Suối Nguồn Thơ
Ngủ Ngon Em Nhé
Ngủ ngon em nhé, đêm nay
Sáng mai thức giấc còn say mộng vàng
Đưa tay dụi mắt mơ màng
Đêm giao thừa đã đón chàng thơ qua
Nụ cười rạng rỡ hơn hoa
Nụ hôn ngọt lịm hơn là mía lau
Nói cười quấn quýt bên nhau
Ngủ ngon tình nhé, đậm màu yêu thương
Ngủ ngon, mộng mị thiên đường
Vườn cây trĩu trái thơm hương ngọt ngào
Bên nhau, hồn những xuyến xao
Ngủ đi, nằm xuống, mơ vào trong đêm
Ngủ ngon em nhé ấm êm
Tình yêu khúc nhạc lại thêm mặn nồng
Tình ta sông biển mênh mông
Trào dâng cuồn cuộn sóng hồng thủy xưa
Nguyên Đỗ
Em Ghé Đọc Thơ
Em ghé đọc thơ đọc thật lâu
Lặng thinh không nói mắt ưu sầu
Tình anh chảy mãi không hề cạn
Qua những thác ghềnh đến biển sâu
Quãng sông nào nhỉ xiết dòng em
Em hỏi lòng đau giữa cảnh đêm
Không ánh sao trời, đen tựa mực
Sỏi đá nguồn khe cuồng nộ thêm
Em ghé đọc thơ, giọt lệ tuôn
Những mùa mưa nắng, những ngày xuân
Của thời xa vắng phai mờ nhạt
Kỷ niệm năm nao ray rứt buồn
Thôi chẳng còn chi, chẳng có gì
Tìm về quá khứ buổi tương tri
Lòng sông từ đó chia trăm nhánh
Yêu dấu ngày xưa đã lỡ thì
Dấu thẹo in hằn trong trái tim
Em đi biền biệt chẳng cho tin
Buổi anh tìm đến nhà hoang vắng
Hồn nổ banh tan tựa phải mìn
Ngày tháng qua đi, ráp và lành
Trái tim vỡ nát đã hoàn sanh
Thôi em có ghé đừng khơi lại
Ngòi thuốc biết đâu lại nổ đoành
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2008 08:06:36 bởi Nguyên Đỗ >
Rửa Mặt
Vừa tỉnh cơn mơ giấc mộng lành
Bước ra phòng khách, "Dạ chào anh!
Anh chờ một xíu em lau mặt
Pha tách cà phê, sẽ thật nhanh!"
Anh chờ mười phút vẫn chưa xong
Không biết người ta điểm má hồng
Nhìn dọc nhìn ngang bao bức vẽ
Ruộng đồng, đồi núi, những dòng sông
Em bước ra ngoài nét mặn mà
Má hồng điểm phấn đẹp thêm ra
Môi son phơn phớt trông xinh quá
Đôi mắt càng trông, càng đậm đà
Em hỏi nhẹ nhàng có đợi lâu
Lẽ nào anh lại nói đâu đâu
Chỉ cười chờ chút thật là đáng
Em đẹp như là buổi rước dâu
Tách cà phê uống thật thơm ngon
Nghe tiếng em cười lại thật dòn
Mơ ước riêng anh được thế mãi
Cuộc đời hạnh phúc có gì hơn
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2008 12:48:56 bởi Nguyên Đỗ >
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
....
Buổi anh tìm đến nhà hoang vắng
Hồn nổ banh tan tựa phải mìn
....
Thôi em có ghé đừng khơi lại
Ngòi thuốc biết đâu lại nổ đoành
Nguyên Đỗ
Đọc thơ mà cứ tưởng có chiến tranh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.01.2008 11:01:59 bởi Nguyên Đỗ >
Trích đoạn: trieuam
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
....
Buổi anh tìm đến nhà hoang vắng
Hồn nổ banh tan tựa phải mìn
....
Thôi em có ghé đừng khơi lại
Ngòi thuốc biết đâu lại nổ đoành
Nguyên Đỗ
Đọc thơ mà cứ tưởng có chiến tranh
Chú mà đưa hình "hủ léng" của cháu vào đây, biết bao anh hùng kỳ nhân trong thiên hạ vào đây hay vào mục thơ của cháu chiếng trang rần rần đó nha! Liệu đó, lo viết xong kịch bản đi, một khi chiến tranh rồi đừng khóc đòi chú dỗ hen!
Em Từ Thơ Bước Ra
Em từ thơ bước ra ôi diễm lệ
Ánh sao trời, vầng trăng sáng, sương mai
Tự hỏi lòng người con gái ấy là ai
Trông thân thuộc, như từng quen lâu lắm
Dáng thanh thoát, thon thon, đôi má thắm
Vai hở trần, tóc mây thả, thướt tha
Giọng hiền ngoan, ăn nói rất thật thà
Đơn sơ lắm, dễ thương không kiểu cách
Em gái biển, của sông ngòi, kinh lạch
Dáng suy tư thư thái tựa nàng thơ
Em từ mơ mộng tới tự bao giờ
Em từ thơ của vạn đời kiếp trước
Mười ngón tay nguyện sẽ làm chiếc lược
Chải tóc em, nhổ từng sợi tóc sâu
Trăm năm sau cũng vẫn tựa buổi đầu
Mãi dấu ái không bỏ bê sơ sót
Em dòng nước Hương Giang muôn đời ngọt
Em Cửu Long chín nhánh ngập phù sa
Em sông Hồng, Bến Hải của hồn ta
Em vĩnh viễn là nguồn thơ bất tận
Nguyên Đỗ
Hình Cháu
Hình cháu xinh xinh giữ một mình
Ai mà dại dột tặng người xin
Của riêng chú giữ còn hy vọng
Được uống rượu chi... thế cũng tình
Chú sẽ tặng hai cháu món quà
Từ ngoài đến cửa toàn là hoa
Mau mau nhé cháu, chú còn đợi
Chống gậy dù xa cũng đến nhà
Nguyên Đỗ
Hình Cháu
Hình cháu xinh xinh giữ một mình
Ai mà dại dột tặng người xin
Của riêng chú giữ còn hy vọng
Được uống rượu chi... thế cũng tình
Chú sẽ tặng hai cháu món quà
Từ ngoài đến cửa toàn là hoa
Mau mau nhé cháu, chú còn đợi
Chống gậy dù xa cũng đến nhà
Nguyên Đỗ
QÙA CHÁU ĐỢI MONG Chỉ xin chú mang cành sen thắm
Vừa hái bên hồ còn điểm sương
Bài thơ còn điệu lý yêu thương
Theo Lối Trầm đến cửa nguồn tâm tưởng. Cõi ta bà thơ vui buồn uốn lượn
Cuốn lòng người những si, hận, đa đoan
Chỉ xin chú mang một ánh trăng vàng
Tròn vành vạnh trên ghềnh cao đang hát. Gót chân thơ bên giòng sông ngọt mát
Suối Nguồn Thơ nghe khao khát bến bờ
Khỏa tung mây nghe điệu lý nên thơ
Và duyên dáng bên vần mơ sen trắng. Trời bình minh đang nhuộm màu nắng thắm
Che u tình vào sâu lắng vết thương
Chú ơi hãy nghe câu hát vô thường
Nguyệt Ca còn đó bên đường thơ đi.
Hộp Thư Đầy
Nghe chị bảo hộp thư đầy, vội mở
Ôi nhiều thư dày cộm, cả tám trang
Em ngồi xem vui quá thật đông hàng
Rồi nhăn nhó ơ thư này khiếu nại
Thư nhiều quá, của cả trai lẫn gái
Từ bạn thơ đến các bậc tiên sinh
Em tìm xem coi thử có thư tình
Tìm chẳng được nên làm thơ đùa giỡn
A tình yêu, tình yêu là chuyện lớn
Ai liều gan tỏ tình giữa ban ngày
Trông hộp thư, hay mục thơ đó đây
Tất cả chỉ toàn là mơ với mộng
Vậy mà đấy cũng chút gì động sóng
Để người buồn nước mắt lã chã rơi
Ơ nín đi, đừng khóc nữa, Thương ơi
Anh dỗ nhé, vỗ về, hồn lấn cấn
Đùa thôi đấy, chị Huyền Băng chớ giận
Dòng chị ghi tình tứ quá để đây
Ai ghé ngang đọc hết biết tỏng này
Em giải thích thế nào cho thiên hạ
Nguyên Đỗ
P. S Đùa vui thôi chị nha, ND đã xóa bớt các thư khiếu nại đã được giải quyết trong hộp thư rồi!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2008 12:28:02 bởi Nguyên Đỗ >
Chắc Em Mệt
Chắc em mệt hôm qua trằn trọc mãi
Ngủ không yên, lệ ứa suốt năm canh
Không sao đâu, hiền thì sẽ gặp lành
Anh sẽ đứng, cạnh ngay bên bảo vệ
Anh sẽ nhìn, sẽ đi xem tình thế
Mỗi hàng ngày không thể để em lo
Em cần gì, thì đừng có so đo
Cứ báo anh, anh làm em toai nguyện
Mình đồng đội, cùng một bờ chiến tuyến
Sống cùng nhau, chết cũng sẽ cùng nhau
Những khó khăn, cùng giải quyết, đương đầu
Ai có thể phá tan tình đoàn kết
Chắc em mệt, anh vòng quanh truy xét
Em yên lòng ngủ nhé mộng thêm xanh
Sáng mai rồi lại cùng bước bên anh
Xây tình mộng nét hương hoa xinh thắm
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2008 12:42:53 bởi Nguyên Đỗ >
Cố Nhân
Đã lâu chẳng gặp cố nhân
Lời xưa vẫn thế ân cần hỏi thăm
Vườn thơ anh vẫn cứ chăm
Trái tim vẫn thế âm thầm nhớ mong
Nguyên Đỗ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
TÔI Ư?
Rằng tôi vẫn thế người ơi
Vẫn yêu tha thiết,không than oán gì
Miệt mài nhịp đập đam mê
Vì chưng yêu quá hoá ra ngu khờ.
Với ai tôi cũng phải lòng
Tin người như thể ngây thơ tuổi hồng
Nhìn đâu cũng thấy lung linh
Sắc hoa,màu nắng,thơ tình sắt son.
Yêu người,yêu việc,yêu cái đẹp...
Ai cũng đáp đền,chỉ có thơ
Thơ phụ tình tôi,thơ hững hờ
Chê tôi trí kém,hồn tẻ nhạt
Chẳng ngụ tim tôi, ý mộng lành.
Lê Minh Liên Thanh Thơ.
Tác giả "Suối nguồn thơ" thân mến!
Đừng ngại nhé khi biết tôi là "anh " hay "chị".Với thơ có lúc tôi thật duyên như con gái,có lúc lại đam mê như gã trai phong trần,nhưng chân thành và son sắc thuỷ chung như bạn vậy thôi.Tôi bận nên ít có thì giờ dành cho thơ.Đến với vườn thơ của VN thư quán tôi rất hạnh phúc.Ở đây tôi được đọc ,được thông cảm,sẻ chia...Tôi thật sự vui vì có nhiều người yêu thơ như tôi.Ở đây các bạn,các em đều rất đáng yêu.Họ tài và giàu tình lắm(trong khi ở ngoài đời tôi lo sốt vó vì cái lãnh đạm của con người với người).Tôi biết ơn các bạn ,các em đã cho ra đời một mái nhà thơ ngập tràn ánh sáng,rộn rã âm thanh vui,chan chứa tình yêu thương...
Chúc các bạn ở ban điều hành sức khoẻ,hạnh phúc.
Chúc cho vườn thơ của chúng ta ngày càng toả ngát hương thơm!
Thân mến!
Cố Nhân
Đã lâu chẳng gặp cố nhân
Lời xưa vẫn thế ân cần hỏi thăm
Vườn thơ anh vẫn cứ chăm
Trái tim vẫn thế âm thầm nhớ mong
Nguyên Đỗ
Nguyệt Mộng
Mơn man giấc mộng trăng ngà
Bóng Hằng ẩn hiện cuội già ngẩn ngơ
Ngàn sao giăng mắc trời mơ
Sao hôm dẫn lối nàng thơ ghé về
Nàng về khơi động đam mê
Đêm khuya gõ nghịp sàng xe mơ màng
Miên man giấc mộng dịu dàng
Ly Tao về vỗ vai chàng yêu thơ
Từng hàng chữ nhỏ đơn sơ
Bổng bay như bướm nhởn nhơ gọi mời
Nàng về ở lại rong chơi
Qua đêm tới sáng hết đời được chăng
Giật mình thức giấc ngỡ ngàng
Sao khuya lấp lánh trăng vàng kia xa
Nàng thơ chẳng đến cùng ta
Bỗng dưng lạc điệu xót xa u hoài
Hồn này biết tỏ cùng ai
Tình thơ trắc trở thở dài gió đêm
Nguyên Đỗ
Hình Như
Mỗi ngày mình mỗi gặp
Nói vài câu đơn sơ
Thời gian như kẻ cắp
Để hồn mãi ngẩn ngơ
Mỗi đêm mình thao thức
Chờ nhau đến mãi khuya
Chia sẻ những đam mê
Trong cuộc đời hai đứa
Chưa một lời thề hứa
Chưa một lời yêu đương
Lòng vẫn mãi vấn vương
Vắng nhau hồn thiếu thiếu
Đêm nay anh trải chiếu
Em hãy ngồi xuống đây
Cho anh hỏi chuyện này
Không trả lời cũng được
Mình quen nhau kiếp trước
Hay gặp nhau tình cờ
Nối kết nghĩa văn thơ
Cho tình yêu bay bổng
Vắng nhau hồn trống rỗng
Gần nhau mộng thắm đầy
Tâm hồn mãi ngất ngây
Em ơi, em có hiểu
Đêm nay anh trải chiếu
Em ngồi xuống đi em
Ngửa mặt nhìn trời đêm
Mình là hai tinh tú
Em cho anh hỏi thử
Em giờ hết cô liêu
Rạng ngời trong ánh mắt
Hình như em đang yêu
Em yêu ai em nhỉ?
Nguyên Đỗ
đêm nay ngắm ánh sao trời
nhớ quê, thương Mẹ, nhớ nhà, yêu Cha
Bâng quơ nhớ Chú gọi là
Câu thơ tròn chữ là đà trăng rơi
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2008 18:41:42 bởi trieuam >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu: