Ma Tình
A ghê quá, con ma tình hành tội
Bắt người ta chới với nhớ người ta
Em là người hay em thật là ma
Mà cứ đến, cừ hòai làm anh nhớ
Anh cần em, cần em hơn hơi thở
Thiếu người ta như thiếu oxigen
Thiếu dưỡng khí, nguy hiểm lắm à nghen
Dù ma nữ, ma tình cũng chịu
Vắng tin em một ngày ôi vắng thiếu
Cuống cuồng tìm, trải chiếu đốt trầm hương
Cho khói xông lên tận cõi thiên đường
Mời thiên sứ tình yêu: Em, hạ thế
Em là ai mà quyền năng vô kể
Em gần anh, tiếng nói thật dịu dàng
Ban bình an, sủng lộc, xóa võ vàng
Gieo ân sủng, tưới tình thương hạnh phúc
Em là ai nhắc nhớ hòai mọi lúc
Trong nhà ăn, sàn vũ, dọc bờ sông
Ở nơi đâu nỗi nhớ cũng chất chồng
Em Yêu Dấu hay Yêu Tinh quyền lực!
Nguyên Đỗ
Em Là Em...Ma Nữ
Em là em là nàng thơ ma nữ
Theo câu vần con chữ đến thăm anh
Khi cơn gió lay sáo trúc tơ mành
Là lúc ấy em biến thành cô gái
Không biết anh vui lòng hay sợ hãi
Khi thấy em xuất hiện lại gần bên
Đừng kinh dộng nha, em sẽ bắt đền
Hồn run rẫy sao gọi tên nhau được
Em là em con ma tình thuở trước
Bởi vì anh ngã trượt vỡ bình hoa
Bị trời đày làm kiếp ma không nhà
Rày đây mai đó thật là tội nghiệp
Nhờ anh thương mở vòng tay đón tiếp
Hồn yên lành với kiếp sống trần gian
Và bây chừ chán cảnh trên thiên đàng
Muốn ở lại cùng anh nơi hạ giới
Em là em con ma tình mỗi tối
Luôn cận kề bên gối mỗi hằng đêm
Để vỗ anh bằng lời ru ngọt mếm
Hồn anh chết trong vòng tay Yêu dấu!
Sương Anh