Suối Nguồn Thơ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Ở Hai Đầu
Cùng xem:
Nguyên Đỗ, HÀN PHONG, TaAoXanh, KeNgu, Xuan Trương, langtoi, Hữu hiền, Lathephong, hannguyen,.... da1uhate
Ở hai đầu cùng đọc
Tình yêu và đam mê
Em cuối dòng bật khóc
Anh đầu nguồn tái tê
Anh viết lời thơ nhỏ
Nhắn người em bên kia
Đừng để đôi mắt đỏ
Mai kia anh sẽ về
Nguyên Đỗ
.... Nỗi Nhớ! Ở hai đầu...nỗi nhớ!
Nưả khắc khoải nưả buồn
Nưả giấu lệ nưả tuôn
Hồn mênh mang sầu lắng Giưã không gian xa vắng
Nưả nhớ nưả ngóng mong
Nên khoảng cách trong lòng
Không còn xa nhau nưã... Sương Anh Anh NĐ đắc hàng nha, có nhiều người cùng xem anh ghi ha, còn SA thì....hổng thấy ai cùng xem dzí mình hết hà ... hic... SA đọc không kỹ rồi, bộ không thấy [Paris] Tình Yêu Và Đam Mê sao? Thiên hạ đọc SA đó chứ có phải đọc ND đâu! Chưa chi mà đã te te.... hoảng hốt rồi! Đắt hàng quá rồi còn lo chi, nói chứ thơ cho vui thì ăn chung gì đắt rẻ, có phải in sách bán đâu nè!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2007 18:18:32 bởi Nguyên Đỗ >
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
...
Em áo vàng xưa hoa cúc tươi
Mùa thu hoang dã mắt thu cười
Suối thu rộn rã đưa muôn lá
Như cá vàng bơi theo nước xuôi
Nguyên Đỗ
Thu nhớ trời xưa Màu áo người xưa trong lá rơi
Mịt mờ thu vắng gió chơi vơi
Nhớ thương nhuộm trắng màu hoa cúc
Dòng suối còn mơ một tiếng cười Bóng nhạn chiều thu buồn nghiêng cánh
Nghìn trùng đôi mắt mãi xa xôi
Trôi qua mây trắng rồi mây trắng
Thu nhớ trời xưa ... ta nhớ người
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2007 04:50:27 bởi hoang_sa >
Trích đoạn: SuongAnh
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Anh NĐ đắc hàng nha, có nhiều người cùng xem anh ghi ha, còn SA thì....hổng thấy ai cùng xem dzí mình hết hà ... hic...
SA đọc không kỹ rồi, bộ không thấy [Paris] Tình Yêu Và Đam Mê sao? Thiên hạ đọc SA đó chứ có phải đọc ND đâu! Chưa chi mà đã te te.... hoảng hốt rồi! Đắt hàng quá rồi còn lo chi, nói chứ thơ cho vui thì ăn chung gì đắt rẻ, có phải in sách bán đâu nè!
< Sửa đổi bởi: Nguyên Đỗ -- 31.10.2007 17:18:32 >
Ngộ ghê ha, y như là người invisible dzị, hổng cần khoá cũng ra vào được trong nhà mình sao mà...comme un fantôme wá hà, còn bảo mình là..te te nưã chớ, hổng dễ thương tí nào
bớ người ta nhà SA có...
con ma
Khi Hồn Trống Rỗng Anh nói đúng, có gì đâu đắt rẻ
Chuyện văn thơ nếu tẻ nhạt ai vào
Bởi ý từ lời lẽ thật ngọt ngào
Nên vần điệu đuổi theo nhau bay bỗng Em chợt nghĩ...có khi nào hồn rỗng
Tất cả bị thổi bay như lá Thu
Trí óc em dầy đặc như sương mù
Không ra một chữ...dẫu lời từ tạ Có lẽ lúc đó hồn về xứ lạ
Bao thân thương em bỏ lại nơi đây
Vâng, có thể lắm...sẽ có một ngày
Lời ai gọi...hồn bay đi du mục Điều em nghĩ có thể là hư - thực
Có lúc hồn thất thểu trong thế gian
Có lúc bao niềm vui đến ngập tràn
Là thế đó, cuộc đời vô thường lắm! Sương Anh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2007 16:35:36 bởi SuongAnh >
Hôm 31 tháng 10, viết xong bài Con Ma Halloween, lúc đăng tự nhiên mất bài luôn, nên buồn hổng viết nữa! Chắc là ai đó trù ẻo phải hôn ? Nói vậy thôi, ND cố tình chọc SA với chữ te te ... để SA phụng phịu cho ND có dịp xin lỗi đó mờ, chứ đâu dám hổng dễ thương với SA đâu ... Không dễ thương với SA, SA đi luôn ... với người ta thì ND biết đâu mà tìm :)!
Khi Nào Hồn Trống Rỗng
Có đôi lúc tâm hồn mình trống rỗng
Muốn ngủ yên, chôn giấc mộng trầm hương
Nhớ người ta, ôi sao nhớ lạ thường
Từng tin nhắn, không thấy hồi trả lại
Có đôi lúc trái tim mình tê tái
Thuốc hồi sinh em không đến trao ban
Nhìn lá thu vàng úa với thời gian
Bay khắp chốn biết khi nào về cội
Có đôi lúc lòng mình như hấp hối
Nhớ người ta, nhớ quá Dấu Yêu ơi
Vắng mặt em, thơ chẳng thốt lên lời
Gió hiu hắt lạnh lùng vào đông chí
Có đôi lúc nhìn tấm hình tri kỷ
Ấm hồn lên, từng ước mộng mơ về
Đêm thì thầm lóng lánh những đam mê
Đôi mắt sáng dõi tìm nguồn hy vọng
Sẽ khỏa lấp chẳng để hồn trống rỗng
Sẽ đậm say chẳng để trí lung lay
Gió xuân nồng thay thế gió heo may
Hương trầm ngát mùa xuân vui sẽ đến
Nguyên Đỗ
Em Lại Đến Em lại đến trong đêm ôi diễm mộng
Đứng cùng anh lâu nhé hết đêm say
Hãy cùng anh đi hết cuộc đời này
Trong thương mến, và mộng mơ luyến ái Em hãy đến, khi hồn mình trống trải
Hay ứa đầy những thi cảm, cô đơn
Đến cùng anh, em nhé, lúc dỗi hờn
Để anh dỗ, hay cùng anh chia sẻ Em hãy đến, giữa đêm dài quạnh quẽ
Hay giữ trưa, trời nắng gắt, khô khan
Đến cùng anh, em nhé, suối thơ tràn
Sông định mệnh cuộc đời mình đang sống Em hãy đến, trầm mình trong hy vọng
Rồi bước lên mạch sống mạnh thâm sâu
Ôi tình yêu đôi lứa thật nhiệm màu
Thay đổi cả, đem lại luồng sinh lực Nguyên Đỗ
Mộng Thầm Có rất nhiều mộng thầm chẳng dám nói
Sợ gió nghe mách lại với người ta
Nên thường hay suy nghĩ chuyện vẩn va
Và cảm thấy hồn như là trống rỗng Thu nay về mang theo đầy gió lộng
Khiến lá rơi ngỡ mộng cũng rớt theo
Sao không nghĩ... nhờ gió đưa qua đèo
Bao khoảng cách núi non đều vượt khỏi Mãi lang thang mà quên lời anh nói
Dẫu xa nhau nhưng tình vẫn gần bên
Ngày từng ngày ta càng quấn quít thêm
Mỗi con chữ chưá chan niềm hy vọng Mãi đam mê trong tình yêu dệt mộng
Nên sợ tỉnh rồi lay động giấc mơ
Mà quên đi hoa lá cũng đang chờ
Cơn gió nồng mang theo tình xuân ấm Ôi, những hiền hoà và bao đầm thắm
Mùi hương trầm thơm ngát mang về đây
Cho những giấc mơ em chấp cánh bay
Rất ngọt ngào dịu êm đầy hạnh phúc! Sương Anh
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Hôm 31 tháng 10, viết xong bài Con Ma Halloween, lúc đăng tự nhiên mất bài luôn, nên buồn hổng viết nữa! Chắc là ai đó trù ẻo phải hôn ? Nói vậy thôi, ND cố tình chọc SA với chữ te te ... để SA phụng phịu cho ND có dịp xin lỗi đó mờ, chứ đâu dám hổng dễ thương với SA đâu ... Không dễ thương với SA, SA đi luôn ... với người ta thì ND biết đâu mà tìm :)!
Nào có thấy đâu lời xin lỗi Chỉ là nói giả bô thôi Chử "te te" in trí rồi Hổng giận mà ghét...đáng đời...ai biểu ghẹo
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2007 16:50:23 bởi SuongAnh >
Te Te Xin Lỗi Vậy đấy nhé, anh te te xin lỗi
Giả bộ chi, thành thật đó, em à
Không tin thì, em cứ hỏi người ta
Hay đầu gối đã quỳ lâu sám hối Vậy đấy nhé, em te te hạch tội
Tội dùng từ là lạ khó thương ghê
Chắc là anh vô ý thấm bùa mê
Ai chạm phải là nhớ hòai chẳng dứt Vậy đấy nhé, anh te te chụp giựt
Sợ người ta đi mất, biết làm sao
Nên bọc quanh, vây kín, đóng cửa rào
Giữ em mãi không cho đi đâu nữa Vậy đấy nhé, ai te te thề hứa
Nhưng này em, chớ te te giận, lãng quên
Để đời này tê tê lưỡi vì em
Để hồn nhớ tương tư đam mê mãi Vậy đấy nhé, này nàng thơ, em gái
Chữ te te nào có tội gì đâu
Trái tim em, tình én lượn trên đầu
Anh xin lỗi, đừng cố tình ghét nhé
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2007 17:16:40 bởi Nguyên Đỗ >
Chẳng Thèm Nhận Đâu Nghe anh nói lại càng thêm ghét đó
Xin lỗi mà te te nào có thật lòng
Biết là anh giả vờ nói cho xong
Nhưng chẳng thèm nhận đâu...chờ năn nỉ Biết anh ỷ lớn hành em suy nghĩ
Đi kiếm mệt đầu mới tìm hiểu ra
Cái chữ...đáng ghét kia gần như là...
Nói người ta "có tật giật mình" đó Hổng thèm nhận đừng có bảo làm khó
Ai biểu anh cứ chọc hoài làm chi
Có gì mà sợ mất, cản rào đi
Thiệt đáng ghét...ghét hoài không thương nổi Trời ơi , mắc cười ghê khi nghe nói
Cái chữ này ghép lại được nhiều ghê
Nào thề hưá, hạch tội...cũng te te
Nghe ngộ quá, đọc một hồi quên giận May cho anh...hông thôi còn lận đận
Bởi em cười quên hết dỗi hờn anh
Còn lần sau, anh nhớ...khó làm lành
Dẫu có...thương cũng dặn lòng...ghét mãi Sương Anh
Làm Sao Tin Được Lời Con Gái
Làm sao tin được lời con gái?
Lòng nhớ thương, miệng nói ghét lung tung
Lúc ào ào hạch tội, lúc thẹn thùng
Lúc giả lả cười vui như mừng rỡ
Tin chi vội cho hồn mau đau khổ
Cứ từ từ tìm hiểu thấu lòng nhau
Để cuộc đời chung lối được tươi màu
Không héo úa eo sèo tàn mạng sống
Tin chi sớm biết đâu chừng thất vọng
Phải từ từ kẻo vấp ngã ai nâng
Để nhớ nhung cho đôi mắt thâm quầng
Buồn tê tái mực cạn khô giấy mục
Tin đúng lúc, đúng người, thật hạnh phúc
Tin dại khờ, tin liều lĩnh... chết tươi
Đôi môi khô... sao có thể mỉm cười
Lòng héo hắt tình yêu sao bay bổng
Nguyên Đỗ
Cứ Mỗi Lần Nhận Thư Em Thư em đến, hồn anh xao xuyến lạ
Đang lờ đờ chợt bừng sống, lâng lâng
Áp bức thư ngay ngực trái bâng khuâng
Từng dòng chữ bập bềnh theo cơn sóng Cứ mỗi lần nhận thư em hy vọng
Ngập tràn đầy ước mộng vẹn tình duyên
Đôi chúng ta chung lối, một con thuyền
Không sợ lạc, không ngại ngùng dông tố Cứ mỗi lần nhận thư em rạng rỡ
Mặt trời hồng, đêm trăng sáng lung linh
Nụ cười vui từng giòng chữ thân tình
Những đốm sáng rạng ngời trên sông Bạc Thư em đến khơi lại tình thi nhạc
Khúc tình ca anh gởi lại cho em
Từ đáy lòng, từ trí não, trái tim
Em vui nhé, cuộc đời xanh hy vọng Nguyên Đỗ
Ghét Mãi /Thương Hoài
Nếu ghét mãi, sẽ thương hoài đấy nhé
Ghét và thương hai mặt của tình yêu
Đã không chi thì đừng ghét chi nhiều
Càng để ý lại càng mong càng nhớ
Ghét và thương cũng như không khí thở
Dưỡng khí vào, thán khí lại đi ra
Cũng là không khí cả đó em à
Như hai mặt của tình yêu ân ái đó
Nếu chẳng chi thì có gì ghét bỏ
Cứ dửng dưng như kẻ lạ không quen
Nếu chẳng yêu thì đã chẳng hờn ghen
Cứ như thể xóm giềng chào có lệ
Nếu đã thương, em nhớ đừng ghét nhé
Thương càng nhiều dễ thương lắm Dấu Yêu
Ghét ... Trời ơi! Gây khó chịu rất nhiều
Sinh phiền nhiễu, này em, đừng giận ghét!
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2007 09:46:32 bởi Nguyên Đỗ >
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Ghét Mãi /Thương Hoài
Nếu ghét mãi, sẽ thương hoài đấy nhé
Ghét và thương hai mặt của tình yêu
Đã không chi thì đừng ghét chi nhiều
Càng để ý lại càng mong càng nhớ
Ghét và thương cũng như không khí thở
Dưỡng khí vào, thán khí lại đi ra
Cũng là không khí cả đó em à
Như hai mặt của tình yêu ân ái đó
Nếu chẳng chi thì có gì ghét bỏ
Cứ dửng dưng như kẻ lạ không quen
Nếu chẳng yêu thì đã chẳng hờn ghen
Cứ như thể xóm giềng chào có lệ
Nếu đã thương, em nhớ đừng ghét nhé
Thương càng nhiều dễ thương lắm Dấu Yêu
Ghét ... Trời ơi! Gây khó chịu rất nhiều
Sinh phiền nhiễu, này em, đừng giận ghét!
Nguyên Đỗ
THƯƠNG/GHÉT Ai bảo anh ghét là thương lắm đó
Riêng em chỉ có thấy ghét mà thôi
Đừng mơ rằng...ghét nghiã là thương rồi
Em chưa...yêu đó, làm sao mà biết Giưã hai chữ rất rõ ràng, phân biệt
Không nhầm đâu, em thích ghét nhiều hơn
Và như thế mới dễ dỗi dễ hờn
Cho anh lính quýnh theo sau xin lỗi Ai biểu anh cứ làm lòng bối rối
Bắt ngươì ta phải nghĩ tới anh hoài
Bắt tâm hồn phải khắc bóng hình ai
Nhung nhớ mãi đêm dài không thể ngủ Ghét lắm đó, ghét hoài cũng chưa đủ
Mà ghét ghê...ghét lây cả mình luôn
Kệ ngươì ta...sao vắng thấy lòng buồn
Ghét thương, thương ghét...dường như nhơ nhớ! Sương Anh
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Làm Sao Tin Được Lời Con Gái
Làm sao tin được lời con gái?
Lòng nhớ thương, miệng nói ghét lung tung
Lúc ào ào hạch tội, lúc thẹn thùng
Lúc giả lả cười vui như mừng rỡ
Tin chi vội cho hồn mau đau khổ
Cứ từ từ tìm hiểu thấu lòng nhau
Để cuộc đời chung lối được tươi màu
Không héo úa eo sèo tàn mạng sống
Tin chi sớm biết đâu chừng thất vọng
Phải từ từ kẻo vấp ngã ai nâng
Để nhớ nhung cho đôi mắt thâm quầng
Buồn tê tái mực cạn khô giấy mục
Tin đúng lúc, đúng người, thật hạnh phúc
Tin dại khờ, tin liều lĩnh... chết tươi
Đôi môi khô... sao có thể mỉm cười
Lòng héo hắt tình yêu sao bay bổng
Nguyên Đỗ
Giả Vờ Thôi ! đừng nói thế mà oan cho con gái chỉ một vài trường hợp nhỏ nhoi thôi nói ghét anh ! bởi vì...người ta ngại chứ tâm tư anh hiểu hết mất rồi mà anh cứ chơi trò chơi..không biết! bắt em đây phải nói những câu thừa làm con gái làm sao em nói thiệt , khi đem lòng mến một kẻ...không ưa ! anh đã hiểu... tin hay không tùy hỷ chẳng ép đâu bởi em có quyền gì? cuộc sống anh , có quyền theo lí trí đành giả vờ làm một kẻ... dửng dưng đi !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2007 09:45:40 bởi Nguyên Đỗ >
Nói Vậy Thôi Viết vậy thôi, chứ anh thừa biết cả
Cũng như anh "đi guốc giữa lòng anh!"
Ngòai tiếng to, trong bụng thật hiền lành
Đâu có dám phiền nhiễu chi phái nữ Không có nữ biết lấy ai tình tự
Các cô là phái đẹp tựa ngàn hoa
Không có em mưa nắng chẳng thuận hòa
Anh phóng đại để em vào gióng tiếng Có em vào, tình yêu thương lộng kiếng
Không có em, thì liệng cống cô đơn
Có nhau còn viết qua lại dỗi hờn
Mất nhau rồi gõ nhịp trên phím chữ Em có nhớ lần đầu câu tình sử
Bốn câu thơ lục bát rất hồn nhiên
Từ bấy giờ anh chỉ nhớ em hiền
Mong lắm đấy bài thơ đầu lục bát Nửa đêm tỉnh giấc mơ hoang
Với tay tìm kiếm ngỡ ngàng ngẩn ngơ
Nhớ ngày em viết trang thơ
"Tập Yêu Anh" lại bơ vơ quay cuồng Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2007 09:58:55 bởi Nguyên Đỗ >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 7 bạn đọc.
Kiểu: