Tình yêu bên trái (Yêu ngược)

Tác giả Bài
lifeme

  • Số bài : 90
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 22.02.2010
  • Nơi: Lởm bang hội
  • Trạng thái: offline
Tình yêu bên trái (Yêu ngược) 05.03.2012 16:11:24 (permalink)
Lại một tác phẩm mới rất độc đáo và hay của nhà sách Nam Trung Yên liên kết Hương Giangbook muốn gửi tới các bạn mê tiểu thuyết nhân dịp 8-3: (cùng cuốn Đại chiến mẹ chồng nàng dâu)

Tình yêu bên trái (lúc đầu dịch giả muốn dịch là Yêu ngược)

Tác giả: Liên Tâm
Dịch giả: Nguyễn Thu Phương
Trích dẫn CHƯƠNG 1 Sự mê muội ấm áp


---------------

Tiếng chuông điện thoại cầm tay rộn rã vang lên, Trình Gia Mĩ
ngẩn người nhìn hiển thị trên màn hình, cơ hồ không dám
động, trong lòng bàn tay như có một cơn địa chấn rung chuyển, ướt
đẫm mồ hôi lạnh buốt. Cô đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường,
đã mười giờ rồi, điện thoại vẫn đổ chuông. Âm hưởng của những
thanh âm cứ vang mãi, không chịu ngừng lại, giống như con chim bị
thương cứ gào lên khắc khoải. Cô ấn phím nhận cuộc gọi, rồi từ trong
đáy cổ họng cất tiếng: “A lô”.
Đối phương chẳng hề lên tiếng.
“Hách Gia Tuấn, là anh phải không?” Cô gắng hỏi.
Ở phía đối phương, rất lâu sau mới nhẹ nhàng “Ừ” lên một tiếng.
Cô cười hết cỡ: “Anh nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại đến có việc
gì vậy?”
“Anh phải đính hôn rồi.” Giọng anh trầm trầm, lộ rõ vẻ khàn khàn.
Cô hơi giật mình, tựa hồ như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, hoảng hốt
nói: “Vậy thì chúc mừng anh”.
Anh trầm mặc, một lúc sau mới chậm rãi hỏi: “Trong bốn năm đại
học, thực sự đã bao giờ em thích anh chưa?”. Cô gắng sức nắm chặt
chiếc điện thoại, sợ như chỉ khẽ buông tay, điện thoại sẽ rơi xuống đất, cô mỉm cười nhưng trong mắt một chút buồn đau thoáng hiện
qua: “Anh đúng là đồ ngốc, đương nhiên là không rồi”.
Anh “H…ừ…” một tiếng, cố ý kéo dài âm cuối. Cô giọng điệu nhẹ
nhàng: “Đến lúc ấy em làm phù dâu cho anh nhé”.
“Nhưng… anh thích em”. Giọng điệu của anh vẫn hệt như mấy năm
trước, cô cười mượn cớ: “Đương nhiên à, chúng ta là anh em mà, anh
làm sao mà không thích em được cơ chứ”. Anh chẳng nói lời nào, một
lúc sau, ở đầu điện thoại bên kia chỉ truyền đến những tiếng tút tút.
Tiếng tút tút kia dần dần hạ xuống, trước mắt cô quang cảnh giống như
trong quán rượu, chỗ nào cũng đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy, khắp nơi
tràn ngập nam thanh nữ tú, âm nhạc mở đến cực điểm, thanh âm to
quá mức khiến người ta váng hết cả đầu, đau nhức.
Cô tắt đèn, rúc vào trong chăn, cố mỉm cười, nhưng chẳng biết
tại sao, mắt bỗng ướt sũng, tựa hồ như lệ muốn tuôn trào. Chiếc
chăn mỏng nhẹ vô cùng mà sao cô cảm thấy nó giống như ngàn cân
vậy, nặng nề đè xuống người cô, đến ngay cả hít thở cũng trở nên
khó khăn. Những ngón tay của cô gắng sức bấu chặt lấy chiếc chăn,
nhưng nước mắt không kìm được nữa, hối hả tuôn rơi. Vốn cho rằng,
có thể quên đi, nhất định có thể quên tất cả.
Nhưng tất cả, quen thuộc đến mức đáng sợ như thế này.
… …
Cô mơ màng quay trở về thời đại học, trên sân vận động vô số
người, anh đứng ở trên đài, trước chiếc microphone lớn tiếng nói:
“Trình Gia Mĩ, anh thích em, làm bạn gái của anh có được không?”
Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn lên người cô, cô ngẩn người như con gà
gỗ, đang đợi để phản ứng lại, nhưng anh đã đứng trước mặt cô, nói:
“Anh thích em, làm bạn gái của anh nhé”.
Phản ứng đầu tiên của cô là thưởng cho anh một quả đấm, sau đó
trừng mắt, giận dữ nói: “Anh nói lại một lần nữa xem nào!”
Anh nói lại tiếng càng to và dõng dạc hơn: “Anh thích em, anh
thật sự thích em”.
Cô tạo thế chuẩn bị tiếp tục đánh cho anh cái nữa.
Anh vội xua tay liên tiếp: “Anh nói đùa thôi, người anh em, đừng
giận nữa. Chỉ là nhìn thấy em chẳng có ai theo đuổi, nên an ủi tâm
hồn bị thương tổn của em một chút thôi mà. Đừng có mà tưởng thật
là anh thích em đó nha, thực là oan uổng”.
Cô chân tay lạnh buốt, nghiến chặt răng “hừ” một tiếng. Anh vội
vàng an ủi: “Đừng có buồn, mất cả vui. Chỉ là đùa một chút thôi mà.
Em cũng thật là…cho dù là cao thủ Taekwondo, thì cũng đừng túm
anh làm tâm bia chứ”.
Cô giận phừng phừng nói: “Không tìm anh, thì tìm ai?”
Anh lập tức mỉm cười: “Tìm hòa thượng của Thiếu Lâm Tự, đồ ngốc ạ”
“Đáng chết!”. Cô co chân phi thẳng đến chỗ anh, anh vội vàng
xua tay nói: “Em đừng như thế, anh không nói nữa, thực là không nói
nữa”. Cô giơ tay lên, anh hai tay ôm lấy đầu, cô nhịn không được cất
tiếng cười thật to, lúc này trên mặt anh lộ rõ vẻ đắc ý đối với các bạn
nam xung quanh nói: “Ta đã nói là sẽ khiến cho cô ấy cười được mà,
mau cầm tiền lại đây.”…
Những ký ức ấy như một thước phim vậy, chậm chậm diễn ra
trước mắt. Mấy năm gần đây, cô luôn nghĩ, nếu có một ngày nào đó,
anh lại nói với cô một câu: Anh thực sự thích em. Lúc ấy cô sẽ làm gì
nhỉ? Sẽ dùng hết sức gật đầu, hay lại nắm tay tiếp tục tặng cho anh
một quyền như trước đây? Cô nghĩ, cô nhất định sẽ gật đầu, liên tục
gật đầu, gật đến lúc nào anh nhìn thấy mới thôi. Nhưng… anh đã bày
tỏ rất nhiều lần, còn cô thì hết lần này đến lần khác đã đánh mất đi
những cơ hội ấy.
Có thể anh không thực sự thích cô, theo lời anh nói: “Anh chỉ là
đùa một chút mà thôi, em đừng có nghĩ đó là thật nhé!”
Hết lần này đến lần khác anh đều nói như vậy. Hết lần này đến lần
khác, cô cũng cự tuyệt như vậy!
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô vẫn gối đầu trên gối, đưa
tay với chiếc điện thoại, nhìn màn hình hiển thị, trong lòng đột nhiên
có một tia hy vọng mong chờ như thiêu đốt. Tiếng của cô vô cùng
bình tĩnh, vừa cười vừa hỏi: “Hách Gia Tuấn, anh làm gì mà ầm ĩ thế, không muốn để người khác ngủ sao? Đã hơn nửa đêm rồi mà sao gọi
điện thoại liên tục vậy?”.
“Anh thật sự thích em!”. Anh nói một cách giản đơn và rõ ràng,
cô toàn thân chợt run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp hơn, mạnh mẽ
gật đầu. Cô định mở miệng nói, bỗng ở đầu điện thoại bên kia truyền
đến một giọng cười vô cùng nồng nhiệt: “Trình Gia Mĩ, lại khiến em
lay động rồi sao? Em đừng tưởng rằng là anh chân thật nhé. Anh
chưa từng chân thật, em biết rồi đấy”.
“Chết đi”. Cô nghiến chặt hai hàm răng, dùng hết sức ném chiếc
điện thoại qua cửa sổ. Tức giận ngùn ngụt, phải một lúc lâu sau mới
định thần trở lại, chạy ra phía cửa sổ kêu lên: “Điện thoại của tôi!”. Cô
tức đến nỗi giậm chân giậm cẳng: “Trứng rùa thối, đừng để tôi nhìn
thấy mặt anh, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh sống không
được chết không xong”.
Điện thoại trong phòng khách lại liên tục đổ chuông, cô lao thẳng
ra, cầm ống nghe lên nói: “Hách Gia Tuấn, bắt đền điện thoại cho em”.
“Được thôi, em đến bên anh đi, ở cùng anh một tháng, anh sẽ đền
cho em, còn đích thân đưa em đi mua nữa”.
“Tiền không phải là tất cả”.
“Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì tuyệt
đối không thể”.
“Chết đi.” Cô giận đùng đùng, gác điện thoại, điện thoại lại tiếp
tục đổ chuông. Cô cầm lên, hét to: “Có chuyện gì mai gặp rồi nói!”
“Ngày mai anh phải đi làm”.
“Đồ ngốc, đi làm thì cũng phải ăn cơm chứ”.
“Ừ, vậy ngày mai anh đến đón em”.
“Tạm biệt!”, cô chẳng chút do dự cúp máy cái rụp, ngẩn người
một lúc, cuối cùng không nhịn được cười khì khì........
--Mời các bạn đón đọc --- có thể đặt hàng trước tại nhà sách Nam Trung Yên---
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2012 10:56:37 bởi lifeme >
Người trong bang Lởm
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9