Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Ngày Ngắm Đêm Mơ
Ngày ngắm đêm mơ chỉ một ngươi
Hôm nào trước biển miệng cười tươi
Khoe hàm răng khểnh trông duyên lắm
Chiếc mũ vành to chắn mặt trời
Áo tắm em mang thật tuyệt vời
Những đường cong lộ lả lơi lơi
Người xem ngây ngất tương tư mãi
Nhớ mãi áo xanh, nước biển, trời
Thao thức từng đêm mãi ngập ngừng
Trong lòng chỉ một bóng người dưng
Ở xa hương ngát còn thơm mãi
Ao ước mơ: tay bắt mặt mừng
Hương Giang Vỹ Dạ cõi mơ nào
Núi Ngự Bình kia đứng mãi cao
Cây cúi đâu nghe giòng nước hát
Anh mơ em mãi bút thơ trào
Nguyên Đỗ
Đọc thơ anh ( Thư của người thiếu phụ )
cảm ơn anh đã cho em
lời thơ ưu ái êm đềm yêu thương
' chỉ là gặp gỡ trên đừng
chẳng là duyên nợ yêu đương hẹn hò'.
hiểu anh qua những lời thơ
một vùng thương mến bến bờ là đâu ?
đóa hồng xưa đã nhạt nhòa
nàng tiên xưa đã rời xa Nguyệt đình
gốc Mai trĩu nặng mấy cành
mong cho tươi tốt sắc xanh giữa đời
hẳn là anh hiểu em rồi
đó là tình mẹ một đời vì con.
xin làm em thơ của anh
đáp lòng thương mến chân thành đơn sơ
chân mây góc biển xa mờ
xếp vào nỗi nhớ giấc mơ bốn mùa
hởi anh ! tình đời xót chua
ta qua cửa hẹp cho vừa niềm tin
giúp em những phút ngã lòng
giữ gìn tình nghĩa xanh trong một đời
phù vân trả lại đời thôi
phần em một dạ nuôi chồi mầm xanh
lòng em đã hiểu tình anh
mãi trong thương mến chân thánh đơn sơ.
Nghinh Nguyên chép lại
Đọc thư em
anh ghi tạc ngững lời thư em viết
phải chăng lời từ biệt tình anh
anh biết rằng tình anh quá mong manh
trong hư ảo kết thành qua năm tháng
dù tình yêu, anh em hay bè bạn
anh đâu mong em đáp trả tính này
chuyện tình mình như hai mảnh đường ray
song song mãi có bao giơ gặp được !
anh nguyện cấu đường đời em vững bước
để vuông tròn trách nhiệm một mẹ hiền
đó là điều thật cao quí thiêng liêng
mà em đã gắn liền trong cuộc sống
trong con tim em không còn khoảng trống
bao ưu tư lấp kín bởi tháng ngày
những âu lo oằn nặng đôi vai
lòng khắc khoãi u hoài vì thân phận
một quãng đời em qua nhiều cay đắng
bao giãi dầu mưa nắng một thân cò
anh cầu mong em qua nỗi âu lo
để bù lại những tháng năm chuia xót
những lời thư em cho anh trái ngọt
có vị chua nhưng không xót lòng anh
trong anh còn những kỷ niệm luôn xanh
từ một chuyến tàu chiều trên ga vắng
những lời em cũng làm anh mãn nguyện
ánh nhìn em lưu luyến cả một đời
dù nửa vóng hành tinh có xa xôi
dẫu cách mẵt nhưng tình này không cách
Nghinh Nguyên