Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Tuyết Rơi
Sáng hôm qua tuyết rơi rơi đẹp lạ
Trắng bầu trời hoa tuyết cứ bay bay
Anh lặng nhìn hồn thơ lại ngất ngây
Nhưng nghèn nghẹn vì lầu rồi em vắng
Em khuất mặt mang đi cả màu nắng
Anh u sầu ngàn cân nặng tâm tư
Ước mong sao em đến, dáng hiền từ
Cười nửa miệng, gieo nguồn vui khuyến khích
Em răng khểnh ít khi nào đùa nghịch
Nói nhẹ nhàng như hơi gió ban mai
Tự đó giờ anh nhung nhớ đến ai
Chẳng dám nói, chỉ viết lời thơ thẩn
Em vắng mặt, có khi nào em giận
Hay chuyện nhà nhiều chuyện nọ chuyện kia
Có thể nào hai đứa lại chia lìa
Không từ giã buồn đau thương xót dạ
Hứng hoa tuyết lòng tay anh lạnh giá
Chưa lạnh bằng hồn băng tuyết bên trong
Em về đi, phà hơi thở hương nồng
Cho trầm ngát mùa yêu thương đang tới
Nguyên Đỗ
Em mong trời đừng cho tuyết thôi rơi
Để rồi anh biết em nơi đây lạnh lắm
Đã bao ngày anh và em khuất mặt
Em mãi lặng thinh cấu xé chữ tình
Thế rồi mùa đông cho tuyết vội rơi nhanh
Bông tuyết ngẩn ngơ cắn sầu tiếc nhớ
Em góp nhặt chút hồn băng giá lạnh
Để đợi anh về xua đuổi những đơn côi
Và đông cũng qua anh dường như chẳng biết
Nắng xuân tràn về trên vầng trán tinh khôi
Em tự đó đôi mắt buồn vô cảm , ngẩn ngơ
Chẳng thể biết đời kia ai tiếc nhớ ???