái với cái một mình.

                              Bây giờ thì....


                              -----
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2012 15:41:14 bởi dang son >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 11 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 153 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9