Suối Nguồn Thơ
Núi lửa
Đi xuống suối đi lên đồi xa lạ
Chưa mệt nhoài rủ lên núi dám không?
Anh sợ chi dù đỉnh núi đỏ hồng
Động một tí phun lên khói, nham thạch
Leo núi lửa cũng tùy cơ tùy cách
Lỡ chân sa chết rụi cháy ra tro
Chảy tiêu ma xuống dưới biển, sông hồ
Nhưng đâu phải trai đời nay chết nhát
Đi lên mãi quay về là chịu phạt
Xem ai lên tận trên đỉnh hỏa sơn
Anh leo lên mỏi gối cũng không sờn
Em thấm mệt đừng dừng rên rỉ khổ
Đã nhập cuộc vượt qua ngàn thách đố
Cứ hân hoan thanh thản tự nhiên lên
Ánh lửa đêm trên đỉnh núi làm đèn
Cứ leo mãi thế nào mình chẳng tới
Trong bóng đen em trượt chân chới với
Ngả người ra ê quá dạng đôi chân
Năn nỉ anh cho lên núi một lần
Chẳng nhẽ phải dừng chân nửa chừng hở
Anh đã bảo là anh đâu biết sợ
Đã vào sinh ra tử giừa chiến tranh
Thì sợ chi leo núi lúc thời bình
Xem cái chết tựa lông hồng lông ngỗng
Thực khác nhỉ ra ngoài tầm ước mộng
Em leo cao bám sát cặp đùi anh
Bế em leo anh bỏ cuộc sao đành
Chân vất vưởng bước chậm nhanh tùy lúc
Lên tới đỉnh em ngồi cười hạnh phúc
Anh mồ hôi nhễ nhại thở không ra
Núi lửa cao leo mãi cũng tới mà
Nụ hôn nhỏ tặng anh hùng leo núi
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.06.2008 12:53:50 bởi Nguyên Đỗ >
Lời Tú Uyên
Với cây cọ va khung vải, chàng họa sĩ hý hoáy vẽ nên tranh, em đưa giấy và mài bút cho anh, anh viết mãi bỗng nhiên tự nhiên thành chân dung em rạng rỡ đứng bên gốc trúc đào bên rặng tre xanh cuối thôn. Hơi thở anh dập dồn bức tranh Giáng Kiều bỗng nhiên hay mở mắt, em bỗng thành sống động, thành cô thiếu nữ tài hoa... Tại trái tim anh hay tại duyên Bích câu kỳ ngộ?
Chắc là do duyên số..... Rõ thật là đồ ngố
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.06.2008 16:04:19 bởi Nguyên Đỗ >
Nhớ Người Ta Lắm Anh Ơi
Ai tiết kiệm chữ lắm
Viết lơ lửng chơi vơi
Cho lòng ai say đắm
Hồn rơi xuống biển khơi
Anh vốn dài câu chữ
Sáng trưa chiều tình tự
Với nguồn thơ sông Hương
Hiền hòa không sóng dữ
Em vẫn còn đọc chứ
Bản tình ca thiết tha
Tối tối anh sọan thảo
Với tình yêu mặn mà
Anh sẽ chờ em mãi
Cả cuộc đời dương gian
Vượt qua mọi chướng ngại
Tình yêu luôn ngập tràn
Nụ Hồng tươi trinh trắng
Buổi sáng ngậm sương mai
Tình yêu trong như nắng
Dấu yêu thương sông dài
Nguyên Đỗ
Có Nhớ Thiệt Hông
Bảo rằng nhớ người ta
Mà gọi hoài chẳng thấy
Có nhớ thiệt hông đấy
Hay chỉ lời đuà chơi
Em gọi anh hết hơi
Chẳng có lời thưa hỏi
Anh đâu không thấy tới
Để em ngồi đây chờ
Buồn hổng muốn làm thơ
Sợ con chữ thẩn thờ
Rưng rưng đôi dòng lệ
Câu lạc vần bơ vơ
Anh bây giờ nơi đâu
Hương giang thuyền thả câu
Cùng ai kia thi hứng
Bỏ em một mình sầu
Nhớ ai nhớ diết da
Cánh hồng đẹp mặn mà
Nhưng cũng hông thèm nhận
Bởi đang ...ghét người ta
Sương Anh
Có người con mắt bị mờ
Cho nên chữ viết để to thù lù
Bởi vì ngày đêm tương tư
Viết bao là chữ...mắt hư hèn gì
Bắt chước em cũng như ri
Khỏi thèm sưả lại làm chi thêm phiền
SA
Trích đoạn: SuongAnh
Nhớ Người Ta Lắm Anh Ơi
Ai tiết kiệm chữ lắm
Viết lơ lửng chơi vơi
Cho lòng ai say đắm
Hồn rơi xuống biển khơi
Anh vốn dài câu chữ
Sáng trưa chiều tình tự
Với nguồn thơ sông Hương
Hiền hòa không sóng dữ
Em vẫn còn đọc chứ
Bản tình ca thiết tha
Tối tối anh sọan thảo
Với tình yêu mặn mà
Anh sẽ chờ em mãi
Cả cuộc đời dương gian
Vượt qua mọi chướng ngại
Tình yêu luôn ngập tràn
Nụ Hồng tươi trinh trắng
Buổi sáng ngậm sương mai
Tình yêu trong như nắng
Dấu yêu thương sông dài
Nguyên Đỗ
Có Nhớ Thiệt Hông
Bảo rằng nhớ người ta
Mà gọi hoài chẳng thấy
Có nhớ thiệt hông đấy
Hay chỉ lời đuà chơi
Em gọi anh hết hơi
Chẳng có lời thưa hỏi
Anh đâu không thấy tới
Để em ngồi đây chờ
Buồn hổng muốn làm thơ
Sợ con chữ thẩn thờ
Rưng rưng đôi dòng lệ
Câu lạc vần bơ vơ
Anh bây giờ nơi đâu
Hương giang thuyền thả câu
Cùng ai kia thi hứng
Bỏ em một mình sầu
Nhớ ai nhớ diết da
Cánh hồng đẹp mặn mà
Nhưng cũng hông thèm nhận
Bởi đang ...ghét người ta
Sương Anh
Có người con mắt bị mờ
Cho nên chữ viết để to thù lù
Bởi vì ngày đêm tương tư
Viết bao là chữ...mắt hư hèn gì
Bắt chước em cũng như ri
Khỏi thèm sưả lại làm chi thêm phiền
SA
Dạ vâng con mắt mập mờ
Trái tim trong sáng lọc thơ mỗi ngày
Thơ buồn, thơ tỉnh, thơ say
Đam mê tình tứ ngất ngây cũng tùy
Em đừng bắt chước sẽ nguy
Việt Nam Thư Quán xướng tùy mối mai
Sương Anh có một chẳng hai
Người người đưa đón miệt mài sớm hôm
Anh dân thấp cổ bé mồm
Làm sao với đến cô đầm Paris
Chọc vui chớ giận làm chi
Em rơi nước mắt anh thì lau cho
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2008 16:29:48 bởi Nguyên Đỗ >
Nguồn Động Lực Thơ
Mỗi lần ghé em tìm thơ anh đọc
Khi vắng thơ rấm rức khóc vì anh
Lo cho anh những ý nghĩ quẩn quanh
Nên anh viết khai báo còn hiện hữu
Một lần lỡ theo Lưu Linh thi tửu
Cuộc tỉnh say quên cả tháng lẫn ngày
Giả như em lúc đó có vào lay
Anh ú ớ Nàng Thơ ơi cùng uống
Chàng Lý Bạch thuở xưa kia lội xuống
Chết đuối vì mơ tưởng lúc ôm trăng
Anh vì em thơ thẩn suối sông Hằng
Theo Tất Đạt đi tìm Chân Thiện Mỹ
Có Đôi Bạn Chân Tinh thật đó nhỉ
Rất khác xa mà vị kỷ như nhau
Như chúng mình xa cách ở hai đầu
Hồn dạ mãi vì nhau tìm niềm nhớ
Thơ và Em cũng cho anh hơi thở
Không có em niềm nhớ chẳng mang tên
Không mai vàng không phượng vĩ hoa sen
Một khoảng trống vô danh không bài vị
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2008 12:17:53 bởi Nguyên Đỗ >
Nợ Nần
Nửa đêm nghe chuyện nợ nần
Nghe sao trong dạ muôn phần lao đao
Nhớ ngày đói khổ khi nào
Lang thang đây đó trăng vào trong mây
Nửa đêm nói chuyện trắng tay
Lên mây xuống đất đi Tây đi Tàu
Dẫu là chỉ mới biết nhau
Mà sao tâm dạ dàu dàu héo hon
Nửa đêm nói chuyện thiệt hơn
Quê hương cố quận cỏ hờn kém xanh
Đó đây đổi mới quá nhanh
Bước chân trâu chậm cáo ranh vội vàng
Nửa đêm vời vẽ dăm hàng
Mong trời đất Việt tình vàng sắt son
Nguyên Đỗ
Gặp Nhau
Mình gặp nhau buổi sáng
Nụ cười tặng cho nhau
Chút thơ tình lãng mạn
Viết tặng nhau, nghĩa sâu
Chúc vạn sự như ý
Ơ gặp nhau đầu tuần
Coi như mình toại ý
Vì em chính mùa xuân
Nguyên Đỗ
Dáng Xuân
Cả vườn cây hồng tía
Mận nở nơi hoang địa
Mây trắng sà xuống đời
Lớm chớm trắng mây trôi
Cả rừng bừng sức sống
Lộc lá chồi hy vọng
Mùa xuân đã đến rồi
Hoa trắng nở muôn nơi
Nguyên Đỗ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Trích đoạn: SuongAnh
Có người con mắt bị mờ
Cho nên chữ viết để to thù lù
Bởi vì ngày đêm tương tư
Viết bao là chữ...mắt hư hèn gì
Bắt chước em cũng như ri
Khỏi thèm sưả lại làm chi thêm phiền
SA
Dạ vâng con mắt mập mờ
Trái tim trong sáng lọc thơ mỗi ngày
Thơ buồn, thơ tỉnh, thơ say
Đam mê tình tứ ngất ngây cũng tùy
Em đừng bắt chước sẽ nguy
Việt Nam Thư Quán xướng tùy mối mai
Sương Anh có một chẳng hai
Người người đưa đón miệt mài sớm hôm
Anh dân thấp cổ bé mồm
Làm sao với đến cô đầm Paris
Chọc vui chớ giận làm chi
Em rơi nước mắt anh thì lau cho
Nguyên Đỗ
Tình Đêm
Dĩ nhiên có một chẳng hai
Mỗi người mỗi vẻ đâu ai giống nè
Paris Tình Yêu Đam Mê
Căn nhà nho nhỏ đêm về mộng mơ
Này anh, nếu có đọc thơ
Xin đừng mê nhé kẻo mờ mắt ha
Thơ tình em thả đầy nhà
Thương yêu nhung nhớ thiết tha mặn nồng
Hổng được đọc lén nghe hông
Vì thơ dệt mộng tỏ lòng cùng ai
Em đang cần lắm đôi vai
Chờ người trong mộng đưa tay dắt dìu
Thương ai tâm trí liêu xiêu
Hồn như ngơ ngẩn khi chiều về bên
Mơ màng khẽ gọi cái tên
Trong cơn huyễn mộng...tình đêm hiện về.
Sương Anh
Em Bụi Quá
Em bụi quá mấy ngày lang thang nhỉ
Uống cà phê pha chút sữa nào no
Lại cười tươi em mãi thở bằng thơ
Những sợi tóc lang thang trông thấy ghét
Miếng thịt lớn làm sao ăn cho hết
Cắt nhỏ ra cứ thong thả mà ăn
Phở Hương Quê em đến đã bao lần
Ăn tô phở thật to cho thoải mái
Đừng vì anh, em cầm chừng e ngại
Cứ thả giàn ăn uống tự do đi
Ốm hay to, mập hay thấp hề gì
Mình thương mến là từ tâm hợp tính
Ăn cho khoẻ đừng để mình ngà bịnh
Lấy ai lo bao vạn dặm mù sa
Phải chi ha hai đứa ở chung nhà
Anh thái thịt nấu cơm cùng em há
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2008 11:38:12 bởi Nguyên Đỗ >
Vườn Anh
Vườn anh đã cày xới
Đất nhuyễn cỏ chết khô
Năm nay thuê đất muộn
Trồng hoa quả đem cho
Mười cây cà Nhật tím
Tròn , dài trông dễ thương
Cắt xào với thịt ướp
Ngọt ngọt thật lạ thườ ng
Một hàng khổ qua đắng
Ăn mát hơn thuốc tiên
Hạt em để giống tặng
Chắc là mọc xanh liền
Tần ô trồng một gò
Hoa vàng nở thật to
Trông tựa như làm cảnh
Tha hô ăn cá kho
Nguyên Đỗ
[image] http://farm2.static.flickr.com/1143/633271086_e2ceb24343.jpg?v=1182882550[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2008 11:27:05 bởi Nguyên Đỗ >
Ánh Trăng
Ánh trăng mơ ghé vào
Qua cửa sổ chiêm bao
Tình yêu buổi thơ mộng
Đêm đêm mãi dạt dào
Ngoài song dạ lý hương
Ngát thơm tận đến giường
Như mùi thơm trầm quế
Thoảng bay thật diệu thường
Mời em lên thuyềnh nhé
Không cần vé tiền nong
Chỉ cân nghe nói khẽ
Tình yêu giữ trong lòng
Trên biển đời chốn lạ
Thuyền ghe đi vội vã
Mời em lên ngay cho
Tận trăng vàng tinh tú
Ru nhau tròn giấc ngủ
Trọn mùa trăng thương yêu
Nói làm sao cho đủ
Trái tim yêu sáng chiều
Nguyên Đỗ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2008 18:47:06 bởi Nguyên Đỗ >
THƠ MỘNG Ánh trăng thật thơ mộng
Và huyền diệu vô cùng
Trăng cứ mãi tình chung
Rằm mười lăm lại đến Trăng mang bao thương mến
Đến trong lòng mọi người
Cùng dáng vẻ xinh tươi
Cuả một nàng con gái Thuyền ơi xin dừng lại
Cho em ghé lên chơi
Đêm nay trăng sáng ngời
Giưã dòng thi tứ thả Như lạc vào bến lạ
Hồn cảm thấy lâng lâng
Mặt hồ nước trong ngần
Hai bóng người nhập một Trăng dẫn đường soi lối
Hồn thi khách gặp nhau
Tình ý hợp tâm đầu
Người-Trăng-Thơ...hoà điệu... Sương Anh
Tri Âm
Bạn tri âm thấu hiểu
Nỗi lòng của tri âm
Những tư tưởng âm thầm
Không cần lời xin lỗi (1)
Cũn chẳng cần phải nói
Mừng sinh nhật em đi
Thêm một tuổi xuân thì
Thêm không ngoan ý tư"
Cũng không cần tình tự
Lời nói như nước trôi
Hành động tốt hơn lời
Chăm sóc từng cử chỉ
Thê mới là tri kỷ
Thế mới là tri âm
Tình yêu dẫu âm thầm
Trăm năm chung thủy mãi
Nguyên Đỗ
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: